OnGoing Quỷ y quận vương phi

Bài viết
165
Reaction score
258
Points
63
Ảnh bìa
Tác giả
Ngô Tiếu Tiếu
Thể loại
Xuyên không, nữ cường, HE.
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
Đang dịch
Nguồn
truyen.org
Lượt đọc
2,055
Hắn, Yến Kỳ phong hào Yến quận vương, ngọc thụ lan chi, danh tiếng bay xa, tay nắm binh quyền khuynh đảo thiên hạ, làm vô số nữ nhân mong nhớ ngày đêm.

Nàng, Vân Nhiễm cốc chủ Lãm Y cốc , đại danh Lãm Nguyệt công tử y thuật cao siêu, âm hiểm phúc hắc, có thù tất báo, làm vô số người đau đầu,.

Giang hồ đồn đại danh xưng quỷ y, Diêm vương muốn người chết canh ba, Lãm Nguyệt giữ người đến canh năm.

Đêm hội hoa đăng, lần đầu tiên gặp mặt, hắn ép nàng vào góc tường lạnh lùng uy hiếp: “Đừng cử động, ta mượn một nụ hôn.”

Vân Nhiễm vốn định dùng một châm đẩy hắn vào chỗ chết, lại phát hiện ra hắn đang bị trọng thương bèn ra tay cứu giúp.

Vân Nhiễm, đích nữ phủ Vân Vương, ở kinh đô Đại Tuyên nổi danh là nữ ma đầu, giết người, phóng hỏa, không chuyện ác nào không làm, sự thật tất cả chỉ là tin đồn nhảm. Một hồi cao trào, bị vị hôn phu từ hôn nhận lấy vô số châm chọc khiêu khích, Vân Nhiễm nàng dễ bị người khác bắt nạt lắm sao?

Hạ nhân quấy phá, không ngại tiễn các ngươi về Tây Thiên.

Tỷ muội tính kế, liền tương kế tựu kế đáp trả.

Kế mẫu giả nhân giả nghĩa, xé rách bộ mặt giả dối của ngươi, làm cho thiên hạ nhìn thấy bộ mặt ác độc.

Tổ mẫu lạnh lùng, dùng lời ác độc khiến ngươi tức hộc máu, khiến ngươi bán thân bất toại.

Trằn trọc biết được, kẻ nàng cứu trước kia chính là vị hôn phu từ hôn, Vân Nhiễm lớn tiếng mắng, “Yến Kỳ, ngươi là đồ tiểu nhân, lang tâm cẩu phế, vong ân phụ nghĩa, tỷ không thu thập ngươi sẽ không mang họ Vân.”

Hoa vương yến, khiến hắn nhận ra nàng, cũng làm cho nàng tỏa sáng rực rỡ, kinh diễm thiên hạ, người tới cầu thân đạp nát cửa phủ Vân vương. Rất nhanh trước cửa Vân vương dán thông báo chọn rể.

“Không thông phòng, chưa nạp thiếp, không vụng trộm tư tình, chỉ thú nhất thê, giữ mình trong sạch.”

Một tờ thiếp canh đưa tới, trên có ghi bát tự của Yến quận vương, cộng thêm bốn chữ châm ngôn: “Giai ngẫu thiên thành.”

Có gì thắc mắc ib mình, đừng spam vào fic. Cảm ơn!
 
Last edited:
Bài viết
165
Reaction score
258
Points
63
Chương 1.1: Sóng gió đêm hội hoa đăng
Chương 1.1 Sóng gió hội hoa đăng.
Quận Hoài Nam là vùng đất nổi tiếng ở Giang Nam, đó là nơi địa linh nhân kiệt nhiều người tài, giàu có trù phú nhất thiên hạ.

