OnGoing Rượt Đuổi Với Tuổi Thơ. 5XHJ12CS2

LeO FAlone

Hj hj, đồ ngốk
Tác giả VW
Bài viết
5,093
Reaction score
381
Points
113
Tác giả
CS2T
Tình trạng
Đang viết
Nguồn
vOz
Lượt đọc
7,585
Nội Dung:

Tôi là con trai thứ ba được sinh ra trong một gia đình tri thức, trước đó có hai ông anh bá đạo lọt lòng mẹ.

Không biết ông trời có ưu đãi cho số phận không mà tôi cảm thấy mình có tý đào hoa nhưng cũng sắp đào lỗ vì nó :

CẤP 1 : Tuổi thơ đầy nghịch ngợm, quậy phá,ăn những cây roi của bố mẹ . ( Chapter 1 =>> chapter 4 )

CẤP 2 : Cái máu thích ngắm gái xinh tăng dầntheo thời gian, tuổi tác tuy nhiên cái máu sợ vợ cũng tỉ lệ thuận theo.

CẤP 3 : Tất cả bắt đầu từ đây ( từ chapter30 trở đi )

Lớp 10 : Không biết số nó hên thế nào mà gặp được 4 người con gái xinh đẹp sắc xảo mới ghê.Nhưng sóng gió cũng bắt đầu từ đây :

- Ra mắt nhà hai ẽm.

- Liệt danh sách bạn thân thêm 4 thằng cờ hó.

- Rung chuông chùa một sự sắp xếp chăng?

- “Báo thù “ của máu

- Bímặt bắt đầu lộ diện

- Dãy kí tự kì lạ

- Tham gia bóng đá. Nhận nhiệm vụ huấn luyện đội nữ của lớp

- Tôi rời sân trong hối tiếc

- 1314?

- “Chịvà em “ ?

- Tôi,trốn, em rượt . Rượt Đuổi.

- Chấp nhận số phận

- Em đã rời xa tôi theo người khác trong lúc đó, người bạn.

- Thi học kì I. Kết quả lớp 9 giỏi, 22 khá.

- Bắt đầu học kì II. Người con gái ấy xuất hiện

- Kì nghĩ tết

- Sự mai mắn của động bóng nam và nữ của lớp.

- “Lòng ghen tỵ giết chết bản thân “

- Tôibị chấn thương gãy chân nhưng đội vẫn chiến thắng để đem món quà an ủi

- Đội bóng nữ vào sâu trong vòng trong, bí ấn lộ diện.

- “Cái ngày hôm dó, bầu trời khá âm u giống như đang ưu phiền một nổi gì đó..“ – RẦM

“ Người ôm hận quyết trả thù

Bóng chiều tà trả lại đắng cay cũ

Trên người phủ lớp máu tươi

Cuộc đời tương lai sẽ về ngõ cuối. “

- Đội bóng nam vào tứ kết trong khi thiếu tiền đạo như tôi, đội bóng nữ kiên cường.

“ Thất bại nhưng thành công

Võ công đã bị phế “.

“ Cảm ơn mầy nhé thằng bạn khốn nạn tặng thơ cho tao, hay vãi lọ ra “

- Hội trại ở trường.

- ………….. ( còn nhiều nữa )

Tôi đã bị phế võ công, phế luôn cái đá bóng. Lúc đó than bại danh liệt không phải hào kiệt^_^.

Lớp 11 : Tình hình thay đổi.

- Tôi rượt, em trốn. Rượt đuổi.

- Bất ngờ xảy ra

- Quá trình gian khổ

- Thìra là “ anh, em “ … phù

- Hiểu ra vấn đề

- Giả vờ nhưng em yêu anh.

- Giả vờ nhưng anh yêu em .

- Bắt đầu một cuộc tình

- “Lặng lẽ, âm thầm, đứng nhìn anh trong vòng tay của người khác, tim em đau lắm,..Anh biết biết không? Ngốc à, em yêu anh, không hối tiếc. Yêu từ cái nhìn đầu tiên khi gặp anh, yêu cái vẻ ngây ngô ngốc nghếch nhìn em, yêu cái ánh mắt đó,…Dù sao em cũng chúc anh hạnh phúc…em yêu anh…người con trai ngốc nghếch “

- ………..(còn nhiều nữa )

Lớp 12 :Đào hoa hay đào lỗ ?

- Khủng bố tỏ tình

- Nằm bệnh viện đợt bốn

- “Một trường ở Nha Trang “ ( trích trong câu nói gây choáng của nàng, ^^. Lưu ý mình không ở Nha Trang đừng search tìm info chi cho mệt, nữa cũng lộ diện à ^_^)

- Tất cả bí mật phơi bày

- “Là sao ? “ Đếch hiểu cái gì luôn “

- …..

Lớp12 nhiều biến động nhất, cái nào cũng động trời cả.

Còn nữa…

Lưu ý : Những gì mình post ở trên chỉ là ver 1 đến ver 5 . Có thể nếu bạn đọc nhiều mình sẽ viết thêm ver 6 =>> ver 8 nói về quảng thời gian cuối lớp 12 đến lúc…. Mình cũng chưa biết nữa ^^.

Tái Bút : Mong những gì mình viết ở trên giải đáp được phần nào về thắc mắc của các bạn về hai câu truyện giống nhau, mình chắc các bạn đã đọc qua truyện YNCHDNEG gì đó nên cũng biết cốt truyện chứ gì, bây giờ so sánh giùm mình nhé. Nếu giống nhau mình del truyện ngay, ngưng viết “ tiểu thuyết cuộc đời “.

“Cuộc đời và tiểu thuyết nó cùng chung một điểm, đều dài, đều được viết bởi một người duy nhất, chính người đó cũng hiểu rõ nhất những gì mình đang viết “

Cảm ơn các bạn nhiều lắm. Chúc vui vẻ.

Thân ái !
 

LeO FAlone

Hj hj, đồ ngốk
Tác giả VW
Bài viết
5,093
Reaction score
381
Points
113
Lời giới thiệu
Tôi đào hoa thật, nhưng số đào hoa nó khổ lắm, mọi người luôn muốn tôi quyết định cái gọi là “ tiểu thuyết “ không có hồi kết. Cuộc đời là một cuốn tiểu thuyết gồm nhiều chương và không có điểm dừng. Mà tác giả chính không ai khác là mình, thật buồn cười. Người đời gọi là tự biên tự diễn. Theo tôi đó là một sai lầm, vì chính ngay cuốn “tiểu thuyết” của mình, tôi lại không thể nào viết nó theo tùy ý của bản thân.

