phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
chương 342
Cố Minh Thành nhìn bóng dáng Khương Thục Đồng đi lên lầu, duyên dáng mà dứt khoát, ông chau mày khó chịu, Khương Thục Đồng vốn đã không hài lòng về việc sắp đặt hôn sự của Tam Nhi, bây giờ lại thấy người phụ nữ khác đến nhà, hiển nhiên là bực bội.

Cố Minh Thành biết tối hôm nay ông khó mà sống yên ổn.

Cố Niệm Đồng thấy mưu kế của mình sắp thành công, kịch bản còn lại phải nhờ Hề Dao biểu diễn, để Hề Dao có được Nam Lịch Viễn đương nhiên phải dùng hết sức lực, giấu trời qua biển, quyết không hối hận!

“Mẹ ơi, mẹ cẩn thận một chút.” Giọng điệu Cố Niệm Đồng rất bình tĩnh, rất điêu luyện, đây là trận chiến nắm chắc phần thắng, Nam Lịch Viễn thân lại ngoài chiến trường xa, lại xảy ra chuyện đột xuất, anh thua là cái chắc.

Đối diện Cố Minh Thành đang chau mày, Nam Lịch Viễn lùi về sau, dựa vào lưng ghế, thật là từ tốn không vội vã.

“Cả đời con chỉ có ngủ với một người phụ nữ!” Nam Lịch Viễn nói.

Cố Niệm Đồng vẫn chưa đi lên tới lầu trên, nghe nói câu đó, chân hơi mềm nhũn, bước lên cầu thang mém chút xíu té ngã.

“Tam Nhi, con không sao chứ?” Khương Thục Đồng hỏi.

Câu nói Nam Lịch Viễn đã từng ngủ với phụ nữ, Khương Thục Đồng cũng nghe thấy, đàn ông bây giờ làm sao ấy? Trước khi kết hôn ngủ với một người phụ nữ cũng được xem là tốt à.

Tâm trạng Cố Niệm Đồng đã hoàn toàn khác so với ban nãy, ban đầu cô tưởng anh là người chơi gái vô số.

Không ngờ anh chơi chiêu này, bỗng chốc khiến Cố Niệm Đồng trụ không vững.

Cô sợ à, cô sợ Nam Lịch Viễn nói ra việc cô đã ngủ với anh, điều này khiến cô phải ăn nói như thế nào trước mặt cha mẹ?

Cố Tam Nhi trong mắt cha mẹ vẫn là một đứa trẻ thuần khiết.

Bàn tay cô đổ mồ hôi, cầu xin chúa anh đừng nói ra tên cô.

Hoặc là cô và anh ta về cơ bản không thể coi như ngủ với nhau, chỉ có thể nói là đã thử qua!

Nhưng nếu không phải cô, “chỉ ngủ với một người phụ nữ” vậy rốt cuộc là ai, trong lòng thấp thỏm lo âu.

“Với ai chứ?” Cố Minh Thành không hài lòng hỏi tiếp.

Thành thật mà nói, nghe Nam Lịch Viễn nói đã từng ngủ với phụ nữ, Cố Minh Thành có chút không vui, hơn nữa anh còn nói trước mặt Tam Nhi, Cố Minh Thành ngước lên nhìn phía cầu thang, Cố Tam Nhi đang ở trên lầu.

Trong mắt Cố Minh Thành, Tam Nhi vẫn còn nhỏ, cô không thể ngủ với Nam Lịch Viễn, anh mù quáng tin tưởng con gái mình.

Nhưng năm nay, đàn ông còn trinh tìm không ra, còn khó tìm hơn gái còn trinh, Nam Lịch Viễn về tất cả phương diện đều rất tài năng xuất chúng, hơn nữa Nam Lịch Viễn đã 30 tuổi, ông không thể lấy yêu cầu không chính đáng này áp đặt lên bản thân anh.

Cố Minh Thành rất hiểu.

“Lúc con 19 tuổi, chuyện ở trong trường, không đáng đề cập tới! Cho nên việc Hề Dao phá thai, sự thật bị bóp méo, con không muốn gánh tai họa này!” Nam Lịch Viễn nói, ánh mắt vẫn nhìn về phía Cố Niệm Đồng.

Sắc mặt Cố Niệm Đồng tái mét, 19 tuổi, trường học?

Anh đang nói chính anh, hay là ám chỉ Cố Niệm Đồng?

Cố Niệm Đồng giận muốn nổ tung!

“Không phải nói là ngủ với tôi rồi sao? Làm thế nào để chứng minh?” Nam Lịch Viễn nhìn về Hề Dao hỏi thẳng.

Cố Niệm Đồng đang lúng túng, lúc đó cô nói với Hề Dao như vậy, là để chối cãi việc đã từng ngủ với Nam Lịch Viễn, cô không ngờ Nam Lịch Viễn lại sử dụng chiêu này.

“Trên người anh rất nhẵn nhụi, không có dấu vết gì hết!” Hề Dao nói.

Nam Lịch Viễn cúi đầu mỉm cười, anh cởi áo ra để cho Cố Minh Thành xem bên vai trái của mình.

Nghe tiềng sột soạt cởi đồ, Cố Tam Nhi nghiêng đầu, trong lòng suy nghĩ, tiêu rồi.

Thật khờ mà, bởi vì cô biết rất rõ, vai trái Nam Lịch Viễn có một nốt ruồi rất nhỏ, nhưng vẫn tính.

Lý do ngày hôm đó ban đầu cô nói có, sau lại phủ định, chính là muốn dò xét thái độ Hề Dao, thái độ lời lẽ ba phải của Hề Dao làm cô biết rằng phá thai chỉ là tin đồn.

Cô không ngờ Nam Lịch Viễn sẽ hỏi Hề Dao lúc này.

“Có một nốt ruồi?” Cố Minh Thành nói.

Nam Lịch Viễn mặc đồ lại.

“Nghe chưa?” Cố Minh Thành chau mày, nói với Hề Dao.

Hề Dao cắn răng, cô đột nhiên quỳ xuống chân Nam Lịch Viễn, “Lịch Viễn, Lịch Viễn, em quen biết anh đã nhiều năm như thế, tại sao anh lại không chấp nhận em?”

Nam Lịch Viễn lùi người về phía sau, chau mày nhìn Hề Dao.

Cố Niệm Đồng vù một cái từ trên lầu đi xuống.

Tâm trạng Cố Niệm Đồng giống như ngồi trên xe leo núi, lo lắng, bất an, nghi ngờ, sợ hãi đến bây giờ!

Cô sợ Nam Lịch Viễn ở lại nhà cô thêm một ngày, nguy hiểm cho cô thêm một phần.

Xem ra Nam Lịch Viễn không thể ở lại thêm một ngày ở nhà cô!

Khi Nam Lịch Viễn lên lầu, Cố Niệm Đồng nghe rõ tiếng bước chân của anh.

Cô đứng ở cửa phòng mình, chờ đến lúc anh đi qua, hai tay cô liền kéo anh vào.

Cửa đóng cái “rầm”.

Cô biết đây là nhà cô, Nam Lịch Viễn không thể làm gì cô, hơn nữa những lời này tuyệt đối không để cha mẹ cô nghe thấy.

“Khi nào anh về nhà?” Cố Niệm Đồng đứng trước mặt Nam Lịch Viễn, lén lút hỏi.

Nam Lịch Viễn mỉm cười.

Hề Dao đã đi rồi, lần này đến không đạt được mục đích, mục đích của Cố Tam Nhi cũng thất bại, xem ra Cố Minh Thành hình như rất tin tưởng Nam Lịch Viễn, Cố Niệm Đồng vừa rồi rất sợ Nam Lịch Viễn khai ra chuyện của hai người.

“Không muốn gặp chồng hả? Chỉ mong anh đi à?” Nam Lịch Viễn nhìn Cố Tam Nhi có chút thẹn thùng, biết rằng cô không muốn để cha mẹ biết chuyện của họ.

“Không phải! Sắp tết rồi, anh phải về với ba chứ?” Cố Niệm Đồng mượn cớ.

“Hồi nãy cha em nói, Đỗ Kim Minh ngày mai muốn đến, anh nói chuyện này anh phụ trách, cho nên tạm thời vẫn chưa đi được.” Nam Lịch Viễn nheo mặt, nhìn vào mắt của Cố Tam Nhi thật thú vị, vui tươi, cả đời này làm gì cũng không đủ.

Cố Tam Nhi tròn xoe mắt vô cùng ngây thơ, ông ta đến làm gì?

Hơn nữa, cha không thể đích thân sắp xếp sao?

Về cách xưng hô, bây giờ Nam Lịch Viễn từ “Chú Nam của cháu” đã trở thành “chồng em”, anh dùng những từ ngữ này để tẩy não Cố Tam Nhi.

Cố Tam Nhi bây giờ đã không cảm thấy anh ấy xưng hô “chồng em” là điều bất ngờ và không thể chấp nhận nữa.

Cố Tam Nhi ngồi trên giường, Nam Lịch Viễn kế bên.

Nam Lịch Viễn nhìn nghiêng Cố Tam Nhi hơi lo lắng, dù là con gái Cố Minh Thành, nhưng tuổi tác còn nhỏ.

Muốn chơi Nam Lịch Viễn nhưng còn thiếu lửa.

Cho nên vừa rồi Nam Lịch Viễn nói “đã ngủ với một người phụ nữ” đã nhắc Cố Tam Nhi, trong tay anh đang cầm cán của cô, nếu cô không nghe lời, hậu quả không thể lường trước được.
——


Hậu quả cô cân nhắc lại bản thân, hơn nữa, chuyện này Cố Tam Nhi không muốn cha mẹ cô biết.

Ngày hôm sau, khi Cố Tam Nhi thức dậy, Nam Lịch Viễn đã không còn ở đó, cha nói anh đi khách sạn, mục đích là muốn cho Đỗ Kim Minh thấy mình lợi hại như thế nào.

Cố Tam Nhi thay quần áo rồi cũng đi.

Buổi trưa, Nam Lịch Viễn đang đợi trong khách sạn, Đỗ Kim Minh cũng có mặt, Cố Tam Nhi là người đến sau cùng.

Cô mặc chiếc váy ren dày màu trắng, đeo hoa tai trân châu, bình thường cô không mang hoa tai, chắc vì trường hợp đặc biệt nên mới đeo, vả lại cô không có xỏ lỗ tai, nghe nói bởi vì xỏ lỗ tai rất đau, hoa tai trân châu này là dạng kẹp.

