Full [Tâm sự + Review] Niềm vui nho nhỏ

LeO FAlone

Hj hj, đồ ngốk
Tác giả VW
Bài viết
5,093
Reaction score
381
Points
113
Tác giả
_BN_
Tình trạng
Hoàn thành
Nguồn
vOz
Lượt đọc
6,668
Ban đầu, e chỉ muốn tóm tắt câu chuyện của mình để tâm sự và xin vài lời khuyên. Nhưng e tóm cỡ nào cũng ko đc, nên thôi thì e review toàn bộ nhéz (mà nói trước là văn chương e chả mấy ngon lành gì
)
E ko phải đứa thích kể lung tung chuyện đời tư, nhưng có nhiều thứ e thấy bế tắc quá. E viết lại chuyện này vừa cho chính mình, vừa cho 1 người, và khi bắt đầu viết, chính e cũng ko biết kết thúc của nó sẽ như thế nào
Đầu tiên phải đính chính trước: e là nữ, ko phải boy, nên mấy thím ko cần tư vấn neptune ạh!

E xin rì viu chuyện tình TƯỞNG CHỪNG đẹp như mơ của…
 

LeO FAlone

Hj hj, đồ ngốk
Tác giả VW
Bài viết
5,093
Reaction score
381
Points
113
CHAP 1: Niềm vui nho nhỏ
Nhà e với nhà hắn khá thân thiết, đại khái là mẹ e và bác gái của hắn là bạn bè từ cái thời con gái. Mỗi lần nhà e lên thăm ngoại thì thường sẽ ghé nhà bác hắn, rồi bác hắn lại rủ về nhà hắn chơi. Vậy nên e với hắn biết nhau từ lúc bé xíu, nhưng chả đứa nào thèm care.


Chuyện cũng chẳng có gì cho đến khi e học lớp 9 (hắn lớp 10)

Dịp lễ 30/4, nhà e lên nhà hắn chơi. 2 năm rồi mới gặp lại nên chẳng đứa nào biết đứa nào, cái tuổi dậy thì nó lớn nhanh vậy đó
. Vả lại trước giờ e ko thèm care sự hiện diện của hắn nên cũng không hề nhớ có sự tồn tại của hắn luôn. Lúc đi học về, hắn lễ phép vòng tay thưa “Thưa chị, em đi học mới về”. Phải nói là e bị đứng hình luôn (hắn thưa thế chẳng khác nào chê e già?!?). Chả hiểu thằng này từ đâu rớt xuống, công nhận cũng lễ phép thật (lúc này e vẫn chưa biết hắn lớn hơn e), nhưng cứ thấy cái mặt hách hách, đáng ghét làm sao á.

Hắn càng đáng ghét thì e càng để ý, e càng để ý thì càng “kết” cái cặp mắt Bi Rain của hắn (cái thời đó film Full House đang hot mà e thì bị a Bi Rain ám ảnh ạh), rồi từ cặp mắt, e kết luôn sang hắn


Nhưng e được trời phú cho trái tim nóng và cái mặt lạnh như tiền nên chả ai biết e có cảm tình với cái tên đáng ghét đó


Lúc đó còn bé nên tình cảm của e nó trong sáng, đẹp đẽ ghê lắm. Ko giống tình đơn phương, vì e chả mong muốn được quen hắn, mà e cũng chả thấy đau khổ hay dằn vặt gì hết. Đơn giản chỉ là e mến hắn, mỗi khi nghĩ đến hắn, e thấy lòng mình lâng lâng cứ như đang ở trên mây ák. E tự gọi hắn là “Niềm vui nho nhỏ”


Tình cảm dành cho hắn, e để riêng ở 1 góc trong tim mình, phần còn lại của trái tim… e đem đi thích người khác


E ko dám nói mình đẹp (nói ra ăn gạch lòi họng mất) nhưng chắc cũng thuộc dạng dễ thương, dễ mến nên được khá nhiều anh để ý. Vậy mà đường tình của e nó lận đận lắm cơ


Người đầu tiên e quen có sở thích bắt cá 2 tay. E buồn nhiều nhưng ko nói, rồi thì cũng chia tay