Phượng Thai Huyền là thị trấn thuộc quận Hoài Nam, nơi đây phong cảnh tuyệt đẹp, dựa vào núi tựa vào sông, trái có vạn cây xanh tốt kéo trài cả trăm dặm, phải có dòng sông trong suốt như họa, ngày đông lên núi săn bắn, ngày hè du hồ thưởng ca, thật sự thơ mộng yên bình.

Cho nên người Hoài Nam có câu, nguyện làm ma Hoài Nam, cũng không muốn làm người nơi khác.

Hôm nay là ngày tết nguyên tiêu, trời chưa tối, trên đường phố các quầy hàng đã treo lên đủ loại đèn hoa đăng, có đèn con cá, con thỏ, hình hoa sen, hình thiên nữ tán hoa… Các dãy đèn lồng nối tiếp nhau tạo thành một dải làm cả con đường rực sáng như ngọc lưu ly chiếu rọi, trên quảng trường ở ngã tư đường đang có vũ hội, người người nhảy múa, cực kỳ đông vui náo nhiệt.

Một tiếng nổ vang lên, pháo hoa bay đầy trời sáng rực rỡ như ánh sao rơi, như làm tăng thêm không khí vui mừng của ngày hội.

Nam thanh nữ tú các nhà đều ra ngoài dạo chơi, khắp phố lớn ngõ nhỏ tràn ngập náo nhiệt, nam tử cẩn thận che chở, nữ tử tay cầm đèn hoa đăng lung linh, tất cả đều vui vẻ trò chuyện, cách đó không xa ngã tư đường có một tiệm bán bánh trôi, lúc nào cũng vang lên tiếng rao trầm bổng mời chào khách nhân ghé chân vào thưởng thức. Phía xa còn có hoạt động đố đèn, biểu diễn tạp kỹ xiếc ảo thuật, mứa sư tử, thú hút rất nhiều trẻ nhỏ tạo ra thanh âm hò reo chói tai.

Đột nhiên ngã tư đường xuất hiện ba người, dẫn đầu là một nữ tử, không quá xinh đẹp chỉ tạm coi là mi thanh mục tú, duy nhất lại có một đôi mắt sâu thâm thuý, sáng rực rỡ như sao đêm, trên người mặc một áo choàng hoa mai màu bạc, phía dưới là chân váy màu hồng nhạt, bên hông đeo một chiếc hà bao thêu hình hoa mai, nhìn qua cả người thật nhỏ nhắn, phía sau nàng là hai tiểu nha hoàn dung nhan xinh đẹp, một người thân hình cao dong dỏng, mặt mày sáng sủa hoạt bát đáng yêu, trên người cũng mặc một thân quần áo hồng nhạt, người kia sâu sắc trầm tĩnh, một thân váy màu xanh nhạt, bước đi trầm ổn, theo sát nữ tử phía trước, đồng thời chú ý động tĩnh xung quanh.

Tiểu nha hoàn sáng sủa hoạt bát hướng về nữ tử trước mặt oán giận: “Tiểu thư, người xem hôm nay thực náo nhiệt, thật nhiều nam nhân anh tuấn, nô tì nói người đừng đeo mặt nạ, người không chịu, nếu tiểu thư bỏ mặt nạ ra không biết sẽ khiến bao người phải mê luyến.

Nữ tử phía trước mỉm cười, thanh âm lẳng lặng vang lên: “Anh Đào, ta ra ngoài chỉ để ngắm hoa đăng, không phải tìm nam nhân, năm nay hội hoa đăng so với năm trước còn náo nhiệt hơn, loại hoa đăng nào cũng có, nếu như chúng ta thắng trò chơi đố đèn, mang về được mấy chiếc đèn lồng, cũng coi như không uổng một chuyến ra ngoài.”

“Nhưng là?” Nữ tử tên Anh Đào còn muốn nói chuyện, Nàng không vừa mắt một đám nữ nhân tự cho mình xinh đẹp, nếu tiểu thư nhà nàng lộ ra dung mạo chân thật, chỉ sợ sẽ làm tất cả mọi người ở đây đều kinh ngạc ngắm nhìn.

