♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,779
Reaction score
5,489
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Thanh Thiển Chi Thượng Tuyết
Thể loại
Hệ thống, sủng văn, kiếp trước kiếp này, xuyên qua thời không
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
70
Nguồn
DĐ Lê Quý Đôn, nguyettichlau.wordpress.com
Lượt đọc
606
Văn án:
Ân Như Tuyết bị hệ thống game bắt ép, từng bước một đi lên con đường sủng phi chói sáng.
 
Last edited by a moderator:

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,090
Reaction score
163
Points
9,999
Chương 1
“Thân ái, chúc mừng người chơi trở thành người may mắn thứ n+1 của bản hệ thống, vận số của ngươi thật tốt, quỷ thần ghen tị, thực sự là chưa từng có ai, không ai được. . .” balabala tỉnh lược vô số từ ca ngợi.

“Thứ quỷ gì, trình độ Trung văn của ngươi mới kinh thiên địa, quỷ thần ghen tị, chưa từng có ai, không ai được!” Ta yên lặng phỉ nhổ.

“Không đúng, ta hiện tại rốt cuộc là ở cái địa phương quỷ gì?” Ân Như Tuyết nhìn một mảnh bóng tối xung quanh.

“Đùng đùng đùng, bầu trời vang một tiếng thật lớn, bản hệ thống đánh ra tia chớp, thế nào, bản hệ thống có làm cho ngươi kinh sợ hay không”

Như Tuyết yên lặng nhìn một cái màn ảnh sáng lên trong bóng tối, sau đó bắt đầu tự biên tự diễn, một đầu đầy hắc tuyến.

“Đây là một hệ thống trò chơi, từ giờ trở đi, ngươi, Ân Như Tuyết, dưới sự bồi dưỡng của bản hệ thống, trở thành mỹ nhân xinh đẹp duyên dáng, cầm kỳ thư họa, lễ ngự sách đều thông thạo mê đảo hàng vạn hàng nghìn mỹ thiếu niên, sau đó từng bước hướng tới con đường đệ nhất sủng phi.” Hệ thống kiêu ngạo nói.

“Trò chơi hệ thống? Tên này thật quen thuộc. . . Ai, không phải là thời điểm vừa rồi ta đang đọc tiểu thuyết nhảy ra trò chơi quảng cáo?” Ân Như Tuyết tiểu cô nương cắn răng, “Mau cho ta trở lại, tiểu thuyết của ta còn chưa xem xong đâu.”

Hệ thống hình như có chút chột dạ: “Hệ thống đã định rồi. Người chơi không thể thay đổi, người chơi vẫn nên tiếp nhận hệ thống đi, bỏ xuống đồ đao, lập tức thành Phật. Nếu như người chơi khăng khăng một mực, hệ thống sẽ không khách khí. Hắc hắc. . .” Nói xong, hệ thống còn thô bỉ nở nụ cười.

“Ngươi ngươi ngươi, Trung văn của ngươi học với ai, nhìn thấy mà giật mình, quả thực làm cho người ta không dám nhìn thẳng.” Ân Như Tuyết bắt đầu cười nhạo hệ thống.

“Không đúng a, ta nhớ kỹ trong quyển sách kia viết như vậy a. Mặc kệ, dù sao, ngươi đã được định, không thể thay đổi, bằng không linh hồn ngươi cũng sẽ bị loại bỏ.”

“Chơi liền chơi, ta không có vấn đề, dù sao ta cũng không có chuyện gì a. Nhưng mà trò chơi hệ thống này rốt cuộc là cái gì. Chẳng lẽ giống như trò chơi đánh phó bản sao?” Ân Như Tuyết nghi hoặc.

