root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,307
Reaction score
187
Points
9,999
Chương 748
23748.txt

Lúc Cố Minh Thành nhận được tin nhắn của Khâu Đông Duyệt, ông đang ngồi trên ghế sôfa nhà mình.

Ông cau mày một lúc, ông biết Khâu Đông Duyệt đã nhìn ra gì đó.

Ông gọi điện thoại cho Cố Niệm Đồng, hỏi cô gần đây thế nào?

Cố Niệm Đồng và Nam Lịch Viễn đang cùng con trai làm bài tập, dù sao cũng là buổi tối.

Cố Niệm Đồng nói rất tốt, có thể có gì chứ.

“Bảo con phát lời thề, vẫn còn tuân thủ chứ?” Cố Minh Thành hỏi ngược lại.

“Thề? Chủ yếu là con không biết phải tuân thủ như thế nào!” Cố Niệm Đồng mơ hồ hỏi, “Con không hiểu! Rốt cuộc là sao vậy, cha?”

“Không có gì!” Nói xong, Cố Minh Thành liền cúp điện thoại.

Ông biết, phía Tam Nhi, không có gì phát sinh cảm, còn Khâu Đông Duyệt đang hoài nghi chuyện gì, thì ông không biết.

Nghĩ một lúc lâu, ông trả lời, “Bởi vì cô thân ở trong hoàn cảnh khó khăn nhưng vẫn không khuất phục, ánh mắt sáng có thần, đối với cuộc sống luôn lạc quan, có thể chịu đựng khổ cực, biết từ bỏ lợi ích của mình để giúp đỡ người khác! Còn về vẻ ngoài, đừng suy nghĩ nhiều!”

Cố Minh Thành soạn xong, lại kiểm tra lại một lần.

Những phẩm chất này, đúng thực đều là phẩm chất của Khâu Đông Duyệt, trên người Cố Niệm Đồng không có.

Như vậy sẽ không còn có cảm giác thế thân nữa.

Ông gửi cho Khâu Đông Duyệt.

Khâu Đông Duyệt xem xong tin nhắn, ngây ra một lúc lâu.

Mười hai giờ, lúc cô lên giường ngủ, Miêu Doanh Đông đã ngủ rồi.

Hôm sau, Miêu Doanh Đông dậy từ sớm.

Nửa đêm hôm qua Khâu Đông Duyệt cứ cảm thấy không thoải mái, có lẽ đã thức suốt đêm, đến giới hạn cuối cùng của thân thể.

Cho nên, hôm sau Khâu Đông Duyệt dậy không nổi.

Miêu Doanh Đông nói anh phải đi làm.

Khâu Đông Duyệt “Ừm” một tiếng.

Cô đang nghiêng người ngủ, quay lưng về phía Miêu Doanh Đông.

Hai người cũng không biết bắt đầu từ lúc nào, lại có thái độ như vậy, Miêu Doanh Đông cũng quay lưng về phía cô.

Miêu Doanh Đông lay cánh tay của Khâu Đông Duyệt, hỏi cô hôm nay có phải mang gì giúp không?

Khâu Đông Duyệt hai mắt mơ hồ nói, “Không có! Một chút nữa em sẽ đưa con đi học, anh đi làm đi, không cần giúp em mang gì đâu.”

Miêu Doanh Đông liền rời đi.

Sau khi anh đi, Khâu Đông Duyệt liền phát sốt, rất nghiêm trọng.

Lúc trước, đều là cô đưa hai đứa trẻ đến trường, cô giúp việc ở nhà trông Miêu Miêu, nhưng mà, hôm nay, cô không được rồi, cảm giác vô cùng khó chịu.

Cô sờ trán mình, nói với cô giúp việc, “Hôm nay cô đưa hai đứa trẻ đi học giúp tôi, tôi phát sốt rồi, toàn thân không có sức lực, trường học cách nơi nay hơi xa, chút nữa tôi sẽ gửi vị trí cho cô! Tôi uống thuốc rồi còn phải đi họp. Không thể ở nhà, nếu có việc gì thì gọi cho tôi.”

Khâu Đông Duyệt nghĩ bản thân còn trẻ, sẽ không có việc gì, uống thuốc hạ sốt, liền đi đến nơi họp.

Sổ tay phiên dịch hôm qua cô đã viết xong, nội dung cô chuẩn bị vô cùng tỉ mỉ, cho dù bị bệnh, cả người mê mang, nhưng vẫn làm rất tốt việc phiên dịch.

Vừa phiên dịch xong, đang ở trong phòng hội nghị thu gom đồ, cô giáo gọi điện thoại đến cho cô, nói đồ thủ công mà tối qua Miêu Cẩm Thiêm làm không đem đến lớp.

Khâu Đông Duyệt gõ đầu mình một cái, phát sốt, nên sáng sớm hôm nay cô đã quên mất phải đem theo cái gì.

Cô nói, sẽ về nhà lấy ngay lập tức, rồi đem đến trường cho con trai.

Từ nơi này về nhà cũng khá xa, lại còn phải đến trường, từ trường về nhà, đã qua mười hai giờ trưa.

Cô vẫn chưa ăn trưa.

Trong nhà chỉ có một cô giúp việc, phụ trách chăm sóc Miêu Miêu.

Cô giúp việc đang trông Miêu Miêu, cho nên, Khâu Đông Duyệt đành tự làm cho mình ít đồ ăn.

Lúc nấu cơm, không cẩn thận, làm vỡ một cái chén.

Khâu Đông Duyệt nhìn cái chén trên nền nhà, nước mắt liền tuôn ra.

Cô lại lấy một cái chén khác, lại rơi vỡ.

Cô không hiểu, bản thân cần mẫn chăm chỉ, cố gắng để trở thành một người vợ người mẹ xứng đáng, cô đã làm tất cả để trở thành một người vợ tốt, một người mẹ tốt.

Rốt cuộc cô có điểm nào không bằng Cố Niệm Đồng.

Cơn sốt vẫn chưa dứt, cô sờ trán, cả người đều muốn ngất đi.

Cô giúp việc đi đến, hỏi cô đã xảy ra chuyện gì, cô nói, không sao, không cẩn thận làm vỡ chén.

Sau đó, cô nói không làm cơm nữa, bảo cô giúp việc trông chừng Miêu Miêu, cô đi ngủ một giấc.

Cô giúp việc đồng ý.

Thực ra, cho dù Minh Thành không nói với cô, cô cũng biết, nhất định là vì cô và Cố Niệm Đồng khá giống nhau, tuổi tác cũng như nhau.

Mặc dù, Cố Minh Thành đã nỗ lực nói lên những ưu điểm của cô.

Cố Minh Thành thông minh, Khâu Đông Duyệt cũng không phải đồ ngốc.

Khâu Đông Duyệt lên giường đi ngủ, sau khi ngủ, cô nắm chặt chăn, khóc.

Lúc này, Miêu Doanh Đông có điện thoại gọi đến, nói tối nay có người muốn mời anh đến một buổi tiệc, chính là Lệ Truyền Anh của công ty Công nghệ cao, bây giờ quy mô của công ty này ngày càng lớn, muốn tiếp tục kêu gọi đầu tư.

Miêu Doanh Đông không thích xã giao kiểu này, nhưng Lệ Truyền Anh cũng ở đó.

Dù sao cũng là vợ của anh vợ anh.

“Tối nay anh không về nhà ăn cơm.” Miêu Doanh Đông nói.

“Ừm, em biết rồi. Em bảo cô giúp việc làm cơm cho con.” Khâu Đông Duyệt nói.

