phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
chương 347
Cả mười lăm cuộc điện thoại này, Nam Lịch Viễn đều nhận. Câu tra lời trước sau như một, “A lô.”
Cố Tam Nhi đột nhiên rất muốn khóc, cô liên tục về đến trường. Khi đến trước cổng liền lau khô nước mắt.
Ngày hôm sau,là một ngày nắng đẹp, Cố Tam Nhi lôi kéo Kiều Kiều ra sân thể dục chạy bộ.
Cố Tam Nhi mặc một bộ áo quần chạy bộ màu trắng, chân mang giày thể thao, cô và Kiều Kiều đang chạy rất chậm trên sân.
Sân thể dục nằm trong trường đại học, vòng ngoài cùng dành cho chạy bộ, ở giữa là dành cho đá bóng và bóng chuyền.
Lúc Cố Tam Nhi và Kiều Kiều chạy đến trước cổng sân thể dục, một chiếc xe dừng lại gần đó.
Một chiếc Land Rover, Cố Tam Nhi đã từng nhìn thấy qua. Trước đây hình như Nam Lịch Viễn cũng từng lái một chiếc như vậy đến họp phụ huynh cho cô, nhưng chưa kịp nhìn thấy số xe, cô và Kiều Kiều đã chạy ngang qua rồi, không biết từ trên xe bước xuống là ai.
Trong lòng cô thầm nghĩ: Giang Thành rộng lớn, sân thể dục lớn thế này, đường đường là Nam tổng sao lại có thể đến trường đại học Nam Thành luyện tập chứ?
Không thể nào.
Chạy được nửa vòng, cô ngoái đầu lại nhìn, lại đột nhiên nhìn thấy Nam Lịch Viễn và Miêu Doanh Cửu đang cầm bóng chuyền đi đến sân bóng chuyền.
Thật sự?
Có thể do vợ anh ấy là sinh viên cũ của trường này đi.
Cố Tam Nhi chạy ở vòng ngoài, Kiều Kiều chạy ở vòng trong, Nam Lịch Viễn và Miêu Doanh Cửu cũng ở vòng trong.
Cố Tam Nhi đưa mắt nhìn, liếc liếc Kiều Kiều.
“Nhìn cái gì vậy? Tam Nhi?” Kiều Kiều hỏi.
“Cậu nhìn xem đó có phải là Nam Lịch Viễn không?” Cố Tam Nhi căng mắt ra nhìn giữa sân thể dục.
Sân rất lớn, nhìn không phải cái gì cũng rõ ràng.
Nhưng cái thân ảnh đó, trên người mặc một bộ đồ thể thao thoải mái màu đen, trong tay cầm quả bóng chuyền, chầm chậm bước đi, tao nhã dáng người, cao hơn một cái đầu so với Miêu Doanh Cửu. Cái bộ dáng như hạc đứng giữa bầy gà đó chỉ có thể mình Nam Lịch Viễn có.
“Đúng vậy”
Miêu Doanh Cửu đã nhìn thấy Cố Niệm Đồng rồi.
“Thật có duyên quá, lại gặp cô ấy rồi. Anh nhìn thấy cô ấy chưa?” Cô ta nói với Nam Lịch Viễn.
“Lúc vừa mới đến đã nhìn thấy rồi”
Sân bóng chuyền ở phía trước sân bóng rổ, Nam Lịch Viễn cởi áo khoác ngoài, nhảy lên đưa bóng vào giá rổ.
Miêu Doanh Cửu đứng dưới giá rổ, nói với Nam Lịch Viễn, “Tam Nhi nhà anh đang nhìn anh đấy!”
Miêu Doanh Cửu đứng đối diện với Cố Niệm Đồng đang chạy bộ, Nam Lịch Viễn đang quay lưng với Cố Niệm Đồng.
Nam Lịch Viễn đột nhiên nhẹ nhàng quay người đến bên Miêu Doanh Cửu, tay nắm lấy trên giá bóng rổ phía sau lưng. Từ phía Cố Niệm Đồng nhìn qua, hai người nhìn giống như đang ôm hôn nhau.
“Tôi chính là muốn để cho cô ấy thấy đấy. Đàn ông trong thiên hạ này, không một ai lọt được vào mắt Cố tam tiểu thư.” Nam Lịch Viễn nói một câu.
Động tác này khiến cho trong lòng Cố Niệm Đồng chấn động một cái, nhanh chóng quay đầu đi.
Ân ái đến tận trong trường học ư?
Cố Niệm Đồng vờ như không thấy, tiếp tục chạy bộ, sau khi chạy xong, toàn thân nóng rực lên. Cô lại nhìn về phía sân bóng chuyền, nơi đó vẫn còn hình bóng Nam Lịch Viễn đi?
Chắc là đi rồi!
Kiều Kiều và Cố Niệm Đồng muốn về kí túc xá, tất yếu phải đi ngang qua tiệm sữa bắp, cô lại thấy Nam Lịch Viễn đang dựa vào tường tiệm sữa bắp, hai tay khoanh lại, đùa giỡn nói cười với Miêu Doanh Cửu đang uống sữa bắp.
Cố Niệm Đồng vốn dĩ muốn mua một ly, nhưng giờ trong lòng nói thôi bỏ đi.
Nhưng Kiều Kiều lại dừng lại nói muốn mua một ly, chạy suốt cả một buổi trời, khát chết được.
Cố Niệm Đồng đứng trước cửa tiệm, đành phải đến chào hỏi với Nam Lịch Viễn một tiếng. Bây giờ,cô không biết phải xưng hô với Nam Lịch Viễn như thế nào nữa, cô nói: “Lúc nãy tôi chạy bộ ở sân hình như có nhìn thấy hai người, thì ra đúng là thật! Giang Thành lớn như vậy, sao lại đến trường đánh bóng chuyền vậy?”
“Cô ấy không phải tốt nghiệp trường các cô sao, nhớ đến thời gian còn đi học nên đến thôi”. Nam Lịch Viễn nhìn Miêu Doanh Cửu, trả lời.
Miêu Doanh Cửu quay đầu qua, cười cười với Cố Niệm Đồng và Kiều Kiều.
“Chết rồi, tớ quên đem tiền mất rồi!” Kiều Kiều đột nhiên nhớ ra.
Đi chạy bộ, đương nhiên mặc áo quần nhẹ nhàng thuận tiện, không đem theo ví tiền cũng là chuyện bình thường, nhưng ông chủ tiệm này cực kì bảo thủ, chỉ nhận tiền mặt không nhận tiền qua chuyển khoản, đem điện thoại cũng như không.
“Để chú Nam của các cô trả đi, anh ấy chỉ có tiền mà thôi!” Miêu Doanh Cửu chỉ Nam Lịch Viễn, bắt đầu đùa giỡn.
Lại là chú Nam.
Đi một vòng lớn, anh và Cố Niệm Đồng lại trở về điểm bắt đầu rồi.
Cố Niệm Đồng đương nhiên cho rằng Miêu Doanh Cửu đang nói bóng gió về quan hệ giữa cô và Nam Lịch Viễn. Mặc dù Miêu Doanh Cửu rất nhiệt tình, cũng là cô ta cao tay. Nếu Cố Niệm Đồng vờ không biết thì đúng là quá không hiểu chuyện rồi.
Suy cho cùng cũng là người đã từng đính hôn qua, lần trước anh cả lại không che đậy nói chuyện này ra. Thế này cũng không tệ.
Nam Lịch Viễn từ trong ví rút ra một tờ một trăm đồng, đưa cho ông chủ: “Cho hai ly, nóng nhé!”
Trong lúc chờ đợi, ngón chân Cố Niệm Đồng liên tục đưa qua đưa về, mày nhíu lại, bộ dáng cực kì bí bách như sắp không chờ nổi nữa.
Nam Lịch Viên vẫn luôn liếc mắt nhìn cô.
“À, Lịch Viễn, tối qua anh nhận mấy chục cuộc điện thoài rốt cuộc là do ai gọi vậy? Có phải là có ai đó yêu thầm anh rồi không?” Miêu Doanh Cửu nhíu mày, hỏi Nam Lịch Viễn.
Nghe đến câu này, mặt Cố Niệm Đồng đột nhiên đỏ bừng lên, cô vờ như không để ý, yên lặng nghe Nam Lịch Viễn trả lời như thế nào.
“Nghĩ nhiều rồi! Chẳng qua là của mấy công ty quảng cáo thôi.”
Cố Tam Nhi lúc này mới thở nhẹ một hơi.
“Chú Nam, bọn tôi đi trước đây.” Cố Tam Nhi kéo tay Kiều Kiều đi về kí túc xá.
“Lắm lời!” Nam Lịch Viễn liếc xéo Miêu Doanh Cửu nói.
“Anh, em có câu nào lắm lời chứ? Chuyện điện thoại này, không phải do tự anh nói sao?” Miêu Doanh Cửu cực kì ủy khuất.
“Câu trước đó!”
“Câu trước đó? Câu trước đó? Là câu nào?” Miêu Doanh Cửu nhớ lại câu trước đó? Chú Nam?
Nhưng cái này thì có gì mà lắm lời chứ? Cố Niệm Đồng không phải vẫn luôn gọi anh là “chú” sao?
Muốn nói tiếp tục với Nam Lịch Viễn, nhưng anh đã rời đi mất rồi.
Mấy ngày sau, trường học tổ chức đi du xuân leo núi ở ngoại ô.
Cố Niệm Đồng thể lực không tệ, leo núi núi không có gì để nói, nhưng lúc xuống núi không cẩn thận bị ngã xuống, cây cối bui rậm trầy xước hết người, chân lại còn bị gãy, trên mặt cũng bị rách một miếng da.
Cố Niệm Đồng từ nhỏ bị thương rất ít, cho dù là vết thương nhỏ thôi nhưng cũng đủ làm chấn động cả nhà Cố gia ở Hải Thành và Cố Hành Cương ở Ninh Thành rồi.
Khương Thục Đồng đau lòng muốn chết, cứ ôm lấy Cố Niệm Đồng mà khóc.
Cố Minh Thành ngồi bên cạnh giường nhìn con gái bảo bối của mình, vuốt vuốt mặt cô hỏi, “Đau không?”
“Không sao, ai trưởng thành mà không chịu vài vết thương, cái này cũng bình thường thôi”. Cố Niệm Đồng cười mẹ cô đang ngồi khóc.
Nhưng cô hiểu mẹ cô, nửa đời trước bà đã phải khóc quá nhiều, nửa đời sau lo sợ con gái sẽ bị giống như mình.
Cố Minh Thành và Khương Thục Đồng ở lại trong khách sạn đối diện bệnh viện để tiện thể chăm sóc thương thế cho Cố Tam Nhi. Khương Thục Đồng còn đặc biệt làm mấy thuốc bôi trị sẹo để bôi lên mặt cho Cố Tam Nhi nữa.
“Khuôn mặt con gái rất quan trọng. Sau này Tam Nhi còn phải đem về cho mẹ một chàng rể nữa đấy nhé!” Khương Thục Đồng vừa thoa thuốc vừa nói.
Cố Tam Nhi có chút thất thần.
Cố Minh Thành cúi đầu nhẹ ho một cái. Theo như sự thấu hiểu đối với Cố Minh Thành, ông ho như thế này khẳng định là có chuyện gì đó rồi.
“Con có việc gì giấu mẹ sao?” Khương Thục Đồng dừng động tác thoa thuốc, hỏi một câu.
“Không có ạ!”
Khương Thục Đồng lẽ nào không biết, cái này rõ ràng là “miệng thì nói không sao, nhưng người thì có sao” chứ.
“Nếu như còn dám giấu tôi điều gì, cả đời này ông đừng nghĩ đến việc lên giường của tôi nữa!” Khương Thục Đồng liếc Cố Minh Thành một cái.
Chuyện Cố Niệm Đồng bị thương, Nam Lịch Viễn đã nhận được thong tin từ rất nhiều người: hiệu trưởng gọi cho anh, suy cho cùng Cố Niệm Đồng thiếu chút nữa rơi từ trên núi xuống vực, chuyện này khiến cho các bạn cùng lớp bị dọa một trận rồi; ngoài ra Cố Hành Cương cũng gọi điện cho anh.
Lúc Nam Lịch Viễn đến thăm Cố Tam Nhi, Cố Minh Thành và Khương Thục Đồng vừa mới rời đi.
Anh lúc mới nhận điện thoại liền lập tức đến nhay. Cố Tam Nhi đang ngủ.
