Full Sổ tay nuôi dưỡng công công

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 14/3/17.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914
    Văn án
    Editor: mèomỡ
    Vũ Hóa Điền: Ta tới mong có được ‘Ngọc hành trùng sinh thuật’.

    Thần y: Vũ công công thật biết nói đùa, thứ ấy lúc ngài không cần thì cắt nó đi, giờ muốn mọc là mọc được sao?

    Vũ Hóa Điền: Nếu không mọc được thì giữ ngươi lại cũng vô dụng.

    Thần y: Để ta bắt mạch lại cho ngài, nói không chừng còn có hy vọng.

    ***

    Ai từng xem phim sẽ biết Vũ Hóa Điền là Đại thái giám Tây xưởng.

    Cho nên nam chính của chúng ta không thể giao hợp, thế là hắn SM. . .
     
    Chân Nguyên thích bài này.
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 1+2

    Chương 01【 Ai ngờ trời không chiều lòng người, lão thần y còn chưa kịp truyền hết sở học cả đời cho cô đã ngoẻo mất rồi.】

    Cô vốn là một ‘trạch nữ’ ở thành phố, lúc rảnh thích đọc tiểu thuyết và chơi trò chơi. Kết quả cô đột nhiên xuyên, ngay cả cô cũng không hiểu vì sao mình xuyên. Ngày đó, cô đang băng qua đường, một chiếc BMW lao như bay về phía cô. Cơ thể đau nhói, sau đó lập tức hôn mê bất tỉnh. Khi cô tỉnh lại, liền nhìn thấy một ông cụ râu bạc cười tủm tỉm nhìn cô nói: “Cô nương, tỉnh rồi à?”

    Sau này ở chung, cô mới biết hóa ra ông cụ là thần y nơi này. Kiếp trước cô cũng học trung y, đến đây không có chỗ đi, liền ở lại giúp ông cụ quản lý thảo dược. Ông cụ kia thấy cô biết y lý, liền ‘ép buộc’ truyền cho cô sở học cả đời ông. Cô càng thêm buồn rầu, kiếp trước bị cha mẹ bắt học trung y mình không có hứng thú, nay lại bị ông cụ này bắt học tiếp, hơn nữa còn thâm ảo hơn ở trường. Cô khóc không ra nước mắt, nhưng vì ăn nhờ ở đậu không thể không nhịn.

    Ai ngờ trời không chiều lòng người, lão thần y còn chưa kịp truyền hết sở học cả đời cho cô đã ngoẻo mất rồi. Ngày đó ông đi hái thuốc, không cẩn thận té núi chết. Chưa kịp dặn dò lại gì đã thăng thiên. Cô về nhà, lục tung lên mới phát hiện lão thần y này ngoại trừ một đống sách trong mật thất thì không còn gì khác. Quan trọng hơn là, cả gia tài của cô cũng chỉ còn lại có mấy lượng bạc, nếu cứ tiếp tục thế này cô chẳng mấy chốc sẽ chết đói mất. Đã đến nước này, cô không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể lấy danh thần y xuống núi hành y tế thế, nhân tiện kiếm chút tiền.

    Cô tới thành nhỏ dưới chân núi, người nơi này cũng biết danh thần y, đương nhiên cũng biết cô là đệ tử duy nhất của ông ấy, thế nên tiếp đón cô rất long trọng. Nhưng trong thành nhỏ cũng không có quan lại quyền quý, càng không có bệnh gì khó chữa, cho nên thu nhập của cô cũng chẳng khá khẩm là bao.

    Cô nghĩ thế nào cũng thấy không đúng, thần y trên TV chẳng phải luôn gặp được nhân sĩ giang hồ vượt ngàn dặm xa xôi tới tìm thuốc sao? Nếu như không nhận chữa còn quỳ trước cửa ba bốn ngày, chữa khỏi thì hậu tạ một khoản kếch sù.

    Cô ở dưới chân núi giơ bảng hiệu trị bệnh cứu người không hề gặp được cái gọi là ‘nhân sĩ võ lâm thần bí’, trái lại còn bị con trai độc nhất của Huyện thái gia làm phiền. Công tử này óc toàn bã đậu, mỡ mập nung núc, vừa thấy cô liền muốn mang về làm tiểu thiếp thứ sáu của hắn. Nói thật, trong thành nhỏ như vậy, cô nương xinh đẹp rất ít, cô gái đến từ thành phố hiện đại như cô càng có vẻ xuất sắc hơn. Cô từ chối mấy lần cũng không được, đầu heo này lại càng dây dưa hơn. Điều này làm cho cô buồn bực đến mức muốn đập đầu chết quách đi cho xong.

    Trong khoảng thời gian ở lại thành nhỏ này cô còn cứu một thằng nhóc ăn mày. Cũng không có gì đặc biệt, cô chỉ cảm thấy đã là ‘dân xuyên không’ thì chó mèo luôn phải cứu trên một hai con. Trong ngàn vạn tên ăn mày, cô lựa chọn Bé Củ Cải này là vì thằng nhóc kia rất đáng yêu. Cô cảm thấy nó trắng trắng mềm mềm tuyệt đối không giống ăn mày, cô nghi ngờ nó vốn không phải ăn mày. Cuối cùng cô vẫn cưu mang Bé Củ Cải, để thằng bé làm tiểu đồng, còn hứa sẽ dạy nó y thuật.

    Ngay lúc cô đang phát sầu vì kế sinh nhai thì một đám khách đặc biệt tìm đến cái chuồng nhỏ của cô. Vừa sáng sớm cô đã nghe thấy tiếng gõ cửa rầm rầm, cô nghĩ chắc bệnh nghiêm trọng lắm mới vội vàng như thế, nhìn cánh cửa như sắp rụng ra rồi kìa.

    Cô mở cửa ra, nhìn người gõ cửa, suýt sợ chết khiếp. Trên mặt hắn đeo một cái mặt nạ rất kinh khủng, che nửa mặt dưới. Mà mắt trái của hắn không có tròng đen, chỉ có con ngươi, tròng trắng mắt vô cùng bắt mắt. Người nọ tuy mặt mũi hung hãn, nhưng quần áo trên người vô cùng tốt. Trong lòng cô mừng thầm, cuối cùng cũng có quan lại quyền quý tìm tới mình rồi. Cô dùng giọng run rẩy nói với hắn: “Vị công tử này, mắt ngài có bệnh, phải chữa đi thôi.”

    Người nọ không đáp lời cô, chỉ nói: “Cô chính là đệ tử thân truyền của Trương thần y?”

    Cô khẽ gật đầu, nói: “Nếu như đúng như lời Trương thần y nói thì ở trên đời này ông ấy chỉ có một đệ tử là tôi thôi. Công tử muốn bái sư hay muốn chữa bệnh?”

    Người nọ nhìn cô từ đầu đến chân một lượt, xoay người đi. Cô bối rối nhìn hắn cung kính nói với một cái kiệu phía sau: “Đốc chủ, chính là chỗ này.” Phải biết rằng, chỗ ở của cô ở trên núi, đường núi dốc thế mà vẫn có thể khiêng kiệu lên tận đây, quả là bội phục những người khiêng kiệu kia.

    Sau đó chợt nghe người trong kiệu “Ừ” một tiếng, rồi mới xốc màn kiệu đi ra. Cô nhìn người nọ, trợn tròn mắt, sững sờ hỏi: “Khôn ca, thì ra anh cũng xuyên không sao?”

    “Láo xược! Sao ngươi dám nói chuyện với Đốc chủ thế hả? Vị này chính là Vũ công công Vũ Hóa Điền của Tây xưởng, còn không mau dập đầu!” Cô vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, chợt nghe người đàn ông đeo mặt nạ quát.

    Chàng trai cổ đại có bề ngoài gần như giống Khôn ca như đúc xua tay, nói: “Tiến Lương, không được vô lễ, chúng ta đến để cầu y.” Nói xong hắn nhìn cô, lại ra lệnh cho tên mặt nạ kia: “Các ngươi bảo vệ nơi này, bất cứ kẻ nào cũng không được tới gần.” Nói xong hắn cũng không đợi cô đã tự tiện đi vào nhà.

    Cô chờ vị được gọi là Vũ công công Vũ Hóa Điền vào nhà xong mới ngây ra hỏi tên đeo mặt nạ: “Ngài nói người kia là Vũ công công Vũ Hóa Điền của Tây xưởng, võ công rất cao, quyền chức rất lớn ấy hả?”

    Tên mặt nạ hừ lạnh một tiếng, dường như đang cười nhạo sự thiếu hiểu biết của cô. Cô lau mồ hôi lạnh trên đầu, lúc này mới biết hóa ra mình đã xuyên vào phim rồi. Mà tên đeo mặt nạ này chính là tâm phúc của Vũ Hóa Điền – Mã Tiến Lương, khó trách nhìn phong cách này của hắn lại cảm thấy quen quen. Lại nghe tên mặt nạ thúc giục: “Còn không mau vào đi, để Đốc chủ chờ lâu, ngươi cứ coi chừng.”

    Cô nghe vậy rùng mình một cái. Mặc dù trong phim không nhắc tới thủ đoạn của Vũ Hóa Điền, nhưng từ thái độ khúm núm của người xung quanh đối với hắn cũng không khó đoán được hắn không phải một người dễ chọc. Nghĩ tới đây, cô vội vã lê hai chân như nhũn ra vào nhà.

    Vào nhà rồi cô phát hiện Bé Củ Cải cô nhặt về đã rót trà cho Vũ Hóa Điền. Vũ Hóa Điền ngồi ở ghế chủ vị, cũng không uống nước trà, cô biết, hắn thích sạch sẽ.

    Cô nhìn bé củ cải vẻ mặt tò mò quan sát Vũ Hóa Điền, sợ đến mức muốn ói máu, vội đuổi thằng bé đi, rồi mới nịnh nọt cười nói: “Không biết Vũ công công đại giá, có chỗ nào đắc tội mong công công thứ lỗi. Để ngài đích thân tới nơi tồi tàn này thật sự là vất vả cho công công rồi.”

