phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 96
Ánh mắt của Tần Thiên Nham nhàn nhạt dời về phía người đàn ông trung niên đang ở bên cạnh Đoàn Kiều Thành. Nếu anh không có nhớ lầm thì người đàn ông trung niên này hẳn là Phó thị trưởng của thủ đô, gọi là gì ấy nhỉ?

Đúng rồi, ông ta tên là Đoàn Ninh!

Đều là họ Đoàn? Chẳng lẽ Phó thị trưởng Đoàn Ninh này có quan hệ gì với Đoàn Kiều Thành sao?

Lúc Tần Thiên Nham đang suy nghĩ sững sờ, Đoàn Kiều Thành cũng nhìn thấy anh. Sau khi ánh mắt thâm thuý sáng lên, anh liền nhanh chóng phản ứng kịp, sớm cười tự nhiên với Tần Thiên Nham, cũng vươn tay mình ra, "Anh Tần, thật là trùng hợp! Thật bất ngờ khi hôm nay tôi vừa ra khỏi đây liền gặp được anh, có rảnh không, cùng nhau đi ăn cơm đi?"

Tần Thiên Nham liếc nhìn Đoàn Ninh, Đoàn Ninh đã sớm lộ ra nụ cười nịnh bợ.

Dù sao ông cũng là người ở trong thủ đô này, lấy thân phận là Phó thị trưởng, muốn trèo lên Tần Thiên Nham là rất cao, nhưng về tình về lý vẫn có thể tha thứ.

Tần Thiên Nham hơi nhếch môi, xem như đáp ứng. Lập tức dùng sức nắm tay Đoàn Kiều Thành, dùng giọng nói không nóng không lạnh nhàn nhạt nói, "Không có vấn đề, thời gian ngày mai anh cứ tự quyết định."

Đoàn Kiều Thành cười nói, "Được, anh Tần quả nhiên là người thoải mái! Tôi trở về sắp xếp tất cả rồi sẽ gọi cho anh. Hôm nay tôi còn có việc nên tôi xin phép đi trước."

Tần Thiên Nham cũng không giữ lại, "Được, gặp lại sau!"

Chờ bóng lưng của Đoàn Kiều Thành và Đoàn Ninh đi khuất, Hàn Tiếu Trần nhàn nhạt hỏi, "Anh hai, anh có hứng thú với người này à?"

Anh thấy đáy mắt của Tần Thiên Nham thoáng lên một tia âm hiểm, do vậy nên Hàn Tiếu Trần mới nói thế. Trong này nhất định có trò hay, anh không tin vẻ mặt ôn hoà của Tần Thiên Nham đối với Đoàn Kiều Thành là không có mục đích gì.

Quả nhiên câu trả lời của Tần Thiên Nham không làm anh thất vọng, "Người này tên là Đoàn Kiều Thành, là trưởng tử của nhà họ Đoàn ở Nam Cương, sẽ trở thành chủ nhân nhà họ Đoàn trong nay mai. Mà quan trọng nhất là hắn ta mơ ước chị dâu cậu, vả lại còn có ơn với chị dâu cậu, cho nên là nhân vật rất nguy hiểm! Điều làm anh bất ngờ là hắn ta lại chạy từ Nam Cương tới thủ đô này, hắn ta đang muốn làm cái gì đây? Hơn nữa là còn khéo, hôm này là ngày chị dâu cậu trở về nước, hắn ta cũng tới thủ đô vào hôm nay. Tiếu Trần, cậu cho người theo dõi hắn, xem thử con thiêu thân này muốn làm gì?"

"Vâng!" Hàn Tiếu Trần vừa nghe người này dám cả gan mơ ước Mạc Yên, lập tức giống như Tần Thiên Nham, cùng chung mối thù, anh lập tức vỗ ngực bảo đảm, "Em lập tức sẽ cho người đi thăm dò hành động của hắn ta, anh cứ yên tâm đi! Chỉ cần hắn có hành động gì ở trong thủ đô này, em bảo đảm sẽ không để hắn ta làm ra chuyện xấu gì."

Tần Thiên Nham gật đầu, ở trong lòng anh âm thầm đoán. Đoàn Kiều Thành, tôi mặc kệ hôm nay gặp anh ở thủ đô là ngẫu nhiên hay là tất nhiên, nếu như anh dám có ý đồ với Yên nhi, tôi liền tẩy não của anh.

Thủ đô là địa bàn của anh, nên anh sẽ không chấp nhận có người làm bậy trên địa bàn của mình!

Hội sở Kinh Long mới khai trương chưa đến ba tháng. Trước khi khai trương, Hàn Tiếu Trần lợi dụng danh tiếng của Tần Thiên Nham, mời những người có danh tiếng trên thế giới gia nhập hội sở. Thật sự có rất nhiều người ủng hộ! Tuy nhiên muốn nhập hội phải bỏ ra trăm vạn, dự tính 2000 hội viên liền mới trong một tháng đã hoàn thành.

Cho tới bây giờ, trên thị trường còn cung cấp chưa theo kịp nhu cầu, có tiền không mua được, bị người nâng giá tới hai trăm vạn, nhưng vẫn không ít người cầu xin muốn có một tấm thẻ của Kinh Long.

Vì sao tấm thẻ hội viên lại đáng giá như vậy?

Trong thủ đô có rất nhiều hội sở, vì sao bọn họ lại không mở giá hội viên cao như Kinh Long? Đó là bởi vì, bọn họ không có bối cảnh quân sự và thương nhân.

Mà Tần Thiên Nham và những anh em ở trong bang của anh đều là những nhân vật ở trong vòng tròn, đó cũng chính là vòng tròn của những nhân vật cao quý nhất ở thủ đô.

Ai chả biết nói người cao nhất ở thủ đô là quan, còn anh vừa là thương nhân vừa là quân nhân, như được chia thành nhiều đẳng cấp. Nhà họ Tần ở thủ đô vốn là danh gia vọng tộc, mà sau trận chiến giữa nhà họ Tần và Lý, mọi người đều nhìn thấy năng lực của Tần Thiên Nham, một mặt thì sợ như sợ cọp, còn mặt khác thì rất khát vọng muốn trèo lên để có quan hệ với anh, lợi dụng năng lực của anh để đạt được mục đích nào đó của mình.

Chính vì ở sau lưng Tần Thiên Nham có vòng thế lực cao nhất, cho nên cho dù bọn anh có ra giá bao nhiêu, thì bọn họ cũng muốn cố gắng có được một tấm thẻ hội viên để ra vào.

Chỉ cần vào được Kinh Long, cho dù chỉ là lướt qua mặt Tần Thiên Nham một chút, không chừng ngày nào đó sẽ có bánh bao nóng nện vào đầu mình.

Hơn nữa lui một bước mà nói, đâu ai có thể tiên đoán trước rằng ngày mai có tai hoạ gì giáng xuống đầu mình, xem như mình là khách của hội sở mà Tần Thiên Nham quản lý, thật sự có chuyện thì cũng có cơ hội được cầu cứu.

Đây chính là giá trị làm hội viên ở hội sở Kinh Long.

Nói trắng ra muốn bước vào vòng tròn này là một chuyện không dễ dàng.

Bạn muốn đi vào, thứ nhất là muốn một thân phận, thứ hai là muốn địa vị, thứ ba là tiền, thiếu một cái cũng không được.

Cũng chính bởi vì như thế, bọn Tần Thiên Nham mới dám hô lên phí hội viên cao tới trăm vạn, hơn nữa còn phải đóng riêng phí chi tiêu mỗi tháng, nhưng vẫn như cũ làm cho mọi người hùa theo.

Kỳ thật mục đích chủ yếu ban đầu của Tần Thiên Nham và Hàn Tiếu Trần là muốn mở một cái công sở, nhưng cảm thấy chỗ này cách tổng bộ của công ty tương đối gần, muốn để cho quản lý cao cấp của công ty và khách hàng có nơi nghỉ chân, cũng muốn cho những người bạn trong nhóm có được nơi tụ tập.

