Full Săn Nã

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,731
Reaction score
317
Points
83
Chương 15
Sau khi thống nhất, thằng Đ.A rút máy gọi điện lại cho chú Tuấn: Alo, chú ạ, hôm trước chú bố trí thằng nào canh thằng Minh đấy. … Dạ, cháu muốn gặp nó hỏi mấy việc thôi….. Vầng …. Cháu cảm ơn nhé.
Thằng Đ.A cúp máy, quay lại nói với bọn tôi: Chú ấy bảo bọn mình đi gặp thằng Thắng con. Thằng này thì tao biết, ngày trước thỉnh thoảng vẫn đi bắn half life cùng.
Tôi vẫn tỏ ra ngần ngại: Mẹ, đã biết lão Tuấn có vấn đề rồi. Giờ lão ấy cho thằng Thắng con báo tin bậy bạ. Mình chạy theo lão ấy có mà loạn hết đầu.
Đ.A: Ơ hay, đã thống nhất là đi theo hướng này rồi. Giờ mày cứ bàn lùi thì mới là loạn ấy.
Tôi: Biết là như thế, nhưng vẫn ức chế, kiểu biết phía trước là cứt rồi mà vẫn cứ cố tình dẫm vào ấy.
Thư cười: Không sao đâu, mình cứ đi thôi. Kiểu gì mình chả biết thằng Thắng nói thật hay nói dối. Nó nói thật cũng tốt, mà nói dối cũng tốt. Đằng nào cũng sẽ có thêm thông tin.
Tôi: Tớ chỉ sợ nó tung hoả mù khiến mình hả biết thật hay giả. Riêng cái việc xác định xem nó nói thật hay nói dối cũng mất ối thời gian rồi.
Thư: Chả nhẽ 3 đứa mình ở đây mà lại để bọn nó qua mặt. Thôi cậu đừng lo lắng nữa. Tớ thấy đây là manh mối sáng nhất để mình đi theo đấy.
Đ.A: Thế đã thống nhất xong chưa. 10h đêm rồi đấy. Đi gặp nó nhanh còn kịp. Không để đến mai lại mất công mất việc.
Tôi: Ừ, thì đi.
Cơ mà tối hôm đó thằng Đ.A gọi điện cho thằng Thắng con mãi không được. Bọn tôi đành chia tay, thằng Đ.A về nhà nó, tôi với Thư về nhà tôi ngủ.
Sáng hôm sau, đang lơ mơ ngủ thì chuông điện thoại reo, giọng thằng Đ.A phấn khởi: Dậy đi, Tao gọi được thằng Thắng rôi. Hẹn 8h gặp ơ quán cafe xxx nhé.
……………………….
Thằng Thắng con cũng tầm tuổi bọn tôi. Gặp bọn tôi ở quán trà đá vỉa hè thằng Đ.A nó giới thiệu mà mặt nó cứ lầm lầm lì lì. Thằng Đ.A thấy thế hỏi luôn: Làm đéo gì mà mặt mày như đâm lê thế.
Thắng con: Địt mẹ, tự nhiên dính vào việc không đâu. Tao bị công an gọi lên hỏi cung cả đêm qua. Đã được ngủ nghê đéo gì đâu.
Đ.A: Hỏi cung vụ thằng Minh à.
Thắng con: Thì còn vụ nào nữa.
Đ.A: Thế mày khai sao.
Thắng con: Thì tao bảo đang đi trên đường thì thấy phía trước có cái ô tô 4 chỗ đâm 1 thằng chạy ngang đường. Xong cái ô tô kia nó chạy mất. Tao mới gọi taxi đưa thằng bị đâm vào viện. Có thế thôi.
Đ.A: Kiểu gì mấy thằng kia chả hỏi thông tin về con xe 4 chỗ kia.
Thắng con: Tao bảo tao đéo để ý. Chỉ thấy rầm 1 cái xong con xe kia nó đã chạy mất dạng rồi.
Đ.A: Đù, thế mà mấy thằng điều tra nó cũng tin mày được. Mà bọn nó giữ mày cả đêm mà chỉ khai thác được đến thế thôi à.
Thắng con: Đéo tin thì làm lol gì được tao. Lão Tuấn bảo tao cứ khai thế, xong lão sẽ nhờ người can thiệp cho.
Đ.A gật gù: Ờ. Nhưng thực tế thì như thế nào. Mày nói cụ thể xem nào.
Thắng con ngáp dài mệt mỏi đap: Mẹ kiếp, tao vừa mới bị hỏi cung cả đêm đấy, giờ lại đến lượt mày nữa à.
Đ.A: Nói nhanh mẹ mày đi xong rồi về ngủ. Bình thường lốc với tá lả xuyên đêm thì đéo thấy kêu.
Thắng con giọng đều đều.: Có cái mẹ gì mà nói. Lão Tuấn bảo tao coi thằng Minh thì tao coi. Được 2 hôm thì chẳng có vấn đề gì, thằng Minh nó cũng hợp tác, không chống đối tao cũng lơ là, 2 thằng suốt ngày ngồi chơi lốc thôi. Đến chiều qua đang ngồi chơi thì thằng Minh nó xin đi vệ sinh. Bình thường nó đi vệ sinh thì tao sẽ đi cùng. Nhưng chơi với nhau 2 hôm thấy nó cũng hợp tác nên tao chủ quan để kệ nó đi. Xong cỡ 1p ko thấy nó ra là tao thây nghi nghi chạy vào xem thì đéo hiểu nó chôm chìa khoá từ bao giờ mà mở cửa sau chạy mợ nó mất. Tao mới chạy vội đuổi theo. Ra đến đầu ngõ thì đã thấy nó chạy gần cuối đường rồi. Tao thấy nó chạy lại chỗ con Innova đỗ ngược đường thì đã hoảng. Chắc nó có hẹn đứa nào ở ngoài đón sẵn rồi. Cơ mà lúc thằng Minh chạy gần đến thì con xe kia nổ máy phi thẳng vào người nó. Xong xe nó còn lùi lại chèn qua người thằng Minh nữa. Lúc tao chạy đến nơi thì xe nó chạy mẹ nó mất rồi. Xong thì tao gọi taxi cho thằng con rời kia vào bệnh viện. Xong phim.
Đ.A hỏi lại: Có thế thôi.
Thắng con: Chả thế thì sao.
Thư chen vào: Cái xe kia nó chờ ở đó sẵn thì chứng tỏ thằng Minh phải liên lạc với bọn ở ngoài trước rồi. Thế mấy ngày ở đấy thằng Minh có dùng điện thoại không.
Thắng con: Đã bị ốp thì ai cho nó dùng điện thoại. Điện thoại của nó chú Tuấn vẫn giữ từ hôm bắt được nó đến giờ.
Thư: Thế ông có dùng điện thoại không.
Thắng con cười hềnh hệch: Chả dùng thì sao. Ngồi canh thằng con rời đấy 2 ngày mà không dùng điện thoại thì điên mẹ nó mất. Mà mấy em của tôi các em ấy cũng chả để yên.
Thư: Thế lúc ngủ thì ông canh thằng Minh kiểu gì.
Thắng con: Thì khoá hết cửa xong nhét chìa khoá trong túi thôi.
Thư: Còn điện thoại ?
Thắng con: Thì lúc để túi, lúc cắm sạc, tôi cũng chả nhớ.
Thư quay sang Đ.A: Chắc ông nhờ người kiểm tra được số gọi đi gọi đến đúng không.
Đ.A: Tất nhiên.
Thư: Ông thử kiểm tra số của Thắng xem.
