[rì - Viu] Nhật Kí Chăn Rau

LeO FAlone

LeO FAlone

Hj hj, đồ ngốk
Moderator
Tác giả VW
Bài viết
5,091
Reaction score
381
Points
113

Chap 32

Một cái đầu và trực giác nhạy
bén, đó là thứ tôi có, trước nằm
ở bv Việt Đức có ông bác sĩ tên
Dũng (trường buồng trên tầng 2
khoa CTCH) từng xem chỉ tay và
nhận xét tôi có giác quan thứ 6
khá nhạy bén và khả năng linh
cảm trước chuyện j đó xấu sắp
xảy ra. Và sau nhờ nó mà tôi vô
tình thoát khỏi nhiều vụ oái oăm.
-mày nghĩ gì mà thần người ra
thế? Thằng C hỏi.
-bố đang tính kế, hehe tao phải
làm một vụ chào năm mới cho
rực rỡ. Vừa dứt câu tiếng trống
vào lớp điểm, tiết sau đó là tiết
văn của cô chủ nhiệm.
-V dạo này phá quá đấy nhé. Cô
cười khi thấy tôi
-dạ, em có làm gì đâu cô, lớp có
hỏng cái gì đâu. Tôi cười chống
chế.
-lại cãi cô hả, em làm gì con bé
Vân lớp 10e để nó tố cáo em vs
cô hả?
Cô vừa dứt lời thì cả lớp ồ lên
trêu chọc rồi ném shit các kiểu,
phải đợi cô lên tiếng mới chịu im.
-à thì chút chuyện cá nhân cô ạ,
nhưng mà cô yên tâm là em
không làm.gì quá đáng đâu. Tôi
khẳng định.
Cô không nói gì chỉ cười tủm rồi
quay lên viết bài mới. Tôi lại nảy
ra một ý, liền rút dt ra nt cho ẻm
Vân
-hjx e ác thế đi mách cô giáo làm
a bị đình chỉ học một tuần rồi
mời phụ huynh rồi.
Nhắn xong tôi tắt máy ngồi tập
trung vào bài học, tôi nt trong
giờ thường xuyên nhưng trong
tiết GDCD và tiết Văn của cô chủ
nhiệm thì hầu như kbh động vào
dt.
Ra chơi tôi bỏ máy ra thì thấy tn
của Vân.
-cho anh chết, ai bảo trêu tôi.
Sau đó tầm 15p lại 1tn của ẻm.
-này anh đâu rồi, k tl hả đồ bất
lịch sự.
-ê nói gì đi chứ.
Không ngờ cách của mình lại
hiệu quả thế, tôi cố nghiền ngẫm
nốt tiết toán cuối rồi khi cpi ra về
tôi nhắn thêm một tin cho ẻm.
-anh xin lỗi về những rắc rối gây
cho em mấy hôm nay, anh thực
sự hối hận nhưng giờ đã.muộn
màng. Nhà a có mỗi anh là con
trai bố mẹ anh rất kỳ vọng vào
anh, giờ nghe dc tin này chắc họ
sẽ sốc lắm, giờ anh chẳng còn
mặt mũi nào gặp bố mẹ anh nữa,
nếu sau này có dịp mong em cho
bme a đọc lại tin nhắn này .
Rất mùi mẫn và xúc tích, cảm
động và bi thương , cũng
chẳng phải đợi lâu, điện thoại
của ẻm đến ngay sau đó. Tôi
cười tủm vẫy mấy thằng bạn lại
gần, cho chúng nó xem, rồi nói.
-mày tin chỉ 5p nữa là ẻm Vân có
mặt ở đây k?
-chém vừa thôi mày là bố nó
chắc. Thằng M lên tiếng.
-một chầu bia nhá, thằng A bấm
giờ còn đặt cửa đê. Tôi nói hào
hứng
-lưỡng lự một hồi rồi bọn thằng
M.N và C đồng ý đặt cho 1 cửa tôi
thua, con A vẩu dĩ nhiên phải
theo đại ka nó rồi
-tuy nhiên khi ẻm lên lớp thì
chúng mày phải làm theo ý tao...
như này... và thế này. Tôi nói
xong phải một lúc bọn nó mới ớ
ra mà lục đục chuẩn bị.
Tôi bỏ điện thoại ra nghe cuộc
gọi thứ 2 của Vân bật loa ngoài
và nói giọng vừa khóc vừa hét.
-bỏ tao ra, tao bị đình chỉ rồi coi
như tao hết, tao học ở đây và sẽ
chết ở đây. Bên cạnh là thằng C
bịt mồm cười còn A vẩu giả vờ
khóc lóc can ngăn, tay xô bàn
kêu kèn kẹt.
Và đồng hồ vừa chỉ 3p10s ẻm
Vân đã đứng trước cửa lớp tôi,
em lao nhanh vào kéo tôi khi tôi
xô bọn thằng A ngã theo kế
hoạch sau đó tính trèo lên lan