Ở chỗ này uống trà cũng được, uống rượu cũng được, nói chuyện cũng được, tập đánh golf cũng được, những trận đánh nhau quyết liệt gì gì đó cũng được, cũng không cần phải chạy xa đi kiếm chỗ chơi.

Dù sao tiền bọn họ có rất nhiều và không biết xài như thế nào, thì kiếm cái hội sở để mình kiếm tiền và vui chơi thoải thích, chuyện công chuyện tư đều trọn vẹn, cớ sao lại không làm.

Hơn nữa, đi tới chỗ người khác uống rượu nhiều thì cũng dễ xảy ra rắc rối, nhưng nếu là chỗ của mình thì không giống vậy, có công ty của mình phụ trách bảo vệ, dùng hệ thống điều khiển tiên tiến nhất, cho dù là một con muỗi cũng khó mà bay vào, độ an toàn có thể bảo đảm là xuất sắc nhất.

Những người ở trong vòng này, có ai mà không có một chút khó hiểu, nói chuyện cũng có phần bí mật, bọn họ sợ nhất không phải là vấn đề an toàn của mình sao?

Như Tần Thiên Nham này, trong tay anh khống chế vô số bí mật lớn lớn nhỏ nhỏ của toàn bộ quan chức nhà nước. Ở thời điểm cần thiết, anh có thể đe doạ bọn họ làm việc, tất cả của những người này đều nằm hết ở trong tay mình.

Nếu như không phải anh có vũ khí bí mật này, lần trước đánh nhau với nhà họ Lý, lấy thế lực của anh, thì làm sao có thể thắng được nhà họ Lý danh gia vọng tộc của cả nước.

Cho nên nếu muốn thắng thì cần phải bình tĩnh, tìm cho mình một cơ hội ra trận, là một trong những bí quyết thành công của Tần Thiên Nham.

Nhưng hiện tại hội sở Kinh Long đang phát triển, ngược lại to hơn ngoài dự đoán của Tần Thiên Nham, bất quá khi ngẫm lại thấy cũng bình thường thôi.

Kết cấu sơ đồ của hội sở này cùng với kinh doanh mỗi tầng ở đây, Hàn Tiếu Trần đã sớm mail qua cho Tần Thiên Nham một bản, nhưng những công trình khác và phần còn lại thì Hàn Tiếu Trần tự mình thêm vào, cũng là sau khi hội sở Kinh Long của Tần Thiên Nham được khai trương mới thêm vào, cũng là lần đầu anh tới nơi này.

Hội sở Kinh Long tổng cộng có mười hai tầng kinh doanh đủ mọi hạng mục giải trí, từ tầng mười ba đến tầng mười bảy là phòng trọ.

Ở tầng mười tám, cả tầng lầu đều có cửa thang máy ở hai bên trái phải, một bên là được dùng cho căn hộ xa hoa riêng biệt của Tần Thiên Nham, còn bên kia là phòng nghỉ cho mấy anh em ở Long Uy.

Bọn họ tới đây uống rượu, nếu uống say thì cũng không cần sợ bị người tính kế, sẽ có người phụ trách đưa bọn họ về phòng nghỉ.

Trừ phi là bọn họ bằng lòng cùng người khác phát sinh quan hệ, vậy thì đó lại là chuyện khác.

Tầng 12 là sảnh dành cho khách quý cao cấp.

Hội sở Kinh Long phát ra 2000 thẻ hội viên, nhưng chỉ có 50 người là có đủ tư cách tiêu tiền ở tầng 12.

Ở trên tầng này, mặc kệ người ta đưa ra yêu cầu gì thì đều có người phụ trách hoàn thành nhiệm vụ, hơn nữa bảo đảm không có hậu hoạ.

Quản lý Đỗ Yêu Nhiêu ở tầng mười hai đã nghe người ở đại sảnh báo lại, nói Hàn Tiếu Trần sẽ đến đây, nên sáng sớm liền dẫn theo thuộc hạ của mình, đứng xếp hàng ở cửa thang máy, cung kính chờ anh tới.

Hàn Tiếu Trần là người phát ngôn của hội sở Kinh Long.

Mà Tần Thiên Nham chính là con cá sấu lớn đứng ở đằng sau Hàn Tiếu Trần, rất ít người biết được chuyện này.

Cho nên, bọn quản lý cao cấp như Đỗ Yêu Nhiêu chỉ biết đến Hàn Tiếu Trần, còn Tần Thiên Nham thì cảm thấy rất xa lạ, cũng chưa từng có ai gặp qua anh.

Khi Hàn Tiếu Trần chặn cửa thang máy dùm Tần Thiên Nham, trước khi Tần Thiên Nham bước ra khỏi cửa thang máy, thì ánh mắt Đỗ Yêu Nhiêu sáng lên, xem ra người này mới chính là ông chủ lớn chân chính!

Hơn nữa vừa thấy khí thế của Tần Thiên Nham, Đỗ Yêu Nhiêu vừa mới 24 tuổi, nhất thời trái tim thiếu nữ liền nhảy loạn.

Cô là người đã từng trải qua mọi việc, dù sao tâm tư cũng đã sớm toi luyện, cho dù tâm có nhảy loạn thì cũng sẽ không bao giờ để tâm tư của mình hiện ra bên ngoài. Cô vẫn như cũ lộ ra một nụ cười lễ phép với Tần Thiên Nham và Hàn Tiếu Trần, "Hoan nghênh Tổng giám đốc Hàn đến chơi! Phòng đã được chuẩn bị tốt, xin mời đi theo tôi!"

Hàn Tiếu Trần nhàn nhạt ừ một tiếng, hoàn toàn không hề suy nghĩ gì khi Đỗ Yêu Nhiêu tự mình nghênh đón.

Trong lòng của Đỗ Yêu Nhiêu không tránh khỏi có tia mất mát, muốn biết thân phận của Tần Thiên Nham, nhưng nội quy công việc lại không cho phép cô làm vậy, đây là điều cấm kỵ mà các cô không được đụng vào.

Cô vẫn giữ vững tinh thần, nói chung như loại người của bọn họ, mặc kệ là khi nào thì cũng phải phục tùng mệnh lệnh của cấp trên, hầu hạ ông chủ thật tốt, làm cho ông chủ được hài lòng, đó chính là chính sách làm ăn mấu chốt của bọn họ.

Nếu ông chủ của bạn không hài lòng về bạn, ở đây bất kể lúc nào bạn cũng có thể gặp phải chuyện biến thái có tiền có bạc tàn phá chà đạp mình, đến lúc đó sẽ không có ai ra mặt vì bạn.

Nhưng nếu như ông chủ của bạn bằng lòng che chở cho bạn, vậy bạn ở chỗ này chính là người có địa vị, cũng sẽ có ông chủ giải quyết hậu quả vì bạn.

Đương nhiên cái này cũng chỉ là ví dụ, nói trắng ra thì là quy tắc ngầm ở trong ngành này mà thôi!

Chẳng qua Đỗ Yêu Nhiêu đã tới đây làm việc mấy tháng rồi, cô đã gặp qua Hàn Tiếu Trần, cũng đã gặp qua mấy anh em khác của anh, đều là những con người rắn rỏi nhất.

Bọn họ đối với phụ nữ có thể nói là xét nét rất nghiệt.

Cho đến bây giờ, bọn họ cũng chưa từng đòi hỏi cô những yêu cầu quá mức nào, lại càng không có qua lại với bất kỳ người con gái nào ở trên sân khấu.

Cho dù mỗi cô gái ở đây đều đến từ những trường đại học danh tiếng ở thủ đô, bọn họ cũng vẫn không nhìn vào mắt.

Trong lòng của Đỗ Yêu Nhiêu cảm thấy có chút thất bại!

Bọn chị em các cô cũng đã từng ở trong này nói thầm to nhỏ, bọn người của Tổng giám đốc Hàn hình như ở phương diện đàn ông nào đó làm không được, các cô còn đang chê cười bọn họ, không biết bọn họ là giả đứng đắn hay là âm thầm chơi bời đây?