Trong khi Đ.A rút máy ra gọi thì Thư quay sang hỏi Thắng con: Ông ở cùng với thằng Minh mấy hôm, ông có thấy nó có biểu hiện gì khác lạ không.
Thắng con: Tôi thấy cũng bình thường. Tôi còn tưởng thằng này thuộc băng ở dưới huyện. Băng mình giữ để trao đổi gì đấy với băng kia nên tôi đối xử với nó cũng tử tế. Mà thằng Minh nó cũng thoải mái vui vẻ. Nó chơi lốc ăn tôi đến mấy triệu rồi đấy.
Thư hỏi tiếp: Theo như ông nói thì con Innova kia chạy ngược chiều đâm thằng Minh. Như vậy là lúc bỏ chạy nó phải chạy về phía ông. Thế ông có nhìn thấy mặt thằng lái xe không.
Thắng con ấp úng: ừ .. đúng là xe nó chạy về phía tôi. Nhưng lúc đó tôi tập trung nhớ biển số xe nên không để ý thằng lái xe.
Thư: Thế ông nhớ biển số xe à.
Thắng con lại ấp úng: Tôi cũng không nhớ kịp, chỉ biết xe nó biển 29 thôi...
Thư gật gù: Vậy à.
Lúc đó thằng Đ.A cũng chạy lại nói: Bạn tôi nó vừa gửi list các số gọi đi gọi đến trong 2 ngày vừa rồi vào số của thằng Thắng.
Xong Đ.A quay qua Thắng hỏi: Mày xem có số nào lạ không.
Thằng Thằng nhìn 1 lúc rồi quay qua nói: Chịu, tao nhớ sao được số nào lạ số nào không.
Đ.A: Thì mày lôi điện thoại ra mà đối chiếu.
Thắng con: Hôm qua bọn cớm nó thu điện thoại của tao xong bọn nó xoá hết dữ liệu rồi.
Thư nghe thế quay qua nhìn Thắng nghi ngờ: Công an xoá hết danh bạ điện thoại của ông á. Để làm gì nhỉ
Thắng con nhún vai: Sao tôi biết được.
Thư cười nhạt quay sang Đ.A nói: Cũng không cần đâu, ông đưa tôi xem cái danh sách nào.
Xem xong, Thư lắc đầu chán nản. Như này thì khó rồi. Chắc từ từ phải kiểm tra từng số 1 thôi.
Hỏi thêm mấy câu nữa mà thằng Thắng con cũng trả lời được nên bọn tôi đành để cho nó về.
……
Trên xe về, thằng Đ.A nói: Tình hình có vẻ không sáng sủa gì thêm nhỉ.
Tôi cười: Sao lại không sáng sủa. Có danh sách số điện thoại kia rồi kiểu gì chả tìm được người liên lạc với thằng Minh.
Đ.A: Thằng Thắng con này nó ghi lô nên một ngày có đến mấy chục số gọi báo lô đề, mình kiểm tra hết cũng khó. Chưa kể bọn ghi lô đề bọn nó cũng sợ động nên có số lạ gọi điện đến hỏi linh tinh là bọn nó cúp máy hoặc khai linh tinh ngay. Khó lắm.
Tôi gật gù: Ừm…. mà mình cũng không biết thằng Thắng con có khai thật không. Chỉ sợ nó khai lăng nhăng làm mình mất phương hướng điều tra thôi.
Thư: Tớ vẫn nghĩ những gì thằng Thắng khai phần lớn là thật. Trước tớ cũng nói rồi đấy. Khả năng cao là sau khi bọn mình đến tìm thằng Chiến với cái Xuân thì mới có người can thiệp vào chuyện này. Chứ nếu chú Tuấn là người của bọn nó ngay từ đầu thì chả tội gì chú ấy bắt thằng Minh cho mình cả.
Ngẫm nghĩ một lúc, Thư nói tiếp: Nhưng phải có một manh mối, hoặc thông tin gì đấy thì người của thằng Chiến mới biết được thằng Minh đang bị bên mình bắt giữ. Nếu đúng như thằng Thắng con nói … mà tớ cũng khẳng định nó nói đúng về việc: thằng Minh bị tịch thu điện thoại ngay khi bị bắt giữ. Vậy chỉ có 1 đáp án duy nhất là: Thằng Minh đã lén dùng điện thoại của thằng Thắng con để gọi cho ai đó. Mà “ai đó” chắc là người của thằng Chiến hoặc đang bị thằng Chiến theo dõi. Sau khi biết được thông tin đó thằng Chiến sẽ tra ngược lại số điện thoại và biết số đó là của thằng Thắng con, nó cũng sẽ biết luôn thằng Thắng con ở Nam Định và đang làm việc cho ai. Mà kể cả không biết thằng thắng làm việc cho ai, bọn nó chỉ cần biết thằng Thắng con ở NĐ là có thể nhờ người có vai vế ở NĐ bắt thằng Thắng thả thằng Minh đi. Việc xử lý còn lại thì như bọn mình đã biết.
Đ.A hỏi: Ý bà là thằng Thắng cố tình thả thằng Minh đi à.
Tôi chen vào: Chả thế. Chứ mày nghĩ thằng cốt đột như vậy mà để thằng Minh chôm chìa khoá dễ dàng chạy mất à. Nhưng tao đoán thằng Thắng nó chỉ nghĩ thả cho thằng Minh trốn đi thôi. Chứ không ngờ là thằng Minh bị giết người diệt khẩu. Thế nên cu cậu mới hốt hoàng.
Đ.A: Cứ cho là như vậy đi. Vấn đề bây giờ là làm sao biết được thằng Minh gọi cho ai ?
Thư đáp: Cái này đơn giản thôi.
Đ.A: Đơn giản cái beep? tôi chả vừa nói là một ngày thằng Thắng nó nhận đến ty tỷ cuộc điện thoại. Làm sao kiểm tra từng số được.
Thư cười: Những việc ông thấy mù mờ vốn dĩ nó rất rõ ràng.
Đ.A: Rõ ràng cái beep, bà nói mợ nó ra đi cho nhanh, cứ úp úp mở mở.
Thư cười:
Thứ nhất: Chắc chắn thằng Minh sẽ gọi cho “ai đó" chứ không có chuyện “ai đó" gọi đến cho thằng Minh. Mà ngay khi gọi cho “ai đó" xong thằng Minh cũng sẽ dặn là không được gọi lại vào số này vì nếu không thằng Thắng sẽ phát hiện. Như vậy mình có thể loại trừ tất cả những số gọi đến.
Trong khi đó thằng Thắng ôm lô nên hầu hết là người ta gọi đến cho nó chứ có bao giờ nó gọi cho người ta. Lúc nãy tôi xem danh sách thì hầ hết là số gọi đến. Chỉ có khoảng 10-15 số gọi đi thôi.
Thứ hai: Mình cũng không cần kiểm tra cả 10-15 số gọi đi đó. Vì như lúc này tôi nói. Trước khi thằng Minh gọi cho “ai đó" thì thằng Thắng vẫn là người của mình. Sẽ không có chuyện thằng Thắng đưa điện thoại cho thằng Minh gọi. Vậy là thằng Minh sẽ phải gọi lén lút. Phải lừa lúc thằng Minh không để ý để gọi. Tôi nhấn mạnh là thằng Minh sẽ GỌI chứ không nhắn tin. Vì dùng lén điện thoại nên nó phải gọi. Chứ nếu nhắn tin thì nó không biết được lúc nào bên kia nhắn lại. Nếu nhắn lại lúc thằng Thắng đang cầm máy thì lộ hết. Vậy nên nó phải gọi trực tiếp. Mà ban ngày gọi thì khó rồi. Vì ban ngày thằng Thắng nó sẽ kè kè điện thoại ở bên cạnh để nhận báo lô đề. Nên chỉ có thể gọi vào ban đêm. Mình chỉ cần tra số nào gọi đi vào ban đêm là được. (Tất nhiên là cũng có thể thằng Minh lừa lừa lúc thằng Thắng đi vệ sinh hay làm gì đó để gọi trộm vào ban ngày nhưng khả năng này rất thấp) nên Chỉ trừ khi không tìm thấy số nào gọi đi vào ban đêm thì mình mới phải tra lại thời gian ban ngày thôi. Nhưng lúc nãy tôi đã thấy có số gọi đi vào 3h sáng hôm qua rồi.
