root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,616
Reaction score
121
Points
9,999
Chương 367
Nam Lịch Viễn cảm thấy, Cố Tam Nhi giống như đảo một vòng trong Giang Thành, lại quay về Mỹ rồi.

Có thể nước Mỹ là nơi thuộc về cô ta.

Đề nghị muốn cô ta đến Giang Thành trước đây rõ ràng là một sự sai lầm.

Cố Tam Nhi và Nam Lịch Viễn là giữa tháng bảy từ Mỹ quay về Giang Thành, mỗi ngày đều cùng Nam Lịch Viễn đến công ty, cùng nhau ăn cơm, ngủ chung với nhau, trải ngày cuộc sống hàng ngày như đôi vợ chồng.

Nhưng sự đau thương trong lòng của Cố Tam Nhi càng ngày càng sâu nặng, Nam Lịch Viễn cùng như vậy.

Khi Nam Lịch Viễn đi họp, cô ta cũng đi theo, vẫn ngồi vào vị trí trước đây, nhưng mà nếu như mọi người đều biết cô ta chính là bà Nam, thì cũng không ai dám nói đùa với cô ta nữa.

Thường ngày, Nam Lịch Viễn sẽ dậy sớm hơn cô ta.

Nhưng mà hôm đó không biết sao nữa, có thể ngủ không tốt lắm, cho nên khi Nam Lịch Viễn cài lại nút áo sơ mi, thì Cố Tam Nhi thức dây.

Cô ta từ phía sau vòng lại lưng của Nam Lịch Viễn, giúp anh ta cài lại từng nút áo.

Cánh tay của cô ta rất dài, vòng lại lưng của Nam Lịch Viễn một chút vấn đề cũng không khó.

Mặt cô ta sát vào mặt của Nam Lịch Viễn.

Nam Lịch Viễn dừng lại, “Trước đây em cũng giúp cha em mặc áo như vậy sao?”

“không có.”

“Theo ai học đó?”

Động tác khiêu khích như vậy, cô ta là đột nhiên học được đó, trước đây cô ta cũng không biết tự giác giúp Nam Lịch Viễn mặc áo.

“Nhìn thấy anh ở đây, thì chỉ muốn giúp anh cài lại nút áo thôi, không suy nghĩ nhiều, bản thân tự biết làm mà!” Cố Tam Nhi đã giúp Nam Lịch Viễn cài đến nút áo thứ hai rồi.

Cho nên, quá trình từ thiếu nữ trở thành phụ nữ, cô ta là không thầy mà tự học được.

Truyện trêu ghẹo đàn ông, cũng do cô ta tự học được đó.

Hôm đó cô ta trong phòng của Nam Lịch Viễn xem tạp chí, là một cuốn tạp chí sửa sang rất dày, giống như là người khu phát iêrn bên bất động sản tặng qua cho Nam Lịch Viễn đó, kích lệ Nam Lịch Viễn mua nhà đó.

Cố Tam Nhi lật ra xem, nhìn vào những trang trí bên trong, cũng khá đẹp đó.

“Căn nhà này rất đẹp đó.” Cố Tam Nhi nói câu.

“Đem qua đây cho anh xem .” Nam Lịch Viễn vẫn ngồi trên ghế trong phòng làm việc.

Cố Tam Nhi mang tạp chí qua đó cho anh ta, cô ta từ phía sau ôm lại cổ của Nam Lịch Viễn, ngón tay chỉ vào trong tạp chí, “Chính là căn này.”

“Em thích loft sao?” Nam Lịch Viễn cầm cuốn tạp chí lên, nghiêng đầu qua , hỏi cô ta.

“Ừ, chưa ở qua. Cảm thấy có cảm giác anh toàn đó?”

“Vì sao phải có cảm giác an toàn?” Nam Lịch Viễn lại hỏi cô ta.

Cố Tam Nhi không lên tiếng, chỉ là nhìn chằm chằm trên một bên mặt của Nam Lịch Viễn, và nói câu, “Anh hư quá đó!”

“Một căn hộ, người khác bước vào là ở dưới lầu, em làm ở trên lầu, có thể nhìn thấy được người khác, người khác lại không nhìn thấy được em, là rất có cảm giác an toàn đó!” Nam Lịch Viễn cười nói.

“Tâm tư nhỏ như vậy của Tam Nhi, cũng bị chú Nam nhìn thấy được!” Cố Tam Nhi nói.


Nhìn từ vị trí của Cố Tam Nhi, có thể nhìn thấy được vòm ngực anh ta trong chiếc áo sơ mi.

Rất gợi cảm đó!

Nam Lịch Viễn chỉ cười cười, căn nhà này do loft thiết kê, cách trang trí cổ điển, trước cửa nhà có có một cây đèn treo trên tuòng nhà, là loại đèn cổ, phong cách tổng hợp giống như một cung điện, lại có cảm giác như nhà ở, gu thẩm mỹ của Tam Nhi cũng rất tốt đó.

“Em thích phong cách trang trí như thế này sao?” Nam Lịch Viễn lại hỏi.

“Ừ, cũng rất thích đó!”

Thái Thái gõ cửa bước vào, nhìn thấy Cố Tam Nhi vẫn còn ôm lại cổ của Nam Lịch Viễn, và nói câu, “Chủ tịch, đã đến giờ ông phải mở cuộc họp rồi.”

“Tôi biết rồi.” Nam Lịch Viễn trả lời một câu.

Cuộc họp lần này của Nam Lịch Viễn là họp với tập đoàn Lịch Viễn, Cố Tam Nhi không có tham gia.

Nam Lịch Viễn nói khi Cố Hành Cương kết hôn, lấy danh nghĩa của anh ta và Cố Tam Nhi tặng cho anh ta một dàn âm thanh cao cấp, tốn hơn năm trăm mấy ngàn, Cố Tam Nhi mới không tiếc tiền vì anh ta đó, dù sao Nam Lịch Viễn cũng có tiền mà.

Cố Tam Nhi sở dĩ muốn tặng cho anh hai một dàn âm thanh, bởi vì cô ta nghe nói, “Đỗ Nhược đã có em bé, phải giáo dục trong thai kỳ.”

Khi Cố Tam Nhi nói đến em bé, biểu hiện được cô ta mới là đứa em bé lớn đó, đáng để người khác yêu thương.

Đây là lần đầu tiên Nam Lịch Viễn nghe được Cố Tam Nhi nói đến “Em bé”, không nhịn được cười lên muốn cô ta nói thêm mấy lần.

“Chính là em bé đó!” Cố Tam Nhi cô cùng nghiêm túc nói, không biết điểm cười ở đâu.

Trái lại cô ta nhìn sang Nam Lịch Viễn, khi cười lên thực sự rất hút hồn đó.

Chỉ một lát đã làm rối lên trái tim của Cố Tam Nhi.

Cố Tam Nhi và Nam Lịch Viễn trước hôn lễ ba ngày quay về nhà đó.

Khương Thục Đồng nhìn thấy Cố Tam Nhi, thì gọi cô ta sang một bên, “Hiện nay con tuy là đăng ký kết hôn rồi, nhưng chưa tổ chức hôn lễ, hiện nay thì xem bản thân như là người nhà của Nam gia rồi sao? Mẹ không đồng ý như vậy!”

Mới bao nhiêu tuổi thôi!

Khi đón năm mới còn không chịu gặp Nam Lịch Viễn mà.


Bên Hề Dao, Khương Thục Đồng vẫn cử người giám sát, không thể trong thời kỳ quan trong này, sẽ xảy ra chuyện gì được.

Cố Tam Nhi cúi đầu, cô ta biết là mẹ có thể rất thất vọng, đã uổng công nuôi dưỡng cô ta nhiều năm như vậy, từ Mỹ về nước đến nay đều chưa về đến nhà.

Đỗ Nhược đang bên nhà mẹ đẻ, mấy ngày nữa anh hai sẽ qua đón chị ấy về, thân phận của Cố Tam Nhi, bởi vì là người thân, không thể làm phụ dâu.

Adam về sớm một ngày, là Cố Hành Cương mời ông ta đó đến đó.

Adam bao năm qua, vẫn chưa cưới vợ, bởi vì trong lòng anh ta luôn có một người.

Cố Hành Cương đến Thụy Sĩ, đến Frankfurt, thủ tục đều do ông ta làm, khi đó ở Thụy Sĩ và Frankfurt, đối với Cố Hành Cương, dù sao vẫn như khi anh hai còn nhỏ, vẫn dạy cho Cố Hành Cương làm phẩu thuật, có thể nói, ngoài trừ tiền ra, Adam đảm nhận vai trò trong cuộc đời của Cố Hành Cương, không thua kém Cố Minh Thành.

Điểm này, cũng khiến cho Cố Minh Thành vô cùng đố kỵ.

Tuy là trong lòng đố kỵ, nhưng trên miệng thì không nói ra, dù sao giữa Khương Thục Đồng và Adam vẫn đè lại sợi dây đó, Cố Minh Thành không bóp chẹt được gì.

Cố Minh Thành hầu như đã mời hết những người có tiếng trong Hải Thành, kể cà những người quen biết tại thành phố khác, người họ Phương lần trước Khương Thục Đồng giới thiệu cho Cố Tam Nhi cũng có đến đây, vốn dĩ là quen biết với cha mẹ, nhưng mà người họ Phương gì đó biết được là anh hai của Cố Tam Nhi kết hôn, biết là chắc chắn Cố Tam Nhi sẽ quay về, cũng đến để chung vui.

Anh ta luôn tìm cơ hội nói chuyện với Cố Tam Nhi, Cố Tam Nhi nói mấy ngày nữa cô ta sẽ trở về học rồi.

Phương nói anh ta cũng thường hay đi Mỹ, nếu cha mẹ của cô có mang qua gì cho cô, tôi có thể mang cho cô đó.