Miêu Doanh Đông cúp điện thoại.

Lúc Khâu Đông Duyệt đi ngủ, cả người vô cùng nóng, không có sức lực, đau đầu, ngủ không được.

Lúc bốn giờ chiều, cô cảm giác cả người mình như bị kiến cắn.

Cô vốn không muốn làm phiền người khác, nhưng mà cô cũng hết cách, nếu không hai đứa con cô đi học về sẽ không có cơm ăn.

Khâu Đông Duyệt gọi điện thoại cho Từ Thiến.

Trên bàn ăn, Miêu Doanh Đông là vị thần tài cao cao tại thượng mà người khác luôn ngưỡng mộ.

Không có ai dám tùy tiện đến kính rượu anh, bởi vì anh lái xe.

Nhưng mà, lãnh đạo ở đây biết Lệ Truyền Anh có quan hệ họ hàng với anh, cho nên nháy mắt ra ám hiệu với cô.

Lệ Truyền Anh cảm thấy vị lãnh đạo này thật phiền phức, nói, “Người ta muốn uống rượu, thì tự uống, không muốn uống rượu, liền dùng chiêu trò, không thấy mất mặt sao?”

Khiến cho vị lãnh đạo đó vô cùng ngại ngùng, không thể xuống đài.

Bây giờ Lệ Truyền Anh và người lãnh đạo này chỉ là quan hệ hợp tác, không phải là cấp dưới của ông ta, vị trí của cô bây giờ, không còn ai có thể tùy ý chỉ tay với cô nữa.

Miêu Doanh Đông hiểu ý của đối phương, nếu như là ngày thường, anh sẽ tuyệt đối không uống, uống say rồi rất khó chịu.

Hơn nữa, anh phải lái xe.

Nhưng mà, Lệ Truyền Anh ở đây, cũng không thể để cô mất mặt.

Anh rót một ly rượu, uống hết một nửa.

Lệ Truyền Anh nghĩ, bản thân mình trở thành tiểu nhân oan uổng rồi, vốn muốn làm cho cấp trên khó coi, lại không ngờ, Miêu Doanh Đông sẽ uống rượu.

Cô cúi đầu ho, gãi gãi đầu.

Có lẽ bởi vì lần kí hợp đồng trước, nên cô rất thông cảm với Miêu Doanh Đông.

Cô không biết rốt cuộc hợp đồng đó có nghĩa là gì, nhưng câu chữ không tệ.

Hơn nữa biểu cảm lúc Miêu Doanh Đông nói “không cần”, cô càng cảm thấy đồng cảm với vị em rể này.

Uống rượu xong, Lệ Truyền Anh định đưa Miêu Doanh Đông về nhà, dù sao anh cũng đã uống rượu, cô phải có trách nhiệm.

Đến bãi đậu xe, đúng lúc Nam Lịch Viễn đang mở cửa xe của mình, nhìn thấy Miêu Doanh Đông và Lệ Truyền Anh, anh nói, “Uống rượu sao?”

“Phải, một chút! Lệ Truyền Anh định tiễn tôi về nhà.” Miêu Doanh Đông nói.

Dù sao anh cũng có nhiều xe, đi làm cũng không cần chỉ lái duy nhất một chiếc xe.

“Tôi và anh ấy là hàng xóm, để tôi đưa anh ấy về nhà.” Nam Lịch Viễn nói.

“Ồ, đúng rồi, tôi quên mất.” Lệ Truyền Anh nói, cô lại nhắc nhở một câu, “Anh cẩn thận nhé!” xong liền rời đi.

Miêu Doanh Đông lên xe Nam Lịch Viễn, ngồi ở ghế phụ, nhắm hai mắt.

“Anh, Duyệt Nhi nhà anh đâu?” Nam Lịch Viễn hỏi.

Miêu Doanh Đông quay đầu về phía Nam Lịch Viễn, “Cả tám đời của cậu cũng không dùng cái xưng hô này, sao hôm nay lại gọi? Trước giờ tôi chưa từng nhớ cậu có gọi tôi là anh.”

Nam Lịch Viễn cười nói, “Có lẽ vừa rồi bị Lệ Truyền Anh lây nhiễm.”

Miêu Doanh Đông không để tâm, quay đầu lại, “Vừa rồi cậu hỏi gì? Duyệt Nhi? Cô ấy ở nhà, có lẽ đang chăm con, học bài! Không có thời gian để ý đến tôi. Tam Nhi thì sao?”

Nam Lịch Viễn nhấc tay lên xem giờ, “Mười giờ rồi, có lẽ ngủ rồi, ngày mai phải đi làm.”

“Tam Nhi nhà cậu đúng là đồ vô tâm! Trước giờ luôn vô tâm!” Miêu Doanh Đông nói.

“Đúng vậy. Không giống Duyệt Nhi nhà anh chút nào.” Nam Lịch Viễn nói, thật ra, anh còn muốn nói một câu, “Nhưng ngược lại rất giống anh!”

“Phải.” Miêu Doanh Đông trả lời.

Lúc Từ Thiến đến nhà của Miêu Doanh Đông, là năm giờ chiều.

Vừa nhìn thấy trong nhà gà bay chó nhảy, Khâu Đông Duyệt đang nằm trên giường, Từ Thiến nói, “Chuyện gì thế này? Sao lại loạn thành như vậy?”
Khâu Đông Duyệt nghe thấy giọng nói của Từ Thiến, liền cố gắng ngồi dậy, gọi một tiếng, “Mẹ.”

Nước mắt ngắn nước mắt dài chảy xuống.

Từ Thiến ôm Khâu Đông Duyệt trước ngực, tức giận hỏi, “Doanh Đông đâu?”

“Anh ấy không biết con phát sốt! Sau khi anh ấy đi con mới bị sốt. Hơn nữa, tối nay có ấy có một bữa tiệc xã giao!” Khâu Đông Duyệt nói.

Từ Thiến cười lạnh, “Mẹ còn không hiểu nó sao? Thích chỉ tay năm ngón! Tiểu Cửu từ lúc tiểu học đã đứng trên băng ghế tự mình nấu cơm, rửa bát, nó thì cái gì cũng không làm! Trước mặt người khác thì đẹp đẽ rực rỡ, tổng tài bá đạo, giống y như cha nó! Là chồng của người khác! Nhìn chỗ nào cũng tốt! Đã lúc nào rồi, còn ở bên ngoài xã giao?”

“Mẹ, người đừng trách anh ấy, tiền trong nhà đều là anh ấy kiếm, đàn ông bận ở ngoài, chuyện trong nhà, tất nhiên sẽ không thấy được! Con hiểu anh ấy, anh ấy sẽ không như vậy.” Khâu Đông Duyệt nói.

Từ Thiến hừ mũi, bà làm việc lúc nào cũng tỉ mỉ hợp lí, biết nên làm gì.

Bà bảo cô giúp việc dọn dẹp vệ sinh trong nhà trước, sau đó bà đi trông Miêu Miêu, bảo cô giúp việc đi nấu cơm.

Cuối cùng, bà mang theo Miêu Miêu, để cô bé ngồi ở ghế trẻ em phía sau, đi đón hai người anh của cô bé.

Nấu xong cơm cũng đã chín giờ.

Khâu Đông Duyệt lần lượt cho hai đứa con trai ngủ, sau đó mới cho Miêu Miêu đi ngủ.

Từ Thiến đã rời đi.

Lúc ru cho Miêu Miêu ngủ, cô lại nghĩ đến cô và Miêu Doanh Đông.

