phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
Ảnh bìa
Thể loại
HĐ,sủng,Showbiz,HE
Tình trạng
Đang viết
Số chương
612
Nguồn
Inovel
Lượt đọc
15,127
Truyện Siêu Mẫu Hàng Đầu từ Inovel ( Cập Nhật Hằng Ngày )
Cô người mẫu trẻ không nơi nương tựa và người đứng đầu làng giải trí, cô dùng thân thể mình đẽ đánh canh bạc này, cô muốn danh tiếng, tiền tài, luôn cô độc một mình không dám yêu ai. Anh lại đem cô đè xuống dưới thân,thì thầm những lời đường mật với có. Cô là một người mẫu không nơi nương tựa. xinh đẹp. kiên cường, vì yêu mà bất chấp tất cả,nhưng cuối cùng lại không thắng nổi đối thủ, bị bạn trai Cũ phản bội, lợi dụng, mới biết mình một lòng một dạ muốn gả cho anh ta chẳng qua chỉ là trò cười. Anh, một người dưng đầu làng giải tri, có chức vị,cao quý, lạnh lùng. có thể hô mưa gọi gió, nhưng lại yêu cô ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhất mực quan tâm cô. Hạnh phúc đến quá bất ngờ khiên có cám thảy sợ hãi nhưng không biết bí mật tình yêu ẩn sau nó.
 
Last edited:

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
chương 1: Sơ xuất tai hại
Nơi diễn ra chung kết cuộc thi người mẫu “Ngôi sao thành phố Tấn”
Sân khấu chữ T kéo dài đến tận chỗ ngồi của khán giả, trước sân khấu, ánh đèn rực rỡ, chói sáng.

Bất luận là giám khảo, phóng viên hay khán giản đều rất nóng lòng chờ đợi người mẫu của đêm chung kết bước lên sân khấu.

Sau sân khấu, đạo diễn gào lên với thư ký trường quay, thư ký trường quay lại giục các stylist, trang phục diễn rải khắp mọi nơi, những người mẫu đang xếp hàng để chờ make up, ai nấy đều rất nghiêm túc.

Buổi tối hôm nay sẽ là lúc để quyết định vận mệnh từ nay về sau của họ, chỉ cần trở thành quán quân là có thể “một bước lên mây” , đặt chân lên những sân khấu lớn hơn nữa.

Nếu thất bại, chỉ còn cách quay về “vũng bùn” trở thành người mẫu tự do, non trẻ, thậm chí là sẽ phải tạm biệt sân khấu từ đây, trở về làm một người bình thường, gả cho một người nào đó, sống một cuộc sống tầm thường.

Không có một cô gái trẻ đẹp nào là không hi vọng bản thân sẽ trở thành người rực rỡ nhất, nhưng một khi lựa chọn bước lên sân khấu này, số phận đã an bài họ sẽ khổ cực hơn những người khác!

Trong đám đông người mẫu, Lâm Lam là cô gái duy nhất có được phong thái điềm tĩnh, lúc này cô đã tự mình trang điểm xong.

Là một người mẫu đang nổi của công ty giải trí Tinh Thần thành phố Tấn, Lâm Lam sở hữu một gương mặt kim cương đạt tiêu chuẩn, xương gò má hơi cao, góc cạnh khiến người khác có cảm giác vô cùng lạnh lùng, thanh cao, phàm là những người đã từng gặp cô thì đều cảm thấy cô sinh ra là để làm người mẫu.

Lúc này, bộ áo dài màu xanh đậm mà cô khoác lên càng làm tôn lên phong thái của cô, ngay cả bục trang điểm đơn giản trước mặt cũng trở nên cổ xưa.

Tuy bề ngoài có vẻ điềm tĩnh nhưng thực chất áp lực trong lòng Lâm Lam lại lớn hơn tất cả những người ở đây.

Quán quân của đêm chung kết này sẽ trở thành đại sứ hình tượng của thành phố Tấn, con đường phát triển sau này vô cùng sáng lạn!
Nhưng thứ mà Lâm Lam để mắt tới là khoản tiền thưởng khổng lồ trị giá 50 vạn kia!

Nghĩ đến người cha gầy tới nỗi chỉ còn da bọc xương đang nằm trên giường bệnh, Lâm Lam hít thở một hơi thật sâu, lần này, nhất định phải thành công!

“Lâm Lam….”

Chưa thấy người đã nghe thấy tiếng, một cô người mẫu khoác trên mình một bộ áo dài màu xanh đậm giống của Lâm Lam đon đả đi vào.
Hàn Hinh Nhi sở hữu khuôn mặt đang hot nhất trên mạng xã hội hiện nay, khí chất mỏng manh, bộ áo dài vốn mang nét cổ xưa khoác lên người cô càng trở nên phong trần thêm mấy phần.

“Hinh Nhi, cậu chuẩn bị xong rồi à?” Lâm Lam nghiêng đầu cười nhẹ
Lâm Lam và Hàn Hinh Nhi là bạn thân, do dáng vẻ bên ngoài của hai người có đôi nét tương đồng nên ở giải trí Tinh Thần, mọi người đều gọi họ là hai chị em ruột, Hinh Nhi đồng thời cũng là một trong ba ứng cử viên sáng giá cho vị trí quán quân đêm nay.

Đương nhiên ai nấy đều biết, vị trí quán quân chắc chắn sẽ thuộc về Lâm Lam, khán giả ngoài kia có hơn 70% là đến để cổ vũ cho cô.

Thậm chí bên ngoài còn có tin đồn là tất cả các công ty cá cược ngầm hiện giờ đều không nhận đặt cửa Lâm Lam giành quán quân nữa, ngược lại tỷ lệ cược Lâm Lam thua cuộc lại cao đến ngạc nhiên.

“Lam Lam hôm nay cậu đẹp quá, a! sao cậu vẫn chưa thay giày?” Hàn Hinh Nhi nhìn Lâm Lam, trên miệng khen ngợi nhưng ánh mắt lại liếc xuống đôi dép dưới chân Lâm Lam.

“Chân của mình nhỏ, không tìm thấy đôi giày nào vừa cả, trợ lý đang quay về công ty lấy rồi, chắc là sẽ kịp thôi”. Lâm Lam nhún vai trề môi, khuôn mặt cô tràn đầy bất lực, vẻ ngoài vốn dĩ thanh lịch nhẹ nhàng, bỗng chốc có thêm phần đáng yêu, ngây thơ.

