♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,097
Reaction score
127
Points
223
Ảnh bìa
Tác giả
Độc Bạch Đích Tiểu Mã Lệ
Thể loại
HĐ, Sủng, Ngọt, HE
Tình trạng
Đang viết
Số chương
755
Nguồn
Inovel
Lượt đọc
297,467
Giới thiệu: RẤT YÊU RẤT YÊU EM
Truyện Rất yêu rất yêu em Khương Thục Đồng từ Inovel ( Cập Nhật Hằng Ngày )
Cô cùng anh đã từng xuân phong nhất độ.
Khi gặp lại, cô đã có chồng, không quen biết anh. Đối mặt với anh, cô co quắp, lùi bước, ẩn nhẫn.
Còn anh, lần nữa yêu cô, khiến cô ly hôn, về lại vòng tay của anh.
 
Last edited by a moderator:

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,097
Reaction score
127
Points
223
Chương 1: Thì ra là Lục phu nhân
Đây không phải lần đầu tiên Khương Thục Đồng nhận được loại video này。

Một nam một nữ đang đứng trên ban công của khách sạn,tiếng ren rỉ nhỏ nhẹ mê hoặc người phát ra từ miệng người phụ nữ,người đàn ông từ phía sau lưng hung mãnh đẩy vào cơ thể người phụ nữ。

Người phụ nữ dường như là người mẫu Ngôn Hy nỗi tiếng gần đây,còn người đàn ông,là chồng của Khương Thục Đồng – Lục Chí Khiêm。

“Ầm” một tiếng,cửa mở ra,Lục Chí Khiêm bước vào,video của Khương Thục Đồng vẫn chưa tắt。

Lục Chí Khiêm liếc nhìn,đã biết nội dung của đoạn video,anh ta lộ ra một nụ cười lạnh lùng,“ Sao rồi ? Đố kỵ rồi hả ? ”

Khương Thục Đồng gồi lười trên ghế sofa,“ Từ xưa đến nay cuộc sống không khiểm điểm của Lục đại công tử,tôi từ lâu đã xem như chuyện thường,Đố kỵ-- ” Cô ta cười “ Haha ” 。

“ Keng ” 1 tiếng Lục Chí Khiêm quăng vứt đồ vật trên tay xuống bàn,bèn đè Khương Thục Đồng dưới thân,vẻ mặt nham hiểm cách mặt của Khương Thục Đồng không quá năm phân。

Hai người đối nhìn nhau năm giây,ánh mắt lạnh lùng của Khương Thục Đồng khiến anh ta tức giận。

Anh ta bỗng dưng xé rách đầm ngắn của Khương Thục Đồng,bàn tay đang muốn sờ mó trên đùi của Khương Thục Đồng,nhưng lại bắt đầu run lẩy,lơ lửng trên không。

“ Khương Thục Đồng, người đàn ông đầu tiên của cô là ai ” giộng nói khàn khàn vừa lạnh lùng của Lục Chí Khiêm chuyền lại。

“ Nửa năm trước tôi đã nói với anh rồi, không biết, hoặc là,tôi không nhớ 。” Ánh mắt của Khương Thục Đồng nhìn sang hướng khác, với những chuyện mình không còn là cô gái trong sạch,Khương Thục Đồng cũng không muốn suy nghĩ thêm và không muốn nhìn lại 。

Sau khi hai người kết hôn, từng đi kiểm tra sức khỏe tiền hôn nhân --- Khương Thục Đồng không còn là cô gái trong sạch。

Cô ta không biết kiểm tra sức khỏe tiền hôn nhân lại phải kiểm tra danh mục này,bác sĩ dĩ nhiên nghĩ rằng lần đầu tiên của cô ta đã dành cho Lục Chí Khiêm người đang đứng phía sau cô ta,chỉ có Lục Chí Khiêm một người ,như bị một đòn ập tới 。
Từ đó,Lục Chí Khiêm bị chứng không có hứng thú tình dục, chỉ không có hứng thú khi với Khương Thục Đồng, đối với các phụ nữ bên ngoài, anh ta rất nhiệt tình。

