Full Săn Nã

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,580
Reaction score
641
Points
278
Chương 5
Bình thường oánh đế chế, dù thằng Đ.A có chấp shang đi nữa thì tôi vẫn ăn hành ngập mặt. Chả hiểu sao hôm đó nó đánh như thằng ngẫn ngợ. Lên đời thì chậm. Bo nhà thì toàn lỗi với cả quên chạy dân. Nên hôm đó là lần đầu tiên tôi hạnh lại được nó. Kể cũng là một ngày đáng nhớ.
Trên đường về, thấy thằng Đ.A buồn buồn tôi lại thấy áy náy. Nó vừa mới cứu tôi khỏi nguy cơ đuổi học, tôi lại nỡ lòng nào cướp đi cái thú vui hành hạ tôi trong game của nó. Nhưng thôi kệ, nó hành tôi quen rồi. Thỉnh thoảng phải vùng lên tí cho nó đổi gió chứ.
Lúc đó cũng đã chập choạng tối. Ngồi sau xe nó, tâm trạng đang vui phơi phới . Vừa rẽ vào đoạn đường đê vắng người thì đột nhiên có tiếng rồ ga của chiếc xe máy từ đằng sau vượt lên. Tôi còn chưa kịp quay ra nhìn thì đã hẫng người, xong thấy mình lăn lông lốc dưới đường rồi.
Chân trái đau điếng, tôi quay lại thì thấy 2 thằng cao to đen hôi vừa quẳng xe máy sang một bên. Mỗi thằng một cái tuyp sắt lao vào thằng Đ.A.
Thằng Đ.A thì lúc đó đang lồm cồm bò dậy, chổng mông vào 2 thằng kia. Tôi chỉ kịp thét lên cảnh báo thì 2 thằng cốt đột kia đã phang tuýp vào lưng thằng Đ.A rồi. Thằng Đ.A chúi người loạng choạng chạy về phía trước để tránh đòn. 2 thằng kia vẫn rượt theo sát nút.
Tôi định cố gắng ngồi dậy (chả hiểu để bỏ chạy hay để giúp thằng Đ.A nữa) nhưng lại thấy đau nhói ở đầu gối. Nhìn xuống, tôi kinh hoàng khi thấy phần dưới chân trái của mình rách một mảng lớn, máu me chảy đầm đìa. Chả hiểu sao, trước khi thấy máu, tôi chỉ thấy chỗ đó đau nhói. Giờ thì mọi thứ như hỗn loạn và mờ mịt hẳn luôn.
Tôi quay lại thì thấy thằng Đ.A đã giằng được một cây tuýp và quay lại đập túi bụi 1 thằng cốt đột. Thằng còn lại thì đang lóp ngóp bò dưới đường.
Thằng kia cũng chỉ chịu được mấy đập nữa thì cũng vứt tuýp lại rồi bỏ chạy chối chết. Xong thằng Đ.A lếch thếch quay lại chỗ tôi, lúc nó đến gần tôi mới thấy đầu nó nhoe nhoét máu. Cũng đã từng chứng kiến nó bị ốp nhiều rồi, nhưng chưa lần nào tôi thấy nó bầm dập te tua đến vậy. Chứng tỏ 2 thằng cốt đột kia cũng phải cứng lắm.
Thấy máu me ở chân tôi vẫn chảy đầm đìa, thằng Đ.A xé áo buộc vào chân tôi xong bảo: Giờ vào viện tao sợ nguy hiểm, tao với mày cứ chạy về nhà tao đã. Về đó thì không sợ bố con thằng nào.
Tôi hơi ngạc nhiên hỏi lại: Mày đập bọn nó thế rồi còn sợ gì nữa ? Bình thường đánh nhau xong là thôi còn gì.
Đ.A: 2 thằng này tao chưa gặp bao giờ. Mà chắc cũng không phải người NĐ.
Tôi: Sao mày biết không phải người NĐ.
Thằng Đ.A hất hàm chỉ con wave ghẻ nằm chỏng gọng bên đường của 2 thằng cốt đột kia: Xe bọn nó biển 16. Tao sợ bọn này dân Hải Phòng dạt sang.
Tôi: Hải Phòng thì sang NĐ làm gì ? Mà mày có thù oán gì với bọn HP không.
Thằng Đ.A gắt: Thù oán đéo gì. Thôi về nhanh lên, nãy tao thấy thằng bỏ chạy kia có săm trổ ở bắp tay đấy.
Thời đó là những năm 2000, việc săm trổ không phổ biến như bây giờ. Đã săm trổ là thuộc dân anh chị và thường là đã từng xộ khám rồi.
Nghe thằng Đ.A nói thế tôi cũng sợ, vội leo lên xe phóng về nhà nó.
Về đến nhà, thằng Đ.A đỡ tôi vào trong xong nhấc điện thoại gọi luôn cho bố nó.
Đ.A: Con đây, dạo này nhà mình có va chạm gì với bọn HP không bố.
…….
Đ.A: Con vừa bị 2 thằng đi biển 16 ốp xong. Mà bọn này chắc không phải mấy thằng choai choai vớ vẩn đâu bố.
………….
Đ.A: Con về nhà rồi, mà thằng T.A bị chảy máu ghê quá. Con chưa dám đưa nó đi viện.
……..
Đ.A: Vầng, Bố về luôn nhé.
………………….
Thằng Đ.A cúp máy xong ra ngồi xuống cạnh tôi. Lúc này đèn điện sáng tôi mới thấy mặt mũi nó thê thảm thế nào. Má bên phải của nó xưng vù lên, bầm tím và rỉ máu. Mắt bên phải cũng sưng húp lại theo. Và ghê nhất là máu từ trán nó chảy xuống thành một đường dài. Chơi với nhau bao lâu, lần đầu tiên tôi thấy nó thảm đến thế.
Tôi quay qua hỏi: Bố mày bảo sao.
Thằng Đ.A: Bố tao bảo ở yên trong nhà, bố tao về giờ đây.
Tôi: Mà bố mày có biết bọn này không.
Thằng Đ.A: Bố tao không nói, nhưng nghe giọng chắc có dính dáng đến chuyện làm ăn của ông ấy.
Tôi: Làm ăn của bố mày thì liên quan gì đến mày chứ.
Đ.A: Tao cũng đéo biết. Nhưng chắc có vấn đề gì đấy thì bố tao mới gấp gáp vậy. Chứ Bình thường ông ấy chả bao giờ như vậy cả.
Nói đến đây thì nghe tiếng xe máy dừng trước cửa. Thằng Đ.A vội chạy đến cửa sổ nhìn liếc ra. Xong đã nghe tiếng lạch cạch mở cửa rồi có 3 người đàn ông bước vào.
Bố thằng Đ.A đi đầu. Nhìn bố nó thì không ai nghĩ là dân đầu gấu cả. Bố nó mặc áo sơ mi quần âu đóng thùng. Khuôn mặt xương xương với mái tóc loà xoà trước mặt. Còn 2 người đi đằng sau thì liếc phát đã biết dân máu mặt rồi. Cả 2 đều săm trổ kín người. Một đồng chí thì đầu trọc đeo kính đen. Một đồng chí thì để tóc dài buộc thành trùm ở đằng sau.