“Lam Lam, mình muốn nhờ cậu giúp một việc…” Hàn Hinh Nhi cúi đầu, nghịch mấy đầu ngón tay, dường như có chút gì đó xáu hổ.
Lâm Lam cười cười gật đầu, “Hai chúng ta có gì mà giúp với không giúp, cậu mau nói đi”.

Hàn Lâm Hinh hé miệng nhưng lại không nói ra lời sau đó cúi đầu xuống bắt đầu nghẹn ngào.

Lâm Lam nhìn thấy tròng mắt cô ấy đỏ hoe, lập tức đứng dậy, nói: “Hinh Nhi, cậu đừng khóc, trôi lớp make up là phiền phức lắm đó.”

“Lam Lam, mình biết mình không thắng nổi cậu, buổi tối hôm nay, cậu nhường mình một lần, sau này bất kể là thứ gì mình cũng đều đồng ý với cậu, được không?”

Hàn Hinh Nhi nhìn Lâm Lam van xin.

“Hinh Nhi….” Lâm Lam nhẹ giọng gọi tên của Hàn Hinh Nhi, khó xử nói : “Mình thực sự rất cần vị trí quán quân này, ba mình vẫn đang chờ có tiền để làm phẫu thuật….”

“Lam Lam, tiền thưởng mình sẽ đưa hết cho cậu. Cậu đồng ý với mình được không?” Hàn Hinh Nhi sống chết kéo lấy tay của Lâm Lam, khiến cho làn da trắng nõn của Lâm Lam đỏ ửng lên.

“Nhưng cuộc thi này không phải mình nói là được, ngoài kia nhiều giám khảo với phóng viên như vậy, nếu như bị phát hiện ra cố ý để thua sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của công ty, Lâm Kiệt gây dựng công ty cũng không dễ dàng gì…” Lâm Lam nhìn khuôn mặt vô cùng đáng thương của Hàn Hinh Nhi, cô rất muốn đồng ý nhưng vì nỗi lo ngại khác nên cô quyết định cắn răng kiên trì đến cùng.

Thấy Lâm Lam từ chối mà cuộc thi lại sắp bắt đầu, Hàn Hinh Nhi tức giận nhìn Lâm Lam, nghiến răng nghiên lợi nói: “Lam Lam, chúng ta bạn thân đó!”

Lâm Lam đơ người đứng đó, “Hinh Nhi, mình không thể…”

Hàn Hinh Nhi tức giận nói: “Tại sao lại không thể? Cậu lúc nào cũng khẩu thị tâm phi, ban đầu cậu rõ ràng biết tôi thích Lâm Kiệt, sau lưng tôi lại qua lại với anh ấy, bây giờ lại muốn tranh tiền tài tranh chức quán quân, đây là thứ sẽ làm bạn tốt cả đời mà cậu nói đấy hả?”

“Hinh Nhi…” Lâm Lam không ngờ Hinh Nhi đột nhiên nói ra những lời lẽ khó nghe như vậy, cô bỗng chốc không biết phải làm thế nào.

“Giả nhân giả nghĩa, khẩu phật tâm xà, Lâm Lam coi như là tôi đã nhìn rõ con người cậu rồi!” Nói xong Hàn Lâm Hinh đẩy Lâm Lam ra.

Bịch….

Lâm Lam bị đập vào góc bàn, cô vẫn muốn giải thích nhưng Hàn Lâm Hinh đã chạy ra ngoài.

“Uhmm….” Lâm Lam đau đến mức kêu nhẹ lên một tiếng, trong lòng đầy áy náy, cô thở dài một hơi và nghĩ chỉ còn cách đợi cuộc thi kết thúc rồi tiếp tục giải thích vậy.

“Số 6 Lâm Lam, nhanh, số 6 Lâm Lam lên sân khấu!” Nhân viên hét lên một tiếng.

Lúc này Lâm Lam mới vội vàng thay đôi giày số nhỏ mà ban nãy trợ lý đem đến.

Âm nhạc trên sân khấu vang lên, những người mẫu đằng trước dần dần tiến lên sân khấu, Lâm Lam điều chỉnh lại tâm trạng của mình rồi lên sân khấu.

Kinh nghiệm nhiều lần biểu diễn đã khiến cô học được cách thản nhiên đối mặt với sân khấu, chỉ có điều, so với những lần trước hôm nay cô căng thẳng hơn bao giờ hết, bởi vì cô biết biểu hiện của mình quyết định mạng sống của ba.

Nhưng, mới đi được mấy bước, Lâm Lam liền cau mày nhẹ.

Cô lờ mở cảm thấy dưới chân có chút không thoải mái, hình như có một vật nhỏ gì đó nổi lên đâm vào lòng bàn chân của cô, khiến cô có cảm giác đau.

Có vật lạ sao?

Nghĩ đến đây, sắc mặc của Lâm Lam có chút trắng. Ban nãy quá vội nên cô không kịp kiểm tra giày cao gót, đây thực sự là sai lầm đáng sợ và tai hại.

Lòng bàn chân là nơi mẫn cảm nhất, bình thường chỉ cần có một viên đá nhỏ đâm vào chân là đã khiến ta đi đứng không được thoải mái, huống chi Lâm Lam cảm nhận rõ ràng trong đôi giày này có vật lạ sắc nhọn, giống như là kim vậy, nó đã đâm qua da và tiến vào bên trong.

Hiện giờ đang ở trên sân khấu, cô căn bản không cơ hội để cúi xuông kiểm tra, cô chỉ còn cách căn răng chịu đựng đi catwalk.

Từ khu vực giữa sân khấu đi đến phía trước, sau đó lại quay lại, cứ lặp lại liên tục ba lần như vậy, mỗi bước đi Lâm Lam cảm giác chiếc kim nhỏ dưới chân như đâm sâu thêm vào trong thịt vậy.

Đau đớn khiến cho đôi môi Lâm Lam run lên nhè nhẹ, cô có cảm giác bản thân giống như nàng tiên cá đang dùng phép thuật để lên bờ vậy, mỗi bước đi không phải trên sân khấu chữ T mà mà trên mũi dao sắc nhọn, hai má cô đều là mồ hôi lạnh, hận một nỗi không thể nỗi hét lên.

