Full TÀ VƯƠNG PHÚC HẮC SỦNG CUỒNG PHI

Quỳnh Anh

Staff member
Tác giả VW
Bài viết
540
Reaction score
45
Points
18
Ảnh bìa
Tác giả
Nạp Lan Dạ Anh
Thể loại
xuyên không, nam nữ cường, sạch, sủng, hài, HE
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
85 chương
Nguồn
Converter: Ngocquynh520 , Editor: Hồng Nhung, Tiêu Tương
Lượt đọc
4,409
Giới thiệu
Nàng là Dạ Sát, Hắc Ám Chi Vương, tính tình cuồng vọng bá đạo không tim không phổi, gian xảo phúc hắc lại cực kì bao che khuyết điểm của bản thân, không ngờ một khi xuyên qua lại trở thành tiểu thư phế vật háo sắc của phủ tướng quân. Bị tỷ tỷ ác độc đánh, đại nương tính kế gả cho tên ngốc. Sống lại lần nữa, lại nhìn thấy một đôi mắt hồn nhiên ngây thơ.

Hắn, vương gia si ngốc của vương triều Thiên Thần, không nghĩ tới, sự ngu dại chỉ là mặt nạ của hắn. Hắn chân chính, thị huyết lạnh lùng, cuồng vọng bá đạo, lại cả đời độc sủng duy nhất một mình nàng. Nàng muốn giết người, hắn lập tức cho bao vây chỗ đó; nàng muốn chỉnh thái tử, hắn lập tức chặn tất cả đường sống của thái tử.

Vì hắn, hai tay nàng dính đầy máu tươi; vì hắn, nàng gặp Phật giết Phật; gặp thần giết thần; vì hắn, nàng nguyện ý thu lại mạnh mẽ cả đời cam nguyện trở nên nhu hòa; vì hắn, nàng nguyện hóa thành ác ma cùng hắn đồng khởi chém giết thiên hạ.

Vì nàng, hắn cũng bỏ hết tất cả, không cần giang sơn, không cần tính mạng, có thể buông tha huyết hải thâm thù; vì nàng trả giá tất cả, một người tuyệt đại phong nhã.

Nguyên văn sủng văn nữ cường, nam cường nữ càng mạnh hơn, có chút khôi hài, có chút phúc hắc, có chút JQ, sủng văn vô ngược, quá trình một chọi một, kết cục một chọi một.
Đoạn ngắn đặc sắc một:
“Nương tử, bọn họ khi dễ ta.” Mỗ nam lộ ra vẻ mặt ủy khuất, hốc mắt rưng rưng, vô tội nhìn mỗ nữ.
“Cái gì, là ai khi dễ chàng, lão nương báo thù cho chàng.” Mỗ nữ tức giận nói, tốt lắm, ngay cả nam nhân của nàng mà cũng dám khi dễ, muốn chết.
Mà lúc này, nguyên bản ủy khuất trong mắt người nam nhân thoáng hiện lên một tia sáng, muốn đoạt nữ nhân cùng bổn vương, các ngươi vẫn còn non.

Đoạn ngắn đặc sắc hai:
“Nương tử, tại sao ta cảm thấy toàn thân mình khô nóng.” Mỗ nam cực kì vô tội nói, hai mắt nhìn chằm chằm vào cổ áo mỗ nữ.
Trên trán mỗ nữ đầy hắc tuyến, có chút xấu hổ nói: “Tiểu Hiên Hiên, ngươi là bị cảm mạo phát sốt, phải hạ hỏa.”
“Phải hạ hỏa, làm sao mới có thể hạ hỏa được?” Người nào đó tiếp tục phát huy tinh thần không ngại học hỏi kẻ dưới của mình.
Khóe miệng mỗ nữ run rẩy, quả nhiên chỉ cần một lời nói dối thì sẽ có nhiều lời nói dối khác kéo tới: “Tiểu Hiên Hiên, ngoan, đi lắm nước lạnh thì sẽ không còn nóng nữa.”
Trong lòng nam nhân nào đó vô cùng tức giận, nữ nhân đáng chết, cư nhiên kêu hắn đi tắm nước lạnh.

Đoạn ngắn đặc sắc ba:
“Chủ nhân, vương phi ở Yên Vũ các bán đấu giá thái tử.” Thị vệ nào đó hoảng hốt chạy tới.
“Phái người đi bảo vệ hiện trường, ai dám ngăn cản vương phi bán đấu giá thái tử, giết không tha.” Mỗ nam cuồng vọng nói, cho dù nữ nhân của hắn muốn đầu hoàng đế, hắn cũng sẽ bảo vệ tới cùng.

Trích lời kinh điển Nam sủng nữ:
“Chủ nhân, trên yến hội, những người kia đều nhìn chằm chằm vào vương phi.”
“Chứng thực tên, tất cả đều thiến cho ta.”
“Chủ nhân, hôm nay vương phi đi uống trà chiều cùng trang chủ Minh Nguyệt sơn trang ở Tụ Hiền các.”
“Đi nói cho vương phi, bổn vương bị người đánh.” Người nào đó vừa nghe xong, vội vàng chạy về vương phủ.
“Chủ nhân, Yến Vũ các đối diện cướp đoạt việc làm ăn của chúng ta.”
“Cái gì, dám âm thầm cướp đoạt cửa làm ăn của ta, muốn chết đúng không, nói một chút xem, chủ nhân của Yên Vũ các là ai.”
“Hồi chủ nhân, là vương phi.”
“Hả, vậy thì để cho Vạn Hoa lâu đóng cửa không buôn bán nữa, đừng đoạt việc làm ăn của vương phi.”
“Chủ nhân, không tốt, vương phi lấy hết bạc của vương phủ đi rồi.”
“Không có việc gì, đi nói với vương phi, của bổn vương chính là của nàng, không cần khách khí, tùy tiện lấy.”
Vị hộ vệ nào đó rối như tơ vò. Hắn rốt cuộc đã biết vì sao người đời luôn nói tình yêu khiến cho người ta trở thành tên ngốc, quả thực không phải ngốc bình thường.

Nữ sủng nam:
“Nương tử, ta sợ bóng tối, nàng ngủ cùng ta.”
“Được.”
“Nương tử, quản gia nói, chỉ cần động phòng thì nàng sẽ không thể rời khỏi ta nữa. Chúng ta tới động phòng có được không?”
“Được.”
“Nương tử, bọn hắn nói ta là kẻ ngốc, không xứng với nàng.” “Ai nói, lão nương giết hắn.”
--- ------ ---
 
Last edited by a moderator:

Quỳnh Anh

Staff member
Tác giả VW
Bài viết
540
Reaction score
45
Points
18
Chương 1: Đêm động phòng hoa chúc bất ngờ
“Nương tử, nương tử ta có thể bú sữa mẹ được hay không?”

Giọng nam đáng yêu mang theo mười phần tò mò, người nghe được cảm thấy ngại ngùng, rõ ràng là câu nói đầy ái muội, nhưng phát ra từ miệng của một nam nhân với chỉ số thông minh dừng lại ở mức năm tuổi, thì nghe thấy có chút khôi hài.

Đau đớn kịch liệt cùng với sự không cam lòng xông thẳng tới đầu óc, trên giường, Dạ Sát đang mặc bộ hỉ phục bỗng nhiên mở mắt ra, lại thấy một đôi mắt hồn nhiên trong sáng.