Vào đến nhà, bố thằng Đ.A liếc nhìn tôi với thằng Đ.A xong quay qua bảo 2 đồng chí đi cùng: Bọn mày xem băng bó cho 2 đứa nó. Xem có phải đi viện không. Nói rồi, ông ấy đi ra chỗ điện thoại nhấc máy gọi.
Đồng chí tóc dài tiến đến chỗ mình, cởi cái áo buộc chỗ vết thương của mình ra. Máu hình như cũng đã ngừng chảy. Đồng chí hỏi: Đau không ku. Mày bị bọn nó chém à.
Tôi: Cháu cũng không biết nữa, lúc đó nhanh quá. Nhoáng cái cháu đã thấy xe bị đạp đổ rồi.
Tóc dài: Chắc không phải chém, vết rách kiểu này chắc lúc ngã xe bị cái ốp bô nó cứa vào thôi.
Tôi: Chắc thế ạ, vì cháu thấy bọn nó cầm tuýp sắt ạ.
Tóc dài: Ừ, bọn HP hay chơi tuýp sắt. Địt mẹ, bọn nhát chết. Dân NĐ mình thì chỉ xài dao. Đã chơi còn sợ.
Nói xong đồng chí đỡ mình vào trong nhà rửa vết máu ở trên chân, xong lấy cồn đổ lên chỗ vết thương. Thấy mình cắn răng rên rỉ, tóc dài cười: Thanh niên hoi, mà mày cố nhịn đau đi. Tình hình này chưa đưa mày đi viện được rồi.
Tôi quay ra hỏi: Mà có chuyện gì mà căng thế chú.
Tóc dài: Mày quan tâm làm gì. Chuyện làm ăn thôi.
Nói đến đây thì nghe tiếng bố thằng Đ.A quát ở bên ngoài: Mày vào trong nhà, trẻ con biết gì mà xen vào chuyện người lớn.
Thằng Đ.A cũng quát: Tôi đéo phải trẻ con, mình tôi vừa cân 2 thằng cốt đột đấy đấy.
Giọng bố thằng Đ.A: Đánh nhau giỏi đéo làm thằng trẻ con trưởng thành được đâu. Cút mẹ mày vào trong nhà. Đừng để bố mày ngứa mắt.
Xong thì thằng Đ.A lại lếch thếch chui vào phòng chỗ tôi đang nằm. Tóc dài thấy thằng Đ.A vào thì nói: Nay đéo phải chuyện đùa đâu ku. Bọn HP nó dám gây sự với mình trên đất của mình là bọn nó muốn tuyên chiến rồi. Mày đánh được 2 thằng chứ đánh được 5 thằng, 10 thằng không. Mà có đánh xong thì mày thân tàn ma dại, cụt tay cụt chân rồi sau này làm được gì. Đây đéo phải là thời của Trương Phi, Quan Vũ. Đây là thời của Tào Tháo, Khổng Minh.

Vừa nói Tóc dài vừa băng chân cho mình, xong quay qua hỏi Đ.A: Mày có cần băng bó gì không.
Thằng Đ.A mặt vẫn hằm hằm không nói gì. Thấy thế, tóc dài, cười khẩy xong bước ra nhà ngoài.
Trong phòng chỉ còn tôi với thằng Đ.A, 2 đứa tôi căng tai ra nghe tiếng xì xào ở phòng bên ngoài. Nhưng rốt cục cũng chả nghe được gì rõ ràng cả. Một lúc lâu tôi quay qua bảo: Mày ra gọi điện về xin phép bố mẹ tao phát. Không không thấy tao về các cụ lại chạy loạn lên.
Thằng Đ.A ừ một tiếng xong bước ra ngoài gọi điện.
Nghe tiếng nó gọi điện thoại xin phép bố mẹ tôi xong thì thấy giọng bố nó: Đầu mày đã nguội lại chưa.
Xong lại thấy bố con nó thì thào gì đó, tôi nằm trong nhà mà nóng ruột không chịu được. Lúc sau thì thấy tiếng ồn ào trước cửa. Rồi tôi nghe thấy tiếng chân người rầm rập bước vào nhà. Chắc cũng phải trên dưới chục mạng chứ không ít.
Chả nhẽ lại huyết chiến sao ?
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,580
Reaction score
641
Points
278
Chương 6
Sau khi vào trong nhà hết, phòng ngoài im phăng phắc chứ không la hét quát tháo như tôi tưởng tượng.
Tôi cố lắng tai nghe, chỉ thấy tiếng thì thẩm nho nhỏ, không rõ là giọng của ai. Cỡ độ 15p sau thì lại nghe tiếng xe máy dừng trước cửa. Có thêm người nữa mở cửa vào, rồi lại thì thào thêm 1 lúc nữa. Xong cuối cùng là tiếng bố thằng Đ.A nói: Thôi đi đi.
Tiếng ồn ào lại nổi lên, tiếng xe máy đồng loạt nổ máy, mọi người lục tục kéo nhau đi.
Được 1 lúc thì thằng Đ.A vào trong phòng hỏi nhỏ: Mày ngủ chưa.
Tôi đáp: Ngủ làm sao được. Thế rốt cục là có chuyện gì vậy mày.
Đ.A: Chuyện làm ăn của bố tao. Tao với mày bị vạ lây thôi.
Tôi: Lạ thật, bình thường có bao giờ mày bị dính vào mấy việc làm ăn của bố mày đâu nhỉ.
Đ.A: Bố tao cũng bảo là lạ. Trước giờ bọn HP nó vẫn tuân thủ luật bất thành văn trong giới giang hồ mà.
Tôi hỏi: Luật gì ?
Đ.A: 1 là không báo cớm, 2 là không kéo gia đình, người thân vào cuộc.
Tôi: Chắc bọn nó cho rằng mày không phải là người ngoài cuộc nữa. Mà mày có tham gia vào công việc của bố mày không đấy.
Đ.A: Tao cũng xin bố tao mấy lần nhưng ông ấy có cho đâu. Lúc nào cũng bắt học. Ông ấy hay nói câu gì mà: “Một thằng luật sư xách cặp còn hơn 100 thằng xã hội đen ôm súng”
Tôi: À câu đấy tao biết, trong truyện “Bố già” đấy. Hoá ra bố mày cũng đọc truyện đấy hả.
Đ.A: Nhưng ông ấy sao cấm tao được mãi. Hôm nào họp băng ở nhà tao chả ngồi trong này nghe lén.
Tôi: Thế mày có hóng được chuyện gì không.
Đ.A: Cũng sơ sơ. tao đoán ông ấy cũng cố tình để cho tao nghe. Chắc biết tao cũng éo học hành được.
Tôi: Ừ, thì hôm nay ông ấy chả cho mày ngồi họp luôn đấy thôi.
Đ.A: Thì hôm nay là lần đầu tiên tao bị ốp nên mới có ngoại lệ.
Tôi: Ờ mà sao bọn HP lại sang NĐ mình gây chiến ấy nhỉ.
Đ.A: Tao nghe nói là hình như sau khi “thằng” Dung Hà bị bắn chết. Công an bên HP nó đang làm mạnh lắm. Nên bọn nó mới dạt về NĐ trú bão.