    --------------------------

    Chương 02【 Vũ công công cứ đùa, thứ ấy khi ngài không cần thì cắt nó đi, giờ bảo mọc là mọc được sao?】

    “Không sao.” Vũ Hóa Điền đáp, nhưng giọng điệu không hề có thành ý. Cô nhìn một cái đã biết trong lòng hắn có chút không dễ chịu. Lại nghe hắn nói tiếp: “Xem ra thần y cũng là người thẳng thắn, ta cũng không quanh co với cô nữa. Ta lần này không ngại vạn dặm xa xôi tới đây là vì cầu y.” Nói xong, hắn liền liếc mắt nhìn cô.

    “Vũ công công có chỗ nào không khỏe sao?” Cô hỏi. Vũ Hóa Điền không trả lời, chỉ đưa mắt nhìn hướng Bé Củ Cải rời đi, cô hiểu ý đáp: “Thằng nhóc kia đã bị ta đưa ra ngoài rồi, công công có thể yên tâm nói.”

    “Quả nhiên là có mắt nhìn.” Vũ Hóa Điền tiếp tục trái lương tâm khen cô một câu, khóe mắt cô giật giật. Không muốn khen thì đừng khen, đỡ cho cả người nói và người nghe đều bực mình. Vũ Hóa Điền không thèm để ý đến sắc mặt của cô, tiếp tục nói: “Ta lần này tới mong có được… ‘Ngọc hành trùng sinh thuật’.” Nói đến đây, hắn móc khăn tay lau khóe miệng, dường như là để che dấu vẻ mất tự nhiên của mình. Vốn là một hành động có chút nữ tính hóa, nhưng Vũ Hóa Điền làm chỉ khiến cho người ta cảm thấy thích mắt.

    “Cái gì, cái gì thuật cơ?” Cô không kịp phản ứng, lại hỏi.

    Lúc này trên mặt Vũ Hóa Điền đã có chút tức giận, hắn lập tức nheo mắt lại để che dấu sát khí trong lòng, nhắc lại: “Ngọc hành trùng sinh thuật.” Lần này giọng điệu đã không tốt như trước. Cô biết tên này sắp nổi giận rồi.

    Cô cố nhớ cách viết của mấy chữ “Ngọc hành trùng sinh” này rồi mới sực hiểu ra, mắt nhìn chằm chằm vào nửa người dưới của Vũ Hóa Điền. Dưới ánh mắt giết người của Vũ Hóa Điền, cô lại vội vàng nhìn sang chỗ khác. Cô cười cười xấu hổ nói: “Vũ công công cứ đùa, thứ ấy khi ngài không cần thì cắt nó đi, giờ bảo mọc là mọc được sao?”

    “Cô thấy ta giống như đang nói đùa sao?” Vũ Hóa Điền trầm giọng: “Nếu không mọc được thì giữ cô lại cũng vô dụng.” Nói đến đây, hắn đặt một tay lên bàn. Cảnh tượng tay không đập nát bàn ghế y như trong phim quả thực đã xuất hiện trước mắt cô, cô rùng mình một cái, rồi mới vội vàng sửa lời: “Chẳng biết có được bắt mạch cho công công không? Nói không chừng còn có hi vọng.”

    Vũ Hóa Điền nhìn cô, lúc này mới đưa cổ tay ra. Cô đi tới quỳ ở bên cạnh hắn, đặt bàn tay nhỏ bé lạnh buốt lên. Cô đâu biết cái gì là ‘Ngọc hành trùng sinh thuật’, cũng không phải thằn lằn, đứt còn có thể mọc lại. Cô chỉ cực kỳ hi vọng hắn có bệnh nan y hoặc luyện công gân mạch bế tắc, tốt nhất là sắp sửa tẩu hỏa nhập ma, đỡ cho hắn còn đến giày vò cô.

    “Thần y thấy thế nào?” Vũ Hóa Điền nhướng mày hỏi cô. Cô nhìn mà tim run lên bần bật.

    Cô lau mồ hôi lạnh trên trán, cười cứng ngắc trả lời: “Vũ công công bảo dưỡng thật tốt, cơ thể rất khỏe mạnh.”

    Vũ Hóa Điền liếc cô một cái, hừ lạnh rồi mới gọi: “Tiến Lương.”

    Cô đương nhiên biết hắn gọi Mã Tiến Lương vào là để làm gì, sợ tới mức bất chấp lao tới ôm lấy chân hắn, gào lên: “Đại nhân tha mạng, tiểu nhân học nghệ không tinh, tiểu nhân, tiểu nhân… Đúng rồi, sư phụ trước khi lâm chung có để lại cho tiểu nhân một phòng sách thuốc, nói không chừng trong đó có nhắc tới.”

    Vũ Hóa Điền khinh bỉ đá cô ra, rồi mới lên tiếng: “Vậy thần y còn không mau đi tìm đi, ngây ra đấy là muốn ta giúp cô sao?”

    Cô vội vã lắc đầu nói: “Không dám, có điều sách thuốc hơi nhiều, phiền đại nhân chờ lâu.”

    “Tiến Lương.” Vũ Hóa Điền lại gọi.

    Lần này cô quả thực không biết làm gì hơn nữa, khóc nức nở nói: “Ta đã nói ta sẽ đi tìm rồi mà, sao ngài lại vẫn muốn giết ta?”

    Vũ Hóa Điền thản nhiên liếc cô một cái, nói với Mã Tiến Lương vừa mới đẩy cửa vào: “Đi lấy lá trà chúng ta mang theo lại đây, trà này… Ai mà uống nổi.”

    Cô nghe hắn nói như thế mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng nghĩ tới cái gì mà ‘ngọc hành trùng sinh thuật’ cô lại khóc không ra nước mắt. Muốn mọc lại thứ ấy thật sự quá hoang đường, nhưng nếu không tìm được quyển sách đó cô chết chắc.

    “Còn không mau đi?” Vũ Hóa Điền lại lạnh lùng thúc giục. Cô sợ tới mức chạy như bay đi tìm.

    Vào trong mật thất, cô vừa tìm vừa suy tính chuyện sau này. Vừa rồi Vũ Hóa Điền bắt buộc cô chữa bệnh cho hắn, lại không hề nhắc tới chuyện chữa thế nào, chữa không khỏi chắc chắn phải chết. Nhưng nếu chữa khỏi sợ rằng hắn cũng sẽ giết cô diệt khẩu. Nghĩ mà xem, một thái giám trở thành không phải thái giám, nếu như cô tiết lộ việc này ra ngoài, sẽ tạo ra bao nhiêu phiền phức cho hắn chứ. Với tính cách của Vũ Hóa Điền, sao có thể cho phép tai họa ngầm như cô tồn tại. Cho nên, chỉ còn cách duy nhất chính nắm thóp hắn, chữa cho hắn nhưng không chữa hêt rồi tìm một cơ hội qua loa cho xong việc. Aiz, bây giờ nghĩ những thứ này có tác dụng gì? Còn không biết có qua được cửa ải tìm sách này không.

    Đúng lúc này, cô tìm được một quyển sách, hai mắt tỏa sáng, chỉ thấy trên bìa sách viết mấy chữ ‘Cúc Hoa Bảo Điển’. Mở trang đầu ra, trên đó viết: ‘Muốn luyện võ công này, trước hết phải tự cung.’ Cô cầm sách chạy ra gian ngoài.

    “Sao vậy, xem ra thần y tìm được rồi?” Vũ Hóa Điền ngồi bên ngoài, thấy cô đi ra liền hỏi. Hắn đang dùng một chiếc tách đẹp đẽ uống trà, chén trà này đương nhiên cũng là hắn tự chuẩn bị.

    Làm cô kinh ngạc là Bé Củ Cải đang ngồi bên cạnh hắn, hớn hở nói gì đó. Thấy vậy, cô vội quát lớn: “Tiểu La, con làm gì thế? Còn không mau đi làm việc đi!” Trong lòng cô lại mắng: ‘Dám nói chuyện phiếm với hắn, không muốn sống nữa à!’

    “Con đang nói chuyện với vị đại nhân này, sư phụ hung dữ cái gì?” Bé Củ Cải ngây thơ hỏi lại.

    Vũ Hóa Điền liếc cô, lại hỏi: “Có kết quả chưa?”

    Cô cười ngu ngơ với hắn, rồi mới nói: “Kết quả thì không có, nhưng ta phát hiện một quyển sách, có thể hữu dụng với đại nhân.” Nói xong, hai tay dâng sách lên. Cô hi vọng hắn có thể bị võ công trong sách hấp dẫn, trở thành Đông Phương giáo chủ thứ hai, không nghĩ đến chuyện mọc ra nữa.

    Vũ Hóa Điền nhận lấy sách, sau khi lật vài tờ liền tức giận ném sách vào người cô, giọng điệu nguy hiểm: “Ta thấy cô chán sống rồi, có tin ta giúp cô luôn không?”

    Cô không hiểu mở sách ra, chỉ thấy tất cả trong sách đều là phương pháp để thái giám dùng ‘cúc hoa’ hầu hạ Hoàng đế. Cô sợ tới mức lắp bắp, dập đầu: “Đại… Đại nhân, đây đều là hiểu lầm. Tiểu… Tiểu nhân…”

    ‘Rầm’ một tiếng, Vũ Hóa Điền vỗ nát bét cái bàn duy nhất của cô, nói: “Thần y tốt nhất có thể tìm ra biện pháp ngọc hành trùng sinh, nếu không ta gọt sống cô!”
     