Đ.A gật gù: Tôi cũng nghi nghi cái số đấy ngay từ đầu.
Tôi đạp cho nó một cái xong cười: Nghi nghi cái đầu mày. Nghi nghi mà lúc nãy mặt nhăn như khỉ ăn ớt rồi kêu khó này khó nọ. Bố cái thằng ăn tục nói phét.
Xong tôi quay sang Thư nói: Tìm được số đấy cũng chưa phá được án. Vì biết đâu bên kia nó dùng sim rác.
Thư đáp: Chắc chắn không phải sim rác. Vì để thằng Minh nhớ được số và gọi ngay khi cần thì chứng tỏ trước đó thằng Minh đã liên lạc với số đó rất nhiều lần. Không khéo đấy còn là sim chính chủ nữa không chừng vì tớ thấy đấy là sim 10 số.
Đoạn Thư quay sang Đ.A: Ông nhờ tra thử xem sim đấy ai đang dùng. Mà chắc ông tra được cả vị trí lúc nhận được cuộc gọi của thằng Minh ấy chứ.
Đ.A lắc đầu: Vị trí thì không tra được đâu. Nhưng tra chủ thuê bao thì tra được.
Nói đoạn Đ.A bấm số gọi điện: A lô, … mày a … tra cho tao thông tin của chủ thuê bao số ….09xxxxxxxxx nhé. … ờ … ờ……………………. Rồi. Ok. Cảm ơn nhé.
Đ.A cúp máy quay qua nói với bọn tôi: Chủ thuê bao là … cái Xuân.
…………...
..............................
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,731
Reaction score
317
Points
83
Chương 16
Đ.A cúp máy quay qua nói với bọn tôi: Chủ thuê bao là … cái Xuân.
Cả tôi và Thư nghe vậy đều thở phào. Vậy là rõ ràng rồi, trước khi đi ma teo, thằng Minh có liên lạc với cái Xuân. Kiểu gì đi nữa thì cái Xuân cũng có dính dáng đến vụ thanh toán thằng Minh. Giờ chỉ cần khảo cái Xuân là ra hết.
Thằng Đ.A hồ hởi: Đấy thấy chưa, ngay từ đầu tao đã bảo là thằng Chiến không dính vào vụ này mà. Hoá ra cái Xuân lại là chủ mưu.
Haizzzz. Đoạn này phải lưu ý một chút là vì có rất nhiều anh em nói thằng Đ.A sao bờm thế với ngu thế với không có nghiệp vụ gì cả. Chắc tại văn mình kém nên để anh em hiểu sai. Thực ra thằng Đ.A với người ngoài thì nó làm bộ lạnh lùng nghiêm túc ít nói. Nhưng với người thân như mình với Thư thì nó nói chuyện nhí nhố và hay pha trò. Nhất là kiểu hay giả ngây giả ngô khi trao đổi công việc. Mình dốt văn viết lại anh em lại tưởng nó ngu thật. Thực ra thằng này chỉ hơi ngu thôi, chứ không ngu lắm smile. Anh em đừng đánh giá sai, tội nghiệp nó.

Nghe thằng Đ.A nói thế, tôi cười đáp: Mẹ, suy luận ngu xong giờ định giả ngây giả ngô để lấp liếm à. Túm lại là bây giờ phải gặp cái Xuân. Mà chỉ gặp riêng nó thôi. Chứ để thằng Chiến nó tham gia vào thì khó moi thông tin lắm. Với cái thái độ run rẩy của nó hôm gặp bọn mình, thì chắc cũng dễ khai thác thôi.
Thư quay qua Đ.A nói: Việc đến giờ thì chắc 80-90% là sẽ phá được án thôi. Nhưng tôi chỉ sợ đằng sau nó còn nhiều ngoắt ngoéo. Mình càng đến gần sự thật thì càng nguy hiểm. Các ông cứ suy nghĩ kỹ xem có nhất định phải đi đến cùng không. Bảo mình hoặc người nhà mình bị oan thì còn đáng để liều mình. Chứ án oan ở Việt Nam này bà Hà bảo không một ngàn cũng đến tám trăm. Mình quản hết được chắc. Với cả thằng Minh cũng chả trong sạch lương thiện gì, nó không giết người thôi, chứ việc hiếp cái Thu là có.
Ngừng một lát, thấy tôi với Đ.A không nói gì, Thư tiếp: Trước giờ hiếp dâm là loại tội phạm bị khinh bỉ. Hiếp dâm em gái của người yêu thì càng kinh tởm. Kể cả thằng Minh không giết người thì cũng nên tử hình xừ nó đi.
Tôi cười: Nói thì nói thế. Nhưng sự thật là sự thật. Mình theo vụ này chả phải vì thằng Minh bị oan mà là vì thằng chó chết hung thủ vẫn đang nhở nhơ ở bên ngoài. Mà cứ tình hình này thì chắc là cả thằng Chiến và cái Xuân đều đồng loã giết cái Thu trước đây và thằng Minh vừa rồi. Cái loại mà đến người yêu và em gái còn dám giết thì không hiểu còn việc gì trên đời bọn nó không dám làm nữa …
Thư xua tay ngắt lời tôi: Thôi thôi, có rất nhiều chuyện ở đời này không theo ý mình được đâu. Kể cả sau này cậu có đi làm luật sư thì cũng nên đặt lợi ích của mình và người thân lên trước tiên. Đừng đâm đầu vào những chuyện vô thưởng vô phạt. Cái nghề của cậu mà cứ thích bao đồng, thế thiên hành đạo, xen vào chuyện của người khác thì mất nghiệp lúc nào không hay đấy.
Đ.A xen vào: Nói thế, chứ mình tốn công tốn sức theo đến tận đây, chả nhẽ giờ lại bỏ dở giữa chừng. Tao không quen làm việc kiểu nữa chừng như vậy. Với cả cái thằng mặt lol Chiến khệnh khà khệnh khạng. Tao nhìn đã thấy ngứa mắt rồi…. Tao là công an, thấy tội phạm không bắt, thà đi làm mẹ nó xã hội đen cho xong.
Thư lắc đầu kiên quyết: Nếu nó không có nguy hiểm gì thì cũng ráng đi đến cùng. Chứ giờ tôi sợ mình bước thêm bước nữa là đi theo thằng Minh ngay. Việc ở bệnh viện là lời cảnh báo đó.
Thực ra trong thâm tâm tôi biết Thư nói đúng, nhưng bảo để vụ việc dở dang như này thì quả thực không chấp nhận được. Thế nên tôi nói: Thôi giờ thế này, mình sẽ làm nốt công việc cuối cùng là đi gặp cái Xuân. Ghi âm lời khai của nó rồi gửi cho cơ quan điều tra. Rồi sau mọi việc muốn đến đâu thì đến. Bọn mình không quản nữa. Ok ?