Thậm chí bọn cô còn đánh cược, xem thử ai có bản lĩnh bắt được một người ở trong nhóm Tổng giám đốc Hàn làm tù binh. Nếu như ai có thể bắt được một người làm tù binh, người đó sẽ làm chị cả trong bọn họ, tất cả mọi người đều sẽ cam tâm tình nguyện nghe lời cô ấy.

Trong lòng của mỗi người phụ nữ kỳ thật đều có một giấc mộng cô bé lọ lem hoá làm nhà giàu, Đỗ Yêu Nhiêu cũng không ngoại lệ.

Cô cũng hi vọng mình được Hàn Tiếu Trần hay là một anh em nào đó của anh nhìn trúng, cẩn thận chăm sóc, nhưng mà lý tưởng luôn luôn hoàn hảo còn thực tế thì luôn tàn khốc.

Những người đàn ông này cùng với đám chị em của cô, có một khoảng cách cao sánh như trời và đất.

Các cô cũng chỉ có thể nằm mơ mà thôi!

Thôi, không nghĩ đến nữa, vẫn là cẩn thận hầu hạ bọn họ rồi nói sau!

Chỉ chốc lát, Đồng Tranh, Hứa Khả, Hàn Chiến, và La Hán lần lượt có mặt.

Từ cách xưng hô của bọn họ đối với Tần Thiên Nham là 'anh hai' làm cho Đỗ Yêu Nhiêu lại có một nhận thức mới đối với Tần Thiên Nham, cũng ngay lập tức chặt đứt một tia ảo tưởng cuối cùng ở trong lòng mình, cũng không dám sinh ra một tia bất kính đối với anh.

Nhìn người đứng sau có bề ngoài xuất chúng như vậy, nó như đám mây, không phải là loại người mà các cô có thể có, các cô chỉ xứng đứng ở một bên thôi, ôm thái độ thưởng thức, nhìn đến nghiện mới thôi.

Chuẩn bị tốt rượu và mâm trái cây cho bọn họ xong, tất cả đều đủ nên Hàn Tiếu Trần cũng phất tay để Đỗ Yêu Nhiêu đi ra ngoài.

Nhưng cô vẫn cẩn thận canh ở trước cửa, chờ bất cứ lúc nào bọn họ kêu vào, vậy mới là chuyên nghiệp.

Khi Tần Thiên Nham nhìn thấy đám anh em vào sinh ra tử với mình thì buồn bực ở trong lòng cũng vơi đi.

Anh bưng ly rượu ở trước mặt lên, gõ nhẹ lên trên bàn, "Tới đây mấy anh em, hôm nay theo anh cùng uống vài ly, tới đây, anh cạn trước đây!"

Nói xong anh ngẩng đầu lên, một ly rượu trắng lớn được rót vào miệng anh.

Đồng Tranh, Hứa Khả, Hàn Chiến và La Hán vừa thấy tư thế uống rượu của Tần Thiên Nham, toàn bộ ánh mắt nghi ngờ đều hướng về phía Hàn Tiếu Trần, hỏi xem đã xảy ra chuyện gì? Anh Nham thế mà cũng mượn rượu giải sầu sao?

Hàn Tiếu Trần lắc đầu, cũng đi theo uống rượu, liếc mắt ra hiệu cho bọn họ, rồi lại khẽ quát bọn họ, "Anh hai đã uống, các người cũng uống đi, ngồi ở đó thẫn thờ để làm gì chứ?"

Mấy người bọn Đồng Tranh cũng không thèm nói thêm gì nữa, rồi cũng buồn bực đi theo uống vài ly rượu lớn.

Lúc này, Tần Thiên Nham đã rót thêm một chén, nhàn nhạt nhìn anh em của anh, "Chén này anh cạn, mọi người cứ tuỳ ý đi! Tiếu Trần, nếu như anh say, cậu trực tiếp đưa anh tới căn phòng phía trên đi."

Hàn Tiếu Trần cười nói, "Biết rồi anh hai, có bọn em ở đây, anh cứ uống thoải mái, các anh em bảo đảm sẽ giải quyết tốt chuyện sau đó."

Tần Thiên Nham cười, nghe xong lời này của anh, thì lại uống càng hăng say.

Rượu nóng vừa vào cổ họng, toàn thân như nóng lên. Chỉ có uống rượu, làm người ta say thì anh mới có thể không nghĩ tới người phụ nữ nhỏ chọc giận anh.

Mấy người bọn Hàn Tiếu Trần thấy Tần Thiên Nham cứ đổ từng ly rồi từng ly vào trong cổ họng, rất nhanh một mình anh đã xử lý xong một chai rượu trắng. Tần Thiên Nham lập tức mở một chai khác, tiếp tục uống.

Tinh thần liều mạng này làm mấy người bọn Hàn Tiếu Trần và Đồng Tranh đều âm thầm sốt ruột.

Nếu anh cứ uống kiểu vậy, chỉ sợ sẽ sớm ngã xuống, đã không còn là chuyện say nữa mà sẽ là xuất huyết dạ dày.

Bọn họ đều biết, dạ dày của Tần Thiên Nham vẫn luôn không được tốt, vài năm nay anh cho rằng Mạc Yên đã chết, nên cứ liều mạng làm việc, cứ ôm ý tìm chết, dùng công việc để tự ngược mình.

Khi đó dạ dày của anh đã bị anh phá hỏng, coi bệnh đau bao tử chỉ là chuyện nhỏ. Lúc đó có một lần vì xuất huyết dạ dày mà phải nhập viện một lần.

Về sau có được tin tức của Mạc Yên, lão nhân gia anh mới bắt đầu lo lắng cho sinh mạng của mình.

Nhưng hôm nay anh lại uống như vậy, nếu không tốt thì bệnh cũ liền tái phát.

Nhưng bọn họ ở đây một bên thì lo lắng suông, nhưng lại không dám tới khuyên anh. Đồng Tranh đưa tay kéo nhẹ Hàn Tiếu Trần, bảo anh ta ra ngoài thương lượng.

Hai người ở bên ngoài nói thầm một lúc.

Hàn Tiếu Trần lại đi vào, đặt mông ngồi xuống bên cạnh Tần Thiên Nham, vẻ mặt anh gian ác cười nói, "Anh hai, em và Đồng Tranh vừa mới thương lượng được một cách, nếu như anh thật sự say, em liền gọi chị dâu đến đây thu dọn anh, anh thấy như thế nào? Anh chỉ cần giả ngốc thuận theo gậy tre mà bò, đến khi say loạn tính, rồi bệnh cũ tái phát, đánh một bài đồng cảm, anh càng sớm thu phục chị dâu thì càng tốt, sau đó sống những ngày hạnh phúc. Anh nói thử xem cách này như thế nào?"

Tần Thiên Nham sửng sốt, đầu óc đang mơ hồ bỗng xoay chuyển mấy vòng, rồi dùng sức vỗ vai Hàn Tiếu Trần, "Được lắm nhóc con, đồng ý kế của cậu. Được rồi, nếu như hôm nay việc thành, anh sẽ cho mấy người các cậu gấp đôi tiền thưởng cuối năm."

Hàn Tiếu Trần cười ha ha, "Được, vậy em phải liều mạng nói dối, hôm nay em nhất định phải lừa được chị dâu đến đây. Anh cứ chờ mà xem!"

Đồng Tranh nhìn Hàn Tiếu Trần một bụng ý xấu như hồ ly, rồi lại nhìn thấy ánh mắt của Tần Thiên Nham bắt buộc mọi người, anh lại nhịn không được ở trong lòng âm thầm cầu nguyện cho chị dâu.

Lúc này Mạc Yên đang ở trong Vương phủ cùng với người nhà vây quanh nồi lẩu ở trên bàn, được cha mẹ và hai người anh che chở, ăn cũng rất vui sướng.

Đột nhiên số của Hàn Tiếu Trần gọi tới.

Anh nói cả nửa buổi, Mạc Yên nghe rõ là nói Tần Thiên Nham uống say, lại còn đau bụng, nhưng lại sống chết không chịu vào bệnh viện, chỉ là miệng lại không ngừng gọi "Anh muốn Yên nhi, anh muốn Yên nhi".

