Full Quan Môn

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,584
Reaction score
639
Points
278
Chương 1170
“Diệp Khai đâu?!” Lâm Uy thấy được Lý Hải liền lớn tiếng hỏi.

Ông nhìn chung quanh nhưng không thấy bóng dáng Diệp Khai, cũng không thấy Mao Tổ, lại phát hiện rất nhiều người của Mao thị Hình ý môn nằm la liệt, không chết thì bị thương.

Lý Hải bị nội thương không nhẹ, nhưng thần trí coi như thanh tỉnh, lúc này thấy đám Lâm Uy tới đây thì lấy lại tinh thần, ho khan hồi đáp,“Khụ khụ, bên kia.”

Lý Hải vừa trả lời vừa chỉ về phía tây, ý chỉ hướng Diệp Khai rời đi.

“Lưu vài người thu thập bên này cứu trị bị thương, còn lại theo tôi!” Lâm Uy cũng không hỏi thêm gì, ra lệnh cho thủ hạ.

Sau khi Lâm Uy dẫn người đuổi theo, mười mấy người còn lại bắt đầu gọi điện thoại liên hệ cứu trị bị thương.

Đám cảnh vệ của Diệp Khai đều bị thương không nhẹ, Cam Tĩnh cũng hôn mê ói ra một đống máu, nhìn qua rất ghê sợ nhưng không có vết thương trí mệnh.

Chỉ là có hai cảnh vệ bị thương quá nặng, không chờ được xe cứu thương tới đã chết đi.

“Lão Vương lại đây nhìn xem, đây là có chuyện gì?!” Có người bỗng nhiên kinh hô.

“Làm sao vậy?” Người được kêu là lão Vương đi qua, nhìn theo cánh tay đồng sự thấy một thi thể nằm trên mặt đất, hai mắt mở trừng, hiển nhiên là chấn kinh không nhẹ.

Bất quá lúc hắn nhìn thấy cũng sợ ngây người.

Chỉ thấy mấy người chết được khiêng lại đều có vết thương trí mệnh như nhau, sau ót cắm một nhánh cây, thất khiếu đổ máu mà chết.

Nhìn qua thì dường như nhánh cây kia đã xuyên qua đầu, đoạn tuyệt sinh cơ bọn họ, đây mới là vết thương trí mệnh.

“Điều này sao có thể?!”

Hai người đều lộ vẻ kinh hãi, hiển nhiên là hoảng sợ.

Nếu viên đạn hay mũi tên xuyên thấu xương đầu thì cũng không có gì kỳ lạ, nhưng nhánh cây muốn xuyên qua xương đầu thì không nhiều khả năng. Nếu muốn được cần động năng cường đại vì xương đầu rất cứng.

Ai có thể làm được chuyện này?!

Trong lòng hai người tràn ngập nghi ngờ.

“Khống chế không để tin tức truyền ra ngoài, tôi nghĩ Lâm cục trưởng sẽ phi thường cảm thấy hứng thú .” Lão Vương đề nghị.

Đối với loại hiện tượng quỷ dị này, cục cảnh vệ trung ương chưa chắc có hứng thú quan tâm nhưng tuyệt đối cũng không để truyền ra ngoài.

Có một số việc, giữ kín chân tướng trong tay một số người thì hợp lý hơn.

Lý Hải nằm trên mặt đất, thấy bọn họ xử lý chuyện thì nghĩ không biết nhị thiếu đi đâu, mấy người này không biết chết như thế nào?

Trên thực tế, Lý Hải cũng không nhìn thấy đám người này chết như thế nào.

Lúc hắn bị thương ngất đi thì nhìn thấy Mao Tổ đang công kích Diệp Khai. Về phần chuyện sau này như thế nào quả thực không hề có ấn tượng.

Tuy rằng hắn cũng biết nhị thiếu tựa hồ rất có thực lực nhưng không hề nghĩ những người này chết bởi tay nhị thiếu, dù sao công phu đám Mao Tổ thật sự là kinh thế hãi tục.

Lúc trước ở căn cứ Lâm Giang căn cứ, Diệp Khai có thể đánh gục Mao Tông đã khiến người ta phi thường giật mình. Vì lúc đó diễn biến quá nhanh nên Lý Hải cũng không thấy rõ, từ đó khó phán đoán về thực lực của Diệp Khai.

Chỉ là hắn rất rõ ràng, thực lực nhị thiếu chắc rất mạnh .

Nhưng giờ nhìn tử thi bị nhánh cây xuyên thấu đầu, thật sự khiến cho Lý Hải không thể bình tĩnh .

“Chẳng lẽ nói, nhị thiếu thật là tuyệt thế cao thủ thâm tàng bất lộ?” Ý nghĩ này bao trùm lấy đầu óc Lý Hải, khiến cho hắn rất khó bình tĩnh trở lại.

Qua không bao lâu, xe cứu thương cuối cùng chạy tới, theo đó là các thành viên bên ngoài của cục cảnh vệ trung ương.

Tuy rằng thực lực những người này cũng không phải rất mạnh, nhưng giác ngộ chính trị cao, có bọn họ lại đây thu thập tàn cục có thể làm cho người ta yên tâm .

Đám Lâm Uy đuổi theo hướng mà Lý Hải chỉ nhưng không phát hiện tình huống gì, không khỏi có chút hoài nghi Lý Hải bị thương nặng có nhớ lầm phương hướng?

Vạn nhất lầm phương hướng, vậy thì bọn họ đi càng nhanh thì càng ngày càng xa mục tiêu.

Lâm Uy ngừng lại, do dự không biết có nên tiếp tục đuổi theo?

“Cục trưởng, con đường này chắc không sai!” Bỗng nhiên có người nói.

Lâm Uy nhìn theo, thấy trên mấy nhành cây của một cây đại thụ bị cắt thành hình người.

Tình huống giống như có cao thủ dùng tốc độ cực nhanh chặt đứt cành cây.

Không hề nghi ngờ, nơi này lưu lại dấu vết có người vừa qua.

“Truy!” Lâm Uy vừa nhìn đến liền quát.

Chỗ cành cây bị đứt kia còn mới, nói rõ có người vừa qua đây chưa lâu.

Ngoại trừ cao thủ như Mao Tổ thì Lâm Uy không nghĩ ra có người nào, trong lòng cũng có chút nghi hoặc, Diệp Khai đi nơi nào?

Nhưng giờ ngoài việc truy đuổi theo dấu vết thì cũng không có cách nào hơn. Chỉ sau khi xác địnhh Mao Tổ đi nơi nào thì mới có thể kiểm tra an toàn của Diệp Khai, biết hắn có cao thủ tương trợ hay không.

Ông biết rõ, nếu không ai tương trợ, Diệp Khai căn bản không là đối thủ của Mao Tổ.

Đuổi theo hướng mới chừng hai km thì dẫn ra đường lớn, có đèn đường chiếu sáng, tầm nhìn cũng tốt hơn rất nhiều.

“Cục trưởng, đằng trước có vết máu!” Lại có người phát hiện tình huống.

“Ở đâu?!” Lâm Uy nghe xong, lập tức nhìn về phía trước.

Ngay tại chính giữa đường lớn có một vết máu nhỏ, còn chưa khô hẳn.

Không biết là vết máu ai lưu lại nhưng không hề nghi ngờ là bọn họ không có truy sai phương hướng.

“Tiếp tục truy đuổi!” Lâm Uy nhất thời tin tưởng tăng nhiều, nói với mọi người.

Tiếp tục đuổi theo thì phía trước lại xuất hiện tình huống.

Trên mặt đất có một cánh tay cụt, nhìn qua máu chảy đầm đìa rất ghê người.

“Chuyện gì vậy?!” Mọi người thấy, giật nảy mình.

Tuy rằng nói bọn họ đã quen sinh tử nhưng đột nhiên trên đường cái kinh thành thấy một cánh tay cụt như vậy vẫn chấn động.

Lập tức có người xông lên kiểm tra, thấy cánh tay này còn mới, dấu máu chưa khô, theo phân tích bề ngoài thì của người lớn tuổi, bàn tay có đầy vết chai, chắc có luyện công phu .

“Bàn tay tráng kiện, khớp xương thô to, có điểm tương tự với người Hình ý môn.” Lâm Uy nhìn thoáng qua, liền làm ra phán đoán,“Chẳng lẽ đây là cánh tay Mao Tổ, vậy cũng không thể tưởng tượng !”