Nữ tử tên Lệ Chi ở bên cạnh liếc Anh Đào một cái, thản nhiên mở miệng: “Được rồi, người đừng làm cho tiểu thư thêm phiền.”

Anh Đào vừa nghe thấy liền không vui, cái này cũng gọi là phiền sao, hôm nay chính là tết nguyên tiêu, rất nhiều nam nhân anh tuấn đều đi chơi hội, nếu tiểu thư lộ ra dung mạo nói không chừng còn có thể tìm được ý trung nhân, dù sao năm nay tiểu thư cũng mười bảy tuổi rồi.
 
Last edited:
Bài viết
165
Reaction score
258
Points
63
Chương 1.2: Sóng gió đêm hội hoa đăng (tiếp)
Chương 1.2 Sóng gió hội hoa đăng.(tt)

Nữ tử phía trước thong dong đi bộ trên đường, giống như đang dạo chơi sau sân vắng hoa viên nhà mình, khí chất trong sáng, tao nhã tôn quý, khiến hai nha hoàn phía sau nhìn ngây người, rất nhanh phản ứng lại, đuổi kịp bước chân tiểu thư nhà mình.

Vân Nhiễm, đich nữ phủ Vân vương, ba năm trước vì phạm tội nên bị kế mẫu trong nhà đưa đến Phượng Thai Huyền, chẳng qua Vân Nhiễm lúc này đã sớm không phải là Vân Nhiễm trước kia, từ ba năm trước, Vân Nhiễm chân chính đã bị người ta bí mật ám sát, mà nàng chỉ là một hồn phách từ dị thế xuyên đến nhập vào thân thể này.

Ở hiện đại nàng là một bác sỹ quân y, không có tra nam tra nữ hãm hại, không có âm mưu quỷ kế, ám sát trùng trùng. Chỉ là trong một lần ra nước ngoài tham gia hội thảo máy bay gặp phải sự cố rơi xuống biển, tất cả đều mất mạng, còn nàng xuyên đến thân thể này.

Ba năm trôi qua, nàng đã dần quen với thân phận hiện tại, an tâm sống qua ngày tại trấn Phượng Thai Huyền.

Nhớ tới kiếp trước, trong mắt Vân Nhiễm tràn ngập sự nhung nhớ, không biết ba mẹ mình có khỏe không, nỗi đau trong lòng họ chắc đã bị thời gian xóa nhòa, nhưng trong lòng nàng vẫn rất đau.

Đằng sau hai tiểu nha hoàn đi tới, thấy sắc mặt tiểu thư nhà mình thay đổi, không khỏi lo lắng hỏi.

“Tiểu thư, người làm sao vậy?”

Vân Nhiễm nháy mắt cười, khuôn mặt sinh động, chỉ về tòa đài cao phía trước, bên trên treo rất nhiều đèn lồng tinh xảo, một nam tử đang đứng trên đài, ôm quyền nói với mọi người phía dưới: “Các vị tiểu thư, công tử đây là hoa đăng thêu hai mặt vốn không truyền ra ngoài của Lâm gia. Hôm nay là tết nguyên tiêu, Lâm gia chúng ta đặc biệt làm một số đèn lồng mừng hội, nếu vị công tử tiểu thư nào giải được câu đố trên đèn, thì hoa đăng liền thuộc về người đấy.”

Lâm gia ở Phượng Thai Huyền chính là hoàng thương, đèn lồng do gia tộc họ làm đều là vật phẩm tiến cống đưa vào trong cung, mỗi chiếc đều độc đáo tinh xảo, không ngờ đêm nay, gia tộc bọn họ lại đem hoa đăng phát ra bên ngoài, khiến mọi người mừng rỡ, ngày càng có nhiều nhân chen chúc đi đến phía đài cao, hơn nữa rất nhiều nam tử vì thể diện, đều muốn thắng được chiếc đèn lồng tinh xảo để lấy lòng ý trung nhân.

