Full [Tâm sự - Review] Cuộc gọi của ex

LeO FAlone

Hj hj, đồ ngốk
Tác giả VW
Bài viết
5,093
Reaction score
381
Points
113
Tác giả
cftrungnguyen
Tình trạng
Hoàn thành
Nguồn
vOz
Lượt đọc
1,394
Xin chào các vozers.Mình tham gia voz đã đc 2 năm,trước giờ chỉ hay vào voz để đọc báo và xem tin tức là chính,rồi thỉnh thoảng vào f145 đọc truyện chứ ko lập nick.Nhưng hôm qua,mình nhận đc cú điện thoại của ex,nên muốn lên đây tâm sự cùng m.n về chuyện tình yêu của mình.Mình viết ra truyện này như 1 cuốn hồi kí về mối tình 2 năm đại học.Lần đầu viết truyện,nếu có gì sai sót hay văn phong lủng củng thì xin m.n bỏ quá cho.Song song vs câu chuyện về quá khứ và cả hiện tại của mình,sẽ là review về cuộc hẹn của mình và ex,vì đó là lí do chính để mình viết ra câu chuyện này…
 

LeO FAlone

Hj hj, đồ ngốk
Tác giả VW
Bài viết
5,093
Reaction score
381
Points
113
Chap 1
“Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây
Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy
Có lá buồn gầy, dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em”
Tiếng chuông điện thoại vang lên khi mình đang ngồi nhậu vs bọn bạn.Số lạ!Thường thì mình ko bắt máy,nhưng chả hiểu là do say quá hay sao mà mình lại ấn nút nghe:
-Ai đấy?
-Em đây…
Mình khẽ giật mình…
-Linh à,sao bữa nay lại gọi anh thế?
-Không,là em,Quỳnh đây…
Liếc nhìn đồng hồ,đã hơn 10h…
-Em gọi có việc gì?
-Em muốn gặp anh,em muốn…
Mình cắt ngang lời em:
-Có gì thì nói luôn đi em,giờ anh ko rảnh!
-Vậy khi nào anh rảnh,em muốn nc vs anh…
-Có gì em cứ nói qua điện thoại là đc rồi,ko cần thiết phải gặp mặt nhau làm gì!
-Nhưng mà em…
Tút…tút…tút…
Mình tắt luôn nguồn.Đút đt vào túi,tiếp tục chén chú chén anh vs mấy thằng bạn.Tính mình là vậy,nếu cần thiết hay đơn giản là thích thì mình sẽ gặp,còn nếu không thì cứ nói qua điện thoại,khỏi mất công dài dòng.Xong chỗ rượu vs nồi lẩu,thấy đã quá nữa đêm,mình vs tụi bạn ra về,vẫn còn ám ảnh trong đầu cuộc gọi ban tối của em.Em,người con gái mà mình đã từng yêu say đắm, mối tình 2 năm đại học đầy ngọt ngào,hạnh phúc của mình.Cũng đã chia tay vs mình bằng 1 cuộc gọi như thế.Tất cả giống như 1 giấc mơ.Cho đến khi tỉnh giấc,thì mình đã không còn là mình nữa.Câu chuyện xảy ra cách đây đã đc 2 năm rồi,đáng lẽ mình không muốn kể nó ra,nhưng cuộc gọi của em,như 1 điều gì đó,đã thôi thúc mình viết ra câu chuyện này,chỉ để tâm sự vs m.n về mối tình đầu,mối tình đã ám ảnh mình 1 thời gian dài.12h30’ mình về đến nhà.Mở cửa.Nhìn vào phòng mẹ,thấy mẹ đã ngủ.Đắp lại chăn cho mẹ.Vừa lên phòng,mở điện thoại ra thì đập vào mắt mình là 3 tin nhắn,tất cả đều là của em.Đại loại thì nội dung là:em muốn gặp anh,em có chuyện cần nói,… bla,bla,bla,… Mình chả thèm rep.Chuyển đt sang chế độ rung,cài báo thức,rồi quẳng nó lên giường.Đi tắm xong thì mình mở máy vào Facebook,thấy có lời mời kết bạn từ 1 nick lạ.Mình chỉ thường accept nick của người quen thôi,nhưng sực nhớ hôm nọ ra Sacombank rút tiền thì đc 1 bé sv ngoại thương xin nick.Tả sơ sơ thì em nó thuộc dạng “da trắng,chân dài,khúc nào ra khúc đó”.Chăn làm rau đc.Thế là accept luôn.Sẵn đang rảnh,định vào soi wall thì e nó pm:
-Anh Hoàng đấy phải không?
-Ừ anh đây,bé Huyền đó hả?
-Là em,Quỳnh đây
Cái Định Mệnh.Gì thế này,em nó đào đâu ra nick của mình,định không rep lại,nhưng mình vốn lịch sự vs phụ nữ nên cx cố rep:
-Việc gì thế?
-Em muốn gặp anh,em thực sự rất muốn gặp anh
-Anh đã nói rồi, anh ko rảnh,và anh cx ko muốn gặp em,có gì thì nói luôn đi