Dạ Sát nhíu mày? Đây là chỗ nào, cả căn phòng treo đầy màu đỏ lại tràn ngập mùi hương cổ xưa. Nàng nhớ rõ bản thân mình đang ở Alaxka làm nhà cái, tại sao sau khi kết thúc một ván bài, lại thấy mình nằm ở trên giường chứ.

Sau khi mê mang trong chốc lát, một luồng trí nhớ xa lạ dũng mãnh nhập vào trong đầu, Dạ Hi, đích nữ của Thiên Thần Đại Tướng quân Dạ Viễn Thiên, phế vật tiểu thư háo sắc. Phụ thân không đau ngoại tổ mẫu không thương, còn thường xuyên bị tỷ tỷ ức hiếp, thậm chí ngay cả hạ nhân cũng có thể coi thường nàng

Không những vậy, ba ngày trước, Tướng quân phu nhân Âu Quý Tình còn ngấm ngầm tính kế nàng, gả Dạ Hi cho Vương gia si ngốc tiếng tăm lừng lẫy ở Thiên Thần là Quân Mặc Hiên. Khi biết được tin này, Dạ Hi liều mạng phản kháng, nhưng mà vẫn không chống lại được sự an bài của vận mệnh. Ngay ngày đại hôn, trong hỉ phòng của bọn họ, Dạ Hi nghĩ không thoáng không vượt qua được trở ngại trong lòng lập tức tự sát.

Sau khi tỉnh lại lần nữa, nàng đã không phải là Dạ Hi ban đầu, mà là Hắc Ám Chi Vương, Dạ Sát. Nàng là người đứng đầu trong sáu mươi triệu người, là người đã từng đạp qua vô số thi thể mà kiên cường đi lên, hừ, những người trước kia khi dễ nàng, chờ đó, nàng sẽ chậm rãi đùa chết một đám người bọn họ.

Sững sờ một lúc Dạ Hi đã hiểu được tình cảnh của chính mình. Kiểm tra sơ qua thân thể mình, tuy thân thể hơi nhỏ, nhưng hẳn cũng là một mỹ nữ. Khiến Dạ Hi bất ngờ chính là, vòng tay bảo bối của nàng cũng đi theo cùng, phải biết rằng, không có nó, an toàn của nàng sẽ bị giảm đi một nửa đấy.

Nhưng mà, trong lúc Dạ Hi tiếp nhận toàn bộ việc này, xoay người chuẩn bị xuống giường nhìn xem diện mạo bây giờ của bản thân, lại phát hiện, bên cạnh có một nam tử mặc hỉ phục vẻ mặt chờ mong nhìn mình.

Đây chính là trượng phu của mình, Hiên vương Quân Mặc Hiên nhỉ. Một người ngu ngốc nhưng lại có một đôi mắt trong veo tinh khiết như thế, ở trong thế giới phù phiếm này, vẻ mặt hồn nhiên thoáng qua như vậy tựa một dòng nước ấm chảy vào trong lòng Dạ Hi.

“Nương tử, nương tử, ta muốn uống sữa mẹ!” Quân Mặc Hiên truy hỏi, một cặp mắt to tròn đáng yêu đánh giá Dạ Hi. Dạ Hi, hoa si (háo sắc) ở Thiên Thần, tại sao hắn lại cảm thấy không giống, nhưng lại không thể nói được là không giống ở chỗ nào, trong lòng Quân Mặc Hiên vô cùng nghi ngờ, nhưng trên mặt vẫn là vẻ ngây thơ hồn nhiên.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Dạ Hi ửng hồng, nổi giận nói: “Uống sữa em gái ngươi, ngươi bao nhiêu tuổi rồi, mà còn bú sữa mẹ.”

Quân Mặc Hiên ủy khuất, nhút nhát nói: “Nhưng quản gia nói, không uống thì sẽ không cho Hiên nhi ăn cơm.”

Nghe vậy, khóe miệng Dạ Hi hung hăng run rẩy, tên quản gia rách nào vậy, lại đi dạy những thứ loạn thất bát tao, đây là việc mà tiểu hài tử nên biết sao? Dạ Hi oán thầm trong lòng. Nhưng mà, nàng quên mất tuy chỉ số thông minh của người ngồi trước mặt chỉ dừng lại ở năm tuổi nhưng thân thể này thì đúng là của một nam nhân đường đường chính chính.

“Ngươi ngoan nha, quản gia nói lung tung, ngươi là một đại hài tử không thể bú sữa mẹ nữa, một lát nương tử mang ngươi đi ăn cơm, ngươi trước đi lấy một cái gương đồng lại đây cho ta.” Dạ Hi nhẹ giọng dụ dỗ. Dạ Hi nàng giết người phóng hỏa cái gì cũng đã từng làm qua, nhưng mà việc dụ dỗ tiểu hài tử hay làm một đại cô nương lên kiệu thì là lần đầu tiên gặp phải.

“Không được, quản gia nói, hôm nay chúng ta còn phải động phòng, Hiên nhi đợi rất lâu, không dễ gì nương tử mới tỉnh lại, nhất định phải động phòng trước.” Vẻ mặt Quân Mặc Hiên kiên định nói.

Dạ Hi 囧, hay cho một tên quản gia, lại dám dạy Tiểu Mặc động phòng phải không, ngày mai nàng sẽ tìm mười bảy mười tám con heo cái đưa tới trên giường quản gia, để cho hắn động phòng một lần, động đủ mới thôi.

Khi Dạ Hi đang đắm chìm trong suy nghĩ YY của bản thân, thì lời nói tiếp theo của Quân Mặc Hiên, làm cho Thái Sơn áp đỉnh không thay đổi như nàng không thể duy trì thần sắc bình tĩnh được nữa.

“Nhưng động phòng thì nên làm cái gì nhỉ?” Quân Mặc Hiên lầm bầm làu bàu nói, hai mắt mở to, nhìn lên trời giống như đang ngẫm nghĩ: “A, đúng rồi, quản gia nói, muốn động phòng trước tiên phải cởi sạch đồ. Nương tử, nhanh lên, chúng ta cùng cởi hết đồ ra.”

Nghe vậy, khóe mắt Dạ Hi run lẩy bẩy, nàng có thể tìm cái động chui vào không, đây cũng thật mẹ nó quá mất mặt rồi.

Bên này, Quân Mặc Hiên không chú ý tới vẻ mặt lúng túng xấu hổ của Dạ Hi, cố gắng cởi y phục trên người mình ra. Thế nhưng, hỉ phục cổ đại cực kì rườm rà, cho dù hắn cởi như thế nào cũng không cởi được y phục trên người.

“Nương tử, ta không cởi được y phục này, nàng cởi giúp ta.” Nói xong, Quân Mặc Hiên dang hai tay ra, đứng ở mép giường, giống như một hoàng đế, chờ Dạ Hi tới phục vụ cho hắn.

Nghe xong, không biết ma xui quỷ khiến thế nào Dạ Hi lại xuống giường, giúp Quân Mặc Hiên cởi y phục. Một kiện, hai kiện từ từ cởi, mãi đến khi tay nàng chạm vào quần Quân Mặc Hiên, Dạ Hi mới kịp phản ứng. Nháy mắt, giống như bị giật điện nhảy ra xa.

Chết tiệt, đầu nàng bị cửa kẹp sao, vậy mà lại nghe lời Quân Mặc Hiên giúp hắn cởi quần áo.