Cuối cùng, Lâm Lam không thể chịu đựng được nữa, phản ứng bảo vệ bản năng của cơ thể khiến bước chân cô bước nhẹ một chút, đúng vào lúc rối trí, giày cao gót liền trẹo ra bên ngoài, khiến cơ thể cô bỗng chốc mất thăng bằng,
Tiêu đời rồi!

Trong đầu Lâm Lam trống rỗng mấy giây.

Vào lúc đó, cô nhìn thấy ở dưới sân khấu trên khuôn mặt của các fans đến để cổ vũ cho mình dấy lên sự kinh ngạc và thất vọng.

Cô nhìn thấy các vị giám khảo đang quan sát mình nhè nhẹ lắc đầu.

Các phóng viên ai nấy cũng như hưng phấn hẳn, điên cuồng chụp ảnh cô, giá trị của những bức ảnh này còn cao hơn so với tin tức cô đoạt được chức quán quân hay cô để tuột mất chức quán quân….
 
Last edited by a moderator:

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
chương 2: Rơi vào vực thẳm của đời người
Mấy vòng sau, Lâm Lam như rơi vào cảm giác nửa thực nửa mơ, sân khấu đang xoay tròn, ánh đèn lẫn lộn, mỗi bước chân của cô như đang đi trên bông vậy, cô chỉ có thể cắn răng mà bước đi thật vững, mỉm cười một cách cứng nhắc, nỗ lực đến cuối cùng.

Nhưng trong cô hiểu rõ hơn ai hết, tất cả giờ chỉ là tốn công vô ích.
Dưới dưới khấu, ở một nơi nào đó không dễ thấy trong hàng ghế khán giả

Có một đôi mắt sắc lạnh đang nhìn chằm chằm Lâm Lam trong bộ áo dài cùng với cái chau mày hiếm có, ý tứ không rõ ràng.

Ở bên cạnh người đàn ông, một người mang dáng dấp của công tử con nhà giàu tên Thẩm Hoằng nghiêng đầu nói nhỏ: “Diêm, người lọt vào mắt xanh của cậu thể hiện thực chẳng ra làm sao…”

Nói chưa hết lời, Thẩm Hoằng vội dừng lại bởi vì anh ta bỗng phát hiện ra, ánh mắt mà Diêm Quân Lệnh nhìn lên sân khấu không giống với ngày thường.

Diêm Quân Lệnh, người ba năm trước tiếp quản giải trí Đỉnh Thành, người thủ lĩnh đã tạo ra vô số những thần thoại của làng giải trí, anh ta chưa từng lộ mặt trước truyền thông, cũng rất ít khi tham gia các hoạt động, nhưng hôm nay, anh ta lại thay đổi bản tính thần bí của mình để xuất hiện ở đây, bản thân chuyện này cũng đã đủ kì lạ rồi.

Thẩm Hoằng lại nhìn về phía Lâm Lam ở trên sân khấu, so với các cô gái xinh đẹp trong giải trí Đỉnh Thành, cô gái này không hề có điểm gì nổi bật hơn cả, nhưng lại có thể khiến Diêm Quân Lệnh đích thân đến đây, rốt cuộc là tại sao?

Diêm Quân Lệnh chỉ giữ im lặng, không trả lời Thẩm Hoằng, chỉ là trầm tư phát ra từ trên người hắn khiến cho Thẩm Hoằng bất giác cảm thấy có rùng mình.

……
Trên sân khấu, lượt thi đấu cuối cùng đã kết thúc
Lâm Lam miễn cướng đứng đó, nghe MC tuyên bố, khuôn mặt cô tuy nở nụ cười nhưng chân đang run rẩy.

“Quán quân của cuộc thi “Ngôi sao thành phố Tấn” ngày hôm nay… Là một cô gái vô cùng xinh đẹp, cô gái đó chính là….” MC cố tình ngắt quãng, hô hấp của mọi người đều ngưng lại.

Lâm Lam siết chặt nắm đấm, đợi chờ kết quả giống như phán quyết số mệnh của cô vậy.

“Ba…” Cô bất giác thì thầm trong vô thức, chưa có kết quả nhưng nước mắt của cô đã trào ra.

“Cô ấy chính là người đẹp số 7 Hàn Hinh Nhi…” Giọng nói của MC vang lên như sấm dội.

Lâm Lam nhắm mắt lại, nước mắt khiến cho lớp trang điểm trên khuôn mặt cô đều bị nhòe đi, cô hơi mất kiểm soát khóc nức nở.

Khách mời trao giải giúp Hàn Hinh Nhi đội lên vương miện tượng trưng cho sự chiến thắng, các giám khảo tặng hoa, khán giả vỗ tay không ngớt.

Đúng vào lúc này, Hàn Hinh Nhi đột nhiên xoay người nhìn về phía Lâm Lam.

“Lâm Lam là người bạn tốt nhất của tôi , cô ấy nên cùng tôi hưởng chiến thắng này.” Dứt lời Hàn Hinh Nhi ôm lấy Lâm Lam, đáy mắt ngập tràn sự đắc ý nhưng điệu bộ lại rất chuẩn mực.

Tiếng vỗ tay dưới sân khấu vang lên không ngớt, điều nay cũng có nghĩa là Hàn Hinh Nhi đã thay thế Lâm Lam, trở thành người mẫu nổi tiếng nhất thành phố Tấn .

Tiếng vỗ tay vang trời, cuộc thi đã đi đến hồi kết.

Dưới sân khấu, tất cả mọi người đều quây quanh Hàn Hinh Nhi, những fans trước kia đặt niềm tin lớn vào Lâm Lam đều thất vọng bỏ đi.

Lâm Lam chuẩn bị rời khỏi sân khấu thì bị Hàn Hinh Nhi gọi lại.

“Lam Lam, mình không ngờ là mình sẽ thắng, cậu sẽ không trách mình chứ?” Hàn Hinh Nhi nói một cách thành khẩn.

“Sao lại trách chứ, là do mình thể hiện chưa đủ tốt.” Lâm Lam cười khổ.
“Lam Lam, cảm ơn cậu đã hiểu.” Hàn Hinh Nhi tiến về phía trước thân mật ôm lấy Lâm Lam,không còn những câu nói khó nghe như trước, thay vào đó là một màn chị em thâm tình, hòa thuận.