-Cho em 15 phút cũng ko đc à,dù sao mình cx từng yêu nhau mà
-Chuyện đó đã là của quá khứ rồi,ko nên nhắc lại làm gì
-Em xin lỗi,nhưng em nhớ anh lắm…
Thấy em nó năn nỉ cũng tội,vả lại dạo này ko phải ở lại c.ty làm thêm nên buổi tối toàn đi nhậu,thôi thì bớt đi 1 buổi gặp em nó cx đc,rượu bia nhiều quá cx ko tốt.Vả lại em nó cứ làm phiền mình kiểu này thì khó chịu lắm.
-Thôi đc,tối thứ 2,chọn thời gian và địa điểm đi rồi nhắn tin cho anh..
Nói rồi mình out luôn,chả cần xem em nó rep lại những gì.Lăn lên giường,đắp chăn,nhắm mắt.Dù đã cố,nhưng mình vẫn ko thể ngủ đc,mình cứ nghĩ về em. Nhìn lên đồng hồ treo tường,thấy đã hơn 2h.Thế là bật dậy.Lôi thuốc ra đốt.Kể ra giờ điều độ hơn xưa nhiều,hồi mới chia tay vs em,ngày nào cx đốt hết cả gói mà vẫn còn muốn đốt nữa,giờ nghĩ lại vẫn hãi.Tự dưng nghĩ hay là thôi,ko đi nữa,gặp em nó cx chả để làm gì,chả biết nói gì.Nhưng mà mình là nam nhi đại trượng phu,đâu thể nuốt lời đc.Thế là đi ra ban công,châm thuốc,gọi cho cậu mình.Có lẽ sẽ có 1 vài bạn bảo mình thần kinh,hơn 2h sáng còn đi gọi đt,đã vậy còn gọi cho cậu.Mình xin tl luôn,cậu mình thường hay đi chơi đêm lắm,có hôm đi đến 3,4h sáng mới về.Vả lại nói là cậu thôi,chứ thực ra cậu chỉ hơn mình độ 5 tuổi,vì là con thứ 3 của bà hai(ông ngoại mình có 2 vợ là bà ngoại mình và bà hai)do đó nên 2 cậu cháu thân nhau lắm.Vả lại bên nhà ngoại,có mấy ông anh cỡ tuổi mình mà chán lắm,toàn mọt sách vs lại dân IT nên mình nc ko hợp(ko có ý chê dân IT đâu nhé).Mình có chuyện gì cx nói vs cậu cả.Hôm nay là thứ 7(nói chính xác hơn thì là rạng sáng chủ nhật ),chắc ông này lại ngủ lang ở đâu rồi.Tút…Tút…Tút…
-Tao đây.
-Cậu đang ở đâu thế?
-Tao đang ở bar XXX,lại chuyện con nào nữa à?
-Sao cậu biết?
-Thôi đi mày,tao chả hiểu mày quá,qua đón tao nhanh lên,đợi lâu tao cắt lương.
À quên mất,mình đang làm việc dưới quyền cậu mình,cậu mình là phó tổng.Cậu vẫn hay dọa mình bằng câu này.Phóng con xe đến đón ông cậu,rồi 2 cậu cháu đèo nhau vào quán nhậu gần nhà.Kêu chai vodka và đĩa cá khô,mình nói luôn:
-Cậu còn nhớ Quỳnh ko?
-Quỳnh nào,e Quỳnh “tàu nhanh” ý hả?Tao mới gặp em nó sáng nay.
-Ko phải,Quỳnh,người yêu cũ của cháu ấy.
-À nhớ rồi,mà sao?
-Em nó vừa gọi cho cháu.
-Khi nào?
-Mới ban tối.
-Nó muốn gì?
-Muốn gặp cháu.
Cậu mình nói luôn:
-Mày cứ đi gặp nó bình thường,chia tay rồi vẫn có thể làm bạn.
-Thật hả cậu?
-Tất nhiên là không rồi,mày bị gì vậy,tao dạy mày thế nào,không có cái ngu nào bằng đi gặp người yêu cũ.Mới chia tay thì tao ko nói,đằng này…
Cậu nhìn mình,hạ giọng rồi nói tiếp:
-Thôi,mày muốn đi gặp nó hay ko thì tùy mày,nhưng mà đi đâu thì cx phải cẩn thận,thời buổi này ko tin ai đc đâu
-Cháu biết rồi,cảm ơn cậu
-Ơn nghĩa cm gì,thôi uống đi
Công nhận ông này uống ghê thật, chơi hết cả chai trong khi mình uống có vài li.Phần vì mới uống ban tối,phần thì mải suy nghĩ.Chở cậu về thì cx đã gần 4h rồi.Về nhà cứ thế mình lăn ra ngủ.Chủ nhật,mình ngủ đến hơn 10h mới dậy.Mở đt thì thấy có tin nhắn:
-Tối mai 7h,em đợi anh ở XYZ..
Là tin nhắn của em.Mình nhếch mép.Lại là quán café đó.Nơi từng chứa rất nhiều kỉ niệm giữa mình và em.Sau khi chia tay em,mình đã phải mất rất lâu mới dám vào lại nơi ấy,mình thực sự bị ám ảnh trong suốt 1 t/g dài.Thôi kệ, hẹn ở đâu mà chả đc,miễn sao mau mau kết thúc nhanh là đc.Bởi mình chưa bao giờ muốn gặp lại em…
Giờ mình có việc phải đi cái đã,tối mai mình sẽ gặp em nó,có gì sẽ review cho m.n sau.Nếu m.n ủng hộ thì mình sẽ kể về chuyện tình trong quá khứ của mình và em.Thanks for reading
 

