Quỳnh Anh

Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,569
Reaction score
60
Points
48
Chương 30: Ai có thể đoán được tâm tư của Nam Bá Đông?
Rõ ràng là đã hai năm cô chưa gặp người đàn ông này, rõ ràng cô và anh chỉ sống chung trong một thời gian ngắn, nhưng hơi thở bá đạo nồng đậm trên người đàn ông của anh lại làm cho cô nhớ kỹ đến rõ ràng.

Thấy thân thể cứng ngắc của cô không nói lời nào, khoé môi của Nam Bá Đông gợi lên một tia cười yếu ớt, vô cùng thân mật đặt nhẹ cằm mình lên đỉnh đầu của cô. Dùng giọng nói khó có được vẻ dịu dàng mang theo cưng chìu hỏi, "Thế nào? Cũng đã qua hai năm rồi, em vẫn không muốn nhìn thấy anh sao?"

Mạc Yên chậm rãi kìm nén quyết tâm giữa tâm tình phức tạp, nhàn nhạt nói, "Buông em ra!"

Nam Bá Đông làm như không nghe thấy, nhẹ nhàng chuyển môi qua bên tai của cô, tiếp tục dùng giọng nói hùng hậu trầm thấp kia quyến rũ cô, "Lâu như vậy không gặp em, để cho anh ôm em một chút không được sao? Dù sao...anh cũng là chồng trên danh nghĩa của em đấy, Nam phu nhân!"

Nam phu nhân ?

Nghe thấy anh gọi cô bằng danh hiệu hài hước này, Mạc Yên cười lạnh hừ nhẹ một tiếng, lười biếng đáp lại lời anh. Cô ngay lập tức thẳng hai tay ra, một cổ sức lực xông ra, vặn bung vòng tay cứng rắn đang chấn động của Nam Bá Đông ra.

Mâu quang Nam Bá Đông chợt léo, không giận mà cười, "Chiến sĩ ba ngày không gặp, quả nhiên là phải nhìn em với cặp mắt khác. Thân thủ không tệ nha!"

Mạc Yên chợt rút thân về, một đôi mắt hạnh trợn to, quật cường và lạnh lùng nhìn anh một hồi. Sau đó xoay người đi nhanh tới cửa, mặc kệ anh.

Nam Bá Đông là một nhân vật có dã tâm như vậy, anh chưa bao giờ gặp qua người nào không có cho anh một chút sắc mặt như vậy, đặc biệt còn là một người phụ nữ. Một người phụ nữ mà anh thích lại xem thường anh như vậy, làm cho tim anh một trận lại một trận đau co rút.

Gương mặt tuấn tú bổng trầm xuống, quát lên một tiếng, "Đứng lại!"

Muốn đưa tay chặn cánh cửa của Mạc Yên, nhưng như anh mong muốn cô đã dừng lại tại cửa. Cô không có xoay người lại, chẳng qua cô cố gắng đứng thẳng lưng như đang cố nén một thứ gì đó.

Cảm giác được anh đang tiến tới gần, Mạc Yên nhàn nhạt nói, "Em muốn đi xem Nam Tinh!"

Coi như đang cho anh một lời giải thích đi !

Nam Bá Đông đưa hai tay ra, dùng sức nắm lấy hai vai của cô, lại dùng lực xoay người cô lại, làm cho cô không có cách nào trốn thoát, phải trực tiếp đối mặt với anh.

Cặp mắt lam đậm sâu thâm thuý và u ám kia đang phát sáng lên, tối tăm như giông bão sắp tới trước biển rộng, tối tăm như muốn cắn nuốt hết tất cả.

Anh đang tức giận!

Mạc Yên có thể nhìn thấy tâm tình của anh không được tốt, nhưng mà cô cũng không muốn quan tâm! Anh càng mất hứng, cô lại càng vui vẻ.

Ánh mắt sắc bén của Nam Bá Đông mang theo tia lạnh lùng bắn thẳng tới trên mặt của cô. Nhìn thấy trên má trái của cô có vết sẹo chồng chéo ửng hồng, anh lại cảm thấy rất đau lòng.

Trong lòng đang phát hoả, cũng từ từ hạ xuống .

"Tại sao không để Độc Cô Thiên Nhai chữa lành cho gương mặt của em?" Anh có chút đau lòng vuốt lên.

Mạc Yên nghiêng đầu né tránh tay của anh, con mắt rủ thấp xuống, lạnh lùng trả lời, "Cứ như thế này cũng tốt!"

Mày rậm của Nam Bá Đông nhăn lại, cô đối với anh tránh né và e sợ còn không kịp như trong lòng anh đang cắm một cây gai, làm cho anh vô cùng không thoải mái.

Đồng tử của anh híp lại, đưa tay nâng cằm cô lên, buộc cô phải ngước mắt nhìn thẳng anh, sau đó anh dùng giọng nói vô cùng nghiêm túc mang theo một tia trách mắng nói, "Mạc Yên, anh không thích tinh thần sa sút này của em!"

Trong lòng Mạc Yên rùng mình, mâu quang lại lạnh lùng, "Đó là tại anh không thấy điểm tích cực của em mà thôi!"

Nam Bá Đông lạnh lùng cười một tiếng, "Chữa khỏi khuôn mặt của em cho tốt, anh liền tin em đang rất tích cực!"

"Anh tin hay không cùng em có quan hệ gì?" Giọng nói của Mạc Yên mang theo một tia kháng cự thê lương, hai đồng tử có chút thống khổ, đôi môi có chút run rẩy.

Anh đang ép buộc cô phải đối mặt với chuyện này, bất kể có là quá khứ hay tương lai .

Nam Bá Đông nghiêm mặt, giọng nói lại có thêm mấy phần nghiêm khắc, "Mạc Yên, em nên biết, anh giao Nam Tinh cho em là tại vì anh tin em có thể vượt qua quá khứ, sống tiếp với một tương lai xuất sắc. Anh cũng tin rằng em có thể cho Nam Tinh một mái nhà tốt, nhưng anh...thì lại không thể! Hai năm trước, anh không thể đồng ý với em, nhưng bây giờ anh có thể nói, em có bao nhiêu năng lực, anh đều có thể cho em bấy nhiêu võ đài! Chỉ cần em có khả năng! Anh không hy vọng em cô phụ sự mong chờ của anh đối với em!"

Nhìn thấy trên gương mặt tuấn tú kia của anh hiện ra sự khẳng định và nghiêm túc, đột nhiên Mạc Yên cảm thấy lỗ mũi chua xót, chợt đẩy anh ra, xoay người chạy ra ngoài.

Cô chạy lên sân thượng, từ chỗ cao nhất ngắm nhìn phương xa.

Chỉ có đứng ở chỗ cao nhất, nhìn biển rộng mênh mông và núi nhỏ chập chùng kia, nơi thiên nhiên nguy nga lộng lẫy này, cô mới cảm giác được mình thật nhỏ bé, và tâm tình của mình cũng dần dịu xuống.

Đối với Nam Bá Đông, cô có rất nhiều sự oán hận, nhưng cũng có một phần biết ơn.

Cô hận người đàn ông này vô tình phá hủy đi hạnh phúc và sự bình yên của cô, anh làm cho cô hiểu rõ sự tàn nhẫn là gì. Thì ra cô không phải là người mà Tần Thiên Nham yêu nhất, hạnh phúc của cô còn rất mờ mịt và hư vô. Những vui vẻ và hạnh phúc đã từng có như từng cái bóng bóng hạnh phúc, chỉ cần người nhẹ nhàng đâm một cái, liền biến mất không tung tích.

Anh gieo mầm móng hận thù ở trong lòng cô, và cũng đã phá hủy đi cây giống hạnh phúc của cô rồi.