Cố Tam Nhi nói không cần đâu, chồng tôi sẽ mang qua cho tôi !

Tiếp theo thì rời đi.

Rất kỳ lạ, Cố Tam Nhi trước mặt người khác xưng hô Nam Lịch Viễn là “Chồng”, nhưng trước mặt anh ta chưa từng gọi qua bao giờ.

Hôn lễ của Cố Hành Cương tổ chức trong khách sạn.

Cố Tam Nhi tuy là không phải phụ dâu, nhưng giống như cũng có một chức vụ gì đó, giống như là đón khách hay là gì đó.

Cô ta mặc trên người một chiếc váy dạ hội màu trắng, trên đầu đội một vòng hoa, trên tay đeo chiếc lắc tay mà Nam Lịch Viễn tặng cho cô ta.

Cô ta đứng ở bên này của hành lang dài, Nam Lịch Viễn đứng bên kia.

Chính giữa là bị cô dâu và chú rễ ngăn lại.

Nhưng mà, khi cô dâu và chú rễ nghiêng người, nhìn vào đối phương hành lễ, Cố Tam Nhi và Nam Lịch Viễn thì sẽ nhìn thấy được đối phương.

Cố Tam Nhi vẫn như lúc bắt đầu vậy, thích để đôi tay vào phía sau.

Nhìn thấy Nam Lịch Viễn đang nhìn cô ta, thì cô ta cười lại với Nam Lịch Viễn.

Ánh mắt của họ nhìn xuyên qua những đám đông trong khách sạn, nhìn vào đối phương.

Cảnh tượng này, đã lọt vào trong mắt của Cố Minh Thành đang ngồi trong bàn tiệc.

Khương Thục Đồng thì ở phía dưới nói, “Đỗ Nhược hôm nay rất xinh đẹp đó !”

Adam khẳng định nói một câu, “Like you !” (Giống cô đó.)

Nam Lịch Viễn ngồi vào bên trái của Khương Thục Đồng, Adam ngồi vào bên phải.

Vốn dĩ tâm tư của Cố Minh Thành toàn bộ tập trung trên người của Cố Tam Nhi, anh ta cảm thấy, trong ba đứa con, người giống anh ta nhất, thật sự nên nói là - -Tam Nhi của ông ta, tính cách giống ông ta.

Nhưng mà lời nói của Adam, vẫn là khiến cho Cố Minh Thành quay đầu qua, nhìn sang Adam.

Trong ấn tượng, Adam chưa từng nói qua những lời như thế này, giống như ông ta đã quan sát Khương Thục Đồng thời gian rất lâu rồi!

Luôn đứng ngay vị trí không tiếp cận đến Khương Thục Đồng, nhìn cô ta kết hôn sinh con.

Khương Thục Đồng cũng cảm thấy kỳ lạ.

Đều là đàn ông, Cố Minh Thành hiểu được Cố Hành Cương, hiểu được Nam Lịch Viễn, đồng thời cũng hiểu được Adam, có thể câu nói này, ông ta đã nén lại rất nhiều năm rồi.

Khương Thục Đồng vẫn khờ khạo nghĩ rằng trong lòng Adam luôn nhớ đến tiểu Cù.

Thật là nực cười!

Đỗ Nhược và Cố Hành Cương sau khi kết hôn, sẽ quay về biệt thự tại Thanh Sơn, mấy ngày nữa sẽ đi du lịch.

Trái lại là Cố Tam Nhi và Nam Lịch Viễn, luôn ở trong nhà, bởi vì Cố Tam Nhi sắp đi Mỹ rồi.

Khi ăn cơm, Cố Tam Nhi dựa vào Nam Lịch Viễn, dưới bàn ăn, một chân của cô ta kê trên chân của Nam Lịch Viễn, dường như Nam Lịch Viễn đã xem như chuyện thường, thói quen xưa nay của con gái nhà lành đã không còn nữa.

Khương Thục Đồng tình cờ thấy được, cũng không nói gì.

Đồng thời Cố Minh Thành cũng không nói gì.

Mấy hôm trước trong nhà đông người, Nam Lịch Viễn luôn ngủ trong phòng của Tam Nhi.

Cố Tam Nhi cũng thấy ngại, khi ở nhà Nam Lịch Viễn, muốn làm như thế nào cũng không ai lo đến, nhưng đây dù sao cũng là nhà của bản thân đó.

“Em tưởng họ đều không biết sao?” Nam Lịch Viễn nói một câu.

Cố Tam Nhi không còn cách, phải cho anh ta vào trong.

Mọi người đối với chuyện này, cũng nhắm mắt bên này mở mắt bên kia.

Tuy là biết được hiện nay Cố Tam Nhi đang bị Nam Lịch Viễn dụ dỗ, nhưng đây là con đường nhất định phải đi qua của mỗi đứa con gái.

Sau hôn lễ, Cố Tam Nhi và Nam Lịch Viễn quay về Giang Thành.

Cố Tam Nhi đang chuẩn bị những đồ đạc mang qua nước ngoài, mỗi ngày đều đang thu dọn.

Chỉ còn lại một người!

Hôm nay, Nam Lịch Viễn đang trong phòng làm việc, gọi Thái Thái vào trong, “Giúp tôi làm hai chuyện.”

“Nam tổng, ông nói.”

“Thứ nhất, đóng đi cửa tiệm nước ép bắp trong trường đại học Giang Thành. Thứ hai, qua Mỹ giúp tôi mua một căn nhà, thiết kế phải có phong cách, cách xa trường thiết kế Parksons không thể quá bốn mưới phút, do loft thiết kế, trang trí cô làm theo trong này.” Nói xong, Nam Lịch Viện đưa cuốn tạp chí mà Cố Tam Nhi từng xem cho Thái Thái.

“Lớn bao nhiêu ? Có ai ở ?”

“Không cần quá lớn, phòng bếp phải rộng thoáng. Tôi ở cùng Tam Nhi. ” Nam Lịch Viễn nói xong câu nói này, từ phòng làm việc lấy theo đồ của bản thân, chuẩn bị ra ngoài, còn có một cuộc họp, anh ta cũng rất vội vàng đó!

Thái Thái đã làm theo, đóng cửa tiệm nước ép là chuyện dễ dàng, muốn mua nhà, mới là một chuyện khó đó.

Thái Thái đã làm rất lâu, lại canh chừng những công nhân sửa sang, không dễ dàng mới làm xong những chuyện bên kia, cô ta mới quay về nước.


“Chị Thái Thái đi đâu rồi”

“Cô ta ra ngoài đi công tác rồi!”

Cố Tam Nhi không hỏi nhiều, chị Thái Thái đi công tác là chuyện bình thường.

Tháng chín, Cố Tam Nhi ra nước ngoài.

Nam Lịch Viễn đưa cô ta, Cố Minh Thành và Khương Thục Đồng biết rõ Nam Lịch Viễn chắc chắn sẽ đưa cô ta, cho nên, họ không có đi, chỉ gọi điện thoại thôi, dù sao họ muốn đi gặp Tam Nhi, khi nào cũng được.

Nam Lịch Viễn đưa Cố Tam Nhi đến trường Parksons, khi học ở nước ngoài, Cố Tam Nhi phải tự thuê nhà.

Mấy hôm nay, cô ta và Nam Lịch Viễn luôn ở trong khách sạn, không việc gì tối đến hai người thì làm tình.

Nam Lịch Viễn dẫn theo cô ta bay vào trong đám mây, dẫn cô ta đến đỉnh núi cao.

Hiện nay Cố Tam Nhi, đã càng ngày càng giống một phụ nữ bé nhỏ rồi, không còn phô trương nửa, đã trở thành phụ nữ của Nam Lịch Viễn.

Cố Tam Nhi non mịn như nước vậy, đã hoàn toàn trở thành người của Nam Lịch Viễn.
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,616
Reaction score
121
Points
9,999
Chương 368
Nam Lịch Viễn ở lại bên Mỹ một tuần thì quay về.

Trong một tuần này, anh ta đã sắp xếp nhà ở cho Cố Tam Nhi, đóng học phí, đợi khi Cố Tam Nhi chính thức ổn định rồi, anh ta mới quay về.

Dù sao cũng như Cố Tam Nhi nói vậy, sự nghiệp của anh ta tại Giang Thành, anh ta không thể rời khỏi được.

Chuyện Cố Tam Nhi thuê nhà, cô ta luôn tìm trên mạng, bởi vì nhà ở không thể tùy tiện được, cho nên yêu cầu của Cố Tam Nhi cũng khá cao đó, tóm lại cũng phải thích hợp chứ, hơn nữa, trong đầu của Cố Tam Nhi, cũng không có khái niệm phải “Tiết kiệm tiền”.

Sau một tháng Cố Minh Thành nhờ Lục Tịnh Viễn mang đồ qua cho Cố Tam Nhi, Cố Tam Nhi vẫn chưa tìm được nhà.

Cố Minh Thành là cố tình nhờ Lục Tịnh Viễn mang đồ qua cho Cố Tam Nhi đó, mục đích là gì, trong lòng ông ta nghĩ rất rõ, bên trong quan hệ giữa Cố Tam Nhi và Nam Lục Viễn, dù sao cũng phải có một tình địch giả chứ, như vậy tình cảm mới vững
chặc hơn.

Khi đó, Nam Lịch Viễn đã quay về hai tuần rồi.

Nhìn thấy Lục Tịnh Viễn, Cố Tam Nhi nói gần đây cô ta đang tìm nhà, hơi khó tìm, nhưng mà gần đây trên mạng có một căn nhà, giống như khá thích hợp với Tam Nhi, bởi vì Cố Tam Nhi đã ở trên mạng xem qua cách trang trí và phong cách, cũng rất thích.

Là cô ta thích phong cách thiết kế của loft, hơn nữa, cách trang trí cổ điển lại có cảm giác như nhà ở, cô ta chuẩn bị đi xem thử.