Tôi: “Thằng” Dung Hà là ai vậy ?
Đ.A: Thấy bảo là trùm giang hồ HP. Vào nam làm ăn bị bắn chết. Tao cũng éo rõ lắm.
Tôi: Thế NĐ mình thì ai là trùm ? đừng nói là bố mày nhé.
Đ.A: Tao cũng không biết. thấy lão Tuấn trọc bảo NĐ vẫn chưa có ai đủ bản lĩnh nhất thống được. Vẫn còn đang tranh giành lắm. Nhưng tao chưa thấy bố tao phải luỵ thằng nào cả.
Tôi: Thế chắc bố mày cũng có số có má rồi.
Thằng Đ.A thở dài đáp: Bố tao bảo NĐ đang trong thời loạn. Kiếm ăn thì dễ nhưng chết lúc nào éo biết. Cỡ bố tao, ở NĐ cũng phải có 5,6 thằng. Lúc nào cũng kèn cựa với lừa lừa đâm sau lưng nhau. Giờ lại thêm bọn HP nữa.
Tôi: Biết đâu bọn HP sang đây lại chẳng có thằng nào đứng đằng sau đỡ đầu.
Đ.A: Bố tao cũng bảo thế. Vì trước giờ NĐ với HP, nước sông không chạm nước giếng. Bọn HP mạnh hơn nhưng cũng chả dám sang NĐ chiếm địa bàn. Kể cả hồi “thằng” Dung Hà còn xưng hùng xưng bá ở HP.
Hiếm khi thấy thằng Đ.A trải lòng nhiều thế, tôi đánh bạo hỏi: Thế mày có biết bố mày làm gì không. Chứ tự nhiên lấy đâu ra tiền mà nuôi cả băng vậy.
Thằng Đ.A nhìn tôi chăm chú một lúc đoạn nói: Trước giờ tao không nói chuyện nhà tao với mày không phải tao không tin mày, mà vì tao không muốn mày biết rồi lại liên luỵ. Nhưng thôi, hôm nay mày cũng dính vào rồi, tao nói cho mày cũng chả sao:
Dân giang hồ ở NĐ có nhiều cách làm ăn lắm. Mạn thành phố mình thì băng thằng Tùng sến bao lô đề cá độ, băng thằng Tiến xù bảo kê sòng bạc, Băng thằng Tuấn Xồm thầu khu bến xe với bến tàu. Hình như còn có băng thằng Minh Điều chuyên ăn hàng ở đường mười (bọn này thì ít người hơn, nhưng liều lĩnh lắm).
Tôi hỏi: Thế còn bố mày ?
Đ.A: Bố tao thực ra cũng mới tham gia vào thôi. Vì mới nên không tranh giành được với những mảng mà bọn nó đã phân chia trước rồi.
Tôi: Thế bố mày làm mảng nào.
Đ.A: Hàng trắng.
Tôi há hốc mồm: Bố mày buôn heroin à.
Đ.A dửng dưng: Nhà tao ở khu này mà mày cũng không đoán ra à.
Tôi: Tao cũng nghi nghi. Nhưng mà buôn Heroin là tử hình đấy.
Đ.A: Ai chả biết. Nhưng cái này siêu lợi nhuận. Chứ không bố tao làm sao mà kèn cựa được với những băng khác.
Tôi hỏi lại: Mà sao mày kể chuyện này với tao. Không sợ tao báo công an à.
Đ.A cười: Mày hỏi chứ có phải tự nhiên tao kể chứ. Với lại bạn bè chơi với nhau mà không tin thì còn tin ai được nữa.
Tôi: Giờ mày cũng định tham gia vào công việc của bố mày à.
Đ.A: Tao đã bảo là tao xin mấy lần rồi nhưng bố tao không cho mà.
Tôi: Tao nghĩ mày không nên dính vào, có chuyện gì thì nhà còn có mày đứng ra gánh vác. Chứ cả 2 bố con đều đi hết thì … Mà chắc bố mày cũng nghĩ thế nên mới không để mày dính vào.
Thằng Đ.A nhìn lên trần nhà thở dài: Lúc đầu tao cũng nghĩ như mày vậy. Nhưng nhiều lúc tao lại thấy nghi nghi. Rõ ràng bố tao không cho tao dính vào chuyện làm ăn. Nhưng ông ấy vẫn cho lão Tuấn trọc chơi với tao. Tiếng là chơi mà tao thấy như kiểu ông ấy cử lão Tuấn trọc làm thầy dậy tao ấy. Lão ấy dậy tao đánh nhau, xong dậy tao kiến thức giang hồ, … chỉ có chuyện làm ăn là không bao giờ lão ấy nhắc đến. Nhưng tao nghĩ nếu mà bố tao không muốn tao dính vào chuyện giang hồ thì ông ấy đã cấm tiệt lão Tuấn không dậy tao mấy trò đó rồi.
……..
Lúc đó, cả tôi và thằng Đ.A đều không thể ngờ được dụng tâm của bố nó. Dụng tâm của một người suýt vươn lên được vị trí ông trùm giang hồ đất bắc.
………………………………..
Nằm nói truyện được một lúc thì cả tôi và thằng Đ.A đều thiếp đi lúc nào không biết.
Tôi giật mình tỉnh dậy khi nghe tiếng xe máy dừng trước cửa, quay sang cạnh thì thấy thằng Đ.A cũng đã nhỏm dậy. Nó chạy ra nhà ngoài mở cửa. Xong tôi nghe tiếng bố nó: Mày vẫn chưa ngủ à.
Đ.A: Con đang ngủ thì nghe tiếng xe bố về. Mà mọi người đâu hết rồi ạ.
Bố thằng Đ.A (Giờ gọi là chú Thắng cho dễ nhé, cứ bố thằng Đ.A mãi đau hết cả tay): Tao cho giải tán về hết rồi.
Đ.A: Thế bố không bem cho bọn HP một trận à.
Chú Thắng:Bem bem, lúc nào cũng bem. Đến bao giờ mày mới dùng cái đầu để giải quyết công việc đây.
Thằng Đ.A lập tức im thin thít. bố nó nói tiếp: Nếu muốn sống trong xã hội này, mày phải biết dùng đầu óc. Đâm chém chỉ dành cho mấy thằng đồ tể, tay sai hạng bét. Việc hôm nay mà hô hào anh em đổ máu thì chỉ lợi cho bọn cớm với những băng khác. Mà chính mình thì bị mắc mưu bọn nó.
Thằng Đ.A: Bị mắc mưu á cơ ?
Chú Thắng: Mày có quen con bé nào tên Mai không ?
Đ.A: Mai nào ạ, còn quen mấy đứa tên Mai cơ.
Tôi nghe chú Thắng thở dài: Mày mà không bỏ tật gái gú đi thì còn chết con ạ. Con Mai nhà bên kia cầu Đò Quan đấy.
Đ.A: Dạ có … mà sao ạ.
Chú Thắng: Việc hôm nay mày bị ốp là do nó đấy ?
Đ.A: Nó cho người ốp con ?????