Thư ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: Cậu đã nói vậy thì cũng đành. Nhưng tớ phải đi làm lại rồi, không theo tiếp được đâu. Cậu với Đ.A cứ chủ động. Nhưng cố gắng rút chân ra càng sớm càng tốt.
…………………………

Để gặp được riêng cái Xuân cũng không phải đơn giản. Tôi với thằng Đ.A theo dõi mấy ngày thì thấy hầu như lúc nào thằng Chiến với cái Xuân cũng đi với nhau. Hình như 2 còn rời này chả chịu làm ăn mẹ gì cả. Suốt ngày thấy bọn nó cặp kè nhau đi ăn uống, xem phim chơi bời các kiều …
Mà tôi cũng chả nghỉ làm được nhiều, nên hầu hết thời gian là thằng Đ.A theo dõi, tôi đi làm về mới chạy qua với nó được. Còn Thư thì lấy cớ bận nên cũng không tham gia nữa, tất nhiên gọi điện trao đổi công việc thì vẫn ok.
Theo dõi được 5 ngày thì thằng Đ.A phát hiện thói quen của thằng Chiến là độ tầm 4-5h nó sẽ đi đá bóng đến ngoài 7h tối mới về. Cái Xuân có hôm đi theo có hôm ở nhà.
Hôm đó, đợi đúng lúc thằng Chiến đi một mình ra khỏi nhà, tôi với Đ.A liền phi vào bấm chuông cửa.
Xuân đón bọn tôi bằng bộ đồ nóng bỏng mắt. Như đã nói thì em này vốn dĩ có bộ ngực vĩ đại, thêm bộ váy ngủ trễ cổ càng làm bọn tôi không rời mắt đi được. Cơ mà nghĩ đến cái thủ đoạn nham hiểm của em ấy khi thanh toán thằng Minh nên 2 thằng phải nén lại nhìn nhau nuốt nước bọt.
Thấy 2 vị khách không mời bọn tôi, Xuân có vẻ bất ngờ, mặt lộ vẻ hoảng hốt nhưng vẫn mời bọn tôi vào nhà.
Vào đến nhà, Xuân rót nước mời rồi hỏi bọn tôi: Các anh đến có việc gì không ạ. Thằng Minh đã nhận hết tội chưa ạ.
Đ.A lạnh lùng đáp: Nó chết hôm qua rồi.
Nghe câu đó, mặt Xuân tái dại đi, rõ ràng nó không ngờ đến việc đó. Nó lắp bắp hỏi lại: Chẳng phải các anh bắt được Minh rồi sao. Sao nó lại chết được.
Đ.A: Chúng tôi đến đây để làm rõ việc đó đây. Đêm trước hôm chết, Minh nó có gọi vào số điện thoại của chị đúng không.
Mặt Xuân càng lúc càng khó coi, nó lắp bắp: … Làm gì có chuyện đó ạ.
Đ.A: Số điện thoại của chị có phải là 09 ...xxxxxxx không.
Xuân: Dạ … vâng ạ …
Đ.A: 3h 52p Rạng sáng ngày …. Minh nó có dùng số xxxxx gọi vào số chị. 2 người có nói chuyện khoảng 5p. Chị lý giải thế nào về việc này.
Nghe đến đây, Xuân oà khóc nói: Em xin các anh, em thề là em vô can trong việc này. Đúng là Minh nó có gọi điện cho em, nó nói nó bị các anh bắt nhưng không dẫn về đồn mà giữ lại ở một ngôi nhà ở Nam Định. Em cũng chỉ nói nó nếu bị bắt thì cứ thành khẩn khai báo. Hi vọng thoát được án tử thôi.
Đ.A: Thôi chị đừng ngoan cố nữa, sau cuộc gọi điện đó, ngay chiều hôm sau thằng Minh đã bị xe ô tô đâm chết rồi.
Xuân vẫn khóc lóc: Em thề là em không biết gì về việc này. Em làm gì có khả năng làm việc đó, cả ngày hôm đấy em ở HN, có rất nhiều người làm chứng ạ.
Đ.A: Chị không làm nhưng chị có thể nhờ hoặc thuê người khác làm hộ. Kể tử khi bị bắt, Minh nó chỉ có duy nhất một cuộc gọi đi cho chị thôi. Chắc chắn không ai biết nơi chúng tôi tạm giữ Minh ngoài chị.
Xuân: Em xin anh tin em. Nếu em muốn giết Minh thì em đã giết nó lâu rồi. Sao phải đợi đến lúc các anh bắt giữ nó.
Đ.A: Chị nói vậy là sao ?
Xuân: Dạ, em biết là em mắc tôi che dấu tội phạm, từ khi thằng Minh trốn đi em vẫn liên lạc với nó ạ. Nó ở đâu em cũng biết. Nhưng em thề là em không giết nó. Nếu em muốn giết nó thì có thể giết từ lâu rồi nhưng tại sao em phải giết nó chứ. Với lại em không có gan làm việc đó đâu anh ơi.
Đ.A: Chị biết nó hiếp và giết em gái chị mà chị vẫn bao che cho nó sao.
Xuân: Em cũng biết thế nhưng em vẫn còn yêu nó, với lại nó thề sống thề chết với em là nó chỉ hiếp chứ không giết Thu.
Tôi cười nhạt: Vậy là vì nó chỉ hiếp chứ không giết em gái chị nên chị tha thứ và không tố giác nó sao.
Xuân im lặng không nói gì.
Tôi tiếp: Chị nói chị yêu nó, vậy sao chị lại dọn đến sống cùng với Chiến - người yêu em gái chị.
Xuân: Vì anh Chiến tốt với em. Sau biến cố đó, em chả còn gì. Chỉ có anh Chiến anh ấy quan tâm em thôi.Mà em cũng không thể đợi được một tên tội phạm bị truy nã.
Đ.A vò đầu quát: Tôi chả hiểu được cách sống của các chị nữa.
Xuân vẫn thút thít khóc nhưng khống nói được gì.
Tôi khảo tiếp: Nhưng đấy không phải là căn cứ chứng minh chị không phải là thủ phạm giết Minh. Chúng tôi chỉ biết chị là người duy nhất liên lạc với Minh và cũng là người duy nhất biết chỗ chúng tôi giữ Minh. Nếu không phải chị thì không còn ai khác có khả năng này nữa….
Đ.A đột nhiên xen vào: Khoan đã, anh Chiến có biết việc này không.
Xuân gật đầu.
Đ.A: Chị có nghĩ anh Chiến là người giết Minh không.
Xuân lắc đầu đáp: Anh Chiến cũng không phải thủ phạm đâu. Chính anh ấy trước đây đã khuyên em không nên báo công an bắt Minh. Anh ấy nói nếu Minh bị bắt thì chắc chắn sẽ bị tử hình. Người chết thì cũng đã chết rồi. Giờ mình báo công an bắt thằng Minh là mình gián tiếp giết nó, dù sao trươc đây nó cũng là người yêu em. Anh ấy tốt vậy, tại sao anh ấy phải giết Minh làm gì.
Ôi đệch mợ, sao đời này những con ngực to toàn là loại não phẳng không vậy trời. Thằng Chiến nó nói thế mà con thiểu năng này nó cũng tin được sao. Lại còn “Anh ấy tốt vậy" … Tốt cái beep. Rõ ràng nó không muốn thằng Minh bị bắt để thằng Minh gánh hết tội giết Thu cho nó chứ sao.
Nói thêm một lúc nữa mà cái Xuấn nhất định không khai thêm điều gì, nó chỉ khóc lóc và một mực chối không liên quan đến cái chết của thằng Minh.