    Chân Nguyên thích bài này.
  3. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 3+4

    Chương 03

    Cô sợ tới mức càng không ngừng run rẩy, nhìn chằm chằm vào vụn gỗ dưới đất vài giây rồi vội vàng chạy về mật thất. Đến tận khi tới mật thất, cô vẫn chưa hoàn hồn. Lúc này cô thật sự nghiêm túc tìm kiếm, không để lọt bất cứ một quyển nào. Thời gian từng phút từng giây trôi qua, ngay lúc cô đã tuyệt vọng, một quyển sách rách rưới đập vào mắt. Trên bìa sách tả tơi lù lù mấy chữ “Ngọc hành trùng sinh bí thuật”. Cô kinh ngạc, cầm lên nghiên cứu, trong sách đưa ra rất nhiều lý luận cô mới nghe lần đầu, cũng không biết có thật không nữa.

    Cô cầm sách, đang muốn đi ra ngoài báo cáo kết quả với Vũ Hóa Điền, lại chợt khựng lại. Cô nhíu mày nhìn quyển sách trên tay, cuối cùng cẩn thận xé vài trang cuối cùng, gấp lại giấu kỹ. Nếu hắn dám ‘qua sông đoạn cầu’ thì đừng mơ đến chuyện ‘mọc lại’ thứ ấy.

    Cô cầm sách ra khỏi mật thất, ngoan ngoãn trình lên cho Vũ Hóa Điền. Tim cô đập thình thịch, một là sợ hắn trở mặt, hai là sợ hắn phát hiện vài trang cuối bị cô xé mất. Cũng may hắn nhận lấy chỉ nhìn bìa sách và vài trang đầu, cô đoán hắn không biết y thuật cho nên xem không hiểu sách viết cái gì. Thật ra y thuật cao thâm như thế ngay cả cô cũng không hiểu. Vũ Hóa Điền nhẹ nhàng khép sách lại rồi mới nói: “Rất tốt.”

    Trên mặt Vũ Hóa Điền nhìn không ra buồn vui nên cô cũng không đoán được hắn đang nghĩ cái gì, chỉ có thể nói: “Đại nhân, lý luận trong sách cao thâm, chưa thấy bao giờ. Không nói đến có thể chữa khỏi hay không, cho dù có thể sợ cũng phải mười đến hai mươi năm. Ngài nghĩ xem một đứa bé từ khi sinh ra đến khi phát triển thành thục cũng phải vài chục năm…”

    Cô còn chưa nói hết đã bị hắn giơ tay ngăn lại: “Y thuật của tôn sư nổi tiếng thiên hạ, ta vốn tới tìm ông ta, không ngờ đi đến tận đây mới nghe nói tôn sư đã qua đời.” Hắn dừng một chút mới nói thêm: “Nhưng… Thần y là đồ đệ cưng duy nhất của tôn sư chắc hẳn y thuật cũng rất cao. Ta tin tưởng thần y nhất định có thể làm được việc này, còn nếu làm không được… Có cần ta nhắc lại cho thần y lần nữa không?”

    Cô run bắn lên, vội vàng đáp: “Không, không, không dám làm phiền đại nhân.”

    Vũ Hóa Điền lại nói: “Cách làm việc của Tây xưởng ta… Nếu như thần y không rõ, có thể ra ngoài hỏi thăm.”

    “Rõ, rõ, sao có thể không rõ. Đại danh Vũ công công như sấm bên tai, sao có thể chưa từng nghe chứ?” Cô gượng cười xoa tay.

    “Rất tốt, vậy ta sẽ không quấy rầy thần y nghỉ ngơi nữa, người tới đón thần y hai ngày sau sẽ đến.” Nói xong liền đưa chén trà trong tay cho cô. Cô sửng sốt một chút mới nhớ ra vừa rồi hắn vỗ nát cái bàn, giờ không có chỗ đặt chén. Cô vội vã đứng dậy đỡ lấy chén trà. Vũ Hóa Điền lúc này mới đứng dậy rời đi, cô cũng đi theo ra ngoài cung kính tiễn hắn.

    Mã Tiến Lương hầu hạ Vũ Hóa Điền vào kiệu, đang định hạ lệnh lên đường lại bị cô vội vã chặn lại, nịnh nọt cười, nói: “Mã đại nhân, a ha ha, vừa rồi Vũ công công đập nát một cái bàn của tiểu nhân. Ngài cũng thấy đấy, trong nhà tiểu nhân cũng chỉ có mỗi cái bàn ấy thôi, còn là di vật sư phụ để lại. Ngài xem có phải là… A ha ha…” Cô nhìn hắn, cười vô liêm sỉ.

    Mã Tiến Lương khinh bỉ liếc cô một cái, rồi mới lấy từ trong ngực ra một túi bạc ném cho cô. Cô nhận lấy ước lượng cân nặng, lập tức hớn hở: “Cảm ơn Mã đại nhân, cảm ơn Mã đại nhân.”

    Mã Tiến Lương còn muốn nói cái gì, chợt nghe Vũ Hóa Điền trong kiệu khó chịu nói: “Tiến Lương, còn lề mề cái gì?” Mã Tiến Lương dạ một tiếng, không thèm để ý đến cô nữa, ra lệnh cho đội ngũ lên đường.

    Vào nhà, cô gọi Bé Củ Cải đến, hỏi thằng bé Vũ Hóa Điền nói với gì với nó. Bé Củ Cải nghĩ nghĩ, đáp: “Cũng không có gì, thì hỏi con tên gì, còn hỏi tương lai con muốn làm gì.”

    “Vậy con trả lời thế nào?” Lúc này trong đầu cô không ngừng tự hỏi rốt cuộc tại sao Vũ Hóa Điền lại hỏi như thế, chỉ đơn thuần muốn nói chuyện phiếm với thằng bé hay là muốn cân nhắc tạo ra thêm một tâm phúc?

    “Con nói con tên Củ Cải. Rồi vị đại nhân ấy hỏi có phải tên thật không. Con nói đúng vậy, là sư phụ đặt cho con. Rồi ngài ấy lại hỏi tương lai con muốn làm gì, con nói con muốn làm thần y giống sư phụ. Ngài ấy lại hỏi con có muốn làm quan không. Con nói muốn, nhưng mà sư phụ nói quan không phải ai cũng làm được, bên trên phải có ô dù, con không có cho nên chỉ có thể theo sư phụ làm thần y. Nói đến đây thì sư phụ ra.” Bé Củ Cải nghiêm túc trả lời.

    Cô khẽ gật đầu, dặn dò: “Lần sau nếu hắn nói dẫn con đi làm quan tuyệt đối không được đồng ý.”

    “Tại sao?” Bé Củ Cải không cam lòng kêu lên: “Nhưng con muốn làm quan.”

    Cô suy tư một lát nói: “Con có thể theo người khác làm quan, nhưng người kia không được.”

    “Nhưng con nhìn một cái là biết người ấy là quan to! Sư phụ ghen tị con làm quan thì không có ai giặt quần áo nấu cơm nấu nước cho sư phụ chứ gì.” Bé Củ Cảizz tức giận kêu lên.

    Cô không muốn cãi nhau với thằng bé, trực tiếp tụt quần nó, gẩy cái chim nhỏ hồng hồng, nói: “Nếu con theo vị đại nhân này làm quan nhất định phải cắt chim nhỏ đi. Con biết đại nhân này tới tìm ta xem bệnh gì không? Là vì hắn không có chim nhỏ, cho nên mới bắt ta giúp hắn mọc lại.”

    “Không… Không có chim nhỏ thì tè bằng cách nào ạ?” Bé Củ Cải yếu ớt hỏi.

    “Không có chim nhỏ thì không thể tè.” Cô không chút do dự dọa thằng bé.

    “Vậy có thể mọc lại không ạ?” Bé Củ Cải nghe xong, mặt lập tức trắng bệch, nhưng vẫn chưa hết hy vọng.

    “Không thể, con không thấy hắn về rồi sao?” Cô nghiêm mặt đáp.

    “Con, con không muốn làm quan nữa, con theo sư phụ làm thần y được không?” Bé Củ Cải rưng rưng hỏi.

    Cô xoa đầu thằng bé, nói: “Đương nhiên có thể, Tiểu La ngoan nhất. Đi nấu cơm đi.”

    Bé Củ Cải nghe xong xốc quần chạy như bay. Còn cô ngồi trong phòng nghiên cứu bí thuật ‘Ngọc hành trùng sinh’, đồng thời tính ngày mai xuống núi tìm thợ mộc làm cái bàn mới. Bé Củ Cải còn quá nhỏ không thể làm mộc, nếu không chỗ tiền này sẽ dư lại được nhiều hơn bao nhiêu.

    Lại nói tới Vũ Hóa Điền. Khi đội ngũ về đến nơi nghỉ chân trên huyện, Vũ Hóa Điền mới nói với Mã Tiến Lương: “Hôm nay mới biết hóa ra thần y là một cô gái, tránh tai mắt bên Đông xưởng mang về sẽ thuận tiện hơn nhiều rồi.”

    “Đốc chủ định?” Mã Tiến Lương ở bên cung kính hỏi.

    Vũ Hóa Điền lấy khăn tay, chậm rãi lau chiếc nhẫn trên tay, nói: “Ngày mai ta và ngươi lên đường hồi kinh trước, để lại vài người lanh lợi ở đây theo dõi. Chờ ta hồi kinh báo cáo Hoàng thượng rồi sẽ đón thần y qua.”

    ***

    p.s: Bóc lột sức lao động trẻ nhỏ =v=

    ---------------------

    Chương 04

    Mã Tiến Lương nhìn chủ tử của mình, thầm nghĩ chẳng lẽ loại chuyện này còn muốn lộ liễu nói cho Hoàng thượng? Vũ Hóa Điền nhìn ra Mã Tiến Lương không hiểu, nói: “Tây Hán mới bắt đầu đứng vững, lão già Vạn Dụ Lâu kia vẫn luôn như hổ rình mồi, nếu lén lút mang về, khó tránh khỏi sẽ khiến Đông xưởng nghi ngờ, không bằng chúng ta quang minh chính đại mang về.” Vũ Hóa Điền dừng một chút mới nói: “Chỉ nói Huyện lệnh bên này tặng con gái mình cho ta làm thiếp là được, chắc hẳn Hoàng thượng sẽ không quan tâm chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi này đâu. Còn bên Huyện lệnh, ngày mai qua thông báo một tiếng.”