Đầu năm 11, e quen người thứ 2 (gọi là AX nhé). AX yêu e cực kì. Tụi e gắn bó với nhau hơn 5 năm. Quen nhau lâu thế nhưng tình cảm anh ấy dành cho e bao giờ cũng rất tươi mới, có điều là… e chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ lấy a ấy. Chồng con đối với e nó xa vời lắm. Tất nhiên e quen a ấy ko phải cho vui, tụi e trải qua biết bao thăng trầm, sóng gió, nhưng e ko có cảm giác sẽ lấy a ấy, vậy thôi


Người thứ 3 e quen là 1 sai lầm (gọi là DOG nhé). Nó có người yêu cmnr nhưng vẫn đòi quen e. Còn e thì ngu ngu, trẩu tre quá, ừ đại để hối hận đến giờ. Nói thật, ban đầu e ko thấy thích nhiều, nhưng sau 2 tháng quen nhau, e bắt đầu thấy khó dứt (giờ mới hiểu tình cảm là cái thứ tuyệt đối ko bao giờ đc mang ra thử). Lúc đó e đau khổ chia tay, rồi quay lại với AX. Nhưng sao tình cảm trong e nó bị tổn thương ghê gớm lắm
. Dù được AX yêu thương hết lòng, e vẫn thấy lòng mình trống trải, đau khổ làm sao ák. Mỗi lần như thế, e lại nghĩ đến hắn – niềm vui nho nhỏ của e
. Hắn giống như thiên thần trong tim e vậy, mỗi lần xuất hiện là mỗi lần e cảm thấy bình yên lạ lùng
(OMG, e giống ngoại tình tư tưởng quá)
 

LeO FAlone

Hj hj, đồ ngốk
Tác giả VW
Bài viết
5,093
Reaction score
381
Points
113
18/7/2011
Cuối năm 2 là lúc e buồn chuyện tình cảm nhiều nhất (lúc này e vừa chia tay DOG và quay lại với AX). Hè năm đó, e lên ngoại chơi, và tất nhiên là có ghé nhà hắn (cái này mới là mục đích chính). Nói thật thì từ năm lớp 9 cho đến cuối năm 2, dù mến hắn nhiều nhưng chưa bao giờ e mở miệng hỏi hắn 1 câu nào, chưa bao giờ e thèm nhìn hắn 1 cái cho tử tế (chỉ nhìn lén thôi
). 2 đứa giống như 2 cục đá, thấy nhau chỉ lẳng lặng quay đi chỗ khác. Đối với e, là e giấu tình cảm của mình quá tốt, còn với hắn, chắc là ko để ý e thật.

Mặc kệ hắn có để ý hay ko, bác gái hắn cứ ghép đôi 2 đứa hoài (khỏi nói thì chắc mấy thím cũng biết e khoái đến mức nào rồi). Bác hắn chở mẹ e đi chơi, bắt hắn chở e tò tò chạy theo (e ngồi sau hắn mà nhiều lúc hạnh phúc đến mức chỉ muốn thò tay ôm hắn 1 cái cho thoả lòng mong ước
Nói vậy thôi chứ e cũng biết kiềm chế cảm xúc lắm, ko thả dê bừa bãi được đâu)

E định bụng là tiếp tục đóng kịch câm với hắn, vì trước giờ 2 đứa có nói chuyện đâu, với lại nhìn mặt hắn khờ lắm, chắc cũng chẳng dám mở lời (sau này mới biết là e lầm to). E là e nghĩ thế thôi, chứ hắn lúc đó đã là SV năm 3 cmnr, khờ gì thì cũng biết vài câu xã giao mà


Ta nói ĐL mùa hè cũng ko lạnh lắm, vậy mà ngồi sau hắn, e run như chưa bao giờ đc run. Thậm chí hắn hỏi, e cũng ko trả lời nổi nữa, răng môi nó cứ cứng đờ ra, chả thèm nghe lời e nữa. Haiz, cảm giác của e hệt như thằng con trai lần đầu nói chuyện với gái ák (e đoán vậy
). Mà e lúc đó cũng có phải chưa biết yêu là gì đâu, cũng trải qua 3 mối tình éo le cmnr, thế mà cảm xúc nó lạ lùng, khó tả làm sao ák
.

