Quỳnh Anh

Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,569
Reaction score
60
Points
48
Chương 25: Lấy máu ai để tế điện?
Cô đã đánh giá thấp sự độ ác của Mông Lệ rồi!

Mông Lệ vẫn nhìn chằm chằm vào mặt của Mạc Yên. Ả thật sự muốn xem trên mặt của Mạc Yên có lộ ra một nét hoảng hốt và sợ hãi nào không. Ả muốn nhìn thấy Mạc Yên khóc thét cầu xin ả, nhưng Mạc Yên lại vẫn bình tĩnh như nước hồ. Bất kể là lúc trước hay hiện tại, giống như một đao kia không phải vẽ ở trên mặt cô, giống như máu này không phải chảy ra từ người cô, vẫn lạnh nhạt giống như tất cả mọi chuyện đều không liên quan đến cô, điều đó càng làm cho Mông Lệ tức giận.

Sự ghen tỵ của Mông Lệ càng khiến ả nổi điên, nhìn thấy biểu cảm của Mạc Yên lại càng khiến ả hung hăng vạch xuống từng dao.

Ở trong lòng ả điên cuồng kêu, người phụ nữ hạ tiện, tôi xem thử cô còn bình tĩnh như thế nào?

Tất cả đang bừng cháy bên trong đôi đồng tử của ả đều là mạch máu ác độc. Ngay cả thủ hạ của ả đều không nhẫn tâm nhìn thấy sự điên cuồng vặn vẹo hiện ra trên mặt ả.

Má phải của Mạc Yên đã bị ả ác độc xiên hai đường dao cứng rắn vẽ trên mặt, trên khuôn mặt đẹp khuynh thành của Mạc Yên bổng chốc biến thành xấu xí. Nhưng mắt cô vẫn như cũ mở ra nhìn thế giới rất ngạo nghễ, và nở nụ cười đẹp tuyệt thế như gió dịu êm.

Cô mở đôi mắt đen nhánh thâm thuý như ánh sao đêm, bình tĩnh nhìn khí thế thất bại của Mông Lệ như đang nhìn trò cười của ả. Khiến cho lửa giận của Mông Lệ càng bốc cháy hừng hực.

Người phụ nữ hạ tiện này, một ngón tay của ả cũng có thể bóp chết cô ta, cô ta dựa vào cái gì mà nhìn ả với ánh mắt hèn mọn và khinh thường như vậy. Cô ra hiện tại chính là món đồ chơi bằng thịt của ả, nhưng tại sao cho tới bây giờ, cô ta vẫn giống như dùng bộ dáng của nữ vương nhìn ả khoang dung và khi dễ như vậy?

"Tôi để cho cô nhìn, rồi tôi sẽ móc mắt của cô, tôi xem thử cô có còn thấy được gì nữa không?"

Mông Lệ rống giận, lại giơ dao lên lần nữa, hướng con mắt của Mạc Yên đâm xuống.

Mắt thấy đôi mắt xinh đẹp kia của Mạc Yên sẽ bị hủy ở dưới dao của Mông Lệ, đột nhiên một phi đao léo lên hàn quang mang theo tiếng kêu nhỏ sắc bén phóng tới, "Vèo" bắn thẳng vào cổ tay của Mông Lệ.

Mông Lệ đau đến hét lên một tiếng, động mạch trên cổ tay bị phi đao đâm trúng, ngay lập tức máu liền chảy xuống.

Mông Lệ không hổ là người phụ nữ kiên cường, coi như gặp phải chuyện này ả cũng rối loạn một chút, liền lập tức trấn tĩnh nắm động mạch của mình lại, ngăn máu tươi chảy ra ngoài, vừa rống giận thủ hạ của mình, "Bắt tên khốn này đến cho ta, ta muốn móc tim hắn pha rượu uống."

Lời của ả vừa truyền xuống, lại thấy một thanh phi đao trong không trung phóng tới.

Lần này, phi đao trực tiếp bắn thẳng vào gò má trái của ả, xuyên qua gò má phải, rồi bắn thẳng vào trên người thủ hạ của ả.

Một đao bén nhọn này làm cho Mông Lệ và toàn bộ thủ hạ của ả đều sợ choáng váng.

Đợi Mông Lệ cảm giác được đau đớn, máu tươi lại như suối phun ra, ả mới giật mình, ả biết mình đã xong rồi! Muốn nói chuyện cũng đã không nói được nên lời, máu của hai vết thương giống suối phun, càng chảy ra không ngừng, qua một hồi liền chảy đầy đất.

Chỉ chốc lát sau, Mông Lệ bởi vì mất máu quá nhiều mà ngất đi.

Thủ hạ của Mông Lệ sợ tới mức rút súng ra, bóp cò súng, vẻ mặt cảnh giác nhìn bốn phía, nhưng nửa buổi cũng không thấy có chút động tĩnh nào.

Đột nhiên, có một tiếng nổ vang ở trong biệt thự, nhất thời nhà lầu bốc cháy, dọa tất cả người trong nhà thét lên, ôm lấy Mông Lệ chạy ra ngoài.

Vừa nổ vang một tiếng, toàn bộ biệt thự bắt đầu lung lay sụp đổ.

Ngay tại lúc mọi người đều chạy trốn ra bên ngoài, một người đàn ông mặc trang phục của Tam Giác Vàng thừa dịp náo động nhanh chóng chạy tới bên người của Mạc Yên, khéo mắt liếc thấy thương tích trên mặt của Mạc Yên, giữa đôi đồng tử thoáng hiện qua vẻ điên cuồng và sát khí.

Sau đó, anh thoải mái ôm lấy Mạc Yên, nhanh chóng hướng trên núi phía sau biệt thự mà chạy.

Lúc anh chạy được nửa đường, lại buông Mạc Yên xuống, gọi một cú điện thoại về Tam Giác Vàng, sau đó rút cuộc bin của điện thoại ném đi, rồi tiếp tục chạy trốn.

***

Nam Bá Đông cùng bọn Ô Linh đang ở trong một hội nghị quan trọng, đột nhiên lại cảm thấy nheo mắt, trái tim vừa kéo, làm như có chuyện gì đó không tốt đang xảy ra.

Tiếp theo đó, điện thoại của Hắc Bác bổng vang lớn lên.

Hắc Báo nghĩ không biết là tên khốn nào gọi điện tới quấy rầy đây?

Anh thấp thỏm liếc nhìn Nam Bá Đông một cái, chẳng qua thấy mi mắt của Nam Bá Đông nhẹ nhíu như ngọn núi, vẻ mặt lạnh lùng trên mặt cũng không có tức giận. Lúc này Hắc Báo mới móc điện thoại ra, nói với Nam Bá Đông một tiếng, "Lão Đại, tôi đi nghe điện thoại!"

Nam Bá Đông gật đầu, thì anh mới dám đứng lên, đi tới một bên nghe.

"Ngươi nói cái gì? Tôi biết rồi! Trước tiên các người đi chung quanh tìm một chút, tôi sẽ báo lại cho Lão Đại quyết định."

Hắc Báo cúp điện thoại, len lén nhìn về phía Nam Bá Đông, không nghĩ tới lại đụng phải cặp mắt sáng như đèn pha của Nam Bá Đông, nhất thời cảm thấy trong lòng hoảng hốt, vừa nghĩ tới hậu quả của cơn tức giận của Nam Bá Đông kia, cả người Hắc Báo đánh cái lạnh run.