Chú Thắng: Thật ra nó cũng là con tốt thí thôi. Thằng Tùng Sến có 1 thằng đàn em chơi thân với con Mai. Nó biết là con Mai có dính líu tình cảm với mày. Nó lại chơi với mấy thằng HP mới dạt về đây. Nên nó cho người giới thiệu con Mai cho một thằng trong đám đó. Hôm nay chắc mày làm gì con Mai nên nó mới báo cho thằng Thành đến đập mày.
Đ.A: Vậy thì có gì mà mắc mưu ạ ?
Chú Thắng: Mày ngu thế, thằng Tùng sến muốn lấy đó làm cái cớ để băng mình chiến nhau với băng HP. Nó thì ở giữa ngư ông đắc lợi.
Im lặng một lúc xong thằng Đ.A mới ngập ngừng hỏi : Mà sao bố biết chuyện này vậy ?
Chú Thắng: Sống ở cái xã hội này mà không có tai mắt thì chết lúc nào không biết con ạ.
Thằng Đ.A hỏi tiếp: Bố biết rồi sao còn hô hào anh em đến đây làm gì.
Chú Thắng: Là do bọn nó nghe tin kéo đến. Với lại việc bọn Hp cũng đang căng thẳng. Lúc đầu tao cũng tin là bọn nó tuyên chiến.
Đ.A: Thế giờ mọi chuyện sao rồi ạ.
Chú Thắng: Cái đấy mày không cần quan tâm. Thôi đi ngủ đi, mà hôm nay thầy chủ nhiệm lại gọi cho tao báo mày bị đình chỉ 1 tuần đấy. Mày cứ liệu cái thần hồn.
Đ.A: Ôi giời, học cho lắm rồi cũng đi làm cu li cao cấp. Con chả muốn đi học nữa. Con muốn giúp bố làm ăn.
Thằng Đ.A chưa dứt lời thì tôi đã nghe bốp một tiếng. rồi giọng chú Thắng lạnh lùng: Tao cấm mày bỏ học. Mày không tốt nghiệp phổ thông được thì tao giết.
Xong tôi thấy thằng Đ.A lủi thủi đi vào nhà, nằm xuống cạnh tôi. Tôi cũng im lặng không dám nói gì vì sợ bố nó biết tôi nghe trộm chuyện của 2 bố con nó. Cứ nằm thế một lúc xong tôi ngủ thiếp đi.
………..
Chuyện này mình kể tiếp theo chắc sẽ đụng chạm đến một số nhân vật có tiếng tăm thời kỳ đó ở NĐ. Vậy nên mình xin phép hư cấu một số tình tiết và thông tin về nhân vật kẻo ảnh hưởng. Mình cũng đề nghị anh em đừng lùng info làm gì. Ảnh hưởng đến người ta, ảnh hưởng đến cả mình.
………………
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,580
Reaction score
641
Points
278
Chương 7
Sáng hôm sau tôi được bố con thằng Đ.A trở vào viện băng bó xong phải nghỉ ở nhà mất mấy hôm.
Cái Mai thì ngay tối hôm sau đã lò dò đến nhà thăm tôi. Nó không nói gì về vụ nhờ người ốp bọn tôi, nhưng qua thái độ ngại ngùng dò hỏi của nó, tôi cũng đoán được thông tin bố thằng Đ.A thu được là không sai.
Biết vậy nhưng tôi cũng không giận nó. Cũng từng ở trong tâm trạng thất tình nên tôi hiểu và thông cảm cho nó. Có điều sau hôm đó tôi cũng ít tiếp xúc với nó hơn, mà nó chắc vì mặc cảm tội lỗi nên cũng không liên lạc với tôi nữa. Sau này tôi mới biết nó quay ra yêu thằng HP hôm đó chặn đường ốp bọn tôi. Và cũng chính thằng này sau này là người kéo cái Mai vào con đường nghiện ngập đập đá xong ruồng rấy và buộc Mai phải phá thai. (Nhiều khi nghĩ lại tôi vẫn thấy dường như việc tôi quen Mai rồi để cái Mai quen thằng Đ.A là nguyên nhân chính dẫn đến bi kịch cuộc đời cái Mai sau này và cũng gián tiếp khiến chuyện của tôi với Thư không thành, nhưng thôi, cái vòng luẩn quẩn của cuộc đời chẳng biết thế nào mà lần).
Chuyện của cái Mai cũng khiến thằng Đ.A buồn bã mất một thời gian. Sau hôm đó thằng Đ.A cũng nói thẳng với tôi là nó chia tay với cái Mai cũng vì biết tôi thích cái Mai. Nó không muốn huynh đệ tương tàn vì một đứa con gái. Nghe nó nói thế tôi cảm động lắm, nhưng cứ nghĩ lại cái cách mà Mai đối xử với thằng Đ.A mà tôi nổi da gà. Tôi vỗ vai bảo thằng Đ.A: Cũng may mày dứt ra được. Mà … chả chơi chán rồi còn gì.
Thằng Đ.A thở dài: Tao đã làm gì nó đâu. Mày nghĩ tao lại nhường bạn bè đứa con gái đã chơi bời chán chê.
Im lặng một lúc nó cười buồn: Nó là đứa đầu tiên tao có tình cảm thực sự đấy.
Nghe nó nói thế tự nhiên tôi thấy tay chân thừa thãi. Không phải là cảm giác có lỗi hày buồn bã bởi tôi đâu biết nó chia tay cái Mai vì tôi. Nói chung nó là một cảm giác …. éo thể tả nổi. Haizzz.
Dù sao đi nữa thì sau chuyện đó, tôi với thằng Đ.A càng thân nhau hơn. Thằng Đ.A cũng kể với tôi là: sau khi biết việc nó bị đình chỉ học, bố nó có lên gặp thầy chủ nhiệm. Chắc thầy chủ nhiệm đã nói thẳng với bố nó là đừng hi vọng gì việc thằng Đ.A đỗ đại học. Vậy nên sau hôm đó, bố nó không còn bắt nó học nữa mà bắt đầu cho nó biết các thông tin về hoạt động làm ăn của gia đình.
Tôi phải nhấn mạnh là “cho biết" chứ không “cho tham gia" nhé. Nghĩa là bây giờ bố nó đã trực tiếp nói cho nó biết về các công việc bố nó đang làm thay vì để lão Tuấn trọc kèm cặp nó như trước.
Tôi với nó thân thiết, nên bố nó nói gì nó cũng kể lại cho tôi. Hồi đó nghe cho biết thôi, nhưng giờ nghĩ lại mới thấy đầu bố nó đầy sạn chứ không phải loại tội phạm thông thường.
Nguồn lợi từ buôn hàng trắng là rất lớn. Nhưng bố nó không ngu như những thằng tội phạm khác khi ngay lập tức sắm nhà lầu xe hơi, xưng hùng xưng bá. Việc đầu tiên bố nó nghĩ đến, trước cả khi bắt đầu buôn hàng trắng đó là …. rửa tiền.
Bố nó biết rằng, sống trong khu 5 tầng mà tự nhiên giầu lên một cách bất thường thì kiểu gì cũng bì cớm sờ gáy. Vậy nên thời gian đó, bố con nó vẫn ở trong ngôi nhà lụp xụp trong xóm.