Cho nên, cô rất hận anh!

Mà điều làm cho cô biết ơn anh là lúc cô yêu cầu cần hít thở không khí mới mẻ, anh lại cung cấp cho cô một hoàn cảnh mới mẻ, để cho cô có thể hít thở dưỡng khí, lại còn để Nam Tinh ở lại bên cạnh mình, làm cho tâm đã chết của cô sống lại một lần nữa.

Hai năm nay, điều mà cô nghĩ đến nhiều nhất chính là tình yêu là gì? Hận là gì? Cô đã từng mất đi cái gì? Cô lại có được cái gì? Vậy hiện tại, cô đang có những gì diễn?

Câu trả lời thì lại rất cay nghiệt và vô tình, nhưng đại đa số những người đã trải qua đều biết, cô mất đi chính là sự thanh thuần và mỹ mãn khi còn trẻ, còn lấy lại được chính là sự trưởng thành, hiểu đời và lạnh nhạt.

Hiện tại, thứ cô có chính là tình thân. Thứ tình thân mà cô có từ cha mẹ, anh trai, và Nam Tinh.

Chỉ có tình thân mới có thể tồn tại mãi mãi, mới có thể làm lòng người ấm áp, mới có thể làm lòng người sau khi chết đi còn có thể sống lại lần nữa.

Tình yêu là gì?

Lúc nó nồng nàng thì như hoa mùa hè sáng rực rỡ.

Nhưng lúc mất đi, nó như gió thu vô tình cuốn hết lá vàng đi.

Lúc yêu, nó có thể làm lòng người say mê.

Lúc mất đi thì làm lòng người thống khổ đến không chịu được.

Hôm nay cô yêu người nào? Hận người nào? Cô đều không muốn suy tính nữa, cô chỉ muốn bình tĩnh, an ổn mà sống tiếp.

Nhưng khi Nam Bá Đông đứng trước mặt cô, cô cũng đã tinh tường nhân thức được, cuộc sống yên bình của cô trong hai năm sống trên hòn đảo nhỏ này đã muốn chấm dứt.

Cô---nhất định phải đưa ra sự lựa chọn của mình! Hơn nữa còn phải là sự lựa chọn cho khuôn mặt mà cô đã từ chối!

Thứ nhất, cô phải chữa khỏi gương mặt này.

Thứ hai, cô phải rời đi hòn đảo nhỏ này, bước chân nặng nề tiến về Trung Quốc.

Cô đều không có sự lựa chọn về hai chuyện này. Người sống nhờ gương mặt, cây sống nhờ vỏ. Cũng chỉ có hòn đảo thưa thớt người này, cô mới có thể tuỳ tiện mà sống. Nếu như quả thật cô phải sống ở một chỗ đông người, làm sao cô vẫn có thể thản nhiên như bây giờ?

Cô biết cô nhất định là không thể! Nếu để cho ba mẹ và anh trai nhìn thấy bộ dạng bây giờ của cô, bọn họ nhất định sẽ đau lòng chết mất thôi. Coi như là vì bọn họ, cô nhất định phải chữa khỏi gương mặt này.

Tuỳ tiện sống phóng túng trong hai năm như vậy là đủ rồi!

Tay lạnh như băng của cô đột nhiên bị người cầm thật chặt, ấm áp như vậy, nhu thuận như vậy thì chỉ có thể là Nam Tinh thôi!

Mới vừa nãy Mạc Yên còn có sắc mặt đau buồn, trong nháy mắt lại khôi phục sự yên tĩnh, nâng lên một tia cười yếu ớt, nhìn về phía hình dáng càng ngày càng tuấn tú mới bảy tuổi của Nam Tinh, "Tiểu Tinh, sao con lại tới đây?"

Nam Tinh nhìn cô cười, chớp cặp mắt lam xinh đẹp và ngây thơ, "Con đi tới phòng của mẹ lại tìm không được mẹ, nên con đoán rằng mẹ nhất định đang ở chỗ này thương xuân thu buồn rồi!"

Mạc Yên lại thấy buồn cười, "Con tiểu gia hỏa này, con biết thương xuân thu buồn là như thế nào sao? Thật là chỉ biết nói lung tung!" Sau đó cô liền sờ đầu bé dịu dàng hỏi, "Con tìm mẹ có chuyện gì sao?"

Nam Tinh lôi kéo cô ngồi xuống một băng ghế nhỏ, nhẹ nhàng tựa đầu trên người của cô, "Con nghe ông ta nói, chờ đến khi chữa khỏi mặt của mẹ, chúng ta sẽ phải rời khỏi nơi này. Ông ta còn nói muốn dẫn chúng ta trở về nhà họ Nam, muốn cho con nhận tổ quy tông."

Mạc Yên biết, ông ta ở trong miệng của Nam Tinh chính là Nam Bá Đông.

Anh muốn dẫn bọn họ trở về nhà họ Nam sao?

Phong Hành từng nói qua với cô, những người ở nhà họ Nam đều rất hung tàn độc ác như sói lang cắn máu, không có một người nào là tốt, vậy tại sao Nam Bá Đông lại muốn trở về? Anh mang theo cô và Nam Tinh cùng trở về rốt cuộc là muốn làm gì? Cô cũng không hề nhận ra, chẳng qua anh chỉ muốn Nam Tinh có thể đơn giản nhận tổ quy tông mà thôi.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 31
Trong lời nói của Nam Tinh lộ ra một tia không tình nguyện như vậy. Mạc Yên biết Nam Tinh cũng như cô, tình nguyện sống nương tựa lẫn nhau ở nơi này, cũng không muốn đi ra ngoài sống cuộc sống người lừa ta gạt mà bé đã từng trải qua.

Cô ôm nhẹ lấy Nam Tinh, hai tròng mắt đen nhánh bỗng hiện lên một tia sáng, "Tiểu Tinh, con không muốn trở về nhà họ Nam cùng với ba con sao?"

Nam Tinh chợt nhìn cô, con ngươi thoáng hiện qua một tia sáng hưng phấn, "Ý mẹ là....?"

Mạc Yên vừa nghe giọng điệu của bé, cũng biết với sự thông minh của bé thì đã hiểu ý cô rồi. Một tay cô ôm lấy Nam Tinh đang ngồi bên người đặt ngồi trên đùi cô, cùng đối mặt với cô, Nam Tinh cũng ngay lập tức thuận theo ôm lấy cổ của cô, cười ngọt ngào với cô, hai mẹ con hiểu ý cùng cười một tiếng.

Mạc Yên chìa hai tay ra, nâng khuôn mặt tuấn tú của bé, thân mật dựa vào trán bé, chớp cặp mắt mê người của mình nhìn bé. Cô như là tội phạm đang lường con nít, mê hoặc Nam Tinh, "Đến lúc đó hai chúng ta cùng nhau chạy trốn khỏi đây có được không?"

Hai mắt phát sáng của Nam Tinh bỗng cười lên như trăng rằm, "Thật sao?"

Mạc Yên dùng sức gật đầu, "Thật! Chờ sau khi chúng ra chạy thoát đi bàn tay của anh ta, mẹ liền dẫn con quay trở về Trung Quốc. Chúng ta cùng đi gặp ông ngoại, bà ngoại, và cả cậu nữa có được hay không?"

"Thật tốt quá!" Nam Tinh hoan hô một tiếng, ôm mặt của Mạc Yên dùng sức hôn rồi lại hôn.

Mạc Yên nhẹ nhàng ôm bé, trong lòng tràn đầy ấm áp.

Có con trai như vậy, cô còn cầu mong gì?