Đèn của Lâm gia, chọn dùng loại giấy Quyên Ti màu trắng tuyết, loại giấy này vừa cứng lại có co có giãn, đàn hồi, cảm giác sờ rất tốt, bóng loáng mềm mạ như da thịt của nữ nhân, trên mặt đèn dùng hình thêu hai mặt, hoa cỏ chim cá đều trở nên rất tinh xảo sống động, làm người ta vừa nhìn thấy đã thích không muốn rời tay, loại đèn hoa đăng này cũng không phải giá trị liên thành, nhưng cũng là vật hiếm lạ chỉ có thể gặp mà không thể cầu, bình thường có tiền cũng không mua được. Cho nên mới khiến mọi người chấn động, ngày càng có nhiều người đi về phía đài.
Anh Đào cùng Lệ Chi cũng muốn có được chiếc hoa đăng như vậy, tuy rằng chỉ đứng từ xa nhìn lại, nhưng trong bóng đêm lại thấy rõ một chiếc đèn lồng rất bắt mắt, sáu mặt đều thêu một nữ tử với đủ loại thần thái khác nhau, thần sắc sống động trông giống y như một mỹ nhân người thật đang đứng trước mặt mọi người, rất nhiều người đều chú ý tới chiếc đèn này, đồng thời cũng bị nữ tử trên hoa đăng thu hút, nữ nhân này giống như tiên tử ngoài dao trì, làm người ta chỉ dám ngắm nhìn chứ không dám có tâm tư độc chiếm.


Đợi nhìn thấy rõ hình dáng nữ tử trên hoa đăng, Anh Đào cùng Lệ Chi không khỏi trợn mắt hóa đá nửa ngày, vừa chỉ vào hoa đăng lại nhìn tiểu thư nhà mình.

“Tiểu thư, người trên hoa đăng rõ ràng là tiểu thư mà.”

Lệ Chi vừa nghe lời Anh Đào nói, lập tức trừng mắt liếc nàng một cái: “Nhỏ giọng chút.”

Nàng nhìn khắp nơi xung quanh, chỉ thấy mọi người hướng phía đài cao đi tới, cũng không ai để ý tới lời nói của các nàng mới nhẹ nhàng thở ra.

Anh Đào cũng tự biết mình manh động, thè lưỡi, sau đó đi về hướng đài cao: “Tiểu thư, chúng ta cũng chơi đi, nhất định phải thắng được chiếc đèn hoa đăng kia, không thể để nó rơi vào tay của kẻ khác.”

Lúc này Lệ Chi cũng không có phản đối, Vân Nhiễm không nói gì, chủ tớ ba người đi về phía đài cao.
 
Last edited:
Bài viết
165
Reaction score
258
Points
63
Chương 1.3: Sóng gió đêm hội hoa đăng
Một lần gặp gỡ, một đời vấn vương
Chương 1.3: Sóng gió hội hoa đăng (hết)
Hai tiểu nha hoàn đi một mạch về phía trước, đằng sau Vân Nhiễm cũng không nóng vội, chậm rãi đi theo các nàng, đúng lúc này một thân ảnh màu đen lao tới, đẩy mạnh nàng sang hướng bên cạnh, đồng thời cầm chặt cổ tay nàng, thân ảnh cao lớn phủ kín cả người nàng, vài bước liền đem nàng đẩy đến bờ tường chỗ ngã tư đường, cả người đè lên nàng khiến nàng không thể cử động.

Vân Nhiễm ngơ ngẩn cả người, bên tai vang lên một giọng nói đầy mị hoặc, khiến người ta rung động, phảng phất giống như dòng nước mát ngày hè, lộ ra hơi thở lành lạnh.

Nhưng nội dung lời nói lại khiến người ta không vui.