Mỗi khi đụng đến Khương Thục Đồng,anh ta lại liên tưởng đến có một người đàn ông,từng nhìn khắp cơ thể của Khương Thục Đồng,quán xuyến trên người cô ta ,đẩy vào,với cô ta dính như keo,mặn nồng bên nhau,sự liên tưởng này trực tiếp khiến anh ta phát điên,kết hôn nữa năm nay,anh ta chưa từng đụng qua Khương Thục Đồng。

“ Tối hôm nay tôi sẽ đãi tiệc chiêu đãi Cố Tổng của Tập đoàn “ Minh Thành ” Cố Minh Thành,muốn lấy được hợp đồng phân chia của anh ta, nên làm như thế nào,chắc không cần tôi nhắc cô ” Lục Chí Khiêm lãnh đạm nhìn Khương Thục Đồng và nói。

“Biết,ân ái thật thì tôi không biết ,giả vờ ân ái ai lại không biết diễn。 ” Thái độ không hề dính líu của Khương Thục Đồng khiến Lục Chí Khiêm bực mình , anh ta không nói thêm gì cả 。

Bảy giờ tối,phòng vip Minh Quang Lầu。

Lục Chí Khiêm từ công ty xuất phát,đến sớm hơn Khương Thục Đồng 10 phút。

Khi Khương Thục Đồng vội vàng đến nơi,liền nhìn thấy một bóng người 。

Trong phòng riêng lớn,chỉ có Lục Chí Khiêm và Cố Tổng。

Đàm phán giữa Lục Chí Khiêm và Cố Tổng ban đầu không thuân lợi,thậm chí cục diện trở nên bế tắc。Cố Minh Thành không nghĩ công tác phân chia hợp đồng cho Lục Chí Khiêm là một lựa chọn khoan ngoan và lý chí 。

Nhìn thấy Khương Thục Đồng,Lục Chí Khiêm nghiêng đầu, anh ấy luôn thích thể hiện tình yêu trước mặt những người khác。“ Vợ tôi đến rồi,tên Khương Thục Đồng 。”

Khi Cố Tổng vừa quay đầu,nhìn thấy khương Thục Đồng。

Anh ta khoắc trên người một áo sơ mi đen,hở một nút áo phần trên,nhàn nhã lại không gò bó,ánh mắt tinh anh,trên tay đang đùa nghịch chiếc bật lửa đặt trên bàn,“ Thì ra là Lục Phu Nhân。”

Khương Thục Đồng có chút đơ ngơ,trước đó,cô chưa từng gặp qua Cố Tổng,câu nói “ Thì ra ” từ đâu mà ra ?

Khương Thục Đồng đến trễ,cô tự phạt uống một ly,vì nhìn thấy vẻ mặt khó xử giữa Lục Chí Khiêm và Cố Tổng,cho nên ,cô ta cũng phải mời Cố Mình Thành một ly。

Cố Mình Thành nhẹ nhàn nghiêng đầu,ngước lên nhìn sang Khương Thục Đồng bên cạnh,liếm môi cười nhẹ,“ Lục Phu Nhân đích thân mời tôi sao ? ”

“ Khống uống sao ? ”

Cố Mình Thành nâng ly,cả ly rượu vang uống vào bụng。

Dự án này như vậy là thành công rồi。

Lục Chí Khiêm không vì sự trợ giúp của Khương Thục Đồng,mà tỏ ra có một chút lòng biết ơn。

Trên đường quay về,anh ta mở miệng ra lại gọi Khương Thục Đồng là “ Dâm phụ ” , Khương Thục Đồng có chút nghe không lọt tai,nghiêng đầu qua nhìn ra hướng cửa sổ。

“ Cố Minh Thành là người như thế nào,là người tinh anh quyết đoán trên thương trường,liên tục năm ngày không ngừng tay thu mua sáu công ty,đôi mắt sắc bén khiến cấp dưới không dám có nửa lời dối trá,trước khi cô đi , tôi gần như không hy vọng gì nhiều,nhưng khi cô đi rồi,tình hình lại được thay đổi 。” Khẩu khí của Lục Chí Khiêm không có chút hoà nhã 。