Số phận tại trời ư? Ông trời quyết định tất cả ư?

Sung sướng thật đấy, đào hoa thật đấy,…..Nhưng tôi chỉ cần một cuộc sống bình yên….

Sau 6 năm “lưu lạc tứ phương” tôi đã về cái nơi mà đã sống từ lúc nhỏ, và hôm nay lại quyết định chọn nó là nơi để viết tiếp những trang giấy trắng còn thừa kia……

6 năm trôi qua rồi đúng không, các “loài hoa”cũng không thay đổi gì mấy, mà ngày càng nở những bông hoa tươi đẹp, hương hoa ấy vẫn phản phất đâu đó…..

Sau khi suy nghĩ, tôi quyết định viết những dòng chữ trong “tiểu thuyết” mà đã trải qua. Tôi mong sẽ được quay lại những năm tháng trước đây, để một lần nữa, cảm nhận và suy nghĩ…..

Truyện này dựa theo 378 cuốn nhật ký của các nhân vật chính, có thể nói là được viết chính xác đến 98%, từng ngày, từng giờ và địa điểm. Các nhân vật cũng đồng ý giống tôi:

………….



- Anh viết đi em muốn mãi mãi không quên. Người ( 1)



- Ừ cảm ơn em, còn … thế nào ?



- Ý anh sao ý em vậy... hihihi. – Vẫn nụ cười đấy, người ( 2)



- Em luôn tôn trọng ý kiến anh, nhưng không muốn bị phiền (3)



- Ok…….. Định cho anh đói à?. Tôi đánh sang chuyện khác sợ bị từ chối ^^

………..

Đấy đã được “ban chỉ huy” duyệt rồi. Cầm trên cây bút mà em đã chuẩn bị….Những dòng chữ được viết ra……………

“Cuộc đời là một cuốn tiểu thuyết, thì anh chỉ mong “tiểu thuyết” của em sẽ không có vết xóa……Anh chấp nhận xóa giùm em….. Để em luôn “ Thuần Khiết “ …..”



Chú ý trước khi đọc chuyện :



- Theo yêu cầu của một số nhân vật chính thì địa điểm sẽ được dấu đi. Mình sẽ thay tên



- Tình tiết câu truyện là có thật



- Câu Truyện có thật 100% trừ những địa điểm đã thay đổi thì còn 98%. Nhân vật chính trong truyện cũng thế



- Do add bị cận nên đánh chữ không nhìn màng hình có một số chữ sai chính tả mong các bạn bỏ qua



- Note FB hiện đang có lỗi dính chữ, cố gắng nhìn nhé



- Kết thúc truyện sẽ có một buổi gọi là offline với đầy đủ nhân vật trong truyện, trừ một người ( có thể cũng có mặt ).
Thân



Lời Ngõ



6 năm trước

Trong một căn nhà được xây dựng theo phong cách phương Tây, hiện đại, không quá to,cũng không quá nhỏ. Tôi và em đang lui hui dưới bếp, chuẩn bị cho bữa cơm tối.

21h39’….trênbàn ăn



- Ngon không anh? – Nàng nheo mắt trái rất tinh nghịch



- Ngon lắm nàng à !



- Hìhì… Một nụ cười đầy xinh đẹp



Cảm giác hạnh phúc tràn đầy căn nhà. Hai trái tim đang ấm áp, hai như một.

Sáng sớm trên bộ ghế ở nhà khách, tôi nằm trên cái ghế dài, mơ mơ, màng màng,…..Một giai điệu quen thuộc vang lên :

……………..

Evenevery day has storm

Iwill always by your side

Imiss you, missing you

Idon’t care how hard It is

IJust want you be

Everything,…Ido it for you..

………………

Tôi ngồi dậy, dụi dụi mắt, âm thanh phát ra từ chiếc điện thoại quen thuộc. Chụp lấy nó tắt đi. Tôi nhớ hôm qua đâu có mở nhạc, nhìn sơ qua, tôi thấy trên bàn có một ly trà và một tờ giấy. Định gọi xem nàng ở đâu, nhưng do linh cảm mách bảo, lấy tờ giấy ra xem, những nét chữ ấy,

0h24’ 25/6/2008

Em xin lỗi anh. Em ra đi đến một nơi mà xa lạ, sẽ quay trở về anh nhé. Đến nơi em sẽ liên lạc.

Em yêu anh mãi mãi, chàng à, đừng quên em nhé.

……..



- Thế là sao? Sao em lại bỏ tôi ra đi? K một lời từ biệt, k một lý do? – Tôi tự hỏi lòng mình.



Trong căn nhà đấy, đã biết bao nhiêu kỷ niệm, biết bao là niềm vui giữa tôi và em.

Đến thật bất ngờ…..

Và……

Đi cũng thật nhanh………..

Em cho tôi hy vọng, cũng lấy đi hy vọng nhỏ nhoi đó. Đến lúc tôi thất vọng muốn từ bỏ tất cả thì……

Một lá thư……….

“From LD 5/7/2008

Thờigian trở về : 5XH12XDSC2

Em và anh :

Lâm viên suối thác

Biết bao đồng xanh

Ngà trong bạc ngạn

Phong cảnh kình voi

“63LXV”

Em thông minh quá mà, tôi thì khác. Tại sao lại để cho tôi một bài thơ, một bài thơ vô nghĩa………………………….
 

LeO FAlone

Hj hj, đồ ngốk
Tác giả VW
Bài viết
5,093
Reaction score
381
Points
113
Chap 1 :
Tôi sinh ra lớn lên trong một gia đình không nghèo cũng không giàu…nhưng tất cả đều có học.Tôi là con thứ 3 trong nhà, sau anh hai và anh ba. Hai ông sinh cách nhau có vài giây, tôi thì đến năm sau mới lọt lòng mẹ. Hai năm ba thằng quý tử, bố thật là có phước ^^. Tuy là con trai nhưng ba anh em tôi phải gọi rất rất ngoan=)) ngoan theo phong cách của những thằng đực rựa, không phá phách, nhưng lười biến (trừ tôi ra), có chung một dòng máu duy truyền là thích ngắm gái, đặc biệt gái xinh^^. Tuy là anh em chứ khi gặp gái xinh là thôi rồi, không biết có phải dòng máu đực rựa nó nổi dậy không nữa, có thể nói là tình nghĩa huynh đệ để tán gái xong rồi tính. ^^. Bố thấy tình cảnh như thế thì lắc đầu ngao ngán.