Cô nằm ở phòng bệnh cao cấp nhất, trong phòng cái gì cũng có, nóng lạnh vừa đủ, rất yên tĩnh.
Nam Lịch Viễn đứng bên cạnh giường của cô, vuốt ve khuôn mặt cô, “Xin lỗi, không chăm sóc tốt cho em!”
Nửa mặt bị thương của Cố Tam Nhi bị cô nằm nghiêng che về phía bên kia, Nam Lịch Viễn nhìn không rõ.
Cố Tam Nhi ngủ rất ngon, mấy ngày nay ở bệnh viện đã nuôi cho mặt tròn lên không ít rồi.
Nam Lịch Viễn ngồi xuống bên cạnh cô, chờ cô tỉnh lại.
Lúc Cố Tam Nhi tỉnh lại nhìn thấy Nam Lịch Viễn liền rất vui, nhưng nghĩ đến vết sẹp trên mặt, cô cảm thấy rất ngại khi phải đối diện với anh.
Lúc cha mẹ ở đây, bạn bè ở đây, cô không hề để ý đến chuyện này.
Nhưng khi nhìn thấy Nam Lịch Viễn đến, cô bắt đầu để ý đến khuôn mặt mình.
“Chú đến rồi à?” Cố Tam Nhi nhìn Nam Lịch Viễn, ánh mắt không nhịn được sáng ngời lên.
“Ừm”
Cố Tam Nhi đầu vẫn nghiêng về một bên, mắt nhìn ra cửa sổ hỏi: “Cô ấy đâu?”
“Ai?”
“Chính là Cửu Nhi ấy”
“Cô ấy bận, không đến!”
Cố Tam Nhi “Ừm” một tiếng, “Kỳ thực tôi cũng không sao cả, chỉ là lúc đi đường không cẩn thận. Lần sau tôi sẽ chú ý, sẽ không để xảy ra chuyện này nữa!”
Nói xong liền cười lên, đôi mắt cong cong rất đẹp.
Nam Lịch Viễn vẫn luôn nhìn chằm chằm cô.
Cố Tam Nhi cũng luôn nhìn vào anh.
“Chú…” Cố Tam Nhi cảm thấy gọi chú Nam thật ngại, gọi tên cũng không được, người ta đã …kết hôn rồi, tôn trọng nhất vẫn cứ nên gọi là, “Nam tổng, anh của tôi gọi ngài đến sao?”
“Ừm”
Xưng hô thay đổi rồi, lại thành càng xa lạ hơn, “Nam tổng”.
“Anh tôi là như vậy, không có chuyện gì cũng cứ làm lớn chuyện lên. Cứ luôn phiền đến ngài, thật ngại quá!” Cố Tam Nhi nói.
Dường như người chỉnh anh ở Cố gia không phải là cô, dường như người khiến cho Nam Lịch Viễn vội vàng trở lại cũng không phải là cô.
Cô đã từng thân thiết như vậy với Nam Lịch Viễn, đến hôm nay lại xa cách như vậy.
Bởi vì anh kết hôn rồi!
Cái loại xa cách này, Nam Lịch Viễn đương nhiên cũng nghe ra.
“Cô phiền đến tôi, là không nên vậy sao?” Anh nói.
“Trước đây là do tôi không hiểu chuyện. Tôi đã hai mươi tuổi rồi, cũng phải có chừng mực.” Cố Niệm Đồng cười nói một câu.
Kiểu cười đó, vô chân vô tà.
Vì vậy, ai nói con gái Cố Minh Thành được nuông chiều thành tùy hứng, chừng mực nên có, cô đều có, nhưng cái gì cũng có, nhưng tự ái cũng thật lớn, trái tim nhỏ bé đóng chặt cửa với Nam Lịch Viễn, chỉ vì anh là “Đàn ông đã có vợ”.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
chương 348
Sau khi Nam Lịch Viễn rời đi, Kiều Kiều đến, lúc cô gọt táo cho Cố Tam Nhi, nói:
“Tam Nhi, gần đây có vẻ bồn chồn không vui, thất tình hả?” Kiều Kiều hỏi.
“Tớ chưa thích ai bao giờ, không biết cảm giác thích một ai đó là như thế nào, cảm giác thất tình, lại càng không biết.” Cố Tam Nhi nói lời thật lòng.
Kiều Kiều cố gắng không nhắc đến Nam Lịch Viễn, bởi vì cô biết, Tam Nhi không vui không thể nào không liên quan đến Nam Lịch Viễn.
Hà Đình mang một bó hoa hồng đến, sau khi nghe Nam Lịch Viễn đã kết hôn, Hà Đình càng tích cực theo đuổi Cố Tam Nhi hơn, giờ đây, Cố Tam Nhi chỉ cần nhìn thấy anh ta là thấy phiền phức rồi.
Vì vậy, sau khi Hà Đình đến, Cố Tam Nhi không hề mở mắt, cố ý giả vờ như đang ngủ, đem quyển sách đang xem úp lên mặt, còn nói một câu: “Tâm tình đang không tốt, mời những người không liên quan rời khỏi đây!”
“Người không liên quan” ở đây đương nhiên chính là Hà Đình rồi.
Người nhà Cố gia, thực tế không học được cách thèm nhìn mặt người khác.
Trước mặt Kiều Kiều, thầy Hà Đình này đúng là quá mất mặt rồi.
Ngày Cố Tam Nhi ra viện là do Cố Hành Cương đi đón cô, sau đó cùng Đỗ Nhược trở về Ninh Thành.
Cố Minh Thành và Khương Thục Đồng cũng chuẩn bị trở về Hải Thành, lúc sắp đi, ông nói với Nam Lịch Viễn: “Cậu không thấy làm như vậy đối với Tam Nhi rất là ác độc sao? Tự nghĩ đường lui cho mình đi.”
Nam Lịch Viễn chẳng lẽ lại không biết?
Cố Minh Thành bắt đầu đau lòng con gái mình rồi.
Sauk hi ra viện một tuần, chính là đến kì thi giữa kỳ. Cố Tam Nhi lần thi cử này cũng không ôm hy vọng gì quá lớn. Học kỳ này, tâm tư có chút hoang mang, trong lòng thì rối loạn, cả ngày trong lòng chỉ nghĩ đến chuyện khác vì vậy chuyện học tập cũng bị ảnh hưởng. Ví như về phương diện gia công châu báu có vấn đề gì, Cố Tam Nhi vốn dĩ rất am hiểu về châu bảo nên không lo lắng môn này lắm.
Lúc thi số học, cô lại không biết gì, có lúc nhìn đông nhìn tây dáo dác.
Hà Đình vẫn liên tục nhìn sát cô.
Cố Niệm Đồng khiến anh ta đen mặt không ngừng, anh ta quyết định, lần này bất kể như thế nào, nhất định phải khiến cho Cố Niệm Đồng nhìn cho kĩ, mà phải làm cho cô ta không còn mặt mũi nào nữa.
Cố Niệm Đồng không biết cách làm, mắt nhìn người khác, thỉnh thoảng trong đầu nảy ra cái gì đó, lại cúi đầu tiếp tục làm bài.
Hà Đình bước đến bên cô.
“copy?” Hà Đình lạnh băng hỏi một câu.
“Ai ạ?” Cố Niệm Đồng hỏi.
“Nhìn người bên cạnh, xong lại viết vào bài của mình. Tôi nói chính là cô đó!” Hà Đình lại nói thêm một câu.
Dù sao bây giờ Nam Lịch Viễn cũng không còn là chồng cô ta nữa rồi, mà là chồng của người khác, muốn gây chuyện, cô ta cũng không dám đi tìm anh ta, suy cho cùng là vì bên anh ta đã có người phụ nữ khác rồi.
Với lại, Cố gia nước xa không cứu được lửa gần, thù cũ với cha của cô ta, anh ta vẫn còn chưa báo được.
Nói Cố Niệm Đồng copy bài, khác nào nói cô trộm đồ người khác, cái loại uất ức này làm sao cô chịu nổi.
“Tôi không copy!” Cố Niệm Đồng tức giận đỏ mặt.
“Không copy? Không copy thì cô nhìn đông nhìn tây làm gì?” Hà Đồng ỷ vào khí thế giáo viên lên tiếng.
“Thầy Hà, thầy muốn lấy việc công trả thù riêng thì cũng không cần phải tìm cái lí do này?” Cố Niệm Đồng tức giận từ trên bàn đứng dậy.
“Niệm Thục Đồng, môn số học của cô xưa nay không tốt, lần này lại sợ đội sổ cho nên mới copy bào người khác. Tìm một người đàn ông bổ túc cho cô, giờ anh ta lấy người khác rồi, không có đường nhé!”
“Thầy…”. Từ nhỏ đến lớn, lần đầu tiên Cố Niệm Đồng nghe phải lời nói khó nghe đến vậy, khiến cho cô cảm thấy hình như trên thế gian này không có hai mươi năm tươi đẹp trước đây. Đối diện với những lời nói bẩn thỉu này, cô không phản ưng lại được, một bụng tức giận.
Cô vất bút lên bàn, không làm nữa, về kí túc xá. Nếu Hà Đình đã muốn chỉnh cô, chắc chắn sẽ tìm muôn lí do.
Hà Đình nhìn thấy Cố Niệm Đồng bỏ đi, cười đắc ý.
Sau khi thi xong, Hà Đình tức giận lên khoa, muốn khoa phải xử phạt Cố Niệm Đồng, thong báo phê bình cô ta.
Dù cho Cố gia có tiền có thế, nhưng biểu hiện của Cố Niệm Đồng không tốt thì Khoa cũng không thể để vậy mà không quản lý.
Lúc sáu giờ tối, tin tức Cố Niệm Đồng “copy bài, cãi lại thầy” đã bay đi khắp nơi rồi. Là trên mạng phát tán tin tức này, hiệu trưởng sau đó mới biết được.
Thầy giáo trong khoa này, biết cái gì chứ!
Hiệu trưởng cảm thấy, xong rồi, chạm phải phiền phức lớn rồi!
Hiệu trưởng liền gọi một cuộc cho Nam Lịch Viễn, trước là xin lỗi, bảo rằng các thầy giáo trong khoa không hiểu chuyện, không biết nặng nhè, nghe lời thầy giáo Hà Đồng mà làm ra như vậy, sau này ông mới biết được.
Nam Lịch Viễn mặt lạnh như sắt, nói một câu. “Trong ba ngày, khiến Hà Đồng cút khỏi trường!”
Nhẫn nhìn anh ta không chỉ một hai lần rồi. Trước đây tất cả những gì không phát tác ra, bởi vì lúc ở Havard, anh ta là bạn học của Cố Tam Nhi.
Giờ có thể đổ tất cả việc này lên đầu hiệu trưởng, anh cảm thấy cực kì tiện tay.
Suy cho cùng, Nam Lịch Viễn từng tài trợ cho trường này một ngàn vạn đồng. Cuối cùng, ông đành tìm Hà Đình đến, nói anh ta tốt nhất nên tự động từ chức là xong.
Hà Đình nghẹn họng, tức giận bộc phát, hỏi anh ta rốt cuộc phạm lỗi gì, tại sao lại bảo anh ta phải từ chức?
Hiệu trưởng không nói việc của Cố Niệm Đồng, mà nói trước đây có rất nhiều sinh viên phản ánh anh ta dạy học nhưng sinh viên nghe không hiểu. Bây giờ giáo viên cạnh tranh rất lớn, lần trước thầy giáo của Hà Đình cũng không đánh giá cao anh, giờ hiệu trưởng báo trước cho anh, để anh tự động nghỉ việc, lúc đó sẽ còn có chút mặt mũi.
Hà Đình hiểu rõ, biết anh ta đã đắc tội Cố Niệm Đồng rồi. Sự việc anh ta gây ra lần này, sau đó cũng có nghĩ qua, có chút tuyệt hậu. Nhưng Cố Niệm Đồng này nóng nguội không màng, cứng mềm không ăn. Lần đầu tiên gặp Cố Niệm Đồng, nhìn thấy cô một bộ dạng đơn thuần nghĩ rằng cô rất dễ lừa, nhưng kết quả anh ta luôn dẫm phải đinh nhọn trên người Cố Niệm Đồng.