Đến trường học Parksons, Cố Tam Nhi vẫn chưa quen được bạn thân, nhưng mà một mình lại sợ hãi, sợ gặp được thứ người như “Lấy danh nghĩa cho thuê, thực ra có hành vi xâm hại với phụ nữ”, những chuyện này đã nghe nhiều rồi, Cố Tam Nhi đương nhiên phải cẩn thận hơn.

Nếu như Lục Tịnh Viễn đã đến đây, cô ta muốn Lục Tịnh Viễn đi cùng cô ta.

Vốn dĩ Lục Tịnh viễn làm việc tại phố wall, ở bên Mỹ cũng có xe, anh ta lái xe dẫn Cố Tam Nhi đến đó.

Là một khu phố mới được sửa sang lại, Lục Tịnh Viễn luôn đánh giá những cảnh vật xung quanh, Cố Minh Thành nhờ anh ta chăm sóc cho Cố Tam Nhi, ít nhất anh ta cũng phải có chút trách nhiệm chứ.

Luôn cảm thấy kỳ lạ với khu phố mới như thế này.

Cố Tam Nhi lấy ra địa chỉ của khu phố mới, bước lên lầu, gõ cửa.

Nơi mở cửa, một người mặc một chiếc áo sơ mi màu xám, tay áo vén đến cổ tay, đang cầm theo cấy búa, giống như đang sửa chữa gì đó.

Cố Tam Nhi ngạc nhiên một hồi cũng chưa ngậm miệng lại được.

“Chú Nam, sao anh lai ở đây ? Đây là nơi anh chứa những phụ nữ bên ngoài sao?” Cố Tam Nhi hỏi một câu, vẫn còn rất ngạc nhiên.

“Chồng em ở bên Mỹ mua được căn nhà. Rất kỳ lạ sao?” Nam Lịch Viễn hỏi cô ta.

Nam Lịch Viễn nhìn chằm chằm vào Cố Tam Nhi và Lục Tịnh Viễn đang đứng trước cửa, càng nói rõ hơn, nhìn thêm mấy cái vào Lục Tịnh Viễn.

“Là đúng lúc bị em gặp được sao?” Cố Tam Nhi chỉ vào mũi của bản thân hỏi.

Lục Tịnh Viễn biết được là chuyện gì rồi, “Nếu như chú Nam cố tình muốn nói đùa với Tam Nhi, vậy tôi về trước đây.”

Bản thân ở lại thêm, chính là một cái bóng đèn lớn đó.

Nam Lịch Viễn liền kéo Cố Tam Nhi vào trong, đè trên tường thì hôn vào.

Hai tuần không gặp, không giống khi ở Giang Thành vậy, muốn gặp khi nào cũng được.

Đôi chân của Cố Tam Nhi vòng trên thắt lưng của Nam Lịch Viễn, sau lưng đè vào tường, giọng nói vô cùng ỷ lại gọi, “Chú Nam- - ”

“Muốn chồng cho ăn nữa đúng không ?”

“Ừ!” Giọng nói của Cố Tam Nhi có chút không trôi chảy, “Em cũng không biết nếu có một ngày anh không còn bên cạnh em, em sẽ như thế nào nữa . Em ỷ lại anh muốn chết!”

“Chỉ có ỷ lại thôi sao?”

“Cũng rất thích.”

“Còn nữa ?”

Cố Tam Nhi im lặng, một lát sau, Cố Tam Nhi nói câu, “Tam Nhi vẫn chưa biết yêu. Không biết cảm giác yêu một người là như thế nào.”

Từ đầu đến cuối Nam Lịch Viễn vẫn chưa đợi được chử “Yêu”.

Anh ta dẫn Cố Tam Nhi đi tắm rửa, nắm lại tay của Cố Tam Nhi đến phòng ngủ của anh ta, nhìn vào trong tủ áo, những quần áo bên trong, đều là Nam Lịch Viễn mới mua đó.

Anh ta muốn dùng điểm này để chiếm lấy trái tim của Cố Tam Nhi, để chống lại ngăn cách mà khoảng cách nảy sinh ra.

“Rất giống căn nhà anh dùng để chứa phụ nữ bên ngoài! ” Cố Tam Nhi đùa giỡn.

“Là căn nhà anh bao dưỡng tiểu thiếp đó, có thích không? Sau này ở lại đây, có thời gian anh sẽ đến đây. Đây là nhà bên Mỹ của chúng ta.” Nam Lịch Viễn nhẹ nhàng nắn vào chiếc Cằm của Cố Tam Nhi hỏi.

“Ừ.” Cố Tam Nhi nói.

Nhìn vào máy móc thiết kế trang sức hơn cả buổi chiều, Cố Tam Nhi thấy mõi mắt, cảm thấy rát, khi Nam Lịch Viễn đi làm cơm, cô ta nhiễu mấy giọt thuốc nhỏ mắt vào đôi mắt của bản thân, lại từ bên trong túi lấy ra cặp mắt kính đeo lên, cặp mắt kính này do Khương Thục Đồng mua cho cô ta, vốn dĩ thì có công dụng phòng tránh mõi mắt.

Phòng bếp được mở thoáng ra, Nam Lịch Viễn tình cờ ngẩng đầu lên, thì nhìn thấy bộ dạng này của Cố Tam Nhi.

Đây là lần thứ hai anh ta nhìn thấy cô ta đeo mắt kính.

Không biết vì sao, anh ta nhìn thấy bộ dạng đeo mắt kính này của cô ta, thì rất có hứng thú, có thể đôi môi gởi cảm của Cố Tam Nhi, sau khi đeo lên cặp mắt kính này, cấm dục, hơn nữa khiến cho người ta mang toàn bộ chú ý đều tập trên đôi môi của cô ta.

Còn về lần trước khi anh ta họp , anh ta đã ép buộc ngăn lại cô ta.

Anh ta đang trong phòng bếp cắt rau, vẫn còn mặc lại chiếc áo sơ mi màu xám lúc nãy.

Cố Tam Nhi bước qua đó, từ phía sau ôm lại thắt lưng của anh ta.

“Học được quyến rũ đàn ông rồi sao?” Anh ta hỏi cô ta.

“Em đâu có quyến rũ đâu? ” Cố Tam Nhi không hiểu, sát vào sau lưng của anh ta, lời nói lúc nãy của anh ta, bản thân có thể nghe được tiếng vang lên trong vòm ngực của anh ta, “Em không thích một mình đi học ở ngoài, những giáo trình ở đây em tạm thời theo không kịp, giáo sư Edward còn muốn em làm trợ thủ của ông ta, em cảm thấy bản thân rất mệt mõi.”


Cố Tam Nhi mang theo giọng nói mệt mõi nói.

Thì Nam Lịch Viễn im lặng mà nghe, có khi an ủi Cố Tam Nhi một hai câu, đây là giai đoạn trưởng thành nhất định phải trải qua của mỗi một con người.

“Chú Nam, khi anh hai mươi tuổi, đang làm gì đó?” Cô ta hỏi.

Nam Lịch Viễn sững sờ một lát, khi anh ta hai mươi tuổi sao? Cảm giác giống như đã nhiều năm trước vậy, anh ta cũng quên rồi, có thể là giúp đỡ trong công ty của cha, mỗi năm đều từ Harvard trở về nhà.

Quá khứ xa xôi của anh ta- -

Cô ta hiện nay.

Mỗi lần nói đến tuổi tác, thì bỗng dưng khiêu dậy sự tự bi và bất an trong nội tâm.

Thật ra tuổi tác của anh ta cũng không lớn lắm, đang là tuổi sức lực cường tráng.

Món ăn sớm đã mua sẵn rồi, anh ta là đêm qua mua đến đó, lúc nãy đã đóng một cây đinh, treo một bức tranh sơn dầu lên.

Đã xào được ba món đồ ăn, khi hai người ăn cơm, không ngừng hôn nhau, cơm cũng ăn không không vô.

Cố Tam Nhi luôn đỏ mặt.

Khi chưa bắt đầu, Cố Tam Nhi nói với anh ta, “Tam Nhi muốn tránh thai đó, không muốn sinh con sớm như vậy!”

Nam Lịch Viễn cắn lại răng, “Tính khi nào có?”

Cố Tam Nhi đưa ra năm ngón tay của bản thân - - Năm.

“Mẹ em cũng nói rồi, trong năm năm không cho em có thai, nếu như có thai, Tam Nhi phải bỏ học, rất phiền phức đó!” Ánh mắt lo lắng của Cố Tam Nhi nhìn sang Nam Lịch Viễn.

“Năm năm sau, chồng em đã ba mươi sáu tuổi rồi!” Nam Lịch Viễn nói một câu.

Cố Tam Nhi chỉ cười, “Vậy em không biết. Dù sao năm năm sau em mới hai mươi lăm tuổi thôi.”

Nam Lịch Viễn dùng sức cắn vào đôi tai của cô ta, “Làm tình cả ngày, vẫn không chịu mang thai. Đây là em đang giày dò chồng em sao?”

“Anh có thể tìm người phụ nữ khác sinh con cho anh mà, dù sao Tam Nhi cũng không sinh.” Cố Tam Nhi có chút cười trên sự đau khổ của người khác.


Sau một giấc tỉnh dậy, Cố Tam Nhi hôn trên nốt ruồi trên vai bến trái của Nam Lịch Viễn.

Thật ra, cô ta rất muốn hỏi chuyện giữa anh ta và Hề Dao là như thế nào.

Nhưng mà khi cô ta mới quen Nam Lịch Viễn, rõ ràng cũng không để ý anh ta và Hề Dao, trái lại còn có chút vui trên sự đau khổ của người khác, hiện nay, cô ta muốn hỏi, lại không mở miệng được.

Cô ta dùng sức cắn vào Nam Lịch Viễn.

Nam Lịch Viễn “Hí” Một tiếng, nhìn sang Cố Tam Nhi.