Lại nhìn điểm cánh tay bị cắt đứt có vẻ thô ráp, giống như là trực tiếp bị người bứt ra khỏi vai.

“Lợi hại!” Lâm Uy lắc đầu, trong lòng chấn động.

Sau đó Lâm Uy chợt nghĩ, chẳng lẽ nói lão Diệp gia có cao thủ đang âm thầm thủ hộ Diệp Khai?

Nếu không như thế cũng vô pháp giải thích hết thảy hiện tượng trông thấy trước mắt.

Dù sao theo những gì chứng kiến tại hiện trường và trên đường đi thì đám Mao Tổ đa bị một cao thủ chém giết. Theo Mao Tổ một đường vội vàng chạy trốn thì có thể thấy vị cao thủ này vượt xa đám Mao Tổ, cho nên Mao Tổ mới có thể vội vàng chạy trối chết như chó nhà có tang.

“Cục trưởng, tiến thêm về trước sẽ tiếp cận đạo trường của Mao thị Hình ý môn.” Có người nhắc nhở Lâm Uy.

“Nga?!” Lâm Uy tướng quân nghe xong, nhất thời sửng sốt, ngẩng đầu lên nhìn nhìn xa xa, gật gật đầu nói,“Tiếp tục truy đuổi, tôi thật muốn nhìn xem Mao Tổ có phải đã chạy về ổ của ông ta!”

Lúc này ông dẫn đội tới là để bảo đảm an toàn của Diệp Khai. Nhìn tình huống hiện tại chắc là Mao Tổ đã yếu thế, bị đuổi đến tận ổ.

Theo điểm này mà xét thì Diệp Khai tựa hồ chắc không có gì đáng ngại.

Chỉ là Lâm Uy càng thêm tò mò, người nào có thể đánh đuổi cao thủ như Mao Tổ?

Đàn tràng của Mao thị Hình ý môn cũng không xa, đám Lâm Uy chạy vài phút đã tới.

Bọn họ nhìn thấy đèn đuốc sáng trưng, đã có mấy chục người từ trong phòng vọt ra, cầm theo các loại vũ khí đứng giữa quảng trường như hổ rình mồi.

Trên một cây cọc gỗ cao chừng năm mét chính giữa quảng trường có có một người vững vàng đứng ở nơi đó, trong gió đêm rất có phong thái.

Lão giả đang được người chống đỡ, một cánh tay đã bị kéo đứt, chính là chưởng môn nhân Hình ý môn Mao tổ mà đám Lâm Uy một đường truy tìm.

“Cụt tay quả nhiên là Mao Tổ!” Có ngwfi kinh ngạc nói,“Vậy là ai chặt đứt cánh tay ông ta?”

Lâm Uy cũng đã nhìn rõ người đang đứng trang nghiêm đón gió, không phải là ai khác mà chính là Diệp Khai mà ông phụng mệnh đồng chí Giang Thành tới bảo vệ.

“ Sao hắn lên được đó?” Lâm Uy nhìn Diệp Khai đứng trên cọc gỗ, trong lòng tràn ngập nghi ngờ.

Cọc gỗ cao năm mét, đường kính chỉ chừng 80 phân, đây là xuyên mã thung chuyên dùng của Mao thị Hình ý môn, nghe nói có từ rất xa xưa, không ngờ hôm nay có người không cần ngoại lực cũng có thể đứng vững lên trên.

Hơn nữa lại là Diệp Khai còn quá trẻ.

“Rất bất khả tư nghị !” Lâm Uy nuốt nước miếng, thầm nghĩ trong lòng.
Truyện đang hot:
Tình Nhân Đẳng Cấp Thế Giới
Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Cám ơn các bạn đọc đã ủng hộ
Top truyện hay nhất do độc giả bình chọn trên Vietwriter.com
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,584
Reaction score
639
Points
278
Chương 1171
Diệp Khai đứng trên cọc gỗ cao, ánh mắt như kiếm đảo qua, khí thế ngưng chú, không nói một lời.

Tướng quân Lâm Uy nhìn ra Diệp Khai tựa hồ ngưng tụ khí thế, giống như trước lúc khởi xướng công kích. Điều này khiến ông liên tưởng những người trước kia chắc là chết vào tay Diệp Khai.

“Sao có khả năng?!” Tướng quân Lâm Uy gãi đầu, không thể nghĩ thông.

Trong Mao gia đạo tràng đứng đầy các đệ tử của Mao thị Hình ý môn. Những người này đều là thủ hạ trung tâm của Mao Tổ, công phu đều không tệ, nếu không có chuyện phát sinh ngoài ý muốn thì những người này trên cơ bản đều nhập vào các nghành của thủ hạ dưới tay Ma Cửu, ví dụ như làm vệ sĩ.

Đại bộ phận nhân, đều trở thành quan to quý nhân bảo tiêu.

Mao Tổ đứng ở nơi đó, chỗ tay bị cụt vẫn rỉ máu. Ông ta chạy trốn Diệp Khai tới đây, trên cơ bản không có cơ hội để thở. Giờ tuy rằng được các đệ tử giúp đỡ, nhưng thể lực tiêu hao quá độ nên sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.

“Anh rốt cuộc là loại người nào?” Mao Tổ nhìn Diệp Khai đứng trên cọc gỗ, có chút tuyệt vọng hỏi.

Diệp Khai không trả lời, ánh mắt nhìn về giữa sân giống như đèn pha, đếm được tổng cộng ba mươi sáu người của Mao thị.

Nhìn ra được, công phu đám này không tệ, chỉ là biểu tình lúc này không phải căm phẫn mà là thất kinh, Mao Tổ trọng thương khiến bọn họ bị đả kích tương đối lớn.

Uy vọng của Mao Tổ trong môn rất cao, một thân võ học Hình ý môn đã tới đỉnh phong, là ngọn núi cao không thể vượt trong lòng các đệ tử. Nhưng hiện giờ thần tượng của bọn họ bị người đánh trọng thương, còn chặt đứt một tay, thật sự không ai có thể tiếp nhận.

“Ông không biết tôi là người như thế nào, lại dám mang một đám người tới giết tôi?” Diệp Khai bĩu môi nói.

Diệp Khai cũng không biết rõ Mao Tổ, hắn đuổi theo tới đây mới phát giác đối phương là chủ nhân một đạo tràng võ, trách không được có thể có nhiều cao thủ như vậy.

Diệp Khai cũng cảm thấy rất kỳ quái, mình kết oán thế nào mà Mao Tổ dẫn người phục kích hắn?

Nếu không phải Diệp Khai có bài tủ chưa lật, vạy thì đêm nay sẽ chết ở trong tay Mao Tổ.

Vốn hắn hoàn toàn có thể đem Mao Tổ đương trường chém giết, chỉ là vì muốn làm rõ ràng lai lịch đối phương nên chỉ bẻ gãy một tay Mao Tổ, sau đó một đường đuổi giết mà đến.

Hiện tại tuy rằng đã biết xuất xứ của đối phương nhưng lại không biết đến tột cùng là ai sai khiến ám sát. Theo như tình huống trước mắt thì phải có thâm cừu đại hận, ngoại trừ trước kia thì gần đây cũng chỉ có Liễu Ứng Long .

Chẳng lẽ nói, đám Mao Tổ chính là người bên Liễu Ứng Long?

“Nói ra người chủ phía sau màn của ông, có thể lưu ông toàn thi.” Diệp Khai trên cao nhìn xuống, nói với Mao Tổ.

“Toàn thi sao? Hắc.” Mao Tổ cũng kiên cường, cười lạnh một tiếng nhưng trong lòng sầu thảm.

Một cánh tay của ông ta đã bị kéo đứt, sao còn có thể lưu lại toàn thi?

Chỉ là Mao Tổ thật sự kinh hãi với một thân công phu của Diệp Khai. Không biết người này như thế nào liền luyện thành công phu siêu phàm nhập thánh như vậy. Nghĩ đến tình huống vừa rồi Diệp Khai ra tay chém giết thủ hạ của mình, Mao Tổ vẫn còn thấy sợ hãi.