LeO FAlone

Hj hj, đồ ngốk
Tác giả VW
Bài viết
5,093
Reaction score
381
Points
113
Chap 2
Xin lỗi m.n vì giờ mới review.Do cha trưởng phòng giao cho nhiều việc quá nên mình phải đem về nhà làm nốt cho xong.Gì chứ công việc thì mình chả dám trể nãi.Mặc dù có cậu chống lưng, nhưng mình mới đi làm được 2 năm,đang cố gắng để cuối năm đc đề bạt lên làm phó phòng nên phải chăm chỉ 1 tí.Vả lại tính mình tự lập quen rồi,mình ko thích dựa vào cậu nhiều quá,mặc dù mình xin vào đc c.ty là nhờ cậu.5h tan sở nhưng mình vẫn cố ngồi lại c.ty làm việc.Mẹ thì về quê từ sáng.Trước khi đi còn dặn dò mình đủ thứ.Tự dưng thấy có lỗi với mẹ. Con trai 25 tuổi đầu mà vẫn còn để mẹ phải lo cho đủ thứ.Nhìn mẹ vất vả thỉnh thoảng lại nghĩ hay là lấy vợ quách cho rồi.Nhưng mình…chậc,biết nói sao,thôi thì cứ cho là chơi chưa chán vậy.Cứ như cậu mình,tháng 8 năm nay là 30 rồi đấy,mà vẫn còn ham vui,mặc dù xung quanh ko thiếu gái vây,và trong số đó,chắc chắn có 1 người đủ để ông ấy nghĩ đến chuyện nghiêm túc.Lan man quá,mình đi luôn vào cuộc hẹn vs em nhé.6h30’ mình rời sở.Ghé vào quán phở quen làm 1 bát rồi chạy chầm chậm đến quán.Vào quán.Đứng ngay cổng.Liếc nhìn thì thấy em đang ngồi ở góc bàn ngày xưa mình và em vẫn hay ngồi. Mình chưa vội vào,lôi thuốc ra đốt và quan sát em.Em khác xưa nhiều quá.Tóc em dài nhưng lại thưa,nhuộm vàng.Em mặc quần jean xanh,áo sơ mi caro đỏ trắng,y như cuộc hẹn đầu tiên của mình vs em.Đốt hết điếu thuốc.Mình tiến đến và ngồi vào bàn.Em nhìn mình và nở nụ cười.Vẫn là nụ cười đó,ánh mắt đó,nếu như là 2 năm trước,chắc mình sẽ dao dộng.Nhưng giờ thì khác,mình và em,2 con người xa lạ.Em cần gì ở mình,sau khi đã phũ phàng chia tay vs mình bằng 1 cuộc gọi.Mình cần gì ở em?1 lời xin lỗi?1 câu van xin mình tha thứ?1 lời giải thích?Ko hề!Mình đến đây hôm nay chỉ để giải quyết cho xong chuyện giữa mình và em.1 lần và mãi mãi.Nhỏ phục vụ đến hỏi mình uống gì,mình gọi 1 li cà phê sữa,còn em gọi 1 li nc cam.Mà công nhận lâu rồi ko vào có khác.Phục vụ quán giờ xinh ra phết.Sau này chắc phải chăm đến đây hơn.Mình và em nhìn nhau hồi lâu.Ko ai nói gì cả.Mình lên tiếng:
-Em bảo gặp anh có chuyện muốn nói,có gì thì nói luôn đi.
-Em nhớ anh lắm…
Mình lại lôi thuốc ra đốt,mình làm thế mỗi lần có chuyện phải suy nghĩ
-Thế à!
-Anh dạo này sao rồi?
-Cũng bt,anh giờ đi làm rồi.
-Anh làm ở đâu,lâu chưa?
-Ở công ty cậu Long,2 năm rồi.
-Thế à,em cũng đang phụ dì bán cà phê.
-Ừ…
Lại im lặng…
Mình đưa li cà phê đã tan hết đá cho lên miệng uống cái ực:
-Nếu em gọi anh ra đây chỉ để hỏi mấy câu như thế thì anh về đây,anh còn nhiều việc phải làm!
Nói rồi mình đứng dậy.Đặt tờ 100k lên bàn rồi quay đi.Gần ra đến cổng thì em nó chạy theo ôm mình lại từ đằng sau.Mặt áp vào lưng mình.Em đang khóc!Mình xoay người em lại.Siết chặt vai em.Mình hỏi như quát:
-Tại sao?
Em thút thít:
-Em xin lỗi
-Xin lỗi?Em tưởng xin lỗi là xong? Chia tay anh bằng 1 cuộc gọi?Em nghĩ anh là thằng ngu à?
-Em xin lỗi
Mình ko nói gì nữa,buông em nó ra.Đốt thuốc.Hình ảnh của cái đêm hôm đó hiện ra trước mắt mình.Chiếc BMW.Nụ hôn của em trao cho người đó…Từng thứ,từng thứ 1 cứ hiện ra chầm chậm như 1 cuốn phim.Đốt hết điếu thuốc.Mình nhìn sang em,thấy em đã nín khóc.Rút khăn giấy ra,lau nc mắt cho em:
-Để anh đưa em về.
Bỗng nhiên em gục đầu vào ngực mình,khóc như mưa:
-Em xin lỗi,em biết em sai rồi.Anh cho em thêm 1 cơ hội nữa đc ko anh.Em vẫn còn yêu anh lắm.2 năm qua,em đã rất nhớ anh.Ko ngày nào em ko nghĩ đến anh.Em biết hồi ấy em trẻ con,em ko nghĩ cho anh.Anh có thể tha thứ cho em đc ko?
Mình nhếch mép.Thì ra là như thế.Giờ em mới nhớ,mới nghĩ đến tôi à?Thế cái lúc em nói câu chia tay qua đt sao mà đễ dàng,đơn giản thế.Giờ bị phụ thì mới tìm đến tôi.Tôi giờ ko còn là thằng Hoàng của ngày xưa đâu em ạ.Mình im lặng,ko nói gì,đốt thuốc tiếp,em thấy vậy thì hởi dồn:
-Anh sao thế?
-Anh ko sao,về thôi.
Mình chở em về nhà.Trên đường,em lại khóc,lại hỏi mình những câu đó.Mình ko nói gì cả.Đến nhà em,em vẫn cứ khóc trên lưng mình,ướt hết cả áo.Mình gạc chân chống,dìu em xuống xe.Lau nước mắt cho em,mình hỏi:
-Em vẫn còn yêu anh thật chứ.
Em gật đầu,vẫn thút thít
-Thế thì hứa vs anh,thay đổi đi.Em lớn rồi,còn dì, còn mẹ.Đừng làm chuyện gì dại dột.Cố gắng kiếm 1 chàng trai tốt để yêu thương,bao bọc cho em.Đc ko?
Em thút thít ko nói gì.Mình gắt:
-Đc ko?
Em thôi khóc:
-Liệu sau này em và anh còn có thể bên nhau ko?
-Anh ko biết.Đó là chuyện của tương lai.Còn em,em có thể hứa vs anh đc ko?
-Dạ,em sẽ cố.
-Ừ,anh chỉ mong em có thể làm vậy.Thôi anh về đây.
Mình leo lên xe.Em níu tay mình lại:
-Thỉnh thoảng em có thể gặp mặt hay nt vs anh đc ko?
-Em hẹn trc là đc,anh dạo này cũng ko rảnh rỗi gì.
Thế rồi mình vít ga vọt đi.Chả biết lúc đó em nó đã vào nhà hay chưa nữa.Mình về đến nhà.Định bụng tắm táp,kiếm cái gì ăn qua loa rồi lôi đống giấy tờ ra làm nốt thì mấy thằng bạn gọi đi nhậu.Thôi kệ,để tí về thức khuya ngồi làm cũng đc.Giờ mình đi nhậu cái đã,có gì mai môt sẽ type tiếp cho m.n đọc cho vui.Mà m.n muốn chap sau là về quá khứ giữa mình và em hay là về hiện tại của mình?
 