- Trong mắt có con gái thì anh nó vứt dưới chân…hahaha





Thế là lọt vào tai của mẹ tôi dưới bếp.







- Gióng thằng cha mầy, ĐỒ HÁO SẮC. – Mẹ nói vọng lên.



Ba anh em tôi thì ngã cười đau bụng, làm cho bố mặt xíu xị khi bị “nữ hoàng” ra tay trảm không thương tiếc. Hình như máu sợ vợ cũng có di truyền hay sao ấy, sau này cả ba anh em tôi có thể nói không thua gì bố mấy ^^.

Trong ba anh em, ai cũng đẹp trai, trừ tôi ra, tuổi thân vê lờ. Không xấu lắm nhưng nhìn được,chỉ là không bằng hai ông anh kia. Lâu lâu cũng ghen tỵ vãi, đi chơi gái nhìn hai ổng không nhìn mình, tức……. Thế mà sao này người ghen tỵ không phải tôi mà là hai ông anh, thế mới đau.



Thấm thoát bảy năm ở nhà tu luyện võ công “ ngoan ngoãn ẩn thân “ rồi đấy, ba anh em tôi chuẩn bị xuống núi tu luyện tiếp “tri thức phòng thân” cho tương lai. Ấy ở nhà 7 năm như là chúa tể sơn lâm một phương, ai cũng mạnh mẽ như chuột, oai hùng như kiến,miệng mồm như ruồi, không sợ trời cũng sợ đất. Vậy mà ngày đầu tiên đi học của ba ông thần thì thôi rồi ( à, tôi thua 2 người anh tôi một buổi, lúc đó mới 6 tuổi à, nên thành thử đi học chung cho vui, té ra học lớp 1 đến hai năm lận ạ,ai không biết lại bảo dốt thì nguy ^^). Cả ba anh em đều được sắp cùng một lớp.Ngày đầu tiên đi học mẹ dắt đến trường, trước lúc ra đi ai cũng mạnh miệng bảo là “ tao sẽ bình định dẹp loạn bọn trong lớp cho xem”, “ Em sẽ là đại ca của bọn chúng”…



Vậy mà cái khí thái ấy chả bao lâu bị dập tắt:



- NMT ( Tôi đấy )



- oa…oa…oa… -Tiếng khóc phát ra từ tôi, chả hiểu sao lúc đó khóc nữa. ^^



- Cô kêu con kìa T. – Mẹ tôi ngồi ghế dành cho phụ huynh sau lưng nói lên.



- Mẹ ơi, về đi, con.. hức… con… sợ.



- Cái thằng này có gì đâu mà sợ con – Mẹ tôi vỗ về an ủi



Thôi rồi, ở nhà mạnh mồm lắm, còn bảo ta đây, ấy vậy vào lớp mới bị gọi tên đã khóc òa lên. Lúc đấy mà có máy chụp hình tôi chắc là hình ảnh đó đáng yêu nhất trong năm đấy ^^. Mắt thì nước không, mũi lò thò nước, mặt thì như khỉ ấy cứ nhăn nhăn.



Tôi thì ở trên này khóc, mẹ tôi ở dưới phì cười, còn cả anh ba ngồi kế bên nhìn tôi, ngại vãi ra. Bây giờ ngồi nhớ lại cảm thấy chả hiểu sao mình lại khóc nữa, nó vê lờ thế đấy ợ



- Cháu nó là NMT đấy cô – Mẹ tôi vứt cho cái phao



- Dạ - Cô giáo mỉm cười



Mà phải công nhận một điều xinh phết.





- Công nhận cô giáo nhìn cũng ku tè đấy chứ @@.Mà công nhận thêm một điều là mình quỷ sứ thật.- Tôi thầm nghĩ trong bụng.





Công nhận nhỏ mà đã mê gái, không sao lúc trước bố có bảo “ Gái xinh không mê là bê đê con ạ” Cô giáo là gái xinh nên mình phải công nhận, không có gì sai ^^.





-NHG ( anh ba tôi )





- Có,,,,em. –Giọng ổng run run như cầy sấy.





Oài dù gì cũng không khóc, ông này gan thiệt. Cô giáo lại cười, làm cho tôi phải hét không ra tiếng “ oimaoi….. Em còn nhỏ… cô bỏ qua …”.



-NVP ( anh hai ).

Không thua kém tôi tý nào đâu nhé.



- Oa….oa…oa..Có…oa – Hơn tôi ở chỗ trả lời được từ có.



Ông này anh hai mà thua anh ba không làm gương tý nào cả.



- Nín đi con,có gì đâu, thằng em mầy có khóc đâu. – Mẹ tôi âu yếm nói khi anh hai quay xuống tìm mẹ



- Dạ… - Ngoan ngoãn thật, nghe mẹ nói xong là nín ngay.



Lớp có 24 người, 9 trai, 15 gái, chắc thời đó trai tuyệt chủng vì lý do……….. gì thì…… tôi cũng không biết. Cô điểm danh xong đến phần chia tổ, sắp chỗ ngồi. Những năm 1996 bàn ghế còn thơ sơ làm bằng gỗ, rồi sao đó đóng lại thành một cái bàn và ghế dài, nên một bàn ngồi được khoảng 3 đến 4 người. Do lớp ít trai nên một bàn à hai gái và một trai. Bỗng tiếng cô vang lên :



- NHG lại đây em- Cô chủ nhiệm gọi tên anh ba rồi chỉ vào bàn số hai chính giữa.



- Dạ

Anh ba tôi cứ dạ, mà nghe tiếng không thấy hình, nên tôi quay sang, vì lúc đó tôi chưa được sắp chỗ. Tôi định bước qua kéo ổng dậy sợ ổng bị chuột rút..nhưng chưa kịp đi.. thì nghe có mùi…..mà cái chân lại ấm ấm…mát mát ra sao ấy ^^.