Đặc biệt là lần trước, Cố Niệm Đồng nói cô có bị từ hôn cả trăm lần cũng không thèm đến lượt Hà Đình anh, lòng tự tôn của Hà Đình bị tổn thương sâu sắc.
Ý muốn báo thù Cố Niệm Đồng bắt đầu từ lúc đó, đúng lúc Nam Lịch Viễn cũng kết hôn rồi. Tình ngay lý gian, anh ta muốn quản Cố Niệm Đồng, cũng phải nhìn xem sắc mặt của vợ mình.
Vì vậy cho nên, Hà Đình vẫn luôn nghĩ rằng anh ta đã đắc tội với Cố gia, là Cố Minh Thành đang chỉnh anh ta.
Cố Minh Thành muốn chỉnh anh ta, anh ta cũng không còn cách nào khác, dù sao sự việc cũng xảy ra rồi.
Đến tối, anh ta tìm Lục Tịnh Viễn đi uống rượu.
Cố Tam Nhi nghe Kiều Kiều nói, thong báo phê bình của cô đã công bố rồi. Mặc dù không bị kỉ luật, nhưng cô cãi lại giáo viên, copy bài người khác cũng không phải là tội nhỏ.
Copy đối với Cố Tham Nhi mà nói, cũng như tội danh của kẻ ăn trộm đồ vậy.
Cô sao lại có thể đi ăn trộm đồ nhà người ta chứ?
Tên khốn Hà Đình này!
Cố Niệm Đồng có chút tâm nguội ý lạnh, cô cảm thấy chuyển đến đại học Giang Thành này đúng klaf sau lầm rồi.
Hà Đình không nói với Lục Tĩnh Viễn chuyện bị hiệu trưởng buộc tứ chức, chỉ là nói muốn đổi cái công việc, anh ta vẫn còn trẻ, làm giáo viên không phù hợp với dã tâm của anh ta.
Lục Tĩnh Viễn nói anh ta sẽ giới thiệu cho Hà Đình một công việc ở phố Walls, Hà Đình cảm kích mãi không thôi.
Lục Tịnh Viễn nghĩ đến Cố Tam Nhi nhận sự oan ức lớn như vậy chắc tâm tình không được vui, cha mẹ lại không ở bên nên liền đi an ủi cô một chuyến.
Cố Tam Nhi quả thật tâm tình không tốt, cô đứng bên cạnh hồ, lấy cành cây chọc chọc vào mặt nước, “Tên khốn Hà Đình này, nếu anh ta không đi,em sẽ đi!”
“Anh ta sắp đi rồi!” Lục Tịnh Viễn nói.
Dần dần, Lục Tĩnh Viễn bắt đầu nhận ra nhân phẩm của Hà Đình này có vấn đề. Nếu không phải anh ta là thầy giáo của Cố Tam Nhi, Lục Tịnh Viễn cũng sẽ không thân cận với Hà Đình như vậy, có thể anh ở giữa, giảng hòa cho hai bên thì sẽ không có nhiều xung đột hơn nữa. Lục Tịnh Viễn nghĩ như vậy.
“Anh ta đi đâu?” Cố Tam Nhi quay đầu hỏi Lục Tịnh Viễn.
“Anh ta nói anh ta muốn từ chức, nên thầy muốn giới thiệu cho anh ta một công việc ở phố Walls. Mở rộng lòng ra đi, ai trưởng thành mà thuận lợi một đường cả đâu.” Lục Tịnh Viễn nói.
Sau đó, kết cục hoàn toàn bị thay đổi: Hà Đình từ chức, hiểu trưởng thay đổi điểm số số học của Cố Niệm Đồng, thành tích số học của cô vì nộp bài sớm nên xử lý đạt.
Hà Đình sau ba ngày liền đi rồi!
Cố Niệm Đồng lại không cảm thấy vui vẻ gì nhiều, chỉ là ra đi một kẻ tiểu nhân khiến cô chịu oan uổng mà thôi.
Cô vẫn luôn nghĩ rằng Lục Tịnh Viễn xử lý những chuyện này cho cô, làm cho Hà Đình rời càng xa cô càng tốt nên đối với anh càng cảm kích không thôi.
Chiêu cuối cùng của Hà Đình vẫn chưa tung ta, anh ta muốn xem xem trận chiến giữa Nam Lịch Viễn và Cố Niệm Đồng như thế nào.
Nhà bọn họ ở Giang Thành có một người bạn rất tốt, con cái nhà thế gia cực kì có tiền. Hà Đồng khiến anh ta tổ chức một cái tiệc, mời vợ chồng Nam Lịch Viễn và Cố Niệm Đồng đến.
Đến lúc đí, khách hang sẽ mời Cố Niệm Đồng uống rượ, đến lúc đó Nam Lịch Viễn không uống thay cô không được, uống thay cô lại càng không được.
Anh ta biết, Cố Niệm Đồng không biết uống rượu. Anh ta muốn ép một cô uống đến say bí tỉ, mất hết hình tượng.
Một mũi tên trúng hai đích!
Hà Đình đi Mỹ rồi, nhưng buổi tiệc này vẫn cứ được tổ chức.
Vị khách hang này có quan hệ tốt đẹp nhiều năm với gia đình Hà Đình, ông ta cũng muốn xem xem quan hệ giữa Nam tổng và Cố tam thiểu thư rốt cuộc là mối quan hệ gì, rõ ràng là đã đính hôn rồi, thế mà Nam tổng lại kết hôn với người khác? Cho nên người ở Giang Thành đều rất tò mò.
Nếu vì Hà Đình thì không đủ điều kiện để vị khách này ra ray tổ chức, nhưng vì muốn làm rõ mối quan hệ giữa Nam Lịch Viễn và Cố tam tiểu thư, ông cũng muốn thử xem một lần. Ông ta xưa nay vẫn qua lại làm ăn với Nam Lịch Viễn nên mời anh khá dễ dàng, nhưng với Cố tam tiểu thư, loại tiệc rượu này căn bản không biết mời cô thế nào.
Vị khách hang này nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng đánh chủ ý lên người Kiều Kiều. Ông quen biết với ba Kiều Kiều. Mối quan hệ làm ăn chỉ có mấy người này, nói Kiều Kiều ở Giang Thành, muốn mời Kiều Kiều ăn bữa cơm, trưa hay tối gì cũng đều được.
Cha Kiều Kiều đồng ý, gọi cho Kiều Kiều. Đối với trường hợp này, Kiều Kiều chắc chắn sẽ dẫn theo bạn đồng hành, cô đương nhiên sẽ dẫn theo Cố Niệm Đồng rồi. Cố Niệm Đồng vẫn còn khó chịu chuyện vừa rồi, nên cũng muốn đi giải tỏa một chút nên đồng ý. Trong lòng nghĩ, dù sao mình đi ké thôi, chắc là cũng không ai chú ý đến cô làm gì.
Vì vậy, lúc cô và Kiều Kiều đi đến tham dự buổi tiệc không tên này, nhìn thấy Nam Lịch Viễn cùng vợ anh ta, Cố Niệm Đồng liền cảm thấy: Đúng là oan gia ngõ hẹp, sao lại đụng phải anh ta rồi?
Nam Lịch Viễn cũng rất kinh ngạc, Cố Niệm Đồng sao lại đến mấy buổi tiệc rượu này?
“Quen biết nhau cả sao?” Vị khách hang làm ra vẻ ngạc nhiên, “ Kiều Kiều là con gái của bạn tôi, đây là Nam tổng, tôi không cần phải giới thiệu nữa, còn vị này là…”
Vị khách hang ra vẻ không nhận ra Cố Niệm Đồng, “Là bạn của Kiều Kiều?”
“Vâng, chỉ là vô danh tiểu tốt thôi ạ.” Cố Niệm Đồng thấp đầu nói.
Cả buổi tiệc, ánh mắt cô không hề nhìn Nam Lịch Viễn một cái.
Đúng là ngang ngược quá mức có thể rồi!
“Nếu mọi người đều đã quen biết nhau rồi, vậy chúng ta cùng nâng ly nào, nhân sinh mấy lúc được tương phùng?” Vị khách hang nói.
Nhìn thấy ly nước trái cây trong tay Cố Niệm Đồng, ông đi đến gần nói: “Đều đã là sinh viên rồi, một ly rượu cũng không sao đâu, chỉ một ngụm thôi. Cháu và Kiều Kiều hai đưa đưa ly nước trái cây đây, bác đổi thành rượu nào!”
Phục vụ nghe vậy liền chạy qua đổi ly.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
chương 349
Cố Niệm Đồng nhìn dòng rượu màu trắng đang chảy vào ly mình. Bình thường cũng có uống qua một lần sâm banh với Nam Lịch Viễn, còn không thì một giọt cũng không đụng, cô là đứa trẻ ngoan năm tốt.
Cố Niệm Đồng trong lòng nghĩ, có lẽ đối phương sẽ nghĩ đến bọn cô còn là sinh viên, chắc cũng không ép rượu quá đà. Kiểu Kiều đã từng uống qua rượu, cho nên đổi thì đổi, không vấn đề gì cả.
Nhưng đối phương liên tục chúc rượu Cố Niệm Đồng. Hình như cô không uống, ông ta quyết không buông ta, rượu tay tay đưa lên thì không được hạ xuống.
Lúc này, vai Cố Niệm Đồng bị kéo lại, ly rượu trong tay cũng thuận thế bị lấy đi.
“Cô ấy không uống được, để tôi uống thay cô ấy!” Người bên cạnh Cố Niệm Đồng nói. Mặt Cố Niệm Đồng bỗng nhiên nóng bừng lên, là Nam Lịch Viễn. Vị nọ miệng há mắt trợn ngây ngốc nhìn Nam Lịch Viễn và Cố Niệm Đồng.
Cố Niệm Đồng ngước đầu nhìn lên, thấy Nam Lịch Viễn đang ngửa đầu, lắc lắc ly rượu, mặt không cảm xúc, nhưng một khắc sau, cả một ly rượu lớn cứ thế mà trôi vào cổ họng anh, mà tay anh vẫn còn đặt trên vai cô. Đại khái, đây là lần đầu tiên ở ngoài, anh ấy và Cố Niệm Động có loại cử chỉ này. Miêu Doanh Cửu vẫn đang ở đây, Cố Niệm Đồng cảm thấy cực kì bất an.
Cô nhẹ nhàng đẩy tay Nam Lịch Viễn xuống, nói “Cảm ơn Nam tổng”, sau đó liền ngồi xuống.
Khách hang hôm nay lại có thể nhìn thấy trò hay, nói một câu: ‘Nam tổng hôm nay uống chỗ này là sao? A…”. Ông ta liếc liếc nhìn Miêu Doanh Cửu.
Nam Lịch Viễn cười cười: “Tôi biết cô ấy không uống được rượu, uống vào là sẽ say”.
“Đây là ý nói Nam tổng đã nhìn thấy bộ dáng uống say của người ta rồi?”
Nam Lịch Viễn cười cười không phủ nhận.
Trong lòng Cố Niệm Đồng vẫn luôn quanh quẩn dáng vẻ lúc anh quàng qua vai cô. Cái cảm giác ấm áp ấy lần nữa bủa vây lấy tâm hồn Cố Niệm Đồng, Cô hiểu rất rõ cảm giác ấy, đó không phải là chú Nam, mà là người đàn ông Nam Lịch Viễn. Cô không biết cảm giác đó là gì, lại khiến tim cô bấn loạn như vậy.
Cha cô từng nói với cô, nhìn trúng cái gì thì phải tranh đấu giành lấy, không có điều kiện thì cũng phải tạo ra điều kiện để đi tranh lấy.
Buổi tiệc kết thúc, Cố Niệm Đồng và Kiều Kiều đang cáo biệt chủ nhà ở cửa.
Nam Lịch Viễn và Miêu Doanh Cửu không lái xe đến, hai người đang đi bộ trên đường. Ánh mắt Cố Niệm Đồng vẫn luôn dõi theo bóng dáng Nam Lịch Viễn.
“Cậu về kí túc xá trước đi!” Cố Niệm Đồng nói với Kiều Kiều.
“Cậu muốn làm gì?”
“Đi vòng vòng thôi.”
“Đi vòng vòng lại không cho tớ theo? Có ý đồ! Không được!” Kiều Kiều chắp hai tay sau lưng, ngữ khi không phục, cảm giác bị lạnh lẽo.
“Tớ có việc, cậu về kí túc xá trước đi, tớ trở về sẽ nói cho cậu sau”. Nói xong Cố Niệm Đồng cầm lấy túi xách liền bước đi.