Đấy là còn chưa nói đến lúc 2 đứa trẻ đi nhanh quá, phải dừng xe chờ 2 người lớn, lúc đó hắn quay lại, nhìn e, hỏi gì gì đó. Tia nhìn của hắn xuyên qua mắt e rồi đâm thẳng vào tim e lun
. E bị đứng hình, tai ngừng hoạt động, miệng ú ớ, 2 mắt trợn ngược, tay chân bủn rủn, … Haiz, giờ nhớ đến mà vẫn còn bủn rủn
… E chả nghe hắn nói gì nữa, chỉ lúng ta lúng túng cố tránh cái ánh mắt chết người đó thôi


Hắn nào có biết, vài câu hỏi thăm với cái nhìn xuyên tim của hắn đã làm e lâng lâng đến hơn 2 tháng. E gác mọi buồn phiền, suy tư qua 1 bên. E dành thời gian để nâng niu niềm vui nho nhỏ của e.


Đó là ngày mà chúng ta quen nhau
không nhớ rõ ai là người bắt đầu câu chuyện trước
nhưng chắc chắn 1 điều mà em biết được
đó là ngày ta đã đợi từ lâu..

Thiên thần của e àh, giờ thì e biết a đến trái đất để làm gì rồi đấy
 

LeO FAlone

Hj hj, đồ ngốk
Tác giả VW
Bài viết
5,093
Reaction score
381
Points
113
CHAP 2
Đi chơi rồi, nói chuyện rồi, thế mà hắn vẫn ko thèm xin số đt của e
. Thật ra e cũng ko thất vọng lắm, vì từ đầu đã nói: tình cảm của e dành cho hắn giống như tình yêu ko vị kỉ vậy, mến đó, thích đó, nhưng ko cần 1 sự đền đáp nào, ko cần sở hữu, ko cần hi vọng, cũng chẳng trông mong gì hết
.

Quote:
Trong cuộc đời mỗi người, nên có ít nhất một lần, vì người khác mà quên đi chính mình. Không màng đến kết cục, không mong có kết quả, không mơ sẽ dắt tay nhau đến cuối cuộc đời, thậm chí không cầu mong người ấy phải động lòng mà đáp lại. Mà chỉ hy vọng trong những năm tháng đẹp nhất của tuổi xuân, có thể gặp được một người, khiến ta sống dốc lòng như thế...

E có sở thích lượn lờ facebook, và đương nhiên ko nói thì chắc mấy thím cũng biết là e thường xuyên tìm facebook hắn
. Tất cả mọi thông tin e biết về hắn là trường học, nơi ở, họ và tên (đúng chỉ có cái họ và cái tên thôi
). E nghĩ biết đâu may mắn sẽ tìm thấy hắn.

E lục tung hết tất cả profile của những người có cùng họ tên với hắn, hoặc cùng trường, hoặc cùng quê, nhưng nói thiệt, tìm lòi con mắt ra cũng chẳng thấy
. Mà chắc gì hắn đã có facebook đâu. Đôi lúc e thấy mình cũng ít có rảnh lắm, cơ mà e vẫn tìm
, dù ko nghĩ đến việc tìm để làm gì (dù có tìm ra chắc e cũng ko dám add đâu)

Tết 2012
Tết đó mẹ e bệnh nặng, bác gái của hắn gọi điện hỏi thăm, hỏi luôn số điện thoại e. Đương nhiên, bác hỏi cho hắn
. Nhưng e thật lòng vẫn ko biết là hắn nhờ hỏi hay bác tự hỏi nữa (giờ kể thì e mới nhớ, tại sao e chưa hỏi hắn điều này nhỉ? haizzz), chỉ biết là mùng 1 Tết năm đó, tim e chả còn nghe lời e nữa, nó tự nhảy tưng tưng mỗi khi đt có tin nhắn. Em ko biết tim của mọi người thế nào, chứ tim em đúng là cái thứ phản chủ nhất trần đời