Vẻ ngoài rạng rỡ của cô, ánh mắt Nam Lịch Viễn nhìn rất lâu.

Đỗ Kim Minh không biết Nam Lịch Viễn cũng đến, lúc ở Ninh Thành ông đã gặp qua Nam Lịch Viễn nên nhận ra, vả lại nghe nói tam tiểu thư nhà họ Cố và Nam Lịch Viễn đã đính hôn, đây là lần đầu tiên Đỗ Kim Minh gặp Cố Tam Nhi, so với Đỗ Nhược thì kiêu ngào, thanh lịch hơn nhiều, cảm giác rất được yêu thương.

Cố Tam Nhi biết bữa cơm này không có gì tốt đẹp, nhưng cô vẫn cúi đầu gọi “Chào bác Đỗ.”

Mặc dù cha phải đối phó với người ta, nhưng dù sao người ta cũng là ông già của anh trai, là cha của Đỗ Nhược.

Cũng nên có chút lịch sự.

Cố Tam Nhi ngước đầu lên, mới nhìn thấy ánh mắt Nam Lịch Viễn đang chằm chằm nhìn mình.

Anh ngồi dựa vào ghế, khoanh tay, mỉm cười.

Cố Tam Nhi không thể diễn tả nụ cười của anh, có cảm giác như “nhà tôi có cô gái tuổi teen đang trưởng thành”, yên tâm, ngưỡng mộ và tự hào.

Nhưng thái độ này đáng lẽ phải là của Cố Minh Thành sao?

Hôm nay Lục Tịnh Viễn cũng đến, hôm này thanh lý cổ phiếu, anh là nhân vật chính, Cố Minh Thành đã giao tất cả nhiệm vụ cho anh.

Cố Tam Nhi và Lục Tịnh Viễn ngồi xuống, hai người luôn thì thầm, khi Lục Tịnh Viễn không nói với Đỗ Kim Minh về vốn cổ phần, Cố Tam Nhi kéo anh nói món ăn nào ngon.

Thực sự châm chọc ánh mắt của Nam Lịch Viễn.

Đỗ Kim Minh nói rằng chuyện này hoàn toàn do con gái lớn ông không hiểu chuyện, cố ý thổi phồng lên, ông đã nghiêm khắc dạy dỗ Đỗ Huyên rồi, thực sự ông không muốn rút cổ phần, dù sau chuyện giữa Đỗ Nhược và Cố Hành Cương sau này cũng có khả năng kết thân.

Cố Minh Thành cũng biết ông sẽ nói như thế.

Nam Lịch Viễn cũng biết như vậy.

Tuy nhiên, hôm nay tâm tư Nam Lịch Viễn đều để ở người con gái ngồi đối diện, đang cười nói vui vẻ bên người đàn ông khác.

Đỗ Kim Minh đang vác cành kinh lên lưng, nhận tội với đối phương, người nhà họ đang bao vây lấy một mình ông, ông đấu không lại, hơn nữa còn khiến Nam Lịch Viễn danh tiếng lẫy lừng miền Bắc xem trò cười.

Nam Lịch Viễn sắp trở thành người một nhà với Cố Minh Thành, Cố Minh Thành làm theo sự tính toán này.

Hình như thông minh giống ông ấy.

Ông cũng muốn Đỗ Nhược nhanh chóng gả cho Cố Hành Cương, nhưng sau đó lại xảy ra chuyện.

Đỗ Kim Minh mang tâm trạng tội lỗi đến, từ trong túi lấy ra mấy tờ vé, nói rằng, “Đây là vé xem đua xe F1, rất khó kiếm, tôi đã nhờ một số người mua chọn vị trí đẹp nhất, tôi không biết tam tiểu thư nhà họ Cố và chủ tịch Nam cũng ở đây, nghe nói nhị công tử nhà họ Cố gần đây đi công tác, lâu lắm mới về, tôi tưởng nhà họ Cố chỉ còn lại hai người, nên mua có 2 vé, các anh nhìn xem, thiếu vé rồi, thành thật xin lỗi.”

Trong lúc Đỗ Kim Minh lấy vé ra, Cố Tam Nhi nghĩ ra một ý để Nam Lịch Viễn nhanh chóng về Giang Thành.

Chứ cả ngày anh ở bên cạnh cô thế này làm cô thấp thỏm lo âu, sợ cha mẹ cô biết cô không còn trinh.

Thật là quá nhút nhát.

Cố Minh Thành đương nhiên không có hứng thú mấy chuyện đua xe này, để cho Cố Tam Nhi và Nam Lịch Viễn đi.

Cố Tam Nhi cũng nói cô không có hứng thú, cô nhường vé lại cho Lục Tịnh Viễn, đúng lúc Lục Tịnh Viễn mê xe, rất vui mừng.

Ánh mắt Nam Lịch Viễn nhìn Lục Tịnh Viễn trân trối.

Đỗ Kim Minh lần này đến mang sự thành ý, Cố Minh Thành cũng làm theo ý ông, không để ông rút vốn cổ phần, sớm muộn gì cũng là người một nhà, răn đe ông như thế là thành công rồi.

Đáng thương cho nhà họ Đỗ, lúc đầu bị Cố Hành Cương nắm đầu, lại bị Cố Minh Thành uy hiếp, tấn công từ hai phía.

Vé là ngày mốt, sáng sớm Nam Lịch Viễn đã đi rồi.

Cố Niệm Đồng đã mua bao cao su rồi.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
chương 343
Cố Niệm Đồng đã suy nghĩ kỹ rồi, muốn Cố Minh Thành thất vọng đối với Nam Lịch Viễn, muốn cho Nam Lịch Viễn sớm ngày rời khỏi Hải Thành, cách tốt nhất là, chính là khiến cho tác phong của anh ta có vấn đề.

Cố Tam Nhi đã mua một hộp bao cao su, mô phỏng trong ti vi vậy, nhiễu mấy giọt sửa tươi vào trong đó.

Buổi trưa Nam Lịch Viễn đã quay về, anh ta là ngồi máy bay đến Hải Thành đó, cho nên, khi đi xem f1, là lái xe của Cố Minh Thành đi.

“Về rồi sao? Trận đấu có hay không?” Cố Tam Nhi hỏi một câu, cô ta ngồi vào bàn ăn, tay chống trên gò má, vẻ mặt cũng nghịch ngợm đó.


Trận đấu này, đối với Nam Lịch Viễn mà nói, thực sự là không biết phải nói như thế nào, bởi vì trong cả trận đấu, anh ta luôn suy nghĩ, Cố Tam Nhi sẽ xử lý anh ta thế nào.

“Vẫn được.” Nói xong, Nam Lịch Viễn lên lầu thay quần áo.

Cố Tam Nhi nhanh chóng chạy vào trong chiếc xe mà Nam Lịch Viễn vừa mới lái qua, mang chiếc bao cao su đó để vào trong hàng ghế phía sau.

Tôi sẽ khiến anh phát điên! Muốn bóp chẹt tôi sao?

Sau khi làm xong những điều này, thì cha mẹ quay về, đang ngồi đợi trong phòng khách.

Cố Tam Nhi nói hôm đó khi cô ta đi tham gia buổi tiệc của Đỗ Kim Minh, có một cuốn sách để quên trong xe của cha, nhờ dì giúp việc đi lấy.

Chính là chiếc xe Nam Lịch Viễn vừa mới lái đó.

Cô ta sớm đã thông đồng với dì rồi.

Dì giúp Cố Tam Nhi lấy cuốn sách vào đây, thuận tiện còn cầm theo chiếc bao cao su.

Cố Tam Nhi giả vờ xấu hổ, “Á” Lên một tiếng, che mặt lại thì quay qua đó, “Đó là gì thế?”

Dì nói, “Không biết nữa, từ trong xe Cố tổng lấy ra đó!”

Từ khi hôm đó Hề Dao đến nhà tìm Nam Lịch Viễn, Cố Niệm Đồng đã không đối xử tốt với chồng mình rồi, hôm nay cô ta càng tức giận hơn.

Cố Niệm Đồng biết được chiếc xe này, Nam Lịch Viễn vừa mới lái qua.

Đúng lúc đó Nam Lịch Viễn đang cài lại nút áo của sơ mi từ trên lầu bước xuống, nhìn thấy dì đang cầm cái bao cao su, anh ta cũng nhăn lại chân mày.

Thì ra Cố Tam Nhi đang ở đó đợi anh ta sao?


“Cái gì thế?” Anh ta vừa xuống lầu vừa nói.

Cố Minh Thành đã nhìn thấy có chút không ổn rồi, ánh mắt nghi ngờ của ông ta nhìn sang Cố Tam Nhi.

Sai lầm này, sao Nam Lịch Viễn có thể phạm được chứ? Rất thấp hèn đó.

“Tam Nhi, con qua đây một lát.” Cố Minh Thành nói với Cố Tam Nhi.

Cố Tam Nhi có chút buồn lòng, vì sao cha phải tìm cô ta chứ? Không phải nên đi tìm Nam Lịch Viễn hay sao?

Đây là vấn đề tác phong đó, vấn đề tác phong đó!

Cố Mình Thành đi đến phòng sách trên lầu, trong quá trình này, ông ta đột nhiên hiểu được một vấn đề - -

Đó chính là, người phụ nữ ngủ với Nam Lịch Viễn có thể chính là con gái của ông ta.

Nói thật lòng, khi nghĩ đến những điều này, báu vật quý hiếm trong lòng của ông ta bị người khác cướp mất, nhưng mà cuối cùng cũng sẽ có giây phút như thế này, sớm muộn gì cũng phải đau, hơn nữa, con rễ này, là do ông ta chọn giúp cho con gái đó, trước đây không phản đối chuyện của Nam Lịch Viễn và Cố Tam Nhi, hơn nữa còn rất thân thiết.

Cố Tam Nhi đóng cửa phòng lại.

“Con lần này đến lần kia trêu chọc anh ta, anh ta cũng không tính toán với con, còn cảm thấy vui nữa, còn không thấy sao?” Cố Minh Thành dựa vào bàn làm việc phía sau, đang dạy dỗ cho con gái.

Cố Tam Nhi cũng sửng người ra, cô ta nghĩ, rốt cuộc là chỗ nào đã có sơ hở, đến nổi cha cũng không cần xem thử, thì biết được chủ ý của cô ta rồi.

“Con không có trêu chọc anh ta mà!” Cố Tam Nhi thấy oan vô cùng nói.