Cơ hồ chỉ trong chớp mắt, Diệp Khai phất tay dấy lên một cơn gió lốc, kéo theo vô số lá khô khiến người ta trợn mắt. Đến khi ông ta khôi phục thị lực thì thấy thủ hạ của mình đã chết sạch sẽ, trên đầu mỗi người đều cắm một nhánh cây.

Kiểu chết yêu dị như vậy khiến Mao Tổ hoài nghi Diệp Khai không phải nhân loại, nếu không sao có công phu cao như vậy? Đây quả thật là tình tiết trong tiểu thuyết tiên hiệp.

“Nếu ông không thành thật nói ra thì những người này đều chôn cùng.” Diệp Khai lạnh nhạt nói, thật giống như những người bên dưới như gà đất chó sứ.

“Sư phụ, dài dòng với hắn làm gì, mọi người cùng tiến lên, không tin giết không được hắn!” Đệ tử đến đỡ Mao Tổ căm tức.

“Câm mồm, chúng ta không phải là đối thủ của hắn!” Mao Tổ quát lớn, tiếp theo hạ giọng,“Cho dù lên cùng một chỗ cũng không phải đối thủ của hắn!”

Biết như vậy nhưng Mao Tổ cũng không dám nói ra thủ phạm sau màn.

Ma Cửu là hạng người nào, Mao Tổ theo ông ta lâu như vậy rất rõ ràng.

Nếu đắc tội Ma Cửu, kết cục của Mao thị Hình ý môn trên dưới chỉ có một kết cục chó gà không tha.

Nhưng nếu không đáp ứng yêu cầu của Diệp Khai vậy thì bọn họ cũng có kết quả chó gà không tha, dù sao Mao Tổ đã lĩnh giáo đủ thủ đoạn vừa rồi của Diệp Khai.

Ngay lúc này, nhân mã bên tướng quân Lâm Uy chạy tới.

“Diệp phó cục trưởng không có việc gì chứ?” Tuy rằng nhìn Diệp Khai một bộ thần thanh khí sảng nhưng Lâm Uy vẫn quan tâm hỏi, dù sao đây là nhiệm vụ đồng chí Giang Thành giao cho, không thể sơ suất.

“Lâm cục trưởng lo lắng, không có việc gì.” Diệp Khai nhìn đám Lâm Uy vũ trang hạng nặng, dĩ nhiên có thể khẳng định là đồng chí Giang Thành phái ra .

Nếu không ai có thể khiến cho cục cảnh vệ trung ương dốc toàn bộ lực lượng?

Hơn nữa nhìn kỹ trong bọn họ có thể nhận ra một số khuôn mặt tràn đầy thần tinh khí, có phong phạm nhất phái cao thủ, chắc là những cao thủ do đại sư phụ đào tạo ra.

Nghe Diệp Khai khẳng định, Tướng quân Lâm Uy cuối cùng yên lòng, chuyện đêm nay cũng không để lỡ.

Ông nhìn sang đám người Mao Tổ, lớn tiếng quát hỏi ,“ Cục cảnh vệ trung ương làm việc, các anh muốn làm cái gì, tạo phản sao?!”

“Còn không buông hung khí trong tay , thúc thủ chịu trói?!”

“Nộp vũ khí đầu hàng, nếu không giết!”

“Nếu còn chống lại, chó gà không tha!”

Các thủ hạ của Tướng quân Lâm Uy đều đường dài bôn tập mà đến, lúc này cũng một bụng sát khí.

Đám Mao Tổ nhìn bên Lâm Uy mang theo vũ khí hạng nặng đều hít một hơi khí lạnh, không nghĩ tới những người này chẳng những tự xưng là cục cảnh vệ trung ương mà còn mang theo vũ khí sát thương đại quy mô như vậy, thật sự muốn tàn sát bọn họ!

Tướng quân Lâm Uy cũng có chút lo lắng, người trong Mao gia đạo tràng không ít, hơn nữa nơi này gần với khu dân cư, vạn nhất đã xảy ra sống mái đại quy mô sẽ tạo ra ảnh hưởng bất lợi. Vì thế ông vẫn hy vọng có thể hòa bình giải quyết việc này, bởi vậy hắn cũng không cản đám thủ hạ gây áp lực với bên Mao Tổ.

Mao Tổ nhìn về phía Diệp Khai, hiển nhiên ông ta tối kiêng kị không phải người của cục cảnh vệ trung ương mà là sát tinh Diệp Khai này.

“Nói vậy ông đã thấy được, Lâm cục trưởng của cục cảnh vệ trung ương đều đến đây, chắc biết tính nghiêm trọng của chuyện này, nếu nghĩ cho môn hạ vậy thì nói ra người chủ phía sau màn là ai, chuyện sau này tôi không hề quản tới.” Diệp Khai nhìn Mao Tổ nói.

Mao Tổ tự nhiên rõ ràng, cục trưởng cục cảnh vệ trung ương xuất hiện có ý gì, điều này biểu hiện đồng chí Giang Thành tự mình chú ý chuyện này, hơn nữa phái ra lực lượng tối cường trong kinh thành đến xử lý.

Tuy rằng về giá trị vũ lực thì những người này chưa chắc có thể gây ra uy hiếp quá lớn cho ông ta. Nhưng tính chất chuyện này hoàn toàn khác, ông ta phải suy nghĩ cho con cháu đệ tử.

Trong tình huống đối phương chiếm cứ ưu thế tuyệt đối, ông ta sao phải bảo đám đệ tử chôn cùng?

Thực sự vừa rồi Mao Tổ cũng không chiếm tiện nghi gì, tuy rằng bọn họ sát thương hai cảnh vệ của Diệp Khai nhưng trong trận chiến cuối cùng bị Diệp Khai gió thu cuốn hết lá vàng chém giết sạch sẽ.

Nếu không phải Diệp Khai vì lưu mạng để tìm ra người làm chủ phía sau thì chắc là Mao Tổ cũng đã bị chém giết đương trường.

Lần này Ma Cửu đún là chọ phải tổ ong vò vẽ lớn.

“Chuyện này là Ma Thái Hướng sai sử .” Mao Tổ suy nghĩ một hồi, rốt cục chịu thua .

Ông ta rõ ràng, trước hết qua cửa này rồi nói sau, nếu không cả nhà cao thấp khẳng định là chó gà không tha, một khi người của cục cảnh vệ trung ương nổi sát tâm thì không cần quá nhiều cố kỵ.

“Ma Thái Hướng là người nào?” Diệp Khai đối với cái tên này là hoàn toàn xa lạ .

Với tuổi của hắn, dĩ nhiên sẽ không biết Ma Cửu Ma Thái Hướng không có thanh danh đời trước, cũng không biết lai lịch của ông ta.

Mao Tổ nghe Diệp Khai nói vậy thì lặng ngắt.

Chuyện lần này thật sự Ma Cửu Ma Thái Hướng nổi cơn, không duyên cớ trêu chọc một sát tinh như vậy.

Người của Mao thị đàn tràng buông vũ khí xuống theo lệnh của Mao Tổ, sau đó được người của cục cảnh vệ trung ương bao vây, lấy danh sách, người nào nghi vấn thì để riêng, xung quanh dăng giới tuyến.

Diệp Khai cũng nghe đủ tin tức từ miệng Mao Tổ.

“Lão thất phu, dám thiết kế ám sát mình?!” Nghe được Ma Cửu chính là ngọn núi mà Liễu Ứng Long dựa vào, Diệp Khai liền giận tím mặt, đồng thời hắn cũng rõ ràng Mao Tổ vì sao đáp ứng Ma Cửu đến giết hắn, dù sao em trai Mao Tông của ông ta chết ở trong tay hắn.

“Đừng nóng, chuyện này phải cẩn thận điều tra rõ rồi nói sau.” Tướng quân Lâm Uy nghe xong, liền khuyên can.

Tướng quân Lâm Uy cũng không phải rất rõ ràng tình huống bên trong, nhưng nếu chuyện đã kinh động đồng chí Giang Thành vậy thì chắc sẽ dấy phong ba. Dù Ma Cửu tư lịch đủ lão cũng không thoát khỏi liên quan, xử lý cuối cùng thế nàobây giờ còn rất khó nói.

Nhưng Tướng quân Lâm Uy có quan hệ tốt với lão Diệp gia, dĩ nhiên không hy vọng Diệp Khai quá mức xúc động, lại sinh ra chuyện gì.