    Mã Tiến Lương nghe xong sắc mặt liền thay đổi, cũng may có cái mặt nạ che cho nên nhìn không ra. Hắn lén quan sát chủ tử nhà mình, thầm nghĩ: Đốc chủ gần đây sao vậy, tìm kiếm ngọc hành trùng sinh thuật, lại chuẩn bị đủ thứ cưới vợ, chắc không phải là… Tư xuân đấy chứ? Nhưng lời này cho hắn thêm mấy lá gan hắn cũng không dám nói. Hắn nghĩ nghĩ lại nói: “Vậy Vạn quý phi…”

    Vũ Hóa Điền nghe xong sa sầm mặt, nói: “Vạn quý phi ta sẽ tự nói, huống hồ việc này rất quan trọng, không thể để cô ta tùy hứng.”

    Mã Tiến Lương thấy sắc mặt chủ tử không vui liền không dám nói nhiều, cung kính lui ra ngoài, chỉ để lại Vũ Hóa Điền một mình chuyên tâm lau nhẫn trên tay.

    Ngày hôm sau, sáng sớm tinh mơ cô thức dậy, chuẩn bị xuống núi tìm thợ mộc. Vừa mở cửa đã thấy một tiểu thái giám trắng trẻo đứng trước cửa, người nọ đang giơ tay định gõ cửa thì cô đi ra. Tay hắn vẫn giơ trên không trung có vẻ buồn cười, sửng sốt một lúc mới nhớ ra chuyện mình định làm, hỏi: “Thần y định ra ngoài sao?”

    Cô khẽ gật đầu nói: “Đại nhân nhà các ngươi hôm qua đập nát cái bàn duy nhất của ta rồi, ta chuẩn bị xuống núi tìm thợ mộc đóng cái mới.”

    Tiểu thái giám cười nói: “Nô tài tới để chuyển lời Đốc chủ. Đốc chủ nói ít ngày nữa ngài sẽ sai người tới lấy thần y, xin thần y chuẩn bị trước. Nô tài tới báo tin vui cho thần y đây.”

    Cô như bị sét đánh, thẫn thờ một lúc lâu, chờ khi cô hoàn hồn đã không thấy bóng dáng tiểu thái giám đâu. Cô ngửa mặt lên trời gào to: “Vui cái con mẹ nó! Thế sao ngươi không gả cho hắn đi! Có khác gì giết người không!” Tiếng hét phát ra từ tận đáy lòng này văng vẳng trong khe núi, hù sợ bao nhiêu chim thú. Hét xong, cô quyết định không thể để nửa đời sau của mình chôn vùi trong tay yêu nghiệt kia được, cô phải tự cứu lấy mình! Nghĩ vậy, cô chạy xuống núi nhanh như chớp.

    Đến chân núi, cô chạy thẳng tới cửa nhà Huyện thái gia, nói với người gác cửa: “Vị tiểu ca này, ta tìm công tử nhà các ngươi có việc, có thể thông báo một tiếng không?”

    Tiểu ca gác cửa cũng biết cô, biết cô rất có thể sẽ trở thành tiểu thiếp thứ sáu của công tử bọn họ, thế là nịnh nọt cười, nói: “Cô nương chờ một chút, tiểu nhân đi bẩm báo ngay.”

    Không bao lâu sau cô liền nhìn thấy thân hình ục ịch của vị công tử thèm thuồng cô đã lâu xuất hiện trước mắt. Cô thay đổi thái độ lãnh đạm lúc trước, chủ động nghênh đón: “Chu công tử, lần này ta tới là muốn nói với ngài, chuyện ngài để ta suy nghĩ ta đã suy nghĩ kỹ rồi, ngài mau chóng lấy ta làm tiểu thiếp đi.”

    Vị công tử kia nghe xong lời cô nói, sắc mặt thay đổi, cuối cùng quái dị, nói: “Không phải cô đã trèo được lên cành cao sao, còn tới tìm ta làm gì?”

    Cô có chút khó chịu nhíu mày, không biết vì sao ở thời cổ đại thông tin chậm chạp này mà chuyện của mình lại truyền đi nhanh thế? Đúng là chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền ngàn dặm. Cô chân thành nói với hắn: “Không phải ngài luôn nói ngài vừa gặp ta đã yêu ư, nhân lúc còn nóng ngài lấy ta đi. Ngài nhẫn tâm nhìn người mình yêu rơi vào tay quỷ dữ sao?” Cô vừa nói vừa khóc, thấy hắn không phản ứng, cô nhào tới ôm chân hắn, gào lên: “Ta không muốn gả cho một thái giám độc ác, hiện giờ chỉ có ngài mới có thể cứu được ta thôi, ngài không thể thấy chết mà không cứu được.” Dựa theo phim, Vũ Hóa Điền này sống không được bao lâu, cô sao có thể thủ tiết vì một gã thái giám? Quá hoang đường. ( Bạn nhận được một tấm CG Ôm đùi 1 )

    “Cái gì mà thấy chết không cứu, nói ta nghe xem nào.” Cô nghe thấy một giọng nói vang lên phía sau mình, chủ nhân của giọng nói kia cô cũng quen. Chỉ không biết tại sao hắn lại ở đây.

    Không đợi cô phản ứng, Chu công tử kia cũng đã hất cô ra, cúi đầu khom lưng đi đến trước mặt Vũ Hóa Điền, vẻ mặt nịnh bợ, nói: “Vũ đại nhân, đừng hiểu lầm, ta và xx cô nương không có gì cả.”

    “xx?” Vũ Hóa Điền cũng không biết tên cô, bởi vậy hỏi lại một câu.

    Chu công tử lại tính sai, tưởng hắn không thích người khác gọi thẳng khuê danh của cô, vội vàng sửa lời nói: “À, không không không, là Vũ phu nhân. Há há há…”

    Nghe hắn gọi như vậy, mặt cô và Vũ Hóa Điền đều như ăn phải con ruồi. Lúc này, một ông già ốm tong teo đi tới tự mình đỡ cô đứng dậy, thân thiết nói: “Con gái, sao con lại ngồi dưới đất vậy? Mặt đất lạnh lắm. Nếu con muốn ngồi thì hãy sai nha hoàn kê cho cái đệm chứ.”

    Cô nghe vậy, sợ hết hồn, vội vàng nhảy dựng lên, cung kính nói: “Chu Huyện lệnh, ngài nhận lầm người rồi.” Nói rồi cô nhìn lão từ trên xuống dưới một lượt, nói: “Có cần ta bắt mạch cho ngài không? Có bệnh thì nên chữa sớm.”

    Ông già khô khan kia lại thân thiết xua tay nói, nói: “Con gái không thể nhận lung tung được, đúng không Vũ đại nhân? Há há há…” Tiếng cười kia không khác con trai lão là mấy. Nghe lão nói như thế, cô cũng hiểu ra, đây nhất định là do Vũ Hóa Điền an bài.

    Vũ Hóa Điền dùng khóe mắt liếc cô, âm hiểm nói: “Sao vậy, hôn sự này thần y không hài lòng?”

    Dưới ánh nắng mặt trời ấm áp cô lại rùng mình một cái, đầu lắc giống như trống bỏi, nói: “Không không không, không dám không hài lòng.”

    “Không dám là tốt nhất.” Vũ Hóa Điền nói xong, lại ra lệnh: “Tuệ Dung, ngươi ở lại hầu hạ thần y. Sau này thần y sẽ ở lại huyện nha, sợ là có chút không quen nhà, ngươi chăm sóc cho cẩn thận.”

    “Vâng, Đốc chủ.” Giữa đám người đi theo Vũ Hóa Điền có một cô gái uyển chuyển bước ra. Cô ta khẽ nhún người hành lễ với cô, nhỏ nhẹ nói: “Nô tỳ Tố Tuệ Dung, ra mắt phu nhân.”

    Trong lòng cô oán thầm nói: Chăm sóc là giả, giám sát cô và nhà Huyện thái gia này mới là thật. Cô nhìn khuôn mặt xinh đẹp của nha hoàn kia rùng mình một cái, nói: “Cô cứ gọi ta là thần y đi, phu nhân nghe không tự nhiên, hơn nữa ta còn chưa xuất giá.”

    Tố Tuệ Dung cười nói: “Phu nhân nghe nhiều sẽ quen thôi ạ. Hơn nữa, chuyện Đốc chủ quyết định thì sẽ không bao giờ thay đổi, phu nhân không cần lo lắng nửa chừng xảy ra sai sót.”

    Cô liếc mắt, quyết định không cãi với bọn họ, bên cạnh biến thái đều là biến thái, người bình thường như cô không hiểu nổi bọn họ.

    ***

    p.s: Lấy về rồi thịt :])))))))))
     
    Chân Nguyên thích bài này.
  4. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 5+6

    Chương 05

    Ông bố mới ra lò của cô cung kính tiễn Vũ Hóa Điền, đến khi đoàn người Vũ Hóa Điền đi xa lão mới xoay người về nhà. Đi được hai bước dường như mới đột nhiên nhớ ra đứa con gái là cô, nói: “Ai nha, con gái, con còn thất thần làm gì thế? Mẹ con còn ở trong phòng chờ con đấy.”

    Cô rùng mình một cái, không quen nổi với cách xưng hô này. Cô quay đầu nhìn Tố Huệ Dung, chỉ thấy cô ta bình tĩnh đỡ cô vào trong nhà. Chẳng qua chỉ là một nha môn huyện nhỏ, đi vào cũng không có nhiều thứ để xem, đi thẳng vào nội đường, quả nhiên thấy một phụ nữ trung niên phúc hậu ngồi ở đó. Sau khi thấy Huyện lệnh phu nhân cô vô cùng chắc chắn phần lớn gien của con trai bọn họ đến từ mẫu thân. Huyện lệnh phu nhân nhìn thấy phu quân nhà mình vội vàng đứng dậy nhường chỗ cho lão, nói: “Vũ đại nhân lên đường rồi sao?”