Vì đau đớn nên trên trán của Lâm Lam thấm đầy mồ hôi, nhưng dường như Hàn Hinh Nhi không chú ý đến điều đó, kéo tay Lâm Lam, “Tối nay có buổi tiệc chúc mừng, cậu nhất định phải đến nhé.”

“Uhm” Lâm Lam đáp lại với đôi môi khô khốc, sau đó lại bị Hàn Hinh Nhi kéo đi chụp ảnh chung, chỉ đến khi mọi người vui vẻ đưa Hàn Hinh Nhi rời đi, cô mới có cơ hội ở một mình.

Cô mệt mỏi lết tìm một góc nhỏ, nhẹ nhàng cởi bỏ đôi giày trên chân của mình, cả quá trình khiến cô hít ngược vào một ngụm khí lạnh, máu đã nhuộm đỏ bàn chân trắng nõn của cô, ở dưới đế giày hiển nhiên có thể thấy đượng một chiếc đầu kim sáng chói nhô ra khỏi tấm đệm bên trong.
Lâm Lam gỡ tấm đệm ra, cô nhìn thấy bên dưới đế giày quả thực có một chiếc đinh ghim để ngang.

Chiếc kim không dài, không quá nửa centimet.

Thế nhưng, chỉ vỏn vẹn nửa centimet đầu kim này đã khiến cô sải bước vô cùng khó khăn trên sân khấu, rớt xuống từ ngai vàng của nhà vô địch!
Lúc này, cô đã hiểu ra toàn bộ, đây không phải là sự cố không mong muốn mà là cô thực sự bị người ta hãm hại.

Chụp ảnh lưu lại để làm bằng chứng, nhưng trong lòng Lâm Lam biết, những tình huống như thế này, cô căn bản không có cơ hội để khiếu nại.
Giày là do Công ty Tinh Thần đặt làm, được trợ lý của cô đem đến, chỉ có thể là do người trong nội bộ dở trò, dù cho truyền ra ngoài thì thứ bị tổn hại cũng chỉ có danh tiếng của công ty.

Trong đầu của Lâm Lam hiện lên khuôn mặt của Hàn Hinh Nhi, cô lập tức lắc đầu, không thể nào là Hinh Nhi, lấy điện thoại gọi cho trợ lý Lí San nhưng không ai nhấc máy.

Điều này không khỏi khiến Lâm Lam cau mày, lẽ nào là Lí San?

Lâm Lam cảm thấy cô cần phải đem toàn bộ câu chuyện tối nay nói là người bạn trai Trần Lâm Kiệt của mình, nhưng trên màn hình lại hiển thị đang kết nối, cô đành cúp máy.

Cô một lòng muốn giành quán quân không phải chỉ vì tiền thuốc thang cho ba mà còn có một nguyên nhân nữa, đó là vì Trần Lâm Kiệt.

Trần Lâm Kiệt một tay gây dựng nên giải trí Tinh Thần, lúc ba cô lâm bệnh anh đã thay cô trả trước không ít tiền thuốc thang, trước mắt, đây là lúc giải trí Tinh Thần mở rộng quy mô, để giúp cô xây dựng quan hệ, ngay cả cuộc thi này Trần Lâm Kiệt cũng không đến tham gia mà phải đi công tác ở Bắc Kinh.

Nghĩ đến Trần Lâm Kiệt phải chịu khổ ở bên ngoài, chịu bao nhiêu khinh thường của người khác, trong khi đó vào thời khắc quan trọng cô lại không giúp được gì, Lâm Lam vô cùng đau lòng.

Lau sạch nước mắt, Lâm Lam thay giày, tập tễnh đi ra ngoài, mới đi ra khỏi góc nhỏ cô đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc lướt qua rồi bước vào một căn phòng vắng vẻ.

“Không phải Hinh Nhi đã đi rồi sao?” Lâm Lam cảm thấy kì lạ, muốn qua đó hỏi thì lại nhìn thấy một bóng người vụt vào phòng, khuôn mặt cô bỗng chốc cứng đờ, bước nhanh chân đi tới đó.

“Kiệt, em không cần biết, bây giờ em cần….a….” Tiếng của Hàn Hinh Nhi từ trong phòng vang lên.

“Tiểu yêu tinh, sau em lại mê người thế này?” Âm thanh quen thuộc khiến cho một chút giả tưởng khi nãy của Lâm Lam hoàn toàn bị đập tan.

Người đó đúng là Trần Lâm Kiệt, chỉ có điều cô cảm giác giọng nói này không hề giống với sự nho nhã thường ngày của anh, hoàn toàn không giống….

Lâm Lam nấp ở khe cửa, liếc vào trong căn phòng, cảnh tượng bên trong khiến hơi thở của cô ngưng lại.

“Em không mê hoặc anh, chẳng lẽ để Lâm Lam mê hoặc anh sao? Em đã nói rồi, em mới là quán quân! Cô ta vốn dĩ không xứng tranh dành anh với em!”Hàn Hinh Nhi quấn lấy eo của Trần Lâm Kiệt, cặp nhũ hoa trắng nõn đung đưa, hai tay không nhịn được di chuyển trêu đùa phần dưới của người đàn ông.

“Em thể hiện tốt như vậy, muốn anh thưởng em thế nào đây?” Trần Lâm Kiệt hỏi một cách đầy mập mờ.

Hàn Hinh Nhi đắc ý nhướng mày, sau đó cong đôi môi xinh đẹp, “Lấy anh làm phần thưởng được không?”

“Hư quá? Cái ngôi quán quân này cũng dùng cách này à?” Trần Lâm Kiệt cười nhẹ.

“Anh nghi ngờ em?”Hàn Hinh Nhi thay đổi ngay sắc mặt, sự nhiệt tình cũng giảm xuống.

“Đương nhiên là không rồi” Nhìn thấy phản ứng của Hàn Hinh Nhi, Trần Lâm Kiệt vội bỏ đi sự ngờ vực, đôi tay phủ lên bộ ngực của cô.