Tay sờ trên đầu của cô ta, “Sao này một mình ở đây, có sợ nữa không?”

“Anh không có ở đây đương nhiên sợ rồi, Tam Nhi cũng chưa từng sống qua một mình.” Cố Tam Nhi nói.

“Tìm một dì giúp việc cho em?”

“Không cần. Anh ở đây Tam Nhi mới không sợ hãi đó.” Cố Tam Nhi nhõng nhẽo, đầu úp trước ngực của Nam Lịch Viễn.

Nam Lịch Viễn cảm thấy, đây thực sự là một vấn đề đó, nhưng anh ta không biết tạm thời ai sẽ ở đây sống cùng Tam Nhi.

Dù sao, đây là ngôi nhà của anh ta và Tam Nhi.

Chuyện Nam Lịch Viễn mua nhà cho Cố Tam Nhi, rất nhanh Cố Minh Thành đã biết được, đương nhiên là Lục Tịnh Viễn nói cho ông ta biết.

“Xem ra Nam Lịch Viễn đối với Tam Nhi cũng chịu bỏ vốn vào đó.” Cố Minh Thành nói một câu.

Khi ở Cố gia, Khương Thục Đồng luôn đảm nhận vai trò bị người khác cướp đi con gái, mỗi khi nhìn vào Nam Lịch Viễn, cũng cảm thấy như nhìn vào tình địch vậy, “Người đàn ông muốn đạt được mục đích không sợ hy sinh! Nhưng mà đáng tiệc cho con gái xinh như hoa của em.”

Nhớ lại khi Cố Hành Cương kết hôn, Nam Lịch Viễn ngủ trong phòng của Cố Tam Nhi, thì Khương Thục Đồng cảm thấy toàn thân khó chịu.

Đây là mối tình đầu của Cố Tam Nhi, bà ta rất trân trọng.

Bởi vì Nam Lịch Viễn như một hạt giống vậy, từ từ nảy mầm trong lòng của cô ta, mọc rễ, nở hoa kết trái, sau đó thì không thể di dời.

Tính cách của Cố Tam Nhi giống với tính cách của Cố Minh Thành, cô ta rất trung tình.

Không dễ dàng để mắt đến người khác, khi để mắt đến một người, cũng sẽ không dễ dàng rời xa.

Người đó sẽ ở cả đời trong lòng cô ta.

Ở lại Mỹ thêm một tuần, cuối cùng Nam Lịch Viễn cũng phải về nước mở cuộc họp, còn có rất nhiều công việc phải sắp xếp.

Cũng như anh ta nói với Cố Tam Nhi vậy, “Không làm việc, sao mà nuôi em? Em cũng không phải cây đèn tiết kiệm dầu đâu.”

Anh ta nhéo vào mặt của Cố Tam Nhi.

“Sao cảm thấy chuyện anh nói giống như em là người tình bên ngoài của anh vậy ?” Cố Tam Nhi kéo lại cánh tay của Nam Lịch Viễn, đang oán trách.

“Chẳng lẽ em không phải người tình của anh sao?”

Trong ngàn lần không nở của Cố Tam Nhi, Nam Lịch Viễn đã quay về nước.

Gần đây thời gian luôn thay đổi, rất mệt mõi, sau khi xuống máy bay, vừa bước lên trên lầu, lấy chìa khoá ra mở cửa, tay áo thì bị người khác kéo lại, quả nhiên là Hề Dao.

Anh ta nhăn lại chân mày, giọng dữ dội nói, “Chưa chịu buông ra sao?”

“Gần đây bà Cố luôn cho người theo dõi em, em rất khó mới tìm được cơ hội thoát khỏi những người theo dõi tôi, anh có thể cầu xin bà Cố, đừng cho người theo dõi em nữa được không?” Hề Dao van xin.

Tay đang lấy chìa khoá của Nam Lịch Viễn dừng lại, chỉ đứng trước cửa, anh ta rất mệt mõi.

Từ Mỹ về đây, xem như anh ta đã hai mươi mấy tiếng không có ngủ rồi, thêm vào đó ở Mỹ bên nhau với Cố Tam Nhi, thể lực đương nhiên hao tốn nhiều rồi, sau đó lại rời xa Cố Tam Nhi, tâm trạng đương nhiên không được thoải mái.

“Đừng khiến tôi nổi cáo lên.” Nam Lịch Viễn đã mất đi lòng kiên nhẫn.

Hề Dao ngẩng đầu lên nhìn Nam Lịch Viễn, “Nếu như anh không chịu, thì em sẽ nói ra chuyện đêm đó, cho Cố gia, Cố tam tiểu thư biết được quan hệ giữa em và anh ! Cho Cố tam tiểu thư vĩnh viễn rời xa anh!”

Bước chân của Nam Lịch Viễn dừng lại, chăm chút nhìn vào Hề Dao, “Điều kiện của cô!”

“Rất đơn giản, những ngày Cố tam tiểu thư không có ở đây, em sẽ làm người tình của anh. Em không ngại cùng Cố tam tiểu thư chia sẽ anh!”
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,616
Reaction score
121
Points
9,999
Chương 369
Sau khi Hề Dao nói xong câu nói đó, giống như Nam Lịch Viễn cười một cái, đang cười Hề Dao người điên nói chuyện mơ mộng, anh ta tiếp tục mở cửa.

Hề Dao dùng sức từ phía sau ôm lại Nam Lịch Viễn, dùng sức mạnh như một vũ phu vậy, “Lịch Viễn, anh thực sự đã quên lời thề đêm đó của anh rồi sao? Em xem như lời thật lòng đó, lời nói của anh cũng không thể tuỳ tiện nói được.”

“Tôi đã kết hôn rồi!” Nam Lịch Viễn buông xuống hành lý, thì muốn đẩy Hề Dao ra, Hề Dao cứ như một con bạch tuột vậy bám lấy trên người của Nam Lịch Viễn, “Đường đường là chủ tịch của tập đoàn Lịch Viễn, nói chuyện không thể không giữ lời hứa được !”



Nam Lịch Viễn đang muốn quay lưng tát cho Hề Dao một bàn tay, thì nghe thấy bên thang máy “Tích” Một tiếng dừng ngay tầng lầu của Nam Lịch Viễn, một người phụ nữ trung niên bước ra, nhìn thấy Hề Dao đang ôm lại Nam Lịch Viễn, bà ta từ phía sau dùng sức kéo Hề Dao ra, “Bộp ” Một tiếng thì tát một bàn tay trên mặt Hề Dao, “Đúng là thứ đê tiện mà! Hai phút không gặp cô thôi, thì cô lên đây quyến rũ người khác, cô đúng thật là!”

Lúc nãy Hề Dao nhìn thấy người phụ nữ đó bước ra, càng dùng sức ôm lại Nam Lịch Viễn.

Người phụ nữ đo dùng ánh mắt xem thường nhìn sang Nam Lịch Viễn.

Nam Lịch Viễn không biết người đánh Hề Dao là ai, hiện nay anh ta vừa mệt mõi vừa buồn phiền, mở ra cửa nhà của mình, sau đó thì đóng cửa khoá lại, ngồi trên ghế sofa, lấy một lon bia ra uống.

Anh ta gọi điện thoại cho Thái Thái- -

Sau khi gọi điện, anh ta lại nhớ đến Tam nhi.

Tam Nhi của anh ta.

Người phụ nữ trung niên phụ trách canh chừng Hề Dao này, năm xưa được xem như là bà đàn bà hung dữ đanh đá đó, thuộc về loại cao thủ ngang ngược không có lý lẽ, cả con người vô cùng lợi hại, Khương Thục Đồng đã hao sức chín trâu hai hổ mới tìm được người này đó.

Con người tình long đong của cô ta và Cố Minh Thành, đương nhiên hy vọng Tam Nhi sẽ thuận lợi trải qua.

Sau khi xuống lầu, người phụ nữ trung niên đó thì gọi điện thoại cho Khương Thục Đồng, kể ra tất cả những việc lúc nãy đã thấy, nói Hề Dao lại đến quyến rũ Nam Lịch Viễn, còn ôm lại Nam Lịch Viễn, thái độ với cùng mâpj mờ!

Khương Thục Đồng vừa nghe, thì tức muốn bể phổi.


Tam Nhi không có ở đây, Nam Lịch Viễn thì đối đi xử với Tam Nhi như vậy, quả nhiên không có con mèo nào không thích ăn cá.

Khương Thục Đồng sờ trên trán.

Đúng lúc Tam Nhi gọi điện thoại qua.

Khương Thục Đồng một câu cũng không nhắc đến chuyện của Nam Lịch Viễn và Hề Dao, sợ Tam Nhi chịu không nổi, thì hỏi Tam Nhi, “ Nghe nói Nam Lịch Viễn mua nhà bên Mỹ cho con, anh ta không có ở đó, một mình con làm sao ở? ”

Tam Nhi trả lời, “Mẹ nói đúng đó, con chính là không dám ở, anh ta muốn tìm một dì giúp việc cho con, nhưng con và dì không quen biết, càng không dám ở.”

“Mẹ qua đó ở chung với con thấy sao? ” Khương Thục Đồng quả quyết nói.

Nam Lịch Viễn không phải có quan hệ mờ ám với người phụ nữ khác hay sao, vậy thì đừng đụng đến con gái của bà ta nữa.

Có người mẹ nào không hy vọng con gái của mình được hạnh phúc chứ, chuyện gì cũng sẽ có nguyên nhân, nếu như Hề Dao nhiều lần uy hiệp Nam Lịch Viễn như vậy, nhất định cô ta đã bắt chẹt được Nam Lịch Viễn.

Lần này, bà ta chính là muốn phá hoại tình cảm của Nam Lịch Viễn và Cố Tam Nhi.

Thực sự không được, thì ly hôn !