LeO FAlone

Hj hj, đồ ngốk
Tác giả VW
Bài viết
5,093
Reaction score
381
Points
113
Đôi lời gửi đến mọi người
Chào các bạn.Trước hết mình xin cảm ơn các bạn đã bỏ t/g để theo dõi truyện và chia sẻ với mình.Cảm ơn những lời khuyên và tâm sự của các bạn.Như mình đã nói,mình gặp em chỉ để giải quyết cho xong những khúc mắc còn tồn tại giữa mình và em,chứ ko hề có ý định quay lại.Hiện tại cuộc sống của mình cũng ko dư dả gì,nhưng lại khá thoải mái.Mình cũng ko có ý định trói buộc bản thân vs bất kì người con gái nào.Nên chắc chắn sẽ ko quay lại vs em.Còn lí do vì sao mình ko dứt hẳn vs em thì mình xin nói luôn.Mình sợ hôm đó phũ quá em lại nghĩ quẩn mà làm liều thì phiền cho mình lắm,nên mình ko phũ em ngay mà sẽ phũ từ từ.Mong em đủ thông minh để hiểu.Còn về chap 3 thì theo như ý các bạn,mình sẽ kể về mối tình giữa mình và em.Có thể mình ko nhớ rõ lắm,vì đã 2 năm rồi.Nhưng mình sẽ cố viết,nhớ gì viết đó.Vì giờ mà ko viết thì chắc mình nhận gạch xây biệt thự mất.M.n thư thả cho mình,độ 2,3 hôm nữa để giải quyết cho xong việc c.ty giao nhé.Chứ giờ công việc bù đầu mà ngồi type thì chỉ sợ mình ko tập trung rồi viết ko đc hay thì có lỗi vs m.n lắm.Cảm ơn m.n đã ủng hộ
 