can tầng 2, vài đứa chưa về còn
hiếu kỳ bu gần lại để xem
-này anh điên hả, đang nhiên đòi
chết là sao? chỉ đình chỉ học thôi
mà xong lại dc đi học bình
thường có sao? Vân nói tay ôm
ghì vào bụng.tôi.kéo.lại.
-em bỏ anh ra, anh chẳng thiết
nữa. E có bị đình chỉ đâu mà em
biết. Tôi vẫn giả điên tay nắm
chặt lấy tay của Van lúc này
bọn A vẩu cũng lôi tôi vào trong
lớp, bụm miệng nhìn nhau k dám
cười, lúc đấy nếu có giải oscar
cho diễn viên nghiệp dư thì tôi
chắc chắn giành giải nhất ngay
-em xin lỗi, mai em sẽ nói với cô
là hiểu nhầm thôi, anh đừng nghĩ
quẩn nhá, thật đấy, e thề đấy.
Vân nói giọng như sắp khóc tay
vẫn cố ghì lấy chân... phải của tôi
.
Và đời éo như mơ, tự dưng con
Lan lố trưởng ở đâu mò vào, thấy
đám đông bọn tôi nên sán đến
gần mồm gọi ý ới.
-a V ơi, cô giáo H gọi xuống văn
phòng kìa, sao gọi điện cho a k
dc hả? Rồi nó rẽ đám đông bước
vào, thấy tôi nó giật mình như
thể trúng số độc đắc.
-a bị tnao đây, bọn này hết trò
chơi hả, mà e này lớp nào sao k
về đi. Và cái ngớ ngẩn của con
Lan một lần nữa lại bóp d*i team
tôi. Vân như sực hiểu ra, buông
tay khỏi người tôi chạy như bay
ra ngoài, bỏ lại lũ bạn cờ hó của
tôi vs tràng cười k dứt.
Tôi vụt chạy theo, loáng cái đã
thấy ẻm đứng ở bãi xe tay thỉnh
thoảng lau lau lên mắt.
-Vân! anh xin lỗi. Tôi gọi với theo
-a để tôi yên dc không? xin a đấy,
sao a cứ bám lấy tôi rồi bày mấy
trò này hả? đồ khùng. Vân nói rồi
tiếp tục gạt đi những dòng nước
mắt trên mi, có lẽ nàng quá ấm
ức khi hết lần này tới lần khác bị
tôi lừa như vậy.
-anh xin lỗi.
Tự dưng cảm giác hối lỗi ngập
tràn đầu óc, tôi lẳng lặng quay đi
nhưng trong thâm tâm thì vẫn có
một chút linh cảm là chúng tôi sẽ
còn gặp lại.
Những ngày sau đó tôi vẫn
thường xuyên nt trước cho Vân,
tự dưng tôi thấy lại cảm giác phải
theo đuổi một người con gái nên
trong tin nhắn bao giờ cũng tỏ
thái độ trân trọng và chừng mực.
Còn phía Vân, nàng vẫn như tảng
băng chỉ đáp tin nhắn của tôi
một cách ngắn ngủi, cộc lốc theo
phép lịch sự.
Một ngày đẹp trời nọ vừa uể oải
sau 5 tiết học tôi uể oải bước vào
nhà bà Th cổng trường gọi chai
c2 tính tu một hơi cho đã khát
vừa mở nắp ra chưa kịp uống thì
ở đâu xuất hiện hai thẳng trẻ
trâu đội mũ bảo hiểm và đeo
khẩu trang kín mít.
-dme mày chết con chó ạ. Thằng
đi trước rut cây tuýp trong ông
tay áo khoác ra nhằm thẳng đầu
tôi vụt xuống. Hơi bất ngờ
nhưng tôi vẫn né được cú đánh
đó làm thằng kia mất đà loạng
choạng, tôi tiện thể đạp cho nó
thêm một cái làm nó ngã đập
lưng vào cạnh cửa nhăn mặt đau
đớn.
Thằng đứng sau thấy đồng bọn
bị đánh liền lao lên vớ ngay đoạn
dây điện gần đó vụt tôi tới tấp,
thằng còn lại vội vã đứng dậy giơ
cây gậy lên vụt.
"bốp" một tiếng khô khan, đầu
óc tôi choáng váng ngã gục
xuống đất khom người và tay
cho lên ôm đầu. Mắt tôi hoa lên,
đầu óc trống rỗng có tiếng ai đó
hét lên, rồi những tiếng chửi rủa
của hai thằng kia không còn, ai
đó nhấc tôi dậy cho, rồi tiếng xe
máy nổ và gương mặt đẫm lệ
quen thuộc của ai đó nhìn tôi
cuối cùng là một màu đen tăm
tối....
 
Last edited by a moderator:

Bình luận facebook

Top Bottom