Dù cho ly hôn, Tam Nhi cũng sẽ tìm được thứ càng tốt hơn.

Cuộc đời của Tam Nhi chỉ mới bắt đầu thôi.

Cố Tam Nhi im lặng một hồi, nếu như mẹ đến đây, thì không biết khi nào mới quay về, mẹ ở đây, chắc chắn Nam Lịch Viễn sẽ đến ít hơn, Cố Tam Nhi biết giữa mẹ và Nam Lịch Viễn có chút xích mích, giống như mẹ không phục anh ta, Nam Lịch Viễn không nói, anh ta cứ tránh né.


“Mẹ thực sự muốn đến đây sao?” Cố Tam Nhi không đặc biệt huan nghênh Khương Thục Đồng, ý của cô ta là, khi Nam Lịch Viễn không có ở đây, cô ta sẽ ở trong ký túc xá, nếu Nam Lịch Viễn đến đây, cô ta mới quay về ở.

“Trước đây khi con đi học bên Harvard, lại là ngày nào cũng mong mẹ qua đó mà. Nam Lịch Viễn không có ở đây, mẹ qua đó ở chung với con, không tốt sao?” Khương Thục Đồng hỏi, trong lòng đang than phiền sinh con giá thì hướng theo bên ngoài, mới bao lâu thôi, trái tim thì hướng sang Nam Lịch Viễn rồi.

Cố Tam Nhi suy nghĩ lại, Nam Lịch Viễn một tháng chỉ qua đó hai lần, nếu như vì Nam Lịch Viễn mà cãi với mẹ, mẹ nhất định sẽ khó chịu, thì nói, “Được thôi, mẹ qua đi!”

Khẩu khí không tình nguyện.

Khương Thục Đồng mang chuyện nguyên vẹn kể lại cho Cố Minh Thành nghe, còn nói bà ta muốn đến Mỹ, chăm sóc Cố Tam Nhi.

Cố Minh Thành nói một câu, “Đó là nhà Nam Lịch Viễn mua cho Tam Nhi, em qua đó là ý gì đây?”

“Em chăm sóc Tam Nhi! Nam Lịch Viễn ăn hiếp Tam Nhi như vậy, em không nhịn được nữa.” Khương Thục Đồng ngồi trên ghế sofa, xém tí tức muốn khóc, “Lần này đừng khuyên em nữa.”

“Nếu như em muốn đi gặp Tam nhi cũng được, nhưng đừng ở quá lâu.” Cố Minh Thành nói, “Anh không đi đâu, nếu như hai người cùng đi, nhất định nghĩ mình qua đó hỏi tội. Lát nữa anh sẽ gọi điện thoại cho Nam Lịch Viễn.”

Khương Thục Đồng tức giận bước lên lầu.

Sáng mai, thì Khương Thục Đồng đặt vé máy bay qua Mỹ, rất nhanh thì ở trong nhà của Nam Lịch Viễn.

... ...

Cố Tam Nhi gần đây ở trong trường, không phô trương lắm.

Bạn học đã tổ chức một buổi tiệc mừng học sinh người hoa mới đến, Cố Tam Nhi rất bắt mắt, học sinh bên nước ngoài cũng khá cởi mở, mỗi khi có người biểu hiện nhiệt tình với Cố Tam Nhi, Cố Tam Nhi sẽ lịch sự nói, “Sorry, i’mmaried!”

Dù cho là người Trung Quốc hay là người nước ngoài, câu trả lời của Cố Tam Nhi đều là câu này.

Bạn học cũng không ngoại lệ trả lời một câu, “Wow!”

Mọi người giống như cũng không hiểu vì sao Cố Tam Nhi sớm như vậy đã kết hôn.

Sau khi Khương Thục Đồng qua đó, Cố Tam Nhi thì dọn về nhà ở.

Lục Tịnh Viễn có đến qua mấy lần, Cố Tam Nhi luôn lịch sự lễ phép đối xử với Lục Tịnh Viễn, không bướng bỉnh như trước nữa, tính cách đã kiểm điểm lại rất nhiều, người càng ngọt ngào hơn.

Đây khiến cho Khương Thục Đồng có chút uất ức.

“Tam Nhi, vì sao con lại nhẫn tâm từ chối người ta như vậy chứ? Lỡ như sau này Nam Lịch Viễn có làm chuyện gì có lỗi với con thì sao đây?” Khương Thục Đồng vẫn không nói chuyện của Nam Lịch Viễn cho cô ta biết, thứ nhất sợ bản thân chưa làm rõ chuyện, sẽ làm hư chuyện, thứ hai, không nhẫn tâm tổn thương trái tim của Tam Nhi.

Tuy rằng người đàn ông có tiền có thân phận, quấn quýt với người phụ nữ khác, những chuyện này rất dễ lý giải, nhưng Khương Thục Đồng Không hy vọng chuyện này lại xảy ra trên người của Tam Nhi.

“Thì con đã kết hôn rồi đó, vì sao con phải cho người khác hy vọng chứ? Nếu như Nam Lịch Viễn thích con, con cũng không cần thiết phải làm anh ta tức giận; Nếu như anh ta không thích con, con chọc tức anh ta cũng vô dụng. Con hà tất phải làm đến bản thân ám muội với người nhiều đàn ông, gây nên danh tiếng không tốt chứ?” Cố Tam Nhi vô cùng ngây thơ nói.

Nói câu thật lòng, hôm nay, trái lại Cố Tam Nhi đã thiết thật dạy cho Khương Thục Đồng một bài học.

Những điều này, trước đây bà ta chưa từng nghĩ qua.

Tâm tư của Tam Nhi, bà ta và Cố Minh Thành cũng không có.

Cho nên người cao minh trong nhà thực ra chỉ có Tam Nhi.

Thích thì thích, không thích thì rời đi, tâm tính trong long này, Khương Thục Đồng thừa nhận bản thân sống thêm một trăm nữa cũng không thể làm được.

Bà ta sờ trên đầu của Tam Nhi nói, “Tam Nhi của mẹ đã khôn lớn rồi.”

Đúng lúc Cố Minh Thành gọi điện thoại cho Khương Thục Đồng, nhờ bà ta quay về, chuyện của Nam Lịch Viễn, chỉ là hiểu lầm thôi.

Nam Lịch Viễn đã tìm được người đến đó ở cùng Tam Nhi rồi, hơn nữa Cố Minh Thành nhớ Khương Thục Đồng rồi, lần nay hai người xa nhau đã hơn hai mươi mấy ngày rồi, chưa từng xa nhau thời gian lâu như vậy, nếu như bà ta còn không về nước, ông ta sẽ đến tìm bà ta đó.

Khương Thục Đồng hỏi Cố Minh Thành, Nam Lịch Viễn nhờ ai đến ở chung với Tam Nhi.

Cố Minh Thành nói là em họ của Nam Lịch Viễn.

Khương Thục Đồng chưa nghe qua người tên Miêu Doanh Cửu, nhưng mà nếu như là em họ của Nam Lịch Viễn, có thể yên tâm được.

Từ khi Nam Lịch Viễn về nước, đã hơn hai mười ngày không đến rồi, Tam Nhi rất nhớ anh ta.

Hai người luôn gọi điện thoại video, có khi Cố Tam Nhi sẽ từ trong video nhìn Nam Lịch Viễn thay áo, anh ta sẽ cởi áo sơ mi, lộ ra cơ bụng lay động lòng người của anh ta, anh ta không phải cố tình thay áo đâu, mà là khi Cố Tam Nhi gọi Video cho anh ta, anh ta đang thay áo, cũng không cần che giấu.

Có khi anh ta đang ăn cơm- -

Có khi - -


Cố Tam Nhi tương tư thành bệnh, trong trái tim có thể nhiễu ra giọt nước đó.

Thì ra nhớ đến một người là cảm giác như vậy.

Cô ta nói trong video, “Anh Nam, em nhớ anh rồi!”
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,616
Reaction score
121
Points
9,999
Chương 370
Nam Lịch Viễn đã xử lí xong công việc của công ty rất nhanh, đến New York.

Lần này cũng không nói cho Cố Tam Nhi biết, anh thích nhìn thấy biểu cảm bất ngờ của Cố Tam Nhi mỗi lần nhìn thấy anh, sẽ nhảy vào lòng anh, anh thích cái khoảnh khắc lâu ngày trùng phùng này.

Lúc Nam Lịch Viễn đến New York, vừa đúng dịp lớp của Cố Tam Nhi phải tổ chức tiệc khiêu vũ.

Trường học nước ngoài, những buổi tiệc khiêu vũ như vậy rất nhiều.

Cố Tam Nhi vừa học xong tiết học thiết kế, ra cổng trường, đã nhìn thấy Nam Lịch Viễn đứng ở đó.

Anh mặc bộ đồ tây đơn giản màu sậm, đứng trước cổng trường của Cố Tam Nhi, một tư thế thẳng đứng, tự trở thành một phong cảnh.

Quả nhiên, cô nhìn thấy Nam Lịch Viễn, mỉm cười như đóa hoa nở rộ, nhảy vào lòng Nam Lịch Viễn, gọi một tiếng, “Lịch Viễn”.

Cô không gọi chú Nam nữa.

Nam Lịch Viễn cũng vẫn bế cô lên, quay vòng tròn.

Hai người nhìn nhau, cười.

Nam Lịch Viễn đến rồi, Cố Tam Nhi đã dọn về nhà ở, dù sao đồ của cô trong nhà đều có, cũng không cần dọn, chỉ là xách theo cái túi là đi rồi.

Là bài tập không thể thiếu của những người yêu xa sau khi gặp nhau, hai người dĩ nhiên không thiếu được.

Đầu của Nam Lịch Viễn dúi vào giữa hai chân Cố Tam Nhi, từng đợt từng đợt dẫn dắt Cố Tam Nhi vào.

Vào buổi tiệc khiêu vũ, Cố Tam Nhi dẫn Nam Lịch Viễn đi cùng.