Thằng Đ.A nhìn tôi lo lắng. Bọn tôi đã quá chủ quan, cứ nghĩ là lấy có cuộc gọi đó là cái Xuân sẽ nhận tôi. Giờ nó cứ một mực phủ nhận như này thì bọn tôi mới là đưa bị rơi vào tình thế khó xử. Hai đứa đang đi điều tra chui, làm gì có quyền bắt giữ nó. Mà để nó lại đây tí nữa thằng Chiến về, bọn nó thông cung với nhau là xong. Lúc đó mới thấy tầm quan trọng của Thư. Nó mà có mặt ở đó chắc sẽ nghĩ ra cách để giải quyết việc này.
Đang loay hoay không biết phải làm sao thì cửa mở, thằng Chiến bước vào ….
Ôi, cái đệch.
.................................
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,731
Reaction score
317
Points
83
Chương 17
Đang loay hoay không biết phải làm sao thì cửa mở, thằng Chiến bước vào …
“Ôi cái đệch …. “
Thật ra viết thế để kết thúc phần trước cho giật gân thôi chứ thực ra lúc đó cũng không quá căng thẳng. Thằng Chiến không xuất hiện 1 mình. Nó đi cùng 5-6 thằng nữa cơ …
Đấy … thế mới … “Ôi cái đệch”.
Tôi quay qua nhìn thằng Đ.A, thấy nó cũng như tôi, 2 thằng đều đang lầm bầm chửi nhau. Chả hiểu đầu óc lú lẫn đến mức nào mà xông pha vào hàng cọp trong khi chẳng có phương án, kế hoạch cụ thể nào cả.
Thằng Đ.A phổi bò không nghĩ ngợi gì thì thôi cũng bỏ đi, còn tôi mang tiếng 4 năm kinh nghiệm đấu trí với Thư với cả rèn luyện miệt mài trong môi trường luật, vậy mà sao vẫn ngu ngơ vậy cơ chứ. Rõ ràng là biết việc thằng Minh bỏ trốn và bị ô tô đâm là có sự tham gia của thằng Thắng con. Vậy mà nói chuyện với thằng Thắng xong, vẫn ung dung đi phục kích cái Xuân thằng Chiến. Đầu óc chậm lụt kiểu gì mà không nghĩ đến việc thằng Thắng sẽ báo lại cho người thằng Chiến việc đó chứ.
Giờ thì đi phục kích bọn nó lại thành bị bọn nó phục kích lại rồi. “Có khi phải xem xét lại xem có nên đi theo con đường luật sư nữa không thôi". Lúc đó tôi âm thầm hạ quyết tâm như vậy.
Nhưng ở vào hoàn cảnh đó, chắc mấy cái suy nghĩ “hướng nghiệp" đó có vẻ hơi xa vời và thiếu thực tế. Còn chưa biết có thoát ra được vòng vây của 5-6 thằng cốt đột này hay không đây.
Thằng Đ.A đứng bên cạnh tôi vẻ mặt vẫn bình thản như chẳng có gì xảy ra. Ôi thằng bạn chí cốt, sao nó có thể bình thản thế chứ, nó có thể không lo cho thân trâu vào sinh ra tử cảu nó nó.. Nhứng còn tôi thì sao, nó phải lo cho thằng bạn liễu yếu đào tơ của nó chứ.
Trong đầu suy nghĩ như thế, bất giác tôi lùi lại một bước cùng lúc thằng Đ.A tiến liên 1 bước, nó giơ thẻ ngành ra nói: Cảnh sát đây, các anh làm vậy là có mục đích gì.
Im lặng từ khi mở cửa bước vào, đến lúc đó thằng Chiến mới cười nhạt: Mày không mặc cảnh phục cũng không có giấy giới thiệu, quyết định điều tra … mày nghĩ tao đối xử với mày như công an sao. Tao chỉ biết mày đột nhập vào nhà tao trái phép, định cưỡng hiếp bạn gái tao. Tao có quyền tự vệ.
Thằng Chiến nói đến đây, tôi hiểu bọn tôi rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm như nào. Thằng Chiến chắc chắn sẽ cho bọn đàn em đánh bọn tôi tàn tật giật giẹo. Với thân thế và ô dù nhà nó, cùng với tình tiết phòng vệ chính đáng mà nó bịa ra, thì bọn kia chắc sẽ chỉ bị án treo. Còn bọn tôi … chắc sẽ không chết, nhưng sống cũng thành tật.
Haizzz…Giờ chỉ còn biết hi vọng vào thằng Đ.A. Tôi đã từng chứng kiến thằng Đ.A một mình đấu lại 3 thằng cầm phớ. Cơ mà đó là 3 thằng trẻ trâu. Còn bọn này liếc qua cũng biết là dân chuyên nghiệp. Thằng Đ.A cùng lắm cũng chỉ cân được 2 thằng … Mà bọn nó lại có đến 5 thằng. À còn tôi nữa. Cơ mà tôi thì không tính tiền rồi …
Số phận an bài ….
Cùng với cái phất tay của thằng Chiến, mấy thằng cốt đột kia đồng loạt rút tuýp sắt ra … (Bọn này thật là vê lờ. Đã 5 chọi 2 à quên chọi 1 rồi mà còn cẩn thận trang bị cả vũ khí nữa. Cơ hội sống sót vốn dĩ được 1-2% giờ thì thành con số 0 tròn trĩnh rồi.)
5 thằng cốt đột lừ lừ tiến lại phía bọn tôi, rõ ràng không có ý định tha thứ ngay cả khi bọn tôi đầu hàng.
Hầy … Đoạn này cũng định viết cho bọn nó đập bọn tôi một trận, máu me be bét. Nếu không thì cũng là thằng Đ.A tả xung hữu đột đập hết cả 5 thằng nó. (tôi thì không được, như thế thì bịa kinh qua). Viết thế cho câu truyện nó gay cấn. Nhưng đấy là phim. Đây là thực tế.
Bởi là thực tế nên bọn tôi … chả bị làm sao cả. (Chứ nếu bị làm sao thì tôi còn ngồi đây mà kể truyện hầu anh em ấy).
Nhưng làm sao mà bọn tôi lại không làm sao cả ….. Anh em đoán thử coi.
……………………..
Vâng, đúng rồi đấy, đúng như anh em đoán.
Thư xuất hiện.
Tất nhiên 1 mình em xuất hiện cũng không xi nhê gì cả. Em đâu phải cao thủ võ lâm. Vậy nên để logic thì em phải mời mấy đồng chí công an đi cùng nữa.
Và với sự xuất hiện của những ông đầy tớ của nhân dân, thì Chiến và những người bạn phải trì hoãn cái sự sung sướng của việc liên hoan xác thịt bọn tôi lại.
Chiến quay ra nói với mấy đồng chí “đầy tớ nhân dân" đi cùng Thư: May quá chúng tôi đang định báo các anh việc 2 thằng này đột nhập nhà tôi trái phép và có ý định hiếp dâm bạn gái tôi.
Thằng Đ.A quát lên: Địt mẹ mày đừng nói lao, tao đến đây để điều tra.
Chiến vẫn bình thản: Mày có quyết định điều tra hay giấy giới thiệu không. Mày có báo trước cho bọn tao không.
Đ.A lầm lì: Tao đéo việc gì báo trước cho loại giết người như mày.
Thằng Chiến cười nhạt: Các anh làm chứng giúp, tôi tố cáo thằng này vu khống tôi.
“Không vu khống đâu, Chúng tôi có đủ chứng cứ khép anh vào tội giết người" Giọng oanh vàng thỏ thẻ của Thư cất lên.