Anh kiềm chế bất an trong lòng, chạy chậm đến trước mặt của Nam Bá Đông, cung kính cúi đầu nói, "Lão Đại, đã xảy ra chuyện rồi, A Bố và A Sai đang trông coi tiểu thư Mạc Yên vừa mới bị phát hiện có người đánh ngất xỉu ở trên đường nhỏ trong rừng cạnh trúc lâu, còn tiểu thư Mạc Yên...lại không thấy!"

Trong nháy mắt vẻ mặt của Nam Bá Đông trầm xuống, trong lòng những người khác thầm kêu không ổn.

Nam Bá Đông đứng dậy, lạnh lùng nói, "Ô Linh, cô lập tức thông báo xuống, canh giữ mọi lối ra, không cho phép bất luận kẻ nào ra vào. Đường Thạch, Bạch Lãng, Hắc Báo, Hắc Lang, mỗi người mang theo một nhóm người, lập tức chia nhau lục soát cho tôi! Nếu Mạc Yên có mệnh hệ gì, tôi sẽ để cho tất cả các người cùng chôn theo!"

Vừa nói xong, Nam Bá Đông dẫn đầu đi ra ngoài.

Những người khác nhìn thấy bộ dáng sát khí của Nam Bá Đông, làm sao còn dám nhiều lời, vội vàng đi theo đội người lục soát.

Người của bọn họ vừa mới rải rác ra ngoài, liền có một thủ hạ chạy đến trước mặt của Nam Bá Đông nói, "Lão Đại, có một em trai nhỏ nhìn thấy tiểu thư Mạc Yên bị thủ hạ của mẹ hai người mang đi."

"Mông Lệ?" Đáy mắt lạnh như băng của Nam Bá Đông thoáng qua tia sát khí, anh không nói câu nào, chẳng qua giơ tay phải lên, mang theo một thân lãnh ý xơ xác tiêu điều, bay thẳng tới đỉnh núi của Mông Lệ, dẫn đầu chạy như điên.

Những người khác vừa thấy một thân điên cuồng của Nam Bá Đông giữa hơi thở âm lãnh như ma quỷ, còn mang theo một cỗ sát khí điên cuồng khát máu, trong lòng lại thấy rùng mình, không nhịn được lại sinh ra sợ hãi, sau một phút cũng không dám chậm trễ, nhanh chóng chạy đuổi theo.

Dù sao, bọn họ cũng chưa từng thấy Nam Bá Đông tự mình động thủ, mà mỗi một lần Nam Bá Đông động thủ lại giống như kiếm tháo ra khỏi vỏ, tất cả đều phải nhuốm máu.

Lần này, anh lại muốn lấy máu ai để tế điện đây?
 

Quỳnh Anh

Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,569
Reaction score
60
Points
48
Chương 26: Quỷ thủ thần y
Đợi đến khi Nam Bá Đông đằng đằng sát khí mang theo thủ hạ đuổi tới nơi của Mông Lệ diễn, biệt thự của Mông Lệ đã sớm bị nổ tung hai lần đến thất linh bát lạc. Mông Lệ và tất cả thủ hạ dưới trướng cô đã dời đi nơi khác. Bốn phía của biệt thự cũng không có một bóng người .

Nam Bá Đông vừa động, bốn người Đường Thạch, Bạch Lãng, Hắc Báo và Hắc Lang nhanh chóng phân tán ra, Nam Bá Đông đứng giữa cùng đi vào bên trong biệt thự đôn.

Một phần thủ hạ đi vào theo, còn một phần ở lại bên ngoài cảnh giác, phân nhau canh giữ bốn phía.

Nhìn thấy trong phòng khách chảy một vũng máu tươi, trong không khí cũng bay mùi máu, khoé mắt Nam Bá Đông vừa kéo, đồng tử thoáng hiện qua một tia lạnh như băng, "Lục soát!"

Đường Thạch và Bạch Lãng phất tay về phía thủ hạ, nhanh chóng mang người chia ra bốn phía.

Bọn họ rất nhanh liền đưa ra kết luận, "Lão Đại, ở nơi này không có ai!"

Hai tay Nam Bá Đông nắm chặt thành quyền, đôi đồng tử đỏ ngầu như máu, thanh âm lạnh thấu xương, "Tiếp tục lấy biệt thự này làm trung tâm, chia ra lục soát bốn phía, cho dù có phải lật cả ngọn núi này, cũng phải tìm được người cho tôi! Còn có Mông Lệ nữa!"

"Dạ!"

Còn anh thì vẫn đứng yên lặng ở trước hai vũng máu đó, một bước cũng không động .

Nam Bá Đông có thể khẳng định một vũng trong này là của Mạc Yên, là đồ tạp chủng nào đã ra tay? Lại dám đụng tới người của anh? Muốn tìm chết?

Nổi giận thì nổi giận nhưng khi nghĩ đến Mạc Yên bị người ta làm tổn thương, trái tim Nam Bá Đông liền khống chế không được mà co quắp đau.

Anh thật sự không có cách nào tưởng tượng, nếu như anh nhìn thấy Mạc Yên bị cái gì không tốt, thì anh phải làm như thế nào?

Cuồng nộ trong lòng như hỏa hoạn ngập trời, mang theo xúc động muốn hủy diệt đi tất cả mọi thứ, điên cuồng thiêu đốt, thiêu đốt rồi lại thiêu đốt .

Trước kia, anh chưa bao giờ hiểu, tại sao ba của anh lại yêu như mê như say người phụ nữ tên gọi Bạch Yên kia, thậm chí không tiếc làm tổn thương mẹ của anh và những người đàn bà khác. Cho dù ông không chiếm được bà ấy, ông cũng muốn để Bạch Yên vào tận sâu trong đáy lòng của mình đến suốt cả cuộc đời.

Khi anh nhìn thấy Mạc Yên, nhìn thấy một cô gái xinh đẹp tinh khiết như vậy, nhìn thấy ánh mắt đẹp nhất trên thế giới kia, cuối cùng Nam Bá Đông cũng đã hiểu rõ!

Mạc Yên lẳng lặng phảng phất như dòng suối chảy vào trong lòng anh, như mọi vật trong suối lớn, vô thanh vô tức chiếm trọn trái tim của anh.

Anh muốn giữ cô xinh đẹp trân quý ở lại bên cạnh mình vĩnh viễn, muốn làm cho cô vĩnh viễn ở cùng với mình, muốn ôm cô vào dưới cánh chim của mình, bảo vệ thật tốt cho cô suốt cả đời.

Nhưng mà, chưa được bao lâu mà anh đã để cho người ta dễ dàng làm tổn thương Mạc Yên nặng nề ngay trên địa bàn của mình.

Lúc Nam Bá Đông đang cảm thấy vô cùng tự trách, anh đột nhiên nghe được một thanh âm thanh thuý vội vàng vang lên, "Ba, con biết mẹ đang ở đâu!"

Nam Bá Đông đột nhiên xoay người, nhìn thấy con trai Nam Tinh vẫn luôn bị anh xem nhẹ, con mắt sáng lên, "Con biết sao? Con làm sao mà biết?"

"Con từng tặng cho mẹ một hệ thống định vị được đặc chế ở tay, mau dẫn người đi theo con!"