Hiện tại anh đang ở trong hội sở Kinh Long cùng với Tần Thiên Nham, cho nên phiền Mạc Yên qua đây nhìn anh ấy một chút, đừng để anh ấy hành hạ chính mình, cũng kêu Mạc Yên nhân tiện mang thuốc đau dạ dày qua luôn.

Mạc Yên nhìn không khí vui vẻ của người nhà, trong lòng lại cảm thấy rất bực mình.

Chẳng lẽ người đàn ông này không thể yên tĩnh được chút sao? Vì hôm nay không giữ anh lại mà anh giận, nên nghĩ biện pháp để trừng trị cô có phải không?

Nhưng bực thì bực, ở đầu bên kia vẫn nghe Hàn Tiếu Trần rên Tần Thiên Nham chật vật như thế nào, còn nói anh nhìn Tần Thiên Nham như vậy cũng cảm thấy khổ sở đến muốn khóc, trong lòng cô lại thật sự không bỏ anh xuống được.

Sau cùng cô cúp điện thoại, cô vẫn là quyết định mình nên đi một chuyến.

Mạc Yên nói chuyện này cho ba mẹ, nhờ bọn họ trông Tiểu Dương Dương dùm, tự mình qua đó xem anh như thế nào.

Mạc Hà lập tức đứng dậy, cầm áo khoát ở trên ghế, "Yên nhi, để anh đưa em đi."

Mạc Vấn dặn dò, "Cẩn thận một chút, có chuyện gì thì nhớ gọi điện về."

Mạc Yên gật đầu, "Con biết rồi ba."

Ngồi lên chiếc Audi của Mạc Hà, rồi dừng lại hiệu thuốc ở ven đường mua một đống thuốc đau dạ dày và thuốc giải rượu, Mạc Yên mới kêu Mạc Hà chạy tới hội sở Kinh Long.

Trên đường đi, Mạc Hà trầm mặc hồi lâu mới hỏi Mạc Yên, "Yên nhi, em còn thương cậu ta sao?"

Mạc Yên cắn môi, sau một lúc mới đáp, "Vẫn còn yêu, nhưng vẫn rất hận."

Mạc Hà nhìn cô, trên khuôn mặt trắng nõn vẫn còn chút mông lung và u buồn, nhìn thấy làm lòng anh lại cảm thấy đau thương. Anh và Yên nhi thật sự chỉ có duyên phận làm anh em.

Mặc kệ như thế nào, chỉ cần Yên nhi cảm thấy hạnh phúc là được, anh cũng chưa từng cưỡng cầu cô, không phải sao?

"Nếu như em vẫn còn thương cậu ta, thì cũng đừng nên bày kế so đo chuyện trước kia nữa. Nên quý trọng hiện tại đi, anh tin trải qua chuyện này, cậu ta sẽ không bao giờ tái phạm sai lầm như vậy nữa đâu."

"Dạ."

Ở trên đường hai anh em cũng không nói thêm gì, đến hội sở Kinh Long, cửa lớn đã được Đỗ Yêu Nhiêu chờ sẵn ở đó khi cô nhận được mệnh lệnh.

Khi Mạc Yên báo tên của mình, Đỗ Yêu Nhiêu vừa thấy khuôn mặt xinh đẹp của Mạc Yên, nhất thời giật nảy mình.

Khó trách người đàn ông ở trên lầu cao kia không thèm liếc mắt những người phụ nữ khác. Bên cạnh anh ta đã có một người phụ nữ đẹp tuyệt trần như vậy rồi, những người phụ nữ khác ở trong mắt anh còn không bằng cát vụn.

Trong nháy mắt Đỗ Yêu Nhiên đối với Mạc Yên tâm phục khẩu phục, vẻ mặt tươi cười cũng có nhiều hơn vài phần chân thành nói, "Nam tiểu thư, xin mời đi theo tôi!"

Đến lầu 18, cửa thang máy vừa mở ra, Mạc Yên liền nhìn thấy Hàn Tiếu Trần.

Hàn Tiếu Trần vừa thấy Mạc Yên thì như thấy được cứu tinh đến, bày ra vẻ mặt như được miễn tội, kích động la hét, "Ai ôi, chị dâu, chị tới rồi à! Em sắp bị anh Nham giày vò đến sắp hỏng rồi này, mau lên, mau vào xem anh ta. A quên mất, còn thuốc dạ dày nữa, chị mua chưa?"

"Ở chỗ này!" Mạc Yên giơ bì thuốc trong tay lên, dưới sự chỉ dẫn của Hàn Tiếu Trần mà bước vào phòng.

Chờ khi Mạc Hà muốn vào theo, Hàn Tiếu Trần lại ngăn anh lại, vẻ mặt anh nghiêm túc nói, "Anh Mạc, cho Thiên Nham một cơ hội đi, để cho bọn họ sớm giải được tâm kết."

Mạc Hà bắt đầu cảm thấy không bình thường, nếu Tần Thiên Nham có chuyện, Hàn Tiếu Trần cũng có thể xử lý cần gì Mạc Yên phải ra tay. Bây giờ lại nghe thấy lời của Hàn Tiếu Trần, anh đã hiểu rõ, thằng nhóc kia đang sử dụng khổ nhục kế đây mà.

Mạc Hà trừng mắt liếc Hàn Tiếu Trần, "Các người có chừng mực thôi, đừng đùa quá trớn."

Hàn Tiếu Trần vỗ vai Mạc Hà, "Anh Mạc, anh yên tâm đi, chúng em đều là người có chừng mực, bảo đảm chuyển biến tốt liền thu tay. Anh về trước nói với hai bác một tiếng, em vào nói chị dâu một tiếng, hai bóng đèn lớn như chúng ta cũng nên đi rồi."

Mạc Yên đi qua phòng, theo tiếng rên của Tần Thiên Nham để tìm anh, vừa vào phòng anh, liền ngửi thấy một cổ mùi rượu khó ngửi, cô liền nhíu mày, nhìn người đàn ông đang nằm trên giường cuộn tròn thành vòng cung, hận không được muốn tiến lên giẫm cho anh hai phát.

Mình không thoải mái lại kéo cô tới cùng, người đàn ông chết tiệt này, thật sự là tự tạo nghiệt mà!

Lúc này Hàn Tiếu Trần đi tới cạnh cô, "Anh ấy vừa ói ra một trận, em đã thu dọn xong rồi. Chị dâu, chị cho anh ấy uống thuốc đau dạ dày đi, cho uống chút nước ấm. Vậy em giao anh ấy lại cho chị, em còn chút việc ở trong tay, em xin phép đi trước!"

Mạc Yên gật đầu, "Được, tôi sẽ trông anh ấy. À mà anh tôi đâu?"

Hàn Tiếu Trần cười, "À, em để anh Mạc về trước rồi, với lại cũng phải để anh ấy về báo với hai bác một tiếng. Đêm nay chị cứ ở lại đây, phòng này là của anh Nham đấy."

Dù sao Mạc Yên vẫn cảm thấy nụ cười này của Hàn Tiếu Trần có chút mùi vị tính kế, mãi đến khi anh ta đi, cô mới nghe Tần Thiên Nham gọi, "Yên nhi, Yên nhi", Mạc Yên mới phục hồi lại tinh thần.

Thôi! Coi như vì anh đã làm trâu làm ngựa hơn nửa năm cho cô, ngày hôm nay cô chăm sóc anh một chút cũng được.

Mạc Yên rót ly nước ấm, đổ thuốc đau dạ dày ra, đến trước mặt Tần Thiên Nham, để thuốc và nước lên tủ đầu giường, rồi ngồi chồm hỗm lên giường vỗ mặt anh, "Tần Thiên Nham, mau đứng dậy, uống thuốc rồi ngủ tiếp."

Tần Thiên Nham nâng mắt lờ mờ như say lên nhìn cô, "Yên nhi, là em sao? Ha ha ha, chỉ là mơ thôi, làm sao anh lại nhìn thấy Tiểu Yên nhi có nụ cười ngọt ngào và dịu dàng trước mặt anh chứ, hu hu hu..."
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 97
Không thể không nói, vẻ mặt diễn kịch lần này của Tần Thiên Nham rất tốt, vẻ mặt mang theo tủi thân, lên án, và ai oán đã thật sự đả động đến trái tim nhỏ bé của Mạc Yên.