Việc nhà, Miêu Doanh Đông thật sự không thấy được, lúc trước, anh chỉ có một mình, có giúp việc làm cho anh, anh về nhà đều đã sạch sẽ sáng bóng.

Sau đó, có Khâu Đông Duyệt, việc nhà, đều là cô làm, nên anh vẫn không nhận ra tính quan trọng của việc nhà.

Anh cho rằng việc nhà không cần tốn suy nghĩ, sức lực, chăm sóc con cũng không tốn sức, chỉ cần chơi với nó là được.

Có lẽ anh cũng không biết lúc anh tán chuyện gió trăng, đã có người thay anh gánh vác hết những chuyện nặng nề.

Nhà người khác cô không biết, nhưng cô biết trong nhà Tam Nhi, nếu không có Nam Lịch Viễn lo trong lo ngoài, làm sao có thể có một Tam Nhi phong hoa tuyết nguyệt như vậy?

Có lẽ là Nam Lịch Viễn thông minh, biết làm sao chăm sóc con cái có hiệu quả, biết làm sao để Tam Nhi không phải chịu một chút tổn thương, cho nên, dù Tam Nhi sắp ba mươi, vẫn giữ nguyên tính khí trẻ con như vậy.

Cô không được may mắn như Tam Nhi, ông chồng này nhìn thì có vẻ tốt, cảm giác mới mẻ của lúc vừa kết hôn qua đi, khuyết điểm của anh liền lộ ra.

Bây giờ, công việc trong ngoài bận rộn đều của Khâu Đông Duyệt.

Đúng như mẹ chồng nói, Miêu Doanh Đông chính là bản sao của cha anh, lớn dần theo tuổi tác, liền trở thành Miêu Chánh Thái thứ hai!
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,307
Reaction score
187
Points
9,999
Chương 749
23749.txt


Lúc Miêu Doanh Đông về đến nhà, đã mười một giờ rồi.

Anh đẩy cửa ra, Khâu Đông Duyệt vừa từ phòng của Miêu Miêu bước ra.

Ở trong phòng khách, cô chạm mặt anh vừa đẩy cửa bước vào.

Xe của Nam Lịch Viễn đã đậu ở dưới nhà xe của gia đình, anh nhìn bọn trẻ một chút, anh đặt ra quy định cho bọn trẻ là: buổi tối trước 9 giờ phải đi ngủ, chuyện có quan trọng đi chăng nữa, để ngày hôm sau làm, 7 giờ sáng ngày hôm sau ngủ dậy, dì giúp việc đã làm xong đồ ăn sáng, lúc Nam Lịch Viễn đi làm, sẽ đưa bọn trẻ đi học.

Còn Nam Lan, dì giúp việc ở nhà trông nom.

Có thể là trưởng nam trong nhà, lời nói ra bọn trẻ đều nghe, Tam Nhi mỗi lần nói chuyện với bọn trẻ, đều giống như chơi đùa vậy, không có uy tín.

Trong một gia đình phải có một người đóng vai ác, một người đóng vai thiện.

Anh lên lầu đi thăm Cố Niệm Đồng, ngủ rất say, anh dùng tay vuốt má Cố Niệm Đồng một cái, cười cười.

Miêu gia.

Khâu Đông Duyệt nhìn Miêu Doanh Đông một cái, hỏi, “Anh về rồi à?”

“Uh! Tối hôm nay không học sao?”

Khâu Đông Duyệt nghĩ nghĩ rồi nói, “Hôm nay rất mệt.”

Sau đó đi về phòng ngủ.

Sau khi lên giường cô gác tay trên trán.

Miêu Doanh Đông đi đến bên cạnh cô, tay vuốt ve cô một chút.

“ Sốt rồi sao?” Anh hỏi.

Khâu Đông Duyệt nghiêng đầu qua một bên, không để ý Miêu Doanh Đông.

Đèn đầu giường lờ mờ, chiếu lên Khâu Đông Duyệt.

Miêu Doanh Đông nhổm người, muốn hôn Khâu Đông Duyệt, Khâu Đông Duyệt nghiêng đầu, né ra chỗ khác.

“Bây giờ hôn em cũng không được nữa sao?” Miêu Doanh Đông hỏi.

Khâu Đông Duyệt vẫn cứ ra vẻ giận dỗi, tay vẫn gác trên trán.

Miêu Doanh Đông ngồi bên giường của Khâu Đông Duyệt, hai tay bóp vai cô.

“ Không dễ gì hôm nay mới có thời gian, lại dở chứng!” Nói xong, Miêu Doanh Đông liền đứng dậy, đi rồi.

Sau khi tắm xong, anh liền đi ngủ.

Khâu Đông Duyệt đêm nay không thể chợp mắt, ngủ không ngon.

Mấy năm đầu, chuyện chăn gối của hai người, tương đối cuồng nhiệt , sau đó có một lần, hình như Khâu Đông Duyệt đang cho con bú, rất đau rất đau, đau đến nỗi cô đến ý nghĩ muốn đánh người cũng nghĩ đến.

Miêu Doanh Đông đi đến, muốn hôn cô.

Cô nằm trên giường, đẩy đầu của Miêu Doanh Đông ra.

Từ lúc đó, Miêu Doanh Đông không đến hôn cô nữa.

Miêu Doanh Đông không chủ động, cô cũng không chủ động.

Cô bận, hơn nữa, nhìn anh không có hứng, cô cũng không có hứng.

Chuyện như này đã trở nên tình trạng bình thường.

Hơn nữa, Miêu Quốc Khánh đã từng nói qua một câu, “ Cha con có thể đem mẹ con nghiền thành từng mảnh.”

Câu nói này, tuy người bên cạnh nghe xong, cười sảng khoái một cái, như vậy là xong chuyện.

Nhưng mà Khâu Đông Duyệt lại không.

Cô bởi vì câu nói này trong lòng buồn mất mấy ngày.

Chung quy là đẳng cấp không giống nhau, anh sinh ra ở Roma, khoảng cách của cô vẫn còn rất xa.

Mới đầu anh không chê cô, bởi vì cô trẻ, hơn nữa trong mắt cô toàn bộ đều là anh, không có người khác, cái mà anh thích là loại cảm giác tươi mới, nhưng mà thời gian lâu rồi, cô cũng là người sắp bước sang tuổi ba mươi rồi.

Dựa vào nhan sắc thu hút người khác thì không thể lâu dài, cô muốn nhắc nhở bản thân.

Người trên đỉnh kim tự tháp, tầm nhìn luôn luôn rộng lớn hơn so với cô, những nơi nhìn được cũng nhiều hơn so với cô.

Tam Nhi.

Khâu Đông Duyệt rất dị ứng cái tên Tam Nhi này.

Cho nên, cô chăm con đồng thời đang nỗ lực đề cao bản thân.

Có thể sự tiến bộ của cô, anh cũng không nhìn đến.

Bởi vì đều rất nhỏ, cô lấy được chứng nhận phiên dịch mấy cấp rồi, phiên dịch mấy cái cuộc họp quốc tế lớn.

Điều này trong giới phiên dịch là rất lợi hại rồi.

Nhưng mà so với anh, vẫn là hạt cát trong sa mạc.

Ai bảo người ta vừa bắt đầu thì là mang họ Miêu Thị chứ, so sánh không nổi.

Ngày hôm sau, còn có cuộc họp, cô dậy rất sớm.

Lúc cô dậy, Miêu Doanh Đông vẫn đang ngủ.