“Còn học được nói dối nữa sao?” Cố Minh Thành rất giận dữ.

Cố Tam Nhi cúi đầu xuống.

Cố Minh Thành cứ như vậy nhìn vào Cố Tam Nhi, một lát sau, ông ta nói, “Nếu như con không thích cuộc hôn nhân này, vậy thì hủy hôn đi!”

Cố Tam Nhi ngẩng đầu lên, không dám tin nổi nhìn vào Cố Minh Thành, “Thật hay sao? Cha?”

“Cha có khi nào nói dối với con chưa?” Cố Minh Thành bước đến trước mặt của Cố Tam Nhi.



Dù sao nhiều năm như vậy, đều là viên ngọc trong tay ông ta, dù cho hiện nay - - cũng là như vậy.

Tay của ông ta sờ trên đầu của Cố Tam Nhi.

“Gọi Lịch Viễn qua đây, cha có chuyện nói với anh ta.” Cố Minh Thành nói với Cố Niệm Đồng.

Cố Niệm Đồng cảm thấy chiêu trò của mình, vẫn chưa bắt đầu thì bị cha nhìn thấy hết rồi, cô ta vốn dĩ muốn dựng lên một tình huống là Nam Lịch Viễn và người phụ nữ bên ngoài quan hệ trên xe, đáng tiếc không có sử dụng đến.

Khi Cố Niệm Đồng xuống dưới lầu, đặc biệt không có tâm tư, nói với Nam Lịch Viễn một câu, “Cha em, gọi anh.”

Nam Lịch Viễn nhìn thấy bộ dạng không có tinh thần của Cố Niệm Đồng, thì biết được chiêu trò của cô ta đã bị Cố Minh Thành biết được rồi.

Anh ta cười bước lên lầu.

Cố Niệm Đồng ngồi vào ghế sofa dưới lầu, Khương Thục Đồng hỏi Cố Minh Thành gọi cô ta làm gì?

“Không có gì! Chỉ nói là nếu như con không thích cuộc hôn nhân này, có thể hủy hồn, có thể hiện nay đang nói chuyện với Nam Lịch Viễn.”

Giờ đây Khương Thục Đồng mới thở phào một hơi, Vốn dĩ sớm như vậy đã định sẵn chuyện hôn nhân cho Tam Nhi, thì bà ta không đồng ý rồi.

Hủy càng sớm càng tốt.

Cố Minh Thành và Nam Lịch Viễn hai người ở trên lầu bàn hết nữa ngày trời, vẫn chưa xuống lầu, Cố Tam nhi Đợi đến cũng có chút xót ruột.

Bàn chuyện gì chứ? Hủy hôn cũng không cần trình tự gì đâu, dù sao chỉ là lợi ích kinh doanh thôi, hiện nay hủy hôn rồi, những lợi ích đều thuộc về hai bên nhà mà, không có vấn đề ai thắng ai thua cả, cũng không có thủ tục gì cần làm.

Bàn chuyện gì mà bàn lâu như vậy?

Nam Lịch Viễn bước ra từ phòng sách của Cố Minh Thành, nhờ Cố Tam nhi đến phòng của anh ta.

“Nhờ Hề dao đến nhà của em, là chủ ý của em, cho nên, những đặc trưng trên người anh, cũng là em nói cho cô ta biết sao?” Nam Lịch Viễn nhìn Cố Tam Nhi đang sửng người.

Kỳ lạ, Vì sao anh ta không hề nhắc đến chuyện hủy hôn vậy?


“Do em nói cho cô ta biết đó, sao vậy?” Dù sao hiện nay cũng đã hủy hôn rồi, Cố Tam Nhi cũng không ngại cho Nam Lịch Viễn được chân tướng.

“Chuyện bí mật như vậy, nói cho người ngoài biết sao?” Nam Lịch Viễn bước đến trước mặt của Cố Tam Nhi, nhẹ nhàng nâng lên gương mặt xinh xắn của cô ta.

Một mỹ nhân sáng như viên ngọc vậy.

“Em không còn là vợ anh nữa, chuyện huy hôn, cha có nói với anh chưa?” Cố Tam Nhi nói.

“Nói rồi! Cho nên, em rất vui mừng? Rất hài lòng?” Nam Lịch Viễn chăm chút nhìn vào đôi mắt của Cố Tam Nhi.

Cố Tam Nhi nghiêng đầu sang một bên, nói ra hai chữ, “Đương nhiên!”

Nam Lịch Viễn hận đến nghiến răng!

Đã là ngày ba mươi mốt tháng mười hai.

Nam Lịch Viễn đã đặt vé máy bay ngày hai tháng một.

Cố Tạm Nhi không thể hiểu nổi, vì sao anh ta phải đi vào ngày hai tháng một? Sao không phải là ngày một tháng một?

Chỉ còn hai ngày, có thể nhịn được.

Cố Tam Nhi cảm thấy Nam Lịch Viễn có thể sẽ bảo mật chuyện giữa anh ta và cô ta, không nói cho Cố Minh Thành biết, dù sao anh ta khiến bản thân trở nên như vậy, cũng không phải là chuyện hay ho gì.

Ngày một tháng một, Cố Vi Hằng quay về.

Dù sao cũng là tết dương lịch, cả nhà chụp chung một tấm hình, ngồi trên ghế sofa, Cố Tam Nhi và Nam Lịch Viễn hai người ngồi sát với nhau.

Cố Tam Nhi rất vui mừng, nụ cười đặc biệt rực rỡ.

Gương mặt của cô ta thuộc dáng mặt nhỏ, chụp hình vô cùng đẹp.

Nam Lịch Viễn bên cạnh, lịch lãm tuấn tú.

Sáng sớm mai, thì Nam Lịch Viễn chuẩn bị quay về Giang Thành.

Cố Tam Nhi đột nhiên khác với thường ngày đã dậy rất sớm.

Tuy rằng với Nam Lịch Viễn không còn quan hệ vợ chồng nữa, nhưng cuối cùng, xưa kia anh ta vẫn là chú Nam của mình, sự nương tựa và tin tưởng đối với chú Nam vẫn còn.

Cô ta đi tiễn anh ta, tài xế Cố gia lái xe đến sân bay.


Trên đường đi, Cố Tam Nhi có chút thất vọng.

Suy nghĩ lại, vì sao thấy thất vọng chứ?

Có thể khi Nam Lịch Viễn ở đây, cô ta luôn trêu chọc anh ta, có chuyện để làm, không thấy nhàm chán.

Anh ta đi rồi, thì không còn chuyện gì làm nữa.

“Nam Lịch Viễn, sau này anh còn xem tôi là bạn hay không?” Trên xe, Cố Tam Nhi cũng không nỡ Nam Lịch Viễn, dù sao, sự rời đi của anh ta cũng liên qua đến bản thân, hơn nữa, hiện nay cô ta không gọi anh ta là chú Nam nữa.

Tình cảm đối với Nam Lịch Viễn vô cùng phức tạp, Cố Tam Nhi có chút như đứa trẻ nghịch ngợm dưới đáy mắt của ngươi lớn, có cảm giác tin tưởng và hạnh phúc khi người lớn giả vờ không nhìn thấy, đối với anh ta, là thầy là anh cũng là bạn.

Nam Lịch Viễn sờ trên đầu của Cố Tam Nhi, “Đương nhiên rồi, bạn nhỏ!”

“Nếu tôi có chuyện, anh vẫn trước tiên giúp đỡ cho tôi không? Hay là sẽ mở cuộc họp phụ huynh với tôi? Hay là - - ” Cố Tạm Nhi vừa nói, vừa muốn khóc.

Đối với Nam Lịch Viễn là có tình cảm, nhưng mà, cô ta với anh ta không thích hợp có quan hệ hôn nhân.

“Đương nhiên!”

Nam Lịch Viễn kéo theo hành lý, bước vào trong sân bay, biến mất khi qua khu vực hải quan, đến khi Cố Tam Nhi không còn nhìn thấy được nữa.

Kỳ nghỉ mùa đông này, thời gian còn lại, Cố Tam Nhi đi xem phim, tìm bạn học, vui chơi thỏa thích.

Khi đón năm mới, anh hai và anh ba đều quay về, Cố Tam Nhi đặc biệt vui mừng.

Khi ăn cơm giao thừa, cô ta bưng trà cho Cố Minh Thành và Khương Thục Đồng.

“Ngoan” Cố Minh Thành sờ trên đầu của cô ta.

Cố Niệm Đồng cảm thấy, lần sờ đầu này, giống như khác với mọi năm.

Đây là giây phút vui vẻ nhất của cả nhà.

Rất nhanh thì phải đi học, tuy là ngày sinh nhật của Cố Niệm Đồng vẫn chưa đến, nhưng mà tính theo năm sinh thì đủ hai mươi tuổi rồi.

Kiều Kiều và Bội Vi ở trong trong ký túc xá nói về những chuyện vui và người trong kỳ nghỉ mùa đông này, Cố Tam Nhi cũng nói, “Tớ hủy hôn rồi!”


Kiều Kiều đặc biệt không dám tin nổi.

“Người đàn ông tốt như vậy, thực sự đã huy hôn rồi sao? Nếu như cậu không muốn, có thể cho tớ không?” Kiều Kiều nói.

Cố Tam Nhi đang thu dọn túi xách, không nói gì.

Còn về Nam Lịch Viễn, chỉ có khi năm mới, gọi điện thoại chúc tết với cha, cũng không liên hệ với Cố Tam Nhi.

Cố Tam Nhi cảm thấy như vậy cũng rất tốt đó.

Cố Tam Nhi hủy hôn, người vui nhất là Hà Đỉnh.

Có một lần khi học lớp môn toán, khi anh ta gọi tên của “Cố Niệm Đồng”, gọi đặc biệt nhiều lần, Cố Tam Nhi cũng thấy phản cảm.

Sau khi ròi khỏi trường Harvard, Hà Đỉnh càng ngày càng giống như một con ruồi thấy ghét.

Sau khi tan học, anh ta gọi Cố Tam Nhi.

“Nghe nói Tam Nhi cô đã hủy hôn rồi sao? Thì tôi nói rồi mà, tuổi còn nhỏ như vậy, đính hôn gì chứ? Hủy hôn thì tốt rồi.” Hà Đỉnh rất đắc ý.

“Dù cho tôi có hủy hỏi đi nữa, cũng không phải là một bó cải trắng giá rẻ, dù cho tôi có hủy hôn một trăm lần đi nữa, tôi cũng không để mắt đến anh đâu!”