“ Vì là người như thế,mỹ nhân kế chắc chắn gặp qua không ít ,những người lên giường với anh ta chắc cũng không ít,anh ta có thể cho anh dự án này-- ” Ánh mắt của Khương Thục Đồng nhìn ra hướng cửa sổ,khi đó mời rượu Cố Tổng ,chỉ là cảm thấy không khí có chút khó xử,muốn làm dịu lại chút không khí,cô ấy tiếp tục nói,“ Chắc chắn có nguyên nhân khác,hơn nữa,tôi không làm gì cả。 ”

Lục Chí Khiêm cũng không hiểu ,nghiêng đầu qua nhìn sang Khương Thục Đồng bên cạnh。

Khuôn mặt nhỏ xinh xắn,lông mi dài,mắt to tròn,mũi cao thẳng,thân hình mảnh mai,nhìn sau cũng là một vật tốt đẹp,nếu như không vì lần kiểm tra sức khoẻ trước hôn nhân kia,Lục Chí Khiêm chắc chắn mỗi đêm cũng phải khiến cô ta van xin mới thôi。

Và Cố Minh Thành,cũng là một người đàn ông。

Nhưng sự thay đổi đột ngột của Cố Minh Thành trên bàn rượu,Lục Chí Khiêm vẫn không hiểu 。
 
Last edited by a moderator:

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,097
Reaction score
127
Points
223
Chương 2: Đây xem như là quyến rũ vợ người khác
Khương Thục Đồng không có đi làm,vừa tốt nghiệp đã kết hôn với Lục Chí Khiêm,hôm nay khi đang đi dạo tại trung tâm mua sắm,có một người phụ nữ xuất hiện bên cạnh chiếc gương của nhà vệ sinh。

Là Ngôn Hy。

Cô ta mở rộng bàn tay,“ Là Lục Phu Nhân sao ,đoạn video hôm đó do tôi gửi cho cô đó,chiếc nhẫn trên tay ,cũng do Lục Thiếu Gia đeo cho tôi !”

Cô ta khoe chiếc nhẫn trên tay,carat của viên kim cương to đến nỗi khiến Khương Thục Đồng cũng có chút đố kỵ ,cô ta trả lời ,“ Tôi cũng muốn ly hôn đấy,trong nữa năm qua những người phụ nữ như cô nhiều đến khiến tôi đau đầu,nhưng Lục Chí Khiêm không chịu ly hôn,chuyện ly hôn tôi bàn với với anh ta nhiều lần rồi ,những người phụ nữ bên ngoài của anh ta cũng thay qua rất nhiều ,nhưng anh ta nhất quyết không chịu ly hôn。Chẳng hạn có thể nào nhờ cô yêu cầu anh ta ly hôn với tôi ? ”

Chiêu trò này,Ngôn Hy chưa gặp qua,Khương Thục Đồng đã kiêu ngạo quay lưng đi 。

Tối hôm đó bàn chuyện “ Ly hôn ” với Lục Chí Khiêm,Lục Chí Khiêm một tay quăng chiếc ly trên tay xuống sàn nhà, “ Để mắt tới người đàn ông tạp nham nào rồi,hả ? Muốn ly hôn với tôi !Cô không có cửa đâu,trái lại tôi thì thích sống trong vườn hoa vạn người đẹp,cô không phải cảm thấy cô đơn sao,nếu cô đơn cô có thể ra ngoài kiếm đàn ông mà! ”

Anh ta một tay đẩy Khương Thục Đồng vào tường,Khương Thục Đồng bị đụng tới đau cả lưng,hai ngày cãi nhỏ,ba ngày cãi to,cuộc sống như thế này,cô ta đã sống quá đủ rồi,chưa kể,những ngày tháng như thế này chẳng khác gì giống như ở góa。

“ Có phải thích Cố Minh Thành đó rồi không ? cảm thấy anh ta giàu hơn chồng cô,đẹp trai hơn chồng cô ? Tôi nói cho cô biết,cho dù cô cởi hết quần áo nằm trên giường anh ta đi nữa,anh ta cũng không lấy cô,đồ rác rưỡi,đi kiếm người đàn ông tạp nham của cô đi。” Anh ta xô đẩy Khương Thục Đồng。