“Tiểu Mặc Mặc, ngoan, tự mình lên giường ngủ đi.” Nói xong, Dạ Hi chuẩn bị ra ngoài hóng gió, nàng cần phải bình tĩnh lại một chút. Nàng có dự cảm, trong tương lai không xa, bản thân sẽ bị tên ngốc này ăn sạch sành sanh.

Thấy Dạ Hi sắp đi, Quân Mặc Hiên chặn nàng lại, ủy khuất nói: “Nương tử, y phục cũng chưa có cởi xong, làm sao có thể đi ngủ được?”

Nói xong, một tay lập tức cởi quần, đợi Dạ Hi chưa kịp phản ứng, Quân Mặc Hiên đã cởi quần xong. Nhìn dáng người hoàn mỹ của Quân Mặc Hiên, Dạ Hi đột nhiên nuốt nước miếng, tại sao nàng lại không phát hiện, chính mình lại có tiềm chất làm sắc lang. Bởi vì vào giờ khắc này, nàng thật muốn hạ gục tiểu bạch thỏ ngây thơ này.

Phật nói, động tâm không bằng hành động, Dạ Hi trước giờ đều thuộc phái hành động. Hơn nữa Quân Mặc Hiên ở một bên không ngừng cọ xát trên người Dạ Hi. Mẹ nó, không nhịn nữa, Dạ Hi khẽ chửi thầm một tiếng. Dễ dàng tóm được Quân Mặc Hiên, một tay đè hắn xuống giường.

“Nương… Nương tử, nàng muốn làm gì.” Quân Mặc Hiên mang vẻ mặt sợ hãi nhìn Dạ Hi. Biểu tình của nương tử thật dọa người, hắn có thể bị nương tử ăn tươi luôn hay không.

Càng nghĩ càng cảm thấy khả năng bản thân bị ăn sạch là rất lớn, vì thế, Quân Mặc Hiên cong miệng lên, mở miệng rống to: “Hu hu… Nương tử, nàng không cần ăn Hiên nhi, thịt Hiên nhi không thể ăn.”

Thấy vậy, vẻ mặt Dạ Hi co rút một trận, bộ dạng này của nàng rất giống con gấu ăn thịt người sao? Giống sao?

Bộ dạng của Dạ Hi lúc này thực sự rất giống sói ăn thịt người, một đôi mắt sắc nhọn chăm chú nhìn Quân Mặc Hiên như đang nhìn một con mồi, lại thêm một ấn kí to màu đỏ trên trán. Nhìn qua thật sự rất khủng bố.

“Tiểu Mặc Mặc không phải sợ nha, nương tử chỉ sờ sờ, sẽ không ăn ngươi.” Dạ Hi dịu dàng dụ dỗ, hai mắt tỏa sáng nhìn chằm chằm vào bộ ngực dày rộng của Quân Mặc Hiên, tuy chỉ số thông minh có chút vấn đề, nhưng lại có hình dáng đẹp mắt như vậy.

Nhưng vẻ mặt suy sụp đó, ở trong mắt Quân Mặc Hiên, chính là sói đội lốt cừu. Hơn nữa còn là một con sói vô sỉ, ở thời điểm ăn con cừu nhỏ, còn muốn mang theo một bộ dáng ngây thơ vô số tội, lớn tiếng nói: “Đứa bé ngoan, ta sẽ không ăn thịt ngươi, ta chỉ sờ sờ.”

Hả, ngươi tin sao? Đại sói xám không ăn tiểu bạch thỏ. Hiện tại, cuối cùng hắn cũng tin, bên ngoài đồn đãi Dạ Hi háo sắc, nhưng hắn không nghĩ tới nàng háo sắc đến nổi ngay cả một tên ngốc cũng có thể nhìn trúng.

Vì vậy, Quân Mặc Hiên không thể bình tĩnh, vẻ mặt rối rắm nhìn Dạ Hi, như đang suy nghĩ nên để nương tử ăn như thế nào thì hắn sẽ không đau.

Đột nhiên, trong mắt Quân Mặc Hiên lộ ra tia vui vẻ, một chút tà ý chợt lóe lên trong mắt rồi biến mất.

“Vậy, nương tử, Hiên nhi cho nàng ăn, nhưng mà nàng phải nhẹ một chút đó.” Nói xong, Quân Mặc Hiên thừa dịp Dạ Hi không chú ý, nhanh chóng ngồi xuống.

Mà Dạ Hi bởi vì bị lực từ bên ngoài tác động vào, thân thể lui về sau một chút. Không biết thế nào mà biến thành đầu chúi xuống nằm sấp trên người Quân Mặc Hiên, đợi đến khi khó khăn lắm mới phục hồi lại tinh thần thì nhìn một màn trước mắt này làm cho Dạ Hi 囧 hoàn toàn triệt để.

Này… Trời ạ, đây là muốn đâm mắt nàng sao! Ôi, nàng chính là tiểu cô nương ngây thơ, làm sao có thể nằm sấp trên người nam nhân được! Dạ Hi đang chuẩn bị đứng dậy để tránh làm ra một màn xấu hổ, thì Quân Mặc Hiên hành động.

“Nương tử, ta nghĩ rất lâu, vẫn là quyết định để cho nương tử ăn, đến đây đi, nàng ăn nơi này đi, Hiên nhi không sợ đau.” Quân Mặc Hiên làm vẻ mặt thấy chết không sờn nói.

Hừ, dám diễn trò với Bổn vương, Dạ Hi này quả nhiên rất xứng với danh háo sắc, có điều nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ của Dạ Hi, còn chưa biết ai điều khiển – ai diễn trò? Quân Mặc Hiên oán thầm trong lòng, trên mặt vẫn mang vẻ mặt hồn nhiên như cũ.

Không biết có phải cố ý hay không, rõ ràng là Quân Mặc Hiên chiếm tiện nghi, nhưng lại thể hiện một bộ dạng ủy khuất giống như Dạ Hi đã thật sự làm gì hắn rồi. Mà trên thực tế Dạ Hi oan uổng biết bao, nàng chẳng qua chỉ thưởng thức mỹ nam mà thôi, tại sao sự việc lại biến thành như thế này.

Mà Quân Mặc Hiên còn đang đắm chìm trong ảo tưởng về vẻ đẹp vô hạn của chính mình, không chút nào chú ý tới lúc này trong mắt thiên hạ đang nằm sấp trên người mình toát ra hai đạo hỏa quang.

Đột nhiên, trời đất quay cuồng, trong phòng truyền ra tiếng gào thét thê thảm của Quân Mặc Hiên: “A… Nương tử buông tay… Đau quá… Không cần nhéo cái mũi của ta… ”

Dạ Hi tăng thêm lực đạo trong tay, thầm nghĩ trong lòng: tiểu tử, ta nhéo chết ngươi.

Trên trán Quân Mặc Hiên đổ mồ hôi lạnh, nương tử nhà hắn có thể buông lỏng ra không, mũi hắn sắp đứt rồi, nhưng mà ủy khuất này hắn chỉ có thể kìm nén trong lòng, ai bảo bây giờ hắn là kẻ ngốc chứ.

Cho đến khi cảm thấy cái mũi của Quân Mặc Hiên vừa sưng vừa đỏ, Dạ Hi mới buông tay ra. Cuối cùng, nhấc chân, duỗi ra, trực tiếp đạp Quân Mặc Hiên xuống giường.