Nam Lịch Viễn và Miêu Doanh Cửu đi rất chậm, Miêu Doanh Cửu đột nhiên tình cờ phát hiện ra Cố Niệm Đồng đang chầm chậm đi theo sau bọn họ.
“Tam Nhi nhà anh đang đi theo anh kìa!” Miêu Doanh Cửu nói với Nam Lịch Viễn, “Cô ấy định làm gì vậy?”
Nam Lịch Viễn cũng cảm thấy rất kì quái, “Không biết, em về nhà trước đi”.
Miêu Doanh Cửu bắt một chếc taxi, sau đó rời đi trước.
Nam Lịch Viễn chầm chậm đi trên đường, Cố Niệm Đồng cũng chầm chậm đi theo anh. Anh mặc một cái áo sơ mi màu đen, hai tay đút vào túi, đi rất chậm, hai mắt đánh giá cảnh vật trên đường.
Mùa xuân, mọi thứ đều rất tươi đẹp.
Cố Niệm Đồng không hiểu được tâm trạng mình bây giờ, tại sao cô lại đi theo anh?
Anh phát hiện ra cô cũng được, không phát hiện ra cô cũng tốt, nói chung cô chính là đang đi theo anh.
Nam Lịch Viễn đến một cửa tiệm bán thắt lưng nam, kỳ thực là muốn đi chậm một chút , để xem xem Cố Niệm Đồng muốn làm cái gì.
Anh rút thắt lưng của mình ra, lúc thử cái mới, Cố Niệm Đồng đứng ở cửa tiệm. Nam Lich Viễn giả vờ ngẩng đầu hỏi một câu: “Sao lại đến đây?”
Cố Niệm Đổng đột nhiên rơi nước mắt, ủy khuất nhìn Nam Lịch Viễn.
Nam Lịch Viễn sau khi cài lại thắt lưng xong, nói với nhân viên muốn lấy cái này, anh không hiểu được.
Sau đó đưa thẻ cho nhân viên quẹt thẻ.
Cố Niệm Đồng đang nấc nghẹn hít hít mũi mấy cái.
Nam Lịch Viễn lấy tay vuốt lên mi mắt cô, đem nước mắt lau sạch,hỏi: “Sao lại khóc rồi?”
Cố Niệm Đồng không nói gì, thần tình oán hận nhìn Nam Lịch Viễn.
Tay nhẹ nhàng kéo kéo tay anh.
Cố Niệm Đồng không hiểu, vốn dĩ lúc đầu cô có thể tùy tiện gọi Nam Lịch Viễn là chú Nam, nhưng giờ cây, cái từ chú Nam này không chứa nổi trong lòng cô nữa. Nghĩ rằng vẫn có thể chấp nhận được, là do cô quá ngây thơ rồi. Cô còn nghĩ rằng muốn chú Nam làm sữa bắp cho cô uống, làm nước cam, rồi nấu ăn sáng cho cô. Có lẽ qua được này, nhưng không qua được cái tiệm này.
Gặp phải tên lạnh nhạt và biến thái Hà Đình, cô biết rằng trên thế giới này không phải mỗi người đều có nghĩa vụ đối xử tốt với cô. Nhưng qua được cái thôn chú Nam này, thật sự không có được cái tiệm này.
Với cô mà nói, Nam Lịch Viễn chính là chân tình ấm áp đã mất.
Đến hôm nay nhận ra, đã như đèn sáng giữa trời quang.
Nam Lịch Viễn nhìn thấy dáng vẻ này của cô, tay đặt lên vai cô nói, “Đi, tôi đưa em về kí túc xá.”
Ra khỏi tiệm, Cố Tam Nhi ở trên đường đột nhiên khóc lớn.
Từ giây phút này trở đi, cô biết thế nào là tư vị mất đi một người.
Là cô sai rồi.
Nhưng cô sai rồi,cũng không thể nói cho Nam Lịch Viễn biết. Có những lỗi lầm có thể sửa chữa được, có những lỗi lầm sẽ không bao giờ có cơ hội sửa chữa nữa.
Hôn nhân suy cho cùng không thể như một trò đùa, nếu như cô nói ra, cô sẽ trở thành kẻ thứ ba vạn người không thể tha thứ.
Nam Lịch Viễn vẫn hai tay bỏ túi nhìn cô. “Đang khóc cái gì?” Anh hỏi.
Cố Niệm Đồng không nói gì, khóc càng dữ dội hơn.
Nam Lịch Viễn cúi đầu cười, khoác vai Cố Niệm Đồng quay về khách sạn lúc nãy, bởi vì xe anh để ở đó. Cố Niệm Đồng suốt cả đường đi vẫn cứ khóc mãi.
Sau khi lên xe, khóc càng dữ dội hơn.
Nam Lịch Viễn không thấy phiền phức, nhưng cũng không nói gì.
Lúc đến cổng trường, Cố Niệm Đồng lập bức bay xuống xe, chạy về kí túc xá của mình. Sau này, tuyệt đối không được tham luyến sự ấm áp của anh nữa.
Nam Lịch Viễn quyết định nói cho cô biết, anh lái xe về nhà lấy một món đồ. Lúc quay lại trường, nhìn thấy Cố Niệm Đồng đang đứng ở bên hồ nhân tạo, Lục Tịnh Viễn cũng đang đứng một bên.
Gió nổi lên, Cố Niệm Đồng ngồi trên một tảng đá, động cũng không động. Lục Tịnh Viễn vỗ vỗ vai cô, cởi áo khoác của mình ra khoác lên người cô.
Không phải là Nam Lịch Viễn hay ghen, nhưng nhìn thấy cảnh này, bất kì người đàn ông nào cũng không chịu nổi.
Cố Niệm Đồng cách xa đàn ông con trai ngàm dặm, lại không cự tuyệt nổi một Lục Tịnh Viễn.
Nam Lịch Viễn quay về văn phòng, nhắn cho Cố Niệm Đồng một cái tin: Đến văn phòng tôi một chút.
Cố Niệm Đồng rất ngạc nhiên, nhưng nhìn thấy tin nhắn của Nam Lịch Viễn, cô kích động không thôi. Cô nói với Lục Tĩnh Viễn: “Tôi phải đi đây.”
Sau đó cô bắt xe đi đến văn phòng của Nam Lịch Viễn. Anh đang ngồi trong phòng làm việc viết gì đó.
Rõ ràng Cố Niệm Đồng đã đến rồi, nhưng anh vẫn tập trung tinh thần viết, làm như không thấy cô.
“Ngài…tìm tôi có việc?” Cố Niệm Đồng hỏi.
“Bà Nam là đang chuẩn bị đi ngoại tình phải không?” Âm thanh Nam Lịch Viễn rất trầm thấp, dường như có thể nói cho Cố Niệm Đồng hiểu.
Nhưng trên thực tế, Cố Niệm Đồng hết nhìn bên cạnh, lại nhìn ngoài cửa, Miêu Doanh Cửu không có ở đây mà.
Nam Lịch Viễn ngẩng đầu nhìn Cố Niệm Đồng đang ngơ ngác: “Em nghe không hiểu?”
“Ngài đang nói với ai vậy?”Cố Niệm Đồng hỏi lại.
Bà Nam, ngoại tình, mấy thứ này không có nửa điểm quan hệ gì với cô a.
“Em!”
“Tôi nghe không hiểu.” Cố Niệm Đồng vẫn một vẻ mặt ngơ ngác không hiểu.
Nam Lịch Viễn lấy từ trong hộc bàn ra hai quyển sổ màu hồng, đưa cho Cố Niệm Đồng xem.
Cố Niệm Đồng bộ dạng mơ hồ bước đến xem, vừa mới bước qua, cả người liền bị Nam Lịch Viễn ôm chầm vào lòng, ngã ngồi trên người Nam Lịch Viễn.
Lần trước cũng là như thế này.
“Tam Nhi, muốn giày vì chết ông xã của mình, em mới vừa lòng phải không?” Nam Lịch Viễn cúi đầu nhìn cô nói.
Sự tình phát triển như đang mơ, Cố Niệm Đồng thực sự không hiểu nổi. Cô nghiêng đầu nhìn hai quyển chứng nhận hôn nhân trên bàn. Cố Tam Nhi hoang mang cầm lên xem, trên đó là tên của hai người: Nam Lịch Viễn và Cố Niệm Đồng.
Cố Tam Nhi thật sự bị ngốc rối, ngày nhaajngiaays đó là sinh nhật dương lịch của cô. Hôm đó Nam Lịch Viễn dẫn cô đi ăn một bữa ăn món Tây rất ngon, còn có uống sâm panh nữa, uống đến say luôn.
Nhưng cô vốn dĩ không chụp ảnh, ảnh này là từ đâu mà có?
Với lại, kết hôn không phải yêu cầu tự đi sao? Cô không đi, vậy giấy chứng nhận kết hôn này từ đâu ra?
Cố Tam Nhi có cả trăm câu hỏi không biết trả lời làm sao.
Nam Lịch Viễn tựa vào trán cô. Anh nhịn rất lâu rồi.
Có tiếng gọi cửa, Cố Tam Nhi theo bản năng muốn lùi lại, nhưng Nam Lịch Viễn đem cô kéo lại, cúi đầu bắt đầu hôn cô.
Cố Tam Nhi vốn dĩ không biết hôn.
Thái Thái đứng ở cửa một hồi, nhìn thấy cảnh không nên thấy ở đây, liền rời đi.
“Kĩ thuật hôn thật kém!” Nam Lịch Viễn than nhẹ một tiếng, lưỡi bắt đầu vào sâu trong khoang miệng của Cố Niệm Đồng.
Nhưng Cố Niệm Đồng vẫn còn rất nhiều vấn đề chưa hiểu rõ, giấy chứng nhận kết hôn rốt cuộc là từ đâu tới?
“Anh tái hôn sao?” Cô lại hỏi thêm một câu: “Giấy chứng nhận kết hôn giả?”
Nam Lịch Viễn không gì, cũng không quan tâm được nhiều như vậy, ở trong miệng Cố Tam Nhi khuấy đảo, anh chìm đắm vào trong đó, không cách nào tách ra được.
Cố Tam Nhi đều đang nghĩ đến vấn đề này, nên không phát hiện ra mình đang bị anh hôn. Bị anh hôn một cách bá đạo, một cách cuồng nhiệt như vậy.
Cố Tam Nhi âm thầm cảm thấy, Nam Lịch Viễn cùng với cha cô kì thật đều cùng một loại….
Có điều mẹ cô rất vui vẻ chìm đắm trong đó, còn cô rất lo sợ.
Nam Lịch Viễn hôn cô rất rất lâu, đó là cái hôn làm cho Cố Niệm Đồng gần như sắp nghẹt thở.
Trong lòng Cố Niệm Đồng bỗng nhiên chấn động, bừng tỉnh đại ngộ.
Môi cô bóng loáng, mặt đỏ lên, vừa nhìn đã biết mới bị nam nhân hôn qua.
Cô lấy tay lau lau bờ môi, vừa sưng vừa đau.
Cô nhớ lại một câu chuyện: Có một nàng công chúa rất xinh đẹp nhưng tình tình rất tùy hứng. Vô số người cầu thân với cô nhưng cô không để vào mắt. Có một vị vương tử rất anh tuần đến cầu thân, cô không nhìn ra người ta có điểm gì đáng chê nhưng vẫn nói mũi của chàng không đẹp, sau đó phụ thân cô tức giận đuổi cô ra khỏi hoàng cung, gả cho một người đàn ông xấu xí làm vợ. Lúc ban đầu cô công chúa không thích nghi lắm, nhưng càng lúc càng tốt dần lên. Cô rửa bát thuê ở một quán ăn, đến tối về nhà thì đem một ít đồ ăn dư ở quán về để hai vợ chồng cùng ăn. Sau nay, chân tướng bị phát hiện, chồng của cô lại chính là vị vương tử năm xưa kia. Là vị vương tử kia cải trang thành như vậy, tất cả moi việc đều là do phụ thân cô và vương tử đó thiết kế nên.
Cho nên, chuyện này là do Cố Minh Thành và Nam Lịch Viễn cố ý bày ra?
Cố Niệm Đồng ngây ngẩn.
Phản ứng lần này, so với lần trước lúc đính hôn không guống nhau, cô ngây người.
Chắc chắn lần trước cha cô nhìn thấy cô chỉnh Nam Lịch viễn không vừa mắt nên mới làm ra chiêu này.
Nhưng mà cha à, cha dám lừa con gái người như vậy!