Trên mặt tuấn tú của Nam Tinh tràn đầy chăm chú và nghiêm túc, còn mang theo một chút sát khí .

Lúc này Nam Bá Đông mới phát hiện, đứa con này cực kỳ giống anh.

Anh xem nhẹ sự gợn sóng ở trong lòng, theo Nam Tinh bước nhanh đi ra ngoài.

Đường Thạch và Bạch Lãng vừa nhìn thấy, vội vàng kêu thủ hạ đi theo.

Nhìn thấy Nam Tinh vẫn đi về phía ngọn núi vắng vẻ, cách phạm vi thế lực của Mông Lệ càng ngày càng xa, Nam Bá Đông lạnh giọng hỏi, "Nam Tinh, con có khẳng định phương hướng này là đúng không?"

"Con khẳng định!" Nam Tinh cũng không quay đầu mà vẫn trả lời lại.

Ánh mắt của bé vẫn nhìn vào máy hướng dẫn định vị trong tay, một chút cũng không dám thả lỏng, chỉ sợ một bước sai, người mẹ bé mới vất vả tìm được liền đột nhiên biến mất.

Mọi người đi thẳng, đi thẳng, đi đến miệng khô lưỡi khô, cũng không ai dám kêu ca một tiếng.

Cuối cùng, máy hướng dẫn định vị trong tay của Nam Tinh cũng phát một tiếng nhỏ vang lên "Đinh", Nam Tinh vui mừng nhìn về phía Nam Bá Đông, "Ba, đã tìm được rồi!"

Máy hướng dẫn chỉ phương hướng về phía một khu rừng dầy đặc, bốn phía thưa thớt vài cành cây khô gãy, rõ ràng là bị người dùng lưỡi đao sắc bén chặt đứt, đặt ở nơi này như muốn che dấu một thứ gì .

Nam Bá Đông đang muốn tiến lên thì đã bị Đường Thạch và Bạch Lãng giành trước một bước, nhanh chóng vén lên những nhánh cây gãy khô trước mặt. Ngay sau đó, mọi người liền nhìn thấy một người cả thân toàn máu đang nằm ở dưới đất, không biết sống hay chết.

"Mẹ..." Nam Tinh kêu lên một tiếng liền nhào tới, thấy hình dạng bi thảm của Mạc Yên, hai hàng nước mắt chảy xuống.

Những người khác nhìn thấy khuôn mặt đầy máu không nhìn rõ của Mạc Yên, tất cả sợ đến mức không dám thở mạnh lấy một tiếng.

Nam Bá Đông cảm giác mình như bị điện giật, cả người run lên, trái tim như ngừng đập tại giây phút đó, sắc mặt tái xanh, khó coi đến cực điểm.

Ngay cả Đường Thạch và Bạch Lãng nhìn thấy người phụ nữ đã từng rất xinh đẹp lại biến thành bộ dạng như hiện tại, cũng đều cảm giác một trận đau thương.

Không khí khẩn trương bất an đến cực điểm.

Nam Tinh chợt nâng mắt, nhìn thẳng về phía Nam Bá Đông, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy sát khí, "Ba, con muốn giết sạch bọn chúng để báo thù cho mẹ!"

Nam Bá Đông cũng không nói cái gì, chẳng qua chỉ lẳng lặng ngồi xổm xuống bắt mạch cho Mạc Yên, sau đó kiểm tra thân thể của cô một lần, phát hiện không có gãy xương thì lập tức bế cô lên.

"Đường Thạch, báo cho Mẫn Lạp chuẩn bị cấp cứu! Bạch Lãng, cậu dẫn người đi tiêu diệt Mông Lệ! Ngay lập tức! Ngay lập tức! Phải làm cho toàn bộ bọn chúng đều biến mất!"

Nói xong, Nam Bá Đông liền ôm Mạc Yên đi như bay về phía biệt thự của mình.

Trước kia anh dễ dàng tha thứ cho Mông Lệ là bởi vì ả ta không có chạm đến cực điểm của anh.

Nhưng mà lần này anh tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ả!

Nam Bá Đông cúi đầu liếc nhìn thoáng qua Mạc Yên ở trong ngực, đôi đồng tử ẩn một tầng ẩm ướt, khuôn mặt đã từng tuyệt mỹ khuynh thành hôm nay lại biến thành như vậy, nếu như cô ấy tỉnh lại mà đau lòng khổ sở thì phải làm sao?

Mới vừa rồi anh có nhìn một chút, vết thương trên mặt của Mạc Yên đã bị người dùng thủ pháp đặt biệt xử lý qua, cũng điểm huyệt cho máu ngừng chảy, nhưng nếu như không kịp cấp cứu, tánh mạng của cô vẫn rất nguy hiểm.

Dưới chân Nam Bá Đông đi như bay, hận không có sinh ra Phong Hoả Luân* để tới giúp!

*Phong Hoả Luân là hai bánh xe lửa tròn ở dưới chân Na Tra đấy.

Trong một góc của khu rừng, có một bóng dáng toàn thân xanh biếc đang ẩn ở trong đó.

Anh nhìn thấy Mạc Yên được Nam Bá Đông đang khẩn trương và cẩn thận ôm đi, giữa đồng tử thoáng hiện qua một tia đau xót và bất đắc dĩ, cúi đầu nhìn mấy tấm hình đang cầm trong tay, trong bức ảnh rõ ràng là Mạc Yên đang nằm dưới đất như một xác chết, anh cúi đầu nói, "Yên nhi, em yên tâm! Anh sẽ làm theo mong muốn của em! Nhưng em cũng phải...bảo trọng!"

***

Mạc Yên lại một lần nữa nằm trên bàn mổ đó.

Mẫn Lạp vì cô mà khẩn trương khâu vá lại vết mổ, một bên ở trong lòng lại âm thầm chửi rủa Mông Lệ, người độc ác như vậy nên bị đầy xuống mười tám tầng địa ngục.

Bên ngoài phòng phẩu thuật, hai cha con Nam Tinh và Nam Bá Đông cùng nhau đứng trước cửa sổ thủy tinh, hai ánh mắt nhìn chằm chằm trên bàn mổ, không chớp mắt một cái.

Thoạt nhìn bọn họ rất trấn định, mặt không có chút biểu cảm. Nhưng có ai biết trong lòng bọn họ đã sớm căng lên, đã sớm tràn đầy hoảng hốt và sợ hãi, chỉ sợ xảy ra sai lầm một chút thì Mạc Yên của anh, mẹ của bé đều không còn.

Đặc biệt là Nam Tinh, trong cặp mắt lam đậm kia vẫn cố giữ nước mắt.

Nhưng mà, bé chính là không chịu cho nó chảy xuống.

Đây là lần đầu tiên trong đời bé đối với một người phụ nữ không muốn xa rời, lần đầu tiên có tình cảm yêu mến này, lần đầu tiên muốn cô ôm vào trong ngực mỗi ngày, mỗi ngày hôn cô và nói chào buổi sáng, để cho cô mỗi ngày sờ đầu bé, để cho cô lẳng lặng ở bên cạnh bé mỗi ngày. Cho dù không nói lời nào cũng được, bé lại thấy rất yên lòng.

Bởi vì có sự xuất hiện của cô mà mỗi một ngày của bé đều cảm thấy rất hạnh phúc.

Bé thật rất vả mới có thể nhận được sự yên tĩnh và hạnh phúc từ trên người của cô, làm sao bé có thể cho nó dễ dàng mất đi như vậy?