Từ phòng ngủ bước ra, Miêu Doanh Đông nhìn thấy Khâu Đông Duyệt đi một đôi giày boot dài màu đen qua gối, tóc để ở phía sau, rất tự nhiên, toàn thân mặc một bộ đồ đen, tôn lên dáng vóc cơ thể, lộ ra một đoạn đùi, không có một chút thịt dư.

Cô đang trang điểm, chỉnh lại bản thân, một bên cầm túi xách lên.

“Hôm nay Wechat của lớp Quốc Khánh và Song Hỷ, em đã thêm anh vào rồi. Hôm nay nếu như có chuyện gì, anh để ý chút, buổi tối em có thể phải đi ra ngoài, em cũng có buổi tiếp khách.” Khâu Đông Duyệt vừa bôi kem dưỡng da tay, vừa đi lại trong phòng, tiếng đôi boot dài “lộc cộc”.

Ngày trước cô cũng có trang điểm, nhưng chưa bao giờ trang điểm đẹp như vậy.

“Lại trang điểm thành như này, cho ai xem?” Miêu Doanh Đông hỏi.

“Em phải ra ngoài, cũng không thể để mình anh xem chứ?” Khâu Đông Duyệt hỏi ngược lại.

“Quốc Khánh và Song Hỷ thì đi học, có thể có chuyện gì chứ?” Miêu Doanh Đông hỏi.

“Em không biết, em lúc trước cũng là ôm cây đợi thỏ, để xem xem.” Khâu Đông Duyệt nói xong, xách túi lên và đi.

Đi ngang qua biệt thự của nhà Nam Lịch Viễn, nghe thấy trong nhà họ truyền ra giọng cười vui vẻ.

Khâu Đông Duyệt cảm thấy bản thân rất thất bại, hôn nhân của mình, gia đình của mình, cô kinh doanh một cách tương đối thất bại.

Ban đầu nghĩ, thay đàn ông gánh vác hết tất cả, anh sẽ cảm kích, nhưng mà không có.

Anh cả ngày rảnh rỗi, không nhìn thấy công sức của Khâu Đông Duyệt bỏ ra.

Hoặc là nói, Miêu Doanh Đông không nhìn thấy công sức bỏ ra của người ở dưới, không chỉ là của riêng mình Khâu Đông Duyệt.

Anh đã quen với việc làm một ông vua cao cao ở trên.

Khâu Đông Duyệt cũng muốn làm người canh gác trong ruộng lúa mạch, nhưng mà nếu không có cô chăm sóc bọn trẻ, những vị công chúa và hoàng tử này làm sao làm người canh gác chứ?

Lỡ đâu con đụng chỗ này, va chỗ kia thì làm sao?

Khâu Đông Duyệt vừa đi, vừa rớt nước mắt, oan ức không chịu được.

Cô biết Miêu Doanh Đông chê cuộc sống hôn nhân không có cảm xúc mạnh mẽ, có thể do vấn vương Tam Nhi

Cũng có thể lúc đầu anh thích Tam Nhi, nhưng mà, Tam Nhi kết hôn rồi, cuối cùng muốn cầu cũng không được.

Hôm nay cô đi đến hội trường, lúc đang chuyển hướng trong hẻm, có chút đi lạc, đều do suy nghĩ về Miêu Doanh Đông và Tam Nhi.

Nhưng mà dịch cũng không tệ, cô có khả năng làm nhiều việc một lúc.

Lúc chiều, cô đi đến nhà Mình Nguyên ăn cơm.

Hiện tại Minh Nguyên và Lệ Truyền Anh đã mua nhà mới.

Minh Nguyên đặc biệt xuống bếp nấu mấy món ăn, còn đặt thêm mấy món từ bên ngoài.

Hôm nay Miêu Doanh Đông đi làm cả ngày, lúc họp ở công ty, dì giúp việc gọi điện cho anh, nói con anh hôm nay ở trường biểu hiện không tốt, bảo anh đi đến trường một chuyến, còn nữa, họp phụ huynh cho cậu hai xong, thì có thể đi đón cậu ba.

Miêu Doanh Đông ở công ty, tâm trạng muốn giết người đều có rồi.

Anh gọi điện cho trợ lý của mình, bảo cô đi họp phụ huynh giùm.

Trợ lý đi rồi, lúc Miêu Doanh Đông đang họp, trợ lý lại gọi điện về, nói người ngoài đi họp phụ huynh không được, phải đích thân phụ huynh đi.


Miêu Doanh Đông chưa họp xong, gọi điện cho Khâu Đông Duyệt, điện thoại của Khâu Đông Duyệt tắt máy, không nghe.

Chuyện này, ngoài anh và Khâu Đông Duyệt ra , người khác thật sự giúp không được.

Hết cách, anh kết thúc cuộc họp sớm, đi đến trường của cậu hai.

Lúc đến trường của cậu hai, hình như anh đi nhầm chỗ, lại lái xe quay lại.

Không dễ dàng gì mới đặt chân được đến trường của cậu lớn.

Đây là lần đầu tiên trong đời của Miêu Doanh Đông không được ung dung như vậy.

Vô cùng không thoải mái, không hợp với tác phong hàng ngày của anh.

Sau khi giáo viên nói xong, anh đưa Quốc Khánh về nhà.

Trên đường, Quốc Khánh hỏi, “ Cha ơi, bây giờ đi đón em trai đúng không, hơi muộn rồi.”

Miêu Doanh Đông đột nhiên mới nhớ lại, còn phải đi đón Song Hỷ.

Có một câu nói, vẫn trong miệng anh vẫn chưa nói ra, cái anh muốn hỏi là: “Em trai con học ở trường nào?”

Anh thật sự là không biết.

Nhưng anh sợ cậu hai cũng không biết, cho nên, người anh hỏi là trợ lý của mình, hình như lúc nhập học, là trợ lý và Khâu Đông Duyệt đi làm thủ tục nhập học, anh không hỏi Khâu Đông Duyệt.

Điện thoại của Khâu Đông Duyệt cứ tắt máy, hơn nữa, có hỏi cô vấn đề gì, cô nhất định cho rằng, anh đến chuyện vặt vãnh trong nhà cũng làm không xong.

Thực sự, anh chính là làm không xong.

Khâu Đông Duyệt ở nhà Minh Nguyên, tình trạng cũng không khá hơn.

Mình Nguyên nói, “Khâu Đông Duyệt, từ lúc anh mua nhà mới, em có tới mấy năm rồi không đến.”

“Vậy sao? Em bận. Ba đứa con, có thể làm gì chứ?” Khâu Đông Duyệt nói một câu.

Giọng điệu rất bất lực.

“ Cha tụi nó đâu?” Mình Nguyên lại hỏi.

“Anh ấy càng bận!”
……

Lệ Truyền Anh nói, “May thay, con của chị có cha mẹ trông giùm, bây giờ quan hệ của tụi nó với cha mẹ chị còn thân hơn sợ với quan hệ với hai vợ chồng chị, nhưng mà, thân vừa vừa được rồi, hai người cũng cần có thời gian riêng cho nhau, đúng không, Minh Nguyên

Lệ Truyền Anh ôm eo Minh Nguyên.

Mình Nguyên nghiêng đầu, nhìn Lệ Truyền Anh một cái, nói một câu, “Đúng vậy.”

Khâu Đông Duyệt cười một cái, người khác đều cho rằng cô gả cho Miêu Doanh Đông, là lựa chọn đúng đắn nhất, nhưng mà có rất nhiều lúc, cô chỉ có thể nuốt khổ vào lòng.