“Cô nương, mượn một nụ hôn.”

Hắc y nhân nói xong liền cúi đầu hôn lên môi Vân Nhiễm, môi hắn lành lạnh mang theo một hương vị nhàn nhạt, còn có chút tê dại, tứ chi Vân Nhiễm bỗng nhiên bất động, lúc này nàng không thể hô hấp, cũng không thể phản ứng, chỉ biết đưa cặp mắt linh động nhìn về phía nam nhân, bắt gặp một đôi mắt đen mi dài như dùng mực nhuộm thành, ánh mắt thâm thúy, trong suốt sâu như nước hồ không thấy đáy, sáng rực rỡ như minh châu, da thịt mềm mại như tơ lụa thượng đẳng, dáng vẻ hoàn mỹ tinh xảo như một bức tranh thủy mặc. Ôn nhuận như ngọc, phong hoa tuyệt đại cũng chỉ được như thế này là cùng.

Một tiếng nổ lại vang lên, phía sau pháo hoa rực rỡ lung linh cả bầu trời, nam tử hình như không có ý định buông Vân Nhiễm ra, nhưng tiếng nổ kia đã đánh thức nàng hồi phục tinh thần, mặc dù nam nhân này thanh nhã như sen, trong sáng như trăng, nhưng hành động của hắn thật đáng ghét, Vân Nhiễm cử động đầu ngón tay, xuất ra một cây châm, đang chuẩn bị đâm vào tử huyệt trên người hắn, cho hắn biết kết cục của kẻ khinh bạc nàng.

Nhưng mà một châm nàng còn chưa đâm xuống, phía sau ngã tư đường đã loạn cả lên, hội hoa đăng vốn đang náo nhiệt, không biết ở đâu bỗng xuất hiện một đám hắc y nhân tay cầm đại đao đang lùng sục tìm người nào đó, những người này xuất hiện khiến mọi người sợ hãi, chạy loạn cả lên, ai cũng sợ không may sẽ thành vong hồn, một đêm hội đang vui vẻ bỗng trở nên náo loạn phân tán.

Lúc này Anh Đào cùng Lệ Chi cũng kinh hoàng phát hiện ra không thấy tiểu thư nhà mình đâu, cả hai lo lắng gọi lớn: “Tiểu thư, người ở đâu?”

“Tiểu thư.”

Hắc y nhân tìm kiếm mọi nơi xung quanh ngã tư đường, cuối cùng vung đao lên chỉ về phía trước: “Đuổi, hắn nhất định chạy về phía trước.”

Hơn mười thân ảnh hướng về phía trước rời đi, moi người thấy đám người này bỏ đi, mới từ các góc đi ra, nhớ lại tình cảnh vừa rồi, ai nấy đều hoảng sợ tụm lại một chỗ bàn tán xôn xao.

Sau khi đám hắc y nhân kia bỏ đi, nam tử lúc nãy đem Vân Nhiễm ép vào góc tường mới buông nàng ra, đứng dựa vào tường. Vân Nhiễm thở mạnh, nổi giận muốn trừng trị hắn, lại nghe thấy tiếng gọi của Anh Đào cùng Lệ Chi: “Tiểu thư người ở đâu?”

Vân Nhiễm đáp lại một tiếng: “Ta ở đây.”

Hai nha hoàn nghe được tiếng nàng liền chạy lại, kiểm tra cao thấp một lượt thấy nàng không có chuyện gì mới nhẹ nhàng thở ra.

“Tiểu thư, sao người lại chạy đến đây?”

Sắc mặt Vân Nhiễm khó coi, lạnh lùng nhìn nam tử phía sau tường, đang muốn để Anh Đào, Lệ Chi thay nàng giáo huấn hắn, không ngờ vừa nhìn lại đã thấy hắn nằm ngã trên mặt đất, lộ ra khuôn mặt tinh xảo dưới anh đèn đường, mặc dù không có chút huyết sắc nào nhưng vẫn lộ ra ma lực mê hồn, phảng phất như hoa lê nở đầu xuân, làm cho người ta nảy sinh thương tiếc không đành lòng.