Hệ thống trả lời: “Đúng vậy, nguyên lý giống như trong trò chơi đánh phó bản. Người chơi phải cố gắng thông qua tất cả, hoàn thành các nhiệm vụ chính và nhiệm vụ phụ. Nhiệm vụ chính thành công, người chơi có thể lựa chọn trở lại thế giới ban đầu hoặc là ở lại thế giới này. Nhiệm vụ chính thất bại, coi như là thông quan thất bại, người chơi luân hồi lại lần nữa, tiếp tục thực hiện nhiệm vụ này, sau khi luân hồi ba lần, nhưng vẫn không qua, hệ thống loại bỏ người chơi. Nhiệm vụ phụ thành công, theo mức độ hoàn thành mà định, người chơi sẽ được khen thưởng thêm. Nhiệm vụ phụ không thành công, không bị trừng phạt. Nhiệm vụ chính chỉ có một, nhiệm vụ phụ do người chơi ngẫu nhiên làm ra.”

Hệ thống nói quy tắc xong, dường như chưa thỏa mãn, bỏ thêm một câu: “Thân ái, bản hệ thống coi trọng ngươi.”

Như Tuyết hắc tuyến, không khách khí nói: “Vậy thì ngươi trước tiên hãy dùng giọng điệu phù hợp với bầu không khí, như vậy không thích hợp với ngươi.”

Hệ thống lại bắt đầu đùa giỡn: “Ngươi ~ lại như vậy đối với người ta, lòng người ta thật đau thật đau.”

Hệ thống, ngươi lưu manh như vậy hợp sao, thực sự hợp sao?

Ân Như Tuyết đột nhiên nghĩ đến một vấn đề rất nghiêm trọng.

“Hệ thống, mỹ nhân xinh đẹp không phải đều là quốc sắc thiên hương, thân thể mềm mại đẩy là ngã sao? Ta như vậy, nhiều lắm cũng chỉ là thanh tú. Ngươi thực sự xác định ta có thể hoàn thành nhiệm vụ sao?” Ân Như Tuyết nghiêm trọng nghi ngờ.

Thanh âm thô bỉ của hệ thống lại truyền tới: “Yên tâm, tiểu mỹ nhân, trước khi bản hệ thống để ngươi làm nhiệm vụ, sẽ tiến hành chăm sóc dạy bảo ngươi. Mau mở ra hệ thống tin tức của ngươi. Đây chính là bản hệ thống đặc biệt tặng cho người mới ngươi đại lễ thật to a.”

Tự động bỏ qua tiếng ồn hệ thống phát ra, trực tiếp mở ra hệ thống tin tức, kiểm tra điểm sức quyến rũ.

“Thân, chúc mừng người chơi thu được đại lễ do hệ thống tặng:

Ba ngàn tóc đen như mun

Ánh mắt rực rỡ long lanh

Làn da toàn thân như ngọc

Dáng người đong đưa tựa cành liễu

Điệu múa như trên trời

Điểm sức quyến rũ có thể sử dụng

P/s: Thân ái, đợi hoàn thành xong nhiệm vụ, có thể dùng điểm sức quyến rũ đi Thương Thành đổi lấy vật phẩm hoàn thiện bản thân a. Không nên khinh thường a.

Điểm sức quyến rũ sử dụng sau, hệ thống vừa vặn thay đổi ra một mặt kính thủy ngân.

Trong nữ nhân kính, da trắng mỹ miều, điềm đạm đáng yêu, quả nhiên trên là một mỹ nhân xinh đẹp.

Ngay lúc nàng đang cẩn thận xem tỉ mỉ mình trong kính, hệ thống bắt đầu giao phó nhiệm vụ:

Người chơi xin chú ý, người chơi xin chú ý, truyền tống bắt đầu tiến hành, đếm ngược 60, 59, 58, 57. . .

Ân Như Tuyết vừa nghe, nóng nảy nói: “Hệ thống quân, ngươi còn không có nói cho ta cặn kẽ tình huống a.”

“Mục đích đến sau, tin tức nhiệm vụ sẽ truyền đến. Người chơi, nỗ lực lên a, ta đánh giá ngươi rất tốt.”

Trước mắt ta đột nhiên tối sầm.
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,090
Reaction score
163
Points
9,999
Chương 2
“Mục đích đã đến, xin người chơi chú ý.”

“Tin tức đã truyền tới, người chơi có đọc hay không?”

“Đọc.”