Miêu Doanh Đông đưa bọn trẻ đi ăn cơm, trong nhà đông con, dì giúp việc chỉ làm bữa tối cho Miêu Miêu.

Lúc đi ăn cơm, hai đứa bé ăn rất là ngon miệng.

“Cha, sao con cứ cảm thấy cha không thích tụi con?” Miêu Song Hỷ hỏi.

Lúc sinh Song Hỷ, Miêu Doanh Đông đã trải qua cảm giác mới lạ khi có con, hơn nữa lại là con trai, anh phiền còn không kịp.

“Cha con chính là người như vậy!” Miêu Doanh Đông xoa xoa Miêu Song Hỷ, “Nhưng mà, dùa sao vẫn là cha của con!”

Miêu Quốc Khánh và Miêu Song Hỷ không nói chuyện nữa.

Quay về biệt thự, nhìn thấy Nam Lịch Viện đang dẫn Nam Giang và Nam Sương từ trong biệt thự đi ra.

“Lịch Viễn, đi đâu vậy?” Miêu Doanh Đông từ trong cửa xe hỏi.

“Đưa bọn trẻ đi chích ngừa.”

“Sao lại là cậu?’

Nam Lịch Viễn cười một cái, “Trong nhà chúng tôi, những chuyện như thế này không phải trước giờ đều là tôi làm sao? Con anh thì sao? Có cần chích không?”

“Phải hỏi mẹ bọn chúng đã.” Miêu Doanh Đông nói xong, thì đi ngang qua biệt thự nhà Nam Lịch Viễn, dừng xe trước cửa biệt thự của gia đình.

Sau khi về đến nhà, anh muốn gọi điện cho Khâu Đông Duyệt, hỏi cô chuyện chích ngừa.

Điện thoại của Khâu Đông Duyệt vẫn tắt máy.

“Cha ơi, sách vẽ của con ở đâu?” Miêu Quốc Khánh hỏi.

“Cha ơi, sách vẽ của con ở đâu?”
……

Miêu Doanh Đông nghe quả thật là phiền không chịu nổi.

Vưa muốn giống như lúc trước, anh nói “đi hỏi mẹ con”, nhưng mà nghĩ lại, Khâu Đông Duyệt không có ở nhà.

Anh bực bội gọi điện cho Khâu Đông Duyệt lần nữa, nhưng mà rõ ràng cứ tắt máy.

Nửa tiếng sau, Khâu Đông Duyệt mở máy rồi.

“Ở đâu?” Anh hỏi.

“Đang tiếp khách. Họp xong, mọi người đi liên hoan.” Khâu Đông Duyệt nói.

“Có uống rượu?” Miêu Doanh Đông hỏi, chau chau mày.

“Thì uống một chút xíu, rất ít rất ít, Champagne! Chắc là không say đâu?” Khâu Đông Duyệt hình như đang tự an ủi bản thân, “Tối hôm nay em chắc ngủ lại ở khách sạn gần đây. Không thể lái xe!”

“Đi về!” Miêu Doanh Đông nói.

“Cái gì?”

“Anh muốn em tối nay về nhà!” Miêu Doanh Đông lên giọng, nói.

“Nhưng em không lái xe được mà!”

“Khâu Đông Duyệt, cô là người phụ nữ đã kết hôn, ngủ ở bên ngoài là ý gì đây hả?” Giọng của Miêu Doanh Đông, đã tương đối hết kiên nhẫn.
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,307
Reaction score
187
Points
9,999
Chương 750
23750.txt


Khâu Đông Duyệt đầu dây bên kia trầm ngâm một chút, “đây là công việc, em còn có cách nào khác đâu? Em lại không giống anh, tự mình nói là được đâu!”

Miêu Doanh Đông nghiến răng, “khi nào về?”

Trong nhà có chút việc vặt vãnh, anh quản không được, mà anh cũng làm biếng quản.

“Chắc ngày mai! Nhưng xe của em hư rồi, có thể về không được. Chuyện con cái, anh chịu chăm chúng một chút, anh làm cha cũng đã mấy năm rồi mà, chưa thấy heo ăn thịt mà chỉ thấy heo chạy thôi (tức là mặc dù bản thân anh chưa từng trải qua nhưng đã nhìn thấy nên có chút hiểu biết) !” Khâu Đông Duyệt nói nghiêm túc.

Miêu Doanh Đông không kiên nhẫn nữa nên cúp máy, nghe tiếng cãi nhau ồn ào của hai đứa con trai anh rất nhức đầu.

Hơn nữa ý của Khâu Đông Duyệt nói anh chính là heo sao?

Anh hy vọng Khâu Đông Duyệt sớm trở về.

Khâu Đông Duyệt tối hôm nay ngủ ở nhà Minh Nguyên.

Minh Nguyên nói, trong nhà mình có một phòng chuẩn bị riêng cho Khâu Đông Duyệt, đồ ngủ, chăn mền đều là mới hết.

Lệ Truyền Anh thường phơi dùm cô, hơn nữa hai người sống rất có tình cảm, đoán chắc khi nào Khâu Đông Duyệt có thể dùng tới.

Kết quả bỗng chốc đã mấy năm trôi qua, có thể thấy Khâu Đông Duyệt bận rộn như thế nào!

“Rốt cuộc hai người đâu phải là người thân nhất trên thế giới này!” Lệ Truyền Anh hỏi.

Câu này suýt chút nữa làm cho Khâu Đông Duyệt rơi nước mắt.

Cô và Minh Nguyên liếc nhìn nhau một cái.

Cô và Minh Nguyên, đã từng sống rất cực khổ, đủ thể viết thành một cuốn sách.

Ánh mắt này hai người nhìn vào không cần nói đã hiểu.

Cũng may Lệ Truyền Anh có thể hiểu những khiếm khuyết trong lòng Minh Nguyên!

Khâu Đông Duyệt đã ngủ, nhưng lần đầu tiên không có con bên cạnh, thấy trống trải, cũng không biết Miêu Doanh Đông có thể chăm chúng tốt không, cô đoán là——khó khăn!

Anh phiền nhất là chuyện con cái quấy nhiễu!

Hai đứa trẻ phải làm bài tập, vốn dĩ có rất nhiều vấn đề vô cùng vô cùng đơn giản, ít nhất đối với anh mà nói, ngay cả nhập môn cũng không thành vấn đề, nhưng hai đứa con lại không hiểu.

Ngoài việc vò trán, anh chỉ có thể nhìn Miêu Miêu, bồ nhí của anh để tìm sự an ủi.

Miêu Miêu nhìn anh với điệu bộ vô cùng dễ thương.

Quan điểm của anh giống như Giả Bảo Ngọc, con gái làm từ nước, con trai làm từ da thối.

Hơn nữa cách anh giải thích vấn đề, hai đứa con hình như nghe không hiểu.

Trước đây việc con cái làm bài tập, đều do Khâu Đông Duyệt chủ đạo, anh ngồi ở ghế sofa đọc sách hoặc xem báo trên điện thoại, xem tài liệu công ty.

Anh không chú ý Khâu Đông Duyệt như thế nào, nhưng hình như từ đó giờ không có to tiếng.

Có lúc làm rát khuya, tóm lại khi Khâu Đông Duyệt đi ngủ, thì anh đã ngủ mất tiêu rồi.

Nhìn thấy hai đứa con không hiểu, anh hoài nghi hai đứa con không phải do mình sinh ra!

Sau khi vò trán, anh gọi điện cho Nam Lịch Viễn, bảo Nam Lịch Viễn đến nhà dạy hai đứa con anh làm bài tập.