Mẹ Mạc Yên, từ nay về sau con sẽ không cho ai ức hiếp mẹ nữa!

Ai dám khi dễ mẹ, con sẽ đập chết người đó!

Một tiếng sau, Mẫn Lạp đi ra ngoài.

Anh kéo xuống khẩu trang than nhẹ một tiếng, nói với cha con của Nam Bá Đông, "Giải phẫu rất thành công, không có nguy hiểm đến tánh mạng, nhưng mà mặt của cô ấy...đã bị hủy!"

Đáy mắt của Nam Bá Đông thoáng qua tia tàn ác, "Còn có biện pháp nào nữa không?"

Con ngươi của Mẫn Lạp chợt loé, "Trừ khi có thể mời quỷ thủ thần y Độc Cô Thiên Nhai ra tay, nếu không thì rất khó mà khôi phục như trước!"

Nam Bá Đông gật đầu một cái, "Tôi sẽ tìm ra người đó!"

Mẫn Lạp khẽ ừ một tiếng rồi cũng không nói gì.

Nam Bá Đông lấy điện thoại ra gọi cho Ô Linh, "Bằng bất cứ giá nào cũng phải tìm ra quỷ thủ thần y Độc Cô Thiên Nhai cho tôi!"
 

Quỳnh Anh

Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,569
Reaction score
60
Points
48
Chương 27: Sống chết có nhau
Lúc này, nhóm người của Tần Thiên Nham vừa mới ngồi lên phi cơ bay được vài giờ. Người còn chưa tới Tam Giác Vàng, thì đột nhiên nhận được lệnh của tổ chức nói hành động lần này bị hủy bỏ, để bọn họ tiếp ứng cho số 001 sau, còn bây giờ thì lập tức rút về! Có thể nói là "Ra quân chưa thắng đã chết, khiến nước mắt anh hùng chảy thắm khăn."

Tần Thiên Nham vừa tức vừa vội, rồi lại tỏ ra mơ hồ không biết đã xảy ra chuyện gì ?

Đợi bọn họ và số 001 gặp nhau thì mới biết, mục tiêu lần này của bọn họ đã chết!

Sau đó Tần Thiên Nham liền choáng váng!

Nhìn thấy gương mặt quen thuộc của số 001, giọng nói của anh nghẹn ngào hỏi, "Anh Hàn, Yên nhi, cô ấy thật sự....?"

Đúng vậy! Mạc Hàn chính là người mà Mạc Vấn phái đến ẩn úp tại Tam Giác Vàng sau khi Mạc Yên chết, cũng là người điều tra về sự mất tích của Mạc Yên.

Khi Mạc Hàn điều tra được Mạc Yên không có chết, mà thật sự được Nam Bá Đông cứu sống, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, nghĩ đến người nhà của bọn họ, và đôi uyên ương số khổ này, cuối cùng còn có cơ hội.

Chỉ là không nghĩ đến, Mạc Yên nhanh như vậy lại xảy ra chuyện!

Thật sự chẳng lẻ chuyện tốt thì nhiều, mà người tốt thì khó gặp sao?

Vừa nghĩ tới gương mặt xinh đẹp của Mạc Yên lại biến thành bộ dáng như vậy, không hiểu sao tim của Mạc Hàn co rút đau đớn.

Nhưng sau khi nghĩ tới Nam Bá Đông rất quan tâm Mạc Yên, trong lòng anh âm thầm thở dài. Có lẽ Nam Bá Đông sẽ đối tốt với Mạc Yên, anh tin anh ta sẽ tìm được bác sĩ giỏi nhất để chữa khỏi cho Mạc Yên .

Anh thật sự không muốn để Mạc Yên lưu lại ở nơi tràn ngập tộc ác này, nhưng Mạc Yên lại nói cô không muốn trở về. Cô càng không muốn gặp bất cứ người nào sau khi trở thành bộ dáng như bây giờ!

Cho nên cô cầu xin anh, cho cô một cơ hội nữa để bắt đầu lại cuộc sống, để cho cô ở lại nơi này. Dù sao cô cũng đã từng chết một lần, thì cứ để cho mọi người biết là cô thật sự đã chết đi !

Mạc Yên khóc thút thít không một tiếng động, trong mắt của cô xẹt qua một tia bi thương và bất đắc dĩ. Cả người lại toát ra một nỗi bi thương khó nói nên lời, không một ai không thất vọng và đau khổ.

Lúc Mạc Yên đã quyết tâm kiên trì và kiên cường với ý kiến của mình, cô bảo đảm một lần nữa, Nam Bá Đông tuyệt đối sẽ không tổn thương cô! Mạc Hàn chỉ có thể đồng ý yêu cầu của cô.

Theo như Mạc Yên yêu cầu, cô chỉ muốn lưu lại một lời trăn trối cuối cùng, hơn nữa còn phải chụp lại một vài hình ảnh "chết" của cô, để cho anh trở về báo cáo nhiệm vụ.

Trở lại quân khu, Tần Kiến Quốc, Mạc Vấn, Tần Thiên Nham, và Mạc Hàn cùng nhau nghe ghi âm lời trăn trối của Mạc Yên. Lúc nhìn thấy một sấp hình "chết" của Mạc Yên, từng người ở nơi này đều cả giật mình, qua hồi lâu cũng không khôi phục lại tinh thần .

Bọn họ còn chưa vui sướng khi tìm được người, thì lại nhận được tin tức Mạc Yên đã chết thật, làm sao bọn họ có thể chấp nhận điều này đây?

Thanh âm của Mạc Vấn run rẩy hỏi, "Hàn nhi, đây là sự thật sao?"

Mạc Hàn nặng nề gật đầu, nhìn về phía Tần Thiên Nham, phát hiện cả người anh tựa như hoá đá, cũng không nhúc nhích lấy một cái, như là linh hồn đã bị rút ra khỏi thân thể, hoàn toàn không có sức sống.

Anh chỉ có thể ở trong lòng than nhẹ một tiếng.

Mạc Vấn lại trầm giọng hỏi, "Hàn nhi, con tận mắt nhìn thấy Mạc Yên chết, thì tại sao không đem theo xác của con bé về?" Khi nói xong lời cuối cùng thì giọng nói đã có một tia khàn khàn thê lương.

Mạc Hàn rũ mắt, "Bác cả, thật xin lỗi! Là Hàn nhi bất tài, lúc mang theo Mạc Yên bị thương nặng thoát đi, hành tung của con lại bị Nam Bá Đông phát hiện, nhóm người của bọn họ luôn luôn chạy theo đuổi giết con. Sau đó chúng con liền trốn vào một hang động, vết thương lần trước của Yên nhi lại chưa lành, lần này lại mất máu quá nhiều, con bé không kiên trì nổi mới để lại di ngôn, còn khẩn cầu con phải chạy đi. Nếu không con bé trở thành ma quỷ cũng sẽ không buông tha con!"

Khi Mạc Hàn nói xong lời cuối, lại còn khơi dậy sự khổ sở và đau thương của Yên nhi, dù là người đàn ông một mét tám, cũng không nhịn được mà rơi lệ.

Mạch Vấn vô lực phất tay về phía anh, ngẩng đầu lên thu nước mắt trở về. Nhưng đáy lòng lại đau đớn, cũng đang lan tràn không ngừng ra toàn thân.