Mặc dù Nam Tinh không phải là con ruột của cô, nhưng cô lại dành hết tất cả tình yêu của mẹ lên mình đứa bé này. Mà Nam Tinh cũng chưa từng làm cô thất vọng, bé cũng hoàn toàn đối đãi cô như mẹ ruột của bé.

Có lẽ Nam Tinh và cô cùng mất đi người mình yêu thương nhất, nên bọn họ lại càng quý trọng một phần tình duyên mẹ con không dễ có này hơn bất luận người nào.

Đợi Mạc Yên dắt Nam Tinh đi xuống lầu ba, thì thấy Phong Hành đang canh giữ ở cửa cầu thang.

Anh thấy Mạc Yên xuống thì vẻ mặt cung kính tiến lên nói, "Phu nhân, chủ nhân mời cô tới phòng ý tế một chút, Độc Cô Thiên Nhai đã chuẩn bị xong rồi."

Mạc Yên nhẹ nhàng gật đầu, "Tôi sẽ qua ngay."

Nam Bá Đông làm việc luôn luôn mạnh mẽ vang dội, anh luôn không cho người ta suy nghĩ xem họ nên làm như thế nào. Dây dưa không dứt luôn không phải là phong cách của anh, nên Mạc Yên cũng không có nói thêm lời vô nghĩa, trực tiếp dắt theo Nam Tinh đi theo phía sau Phong Hành, đi tới phòng y tế đã sớm chuẩn bị cho cô hai năm trước.

Phòng y tế nằm ở bên lầu trái của biệt thự.

Lầu bên trái tầng một, rộng hàng nghìn mét vuông, trong phòng y tế rộng lớn trắng như tuyết này, để không ít dụng cụ y tế tiên tiến, so với kích thước của một bệnh viện nhỏ cũng không sai biệt lắm.

Lúc Mạc Yên dắt Nam Tinh đi tới nơi đó, Nam Bá Đông đang ngồi trên ghế sa lon với vẻ mặt lạnh lùng.

Nhưng Độc Cô Thiên Nhai thì đã sớm mặc áo blouse trắng, đang cà lơ phất phơ ngồi dựa vào bàn bác sĩ, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía cửa.

Lúc anh nhìn thấy Mạc Yên xuất hiện ở cửa, ngay lập tức nhảy dựng lên, hai mắt sáng tiến lên đón, khuôn mặt cười hi ha mà nói, "Yên nhi, anh chờ em thật lâu, nếu em mà không tới, bông hoa là anh đây cũng muốn tạ lỗi!"

Mạc Yên lạnh lùng liếc anh một cái, nhưng Độc Cô Thiên Nhai vẫn cười không ngừng nói lời vô nghĩa.

"Bắt đầu đi!" Nam Bá Đông ra lệnh một tiếng, Độc Cô Thiên Nhai ngay lập tức thay đổi thành một người khác, cả bộ dáng cà lơ phất phơ cũng biến thành một bác sĩ đang ở trạng thái nghiêm túc và tập trung cao độ, thái độ trước sau như hai người.

Mạc Yên nhìn bốn phía thì cũng chỉ có Độc Cô Thiên Nhai mặc áo blouse trắng, liền nhàn nhạt hỏi một câu, "Chỉ có một mình anh sao?"

Đuôi lông mày Độc Cô Thiên Nhai nhướng lên, "Thế nào? Không tin y thuật của anh sao?"

Mạc Yên khẽ mỉm cười, "Tin chứ! Bất quá em có một yêu cầu!"

Độc Cô Thiên Nhai có chút ngoài ý muốn, ngay lập tức khôi phục lại bộ dáng chân chó mà nịnh hót, "Yên nhi, chỉ cần là em nói, anh nhất định sẽ nghe lời. Mặc kệ là yêu cầu gì, anh cũng sẽ làm theo! Tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh của lãnh đạo!"

Nam Bá Đông sãi bước tiến lên, trừng mắt nhìn Độc Cô Thiên Nhai, "Cậu lấy đâu ra nhiều lời nói nhảm như vậy? Chỉ là chữa có một khuôn mặt thôi mà, chứ có phải là chữa hết toàn thân của Yên nhi đâu."

Mặt của Độc Cô Thiên Nhai trầm xuống, không cam lòng yếu thế mà phản lại nói, "Nam Bá Đông, nếu không phải vì mặt của Yên nhi, anh nghĩ rằng hòn đảo nho nhỏ này có thể giam tôi cả đời sao? Nếu không phải nhìn thấy vết sẹo trên mặt Yên nhi, thì tôi đã sớm phá hủy hết tất cả mọi thứ trên đảo nhỏ này rồi."

"Cậu dám?" Đồng tử của Nam Bá Đông thoáng hiện qua một tia tàn ác.

"Anh nói xem thử tôi có dám hay không!" Độc Cô Thiên Nhai cũng không tỏ ra yếu thế chút nào mà nhìn thẳng vào anh.

Hai người đàn ông mặt lạnh trầm xuống, cả người xơ xác tiêu điều đứng đối mặt nhau, một người như là hổ dữ, một người như sư tử oai phong, bốn mắt nhìn nhau, tia lửa bắn ra bốn phía, sát khí khắp nơi, tính khí bá vương nên ai cũng không cúi thấp đầu cao quý của mình trước người kia.

Không khí giương cung bạt kiếm hết sức căng thẳng.

Mắt thấy sẽ sắp ra tay, giọng nói trong troẻ du dương nhõng nhoẽ vang lên, "Các người cũng nhàm chán quá đi, có trị thì nhanh lên một chút, còn không thì tôi đi đây!"

Độc Cô Thiên Nhai hung hăng trợn liếc mắt Nam Bá Đông một cái, ngay lập tức bắt lấy tay của Mạc Yên kéo tay nhỏ bước nhanh về phòng phẩu thuật bên cạnh, "Băng" một tiếng, đưa tay đóng cửa phòng phẩu thuật lại.

Nam Bá Đông đuổi theo vài bước, nhưng cuối cùng vẫn dừng lại.

Nam Tinh chớp hai cặp mắt phát sáng, mang theo một tia suy ngẫm bắn thẳng tới trên người Nam Bá Đông. Nhìn thấy một thân Nam Bá Đông căng thẳng, vẻ mặt mất hứng ở nơi này đi qua đi lại, khéo môi nhỏ của Nam Tinh không nhịn được nâng lên.

Xem ra, lão đầu tử thật sự thích mẹ!

Rống rống rống, chẳng trách mẹ lại có lá gan dám khuyên bé cùng nhau chạy trốn. Đến lúc lão đầu tử này biết chuyện chạy trốn của bọn họ, nhất định sẽ giận tới sùi bọt mép.

Vừa nghĩ tới bộ dáng phát điên của Nam Bá Đông, trong lòng của Nam Tinh cười ha hả không ngừng.

Nam Bá Đông vô tình quay đầu lại, thấy vẻ mặt của thằng bé Nam Tinh đang cười giả tạo, con mắt nhíu lại. Lập tức đi tới trước mặt của Nam Tinh, ngang ngược đưa tay ra ôm Nam Tinh đáng thương đứng dậy.

Nam Bá Đông lạnh lùng trừng mắt nhìn Nam Tinh đang có chút lúng túng, "Đang cười cái gì? Nói ra để cho ba cũng cười xem sao."

Nghe được trong giọng nói của Nam Bá Đông mang theo một cổ gió lạnh rét, thân thể của Nam Tinh run lên, rúc đầu về, "Ba, mẹ mới vừa nói, sau khi mặt mẹ được trị khỏi thì để cho con là người đầu tiên hôn mẹ!"

Nam Tinh vừa nói chuyện, vừa nhìn xem phản ứng của Nam Bá Đông.