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
chương 350
Tờ chứng nhận kết hôn nằm trên bàn làm việc của Nam Lịch Viễn, ánh sáng chum đèn trần soi sáng cho đầu óc của Cố Niệm Đồng: Hiển nhiên ngày đó cha cô kêu Nam Lịch Viễn lên lầu, không phải để bàn chuyện từ hôn mà là làm sao để đăng kí kết hôn. Hai người ở trong bức hình, nam anh tuấn nữ yêu kiều. Mặc dù bối cảnh đổi thành màu đỏ nhưng cô vẫn nhớ tâm tình mình hôm đó: Nam Lịch Viễn đi rồi, cô rất hưng phấn.
Ngày đăng kí đó mời cô đi ăn, là vì hôm đó là sinh nhật cô.
Anh là vì ngày hôm đó nhận giấy chứng nhận, nên mời vợ mình đi uống sâm panh.
Cho dù Nam Lịch Viễn đang hôn cô đến nồng nàn tê dại, Cố Niệm Đồng cũng đang ngất ngây trong mối quan hệ nam nữ, nhưng trong đầu cô rất rõ ràng một việc, cô dám cá, chuyện cô có giấy chứng nhận đăng kí kết hôn, mẹ cô: Khương Thục Đồng hoàn toàn không hay biết!
Cố Niệm Đồng lấy hai quyển giấy chứng nhận kết hôn bỏ vào túi xách, nói: ‘Em nhớ nhà nước có quy định, đăng kí phải trên cơ sở nam nữ hai bên tự nguyện, cho nên, nếu như ngày nào đó em không tự nguyện nữa, đều có thể tùy lúc làm cho nó vô hiệu!”
Cho nên, Cố Niệm Đồng cảm thấy bộ phim đời mình cũng không bõ công xem, cô biết được giấy chứng nhận kết hôn phải do nam nữ cùng đến đăng kí, biết được tình cảm hai bên phải trên cơ sở tự nguyện.
Mà cô cũng biết, đây chính là cha cô và Nam Lịch Viễn cố ý, từ lúc bắt đầu đính hôn, đã từng bước, từng bước cưỡng ép cô yêu Nam Lịch Viễn.
Từ lúc ở sân sau sân thể dục nhìn thấy Nam Lịch viễn thân mật cùng cũng Miêu Doanh Cửu, cô liền biết, tất cả những những gì ỷ lại và không phản cảm với Nam Lịch Viễn thực ra đã bao gồm tình yêu trong đó rồi, chẳng qua cô chưa yêu bao giờ nên mới không nhận ra.
Cũng có thể, bởi vì ảnh hưởng của cha cô, nên cô mới hứng thú với những người lớn tuổi, những người thành thục có đầu óc.
Chỉ là,nếu như cha cô và Nam Lịch Viễn không ép cô một chút, thì cô căn bản không có nhanh chóng yêu Nam Lịch Viễn nhanh đến như vậy.
Ít nhất cô vẫn còn rất bồng bột, cô mới có hai mươi tuổi mà thôi.
Cô cảm thấy, yêu một người là cả một quá trình tích nước nhỏ thành dòng lớn.
Cố Niệm Đồng cũng biết, bây giờ mà li hôn là điều hoàn toàn không thể. Bởi cô biết cô đấu không lại Nam Lịch Viễn, càng đầu không lại mưu trí của Nam Lịch Viễn và Cố Minh Thành.
Nam LịchViễn nhìn cố, miết nhẹ má cô, Cố Niệm Đồng cũng không có gì phản cảm, “Cho nên, ý là vây giờ em…nguyện ý? Cũng đúng, mạo phạm vào điều nguy hiểm thứ ba, em đã kéo tay anh rồi, tự nhiên cũng sẽ không còn phản cảm như vậy nữa.”
Cố Niệm Đồng cười một tiếng: “Nam nữ bình đẳng, kết hôn do chồng đây nói là được, vậy ly hôn có phải hay không do vợ nói là được? Nếu như anh làm cho em không vừa ý, em liền lập tức ly hôn! Em cũng không có dễ chọc như vậy nhé.”
Nói xong, liền đứng dậy cầm túi xách rời đi.
Trên đường về nhà, cô gọi điện cho Khương Thục Đồng.
“Mẹ, con đăng kí kết hôn rồi, mẹ biết chưa?” Cố Niệm Đồng nói với Khương Thục Đồng.
Khương Thục Đồng nửa ngày không phát ra tiếng nào: “Tam Nhi, có lẽ chỗ mẹ tín hiệu không tốt, để mẹ ra bên ngoài con nói lại cho mẹ nghe lần nữa.”
“Mẹ, con biết tín hiệu nhà mình rất tốt. Con cũng biết mẹ không dám tin, con cũng mới biết đây thôi. Con với Nam Lịch Viễn nhận giấy chứng nhận kết hôn rồi! Chắc chắn là do chủ ý của cha con! Mẹ tìm ba tính sổ đi!”
Cố Niệm Đồng nói xong, liền cúp máy.
Lúc Cố Niệm Đồng nói xong, có một loại cảm giác như sống sót qua mọi chuyện. Loại cảm giác mất đi tìm lại được thật căng thẳng, thật kích động.
….
Cố gia, Hải Thành.
Khương Thục Đồng đang ngồi trên giường, không nói gì, bà đang chờ Cố Minh Thành.
Sau khi Cố Minh Thành đẩy cửa bước vào.
“Tôi có phải là mẹ của Tam Nhi không?” Khương Thục Đồng nói.
Cố Minh Thành vừa nghe đã biết Khương Thục Đồng đang tức giận gì rồi, chẳng lẽ bà ấy biết Nam Lịch Viễn và Tam Nhi ngả bài với nhau rồi?
“Đương nhiên.”
“Tôi trước đây vẫn còn nghĩ rằng, Tam Nhi là viên ngọc trên tay ông. Lúc muốn có nó, nhà máy người máy ở Đức có bước đột phá, ông cảm thấy con bé chính là phúc tinh của ông. Tam Nhi sinh sớm mấy ngày, trong đêm rơi tuyết lớn, ông từ bên ngoài trở về hôn tôi, ôm lấy Tam Nhi nói từ nay đã có con gái rồi. Đứa con gái này từ nhỏ ông không biết phải làm sao để yêu thương nó cho đủ, áo quần luôn là loại mới nhất, dây chuyền ông cung đi tận Dubai để mua. Tất cả trường học cũng đều chiều theo ý con bé, đi Havard thì ông lại bảo quá xa, đã từng muốn chuyển sang định cư luôn ở Mỹ. Nhưng hôm nay thì sao, ông cư nhiên lét lút cho Nam Lịch Viễn khi đăng kí kết hôn với Tam Nhi, con bé không biết, tôi cũng không biết. Cái việc này so với bán con gái có khác gì nhau không? Tôi bây giờ cực kì nghi ngờ, ông nuôi dưỡng con gái ông đều chỉ vì mục đích kinh tế. Còn có, ông tôi người mẹ này bỏ đi đâu? Đây là giấy đăng kí kết hôn, ly hôn đi!” Khương Thục Đồng từ trên giường đứng dậy, từng bước từng bước ép Cố Minh Thành đến sát tường.
“Ba” một tiếng, hai tờ giấy chứng nhận kết hôn bị quăng trên tủ đầu giường.
Nhưng Cố Minh Thành từ đầu đến cuối chỉ mìm cười nhìn bộ dáng đang tức giận của Khương Thục Đồng.
“Nam Lịch Viễn và Cố Tam Nhi lật bài ngửa rồi?” Cố Minh Thành dựa vào tường, nhìn Khương Thục Đồng đang quay nhìn ông.
“Không thì làm sao đây? Ông có phải cả đời này định lừa tôi hay không?” Khương Thục Đồng thực sự tức giận cực kì, cao giọng nói: “Ly hôn, hôm nay nhất định phải ly hôn!”
“Bên ngoài có người khác?” Cố Minh Thành vươn người qua Khương Thục Đồng, ngồi trên giường, cầm giấy đăng kí kết hôn lên.
Ông đã rất nhiều năm không hút thuốc rồi. Ông dựa vào đầu giường, tay đỡ lấy trọng lượng cơ thể mình: “Nếu bên ngoài có người đàn ông khác, muốn ly hôn, anh không phản đối! Anh chỉ hiếu kì còn có người đàn ông nào qua được chồng em thôi.”
“Anh…”
Cố Minh Thành nhẹ cười, ông gõ nhẹ lên mặt bàn: “Nam Lịch viễn có gì không tốt? Nhân phẩm không tệ, lớn lên cũng rất tốt. Mưu lược và thành tựu còn vượt xa hơn so với anh năm đó. Anh một lòng muốn gả con gái bảo bối của anh cho cậu ta thì có gì sai chứ? Chỉ có long phụng trong loài người như vậy mới xứng với con gái Cố Minh Thành anh. Tam Nhi ngốc như vậy, anh không dùng churt thủ đoạn thì sao mà thành được? Nam Lịch Viễn cố kị thân thế, tuổi tác con bé nên động tác thu liễm không ít, nhưng anh không muốn cậu ta giống như anh năm đó. Chỉ có vậy thôi.”
“Vậy anh có cố lị đến vợ anh không? Không muốn trở thành anh, nên anh lên kế hoạch cho vợ người khác phải không? Tôi xem Nam Lịch Viễn về mặt này, làm còn tốt hơn anh đó!” Khương Thục Đồng sắp tức điên rồi, cũng không để ý sao lại nói lên đầu Nam Lịch Viễn rồ, “Còn có, Nam Lịch Viễn đã từng có một nữ nhân rồi, loại người này, mới không xứng với Tam Nhi!”
Cố Minh Thành không nói gì, cái người nữ nhân đó chính là Tam Nhi.
Về điểm này, ông qua buổi nói chuyện với Nam Lịch Viễn mà biết được, Nam Lịch Viễn cũng nói rõ ràng với ông rồi.
Nếu như nói điều này với Khương Thục Đồng, nghĩ cũng biết Khương Thục Đồng sẽ cảm thấy tâm can của mình bị trộm đi.
“Con trai cũng có biết bao nhiêu nữ nhân đấy thôi! Cố Kim Minh có nên tìm nó để nói, nó không xứng với Đỗ Nhược không?” Cố Minh Thành phản kích mạnh mẽ, làm Khương Thục Đồng ngây ngốc không thôi.
“Anh…làm sao anh biết?”
“Đều là đàn ông, nhìn ra được!”
Khương Thục Đồng khí giận chỉ vài phần không đủ, “ Nói chung, chuyện lần này, tôi rất tức giận, tối nay..”
“Đừng lên giường của em?”
“Đúng!”
“Em thừa biết, anh mỗi lần muốn lên thì lên, em cũng trốn không thoát được anh”. Cố Minh Thành anh mắt như chuyện hiển nhiên, khẩu khí khiến cho bất kì nữ nhân nào nhìn thấy cũng đều cảm thấy rung cảm.
Cái loại cảm tính này, Khương Thục Đồng đã trải qua quá nhiều năm rồi.
Bà hiểu rất rõ, Cố Minh Thành nói từ “lên” đây nghĩa là gì.
Tay Cố Minh Thành vừa mới đặt lên vai Khương Thục Đồng, liền bị bà hất ra. Ông liền đè Khương Thục Đồng lên giường, tay bắt đầu từ áo bà trượt xuống dưới.
Khương Thục Đồng cảm thấy, bà giống như con gái thời ngày xưa vậy. phong kiến, nghe lời đàn ông. Nam nhân của bà vừa đè bà xuống, bà liền không còn khí hỏa gì nữa rồi.
Khương Thục Đồng cảm thấy bản thân mình thật thất bại, đến cả chuyện chung thân đại sự của con gái mình cũng không thể quyết định, lại bị Cố Minh Thành từng bước từng bước làm cho quên vào khí thế của ông.