Ngày hôm sau, người của nhà họ Tần phát hiện, Tần Thiên Nham mất tích!

Anh lưu lại một phong thư và một tờ giấy, viết rằng anh không tin Mạc Yên đã chết, anh muốn đi tìm Mạc Yên. Cho dù cô đã chết rồi, anh cũng muốn đi tìm xác của cô trở về!

Cho dù số 001 cũng đã cung cấp ghi âm và hình ảnh, nhưng anh vẫn không tin Mạc Yên đã chết.

Mạc Yên của anh sẽ không chết, vĩnh viễn sẽ không chết!

Anh cũng đã từng nói coi như cô thật sự chết, cô sống thì anh sống; cô chết thì anh cũng sẽ đi theo cô cùng chết.

Sinh cùng vạt áo, chết cùng chỗ chôn!

Tần Thiên Nham ôm trong mình một lòng tin cố định, một mình lao tới Tam Giác Vàng, điều tra tung tích của Mạc Yên.

***

Vài ngày trôi qua cũng không hề có một chút tin tức của Độc Cô Thiên Nhai.

Mặt của Nam Bá Đông càng ngày càng đen khi không tìm thấy Độc Cô Thiên Nhai. Tâm tình của những người chung quanh anh cũng bao phủ ở dưới bóng tối của anh, từng ngày trôi qua đều run như cầy sấy, ai cũng không dám đến gần anh trong vòng một mét, sợ bị lửa giận của anh làm liên lụy.

May mà Mạc Yên đã tỉnh dậy, trong lúc mọi người lo lắng rằng cô sẽ không tiếp thu nổi chuyện mình bị hủy dung, thì cô so với bất luận kẻ nào cũng đều bình tĩnh và lạnh nhạt hơn. Thậm chí lúc cô soi gương, Mạc Yên nhìn thấy hai vết thương dữ tợn chưa lành trên mặt, cô vẫn khẽ mỉm cười an ủi bên cạnh hai gương mặt đang đau lòng cho cô của Mẫn Lạp và Nam Tinh, "Thật ra biến dạng cũng tốt, sẽ không có người nhớ tới mình!"

Một mảnh bầu trời ở Tam Giác Vàng này đang bị lửa giận điên cuồng của Nam Bá Đông thiêu đốt, thế lực của Mông Lệ bổng chốc bị dọn dẹp sạch sẽ.

Chẳng những xác chết của Mông Lệ bị treo ngược thị chúng trong ba ngày, ba ngày sau Nam Bá Đông còn muốn bâm xác của ả, sau đó ném vào trong núi cho sói ăn, điển hình là chết không có chỗ chôn.

Còn những người đã từng tham gia vào chuyện bắt cóc và tổn thương Mạc Yên thì đều không thoát được kết quả giống như Mông Lệ.

Lúc Bạch Lãng dẫn người đi tiêu diệt những thủ hạ khác của Mông Lệ thì đã chết nhiều hơn phân nửa, những người khác thông minh lựa chọn quy thuận Nam Bá Đông.

Lại một lần nữa mọi người được lãnh giáo sự độc ác và ngoan tuyệt của Nam Bá Đông, sẽ không còn có ai dám sinh lòng dị tâm.

Ngày hôm đó, Mạc Yên tìm Nam Bá Đông và cùng anh trao đổi giao dịch, về phần bọn họ đã nói gì, thì chỉ có bọn họ mới biết.

Nhưng mà xế chiều hôm đó, Mạc Yên liền dẫn Nam Tinh lên một chiếc máy bay trực thăng rồi biến mất. Ngoại trừ Nam Bá Đông, không có ai biết tung tích của bọn họ.

Nam Bá Đông cố ý bảo vệ và bày mưu kế, nên bất kể Tần Thiên Nham có tra tìm như thế nào, thì anh cũng chỉ lấy được tin tức Mạc Yên đã chết và xác đã bị thiêu rồi.

Ở Tam Giác Vàng ngây người suốt nửa năm, cuối cùng Tần Thiên Nham cũng tuyệt vọng.

Mạc Yên đã chết, anh sống còn có ý nghĩa gì nữa chứ?

Mang theo một thân bi thương, Tần Thiên Nham từng bước đi lên tới đỉnh núi cao nhất ở Tam Giác Vàng, gào lớn, "Yên nhi, anh đến cùng em!" liền tung người nhảy xuống!

Giọng nói bi tráng muốn chết và mang theo một tia giải thoát, bay lượn ở trong sơn cốc thật lâu...

Tin tức vừa truyền đến, Nam Bá Đông câu môi khẽ cười, người phụ nữ nhỏ bé này quả nhiên liệu sự như thần, nhưng cũng làm cho anh hiểu người phụ nữ nhỏ bé này rất nhẫn tâm và lạnh lùng.

Ngàn vạn lần đừng tổn thương và chọc cô, nếu không hậu quả cũng không phải ai cũng có thể thừa nhận được.

Thời gian như ngựa trắng chạy nhanh qua.

Trong nháy mắt mà đã hai năm trôi qua.

Nam Bá Đông nhìn theo hướng kia, ở trong lòng lại nhẹ nhàng hỏi, Yên nhi đã hai năm không gặp, không biết em có thay đổi hay không? Em nói em sẽ sống mạnh mẽ và thật tốt, thì anh sẽ buông tay cho em tự do bay đi! Hiện tại ngày quay về đã đến, hi vọng...em đừng làm anh thất vọng!
 

Quỳnh Anh

Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,569
Reaction score
60
Points
48
Chương 28: Độc Cô Thiên Nhai
Trên Thái Bình Dương mênh mông vô bờ, có một hòn đảo nhỏ không hề có mặt trên bản đồ. Phong cảnh nơi đó xinh đẹp, ánh nắng tươi sáng, cảnh sắc thiên nhiên nguyên thủy, và toà nhà lầu hiện đại hoà làm một thể với thiết bị cao cấp, trở thành một thế lực thần bí ở nơi đó.

Thời tiết tốt đẹp của một ngày đầu thu .

Ánh chiều tà nhẹ chiếu lên bờ cát, chiếu rọi xuống mặt biển xanh thẫm, tạo thành một đường ba ánh sáng của ánh trời hồng xinh đẹp, rơi vào ngày cuối cùng sáng lạng và tốt đẹp .

Trên đá ngầm, có một người phụ nữ ngồi yên lặng với mái tóc dài đến thắt lưng.

Cô cứ ngồi lẳng lặng ở nơi đó, một người cô đơn như đã ngăn cách với bốn phía của thế giới. Nhưng phong cách tự nhiên lộ ra sự độc lập, làm cho người ta liếc mắt một cái đã nhớ tới cô.

Cách cô không xa có một đôi mắt hoa đào, cả người tràn ngập phong lưu phóng khoáng của đàn ông, đang chắp tay sau lưng, lười biếng ngồi trên bờ cát, cặp mắt hoa đào say kia như có khả năng câu hồn và lòng người, đang chuyên tâm nhìn bóng hình xinh đẹp ở nơi xa kia .

Đã hơn một năm, anh đã tới hòn đảo này hơn một năm. Anh cũng biết cô hơn một năm, dùng hết tất cả biện pháp vẫn không thể nào đi vào lòng cô.

Anh không phải không thừa nhận, luôn luôn có một đống phụ nữ bám theo mình, nhưng lần này thì đúng là gặp hạn rồi!