- Ủa ai đem nước gì để dưới chân vậy nè. – Tôi nghĩ, tưởng là ly nước



Nhìn xuống dưới chân………..thì………………



ÁC…………………..
 

LeO FAlone

Hj hj, đồ ngốk
Tác giả VW
Bài viết
5,093
Reaction score
381
Points
113
CHAP 2
Tôi hốt hoảng mếu máo la lên, cả lớp dòn về nơi ấy :



- Mẹ ơi…….Huhuhu – Tôi khóc gọi mẹ



- Gì vậy con



- Sau dưới chân con rỉ máu màu vàng nè.. huhu…. Chết con rồi – Tôi mếu máo nói



Mẹ tôi hoảng hồn chạy lại.. .và nhìn xuống dưới… rồi bổng nhìn sang anh ba mặt đang ngáo ngáo. Mẹ phì cười:

- Con hư quá vậy G. – Mẹ trách yêu



- Dạ con sợ mẹ…huhu.-Mắt anh ba đã ngấn lệ chuẩn bị tuông trào.



- Mẹ ơi, con sao thế..hức…máu..màu..vàng nữa cơ…anh ba sợ đâm con à. Huhuh. – Tôi không biết lúc đó ngu ngốc đến thế ^^, bây giờ phải phì cười vì sự ngu ngốc đó



- Hai cái thằng này. Anh ba mầy sợ quá “ xả nước “. Chứ có phải máu gì đâu, máu màu đỏ con ạ.-Mẹ tôi dùng mặt hình sự nhìn tôi nói.



Sao khi mẹ nói, cả lớp bỗng bật cười. Tôi dự là có chuyện chẳng lành nên nhìn sang anh ba mặt đang đỏ chắc có lẽ vì ngượng và hàng lệ đã tuông rơi. Tôi nhìn xuống dưới ghế anh ba thì phát hiện ra “ dòng nước màu vàng “ từ trong quần mà ra. Đã hiểu và cũng hiểu chắc là do lúc đầu, tôi không thể nhịn cười mà phát ra cười làm anh ba nhục lại thêm nhục. Cười xong mới nghĩ đến sự ngây ngô của mình mà đã giết người anh yêu quý bằng một vũ khí có công nghệ tàng hình tiên tiến nhất lúc bấy giờ làm anh ba muốn chui xuống đất. Qủa này tôi chơi hơi cay, nhưng có phải tại tôi đâu. Chắc ông anh sẽ không phục, và trả thù, mà thù này trả mười năm chắc không hết. Tôi biết đã sai nên nhịn cười hẳn, bối rối nhìn ổng, xem độn thổ chưa ^^, hình như ổng có giác quan thứ sau hay sao ấy, quay mặt lạ nhìn tôi bằng ánh mắt tên lửa “tochanham”. Làm tôi đây phải e dè, có 7 phần công lực sợ ổng.Anh hai đang thấy “nhà cháy” đành qua cứu chữa. Ác vãi cười nãy giờ bây giờ mới qua, không biết đỗ nước hay đỗ dầu đây.





- Thôi, bỏ qua đi. Tại thằng T nó ngu.





-Axxxxxxxxxxxxxxxxxx. Dám nói tôi ngu……………… Mượn súng bắn đây mà. – Tôi hét trong bụng.





- Nó mà ngu.-Anh ba nhìn tôi bằng nửa con mắt.





- Dù gì mầy cũng hư quá G. – Anh hai bắt đầu sử dụng quyền của người anh cả.





Mẹ cũng thấy tình hình cuta và cute đang diễn biến căng thẳng, nên đành dùng biện pháp giảng hòa.







- Cô à !thông cảm cho thằng nhỏ, nó nhát thế. Thôi cô cho 2 anh nó ngồi ở hai đầu, rồi kêu một em gái ngồi giữa tách hai đứa nói ra.







- Dạ.- Cô nghe lời mẹ tôi nhìn vào danh sách lớp…Em Võ Hoàng Yến Trang ngồi giữa hai bạn này nhé.







- Dạ. – Tiếng nói bên dãy bên kia.







- Vậy là xong, bữa nay nhận lớp, sắp xếp chỗ ngồi cho các em, các em có thể ra về. Nói với phụ huynh thứ hai đưa các em đi học chính thức. Cô cảm ơn.





Cả lớp đứng dậy ra vè. Tôi đưa mắt nhìn con nhỏ sắp phân chia “ biên giới “ để biết mặt. Nó đi ngang tôi cười. Và một lần nữa trong ngày.





- Oimaoi……. Số trời hay sao mà bữa nay toàn gái xinh không vậy nè. Amen ( Kêu trời mà xưng amen “ chúa “.. công nhận lúc đó bá đạo thật ). Tôi nghĩ thầm trong bụng mà cái mặt phản chủ miễn gặp gái xinh là ngơ ngơ ra

Khi nó bước ra khỏi cửa thì tôi nghe tiếng cười khúc khích của nó, đoán chắc là vẻ mặt của tôi.





- Xinh mà khùng.- Tôi lảm nhảm cái miệng





Vừa nói xong thì “ cú thần cú “ bay vào đầu, đau điếng.





-Ui dzza…Thằng nào cú bố thế.- Đang ngắm gái ngon lành nên không để ý ở ngoài





- Bố mầy ở nhà, về mầy thấy gái là phê như thuốc ấy. Mẹ đang đợi kìa. – Anh hai bực dọc nói.





Tôi mới nhớ ra nãy giờ để mọi người đang đợi ngoài kia.Vội vàng chạy ra, anh ba tôi đi từ từ mà chụm chân lại giống như sợ bị rớt… rớt….nước nữa @@. Nhìn ổng đi mà không nhịn được cười.





- Về nhà tao làm thịt mầy nè T. – Anh ba nói với sát khí văng tung tóe, sợ vãi.





- Hic,.. em đâu cố ý. – Tôi giả nai tơ, dụi dụi mắt.





- Mầy hư quá G à, anh bai mà đi tè trong cả quần. – Mẫu thân cứu tôi và không quên trách yêu anh ba.





- Hic..mẹ cứ binh nó.. nó hư cho xem… tại con sợ chứ bộ. – Anh ba nói.