“Người chơi nguyên là con gái riêng của thượng thư đương triều, chính là kết quả nhiều năm trước thượng thư ở túy Hồng lâu cùng với Mẫu Đơn ái ân. Mẫu Đơn từng muốn đến nương nhờ thượng thư, nhưng thượng thư lại kiêng kị thượng thư phu nhân Lí thị chính là muội muội Thái Phó, thân phận cao quý, không chịu chấp nhận. Nữ chủ năm nay mười tám tuổi, mẫu thân năm trước buồn bực mà chết. Nguyên chủ suốt ngày buồn bực, sáng sớm hôm nay bỗng nhiên té xỉu. Nhiệm vụ chính là: Trở thành đệ nhất sủng phi của triều đại.”

“Sủng phi?! Còn là đệ nhất?! Có phải độ khó quá lớn hay không? Ta bây giờ là một người bình thường, nhiệm vụ này hoàn toàn không có khả năng a. Hệ thống, ngươi xác định ngươi không có lầm sao?” Ân Như Tuyết khó tin ở trong lòng gào thét.

“Tin tưởng bản hệ thống, thân ái, cả đời này ngươi khẳng định sẽ rất phấn khích. Ngươi sẽ không hối hận, ngược lại sẽ cảm kích bản hệ thống .” Trong lời nói hệ thống dường như có huyền cơ khác.

Không biết sao sau lưng nàng hơi đổ mồ hôi lạnh.

“Nhiệm vụ phụ do chính người chơi ngẫu nhiên tạo ra a, thân.”

“Này, này, hệ thống, ngươi miệng đầy đào bảo thể là chuyện gì xảy ra?”

“Xin người chơi không được tùy ý phỉ nhổ hệ thống, nếu không hệ thống sẽ đem người chơi tiến hành trừng phạt.”

“Ngươi......” Ta nói còn không có nói xong, liền chú ý tới thanh âm đẩy cửa, im lặng.

“Tiểu thư, người làm cái gì vậy, thân thể của người còn chưa tốt, mặc áo phong phanh như vậy đã đi xuống giường”, người nọ hình như lại thấy được trà nguội trên bàn, lại bắt đầu lải nhải:“Tiểu thư, người như thế nào còn uống trà nguội? Khát thì kêu nô tỳ.” Nói xong, đem trà nguội đổ đi, lại đem người bên cạnh bàn đỡ đến trên giường.

Như Tuyết cũng vẫn chưa nói cái gì, nha đầu thanh tú kia dường như cũng không có gì ngoài ý muốn, không chừng nguyên chủ chính là tính tình lạnh lùng như vậy.

Hệ thống lúc này lại bắt đầu tìm kiếm cảm giác tồn tại, lên tiếng nói:“Đây là nha hoàn bên người của ngươi, Anh Đào. Từ nhỏ theo bên cạnh ngươi. Tiểu Tuyết Tuyết, ngươi còn rất thông minh nha, thế nhưng đoán được nguyên chủ chính là bộ dáng này. Đây là bản hệ thống cấp cho ngươi chút tình hữu nghị a.”

Ta im lặng.

“A, Tuyết tiểu thư của chúng ta thật sự tỉnh lại .” Túy Hồng lâu Hồng mụ mụ thanh âm kéo dài, mang theo chút kinh hỉ lên tiếng.

“Hồng mụ mụ, người tới để làm gì? Tiểu thư chúng ta còn chưa hết bệnh hẳn đâu?” Anh Đào ngược lại cũng không khách khí đối với Hồng mụ mụ, dáng vẻ rất là quen thuộc.

“Ngươi tiểu hài tử này, nói cái gì vậy? Ta chẳng qua là đến xem Tuyết tiểu thư của chúng ta thôi..” Hồng mụ mụ cười mắng Anh Đào.

Anh Đào mang theo chút oán giận, lải nhải cằn nhằn nói:“Hồng mụ mụ, người nhìn tiểu thư xem một chút cũng không thương bản thân mình, ăn mặc phong phanh, lại uống trà nguội. Dường như thấy bệnh chính mình còn chưa đủ.”