Anh, Độc Cô Thiên Nhai, chấp nhận bị Mạc Yên đánh bại rồi!

Quỷ thủ thần y Độc Cô Thiên Nhai, dáng dấp quả thật rất xinh đẹp. Cho dù hiện tại anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng có hoa thời thượng, ống tay áo cũng tuỳ ý tự nhiên cuốn lên tới khuỷu tay, phía dưới chỉ mặc một cái quần đùi hoa văn. Chỉ là tuỳ ý ăn mặc nhưng anh vẫn tỏa ra một hương vị tao nhã và cao quý.

Mái tóc chia ba bảy, một nửa rũ xuống che đi phía bên trái của trán trơn bóng và lông mày trái tung bay của anh, rất hợp với vẻ mặt lười biếng. Tổng thể làm cho người ta cảm giác được một vẻ đẹp không chịu gò bó và chán chường.

Nhìn một thân ăn mặc của anh thì đã biết, tính tình Độc Cô Thiên Nhai rất kiêu ngạo, rất khó mà thuần phục .

Nói đến lý do Độc Cô Thiên Nhai xuất hiện tại chỗ này, đều phải nói sau khi bị Nam Bá Đông tìm được, liền bị bắt cóc mang đến hòn đảo nhỏ này để chửa trị vết thương trên mặt của Mạc Yên.

Nam Bá Đông ước chừng tìm được Độc Cô Thiên Nhai trong nửa năm, mới đưa người đàn ông đang vui vẻ đi du lịch khắp nơi, tìm được ở trong một bộ lạc ở Châu Phi.

Tính của Độc Cô Thiên Nhai rất tự do, anh ở Châu Phi chơi chưa đã, tất nhiên sẽ không nghe theo ý nguyện của Nam Bá Đông tới đây chửa cho Mạc Yên.

Nhưng Nam Bá Đông đã tìm anh trong nửa năm, đã sớm không còn kiên nhẫn, trực tiếp hạ lệnh, "Trói lại! Ném tới đảo đi!"

Lúc đó, sau khi tỉnh dậy, Độc Cô Thiên Nhai mới phát hiện mình đang ở trên một hòn đảo nhỏ, thì giận đến mức dậm chân. Ở trên đảo làm ầm ĩ một chút, nhưng khổ nổi lại không có thuyền bè, cũng không có phi cơ, anh hoàn toàn không có cơ hội thoát đi hòn đảo này, chỉ có thể tạm thời chịu đựng.

Anh ở trong lòng âm thầm cười lạnh, những người này thật sự nghĩ chỉ cần trói anh tới nơi này là họ có thể đạt được mục đích sao? Vậy bọn họ cũng đã coi thường anh quá rồi .

Anh, Độc Cô Thiên Nhai, cũng không phải người dễ chọc!

Chỉ cần anh không muốn, ai cũng không thể bắt anh làm. Thật sự muốn chọc tới anh, anh sẽ phát tán ra một loại độc ở trên đảo này, làm tất cả bọn họ bị độc chết. Nếu như bị bọn họ khi dễ, anh cứ nhịn như vậy, thì quá làm nhục tên quỷ y của anh rồi.

Nhịn xuống buồn bực, Độc Cô Thiên Nhai đi tới bãi biển mê người để giải sầu, muốn phóng hết tất cả buồn bực và kìm nén trong nội tâm vì đã bị người mạnh mẽ bắt cóc.

Đúng lúc này, anh nhìn thấy Mạc Yên đang ngồi trên tảng đá ngầm.

Áo trắng tóc đen, theo gió nhẹ bay, bóng lưng tinh tế xinh đẹp như vậy, nhưng lại lộ ra nhiều vẻ cô tịch và cô đơn. Chẳng qua nhìn thấy bóng lưng cô, làm lòng anh không khỏi sinh ra một cổ thương tiếc.

Người phụ nữ này là ai ?

Trong đầu anh loé lên một ý nghĩ, bước chân cũng nhẹ bước về phía cô.

Độc Cô Thiên Nhai đứng ở một bên mặt của Mạc Yên, ánh mắt đầu tiên của anh nhìn thấy một nửa má phải của Mạc Yên xinh đẹp không tỳ vết. Trong lúc anh âm thầm khen ngợi một người làm sao có thể xinh đẹp tuyệt mỹ như vậy, thì Mạc Yên chợt quay đầu nhìn về phía anh.

Nhìn thấy má trái của Mạc Yên có hai vết dao chồng chéo lên nhau, Độc Cô Thiên Nhai ngẩn cả người. Nhưng anh cũng không có như người bình thường giật mình hoặc là thét chói tai, mà chỉ dùng cặp mắt hoa đào giàu tình cảm tràn đầy thương tiếc nhìn cô. Coi như là đang nhìn một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ bị phá hư, lầm bầm nói, "Thật đáng tiếc, quá đáng tiếc!"

Bản tính Độc Cô Thiên Nhai thích đẹp, anh yêu tất cả những thứ xinh đẹp, tự nhiên quan điểm cũng bắt bẻ đến cùng.

Như toàn thân Mạc Yên lộ ra một cổ thanh thuần mang theo một tia lãnh diễm, ngũ quan trên người lại xinh đẹp khéo léo như vậy, đây chính là lần đầu tiên anh tự nhiên có hảo cảm với một người.

Sau đó, anh không nói gì mà ngồi bên cạnh của Mạc Yên, bắt đầu cố gắng kheo khoang về y thuật thần kỳ của anh tới Mạc Yên. Nói anh có thể chửa khỏi hoàn toàn vết thương trên mặt cô, làm cho cô khôi phục lại bộ dáng xinh đẹp, thậm chí chỉ cần cô gật đầu, anh còn có thể giúp cô đẹp hơn trước.

Cho dù ngày đó anh có nói tới môi khô và rách cả miệng, Mạc Yên vẫn hoàn toàn xem anh như trong suốt, chỉ ngồi im nhìn về ánh chiều tà đang dần hạ xuống.

Lúc rời đi, cô mới nhẹ giọng nói với Độc Cô Thiên Nhai, "Tôi cảm thấy hiện tại rất tốt, anh không cần phải lo lắng!"

Độc Cô Thiên Nhai choáng váng !

Anh chưa bao giờ nghĩ, trên thế giới này còn có người phụ nữ không thích xinh đẹp.

Bộ dáng của người phụ nữ này đẹp như vậy, tại sao lại biến thành như vậy? Từ đẹp nhất cho đến xấu nhất, tại sao cô có thể thản nhiên tiếp nhận như vậy? Chẳng lẽ cô thật sự không quan tâm đến mặt của mình hay sao? Cô đã trải qua chuyện thương tâm như thế nào mới có thể làm cho mình buông xuống hết tất cả, thậm chí ngay cả mặt của mình cũng không quan tâm như một cái xác không hồn còn sống?

Không thể không nói, lần đầu tiên thấy Mạc Yên, Độc Cô Thiên Nhai nổi lên nồng đậm hứng thú đối với Mạc Yên.

Từ đó về sau, người trên đảo nhỏ sẽ thường xuyên nhìn thấy một màn, một vị đẹp trai phong lưu thời thượng, đi theo phía sau một người phụ nữ, luôn miệng khuyên, "Yên nhi, Yên nhi, chờ anh một chút! Chờ anh một chút!"