Cố Tam Nhi nói, vẫn là rất kiêu ngạo, không giả dối .

“Cố Niệm Đồng, cô - -”

Cố Tam Nhi không nói gì cả, thì quay người đi.

Muốn uống ly nước nóng, cũng không có ai giúp bản thân làm nước ép bắp, vẫn là đi uống trà sữa thôi.

Đến gần căn tin mua ly trà sữa, thì điện thoại reo lên, quả nhiên là Nam Lịch Viễn.

Nam Lịch Viễn muốn mời cô ta đi ăn cơm, ngay bên cạnh khu phát triển, anh ta nói đêm nay sẽ đến đón Cố Tam Nhi, biết được cô ta buổi tối sẽ ngủ sớm, cho nên tranh thủ hẹn sớm hơn.

“Được đó.” Cố Tam Nhi cũng rất vui.

Tối đó, khi ở cổng trường nhìn thấy Nam Lịch Viễn, Cố Tam Nhi đặc biệt vui mừng, giống như gặp được người thân đã lâu không gặp vậy, hơn nữa đã hủy hôn rồi, qua lại với Nam Lịch Viễn đương nhiên sẽ tự nhiên hơn.


Đã qua hết năm mới, hai người chỉ là hai mươi mấy ngày không gặp mặt, nhưng mà, Nam Lịch Viễn giống như đẹp trai hơn đó, ngồi trong xe, nhìn vào Cố Tam Nhi, trong ánh mắt toàn là sự chiều chuộng và thương yêu mà Cố Tam Nhi quen biết.

Khi Cố Tam Nhi ngồi trên xe, cài dây an toàn, và nói câu, “Chúc tết với anh trễ tí. Gần đây như thế nào rồi?”

“Cũng tốt đó. Tôi kết hôn rồi!” Nam Lịch Viễn ung dung tự tại xoay chuyển vô lăng, nói với Cố Tam Nhi.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
chương 344
Tay đang cài dây an toàn của Cố Tam Nhi chậm lại một phút, đôi mắt ngây ngơ nhìn chằm chằm vào dây an toàn.

Vừa mới hủy hôn thì kết hôn rồi sao?

Là do vợ của anh ta có sức quyến rũ, trong hai ngày chớp một cái là đã kết hôn? Hay là anh ta đối với chuyện đính hôn với bản thân cảm giác như bị gò bó quá lâu rồi?

Cố Tam Nhi không biết.

Nam Lịch Viễn luôn chăm chút nhìn vào Cố Tam Nhi.

“Thấy ngạc nhiên sao?” Nam Lịch Viễn hỏi cô ta.

“À, còn nữa, anh đã kết hôn rồi, tôi cũng nên giữ khoản cách với anh, chúng ta đi chung như vậy không tốt cho lắm, dù là trước đó từng đính hôn.” Cố Tam Nhi có chút thấp thỏm bất an.

Cứ như cô ta nói bản thân là “Cô gái trong sạch” vậy, Cố Tam Nhi bảo vệ danh tiếng của bản thân cứ như yêu thương những lông vũ của mình vậy, đối với cách xưng hô như “Người thứ ba” đó, tương đối cũng có chút cấm kỵ.

“Không sao. Vợ tôi chắc sẽ không để ý đến. Hơn nữa, cô không phải còn là đứa trẻ sao?” Nam Lịch Viễn khởi động chiếc xe, lái theo hướng khi khai thát.

Trên đường đi, trong đầu của Cố Tam Nhi từ đầu đến cuối cũng là trống rỗng, không biết bản thân đang suy nghĩ gì nữa, không hoạt bát như ngày thường, cho nên, đối với những lời Nam Lich Viễn nói, “Khu phát triển gần đây đã bắt đầu nhộn nhịp lên, mới khai trương một nhà hàng tây cũng khá tốt, nhưng mà người không nhiều, các món ăn cũng tốt, biết được cô thích ăn món tây. Cho nên, tôi đã đặt sẵn bàn trước”, cứ như gió thổi bên tai vậy.

Cô ta y như nhớ ra điều gì, liền từ trong túi xách lấy ra một cái hộp nhỏ, đưa cho Nam Lịch Viễn, và nói, “Trả cho anh .”

Dù không cần xem thử, Nam Lịch Viễn cũng biết bên trong là chiếc nhẫn đính hôn, anh ta tuỳ tiện để trên xe.

Đến nhà hàng.

Quả nhiên người rất ít, hầu như không có người, hoàn cảnh vô cùng yên tịnh, rất giống với những nhà hàng mà Cố Tam Nhi đi qua khi còn bên Havard, Nam Lịch Viễn đã tìm một chỗ hơi vắng người .

Trên bàn ăn, đang trang trí một giá dựng nến mang phong cách của châu âu, ngọn nến nhấp nháy.

Nam Lịch Viễn gọi cho Cố Tam Nhi nhiều món như trứng cá tầm buluga, gan ngỗng, bít tết chín phần chín, pudding mùa đông, còn có sò điệp với sốt truffle, còn gọi cho cô ta rất nhiều món chè, đều là những món mà Cố Tam Nhi thích ăn, bản thân anh ta thì gọi rất ít, anh ta đã gọi một chai sâm banh.

“Tôi không uống rượu. Từ nhỏ cha đã không cho tôi uống rượu rồi.” Cố Tam Nhi khẳng định một câu, bởi vì Nam Lịch Viễn không gọi thức uống nóng cho cô ta, thức uống lạnh cũng không có, có thể là ý muốn cô ta uống sâm banh.

Nam Lịch Viễn Cười, nụ cười đó trong sự nhấp nháy của ngọn nến vô cùng gợi cảm, “Một người đàn ông ba mươi tuổi già như tôi, cũng không thể chỉ uống nước ép trái cây với cô chứ ?”

Cố Tam Nhi nghĩ lại, cũng đúng.

“Anh ngày nào kết hôn vậy?” Cố Tam Nhi hỏi, tay đang đặt trên gò má, nhìn chằm chằm vào Nam Lịch Viễn.

“Hôm nay.”

Cố Tam Nhi đột nhiên tỉnh ngộ gật đầu một cái, “Không ở bên vợ anh sao?”

Nam Lịch Viễn lại cười, “Cô ta bận rồi.”

Nam Lịch Viễn lấy ra một món đồ, đưa đến trước mặt của Cố Tam Nhi.

“Cái gì đó?”

“Mở ra xem thử đi. Hôm nay không phải ngày sinh nhật của cô sao, tặng quà cho cô đó.”

Cố Tam Nhi chợt nhớ ra, hôm này là ngày sinh nhật dương lịch của cô ta, ngày sinh trên số chứng minh là ngày hôm nay, bởi vì hai mươi năm trước, Khương Thục Đồng sinh cô ta vào ngày mười chín tháng một, đúng lúc năm đó ngày ba mươi tháng chạp, hôm đó cả bầu trời đều có tuyết rơi, Cố Tam Nhi sinh ra vào ngày đó trong mùa đông.

Sau đó, Cố Tam Nhi đi học, ngày dương lịch này có khi ở trước tết, có khi ở sau tết, nhiều khi cũng đúng lúc với thời gian đi học, cho nên, Cố Minh Thành quyết định, ở ngay hôm giao thừa sẽ tổ chức sinh nhật dương nhật cho Cố Tam Nhi, sau đó cũng không thay đổi, hôm giao thừa đó Cố Tam Nhi sẽ bưng trà cho Cố Minh Thành và Khương Thục Đồng, để trả ơn cho công lao nuôi dưỡng của cha mẹ.


Bởi vì luôn theo ngày dương sinh qua sinh nhật, cho nên đã quên mất ngày sinh nhật âm lịch, có khi Cố Tam Nhi cũng quên mất ngày sinh nhật dương lịch của bản thân là ngày nào.

Cố Tam Nhi cười nói về sự tích ngày sinh nhật của cô ta, vừa cười vừa nói, nụ cười ngọt ngào ấm áp, Nam Lịch Viễn luôn chăm chút nhìn vào cô ta.