Cô lấy giọng nói hiếm khi được dịu dàng của mình nói, "Được rồi, tôi không bỏ anh! Anh mau ngồi dậy uống thuốc đi rồi ngủ một giấc thật ngon."

"Vợ à, anh muốn em ngủ cùng anh!" Cánh tay dài của Tần Thiên Nham vòng qua xiết chặt eo và cổ của cô, đầu của anh dùng sức cộ lên cổ và lên người cô, mùi rượu này làm cho Mạc Yên sắp ngất.

Mạc Yên đang muốn đẩy anh ra, thì đột nhiên Tần Thiên Nham lại nôn khan một tiếng. Sau đó thì một đống vật dơ bẩn liền phun thẳng lên người Mạc Yên.

Mạc Yên không thể tin nhìn một đống dơ bẩn trên người mình, thật sự muốn tát cho con ma men này một cái, nhưng Tần Thiên Nham lại cố ý làm như mình chẳng làm ra việc gì sai, còn đang không ngừng cọ trên người cô, kết quả trên người của hai người đều dính đầy vật dơ bẩn làm người ta buồn nôn.

Dạ dày Mạc Yên vốn rất yếu, bị mùi thối khó ngửi này làm cho dạ dày cô cuồn cuộn lên, rốt cuộc cô không chịu được, nôn một tiếng, cũng phun một đống ra.

Lần này thì tốt rồi! Hai người giống như mới chui từ trong thùng nước thúi ra, vừa thúi vừa ẩm ướt. Cho dù trong phòng có máy sưởi, Mạc Yên vẫn cảm thấy rất khó chịu, làm cho ngay cả lòng muốn chết cũng có.

"Tần Thiên Nham, cái con heo này, mau buông tôi ra!" Hiện tại cô chỉ có một lòng muốn chạy nhanh vào phòng tắm, tẩy rửa tất cả những thứ dơ bẩn ở trên người này cho sạch sẽ.

Nhưng Tần Thiên Nham lại sống chết ôm cô không buông, trong miệng lại không ngừng ồn ào kêu, "Vợ à, em đừng đi, đừng bỏ lại anh, đừng bỏ lại anh mà..."

Bị cánh tay anh ghìm chặt, Mạc Yên tức giận dùng sức đánh vào mặt anh, tức giận mắng, "Tần Thiên Nham, anh mau đứng dậy, toàn thân đều bốc mùi thúi, khó ngửi chết đi được, nhanh vào phòng tắm rửa sạch đi."

Sống chết kéo anh, không dễ gì Mạc Yên mới kéo anh vào phòng tắm, nhưng anh lại như bùn nhão mà ngã xuống sàn nhà, người đang ngon giấc, lại bắt đầu ở dưới đất ngáy khò khò.

Vẻ mặt của Mạc Yên không nói được nên lời, nâng chân lên đạp nhẹ anh vài cái, "Tần Thiên Nham, con heo này, anh mau đứng lên cho tôi! Mau đứng dậy!"

Anh cũng không phản ứng lại, rơi vào đường cùng, đành phải xoay người xả nước vào bồn tắm trước, nhưng lại không có phát hiện người đàn ông đang nằm ở trên đất kia, lúc này khoé môi anh đang giương lên một nụ cười xấu xa.

Chờ Mạc Yên pha nước xong, lại thấy Tần Thiên Nham nằm như heo chết, đột nhiên nghĩ tới một biện pháp tốt để tỉnh rượu.

Cô nở nụ cười giả tạo, trực tiếp múc một chậu nước lạnh ở trong bồn, nói với Tần Thiên Nham, "Tần Thiên Nham, nếu anh còn giả bộ, tôi sẽ không khách khí đâu."

Nhưng Tần Thiên Nham vẫn không có phản ứng, làm bộ dáng như thật sự đã ngủ đến chết rồi vậy.

Mạc Yên khẽ hừ nhẹ, một khi đã như vậy thì cô cũng không cần khách khí nữa.

Cô giơ chậu nước lạnh lên, hắt thẳng vào mặt Tần Thiên Nham.

Tần Thiên Nham bị nước lạnh xối vào, quả nhiên là lạnh run đến cả người, mơ mơ màng màng mở mắt ra.

Cho dù là giả bộ, tới giờ anh đã hiểu, anh nên có chừng mực thôi, nếu như tiếp tục giả bộ, người phụ nữ nhẫn tâm này có thể chỉnh anh tới bệnh luôn.

Anh nhếch nhác lau nước trên mặt mình, làm như đột nhiên phát hiện Mạc Yên đang ở đây, anh ngây ngô cười, "Yên nhi, em đến lúc nào vậy?"

Mạc Yên nhìn anh từ trên cao xuống, lạnh lùng cười, "Anh đang giả bộ mà, tiếp tục giả bộ đi! Tại sao lại không làm tiếp?"

Tần Thiên Nham chống tay lên bồn tắm đứng dậy, toàn thân run rẩy, sắc cũng có chút xanh xao trắng bệch, "Lạnh quá! Yên nhi, tại sao toàn thân em đều là mùi thúi vậy?" Nhìn thấy cô sắp nổi bão, anh nhanh chóng lầm bầm nói, "Mau! Mau cởi quần áo ra, mau ngâm mình trong bồn nước nóng đi, bằng không em sẽ bị cảm lạnh đó. Ách xì..."

Mới vừa nói xong, anh liền đánh một cái ách xì trước.

"Anh tắm trước, rồi tôi sẽ tắm sau!" Mạc Yên nói xong, đang muốn đi ra ngoài, lại bị Tần Thiên Nham nắm lấy tay, giọng nói có chút khàn khàn, "Yên nhi, đừng đi! Chúng ta cùng nhau tắm!"

Mạc Yên liền hất tay anh ra, "Ai muốn tắm với anh chứ!"

Nhưng Tần Thiên Nham lại ôm cô, thân thể mệt mỏi tựa lên người cô, cầu xin, "Đầu anh có chút choáng váng, em giúp anh tắm bây giờ đi, có được không?"

Mạc Yên đang muốn đẩy anh ra, lại cảm thấy nhiệt độ trên người anh có chút không bình thường, nâng tay áp lên trán anh, quả thật là nóng đến doạ người.

"Anh sốt rồi!" Cô la to, bất chấp xấu hổ, lập tức giúp anh cởi quần áo ở trên người ra, cũng không cảm thấy không hợp chỗ nào, một bên cởi quần áo một bên dặn dò, "Mau tắm nước nóng, uống thuốc rồi đi ngủ."

Tần Thiên Nham vui mừng thấy cô đang quan tâm mình. Anh chưa từng cảm thấy, sinh bệnh lại là một chuyện tốt như vậy.

Khi giúp anh cởi đồ chỉ còn cái quần lót, Mạc Yên muốn đứng thẳng lên thì phát hiện thân thể mình bỗng được nâng lên xoay tròn, sợ tới mức cô hét lên theo bản năng, liền ôm lấy cổ của Tần Thiên Nham.

Chờ cô phản ứng kịp, Tần Thiên Nham đã ôm cô ngồi vào trong bồn tắm lớn.

Hai ba cái động tác anh liền cởi sạch đồ trên người cô, chỉ chốc lát, hai người đều trần truồng, lấy tư thế nguyên thủy nhất kề bên nhau.

Mạc yên thấy khuôn mặt tuấn tú hồng hồng của Tần Thiên Nham, cô trừng lớn hai mắt nhìn anh, lẩm bẩm khẳng định, “Tần Thiên Nham, anh nhất định bị cháy tới hỏng não rồi.”

Cô gái nhỏ này, miệng lưỡi thật là độc!

Hai mắt của Tần Thiên Nham nhíu lại, liền không nói gì, mà hành động ngay, hai tay ôm chặt đầu cô, hung hăng hôn xuống.

Nếu không che cái miệng này lại, anh sợ câu nói kế tiếp của cô sẽ càng bức chết người!