Mặt thằng Chiến đổi màu trắng bệch quay sang nhìn Thư: Mày nói láo.
Thư vẫn nhẹ nhàng: Tôi có nói láo đâu. Là Ông Định (đồng chí giám định viên) khai ra đó chứ.
Chiến vẫn ngoan cố: Khai ra cái gì. Tất cả đều đã có trong biên bản giám định rồi. Mày đừng bịa đặt.
Thư: Nếu tôi bịa đặt thì làm sao tôi biết được Thu không phải chết trong khoảng thời gian 7-8h. Làm sao tôi biết có dấu vân tay của anh trên các đồ đạc tại phòng ngủ của Thu. Làm sao tôi biết trên quần áo của Thu có tóc của anh.
Mặt từ trắng bệch chuyển sang đỏ gay, Chiến gân cổ lên cãi: Mày … mày bịa đặt …
Chưa kịp nghe hết xem Chiến bảo Thư bịa đặt gì thì tôi nghe thấy tiếng gào lên: Mày lừa tao … Mày giết em tao …
Vâng, đó là tiếng của Xuân, Xuân lao vào vừa cào cấu Chiến vừa thét: Mày giết em tao, đổ tội cho người yêu tao. …Vậy mà tao có thể ngủ với mày cả năm nay … Trời ơi. …
Chiến dùng hết sức đẩy Xuân ra quát: Im mẹ mày mồm đi. Làm đéo gì có chuyện đó. Bọn nó đang vu khống tao.
Xuân vẫn nức nở: Trời ơi sao tôi ngu vậy. Minh đã nói là nó không giết Thu mà tôi không tin. Minh nó không giết thì chỉ còn mày thôi. Hôm đấy chính mày báo cho tao biết Thu bị giết. Chính mày bảo tao gọi điện hỏi Minh xem nó có biết việc này không. Hoá ra lâu nay mày ngủ với tao để thăm dò tin tức của Minh. Mày còn giả nhân giả nghĩa bảo tao không tố cáo Minh. Tất cả chỉ để Minh gánh tội cho mày phải không. Thằng chó chết.
Có lẽ khoảng thời gian Xuân khóc lóc kể lể đã giúp thằng Chiến bình tĩnh lại, nó quay qua nói với mấy đồng chí “đầy tớ nhân dân" đi cùng Thư: Tôi muốn về trụ sở để làm rõ việc này.
Đồng chí “đầy tớ nhân dân" rất lịch sự đáp: Vâng, vậy mời các anh về phường làm việc.
Haizzz. Đấy là sai lầm của bọn tôi đấy.
………………
Cả bọn lục tục kéo nhau về công an phường.
Đến nơi thì …. đệch mợ …. Thằng Chiến được mấy đồng chí công an đưa vào phòng riêng để lại bọn tôi ngồi lố nhố ở ngoài.
Tôi ra ngồi cạnh Thư hỏi: Sao cậu bảo không tham gia vào vụ này nữa.
Thư cười: Không tham gia để 2 đứa cậu ăn hành ạ. Ngay từ lúc thấy các cậu có ý định đến gặp Xuân tớ đã biết không ổn rồi. Nhưng tớ để kệ các cậu làm để biết đi tiếp sẽ nguy hiểm đến mức nào.
Tôi: Vậy là suốt thời gian đó cậu vẫn theo dõi 2 đứa tớ à.
Thư: Sao tớ phải theo dõi, có chuyện gì cậu chả báo cáo tớ. Chưa đến lúc nguy hiểm thì tớ cứ để kệ các cậu thôi. Tớ đi làm việc khác quan trọng hơn.
Tôi: Cậu đi gặp lão Định à?
Thư: Ừ. Tớ đi cùng với chị Hà.
Tôi: Chị Hà mà cũng chịu đi với cậu à.
Thư cười: Mất của tôi đôi giầy Chales & Keith đấy. Cậu bảo thằng Đ.A liệu liệu mà đền cho tôi.
Tôi: Thế lão Định cũng chịu khai ra sao ?
Thư: Chả khai thì sao. Kiểm sát viên VKS nhân dân tối cao xuống làm việc. Đến bố lão ấy cũng đái ra quần đấy.
Tôi: Lão Định khai tuốt tuồn tuột như lúc nãy cậu nói với thằng Chiến à.
Thư: Không lão ấy chỉ khai về thời gian tử vong của Thu thôi. Còn những thứ còn lại tớ bịa ra đấy.
Tôi: Bịa ??
Thư: Ừ, tớ suy luận ra thôi. Chả tự nhiên thằng Chiến lại cho người mua hết đồ đạc ở trong phòng của cái Thu.
Tôi: Thế lão Định có khai ai bắt lão ấy làm sai lệch kết quả giám định không.
Thư: Lão ấy không dám nói. Nhưng nếu thằng Chiến là hung thủ thì mình cũng đoán được ai đứng sau vụ này.
Im lặng một lúc Thư nói tiếp: Tớ sợ vụ này không đi được đến cùng đâu. Cậu cũng phải xác định trước đi.
Tôi: Đã có lời khai của lão Định rồi, lại còn cả cái Xuân vừa rồi nữa. Sợ gì không buộc tội được thằng Chiến.
Thư: Không đơn giản như vậy đâu. Giờ hiện trường vụ án không còn. Xác của Thu cũng đã chôn rồi. Giờ làm gì còn chứng cứ gì xác thực việc thằng Chiến giết người được. Lời khai của lão Định cũng chỉ xác định được cái Thu không bị giết vào giờ đó chứ đâu buộc tội được thằng Chiến. Tất cả những gì mình có đều là chứng cứ gián tiếp. Buộc tội người bình thường còn khó nữa là buộc tội thằng có thân thế ô dù như thằng Chiến. Cậu chưa làm trong ngạch tư pháp cậu không biết. Mọi thứ đều có thể đổi trắng thay đen. Việc 2 năm rõ mười, chứng cứ rành rành bọn nó còn lật được chứ đừng nói vụ việc lờ mờ như này.
Tôi: Để thế làm sao được. Tí tớ sẽ nói thằng Đ.A gọi về nói bố nó bắt thằng Thắng phải khai ra ai là người nhờ nó thả thằng Minh. Mình cứ truy ngược là ra thôi có khó gì đâu.
“Không được rồi mày ạ" Thằng Đ.A không biết từ đâu xuất hiện nói.
Tôi quay qua nó: Sao mà không được. Bố mày là trùm xứ đấy, chẳng nhẽ không bảo được thằng tép riu.
Đ.A: Ông già vừa gọi điện cho tao. Ông ấy cấm tao không được theo tiếp vụ này. Đây là yêu cầu của Mr X. Mà Anh em mình ngu vãi chưởng. Cùng là công an cấp cao. Kiểu gì các ông ấy chả có dây mơ rễ má với nhau.
Tôi: Thế mày bỏ cuộc thật à.
ĐA: Không bỏ cuộc mà được à. Giờ bố tao trái lệnh Mr X thì lão ấy cho băng nhà tao ra bã luôn. Mà tao cũng chết dí luôn ở đấy, hết hi vọng tiến thân. Với lại ….
Tôi: Với lại sao ….
Đ.A: Thằng Minh cũng chết rồi.
Tôi: Chết. Vậy mà chết được sao.
Đ.A: Thì bệnh viện báo là không cứu được chứ sao.
Tôi: Không cứu được cái beep. Chỉ tại mình giao thằng Minh cho công an thôi…..
Thư chen vào: Thôi cái đó cậu đừng nói lung tung ở đây. Mình làm gì có chứng cứ.