“Hèn chi hôm nay anh mời tôi ăn cơm. Nhưng mà hôm nay cha của tôi cũng không gọi điện thoại cho tôi, đây không giống với ông ta.” Cố Tam Nhi lại lẩm bẩm nói một câu.
Mở ra hộp quà sinh nhật mà Cố Minh Thành tặng cho cô ta, bên trong là chiếc lắc tay, vô cùng tinh xảo.
Cố Tam Nhi đối với thương hiệu này không thấy lạ, nhưng mà cô ta biết kim cương và pha lê bên trên đó.
Chỉ một viên thôi thì giá vô cùng đắt, càng không nói bên trong rất nhiều viên, đều nạm trên chiếc lắc tay, cứ như những ngôi sao trên bầu trời vậy.
Đây có thể lên đến cả triệu không?
Cố Tam Nhi không dám nhận.
“Là cha cô nhờ tôi mua cho cô đó, tiền ông ta ra ! Hôm nay ông ta không thể đến đây, nhờ tôi mua tặng cô.”
Cố Tam Nhi lại đột nhiên tỉnh ngộ, khi bản thân không thể cài khoá lại, Nam Lịch Viễn từ bên cạnh đứng lên, cong lưng lại giúp Cố Tam Nhi cài lên, cổ tay của Cố Tam Nhi vừa trắng vừa mịn.
“Cám ơn.” Cố Tam Nhi nói một câu.
Bắt đầu từ hôm nay, cô ta nói chuyện với Nam Lịch Viễn bắt đều phải khách sáo lại, suy cho cùng người đàn ông đang ngồi đối diện mình là một người “Đàn ông đã kết hôn”.
Sâm banh đã mang đến, nhân viên phục vụ rót cho Nam Lịch Viễn một ly, lại rót cho Cố Tam Nhi một ly, Cố Tam Nhi nhăn lại chân mày, không dám uống nhiều, lỡ như uống say, làm sao quay về trường đây ? Còn ra thể thống gì nữa.
“Có tôi ở đây, cô sợ gì chứ?” Nam Lịch Viễn nhẹ nhàng lắc ly rượu, và nói.
“Cũng đúng! Dù sao anh cũng kết hôn rồi, chẳng lẽ tôi phải sợ anh sao?” Cố tam Nhi nói câu.
Tâm tư nhỏ của Cố Tam Nhi, Nam Lịch Viễn biết được, đây là đang “Ra oai” Với anh ta đó, ý nghĩa là : Không chỉ người khác không dám làm gì tôi, đến anh cũng không dám làm gì tôi, đều không được.
Tâm tư của cô bé nhỏ, luôn nghĩ là người lớn sẽ không hiểu được .
“Sinh nhật vui vẻ!”
“Chúc anh tân hôn vui vẻ!”
Hai người cùng nhau nâng ly.
Bời vì hai người không còn sự hiềm khích về chuyện đính hôn, tâm trạng của Cố Tam Nhi đặc biệt thoái mái, tối nay trò chuyện với Nam Lịch Viễn tâm trạng cũng rất bình yên, không còn là chú Nam nữa, là đang trò chuyện với người “Đàn ông đã kết hôn”, suy nghĩ mà Cố Tam Nhi muốn trêu chọc anh ta cũng không còn nữa, trong khi cười nói, ba ly sâm banh đã vào trong bụng.
Lần này là lần đầu tiên Cố Tam Nhi và Nam Lịch Viễn hai người bình yên mà trò chuyện.
Cố Tam Nhi chưa bao giờ uống qua rượu, không hiểu biết về rượu, không biết là sâm banh uống vào tuy là rất ngon, nhưng mà tác dụng sau đó cũng tương đối lớn, đặc biệt là, đối với những người chưa uống qua rượu như cô ta.
Trên cơ bản, trò chuyện vẫn chưa kết thúc, thì cô ta thấy choáng váng, không biết đông tây nam bắc gì cả, thời gian cũng muộn rồi, đã trái với quy tắc chín giờ đi ngủ của cô ta.
“Tam Nhi, Tam Nhi ?” Nam Lịch Viện vỗ vào mặt của cô ta.
Uống rượu xong thì đi ngủ, phẩm chất uống rượu cũng tốt đó.
Nam Lịch Viễn bế cô ta lên bước ra nhà hàng, đặt cô ta ở ghế sau, đến khách sạn năm sao đặt một căn phòng vip.
Đến nhà anh ta đương nhiên không thích hợp, cũng không thể quay về trường.
Ở khách sạn là tốt nhất.
Giúp Cố Tam Nhi cởi ra quần áo, chỉ còn lại chiếc quần lót bông bên trong, bên ngoài giúp cô ta thay vào bộ quần áo ngủ.
Tuy là anh ta không phải lần đầu tiên gặp thân thể của cô ta, nhưng mỗi lần sự xung kích đó cũng rất dữ dội.
Cố Niệm Đồng non mịn như nước vậy.
Thấy ghét quá muốn lập tức chiếm lấy cô ta.
Nhưng mà không được, tay của anh ta nhẹ nhàng lướt qua đồi núi của Cố Tam Nhi, non mịn, cao thẳng, sau đó giúp cô ta cài lại những nút áo trên áo ngủ, bản thân bước vào phòng vệ sinh tắm rửa.
Sau khi Nam Lịch Viễn tắm xong, đang thắt lại dây lưng, Cố Tam Nhi đã tỉnh lại, cô ta khát nước, muốn uống nước.
Nam Lịch Viễn giúp cô ta rót ly nước, dìu cô ta ngồi dậy.
Cố Tam Nhi cái gì cũng không lo đến, đầu óc của cô ta không tỉnh táo, sau khi uống xong nước, đôi tay của cô ta ôm lại cổ của Nam Lịch Viễn, “Nam Lịch Viễn, anh đã kết hôn rồi, cầu xin anh, đừng nói chuyện giữa chúng ta cho cha mẹ tôi biết, họ thấy thất vọng về tôi đó, rất thất vọng - -”
Đến cuối cùng, giọng nói có chút nghẹn ngào, đang muốn khóc lên!
Nam Lịch Viễn nhìn chăm chút trên mặt của cô ta, và nói câu, “Được!”
Cố Tam Nhi tiếp tục ngủ đi, Nam Lịch Viễn đã nhìn cô ta rất lâu rất lâu.
Tay sờ trên da dẻ non mịn của cô ta, phần trán sáng bóng, sau đó quay về giường của bản thân ngủ.
Sáng mai, khi Cố Tam Nhi tỉnh dậy đã hơn một giờ chiều, cố gắng nhớ lại những chuện xảy ra vào đêm qua, sao cô ta lại uống nhiều rượu như vậy chứ, còn nữa, tác dụng sau này của chai sâm banh đó sau lại lớn như vậy chứ ?
Nhìn thấy trên người đang mặc một bộ áo ngủ màu trắng, cô ta liền dựa vào trong tường.
“Nhân viên phục vụ giúp cô thay đó.” Đôi mắt của Nam Lịch Viễn cũng không ngước lên, ánh mắt vẫn còn đang giữ lại trên sách.
Cố Tam Nhi nhìn thấy bên kia còn có chiếc giường, có thể anh ta ngủ ở đó.
Cố Tam Nhi nghĩ, cảm giác đau đớn của lần trước vẫn còn, cô ta đã có ám ảnh đối với chuyện đó, rất sợ hãi, là sự đau đớn như bị vật nhọn đâm vào trong tim vậy, trên giường toàn là máu, cô ta đã ngất đi, cô ta thì không biết vì sao nhiều người lại thích chuyện đó chứ, còn có cha mẹ- -
Giống như cũng rất thích.
Đêm qua có thể Nam Lịch Viễn không làm gì cô ta, liệu anh ta cũng không dám, anh ta muốn làm gì cô ta, thì cô ta sẽ giấu tên nói cho vợ anh ta biết, anh ta ra ngoài tìm phụ nữ!
“Suy nghĩ kỹ chưa?” Nam Lịch Viễn vẫn duy trì tư thế đó không cử động đến.
“Suy nghĩ kỹ rồi, hiện nay tôi sẽ đi tắm rửa, tôi không cùng anh quay về đâu, sửa dép ruộng dưa, không thể nói rõ được ! Anh có thể quay về rồi, về đi.” Nói xong, Cố Tam Nhi cầm theo quần áo của bản thân bước vào phòng vệ sinh.
Trở mặt nhanh như lật sách vậy.
Nếu như cô ta không muốn thấy bản thân như vậy, Nam Lịch Viễn đã tự quay về.
Khi Cố Tam Nhi bước ra cửa phòng, nhìn xung quanh xem có đầu quay không, lỡ như bị người khác quay được, cô ta và Nam Lịch Viễn từng ở chung một phòng, vậy thì phiền phức lớn đó.
Trên đường quay về, cô ta chụp lại chiếc lắc tay gửi hình cho Cố Minh Thành, và nói, “Cám ơn cha tặng cho con món quà quý giá như vậy.”
“Con không phải hai mươi tuổi rồi sao, đương nhiên phải quý giá chứ.”
Xem ra đúng là cha nhờ Nam Lịch Viễn tặng cho bản thân đó, cho nên, cô ta Cố Niệm Đồng không còn nợ gì với Nam Lịch Viễn đó.
Nhưng mà chuyện nói lại, sau này những nơi này tốt nhất vẫn là đến ít hơn, rượu càng không thể uống.
Quay về trường, Kiều Kiều nói với Cố Tam Nhi, nói là Lục Tịnh Viễn đã đến trường, do Hà Đỉnh đề cử đó, nhờ Lục Tịnh Viễn đến trường làm giáo sư thuyết giảng, những học sinh của trường Harvard đều đến trường đại học Giang Thành, hiệu trưởng đương nhiên vui mừng rồi.
Cố Tam Nhi hỏi Kiều Kiều, rốt cuộc đối với Lục Tịnh Viễn là tình cảm như thế nào, để cô ta dễ nắm rõ phải tiếp xúc như thế nào với Lục Tịnh Viễn, bời vì Cố Tam Nhi biết được, lần này Lục Tịnh Viễn đến đây, nhất định là muốn tiếp xúc với cô ta.
“Không sao cả, cậu muốn xem anh ta là bạn trai cũng được. Anh ta và tớ không liên quan gì cả.” Kiều Kiều dang tay ra, và nói.
Quả nhiên, Cố Niệm Đồng mới học xong tiết đầu vào buổi chiều, thì nhận được điện thoại của Lục Tịnh Viễn, muốn mời cô ta ăn cơm, dù sao ở nơi phương xa gặp được bạn cũ, là chuyện vui của đời người.
Cố Tam Nhi đồng ý, cô ta nói rõ trước : Tuyệt đối không được uống rượu.
Lục Tịnh Viễn chỉ cười, “Tiểu cô nương nhà lành, không được uống rượu. ”
Cố Tam Nhi đã thở phào một hơi.
Cố Tam Nhi mang chuyện kết hôn của Nam Lịch Viễn kể cho Kiều Kiều nghe, thì Kiều Kiều cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
Sau đó, cô ta lấy lý do muốn sử sụng máy móc của Nam Lịch Viễn, đi đến công ty của Nam Lịch Viễn.
Khi đến công ty của Nam Lịch Viễn, Lục Tịnh Viễn đang ăn cơm với Cố Niệm Đồng.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
chương 345
Kiều Kiều là lần đầu tiên đến công ty của Nam Lịch Viễn, đương nhiên cũng nên chào hỏi với Nam Lịch Viễn.
Nhìn thấy chỉ có một mình cô ta đến đây, Nam Lịch Viễn nhìn vào sau lưng của cô ta, hỏi câu, “Chỉ có mình cô thôi sao?”
“Cho nên, Nam tổng, ông đang mong đợi ai đó?” Kiều Kiều hỏi ngược lại.
“Tam Nhi đâu?” Anh ta hỏi.
“Đêm nay cô ta đang bận hẹn hò với soái ca rồi, dù sao cũng hủy hôn với ông rồi mà, hẹn hò với nhau đương cũng phải quang minh chính đại chứ, soái ca đêm nay hẹn cô ta đi ăn cơm rồi! ” Kiều Kiều “Ha ha” Hai tiếng, đang có ý giúp Cố Tam Nhi trả thù, dạy dỗ Nam Lịch Viễn nhanh như vậy đã kết hôn.
Cô ta không nhìn thấy, mặt của Nam Lịch Viễn đã xám xịt.
“Còn nữa, nghe Tam Nhi nói, ông đã kết hôn rồi sao?”
“Đúng đó.”
Kiều Kiều có chút thất vọng đó, đi đến phòng thao tác thiết bị.
Trước khi cô ta bước ra phòng, gặp được Thái Thái bước vào trong, Nam Lịch Viễn giống như nói một câu với Thái Thái, “Gọi điện thoại cho bà - - ”
Còn về nội dung cuộc điện thoại, thì Kiều Kiều không nghe được nữa.
Kiều Kiều biết được kỳ nghỉ mùa đông này Nam Lịch Viễn và Cố Tam Nhi đã xảy ra chuyện gì, kết quả chính là hai người đã kết thúc.
Cô ta đến phòng máy thao tác máy móc, rõ ràng trong mắt Kiều Kiều, hai người này cũng hợp nhau chứ.
Khi Kiều Kiều quay về, Cố Tam Nhi và Lục Tịnh Viễn đã ăn xong cơm quay về, đang làm bài trong ký túc xá, cũng nghiêm túc đó.
“Nam tổng giống như thực sự đã kết hôn rồi đó.” Kiều Kiều nói một câu.
Cố Tam Nhi cầm cây bút của bản thân đang nghiêm túc làm bài, bút tự nhiên ngưng lại, “Hôn nhân tự do, tình yêu tự do.”
Tiếp theo cắn vào môi của bản thân.
Cô ta vốn dĩ không nghĩ sẽ sớm quyết định chuyện hôn nhân của bản thân, đính hôn dù sao vẫn ràng buộc lại cô ta.
Sáng mai, Nam Lịch Viễn đến trường học, khi anh ta đến, Cố Tam Nhi đang lên lớp.
Lần này đến, Nam Lịch Viễn là đến quyên góp.
Người đàn ông có tiền, có thể dùng tiền giải quyết được, thì tuyệt đối không dùng cách khác.
Nhanh gọn, chặt chẽ.
Anh ta đã quyên góp mười triệu cho hiệu trưởng, nhưng mà, có một yêu cầu : Bên cạnh căn tin có một căn phòng nhỏ, anh ta muốn thuê lại, những chỗ trong trường, xưa nay là tất đất tất vàng, thông thường không có quan hệ gì, rất khó mà thuê được.
“Nam tổng, anh đang nói đùa sao, ông muốn thuê mặt bằng nhỏ đó, tôi miễn tiền thuê cho anh!” Hiệu trưởng nở ra nụ cười cung kính nói.
“Không nên, nên thu phí như thế nào thì làm như thế đó, giúp tôi sửa sang lại tí là được rồi!” Nam Lịch Viễn ngồi trên ghế trong phòng hiệu trưởng, đôi chân đặt chéo lại, “Còn nữa, ông đưa cho tôi, hồ sơ của Cố Niệm Đồng, cô ta có một chút thông tin cần phải chỉnh sửa lại.”
Thông thường mà nói, hồ sơ của học sinh không thể cho người ngoài xem được.
Nhưng mà đó đều là những lời khách sáo, tuyệt đối không thích hợp với người như Nam Lịch Viễn, dù sao anh ta cũng là ông thần tài đã quyên góp mười triệu đồng đó.
Nam Lịch Viễn nhìn vào tấm hình, tấm hình một tấc đó, đôi mắt cười cong lại, bộ dạng muôn vàn sủng ái đó, anh ta sửa đổi một hàng nội dung bên trong, đưa lại cho hiệu trưởng.
Hiệu trưởng nhăn mày lại, dùng ánh mắt không thể lý giải nhìn sang Nam Lịch Viễn.
Nam Lịch Viễn gật đầu, bài tỏ sự khẳng định.
Lục Tịnh Viễn đã hẹn Cố Niệm Đồng, trưa nay ở ngôi đình bên trong trường, giúp cô ta ôn tập những nội dung mà Hà Đỉnh giảng dạy trong lớp.
Hà Đỉnh hiện này vẫn luôn chống đối với Cố Niệm Đồng, giảng bài cố tình không muốn cho Cố Niệm Đồng hiểu, rõ ràng biết trước đây Cố Niệm Đồng học toán công thức học vô cùng đơn giản, anh ta cứ dùng những công thức trong nước trước đây để giảng dạy.
Cho nên, Cố Niệm Đồng mỗi học một tiết, đều giống như đang nghe thiên thư vậy.
Những môn toán như thế này, luôn luôn chính là một bước theo không bước, thì không thể nào theo kịp nữa.
Hôm qua khi ăn cơm, Cố Niệm Đồng mang chuyện Hà Đỉnh luôn luôn chống đối với cô ta, kể cho Lục Tịnh Viễn biết, vô cùng nhức đầu.
Lục Tịnh Viễn cùng Hà Đỉnh tuy là cùng tốt nghiệp tại trường Harvard, hơn nữa, còn là bạn tốt với nhau, nhưng tính cách của hai người tuyệt đối không giống nhau.
Trước đây khi Lục Tịnh Viễn giúp bản thân ôn tập anh văn, thì Cố Niệm Đồng đã biết được, Hà Đỉnh luôn luôn tính toán, tuyệt đối không có lòng dạ nghĩa hiệp như Lục Tịnh Viễn.
Nam Lịch Viễn đã kết hôn rồi, nhờ anh ta giúp ôn tập môn toán đương nhiên không thích hợp rồi, đúng lúc hôm qua Lục Tịnh Viễn đề nghị, mấy ngày nay anh ta ở lại trong đại học Giang Thành, sẽ giúp Cố Tam Nhi ôn tập, dù sao, Lục Tịnh Viễn cũng giúp Cố Minh Thành làm qua một bản danh sách thanh toán cổ phần, Cố Minh Thành cũng nói, Lục Tịnh Viễn cũng giỏi đó, nhưng mà đáng tiếc- -
Người mà cha cũng nói được, vậy có thể thực sự cũng rất tốt đó!
Cố Tam Nhi không biết nói đáng tiếc điều gì về Lục Tịnh Viễn, nhưng mà khi Lục Tịnh Viễn giảng dạy kỹ thuật cũng rất thần kỳ đó, anh ta giảng dạy cũng rất sinh động, tài ăn nói cũng khéo, biết được Cố Tam Nhi có điểm nào không hiểu, thì sẽ chỉ dạy đúng điểm đó.
Lục Tịnh Viễn cũng khá thật thà nghiệm túc đó.
Nhìn thấy bàn tay chỉ vào sách của Lục Tịnh Viễn, Cố Tam Nhi không nhịn được lại đến bàn tay của Nam Lịch Viễn.
Bàn tay của Nam Lịch Viễn thon mà dài, những xương cốt của ngón tay rõ ràng.
Không nhịn được lại có chút mất hồn.