Anh Đào cùng Lệ Chi hoảng sợ chạy lại kiểm tra một vòng.

“Tiểu thư, hắn bị thương, ngực phải bị đao làm trọng thương, mất nhiều máu, người có muốn cứu hắn?”
 
Last edited:
Bài viết
165
Reaction score
258
Points
63
Chương 2: Bệnh thích sạch sẽ.
Chương 2: Bệnh thích sạch sẽ.

Dưới ánh đèn lay lắt, khuôn mặt tinh tế của nam tử tỏa ra sự diễm lệ lạnh lẽo, da thịt trắng như ngọc, hoàn mỹ vô khuyết. Giờ phút này hắn đang nhắm mắt, hàng mi dài lay động khiến cho khuôn mặt tràn ngập vẻ ôn nhu dịu dàng, như một đóa bạch lan, làm người ta nảy sinh tâm thương tiếc, không nỡ tổn hại.

Bất quá lúc này trong mắt Vân Nhiễm tràn đầy lửa giận, nhớ tới người này vừa mới khinh bạc mình, dù hắn trông ngọc thụ lâm phong, thần thái tuấn lãng, nhưng cũng không xóa đi được hành động vô lễ, cho nên quyết định để cho hắn tự sinh tự diệt.

Nghĩ vậy nàng liền xoay người đi, phía sau Anh Đào thấy động tác của tiểu thư nhà mình liền hiểu nàng không muốn cứu người này.

Ba người lập tức đi khỏi góc tường u ám, bất quá đi được vài bước, Anh Đào không nhịn được mở miệng: “Tiểu thư, thật sự không cứu sao, người kia cũng thật đáng thương, hắc y nhân lúc nãy khẳng định là đuổi giết hắn, nếu chúng ta không cứu, có lẽ hắn sẽ mất mạng.”

Lệ Chi cũng không đồng ý cứu người, bởi vì nàng không muốn chọc phải phiền phức, lúc nãy nàng thấy những hắc y nhân kia đều không phải người tốt, các nàng cứu người ngày có khả năng sẽ chuốc lấy phiền phức lớn, cho nên vẫn không nên cứu.

Bước chân Vân Nhiễm chợt dừng lại, ánh mắt hơi nhíu lại, nâng mắt nhìn bầu trời đêm, trên trời có vô số vì sao đang trải rộng, màu đen trắng đan xen như một tấm lưới hoa lệ bao phủ khắp đất trời, khiến người ta nảy sinh áp lực, nàng thân là thầy thuốc vốn nên cứu, chẳng lẽ thật sự chỉ vì nam nhân kia hôn một chút liền thấy chết không cứu? Chuyện như vậy nàng không làm được.

Huống chi nàng biết nàng biết, lúc đó nam nhân này khinh bạc nàng là để né tránh hắc y nhân, hắn cũng không phải cố ý mạo phạm nàng.

“Hai ngươi đem hắn theo.”

Vân Nhiễm trầm giọng ra lệnh, Anh Đào lập lức vui mừng gật đầu, Lệ Chi vẫn không đồng ý liền mở miệng: “Tiểu thư, chỉ sợ cứu hắn sẽ gặp phiền phức.”

“Không có việc gì, chúng ta cẩn thận một chút là được.”