Vốn Tần Thiên Nham sốt đến có chút choáng váng, khẽ đụng vào mềm mại và ngọt ngào kia, trong nháy mắt biến thành sói đói bụng mấy trăm năm, liều mạng mút, gặm cắn, bá đạo quấn lấy lưỡi cô, điên cuồng quấn quýt, gần như là điên cuồng đói khát cướp lấy ngọt ngào trong miệng cô, như hận không được muốn một ngụm nuốt chửng lấy cô.

Đôi tay không an phận của anh cũng không nhàn rỗi, dao động theo đường cong của cô, cảm thấy thứ trong tay mình mềm mại và có lực đàn hồi, trong nháy mắt thân thể anh căng chặt, nóng lòng muốn chết dưới thân cô.

Mạc yên dựa vào người anh, ngâm thân thể mình trong nước ấm áp, cảm thấy đôi bàn tay thô ráp đang tạo ra từng đợt điện ở trên người cô, Mạc Yên muốn khống chế mình, nhưng nhịn không được bị anh trêu chọc mà cũng run rẩy, muốn kêu tên anh không ngừng, nhưng miệng lại đang bị anh che lại, chỉ có thể nức nở bày tỏ kháng nghị mỏng manh của cô.

Hơi thở của anh càng ngày càng nặng nề, khi vành tai mẫn cảm của cô bị cắn nuốt, Mạc Yên không chịu được sự đùa giỡn này, chỉ cảm thấy thân thể lại run lên, ngay sau đó liền cảm giác anh đã bá đạo chiếm lấy cô.

Nhiệt độ sau đó tăng cao, dòng nước bởi vì hoạt động của bọn họ mà bồng bềnh lúc lên lúc xuống.

Hai trái tim tựa hồ cũng đi theo thân thể hai người cùng hòa hợp, dần dần càng ngày càng gần.

Mạc Yên không biết khi nào mình trở lại giường, chỉ biết lúc mình tỉnh lại, thì đã trần truồng cuộn tròn trong ngực của Tần Thiên Nham, mà ngủ cũng thật là ngon và quen thuộc.

Cho dù cô ngu dốt thì cũng đã biết mình mắc mưu của anh.

Mạc Yên nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh, than nhẹ một tiếng, đưa tay áp lên trán anh, tạm được, nhiệt độ đã giảm xuống.

Ngay khi cô muốn rút tay mình lại, lại bị Tần Thiên Nham nhanh tay bắt được, sau đó áp tay mềm mại của cô lên mặt mình.

Mạc Yên chống cự lại cặp mắt thâm thúy và sáng ngời như có một ngọn lửa ẩn sâu dưới đó, rõ ràng thấy trong mắt anh có phản chiếu mặt mình, đột nhiên cô cảm thấy có chút e lệ rụt rè, cúi mắt xuống nhẹ giãy giụa, “Anh mau buông ra!”

“Yên nhi, cho dù em có đâm vào thịt trên người anh, cả đời này anh sẽ không bao giờ buông em ra, em là của anh một ngày, thì sẽ là của anh cả đời!” Anh bá đạo ôm sát eo cô, biểu thị công khai chủ quyền của anh.

Mạc Yên khe khẽ chế nhạo, “Tần Thiên Nham, có vẻ anh vẫn còn chưa tỉnh? Cả đời, nói thật dễ nghe, không chừng tới thời điểm nào đó, lúc cần hy sinh, anh sẽ liền vứt bỏ tôi!”

Tần Thiên Nham đau xót, vội vàng nói, “Sẽ không! Anh bảo đảm, tuyệt đối sẽ không bao giờ xuất hiện tình huống như vậy nữa. Yên nhi, vì tránh loại tình huống này, anh sẽ rời khỏi quân đội. Bây giờ anh chỉ là một thương nhân bình thường mà thôi! Em hiểu chưa? Yên nhi, nếu như em cảm thấy còn chưa đủ, vậy thì em nói đi, muốn anh làm gì bảo đảm thì em mới bằng lòng tin tưởng anh?”

“Được rồi! Tần Thiên Nham, tôi thừa nhận là mình không bỏ anh xuống được, nhưng hôm nay tôi cũng muốn nói trắng ra với anh, muốn tôi đội lên đầu họ của anh, là chuyện không thể nào! Nếu như anh bằng lòng, chúng ta có thể bảo trì quan hệ hiện tại, nếu như anh không đồng ý, không sao cả, bước ra khỏi cửa, chúng ta đường ai nấy đi, ok?”

Tần Thiên Nham vừa nghe xong giọng điệu đã thanh toán xong của cô, trong lòng có một ngọn lửa bốc lên, người phụ nữ này tại sao lại cứng rắn như vậy.

“Yên nhi…”

Mạc Yên trực tiếp nhìn thẳng vào mắt anh, “Tần Thiên Nham, đây là nhượng bộ cuối cùng của tôi, chẳng lẽ… anh vẫn chưa thỏa mãn? Hử?”

Nghe tiếng ‘hử’ mang theo uy hiếp của cô, Tần Thiên Nham cắn chặt răng, “Được rồi bà cô của tôi, chuyện gì anh cũng nghe em, em nói cái gì anh nghe cái đó, như vậy được chưa?”

Chỉ cần cô đồng ý cho anh ngu ngốc ở bên cạnh, chỉ cần cô đồng ý cho anh ngủ trên giường, về phần kết hôn gì đó, thì về sau sẽ từ từ giải quyết, anh không tin mình không bắt được cô.

Quan hệ bây giờ của bọn họ nhìn chung thì cũng đã tiến được một bước dài.

Ít nhất Mạc Yên không bài xích ở cùng anh, anh lại có thể như trước đây ôm cô tiến vào giấc ngủ. Tần Thiên Nham đã cảm thấy vô cùng hạnh phúc, ngày tháng khổ sở của anh hình như cũng sắp vượt qua rồi.

****

Nói về Đoàn Kiều Thành ngồi trên xe của Đoàn Ninh, rốt cuộc Đoàn Ninh không nhịn được mà phải hỏi, “A Thành, em biết Tần Thiên Nham sao?”

Đoàn Kiều Thành gật đầu, “Ừ, trước kia anh ta có tới Nam Cương, từng có vài lần gặp nhau, cảm thấy người ta cũng tốt, đáng để kết bạn. Đoán chừng, qua vài ngày nữa em và anh ta sẽ có cơ hội được chạm mặt!”

Đoàn Ninh có chút ngạc nhiên, “Tần Thiên Nham ở thủ đô là nhân vật nổi tiếng, hầu như không ai không nhìn mặt mũi của cậu ta. Anh nghe nói hội sở cũng có quan hệ với cậu ta, cho nên đặc biệt mang em qua đó xem chút. A Thành theo ý em, nếu chuyện bại lộ có thể xin cậu ta ra mặt được không? Chỉ cần cậu ta đồng ý ra mặt, chuyện này có khả năng sẽ thành công.”

Đoàn Ninh ôm chút hi vọng nhìn Đoàn Kiều Thành.

Sau một lúc lâu Đoàn Kiều Thành vẫn không nói gì, chỉ nhẹ tay nhịp trên đùi mình, làm cho tim của Đoàn Ninh lúc lên lúc xuống như tay của anh.

Một lúc sau, Đoàn Kiều Thành mới phun ra một câu, “Để em suy nghĩ đã!”

Đoàn Ninh là con nuôi mà ba của Đoàn Kiều Thành nhận nuôi, tuy không phải là anh em ruột, nhưng từ nhỏ Đoàn Ninh đã cực kỳ quan tâm và chăm sóc Đoàn Kiều Thành, tình cảm với Đoàn Kiều Thành cũng rất tốt.

Đoàn Ninh là thị trưởng kinh tế ở thủ đô, đang điều tra công ty hữu hạn Phi Đằng có một màn giao dịch liên quan nghiêm trọng tới kinh tế, nhưng đối phương lại có bối cảnh hậu phương vững chắc, tổng giám đốc Lôi Hổ lại là một nhân vật trong hai giới hắc bạch đều có tiếng.