Lục Tịnh Viễn nhẹ nhàng vỗ một cái lên đầu của Cố Tam Nhi, và nói, “Đang suy nghĩ đó?”

Cố Tam Nhi y như chuyện trong lòng bị người khác biết được vậy, vội vàng sờ trên đầu, và nói câu, “Không có suy nghĩ gì mà, đang nghe giảng bài đó!”

Nam Lịch Viễn lái xe ngang qua trường học, con đường đó chính là con đường hôm đó anh ta cùng Cố Tam Nhi cùng nhau quay về ký túc xá.

Nhưng mà, mới đầu mùa xuân, tuy là đầu xuân thời tiết hơi lạnh, nhưng không có tuyết, tuy rằng lạnh, nhưng ánh nắng cũng tốt.

Chiếc xe từ từ lái qua đó, dưới ánh nắng rực rỡ, anh ta nhìn thấy Lục Tịnh Viễn và Cố Tam Nhi hai người đang bên trong ngôi đình nhỏ, đang thì thầm lời yêu, Cố Tam Nhi cũng có chút sửng sờ, tay đang sờ trên phía sau gáy của bản thân.

Cho nên, đã thông suốt rồi, bắt đầu hẹn hò với người khác rồi - -

Nam Lịch Viễn lái xe đi ngang qua đó, dùng sức cắn vào răng của bản thân, phát ra tiếng két két.

Sau khi Lục Tịnh Viễn ôn tập xong cho Cố Tam Nhi, thì quay về.

Cố Tam Nhi quay về ký túc xá.

Cách một ngày, hiệu trưởng mời Nam Lịch Viễn đến trường học thuyết giảng, nói là anh ta đã quyên góp cho trường mười triệu đồng, trên cơ bản xem như đã quyên tặng một phòng đọc sách, muốn anh ta đến làm báo cáo.

Thực sự Nam Lịch Viễn đối với những chuyện lộ mặt như thế này, cũng không quan tâm nhiều.

Nhưng mà đại học Giang Thành, anh ta vẫn phải đi.

Kiều Kiều nói Nam Lịch Viễn đến trường học làm báo cáo, vô cùng phấn khởi.

Không vì thứ gì khác, chính vì Nam Lịch Viễn đẹp trai, có phong độ, ai không thích người đẹp trai chứ?

Tổ chức thuyết giảng tại đại lễ đường, Nam Lịch Viễn đứng trên sân khấu trên cao đó, một bộ áo vét màu xám sắt, áo sơ mi màu đen, đôi vai của anh ta rộng lớn, rất bằng phẳng, cho người ta rất nhiều cảm giác an toàn.

Mấy hôm nay Cố Tam Nhi cũng không nhiều tinh thần.

Nam Lịch Viễn đã nhìn thấy người đang ở phía sau không có tình thần đang dùng tay chống lại gò má là Cố Tam Nhi, giống như muốn buồn ngủ vậy.

Nam Lịch Viễn nói sở dĩ anh ta quyên tiền cho đại học Giang Thành, bởi vì vợ của mình là tốt nghiệp tai trường đại học Giang Thành, trường cũ của vợ chính là trường cũ của anh ta, quyên góp tiền là nên làm mà.

Kiều Kiều đẩy vào cánh tay của Cố Tam Nhi đang ngồi bên cạnh, Cố Tam Nhi xém tí té ngã.

Mấy hôm nay tinh thần của Cố Tam Nhi sa sút, có thể sắp đến kỳ kinh nguyệt, làm gì cũng không có tinh thần.

“Nghe nào, anh ta đang nói vợ của anh ta là tốt nghiệp tại trường của chúng mình đó, cũng không biết là thần thánh phương nào? Kết hôn như tia chớp vậy, có thể hiện nay vẫn còn trong tuần trăng mật đó.” Kiều Kiều lẩm bẩm với Cố Tam Nhi.

“Tớ nghe được rồi!” Cố Tam Nhi vẫn chống lại gò má, đôi mắt híp lại, không có tinh thần nói.

Cho nên, đây là tình sâu nghĩa nặng như thế nào đây, mới có thể vì vợ mình mà quyên góp nhiều tiền như vậy?