    Huyện lệnh gật đầu nói: “Nào, mau gặp con gái chúng ta.” Nói xong cũng ra hiệu cho cô tiến lên, rồi mới chỉ Tố Huệ Dung nói: “Vị này là người Vũ đại nhân để lại chăm sóc con gái chúng ta.”

    “Tốt, tốt.” Bà ta luôn miệng nói tốt, rồi mới gọi nha hoàn bên cạnh nói: “Còn không hầu hạ cẩn thận.” Nói xong thì cười tủm tỉm nhìn cô. Cô biết đây là chờ cô nhận mẹ nhưng người bình thường như cô không tài nào gọi được một tiếng ‘Mẹ’ máu chó này.

    Tố Huệ Dung đúng lúc đáp lời: “Tố Huệ Dung ra mắt Chu phu nhân, phu nhân chúng ta da mặt mỏng, sợ là đang xấu hổ. Đốc chủ cũng nói, chuyện nhận thân không vội, sau này ở chung sẽ quen dần.” Cô gái khéo đưa đẩy này cười thật vô hại.

    Huyện lệnh phu nhân cũng biết điều, tuy nói là còn nhiều thời gian, nhưng cô cũng chỉ ở lại đây với họ có mấy ngày, bởi vậy câu nói này có thể giải thích là: ‘Đốc chủ chúng ta nói, không muốn gọi thì thôi.’ Chu phu nhân cũng không quá để ý những thứ này, dù sao cô xuất giá từ nhà bọn họ, lợi ích tính cho bọn họ là được. Cho nên lúc này mặc dù Chu phu nhân cảm thấy cô có chút không biết điều, nhưng vẫn mời cô ngồi xuống bên cạnh bà ta, nắm tay cô, nói: “Con không cần gọi. Con bé này đúng là xinh đẹp, ta là phụ nữ nhìn còn thấy thích, chứ đừng nói gì đến Vũ đại nhân.”

    Huyện lệnh ngồi bên vội vàng phụ họa: “Đương nhiên rồi.”

    Chu phu nhân lại nói: “Cô bé này, ta càng nhìn lại càng thấy có tám phần giống lão già, đây chẳng phải là ‘không phải người một nhà không vào cùng một cửa’ sao.” Chủ nhân đã lên tiếng, đám nha hoàn sai vặt đương nhiên phải tán đồng rồi. Lúc thì nói: “Ta thấy đôi mắt rất giống.” Lúc lại nói: “Các người xem cái mũi này, có phải giống lão gia như đúc không?” Mọi người mồm năm miệng mười thảo luận một lúc, thế là cô lập tức biến thành người nhà họ Chu rồi. Trong lòng cô thở dài: Có mắt không vậy? Có bệnh phải chữa sớm!

    Chu phu nhân cũng không phải không có con gái, sở dĩ dỗ cô nói chuyện lâu như vậy hoàn toàn là vì nể mặt Vũ Hóa Điền. Chu phu nhân và cả đám nha hoàn ma ma diễn vở kịch hân hoan nhận người thân, lại thấy cô và Tố Huệ Dung chỉ yên tĩnh nhìn, không có ý muốn tham dự, liền thức thời mời cô đi ăn cơm.

    Trên bàn cơm chỉ có cô cùng Huyện lệnh và Huyện lệnh phu nhân, vài nha hoàn thì đứng bên hầu hạ, Tố Huệ Dung đương nhiên đứng phía sau gắp thức ăn cho cô. Nhân cơ hội này, cô nói với Chu Huyện lệnh: “Ừm… Ta có thể về nhà một chuyến không?”

    Chu Huyện lệnh và phu nhân trao đổi ánh mắt rồi hỏi: “Sao vậy, ở đây không thoải mái sao?”

    Cô cân nhắc, đáp: “Không phải, chủ yếu là tiên sư để lại rất nhiều sách thuốc trên núi, ta có chút không yên tâm.”

    Lúc này, không đợi Huyện thái gia lên tiếng, Tố Huệ Dung đã đáp: “Phu nhân cứ yên tâm, bên kia Đốc chủ đã ra lệnh cho cao thủ đại nội trông coi rồi, tuyệt đối sẽ không xảy ra vấn đề.”

    Cô nghe Tố Huệ Dung nói như thế cũng biết Vũ Hóa Điền không định thả cô về. Tại cô xui xẻo, vừa xuống núi đã bị hắn bắt tại trận. Cô cười nói: “Thật ra không chỉ vì lo lắng sách thuốc, còn có một đứa bé ở nhà. Ta không thể để một mình nó trên núi, không biết có thể đón nó tới đây được không?”

    “Đứa bé? !” Huyện lệnh và Huyện lệnh phu nhân đồng thanh kinh ngạc..

    Cô bình tĩnh cười nói: “Đúng thế, là con trai, tính cả tuổi mụ cũng đã sáu tuổi rồi.” Nói tới đây, cô cố ý dừng lại một chút, rồi mới ra vẻ thần bí nói: “Thật ra… Aiz, đứa bé kia mặc dù gọi ta là sư phụ, trên thực tế lại là con trai ta. Chuyện này ta vẫn luôn giấu, ngay cả nó cũng không biết. Người làm mẹ như ta đúng là…” Nói tới đây thì ngừng lại, giả vờ nghẹn ngào.

    Chu phu nhân không hổ là bà nội trợ có thâm niên, phát huy tinh thần buôn dưa lê vô cùng tinh tế. Bà ta ướm lời cô, run giọng hỏi: “Đứa, đứa, đứa bé kia là của… Vũ đại nhân sao?”

    Cô giả vờ thẹn thùng khẽ gật đầu, đồng thời trong lòng thầm vui sướng: Cho các người YY, xem đám biến thái các người còn có thể tiếp tục giả vờ bình tĩnh nữa không. Cái này gọi là không có biến thái nhất, chỉ có biến thái hơn. Đám người kia sau khi nghe ‘tin tức giả’ cô cố ý lộ ra quả nhiên rất bàng hoàng, ngay cả Tố Huệ Dung cũng sửng sốt. Chu Huyện lệnh mất một lúc lâu mới tiêu hóa hết những gì cô nói. Lão vội phái người lên núi đón bé củ cải, đồng thời trong lòng vẫn luôn thấp thỏm: Mình biết Vũ Hóa Điền có con riêng liệu có bị hắn diệt khẩu không? Nghĩ tới đây, lão rùng mình một cái.

    Cô vừa tuồn ra tin tức giả, chỉ qua thời gian một bữa cơm đã được truyền tới tai Vũ Hoa điền đang đi đường. Sau khi mật thám báo cáo hết còn hỏi: “Đốc chủ, có cần thuộc hạ quay lại đón tiểu thiếu chủ hồi kinh không ạ?”

    Vũ Hóa Điền nghe xong tức giận đến mức bóp nát một chén trà, một lúc lâu sau mới rít ra một chữ “Cút”. Mã Tiến Lương ở bên vội vàng ra hiệu cho mật thám lui ra. Lúc này trên mặt Vũ Hóa Điền đã lộ ra sát khí, hắn đương nhiên biết cô cố ý nói những lời đó để chọc tức hắn, trả thù hắn chọc tức cô trước. Vũ Hóa Điền hắn sóng to gió lớn nào mà chưa trải qua, chẳng lẽ lại sợ một con nhóc như cô? Không phải chọc tức nhau sao? Vậy thì để xem ai là người thắng cuối cùng. Nghĩ tới đây, hắn cười lạnh.

    Mã Tiến Lương ở bên thấy thế, thử gọi một tiếng: “Đốc chủ?” Ở trong mắt Mã Tiến Lương, chủ tử hắn thật sự càng ngày càng khó hiểu.

    Vũ Hóa Điền lạnh lùng nói: “Ta nhịn cô ta đến khi đạt được mục đích, lúc đó ta nhất định sẽ khiến cô ta sống không bằng chết!” Lúc trước hắn tình cơ gặp một vị đại sư, nói chuyện phiếm mới biết hóa ra thế gian này còn có một loại bí thuật là “Ngọc hành trùng sinh”. Loại bí thuật này có thể khiến ngọc hành bị tổn thương mọc lại, khiến đàn ông mất khả năng sinh sản hồi phục. Ngay lúc ấy, Vũ Hóa Điền đã có một kế hoạch. Nếu như có lại khả năng sinh con, hắn hoàn toàn có thể làm Vạn quý phi mang thai mà Hoàng thượng không hề biết. Nếu là con trai, tương lai hắn nâng đỡ nó lên làm thái tử, như vậy giang sơn chẳng phải cũng đổi chủ hay sao. Vì kế hoạch lớn này, có gì mà hắn không thể nhịn?

    ***

    p.s: Anh nhịn… Nhịn… Nhịn… *ếu thể nhịn được nữa* Lôi lên giường SM :])))))))))))

    --------------------

    Chương 6

    Tác phong của Huyện lệnh xưa nay vẫn nhanh như sấm sét, xế chiều hôm đó bé củ cải đã được đưa đến. Đứa bé kia vừa thấy cô liền nhào tới, khiến cô suýt ngã ngửa. Cô cầm tay thằng bé, nói: “Nào, Tiểu La, mau đi gặp ông ngoại và bà ngoại của con nào.” Nói xong, trong lòng cô cười nhạt, tên thái giám chết tiệt Vũ Hóa Điền kia có lẽ cả đời cũng sẽ không gọi Huyện lệnh và Huyện lệnh phu nhân là “Bố mẹ vợ” đâu, vậy thì hãy để “Con trai” trên danh nghĩa thay hắn nhận người thân đi!