Bất quá ông vừa nói chưa dứt thì đã phát hiện Diệp Khai không còn ở bên người.

“Di, người đi nơi nào ?” Tướng quân Lâm Uy không khỏi sửng sốt, tuy rằng ông chấp chưởng cục cảnh vệ trung ương nhưng một thân công phu chỉ có thể nói là bình thường, tự nhiên nhìn không ra Diệp Khai rời đi vào lúc nào.

“Vừa mới bay đi ......” Có người há to miệng, chỉ vào không trung.
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,584
Reaction score
639
Points
278
Chương 1172
Buổi tối này chắc không có bao nhiêu người có thể ngủ an ổn.

Tin tức Ma Cửu sai sử Mao thị huynh đệ chặn giết Diệp Khai lập tức liền thông qua các loại con đường truyền ra ngoài trong phạm vi nhỏ nhưng dấy lên sóng gió thật lớn.

Thế lực khắp nơi sau khi nghi nghe nói đều muốn mượn cơ hội này làm chút chuyện.

Thực hiển nhiên, một khi Diệp Khai xảy ra chuyện thì lão Diệp gia nhất định sẽ hành động. Trong lúc vội vàng khó tránh khỏi sơ hở, nếu vậy thì chính là cơ hội của người khác.

Cơ hội như vậy là ngàn năm một thuở.

Người có ý tưởng như vậy cũng không phải là số ít, nhưng đồng chí Giang Thành chỉ cầu đừng có gặp chuyện không may là tốt rồi.

Nếu lão Diệp gia ngã xuống thì đối với bản thông chưa hoàn thành bố trí chiến lược mà nói quả thật không phải chuyện gì tốt, rất có khả năng làm cho căn cơ của ông lung lay.

Bởi vậy sau khi ông bảo Đàm Thắng Kiệt điều động đám Lâm Uy cứu viện vẫn theo dõi chặt chẽ tình thế biến hóa.

Nhưng tin tức từ bên ngoài truyền đến lại làm cho đồng chí Giang Thành không thể tưởng tượng.

“Anh nói, một mình Diệp Khai sao có thể thoát thân khỏi khốn cục?”

“Có thể là cao nhân âm thầm tương trợ?”

“Điều này sao có thể, Diệp Khai lại là tuyệt đỉnh cao thủ?!”

“ Cánh tay Mao Tổ bị bứt ra?”

Sau khi các loại tin tức báo trở về khiến cho đồng chí Giang Thành cùng Đàm Thắng Kiệt vẫn trực ở bên cảm thấy khiếp sợ, ai cũng thật không ngờ, Diệp Khai lại có con bài chưa lật lớn như thế.

Dựa vào người không bằng dựa vào mình, nếu Diệp Khai không có một thân công phu sâu không lường được vậy thì đêm nay chắc chết trong tay Mao thị huynh đệ.

Sau khi tin tức Mao gia đạo tràng bất chiến mà hàng truyền đến thì hai người cuối cùng thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Nếu Mao Tổ dựa vào nơi hiểm yếu chống lại, Mao gia đạo tràng cùng cục cảnh vệ trung ương phát sinh kịch chiến thì sẽ đem lại ảnh hưởng nghiêm trọng cho kinh thành.

Nhất là bên trong Mao gia đạo tràng có rất nhiều đệ tử sơ cấp, đều là con cháu thích hóng chuyện của hào môn trong kinh thành. Nếu đám này có gì không hay thì sẽ khiến cho các phương diện hỗn loạn, lúc đó đau đầu đồng chí Giang Thành.

“ Đồng chí Thắng Kiệt, anh phải nhớ.” Đồng chí Giang Thành nghĩ đến chuyện này liền dặn Đàm Thắng Kiệt.“Về sau trong kinh không thể thiết lập cái gì võ thuật đàn tràng, số hiện tại phải quản lý nghiêm ngặt, xác định rõ trách nhiệm, nếu không nghiêm khắc thủ tiêu.”

“Tốt.” Đàm Thắng Kiệt nghe xong sau, tỏ vẻ hoàn toàn đồng ý.

Trên thực tế, những người này suốt ngày ăn no rảnh việc gây ra bao sóng gió cho kinh thành, gây phản cảm không chỉ có hai người đồng chí Giang Thành cùng Đàm Thắng Kiệt.

Nếu như có thể bỏ phiếu thì chắc cả cục chính trị đều đồng ý thủ tiêu tổ chức võ thuật đàn tràng.

“Cái gì, Diệp Khai bay đi ?!”

Đàm Thắng Kiệt đột nhiên lại nhận được điện thoại của Lâm Uy, không khỏi ngây ngẩn cả người.

Rất nhiều người mục kích, nói là Diệp Khai sau khi nghe được tin tức về Ma Cửu từ miệng Mao Tổ liền bay đi .

“Điều này sao có thể?” Đồng chí Giang Thành lắc đầu nói,“Nếu là nói chạy nhanh nhảy cao thì còn tin được, về phần nói bay đi thì hoang đường, Diệp Khai là chim chóc a?”

Đàm Thắng Kiệt nghe xong cũng chần chờ,“Lúc trước đại sư phụ ở hậu viện tựa hồ cũng có một số cử chỉ thần dị, bay lên hay không còn rất khó nói.”

Đồng chí Giang Thành nghe hắn nói như vậy cũng nghi thần nghi quỷ,“Lão Diệp gia đến tột cùng có chuyện gì mà tạo ra một quái thai như Diệp Khai?”

Tuy rằng nói lúc trước vì mượn sức lão Diệp gia, đồng chí Giang Thành cho Diệp Khai một thân phận thiếu tướng phó cục trưởng cục cảnh vệ trung ương. Đây chẳng qua là tiện tay thêm vào, nhưng lúc này nhìn qua cảm giác mà Diệp Khai gây cho mọi người cảm giác quả thật là phi thường độc đáo. Nếu nói đến ai khác bay đi, mọi người chỉ biết cười trừ.

Nhưng sau khi Diệp Khai gặp mặt cùng đại sư phụ thì đại sư phụ liền mất tích .

Chuyện này rất khó nói, trước khi đại sư phụ rời đi có từng trao đổi qua với Diệp Khai điều gì, thậm chí là truyền xuống y bát.

Hai người tuy rằng tràn ngập hồ nghi, nhưng cũng không nói thêm gì nữa.

Chỉ là đồng chí Giang Thành ngây người mấy phút rồi nói,“Không đúng, hay là Diệp Khai đi nhà Ma Cửu?”

“Điều này vô cùng có khả năng.” Đàm Thắng Kiệt cũng gật đầu nói.

Hai người nhất thời trợn mắt há mồm, nếu Diệp Khai thật sự là tuyệt đỉnh cao thủ như lời của Lâm Uy vậy thì lần này Ma Cửu Ma Thái Hướng gặp xui xẻo lớn. Với thủ đoạn tàn nhẫn của hắn thì phần nhiều khả năng sẽ đi tìm Ma Thái Hướng tính sổ.

Nói như thế nào, Ma Cửu Ma Thái Hướng cũng là ủy viên trung ương dự khuyết thời khai quốc, có một số chuyện không tiện áp dụng với ông ta. Nếu không người nào không rõ sẽ nói này nọ, gây ra thị phi về năng lực chấp chính của đồng chí Giang Thành.

“Anh xem phải xử lý như thế nào?” Đồng chí Giang Thành hỏi Đàm Thắng Kiệt.

“Nhanh chóng triển khai ngăn trở, nơi chỗ của Ma Thái Hướng vẫn có người của chúng ta theo dõi bên ngoài.” Đàm Thắng Kiệt đề nghị.

Đồng chí Giang Thành gật đầu, đồng ý .

**

Tin tức của Ma Cửu Ma Thái Hướng cũng không chậm trễ, gần như biết ngay lập tức chuyện Diệp Khai xâm nhập Mao gia đạo tràng.

“Chuyện Mao Tổ làm sao bây giờ, ngay cả một đứa trẻ chưa ráo máu đầu cũng không bắt được?” Ma Cửu nghe được tin tức Mao Tổ thất lợi trong tay Diệp Khai không khỏi oán hận, hất vỡ cả chén trà.