Nhưng mà, Cố Tam Nhi tình cờ ngẩng đầu lên, mới nhìn thấy toàn bộ ánh mắt trong đại lễ đường đều hướng về cô ta.

Cố Tam Nhi sửng người một lát, mới nhớ ra, chuyện cô ta và Nam Lịch Viễn từng đính hôn và nay đã hủy hôn.

Cho nên, có thể bạn học toàn trường đều đang chê cười cô ta.

Cố Tam Nhi lấy một cuốn sách che lại mặt mình, thân thể từ từ trượt xuống.

Đều tại cha cả, sớm biết sẽ gây nên chuyện cười như hôm nay, lúc đó vì sao phải đính hôn chứ?

Còn có Nam Lịch Viễn, thứ gì không nói, cứ phải nói bản thân vì vợ mà quyên góp tiền!

Một tuần sau, Cố Tam Nhi và Kiều Kiều đang tãn bộ trong trường, nhìn thấy kế bên căn tin có mở một tiệm bán nước ép trái cây, chuyên bán về nước ép bắp, nước ép cam.



Từ khi uống qua nước ép bắp của Nam Lịch Viễn, Cố Tam Nhi đã không còn nhớ đến trà sữa nữa, muốn nhờ Nam Lịch Viễn làm thêm lần cho cô ta nữa, cô ta đã không còn tư cách nữa, nghĩ là, hiện nay người có tư cách nhất chính là vợ của anh ta mà thôi.

Tâm tư của cô gái bé nhỏ, bởi vì có loại nước ép bắp này, mà có chút vui mừng hớn hở.

Cô ta đã một tuần không gặp Nam Lịch Viễn rồi.

Lại là kỳ kinh nguyệt của cô ta, Cố Tam Nhi quyết định, lần này kiên cường vượt qua, dù cho mẹ không ở bên cạnh, một mình cô ta cũng có thể vượt qua.

Lần này tuy là vẫn còn đau, nhưng giống như không đặc biệt đau nhiều.

Mỗi lần trước đây, cô ta có cảm giác đau đến nổi muốn nhảy lầu.

Lần này, đột nhiên có sự thay đổi, cô ta suy nghĩa mãi cũng không thể biểu được.

Kiều Kiều hỏi cô ta, còn đau dữ dội lắm sao?

Cố Tam Nhi nói, “Giống như không có, tình trạng đỡ hơn nhiều rồi !”

Kiều Kiều thì giống như phát hiện được châu lục mới vậy, không dám tin nhìn sang Cố Tam Nhi, “Tam Nhi, cậu và người đàn ông đó cái đó rồi sao?”

“Cái nào?” Cố Tam Nhi ngồi trên giường, không hiểu được.

“Cậu nói cái nào chứ? Đương nhiên là cái đó đó, không thôi triệu chứng của bạn sao lại đột nhiên giảm nhẹ chứ?” Kiều Kiều với bộ dạng đang xem tuồng hay vậy.

Cố Tam Nhi đột nhiên hiểu được rồi, nhớ ra Kiều Kiều từng nói qua chuyện này, chẳng lẽ là lần trước ?

Nhưng mà trong ấn tượng, anh ta vẫn chưa hoàn toàn vào trong mà, cô ta đã đau đến ngất đi rồi.

Cố Tam Nhi nghĩ đến đây, mặt đã đỏ lên, còn nữa, lần trước chuyện tấm ga giường, có thể Nam Lịch Viễn đã mang về nhà của anh ta, vứt đi rồi .

Khi đang suy nghĩ linh tinh, thì nghe được trong hành lang có giọng nói truyền đến, “Xin hỏi phòng nào là phòng của Cố Niệm Đồng vậy?”

Cố Niệm Đồng thấy kỳ lạ, giọng nói này nghe vào nhẹ nhàng rất hay, nhưng mà lại rất lạ, một giọng nữ động lòng người.

Kiều Kiều nhanh chóng ngó đầu qua, nói với người phụ nữ bên ngoài, “Nơi này!”

Cố Niệm Đồng vẫn ngồi trên giường, không cử động gì cả, lần này cô ta không chỉ đau, lượng máu cũng nhiều nữa.


Nhưng mà đôi mắt của cô ta luôn nhìn chằm chằm vào trước cửa phòng.

Bước vào một côgái, xem ra cũng có chút bản lãnh đó, cũng chỉ hai mươi bốn tuổi, gương mặt đặc biệt cao quý, trong tay đang cầm một bình giữ ấm, bước vào trong nói với người đang sửng người là Cố Niệm Đồng, “Xin lỗi, tôi là vợ của Nam Lịch Viễn, tôi tên là Tiểu Cửu Nhi.

Trước đây Cố tổng luôn nhờ Lịch Viễn chăm sóc cho cô, những giao tuyết yến mỗi tháng trước đây của cô đều do Thái Thái làm, hiện nay do tôi làm, hy vọng cô sớm ngày khoẻ lại.”

Tiểu Cửu Nhi , tên này rất dễ thương đó.

Hơn nữa, trên mặt cửu Nhi tràn đầy nụ cười, Cố Tam Nhi đã triệt để sửng sờ !

Cô ta tên Tam Nhi, người ta là gấp ba của cô ta.

Hơn nữa, tên của người ta còn thêm chữ Tiểu ngay phía trước, vô cùng đáng yêu!
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
chương 346
Nhìn Cố Tam Nhi đang dựa vào tường, Cửu Nhi thân thiết xoa xoa nặn nặn hai má của cô, nói: “Tiểu cô nương phấn nộn như từ trong tranh bước ra vậy, thật đáng thương, mau mau ngồi dậy nhân lúc còn nóng uống đi, mấy ngày này tôi đến làm cho cô đấy! Nhưng không được chê tôi nấu dở đâu đấy! Không trách Nam Lịch Viễn thích cô như vậy.”
Cố Tam Nhi cảm thấy khí thế của Cửu Nhi này thật cường đại, nhưng lại có ý trêu cười, còn nói “không cho phép chê đồ tôi làm không ngon”, Cố Tam Nhi cũng không có phản cảm gì, cô thích Cửu Nhi này.
Nhưng, vừa nãy Cửu Nhi nói Nam Lịch Viễn rất thích cô.
Cô vẫn luôn muốn biết, rốt cuộc là loại thích nào đây?
Nhìn dáng vẻ của Cửu Nhi, Nam Lịch Viễn đối với cô ấy chắc cũng là cảm giác như thích một đứa con nít nhỉ!
Cửu Nhi gọi là Miêu Doanh Cửu, mới về nước lúc tết. Cho nên, cô ấy với Nam Lịch Viện chắc là kết hôn chớp nhoáng, nhưng cũng đúng, đến Cố Tam Nhi cũng thấy thích cô ấy rồi, huống hồ gì là Nam Lịch Viễn chứ?
Cô hoàn toàn có cảm giác “vợ chồng đồng lòng” với Nam Lịch Viễn. Đại khái là trong mắt bọn họ, Cố Tam Nhi chính là một đứa trẻ đi.
Sau khi Miêu Doanh Cửu rời đi, Cố Tam Nhi bỗng cảm thấy rất mất mát.
Từ nhỏ đến lớn, cô đều chưa bao giờ mất mát điều gì mà lớn lên, cô chống cằm suy nghĩ, đại khái nguyên nhân là do Nam Lịch Viễn trước nay luôn luôn nuông chiều cô, để cô tự tung tự tác, anh dung túng cô, bao che cho cô, bây giờ, anh lại chuyển sự dung túng đó cho một người con gái khác.
Đây là từ nhỏ đến lớn, Cố Tam Nhi lần đầu nếm trải cảm giác đột nhiên tình yêu thương bị mất đi.
Kiều Kiều xuống lầu tiễn Miêu Doanh Cửu.
Lúc Kiêu Kiều lên lại, đem cho Cố Tam Nhi một cốc sữa bắp vừa lớn vừa nóng. Cô biết Cố Tam Nhi một khắc cũng không thể thiếu món đồ uống này.
“Nói ra cũng thật kì quái, cái tiệm bán đồ uống này ấy, cực kì đắt, năm mươi lăm đồng một ly, vì vậy người mua rất ít. Tớ vốn dĩ không cảm thấy đắt mấy, chắc là Cố Tam Nhi cậu cũng không chú ý đến vấn đề này. Nhưng hôm nay nhìn thấy trong tiệm cực kì vắng vẻ, tớ liền hỏi ông chủ tại sao lại ít người đến vây, ông chủ mới nói là do bán đắt, nên người mua rất ít!” Kiều Kiều bởi vì hôm nay giống như phát hiện được một đại lục mới nên đang cực kì phấn khích.
Cố Tam Nhi trước đến nay chưa bao giờ quan tâm đến giá cả.
Cô đã từng nhìn thấy qua các loại máy móc ở trong tiệm, đều là loại nhập khẩu, với lại bắp sử dụng cũng là loại tươi mới nhất, nên đắt là đương nhiên.
“Ý của tớ là hình như có người cố ý đẩy giá lên cao như vậy, cho nên người mua mới ít như vậy chứ. Vì tớ nhìn thấy ông chủ mỗi ngày đều than lên than xuống.” Kiều Kiều vừa uống vừa kể.
Cố Tam Nhi không để ý lắm.
“À, đúng rồi, Miêu Doanh Cửu nói cô ấy từng là tuyển thủ cờ vây của trường cậu, cô ấy muốn đi thăm thầy giáo dạy cờ một chút. Tớ tiễn cô ta xuống lầu, sau đó mua sữa bắp rồi quay lại đó.” Kiều Kiều nói.
“Cô ấy thật sự là tốt nghiệp trường chúng ta sao?” Cố Tam Nhi hỏi lại.
“Ừm, Nam Lịch Viễn không nói dối đâu.” Kiều Kiều nói.
Cố Tam Nhi mím chặt môi.
Bắt đầu từ hôm nay, có một loại cảm giác gọi là “mất mát” thường xuyên bám lấy cô. Loại cảm giác này trong suốt hai mươi năm lớn lên này của cô, chưa hề tồn tại.
Cô không biết đó là cảm giác “mất mát” cái gì!
Cô nghiêng đầu nhìn ly giữ ấm bằng pha lê ở trên bàn, lần trước bởi vì cái ly này, đêm đầu tiên của cô đã bị mất. Giờ đây, cô không biết có nên trả lại cho anh ta hay không.
Trả lại cho anh, thì có cảm giác không gần gũi, không trả thì sợ vì cái ly này rất đắt. Với lại, Cố Tam Nhi không biết cái ly của nam, Nam Lịch Viễn có đang dùng hay không.
Rất lâu rồi cô không đến văn phòng của anh, không biết cái ly còn lại đang để trên bàn của Nam Lịch Viễn.
Miêu Doanh Cửu đi ra khỏi trường, trùng hợp xe của Nam Lịch Viễn vừa mới đến.
“Đưa cho cô ấy rồi?” Nam Lịch Viễn hỏi.
“Vâng.”
“Người mà em muốn tìm, đã tìm được chưa?”
“Chưa, thế giới rộng lớn thế này, tìm một người đâu có dễ dàng đến như vậy?”
“Về nhà thôi.”
Nam Lịch Viễn cùng Miêu Doanh Cửu về nhà mình.