Đồng thời, bố nó từng bước đầu tư vào các lĩnh vực kinh doanh khác như vận tải, nhà hàng, bất động sản. Tất nhiên, để làm những việc đó, bố nó cần có cộng sự.
Hồi đó, hay qua nhà nó chơi, thỉnh thoảng tôi vẫn gặp một đồng chí mặt vuông chữ điền với 2 chiếc răng cửa to cộ, đi xe camry đến đón bố nó. Người đàn ông đó sau này trở thành ông trùm BĐS khét tiếng toàn miền bắc. Mình không tiện nêu tên cụ thể. Nhưng chắc anh em cũng đoán được. Mình nói thế để biết lực của bố thằng Đ.A tại thời điểm đó lớn đến mức nào. Và theo mình võ đoán, để có một sự nghiệp lừng lấy như vậy, đồng chí kia cũng phải nhờ sự giúp sức rất nhiều của bố thằng Đ.A. Cả người, cả của. Cả công khai, cả lén lút .... Không tự nhiên mà thiên hạ nói tập đoàn của đồng chí ấy có xã hội đen đỡ đầu đằng sau đâu.

Phần trên là nói về việc rửa tiền để trong sạch hoá tài sản của bố thằng Đ.A. Tuy nhiên, ngay cả khi đã có một khối tài sản tương đối, bố nó cũng không thể đơn giản mà rút chân ra khỏi hàng trắng. Một phần vì lòng tham của con người là vô đấy, nhưng lý do quan trọng hơn là: Khi đã tham gia vào một đường dây tội phạm, nhất lại là người tạo ra đường dây đó, việc dừng lại và rút chân giữa chừng không hề đơn giản. Giang hồ gọi là ăn non, là phản thùng. Vì mặc dù bạn giàu rồi, nhưng còn một lô một lốc các anh em từng vào sinh ra tử vì bạn. Bạn giàu, nhưng họ chưa giàu. Nếu bạn rút chân ra thì những người khác sẽ đói, và họ sẽ quay lại đâm bạn ngay. Chưa kể, còn bao nhiêu băng nhóm đối địch ngoài kia. Làm gì có chuyện chúng nó bỏ qua những hận thù để cho bạn hạ cánh yên ổn. Chúng nó chỉ cần thấy bạn yếu đuối đớn hèn là lao vào xiên bạn ngay. Đây là quy luật muôn thuở của lợi ích nhóm. Vậy nên anh em cũng đừng thắc mắc là tại sao Mr X giàu nứt đố đổ vách, tiền bạc tài sản có thể đủ để mười mấy đời con cháu ăn không hết. Ấy vậy mà vẫn tham quyền cố vị. Vẫn muốn tái đắc cử thêm một nhiệm kỳ nữa. Vì lợi ích nhóm cả đấy. Chết, lại lan man sang chuyện chính trị. Sờ tốp hia nhé.
……………………………………….
Nói thế để biết rằng, việc kinh doanh hàng trằng là bắt buộc với bố thằng Đ.A. Không thể rút chân ra được nên chú Thắng chỉ còn cách tìm mọi cách để cho mình an toàn.
Đoạn này thì mình phải kể lại dưới góc nhìn của mình tại thời điểm hiện tại. Vì hồi đó, nghe thằng Đ.A nói mình cũng chỉ ù ù cạc cạc. Không hiểu tại sao chú Thắng lại làm thế.
Đại loại là, trong băng, chú Thắng có 2 người tâm phúc, thực ra là bạn thân chí cốt từ trước. Chính là lão Tuấn trọc và đồng chí tóc dài Nam bớp. Mọi hoạt động của băng chú Thắng chỉ chỉ đạo trực tiếp qua Tuấn trọc và Nam bớp. Đến lượt mình, Tuấn trọc và Nam bớp lại tuyển cho mình 1, 2 thằng tâm phúc và cũng chỉ chỉ đạo trực tiếp cho bọn nó cứ thế lại công việc sẽ được truyền xuống các cấp dưới nữa. Tất cả việc chỉ đạo chỉ bằng lời nói. Không điện thoại, không nhắn tin… Hơn nữa thì những thằng ở dưới chỉ biết cấp trên trực tiếp của mình chứ không biết ai ở cao hơn. Với vô số lớp đệm như thế, bố thằng Đ.A có thể yên tâm là dù có một mắt xích nào bị đứt cũng chắc chắn không thể anh hưởng đến mình.
Sau này đi học luật, xem lại hồ sơ bao nhiêu vụ án, tôi mới thấy cách tổ chức băng nhóm khoa học của chú Thắng. Kiểu tập đoàn tội phạm như vậy rất phổ biến trên thế giới. Ở Việt Nam, thì đến bây giờ tôi mới biết được băng Năm Cam có cách tổ chức tương tự. Tuy nhiên, cuối cùng Năm Cam cùng nằm xuống là bởi, những sợi dây liên kết trong băng của hắn không có sự trung thành phà phục tùng tuyệt đối. Rốt cục khi có biến, các con rời vẫn khai tuốt tuồn tuột. Chẳng phải Năm Cam dính vụ Dung Hà cũng chỉ vì bị “Hải Bánh” khai ra câu nói: “Anh không muốn nhìn thấy mặt con cọp cái đó trên đất Sài Gòn nữa" đấy thôi.
…………
Quay lại chuyện của chú Thắng, mặc dù đã tổ chức băng nhóm tinh vi đến vậy, nhưng chú Thắng vẫn chưa an tâm. Lúc đầu, chú Thắng định cho thằng Đ.A đi học trường luật. Để sau này có thể nắm chắc luật pháp để mà giúp chú ấy thắt chặt lại tổ chức hơn nữa. Sau khi biết thằng Đ.A không có khả năng học hành. Chú ấy đã tìm cho nó một công việc khác. (sau này mình sẽ nói). Tuy nhiên, chắc hẳn ám ảnh vì câu nói: “Một thằng luật sư xách cặp còn hơn trăm thằng XHĐ cầm súng" trong truyện “bố già”, nên có lần gặp tôi ở nhà, chú ấy đánh tiếng: “Mày nhắm thì đỗ trường luật không ku"
Tôi: Chắc được chú, luật hà nội lấy điểm thấp lè tè.
Chú Thắng: Thế mày học luật đi, chú thấy tướng mày có vẻ hợp với nghề luật sư đó.
Tôi: Cháu ghét học thuộc lắm chú ơi. Vào đó chết cháu.
Chú Thắng: Mày ngu thế, học luật là học cách tư duy luật, học cách lách luật chứ ai bắt mày học thuộc điều luật (Đây là người đầu tiên nói với mình về tư duy luật, người thứ 2 là Thư).
Tôi: Mà học luật sau này ra trường khó xin việc lắm chú .
Chú Thắng: Học xong mày về làm cho chú. Đảm bảo 5-10 năm là thành đại gia NĐ rồi.
Tôi cười: Chú tính cho cháu làm consigliere (cố vấn) như trong truyện bố già ạ.