Quả nhiên như bé dự liệu, không khí lạnh trên người của Nam Bá Đông càng sâu, con mắt chỉ dư lại một đường chỉ như một ánh đao loé sáng, "Cô ấy để cho con làm người thứ nhất được hôn mình sao?"

Vẻ mặt ba lại càng đen, hi hi ha ha.

Ở trong lòng của Nam Tinh cười thả ga, nhưng lại giả bộ như không có nhìn thấy sắc mặt của Nam Bá Đông. Khuôn mặt nhỏ tuấn tú vẫn cười như nở hoa, liên tục nói, "Đúng", hồn nhiên chưa phát hiện sắc mặt của một người đàn ông này đã muốn đen như đáy nồi rồi.

Mà kết quả dám trêu chọc người đàn ông này tức giận chính là Nam Tinh bị Nam Bá Đông dùng sức ném ra ngoài cửa.

"Phốc" nhanh chóng, nhưng cũng chấn động rung đến mấy phần.

Mông của Nam Tinh rơi xuống lại càng đau, ở nơi đó nhe răng nhếch miệng đau đớn hút ngụm khí, nhưng một chút bực bội cũng không có, liếc anh mắt lãnh sát của Nam Bá Đông. Bé ngay lập tức bò dậy đứng nghiêm túc ở sau lưng Nam Bá Đông như một đứa con trai ngoan ngoãn, nhưng trong lòng lại mắng cha mình gần chết. Lão đầu tử, xem con sau này làm sao thu thập ba, hừ~

Bé còn nhớ rõ lúc còn ở Tam Giác Vàng, có một lần trở về bé cũng bị Nam Bá Đông ném ra ngoài. Bé không phục liền sử dụng khí lực bú sữa mẹ của mình xông lên cùng đánh nhau với Nam Bá Đông. Thật sự đối phó với Nam Bá Đông, nhưng vẫn bị Nam Bá Đông chỉnh đến ỉu xìu.

Nam Bá Đông vẫn cảm thấy không đủ, lúc đó khí trời đang vào đông lạnh, nên phạt bé ở trong nước một ngày một đêm, không cho ăn uống.

Nam Tinh cũng có tính tình quật cường, trong lòng nhất định không phục. Chống đỡ mấy tiếng ở trong nước nhưng bé còn quá nhỏ nên không chịu được cho đến khi té xỉu ở trong nước. Anh mới để cho người vớt Nam Tinh dậy, sau đó lại bị cảm mạo, sốt và viêm phổi, cũng làm mạng nhỏ của Nam Tinh mất đi một nửa.

Sau này Nam Tinh cũng biết chỉ cần Nam Bá Đông muốn người nào nghe lời, thì anh nhất định sẽ độc ác chỉnh đốn người đó, cho đến khi bắt người đó nghe lời mình mới thôi.

Nam Tinh đã từng nếm thủ đoạn độc ác và vô tình của Nam Bá Đông. Bé rốt cuộc vẫn không có can đảm nếm lại lần thứ hai. Trong lòng bé hiểu rõ muốn thắng ba bé, bé sẽ phải không ngừng trở nên mạnh mẽ, cho đến khi...mạnh hơn ba bé mới thôi.

Bất quá theo như bé cẩn thận quan sát, vị ba ra tay hung ác này của nhà bé, hiện tại cũng có nhược điểm trí mạng rồi!
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 32
Với y thuật cao siêu và thần kỳ của Độc Cô Thiên Nhai, chỉ trong bốn tiếng đồng hồ anh liền nói với Mạc Yên, "Được rồi, nửa tháng sau anh lại có thể thấy một người phụ nữ xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành rồi."

Mạc Yên ngồi dậy, đưa tay sờ mặt mình, mặt của cô lại bị quấn một vòng lại một vòng băng gạc thật dầy. Cả khuôn mặt bị bó chỉ chừa lại có đôi mắt, hai lỗ mũi và cái miệng lộ ra bên ngoài.

Lúc này tất cả vết thương đã từng ở trên má trái đều tê ngứa một chút. Mạc Yên không nhịn được muốn đưa tay lên gãi, nhưng Độc Cô Thiên Nhai nhanh tay lẹ mắt bắt được cổ tay của cô, nhắc nhở cô, "Mạc Yên, em ngàn vạn lần không được gãi, coi như có ngứa em cũng phải nhịn. Anh quét lên mặt em một loại thuốc mỡ được đặc chế từ bảo vật ngọc phu, dùng xong thì cũng chẳng còn nữa. Đó cũng không phải là một bảo bối bình thường. Nếu không phải là em mà là người khác, thì anh đã không nỡ dùng rồi."

Mạc Yên nhìn về phía anh, có chút không dám tin, lại xác nhận một lần nữa, "Thiên Nhai, mặt của em còn cần phải chờ nửa tháng nữa mới lành lại sao?"

Độc Cô Thiên Nhai liếc cô một cái, "Đương nhiên rồi! Anh nói nửa tháng thì là nửa tháng. Nếu hơn một ngày mà cũng không tốt, thì anh tuỳ em xử lý."

Mạc Yên cười một tiếng róc rách, "Thiên Nhai, cảm ơn anh!"

Độc Cô Thiên Nhai nhìn cô có chút quái dị, "Ôi, hôm nay còn khách khí với anh nữa đấy. Mạc Yên, hôm nay em thật không giống bình thường!"

Cô nhàn nhạt ngước mắt, "Có gì không giống chứ?"

Độc Cô Thiên Nhai cười với cô, một nụ cười sáng ngời như ánh mặt trời ấm áp, rồi lại khẽ cười lộ ra một tia trêu chọc và hài hước, "Thái độ hôm nay em đối với anh cũng đoan trang nhiều hơn! Ừ thì anh chữa hết mặt của em, sau này em cũng sẽ không cho anh nhìn thấy một chút sắc mặt khó coi!"

Mạc Yên nhẹ nhàng gật đầu, môi cười khẽ, "Được!"

Thấy Mạc Yên phối hợp như vậy, Độc Cô Thiên Nhai cũng ngượng mà gãi đầu, cười với cô, liền xoay người dọn dẹp dụng cụ bảo bối của mình.

Mạc Yên thấy anh ngượng ngùng, khoé môi cong lên, phát hiện lỗ tai của Độc Cô Thiên Nhai cũng đã đỏ.

Ánh mắt cô chợt loé, Độc Cô Thiên Nhai cũng đã ở trên hòn đảo nhỏ này ngây người không ít thời gian. Mặc dù anh ngày ngày quấn quýt lấy cô đòi giúp cô chữa trị mặt, nhưng nói thật thì thời gian hai người bọn họ nói chuyện phiếm, thổ lộ tâm tình cũng không có. Hiện tại đã chữa trị xong mặt của cô, có phải anh cũng muốn rời đi đấy chứ?

Mạc Yên trực tiếp hỏi nghi vấn ở trong lòng ra, "Thiên Nhai, mặt em đã được tốt rồi, anh dự định sẽ đi đâu?"

Độc Cô Thiên Nhai như chưa từng nghĩ đến vấn đề này, thân thể bỗng cứng đờ, cũng không quay đầu mà chẳng qua trả lời bằng giọng nói bình tĩnh, "Đến lúc đó rồi nói sau!"

Nếu anh đã nói vậy thì Mạc Yên cũng không hỏi nữa, đứng dậy nói với lưng của anh, "Vậy em đi ra ngoài trước!"

"Được."

Độc Cô Thiên Nhai nghe thấy tiếng bước chân của cô ra tới bên ngoài cửa, thì lúc này mới nghiêng mắt nhìn thấy bóng lưng thon thả và tinh tế của cô, trong lòng khẽ thở dài. Trong lúc này anh nhất định phải làm ra một sự lựa chọn.