“Diệp Khai cũng không phải người bình thường, hai mươi đã là thị trưởng, còn là thiếu tướng phó cục trưởng cục cảnh vệ trung ương, khắp thiên hạ chỉ có mình hắn, sao có thể dễ đối phó ?” Một người bên cạnh nói,“Lão Ma ngươi an nhàn quá nhiều, đầu óc mất linh hết.”

“Sợ là tin tức không thật, Diệp Khai sao có khả năng lợi hại như vậy, chẳng lẽ là có những người khác xuất thủ ?” Còn có người hoài nghi.

Vài người nhất thời đều trầm mặc, tuy rằng nói bọn họ hình thành này tiểu đoàn thể này coi như rất có thực lực. Nhưng các đại phái hệ trong kinh thành cũng không phải ngồi không, thình lình bị cắn trúng một ngụm thì bình thường, nhưng đợi cho người ta phản ứng lại thì làm ra chuyện gì còn rất khó nói.

“Mấy vị lão gia tử, bên ngoài tựa hồ có người vây quanh.” Qua một hồi, có người chạy từ bên ngoài vào, thần sắc khẩn trương nói.

“Là loại người nào?” Ma Cửu nghe xong nhất thời nhíu mày.

“Hình như là người của cục cảnh vệ trung ương, tôi biết người phụ trách, là một thượng tá.” Người nọ hồi đáp.

Người của cục cảnh vệ trung ương vây quanh nơi này?

Mấy người nghe xong đều hai mặt nhìn nhau, nhất thời khó có phán đoán chuẩn xác.

“ Chưa chắc đến vì chúng ta đến.” Đầu óc Ma Cửu vẫn nhanh nhạy, giây lát đã có phán đoán,“Phỏng chừng chính là đồng chí Giang Thành lo lắng tình thế phức tạp nên phái người vây quanh nơi này, chúng ta cũng không cần quá lo lắng, yên lặng xem biến hóa là được.”

“Thoạt nhìn, lão Diệp gia chắc đã biết Mao Tổ là chúng ta sai sử ......” Có người nói.

Nếu không như thế, cục cảnh vệ trung ương cũng sẽ không phái người vây quanh nơi này, hiển nhiên lo lắng tình thế phức tạp hóa.

Tuy rằng nói có một số việc nhất định phải giải quyết, nhưng giải quyết theo lý lẽ còn đỡ, nếu xé rách mặt gây chiến sẽ tạo thành ấn tượng phi thường không tốt với bên ngoài, đây là chỗ cao tầng không hy vọng nhìn đến .

Mấy người này đều là hạng đa mưu túc trí, dễ dàng đoán được dụng ý của đồng chí Giang Thành.

“Như vậy cũng tốt, Mao Tổ tuy rằng gặp chuyện không may nhưng chúng ta còn có giảm xóc, có dư địa đàm phán.” Ma Cửu thở phào, dựa vào ghế sô pha, gắng trấn tĩnh nói,“Chúng ta có lão tư cách, nhất định không có mấy người nguyện ý công nhiên làm khó dễ .”

“Không sai không sai.” Vài người thâm chấp nhận.

Ở trong nước, lão tư cách đại biểu cho vốn liếng chính trị thật lớn, cho dù có vấp váp nhỏ gì cũng hoàn toàn có thể che lấp. Dù sao đến hiện tại, số lão nhân thời khai quốc càng ngày càng ít, những người có thể sống đến giờ đều được đối đãi đặc biệt.

Đây là chỗ dựa lớn nhất của bọn họ.

“Không sai cái rắm, lão tử muốn giết các ngươi, ai dám ngăn trở?!”

Phía sau bọn họ bỗng nhiên chợt nghe đến thanh âm một người tuổi còn trẻ tiến vào.

Không biết từ khi nào, cửa lớn đã bị một cước đá tung. Một người tuổi còn trẻ đằng đằng sát khí lơ lửng trong không khí, giống như một sát thần.

“Cái gì?!”

“Thật sự có chuyện này!”

Mấy lão nhân nhìn đến Diệp Khai trôi nổi trong không khí đều hoảng sợ.

Tuy rằng nói bọn họ được xưng không sợ quỷ thần, chỉ có tín ngưỡng, nhưng lớp người trước vẫn bán tín bán nghi, cho dù là khai quốc thái tổ cũng có rất nhiều biểu hiện thần dị, sao có khả năng không hề sợ hãi?

Mắt thấy Diệp Khai giống như thần linh hiện lên trước mắt, muốn nói đám Ma Cửu trong lòng không sợ hãi, đó là lời nói dối.

“Người nào là Ma Cửu?” Diệp Khai buông thõng, sát ý hiển hiện trong mắt.

Ma Cửu nghe được, trong lòng thấy run rẩy, gắng gượng nói,“Lão phu đây, ngươi là người nào? Đừng tưởng rằng giả quỷ thần thì có thể dọa được lão phu, kỳ thật......”

“Phốc......” một tiếng, chỉ thấy thân thể Ma Cửu bỗng nhiên toác ra, máu me bay tung tóe lả tả khắp phòng.

“Dông dài, ai có thời gian nghe ngươi nói vô nghĩa.” Diệp Khai một quyền đánh ra, chậm rãi thu trở về, sau đó có chút khinh thường hừ một tiếng,“ Đám cặn bã các ngươi chỉ giỏi trốn chỗ âm u như chuột bày mưu hại người. Diệp mỗ đường đường chính chính nhất kích, ai có thể đủ chống đỡ được?”

Mấy lão nhân bị tình cảnh trước mắt dọa cho điếng hồn, có hai người trực tiếp ngất đi.

Ban đêm, đám Mao Tổ phụng mệnh chặn giết Diệp Khai bất thành, bị Diệp Khai đuổi giết, đuổi tới trong phủ Ma Cửu.

Diệp Khai một chưởng đánh nát Ma Cửu thành máu, tru sát!
Truyện đang hot:
Tình Nhân Đẳng Cấp Thế Giới
Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Cám ơn các bạn đọc đã ủng hộ
Top truyện hay nhất do độc giả bình chọn trên Vietwriter.com
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,584
Reaction score
639
Points
278
Chương 1173
Sau khi nhận được tin tứ Ma Cửu bị Diệp Khai tru giết, đồng chí Giang Thành lấy tay đè trán, nhăn nhó nói với Đàm Thắng Kiệt.

“Không chỉ có một mình Ma Cửu, còn thêm hai người bị dọa ngất, một người trong đó đã đột quỵ, một người còn chưa tỉnh lại.” Đàm Thắng Kiệt cũng nhíu mày nói,“ Mấy người này chắc đều phải báo tang, nhưng giờ lấy danh nghĩa gì để xử lý mới khó.”

Tư cách đám Ma Cửu đủ lão, cấp bậc cũng đến, tuy rằng năm đó chức vị cũng không cao, nhưng lực ảnh hưởng hiện tại vẫn còn, các phương diện cũng không khả năng tùy tiện có lệ”.

Ít nhất, về bề ngoài thì cả đảng và chính quyền đều cần ra mặt để tới dự lễ truy điệu và an ủi người nhà.

Nhưng bây giờ vấn đề có vẻ nghiêm trọng, Diệp Khai một quyền đánh Ma Cửu thành vũng máu, giờ không biết phải xử lý hậu sự thế nào. .

“Chưa nói các chuyện khác, xem thái độ các phương diện rồi nói sau?” Đàm Thắng Kiệt thử thăm dò.

Mọi người đều cảm thấy có chút đau đầu với chuyện tối nay.

Diệp Khai giết người thật ra là việc nhỏ, mấu chốt phải xem hắn giết ai. Dù Ma Cửu có vấn đề gì thì cũng là lão nhân khai quốc, thân phận ủy viên dự khuyết trung ương, năm đó từng đảm nhận trọng trách một tỉnh một bộ. Tuy rằng giờ ông ta vi phạm pháp luật nghiêm trọng nhưng chuyện này không nên tự giải quyết, nhất là dùng thủ đoạn cực đoan đương trường tru sát.

Không thể nghi ngờ, phương thức xử lý này của Diệp Khai không ổn.

“Không thể được.” Đồng chí Giang Thành lập tức liền lắc đầu phủ định đề nghị của Đàm Thắng Kiệt,“Lão Diệp gia hiện tại đối với chúng ta còn rất trọng yếu, không thể để cho bọn họ lâm vào bị động, đó là dao động căn cơ chấp chính của chúng ta, không thể thực hiện.”