Vân Nhiễm lên tiếng, Lệ Chi không phản đối nữa, hai người đi qua nâng nam nhân trong góc tường kia lên, lợi dụng bóng đêm rời khỏi, đi đến một viện trúc nhỏ nổi bên hồ phía đông ngoài thành Phượng Thai Huyền, nơi này vốn là biệt viện của một vị quan to trong triều, sau vị này phạm tội, nơi này bị tịch thu rơi vào tay quan phủ, sau bán lại cho một bị phú thương. Vân Nhiễm từng trị bệnh cho vị phú thương kia, phú thương liền đem nơi này tặng cho nàng. Biệt viện này thiết kế dựa vào hồ, cũng không quá lớn, một nửa trên bờ, nửa khác nằm trong hồ, cảnh đẹp không nói nên lời, nhàn rỗi du hồ thưởng nhạc, ngắm trăng, Vân Nhiễm rất hài lòng với nơi này.

Ban đêm, vài ngọn đèn bao phủ toàn bộ biệt viện, như một tầng lụa mỏng, mềm mại mông lung.

Sương mù giăng khắp mặt hồ, một vài tòa đình nhỏ ẩn hiện bên trong sông nước, phảng phất giống như nơi bồng lai tiên cảnh.

Đột nhiên trong phòng vọng ra tiếng nói chuyện: “Tiểu thư, người mau xem, sắc mặt hắn đen, giống như bị trúng độc?”

Vân Nhiễm nhìn nam tử trên giường, vốn dĩ khuôn mặt băng ngọc hoàn mỹ, hiện tại lại tản mát ra sắc đen, nàng nhíu mi đi nhanh đến bên giường bắt mạch cho hắn, vừa cẩn thận kiểm tra vết thương trên ngực, không khỏi thở dài: “Hắn không những bị người đả thương mà còn bị trúng độc, nếu ta đoán không lầm, trên đao này chắc có tẩm độc.”

Anh Đào không khỏi lo lắng hỏi: “Tiểu thư, vậy có cứu được hắn không?”

Vân Nhiễm hơi nhíu mi, khóe môi lộ ra nụ cười dịu dàng như nước nói: “Nếu để người khác ra tay sợ rằng không cứu được, nhưng đổi lại tiểu thư nhà ngươi, đã muốn cứu thì tuyệt đối không để diêm vương đoạt người từ tay ta.”

Nàng nói xong nhìn hai tiểu nha hoàn trong phòng ra lệnh: “Lập tức đem hòm thuốc lại đây, múc nước mang tới.”

“Ân, tiểu thư” Hai tiểu nha hoàn đi ra ngoài, rất nhanh mang hòm thuốc cùng nước tiến vào, chủ tớ ba người bắt đầu phân công phối hợp, cứu người xa lạ trên giường đang nằm giữa ranh giới sinh tử.

Ngọn đèn minh hoàng nhu hòa sáng ngập cả phòng, trước giường nữ tử đang cứu người, rửa miệng vết thương, bôi ma phí tán (thuốc giảm đau, gây mê), bôi thuốc cầm máu, băng bó, thực hiện liên tiếp các động tác, lưu loát sinh động như nước chảy mây bay, mỗi động tác đều thành thạo, chính xác, mặc dù cứu người nhưng vẫn mang một bộ dáng vân đạm phong khinh, khuôn mặt không chút biến sắc, một đôi mắt đen láy như đá, sáng lấp lánh.

Cuối cùng cấp cho nam nhân trên giường uống một viên giải độc dược, việc cứu người coi như đã hoàn tất.

Ba người đồng thời nở nụ cười, Vân Nhiễm đứng thư giãn gân cốt một chút rồi phân phó hai nha hoàn: “Đem chỗ này dọn dẹp đi.”

“Ân,tiểu thư" hai nha hoàn đem mọi thứ thu dọn sạch sẽ rồi lui xuống.

Trong phòng tràn ngập mùi máu tanh, Vân Nhiễm xoay người đi đến phía trước mở cửa sổ, không khí nhè nhẹ bay vào phòng hòa tan đi mùi máu, dù vậy vẫn còn sót lại chút ít. Vân Nhiễm lấy ra một ít huân hương đốt lên, cho đến khi trong phòng không còn mùi máu, không khí tỏa ra mùi hương, nàng mới hài lòng rời đi, cũng không nhìn đến nam nhân trên giường.