Hắn nt rủ e lên ngoại chơi. E thì khoái muốn chết nhưng vẫn cứ tỏ ra bình tĩnh và… từ chối
. Ta nói con gái khổ lắm cơ, nhiều khi trong bụng hạnh phúc đến điên dại mà ngoài mặt thì cứ bơ bơ. Ko phải e làm giá, nhưng e nghĩ hắn mời lơi thôi, mời cho lịch sự chứ chẳng có ý gì với e. Mà biết đâu là do bác gái hắn bắt hắn nhắn tin, hỏi thăm cũng nên. Nếu hắn có ý gì với e thì hắn đã hỏi số đt e từ hè chứ chẳng chờ đến 6 tháng sau mới bắt đầu liên lạc như thế
.

Vậy nên Tết năm đó dù có lên ngoại chơi, nhưng e ko hề ghé nhà hắn. Nói thật thì e cũng muốn gặp hắn lắm lắm, nhưng mà chẳng có lý do gì để gặp
. Thôi thì… cứ để dòng đời nó xô đẩy.

Sau tết vẫn còn vài chuyện ly kì đến nhục nhã. Tình hình là… e đã làm vài chuyện hơi vô duyên mà đến giờ nghĩ lại, e vẫn ko thể chấp nhận được

Là thế này: Có thời gian e stress quá, mẹ thì bệnh, chuyện tình cảm ko tốt, học hành lại sa sút, thế là e nhớ đến hắn. Hắn cứ như liều thuốc giảm đau í, chỉ cần nghĩ đến thôi là bao mệt mỏi tan biến hết, thay vào đó là những cảm xúc khó tả, cứ lâng lâng như đang phê thuốc vậy
.

Phải chi cứ nghĩ đến thôi thì đâu có chn gì để nói, thế mà lần này e tham hơn trước, e cứ muốn nghe giọng hắn, hoặc ít ra thì cũng làm gì đó có liên quan đến hắn. Vậy là e lấy sim rác alo cho hắn mỗi khi tâm trạng ko tốt, và cứ mặc hắn “Alo, ai đó?”, e chỉ im lặng, cho đến khi hắn tự tắt máy. Nếu e là hắn chắc e cũng bực bội lắm. Tính e cũng thuộc dạng khó chịu, mấy thằng cua e mà khoái nt vô danh với chả gọi điện lung tung là thôi rồi, xác định luôn, e cho về vườn hết
, vậy mà… e cũng ko ngờ có ngày mình lại đi làm cái trò này (lố bịch ko chịu nổi).

Nhưng hiểu cho e đi, phải trong cái hoàn cảnh của e mới thấy được. E gọi ko phải chọc ghẹo hắn. E gọi để… (mà thật ra e cũng chả bjk để làm gì
)

1 lần, e mạo muội nt tỏ tình với hắn. Vâng, e vẫn dùng sim rác thôi chứ nào dám công khai (hắn mà méc mẹ thì coi như đời này kiếp này e hết dám vác mặt lên ĐL nữa). Chả biết tâm trí để đâu mà đang nhắn sim rác, e bấm nhầm gửi bằng sim chính cmnl
(công dụng của đt 2 sim tai hại vậy đó). Thề với trời là e ước mình chết quách đi cho xong. Tại sao mẹ e lại sinh ra cái đứa con gái vô duyên lãng thúi như e được cơ chứ (đập đầu!
)

Ko còn cách nào để cứu vãn nữa. Lỡ lộ làm luôn. E bắt máy gọi cho hắn, đổ thừa là… “Bạn e nó chọc đấy a àh” (dù biết lý do đó ko gạt được con nít lên 3
).

Mà lỡ 1 lần đã đành, e lại còn lỡ thêm 1 lần nữa. Lần này là e lỡ miệng hỏi 1 câu hơi bị lộ liễu

- Anh có người yêu chưa?.

Hắn phì cười còn e thì mém ngất lịm đi vì xấu hổ.

- Anh đừng hiểu lầm, e chỉ hỏi cho vui vậy thôi chứ chẳng có ý gì đâu – e cố bao biện

- Anh chưa. Còn e thì sao?