Quay đầu lại thì anh đã kiên trì ở đây hơn một năm rồi, không phải anh chỉ muốn giúp cô khôi phục lại gương mặt hoàn mỹ và xinh đẹp thôi sao?

Nhưng sự kiên trì này của anh phải có một cái kết trong hôm nay. Như vậy anh còn có lí do gì có thể ở lại bên cạnh cô sao? Giống như tự mình cũng không tìm được lý do ở lại, nhưng không hiểu vì lí do gì trong lòng lại có một loại nồng đậm không muốn?

Đoạn thời gian này, anh đã có thói quen đuổi theo sau lưng cô, đã có thói quen nói lung tung trước mặt cô ở biển Haiti, cũng quen đứng ở bên cạnh cô, ngửi hương thơm của cô, cảm giác được sự yên tĩnh của cô, cứ như vậy sống một cuộc sống tuỳ ý và tự do.

Nếu như khuông có cô, anh có thể sống tự do và hạnh phúc như vậy sao?

Nhớ thương và tưởng niệm, anh muốn vì cô mà bỏ ra tất cả, muốn vì cô mà ở lại. Nhưng khi tâm tình yêu thích chưa bao xuất hiện một lần trên người lưu lãng tứ xứ như anh, lại từ từ xuất hiện ngay sau khi anh gặp Mạc Yên, hơn nữa còn càng ngày càng chiếm cứ hết suy nghĩ của anh.

Độc Cô Thiên Nhai trở về suy nghĩ mấy lần, sau đó lại hạ quyết tâm rằng anh quyết định theo đuổi tâm ý của mình.

Trong lòng của Độc Cô Thiên Nhai rất rõ ràng, Mạc Yên đối với anh cũng không có cảm giác đặc biệt gì. Nhưng mà anh chính là không muốn rời xa cô!

Cho dù chỉ là lẳng lặng chờ đợi ở bên cạnh cô, chỉ cần lúc cô yêu cầu, anh có thể giúp cô một tay, làm cho cô vui vẻ và hạnh phúc, thì anh cũng cảm giác thỏa mãn.

Nhưng mà anh cuối cùng cũng có một ngày phải rời đi, nhưng anh vẫn muốn chờ đợi cô, đợi đến khi cô thật sự có được hạnh phúc của mình, Độc Cô Thiên Nhai anh đây có lẽ có thể cười và phất tay với cô, nói một tiếng, "Mạc Yên, tạm biệt!"

Trong nháy mắt đã qua nửa tháng.

Trong khoảng thời gian này, Nam Bá Đông cứ đi đi về về giữa hai bên.

Hôm nay chính là ngày má trái của Mạc Yên có thể thấy ánh mặt trời.

Trong phòng ý tế rộng rãi sáng ngời ở tầng một của biệt thự trên hòn đảo nhỏ, Nam Bá Đông cầm đầu một đám người, toàn bộ canh giữ ở trước giường bệnh, nhìn Mạc Yên ngồi ở chỗ đó ngưỡng mặt lên từ ý Độc Cô Thiên Nhai thi triển đôi tay khéo léo của anh, nhẹ nhàng cởi bỏ một vòng lại một vòng băng gạc quấn ở trên mặt của Mạc Yên.

Trên gương mặt nhỏ tuấn tú của Nam Tinh hiện một mảnh khẩn trương, trong con người lam to và sáng tràn đầy lo lắng.

Bên cạnh Nam Bá Đông còn có Phong Hành, Đường Thạch, và Ô Linh. Bọn họ nhìn thấy trên mặt của Mạc Yên nhanh sẽ hiện ra gương mặt mới, rồi nhìn lại bộ dáng và vẻ mặt lạnh lùng của Nam Bá Đông, trong lòng cũng rất khẩn trương và bất an.

Chỉ mong, tất cả đều tốt đẹp!

Khi một vòng băng gạt cuối cùng rơi xuống, trong nháy mắt mọi người đều cảm thấy trước mắt sáng ngời.

Một đôi mắt màu sắc bất đồng không ngoại lệ nhìn Mạc Yên với tất cả sự nóng bỏng. Trên gương mặt vẫn ngưỡng lên và nhắm mắt lại đẹp tới mức tận cùng của người phụ nữ kia, bộ dáng lúc nhắm mắt kia yên tĩnh lạnh lùng và thản nhiên như một bức tranh mực Sơn Thuỷ nhẹ nhàng bâng quơ. Mà cô như một người đẹp tuyệt sắc bước chân hoạt bát và nhẹ nhàng ở giữa bức tranh.

Một mái tóc đen nhánh như phát sáng, khuôn mặt trắng nổi bật ở trên làn da trong trẻo trơn mềm như một loại sương tuyết.

Mặt như tranh vẽ, mũi ngọc thẳng xinh, môi đỏ mọng như anh đào. Ở trước gương mặt tuyệt sắc khuynh thành của cô, tất cả lời ca ngợi cũng đều có vẻ yếu ớt.

Trong lòng của Độc Cô Thiên Nhai từng dự đoán qua vô số lần mặt cô nên xinh đẹp như thế nào, nhưng sau khi nhìn gương mặt hoàn chỉnh của Mạc Yên lại có thể xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành như thế này, tuyệt đẹp kỳ ảo như vậy, đẹp đến mức làm cho người ta cảm thấy tâm linh rung động như vậy.

Tất cả mọi người ở đây đều nhìn đến ngây cả người. Cho dù Nam Bá Đông là người đã từng nhìn thấy gương mặt trước kia của Mạc Yên cũng như vậy.

Lúc này ở trong lòng của bọn họ cũng không nhịn được than một tiếng tán thưởng, cô...thật sự là quá đẹp!

Mạc Yên chậm rãi mở mắt ra, nhìn thấy bọn họ từng người ngây ngốc ở chỗ này, còn tưởng mặt của mình bị gì chứ. Cô theo bản năng đưa tay lên xoa má trái của mình, vừa sờ vào, cảm xúc của tay rất mịn màng nõn nà. Cô ngay lập tức đứng dậy tới trước gương mà nhìn.

Ngay sau đó, nhẹ nhàng nhếch môi, mặt của cô...quả nhiên đã tốt trở lại!

Chẳng những tốt mà da thịt này còn sáng trong như nước mềm hơn trước kia, nhìn như chưa từng bị thương, hoàn toàn không nhìn ra một chút vết tích.

Độc Cô Thiên Nhai, y thuật của anh là thật rồi!

Cô hít thở sau một hơi, xoay người chạy nhẹ đến trước mặt Độc Cô Thiên Nhai, tay đặt lên ngực trái, hơi cúi người, dùng giọng nói rất chân thành, nghiêm túc, và cảm kích nói với anh, "Thiên Nhai, cảm ơn anh một lần nữa! Ân huệ chữa mặt của em, em sẽ khắc ghi vào tâm khảm!"

Độc Cô Thiên Nhai sờ lỗ mũi rồi cười ha ha một tiếng, giang tay ôm lấy cô, "Yên nhi, em đối với anh vẫn khách khí như vậy, anh sẽ thấy rất buồn!"

Anh còn chưa ôm thân thể của Mạc Yên, liền cảm giác có một cổ sức mạnh ở sau lưng mang theo sát khí bén nhọn đánh tới anh.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 33
Lúc bóng sáng ở trong khóe mắt của Độc Cô Thiên Nhai thấy rõ ràng Nam Bá Đông đang tập kích mình, đáy mắt tức khắc thoáng hiện qua một tia cười lạnh. Cái người này, nếu không dạy dỗ anh ta tốt một chút, thì anh ta thật sự cho mình là thiên hạ vô địch!