Miêu Doanh Đông không thể hiểu được tư duy giải quyết vấn đề của trẻ con, quá yếu!

Nam Lịch Viễn vì dạy trẻ con làm bài tập nên khéo léo!

Nam Lịch Viễn trả lời nhỏ nhẹ, nói Tam Nhi ngủ rồi, lát nữa anh sẽ đến.

Sau khi Nam Lịch Viễn đến, anh đã ngồi ở ghế sofa rồi.

Nam Lịch Viễn hình như rất thích hợp với công việc dần dần khéo dẫn dụ này, không có nổi nóng với trẻ con, cũng có thể anh đã có kinh nghiệm làm giáo viên tiểu học để dạy mấy đứa con nhà anh rồi.

Miêu Doanh Đông nhìn Nam Lịch Viễn một lát, rồi lại quay qua đọc sách của mình.

Hôm nay anh cảm thấy những việc vặt vãnh này, anh thật sự làm không được, đầu óc rối mù.

Chuyện này thật làm người ta đau đầu.

Trước đây anh cảm thấy, trên thế gian này không có việc gì anh không làm được.

Vấn đề ở chỗ anh có muốn làm hay không mà thôi.

Nam Lịch Viễn nhìn thấy hai đứa trẻ im lặng làm bài tập, Miêu Doanh Đông mới nói, “Lịch Viễn, Tam Nhi nhà anh sao?”

“9 giờ rưỡi đã ngủ rồi!” Nam Lịch Viễn giơ tay lên xem đồng hồ.

“Tam Nhi nhà anh tại sao tốt số thế?”

“Duyệt Nhi nhà anh không phải cũng tốt số sao?”

Miêu Doanh Đông trước đây cảm thấy Khâu Đông Duyệt vô cùng tốt số, hàng ngàn phụ nữ thèm muốn anh, một người anh cũng không thèm nhìn.

Cô chó ngáp phải ruồi cũng được, mưu trí tinh thông cũng được, tóm lại là đã vào Miêu gia.

Nhưng bây giờ anh cảm thấy hình như không phải.

Hình như anh dùng ba đứa con để trói buộc cuộc đời cô.

Sau khi Nam Lịch Viễn đi rồi, con cũng đã ngủ.

Hôm nay Miêu Doanh Đông cảm thấy một màn đen thui trên thế giới, có một cảm giác bất lực khi đến ngày tận thế.

Bởi vì tỉnh dậy cũng phải đối diện với ba đứa con.

Nửa đêm Miêu Miêu tỉnh dậy, anh ngồi dậy, đi dỗ dành.

Chăn của thằng hai bị đạp tông ra, anh phải đi đắp lại, thằng ba lại bị thằng hai làm cho tỉnh dậy.

Xem ra kiểu này ngày hôm sau anh đi làm không nổi.

Ngày hôm sau anh không muốn dậy, nhưng không được, anh phải đưa con đi học, gần anh không có ai cả.

Đấu tranh để thức dậy, đưa thằng hai, thằng ba đi học

Khá là mất tự do.

Không đi làm, gọi điện cho trợ lý, rồi về nhà đi ngủ tiếp.

Anh có chút không chịu đựng được việc cả ngày vây quần bên bọn trẻ, buổi chiều lại gọi điện cho Khâu Đông Duyệt, vẫn tắt máy.

Anh quẳng điện thoại xuống giường cái “bốp”.

Cơm cũng không có ai nấu, Miêu Miêu đang khóc um sùm, có thể là đói rồi.

Miêu Doanh Đông bảo dì nấu cơm, bình sinh anh sợ nhất là những việc vặt vãnh trong gia đình quấy nhiễu!

Nhưng không còn cách nào!

Đến tối Khâu Đông Duyệt gọi điện cho anh, nói xe mình bị hư rồi, có thể đến rước cô không.

Miêu Doanh Đông bảo dì giúp việc chăm sóc bọn trẻ, anh đi rước Khâu Đông Duyệt.

Bên ngoài hội trường Khâu Đông Duyệt nói, Miêu Doanh Đông từ xa nhìn thấy Khâu Đông Duyệt đang đứng ở cửa hội trường đèn sáng trưng.

Khâu Đông Duyệt có một chiếc xe, là cô dùng số tiền mình phiên dịch mua được, số tiền đã tích góp được của mười lần phiên dịch để mua nó, mua xe rồi, cô không xài tiền của Miêu Doanh Đông gì nữa.

Về vấn đề tiền bạc, Miêu Doanh Đông không tính toán, tiền của anh, cô xài cũng được, nhưng Khâu Đông Duyệt hình như luôn lo lắng rơi vào trong hoàn cảnh tình ngay lý gian “gả chồng cho tiền”, từ đó giờ không chủ động.

Ánh đèn trong hội trường chiếu thẳng vào người cô, làm cho dáng người cô vô cùng mảnh mai.

Đôi giày ống làm cho người cô được kéo dài rất dài, dùng từ nữ tính dịu dàng để mô tả cũng không có gì quá đáng.

Tam Nhi giữ dáng rất tốt, anh đã biết rồi, Tam Nhi thường hay tập Yoga, tập gym, sức khỏe rất tốt, cho nên cô đánh bóng chuyền rất giỏi, nghe Nam Lịch Viễn nói, nhiều năm nay vẫn duy trì được các múi bụng, thật không dễ dàng chút nào!

Khâu Đông Duyệt lại ốm như vậy, tại sao?

Nghĩ đến ba đứa con ở nhà, hôm nay anh sống một ngày mà tưởng như cả năm.

Có hai chữ anh không dám nghĩ——mệt mỏi!

Miêu Doanh Đông âm thầm nhìn cô.

Cô đang nói chuyện với một người da trắng, hình như là người bên Bắc Âu.

Tay cô cầm túi xách, mặt luôn mỉm cười, dáng vẻ rất trang nhã.

Vẫn chưa đến 30 tuổi, chính là giai đoạn đẹp nhất trong cuộc đời, khí chất cũng càng ngày càng tốt, rất có khí chất nổi tiếng, nhưng hàng ngày bị ba đứa con quần cho mệt mỏi.

Anh nhìn vào gương chiếu phản quang chính mình, bốn mươi mấy gần 50 tuổi——

Mặc dù tướng mạo không có gì thay đổi, nhưng tuổi tác đều thể hiện ở đó.

Miêu Doanh Đông gọi điện cho Khâu Đông Duyệt, nói anh đến rồi, đang ở bên kia đường.

Khâu Đông Duyệt nhìn sang bên đó một cái, rồi nói lời tạm biệt người Bắc Âu đó, đi qua.

Lên xe thắt dây an toàn.

“Tối hôm qua em ở đâu?” Miêu Doanh Đông hỏi.

Khâu Đông Duyệt dừng tay, “tối hôm qua hả? ở khách sạn.”

Miêu Doanh Đông không nói gì nữa, đi về nhà.

Khâu Đông Duyệt về nhà tắm xong thì lên giường.

Rất mệt, cũng may con đã ngủ hết rồi.

Miêu Doanh Đông quay người cô lại, ý của anh cô hiểu, nhưng cô không muốn.

Cô muốn có bất cứ quan hệ gì với người tinh thần lệch lạc, cô cũng lười nói ra, vì người anh ghi nhớ đang ở bên cạnh, làm mất mặt, thì ai cũng khó coi, thêm vào đó dù sao anh quen biết người ta trước cô.

Cô không thể ngăn cấm sở thích trước đây của anh.