"Yên nhi, Yên nhi, cầu xin em hãy để anh trị khỏi khuôn mặt cho em!"

"Yên nhi, Yên nhi, em hãy nói đi, em muốn như thế nào mới để cho anh trị khỏi khuôn mặt cho em?"

Những tiếng hét kêu gào này làm cho mọi người càng ngày càng không hiểu ý định của Mạc Yên, tại sao cô không để cho Độc Cô Thiên Nhai trị khỏi mặt cho cô?

Phong Hành đã từng rất chán ghét Độc Cô Thiên Nhai cứ quấn quýt si mê Mạc Yên, còn trực tiếp ra tay với anh .

Thật không ngờ, Độc Cô Thiên Nhai chẳng những có một thân y thuật tốt, mà còn có thân thủ tốt, ngay cả Phong Hành cũng đều không đánh lại anh. Về sau, Phong Hành thấy Mạc Yên cũng không để ý đến anh, vẫn luôn đi thẳng trên con đường của mình, nên cũng tuỳ ý để Độc Cô Thiên Nhai rống như quỷ kêu!

Nhân viên trên đảo đã tới đây hơn một năm nên cũng thường xuyên thấy cảnh này. Mỗi lần như vậy đều chỉ mỉm cười thiện ý, rồi cũng quay đầu đi sống cuộc sống của mình.

Không ngờ cứ như vậy trôi qua hơn một năm, Mạc Yên vẫn không đồng ý để cho anh trị khỏi mặt. Tính tình của Độc Cô Thiên Nhai cũng đặc biệt khó lay chuyển. Em không đồng ý để anh trị, thì anh vẫn cứ tranh luận với em.

Em không đồng ý cho anh trị, anh liền quấn quýt em cả đời!
 

Quỳnh Anh

Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,569
Reaction score
60
Points
48
Chương 29: Quan hệ khế ước
Người phụ trách trên đảo nhỏ này là Phong Hành. Năm nay anh hai mươi tám tuổi, cũng là Tổng Giám Đốc ở ngoài mặt của "Tập Đoàn Quốc Tế Kinh Vũ" của Nam Bá Đông.

Dưới anh còn có bốn người trở thủ đắc lực, chia ra là---Nam Vân, Nam Lôi, Nam Vũ, và Nam Minh .

Bốn người được chia ra quản lý những mảng khác nhau của tập đoàn. Nam Vân phụ trách ngành điện tử, và hàng không. Nam Lôi phụ trách ngành địa ốc, và thời trang. Nam Vũ phụ trách ngành bảo vệ và an ninh. Nam Minh phụ trách ngành ngân hàng, chứng khoáng và tài chính.

Bốn người bọn họ sẽ báo cáo những ngành mà họ phụ trách với Phong Hành, còn anh lại báo cáo tất cả lại cho Nam Bá Đông, và cũng quản lý công việc ngoại giao của công ty.

Nam Bá Đông nắm trong tay sự điều khiển phương hướng phát triển và giám sát tập đoàn, là ông chủ ẩn ở phía sau bức màn.

Ban đầu, Nam Bá Đông muốn lợi dụng Mạc Yên để kiếm chút hảo cảm từ chủ nhân của nhà họ Nam. Tuy nói là lúc đó cũng thật sự lớn mạnh rồi, nhưng dự vào sự thông minh và kinh nghiệm nhiều năm kinh doanh ở Tam Giác Vàng của anh, cũng lợi dụng ma tuý buôn bán không ít tiền, lại còn kiếm được nhiều tiền để đầu tư. Dựa vào ánh mắt đặc biệt và thủ đoạn tàn nhẫn, rất nhanh liền hạ cả một bầu trời.

Nhưng quy mô của anh so ra vẫn thua kém gia tộc Nam thị có trăm năm. Có thể mua được một hòn đảo nhỏ, cũng có thể làm cho hòn đảo đó biến mất ở trên bản đồ, điều này cũng chỉ có thể xem như có chút năng lực.

Nhưng đối với anh mà nói, nhìn xa vẫn không đủ.

Nam Bá Đông muốn ngôi vị chủ nhân của Nam thị, chẳng qua chỉ muốn tẩy đi sự sỉ nhục lúc còn trẻ. Cũng muốn vì mẹ mình đòi lại một cái công đạo từ chủ nhân của Nam thị.

Sau khi anh phát hiện địa vị của Mạc Yên ở trong lòng của mình, Nam Bá Đông liền dễ đang quyết đoán bỏ đi ý niệm lợi dụng Mạc Yên.

Nếu như vẫn còn là một người đàn ông, thì anh không thể lợi dụng người phụ nữ của mình để trao đổi lợi ích được. Anh phải dựa vào chính đầu óc và thủ đoạn của chính mình, giành được sự tôn trọng và kính nể. Có như vậy Mạc Yên mới có thể công nhận anh .

Tất nhiên, Nam Bá Đông cũng không phải là người thiện lương. Lúc cần thiết, anh cũng không ngại lợi dụng người khác để đạt được mục đích.

Ngày đó, lúc Mạc Yên tìm Nam Bá Đông để đàm phán, Nam Bá Đông đã từng suy nghĩ một chút. Có lẽ anh nên lựa chọn thẳng thắng với Mạc Yên, phơi bày tất cả về mình trần trụi như hàng vỉa hè ở trước mặt cô.

Tuy anh đối với Mạc Yên rung động, nhưng lại không thể xác định cô có rung động với anh hay không, nên Nam Bá Đông tuyệt đối sẽ không động vào cô.

Mà Mạc Yên thì căn bản cũng không quan tâm đến chuyện của anh, cô chỉ muốn rời khỏi đi nơi đã làm cô đau lòng, làm cho người vẫn chưa từ bỏ ý định với cô không tìm được cô, và đi tới nơi khác bắt đầu lại cuộc sống của cô.

Nhưng cô vẫn rất thật tâm biết ơn Nam Bá Đông, đặc biệt khi Nam Bá Đông cho cô một cơ hội, để cho cô có thể lựa chọn ra đi hoặc ở lại. Lần đầu tiên cô có vài phần kính trọng đối với Nam Bá Đông.

Mạc Yên không có lựa chọn ra đi, mà cũng không có lựa chọn ở lại, mà lại lựa chọn tách ra một khoảng thời gian ngắn với anh.

Cô nói, cô có thể dựa theo lời giao ước đã đánh cược với anh mà ở lại bên cạnh anh, nhưng cô cần có thời gian quên đi quá khứ, một lần nữa bắt đầu lại từ đầu. Hơn nữa, cô sẽ không lấy thân phận là người anh độc chiếm, mà...lấy thân phận là người phụ tá tư nhân của Nam Tinh mà sống.

Cô thích Nam Tinh. Nam Tinh có thể bù đắp cho đứa con mà cô đã đau đớn mất đi.

Nam Bá Đông đồng ý thỉnh cầu của cô, đồng ý để cho cô và Nam Tinh cùng nhau tiếp nhận huấn luyện, để cho cô và Nam Tinh cùng nhau phát triển. Vạn nhất sau này có xảy ra chuyện gì, chí ít có cô ở cùng Nam Tinh, anh cũng yên tâm hơn.

Anh đối với cô tín nhiệm không có lý do.

Khi anh giao Nam Tinh cho cô, anh đã xem Mạc Yên như người thân nhất.