- Mỗi lần sợ là nó xả nước mẹ à. Hahahaha…. Anh hai ác vãi bơm đểu.







Tôi không thế nhịn cười, đành cười thành tiếng và mẹ cũng vậy, làm một phen anh ba người. Thù này chắc ổng phải trả. Nghĩ tới là phát sợ, ông này trả thù kinh lắm.







Về đến nhà ba thằng quý tử ăn cơm tắm rửa rồi đi ngủ trưa. Nằm chung một giường ngủ, chìm vào giấc ngủ mê ly. Đang mơ gặp con bé Trang và tôi đang nói chuyện thân mật…. ôi ngủ rồi mà trời còn ban giấc mộng đẹp..đang trong tình cảnh giấc mộng đẹp….thì cái gì nhột nhột ở lưng…………..á…………..con gì cắn thế. Tôi ngồi dậy quậy túa xua,làm hai thằng anh cũng phải thức theo :





- Gì vậy T. –Hai ổng dụi mắt đồng thanh hỏi





- Cái gì trong áo em, anh xem giùm… a … a… cắn đau quá. – Tôi nói lớn





- Trời mầy ở dơ vậy T, ăn ở sau mà để kiến bò vào làm tổ trong đây này. – Anh ba mặt vẻ bơm đểu tôi

- Ác…Bắt ra giùm em cái…Cắn đau quá..





- HOK. – anh ba trả lời





- Ặc.. người gì mà ác thế. Anh hai cứu em. Huhuh. - Nhìn anh hai với ánh mắt cầu cứu





Anh hai nhẹ nhàng bắt từng con, anh ba thì nằm ôm bụng mà cười, nhìn là muốn bay vào cho một phát vào mặt. Vẫn là anh hai tốt nhất và thông minh nhất :





- Sao kì vậy thằng T nằm giữa, kiến cắn bò vào cắn nó sao không cắn hai anh em mình nghỉ.-Anh hai đưa tay lên vuốt râu, mà éo có thấy một cọng râu.





- Ai biết, chắc do nó ăn ở ác quá mà. – anh ba thản nhiên như thằng điên vừa trốn viện.





Lúc đấy tôi chợt nhận ra điều gì đó và trong đầu các bóng đèn đều nổ rụp rụp.





- Anh ba chơi kỳ nha trả thù em còn gì nữa. – Tôi phán ngay cho nó nóng.





- Ê, Tao không có. - ổng chối ngay.





- Anh không có thì ai làm – Tôi vênh mặt hỏi.





- Thằng này tao bảo không có. – Vừa nói vừa cười đểu vê lờ.





- Anh……….-





Do không có bằng ,không chứng nên tôi đành im lằng trước cái mặt đểu của ổng.





- Thôi, bỏ qua anh mà biết thằng G làm thì anh méc bố cho no đòn. – Anh hai chọn phương pháp chuẩn vãi.





- Dạ. keke..kỳ này cho chết. Nát mông luôn – Tôi chen vào.





Nói gì nói chứ,tuy là ba anh em tôi học võ từ nhỏ, nhưng khi nghe nói bị đòn đều ngán ngẩm.Anh hai tôi thì học Việt võ đạo và võ công an, anh ba thì cứ teakwondo mà xúc. Tôi thì luôn thường hưởng những gì của hai ông anh, nhưng chủ đạo là Vịnh Xuân của ông nội và đi học teakwondo ,vovinam cùng hai ông anh. Nên tinh hoa được kết hợp cho tôi.





Tất cả đối thủ chiêu thức ở ngoài cả ba anh em tôi không ai sợ chiêu gì, nhưng về đến nhà rồi thì sợ nhất vẫn là hai đối thủ nặng ký với tuyệt chiêu “ gia truyền “. Làm ba anh em tôi khi nghe nói đến nó phải khiếp sợ, mười phần công lực giảm xuống không còn tý nào, vận công thì không có tý nội công. Tuyệt chiêu “ Vó tre truy mông bổng pháp “. Nên anh ba tôi khi nghe đến đó phải chột dạ, ôm mặt vào gối mà ngủ, Tôi thì đi tắm.

Nói thì nói thế thôi chứ anh em yêu thương nhau đùm bọc lẫn nhau không hết lấy đâu ra mà méc. Một phần cũng là do tôi quá ngốc.





Thế đấy ngày đầu đi học đã chứng to được bản lĩnh của các “ con kiến mà cứ tưởng con hổ “ của chúng tôi. Ngày đầu đi học cả ba đều ôm một mối nhục bách xuyên tâm.Thứ hai chúng tôi đi học đúng như lời cô, lần này thì khá hơn, đã quen dần. Tôi có chút sợ nhưng không ai dám mất mặt như lần đầu. Ngày thứ hai, thứ ba,… đều trôi quá tốt đẹp. Với kỳ tích học tập không thể nào tốt hơn của ba anh em tôi.





Ba anh em tôi ai cũng cố gắng học giỏi để không phụ lòng của cha mẹ. Tôi thì giỏi toán lý hóa; anh hai thì chuyên toán, sinh , hóa; anh ba thì là định là Gia Cát Xoài nên chuyên văn, sử địa. Nói chung 13 môn, cả ba ngu nhất là môn anh văn, khỏi bàn cãi.





( Sao này đến cấp 2 ,3 thì mới biết nhá. Vì cấp 1 chưa phân ra như thế )





Thời gian 1 năm đã trôi qua, hai ông anh tôi bước vào lớp 2, tôi thì phải ngồi lại học lớp một. Tuổi thân vê lờ, sau này ăn nói với con cháu ra sao đây, không lẻ nói : “ Ngày trước ông học giỏi lắm, lớp một học hai năm “. Chắc kiếm trước cái lỗ rồi chui.Thế là tôi được học trước một năm. Vào lớp nhàn rỗi chỉ việc tám và tám. Nó cứ bình thường trôi qua như thế đấy, nếu k phải đến năm lớp 4 có một tý biến cố nhỏ là phải một lần nữa nếm mùi “ vó tre truy mông bổng pháp “ gia truyền.
 

LeO FAlone

Hj hj, đồ ngốk
Tác giả VW
Bài viết
5,093
Reaction score
381
Points
113
Chap 3
Trời sinh tôi ra đã vốn là thông minh và học trước một năm,nên cứ vào lớp là ngồi tám, cũng may mắn là ông trời không quá đối xử tệ bạc với tôi, năm nào ngồi tứ phía cũng là gái thật là có phước. Năm lớp bốn cũng thế mà bốn em đó em nào cũng xinh tươi.