Người này tuy có tướng mạo khiến nhân thần đều ghen tị, nhưng hắn lại dám khinh bạc nàng, nàng vẫn nhớ, cho nên cứu hắn đã là khoan dung lớn nhất của nàng rồi, sáng sớm mai nàng sẽ phân phó Anh Đào, Lệ Chi đem hắn ném ra ngoài, tránh mang đến phiền phức cho nàng.

Bất quá, Vân Nhiễm vừa bước một chân ra cửa, liền nghe được phía sau vang lên một âm thanh êm ái như tiếng đàn.

Ông trời thật sự thiên vị, nam nhân này không những tướng mạo tốt, đến âm thanh cũng khiến người ta say mê.

“Chính người đã cứu ta?”

Vân Nhiễm mặt lạnh bình tĩnh xoay người quay lại, từ trên cao nhìn xuống nam nhân trên giường, dù biết người này tướng mạo xuất chúng, nhưng vẫn ngây người nhìn, mắt hắn khi nhắm khi mở khác xa nhau vạn dặm, nhắm mắt lại hắn tựa như đóa ngọc lan tản ra mùi hương thơm mát nhẹ nhàng, như một bức tranh thủy mặc tinh tế, nhưng hắn vừa mở mắt khí chất tao nhã, tôn qúy khuynh đảo cả vạn dặm giang sơn. Một đôi mắt đẹp nhất thế gian, tuyệt thế tao nhã.

Dù Vân Nhiễm đã nhìn qua bộ dáng hắn nhưng vẫn ngơ ngần đến nửa này không có phản ứng, đến khi hắn ho khan vài tiếng mới hồi phục tinh thần, thầm tự mắng mình một tiếng háo sắc, trên mặt khôi phục thần sắc như trước: “Phải, chính ta cứu ngươi, hiện tại người đã không có gì đáng ngại, sáng sớm ngày mai liền rời đi nơi này cho ta, đừng để ta vướng vào phiền toái không cần thiết.”

Trên giường nam nhân chậm rãi lên tiếng: “Được.”

Nhìn vẻ mặt hắn biết điều, Vân Nhiễm cũng không nhiều lời, xoay người rời đi, không hỏi hắn là ai, vì sao bị truy sát, cũng không bắt hắn báo ân hay đòi tiền tài.

Phía sau nam tử ánh mắt mênh mang, dưới ngọn đèn ánh mắt u ám, sâu không lường, hắn cúi đầu nhìn quần áo trên người, không nhịn được lại mở miệng hỏi: “Có thể giúp ta chuẩn bị một ít nước được không?”

Vân Nhiễm dừng bước, nhìn về phía hắn: “Ngươi cần nước làm gì?”

“Ta muốn tắm rửa một chút,” Hắn xưa nay khó chịu nhất chính là trên người không sạch sẽ, dù chỉ bẩn một chút hắn đều không chịu được, huống chi hiện tại một thân mồ hôi, cộng thêm quần áo loang lổ vết máu, trên người cũng dính vết máu, giờ khắc này hắn thấy cả người khó chịu, tâm tình không được tự nhiên thoải mái.

Vân Nhiễm nhịn không được cười rộ lên, người này cũng thật thú vị, hiện tại hắn không phải nên quan tâm đến cái mạng của mình sao? Như thế nào vừa mới tỉnh dậy lại để ý đến việc sạch với không sạch, mới từ quỷ môn quan về, miệng vết thương vừa băng bó, hắn đã muốn tắm, muốn làm miệng vết thương nhiễm trùng sao? Bởi vậy có thể thấy hắn mắc bệnh sạch sẽ, hình như còn rất nặng.

“Ngươi biết không? Sạch sẽ cũng là một loại bệnh, có muốn ta trị giúp ngươi không?”
 
Last edited:

Bình luận facebook

Top Bottom