Chú Thắng: Cái đó còn để xem năng lực mày đến đâu. Học giỏi chưa chắc đã là luật sư giỏi. Thằng luật sư giỏi phải là thằng tiếp xúc, hiểu biết nhiều mặt của xã hội, có thể đứng ra thay mặt thân chủ giải quyết tất cả các vấn đề. Mày thấy thằng Tom trong “Bố già” không. Cả truyện mày có thấy nó lôi luật lá gì ra không. Nhiệm vụ của nó chủ yếu là: thương thuyết, đánh giá tình hình, và đưa ra phương án giải quyết … Luật sư phải như thế biết không con.

Đây là những câu nói khiến tôi lần đầu tiên quyết định đi theo con đường luật pháp. Tiếc là, khi tôi ra trường, đã không còn “God father" để mà phục vụ.
……………………………………….
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,580
Reaction score
641
Points
278
Chương 8
Sau buổi nói chuyện hôm đó với chú Thắng, tôi về cày đi cày lại quyển “Bố Già" và luôn mường tượng trong đầu hình ảnh Tom Hagen. Trong suy nghĩ của thằng trẻ trâu đang dậy thì lúc đó, việc trở thành cố vấn của một ông trùm xã hội đen, là một cái gì đó thực sự cuốn hút. Không phải vì tiền bạc, không phải để bắt nạt ức hiếp người khác. Đó là cảm giác mình được được tôn trọng, được sử dụng trí tuệ để giúp đỡ người khác, được là một phần quan trọng của tổ chức ….
Có điều, tôi quên mất là … “Bố già" mà tôi dự định phò tá không giống “Bố già" trong truyện.
“Bố già” trong truyện cương quyết khộng động đến ma tuý, thậm chí suýt mất mạng, vì không chịu hợp tác đế buôn ma tuý. Còn “Bố già" của tôi dùng mọi thủ đoạn để kiếm tiền từ ma tuý.
………..
Buôn ma tuý ở NĐ không những bị cớm săn đuổi mà những băng nhóm tội phạm khác cũng ghét và coi thường. Đơn giản là vì ma tuý hút máu và huỷ hoại sức chiến đấu của bọn nó. Vụ băng Hải Phòng là nhát súng chỉ thiên như lời tuyên chiến của các băng nhóm khác với băng của chú Thắng. Đó là khoảng thời gian chú Thắng phải gồng mình chống lại sức ép từ cả xã hội đen lẫn xã hội đỏ. Như lời thằng Đ.A nói thì đã có những thời điểm mà chú Thắng định đưa cả thằng Đ.A vào cuộc chiến vì sức ép khủng khiếp của những băng nhóm khác. May mắn là thằng Đ.A chưa kịp nhúng tràm thì có một sự kiện bước ngoặt xảy ra giúp băng chú Thắng không bị xã hội đỏ truy đuổi để có thể toàn lực đối phó với xã hội đen.
Bước ngoặt đó là khi chú Thắng được đồng chí đi Camry giới thiệu với một đồng chí công an vai vế ở NĐ (Thông tin về đồng chí này thì tôi thực sự không dám tiết lộ, tèo con mèo ngay, Chỉ biết là đồng chí này (tạm gọi là Mr X), chú Thắng và đồng chí đi Camry trở thành bộ 3 quyền lực nâng đỡ nhau trong sự nghiệp sau này.
Thời điểm đó, tôi và ngay cả thằng Đ.A cũng không thể biết được Mr X có biết chú Thắng buôn hàng trắng không. Vì quả thực việc công an bảo kê cho buôn hàng trắng là rất hiếm. Lô đề, cờ bạc, mại dâm thì là chuyện muôn thuở, dù có bị phát hiện thì cũng chỉ bị cấp trên nhắc nhở, cùng lắm là kỷ luật. Chứ dính vào hàng trắng thì chẳng những thân bại danh liệt mà còn dựa cột là cái chắc. Đến bây giờ ngồi đánh giá lại tôi vẫn cho rằng chú Thắng sẽ không cho Mr X biết việc buôn hàng trắng. Chú ấy thừa cáo già để biết việc đó là con dao 2 lưỡi. Bất cứ lúc nào Mr X cũng có thể quay lại xiên chú ấy. Ở chiều ngược lại, Mr X cũng có thể lờ mờ đoán được công việc của chú Thắng nhưng thứ nhất là chú Thắng tổ chức đường dây qúa chặt chẽ, Mr X chỉ có thể nghi ngờ chứ chắc không có bằng chứng xác thực về việc này. Thứ hai là lợi ích chú Thắng đem lại cho Mr X quá lớn. Nên đồng chí ấy cứ mắt nhắm mắt mở cho qua thôi.
Dù sao thì dưới sự hậu thuẫn của Mr X, chú Thắng đã có thể dồn sức đấu lại với những băng nhóm khác. Khoảng thời gian đó anh em nào ở NĐ chắc cũng biết, thỉnh thoảng ra đường lại thấy đâm chém nhau. Nhà đồng chí nào ở khu 5 tầng, ngõ An Phong với đường Điện Biên Phủ chắc đến 9-10h là éo dám ra khỏi nhà. Cuộc chiến giữa các băng nhóm ở Nam Định kéo dài quãng chừng nửa năm sau đó rút lui vào hoạt động bí mật, và chiến tranh lạnh. Đến quãng thời gian đó chú Thắng cũng chỉ dừng ở mức tạm ổn định lực lượng và đủ sức đối trọng với các băng nhóm khác mà thôi. Chú Thắng chỉ vươn lên làm trùm NĐ khi lật được con át chủ bài ….
……………………………
Như đã kể với các anh em những phần trước, thằng Đ.A không có “năng khiếu" học hành. Sau khi biết được chuyện đó thì chú Thắng cũng không ép nó học nữa. Nhưng vẫn yêu cầu tôi phải kèm thằng Đ.A đỗ được tốt nghiệp cấp 3. Kể ra thì đó vốn dĩ cũng là nhiệm vụ bất khả thi, nhưng may mắn thay là tôi với nó lại cùng vần: Tuấn Anh, Đức Anh.
Thi tốt nghiệp tất nhiên là tôi với nó được xếp cùng phòng. Mà như anh em biết đấy, thi tốt nghiệp ở Việt Nam thời kỳ những năm 2000 nó tiêu cực như nào. Vậy nên, dưới sự “kèm cặp” nhiệt tình của tôi, rốt cục thằng Đ.A cũng đỗ được tốt nghiệp.
Nhưng tôi cũng chỉ giúp nó được đến thế thôi. Việc nó vượt qua được kỳ thi đại học là một cái gì đó xa vời và huyễn hoặc. Cả tôi và nó đều chắc mẩm chú Thắng sẽ cho nó một chân trong băng đặng mà nối nghiệp chú ấy.
Thế nên chúng tôi há hốc mồm khi chú Thắng tuyên bố: Thằng Đ.A sẽ đi học trung cấp cảnh sát. Thực ra chúng tôi tôi không nghi ngờ về khả năng thằng Đ.A thi đỗ vào đó bởi bọn tôi đều biết việc vào học trường đó chủ yếu là chạy tiền chứ có phải thi thố gì đâu. Cứ có tiền là ngày thi giám thị sẽ mang bài giải đến tận bàn đọc cho chép.