Dù sao cũng là sự kết hợp của nam thanh nữ tú, lúc khiêu vũ, rất nhiều người đều ngoáy đầu lại hỏi Cố Tam Nhi, “your boyfriend?”

Cố Tam Nhi đáp: “my husband!”

Dù sao lúc ở Giang Thành, Nam Lịch Viễn từng vì chuyện xưng hô mà đã nổi giận qua một lần, Cố Tam Nhi không muốn anh tiếp tục giận, hơn nữa, Cố Tam Nhi phát hiện, thân phận “đã kết hôn”, quả thực có thể giúp cô ngăn chặn được rất nhiều vệ tinh.

Dù sao, rất nhiều nam sinh theo đuổi cô, cô không thèm nhìn tới, không thèm liên lạc.

Cố Tam Nhi khiêu vũ rất hay, chiếc đầm màu trắng, tóc nhẹ nhàng hất lên.

Nhìn thấy Nam Lịch Viễn đang nhìn cô, cô cúi đầu cười nhẹ.

Một câu “myhusband!” ít nhiều gì khiến trong lòng Nam Lịch Viễn xao xuyến.

Sự trùng phùng của hai người, cực kì ngọt ngào.

Ban ngày Cố Tam Nhi đi học, Nam Lịch Viễn thì ở nhà xử lí công việc, mua thức ăn, nấu ăn cho cô, chờ cô tan học, đi đón cô.

Chờ cô về, ăn cơm, làm, có khi làm đến nửa đêm.

Cố Tam Nhi vẫn buồn ngủ, mặc dù vẫn phối hợp, nhưng dù sao cũng còn trẻ.

Không sánh bằng thể lực của Nam Lịch Viễn.

Có khi, Nam Lịch Viễn làm xong, chỉ mặc một chiếc quần, dậy nấu ăn cho Cố Tam Nhi, chiếc quần của anh mặc trễ xuống, thắt lưng đều là của Cố Tam Nhi mua cho anh, để lộ cơ bụng và màu da ngâm của anh.

Cố Tam Nhi rất thích nhìn Nam Lịch Viễn lúc này.

Tầng trên của loft, ý nghĩ chăm sóc Cố Tam Nhi của Nam Lịch Viễn, không phải dùng tường che kín lại, chỉ có một lớp gạc màu trắng.

Lúc Nam Lịch Viễn nấu ăn ở trong bếp kiểu mở rộng, Cố Tam Nhi sẽ lặng lẽ ở trên giường trên lầu, kéo rèm cửa sổ ra, lén nhìn anh.

Thật sự là rất bảnh!

Nam Lịch Viễn hình như có thần giao cách cảm, biết ngẩng đầu.

Cố Tam Nhi vội vàng hạ rèm xuống, đỏ mặt.

“Trên người anh có chỗ nào em chưa nhìn thấy, sao phải nhìn lén?” Nam Lịch Viễn sẽ lớn tiếng hỏi cô ở dưới lầu.

“Chưa lén nhìn anh bao giờ cả.”
……

Hải Thành

Cố Minh Thành ngồi nép trên giường, nhìn bà lão trên giường.

Bà lão này quả thực tướng mạo hiền lành, rất giống một người mẹ, so với Khương Thục Đồng tuyệt đối là hai loại người.

Bây giờ Cố Minh Thành đã có thể hiểu được lí do Nam Lịch Viễn trước giờ không gọi Khương Thục Đồng là “mẹ” rồi, quá trẻ trung, gọi chị, sai vai vế, mẹ quả thực không gọi được, cũng không biết Khương Thục Đồng nghe rồi, có phải vẫn là vì Nam Lịch Viễn không gọi bà là “mẹ” mà canh cánh trong lòng.

Nam Lịch Viễn mất mẹ từ nhỏ, ngày giỗ của mẹ, cha của anh ta không ở bên cạnh, muốn gửi Nam Lịch Viễn cho một người, cũng không tìm được.

Trong cái đêm Hề Dao cõng mẹ đi khám bệnh, mẹ của Hề Dao kéo lấy tay Nam Lịch Viễn nói, “Tôi chỉ có một đứa con gái này, nó số khổ từ nhỏ, xin cậu sau này giúp tôi chăm sóc nó!”

Có thể Hề Dao tướng mạo hiền lành, Nam Lịch Viễn đã đồng ý, đóng tiền viện phí cho mẹ của Hề Dao thì đã đi rồi.

Từ đó Hề Dao dựa vào lời hứa này của mẹ, đã uy hiếp Nam Lịch Viễn, dĩ nhiên, cô uy hiếp rất có kĩ thuật, lúc đầu Nam Lịch Viễn còn không phản cảm, dù sao cũng đã đồng ý với mẹ của người ta rồi.

Sau này, sau khi gặp Cố Tam Nhi, Hề Dao thay đổi rõ rệt, khiến cho sự phản cảm của Nam Lịch Viễn càng lớn.

Đưa Hề Dao đến Hải Thành, là một cách làm khá kĩ thuật, vì ý của Nam Lịch Viễn là: mọi thứ để Cố Minh Thành lo liệu, tiền anh sẽ ra, nhưng mà người thì anh không muốn gặp, anh chỉ muốn tránh càng xa Hề Dao ra.

Nếu còn có tình, đó chỉ là một chút tình nghĩa còn lại của Nam Lịch Viễn đối với mẹ Hề Dao.

Mỗi người đều có sự thiếu thốn tình cảm, Nam Lịch Viễn cũng có.

Nhưng anh đã dành tất cả tình yêu cho Cố Tam Nhi.

Sau này, nhất cử nhất động của Hề Dao đều dưới tầm ngắm của Cố Minh Thành, để tránh anh ta và Hề Dao xảy ra tình nghi, để người khác nắm thóp.

Mẹ của Hề Dao xem ra già hơn Khương Thục Đồng 30 mấy tuổi, có thể thực tế chỉ lớn hơn Khương Thục Đồng vài tuổi.

Tiền viện phí là do Nam Lịch Viễn trả, ban đầu nói dùng 100 ngàn này để cắt đứt qua lại với Hề Dao, nếu đã nói ra rồi, thì không thể thu hồi lại.

Mẹ của Hề Dao còn chưa tỉnh lại, Cố Minh Thành định rời khỏi, ung thư thời kì cuối, hy vọng bà ở hiền gặp lành.

Lúc này, có một người bước vào phòng bệnh, nhìn thấy Cố Minh Thành, rất ngạc nhiên.

Cô chỉ là nhìn thấy nửa mặt của Cố Minh Thành, kiên định, quyết đoán, nghiêm nghị, cũng là đấng anh hùng.

Ông ta xem ra lớn tuổi hơn Nam Lịch Viễn, dáng vẻ 45 tuổi, nhưng cái sự ngang tàn và nghiêm nghị của người có địa vị cao vẫn khiến cho người trước mặt này giống như Nam Lịch Viễn, nổi bật hơn người.

“Ông là?” Hề Dao hỏi.

“Công việc của cô tôi sẽ sắp xếp, có thể là một nhân viên nhỏ của một công ty nhỏ, tiền lương sẽ không quá cao, có thể sống qua ngày, Nam Lịch Viễn đã chi số tiền cuối cùng.” Nói xong, Cố Minh Thành đứng dậy rời đi, không nói ông là ai.

Lúc đi ngang qua Hề Dao, cái khí khái lớn mạnh lạnh lùng của đàn ông, khiến Hề Dao sực nức mũi.

Trong thời gian ngắn làm việc ở hộp đêm, Hề Dao chỉ từng gặp qua một chủ tịch ngang tàng là Nam Lịch Viễn.

Hôm nay, cô lại gặp một người nữa.

Người đó không nói ông ta là ai, nhưng với dáng vẻ của ông, rõ ràng thấy được ông ta là chủ tịch!

Chờ mẹ tỉnh lại, Hề Dao hỏi mẹ, người đàn ông đó là ai.

“Ông ta để lại danh thiếp, cô xem đi.”

Hề Dao cầm danh thiếp lên nhìn thấy ba chữ: Cố Minh Thành.

Là Cố Minh Thành danh tiếng lẫy lừng.

Cố Minh Thành thủ đoạn tàn độc.

Thì ra ông ta là cha của Cố tam tiểu thư, là chồng của Khương Thục Đồng!

Tim của Hề Dao đập thình thịch.

Mùi hương của loại đàn ông chững chạc này, quả thật khiến cô say đắm.

Hình như so với Nam Lịch Viễn, cô càng si tình Cố Minh Thành hơn.

Sự chuyển dời cảm xúc luôn xảy ra trong phút chốc.

Trước đây chưa chuyển dời, là vì cô chưa phát hiện ra Cố Minh Thành.

Hề Dao từ nhỏ mất cha, cô cũng rất muốn có một người vừa là cha vừa là chồng.

Qua ngày hôm sau, điện thoại của Cố Minh Thành reo lên, ông bắt máy, đối phương đã tắt!

Hôm nay luôn có tình trạng hai lần như vậy.

Lúc đầu, Cố Minh Thành không hiểu, nhưng mà từ từ, ông hình như cảm nhận được điều gì.

Đàn ông không chỉ vì giàu có mà làm cho phụ nữ thích, mà là tính cách và khí chất đó của người đàn ông giàu có, vì đã đạt đến địa vị này, mới làm cho phụ nữ thích.

Mẹ của Hề Dao bệnh nặng, cô muốn làm bồ nhí hoặc là vợ hai của một người đàn ông giàu có.

Lại hoặc là, là loại đàn ông thành công chững chạc lại độc đoán này như Cố Minh Thành đã thu hút cô.

Cô đã không nuôi hy vọng với Nam Lịch Viễn, anh ta bây giờ 1 tháng đã có nửa tháng ở Mỹ rồi.