Lúc cú đánh của Nam Bá Đông sắp đánh vào gáy anh, trong nháy mắt Độc Cô Thiên Nhai đẩy Mạc Yên ra, lại nhanh chóng cúi đầu. Sau khi tránh được một cú đánh này của Nam Bá Đông, anh nhanh chóng thu chân về, trực tiếp hung hăng đá ngược lại Nam Bá Đông.

Một cước này của anh, sức lực đá chân vừa nhanh vừa ác mang theo một tia phá hoại. Nếu như bị chân của anh đá trúng, coi như không gãy xương thì chỉ sợ cũng ăn một chút đau đớn.

Nhưng Nam Bá Đông cũng không phải là một ông chủ ngồi không, anh đã từng theo nhiều cuộc chiến sinh tử, giết người vô số trong nhiều năm như vậy, những kinh nghiệm được tích lũy cũng không phải là để che mắt. Khi anh thấy một cú của mình không trúng, một khắc sau phát hiện Độc Cô Thiên Nhai phản kích lại, trong nháy mắt thân hình của Nam Bá Đông nhảy lên cao.

Anh chẳng những khéo léo tránh được một cú đá của Độc Cô Thiên Nhai, thân thể trên không trung lại xoay vòng một cái, đá một cú bén nhọn vào cổ của Độc Cô Thiên Nhai.

Độc Cô Thiên Nhai cũng không tránh được, mà hét lớn một tiếng, "Được lắm!"

Có một câu nói, cánh tay không so với bắp đùi!

Nhưng Độc Cô Thiên Nhai lại hết lần này đến lần khác lại không theo lẽ thường để xuất chiêu, anh lại lấy đôi tay trần cứng rắn của mình để ngăn cản cú đá ngang của Nam Bá Đông.

Khi hai người bọn họ đánh nhau, mọi người vây xem đã ở trong trạng thái hoảng sợ nhanh chóng lùi ra bốn phía, chừa ra một khoảng trống rộng rãi để bọn họ đánh nhau, cũng tránh hai người bọn họ đánh nhau làm bị thương mình.

"Băng" một tiếng vang dội...

Trong lúc mọi người không kịp chớp mắt, chỉ thấy tay của Độc Cô Thiên Nhai và chân của Nam Bá Đông hung hăng đánh vào nhau.

Đồng thời Nam Bá Đông và Độc Cô Thiên Nhai cùng nhau cảm giác một cổ lực lượng khổng lồ truyền đến từ tay và chân của mình.

Ngay sau đó, Độc Cô Thiên Nhai bị một lực lượng khổng lồ đánh trúng đùi, "Bách, bách, bách" phải lùi lại ba bước.

Nam Bá Đông cũng không có kém, khi anh bị lực lượng khổng lồ này đánh trúng nhất thời cảm giác có một cổ lực lượng dời núi lấp biển đánh trúng chân mình, khiến cho anh không thể không đảo lộn mấy vòng liên tiếp ở trên không trung. Nhân cơ hội ổn định lại thân thể, anh làm một cú xoay người đẹp hoàn mỹ vững vàng đứng trên mặt đất.

Người trong nghề vừa ra tay, đã biết có hay không!

Đôi đồng tử của Nam Bá Đông sắc bén như đao nhìn về phía Độc Cô Thiên Nhai mang theo vài phần chí khí chiến đấu!

Nếu như không phải võ công của anh tài giỏi, hôm nay anh liền bị xấu mặt rồi!

Bất quá, nếu đối thủ càng dũng mãnh, Nam Bá Đông anh mới càng cảm giác có hứng thú!

Đối với thực lực của đối thủ, anh chưa bao giờ keo kiệt về lời khen ngợi, "Thần y Độc Cô, thân thủ quả nhiên rất tốt!"

Nhưng Độc Cô Thiên Nhai lại không hề khách khí, lấy ra hết bản lãnh tức chết người không đền mạng của anh nhàn nhạt cười Nam Bá Đông, "Anh cũng đâu có kém."

Ánh mắt của Nam Bá Đông chợt lóe, không nói hai lời, lần nữa xông lên khi dễ.

Độc Cô Thiên Nhai cũng thu hồi lại gương mặt hi hi ha ha của mình, nghiêm túc đối phó với kẻ địch. Hai người đàn ông lại một lần nữa quyền cước với nhau, chỉ chốc lát sau thì cũng đã mười mấy chiêu.

Mạc Yên thấy bọn họ đánh rất hăng say, đảo cặp mắt trắng dã, nói thầm một câu, "Thật là nhàm chán! Quá thừa tinh lực (Tinh thần và thể lực)!"

Nói xong liền dẫn đầu đi ra khỏi phòng y tế.

Nam Tinh thấy Mạc Yên đi ra, nên cũng vội vàng lặng lẽ đi theo.

Bé cũng không có quên chuyện mẹ nói người thứ nhất muốn hôn là bé nha!

Hiện tại, thừa dịp bọn họ đang đánh nhau là thời điểm đòi hôn tốt nhất của bé. Bé thật ước gì bọn họ có thể đánh nhau tiếp, tốt nhất là cả hai đều bị thương, thì mẹ có thể chỉ lo cho một mình bé. Ha ha ha... Nam Tinh ở trong lòng len lén cười.

Đáng tiếc, thực tế của mong ước tuyệt vời kia cũng rất tàn khốc!

Mặc dù hai người Độc Cô Thiên Nhai và Nam Bá Đông đều hận không được muốn đánh ngã đối phương trước, nhưng trong lúc bọn họ đang đánh thì một nửa tâm thần của họ cũng đặt ở trên người của Mạc Yên.

Bọn họ muốn đánh ngã đối phương thì điều kiện trước tiên là Mạc Yên phải có ở đây, chỉ cần Mạc Yên ở đây thì họ mới có cảm giác thành tựu khi đánh ngã đối phương chứ.

Nhưng lúc này vừa thấy nhân vật nữ chính Mạc Yên cũng muốn phất tay bỏ đi, bọn họ còn đánh cho ai nhìn xem đây chứ?

Độc Cô Thiên Nhai và Nam Bá Đông lập tức rất ăn ý cùng nhau thu tay lại, đồng thời đuổi theo Mạc Yên.

Đáng thương cho Nam Tinh, vừa có cơ hội nắm tay Mạc yên, liền bị một người khác ôm lấy, chỉ cảm thấy thân thể tung bay trên không trung mấy vòng, mông nhỏ khổ sở của bé liền hôn môi với sàn nhà.

Nhìn thấy Mạc Yên bị lão già nhà mình ngang ngược ôm vào trông ngực, hai mắt nhỏ của Nam Tinh cũng đỏ ngầu, hai tay nhỏ bé nắm chặt thành quyền, hận không được muốn xông lên hung hăng đập dẹp Nam Bá Đông đáng ghét.

Trong lúc tâm lý bé giận sôi thì Nam Tinh lại vui mừng phát hiện mẹ Mạc Yên của bé đã không khách khí chút nào đẩy lão già nhà bé ra, ngược lại xoay người vẫy tay với bé, "Tiểu Tinh, tới đây nào!"

Nam Tinh mừng như điên. Bé chưa bao giờ cảm thấy giọng nói tuyệt đẹp của Mạc Yên dễ nghe như giờ phút này.

Chân bé nhanh nhẹn trực tiếp nhào tới trên người của Mạc Yên.

Mạc Yên vững vàng đón được bé, "Con cẩn thận một chút!"

Nam Tinh lại sợ ác má trở về cướp người của bé, dứt khoát mở rộng tay chân ra, dùng cả tay chân quấn tới, hai tay ôm lấy cổ Mạc Yên, gắt gao không thả.

Cuối cùng còn không quên ném cho Nam Bá Đông một ánh mắt đắc ý, còn Nam Bá Đông ném tới bé ánh mắt sắc như đao chém điên cuồng.