Nhưng Hàn Hinh Nhi trực tiếp cởi bỏ chiếc quần âu của Trần Liên Kiệt, lập tức ngồi lên đó, “Uhm…Kiệt…mạnh lên…”

Trong phòng vang lên tiếng thở hổn hển khiến người khác cũng phải xấu hổ, Lâm Lam không ngờ tới Hàn Hinh Nhi lại không biết nhục nhã mà làm chuyện này ở nơi công cộng, cô càng không ngờ tới người bạn trai ngày thường ấm áp, nho nhã của mình lại là loại mặt người dạ thú.

Trước đó bị người khác tính kế hãm hại mà tuột mất vị trí quán quân, không ngờ rằng bạn thân và bạn trai còn có gian tình.
 
Last edited by a moderator:

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
chương 3: Cuộc gặp rỡ trên xe
Hốc mắt ngập đầy nước mắt, Lâm Lam muốn đạp phăng cửa để xông vào nhưng thời khắc cuối cùng cô lại trở nên hèn nhát.
“Hứa với em là đá Lâm Lam ra khỏi công ty được không? Em giúp anh kiếm tiền, Kiệt…” Hàn Hinh Nhi nói một cách ú ớ.
“Không được, cô ta vẫn còn có ích…” Trần Lâm Kiệt nói.
“Thế thì đã sao? Bây giờ em là quán quân, còn có ích hơn cô ta.” Hàn Hinh Nhi nói.
“Bảo bối, chú tâm một chút…” Trần Lâm Kiệt dùng sức, bắt đầu di chuyển nhanh dần.
Lúc này Lâm Lam đã không còn nghe thấy gì cả, cô không biết bản thân làm thế nào để rời khỏi đó.
17 tuổi cô quen Trần Lâm Kiệt, anh luôn đối tốt với cô, giúp ba cô chữa bệnh, 18 tuổi hai người ở bên nhau, 19 tuổi cô bước vào công ty của anh, ba năm nay cô dốc sức kiếm tiền giúp anh, chỉ đợi đến khi cuộc thi kết thúc sẽ tuyên bố đính hôn, không ngờ điều mà cô chờ đợi được lại là sự phản bội ghê tởm như vậy.
Lòng bàn chân vẫn đang chảy máu, lúc này Lâm Lam không biết mình muốn đi đâu, cô không muốn người khác nhìn thấy sự thảm hại của mình nên đã vòng racửa sau để rời đi, không biết từ lúc nào bầu trời đã thay đổi, một cơn mưa rào sấm chớp đột nhiên ập xuống khiến Lâm Lam càng buồn hơn.
Không muốn ở lại tòa nhà này thêm một phút giây nào nữa, cô cứ thế chạy vào màn mưa, đi được mấy được thì toàn thân cô ướt sũng, nhưng Lâm Lam không cảm nhận được gì cả, cố chấp đi về phía trước.
Nước mưa lạnh lẽo cũng không thể gột rửa được vết thương trong tim cô.
Cô cứ đi mà không có điểm đến, đột nhiên dưới chân trẹo sang một bên, Lâm Lam giật mình kêu lên một tiếng, gót giày bị mắc vào chiếc nắp cống bị hỏng, khiến cô không thể nhúc nhích được.
Mưa càng lúc càng nặng hạt, hai ánh đèn ô tô chiếu đến, chiếc xe lao nhanh về phía Lâm Lam.
Lâm Lam mở to mắt, sợ đến nỗi quên cả hét lên và bỏ chạy.
Có lẽ, chết cũng tốt, chỉ có điều còn ba ….
Hừ!
Chiếc xe nhanh chóng rẽ thành hình vòng cung, nước bùn bắt tóe lên người Lâm Lam, cô ngã xuống đất, do sợ hãi nên cơ thể thể run lên lịch liệt.
Trong xe, Diêm Quân Lệnh căng chiếc ô đen ra rồi bước xuống.
“Muốn chết?” Diêm Quân Lệnh hỏi với giọng lạnh băng, tuy giọng nói không lớn nhưng lại khiến người khác áp lực bội lần.
Anh cầm ô, thân hình cao lớn đứng trước mặt Lâm Lam, giống như thần chết mặt lạnh vậy.
Lâm Lam bừng tỉnh, cô nhìn thấy chiếc xe cách mình không đến một centimet, rồi lại nhìn người đàn ông đáng sợ đó, đột nhiên không nhịn được òa lên khóc nức nở.
Diêm Quân Lệnh chau mày, lần đầu tiên nhìn thấy người để cố tình bị đâm mà thành như vậy.
“Cho cô một phút để đứng lên.” Diêm Quân Lệnh nhìn thời gian, có chút đau đầu khi nhìn người phụ nữ khóc đến nỗi thở dốc, hắn cảm thấy thật nực cười.
Dường như không nghe thấy lời nói của người đàn ông, Lâm Lam càng khóc dữ dội hơn, khóc như mất hết sức lực, như đem mọi nỗi uất ức khóc ra vậy.
Diêm Quân Lệnh cau mày, đây là bị làm sao?
Đi đến gần, dưới ánh đèn xe, nhìn vào khuôn mặt gần như bị phá hủy bởi lớp trang điểm, vẻ mặt nghiêm nghị của Diêm Quân Lệnh bỗng chốc trở nên ôn hòa.
Anh đưa tay ra đỡ Lâm Lam đang ngồi trên mặt đất.
Ai ngờ lần thứ nhất không đỡ dậy được, lần thứ lại ngã xuống dưới đất, có phải là đã bị dọa sợ quá rồi không?
“Giày…giày bị mắc kẹt rồi…” Lâm Lam nghẹn lời, toàn thân cô ướt sũng, tóc cũng dính hết lên mặt, từ trước đến nay cô chưa bao giờ nhếch nhác như vậy, lại còn là trước mặt người khác nữa.
Diêm Quân Lệnh giờ mới để ý đến giày của Lâm Lam, cau mày nhìn, thì ra là giày bị kẹt.
“Cô đứng cho vững.” Dứt lời Diêm Quân Lênh ngồi xổm xuống, nắm lấy một bên giày rồi dùng sức.
Lạch cạch!
Gót giày gãy rồi.
Hiếm thấy một người đàn ông ở địa vị cao lại hạ mình làm hỏng giày của người khác.
Trên khuôn mặt của Diêm Quân Lệnh vụt qua một chút xấu hổ, sau đó đứng dậy nhìn người phụ nữ, “Có thể đứng dậy được rồi?”