Vào một ngày trời tươi đẹp, đang trong tiết học ngồi tám chuyện với một em ở sau lưng thì :





- NMT, em làm gì đó – Cô giáo dạy toán kêu rõ là to





- Dạ … Em…Nói chuyện – Nam nhi mà dám làm dám chịu đúng không. Anh hùng vãi ^^





Cô giáo và cả lớp đều sửng sốt trước anh hùng rơm như tôi





-Giỏi, lên giải bài toán này cho tôi





-Dạ





-Haha nghề của em mà cô.- Tôi nghe nói đến toán là vui mừng





Nhưng nào đâu ai ngờ nhìn sơ qua bài toán tôi muốn xỉu. Nhớ không rõ nữa hình như là bài căn thức chứa ẩn X mới ghê. Thôi rồi kỳ này không xong rồi, cái này học sinh lớp năm biết giải được không nữa.





Và rồi tôi mạnh miệng nói ra.





-Cô ơi, toán này lớp năm chưa chắc gì giải được nữa đấy. Tha… cho em đi cô. Em xin lỗi ^^.





-Làm không được hả? Về chỗ một điểm, ngày mai viết bảng kiểm điểm nộp cho tôi kèm theo chữ ký củaphụ huynh.





Tôi nghe đến đó là thấy có tiếng sét vang bên tai, cứ đùng đùng đoàng đoàng, tinh thần bỗng suy sụp xuống. Mới lúc nãy còn hùng hồn dữ lắm nhưng đến đây thì cái mặt không còn một chứ gọi là khí sắc.





-Sao cô ác với em quá.. đã xấu mà còn thích…làm nhân vật phản diện – Tôi lếch bước chân đi về chỗ mà thầm nghĩ





Suốt buổi học chữ chẳng vào đâu, lo sợ, bồn chồn, mặt như trái cà ấy. Và tiếng trống tùng tùng ấy lại vang lê, hôm nay tôi muốn không vang lên nữa ấy, để cho tôi cứ ngồi mãi chỗ đó, một thời gian lâu thật lâu để cô quên rồi đánh trống cũng được. Hay là nó quay lại lúc đầu tiết để tôi biết mà không nói chuyện ^^. Nhưng nó là thời gian cứ trôi dần dần, không níu kéo lại được cũng không làm cho nó đi nhanh hơn.Tôi đi lê thê giống như một thằng nghiện, từ trường về đến nhà trong đầu luôn tìm ra cách để chối tội, nhưng chứng cứ rành rành thế kia chối kiểu nào cho xong ^^.





-Nói với mẹ ư? Có nước mà chết. Nói với bố thì nhẹ hơn không chết… đi bệnh viện còn hơi thở ngáp ngáp à..uống sữa chắc được.- Nghĩ đến đấy tôi thấy lạnh xương sống.





Về nhà thấy hai ông anh đang xem TV. Bỗng trong đầu tôi có một luồng sáng của bóng đèn 1200KV luôn.





-Hehe kì này có cầu cứu Gia Cát thôi. – Tôi chạy lên lầu để tập xuống, phóng nhanh xuống nhà ăn cơm.





Vì đã có kế sách cao minh để đối phó nên không còn lo như lúc ở trường. Nên tôi hì hục ăn cơm. No căng cả cái bụng. Ba anh em tôi ăn cơm xong thì đi ngủ như thường ngày.Làm một giấc sảng khoái trong người, thời cơ đã đến. Bố mẹ chưa về. Hai ông thì đang ở trong phòng. Nên tôi chớp nhanh thời cơ, không quên đóng cửa lại ^^ (khôn không?) :





-Anh hai, anh ba yêu dấu.- Tôi sài giọng ngọt ngào, vì nhờ người ta mà ^^. Hổ báo mà có nước tự sát.





-Cái gì nữa đây ? – Hai ổng đồng thanh hỏi.





- Gíup em với.





-Giúp cái gì?.





-Dạ…câu chuyện đẹp nó là thế này nè….Vào một buổi sáng tinh mơ của ngày hôm nay……bla…bla…





Tôi kể toàn bộ sự việc cho hai ông anh nghe, sau khi nghe đoạn kịch tính nhất của câu chuyện,hai ổng hiểu vấn đề, thở dài ra làm tôi có chút sầu não tý. Kể xong mặt hai người anh bỗng đăm chiêu ra:





-Học không lo học, lo tán gái, kỳ này chết mầy rồi con ơi ! – Anh hai nằm phịch xuống nói,nghe ổng nói mà lạnh lạnh cái lưng.





Tôi chưa kịp mở miệng ra nói gì thì..





-T con, nằm xuống nghe chiếu chỉ “bổng pháp” bang hội. Chát…Chát… - Anh ba giả giọng của bố trêu tôi.





-Hix,..cứu em hai huynh.. đừng giỡn nữa, bố mẹ mà biết chắc em có nữa treo cổ ấy. Thương em tý đi. – Tôi nói và làm mặt không thể nào tội nghiệp hơn được nữa.





-Không. – Hai ổng dứa khoát vê lờ.





Nghe xong mà muốn rụn cái rún xuống đấ[email protected]@.




-Thôi mà…huhu..cứu đi.. sao này em không thế nữa

.



-Thằng G có cách gì không mà. – Anh hai quay mặt hỏi anh ba.





- Áy chà theo tình hình này thì Gia Cát Xoàn đây là một cuộc chiến không ngang tài ngang sức của ba chứ lính với cả đám vi khuẩn chi chích mưu mẹo kia…..Thôi…Còn một cách duy nhất…- Anh ba vừa nói vừa vuốt cái càm làm hai anh em tôi phải tập trung đến cao độ.







- Cách gì? –Hai anh em đồng thanh hỏi lớn






-Giả chữ ký.





Nghe đến ba chữ đó hai anh em tôi liền phản ứng ngay, nói gì chứ đây là tội “ khi quân phạm thượng” có khi bị “trảm” chứ chẳng đùa.





-HẢ?.





-Anh ba giỡn à?.