Một cước này đạp vào đúng cái mông của Quân Mặc Hiên, nhất thời một tiếng hét thảm thiết lại vang lên như muốn phá tan Hiên Vương phủ.

Dạ Hi hài lòng, nhưng Quân Mặc Hiên không bình tĩnh được nữa. Rốt cuộc là ai, là ai nói cho hắn biết tiểu thư nhỏ của phủ tướng quân là phế vật, phế vật mà có thể một cước đá hắn xuống giường. Ôi, mông của hắn, đau chết được.

Khi nghe được tiếng động, Vân Thanh ở cách đó không xa vội vàng khoác y phục lên, chạy như điên về phía phòng ngủ của Quân Mặc Hiên

“Cạch” Vân Thanh Phong nhanh chóng đẩy cửa ra: “Mặc, xảy ra chuyện gì vậy?” Chẳng qua là khi thấy tình hình bên trong thì hắn thật muốn đánh hai bàn tay của mình. Cái gì kêu xúc động là ma quỷ, hôm nay xem như hắn đã được lĩnh giáo.
 
Last edited by a moderator:

Quỳnh Anh

Staff member
Tác giả VW
Bài viết
540
Reaction score
45
Points
18
Chương 2: Độc miệng
Lúc này, mặt Quân Mặc Hiên đã đen thành một mảng, yên lặng hít một hơi thật sâu, đè nén lửa giận trong lòng. Hắn sợ mình không nhịn được trực tiếp bóp chết nha đầu Dạ Hi chết tiệt này.

Ngay sau đó, Quân Mặc Hiên lại dương lên nụ cười ngu ngốc nọ, ngây thơ nói: “Nương tử, chúng ta còn chưa có động phòng, tại sao nàng lại đạp ta xuống giường.”

Nghe vậy, Dạ Hi không có vẻ mặt gì nhìn Quân Mặc Hiên, đã như vậy, còn muốn vào động phòng nữa. Đầu óc động kinh mà. “Quân Mặc Hiên, đêm đã khuya, nghe lời, tắm rửa ngủ đi.” Nói xong, Dạ Hi làm mẫu ngáp một cái, vẫn còn mặc sam y đã nằm xuống.

Quân Mặc Hiên nghe lời này, trong mắt chợt lóe lên tinh quang. Nhanh chóng đứng dậy từ trên mặt đất, thân thể trần truồng, từ từ đi lại phía chiếc giường, nào biết còn chưa tới gần giường.

Dạ Hi lại đạp một cước, sau một trận trời đất quay cuồng, Quân Mặc Hiên lại bi kịch nằm trên mặt đất.

“Nương tử, không phải buồn ngủ sao? Nàng đạp ta xuống giường làm gì!” Quân Mặc Hiên ngây ngốc hỏi. “

Ngươi ngủ trên mặt đất, trên mặt đất mát mẻ hơn”. Dạ Hi mặt không đỏ hơi thở không gấp nói, nói xong, ném một cái gối, một cái chăn trên giường xuống cho Quân Mặc Hiên.

Tuy rằng nàng thưởng thức mĩ nam, nhưng còn chưa ngốc đến mức giao mình cho một kẻ ngốc. Hơn nữa tâm tư người cổ đại phức tạp, Quân Mặc Hiên là ngốc thật sao? Còn phải nghiên cứu. Nghĩ một hồi, Dạ Hi dần dần tiến vào mộng đẹp.

Mà trên mặt đất, nghe tiếng hít thở đều đều của Dạ Hi, thật muốn đánh người, mùa đông lạnh như vậy mà ngủ trên mặt đất lại mát mẻ, đó là lạnh có được hay không. Ai, Quân Mặc Hiên khẽ thở dài một cái, ngủ trên mặt đất thì ngủ trên mặt đất vậy, ai bảo hắn là kẻ ngốc chứ.

Sáng sớm hôm sau, kinh thành Thiên Thần tung tin đồn: Đêm tân hôn, vương phi tự sát không thành, sau đó lại cường – thượng ngốc vương gia để phát tiết bất mãn trong lòng. Cho nên xú danh của Dạ Hi lại truyền khắp toàn bộ kinh thành. Vì thế, sáng sớm một vài hiển quí (người có danh phận, chức tước cao) trong kinh thành đã tới Hiên vương phủ xem trò vui.

Lúc này, trong Hiên vương phủ, Quân Mặc Hiên cười tủm tỉm nhìn một đám người.

“Tam đệ, thức dậy thực sớm.” Thái tử Quân Mặc Lâm châm chọc nói.

“Hiên nhi là đứa bé ngoan, rời giường khá tốt.” Quân Mặc Hiên ngây ngốc nói.

“Ha ha, đứa ngốc, bản cung là hỏi ngươi tối qua không bị hoa si kia chơi chết tại giường sao, ha ha ha… ” Thái tử khoa trương cười nói, tiếp đó, chung quanh truyền đến từng trận tiếng cười nhạo.

Hắn chính là nghe nói, tối qua hoa si kia cùng Quân Mặc Hiên gây ra động tĩnh quá lớn, mà Quân Mặc Hiên lại la hét thảm thiết như vậy, khiến toàn bộ hạ nhân canh cửa trong vương phủ đều dọa chạy.

Thấy mọi người cười, Quân Mặc Hiên cũng ngây ngô cười theo, bộ dạng ngốc nghếch hồ hồ kia, làm cho mọi người càng cười to hơn.

Mà bên này, Dạ Hi mới vừa ra cửa, thì nghe thấy từng trận tiếng cười. Men theo tiếng cười, Dạ Hi đi đến đại sảnh. Mà không nhìn còn đỡ, nhìn rồi thiếu chút nữa bị làm cho tức chết.

Một đám người cười nhạo Quân Mặc Hiên thì thôi, ghê tởm hơn là ngay cả chính Quân Mặc Hiên lại còn ngây ngô cười theo.

“Quản gia, sao lại thế này?” Dạ Hi nổi giận, rống lớn. Cả người đầy khí thế trấn trụ đám người kia lại, nhất thời, trong phòng yên tĩnh trở lại.

Trên trán quản gia đổ mồ hôi, vẻ mặt khẩn trương nói: “Tối qua khi vương phi động phòng, động tĩnh quá lớn, hiện tại trên phố đều đã thịnh truyền chuyện tình giường tre của vương phi quá mãnh liệt, thiếu chút nữa làm vương gia tới chết.”

Nghe vậy, trên mặt Dạ Hi chợt lóe lên xấu hổ, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại.

“Quản gia ngươi nhớ lộn đi, tối hôm qua ta nhớ rõ ràng ông sảng khoái cả đêm với một con heo xề, không phải là sợ người ta biết chuyện của ông rồi đi gièm pha, nên cố ý vu cáo bổn vương phi chứ.” Dạ Hi làm như có chuyện lạ nói.

Lời này vừa nói ra, mọi người đồng loạt nhìn quản gia, không thể tưởng được lão quản gia này đã lớn tuổi vậy mà khẩu vị còn quá nặng.

Tức khắc, cả gương mặt già của quản gia đỏ bừng, vẻ mặt phẫn nộ nhìn Dạ Hi. “Vương phi, tối qua lão nô ngủ rất yên tĩnh.”