Nếu Nam Lịch Viễn đã đá cô ra xa, vậy thì có thể sẽ có kịch hay với Cố Minh Thành!

Nhưng mà, Khương Thục Đồng – rất khó qua mặt.

Người phụ nữ từng theo dõi Hề Dao ở Giang Thành đã không còn, vì Hề Dao không ở Giang Thành, sẽ không còn mối đe dọa đến Nam Lịch Viễn nữa.

Nhưng mà, Hề Dao vẫn rất lo lắng!

Vì vậy, cô cứ gọi điện thoai, sau đó không lên tiếng, chỉ muốn nghe giọng nói của Cố Minh Thành.

Giọng Cố Minh Thành nói “Alo”, nghe rất hay, từ tính trầm thấp, giống như đang vang bên tai Hề Dao.

Cô say đắm rồi.

Có một buổi tối, Cố Minh Thành đang tắm, điện thoại của ông là Khương Thục Đồng bắt lên.

Hề Dao dùng điện thoại công cộng của quầy báo, vừa nghe giọng của Khương Thục Đồng, cô toàn thân run rẩy.

Cuối cùng vẫn gác máy rồi.

Khương Thục Đồng nhìn kĩ số điện thoài, không phải là di động, muộn như vậy rồi, chắc cũng không phải là làm quảng cáo.

Là ai chứ?

Việc của Nam Lịch Viễn và Hề Dao, Cố Minh Thành đã giải thích rõ ràng với Khương Thục Đồng.

Trong lòng Khương Thục Đồng vẫn không thể nhẹ nhõm, cứ cảm thấy Cố Tam Nhi trong sáng hiền lành của bà, không thể dễ dàng dâng cho Nam Lịch Viễn như vậy.

“Đàn ông trên đời, được mấy người trong sạch.” Cố Minh Thành nói, “Anh cũng không trong sạch như vậy. Em chẳng phải đấu với tình địch đến dày dạn kinh nghiệm rồi sao?

Khương Thục Đồng không quan tâm ông.

Bây giờ Cố Vi Hằng không ở nhà, anh ta ở một căn nhà khác của Cố Minh Thành mua – trang viên Sơn Thủy.

Trong nhà buổi sáng có người giúp việc, buổi tối người giúp việc đã về rồi.

Cố Minh Thành và Khương Thục Đồng tương đối thoải mái.

Gian đoạn này, Cố Minh Thành lại đến bệnh viện vài lần, dù sao cũng là cuộc phẫu thuật ung thư thời kì cuối, dẫu sao ông cũng rảnh rỗi, tiện thể đến xem, Khương Thục Đồng lại không đến thăm mẹ con Hề Dao, dù sao việc này là do Cố Minh Thành nhận về.

“Còn giận à?” Cố Minh Thành tựa lên vai Khương Thục Đồng nói.

“Cô ta cướp người đàn ông của con gái em, dĩ nhiên là em giận, làm cha như anh không giận à, hử?”

Cố Minh Thành mỉm cười, vẫn là nụ cười khuynh thành làm điên đảo chúng sinh đó, “Những người này, không đáng để chồng em giận, nhiều năm như vậy, trải qua biết bao nhiêu chuyện, rất nhiều chuyện, nhìn thoáng đi! Trừ em ra.”

“Dẻo miệng.” Khương Thục Đồng cười, trên mặt ngoài thần sắc chững chạc, hình như không có bất cứ dấu vết của thời gian nào.

Cũng khó trách Nam Lịch Viễn trước giờ không gọi bà là “mẹ”.

Ngẫu nhiên có vài lần, Cố Minh Thành trước trong bệnh viện, hai tay chắp sau lưng, đến thăm mẹ của Hề Dao, mẹ của Hề Dao lúc nào cũng biết ơn cảm tạ, một người mẹ như vậy, sao có thể sinh ra một đứa con như Hề Dao chứ?

Tim của Hề Dao đập loạn nhịp.

Cố Minh Thành luôn xem Hề Dao là lớp sau không hiểu chuyện, cũng không nghĩ nhiều.

Cho đến một ngày ông đi qua quầy báo của bệnh viện, lúc nhìn thấy trên quầy báo ghi ra “số điện thoại này”, ông bỗng nhiên hiểu ra.

Có chút không tin được.

Nhưng mà chuyện giữa nam nữ, cái gì cũng có thể xảy ra,

Nam Lịch Viễn đối với Hề Dao mà nói, đã không bắt được, nhưng Cố Minh Thành ông thì lại ở trong tầm tay cô.

Một buổi chiều, điện thoại của Cố Minh Thành lại reo lên, Cố Minh Thành nhìn thấy các con số trên màn hình điện thoại và con số trên quầy báo rất giống, ông không bắt máy.

Là Khương Thục Đồng bắt máy giúp ông, gần đây những cuộc điện thoại vô danh như vậy quá nhiều, trong lòng Khương Thục Đồng cũng cảm thấy nghi ngờ.

Sau khi bắt máy lên, bà không lên tiếng.

Vừa đúng lúc đang bật tivi, bên trong là tiếng thở hổn hển của một bệnh nhân bị bệnh tim, Khương Thục Đồng liền đặt điện thoại vào để truyền qua đầu dây bên kia.

Cô muốn xem xem, là ai đang giở trò.

Giọng nói căng thẳng của Hề Dao ở đầu dây bên kia vọng đến, “Cố Tổng, ông không sao chứ?”
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,616
Reaction score
121
Points
9,999
Chương 371
Khương Thục Đồng chốc đã nghe ra tiếng Hề Dao, bà mở loa đến trước mặt Cố Minh Thành để anh nói chuyện.

“May không có gì!” Cố Minh Thành nói.

“Vâng, cám ơn Cố tổng đã quan tâm, tôi gọi đến để cám ơn ạ.” Hề Dao nói.

Khương Thục Đồng cười lạnh, thì ra mấy cuộc điện thoại trước giờ là Hề Dao giả thần giả quỷ, Khương Thục Đồng biết Cố Minh Thành từng qua thăm mẹ Hề Dao mấy lần.

Bà dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Cố Minh Thành, Hề Dao vì sao lại giả danh gọi điện.

Nên bà hỏi dò Cố Minh Thành, “Hề Dao coi trọng anh rồi, anh phải tin em!”

“Anh rất tin mà, sợ em không tin thôi!” Cố Minh Thành nhìn Ipad bình tĩnh nói.

Khương Thục Đồng ngừng một chút mới trừng mắt nhìn Cố Minh Thành, “Cố Minh Thành, anh cố ý gây chuyện cho em đúng không?”

Khương Thục Đồng không hiểu nổi đầu óc của Hề Dao, đầu tiên là thích ông xã con gái bà, chớp mắt cái đã thích ông xã bà, đúng là muốn chết mà. Trước kia việc gì cũng sợ Tam Nhi biết nên bà lén lút làm, giờ vui rồi, Hề Dao muốn chết thì bà mua hòm cho vậy.

Qua nhiều năm như vậy, Khương Thục đồng đã trải qua rất nhiều chuyện, đã không còn vẻ ngây ngô thuở nào nữa.

……
Quãng thời gian Nam Lịch Viễn ở Mỹ, Cố Tam Nhi nhận được tin tức các bạn học ở Havard trước kia kêu gọi họp nhóm bạn cùng lớp trước kia, cô cũng lâu không gặp.

Bạn cũ gặp nhau hiển nhiên không thể kêu ông xã đi cùng, Cố Tam Nhi nói với Nam Lịch Viễn kêu anh đưa tới trước cổng nhà hàng rồi anh rời đi.

Cô họp nhóm với bạn bè rất vui, Cố Tam Nhi trước giờ không uống rượu, nhưng đây là lần tụ họp đầu tiên sau khi cô chuyển trường hiển nhiên phải uống một ly, sâm banh rất mạnh, cô biết vì từng uống một lần, nên cô uống loại rượu độ cồn rất thấp, chỉ nhấp vài ngụm rồi uống nước trái cây.

Cô rất vui.

Cố Tam Nhi thấy có chút loạng choạng, nhưng không sao, các bạn vẫn đang nói chuyện, người ở Havard ai cũng tài giỏi, không ai khen ai cả.

Cố Tam Nhi ngồi trên ghế, đỡ đầu.

Qua một lúc, có người đi ra, là Hà Đỉnh.

Cố Tam Nhi thấy rất không ổn, uống trái cây mà cũng chóng mặt được à?

Trước kia Hà Đỉnh cũng học Havard, anh có biết vài người bạn của Cố Tam Nhi, người biết Hà Đỉnh cũng biết anh và Cố Tam Nhi khá thân nên thấy anh ngồi trên sô pha cũng không nói gì.

“Cố Tam tiểu thư gần đây thế nào?” Hà Đỉnh sáp lại gần cô.

“Tốt lắm, ông xã đưa tôi tới đó,” Cố Tam Nhi ngày càng đau đầu, cô muốn kéo vài bạn học nhưng phút chốc các bạn học xung quanh quầy đã đi đâu hết.

Cô biết Hà Đỉnh chuốc thuốc mình, nhưng không ngờ bạn học trước kia lại dùng thủ đoạn đê hèn vậy.

Cô móc điện thoại từ túi xách ra, chuẩn bị gọi cho Nam Lịch Viễn.

Điện thoại bị Hà Đỉnh giật lấy, “Tính gọi cho chồng em hả, chúng ta đang nói chuyện mà, anh lâu rồi không gặp em đó! Cố Tam tiểu thư thơm quá, tên Nam Lịch Viễn sướng thật!”

Hà Đỉnh sáp lại cần cổ Cố Tam Nhi, Cố Tam Nhi lập tức đẩy ra.

Hà Đỉnh nắm chặt tay Cố Tam Nhi, “Cánh tay nhỏ nhắn ghê nhỉ, em không biết tôi vì để tụ tập cuộc họp nhóm này đã tốn bao nhiêu nước bọt không? Còn dùng tốn biết bao sức để bỏ thuốc vào nước trái cây của em.”