-Giỡn cái đầu mầy, không còn cách nào hết, chỉ còn cách đó, quyết định đi. - Ổng nói rồi quay vào tường.





-Lỡ bố mà biết là nặng gấp mười lần ấy chứ chẳng chơi đâu. – Chưa gì anh hai đã làm nhục trí anh hùng ^^.





-Làm sao bố biết được. Mầy nộp cứ nói là mẹ đi vắng, bố ký. Thế là xong ngay. – Anh ba đưa phẩy tay làm như thản nhiên.





Vì người ký giấy tờ học của ba anh em tôi không ai khác là mẫu thân. Chắc lần này không sao. Nên :





-Ờ, cũng đúng. – Anh hai có vẻ thông thông.. ^^




-Qúa chuẩn cho đội diệt khuẩn. Quyết định vậy đi. – Người quyết định không ai khác chính là tôi đây.



Sau khi đội duyệt khuẩn bàn bạc xong xuôi, phương án, kế sách đã được lên một cách tỷ mỉ. Và lá đơn kiểm điểm đã xong xuôi, chữ ký đâu vào đấy. Tôi thở phào nhẹ nhỏm,lên giường làm một giấc…để sáng mai..còn đối phối với bà cô kia….Khò…khò….khò…..



Hôm sau đi học,đã đến giờ, tôi lên nộp tờ giấy kiểm điểm cho cô, quả thật cô không hề hỏi gì một câu, cầm tờ giấy lên xem rồi để vào cặp. Tôi thở phào nhẹ nhỏm, vì đã vượt qua ải môn quan một cách êm ấm….

Nhưng………..



………….



………..



………..



………..



Tôi đâu có ngờ được là cô giáo dạy toán không có hiền một tý nào, tôi sai lầm khi không nhận ra là quá dễ dàng được qua ải….







Tiếng trống tùng tùng lại vang lên, báo hiệu cho một buổi học đã kết thúc. Tôi phóng thật nhanh về nhà , để chiều lòng cái bụng đang biểu tình. Vừa về đến nhà lấy thấy hai ông anh và bố mẹ đang ngồi ở nhà trước đợi cơm. Tôi không chần chừ gì nữa phóng thật nhanh lên phòng rửa mặt rồi chạy xuống bếp ăn cơm.

Mọi người đã tập trung đông đủ, và buổi cơm trưa bắt đầu. Tôi thì đã nhẹ nhỏm, và đói nên cắm đầu ăn lấy ăn để. Mà không phát hiện sự bất thường. Trong gian bếp một không khí khác lạ ngày thường, không tiếng nói chuyện, không tiếng hỏi về tình hình học tập của ba thằng quý tử. Tôi ngước lên nhìn thì thấy mặt anh hai bí xị như trái dưa leo, còn anh ba không kém chạy dài….Và tình hình ngột ngạt căng thẳng đã được phá :





-Con học sao rồi T. – Bố bỏ đũa xuống hỏi.





-Dạ. Ok lắm bố ạ - Tôi vẫn mạnh miệng trả lời như ngày nào.





-Ừ, giỏi. ăn đi ba đứa., ăn nhiều vào.



-Dạ





Nếu chỉ đến thế thì tôi cũng không đăm ra nghi ngờ là có chuyện. Xong buổi ăn bố tôi phát ra một câu :





-Thằng T,G,P lên phòng đợi bố.





-Dạ





Tôi thì vẫn hồn nhiên như ngày nào, còn hai ông anh không thay đổi nét mặt. Đột nhiên tôi có linh cảm chẳng lành sắp xảy ra, thấy hai ổng bất thường nên bấm bụng hỏi xem có chuyện gì :





-Hai huynh sao thế.





-Chuẩn bị tinh thần đi.





-Làm gì.





-Tý biết.





Lên tới phòng anh hay và anh ba nằm úp mặt xuống đất, tôi nhìn thấy cái cảnh này quen quen..tự nhiên thấy chột dạ vê lờ.





-Hai ông này lằm cái đệch gì đây.- Tôi nghĩ thầm trong bụng.





-Cạch- Tiếng mở cửa vang lên.



Theo quán tính tôi nhanh chóng quay mặt lại, nhìn xem ai đi vào phòng, nhưng lúc nãy đã biết là bố có nói vào phòng…Nhưng mà tôi vẫn quay lại :



-ÔI CÁI ĐỆCH– Tôi hét không lên tiếng trong cái bụng đang no



Bố bước vào với vẻ uy nghiêm của một chiến sỹ công an..và..sau lưng không quên mang vũ khí của bang hội.

-Thôi rồi…..-Tôi dần đoán ra được chuyện gì sắp xảy ra.



Mất không quá nhiều thời gian, tôi đã sâu chuỗi lại tình hình và không đợi tôi chốt kết quả thì..



-T năm xuống– Bố hét lớn làm cả ba anh em tôi giật cả mình



Tôi nghe lời ngoan ngoãn lại nằm kế bên hai ông anh..





-Biết tội chưa ?





-Dạ..dạ…con biết rồi – Tôi cuối đầu nhận tội vì tình hình thế này đã đủ hiểu có chuyện gì ngoan cố không nhận được sự khoan hồng của bang hội tý nào.





-Giỏi cho ba anh em mầy, bố cho ăn học mà thế à. Một đứa thì nói chuyện trong giờ học, chẳng xem thầy cô ra gì. Một thằng thì nghĩ ra mưu kế, giỏi nhỉ, thông minh đấy. Một thằng thì sắp bằng bố rồi, ký tên giùm luôn. – Bố tôi liệt kê tên phạm nhân và danh sách phạm tội. Không thiếu không sai tý nào. Cả ba anh em tôi chỉ biết im lặng vì tội chứng đã rành rành thế kia. Cãi thế nào được nữa. Bố lúc nãy đang giận, đôi mắt đỏ lên, tay cầm cây roi gia truyền.





Và đến giờ tòa án phán tội và ra hình phạt…





-Tốt anh em thế tốt. Lừa dối bố mẹ 10 roi, giả chữ ký gấp đôi 20 roi





Tôi nghe tòa án phán xong là muốn xỉu tại chỗ. Thôi rồi “Vó tre truy mông bổng pháp” sắp được tái xuất giang hồ trừng trị ba tên yêu quái này ^^. Nó là bổng pháp nên cũng có quy tắc của nói : “ Lớn đánh trước , nhỏ đánh sao”

Thế là tôi đau khổ nhìn hai ông anh vì mình mà bị đánh, cái lỗ tai thì bị tra trấn liên tiếp.