LeO FAlone

Hj hj, đồ ngốk
Tác giả VW
Bài viết
5,093
Reaction score
381
Points
113
Chap 3
Thời sinh viên,ngoại trừ chuyện tình vs em thì về cơ bản cũng chả có gì đáng nói.Mình thì cũng bt như bao bạn khác.Sáng lết mông đi học.Trưa về có khi ăn cơm nhà mẹ nấu,có khi đi ăn cơm bụi vs lũ bạn.Rồi chiều lại lê la quán Pes,hàng net.Nhà mình cũng có máy tính hẳn hoi.Cơ mà vẫn thích ra quán hơn cho nó có ko khí.Tua nhanh 2 năm đầu,câu chuyện của mình bắt đầu từ đầu năm 3.Hôm ấy đang ngồi trước cổng trà đá chém gió vs lũ bạn.Mấy thằng vừa chém gió vừa tranh thủ soi mấy em năm nhất.Nói chung thì hồi đó gái đẹp cũng nhiều,mà mình lại chả thấy có ấn tượng gì.Nên ko để tâm mấy.Bọn bạn thì cứ quay sang hỏi em này ngon ko,em kia thế nào,…mình chỉ ậm ừ.Thì bỗng dưng thằng bạn kéo tay mình,vừa kéo vừa chỉ về phía cổng.Đó là lần đầu tiên mình nhìn thấy em.Mình vẫn nhớ khá rõ.lúc ấy tóc em ngắn,dày,nhuộm màu hạt dẻ.Da trắng,mặt xinh,tướng tá khá là chuẩn.Cứ như là tiếng sét ái tình vậy.Kể từ lần đầu nhìn thấy em,mình ăn ko ngon,ngủ ko yên.Lúc nào cũng nghĩ về em.Thế là lên kế hoạch xin số và tán tỉnh em.Hồi cấp 3 mình cũng có yêu đương lăng nhăng,nhưng chả đi đến đâu.Vs cả hồi ấy mình trẻ trâu, tán em này em nọ chỉ để cho oai thôi,chứ thực ra cũng chả có ý gì(ko có XH đâu nhé). Nên cũng có chút kinh nghiệm.Tìm hiểu thì biết em tên là Quỳnh,sinh viên năm nhất,…và quan trọng nhất là em chưa có ng yêu.Cũng theo thông tin mình tìm hiểu đc thì em hay đến quán XYZ uống cf mỗi tối t6.Và thế là bắt đầu chiến dịch.Tả sơ về mình,cao tầm 1m7,nặng 67 kí,có đi tập gym nên cũng ko đến nỗi,mặt mũi bt.Hôm đó mình đến mấy h thì ko nhớ rõ.Thấy em ngồi ở góc bàn mà mình đã đề cập đến trong chap 2.Em uống gì mình cũng chả nhớ nốt.Gọi 1 li cà phê đen và ngồi ở bàn cạnh em.Mình lôi con ip3(mượn) ra nghịch.Ngồi nghịch 1 lát thì giả vờ khóa máy, ko biết mở.Rồi lân la sang nhờ em giúp.Em nhìn mình rồi cười.Nụ cười ấy.Nụ cười đã khiến mình đắm say suốt hơn 2 năm trời.Mỗi lần em cười,mình lại ngồi thừ ra và ngắm em ko biết chán.Đâu biết rằng 1 ngày,nụ cười ấy,sẽ ko còn dành cho mình nữa.
-Bạn ơi,cái đt này nó bị sao ấy,tự dưng màn hình đen thui,bạn biết dùng thì chỉ cho mình vs.
-À,ip hả,mình biết sơ sơ,để mình giúp cho.
Thế rồi em cầm đt,làm gì đó thì ko rõ,vì lúc đó mình đang mải ngắm em.Em bấm bấm 1 hồi thì quay sang mình,thấy mình đang nhìn em chằm chằm thì đỏ mặt:
-Bạn nhìn gì mà ghê thế,mặt mình dính gì à?
-À không,tại bạn dth quá nên…
-Xì,đây này,ko biết dùng thì mua làm gì?
Vừa nói em vừa đưa đt cho mình
-Do mấy đứa bạn nó bảo dùng cái này tốt lắm nên mình mua về dùng thử.
-Thế cơ á,sang nhỉ.
-Cũng bt thôi,mình mua lại mà.
Ngồi chém gió linh tinh thì cũng xin đc số vs cả yahoo của em(hồi ấy cả em vs mình chưa dùng facebook).Thế rồi mình và em tạm biệt nhau.Sau hôm đó thì mình và em ngày nào cũng nt,gọi điện,cf chém gió các kiểu.Em vui tính,nhí nhảnh,đảm đang…nói chung là đủ tiêu chuẩn của 1 ng vợ,ng mẹ tương lai.Rồi tình cảm ngày 1 lớn dần lên.Mình cũng cảm nhận đc là em thích mình, nhưng mình vẫn chờ đợi thời cơ để tỏ tình.Và rồi ngày ấy cũng đến.Mình vẫn nhớ khá rõ.Hôm ấy là cuối tuần,chính xác là thứ mấy thì ko nhớ.11h hơn,mình đang ngồi nhậu vs mấy thằng bạn ở ngoại ô thì em gọi:
-Anh nghe đây.