    Huyện lệnh và Huyện lệnh phu nhân lúc này đang lén quan sát bé củ cải, đột nhiên nghe cô nói vậy vội vàng thay ánh mắt dò xét thành yêu thương, nhìn đứa bé kia. Cô thấy bé củ cải không phản ứng gì, liền đẩy nó một cái, nói: “Sợ cái gì? Không sao, cứ nghe sư phụ.”

    Bé củ cải mặc dù không hiểu, nhưng vẫn rụt rè đi tới, lạnh lợi nói: “Tiểu La ra mắt ông ngoại, bà ngoại.”

    “Tốt tốt, đứa bé ngoan.” Huyện lệnh cười không khép được miệng, dù nói thế nào cũng đã trèo lên đầu vị Vũ đại nhân âm hiểm độc ác kia được một lần, có gì không vui chứ.

    “Đứa bé này thật ngoan quá. Đến đây, đây là bà ngoại cho cháu, cầm đi.” Huyện lệnh phu nhân cầm một hạt vàng trên bàn dúi vào trong túi áo bé củ cải.

    Bé củ cải nhìn thì nhận ra đó là vàng thật, lập tức cảm thấy gọi một tiếng “Bà ngoại” này cũng không uổng. Thằng bé cười híp mắt dập đầu cảm ơn Huyện lệnh phu nhân, rồi mới theo cô trở về gian phòng tốt nhất phủ Huyện lệnh vừa dọn ra. Đi tới cửa, cô lại thính tai nghe được Huyện lệnh phu nhân khẽ nói với Huyện lệnh: “Ông khoan hãy nói, ta thấy thằng bé đúng là rất giống vị đại nhân kia! Ông xem mặt mũi…”

    Huyện lệnh vội vàng ngắt lời vợ: “Bà điên khùng rồi à? Việc này ta và bà sao có thể tùy tiện nghị luận? Không muốn sống nữa sao?” Nói xong ra hiệu nơi này tai vách mạch rừng.

    Nghe tới đây cô mỉm cười đắc ý, kéo bé củ cải bước nhanh rời đi.

    Cơm tối cô và bé củ cải ăn trong phòng. Tố Tuệ Dung vốn nghiêm chỉnh đứng phía sau gắp thức ăn cho cô, nhưng cô cảm thấy như thế mất tự nhiên nên bảo cô ta ra ngoài. Bé củ cải chưa bao giờ thấy nhiều món ngon như thế nên ăn như hổ đói, cơm dính đầy lên mặt. Cô vừa gắp thức ăn cho thằng bé vừa nói: “Ăn từ từ thôi, có ai tranh với con đâu!”

    Bé củ cải dùng sức nuốt thức ăn trong miệng, lúng búng nói: “Con chưa bao giờ được ăn ngon như vậy! Ông ngoại và bà ngoại sao tới tận bây giờ mới nhận con? Bọn họ nếu sớm tìm được con thì con cũng không phải chịu khổ nhiều như thế rồi.”

    Nghe đến đó, cô không nén được tiếng thở dài, cảm thấy đứa bé này còn nhỏ đã gặp nhiều đau khổ như thế thật sự là rất đáng thương. Bởi vậy cô hiếm khi dịu dàng nói: “Đừng nghĩ nữa, quá khứ là quá khứ, sau này con sẽ không bao giờ phải chịu khổ nữa.”

    Bé củ cải vốn đang và cơm, nghe đến đó bỗng ngừng lại. Thằng bé nhìn cô, nói: “Sư phụ, nếu con nhận ông ngoại và bà ngoại, sau này sẽ không được ở cùng người nữa đúng không?” Cô nghe xong thì sững sờ, còn chưa kịp trả lời, thằng bé đã nói tiếp: “Sư phụ, vậy con không muốn sống sung sướng nữa đâu, con còn muốn giúp người giặt quần áo, nấu cơm, nấu nước, chúng ta về núi đi? Tiểu La không muốn xa sư phụ.”

    Thằng bé nói mấy câu đã khiến mắt cô cay cay. Cô khịt mũi một cái, cố gắng không cho nước mắt chảy xuống, xoa đầu thằng bé, nói: “Đừng nói linh tinh, nếu không nhờ ta, con tưởng mình sẽ được sống sung sướng sao! Nếu như không nhờ ta thông minh lanh trí, Huyện lệnh và Huyện lệnh phu nhân sao có thể để ý tới thằng cháu ngốc như con chứ? Con nhớ kỹ, theo sư phụ sẽ không phải chịu khổ!”

    Bé củ cải nghiêm túc suy nghĩ, rồi mới dài giọng “À” một tiếng, thần bí nói: “Hóa ra là như vậy… Con hiểu rồi, thật không hổ danh là sư phụ nha!”

    “Biết là tốt rồi!” Cô gõ đầu thằng bé một cái rồi mới nói: “Mau ăn cơm đi.”

    Bởi vì trên núi chỉ có một cái giường nên bé củ cải luôn ngủ cùng cô, ở phủ Huyện lệnh đương nhiên cũng thế. Hai người cùng trải qua khoảng thời gian quần áo đưa tận tay, cơm đưa tận miệng khoảng hơn một tháng thì người Vũ Hóa Điền phái đã tới rồi. Cô nhìn những kiệu phu đỡ kiệu, tất cả đều cao lớn, đứng thẳng tắp, tay chân cường tráng, đi đường chân không dính bụi, xem ra đều là cao thủ của cao thủ. Cô tặc lưỡi, thầm nghĩ Vũ Hóa Điền quả thật là xem trọng cô, cần gì phái nhiều cao thủ vậy? Tùy tiện tìm một tên đồ tể giết heo tát một phát cũng đủ để cô bay từ tây sang đông rồi.

    Bởi vì cô chỉ là phủ Huyện lệnh đưa ra ngoài làm thiếp nên không xứng có nghi thức kết hôn, tùy tiện bị nhét vào trong kiệu khiêng đi luôn. Bé củ cải cũng có một cái nhỏ tử, không biết tại sao cô lại cảm thấy những cao thủ kia đối xử với bé củ cung kính hơn cô rất nhiều. Đương nhiên, cũng có thể do cô nhầm. Cứ như vậy, cô bị nửa bắt buộc nửa tự nguyện đưa đi khỏi cái trấn nhỏ này. Cô xốc màn kiệu lên, nhìn thôn trấn quen thuộc mà lạ lẫm này lần cuối, khẽ thở dài. Thật ra đối với cô mà nói, dù đi đâu cũng giống nhau, đối với thế giới này cô chỉ là một kẻ ngoại lai mà thôi.

    Lần này đi cũng không vội, nhà trọ cũng được sắp xếp từ trước, đến đâu cũng có người tiếp ứng. Trải qua hơn hai tháng, đoàn người mới tới Kinh Thành. Đương nhiên, trong hai tháng này trải qua bao lần ám sát lớn nhỏ cô cũng hoàn toàn không biết, tất cả sát thủ Đông xưởng phái tới đều bị người của Vũ Hóa Điền xử lý rồi. Ngay khi tới thị trấn sát Kinh Thành, cô được gặp ‘đại biểu’ Vũ Hóa Điền phái tới. Tam đương đầu [1] Kế Học Dũng đầu trọc bóng lưỡng. Người này rất biết xử lý, là người duy nhất không tỏ vẻ kiêu căng với cô. Hắn nhìn thấy cô lập tức cười tủm tỉm tiến lên hành lễ: “Thuộc hạ Kế Học Dũng ra mắt phu nhân và tiểu thiếu chủ.”

    [1] Đương đầu: là một chức quan trong Đông/Tây xưởng, nhiệm vụ chủ yếu là ở bên ngoài trinh sát tìm hiểu điều tra.

    Bởi vì lúc trước Tố Tuệ Dung luôn gọi cô là “Phu nhân” nên hiện giờ cô coi như đã quen với cách xưng hô này, nghe cũng không cảm thấy gì lắm. Cô rất hài lòng với cách nói chuyện của hắn, tỏ vẻ đoạn trang, nói: “Ai nha, nghe danh Tam đương đầu đã lâu, mau đứng dậy, mau đứng dậy đi.” Nói xong còn móc từ trong ngực một nén bạc vụn, hết sức ‘đau màng túi’ đưa cho hắn. Tân nương chưa xuất giá như cô chưa tiêu được một xu nào của phu quân tương lai đã phải tự bỏ tiền túi ra rồi.

    Kế Học Dũng hết sức khinh thường hai lượng bạc của cô, tưởng đây là đuổi ăn xin chắc? Nhưng hắn vẫn hết sức khiêm tốn nói: “Phu nhân khách khí rồi, làm việc cho phu nhân là chức trách của thuộc hạ, sao có thể cầm tiền của phu nhân, người thấy có đúng không?”

    “Tam đương đầu nói rất đúng.” Nói xong cô cười tủm tỉm cầm lại bạc.
     
    Chân Nguyên thích bài này.
  5. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 7+8

    Chương 7

    Sau khi kiệu vào kinh, cô bị đưa thẳng đến phủ của Vũ Hóa Điền. Kiệu đi vào từ cửa nhỏ bên hông, cô ngồi trong kiệu không biết gì cả, mãi đến khi tới cửa phòng cô mới có người mời cô xuống kiệu. Xốc màn kiệu lên, cô nhìn khắp xung quanh một lượt, tiểu viện không lớn lắm, trong sân xếp đầy bàn và đồ dùng để phơi thuốc, hiển nhiên là đã được chuẩn bị đầy đủ.

    Tố Tuệ Dung đi tới đỡ cô vào nhà, nói: “Tiểu viện này là chính Đốc chủ chuẩn bị riêng cho phu nhân. Đốc chủ hiện giờ đang trực trong cung, chắc phải tới tối mới có thể trở về.” Cô khẽ gật đầu ý bảo mình đã biết, nhưng trong lòng lại mong hắn vĩnh viễn không trở về. Tố Tuệ Dung lại kéo Bé củ cải nói: “Ta đưa tiểu thiếu chủ đi xem phòng của người nhé.” Nói xong, dẫn đứa bé kia đi mất.