Khi Lôi Hổ biết Đoàn Ninh đang tra bọn họ, liền muốn đút lót Đoàn Ninh, nhưng Đoàn Ninh lại không muốn thông đồng với bọn họ. Hắn sợ sau khi bọn họ thông đồng, một khi có chuyện gì xảy ra, sẽ gặp tai họa rất lớn, thậm chí tai họa này sẽ ảnh hưởng tới nhà họ Đoàn ở Nam Cương cũng nên.

Hắn nghĩ muốn cùng Lôi Hổ gặp nhau để nói chuyện, Lôi Hổ thấy Đoàn Ninh không chịu cắn câu, liền sai người quyến rũ hắn lên giường, chụp được rất nhiều hình giường chiếu của hắn, còn có cả video, lại cho hắn một tấm chi phiếu có số tiền khổng lồ, tạo đó là chứng cứ Đoàn Ninh nhận hối lộ. Lôi Hổ lại bắt ép hắn phải bỏ qua cho công ty Phi Đằng, không lập án điều tra nữa, nếu không hắn sẽ làm cho Đoàn Ninh thân bại danh liệt.

Đoàn Ninh bị người nắm được điểm yếu, không có cách gì giải quyết đành phải gọi cho Đoàn Kiều Thành, vì hắn không có ai chống đỡ ở bên này nên nhờ Đoàn Kiều Thành nghĩ biện pháp cứu hắn.

Cho nên lần này Đoàn Kiều Thành vào thủ đô, một là vì muốn gặp Mạc Yên, hai là giải quyết chuyện của Đoàn Ninh.

Mặc dù Đoàn Kiều Thành biết Tần Thiên Nham là nhân vật đầy thủ đoạn ở thủ đô, nhưng anh thật sự không muốn đi cầu xin Tần Thiên Nham.

Nếu một khi anh thiếu Tần Thiên Nham một phần ân huệ này, vậy khi anh ở trước mặt của Tần Thiên Nham sẽ cảm thấy thấp hơn một bậc. Nếu như Tần Thiên Nham đề ra yêu cầu, chỉ sợ lấy phần ân huệ này ra anh cũng không cách nào làm theo yêu cầu của anh ta.

Kỳ thật Đoàn Kiều Thành biết rất rõ, chỉ cần anh mở miệng Tần Thiên Nham nhất định sẽ giải quyết chuyện phiền toái này giúp anh, mà yêu cầu của Tần Thiên Nham khẳng định chỉ có một, đó chính là mời anh cách xa Mạc Yên, từ nay về sau xóa bỏ suy nghĩ về Mạc Yên của anh.

Mà anh, đời này anh rung động cũng chỉ có một lần, mà đã vứt bỏ như vậy, làm sao anh có thể cam tâm đây? Làm sao anh có thể bằng lòng?

Cho nên anh rất do dự! Anh cần phải suy nghĩ và cân nhắc thật tốt, cần phải lựa chọn như thế nào.

Đoàn Kiều Thành suy nghĩ một đêm, vẫn cảm thấy anh cần gặp Mạc Yên trước để có thể đưa ra quyết định thỏa đáng.

Ngày hôm sau thấy đã chín giờ rồi, suy nghĩ về Mạc Yên lại dâng lên trong đầu, Đoàn Kiều Thành liền trực tiếp gọi điện thoại cho Mạc Yên.

Điện thoại vang lên ba tiếng, liền có người nhận, giọng nói lười biếng của Mạc Yên như vừa mới tỉnh ngủ truyền vào trong tai anh, “Ai đấy?”

Nhớ đến cô gái nhỏ trong sáng và lạnh lùng, thật không ngờ cô cũng có giọng nói mê người như vậy. Chỉ cần nghe giọng nói của cô thì mọi phiền muộn dường như tan biến.

Đoàn Kiều Thành không nhịn được môi hơi nhếch lên, “Yên nhi, anh là Đoàn Kiều Thành, muốn mời em đi ăn cơm, em có thời gian không?”

“Anh tới thủ đô rồi à?” Mạc Yên vui mừng hỏi. Cô vẫn thiếu anh một phần nợ tình, nếu đã trở lại thì dĩ nhiên cần phải trả lại nó thật tốt.

“Đúng!”

Mạc Yên do dự một hồi, “Vậy tối nay đi! Anh muốn mấy giờ và ăn ở đâu?”

“Không bằng ăn ở Cẩm Hoa Hiên đi! Sáu giờ, em thấy có được không?”

“Không thành vấn đề! Anh Đoàn, tối nay gặp!”

“Ừ, tối gặp!”

Mạc Yên để điện thoại xuống, liền chống lại ánh mắt âm u của Tần Thiên Nham, “Tiểu Yên, em muốn đi ăn cơm với người đàn ông khác sao? Là Đoàn Kiều Thành?”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 98
Editor: Á bì

Mạc Yên để điện thoại xuống chống lại ánh mắt thâm trầm của Tần Thiên Nham, "Tiểu Yên nhi, em muốn đi ăn cơm với người đàn ông khác sao? Là Đoàn Kiều Thành?"

Mạc Yên mắc cười nhìn anh, "Ừ, là Đoàn Kiều Thành thì sao? Anh cũng không phải không biết, lúc tôi ở Nam Cương anh ấy đã giúp đỡ tôi như thế nào, lần này khó có dịp anh ấy tới thủ đô, dù sao tôi cũng nên chiêu đãi anh ấy với cương vị là một chủ nhà chứ? Tần Thiên Nham, anh hẳn sẽ không phải là người không có độ lượng chứ?"

Mạc Yên thẳng thắn vô tư nói ra câu nói này, ngược lại làm cho Tần Thiên Nham cảm thấy mình quá hẹp hòi, lại không muốn cãi nhau với cô, không chừng cô đang nghĩ anh là người như vậy. Đầu óc Tần Thiên Nham xoay tròn, có lẽ nên quyết định áp dụng biện pháp cứu cấp rồi.

Anh dằn xuống vị ghen tuông chua lè ở trong lòng, quanh co cười nói, "Yên nhi, anh đi cùng với em!"

Mạc Yên không trả lời anh mà liền chuyển đề tài, "Không phải nói hôm nay cần tới nhà anh sao? Anh còn không mau thay quần áo đi?"

"Tuân lệnh bà xã đại nhân!" Tần Thiên Nham nhanh nhẹn đứng bật dậy.

Trong 3 phút, trên dưới người anh đã chuẩn bị xong, không hổ là quân nhân.

Tần Thiên Nham ưỡn ngực, toét miệng cười, "Được không vợ? Ông xã của em mặc đồ rất nhanh có phải không?"

Mạc Yên bũi môi, không khách khí nói, "Tôi nhìn anh như người bị bệnh tâm thần!"

Sắc mặt Tần Thiên Nham trầm xuống, nhanh tay nhào tới, một tay bắt lấy đè cô ở dưới người mình, "Anh có phải cũng nên hưởng ứng lời nói của em một chút không, điên cuồng phát điên một chút?"

Nói xong liền điên cuồng hôn xuống, người phụ nữ nhỏ này, không chỉnh cô là không được mà!

"A...a...a..."

Mạc Yên vùng vẫy muốn thoát thân, khuôn mặt đỏ hồng mắng chửi, "Tần Thiên Nham, anh là đồ xấu xa!"

Vẻ mặt của Tần Thiên Nham cợt nhả nói, "Ừ, vậy anh liền là tên xấu xa! Vợ à, đến đây, mau đứng dậy, ông xã sẽ giúp em mặc quần áo và trang điểm!"

Nhìn thấy bộ dáng và vẻ mặt nịnh hót của anh, Mạc Yên đâu còn cứng rắn được nữa, dưới sự thúc giục của anh, cũng bắt đầu mặc quần áo và trang điểm.

Đợi Mạc Yên chuẩn bị xong thì cũng đã là nửa tiếng sau.

Kỳ thật cô cũng không phải là người quá chú trọng chuyện ăn mặc, chỉ là mặc một bộ bình thường có chút long trọng thôi. Phía trên mặc một cái áo len cổ cao màu đen, bên ngoài mặc thêm một cái áo khoác màu trắng, quấn trên cổ là một cái khăng quàng cổ có hoa văn đặc sắc như khăn người dân tộc, bên dưới mặc một cái quần tây bó sát người đơn giản màu đen, lại phối hợp với giày ống cao màu cà phê. Tóc dài cứ thả trên vai, nhìn rất thanh lịch tao nhã mà còn có chút quyến rũ thời thượng.