Chuyện này chỉ có Khâu Đông Duyệt phát hiện ra.

Miêu Doanh Đông đè người cô xuống, Khâu Đông Duyệt không muốn, muốn đẩy ra, nhưng đẩy không nổi.

“Đã mấy năm rồi? Vẫn còn như vậy?” Miêu Doanh Đông hỏi.

“Xin lỗi, em rất mệt!” Khâu Đông Duyệt nói, nhắm mắt lại.

Miêu Doanh Đông giang hai tay cô ra, buộc cô nằm lên giường, Khâu Đông Duyệt bị ép buộc phải nhìn anh.

Khâu Đông Duyệt chau mày hét lên, “Miêu Doanh Đông, anh đừng có coi người bằng nửa con mắt!”

Trong lòng nhớ người khác nhưng lại trút lên người cô.

Đây không phải coi người bằng nửa con mắt thì là cái gì?

“Tại sao anh lại coi người bằng nửa con mắt hả?” Miêu Doanh Đông tàn nhẫn hỏi cô.

Khâu Đông Duyệt dùng hết sức rút một chân ra, trong nháy mắt đầu gối thúc vào bụng Miêu Doanh Đông rất mạnh, sau đó chân cô dũi ra đá anh một phát bay xuống giường.

Cũng may Miêu Doanh Đông mắt nhanh tay lẹ, bám vào thành giường, nếu không té rất nặng, nhưng cảm thấy tay rất đau, lúc bám vào giường, va phải cạnh giường.

Miêu Doanh Đông nghiêng đầu nhìn Khâu Đông Duyệt, cô kéo chăn đắp kín người, không nói gì.

“Tối hôm qua rốt cuộc em đã ở đâu?” Miêu Doanh Đông lại hỏi.

“Đến nhà một anh đẹp trai!” Khâu Đông Duyệt ở trong chăn trả lời o o .

Miêu Doanh Đông nghiến chặt răng, “bao nhiêu tuổi?”

“Bằng tuổi tôi!”

Ha ha, trai tân.

Có hứng thú rồi.

Dám ăn vụng trước mắt anh!

Anh lật tấm chăn của Khâu Đông Duyệt ra, ánh mắt hình viên đạn nhìn Khâu Đông Duyệt.

Cô hơi nhíu mày, dùng tay che trán lại.

“Trước đây chỉ tưởng tính tình em lãnh đạm, bây giờ tốt rồi, ăn vụng!” Miêu Doanh Đông dùng giọng khàn khàn hỏi một lần nữa.

Trước đây anh chưa bao giờ dùng giọng điệu này nói chuyện với Khâu Đông Duyệt, bởi vì Khâu Đông Duyệt trước đây anh có thể quản được, nhưng dần dần trưởng thành theo tuổi của cô, trong mắt cô không chỉ có một mình anh nữa, còn có con cái, có sự nghiệp, còn có——người đàn ông khác!

“Tôi đã ăn vụng rồi. Anh già rồi, tôi không còn yêu nữa. Anh sắp 50 rồi, tôi hà cớ gì phải treo cổ trên cái cây như anh chứ?” Khâu Đông Duyệt ngồi dậy, quát vào Miêu Doanh Đông, “con cái em cũng không xem chúng là con ruột mình sinh ra, anh và em không có tiếng nói chung!”

Mặc dù quát, vẫn còn có chừng mực, nếu không có thể làm bọn trẻ tỉnh dậy.

Miêu Doanh Đông nhìn Khâu Đông Duyệt hai phút, “em biết em đang nói chuyện với ai không?”

“Biết chứ! Với Miêu Doanh Đông khốn kiếp! Người mà tôi ghét nhất!”

Vừa bước đến cửa, bị Miêu Doanh Đông ôm chặt eo từ phía sau.

Khâu Đông Duyệt gằn giọng, “Miêu Doanh Đông khốn kiếp, anh bỏ tôi ra! Anh chính là tên khốn, vô cùng khốn kiếp!”

“Anh khốn kiếp, vậy anh ta là cái gì?” Miêu Doanh Đông giận dữ ôm chặt Khâu Đông Duyệt, ghé sát bên tai cô.

Khâu Đông Duyệt trong lòng đầy uất ức, bắt đầu khóc.

Cô thật sự không biết mình làm sai cái gì, cô chịu thương chịu khó, việc nào nên làm, việc nào không nên làm cô đều đã làm, tại sao không đổi được một câu nói ngọt ngào của anh ấy, công sức cô bỏ ra từ đó giờ đều bị nhắm mắt làm ngơ.

Tất cả đều là do cô.

Cô biết anh không muốn bị ép buộc những chuyện này, làm mất đi hình tượng lạnh lùng của anh, cho nên bản thân co tự lấy nó xuống, thời gian cũng lâu rồi, anh đã trở thành thói quen.

Có phải phụ nữ tốt lên thiên đường, phụ nữ xấu phải long đong tứ phương chăng?

Quan trọng nhất là, trong lòng anh vẫn có ghi nhớ cô gái ở bên cạnh.

Tam Nhi không được xem là phụ nữ xấu, nhưng cô ấy thật sự đi đến đâu người ta đều thích, Khâu Đông Duyệt lại âm thầm lặng lẽ, không phải là viên minh châu trên vương miệng.

Chỉ có một loại phụ nữ cái gì cũng không làm, mới có thể đạt được mọi thứ, một cô gái tốt không bao giờ nói ra những gì mình muốn, khiến người khác bỏ qua cô!

“Anh ấy chính là người thân nhất của tôi trên thế giới này! Không phải là Miêu Doanh Đông khốn kiếp!” trong khóe mắt Khâu Đông Duyệt ánh lên sự uất ức, nếu được lựa chọn một lần nữa, cô tuyệt đối không chọn anh.

Miêu Doanh Đông trong nháy mắt đã cởi quần áo của cô, không có sự ấm áp, chỉ có sự va chạm lạnh lẽo.

Sau khi xong xuôi, Khâu Đông Duyệt tuyệt vọng và xấu hổ, toàn thân dựa vào tường trượt xuống.

Miêu Doanh Đông ôm chặt cô, bế cô lên giường.

Khâu Đông Duyệt hôm nay thật sự rất rất mệt, hôm qua lần đầu tiên rời khỏi nhà, ngủ không ngon!

Hôm nay lại họp cả ngày, anh lại như vậy, không có chút tình cảm ấm áp gì cả.

Cô hy vọng anh giống như anh Nam ở bên cạnh, chuyện gì cũng nghĩ giúp cho phụ nữ, ngay cả ngày đèn đỏ cũng biết——

Nhưng anh vốn dĩ không phải là con người như vậy!

Mặc dù anh Nam tỉ mỉ, nhưng sự nghiệp của người ta cũng làm rất tốt, chứ không phải là người lưỡng tính.

Là loại người có tướng mạo mà phụ nữ đã gặp rồi là nảy sinh ý tưởng xấu.

Cho nên cô nói Tam Nhi tốt số.

Có một người chồng tốt, bên cạnh còn có người tưởng nhớ.

Thời gian lâu rồi, cô cũng lười nói ra.

Miêu Doanh Đông là người chồng điển hình của người khác!

Ngủ rồi, trên khuôn mặt vẫn còn đọng lại vệt nước mắt.

Ngày hôm sau cô vẫn chưa tỉnh dậy, Miêu Doanh Đông đã tỉnh rồi.

Anh ra phòng khách, bảo dì giúp việc hôm nay trông chừng Khâu Đông Duyệt, đừng để cô ấy đi đâu.