-Anh đang làm gì thế?

-Anh đang ngồi uống nc vs mấy đứa bạn,có việc gì thế em?

-Em đau đầu quá,anh qua vs em đc ko?

-Ừ,anh đến ngay,mà em đã ăn gì chưa
-Dạ chưa
-Thế để anh mua cháo cho,chờ tí anh đến ngay
-Trời mưa anh nhớ đi chầm chậm thôi nhé

-Ừ,anh biết rồi,em cúp máy đi
Nói xong mình quay qua nói vs thằng bạn 1 tiếng rồi dắt xe ra đi về.Hôm ấy trời mưa to vật.Mình phóng hơn 20km mới đến chỗ trọ của em.Trên đường đi có ghé mua cho em gói cháo bò và vỉ thuốc hạ sốt.Đến phòng em thì mình ướt như chuột lột.Đã hơn 12h.Em ra mở cửa ra cho mình mà thấy thương em quá.Mắt thì thâm quần,áo quần xộc xệch,chắc là đi học về mệt quá nên chưa thay.Hỏi ra thì biết em ốm đã 2 hôm rồi.Hôm nay con bạn cùng phòng đi vs bạn trai nên em có 1 mình.Chả hiểu sao mà lúc đó mình ko nói ko rằng,ôm em vào lòng:
-Sao bị ốm mà ko nói anh biết?

-Ko có gì đâu anh,em cảm tí thôi.

-Cảm gì mà đến 2 hôm,em có biết ban nãy em gọi anh lo lắm ko?

-Dạ ko…

Em vừa nói vừa cười tinh nghịch,xong rồi đẩy mình ra,hỏi:
-Sao lại ướt cả người thế này?

-Anh đang ở ngoài ngoại ô,nghe em gọi anh chạy hơn 20km đến đây vs em đấy.

Thế rồi em ngước mặt lên nhìn mình,mắt long lanh,em vừa nói vừa khóc:
-Em xin lỗi…
-Ơ kìa,sao lại khóc,nín đi anh xem nào.
Em nó vẫn ko nín,rồi gục đầu vào ngực mình,vừa khóc vừa đấm ngực mình thùm thụp:
-Anh ngốc lắm,huhu,mưa to thế,nhỡ có chuyện gì thì em biết phải làm sao,huhu…
Mình ko nói gì,rút khăn giấy ra lau nc mắt cho em,rồi dìu em vào phòng.Đổ cháo ra bát,rồi rót cho em cốc nc để em uống thuốc.Xong xuôi mình dìu em lên giường.Nói mãi em ko chịu ngủ,cứ nằng nặc đòi hát ru.Rõ dẩm!Mình cũng chiều ý em,nghêu ngao hát 1 hồi quay sang thì thấy em ngủ rồi.Mình ngồi ngắm em 1 lúc,đắp lại chăn cho em rồi trải chiếu ra ngủ(đừng bạn nào hỏi chiếu ở đâu ra nhé).Hình như cỡ 5h,6h sáng thì phải,mình tỉnh giấc,thấy nằng nặng ở tay.Quay sang thì thấy em ôm mình chặt cứng,gối lên tay mình ngủ từ lúc nào.Mình thấy thế cũng ko vội đánh thức em dậy,nằm ngắm em 1 lát.Sau 5,10p gì đó thì em dậy.Thấy mình nhìn thì em đỏ mặt:
-Mặt em có gì à?

-Ko,em đẹp lắm.

-Cái anh này,…
-Em ngủ có ngon ko?
-Dạ có,anh thì sao?
-Mỏi tay quá ngủ thế nào đc.