-Binh…Chát…chat….– Tiếng roi chua chát vang lên





-Mầy thế hả P….Chát….Chát….Này…Chát…thì giúp em.Chát – Bố tôi vung tay đánh liên tiếp vào mông của anh hai.





-Hức…huhu..ba..hức…a…tha….cho con đi. – Anh hai nói trong sự đau đớn giữa tiếng roi và tiếng khóc.





-Này thì…chát…Tha…này..chát…làm sao không chịu nghĩ…chát…hậu quả. – Bố vừa đánh vừa nói





Tiếng roi chua chát và tiếng khóc đau thương ấy tạo nên một khúc nhạc đày bi thương lan tỏa cả căn phòng. Đầy đau thương và nước mắt.





-Bố đánh hai anh 10 roi thôi, còn mười roi còn lại cộng cho con. Tất cả là lỗi của con – Tôi nói với bố





Vì tất cả mọi việc là do lỗi của tôi, vì yêu thương tôi nên hai người anh bây giờ phải chịu cảnh ăn roi không đáng có.





-Được – Bố dừng tay.





-Hức…Ba cứ đánh hết 20 roi đi..hức – Anh hai nói trong tiếng nghẹn.





-Thằng T còn nhỏ, cứ đánh con – Anh ba cũng thế.





-Tội con làm con chịu, không liên quan đến hai anh. Em cảm ơn hai anh.





-Chát..chát..chát…- Tiếng roi lại vang lên trong căn phòng.





Đến lượt anh ba tôi phải nhận như cây roi vào mông, đáng lẽ không nên có. Nếu hôm qua tôi nói thật với bố thì người chịu là tôi, không liên lụy đến hai người anh.





-Oa..ooa…oaoaoao..–Và tiếng khóc đã vang lên.





Tôi nghe thấy mà xót xa lòng, lòng thắt lại. Hai người anh của tôi vì một thằng em chẳng ra gì, vào lớp chỉ biết nói chuyện và ngắm gái trời đánh này mà bị đánh oan uổng.Trong phòng lúc này là bốn người con trai, một người đã trải qua rất nhiều kinh nghiệm sống, ba người kia thì rất là trẻ con, không biết bao giờ trưởng thành để người bố kia bớt nhọc công. Tiếng roi chua chát và tiếng khóc thảm thiết làm cho lòng ai mà thấy cảnh này phải đau lòng xót dạ.





Ba tôi chỉ đánh hai ông anh mười roi theo yêu cầu. Và cuối cùng đã đến lượt tôi sẽ là 40 roi. Hai người anh thì nằm bất động, có vẻ rất đau đớn.Thương xót làm sao. Nói thì nói thế chứ bố mà đánh thì tôi không chịu nổi quá 10 roi đâu ấy. Mười roi đầu thắm thoát trôi qua, cảm giác đau điếng của mông mà hai người anh đã trải qua. Tôi là một thằng con trai, và việc làm của mình là sai nên tự nhủ với lòng rằng sẽ chịu được 40 roi, nó sẽ bài học răng đe..





-Chát…Chát… -Tiếng roi vang lên không ngừng nghỉ





Nói là một chuyện làm được mới là một chuyện, đến roi thứ 18, 19 là tôi bắt đầu chịu không nổi và đánh xin :





-Oa…oa…Bố tha cho con..hức..Con hứa không…hức..làm thế nữa – Nước mắt trên khuôn mặt của tôi cứ chảy xuống, và tiếng nói cũng kèm theo tiếng nấc từng hồi...





Tiếng roi vẫn vang lên, tiếng khóc cũng không ngừng nghĩ. Lúc nhỏ đã biết cảm giác bị bố đánh ra sao rồi, nó ê ẩm toàn thân. Biết trước là thế nhưng không có cách nào tránh được hiểm họa này.





Nếu người ngoài nhìn vào thì sẽ nói bố tôi độc ác, không thương con cái. Nhưng đối với ba anh em tôi thì không phải thế. Cùng mang chung một dòng máu, một tay bố mẹ nuôi dạy con cái, ai không chua xót khi thấy con cái mình đau chứ. Lúc bố đánh anh hai xong thì mắt bố đã ngấn lệ, nhưng vì là một người công an. Nên dòng lệ đó nó không rơi. Tôi thấy thương bố nhiều hơn. Tôi đã sai thật rồi. Bố đánh tôi vì muốn ba người con trở nên trưởng thành nên, chững chạc hơn, để sau này bước vào cuộc đời, xã hội sẽ dễ dàng hơn, Tất cả những gì bố làm vì muốn tương lai phía trước đầy trông gai, cực khổ của ba người con trở nên dễ dàng, từng từng bước. Bố đã từng trải cuộc sống nên bố nhận thấy rõ và không muốn những người con của mình lại đi những bước sai lầm trong cuộc đời. Đó là điều mong muốn của tất cả những người làm cha mẹ trên cuộc sống này.Mong mai sao cho con cái của mình được sung sướng, chả ai muốn con cái của mình cực khổ cả. Nên tôi không trách bố… ngược lại còn thấy thương bố nhiều hơn… và việc này là lỗi ở tôi.. tất cả là do tôi gây ra…một chút thiếu suy nghĩ đã phải liên lụy đến người thân của mình, làm khổ họ, làm đau họ. Tôi dần thắm thía được bài học roi mà bố dạy. Nó không lời nói, nhưng đầy triết lý nhân sinh….Vì vậy ai đã từng được bố mẹ đánh.. dạy dỗ… thì hãy trân trọng nó nhé… đừng trách bố mẹ…..Ngược lại phải nhớ lấy những cây roi thấm thía đầy những triết lý …





” Đánh để cho con cái chững chạc hơn, trưởng thành…Đánh để nói thấm thía được cái sự đời…Đánh để biết đâu là sai…Đâu là đúng…. Đánh là dạy dỗ chứ không phải ghét bỏ gì…..Đánh là một sự yêu thương thầm lặng và đầy đau khổ của người làm cha làm mẹ….” ( Trích trong nhật ký của tôi ).
 

Bình luận facebook

Top Bottom