Khương Thục Đồng cảm giác được nước mắt trong đôi mắt đã khô cạn,đây là lần đầu tiên,Lục Chí Khiêm la mắng cô ta là “ Đồ Rác Rưỡi ” ,la mắng cô ta tệ hại như thế này,khó mà chịu nổi。

Nữa năm trước,trước đêm tốt nghiệp,mẹ cô bị bệnh nặng,cô ta mượn rượu giải sầu,cô ta uống đến say li bì,trong sự vội vàng,cô kéo lại một người đàn ông trên đường phố。

“ Cô uống say rồi。” người đàn ông nhăn mày nói。

Đôi tay Khương Thục Đồng đeo trên cổ của người đàn ông,chống đỡ thân thể sắp ngã xuống của mình,ánh mắt mê ly, “ tôi không uống say,tôi buồn lòng,đi cùng tôi。”

Phụ nữ uống say rất là mê người,hơn nữa Khương Thục Đồng lại là một vật tốt đẹp như thế này,ánh mắt cô mê ly,sắc mặt đỏ hồng, say rượu khiến cô ta có chút gợi cảm 。

Bàn tay của cô ta đeo chặt cổ của người đàn ông,khiến người đàn ông không thể nào dở ra được。

Người đàn ông im lặng một hồi,ôm ngang Khương Thục Đồng vào khách sạn。

Ngay cả Khương Thục Đồng cũng không nhớ khuôn mặt của người đàn ông,nhưng cũng không thể quên được trận mây mưa kia。

Khi đèn tắt đi,cô ta không nhìn thấy mặt của người đàn ông,nhưng cô vẫn nhớ trên tay anh ta có đeo chiếc đồng hồ dạ quang,trong màn đêm,rất là đẹp,trên đó còn có 1 dãy ký tự tiếng anh,rất đặc biệt,đồng hồ này chắc rất đắt tiền,ít ra trong những đồng hồ dạ quang mà cô gặp qua,lại chưa từng gặp qua loại nào mà nguyên mặt kiếng phát sáng,đến nỗi một chữ cái nhỏ cũng có thể hiện rõ。

Nữa đêm,Khương Thục Đồng tỉnh rượu,cô ta đập vào đầu mình một cái,hối hận vô cùng。

Cô ta nhốn nháo mặc lại quần áo,lặng lẽ bước đi。

Đó là lần đầu tiên cho đến nay,cũng là lần cuối cùng,nhớ lại cũng làm cho mình đỏ mặt,tim đập thình thịch 。

Vì đêm đó,đã trở thành ô điểm tròng đời cô,trở thành “ Đồ Rác Rưỡi ” ,trong mắt của Lục Chí Khiêm,cô ta vô cùng xấu xa,không thể buôn tha,anh ta nóng giận đến nỗi muốn dìm cô ta xuống hố sâu mới chịu giải hận。

Khương Thục Đồng ngơ ngơ nhìn Lục Chí Khiêm,anh ta không còn là người đàn ông như trước kia hao tốn sức lực theo đuổi cô ta,cô ta hỏa tóc mở cửa chạy ra ngoài,đến dưới lầu,trong đem tối,nhìn thấy xe của một người đàn ông đang dừng lại,anh dựa người về phía xe hút thuốc。

Cãi nhau với Lục Chí Khiêm đến bước này,Khương Thục Đồng mất đi lý chí,cũng không nhìn rõ mặt đối phương là ai,thì gấp rút chạy tới trước mặt người đàn ông,đeo chặt cổ của người đàn ông,nước mắt đầm đìa van xin, “ Dẫn tôi đi! ”

“ Dẫn cô đi ? đây xem là quyến rũ vợ người khác đó。” Giọng nói hồn hậu,trầm ấm mà truyền cảm,còn mang chút giọng điệu treo đùa。

Tròng đen của Khương Thục Đồng mở to ra,nhìn kỹ người đàn ông này,cô ta có chút bất an,vì người đàn ông này là—Cố Minh Thành。