Nam Bá Đông còn cùng Mạc Yên nói rõ điểm này, anh có thể không đụng tới cô, nhưng anh yêu cô, và Nam Tinh cũng rất yêu cô, và muốn cô ở lại bên cạnh họ. Có một biện pháp tốt nhất để đối mặt với người ngoài, đó chính là trở thành vợ chồng .

Khi Mạc Yên nghe thấy thì liền đổi sắc mặt.

Nam Bá Đông lại cười bồi thêm một câu, "Dĩ nhiên, chỉ là khế ước vợ chồng."

Nam Bá Đông tưởng rằng yêu cầu này của anh Mạc Yên sẽ không đồng ý, lại không nghĩ tới Mạc Yên chẳng qua chỉ trầm ngâm một hồi, liền sảng khoái đáp ứng thỉnh cầu của anh.

Chỉ bất quá, cô muốn có ba điều quy ước với anh.

Thứ nhất, hai bên không có sự đồng ý của nhau thì không cần phải thực hiện cuộc sống vợ chồng.

Thứ hai, hai bên nam nữ không được quấy nhiễu đời sống tình cảm của đối phương.

Thứ ba, bất kì bên nào muốn giải trừ khế ước, nhất định phải đáp ứng vô điều kiện. Bất kể bên nào nói ra lời giải ước trước, bên nhà trai đều phải đưa cho bên nhà gái một khoản tiền làm thêu hợp lý, và khế ước lập tức được giải.

Còn nói đến thời gian của khế ước, Mạc Yên nói, "Tạm định trước ba năm, nếu cần thiết thì có thể sẽ kéo dài ra."

"Được!"

Nhìn khế ước này thế nào cũng thấy Mạc Yên đều có lợi, nhưng Nam Bá Đông lại không có bất kỳ dị nghị nào.

Sau đó, anh liền an bài cho Mạc Yên và Nam Tinh đến một toà nhà trên hòn đảo nhỏ, mời thầy cô tài chính, quản lý thương mại, võ thuật và vân vân tốt nhất, tới để tiến hành tăng cường huấn luyện cho cô và Nam Tinh.

Trong hai năm nay, Mạc Yên thật sự cũng không muốn nghĩ tới cái gì, trừ học ra, cũng vẫn là học.

Chỉ có thể trang bị đầu óc đầy đủ, cô mới sẽ không nghĩ tới những chuyện khác.

Loại học tập thêm kiến thức này, dần dần chửa đi chứng mất ngủ và hoảng sợ trong lòng của cô.

Mặc dù Nam Bá Đông không có ở trên đảo này, nhưng nhất cử nhất động của Mạc Yên và Nam Tinh, sẽ tự có người báo cáo lại cho anh biết rõ.

Lúc anh đáp ứng cô, trong hai năm sẽ không đi quấy rầy cô, anh sẽ cho cô một không gian hoàn toàn tự do phát triển.

Trong hai năm, anh chỉ có thể mỗi ngày nhìn thấy cô từ video. Cảm giác cứ một ngày lại một ngày, cô từ một đóa hoa trong nhà kính, dần dần trưởng thành như một gốc cây đại thụ có thể chịu đựng được khảo nghiệm của mưa gió nổi lên.

Rốt cuộc hai năm cũng trôi qua, anh sẽ đến đón cô, để cho cô ở cùng với anh, cùng đi ra ngoài đối mặt với những mưa gió trên thế giới này.

***

Thời gian hai năm, cũng không dài và cũng không ngắn.

Đối với một người phụ nữ cực kỳ thông minh và kiên nhẫn mà nói, cho cô thời gian hai năm, là đã đủ rồi!

Lúc Mạc Yên bị trói tới Tam Giác Vàng, cô vừa mới tốt nghiệp, đối với khả năng tiếp thu học vấn vẫn còn rất mạnh. Ở trường học, cô chính là một học sinh thuộc loại giỏi. Bởi vì ảnh hưởng của gia đình, Mạc Yên là một cô gái vừa có bề ngoài lẫn nội hàm.

Cô chẳng những cầm kỳ thi họa đều tinh thông, mà chịu sự ảnh hưởng của anh trai là quan ngoại giao, cô cũng học được nhiều ngoại ngữ, biết bốn thứ tiếng là anh, pháp, đức, và nhật.

Hôm nay lại trải qua hai năm huấn luyện điên cuồng, Mạc Yên của hai năm sau chính là một thanh kiếm chưa bỏ vỏ ở trong mắt của Phong Hành.

Một khi ra khỏi vỏ, nhất định có khả năng bộc lộ tài năng, vang danh thế giới.

Không phải là không có thể, mà chủ yếu là cô có muốn hay không, có nguyện ý hay không mà thôi!

Nhưng Phong Hành hiểu rõ, đối với tính tình của Mạc Yên, sợ rằng cô tình nguyện làm người ẩn hình ở bên cạnh của tiểu thiếu gia, cũng không nguyện ý làm lợi kiếm chiến đấu.

Thời gian cũng ở trong lúc đó lơ đãng đã trôi qua.

Mạch Yên từ cửa sổ ở trên lầu giương mắt nhìn về phía chân trời, nhìn lại hòn đảo nhỏ này. Cô tới nơi này ngây người đã hai năm rồi, nếu như vô ý đi ra bên ngoài, hôm nay cô sẽ thấy người đàn ông kia.

Trong hai năm chưa bao giờ gặp mặt, nhưng lại làm cho cô cảm giác được sự hiện hữu khí tức đàn ông của anh khắp nơi.

Trải qua hai năm thông qua miệng của Phong Hành, Mạc Yên đối với sự hiểu biết về Nam Bá Đông cũng khắc sâu một chút. Cô không phải không thừa nhận, Nam Bá Đông chính là một người đàn ông dám làm dám chịu, dám yêu dám hận.

Những thủ hạ của Nam Bá Đông đối với anh đều thề chết trung thành. Anh nói một câu, thủ hạ nhất định hoàn thành trăm phần trăm.

Nghe Phong Hành nói, trải qua hai năm nay, anh bày mưu nghĩ kế, tập đoàn Kinh Vũ của anh đã muốn trở thành cái tên làm kinh động toàn thế giới.

Lúc tâm tư cô đang hoảng hốt, tiếng gầm rú của phi cơ từ xa đến gần.

Nhìn thấy chiếc phi cơ quen thuộc đáp trên hòn đảo nhỏ, sau đó mọi người trên đảo long trọng chào đón, từ miệng khoang máy bay có một người đàn ông sãi bước khí vũ hiên ngang đi ra.

Mạc Yên than nhẹ một tiếng, người nên thấy, vẫn phải thấy thôi!

Rất nhanh, cô liền nghe được cửa phòng vang lên tiếng vang nhỏ, nhưng cô vẫn không có xoay người.

Thật sự bây giờ cô không biết nên đối mặt với người đàn ông này như thế nào.

Cảm giác được anh từng bước tiếp cận, tim Mạc Yên đập dồn dập, lại theo đó có phần nóng nảy.

Lúc cô muốn lấy hết dũng khí để quay lại, một đôi cánh tay dài từ phía sau duỗi tới, dịu dàng ôm phía trước cô, cánh mũi ngửi thấy hơi thở quen thuộc của Nam Bá Đông, trong nháy mắt thân thể của Mạc Yên căng chặt hết mức.
 

Bình luận facebook

Top Bottom