Chúng tôi ngạc nhiên là vì cái công việc mà chú Thắng chọn cho thằng Đ.A lại đối nghịch lại với chính những gì chú ấy đang làm. Hơn nữa, vào công an, khâu đầu tiên là kiểm tra lý lịch. Đến bây giờ tôi vẫn không hiểu. Công an có mù thì cũng phải thấy mờ mờ chứ. Không hiểu sao họ có thể cho con trai trùm xã hội đen vô học trường cảnh sát được nhỉ.
Thằng Đ.A lúc vừa nghe tin phản ứng ghê lắm. Trước giờ nó vẫn căm thù bọn cớm, nó thà đi ăn xin ăn mày, ăn cướp hơn là đi làm cớm. Mà nghĩ kể cũng buồn cười. Một thằng đang sục sôi muốn gia nhập giang hồ, đầu trộm đuôi cướp, nay lại bắt nó đi làm công an, bảo vệ công lý, vì nhân dân phục vụ. Bảo sao nó không bất mãn, bảo sao nó không điên tiết.
Nhưng không biết chú Thắng thuyết phục nó kiểu gì mà hôm sau gặp tôi nó tiu nghỉu bảo: Chắc tao phải đi học công an thôi mày ạ.
Nhìn biểu cảm trên khuôn mặt nó, tôi hiểu đấy là ngày buồn nhất trong cuộc đời nó, hơn cả cái ngày nó chia tay cái Mai. Haizzzz….
……………………………
Quãng thời gian thằng Đ.A đi học công an cũng không có chuyện gì để nói ngoài việc nó chẳng học hành gì và suốt ngày vượt rào ra ngoài ăn nhậu với chơi gái. … Đó cũng là quãng thời gian tôi mải mê chinh chiến và yêu đương với Thư nên thằng Đ.A làm gì cũng kệ cha nó thôi.
……….
2 năm sau….
Rốt cục cũng đến ngày thằng Đ.A vinh quy bái tổ ...
Kỳ lạ là trong khi ở các trường khác, người ta học như điên mà ra trường cũng chỉ nhận được bằng TB với TB.K thì chú Đ.A nhà ta - người mà dành trọn vẹn 2 năm chơi gái với uống rượu lại được bằng giỏi. Đời cũng nhiều điều kỳ lạ. Hay là người ta dạy uống rượu với chơi gái ở trong trường công an nhỉ ….
Thằng Đ.A ra trường hôm trước thì hôm sau được phân công về NĐ luôn. Ngay tối hôm đó nó gọi điện thông báo cho tôi, giọng vẫn buồn buồn: Tao vào làm ở tổ phòng chống ma tuý mày ạ. …
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,580
Reaction score
641
Points
278
Chương 9
Thằng Đ.A làm cảnh sát. Làm cảnh sát phòng chống ma tuý. Làm cảnh sát phòng chống ma tuý ở Nam Định.
Tôi lẩm bẩm trong đầu mấy câu đó và bật cười sau khi nghe xong cuộc điện thoại của thằng Đ.A.
Un bờ li vi bồ. Thật không thể tin nổi. Con trai của trùm buôn ma tuý giờ làm cảnh sát điều tra về ma tuý. Lúc đó tôi mới hiểu dụng ý của chú Thắng khi không cho thằng Đ.A tham gia vào bất cứ hoạt động nào của băng nhóm. Nhưng để có thể nhét thằng Đ.A vào vị trí đó ngay sau khi nó ra trường thì chắc hẳn đchí Thắng phải chuẩn bị từ trước đó rất lâu. Và không ai khác ngoài Mr X đứng đằng sau đỡ đầu vụ này.
Hai năm sau đó, trong khi tôi vẫn dính vào mớ bòng bong tình cảm không lối thoát với Thư thì thằng Đ.A và bố nó từng bước nhất thống giang hồ thành nam.
Trước tiên, dưới sự chỉ điểm của chú Thắng, thằng Đ.A càn quét lùng sục tất cả nguồn cung hàng tại NĐ. Lẽ dĩ nhiên, sau đó chú Thắng sẽ cho đàn em đi sau thâu tóm và cấp thuốc cho toàn bộ lượng những con nghiện đang vật thuốc bị bỏ lại. Từ việc phải xâu xé thị trường với các băng nhóm khác. Giờ chú Thắng đã độc quyền nguồn cung trên toàn tỉnh NĐ. Chắc anh em cũng biết: việc buôn hàng trắng nhỏ lẻ, chộp giật cũng đã có thể biến một thằng khố rách áo ôm trở thành đại gia. Vậy việc độc quyền và buôn bán gần như công khai của chú Thắng đem lại nguồn lợi nhuận khủng khiếp đến mức nào …
Không chỉ thế, bước đi này của chú Thắng còn đem đến việc thăng hàm thăng cấp vù vù của thằng Đ.A. Vừa lập được một mớ thành tích, vừa có tiền của chú Thắng đi trước mở đường. Chỉ trong vòng 2 năm thằng Đ.A đã lên lon thiếu uý cùng với đó là việc được cất nhắc quy hoạch vào diện cán bộ nguồn của công an thành phố.
Mặt khác, vị thế của chú Thắng càng được củng cố vững chắc hơn khi đồng chí đi Camry và Mr X có những bước tiến vững chắc trong sự nghiệp.
Đồng chí đi Camry thì vươn vòi bạch tuộc ra hầu hết các tỉnh miền Bắc. Đặc biệt, bằng việc chen chân và xin được một số dự án đồ sộ ở thủ đô, đồng chí đi Camry nghiễm nhiên đứng trong hàng ngũ những ông trùm bất động sản đất bắc.
Mr X thì mình không dám nói nhiều, vì nói đến là anh em mò được thông tin ngay. Chỉ cần biết là với sự hậu thuẫn của Mr Thằng và đồng chí đi Camry, Mr X đã đứng trong hàng ngũ lãnh đạo cấp cao của công an tỉnh NĐ.
“Bộ ba huyền ảo" đó dần dần gắn chặt lợi ích với nhau. Tiền của Mr Thắng được chuyển qua đồng chí đi Camry rửa sạch sẽ, sau đó quay lại phục vụ lợi ích của chính đồng chí đi Camry cũng như việc thăng quan tiến chức của Mr X.
Mặt khác, dưới sự o bế của Mr X, những băng nhóm tội phạm khác phải kiềng mặt băng của Mr Thắng đồng thời thì những dự án triệu đô cũng lần lượt rơi vào tay đồng chí đi Camry.
……………
Quay lại với giang hồ thành nam.
Ngoại trừ mũi giáo Đ.A và lá khiên Mr X, chú Thắng cũng tìm mọi cách đặt mối quan hệ với những quan chức khác trong tỉnh. À mà, dùng từ “mọi cách" nghe hơi nhiều. Thực ra chỉ có 2 cách để tiếp cận với những vị tai to mặt lớn ấy thôi. Cách thứ nhất là tiền và cách thứ hai là rất nhiều tiền.
Và một khi đã có trong tay những vũ khí hạng nặng như vậy, chẳng có gì là lạ khi chú Thắng nhất thống được giang hồ thành nam chí trong vòng 2 năm ngắn ngủi.
Giờ chú Thắng đặt mục tiêu cao hơn … Trùm giang hồ đất bắc.