    Cô một mình vào nhà, trong phòng bố trí xa hoa chưa từng thấy. Đốt hương liệu cô không biết tên, mùi rất thơm, nhưng cô xưa nay không thích những thứ mùi hương liệu này, thế nên cô cũng thẳng tay dập tắt luôn. Cô đảo mắt nhìn khắp phòng một vòng, cuối cùng ngừng lại ở cái giường lớn, xốc màn che lên, cô ngồi lên giường, lấy tay vuốt ve đệm lụa sau lưng. Nếu Vũ Hóa Điền vĩnh viễn không trở lại, nơi này chỉ có một mình cô thì thật sung sướng biết bao.

    Mặc dù cô hết sức mong chờ Vũ Hóa Điền tối nay được Vạn quý phi giữ lại “Thị tẩm”, nhưng hiển nhiên ông trời không nghe được lời cầu xin trong lòng cô, bởi vì buổi tối hắn tới, thậm chí còn sớm hơn bình thường một chút. Đi theo Vũ Hóa Điền còn có một tiểu thái giám truyền chỉ, cô còn chưa hiểu gì đã bị Tố Tuệ Dung đỡ ra ngoài tiếp chỉ rồi.

    Nội dung thăng chức cô nghe cái hiểu cái không, đại khái là Đương kim Thánh Thượng rảnh rỗi, cảm thấy thái giám cưới vợ rất mới lạ, nên cũng nhảy một chân vào góp vui, ban cho mấy thứ may mắn, cũng chúc hai người tân hôn vui vẻ…. Hoàng đế ban cho, đại thần sao dám không nhận. Thế là cô thì nhìn đám tiểu thái giám nâng hết rương đồ quý này đến rương đồ quý khác đi qua trước mặt cô như đèn kéo quân. Trong chuyện này cũng không thiếu người cơ hội lôi kéo làm quen, tặng không ít dị bảo hiếm quý.

    Khi tấm bình phong ‘trăm con’ đi qua trước mặt cô, cô cũng không nhịn nổi nữa mà cười lớn. Cô đoán đây là quà của một vị quan trung lương nào đó dùng để châm chọc Vũ Hóa Điền thái giám còn cưới vợ. Tặng hay lắm, tặng hay lắm! Giúp cô xả giận một phen. Cô vẫn chưa cười xong, đã nhận được ánh mắt sắc như dao của Vũ Hóa Điền. Cô sợ tới mức nghẹn lại trong cổ họng, rồi bắt đầu nấc cụt, không sao dừng lại được. Vũ Hóa Điền dùng khóe mắt liếc cô một cái, rồi bình tĩnh lĩnh chỉ tạ ơn.

    Chờ những thái giám tuyên chỉ rời đi, trong phòng chỉ còn lại cô, Vũ Hóa Điền, Tố Tuệ Dung và Mã Tiến Lương. Cô tham lam nhìn đống bảo vật trong phòng, nhưng ngại Vũ Hóa Điền còn ở đây nên không dám tới vuốt ve. Trong đống lễ vật này cô nhìn trúng một đàn heo bằng vàng, sáu con heo nhỏ dần đều, cả đàn đều cười híp mắt, nhìn lên phía trên, dáng vẻ thơ ngây chân thành. Đàn heo được chế tác rất tinh tế. Cô rất muốn chiếm làm của riêng, nhưng lại không dám mở cái miệng.

    Trong số quà tặng có một món làm cô bất ngờ, đó là một đôi Như Ý Vạn quý phi tặng. Cô không biết người phụ nữ kia bây giờ cảm thấy thế nào, cũng không biết đây là dùng để uy hiếp cô hay châm chọc Vũ Hóa Điền. Tóm lại cô thấy chuyện này hết sức hoang đường, Vũ Hóa Điền quả thực là đầu bị cửa kẹp mới nghĩ ra vở hài kịch như thế! So với Đốc chủ Tây xưởng lạnh lùng ác độc, vạch ra chiến lược trong phim thật sự là khác xa, làm cho người cực kỳ thất vọng.

    “Đều đưa vào kho đi.” Vũ Hóa Điền vừa lau cái nhẫn bảo bối của mình vừa ra lệnh cho Mã Tiến Lương.

    Tố Tuệ Dung vui sướng nói với cô: “Hoàng thượng biết Đốc chủ hôm nay thành thân, đặc biệt ân chuẩn Đốc chủ hôm nay không cần trực. Hiện giờ cũng không còn sớm, phu nhân và Đốc chủ không bằng đi nghỉ đi ạ?”

    Tim cô run lên, hận không thể nhào tới bóp chết cô gái có bề ngoài nhu nhược này. Cô nơm nớp nhìn Vũ Hóa Điền, chờ phản ứng của hắn. Cô biết hắn thích sạch sẽ, hơn nữa cũng vô cùng khó chịu với cô. Nào ngờ hắn chẳng thèm ngước mắt lên đã “Ừ” một tiếng, cô sợ tới mức hít vào một hơi. Thế này là sao? ! Nhưng cô nhanh chóng bình tĩnh lại, hắn là thái giám, còn phải xin cô giúp hắn mọc ra cái đó. Cô sợ cái gì?

    Thế là cô thong dong tắm rửa thay quần áo dưới sự hầu hạ của Tố Tuệ Dung. Quý phủ của Vũ Hóa Điền có một phòng tắm dành riêng để tắm rửa, bên trong có một cái bể lớn, bên cạnh có mấy bể nhỏ. Cái to nhất xa hoa nhất là của riêng đại nhân nhà bọn họ, Tố Tuệ Dung đưa cô sang cái xa hoa thứ hai. Trên thành bể khảm một cái đầu rồng bằng vàng ròng, nước ấm từ đầu rồng ồ ồ chảy ra.

    Cả gan dám dùng ‘rồng’ chỉ Hoàng đế mới có thể dùng để trang trí, quả thật là đại nghịch bất đạo, bị bắt được là tru di cửu tộc đó! Vừa nghĩ tới chuyện hiện giờ cô cũng nằm trong phạm vi “Cửu tộc” của hắn, cô lập tức khóc không ra nước mắt. Dù có tự nguyện hay không thì hai người hiện giờ đã là hai con châu chấu trên cùng một sợi dây rồi, thật đáng buồn. Mặc dù trong lòng cô có ngàn vạn con Thảo Nê Mã đang chạy qua, nhưng cô vẫn là hết sức hưởng thụ tắm xong. Loại đãi ngộ này không phải ở đâu cũng có, dù là Huyện lệnh gia cũng thì là thùng gỗ to hơn bình thường một tý mà thôi.

    Đợi cô trở lại phòng, Vũ Hóa Điền đã sớm ngồi ngay ngắn trên “Giường” của cô rồi. Chỉ mặc quần áo trong, không phải chứ! Không ngờ Đốc chủ Tây xưởng lại chủ động như thế, chỉ là hắn không có cái công năng kia thôi. Vũ Hóa Điền thấy cô cứ đứng đờ ra đó, liền nói: “Thần y còn thất thần làm gì sao? Chữa bệnh không phải cần ‘vọng, văn, vấn, thiết’ sao?”

    “Hóa ra là chữa bệnh.” Cô lẩm bẩm, đồng thời trong lòng khẽ thở phào.

    Ánh mắt như dao của Vũ Hóa Điền lại một lần nữa phóng tới, lạnh lùng nói: “Vậy thần y còn muốn làm cái gì nữa sao?”

    Cô trả lời một câu hai nghĩa: “Nào có?” Cô muốn làm cái gì, hắn cũng không có linh kiện để mà làm! Vũ Hóa Điền đương nhiên nghe hiểu được ẩn ý trong lời cô nói, mặt đen lại, không nói nữa. Cô nhìn về phía Vũ Hóa Điền, lại nói tiếp: “Đại nhân, làm phiền ngài cởi quần ra, ta giúp ngài nhìn xem.” Cô sợ hắn nghĩ quẩn, dù sao đối với đàn ông mà nói đây không chỉ là bị thương thân thể mà còn là tổn thương tâm hồn. Xuất phát từ đạo đức nghề nghiệp, cô lại an ủi: “Đại nhân, lương y như từ mẫu, ngài không cần lo sau khi nhìn xong ta sẽ có ý nghĩ khinh thường ngài. Sự kính sợ của ta đối với ngài tuyệt đối sẽ không bởi vì nhìn thấy chỗ đó của ngài mà biến mất. Huống hồ… Hôm nay không cởi, sau này cũng phải cởi. Kéo dài như thế đối với ai cũng không tốt, ngài nói xem có đúng không?”

    “Ta thấy đầu cô giữ lại cũng không dùng được, chẳng qua chỉ là thứ trang trí vô dụng mà thôi.” Vũ Hóa Điền nhìn cô chằm chằm, thành công dùng ánh mắt lạnh như băng đánh tụt một nửa cột máu của cô.

    Cô dùng ‘thứ trang trí’ trên cổ cố gắng suy nghĩ một lát mới chợt hiểu, vỗ tay nói: “Hóa ra là muốn để cho ta cởi, đại nhân sao không nói thẳng ra!”

    Vũ Hóa Điền nhàn nhạt liếc nhìn cô, nói: “Thần y cố mà giữ cái lưỡi của mình cẩn thận, ta thấy thứ đó có cũng được mà không có cũng được, đúng không?”