Lão Diệp gia một nhà độc đại chắc chắn khiến nhiều người ngứa mắt nhưng quân quyền mà lão Diệp gia nắm giữ là sự thực không ai có thể lay động. Trụ cột này đối với đồng chí Giang Thành mà nói cũng cực kỳ trọng yếu, không duyên cớ bán đứng lão Diệp gia sẽ chỉ càng mang thêm chuyện xấu trong tương lai.

Thậm chí cũng có khả năng kích phát đại mâu thuẫn, khiến tình thế hỗn loạn, điều này không phải ý của đồng chí Giang Thành.

Cho nên hiện tại, đồng chí Giang Thành chỉ có đao trảm loạn ma, xử lý ổn thỏa, không cho người khác tìm được cơ hội gây khó dễ cho lão Diệp gia, thậm chí càng không để cho Diệp Khai lâm vào phiền toái.

Dù sao, sau khi biết được tin tức, đồng chí Giang Thành cùng Đàm Thắng Kiệt đều chấn động đối với thực lực cường đại của Diệp Khai. Đây chính là một người không dễ chọc, còn đáng sợ hơn nhiều so với một ủy viên cục chính trị, thậm chí là thường vụ.

Lão Diệp gia có vũ khí nhân tính cường đại như Diệp Khai thật khiến cho người ta cảm thấy không thể khiêu chiến .

Hai người thương lượng biện pháp làm nhạt chuyện này, đồng chí Giang Thành liền đột nhiên hỏi.“Anh nói nếu thật sự muốn xé rách da mặt thì chúng ta nắm chắc được bao nhiêu phần có thể đối phó được hắn?”

Tuy rằng đồng chí Giang Thành cũng không nói “Hắn” là ai, nhưng Đàm Thắng Kiệt khẳng định biết đối tượng ám chỉ của đồng chí Giang Thành. Hắn trầm ngâm một hồi rồi lắc đầu nói,“ Cái giá quá đắt, trừ phi chúng ta nguyện ý hy sinh cả một thành thị, nhưng cũng không thể đủ cam đoan có thể hoàn toàn trừ bỏ hắn.”

Sau khi Diệp Khai tru giết Ma Cửu thì người của cục cảnh vệ trung ương cũng tiến vào nhưng sau khi nhìn đến hiện trường, Lâm Uy cũng chỉ biết khiếp sợ mà không biết làm gì.

Tuy rằng nói có mấy người của cục cảnh vệ trung ương muốn bắt Diệp Khai nhưng bị Diệp Khai cách không hút mấy chục vũ khí cá nhân vào trong tay, sau đó vò thành một nạm thì bọn họ cũng không dám nói cái gì .

Thực hiển nhiên, biểu hiện của Diệp Khai đã vượt ra ngoài tiêu chuẩn bọn họ hiện tại có thể lý giải .

Tuy rằng không rõ ràng Diệp Khai như thế nào đột nhiên trở nên lợi hại như vậy , nhưng bọn họ có thể xác định nếu Diệp Khai muốn hoàn toàn có thể hủy diệt bọn họ không chút dấu vết. Còn hiện giờ thì vũ khí thông thường chắc là không thể gây nguy hiểm cho Diệp Khai mảy may.

Nếu thật sự muốn đối phó Diệp Khai chắc cũng chỉ có thể vận dụng vũ khí hạt nhân, mới có khả năng thành công.

Nhưng muốn sử dụng vũ khí hạt nhân ở thành thị của quốc gia mình, hơn nữa ngay ở kinh thành, trừ phi là người lãnh đạo nổi điên , ít nhất đồng chí Giang Thành cũng không làm ra quyết định như vậy.

“Chẳng lẽ nói, trên đời thật sự có thần tiên?” Đồng chí Giang Thành không thể bình tĩnh .

“Có lẽ là có, cũng có lẽ không có, ai biết được?” Đàm Thắng Kiệt cũng chỉ có thể trả lời vậy,“Chỉ nhìn biểu hiện của Diệp Khai thì tựa hồ khoảng cách với thần tiên cũng kém không nhiều lắm.”

Hai người ngồi bàn bạc đối sách, tự nhiên cần bên quân ủy phối hợp, đồng thời điều động một số nghành đặc biệt bên an ninh và cảnh sát.

Hành động của mọi người chỉ để làm sao giảm thiểu nhỏ nhất hậu quả mà Diệp Khai để lại.

Chuyện này nói thì đơn giản nhưng làm mới phức tạp.

Lúc ấy nhìn thấy Diệp Khai ra tay chừng có mấy chục người, biết chuyện cũng chừng có ba, bốn trăm người. Tuy rằng đại bộ phận đều là người của cục cảnh vệ trung ương nhưng đồng dạng cũng quan hệ đến rất nhiều thành viên có thế lực.

Cho nên tuy rằng dân chúng không biết gì nhưng các thế lực lớn đều biết rõ Diệp Khai ra tay tru sát Ma Cửu. Tin tức này truyền ra ngoài cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

Chuyện mà bên đồng chí Giang Thành có khả năng làm chính là tận khả năng tiêu hủy hết mọi chứng cư, biến chuyện này thành một truyền thuyết không thể kiểm chứng.

Về phần chuyện điều tra sau này thì không ai dám lật lên, dù muốn cũng chỉ tự làm mất mặt mà thôi.

“Lão Diệp gia sẽ nhận tình.” Xong xuôi việc này, đồng chí Giang Thành bỗng nhiên nói một câu.

Mặc dù đột ngột nhưng Đàm Thắng Kiệt hiểu được .

Bọn họ làm nhiều chuyện như vậy, lão Diệp gia chắc sẽ biết. Có một số chuyện không cần nói ra, trong lòng mọi người hiểu là được, nhất là đến thân phận như bọn họ.

Chỉ không biết tiểu tử Diệp Khai sau khi trải qua chuyện này còn có thể tiếp tục tĩnh tâm thành thành thật thật làm thị trưởng?

“Hay giao thêm trọng trách cho hắn.” Đàm Thắng Kiệt bỗng nhiên nói.

“Nga?” đồng chí Giang Thành nghe xong, đăm chiêu gật đầu.
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,584
Reaction score
639
Points
278
Chương 1174
Hai năm sau màn huyết tinh ở kinh thành, đã sắp đến ngày quốc khánh.

Thời tiết nóng hầm hập, đã lâu không thấy trời mưa.

Một chiếc xe Hồng Kỳ lớn chạy vào sân bay của thủ đô, đỗ trong bóng râm của đại sảnh.

Một người chừng ba mươi tuổi bước xuống xe, đi kèm là một nữ thư ký trẻ trung cầm ô, nhìn cũng biết là nhân sĩ thành công.

Người thanh niên kia đi vào trong đại sảnh tìm vị trí ngồi xuống, nhắm mắt dưỡng thần.

Hơn mười phút sau, có một chuyến bay nội địa hạ cánh, người thanh niên liền mở mắt, nói với nữ thư ký.“Đi thôi, chắc là lão Nhị đến.”

Trong số tiếp viên thấy người trẻ thanh niên này khá quen mắt, suy nghĩ một chút mới à lên,“Kia không phải là lão bản Diệp Kiến Hoan của tập đoàn giải trí Hoan Nhan sao?”

Trong hai năm gần đây, nghành công nghiệp giải trí trong nước phát triển cực nóng, tập đoàn giải trí Hoan Nhan đã theo đó phát triển thành tập đoàn lớn nhất trong nước, nhân viên đã vượt quá ngàn người. Về phạm vi nghiệp vụ, nhờ vào tài chính dồi dào nên đầu tư mạnh mẽ vào điện ảnh, vũ đạo, âm nhạc, văn học, bắt đầu khai thác thị trường nước ngoài.

Lão bản Diệp Kiến Hoan dĩ nhiên là đối tượng trọng điểm theo dõi của truyền thông, nhất là bối cảnh thân phận cực cao của hắn, thêm vào vô số giai thoại tình ái với các giai nhân càng chiếm đầu bảng.

Diệp Kiến Hoan cũng không bài xích gì chuyện này, rất ít khi ra tay quá nặng hoặc đưa ra tòa án với mấy tờ báo chuyên đưa tin đồn thổi.