Quản gia nghiến răng nghiến lợi nói. “Quản gia ông nói dối nha, ngày hôm qua khi Hiên nhi thức dậy đi tiểu có nghe được, Hiên nhi còn nghe được quản gia nói: A… Thật sướng… A… Sâu một chút… ” Quân Mặc Hiên mang vẻ mặt vô tội nói, nhất là sau khi bắt chước âm thanh kêu xuân của quản gia, này kêu mới kinh điển.

“Xì… ha ha ha... ” Dạ Hi khoa trương cười lớn, Quân Mặc Hiên này thật là quá đáng yêu. Đừng thấy tiểu tử này ngốc, nhưng có thể dùng một câu đủ khiến người ta nghẹn chết.

“Nương tử, nàng cười cái gì.” Quân Mặc Hiên vui vẻ nhìn nương tử nhà mình.

“Không có gì, chính là cảm thấy ngươi vô cùng đáng yêu, vô cùng thông minh.” Dạ Hi không hề bủn xỉn mà tán dương, trong mắt tràn đầy ôn nhu.

“Thật vậy chăng? Nương tử cũng cảm thấy ta rất thông minh? Kỳ thực Hiên nhi cũng cảm thấy mình rất thông minh.” Quân Mặc Hiên vẻ mặt cao hứng nói.

Hai người coi như không thấy ánh mắt của những người bên ngoài, tiếp tục chàng chàng thiếp thiếp. Rốt cục, có người không chịu nổi hai người chán ngán này, xoay người rời đi, vừa đi còn mắng: ghê tởm chết gia, háo sắc cùng ngu ngốc, quả thật là tuyệt phối.

Chờ đến khi mọi người đều đi hết, Dạ Hi mới thu hồi vẻ mặt háo sắc kia. Trong lòng hừ lạnh: một đám hỗn tạp, nên sớm đi từ trước.

“Vương... Vương phi... ” Quản gia nói lắp, muốn biện giải cho mình. Nhưng trong lòng không ngừng kêu oan: ông rõ ràng không hề làm gì cả, chỉ là bát quái một phen thôi, vương phi phải dùng tới việc như vậy hãm hại ông sao?

Dạ Hi lạnh lùng nhìn quản gia, hờ hững nói: “Quản gia, bát quái là phải trả giá thật nhiều, đây chỉ là giáo huấn, hiểu không?”

Nghe vậy, quản gia hoảng sợ nghĩ, làm sao mà Vương phi biết lời đồn là do ông truyền, chẳng lẽ vương phi có Thiên lý nhãn? Vào lúc này, cách nhìn của quản gia với Dạ Hi đã xảy ra biến hóa nghiêng trời. Đương nhiên, chuyện hãm hại này của vương phi, ông cũng chỉ có thể tự làm tự chịu.

...

Buổi chiều, một mình Dạ Hi đi dạo trên đường lớn, kinh thành Thiên Thần rất náo nhiệt. Lần đầu tiên đi dạo kinh thành cổ đại, Dạ Hi kích động không nói nên lời.

Cả người giống một bảo bảo hiếu kỳ, chỗ này nhìn một cái chỗ kia nhìn một chút, rất thích ý. Nhưng mà, bầu không khí tốt như vậy, bao giờ cũng sẽ có người tới quấy rầy.

“A, đây không phải là hoa si Dạ gia có tướng công là ngốc tử sao?” Một vị bạch y nữ tử, khoảng mười lăm mười sáu tuổi, rõ ràng là một dung nhan đơn thuần đáng yêu, nhưng lại nhổ ra những lời nói chanh chua như vậy.

Nhìn người tới, trong mắt Dạ Hi lóe lên một tia lạnh, từ trong ký ức biết được, người nói chuyện là cháu gái của Liễu thừa tướng, Liễu Diệu Linh.

“A, đây không phải là người xấu xí nhà Thừa tướng gia sao? Thế nào, ở nhà rãnh rỗi nhàm chán, ra đây để mất mặt sao.” Dạ Hi châm chọc nói.

“Dạ Hi, ngươi nói cái gì? Ngươi dám nói ta xấu?” Liễu Diệu Linh tức giận nhìn Dạ Hi, tiểu tiện nhân chết tiệt cũng dám nói nàng xấu, muốn chết.

“Nói ngươi xấu thì sao? Ngươi xem ngươi ngực – nhỏ, đùi – nhỏ, một đôi ống tre lồi lên cũng không sợ dọa chết người. Ngươi xem bộ dạng này của ngươi, ta có oan uổng ngươi xấu sao, đây là sự thật được không. Nhìn nhìn lại ngươi, tuổi thì lớn, cũng đã thành gái ế lớn tuổi còn chưa gả đi được. Còn có ngươi chua ngoa như vậy, toàn bộ đều mang một bộ dạng khắc phu, sẽ có nam nhân yêu ngươi sao, khẳng định không có.” Nói xong, trong mắt Dạ Hi hiện lên nồng đậm khinh bỉ.

“Ngươi dám nói ta khắc phu, ta... Ta giết ngươi.” Nói xong, Liễu Diệu Linh liền vung trường tiên (roi da) trong tay, công kích về phía Dạ Hi. Tức chết nàng ta, khi nào thì háo sắc cũng nói được những lời ác độc như vậy.

“Ái chà, thẹn quá hóa giận, thì ra chính ngươi cũng cảm thấy như vậy, nếu không thì sao ngươi lại muốn giết ta diệt khẩu chứ?” Dạ Hi mang vẻ mặt vô tội nói, thân thể khẽ nghiêng tránh thoát khỏi trường tiên của Liễu Diệu Linh.
 
Last edited by a moderator:

Quỳnh Anh

Staff member
Tác giả VW
Bài viết
540
Reaction score
45
Points
18
Chương 3: Chọc người tức chết không đền mạng
“Tiện nhân.” Liễu Diệu Linh nổi giận mắng, vận nội lực, vung trường tiên lên công kích Dạ Hi.

Dạ Hi đồng loạt bắt được roi của Liễu Diệu Linh, kéo nhẹ, roi da vốn dĩ đang nằm trong tay Liễu Diệu Linh ngay sau đó đã nằm trong tay Dạ Hi.

“Liễu Diệu Linh, nếu bổn vương phi chết, ai giúp ngươi chữa trị tính khắc phu này của ngươi, giúp ngươi tìm được lang quân như ý gả ra ngoài, ngươi nói thử xem.” Dạ Hi vung trường tiên trong tay lên.

Mà trường tiên với góc độ kỳ lạ trói chặt Liễu Diệu Linh, cánh tay Dạ Hi vung lên rất nhanh, nháy mắt, Liễu Diệu Linh tựa như trái bóng cao su lắc lư trên không trung.

Một hồi đụng vào cây cột bên này, một hồi va vào gánh hàng rong bên kia, tình trạng thật sự vô cùng thê thảm. Mọi người lo lắng, Liễu tiểu thư bị đánh tới đánh lui như vậy, còn có thể sống sao?

Đột nhiên, lực đạo trong tay Dạ Hi buông lỏng, Liễu Diệu Linh bị quăng tựa như đường cong Pa-ra-bon, lúc rơi xuống đất, còn lăn vài vòng trên mặt đất rồi mới dừng lại. Mà trong không khí dường như vẫn còn nghe thấy tiếng la hét tê tâm liệt phế của Liễu Diệu Linh.