-Do nửa đêm lạnh quá…
-Còn đau đầu ko?
-Hết rồi,thuốc anh mua hay thật đấy
-Ko tin,cô là hay nói dối lắm,phải kiểm tra mới yêm tâm
Em bĩu môi:
-Thế thì vào mà kiểm tra
Mình ko nói ko rằng,kéo em lại gần.áp trán mình vào trán em.Mặt em đỏ bừng,đẩy mình ra,đấm thùm thụp:
-Anh làm gì thế

-Thì anh kiếm tra,chả bảo thế là gì

Em cười tinh nghịch:
-Xí,đồ dê xồm
-Vâng,tôi dê xồm,thế mà cũng có ai kia lo cho tôi cơ đấy.

-Lêu lêu,ai thèm…
Em bĩu môi,thế là mình ôm em và…hôn.Lúc đầu thì em giãy nãy ghê lắm,nhưng mà mình ôm em chặt cứng,vùng vẫy mãi ko ăn thua,em chuyển sang mè nheo:
-Anh làm gì thế,buông ng ta ra,huhu…
-Sao lại đỏ mặt rồi,nhìn xinh phết nhờ,…

Em ko nói gì,đứng dậy.Mình cũng đứng dậy.Ôm em từ phía sau rồi xoay em lại.Em cúi gằm mặt. Mình nâng cằm em lên.Và hôn em thêm lần nữa.Lần này em ko chống cự nữa,mà đáp lại mình rất nhiệt tình(ko có đá lưỡi đâu nhé các thanh niên,chỉ chạm môi thôi).Hôn chán rồi,mình nhìn thẳng vào mắt em,hỏi nhỏ:
-Làm ng yêu anh nhé?
Em rúc đầu vào ngực mình,thỏ thẻ:
-Dạ…
Thế là từ đó mình có gấu.Mối tình đầu của mình đấy.Cho đến giờ,mình vẫn ko hối hận vì đã yêu em.Suốt 2 năm trời bên nhau,mình đã rất cố gắng để vun đắp hp cho 2 đứa.Tất cả những mộng mơ,yêu thương,…của tuổi trẻ,mình đã dành hết cho em.Mối tình đầu,thường nhiều hạnh phúc nhưng cũng lắm đắng cay.Mình và em,cứ thế bên nhau,lặng lẽ,ko ồn ào.Tua nhanh 2 năm yêu nhau để đến vs cái ngày định mệnh.Mình lúc ấy là sinh viên năm cuối.Mà m.n biết năm cuối thì bận bịu ntn rồi đấy.Nên mình ko có nhiều t/g cho em.Tuy thế,mình vẫn đều đặn nt,gọi điện cho em nếu 2 đứa ko gặp mặt đc.Dần dần,mình nhận ra những tin nhắn của em đến vs mình ít và thưa dần,em hay từ chối đi chơi vs mình hơn,hôn nhau,XH em cũng rất miễn cưỡng,…nói chung là ko như xưa nữa,nhưng mình ko nghi ngờ gì,vì mình yêu và tin tưởng em.Hôm đó là ngày 30-4,mình định tranh thủ chỗ làm thêm cho nghĩ để đưa em đi chơi.Đang hí hửng định gọi cho em thì em gọi đến:
-Anh đây
-Anh à,mình chia tay đi
Lúc ấy mình ko tin nổi vào tai mình nữa,nhưng mình vẫn nghĩ là em nói đùa
-Em đùa đấy à…
Em cắt lời mình,giọng em lạnh lùng,giọng nói đó,chắc cả đời mình sẽ ko quên:
-Em ko đùa đâu,mình chia tay,đừng tìm gặp cũng như liên lạc vs em làm gì,chào anh!
Tút…tút...tút…
Chiếc đt Tung Của rơi xuống đất,văng cả nắp,pin ra ngoài.Mình ngồi bệt xuống sàn,cố tĩnh tâm và suy nghĩ xem việc gì đã xảy ra.Mình lao ra ngoài,leo lên xe và phóng hết tốc lực đến phòng em.Ko có em!Mình chạy ra đầu ngõ,mua 2 chai rượu và gửi xe ở đó.Mình đi bộ đến trc phòng em.Ngồi ở gốc cây,chỗ đèn đường ko chiếu tới.Mở nắp chai rượu ra và nốc.Chỉ nhớ là quá nửa đêm,thì có tiếng xe ô tô.Đèn xe chiếu qua mặt mình làm mình choàng tỉnh.Và ng đó bc xuống con BMW mới cóng,mở cửa cho em.Em ăn mặc gợi cảm lắm,trang điểm cũng đẹp nữa.Em ôm ng đó và hôn phớt má.Em còn đứng đó,vẫy tay,chờ cho chiếc xe đi khuất em mới mở cửa và vào phòng.Cánh cửa phòng khép lại.Như khép lại tình yêu 2 năm giữa mình và em.Lúc ấy,chả hiểu sao mình lại bình tĩnh đến thê.Mình leo lên xe,mình ko khóc,nhưng mắt cay cay.Mình về nhà. Khóa trái cửa phòng,lăn ra ngủ.Mấy ngày sau đó,ngày nào mình cũng đi nhậu đến sáng mới lết về.Ko nhậu thì mình ngồi đốt thuốc,chả còn thiết gì trên đời nữa.Mẹ và bạn bè khuyên mấy mình cũng ko nghe.Thế là đến lượt cậu mình ra tay.Hôm đó,mình đang ngồi trc nhà đốt thuốc đợi bọn bạn đến đón đi nhậu thì cậu đến.Cậu đem theo nữa thùng vodka và con mực nướng.Bảo mình ngồi nhậu vs cậu.Bọn bạn đến thấy thế thì quay xe về.Mình và cậu ngồi uống đến nửa đêm.Mình thì ngà ngà say rồi,mà mặt cậu thì mới hơi hồng chút thôi.Mình bắt đầu nói nhảm:
-Cậu à,cháu…
Mình chưa nói hết câu thì ăn trọn cái bạt tai của cậu(cậu mình ngày xưa luyện karate nên tay cứng như sắt!),xây xẩm hết mặt mày.Mẹ mình nghe thấy thì chạy ra:
-Em làm gì thế,sao lại đánh nó
-Chị cứ để em,thằng này phải đánh thì mới tỉnh ra,chị vào ngủ đi,để em lo!