Khâu Đông Duyệt bị âm thanh bên ngoài làm cho tỉnh dậy, cô mặc đồ ngủ đi ra phòng khách.

Chỉ vào Miêu Doanh Đông bắt đầu mắng, “Miêu Doanh Đông, anh thật khốn kiếp! Anh độc tài chuyên chế, anh háo sắc, tôi là phụ nữ của công việc, không phải để cho anh tùy ý nhốt ở trong nhà!”

“Nói cho rõ, ai háo sắc?” Miêu Doanh Đông cũng bắt đầu hỏi lại, anh tức giận nhìn Khâu Đông Duyệt.

Đây là lần đầu tiên anh nổi giận dữ như vậy.

Kể từ đó đã thay đổi tác phong của anh bốn mươi mấy năm sét đánh cũng không động đậy, bất cứ chuyện gì cũng không lọt vào trái tim anh được.

Đây là một lần cãi nhau bất phân thắng bại, Miêu Doanh Đông thật sự rất nóng giận.

Lần trước anh nóng giận là cái lần trước khi để cho Khâu Đông Duyệt đi lên núi

Nhưng lúc đó Khâu Đông Duyệt không có nổi nóng gì cả, hình như còn không biết phản kháng.

Lần nổi nóng đó hình như không có động thanh sắc, không như lần này, đều thể hiện cả lên khuôn mặt.

Bởi vì bây giờ gan Khâu Đông Duyệt đã lớn rồi, cũng không biết sau lưng ai nâng đỡ cho cô!

Rốt cuộc là ai đã cho cô dũng khí?

“Tôi nói ai trong lòng anh không để bụng chứ? Anh hỏi tôi!” Khâu Đông Duyệt dáng vẻ đằng đằng giận dữ, “anh có kinh tởm không?”

“Giúp tôi trông chừng cô ấy tốt, trước khi tôi về, nếu cô ấy dám đi, bà không cần phải làm nữa!” Miêu Doanh Đông nói với dì giúp việc bên cạnh.

Quốc Khánh và Song Hỷ đã thức dậy rồi, đang nhìn cha mẹ cãi nhau.

Lần đầu tiên trong đời thấy cha mẹ cãi nhau!

Trợn to mắt không biết mẹ chúng còn có khi nóng giận dữ như thế.

“Quốc Khánh, Song Hỷ, cha đưa hai con đi học!” Miêu Doanh Đông nói với hai đứa con.

“Miêu Doanh Đông, tôi là mẹ của chúng, anh dựa vào đâu mà không cho tôi và con ở với nhau?” Khâu Đông Duyệt lại tiếp tục.

Miêu Doanh Đông mỉm cười, “thật không may, tôi là cha của chúng!”

Khâu Đông Duyệt nghiến chặt răng, cô biết cô vốn dĩ không thay đổi được chủ ý của Miêu Doanh Đông, chỉ cần anh quyết định việc gì, cô sẽ không thay đổi được!

Giống như lần trước, nói để cô trên núi, cô phải ở trên núi, ở cái là nửa năm.

Tác phong quân pháp điển hình, còn ác hơn cả chế độ phong kiến!

Cái anh có là thủ đoạn trị cô, mặc dù chuyện này rõ ràng không phải lỗi của cô, anh cũng có thể xoay chuyển tình hình trở thành người có ưu thế.

Khâu Đông Duyệt giận dữ quay về phòng, đóng cửa cái “rầm”.

Không phải chỉ một ngày sao, nhẫn nhịn cho qua!

So với nửa năm mạnh hơn rất nhiều!

Miêu Doanh Đông lái xe chở hai đứa con, lúc đi ngang qua nhà Nam Lịch Viễn, đúng lúc Nam Lịch Viễn đi ra, hỏi “Doanh Đông, gia đình anh sao vậy? Cãi nhau à? Âm thanh rất lớn. Lần đầu tiên!”

“Dự đoán anh sẽ có thể nghe đến lần thứ hai!” nói rồi Miêu Doanh Đông đóng cửa sổ chạy xe đi!

Cố Niệm Đồng đang gọi điện cho cha mẹ trong phòng khách, nghe tiếng Nam Lịch Viễn, cô hỏi một câu, “sao vậy? Lịch Viễn?”

“Doanh Đồng và vợ anh ấy cãi nhau!”

Đầu dây bên kia Cố Minh Thành hỏi Cố Niệm Đồng chuyện gì, Cố Niệm Đồng tiện thể nói, “anh trai con và vợ anh ấy cãi nhau!”

“Con đừng can dự!” Cố Minh Thành nói.

Cố Niệm Đồng liền giận, “Cha, là Miêu Doanh Đông và Khâu Đông Duyệt cãi nhau, cha nói con làm gì? Con làm sai gì mà trách con chứ?”

Thật là oan ức!

Cố Minh Thành suy nghĩ thấy cũng đúng.

Nhưng Miêu Doanh Đông và Khâu Đông Duyệt tại sao cãi nhau, Cố Minh Thành không biết được.

Hy vọng không phải như ông nghĩ, đó là cách ông làm xấu nhất.

Sự việc nghĩ theo chiều hướng xấu, con người làm theo xu hướng tốt, luôn không sai!

Miêu Doanh Đông chở Miêu Cẩm Thiêm và Miêu Cẩm Dực đến trường học.

Trường học anh đã đến một lần, còn tìm được đường gần nhất.

Trên đường Miêu Cẩm Thiêm và Miêu Cẩm Dực đang nhìn trộm anh.

Đây là lần đầu tiên cha đưa chúng đi học, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy anh và mẹ chúng cãi nhau.

Trong tim hai người đều bị xúc phạm, rốt cuộc là như thế nào?

Họ bây giờ mặc dù biết cách nói ly hôn, nhưng hai chữ “ly hôn” trong Miêu gia chưa bao giờ nghe qua, cho nên không ai dám đề cập đến câu “cha ơi, cha sẽ ly hôn với mẹ chứ?”

Lần này Miêu Doanh Đông ra khỏi nhà trước 20 phút, cho nên khi đến công ty không có vội vàng.

Vừa bước vào văn phòng, anh liền cởi áo vest, giận dữ ném xuống đất.

Cởi cúc áo sơ mi xoắn lên đến khủy tay.

Khi trợ lý đi vào tìm anh ký tên, nghiêng nghiêng đầu.

Miêu Doanh Đông hỏi, “sao thế?”

“Ethan, khủy tay anh sao vậy?” trợ lý hỏi.

“Sao?” Miêu Doanh Đông vừa ký tên vừa hỏi.

“Hình như bị bầm, anh bị sao vậy?”

Miêu Doanh Đông trả lời nhẹ nhàng, “hôm qua lúc lắp khí đốt, không cẩn thận va vào kệ bếp!”

Không nói bị vợ đá xuống giường, té ngã! Hơn nữa việc làm khí đốt bình thường anh cũng không làm!
 
Bài viết
7
Reaction score
11
Points
3
Thanks ad. Chúc mừng năm mới, an khang thịnh vượng, vạn sự như ý.
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,307
Reaction score
187
Points
9,999
Thanks ad. Chúc mừng năm mới, an khang thịnh vượng, vạn sự như ý.
Cám ơn bạn rất nhiều .Vì những member như bạn nên có động lực rất lớn.Say mèm ra rồi vẫn cố mở laptop đăng chap cho các bạn đọc ngày tết .
Chúc mừng năm mới bạn và gia đình sức khoẻ hạnh phúc và mọi điều như ý.
 

Bình luận facebook

Top Bottom