Lâm Lam miễn cưỡng đứng dậy, do lòng bàn chân bị thương, cô kêu nhẹ một tiếng rồi lập tức ngã xuống, chân cô sớm đã sưng lên rồi.
Đáy mắt Diêm Quân Lệnh vụt qua một nét ngạc nhiên, “Chân cô?”
“Cảm ơn anh, tôi có thể đi được.” Cuối cũng cô cũng khôi phục lại lý trí, mạnh mẽ lau khuôn mặt đẫm nước mưa hòa lẫn với nước mắt, đứng dậy định rời đi mà không hề có ý định trả lời người lạ.
“Cô chắc chắn mình có thể tự đi?” Diêm Quân Lệnh không nhúc nhích.
Lâm Lam gật đầu, chỉ có điều mới bước được một bước lại ngã xuống.
Diêm Quân Lệnh không thể đứng nhìn được nữa, đưa tay ôm cô đứng dậy.
“A, anh làm gì thế?” Lâm Lam sợ hãi
“ Đưa cô đến bệnh viện.” câu nói vỏn vẹn năm chữ với giọng điều đầy uy nghiêm.
Lâm Lam cau mày, “Tôi không quen anh.”
“ Cứ coi như đây là sự bồi thường do tôi làm hỏng giày của cô.” Nói xong Diêm Quân Lệnh khởi động xe, lái xe đến bệnh viện Vi Ái gần đó nhất.
Trên đường anh ta dừng xe lại, không lâu sau xách hai túi đồ lên, ném một túi cho Lâm Lam, “Thay đi”
“Umh?” Nghe thấy vậy, Lâm Lam mở chiếc túi ra nhìn thấy bên trong là một chiếc áo phông màu trắng, theo phản xạ thu người lại lùi về sau.
Diêm Quân Lệnh quét mắt qua gương chiếu hậu, “Không muốn bị cảm thì mau thay đi.”
Lâm Lam vẫn ngồi yên, co ro ngồi trên hàng ghế sau, sao có thể thay đồ trước mặt một người đàn ông được!
“Yên tâm, tôi không có hứng thú với ngực lép.” Diêm Quân Lệnh đưa tay điều chỉnh gương chiếu hậu tránh khỏi ghế sau.
“Anh!” Lâm Lam bỗng tức giận, trông có vẻ là một người đàng hoàng mà lại nói ra những lời như vậy!
“Tôi sao nào? Là cô lộ ra đấy chứ.” Diêm Quân Lệnh nói.
Lâm Lam vội vàng nhìn xuống ngực, khi nãy cả người ướt sũng, lớp quần áo mỏng tang dính lên người khiến cho nội y màu đen đều lộ ra. Thấy vậy mặt cô đỏ lên.
Từ trước đến nay chưa từng quẫn bách như thế này, lại còn trước mặt một người lạ mặt, mà cũng may là trước mặt người lạ.
Lâm Lam ngồi xổm nửa người, nấp sau lưng ghế để thay quần áo, chốc chốc lại liếc đằng trước một cái.
Lâm Quân Lệnh không nhịn được cong khóe môi, khuôn mặt cool ngầu phảng phất chút ý cười: Cô gái này phòng bị cũng khá ngặt đấy.
Khi đến bệnh viện ngoài trời đã ngớt mưa, đỗ xe xong, Diêm Quân Lệnh nhìn quần áo đã ướt sũng một nửa của mình, cuối cùng liếc chiếc áo phông màu trắng giống của Lâm Lam, nhanh chóng mở cúc áo sơ mi để thay.
“Anh muốn làm gì?” Nhìn thấy người đàn ông muốn cởi áo, Lâm Lam sợ hãi hét lên.
“Như cô đã thấy.” Diêm Quân Lệnh ném lại bốn chữ, động tác không hề có ý muốn dừng lại.
“Tôi cảnh cáo anh, tôi không phải là hạng phụ nữ tùy tiện….” Lâm Lam căng thẳng thu mình vào góc ghế, hoảng loạn dùng tay kéo cửa, nhưng cửa đã bị khóa trái, không thể mở ra được.
“Thì ra là anh thay áo.” Lâm Lam nói được nửa câu liền nhìn thấy người đa ông phía trước đã mặc xong chiếc áo phông trắng sạch sẽ, mở cửa xe, chỉ là một động tác tùy ý đút tay vào túi rồi mở cửa xe mà trôi chảy như phim ngôn tình vậy, đây cũng là lần đầu tiên Lâm Lam nhìn rõ mặt của đối phương,
Mái tóc ngắn cắt bằng, ngũ quan góc cạnh rõ ràng, sống mũi cao, lông mày hình mũi kiếm, đôi mắt sâu, môi mỏng hơi nhếch lên, chiếc áo phông giá rẻ trên người cũng không ảnh hưởng đến sự thanh nhã của anh ta, so với người mẫu nam quốc tế Tô Mộ Bạch đang nổi hiện nay thì anh ta còn tuấn tú hơn mấy phần, Lâm Lam ngơ ngác, nhất thời quên cả cử động.
Người ta nói đầu đinh là tiêu chuẩn để kiểm tra soái ca thực sự, vậy thì người đàn ông này chắc chắn có thể lấy làm mẫu vật.
Chỉ có điều so với vẻ đẹp trai, khí chất trên người đối phương còn mê người hơn, bá đạo cương quyết, trời sinh đã giàu có, trên người lại có cả một chút nguy hiểm và thần bí.
“Hình như cô rất thất vọng? Không muốn xuống xe?” Diêm Quân Lệnh ngó đầu vào, híp mắt nhắc nhở.
Lúc này Lâm Lam mới giật mình, nhanh chóng xuống xe, kết quả là chân sưng quá to nên không đứng vững, té về đằng trước.
“Ngu ngốc” Đúng vào lúc Lâm Lam chuẩn bị tiếp xúc thân mật với mặt đất thì người đàn ông bên cạnh thốt ra hai từ, đôi tay dài kéo cô lại, giây tiếp theo là bế theo kiểu công chúa, ôm cô vào lòng.
“Anh thả tôi xuống, tôi có thể…” Lâm Lam ngửi thấy mùi hương trên người của người đàn ông, khoảnh khắc đó cô có chút thất thần.
Tại sao lại thơm như vậy nhỉ?
“ Đừng có lãng phí thời gian, ngậm miệng lại.” Diêm Quân Lệnh lạnh lùng đáp.
 