Tầm mắt của hai cha con bắt đầu im lặng đánh nhau trên không trung.

"Tiểu tử thúi, nhìn xem ba sau này thu thập con như thế nào!"

"Tới đây đi! Tới đây đi! Con có mẹ bảo vệ, con không sợ ba nha!"

"Ba xem mẹ con có thể bảo vệ con được bao lâu? Một ngày nào đó ba sẽ chỉnh chết con!"

"Ha ha ha, lão già, có bản lãnh thì ba cứ việc phóng ngựa tới đây, nhìn xem tiểu gia con có sợ hay không!"

"Con con con..."

"Con con con cái gì! Sợ ba thì đã không phải là con trai của Mạc Yên!"

PK không tiếng động, cuối cùng Nam Bá Đông cắn răng nghiến lợi lại không thể làm gì hết hoàn toàn bại trận!

Tiểu Tinh đắc ý ở trước mặt Mạc Yên giơ dấu tay hình chữ V thắng lợi.

Mạc Yên lại từ tốn nói một câu, "Tiểu Tinh, chúng ta có thể tha cho người ta, thì nên tha cho người ta đi!"

Tiểu Tinh đỏ mặt!

Thì ra, ánh mắt của mẹ lại sáng như hạt tuyết!

***

Nước Anh, Luân Đôn.

Ở ngoại ô thành phố Luân Đôn có một tòa trang viên cực lớn vô cùng nổi danh, được đặt tên là---trang viên nhà họ Nam.

Bãi cỏ xanh biếc, khu rừng rậm rạp, nước hồ xanh trong bao quanh một tòa pháo đài cổ kính được xây vào thế kỷ mười chín, có một loại không khí yên tĩnh, hơi thở yên ổn và giàu có mang theo một loại quý tôc kiêu ngạo và cao quý, cứ lạnh lùng liếc nhìn thế giới phương tây như vậy.

Nơi này chính là đại bản doanh của gia tộc nhà họ Nam.

Tổ tiên của nhà họ Nam là quân nhân phản động chống đối chính trị, lúc ở Trung Quốc đã hung hăng tạo ra một số tài sản lớn, lại vào lúc thời thế rung chuyển nên đã thông minh di chuyển lực lượng chính ra nước ngoài. Tại thời điểm nhiều nhóm nhà giàu đấu tranh bị tàn phá ở Trung Quốc, thì gia tộc nhà họ Nam đang ở trên địa bàn nước ngoài cùng với quỷ lông vàng tranh giành chết đi sống lại.

Năm đó người đứng đầu nhà họ Nam là Nam Phong kiên quyết mạnh dạn, quyết đoán sát phạt và thủ đoạn.

Hôm nay gia tộc nhà họ Nam đã trải qua nhiều thế kỷ, thế lực ở trong góc tối cũng đã sớm vương xa ra thế giới.

Mà thành viên trong gia tộc nhà họ Nam cũng càng ngày càng lớn mạnh, chỉ có mạng lưới ngày càng phức tạp, nhiều thế hệ tranh đoạt không ngừng.

Người đứng đầu nhà họ Nam đời thứ nhất là Nam Phong trên danh nghĩa có ba người con trai và hai người con gái.

Mà năm đứa trẻ đời thứ hai truyền xuống tổng cộng mười tám đứa cháu.

Mà mười tám đứa cháu đời thứ ba truyền xuống một con số hơn năm mươi con cháu.

Đến đời thứ tư lại càng dọa người, thành viên của gia tộc nhà họ Nam có tới con số một tới hai trăm người.

Đời thứ năm thì lại càng gia tăng không cần nói, cả nhà họ Nam chỉ sợ cũng có năm tới sáu trăm người, không bao gồm những người họ hàng ngoài.

Mà Nam Bá Đông cũng là con trai trưởng dòng chính tông đời thứ tư.

Theo lý chỉ bằng vào thân phận của anh, lúc này Nam Bá Đông nên phải hưởng thụ tôn vinh gia tộc của nhà họ Nam, nắm quyền to ở trong tay mới phải. Vậy rốt cuộc vì nguyên nhân gì năm đó anh là con trai trưởng chính tông đời thứ tư mà lại phải có kết cục luân lạc thê thảm như vậy?
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 34
Thủ đô.

Hai năm trước, ở thủ đô phồn hoa rực rỡ tàng long ngọa hổ này có một công ty tên "Long Uy Bảo An", không có bất kỳ một dấu hiện báo trước nào mà ngang nhiên thành lập.

Lúc "Long Uy Bảo An" xuất hiện, mọi người trên dưới của thủ đô đang chờ xem trò cười của "Long Uy". Bởi vì những sự nghiệp về bảo an của thủ đô bao gồm cả những thành phố khác ở xung quang đã sớm bị một công ty tên là "Hổ Báo Bảo An" độc quyền.

Trong thủ đô có ai mà không biết, người đứng sau "Hổ Báo Bảo An" cũng rất siêu mạnh và đã trải qua mấy năm phát triển. Hiện tại lại trở thành công ty bảo an số một số hai toàn quốc, thậm chí còn mở rộng địa vị trên cả nước.

Sản nghiệp bảo an trong nước có "Nam Uy Viễn, Bắc Hổ Báo", chính là hai công ty bảo an lớn nhất nước. Một là trùm phương Nam, một là trùm phương Bắc, tự kiếm sống trên lãnh thổ của mình, nước sông không phạm nước giếng.

Nhưng bây giờ, đột nhiên phía Bắc nhảy ra một "Long Uy Bảo An" tới giành ăn, làm sao lại không có trò hay để nhìn chứ!

Tất cả mọi người mỏi mắt mong chờ muốn nhìn xem tay mơ "Long Uy" sẽ bị con "Hổ Báo" to lớn cắn một ngụm như thế nào.

Có thể làm cho người ta kinh hãi đó chính là nửa năm qua "Long Uy" chẳng những không có chuyện gì, ngược lại "Hổ Báo" lại cúi đầu cao quý với "Long Uy" và chính thức tuyên bố bị "Long Uy Bảo An" thu mua. Từ nay về sau "Hổ Báo" ở Trung Quốc đã trở thành chuyện đã qua.

Ở phía Bắc to lớn của Trung Quốc một mình "Long Uy" chống đở nửa giang sơn với "Uy Viễn" ở phía Nam.

Không còn sự uy hiếp của "Hổ Báo", việc lớn của "Long Uy" ngày càng thịnh.

Trong khoảng thời gian hai năm ngắn ngủi ở nơi này đã nhiều lần mở rộng phát triển. Ngay cả "Uy Viễn" ở phía Nam, mà "Long Uy" vẫn dồn về các tỉnh thành ở phía Nam, làm "Uy Viễn" ở phía Nam phải biết mất.

Mà "Long Uy Bảo An" cũng trở thành công ty bảo an bậc nhất cả nước.

Theo thời gian trôi qua, trên khắp ngỏ phố đều truyền tai nhau về truyền thuyết này.

Tục truyền, thành viên của "Long Uy Bảo An" có 0.8 phần trăm là lính đặc chủng giải ngũ. Hơn hai mươi phần trăm là đến từ cao thủ võ thuật dân gian. "Long Uy" chẳng những có căn cứ của chính mình, mà còn có thiết bị tiên tiến nhất và những võ sĩ dũng cảm nhất của mình. Bọn họ có thể tạo ra những kỳ tích hoàn mỹ nhất cho người thuê.

Tục truyền, thành viên của "Long Uy" có thể chấp nhận bất cứ một nhiệm vụ gì, chỉ có người trả không nổi tiền, chứ không bao giờ có chuyện bọn họ không làm được nhiệm vụ.