Hồng mụ mụ nghe xong lời nói Anh Đào, đối với người nửa nằm ở trên giường nói:“Cô nương cần phải tĩnh dưỡng thật tốt a, mụ mụ ta chịu sự phó thác của mẫu thân ngươi Mẫu Đơn. Mụ mụ ta vô cùng trông đợi cô nương tốt lên. Mụ mụ ta cũng hiểu được, nhưng đây chính là số mệnh, Mẫu Đơn số mệnh đã như vậy, ngươi cũng không thể để cho mẫu thân ngươi ở trên trời cũng không yên lòng. Mụ mụ cũng chỉ có thể giúp ngươi một chút. Những điều khác, chính ngươi phải tự lo liệu a.” Tận tình khuyên bảo xong, liền thức thời rời đi.

Như Tuyết cảm thấy nếu nguyên chủ tính tình lạnh lùng, cũng sẽ không đối với Hồng mụ mụ cùng Anh Đào nói cái gì.

Anh Đào nhìn dáng vẻ Như Tuyết đang ngơ ngác nửa nằm ở trên giường, còn tưởng nàng vì mẫu thân luôn sống nương tựa cùng nhau đã rời đi mà thương tâm, an ủi nói:“Tiểu thư, người như vậy, Mẫu Đơn phu nhân cũng sẽ không yên lòng, tiểu thư, phu nhân hy vọng người hảo hảo sống tốt, tiểu thư.”

Như Tuyết xoay người lại, cẩn thận nhìn chằm chằm Anh Đào.

Có lẽ là nàng nhìn thời gian quá dài, nàng lại nhìn rất chăm chú. Vẻ mặt anh đào có chút ngượng ngùng, mặt đều đỏ.

Như Tuyết thản nhiên nở nụ cười, đáp một tiếng.

Anh Đào có chút kỳ quái nói:“Tiểu thư, người hình như so với trước kia có chút bất đồng.”

“Người chơi xin chú ý, người chơi xin chú ý, nhiệm vụ phụ xuất hiện: Xóa bỏ nghi ngờ nha hoàn Anh Đào của nguyên chủ đối với người chơi.”
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,090
Reaction score
163
Points
9,999
Chương 3
“Anh Đào nghi ngờ ta?” Ân Như Tuyết trong lòng căng thẳng, chẳng lẽ có chỗ nào làm không đúng?

Hệ thống lại nhắc nhở:“Người chơi có nhận nhiệm vụ phụ không?”

Không chút do dự lựa chọn nhận. Nếu ngay cả một nha hoàn nho nhỏ đều không thu phục được, nàng sao có thể thông qua, tiến công chiếm đóng boss?

“Tiểu thư, người làm sao vậy, tại sao lại bắt đầu ngẩn người ? Có phải thân thể còn không thoải mái hay không? Hay là nô tỳ đi mời đại phu.” Anh Đào nhìn Như Tuyết bộ dáng vô thần, nói liên tục không ngừng.

Như Tuyết khoát tay, biểu tình thản nhiên:“Không sao cả, ta chỉ lại nghĩ tới mẫu thân thôi, trong lòng có chút không thoải mái.”

Anh Đào muốn nói lại thôi:“Tiểu thư......”

Như Tuyết cũng không để ý tới Anh Đào, con mắt rũ xuống, lông mi thật dài che dấu trong mắt nàng kỳ thật cũng không có bao nhiêu tình cảm, thoạt nhìn một phen yếu ớt, bộ dáng ưu thương.

Quả nhiên, thấy Như Tuyết như vậy, ngược lại làm trên mặt Anh Đào càng cảm động và khổ sở. Tiểu nha đầu ngược lại bắt đầu an ủi:“Tiểu thư, người đừng khổ sở, người còn có Anh Đào, Anh Đào sẽ vĩnh viễn bồi ở bên người tiểu thư. Nô tì từ bé theo tiểu thư cùng nhau lớn lên, tiểu thư đối với Anh Đào tốt, Anh Đào vĩnh viễn không dám quên. Anh Đào luôn luôn trung thành với tiểu thư .”