Last edited by a moderator:

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
chương 4: Không muốn chết thì cút
Bệnh viện Vi Ái.
Đi vào phòng phẫu thuật gặp bác sĩ, Diêm Quân Lệnh mới đặt Lâm Lam xuống, còn Lâm Lam từ lúc đó đến giờ không hề dám nói thêm câu nào nữa.
Bàn tay ấm nóng của đàn ông đặt lên eo cô giống như một cục sắt nung vậy, chỉ cần cô động đậy một chút là sẽ cảm thấy toàn thân ngứa ngáy.
Chỉ đến khi người đàn ông đặt cô lên giường bệnh thì Lâm Lam mới cảm thấy nhẹ nhõm.
Bác sĩ kiểm tra xong nhìn Lâm Lam nói, “Bị vật gì đâm vào vậy?”
Lâm Lam lấy từ trong túi ra một chiếc đinh ghim, trên đó còn dính chút máu.
Bác sĩ nói xong không nhịn được bèn lắc đầu, “Về lý thuyết đinh ghim đâm vào sẽ không tạo ra miệng vết thương lớn như vậy, tại sao lại đến mức mất cả cảm giác, là do cô không cảm thấy đau, liều mình dẵm lên sau?”
“Đau, nhưng lúc đó đang trong cuộc thi nên tôi không thể dừng lại, kết quả là phải dẵm lên nó khoảng nửa tiếng.” Khuôn mặt Lâm Lam lộ rõ vẻ đau khổ, một màn trước đó lại hiện ra trong đầu cô, nỗi đau lại một lần nữa lan tỏa ra toàn cơ thể.
“Nghĩ người đần độn như heo hay sao mà cũng có thể chịu đau.” Diêm Quân Lệnh ở bên cạnh lạnh lùng nói.
“Anh…đúng, tôi ngay cả heo cũng không bằng….” Lâm Lam tức giận, nhưng nghĩ lại, cô thấy đối phương nói đúng, chẳng phải như vậy sau, cô ngu ngốc như một con heo vậy, nếu kiểm tra giày cẩn thận hơn, nếu sớm nhìn rõ bộ mặt thật của Trần Lâm Kiệt và Hàn Hình Nhi thì sẽ không xảy ra chuyện ngày hôm nay.
Bác sĩ liếc mắt nhìn thấy áo phông đôi mà hai người đang mặc, cảm thấy cô gái này quá yếu thế liền nói: “Cô gái, tìm bạn trai không nên chỉ nhìn mặt mà còn phải tìm người chu đáo nữa.”
“Bác sĩ hiểu lầm rồi, anh ta không phải bạn trai tôi.” Lâm Lam vội vàng giải thích.
“Tôi cũng không có bạn gái đần độn như vậy.” Diêm Quân Lệnh hừ lạnh, không hề giữ một chút thể diện nào cho Lâm Lam.
Lâm Lam tức đến phát run, nhưng cô chẳng thể làm gì được.
“Thôi được rồi, muốn cãi nhau về nhà cãi, đôi này đúng là… Băng bó xong thì đi tiêm một mũi vắc-xin uốn ván.” Bác sĩ quyết định không tham gia vào chuyện của hai người.
“Được.” Diêm Quân Lệnh đáp một tiếng, hai tay rất tự nhiên bế Lâm Lam lên khiến những người bệnh khác trong phòng đều bật cười.
Khuôn mặt Lâm Lam đỏ bừng, cô vờ như không nghe thấy, từ trước đến nay chưa từng có ai ôm ngang người cô như vậy, nhưng người đàn ông này hôm nay đã bế cô ba lần.
Sau khi tiêm xong vắc-xin uốn ván, Diêm Quân Lệnh vẫn bế Lâm Lam như cũ, cô phát hiện bản thân đã có chút quen với việc này, dù sao nếu không cho thì anh ta cũng sẽ chẳng quan tâm.
Đi qua phòng khám phụ khoa để ra khỏi bệnh viện, không ngờ rằng lại gặp Trần Lâm Kiệt và Hàn Hinh Nhi đang đi về phía này.
Khung cảnh đột nhiên dừng lại, bầu không khí có chút gì đó quái dị.
“Lâm Lam, tại sao em lại ở đây? Anh ta là ai?” Nhìn thấy Lâm Lam nằm trong vòng tay của kẻ khác, Trần Lâm Kiệt sầm mặt, tức giận hỏi.
Lâm Lam hé miệng, lập tức dãy dụa thoát khỏi vòng tay của Lâm Quân Lệnh, đợi đến khi đứng xuống đất, trong đầu cô nhớ lại hình ảnh anh ta và Hàn Hình Nhi quấn lấy nhau trong phòng, nhất thời không nói nên lời.
“Cậu đến phá thai?” Hàn Hinh Nhi nhìn phòng khám phụ khoa đằng sau ngạc nhiên hỏi, bầu không khí bỗng chốc càng trở nên kì quái hơn.
“Cô thực sự có thai?” Trần Lâm Kiệt vừa nói vừa nhìn về phía sau cô, sắc mặt bỗng chốc trở nên vô cùng khó coi.
Nước mặt Lâm Lam ngay tức thì chảy dài xuống, rõ ràng là trên chân cô vẫn còn băng vải trắng,nhưng đôi cẩu nam nữ này lại vờ như không thấy, tự độc thoại.
“Là của anh ta sao?” Hàn Hinh Nhi chỉ về phía Diêm Quân Lệnh.
“Cố giấu tôi nuôi trai ở bên ngoài? Lại còn mặc đồ đôi!” Tầm mắt của Trần Lâm Kiệt dừng trên người Diêm Quân Lệnh, cái áo phông trên người đàn ông này cùng lắm chỉ mấy chục nghìn, rõ ràng là một tên nhà nghèo, chẳng qua là được cái mã bên ngoài thôi!
Anh ta qua lại với Lâm Lam lâu như vậy nhưng cũng rất ít có hành động thân mật thế này, trước đây cứ nghĩ cô là người theo truyền thống bảo thủ, nhưng bây giờ mới phát hiện ra, thì ra Lâm Lam có tình nhân ở bên ngoài.
“Không phải anh cũng bắt cá hai tay sao?” Trái tim Lâm Lam bỗng chốc nguội lạnh, rõ ràng là hai người họ tằng tịu với nhau trước, bây giờ lại định buộc tội ngược lại cô.
“Tôi nuôi cô học đại học, đem tiền cho ba cô chữa bệnh, cô lại đối xử với tôi như vậy ư!” Trần Lâm Kiệt không giải thích, hung giữ đưa tay hướng đến mặt Lâm Lam.
Lâm Lam tuyệt vọng nhắm mắt lại, nhưng một hồi lâu vẫn không cảm thấy đau, mở mắt ra liền thấy tay của Trần Lâm Kiệt bị Diêm Quân Lệnh giữ chặt.
“Anh là cái thá gì? Bỏ ra!” Trần Lâm Kiệt không dằng được tay ra, giận giữ hét lên.
“Đánh cả phụ nữ, anh thì là cái thư gì?” Diêm Quân Lệnh cau mày, ánh mắt khiến người khác khiếp sợ.
“Anh là ai?” Trần Lâm Kiệt nhìn thẳng vào mắt Diêm Quân Lệnh, không kềm được run lên một hồi, tuy đối phương mặc một chiếc áo phông rẻ tiền nhưng khí chất thực sự bức người.
“Anh không xứng để biết.” Diêm Quân Lệnh lạnh lùng ném lại một câu, nhưng lại quay sang nói với Lâm Lam bằng giọng nhẹ nhàng, “Đi không?”
Lâm Lam gật đầu, cô thật sự rất thất vọng về Trần Lâm Kiệt.
Trước mặt Trần Lâm Kiệt, Diêm Quân Lệnh một lần nữa bế cô vào lòng, lần này Lâm Lam thực sự cảm thấy rất mệt, liền dựa đầu vào vai của Diêm Quân Lệnh.
“Hắn ta rốt cuộc là ai!” Trần Lâm Kiệt từ đầu đến cuối vẫn tỏ ra kiêu ngạo, sao hắn lại phải chịu sự khinh thường này , khi nãy lại còn bị khí chất của một thằng nhãi nghèo áp bức.
“Lâm Kiệt anh đừng như vậy, chúng ta đều biết Lâm Lam không có mẹ, thiếu giáo dục không phải do lỗi của cô ta…” Hàn Hinh Nhi bề ngoài có vẻ là đang khuyên giải nhưng từng câu nói của cô ta như đang đâm vào sống lưng Lâm Lam vậy.
Trần Liên Kiệt nhìn thấy Lâm Lam nằm trong lòng của người đàn ông khác, tức đến điên lên, hắn đưa tay ra định kéo Lâm Lam xuống.
Có điều, Diêm Quân Lệnh đã sớm có chuẩn bị, anh ôm Lâm Lam lùi về sau một bước, sau đó lạnh lùng quát, “Không muốn chết thì cút!”