Cô ta không nghĩ rằng có những cử chỉ này với đối tác của chồng mình là chuyện lý chí,nhưng hiện nay,cô ta đã leo lên lưng cọp,khó mà quay lai,tiếng nói của cô ta mang giọng điệu khóc,“ Dẫn tôi đi,van xin anh,dẫn tôi rời khỏi ngôi nhà này。”

Nhà của Khương Thục Đồng là dạng biệt thự hai tầng,trên lầu phát ra tiếng vỡ của chén bát,cô ta run lầy một cái,càng thêm dựa vào lòng của Cố Minh Thành,hơi mạnh mẽ của người đàn ông sộc thẳng vào mũi của Khương Thục Đồng,khiến cô ta có chút choáng váng。

Cố Minh Thành ngước đầu nhìn lên lầu hai,vứt đi điếu thuốc trên tay,nói một câu, “ Đi thôi!”

Khương Thục Đồng vội vàng lên xe,cũng không rõ anh ta sẽ chở cô đi đâu,đem nay chỉ cần rời khỏi nơi này là tốt rồi。
 
Last edited by a moderator:

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,097
Reaction score
127
Points
223
Chương 3: Xưa nay thích đeo cổ người đàn ông
“ Cãi nhau rồi ? ” Tiếng nói của Cố Minh Thành từ bên cạnh chuyền lại。

Khương Thục Đồng ngật đầu,mắt hướng ra cửa sổ,câu nói “ Đồ Rác Rưỡi ” của Lục Chí Khiêm còn vang lên trong lòng cô ta,cô ta tính tình hiền lành,chưa từng ra ngoài quan hệ bừa bãi với người đàn ông nào,câu nói lăng mạ này,đới với cô ta mà nói,có một trọng lượng không thể chịu đựng。

Nước mắt rơi xuống,đến hiện nay cô mới phát hiện,trên người đang mặc quần áo ngủ,đầu tóc bù xù,đôi chân đang mang dép,quần áo không chỉnh tề。

“ Lục Phu Nhân xưa nay thích đeo cổ người đàn ông sao ? ” Rất lâu sau,Cố Minh Thành hỏi。

“ Hả ? ” Khương Thục Đồng không hiểu。

“ Không có gì。 ”

Khương Thục Đồng không để ý。

Cố Minh Thành dừng xe trước một căn hộ cao cấp,cho Khương Thục Đồng xuống xe。

Đối với chuyện đã xảy ra hôm nay,Khương Thục Đồng càng hối hận,vì Cố Minh Thành như một màn sương mù,không biết người anh ta như thế nào,cô ta cảm thấy,đi theo người đàn ông như thế này,thực sự quá nguy hiểm。

Anh ta chỉ là người đàn ông mà mình chỉ gặp qua một lần。

Vào trong một tòa nhà được thiết kế hào hoa,Cố Minh Thành mở cửa ra,cởi bộ áo vest để lên ghế sofa。

Khương Thục Đồng quan sát xung quanh,đây chắc là một căn hộ không người ở,vì trên sàn nhà sáng bóng sạch tinh như mới,rất nhiều nội thất được màng vải trắng phủ lại,nhìn giống lâu nay không người ở。

Cố Minh Thành quay đầu nhìn Khương Thục Đồng nói một câu “ Thôi đi ? Đi tắm rửa đi。”

Tắm rửa ? Khương Thục Đồng cúi đầu,cẩn thận suy nghĩ về ý nghĩa của hai từ này,đây là nơi Cố Minh Thành chứa những phụ nữ bên ngoài。

Khương Thục Đồng cắn răng,hôm nay là cô ta tự mình đụng vô miệng súng,vẻ mặt không thể chờ đợi của cô ta,nhờ CốMinh Thành dẫn cô ta đi,là cô ta không biết liêm sỉ lên xe của anh ta,và hôm kia,một cử chỉ vô tình của cô ta,trong mắt của Lục Chí Khiêm trở thành “ Quyến Rũ Cố Minh Thành ? ” ,Lục Chí Khiêm nghĩ như thế này,chắc Cố Minh Thành cũng có suy nghĩ tương tự。