Tiểu nha đầu dùng ngôn ngữ chân thành tha thiết làm cảm động Như Tuyết.

“Người chơi hoàn thành nhiệm vụ phụ: Xóa bỏ nghi ngờ của nha hoàn Anh Đào bên người nguyên chủ đối với người chơi. Nhiệm vụ hoàn thành 100%. Người chơi được thưởng cho: Thanh tâm khúc [+5 chi]: Có công hiệu ngưng thần tĩnh khí, có thể làm cho người nghe đều đạt được bình tĩnh.”

“Hệ thống lại nói: Xét thấy người chơi lần đầu hoàn thành nhiệm vụ phụ, hơn nữa nhiệm vụ hoàn thành đạt tới 100%, người chơi được thưởng thêm cho: Biểu tình: Điềm đạm đáng yêu [ có thể làm cho lòng người sinh trìu mến ]

Kỹ năng: Ngoái đầu nhìn lại cười [ có thể tăng thêm chỉ số trái tim ]

Được hệ thống thưởng cho, Như Tuyết nhìn như biểu tình bình tĩnh, kỳ thật trong lòng rất là vui sướng. Nguyên chủ Ân Như Tuyết ở túy Hồng lâu là lấy cầm khúc nổi tiếng với mọi người, vốn nàng còn lo lắng, quá khứ nàng chưa từng đánh đàn qua. Hiện tại có hệ thống thưởng cho, như thế tạm thời không cần lo lắng. Về phần hai cái biểu tình kia, kỳ thật có thể sử dụng rất nhiều .

Ngoài cửa có người gõ cửa, Anh Đào được ánh mắt Như Tuyết bảo tiến đến mở cửa.

Anh Đào cùng người gõ cửa nói chuyện với nhau trong chốc lát, đi tới bên giường, giọng điệu hơi an ủi:“Tiểu thư, Hồng mụ mụ nói là sợ ngài ở trong phòng nhàm chán, một mình liền miên man suy nghĩ, liền mời nhạc công tới, để cho tiểu thư luyện cầm, giết thời gian.”

Như Tuyết có chút suy nghĩ, xem ra Anh Đào bề ngoài thanh tú non nớt lại cũng rất thành thục nha.

Thấy nàng không nói gì, Anh Đào càng nóng nảy, thoạt nhìn bộ dáng lập tức muốn mở cửa nghênh đón nhạc công vào.

Như Tuyết đứng dậy giữ tay nàng, phân phó:“Không cần. Giúp ta thay y phục đi. Sau đó mời nhạc công vào.”

Anh Đào gật đầu, cao hứng làm theo.

Thời điểm nhạc công vào, một tấm lụa mỏng thật to làm thành rèm ngăn giữa gian phòng, trong phòng bài trí đơn giản tinh xảo, cửa sổ mở ra phơ phất đón làn gió mát, như cùng lụa mỏng xanh đùa giỡn, có hương vị thanh nhã. Mà bóng dáng thướt tha phía sau rèm như ẩn như hiện lại thanh nhã đến cực điểm, phảng phất qua tấm lụa mỏng xanh, còn có thể nhìn thấy người phía sau rèm ngồi ở trên ghế mà tản ra váy sam, toàn bộ gian phòng đều thanh nhã. Lưng của nàng vô cùng thẳng, nhạc công nghĩ, nàng có khí khái hơn người, nhưng lại rơi vào nơi phong trần này thôi.

“Tiểu thư, có muốn khảy một bản trước không?” Nhạc công không nhiều lời, vừa đến liền đi thẳng vào chủ đề.

Như Tuyết thầm nghĩ, nhạc công này vẫn rất thức thời, thực quy củ, trách không được có thể tồn tại nhỏ nhoi ở nơi trăng hoa này, để cho ta khảy trước một khúc, cũng là muốn nhìn một chút căn bản của ta như thế nào đi.

Bình tĩnh phân phó Anh Đào mang cầm tới, đốt hương trở lại phía sau, liền bắt đầu tĩnh tâm khảy đàn [ thanh tâm khúc ].