Giang Thành, đêm.
Cố Tam Nhi ngồi ở trên giường, nhìn mưa bay bay ngoài cửa sổ.
Cả tuần nay cô không gọi điện cho Nam Lịch Viễn, anh cũng không gọi cho cô. Cô biết, anh muốn cho cô thời gian suy nghĩ rõ ràng.
Nói thật, không liên hệ với Nam Lịch Viễn, trong lòng Cố Niệm Đồng cũng thật sự rất hoang mang.
Kiều Kiều đã biết Cố Niệm Đồng kết hôn rồi, cô ấy rất vui vẻ, luôn nói trời xanh có mắt, hai người cực kì đẹp đôi.
Cố Niệm Đồng tự phân tích nội tâm của chính mình” Trừ anh ấy làm cho cô có cảm giác ấm áp và ỷ lại một người chú ra thì cô cũng không phản cảm gì với anh. Không những không phản cảm, cô thậm chí còn rất thích. Đến bây giờ cô vẫn nhớ cảm giác khi nhìn thấy toàn thân sau của chú Nam. Cố Niệm Đồng còn nhớ rõ không biết bao lần cô cùng anh tiếp xúc cô đều cảm thấy rất vui vẻ. Nếu đổi lại là người đàn ông khác đụng vào mình, có lẽ cô toàn thân gai ốc đã nổi hết lên.
Nếu đã kết hôn rồi, thì thử một chút xem sao.
Bắt đầu định nghĩa lại một mối quan hệ về sau, anh ấy là chồng, còn cô là vợ.!
Cố Niệm Đồng cầm điện thoại lên, sắp đến ngày một tháng năm rồi, có lẽ qua mùng một tháng năm này, trời sẽ nóng dần lên, sắp phải mặc váy rồi. Nhưng chỉ là cơn mưa đêm nay, bất chợt làm cho người ta cảm thấy vẫn thê lương vắng lặng.
Đầu điện thoại bên kia rất nhanh liền có người bắt máy, giọng Nam Lịch Viễn “A lô” vẫn ấm áp như vậy. Sau đó là trầm mặc không nói gì.
Giọng nói của Cố Niệm Đồng và Nam Lịch Viễn trong điện thoại hình như có thể nghe được cả tiếng hơi thở.
“Nam Lịch Viễn, em nhớ anh rồi!” Cố Niệm Đồng ưu tư nói một câu.
Nam Lịch Viễn đang đứng trước cửa sổ trong nhà, một tay đút túi, nhìn xem mưa ngoài trời đang rơi rất lớn, không cảm thấy cái câu “Em nhớ anh rồi” có bao phần khấn khích, chỉ cảm thấy cảm khái vạn phần.
“Nhớ anh, sao không gọi điện cho anh?” Giọng nói của Nam Lịch mang theo sự sủng nịnh với Cố Tam Nhi, còn có một loại yêu thương quở trách trong đó.
“Em gần đây rất banah. Sắp đến mùng một tháng năm rồi, bọn em sẽ thay giáo viên dạy toán mới, thật tốt quá….” Cố Tam Nhi liên tục nới với Nam Lịch Viễn chuyện ở trường, ở lớp. Có lúc thì vui vẻ, có khi thì tức giận, cứ vậy nói chuyện với anh, vô tri vô giác đã nói suốt hơn hai tiếng đồng hồ.
Nam Lịch Viễn vẫn luôn chăm chú lắng nghe cô nói, cười liên tục,thỉnh thoảng có chen vào một câu nào đó.
Mấy năm gần đây, anh không có nhẫn nại nghe một người nói chuyện gia đình, chuyện này chuyện nọ nhiều như vậy. Công việc bận rộn, mọi người ai cũng chỉ chú trọng trọng điểm.
Hình như từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ có người nghe Cố Niệm Đồng nói chuyện lâu đến như vậy. Cô cũng từ trước đến nay, chưa bao giờ hưng phấn đến nỗi nói liên tục hai tiếng với người khác như thế.
Đương nhiên, trừ ba mẹ và anh của cô ra.
Cố Niệm Đồng cảm thấy mình được tin tưởng. Cô cũng rất tin tưởng anh.
Bất luận là trước đây, hay sau nàu, lại có thêm vài người trưởng thành hơn, thì lăng nghe Cố Niệm Đồng nói chuyện như vậy,
Trên trời dưới đất,
chỉ có mình anh.
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,022
Reaction score
123
Points
9,999
Chương 351
“ Mùng 1 tháng 5 đi đâu?” Nam Lịch Viễn hỏi