Đàn ông mà,đã có phụ nữ tư sa vào lưới,họ dĩ nhiên sẵn lòng chấp nhận。

Cô ta cắn răng,vào nhà vệ sinh。

Và cô ta cũng muốn cho Lục Chí Khiêm thấy,anh ta không nhận,những người nhận cô ta cũng không ít。

Khi bước ra chở lại,trên người cô ta quấn một tấm khăn trắng,tóc thẳng đen đang nhiễu nước,trên người còn có một số hạt nước chưa lau khô rơi xuống。

Không phải Lục Chí Khiêm từng nói,cho cô ta ra kiếm người đàn ông tạp nham sao ? Cho nên cô ta nghĩ bằng bất cứ giá nào ,trái lại người đàn ông này lại là đối tác của Lục Chí Khiêm,có phải chỉ cần lên giường với Cố Minh Thành rồi,vậy chuyện hợp tác với Lục Chí Khiêm,có thể do cô ta quyết định ?

Cố Minh Thành ngồi trên ghế sofa,đang hút thuốc,xem kỹ cô ta。

Khương Thục Đồng rút khăn tắm ra,thân hình trần truồng có nét,trắng tinh sạch sẽ,ngực cao,eo thon,mông diu。

“ Lục Phu Nhân đây là ý gì ? ” Cố Minh Thành hỏi,giọng nói bình đạm,dường như không bị cám dỗ bởi Khương Thục Đồng。

“ Không chịu sao ? ” Khương Thục Đồng cuối cùng cũng ngẩng cao đầu,Cố Tiên Sinh dẫn tôi đến đây,không phải vì ý này sao ? ”

Không thôi,hoàn toàn có thể chở cô ta đến khách sạn,một người rời đi 。

Đôi môi của Cố Minh Thành cong lên,anh ta gạt điếu thuốc vào cái gạt tàn,đứng lên,bắt đầu cởi từng nút áo trên áo sơ mi,từng bước từng bước sang hướng của Khương Thục Đồng bước tới。

Tâm trạng của Khương Thục Đồng khẩn trương muốn chết,tim nhảy loạn nhịp,theo bản năng cô ta lui về phía sau,nhưng nghĩ về nó,lui về phía sau,đây không phải là tư thế hiện nay cô ta nên thể hiện。

Cố Minh Thành cởi bỏ quần áo trên người,lộ ra vòm ngực cường tráng và cơ bắp vùng eo bụng。

Ngay khi Khương Thục Đồng đang nhìn anh ta một cách ngớ ngẩn,chiếc áo, đã khoác trên người Khương Thục Đồng,mang theo hơi ấm trên người anh ta,anh ta đem áo choằng cho Khương Thục Đồng,và nói, “ Cô gái tốt,phài biết tự trọng,đi ngủ đi,chìa khoá tôi để trên bàn。”

Khương Thục Đồng ngớ ngẩn nhìn anh ta,từ ngày kết hôn với Lục Chí Khiêm,đã từ rất lâu không ai gọi cô ta bằng “ Cô gái ” rồi。

Vẻ mặt trần truồng của cô ta,Lục Chí Khiêm cũng chưa nhìn qua,cô ta từ từ đỏ mặt,người đàn ông trước mắt,khiến người không thể đoán trước được。

Dưới sự chỉ đạo của Cố Minh Thành,cô ta bước vào phòng ngủ,trước khi đóng cửa,tiếng nói của Cố Minh Thành chuyền lại, “ Hôm nay tôi đến Lục gia là gửi bản hợp đồng cho Lục Chí Khiêm,đứng dưới nhà hút điếu thuốc,còn nữa,căn hộ này tôi không có ở,cô muốn ở bao lâu tuỳ ý,trong tủ áo có quần áo của phụ nữ。”

Qủa nhiên là nơi chứa phụ nữ。

Tiếp theo,chuyền lại tiếng đóng cửa,cả phòng im lặng,anh ta chắc đi rồi,nhưng mà,anh ta không phải chưa mặc áo hay sao ? sao đi được ?
 