Lúc này thì e đứng hình thật. Nói có cũng ko đc, chưa càng ko đc.
Tình hình là e vẫn đang lằng nhằng với AX, tại sao thì chính e cũng ko hiểu nổi
, đại loại là 1 thói quen hay gì đó e chả biết nữa, nên nếu e nói chưa thì hoá ra e nói dối, mà e cũng đâu khờ đến mức đi nói có
.

- Phức tạp lắm anh ạh - nói thế thôi, hắn thích hiểu sao thì tuỳ, miễn e ko nói dối là được.

.....................

Đêm đó (và nhiều đêm sau đó), mỗi lần nghĩ đến hắn thì ruột gan e nó chỉ muốn trào ngược ra ngoài. Chưa bao giờ e căm thù mình đến thế. Tự thấy mình zô ziên 1 cách ko thể chấp nhận được
 

LeO FAlone

Hj hj, đồ ngốk
Tác giả VW
Bài viết
5,093
Reaction score
381
Points
113
CHAP 3:
Sau cái vụ nhầm nhọt đó, e chắc mình sẽ ko bao giờ dám nhìn mặt hắn nữa. Chỉ nghĩ đến hắn thôi là e đã muốn độn thổ rồi. Thế nhưng ông trời thường thương người hiền lành và có chút ít nhan sắc (just kidding!)

Hè 2012

Hè đó e lại gặp hắn, hehe (dù cục quê nó vẫn còn rất to nhưng… e vẫn cứ khoái). Lần này là hắn với bác qua nhà ngoại e chơi. Bác hắn nói chn với mẹ e, còn hắn thì… Vâng, hắn là của e,
kakaka
E chẳng nhớ rõ 2 đứa đã nói những gì (nhìn thấy hắn thì đầu óc e nó mụ mị mất rồi
), e chỉ biết là e cứ ngồi cầm mấy cuốn truyện xếp tới xếp lui, lấy cuốn này chồng lên cuốn kia, lấy cuốn kia đặt qua cuốn nọ, đại loại là ko dám nhìn thẳng nên cứ kím chuyện làm í mà. Dù tỏ ra thờ ơ là thế, nhưng… ngồi trước mặt hắn, e chỉ mong thời gian nó ngừng trôi luôn đi
. E chỉ muốn ngồi mãi như thế. Hắn đang ở trước mặt e – niềm vui nho nhỏ của e
. Hắn có biết tim e loạn nhịp mỗi khi nghĩ đến hắn? Hắn có biết e hạnh phúc đến quên thở mỗi khi nhớ về gương mặt của hắn? Hắn có biết… hắn có ý nghĩa thế nào với e ko? Đôi khi e chỉ muốn được nói ra hết những tình cảm đó, nhưng… nói để làm gì nhỉ? E ko cần hắn đáp trả lại tình cảm của e, e cũng ko cần hắn phải bên e, ko cần hắn làm cho e hạnh phúc. Sự tồn tại của hắn tự nhiên đã là niềm hạnh phúc của e rồi. Nếu vậy thì… e nói để làm gì? Lặng im theo dõi hắn từ xa, e đã mãn nguyện lắm rồi (e thặc là vĩ đại
)

Khi gần về, hắn hỏi facebook e. Nói thật là e bị bất ngờ luôn ạh. Chưa bao giờ e nghĩ việc có fb của 1 người lại khiến mình hạnh phúc đến vậy. Lần lên ngoại này, e thu đc kết quả ngoài mong đợi


2 đứa add fb nhau nhưng chưa từng 1 lần nói chuyện. E thì cứ ngày nào cũng nhảy vào fb hắn dù hắn chẳng bao giờ post 1 cái stt nào. E gặm nhấm đến từng thông tin của hắn. Hắn là 1 vozer (cho phép e gọi thế vì chả biết phải gọi sao nữa), và e – từ 1 đứa chả biết voz là cái khỉ gì – bắt đầu tò mò đi tìm hiểu (cuối cùng cũng chả biết voz là cái khỉ gì
). Còn hắn hẳn cũng biết e vừa chia tay với mối tình 5 năm (nhưng chắc ko hiểu đc hoàn cảnh của e đâu, FB cũng chỉ là fb, chẳng nên show quá nhiều đời tư của mình lên đó làm gì).
Rồi cả 2 cũng chỉ im lặng... Dù vậy nhưng e vẫn có cảm giác gần gũi với hắn nhiều hơn. Chẳng hiểu sao nữa
(tác dụng của fb chăng?!?)