“ Mùng 1 tháng 5, không biết, muốn về nhà, nhưng cha em vừa nói với em ông mùng 1 tháng 5 muốn cùng mẹ em đi du lịch, cho nên không về nữa.” Cố Niệm Đồng nói, dù sao mùng 1 tháng 5 được nghỉ liền ba ngày, không đủ để quay đi quay lại.

Trước đây cha rất ít đi du lịch vào những dịp lễ tết này, bây giờ sao vậy nhỉ?

Mặc dù cha cô là kiểu nhân sĩ này, rất ít chịu ảnh hưởng của biển người trong kỳ nghỉ lễ, nhưng 1 tháng 5 họ đi ra ngoài, đây là lần đầu tiên.

“ Mùng 1 tháng 5 anh phải đi công tác, đi cùng anh nha?”Nam Lịch Viễn lại hỏi.

Mặc dù cô khẳng định chủ động gọi điện thoại cho anh, khẳng định cùng anh ngồi sát nhau tâm sự lâu như vậy, Nam Lịch Viễn nghĩ không ra lý do cô không nguyện ý.

Cố Niệm Đồng dừng lại một chút, nói “ được”

“ Ngày 30 sau khi anh tan làm, sẽ tới trường đón em, trước ở nhà một hôm, ngày hôm sau đi công tác.”

Cố Niệm Đồng đồng ý.

Cố Niệm Đồng thu dọn một chút hành lý của mình, một cái va li hành lý nhỏ nhỏ, rimawa màu đỏ, đại bộ phận đều là quần áo và sản phẩm dưỡng da, quần áo của cô nhìn chung cũng nhiều, nghe nói mấy ngày nay có mưa, cô tự nhiên mang cả quần áo mùa hạ và mùa xuân.

Nam Lịch Viễn nói anh sắp đến rồi, bảo cô xuống gác đợi anh.

Cố Niệm Đồng kéo hành lý xuống dưới ký túc xá, đứng rơi bóng râm, có chút lười biếng vô cùng buồn chán.

Thời tiết rất nóng, cô mặc một chiếc váy thể dục màu hồng có màu trắng ở hai bên, trên người là một bộ quần áo bóng chuyền chạm rỗng, phía trong thắt một cái dây đai nhỏ màu trắng, bộ quần áo bóng chuyền chạm rỗng tương đối rộng, lộ ra cánh tay rất nhỏ của cô, trên tay đeo một sợi dây chuyền nhỏ Nam Lịch Viễn tặng- chiếc dây chuyền trị giá hơn triệu.

Trên đầu mang mũ mỏ vịt, hơn nữa, cô vẫn mang khẩu trang.

Tay của cô nắm tay cầm của va li, đang nhẹ nhàng đẩy đẩy, đẩy đi, lại kéo trở lại, cô đang suy nghĩ vấn đề, từ khi biết mình “ bị kết hôn” đến nay, Cố Niệm Đồng vẫn luôn suy nghĩ về việc kết hôn, cô cảm thấy, vợ chồng hai người, khi bắt đầu là hình dạng gì, có thể về sau đều là dạng này, cha và mẹ chính là như thế, mẹ khi bắt đầu thì bị cha ức hiếp, đã bị ức hiếp cả một đời, Cố Niệm Đồng cảm thấy, cô chịu không nổi ức hiếp, anh muốn ức hiếp cô, thế thì cửa cũng đều không có.

Từ xa xe của Nam Lịch Viễn đến rồi, lúc nhìn thấy bóng một người đứng dưới gốc cây, anh cười nhẹ một chút, giàm chậm tốc độ lái xe sang bên cạnh Cố Niệm Đồng, anh xuống xe, để vali hành lý của Cố Niệm Đồng vào cốp sau xe.

Sau khi Cố Niệm Đồng lên xem anh hỏi một câu, “ Sao đeo khẩu trang?”

“ Có khói mù” Cố Niệm Đồng mới bỏ khẩu trang xuống .

Trong trường bây giờ rất nhiều người biết cô đã kết hôn, Cố Niệm Đồng cảm thấy đặc biệt mất mặt, đeo khẩu trang chỉ là không muốn để người khác không nhận ra cô, mặc dù nhìn thấy cô lên xe của Nam Lịch Viễn, không nhận ra cô đã rất khó, nhưng mang khẩu trang, dù sao bản thân cũng có chút cảm giác an toàn.

Dù sao nữ sinh năm đầu kết hôn, học sinh trong trường học

Đến nhà của Nam Lịch Viễn, Nam Lịch Viễn kéo va li của cô lên, Cố Niệm Đồng sau khi vào nhà phát hiện trong thư phòng có một người là Miêu Doanh Cửa, cô đang ở trên mạng gì đó đánh cờ vây với người khác.

“ Chị dâu đến rồi?”Miêu Doanh Cửu đặc biệt vui vẻ, đứng dậy, dùng tư thế tiếp đón khách quý đón Cố Niệm Đồng.

“ Chị dâu” cách gọi này vẫn là khiến cho Cố Niệm Đồng cảm thấy đặc biệt xa lạ, lớn như vạy, cô nhiều nhất làm chị của mấy bạn nhỏ, hơn nữa Miêu Doanh Cửu xem ra lớn hơn cô nhiều!

“ Cô là- em của anh ấy?”Cố Niệm Đồng hỏi

“ Nếu không thì sao? Anh trai em vì chị có thể là đã phải chịu khổ rồi, cô ba nhà họ Cố thật là khó theo đuổi! người nhà các chị đều khó theo đuổi sao?” Miêu Doanh Cửu là một người rất thẳng thắn, Cố Tam Nhi lúc gặp cô ấy lần đầu tiên, liền thích cô ấy, hơn nữa cô ấy có khí chất cao quý bức người khác.

A, Lòng Cố Niệm Đồng nghĩ, có thể việc Nam Lịch Viễn chịu khổ bây giờ mới bắt đầu, trước đây nhiều nhất tính là cấp nhập môn.