Nguyên nhân vì như thế, người biết hắn càng nhiều, đều tò mò muốn biết bộ dạng của lão bản tập đoàn giải trí Hoan Nhan.

Chỉ là người trong đại sảnh cũng tò mò, người có thể khiến cho Diệp lão bản tự mình ra mặt tới đón là người nào?

Vài phút sau, cuối cùng cũng nhìn thấy hành khách mang hành lý đi ra.

“Lão Nhị, anh ở trong này!” Diệp Kiến Hoan thấy được Diệp Khai, liền bỏ cặp kính đen xuống hô lớn.

Diệp Khai mặc bộ vest lịch lãm, nhìn qua khá trầm tĩnh.

Sau khi hắn nhìn thấy Diệp Kiến Hoan thì mỉm cười, khoát tay.

Quan hệ hai anh em rất tốt, một theo chính trị, một theo kinh tế, có thể nói là liên châu hợp bích. Trong mắt người khác, đời thứ ba của lão Diệp gia đều thực khó lường, kinh thương gia tư cự vạn, theo chính một bước lên mây, về học vấn cũng có tiềm lực kinh người, làm người ta cực kỳ hâm mộ không thôi.

Sau khi hai người đi ra, Diệp Khai liền thấy được xe của Diệp Kiến Hoan, không khỏi cười nói,“Như thế nào đột nhiên đổi xe ? Chẳng phải anh vẫn thích xe nhập khẩu sao?”

“Trước khác nay khác, bỗng nhiên phát giác xe Hồng Kỳ có vẻ trầm tĩnh, khác với vẻ xa hoa của xe nhập khẩu.” Diệp Kiến Hoan hồi đáp, tiếp theo hắn lại hỏi,“ Thím ba mấy ngày trước còn nói với anh là thay chú xử lý chuyện hôn sự, chú có ý kiến gì?”

Năm nay Diệp Khai cuối cùng đã hai mươi hai tuổi, coi như đủ tuổi thành hôn.

Mà Sở đại tiểu thư Sở Tĩnh Huyên cũng đã sốt ruột, tuy rằng hai người đã sớm đính hôn nhưng một ngày còn chưa thành vợ chồng hợp pháp thì Sở đại tiểu thư vẫn luôn cảm thấy có sự khiêu chiến cùng nguy hiểm.

Diệp Khai cái gì cũng tốt, chỉ có điều đào hoa.

Có thời điểm, Sở Tĩnh Huyên tuy rằng có thể làm bộ như nhìn không tới, nhưng với mấy đối tượng trọng điểm như Chung Ly Dư, Nam Cung Vân, Ninh Sương thì áp lực gây cho cô vẫn khá lớn. Nếu không phải cô tự tin gia cảnh, bản thân cũng rất tốt, lại có hai nhà ra sức tác hợp thì chắc đã nổi cơn.

Giờ thì tuổi Diệp Khai cũng đủ, hai nhà tự nhiên phải lo liệu hoàn thành hôn sự của bọn họ cho bớt lo.

“Loại chuyện này anh thạo hơn em, cứ xem rồi sắp xếp là được.” Diệp Khai hồi đáp,“ Nhớ là kín đáo thôi.”

“Anh biết rồi.” Diệp Kiến Hoan gật đầu, sau đó lại thấp giọng hỏi,“Cháu gái anh thế nào?”

Nghe hắn hỏi như vậy, Diệp Khai cười nhẹ rồi lấy ra một cuốn sổ da, đưa cho Diệp Kiến Hoan.

Trong tấm sổ da có hơn mười tấm ảnh chụp một cô bé gái ở những khung cảnh khác nhau, đều rất dễ thương.

“Thật sự là rất đẹp...” Diệp Kiến Hoan nhìn, bật thốt khen ngợi một tiếng.

“Đang gửi ở nhà trẻ .” Diệp Khai nói một câu.“Đang xem là nên đưa về hay vẫn để ở bên kia.”

Đứa bé gái tất nhiên Quách Du Du sinh cho hắn. Năm đó tuy rằng cô lặng lẽ tới Âu châu nhưng Diệp Khai đương nhiên có cách biết chỗ ở của cô, chỉ lo lắng đến nhiều nhân tốt nên cũng không bắt ép mẹ con cô trở về.

Hơn hai năm qua, Diệp Khai cũng đi Âu châu vài lần để thăm hỏi.

Vừa rồi, Diệp Khai đi công tác mười nước Âu châu, mượn công mưu cầu tư để thăm mẹ con cô.

Trên cơ bản, Diệp Khai có khuynh hướng đón hai mẹ con trở về. Dù sao con gái sống ở Âu châu thì thói quen cùng tư duy sẽ bị Âu hóa, không phải như Diệp Khai mong muốn.

“Vẫn là lão Nhị ngưu bức, con gái đã có, lên tới cấp phó bộ, thanh niên trong cả nước không ai bì được với chú?” Diệp Kiến Hoan xem xong ảnh, bỗng nhiên có chút cảm khái nói.

“Cái gì phó bộ, đã đãi ngộ mà thôi.” Nói đến chuyện này, Diệp Khai khoát tay.

Từ sau đêm huyết tinh ở kinh thành, các thế lực đều hoảng loạn với chuyện Diệp Khai tru sát đám Ma Cửu. Nguyên nhân dĩ nhiên là thế cân bằng vất vả vừa hình thành đã bị Diệp Khai đánh vỡ .

Lão Diệp gia có được vũ khí nhân tính Diệp Khai trên cơ bản vô địch, gây nên áp lực rất lớn cho mọi người.

Thích ứng được một thời gian, đồng chí Giang Thành liền phát hiện Diệp Khai cũng không có dã tâm lớn, vẫn an ổnlàm thị trưởng ở Đông Sơn. Về phía lão Diệp gia cũng không đưa ra yêu cầu thì cũng yên tâm hơn rất nhiều.

Để mượn sức lão Diệp gia, thuận tiện cấp cho Diệp Khai một lợi thế, đồng chí Giang Thành liền cấp cho Diệp Khai thêm một chức vụ trợ lý phụ trách an ninh của bộ quốc phòng, coi như hắn có ba chức vụ.

Đương nhiên, chỗ tốt của chức vụ này chỉ là đãi ngộ cấp phó bộ mà thôi.

Về phần nói công tác thì cũng có một số phiền toái, ví dụ như có một số chuyện nhạy cảm liên quan đến quốc tế, các lãnh đạo cần đi nước ngoài trao đổi với các chính khách thì Diệp Khai thường xuyên đi theo.

Dù sao chỉ cần có hắn bên cạnh thì có thể nói vạn vô nhất thất, hơn nữa trong một số vấn đề quân sự thì Diệp Khai còn có tác dụng bắc cầu. Thậm chí có một số phương diện chính phủ không có năng lực thông qua con đường bình thường thì Diệp Khai sẽ mời đến một số nhân vật thuận tay giải quyết một ít phiền toái nhỏ.

“Đi thuận lợi chứ?” Diệp Kiến Hoan hỏi.

“Xử lý vài chuyện nhỏ.” Diệp Khai hồi đáp, tiếp theo hắn nhíu mày nói,“Gần đây bên ngoài có chút không ổn định, không có việc gì thì ở trong nước đi.”

“Ừ.” Diệp Kiến Hoan nghe xong, gật đầu.

Tuy rằng Diệp Khai cũng không nói cụ thể nhưng nếu hắn đã nói như vậy thì nhất định phải cảnh giác, Diệp Kiến Hoan vẫn hiểu được điều này.

Nhiều năm qua, dựa vào Diệp Khai đề điểm mà tài sản của Diệp Kiến Hoan đã bành trướng, hiện tại nói như thế nào là siêu cấp phú hào trong tay có vài tỷ dollar.

Cho nên Diệp Kiến Hoan vẫn phi thường tin phục thằng em này.

Gần đây kinh tế quốc dân cao tốc phát triển, các điều kiện cũng cởi mở hơn rất nhiều cho các tập đoàn tư nhân, số lượng siêu cấp phú hào tăng lên nhiều. Đối với những người có tham vọng thì đây chính là một thời đại hoàng kim tốt nhất.

Tài sản của Chung Ly Dư cùng Bùi Quân Thu đã tăng lên vài lần, sự nghiệp của Sở Tĩnh Huyên cũng bước vào giai đoạn phát triển cao tốc. Vấn đề quan tâm nhất của mọi người hiện tại là đại sự hôn nhân của Diệp Khai.