Last edited by a moderator:

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,097
Reaction score
127
Points
223
Chương 4: Tôi là người đàn ông tạp nham mà cô đã chọn
Khương Thục Đồng không sao ngủ được,không có người phụ nữ nào sau khi cãi nhau với chồng mà còn an nhiên ngủ được。

Cô ta nhìn lên trần nhà,vô cùng tỉnh táo,không có tâm tư ngủ,muốn làm điều gì đó。

Bỗng dưng cô muốn tìm việc làm,càng nhanh càng tốt,như vậy khi Lục Chí Khiêm kiếm được cô ta,ít ra cô ta đã không còn là người cần vẫy đuôi cầu xin,cô ta có thể tự làm lấy mà ăn,nuôi sống bản thân,ly hôn,cô ta càng không sợ。

Cô ta mặc lại quần áo,đứng dậy,vì cô ta thấy trong phòng ngủ có chiếc máy tinh Aplle。

Điền lý lích cá nhân,vốn dĩ cô ta chưa từng đi làm,không có một chút kinh nghiệm làm việc,cũng may trường cô tốt nghiệp cũng khá nổi tiếng — Đại Học Hải Thành,chuyên nghành cũng rất tốt –- Thiết Kế sân vườn,nghành thiết kế sân vườn rất ít người thi vào,khi cô ta vừa tốt nghiệp,đã có mấy công ty mời cô ta ký hợp đồng,vì phải kết hôn với Lục Chí Khiệm,nên cô ta đã từ chối。

Hệ thống xét duyệt nộp đơn của Chí Liên rất tốt,đêm nay cô ta đã nộp đơn cho nhiều công ty。

Sáng dậy,thì có một công ty hẹn cô đi phỏng vấn,công ty cần người gấp,lại là ngày thứ sáu,nên công ty quyết định : Trong thời gian một ngày,phần thi sơ khảo và phúc khảo toàn bộ hoàn thành。

Trong tủ áo Khương Thục Đồng chọn được một chiếc áo sơ mi,một chiếc váy ôm ,sau đó đi “ Công Ty Thịnh Thế ” 。

Phần thi sơ khảo là do bộ phận nhân sự của công ty phỏng vấn,cuộc phỏng vấn rất thành công,họ còn nói vốn dĩ phúc khảo sẽ là hai ngày sau,vì một hồi Chủ Tịch Tập Đoàn sẽ đến,vì muốn biểu hiện sự quy mô của công ty,nên dời đến hôm nay,nhắc Khương Thục Đồng không cần bận tâm 。

Nhưng mà,dù cho bộ phân nhân sự nói như thế nào đi nữa,Khương Thục Đồng cũng cảm thấy đây là chuyện không liên quan đến mình。

Phần thi phúc khảo của cô ta thông qua rất nhanh,sau khi tốt nghiệp chỉ là nữa năm không làm việc,cho nên tình trạng hôn nhân của cô ta vẫn ghi là độc thân,khi còn đang trong trường,cô lại là học sinh giỏi,nên rất dễ tìm được một công việc, nghe tin thứ hai đi làm,cô ta mừng hớn hở。

Nhưng sau đó,bộ phận nhân sự thông báo gọi cô ta đến phòng Chủ Tịch một chuyến,Khương Thục Đồng không lý giải。

Khi cô ta đẩy cửa vào phòng làm việc của Chủ Tịch,giật mình sửng sốt mới biết vì sao cô ta được Chủ Tịch khâm điểm。

“ Lý lịch giả, về vấn đề nhân phẩm,nếu như là người như thế này thì Lục Phu Nhân có cần đến không ? ” Cố Mình Thành nhởn nhơ nói,lý lịch của Khương Thục Đồng để trên bàn。

Miệng của Khương Thục Đồng cử động một cái,như muốn nói gì đó,cuối cùng cũng không nói ra,cô ta xấu hổ đến đỏ cả mặt,cô ta chưa từng suy nghĩ Chủ Tịch của Thịnh Thế lại là Cố Minh Thành,Lục Chí Khiêm từng nói,Cố Minh Thành đã thu mua rất nhiều công ty,nhưng sao cô ta cũng không nghĩ đến người đó là Cố Minh Thành。