Vẻ mặt của mọi người xung quanh đều trợn mắt há hốc mồm nhìn một màn này, đây thật sự là tiểu thư phế vật lại háo sắc trong truyền thuyết của phủ tướng quân ư, sao bọn họ lại cảm thấy người này đã trở thành một người khác, lại còn trở nên rất vô sỉ nữa.

“A, Liễu đại tiểu thư, thật ngượng ngùng, lâu lắm không giúp người khác chỉnh dung, quên mất lực đạo. Ta thật sự không cố tình chỉnh khuôn mặt của ngươi thành cái bánh bao, toàn thân sưng phù đâu.” Dạ Hi vô tội nói.

Nghe vậy, Liễu Diệu Linh thiếu chút nữa xỉu vì tức, cơ thể run rẩy chỉ vào Dạ Hi, muốn mở miệng nói chuyện, thế nhưng mỗi lần mở miệng đều là một hơi tuôn ra một ngụm máu tươi. Nha hoàn của Liễu Diệu Linh thấy tiểu thư của mình bị đánh thành như vậy, trong lúc nhất thời cũng không biết nên làm cái gì bây giờ, các nàng cũng không dám tiến lên đỡ tiểu thư, các nàng cũng không muốn bị chỉnh dung đâu.

“Mang theo tiểu thư của các ngươi rồi cút… ” Biểu tình trên mặt Dạ Hi thay đổi, thật sự khuôn mặt của Liễu Diệu Linh quá chướng mắt, nàng sợ sẽ làm mình ăn không ngon.

Hai tiểu nha hoàn nghe vậy, run rẩy đỡ tiểu thư của mình về phủ.

Xa xa, bên trong gian phòng trang nhã ở Tụ Hiền các, Vân Thanh Phong vỗ bàn cười to: “Ha ha ha… Dạ Hi này thật sự rất thú vị, sao nàng ấy lại có thể vô sỉ như vậy chứ. Mặc, huynh đi đâu nhặt được người như vậy hả, ha ha ha… ”

“Rất buồn cười.” Khóe miệng Quân Mặc Hiên thoáng hiện lên một nụ cười tà ác. Giờ phút này hắn, nơi nào còn có nửa phần ngu dại.

Thấy thế, tiếng cười của Vân Thanh Phong lập tức im bặt ngừng lại, vẻ mặt lấy lòng nói: “Không buồn cười, tuyệt không buồn cười, Hiên vương phi thật đáng yêu, tuyệt không vô sỉ.”

“Hừ.” Quân Mặc Hiên hừ lạnh vài tiếng, xoay người, tiếp tục nhìn khả nhân nhi ở dưới lầu kia. Trong mắt hiện lên suy nghĩ sâu xa, tới cùng hắn có nên tin tưởng Dạ Hi hay không đây?

Nhìn Dạ Hi đang đi tới Tụ Hiền các, khóe miệng Quân Mặc Hiên dương lên một chút ý cười, xem ra đêm nay phải tiếp tục thăm dò tiểu nương tử của hắn rồi.

Dạ Hi đi vào Tụ Hiền các, tìm một vị trí yên tĩnh ngồi xuống. Nhưng khi nàng đang dùng cơm thì một hắc y nam tử xông vào. Dạ Hi nhíu mày, người đến là Liễu Tông Ngọc cháu ruột của Liễu thừa tướng, Binh Bộ Thị Lang đương nhiệm, có thể nói là tiền đồ vô lượng.

“Dạ Hi, ngươi dựa vào cái gì mà đánh muội muội ta.” Vẻ mặt Liễu Tông Ngọc tức giận nói, trở về nhìn tình trạng bi thảm của Liễu Diệu Linh, Liễu Tông Ngọc liền cảm thấy tức giận.

“Nàng ta có vẻ muốn ăn đòn, cho nên ta động thủ.” Dạ Hi lạnh nhạt nói, khi nào thì vua bóng tối như nàng muốn đánh một người lại cần có lí do.

“Ngươi… ” Liễu Tông Ngọc ngoan độc liếc nhìn Dạ Hi một cái, lạnh lùng nói: “Theo như ngươi nói, vậy bản thiếu gia cũng cảm thấy ngươi rất muốn ăn đòn, có phải ta cũng nên động thủ đánh ngươi hay không?”

Liễu Tông Ngọc rét lạnh nhìn Dạ Hi, người này không hề có tí nội lực nào, vẫn là đồ bỏ đi như trước, vì sao lại có thể đánh tiểu muội thành bộ dạng thế kia.

“À… thì ra ngươi muốn bị đánh sao! Nhưng mà, ngươi phải đợi bổn vương phi ăn xong bữa sáng rồi nói tiếp.” Khóe miệng Dạ Hi hiện lên ý cười, chậm rãi ăn bữa sáng. Không thể không biết chính mình nói những lời này, có bao nhiêu muốn ăn đòn.

Mọi người im lặng, nàng có cần nói những lời ác độc như vậy hay không, người ta tới cửa trả thù lại bị ngươi nói thành tới cửa tìm đánh, đây là hai khái niệm khác nhau. Người trước là huyết khí sôi trào, người sau thì bị coi thường.

Liễu Tông Ngọc tức giận, đầu nàng ta bị cửa kẹp sao, hắn đường đường là Binh Bộ Thị Lang, người trẻ tuổi xuất sắc ở Thiên Thần, nàng ta lại dám lớn tiếng không biết ngượng như thế.

Vì vậy, Liễu Tông Ngọc nâng trường kiếm trong tay lên, rồi hướng tới Dạ Hi tập kích.

Mắt thấy trường kiếm sắp đâm vào trán Dạ Hi, bốn phía truyền tới từng trận âm thanh tiếc hận, sợ là Dạ Hi phải chết ở chỗ này rồi. Ví như nàng chết đi, ái tử mà hoàng đế yêu thích kia có tìm Liễu Thị Lang gây phiền toái hay không. Nhưng mà, hoàng thượng cưng chiều vương gia ngốc là một chuyện, điều đó không có nghĩa là người phải trông nom luôn cả vương phi háo sắc của vương gia.

Đó cũng là lí do, Liễu Tông Ngọc dám không kiêng nể gì mà tìm Dạ Hi gây phiền toái, hắn chính là đoán chắc hoàng thượng sẽ không trông nom một người háo sắc, mà e rằng Dạ đại tướng quân còn phải cảm tạ hắn thay phủ tướng quân giải quyết một đại sỉ nhục nữa kìa.

Tuy nhiên, khi mọi người ở đây đều cho rằng Dạ Hi chết chắc rồi, kỳ tích đã xảy ra. Chỉ thấy lúc trường kiếm kia sắp lại gần mi tâm Dạ Hi, thì đôi đũa trong tay nàng vững vàng kẹp lấy trường kiếm.

“Ta đã nói với ngươi, chờ bổn vương phi ăn bữa sáng xong rồi tính, thiệt tình, chưa từng thấy người nào bị đánh mà lại hăng hái như vậy. Ai, ngươi đã muốn bị đánh như vậy, bổn vương phi sẽ thành toàn cho ngươi, chỉ có điều, bổn vương phi động thủ, cái giá phải trả là rất đắt. Như vậy đi, giảm giá cho ngươi một cái tám phần trăm, thu ngươi một ngàn lượng.” Dạ Hi lắc đầu, bất đắc dĩ nói.

Nói xong, tăng thêm lực đạo trong tay, chiếc đũa đang giữ trường kiếm kịch liệt lay động.