“Anh cho tôi uống thuốc gì?” Cố Tam Nhi hỏi.

“Còn hỏi, đương nhiên thuốc kích thích, cha cô lẹ tay lắm, mới đó đã gả cô cho Nam Lịch Viễn, không cho tôi cơ hội nào!” Hà Đỉnh nâng cằm cô lên.

Có lẽ hai mươi năm cuộc đời Cố Tam Nhi thuận buồm xuôi gió chưa từng gặp chuyện thế này, hôm nay cô mới thấm thía sự nguy hiểm của thế nhân.

“Tôi khó chịu quá, anh đưa tôi qua chỗ khác đi, ở đây có camera.” Cố Tam Nhi nâng cái đầu hỗn loạn lên nhìn camera, nói với Hà Đỉnh. Cô muốn rời khỏi đây, trên đường đông người cô có thể nhân cơ hội chạy đi gọi cho Nam Lịch Viễn hoặc bỏ trốn.

“Được!” Hà Đỉnh nói, anh nghĩ Cố Tam Nhi không làm được trò trống gì đâu, đại tiểu thư nhà giàu ít kiến thức, như thêu hoa trên gấm, lúc đi học Cố Tam Nhi cũng tùy hứng hào phóng.

Trên đường, Cố Tam Nhi rất hận ai chế tạo thuốc kích thích, làm cô như giờ nóng bức khó chịu.

Hà Đỉnh tính ôm cô, cô không chịu vì cô tự đi được, cô vịn tay anh.

Trên hành lang tình cờ gặp Lục Tỉnh Viễn.

Cố Tam Nhi không biết tại sao anh lại ở đây, ngạc nhiên vô cùng, nhưng giờ anh là phao cứu sinh của anh.

“Lục sư huynh.” Cố Tam Nhi nói, tính chạy qua chỗ Lục Tỉnh Viễn thì bị Hà Đỉnh nắm chặt tay.

“Tam Nhi? Sao em lại ở chung với Hà Đỉnh?” Lục Tỉnh Viễn hỏi, Cố Tam Nhi mặt đỏ lựng tựa cả vào người Hà Đỉnh.

“Lục sư huynh, em…” Cố Tam Nhi đã nói không được, lời phát ra đều không lưu loát.

“Tam Nhi đi họp lớp, trước kia tôi cũng là bạn học của Tam Nhi.” Hà Đỉnh vỗ tay cô nói.

“Đừng đi, Lục sư huynh…” Cố Tam Nhi dùng hết sức nói, hai mắt cô bắt đầu choáng váng, đầu óc thì xoay mòng mòng.

Lục Tỉnh Viễn đã nhìn ra vấn đề, Tam Nhi đã kết hôn, trước giờ cô đều không thân thiết như vậy với Hà Đỉnh, thế là sao?

Anh kéo mạnh Cố Tam Nhi ra khỏi Hà Đỉnh, hai tay cô ôm lấy vai anh đề phòng té ngã.

“Hà Đỉnh, tôi không ngờ anh lại đê tiện như vậy! Còn tính làm vậy với Tam Nhi, không sợ Cố tổng chặt đầu anh à?” Lục Tỉnh Viễn đã biết Cố Tam Nhi bị chuốc thuốc gì.

Lục Tỉnh Viễn dìu cô đi ra hành lang nhà hàng, để cô lên xe, trên đường, vì để phân tán lực chú ý của cô, anh nói có một sư đệ trong đám bạn của cô cũng tới, khéo hôm nay anh đi ngang qua đây, sư đệ kêu anh đón mình, nghe nói Tam Nhi cũng ở nhưng chưa về nên anh tính lại xem.

Cố Tam Nhi không nói gì, rất khó chịu.

Việc này Lục Tỉnh Viễn không để Cố Tổng biết sợ ông lo, không biết Nam Lịch Viễn có ở Mỹ không, anh nhìn Cố Tam Nhi ngồi phía sau mặt đỏ bừng, gọi cho Nam Lịch Viễn nói hình như Tam Nhi bị Hà Đỉnh chuốc thuốc kêu Nam Lịch Viễn lại đây.

Nam Lịch Viễn nhíu mày, xe anh dừng cách đó không xa, nói, “Tôi đến ngay!”

Anh chạy như bay tới chỗ Lục Tỉnh Viễn, Cố Tam Nhi nằm sau xe.

Nam Lịch Viễn ôm lấy Cố Tam Nhi, cơ thể cô mềm nhũn, cả người nóng hổi, thấy Nam Lịch Viễn ôm cô cô đã tỉnh rồi, nói, “Hà Đỉnh là tên khốn.”

Nam Lịch Viễn cám ơn Lục Tỉnh Viễn rồi ôm cô lên xe mình, theo kinh nghiệm lăn lộn của anh chắc chắn biết Cố Tam Nhi bị chuốc thuốc gì.

Lục Tỉnh Viễn hắng giọng, “Tam Nhi vẫn không có giải dược, phiền Nam Tổng vậy.”

“Tôi biết!”

Sau xe, Nam Lịch Viễn tính đứng dậy thì bị Cố Tam Nhi níu lại.

Ban nãy dù bị chuốc thuốc, cô vẫn giữa được lý trí và lớp phòng hộ cuối cùng, cô biết có những việc không được phép xảy ra, không được cùng người nào xảy ra.

Cô biết người trước mặt là Nam Lịch Viễn.

Nam Lịch Viễn tính đứng lên Cố Tam Nhi liền kéo lại, quàng lấy cổ anh bắt đầu hôn.

Nhiệt tình vô cùng.

Nam Lịch Viễn chưa từng thấy Cố Tam Nhi như vậy.

Sự mặn nồng do Cố Tam Nhi chủ động bùng cháy giữa cả hai.

Về nhà, Nam Lịch Viễn ôm cô lên giường, cô đã ngủ say, dược tính cũng tan đi, cả người cô rệu rã.

Nam Lịch Viễn gọi điện cho chỗ làm Hà Đỉnh nói anh nhân cách có vấn đề, gọi cho Thái Thái kêu cô tung hết cái tài liệu về Hà Đỉnh ra, nhất định phải đưa anh ta ra tít Châu Phi.

Anh nằm kế bên Cố Tam Nhi, một lúc, Cố Tam Nhi gần như sắp tỉnh anh mới đi làm cơm.

Vừa làm vừa nghỉ chuyện về sau, sẽ rất nhiều, Tam Nhi mới 20 tuổi.

Sau khi Tam Nhi tỉnh lại, từ trong màn, cô thấy được Nam Lịch Viễn đang làm cơm cho mình, cô khoác đồ ngủ rồi xuống lầu, tóc dài xõa tung trên vai.

Cô ôm eo anh từ phía sau.

“Điện thoại của em bị tên khốn Hà Đỉnh lấy mất rồi.” Cố Tam Nhi than vãn, “Anh mua lại cho em đi.”

“Ừ.” Nam Lịch Viễn vừa xào đồ vừa đáp.

“Lịch Viễn…” Cô gọi.

“Ừ.”

“Em yêu anh.”

Nam Lịch Viễn dừng tay, cả phòng chỉ còn tiếng xì xào của đồ ăn.

“Vì anh giúp em giải dược hả?”

“Không phải! Tam Nhi nghĩ xong rồi, Tam Nhi yêu anh, yêu luôn cả quá khứ!” Gương mặt cô dán vào lưng anh.

Nam Lịch Viễn nghe thế rất cảm động, vì trước giờ anh chưa từng nghe, vì anh luôn mong mỏi những lời này.

Nhưng anh cứ thấy thiếu cái gì đó, có vẻ rất nông cạn, có vẻ chỉ là một lúc bốc đồng của Cố Tam Nhi, tóm lại cứ thấy thiếu gì đó.

“Không yêu chồng mình thì yêu ai?” Nam Lịch Viễn không nói gì.

Khi hai người ăn cơm, Nam Lịch Viễn nói gần đây ở Giang Thành anh có một dự án rất bận, anh cần tới tham quan, mấy ngày nữa phải đi rồi, Cố Tam Nhi cứ cúi đầu im lặng ăn.

Những ngày hai người chia ly chỉ có người trong cuộc mới thấu hiểu.

Cô biết không có cách nào khác.

“Khi anh đi rồi kêu Tiểu Cửu ở với em, về sau mấy buổi nhậu nhẹt kiểu đó không được tùy tiện tham gia nữa, giờ anh khiến Hà Đỉnh rời xa em, đẩy anh ta ra tận châu Phi. Nếu em ở Mỹ có gì cứ gọi anh, tìm Tiểu Cửu, nếu việc gấp cứ tìm nhân viên công ty chi nhánh ở Mỹ của anh, hoặc…” Nam Lịch Viễn ngập ngừng, “Hoặc tìm Lục Tỉnh Viễn cũng được.”

Qua việc hôm nay, Nam Lịch Viễn thấy Lục Tỉnh Viễn rất tốt, nếu anh không tốt ắt hẳn Cố Minh Thành cũng không tìm anh để thu mua cổ phần.

“Em biết rồi.” Cố Tam Nhi ậm ừ.

Nam Lịch Viễn vỗ đầu cô.

Anh cũng không muốn đi.

Ngày thứ năm Nam Lịch Viễn đi, Cố Tam Nhi nhận ra một chuyện, kinh nguyệt của cô không tới.

Chỉ mấy ngày chưa tới thôi.

Cô rất sợ mang thai, sợ bị thôi học.

Nếu mang thai, cô cũng sợ Nam Lịch Viễn biết vì anh sẽ kêu cô sinh.

Cô tới bệnh viện, lúc nộp phí cũng không dùng thẻ mà rút tiền từ ngân hàng, vì cô dùng thẻ Nam Lịch Viễn sẽ biết.
 

Bình luận facebook

Top Bottom