Mẹ mình nói gì mình cũng ko rõ nữa,mẹ vừa đóng cửa vào nhà thì cậu nắm tóc,dựng đầu mình dậy.Tát thêm vài cái nữa,mình tỉnh cả rượu,cậu nắm cổ áo mình,rít qua kẽ răng:
-MK,mẹ mày nuôi mày hai mươi mấy năm trời,cực khổ,nhục nhã biết mấy mày có biết ko.Vì 1 đứa con gái mà làm khổ mẹ mày,mày có đáng làm con nữa ko.Đáng lẽ những đứa như mày,phải vì mẹ mà phấn đấu,cho mẹ nở mày nở mặt vs ng ta chứ ko phải rượu chè be bét như này.Bố mày chưa đủ hay sao mà thêm cả mày nữa.Mẹ mày và tao tính đợi mày tốt nghiệp xong,tao sẽ lôi mày vào c.ty tao để cho mày đỡ phải đi chạy việc cực khổ.Lo cho mày thế đấy,mà mày ko biết.Mày có biết vì sao con Quỳnh nó bỏ mày ko?
Cậu mình ngừng 1 lát,cầm chai rượu uống hết rồi ném xuống đất cái xoảng!
-Vì mày là 1 THẰNG THẢM HẠI!

Cậu mình buông mình ra, mình vừa đau vừa mệt nên thiếp đi.Sau đó thì mình ko còn biết gì nữa.Sáng hôm sau hơn 11h mình mới dậy.Ê ẩm toàn thân.Nhìn lên đầu giường.Thấy có vỉ thuốc đau đầu,hộp salonpas và chai dầu nóng.Chắc là cậu mua.Mẹ thì chắc là đi chợ chưa về.Mình nằm đó,ngẫm nghĩ 1 hồi,thì vớ tay lấy cái đt.Xóa số em.Bật dậy.Lên yahoo,xóa luôn cả nick của em.Rửa mặt,tắm táp xong.Mình cho quà tặng,kỉ vật vào trong thùng. Rồi đem đi cho mấy đứa con nít.Và mình quyết tâm quên em.Cai luôn rượu bia và cả thuốc(giờ vẫn chưa cai đc).Sau đó thì mình ra trường,làm việc ở c.ty cậu.Cậu mình thì rất hài lòng,tuy ko nói ra,nhưng nhìn vào ánh mắt của cậu,mình biết cậu rất vui.Vì mình là đứa cháu mà cậu cưng chiều nhất.Mình và em ko hề liên lạc,gặp gỡ nhau cho đến khi em gọi cho mình.Giờ thì mình ngon lành rồi.Lương tháng 7 củ.Cũng xe ga,ip như bao người.Tất nhiên ko chỉ có vẻ ngoài là thay đổi.Trong 2 năm qua,mình chả dám yêu ai.Cô gái nào cũng chỉ quen qua đường.Gặp mặt.Xin số.Tán tỉnh.Đưa vào n2.Chia tay và ko bao h gặp lại.Thế đấy,m.n có thể gọi mình là thằng khốn nạn hay gì cũng đc.Mỗi người có 1 quan điểm sống riêng.Hiện tại mình cũng có chăn dắt vài em,nhưng cũng chả đi đến đâu,vì mình xác định vui chơi thì ko có tình cảm.Vả lại mấy em chỉ coi mình như cún nên khi phũ mình cũng ko áy náy gì.Hôm nay mình mệt quá.Type đến đây thôi.Mà cũng chẳng còn chuyện gì để kể cho m.n nữa rồi.Nếu m.n thấy ko còn hứng thú gì vs truyện mình viết thì cứ nói nhé.Mình sẽ close topic này.Vì cuộc vui nào rồi cũng sẽ đến lúc tàn mà.Chào thân ái và quyết thắng.
 

Bình luận facebook

Top Bottom