Nhưng thôi, tạm thời anh em ta kệ cha chú Thắng với cái mộng bá vương ở đó đá. Bởi lẽ để làm được việc này, đồng chí ấy còn phải bước qua xác một cơ số các ông trùm khác ở: Hải Phòng, Hà Nội, Quảng Ninh, Thái Nguyên … Nói chung là còn lâu, mà đấy cũng éo phải chuyện tôi muốn kể cho anh em.
………………………..
Chuyện tôi kể là về thằng Đ.A, và giờ thì chúng ta sẽ quay lại với nhân vật chính này, với cả lý do vì sao mình đặt tên truyện là săn nã.
Như trên đã nói, thì sau 2 năm đánh đông dẹp bắc cho bố, Đ.A được ca tụng như một ngôi sao sáng của công an NĐ và … lên lon vù vù.
Nhưng khi tình hình thành nam dần đi vào ổn định và quy củ thì ku cậu móm. Không còn bố chỉ điểm, ku cậu chỉ biết ngồi ngáp. Sáng xách cặp đến cơ quan, chiều xách cặp về. Không phải là NĐ hết phạm, cũng không phải Đ.A không có nghiệp vụ bắt phạm. Mà đơn giản vì ku cậu bị cô lập.
Những lần về nghe thằng Đ.A kể tôi cũng đoán được lý do.
Thứ nhất là tính ku cậu vốn khệnh khệnh, chỉ trừ ai chơi thân thì mới quý, chứ kiểu quan hệ xã giao trong cơ quan thì kiểu gì chả bị ghét. Hơn nữa, ku cậu mới về đã lập hết công này đến trạng nọ, làm lu mờ hết những đồng nghiệp khác. Bố ai mà ưa nổi.
Thứ hai. Cái này tôi đoán thôi. Dù có che dấu cỡ nào đi nữa thì chắc chắn người trong ngành người ta cũng đoán được xuất thân mờ ám của thằng Đ.A. Chú Thắng có thể dùng tiền nhét vào họng được các ông to ngồi trên, chứ làm sao mà chẹn họng được những thằng khác ở dưới. Bọn nó có thể không biết chắc được công việc của chú Thắng, nhưng chắc sẽ không ít người nghi ngờ việc thằng Đ.A mới chân ướt chân ráo về đã chỉ điểm được hàng loạt đầu nậu buôn thuôc. Mà những đầu nậu này chắc cũng có thằng có bảo kê đứng sau lưng cũng là công an. Các đồng chí ấy nhác qua cũng biết được thằng Đ.A có vấn đề rồi. Có điều do cơ của thằng Đ.A to quá, lại ép từ trên xuống nên người ta phải chịu thôi.
Ấy bới thế mà ku Đ.A nhà ta bị cô lập. Đợt đó gặp nhau, mình thấy ku cậu bất mãn lắm. Đang toả sáng giờ bị đẩy vào bóng tối, hỏi sao không khó chịu được. Hàng tháng trời, Đ.A không được giao nhiệm vụ, cũng chả nhận được bất cứ thông tin gì vê phạm NĐ cả. Nó có về nói lại với chú Thắng thì chú ấy cũng chỉ biết vậy, chứ tham gia làm sao được vào công việc trong ngành của người ta. Mà chả nhẽ lại báo với Mr X là: “Anh ơi, bọn đệ anh nó không chơi với con em à.” Giờ người ta đã “to” lắm rồi. Thời gian đâu mà quan tâm ba cái chuyện lẻ tẻ được.
Mặt khác thì từ khi Đ.A vào ngành, chú Thắng càng triệt để không cho nó tham gia vào bất cứ công chuyện làm ăn nào của chú ấy. Chứ chả không à. Đang là ngôi sao sáng của ngành mà để phát hiện dính vào băng nhóm xã hội đen thì tèo con mèo ngay.
Rốt cục lại thì ku Đ.A lại quay lại với cái máng lợn. Sáng cắp ô đi, tối cắp ô về.
Thời gian đó, tôi cũng ra trường, công việc nhàn rỗi, hay về chơi với nó. Nghe nó kể sự tình cũng thấy cám cảnh mà cũng chả biết làm thế nào để giúp nó cả.
Một hôm, 2 anh em đang trên đường xuống Quất Lâm ăn ghẹ thì thằng Đ.A hỏi: Mày có bạn bè nào làm trọng viện kiểm sát hay toà án không.
Tôi hỏi lại: Bố mày đầy, mà mày hỏi làm gì ?
Đ.A: Mày hỏi xem có đứa nào trên đó làm ở phòng truy nã không, kết nối cho tao với.
Thấy tôi vẫn trố mắt không hiểu, nó nói tiếp: Cứ ăn không ngồi rồi như này tao đéo chịu được. Mà làm cả năm cả tháng không phá được vụ án nào, đến khi bình bầu với xét thi đua khen thưởng bọn nó ỉa vào mặt cho.
Tôi gắt: Mày nhiễm ở đâu cái thói kể lể than khóc vậy. Mày hỏi để làm gì, nói mẹ nó ra cho nhanh.
Đ.A: Bọn tao ngoài điều tra phá án ra thì còn một cách khác để kiếm thành tích đấy là bắt tội phạm truy nã. Nhưng thường thì trừ những vụ đặc biệt nghiêm trọng, bị báo chí truyền thông vây, còn những vũ khác bọn nó phát lệnh truy nã xong để đấy, có chuyển xuống dưới bọn tao đâu. Mà có chuyển xuống thì giờ tao bị cô lập, bọn nó cũng chẳng cho tao biết. Giờ nếu tao bắt mối được với bọn bên kiểm sát, nhất là trên HN, có được danh sách truy nã trên toàn quốc. Kiểu éo gì tao chả vớ được vài thằng.
Tôi cười: Mày nói nghe thì dễ. Nhưng giờ mày thân cô thế cô. Không có trinh sát nằm vùng. Có mà bắt được bằng niềm tin.
Thằng Đ.A lầu bầu văng tục. Địt mẹ. Thế ông già với băng của ông già vứt cho chó gặm à. Ở chỗ khác thì không nói, chứ ở cái đất NĐ này, có thằng nào trốn nã mà tay chân của ông già không biết.
Nghe đến đây tôi mới vỡ lẽ gật gù: Mày nói cũng đúng. Nhưng bố mày có ủng hộ không.
Thằng Đ.A: Việc chó gì mà không ủng hộ. Việc này có liên quan đéo gì đến công việc của băng đâu. Mà ông ấy không giúp thì tao nhờ lão Tuấn trọc. Về giao tiếp giang hồ thì lão ấy trùm hơn bố tao nhiều.
Tôi đáp: Ừ, vậy để tao hỏi lại xem.
…………………..
Chuyện thằng Đ.A nhờ, tôi về nói lại với Thư. Vì đấy đúng chuyên môn của chị Hà (chị của Thư). Hà làm ở VKS ND tối cáo. Nắm được lệnh truy nã trên toàn quốc …
………….
Những phần tiếp theo dưới đây, mình sẽ dành để kể về những vụ săn lùng phạm bị truy nã của thằng Đ.A. (Vậy nên mình đặt tên truyện là Săn nã).
 

Bình luận facebook

Top Bottom