Chỉ sáu chữ, giọng nói tuy không lớn nhưng ngữ khí có sự uy nghiêm của những người có quyền.
Trần Lâm Kiệt và Hàn Hinh Nhi đều đơ người, hai người bị khí thế bức người của Diêm Quân Lệnh dọa cho sợ hãi, từ chỗ hùng hổ dọa người giờ trở nên bối rối.
Trần Lâm Kiệt miễn cưỡng đưa tầm mắt hướng sang Lâm Lam, “Cô còn không mau xuống, chẳng lẽ không định kết hôn nữa?”
Nghe đến đây, Lâm Lam nhìn Trần Lâm Kiệt một cái, sau đó quay đầu lại nhìn Diêm Quân Lệnh, nói với giọng như cầu xin,”Đưa tôi rời khỏi đây, được không?”
Lâm Quân Lệnh không nói lời nào, lạnh lùng quét ánh mắt qua Trần Lâm Kiệt rồi bế Lâm Lam rời đi.
Trần Lâm Kiệt cảm nhận được sự đáng sợ trong ánh mắt đó, sợ hãi đứng im tại chỗ
Hàn Hinh Nhi ở bên cạnh ôm lấy cánh tay của anh ta, “Kiệt, phần dưới của em đau quá, đưa em đi khám trước đi…”
“Đừng có làm phiền tôi!” Trần Lâm Kiệt vung cánh tay của Hàn Hinh Nhi ra, khó chịu chửi mắng một câu, ánh mắt vẫn dán chặt vào bóng lưng của Lâm Lam.
Hàn Hinh Nhi giậm chân đầy tức giận, tự mình đi vào phòng khám, cô ta càng thêm căm ghét Lâm Lam.
……

Diêm Quân Lệnh nhìn người phụ nữ trong lòng mình, đến cả chân bị kim đâm sâu vào thịt cũng có thể cắn răng chịu đựng đến cùng mà giờ phút này lại mỏng manh, yếu đuối giống như một con búp bê sứ , con mắt dài và hẹp của anh trùng xuống.
Tròng mắt Lâm Lam đỏ lên, cứ nghĩ đến việc Lâm Kiệt phản bội và xỉ nhục mình là lại thấy đau âm ỉ trong lòng.
Ra khỏi bệnh viện, trời quang mây tạnh, nhưng thế giới của Lâm Lam thì vẫn phủ đầy mây đen, nó khiến cô khó chịu đến nỗi hô hấp có chút khó khăn, nếu không phải lồng ngực truyền đến hơi ấm của người đàn ông lạ mặt thì cô nghĩ mình sớm đã sớm gục ngã rồi.
17 tuổi quen biết nhau, 19 tuổi nắm tay nhau ba năm, ở bên nhau, rồi đổi lại được gì?
“Vẫn ổn?” Thấy người trong lòng mình không nói lời nào, Diêm Quân Lệnh cau mày hỏi.
“Cảm ơn anh.” Một lúc sau Lâm Lam mới đáp lại, giọng cô khàn khàn chứa đầy sự đau khổ.
Diêm Quân Lệnh không nói gì, trực tiếp đem cô đặt lên ghế phụ, “Nhà ở đâu?”
“Không cần, tôi có thể tự gọi xe, hôm nay đủ phiền anh rồi…” Lâm Lam trả lời
Vào thời khắc này cô chỉ muốn tìm một nơi để trốn tránh.
“Nói cho tôi biết.” Diêm Quân Lệnh ngắt lời một cách bá đạo.
 
Last edited by a moderator:

Bình luận facebook

Top Bottom