Thấy vậy, Liễu Tông Ngọc muốn rút trường kiếm về, nhưng khiến cho hắn ta ngạc nhiên đó là, bất luận hắn dùng sức bao nhiêu, vẫn không thể rút kiếm về. Nhất thời, trong mắt hiện lên vẻ khó tin, chẳng lẽ, Dạ Hi có nội lực ở trên hắn, không thể nào, vừa rồi rõ ràng hắn đã kiểm tra qua nàng ta không hề có tí nội lực nào.

Hơn nữa, nhìn bộ dáng Dạ Hi, một chút cũng không thấy được người bị kìm kẹp là nội gia cao thủ cầm trường kiếm, ngược lại làm cho người ta cảm thấy được lúc này Dạ Hi đang kẹp một cây rau cải xanh.

Sắc mặt Liễu Tông Ngọc càng ngày càng khó coi, trong mắt càng ngày càng không cam lòng, thế nào cũng không thể tưởng được hắn ta là một kỳ tài võ học vậy mà đấu không lại một phế vật không có nội lực.

Dạ Hi nhìn thấy biểu tình không tin trong mắt Liễu Tông Ngọc, khóe miệng gợi lên một nụ cười lạnh, cho rằng nàng không có nội lực, thì có thể mặc cho người khi dễ? Hắn ta cũng không khỏi quá ngây thơ rồi.

Đối với Dạ Hi nàng, cho dù không có nội lực, nàng vẫn còn giỏi hơn tất cả mọi người trên thế giới này, không phải nàng cuồng vọng, mà là nàng có đủ khả năng cuồng vọng. Trời sinh dị năng, lại có khả năng hiểu tiếng động vật, thử hỏi trên thế giới này còn có ai dám chống đối với nàng. Chẳng qua nguyên nhân do cái thân thể này mà những thứ năng lực đó đã bị áp chế, nhưng nàng tin tưởng, những điều này chỉ là tạm thời. Cho dù thật sự bị áp chế vĩnh viễn, dựa vào thực lực hiện tại của nàng cũng không có ai đủ khả năng làm dao động nàng nửa phần.

"Rắc" Âm thanh trường kiếm bị bẻ gãy vang lên. Dạ Hi chỉ dùng hai chiếc đũa gỗ thì đã bẻ gãy được trường kiếm của Liễu Tông Ngọc.

Thấy thế, một đám trừng to mắt nhìn Dạ Hi, đây cũng quá con mẹ nó thật biến thái. Một người không hề có nội lực thế nhưng chỉ dùng hai chiếc đũa đã làm gãy một cây trường kiếm. Năng lực này thật đúng là không phải cường hãn bình thường.
 
Last edited by a moderator:

Quỳnh Anh

Staff member
Tác giả VW
Bài viết
540
Reaction score
45
Points
18
Chương 4: Cảnh xuân bên hồ
“Ngươi không phải là đối thủ của ta, thừa dịp tâm tình cô nãi nãi ta đang tốt, nhanh chóng biến đi, bằng không ta không cam đoan kết cục của ngươi sẽ tốt hơn so với Liễu Diệu Linh đâu.” Dạ Hi thản nhiên nói. Cả người lộ ra khí vương giả.

Liễu Tông Ngọc không cam lòng, lại không dám ra tay nữa, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi rời đi, chờ, nhục nhã hôm nay ngày khác hắn ta nhất định sẽ trả lại gấp trăm lần.

“Đứng lại, còn một ngàn lượng bạc nữa, phí xin đánh cũng không thể miễn.” Dạ Hi nhẹ nhàng nhảy lên, tiến tới ngăn Liễu Tông Ngọc lại.

“Ngươi… ” Liễu Tông Ngọc rất không muốn trả tiền, nhưng nhìn tình hình này, hắn ta mà không trả tiền sợ là không đi được, vì thế tâm bất cam tình bất nguyện trả thù lao.

Dạ Hi đương nhiên thu bạc, vẫy vẫy tay với Liễu Tông Ngọc: “Tiểu tử, lần sao nếu muốn bị đánh nhớ rõ tìm bổn vương phi đó, bổn vương phi bớt cho ngươi tám phần trăm.”

Nghe vậy, Liễu Tông Ngọc liền trượt chân thiếu chút nữa ngã sấp xuống, trong lòng oán thầm, hắn không có tự trọng như vậy sao, trả thù lao để cho người khác đánh mình, hắn lại không có bệnh.

Khóe miệng mọi người xung quanh hung hăng run rẩy, nữ nhân này sao có thể vô sỉ như vậy, vì bảo toàn tài sản của bản thân và gia đình, xem ra sau này nên tránh xa tiểu biến thái Dạ Hi này ra.

“Ha ha ha… Thân thủ của Hiên vương phi thật là tốt.” Vân Thanh Phong cười lớn từ trong phòng bao đi tới. Mới đầu hắn còn tưởng rằng Dạ Hi sẽ bị Liễu Tông Ngọc giết chết, hắn cũng đã tính toán xuất thủ cứu giúp. Không nghĩ tới nha đầu kia thế nhưng còn biến thái như vậy.

Dạ Hi đưa mắt nhìn người đi tới, rồi tiếp tục ăn điểm tâm. Đó là người tối qua, hình như là bằng hữu của Quân Mặc Hiên.

“Tiểu Hi nhi, sao nàng lại không thể ý tới ta.” Vân Thanh Phong tự động ngồi xuống bên cạnh Dạ Hi. Đồng thời, bạch y nam tử mang mặt nạ cùng đi với Vân Thanh Phong cũng ngồi xuống theo.

Không thể nào, không phải Tiểu Hi nhi là hoa si sao, vậy tại sao khi nhìn thấy khuôn mặt tuấn mĩ của hắn, lại không có bất kì phản ứng nào. Chẳng lẽ hắn lớn lên suất như vậy còn không có lực hấp dẫn bằng mấy cái bánh bao trên bàn.

“Ta có quen với ngươi sao?” Dạ Hi ngẩng đầu lạnh lùng nói. Nói xong liền đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Vân Thanh Phong sờ sờ cái mũi, theo bản năng nhìn về phía nam nhân mang mặt nạ. Hắn và nàng không quen, nhưng hắn và tướng công của nàng có quen biết đó, như vậy không phải tương đương hắn và nàng cũng xem như có quen biết nhau đi.

“Hiên… Hiên vương phi người còn chưa trả tiền cơm!” Một tiểu nhị cà lăm nói, kỳ thật hắn ta cũng không muốn hỏi, nhưng chưởng quầy dùng ánh mắt ăn thịt người như thế, hắn ta cũng chỉ có thể bất chấp khó khăn thôi.

“Không phát hiện nơi đó có người sao? Tìm hắn đòi tiền.” Dạ Hi chỉ chỉ về phía Vân Thanh Phong cùng nam nhân mang mặt nạ, sau đó tiếp tục đi về phía trước. \

“Này, dựa vào cái gì mà nàng ăn cơm, lại muốn bản công tử trả tiền, không phải chúng ta không quen sao.” Vân Thanh Phong mở miệng rống to.

Dạ Hi xoay người, đưa mắt nhìn Vân Thanh Phong, hừ lạnh nói: “Chẳng lẽ xem diễn trò không trả tiền sao? Bổn vương phi tự mình biểu diễn, chỉ lấy tiền ngươi bằng một bữa cơm, xem như tiện nghi rồi.”