Tôi không nghĩ một người phụ nữ đã kết hôn lại có thể đặt hết toàn bộ tâm tư lên công việc,đặc biệt là dưới tình trạng cô ta không thiếu tiền,trái lại tình trạng hôn nhân của cô lại làm giả,Cố Minh Thành nhìn Khương Thục Đồng。

Trong mắt Khương Thục Đồng,tủi thân,không biết xoay sở như thế nào,bị người ta bắt tại trận được sự khó khăn của mình,khiến cô ta cảm thấy mình như một tên trộm。

“ Xin anh cho tôi công việc này,tôi cần công việc này ” Tiếng nói của cô ta giữ trong cuống họng。

“ Qua đây ”,Cố Minh Thành nhìn chằm chằm Khương Thục Đồng。

Khương Thục Đồng không rõ,bước đến bên cạnh của Cố Minh Thành,vừa mới đứng,tay của Cố Minh Thành đã giữ chặt eo của cô ta,kéo cô ta vào trong lòng。

Cố Minh Thành ngẩng đầu nhìn cô ta, “ Lục Phu Nhân,cô hy vọng bao nhiêu vào việc tôi chịu lấy cô ? ”

Mặt của Khương Thục Đồng từ từ đỏ lên,nên từ đâu mà nói,chẳng lẽ anh ta nghĩ tôi cố tình chạy đến công ty của anh ta xin xét tuyển sao ?

Nhưng cũng đúng,ở nhà của anh ta,hôm qua trước mặt anh ta chủ động cởi áo,anh ta có suy nghĩ này cũng đúng。

Khương Thục Đồng ngửa mặt lên, “ Cố Tổng,tôi nghĩ anh đã hiểu lầm,tôi và Lục Chí Khiêm rất ân ái,trước đây có những cử chỉ kia,chẳng qua là chọc giận anh ta,hiện nay tôi hối hận rồi,hôm nay tôi sẽ dọn đi,quần áo của phụ nữ anh,mấy hôm sau tôi trả lại cho anh。”

Trên bàn Cố Minh Thành,có thêm một xâu chìa khoá。

“ Rất –Ân –Ái ? ” Cố Minh Thành lập lại ba từ mà Khương Thục Đồng từng nói,không thể tin được với sự treo đùa。


Khương Thục Đồng không biết anh ta đã phát hiện ra gì,nhưng thái độ của anh ta ,không quan trọng。
“ Hôm qua là anh ta chọc giận tôi,kêu tôi ra kiếm người đàn ông tạp nham。” Để tăng độ tin cậy,cô ta nói thêm một câu。

“ Cho nên,tôi là người đàn ông tạp nham mà cô đã chọn ? ” Ánh mắt lạnh lùng của Cố Minh Thành quắp lấy cô ta。

“ Tôi không chọn,do anh vừa đúng lúc xuất hiện。 ”

Hai người tạm thời giữ im lặng,Khương Thục Đồng luôn ngẩng đầu lên,khêu ngạo y như một con thú mẹ,Cố Minh Thành một tay kẹp tay cô ta,tay kia vẫn giữ chặt eo của cô ta。

“ Nếu như Cố Tổng đồng ý cho tôi công việc,tôi sẽ theo đúng giờ đi làm, hết sức nỗ lực,nếu như không đồng ý,tôi sẽ kiếm công việc khác。” Tâm trạng sợ được lại sợ mất đi đã biến mất,Khương Thục Đồng đột nhiên trở nên cởi mở,chẳng qua chỉ là một công việc thôi。 ”

Cố Minh Thành vẫn đang giữ chặt eo của cô ta,cô ta đã giãy giụa thoát ra。

Mang giày cao gót,lại bước đi ngay。

Khi đến trước cửa,phía sau chuyền lại một câu “ Thứ hai chín giờ sáng,đến làm việc。”

Khương Thục Đồng im lặng,chìa khoá đã trả lại cho Cố Minh Thành,cô ta tìm một khách sạn gần công ty。

Không ngờ đêm thứ hai,cảnh sát đã đến。

Sống đến tầm tuổi này đây là lần đầu tiên Khương Thục Đồng gặp cảnh sát,trong lòng có chút sợ hãi。
 
Last edited by a moderator:

Bình luận facebook

Top Bottom