Tiếng đàn du dương, âm tiết tao nhã, nhẹ nhàng, giống như khoảng không trong u cốc hoa lan đón gió lay dộng chậm rãi nở rộ hương thơm, cho dù đánh giai điệu cũng không nhiều, nhưng làm cho người ta tâm tình hòa nhã, quên đi phiền muộn thế gian.

“Tốt, một cầm khúc hay!” Ngoài cửa truyền đến tiếng của nam nhân, hơi khàn khàn tán thưởng.

Cầm khúc chưa tấu xong, Như Tuyết cũng không để ý tới tán thưởng của nam nhân bên cửa cùng âm thanh trong đầu mà hệ thống truyền đến, vẫn tiếp tục đánh đàn.

“Thân, hệ thống hữu nghị nhắc nhở a, người chơi lại ngẫu nhiên thực hiện nhiệm vụ: Đạt được độ hảo cảm nam nhân ngoài cửa [ Vĩnh Đêm đế ] + 10.”
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,090
Reaction score
163
Points
9,999
Chương 4
“Thân, hệ thống hữu nghị nhắc nhở, người chơi lại ngẫu nhiên thực hiện nhiệm vụ: Đạt được độ hảo cảm của nam nhân ngoài cửa [ Vĩnh Đêm đế ] + 10.”

Nam nhân ở cửa cũng không tức giận, vẫn tự nhiên đứng tại chỗ, dừng chân lắng nghe, trên mặt đều là vẻ tán thưởng, ngay cả thần sắc trong mắt cũng không có một tia bất mãn.

Một khúc tấu xong, nhạc công cảm thán:“Tiểu thư cầm kỹ thông thạo, tiếng đàn tuyệt vời, làm người ta quên hết phiền muộn, tâm tình bình thản. Tại hạ đương nhiên không bằng. Nghe được cầm kỹ của tiểu thư, tại hạ thật sự không dám bêu xấu.”

Vĩnh Đêm đế ở cửa không nhanh không chậm đi tới trước bàn trà, cũng cất giọng nói:“Tiếng đàn tiểu thư xác thực hay lắm.”

Như Tuyết nghe lời nói nhạc công chân thành tha thiết, khóe miệng tự nhiên giương lên một chút mỉm cười, trả lời:“Tiếng đàn có thể tìm được một người tri âm, đã là Như Tuyết may mắn, huống chi bây giờ có tới hai.”

Nhạc công vẻ mặt tán thưởng. Như Tuyết lơ đãng thoáng nhìn: Nam nhân trước bàn trà trên mặt mặc dù cũng có tán thưởng, nhưng thần sắc trong mắt vẫn là nhàn nhạt.Nàng âm thầm nghĩ: Quả nhiên là người làm đại sự, khí trầm ổn.

“Vĩnh Đêm đế độ hảo cảm +5. Thân ái người chơi cố lên a.”

Như Tuyết khóe miệng nhếch lên, ôn nhu tinh tế phân phó nói:“Anh Đào, dâng trà cho vị công tử ngoài cửa cùng nhạc công,” Thanh âm hơi lớn chút:“Hai vị công tử nếu không chê, ở lại nơi này của Như Tuyết uống ly trà đi, Như Tuyết thân thể còn không thoải mái, xin lui xuống.” Dứt lời, chính mình liền ôm lấy cầm đi vào bên trong.

Vĩnh Đêm đế trong mắt xẹt qua một chút kinh ngạc, tiếng đàn nữ tử này không tầm thường, nhìn dáng người, nghe tiếng nói này, khí khái thật tốt, ở nơi hồng trần này, tâm tình lại bình thản, cũng thật hiếm thấy. Nhưng nhìn nàng không để ý khách nhân, bộ dáng tự trở vào trong rốt cuộc vẫn thiếu vài phần đại khí đi.”

“Hai vị, mời dùng trà.” Tỳ nữ bưng lên trà.

Nhạc công nâng chung trà lên, nhìn trên ly trà lại có ánh lên hoa hồng đỏ tươi, có chút ngạc nhiên.