Lần thứ 2 gặp nhau (cũng trong hè đó), 2 đứa đi chơi riêng. Ko biết có phải ông trời lại thương e hay ko mà tự nhiên đổ mưa ầm ầm. Tụi e ghé vào 1 quán cafe. Tính e hơi bị nhát nên hắn dẫn đi đâu là e đi đó thôi. Hắn hỏi e thix ngồi ngoài hay ngồi trong, e nói “tuỳ a”. Và hắn dẫn e vào trong (cái chỗ cho mấy couple ák). E nhát chứ e ko có ngu, tự nhiên cũng thấy ớn ớn
. Đang ngồi ngó ra ngoài thì hắn kêu chị phục vụ kéo rèm lại. WTF?
E há hốc mồm, chả biết hắn đang nghĩ cái gì. E hỏi thì hắn nói “Lạnh, kéo lại cho gió khỏi thổi vào”. Kể đến đây tự nhiên e thấy giống mấy truyện trên báo wá =D. Cơ mà mấy thím làm ơn đừng nghĩ bậy, tụi e là hoàn toàn trong sáng. Thật ra e cũng ko biết hắn có trong sáng hay ko, nhưng e thì hoàn toàn trong sáng ạ


Ngày bé, mỗi lần lên ĐL, cứ vào quán café là lại thấy xung quanh toàn cặp cặp ngồi với nhau, dưới ánh nến nung ninh, ta nói nó ảo chi đâu ák. Tính e vốn hay mơ mộng nữa, nhìn thèm vãi
. Và từ lúc nào đó, trong tâm trí e đã ước ao sẽ có ngày, cũng dưới ánh nến đó, e ngồi cùng 1 người mà e thầm thương trộm nhớ
, haiz, tất nhiên là e chưa từng nghĩ nó sẽ diễn ra trong cái hoàn cảnh này. E vừa run, vừa sợ, nhưng vẫn cứ thích thích


Chẳng biết sao trong đầu e cứ nghĩ, nếu hắn nói thích e thì sao nhỉ? Chẳng lẽ e nhảy tưng tưng lên như con khỉ ăn ớt sao? Hay nếu hắn hun e, e có đồng ý ko nhỉ?
Haiz, đau đầu lém cơ. Nói thật, e thix hắn đó, nhưng mà… e đang ở trong cái mối quan hệ phức tạp vl (tức là dù e với AX chia tay rồi nhưng AX vẫn cứ níu kéo, còn e thì quá mệt mỏi với chuyện tình cảm), giờ nếu hắn ngõ lời… e biết làm sao?

Đầu e nó rối tung rối mù lên, nhưng mà… rối nhất là… hắn chẳng hề có ý gì hết
. Hắn ko hề nói thích em, cũng chẳng có ý định hun e. 2 đứa nói chn lung tung, uống hết ly nước, hết mưa, hết lạnh thì về thôi. Tóm lại là… e mém ăn dưa bở (chả biết nên vui hay nên buồn
)

ĐL hay đón e bằng những cơn mưa bất chợt lắm ạh. E ko thix mưa, ẩm ướt, khó chịu lắm. Nhưng từ hôm đó, hình như e bắt đầu yêu cơn mưa của ĐL rồi.
Kể đến đây tự nhiên e thèm đi ĐL wá cơ
. Chả biết e iu ĐL từ bao giờ mấy thím ạh. Cứ mỗi lần nghĩ đến ĐL, đầu e chỉ có hắn thôi

Ôi trai ĐL… (mắt lim dim… mơ mộng toàn tập)
 

Bình luận facebook

Top Bottom