    ----------------------

    Chương 8

    Nghe thế cô lập tức ngậm miệng, rồi mới hít sâu một hơi, quỳ trước mặt hắn hai tay run run cởi quần Vũ Hóa Điền. Một ‘hoàng hoa đại khuê nữ’ như cô, đời này lần đầu cởi quần đàn ông, còn là quần của một thái giám, còn gì khổ hơn thế. Trong lúc ấy Vũ Hóa Điền nheo mắt từ trên cao nhìn xuống nhất cử nhất động của cô, vẻ mặt bình tĩnh. Cô không thích tư thế này, điều này làm cho cô có cảm giác mình đang ‘khẩu giao’ cho vị Đốc chủ đại nhân này, động tác kinh điển trên phim không phải cũng như thế này sao?

    Cởi quần lộ ra hạ thể Vũ Hóa Điền, cô hít vào một hơi, vết thương vô cùng dữ tợn đáng sợ, nhìn đã cảm thấy rất đau rồi, phải hạ quyết tâm như thế nào mới có thể cắt phần dưới này. Vũ Hóa Điền chỉ bị cắt mất nhục hành, hai ‘viên thịt’ vẫn còn. Trong sách có nói tình huống này thuộc về loại tương đối dễ chữa, nếu mất cả hai viên thịt thì khó hơn rất nhiều, hơn nữa thời gian khỏi cũng dài hơn. Theo cô biết, thiến ở cổ đại bình thường sẽ cắt cả thịt viên lẫn xúc xích, hoặc cắt thịt viên giữ xúc xích. Loại cắt xúc xích giữ thịt viên như hắn đúng là hiếm thấy, nói không chừng còn là được cao nhân chỉ điểm, lợi dụng quan hệ mới có thể giữ lại được.

    Thật đáng tiếc, trong lòng cô khóc ròng: Tình huống này đối với bên ta cực kỳ bất lợi!

    “Theo ý kiến của thần y thì thế nào?” Vũ Hóa Điền thấy cô mãi mà không nói gì, liền chủ động hỏi.

    “Căn cứ vào sách thuốc, tình trạng của đại nhân là loại nhẹ nhất, so với các tình huống khác thì dễ chữa nhất, thời gian cũng ngắn nhất. Theo y thuật thì tình trạng của mỗi người lại khác nhau nhau, có thể từ năm đến mười năm. Nhưng đại nhân là người luyện võ, hẳn là sẽ bình phục nhanh thôi.” Cô đáp tỉ mỉ. Bởi cô sợ hắn tự đọc ‘Ngọc hành trùng sinh thuật’ rồi so sánh, bởi vậy cô không dám nói dối hắn.

    Vũ Hóa Điền nheo mắt lại suy ngẫm một lát, rồi mới hỏi: “Nếu như ta muốn nó trong vòng hai năm mọc lại thì sao?”

    “Hai năm? !” Cô kinh ngạc, trong lòng vô cùng bi thương, hắn rõ ràng là không chịu để cho cô đường sống mà. Theo như cô đọc sách thì mười năm cũng chỉ là phỏng đoán mà thôi, hắn vốn luyện võ rèn luyện thường xuyên, có thể khỏi trong vòng năm năm đã là tốt lắm rồi. Nhưng hiện giờ cô không dám nói không thể, sợ hắn sốt ruột mời cao minh khác. Một khi cô không còn là người duy nhất có thể giúp hắn, thì sự tồn tại của cô chỉ là dư thừa. Đối với một kẻ vô dụng hơn nữa biết rất nhiều bí mật của hắn, không cần hắn nói cô cũng biết kết cục của mình.

    Bởi vậy cô chỉ do dự chốc lát rồi đáp: “Trên sách nói có bốn cách trị liệu, uống thuốc, thoa ngoài da, châm cứu, thuốc tắm, bốn loại này hỗ trợ lẫn nhau. Mỗi ngày uống thuốc hai lần sáng tối; thoa thuốc ngoài da hai canh giờ; mười ngày châm cứu một lần; hàng tối ngâm thuốc tắm nửa canh giờ. Nếu như đại nhân muốn nhanh hồi phục… Hay là chúng ta tăng liều lượng lên nhé? Ví dụ như thuốc tăng gấp đôi, thoa ngoài da bốn canh giờ, châm cứu có thể năm ngày một lần, còn thuốc tắm… Tác dụng chủ yếu là tăng cường tuần hoàn máu, ngâm hai canh giờ là được rồi. Đại nhân nghĩ sao?”

    Vũ Hóa Điền nhìn có vẻ do dự, hỏi cô: “Những thuốc này dùng một lúc nhiều như vậy, liệu có gây hại cho cơ thể không?”

    Cô không chút nghĩ ngợi đáp: “Thời gian và liều lượng trên sách đều dựa theo thể trạng người bình thường, tăng liều chắc chắn không thể tránh khỏi làm tổn thương thân thể, nhưng không nghiêm trọng đến mức trúng độc, chỉ có điều thời gian quá gấp rút sẽ khiến cơ thể khó chịu. Nhưng đại nhân võ công cái thế, lần trước bắt mạch cho ngài, từ mạch tượng ta thấy thân thể ngài vô cùng tốt, chắc hẳn sẽ không có vấn đề gì.” Đương nhiên, nếu có vấn đề thì càng tốt. Tốt nhất là chết quách đi, đỡ để sau này khỏi hẳn lại giết cô diệt khẩu.

    Vũ Hóa Điền vuốt ve chiếc nhẫn trên tay, bắt đầu nhắm mắt suy ngẫm. Trong lúc đó, cô hết sức chân chó giúp hắn mặc quần, đỡ để vết thương xấu xí này làm ảnh hưởng đến bộ mặt thành phố. Cô cảm thấy đây là một khởi đầu vô cùng không tốt, lần đầu tiên nhìn thấy cái đó của đàn ông lại không “Oai phong hùng dũng, khí phách hiên ngang, to như cánh tay trẻ con” như trong tiểu thuyết miêu tả… mà là… Cô không nỡ nhớ lại hình dáng thứ đó nữa, cô cảm thấy ‘tính phúc’ của cô trong tương lai chắc sẽ bị ám ảnh tâm lý rất lớn, tốt nhất nên bắt hắn trả phí tổn thất tinh thần.

    Qua một lúc lâu, Vũ Hóa Điền mới mở mắt, nói: “Cứ làm theo lời thần y đi.”

    Cô vui vẻ ra mặt “Vâng” một tiếng rồi mới ngước mắt trông mong hắn cút nhanh lên, để cho cô đi ngủ. Cô ngồi kiệu xóc nảy cả đoạn đường dài, đến tận lúc này còn chưa được nghỉ ngơi. Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên giọng nói có chút vội vàng của Tố Tuệ Dung: “Tiểu thiếu chủ, bây giờ ngài thật sự không thể vào. Mau trở về với nô tỳ, nô tỳ ngủ cùng ngài được không?”

    Sau đó cô nghe thấy bé củ cải nói: “Không được, ta không muốn cô, ta chỉ muốn sư phụ. Trước kia đều là ta ngủ cùng sư phụ, ở nhà ông ngoại cũng vậy, tại sao bây giờ lại không được?” Thằng bé vừa dứt lời cô thấy cánh cửa lay lay, rồi lại lập tức bất động. “Á, cô đừng kéo ta! Sư phụ! Sư phụ cứu con!”

    Tố Tuệ Dung trấn an: “Tiểu thiếu chủ, ngài nhỏ giọng một chút, phu nhân… Giờ sợ là đã ngủ rồi, ngài về cùng nô tỳ đi. Bây giờ không giống trước kia, phu nhân đã thành thân với Đốc chủ rồi, sau này phải ngủ cùng Đốc chủ.”

    “Đốc chủ kia là ai? Bằng cái gì lại ngủ cùng sư phụ? Hắn tới sau, sao lại cướp vị trí của ta? Hắn có giặt quần áo, nấu cơm, nấu nước cho sư phụ không? Bằng cái gì chiếm vị trí của ta? Mới tới thì phải làm từ dưới lên trên, sư phụ nói thế.” Bé củ cải nhất quyết không chịu thua. Cô nghe cuộc nói chuyện ngoài, chỉ cảm thấy gân ở thái dương giật “Thình thịch”, trực giác nói cho cô biết tối hôm nay sẽ có chuyện không hay xảy ra.

    Đúng lúc này Vũ Hóa Điền chợt lên tiếng: “Tuệ Dung, cho thằng bé vào.” Giọng Vũ Hóa Điền rất bình thản, nghe không ra vui giận.

    “Đại nhân, Tiểu La vẫn còn là trẻ con, ngài đừng chấp nhặt với nó.” Cô vội vàng nói, có chút không yên tâm nhìn hắn, sợ bé củ cải vào hắn đột nhiên phát cuồng, bóp chết thằng bé.

    “Đúng vậy, trẻ con thì biết cái gì? Đương nhiên đều là do người lớn dạy.” Nói xong, hắn dùng đôi mắt phượng mất hồn kia liếc cô một cái. Cô hồn lìa khỏi xác, phía sau lưng mồ hôi lạnh chảy ào ào.

    Ngoài cửa tố Tuệ Dung “Dạ” một tiếng, rồi mới mở cửa để bé củ cải vào, sau đó còn cẩn thận đóng kỹ cửa lại. Sau khi Bé củ cải nhìn thấy Vũ Hóa Điền lập tức nhận ra hắn, thằng bé đầu tiên là sửng sốt, rồi mới ngoan ngoãn quỳ xuống dập đầu: “Tiểu La ra mắt đại nhân.”

    “Ừ, đứng lên đi.” Vũ Hóa Điền chậm rãi nói: “Hai tháng không thấy, dường như lại cao một chút rồi.” Tiểu La sau khi đứng lên, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào giữa hai chân Vũ Hóa Điền. Vũ Hóa Điền hắng giọng, rồi lại lườm cô.

    Cô vội vã quát lớn: “Tiểu La! Con nhìn cái gì đấy? !”

    Tiểu La sợ hết hồn, cúi đầu nói: “Đại nhân, ngài lại tới tìm sư phụ chữa chim nhỏ sao? Không thể đi tè rất khó chịu đúng không?”
     
    Chân Nguyên thích bài này.