Tục truyền, người đứng sau "Long Uy" còn mạnh hơn gấp trăm ngàn lần so với "Hổ Báo" trước đó, lẫn lộn giữ đen trắng, không có người nào có thể lay động.

Tục truyền, "Long Uy" là công ty bảo an đầu tiên có thể hợp tác tư nhân với chính phủ.

Tục truyền....

Mọi người đã từng nghĩ ra rất nhiều truyền thuyết về "Long Uy Bảo An" như là tạo ra một quân đội võ trang của mình tung hoành giữa hai giới hắc bạch.

Mà ở dưới tất cả truyền thuyết, tổng giám đốc của "Long Uy Bảo An" tự nhiên cũng trở thành nhân vật thần bí nhất của công chúng.

Đứng nghiêm trên phố đô thành và trước cửa công ty "Long Uy Bảo An" toàn là ký giả nối dài không dứt. Bọn họ tìm đủ mọi cách và không có chỗ nào là không tìm để vào "Long Uy Bảo An", muốn nhìn trộm diện mạo thật sự của tổng giám đốc thần bí của "Long Uy Bảo An".

Chỉ tiếc, các biện pháp bảo an của "Long Uy Bảo An" thật sự quá mức nghiêm ngặt, cho tới bây giờ vẫn chưa có ký giả nào có bản lãnh ẩn nấp vào trong công ty "Long Uy Bảo An" để tìm ra được sự thật.

Càng như thế tổng giám đốc của "Long Uy Bảo An" lại càng làm cho người ta quan tâm.

Công ty "Long Uy Bảo An" ở trên phố đô thành là một toà lầu cao cấp mười tầng, thoạt nhìn cũng không lớn, ngoại trừ bốn chữ quảng cáo "Long Uy Bảo An" trên biển hiệu tương đối dễ coi ra, thì thật đúng là không nhìn ra nó có chỗ nào đặc biệt hơn người.

Thế nhưng hiện tại ở thủ đô và phần lớn các thành phố phía Bắc đã có 0.8 phần trăm công ty lớn áp dụng hệ thống bảo an và thành viên phụ trách bảo an của "Long Uy Bảo An". Phí bảo an của những công ty này trả cũng đủ để doạ người, chứ nói gì đến những nhiệm vụ sau lưng kia, càng không biết có bao nhiêu tiền chảy cuồn cuộn không ngừng vào "Long Uy Bảo An".

Long Uy, Long Uy, vươn cao Long Uy, chấn hưng Trung Hoa! Nếu xâm phạm uy phong của tôi, mặc dù ở xa cũng phải giết!

Đây chính là mục đích và lòng tin cố định của "Long Uy".

***

Mắt thấy lễ mừng năm mới sắp đến, đại viện của nhà họ Tần cũng náo nhiệt.

Hôm nay là chủ nhật, ông cụ Tần ra lệnh một tiếng làm tất cả con cháu đều ngoan ngoãn chạy tới đại viện nhà họ Tần. Toàn bộ mười mấy người ngồi vây quanh ở trong phòng khách, đàn ông tán gẫu về thời sự, còn đàn bà trò chuyện về sinh hoạt thường ngày của gia đình. Hai, ba nhóm tuỳ ý trò chuyện và chờ nghe mệnh lệnh cao nhất từ ông cụ.

Chỉ chốc lát sau, ông cụ Tần chắp tay sau lưng cùng đi với một đồng chí cảnh vệ, chậm rãi đi ra!

Ông cụ Tần có một khí thế không giận mà nghiêm, trong nháy mắt làm cho thanh âm trong phòng khách hoàn toàn biến mất. Từng người đổi sang vẻ mặt cung kính, cúi mắt kêu "Ba", "Ông nội" và linh tinh các loại hỏi thăm.

Ông cụ khoát tay chặn lại, "Đều ngồi cả đi!"

Ông ngồi ở trên cao, anh mắt lợi hại đảo qua, ngay sau đó nhìn về phía Tần Kiến Quốc, "Thiên Nham đâu? Cũng sắp tới giờ cơm tối, tại sao nó còn chưa về?"

Lương Mộc Lan vội vàng nói, "Ba, con vừa mới gọi điện thoại cho Thiên Nham rồi, nó nói mười phút nữa đến!"

Ông cụ khẽ ừ một tiếng rồi không nói gì nữa.

Trong lúc cảm giác không khí bên trong phòng khách nặng nề thì bên ngoài đại viện vang lên tiếng động cơ của ô tô. Ánh mắt Lương Mộc Lan sáng lên, là con trai bà đã tới sao?

Bà vội vàng đứng dậy, đi ra ngoài đón.

Quả nhiên bà vừa mới tới cửa liền nhìn thấy được con trai bà cao to cường tráng, mặc một bộ áo đen và quần đen, uy vũ và đẹp trai đang bước đi mạnh mẽ vào trong đại viện.

Khí thế dương cương, uy vũ và lạnh lùng vô cùng mạnh mẽ, rồi lại ưu nhã như báo săn chính là con trai bảo bối Tần Thiên Nham của bà.

Trong lòng Lương Mộc Lan tràn đầy tự hào, nhưng lúc Tần Thiên Nham nâng lên đôi mắt lạnh băng như đao kia lạnh lùng nhìn vào bà, Lương Mộc Lan liền đau lòng vô cùng! Nhất thời tất cả chua xót cho rằng đã đè xuống lại hoá thành nước mắt rơi như mưa.

Đứa bé này, lúc được người ta cứu về từ Tam Giác Vàng chỉ còn lại một hơi thở, toàn thân cao thấp đều gảy xương và các loại chấn thương bên trong. Khi bà nghe được đứa bé này nhảy núi tự sát để chết theo tình yêu với Mạc Yên, Lương Mộc Lan đã khóc suốt một tuần.

Cho dù có mang anh trở về, dùng các điều trị tốt nhất trong đoàn đội kéo anh từ quỷ môn quan trở về, thì Tần Thiên Nham cũng phải nằm trong bệnh viện ước chừng hai tháng mới hồi phục.

Từ sau khi tỉnh lại, anh đã trở thành bộ dạng như hiện tại, đối với người nào cũng đều trưng ra vẻ mặt lạnh lùng, cả người như bị rút hồn, như xác không hồn còn sống. Cho dù đối với mẹ ruột là bà, thì anh cũng không cho một chút sắc mặt tốt để nhìn.

Mạc Yên đi đã hai năm rồi, mà tới bây giờ Tần Thiên Nham vẫn một mình coi chừng ngôi nhà nhỏ của bọn họ.

Có một lần Tần Thiên Nham về nhà, Lương Mộc Lan như lơ đãng nói một câu, "Thiên Nham, Mạc Yên đã ra đi lâu như vậy rồi, không phải con cũng nên suy tính một chút cho chuyện của mình sao?"

Tần Thiên Nham lập tức nhăn mặt, sau đó suốt nửa năm cũng không về nhà, hơn nữa cũng không nói câu nào với Lương Mộc Lan.

Trong lòng Lương Mộc Lan vừa tức vừa đau, vừa khổ sở vừa thương xót. Làm thế nào mà con trai của người ta nói đến vấn đề về phụ nữ thì cứ lạc quan phóng khoáng như vậy, mà con trai ngu ngốc của bà thì lại yêu một người phụ nữ đến chết không thay đổi là sao? Anh chẳng những vì cô mà có thể sống, còn vì cô mà có thể chết. Chẳng lẽ anh còn nên vì cô mà suốt đời sống cô đơn tới già sao?

Mạc Yên, nếu con ở dưới suối vàng có biết, nhìn thấy Thiên Nham vì con như vậy, con có thể yên tâm sao?
 

Bình luận facebook

Top Bottom