Anh Đào mau miệng nói:“Tiểu thư của chúng ta thích nhất hoa hồng, trên ly trà tiểu thư đều có hoa hồng, tiểu thư xem nhị vị là tri kỷ mới kêu ta bưng ly trà này đến.”

Vĩnh Đêm đế sờ ly trà thượng hoa hồng, mở nắp trà, liền từng đợt hương thơm truyền đến.

“Đây cũng là tiểu thư chúng ta tự mình ngắt lấy hoa hồng phơi nắng để pha trà, nước pha trà này cũng là mỗi sáng sớm tiểu thư tự mình lấy sương trên hoa hồng. Bình thường tiểu thư xem như bảo bối.”

“Hệ thống nhắc nhở: [Vĩnh Đêm đế] độ hảo cảm +10, thân ái, ngươi đang làm cái gì?! Tiến triển thật nhanh chóng.”

Ân Như Tuyết cười đến tự đắc, Anh Đào đây chính là làm chuyện tốt. Chẳng qua là lúc gần đi hướng nàng nháy mắt nho nhỏ mà thôi, tiểu nha đầu này vẫn thực thông minh.

“Thân, tùy cơ nhiệm vụ: Đạt được độ hảo cảm nam nhân ngoài cửa [ Vĩnh Đêm đế ] + 10 hoàn thành. Được thưởng cho:Hiểu rõ tiên cơ [ ở dưới tình huống nhất định, có thể biết trước, xét thấy người chơi vượt mức hoàn thành nhiệm vụ, có thể sử dụng tới ba lần, hi vọng người chơi quý trọng sử dụng, nắm chắc cơ hội.]

“Hiểu rõ tiên cơ? Thật đúng là đồ tốt.” Tâm tình lại sung sướng.

“Tiểu thư, hai vị khách nhân bên ngoài sau khi uống trà xong, đều ly khai. Ta còn đến chỗ Hồng mụ mụ hỏi thăm cái vị công tử anh tuấn kia, nhưng là Hồng mụ mụ cũng không rõ, chỉ biết vị công tử này là lần đầu tiên đến, nhưng đến cùng hướng với Thành Vương gia phong lưu thành tính. Có lẽ thân phận cũng là không tầm thường. Đúng rồi, tiểu thư, Hồng mụ mụ cũng dặn người cẩn thận một chút, ai cũng có thể......” Còn lại trong lời nói, Anh Đào đỏ mặt không nói ra.

Như Tuyết nhất thời sáng tỏ, Hồng mụ mụ chỉ sợ là ta lại giống như mẫu thân, theo con đường xưa của Mẫu Đơn đi.

Như Tuyết cũng không trả lời gì. Mà xoay người đi tới trước cửa sổ, cửa sổ là đại môn đối với túy Hồng Lâu. Ánh mắt của nàng đang vô mục đích “Đi dạo”, chợt thấy được một bóng dáng quen thuộc, a, đó không phải là Vĩnh Đêm đế sao? Nàng giật mình.

Hắn vừa vặn bước ra cửa, một người vội vàng hướng hắn nghênh đón. Có thể là ánh mắt Như Tuyết quá sáng quắc, hắn quay đầu lại, cặp ánh mắt sắc bén hướng về ánh mắt Như Tuyết. Như Tuyết không chút hoang mang, gật đầu tỏ ý, nhưng trong lòng lại cảm thán quả nhiên Hoàng đế chính là Hoàng đế, nhìn đôi mắt sắc bén kia, nàng quay người lại, nhưng sử dụng một kỹ năng hệ thống: Ngoái đầu nhìn lại cười, thấy Vĩnh Đêm đế vẻ mặt ngẩn ra, khóe miệng tươi cười càng sâu hơn.

Quả nhiên nghe được hệ thống quen thuộc nhắc nhở:“Vĩnh Đêm đế độ hảo cảm +20. Thân ái, vận khí của ngươi cũng quá tốt đi.”

“Hệ thống, ta phát hiện trò chơi này cũng thú vị nhỉ.”
 

Bình luận facebook

Top Bottom