Ánh mắt Cố Niệm Đồng lại rơi vào máy tính, phát hiện cái cô Miêu Doanh Cửu này cùng với một người gọi là “ Phong Qua vô Hằng” đang đánh cờ vây.

Lòng Cố Niệm Đồng hoài nghi một chút: hả, sao lại là anh ấy?

Có điều nhìn ra được Miêu Doanh Cửu sứt đầu mẻ trán, sắp thua rồi, tên trên mạng của cô ấy gọi là “ Miêu gia tiểu cửu, hai người đánh đến bừng bừng khí thế, bên cạnh còn có một đám khán giả quan sát viên, đưa trận chiến này đẩy lên đến đỉnh điểm.

Vừa nãy Cố Niệm Đồng tiến vào, Miêu gia tiểu cửu hét lên “ tạm dừng”, những người xung quanh đều nói “ đi mời cứu viện sao?” “ thua rồi trực tiếp giơ cờ trắng đầu hàng, cậu chạy trốn như thế không phải là tác phong tốt đâu”

“ Phong Qua Vũ Hằng” trước nay rất ít nói, quần chúng nói chuyện trên màn hình nhiều, anh mới ra nói một câu, “ cho phép đối thủ nghỉ ngơi, tôi cũng muốn đi nghỉ ngơi, sau hai tiếng lại nói..”

Nhìn thấy câu nói này, Cố Niệm Đồng quả thực chút nữa cười ra tiếng.

Miêu gia tiểu cửu nhìn thấy “ Phong Qua Vu Hằng” quả nhiên đi nghỉ ngơi rồi, đập vào bộ ngực, thở một hơi dài.

“ Em muốn đi tìm thầy giáo, còn nữa, em tối nay liền chuyển đi, không làm lỡ hai người động phòng!” Miêu Doanh Cửu đập vai Cố Niệm Đồng nói.

Cái gì gọi là động phòng.

Miêu Doanh Cửu sau khi đi rồi, Cố Niệm Đồng ôm hai cánh tay nói với Nam Lịch Viễn, “ em hôm nay không cùng với anh ngủ một giường nữa, em sợ.”

“ Em sợ cái gì? Nam Lịch Viễn đai qua hỏi Cố Niệm Đồng.

“ Em sợ cái gì, anh sẽ không biết sao?” Cố Niềm Đồng vẫn nhớ lần trước máu ra ẩm ướt, đau như kim châm muối xát, cô không mong đợi cái này, đối với đàn ông cô cũng không mong đợi.

Nam Lịch Viễn phần nhiều chính là nghĩ làm hài lòng sự chờ đợi trong lòng cô, về sinh lý, cô cũng không nghĩ nhiều.

Nam Lịch Viễn đến gần Cố Niệm Đồng, bên tai cô nói một câu, “ Loại việc này lần đầu tiên đau, sau đó em sẽ càng ngày càng thích, sau này sẽ ngứa ngáy, sẽ cầu xin.”

Mặt Cố Niệm Đồng “ bùm” đỏ au, cô quay người trở về phòng của mình.

Lúc hai người ăn cơm, Miêu Doanh Cửu gọi điện đến nói tối hôm nay cô ấy không trở về, muốn ở lại khách sạn.

“ Anh biết rồi” Nam Lịch Viễn cúp điện thoại

“ Ăn cơm xong, anh rửa bát!” Cố Niệm Đồng nói một câu.

“ Biết”

Nghe ý này, amh luôn không dự dịnh để Cố Niệm Đồng rửa bát, việc rửa bát này, chỉ cần có ai làm rồi, vậy nhất định là làm cả đời, trong việc này, Cố Niệm Đồng thắng rồi.

Sau khi ăn cơm, hai người cũng yên ổn không có việc gì, ngày hôm sau mới bảy giờ, Nam Lịch Viễn liền đi tới phòng Cố Tam Nhi gọi cô.

“ Không dễ gì nghỉ lễ lại không để cho người ta ngủ thêm một chút sao?” Cố Niệm Đồng láy cái gối khác ép trên tai của mình, cảm xúc bực bội, tình cảm bộc lộ trong lời nói.

“ Nếu không dậy, là hôn đó” Nam Lịch Viễn nói

Cố Niệm Đồng vẫn mơ mơ hồ hồ ngủ tiếp, bước tiếp theo, Nam Lịch Viễn kéo gối của cô, môi liền hôn lên má cô.

Mềm mềm, rất thơm

Nam Lịch Viễn hôm qua lại nhịn một đêm, nếu cô lại không cho nữa, anh không đảm bảo bản thân cần phải làm sao!

Cố Niệm Đồng dùng gối che mặt, không muốn dậy, cũng là che chắn bối rối của bản thân mình.

Lại lần nữa Nam Lịch Viễn hôn, đích xác rất bối rối.

Cố Niệm Đồng sau khi thức dậy, cả người đều mơ mơ hồ hồ, Nam Lịch Viễn đã kéo vali của cô lên xe.

Lần này Nam Lịch Viễn không tự lái xe, là tìm lái xe, lái là một chiếc xe công vụ, Cố Niệm Đồng trên xe vẫn luôn buồn ngủ, Nam Lịch Viễn ôm đầu cô qua, để cô nằm trên đùi mình ngủ, Cố Niệm Đồng vốn dĩ không nguyện ý, dù sao vẫn có lái xe ở đây.

“ Quan hệ của Nam Tổng và bà Nam rất tốt nhỉ!” lái xe không thể không ngưỡng mộ nói ra.

Vốn dĩ Cố Niệm Đồngvẫn còn chút khó chịu, nhưng nghe nói thế, trong lòng nghĩ, dù sao người khác đều biết cô là vợ của Nam Lịch Viễn rồi, cô lại không phải là tiểu tam, già mồm cãi láo cái vấn đề gì?

Cho nên, cô cởi mở nằm trên đùi Nam Lịch Viễn ngủ luôn!

Phanh xe một cái, Cố Tam Nhi từ trong mơ giật mình tỉnh lại, cho dù Nam Lịch Viện ôm cô, nhưng cô vẫn bị dọa sợ.

Cô lật ngưởi, hướng về phía Nam Lịch Viễn, hai tay ôm chặt anh

Lúc ngủ không lâu, Cố Tam Nhi liền cảm giác dưới thân có thứ đồ gì, cứng cứng chọc vào cô

Rất dài, rất cứng!

Mặt Cố Tam Nhi đỏ lên, ánh mắt lộ ra sự tức giận ngửng đầu nhìn Nam Lịch Viễn, Nam Lịch Viễn cũng cúi đầu nhìn cô.

Lái xe trên xe, cô lại không thể nói gì

Vừa muốn lật người, Nam Lịch Viễn lại giữ chặt người cô, không cho cô lật.

Đều đã ra cái dáng vẻ vậy rồi, anh đương nhiên cũng không cảm thấy xấu hổ? ngược lại nhìn ánh mắt Cố Tam Nhi cực kỳ tà.

Dường như để Cố Tam Nhi nhìn thấy anh rốt cuộc giãn nở thành cái gì rồi!

Trên dường, Cố Tam Nhi muốn đứng dậy, nhưng anh không cho, Cố Tam Nhi chịu khổ đủ rồi.

Trải qua hành trình lần này, hai người giao lưu không bằng ngôn ngữ, Cố Tam Nhi cảm thấy, dường như giữa cô và Nam Lịch Viễn có chỗ nào càng không giống hơn, càng thân thiết hơn.

Công ty con của Nam Lịch Viễn ở thành phố này, người bên này đã đặt cho Nam Lịch Viễn một căn phòng tổng thống, biết phu nhân cũng muốn đến, cho nên đặt một căn phòng hào hoa nhất.

Người của công ty con đến đón Nam Lịch Viễn nhìn cách trang điểm ăn mặc của Cố Niệm Đồng, có chút kinh ngạc, đại khái không nghĩ tới Nam Lịch Viễn sao lại ăn cây cỏ non này.

Nam Lịch Viễn vừa tới nơi liền phải bắt đầu đi họp

Nam Lịch Viễn để Cố Niệm Đồng tùy tiện làm chút gì đều được, tầng cao nhất có phòng tập thể dục, cô thích bơi, nhưng đi bơi.

“ Nhưng em không mang đồ bơi!” Cố Niệm Đồng không nghĩ ra còn có thể đi bơi, có một chút hối hận, lần trước Nam Lịch Viễn mua cho cô bộ hai mảnh, cô vẫn chưa kịp mặc.

“ Mang cho em rồi!” Nam Lịch Viễn từ balo của mình lấy tra một bộ đồ bơi không liền thân kiểu ba mảnh, đưa cho Cố Tam Nhi, nhẫn hiệu maaji, Cố Tam Nhi rất ngạc nhiên, “ Loại quần áo này , anh không phải không cho mặc?”

Cho dù chậm chạp hơn, nhưng xem ra mục đích hôm nay của Nam Lịch Viễn, Cố Tam Nhi cảm thấy, sở dĩ anh lúc đầu tặng cho cô bộ đò hai mảnh liền thân, chắc là không muốn để người khác nhìn dáng vẻ cô mặc kiểu ba mảnh.

Cố Tam Nhi thì không sao, ở Mỹ thường xuyên mặc.

“ Không sao! Người của khách sạn rất ít, đi bơi đi.” Đưa quần áo bơi cho Cố Niệm Đồng.

Hình thức không liền thân màu đỏ, áo là loại thắt dây đằng sau đó, chỉ có một cái dây nhỏ nhỏ, hầu như giống không mặc, quần áo như thế này, Cô Niệm Đồng cũng đã từng mặc qua, cho nêm cô không cảm thấy gì.

“ vậy lúc nào anh quay lại?” Cố Niệm Đồng hỏi.

“ Không biết, họp xong sẽ quay lại.”

Cố Niệm Đồng gật đầu, đi lên tầng nóc của khách sạn.

Bể bơi ở đây, thật sự rất lớn, hơn nữa thật sự như Nam Lịch Viễn nói, hầu như không có người.

Cố Niệm Đồng rất vui vẻ, bơi trong nước rất lâu.

Lúc bơi trong một đường bơi, Cố Niệm Đồng cảm thấy có người đang nhìn cô.
 

Bình luận facebook

Top Bottom