Đúng lúc đó thì thằng Chiến khệnh khạng đi ra cùng ông trưởng công an phường. Lão trưởng công an phường nói đãi bôi mấy câu rồi bảo: Chúng tôi thấy không có lý do gì để giữ anh chị ở lại đây. Mời anh chị về cho.
Thằng Chiến đi qua bọn tôi cười nửa miệng. Đoạn nó nói thằng Đ.A: Mày là con ông Thắng đúng không. Mày ra đây tao bảo ?
Thằng Đ.A mặt hằm hằm nhưng cũng đi theo nó.
Hai thằng ra ngoài nói chuyện một lúc rồi, xong thằng Chiến ra nói gì đó với cái Xuân rồi lên taxi giông thẳng. Cái Xuân đã thôi không gào thét, lững thững bước đi vô hồn về phía cuối đường.
5 thằng cốt đột kia cũng đã biến mất từ đời nào.
Còn lại 3 đứa tôi.
Thằng Đ.A quay qua bọn tôi: Thằng chó nó đe doạ mình chứ, nó bảo bọn mình không có chứng cứ gì thì đừng làm bậy nữa. Nó sẽ bỏ qua. còn Nếu mình tiếp tục xới tung vụ việc lên thì nó không đảm bảo tính mạng của mình đâu.
Tôi quay qua nó hỏi: Thế giờ mày tính sao.
Đ.A: Thằng Minh chết rồi thì mình có đi tiếp cũng chả để làm gì. Mà có vạch mặt được thằng Chiến thì nhà tao cũng điêu đứng. Mình tao thì không sao. Nhưng còn ông già ở nhà….. Tao xin rút.
Tôi quay sang Thư: Còn cậu.
Thư: Tớ nói rồi đấy. Tớ chả thấy có lợi ích gì nếu đi tiếp cả. Chỉ toàn nguy hiểm thôi. Dừng lại đi.
Tôi cười buồn.
Vậy Còn tôi…. tôi đâu phải nhân vật chính trong những câu truyện trinh thám. Tôi đang sống ở hiện thực. Hiện thực là một thằng như tôi (vào thời điểm đó) không thể tìm được công lý bởi … những người nắm giữ công lý đã cố tình … giấu nó. Và ngay cả tôi tại thời điểm hiện tại, chắc cũng không làm được gì tốt hơn, nhất là khi … bây giờ tôi đâu còn Thư bên cạnh.
…………………………….
Thực sự xin lỗi anh em vì lại một lần nữa không đem đến được cho anh em một câu chuyện có hậu. Nhưng thực tế như vậy. Mình có thể bịa ra 1 câu truyện bi hùng. Ở đó mình sẽ tả xung hữu đột, đưa ra ánh sáng những âm mưu bẩn thửu, vạch trần sự thối nát của xã hội. Nhưng nó không phải là sự thực. Mình không thể ru ngủ anh em trong những câu chuyện phí lí đó. Đấy không phải mục đích mình hướng tới. Mình muốn anh em hiểu rằng. Nơi chúng ta đang sống, Công lý không phải lúc nào cũng tồn tại. Đừng quá kỳ vọng vào nó. Ở cái xã hội này, sống tốt thôi là chưa đủ, hãy sống khôn ngoan, sống biết điều, tránh xa thị phi rắc rối. Chúng ta chưa thể thay đổi nó thì hãy tìm cách chấp nhận nó.
………..
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,731
Reaction score
317
Points
83
Chương 18
Bật laptop, search xvideo.com, tìm 1 em nuột nà và nóng bỏng nhất. Ấn Play. Hắn nằm dài ra giường và thưởng thức.
Những tác phẩm nghệ thuật của 2 thằng tư bản giẫy chết Mỹ và Nhật luôn là liều thuốc an thần tốt nhất mỗi khi hắn gặp chuyện bực mình.
Có điều lần này, những pha hành động kịch tính được lập đi lập lại một cách nghệ thuật, lấy đi rất nhiều nước của cả người đóng lẫn người xem đó không làm hắn hứng thủ nổi.
Đờ mờ, hắn có làm gì sai đéo đâu mà cụ khốt chửi hắn như tát nước vào mặt. Đã thế ổng còn chửi trước mặt 2 thằng đàn em thân tín nữa chứ. Chuyện này mà đến tai bọn ong ve ở dưới thì hắn làm sao mà ngẩng mặt lên với đời.
Rõ ràng, cụ khốt ngày càng lẩm cẩm rồi, dù gì đi nữa thì hắn cũng là chân mệnh thiên tử, là người thừa kế vương triều cụ khốt để lại sau này. Cụ khốt sỉ nhục hắn như vậy, bọn đàn em nó khinh thường hắn thì sau này làm sao hắn lãnh đạo quần hùng được.
Mà mọi chuyện rõ ràng là do cụ khốt, cụ khốt không cho hắn tham gia vào giang hồ, bắt hắn đi làm thằng cớm tép riu, suốt ngày phải luồn cúi nịnh nọt, rồi pha trà rót nước … Một thằng chọc trời khuấy nước như hắn làm sao chịu nổi.
Đã đành là cụ làm thế là vì hắn, hắn biết thế nên cũng cố nhẫn nhục. Vậy nên hắn mới tìm cách thích nghi. Đời hắn không bao giờ làm cái gì nửa vời cả. Đã xấu thì phải xấu nhất trong những thằng xấu, mà bắt hắn là người tốt thì hắn cũng sẽ tốt nhất trong những thằng tốt cho xem.
Mà muốn làm thằng tốt thì phải đi bắt hết những thằng xấu, vậy nên hắn nghĩ đến việc đi bắt cmn hết những thằng bị truy nã. Ở cái xứ này, thằng nào bị truy nã thì hoặc là xấu thật, hoặc bị ép phải xấu thay cho những thằng xấu hơn khác đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Đằng nào thì cũng là xấu cả. Cứ gô cổ hết bọn nó vào. Một công đôi việc. Vừa làm người tốt, vừa được lên lon lên chức.
Tưởng ngon ăn, ai ngờ vừa mới phi vụ đầu tiên đã dính phốt. Mất mấy ngày ăn trực nằm chờ, tốn công tốn sức mới tóm được 1 thằng, chuẩn bị phanh phui ra cả 1 vụ án oan thế kỷ thì bị cụ khốt kỳ đà cản mũi. Thế là công toi.
Đã thế cụ khốt còn lôi chuyện đó ra chửi hắn nữa chứ. Đờ mờ, hắn biết thế đéo nào được bố của thằng chó chết kia quyền lực lại ghê gớm vậy. Mà có lẽ sau vụ này hắn cũng sáng mắt ra thật. Ở cái xứ này, phạm pháp chỉ có 2 loại, 1 là tứ cố vô thân, 2 là trâm anh thế phiệt. Mà 2 cái loại này nó cũng na ná chả khác đéo gì nhau. Người trần mắt thịt như hắn phân biệt thế đéo nào được.
…………………………………..
Màn hình lap top vẫn lặp đi lặp lại tư thế doggy quen thuộc nhưng chẳng làm thằng em của hắn ngóc đầu lên nổi. Bực cả mình.
Gập laptop, chạy lại tủ lục tìm một lúc, hắn lôi cái danh sách tội phạm truy nã trên toàn quốc ra săm soi. Lần trước hắn chấm thằng Minh vì thằng này người Nam Định. Hắn chỉ cần nhờ bọn ong ve về nhà xác minh quan hệ là lần mò ra được chỗ ẩn nấp ngay. Gì chứ, nắm trong tay cả hệ thống trinh sát của xã hội đỏ lẫn lũ ong ve của xã hội đen thì mấy việc này nhằm nhò gì.