“ Lúc sáng lão gia tử còn hỏi chuyện của chú, đi gặp lão nhân gia trước đi.” Diệp Kiến Hoan nói với Diệp Khai.

Diệp Khai lên tiếng, hiện giờ Diệp lão gia tử tuy rằng vẫn là thường vụ cục chính trị nhưng đã dồn tinh lực vào chuyện khác. Dù sao nhiệm kỳ chỉ còn hai năm, ông phải bắt đầu công tác chuẩn bị chuyển giao.

Đồng thời lui xuống còn có rất nhiều người.

Nếu là ở hai năm trước, lão Diệp gia có nhiều người đồng thời lui xuống như vậy sẽ ảnh hưởng cực lớn tới lợi ích toàn gia tộc. Nhưng giờ Diệp Khai đã thành định hải thần châm của lão Diệp gia , chỉ cần hắn không việc gì thì không ai dám ra tay với lão Diệp gia.

Mọi người chưa từng nghĩ qua biến hóa này.

Chỉ có thể nói, thế sự khó liệu, thiên đạo vô thường.

Hai anh em nói chuyện trên xe một hồi thì xe đã về tới nhà cũ của Diệp gia.

Không ngờ hôm nay Diệp lão gia tử về nhà, mà nhị lão gia tử cùng bác cả Diệp Tử Kiện, chú Lê cũng có ở đây, thật sự hiếm thấy.

“Hôm nay thật sự là tốt ngày a......” Diệp Khai vừa vào cửa liền biết ngay, không khỏi cười nói.

Chào hỏi xong mấy vị trưởng bối, Diệp lão gia tử lại hỏi,“Tiểu Khai, hôn sự chuẩn bị thế nào ?”

“Chắc là xong rồi.. Chuyện này là lão đại xử lý......” Diệp Khai nhìn Diệp Kiến Hoan.

Đối với chuyện này. Diệp Khai thật sự đau đầu. Thái độ của hắn về chuyện này không quá có trách nhiệm, nhưng cũng vì không quen, mà Diệp Kiến Hoan thì kiến thức rộng rãi.

Chuyện chuyên nghiệp phải giao cho người chuyên nghiệp xử lý, đây là nguyên tắc làm người của Diệp Khai.

“Thái độ này của cháu không ổn, phải tích cực một chút, Tiểu Huyên là cháu dâu mà chúng ta đều xem trọng.” Nhị lão gia tử lên tiếng.

“Gần đây cháu bận rất nhiều chuyện....” Diệp Khai nói một câu, thấy sắc mặt mọi người không tốt liền vội vàng bổ sung.“Cháu có thể cam đoan sẽ xuất hiện đúng giờ ở hôn lễ.”

Mọi người nghe hắn nói như vậy, không khỏi nở nụ cười.

Bất quá Diệp Khai quả thật bận rộn, không nói bên Đông Sơn thì chuyện của cục cảnh vệ trung ương lẫn bộ quốc phòng đều phải chú ý.

Cũng may Diệp Khai bản sự lớn, nếu không cả ba công tác đủ đè chết người.

Đang lúc nói chuyện thì Diệp Tử Bình ở bên Minh Châu điện về, cũng hỏi chuyện hôn lễ.

“Đại ca một tay lo liệu, đến lúc đó đến đúng giờ là được .” Diệp Khai trả lời qua điện thoại.

“Không ngờ chuyện kết hôn của chú mà người bận rộn nhất là anh.” Diệp Kiến Hoan cười không ngừng.

Diệp lão gia tử nhìn Diệp Khai, cười gật gật đầu, trong mấy đứa cháu thì Diệp Khai đáng để kiêu ngạo nhất, chỉ là nó gây ra phong ba cũng nhiều nhất .

Qua mấy năm vừa rồi, những rắc rối của Diệp Khai cũng qua đi, ngược lại thăng lên phó bộ, đúng là kỳ tích. Dù là Diệp lão gia tử cũng không dự đoán được sẽ có loại kết quả này.

Không chỉ nói, Diệp Khai hiện giờ mới chỉ hai mươi tuổi mà quan lộ còn rất dài.

Có thể không qua bao lâu nữa, Diệp Khai có thể là ủy viên dự khuyết trung ương, sau đó là cấp chính bộ, rồi ủy viên trung ương, ủy viên cục chính trị, thường vụ, cũng không có gì không thể.

Trên thực tế, với năng lực hiện tại của Diệp Khai, chỉ cần hắn nguyện ý, muốn vấn đỉnh cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Dưới lực lượng tuyệt đối dưới, không có một đại gia tộc nào có gan cự tuyệt yêu cầu của Diệp Khai.

Nói lcái gì tín ngưỡng, tín niệm, lý tưởng, khát vọng, trên thực tế xét đến cùng vẫn là vấn đề lợi ích. Muốn nhiều lợi ích cần phải có nhiều quyền lực, muốn có được nhiều quyền lực nhất định phải có được nhiều thực lực.

Rất khó đánh giá được thực lực của Diệp Khai, đối với người thường, mọi người có thể đánh giá khá tin cậy nhưng với nhân vật thần dị như Diệp Khai thì không ai có thể đánh giá chuẩn xác hắn che giấu bao nhiêu lực lượng.

Đối với đối thủ mà bản thân không thể chiến thắng, lại có thể hủy diệt hết thảy, chỉ cần không chịu thiệt thòi gì, biểu lộ thần phục vẫn hay hơn, ít nhất có thể bảo toàn lợi ích gia môn.

Toàn bộ lão Diệp gia đều rất tin điểm này.

Đối với một số tình huống bí ẩn của Diệp Khai, dù là người trong nhà cũng không muốn hỏi hắn, có ý giữ kín.

Sau Quốc khánh, hôn lễ của Diệp Khai rốt cục tổ chức long trọng nhưng giản dị.

Được Diệp Kiến Hoan lo liệu, hôn lễ rất thành công, khách mời đều trầm trồ.

Đêm tân hôn, Sở Tĩnh Huyên ở trên giường hỏi Diệp Khai chuyện năm đó.

“ đêm đó ở kinh thành đã xảy ra chuyện gì?” Sở Tĩnh Huyên nhéo lỗ tai Diệp Khai, muốn hỏi rõ chuyện hai năm trước.

Tuy rằng nhiều người đồn đại đêm đó có rất nhiều chuyện lớn nhưng vì các phương diện phong tỏa nên mọi người cũng không rõ cụ thể, chỉ biết Diệp Khai là người không thể trêu vào, dù là nhân vật khó chơi như Ma Cửu cũng khó thoát khỏi kết cục thê thảm tan xương nát thịt.

“Chuyện đêm hôm đó thì liên quan gì, trong mắt người khác thì là một cơn ác mộng, nhưng đối với em thì cũng không cần biết.” Nhớ tới chuyện đêm hôm đó, Diệp Khai hiển nhiên cũng không muốn nhiều lời, có một số việc cũng chỉ có thể chôn trong lòng.

“Mỗi người đều có bí mật không thể nói, sau này chúng ta sống tốt là được.” Thấy Sở Tĩnh Huyên bĩu môi có chút mất hứng, Diệp Khai liền mỉm cười,“Về phần những chuyện chồng em từng trải qua, em cứ coi như là truyền thuyết không thể kiểm chứng.”

“Anh với em cũng sẽ trở thành truyền thuyết sao?” Sở Tĩnh Huyên hỏi.

“Sẽ là như thế.” Diệp Khai khẳng định.

“Vậy anh với mấy cô gái đó cũng sẽ trở thành truyền thuyết sao?” Sở Tĩnh Huyên bỗng nhiên nhéo tai Diệp Khai, hỏi gắt.

“ Vấn đề này,…vợ à, nghiên cứu những vấn đề học thuật hư ảo như vậy chi bằng chúng ta nghiên cứu xem đêm nay dùng loại tư thế nào đi?” Diệp Khai cười khổ nhìn Sở Tĩnh Huyên, chuyển hướng câu chuyện.
Truyện đang hot:
Tình Nhân Đẳng Cấp Thế Giới
Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Cám ơn các bạn đọc đã ủng hộ
Top truyện hay nhất do độc giả bình chọn trên Vietwriter.com
 

Bình luận facebook

Top Bottom