Biệt Thự Thanh Sơn, Ninh Thành.
Đỗ Nhược và Cố Hành Cương vừa mới tỉnh lại, hai người dính liền không dứt.
Đỗ Nhược ngồi trên người Cố Hành Cương, anh ôm lấy cô, hôn lên cổ, lên người cô. Đỗ Nhược chuyển động trên người anh.
Tóc của Đỗ Nhược xõa bung ra, miệng không ngừng phát ra những âm thanh rên rỉ, rất trêu ngươi.
Cố Hành Cương bây giờ đối với cô đã giảm bớt cảm giác muốn chơi đùa rồi.
Kể từ khi Đỗ Nhược từ Đỗ gia trở lại muốn ở bên anh, Cố Hành Cương đối với cô càng nhiều hơn cảm giác thương tiếc, cảm giác thương tiếc này càng làm tăng thêm tình yêu dành cho cô.
Cả hai người bây giờ rất hòa hợp, tình sâu ý nặng.
“Tam Nhi gần đây tâm tình không tốt lắm, suốt ngày thất thần, ngày mai dẫn em đi Giang Thành chơi một chuyến nhé?” Cố Hành Cương nói với Đỗ Nhược.
“Em nghe theo anh!”
“Tam Nhi từ nhỏ việc gì cũng thuận lợi, gặp phải chút bất trắc liền cảm thấy bị mất đi chỗ dựa. Để anh nó đi Giang Thành an ủi nó muốn chuyến, chị dâu nó cũng đi.” Cố Hành Cương vuốt ve bờ lưng nhẵn mịn của Đỗ Nhược nói, “Còn có, sau này không cần tránh thai nữa!”
Đỗ Nhược nhìn xuống, gật gật.
Đỗ Nhược bây giờ là năm ba, giờ học rất ít, nên ngày hôm sau liền dắt cô đi Giang Thành, hẹn Cố Tam Nhi đến một nhà hang năm sao để ăn trưa.
Cố Tam Nhi nhìn thấy anh cả và Đỗ Nhược tốt đẹp như vậy, cô rất vui mừng. Đang nhìn xem thực đơn, bỗng có một người ngồi xuống bên cạnh cô, từ thực đơn nhìn qua mới thấy Miêu Doanh Cửu ngồi bên cạnh cô, còn Nam Lịch Viễn ngồi phía bên kia.
“Tam Nhi, cô muốn ăn gì?” Miêu Doanh Cửu đầu nghiêng về phía Cố Tam Nhi hỏi.
“Ăn trưa thì tôi ăn gì cũng được, cô muốn ăn gì? Tôi gọi giúp cô.” Cố Tam Nhi nói.
Sau đó lại hỏi Đỗ Nhược một câu. Cố Hành Cương là anh trai cô, anh thích ăn gì cô biết. Chỉ là không hỏi một mình Nam Lịch Viễn, giống như không nhìn thấy anh vậy.
Cố Hành Cương liếc Nam Lịch Viễn một cái, rồi lại nhìn qua Cố Tam Nhi, nói: “Tam Nhi, đã hủy hôn rồi, bây giờ thành kẻ thù sinh tử với chú Nam như vậy sao?”
Mặt Cố Tam Nhi lập tức đỏ lên, “Anh, anh nói bậy nữa thì em đi đây!”
Cô len lén liếc nhìn Miêu Doanh Cửu, sợ cô ấy tức giận.
Miêu Doanh Cửu nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Cố Tam Nhi, cô chọc chọc vào bên người Nam Lịch Viễn nói, “Tôi nay có một vở kịch, đi xem cùng nhé?”
“Được!”
Cố Tam Nhi vẫn luôn cúi đầu. Lúc nãy lời của Miêu Doanh Cửu nói, cô đều nghe thấy hết rồi.
Cô không biết hiện tại mình đang có tâm tình gì, loại tâm tình này vượt ra khỏi khả năng khống chế của cô rồi.
Cả buổi ăn, Cố Tam Nhi luôn im lặng ngồi ăn, lắng nghe anh cả và Nam Lịch Viễn nói những chuyện về thị trường cổ phiếu gần đây, Nam Lịch Viễn nói ra một số cách làm của anh, còn hỏi Cố Hành Cương bao giờ kết hôn.
“Sắp rồi, có thể là lúc Tam Nhi nghỉ hè, thế nào?” Anh nghiêng đầu nhìn Đỗ Nhược.
Đỗ Nhược “Ừm” một tiếng.
“Nhưng nói đi cũng nói lại, nhà chúng tôi hình như càng lúc kết hôn càng sớm. Lúc trước, khi cha tôi cưới mẹ tôi cũng đã ba mấy tuổi rồi, cha tôi còn sợ chúng tôi không vội, nên cứ giục chúng tôi nên kết hôn sớm!” Cố Hành Cương vẫn luôn nhìn dáng vẻ cúi đầu của Tam Nhi.
“Đúng là sớm thật.” Nam Lịch Viễn cúi đầu cười nói một câu.
“Vì vậy, Tam Nhi, em bây giờ vẫn chưa có người mình thích sao?” Cố Hành Cương lại nhìn Tam Nhi hỏi.
Cố Tam Nhi nghĩ rất lâu, cuối cùng gật đầu một cái rất trịnh trọng.
Nhưng tại sao lúc anh cả hỏi cô câu này, trong đầu cô liền hiện ra một loại đã từng có của cô và Nam Lịch Viễn đây.
Thực ra, từ nơi sâu thẳm trong lòng cô, vẫn có chút thích Nam Lịch Viễn phải không?
Nhưng bây giờ Nam Lịch Viễn đã là của Miêu Doanh Cửu rồi, Cố Tam Nhi đã đem cái tình cảm đến sau muộn màng này giam cầm lại trong đáy lòng rồi.
Anh cả và chị dâu còn ở lại khách sạn năm sao này chơi thêm vài ngày nữa.
Lúc tiễn Nam Lịch Viễn và Miêu Doanh Cửu, Cố Tam Nhi vẫn cứ đứng bên cạnh xe anh, như thói quen trước đây vậy, hai tay chắp sau lưng.
Xe của Nam Lịch Viễn rời đi.
Trong lòng Cố Tam Nhi đột nhiên xuất hiện một cảm giác muốn gọi: “Chú Nam, không cho phép chú đi…”
Nếu như là lúc bình thường, cô đã không suy nghĩ gì mà làm vậy rồi, nhưng bây giờ không được nữa!
Sau khi xe Nam Lịch Viễn rời đi, Cố Tam Nhi vẫn đứng bên đường, cảm giác mê mang vẫn cứ quanh quẩn quanh cô. Nam Lịch Viễn nhìn qua gương chiếu hậu, biểu tình của cô đều rơi vào trong mắt anh.
Lúc Cố Hành Cương hỏi cô có người mình thích hay chưa, cô lại nói “Chưa có” một cách dứt khoát như vậy.
Cho nên…
Từ trong gương chiếu hậu, Nam Lịch Viễn nhìn thấy Lục Tịnh Viễn sau khi anh rời đi, liền bước đến bên cạnh Cố Tam Nhi.
“Sau khi về nhà, em phải lên mạng xem xem rốt cuộc là ai đã phá được thế cờ của em. Người này thực sự quá lợi hại rồi, đời này kiếp này, em nhất định phải tìm ra người đó!” Miêu Doanh Cửu ngẩng đầu lên, “Đầu óc của em nếu nói em đứng thứ hai, thì sẽ không có người dám nói họ thử nhất, haizzz, à đúng rồi, kinh nguyệt của Tam Nhi vẫn chưa hết, hôm nay còn khó chịu không?”
Trong lòng Nam Lịch Viễn trầm xuống, nói: “Chắc là không còn đau nữa!”
Cố Hành Cương muốn tiễn Tam Nhi về trường nhưng cô không đồng ý, cô muốn đi một mình, dù sao cũng không xa lắm.
Cô men theo đường đi, đến một trạm điện thoại, cô đột nhiên dừng lại, bấm một dãy số.
Điện thoại của Nam Lịch Viễn vang lên, “A lô.”
Giọng nói thật thân thiết.
Cô bây giờ đã không có tư cách nói chuyện nữa rồi.
Mặc dù tùy hứng, nhưng vẫn có chừng mực.
“Ai gọi cho anh vậy?” Miêu Doanh Cửu hỏi.
“Không biết”. Nam Lịch Viễn lại nói, “Có thể là quảng cáo, hoặc cũng có thể tín hiệu không rõ.”
Cô đang suy nghĩ xêm tình cảm đối với Nam Lịch Viễn rốt cuộc là cái gì.
Cố Tam Nhi nghĩ rất lau, tự mình lừa mình nghĩ răng: Đại khái là vì Nam Lịch Viễn từng đối với cô rất tốt, nhưng bây giờ do anh lại đối tốt với người khác rồi nên cô không chịu được.
Trong suốt hai mươi năm nay, cô được sống trong sự đùm bọc, yêu thương. Cô chưa bao giờ lo lắng sự yêu thương của ba cô ngày nào đó sẽ không còn nữa, nên cô vẫn luôn rất vui vẻ.
Nhưng giờ đây, sự chiều chuộng của Nam Lịch Viễn dành cho cô bỗng nhiên không còn nữa, vì vậy cô cảm thấy rất mất mát.
Thật sự rất muốn khóc, thật muốn ở một cánh đồng không người khóc một trận thật to.
Cô gác máy.
Nhưng đến trạm điện thoại tiếp theo, cô lại gọi. Đến trạm tiếp theo, cô lại gọi một cuộc nữa. Cả một đường về đến trường, cô đã gọi cho Nam Lịch Viễn mười lăm cuộc điện thoại.
 

Bình luận facebook

Top Bottom