Nói xong, Dạ Hi không nhìn vẻ mặt đờ đẫn của Vân Thanh Phong đã rời khỏi Tụ Hiền các.

Ngay sau đó, nam nhân mang mặt nạ cũng mang vẻ mặt mỉm cười rời đi, lúc gần đi còn trêu chọc nói: “Xem diễn trò quả thật phải trả tiền.”

Vân Thanh Phong không có vẻ mặt gì nhìn bóng lưng hai người rời đi, trong lòng nhịn không được khẽ nguyền rủa: Khốn kiếp, một người phúc hắc, một người vô sỉ, tuyệt phối.

Dạ Hi sau khi rời khỏi Tụ Hiền các, tiếp tục đi dạo không có mục đích, trong lúc vô ý đi tới phía sau núi, phát hiện một hồ nước, phía trước bốc lên hơi nóng.

Dạ Hi vui vẻ trong lòng, không thể tưởng được nơi này còn có ôn tuyền, vừa lúc có thể ngâm nước, thuận tiện có thể nhìn xem nàng lớn lên trông như thế nào, đêm qua bị Quân Mặc Hiên nháo như vậy, nàng đã quên nhìn xem mặt mình có hình dáng gì rồi.

Thế nhưng khi nàng tới gần hồ nước, không như tưởng tượng phát hiện sắc mặt mình vàng vọt, ngũ quan bình thường. Chuyện này… Đây cũng quá xấu đi, người khác xuyên qua thành mỹ nữ, tại sao nàng xuyên qua lại thành loại hàng này.

Trong lúc nhất thời, Dạ Hi không giữ được bình tĩnh, khi nàng đang buồn bực thì phát hiện trên mặt có cái gì đó. Dạ Hi dùng nước sạch ra sức cọ xát mặt, rất nhanh, ngay trước mắt hé ra một khuôn mặt tuyệt đại tao nhã.

Khuôn mặt trái xoan tiêu chuẩn, ngũ quan cũng phát triển rất tốt, chính là dáng người có hơi kém. Nhưng mà, không sao cả, thân thể này mới mười lăm tuổi, chăm sóc vài ngày, nhất định có thể dưỡng thành thân hình ma quỷ.

Dạ Hi tự an ủi trong lòng, lập tức cởi sạch y phục, nhảy vào trong hồ. Khi Dạ Hi nhảy vào trong hồ, đáy hồ xuất hiện một thân hình lõa – thể, khóe miệng nam nhân thoáng hiện lên nụ cười tà ác.

Không ngờ, tiểu thê tử của hắn lại là một đại mỹ nữ đấy! Theo một trận bọt nước văng lên, lõa – thể nam nhảy ra khỏi mặt nước.

Dạ Hi thấy có người xuất hiện ở đáy hồ, hơn nữa còn là lõa, nháy mắt, Dạ Hi không giữ được bình tĩnh.

“Mẹ nó, ban ngày ban mặt cũng dám khỏa thân chạy ngoài đường.” Dạ Hi cả kinh kêu lên, hiện tại nàng đã quên, thực ra chính nàng cũng đang khỏa thân.

Nghe vậy, thân hình người nam nhân loáng một cái, thiếu chút nữa thì ngã xấp, nha đầu chết tiệt này có cần phải nói chuyện như sét đánh không.

Vừa thấy người nam nhân mang mặt nạ, Dạ Hi mới kinh ngạc phát hiện lúc này chính mình cũng trần như nhộng, nhưng mà, may mắn nàng ở trong nước, nam nhân mang mặt nạ cái gì cũng không nhìn thấy được.

Đột nhiên, Dạ Hi giống như nhớ tới cái gì, lập tức nâng cao giọng hét to: “Cái đồ biến thái chết tiệt, lão lưu manh, ban ngày ban mặt không mặc quần áo chạy khắp nơi, từng gặp nhiều người không biết xấu hổ, nhưng chưa thấy qua người nào không biết xấu hổ như ngươi vậy. May mắn ngươi gặp phải bản cô nương ta, nếu gặp phải người khác, không biết chừng còn bị mắng thành cái dạng gì. Hơn nữa, còn bị bắt tới bệnh viện tâm thần, để cho mười bảy mười tám người điên mỗi ngày ngây ngô cười với ngươi, ghê tởm chết ngươi… ”

Cái miệng nhỏ của Dạ Hi nói lảm nhảm không ngừng, giọng vừa lớn, lời nói ra lại cay độc, thành công làm cho sắc mặt nam nhân mang mặt nạ so với đáy nồi còn đen hơn. Nha đầu kia có biết cái gì gọi là rụt rè hay không, một nữ hài tử mà lại nói ra những lời thô tục như vậy, song, khi nhìn đến cặp mắt lấp lánh tỏa sáng kia, nam nhân mang mặt nạ cảm thấy bộ dáng mắng chửi người của nha đầu kia trông rất đáng yêu.

Bởi vậy, nam nhân mang mặt nạ ngoại trừ bên ngoài sắc mặt đang tối lại, thì không có phản ứng nào khác, nhìn kĩ còn có thể thấy được khóe miệng của hắn hơi hơi dương lên, cho thấy tâm tình hiện giờ của hắn rất tốt.

Dạ Hi mắng mệt mỏi, thấy nam nhân mang mặt nạ không có phản ứng gì, nàng cũng không muốn mắng tiếp, vì thế, thấp giọng nguyền rủa một tiếng, rồi xoay người nghênh ngang rời khỏi.

Nhưng vừa mới chuẩn bị đứng dậy, đột nhiên phát hiện mình còn đang lõa – thể? Vì vậy, mở miệng nói: “Mặt nạ nam, ngươi còn không mau cút đi, lẽ nào muốn rình coi người ta?”

“Bổn tọa không phải rình coi, bổn tọa là quang minh chính đại xem.” Nam nhân mang mặt nạ mang vẻ mặt thản nhiên nói. Nói xong dùng khinh công đi tới trước mặt Dạ Hi.

Trong nháy mắt, tư thế của hai người vô cùng ái muội. Cảm nhận được hơi thở nóng bỏng phía sau mình, Dạ Hi có chút nghi hoặc, hơi thở của người này sao lại quen thuộc như vậy, giống như đã gặp qua ở đâu.

Dạ Hi đắm chìm vào suy nghĩ của bản thân, căn bản không có phát hiện nam nhân mang mặt nạ đang từ từ tới gần.

“Nha đầu, nhìn thấy hết thân thể của bổn tọa là muốn phụ trách?” Âm thanh trầm thấp mà mê người vang lên, hơi thở ấm áp của nam nhân mang mặt nạ thổi vào bên tai Dạ Hi.

Nghe vậy, Dạ Hi sửng sốt, có lầm hay không, nàng phụ trách, phụ trách cái gì. Nàng không để cho nam nhân đáng chết này phụ trách là không tệ rồi.

“Vị huynh đài này, bản cô nương là người đã có chồng, không thể phụ trách với ngươi. Hơn nữa, một dáng người cột nhà, cho dù bị người nhìn cũng không sao, nhiều lắm là tổn thương tự tôn mà thôi, nhưng huynh cứ yên tâm, ta sẽ không nói cho người khác biết.” Dạ Hi mặt không đỏ hơi thở không gấp nói.
 
Last edited by a moderator:

Bình luận facebook

Top Bottom