Rê bút rà soát trên cái danh sách dài dằng dặc, hắn dừng lại ở một cái tên rất kêu: Lê Trần Kim Thanh. Sinh năm 1988. Phạm tôi: Cướp tài sản. Quê quán: Nam Định.
Haizzzz. Giang hồ cứ đồn đại: “Trai Nam gái Hải" Có biết đâu là gái thành Nam cũng vcl luôn chứ chả bình thường. Nữ nhi mà đi cướp tài sản thì chắc chắn không phải dạng vừa rồi.
(Tiện đây phổ biến kiến thức pháp luật cho anh em biết 3 tội hay bị nhầm lẫn với nhau: [(1)Cướp tài sản,(2) cướp giật tài sản, và (3) cưỡng đoạt tài sản. Thằng (1) là dùng “vũ lực” để lấy tài sản (kiểu cầm dao đâm cho gục rồi đường hoàng lấy tài sản đi). Thằng (2) là dùng chữ (nhanh) đề lấy tài sản (Kiểu giật dây chuyền rồi phóng xe mất đó) . Thằng (3) là dùng chữ (doạ) để lấy tài sản (Kiểu mày có đưa tiền không. Không ….. tao về mách vợ mày mày đi với gái; …. mai tao cho đệ chặn đường đánh chết cha mày ……)] Đơn giản thế cho anh em ngoại đạo hiểu Và đó cũng là cách hiểu của thằng Đ.A ở thời điểm đó. Mấy đồng chí học luật cũng không nên đi vào chi tiết mà tranh cãi với tớ làm gì - sau này đọc sẽ rõ hơn]
…………………………………………………..
Quay trở lại với thằng “hắn”.
Sau một hồi cân nhắc, hắn quyết định chấm em “Kim Thanh" cho cuộc đi săn tiếp theo. Con gái đi cướp tài sản làm hắn tò mò và kích thích. Cữ nghĩ đến cảnh sau này em ấy cầm tuýp hay cầm phớ bem nhau với mình mà hắn thấy hồi hộp. smile.
Hắn nhấc máy bấm số gọi cho mấy thằng nằm vùng của cả xã hội đỏ và xã hội đen. Chính thức bước vào cuộc săn nã tiếp theo.
…………………………..
Hà Nội, ngày … tháng … năm …
Hắn đang nằm dài trong 1 khách sạn hạng sang ở hồ Tây và chờ đợi. Thông tin báo về cho biết, con mồi hiện giờ đang ở Hà Nội và lấy nghề làm gõ để mưu sinh. Em này đầu cũng có sạn đây. Biết “tâm bão sức gió bằng không" nên lựa chọn đất thủ đô - nơi nguy hiểm nhất ẩn náu.
Cơ mà thôi kệ, đầu có sạn thì tí hắn cũng gô cổ lại rồi vác lên phường lãnh phần thưởng. Vụ này quá nhẹ nhàng chứ không rắc rối như vụ đầu tiên. Nghĩ đến đấy hắn mỉm cười mãn nguyện.
Tiếng gõ cửa vang lên, em này quả là chuyên nghiệp. Hắn gọi điện hẹn và báo pass chuẩn là 15p sau có mặt luôn. Đằng nào cũng đang rảnh rỗi, hắn tính vờn em ấy một chút trước khi đưa em ấy lên phường.
Hắn lấy giọng: Vào đi em.
Cửa mở, người bước vào làm hắn há hốc mồm. Đời hắn chơi gái chăn rau các kiểu, chưa bao giờ hắn gặp em nào ngọt nước như em này. Da trắng, dáng chuẩn, mặt sang, lại thêm biết cách ăn mặc … ở em ấy toát ra vẻ tiểu thư đài các mà không nhiều em gái nhà lành có được chứ đừng nói là gõ. Cũng phải thôi, 8x đời cuối mà giờ vẫn đi khách giá tiền củ thì đâu phải dạng vừa được.
Ngay lập tức, hắn âm thầm ra quyết định. Phải chén xong mới bắt.
Hắn còn chưa biết nói gì thì em ấy đã cất giọng nhẹ nhàng: Anh là bạn anh xxx ạ. Anh vào tắm trước đi. Xíu em vào tắm cùng nha.
Chà chà, hắn tặc lưỡi. Chơi gõ cũng nhiều mà hắn chưa gặp em nào dịu dàng lại chiều khách như em này. Thường cái bọn đã đi làm gõ không dở hơi thì cũng quái thai ngâm axit. Nói chuyện dấm dớ chỏng lỏn chứ làm gì lịch sự nhã nhặn như em này đâu. Thôi, hàng đã dâng đến tận miệng thì phải thưởng thức thôi.
Hắn cởi quần áo và vào trong nhà tắm xối nước. Dòng nước nóng chảy dài trên cơ thể làm hắn bắt đầu thấy thoải mái thì cơ thể ấm áp ốp vào từ sau lưng cùng bàn tay mềm mại ve vuốt ở vị trí nhạy cảm làm hắn rùng mình, thằng em lập tức nhỏm dậy không còn nghe theo sự chỉ đạo của hắn nữa.
Lần đầu tiên trong đời hắn cảm nhận được tột đỉnh thăng hoa là thế nào. Em ấy không dùng kỹ năng bài bản như những em gõ khác, cũng không phải kiểu vụng về của mấy em rau mới lớn. Đó là tổng hoà của nghệ thuật làm tình và …. cảm xúc. Em ấy làm tình một cách có cảm xúc. Như em ấy đã yêu hắn từ lâu rồi. Và em ấy cũng làm cho hắn có cảm giác hắn yêu em ấy từ lâu rồi. Thoáng trong đầu hắn đã nghĩ đến việc thả cho em ấy đi. Chắc là sẽ thả thôi. Hắn sẽ về tìm một con mồi khác. Ai có thể bắt người yêu của mình lên phường cơ chứ. Rồi thì mọi ý nghĩ của hắn cũng tan biến cùng sự hoan lạc.
………………..
Hắn tỉnh dậy thấy đầu óc nặng chịch và xung quanh tối om. Phải mất một lúc định hình hắn mới nhớ mình đang ở đâu. Rướn tay bật đen, hắn nheo mắt nhìn xung quanh. Hắn vẫn đang nằm ở căn phòng đó … 1 mình. Em ấy đã đi từ lúc nào. Hắn nhắm măt hồi tưởng lại dây phút thần tiên vừa trải qua. Nhưng cơn đau đầu kéo hắn lại với thực tại.
Đau đầu, bình thường có bao giờ hành sự xong mà lại đau đầu đâu. Hắn lạnh sống lưng nhìn quanh.
Cái đệch …. Quần áo điện thoại, ví, đồng hồ …. mất cmn rồi.
………………………………………………….
Mẹ kiếp con hồ ly này, lấy tiền, đồng hồ, với điện thoại thì cũng thôi đi. Lại còn lấy quần áo của bố. Thế giờ bố về kiểu gì đây.
Nghĩ ngợi một hồi, hắn đành muối mặt bấm số gọi cho thằng bạn trí cốt. Xác định là nhục nhã và bị nó cười vào mặt rồi.
…………………………………………..

* Ghi lại theo lời kể của Đ.A - có hư cấu một số tình tiết không đáng kể.*
Câu truyện tiếp theo thế nào, anh em đợi 900 like và 120 share sẽ biết nhé.
Thân.
....................
Ban nào đi qua đá hộ lên cái nhé.
Cám ơn nhiều
 

Bình luận facebook

Top Bottom