Bọn họ mới vừa đi ra khỏi cửa, Mạc Vấn đã gọi điện tới hối, hỏi cô đang ở đâu? Hỏi cô tính chừng nào thì qua đây? Nói với cô quà đã được chuẩn bị chu đáo hết rồi, đều để ở Vương phủ, hỏi hai người bọn họ có muốn đi cùng với bọn họ hay không?

Mạc Yên trả lời: Tới Vương phủ trước, mọi người gặp nhau rồi cùng qua nhà họ Tần.

Trở lại Vương phủ, Mạc Yên kéo Bạch Yên vào phòng, lén lút hỏi, "Mẹ, tại sao các người cũng muốn đi qua đó? Lỡ chúng con không đồng ý thì sao?"

Bạch Yên trừng mắt nhìn cô, "Cái con bé chết tiệt này, muốn qua đó là vì muốn quản con, hai gia đình đều là gia đình quân nhân, sống hay chết thì con nên làm dứt điểm đi. Nếu con cứ tiếp tục đùa giỡn, làm người ta khó chịu xử, lại còn làm nhà mình mất mặt, tội gì phải làm như vậy? Tự con hỏi lương tâm của mình một câu đi, con đang muốn cái gì?”

Mặc Yên bị Bạch Yên dạy dỗ làm mặt mày rất uất ức, hai mắt rưng rưng, “Mẹ, bây giờ con còn chưa giải được khúc mắc của mình. Nếu như Tần Thiên Nham có thể bỏ xuống, anh ta không cần quan tâm đến con, con sớm đã chặt đứt tình cảm với anh ta rồi, còn cần phải khó xử giống như bây giờ sao? Mẹ không phải là con, mẹ không thể nào hiểu được cái loại đau đớn khắc vào trong xương tủy này đâu. Lúc con bị anh ta vứt bỏ, khi con mất máu, lúc con đang gần kề với cái chết, khi đó mẹ có biết rằng con tuyệt vọng đến cỡ nào không? Con thà rằng mình chết đi để thành toàn cho anh ấy, còn cũng chẳng muốn sống nữa. Mẹ có biết lúc đó con sống khổ sở như thế nào không?”

Mạc Yên đưa tay bưng kín miệng mình, sợ mình khống chế không được mà khóc thành tiếng.

Nhìn Mạc Yên yên lặng kiềm chế tiếng khóc, Bạch Yên lại đau lòng, đưa tay ôm chặt cô vào lòng, vỗ nhẹ lưng cô, “Được rồi, bây giờ con cũng đã sin hem bé, con còn quấn lấy quá khứ thì có tác dụng gì? Đừng nhớ lại những chuyện đã qua nữa, nghĩ đến đứa nhỏ nhiều hơn. Con xem chỉ cần nghĩ tới khuôn mặt ngây thơ của thằng bé, có gì cũng đều vượt qua được mà phải không? Được rồi đừng khóc nữa, mau lau khô nước mắt đi, còn phải đi qua nhà họ Tần nữa. Nếu để ông cụ nhìn thấy hai mắt hồng hồng của con thì không được tốt đâu!”

Mạc Yên lau khô nước mắt, đi ra khỏi phòng, lại thấy Tần Thiên Nham đang ở trước cửa, trong mắt tràn đầy đau khổ... còn có chút tiếc nuối và thương tiếc đối với cô.

Mạc Yên vừa nhìn thấy anh, lại thấy có chút xấu hổ, lập tức cảm thấy trong lòng rất khó chịu, chua xót không thể tưởng tượng, rồi nghiêng đầu sang chỗ khác không nhìn anh, trực tiếp đi qua người anh đi ra ngoài.

Tần Thiên Nham đi nhanh đuổi theo, kéo lấy cánh tay cô xoay lại, dùng sức ôm cô vào lòng, dùng toàn bộ chân thành tuyên thệ với cô, “Yên nhi, Tần Thiên Nham anh ngay tại lúc này xin thề, nếu như về sau anh đối với em có một chút không trung thành, thì để cho Thiên Lôi chém anh, để xe tông anh chết, để nước ngập anh chết, để...”

Mạc Yên đẩy anh ra, thẹn quá hóa giận nói, “Được rồi! Các người có thôi đi không? Tôi nói rồi, tôi cần thời gian, vì cái gì mà các người cứ ép tôi phải tiếp nhận mọi thứ chứ? Tần Thiên Nham, chẳng lẽ anh không phát hiện ra tôi đang dần thay đổi sao? Tổn thương sâu như vậy, các người cũng không phải là tôi, làm sao có thể yêu cầu tôi xem mọi chuyện như chưa từng xảy ra? Tôi cũng muốn thôi miên chính mình, làm như mọi chuyện chưa từng xảy ra, nhưng mà việc này cứ từng giờ từng phút ở trong đầu tôi, tôi muốn quên đi nhưng quên không được! Tôi cũng rất đau khổ, cũng rất khổ sở, các người có thể đứng vào vị trí của tôi mà suy nghĩ giùm tôi một chút được không? Đừng có bức tôi nữa!”

Mạc Yên lớn tiếng la xong, liền xông ra ngoài.

Nam Tinh vẫn luôn đứng ở trong góc nhìn bọn họ, liếc mắt nhìn Tần Thiên Nham, lập tức cũng chạy theo ra ngoài.

Chỉ lát sau Nam Tinh liền đuổi kịp Mạc Yên, chạy tới trước mặt ngăn không cho cô chạy, hai mắt sáng quắc nhìn cô, “Mẹ, nếu mẹ ở đây không vui, thì trở về nhà thôi!”

Nếu không phải vì Mạc Yên, cậu thật sự sẽ không tới thủ đô, nơi này có quá nhiều chuyện mẹ cậu không muốn nhớ lại.

Từ lúc cậu bắt đầu biết cô, mỗi lần về nơi này, bọn họ luôn không vui, cậu thật sự không thích nơi này.

Cậu vẫn luôn thích Luân Đôn. Ở nói đó Mạc Yên luôn yên tĩnh, thản nhiên, vui vẻ, và ấm áp. Cậu thích cô như vậy, hi vọng mỗi ngày cô luôn được sống trong vui vẻ và hạnh phúc. Đừng giống như bây giờ, nhìn thấy bộ dáng đau thương và mặt đầy nước mắt của cô, cậu đau lòng đến mức hận không thể chặt đầu Tần Thiên Nham, hận không thể bắn chết anh.

Một giây sau khi Tần Thiên Nham thấy Mạc Yên lao ra khỏi nơi đó, anh đã rất hối hận!

Anh không nên bức cô nhanh như vậy, như theo lời cô nói, cô đã cố thay đổi, cũng đã dần dần chấp nhận anh từng chút một. Anh nên vì cô mà càng thêm kiên trì mới phải, mà không phải là bức cô vào góc tường, lại để cô rụt mình lại một lần nữa.

Thấy một màn Mạc Yên và Nam Tinh đang ôm nhau ở đằng kia, lòng Tần Thiên Nham lại cảm thấy chua chát.

Anh vẫn tưởng rằng mình đã sắp hết khổ, nhưng bây giờ xem ra mọi chuyện bất quá chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi. Anh cách ngày thành công dường như sẽ không bao giờ xảy ra.

Thấy Nam Tinh nắm tay cô cùng nhau đi dạo, Tần Thiên Nham cũng một đường theo sát trong yên lặng.

Sau đó anh nhìn thấy bọn họ cùng đi vào một quán cà phê.

Lúc này điện thoại của Tần Thiên Nham vang lên, anh vừa lấy ra thì thấy là điện thoại nhà. Chắc chắn là gọi tới thúc giục bọn họ đây mà?

Như anh đoán, là Lương Mộc Lan thấy thời gian sắp mười một giờ rồi, còn chưa thấy bọn họ qua, trong lòng sốt ruột và lo lắng, sợ Mạc Yên đổi ý, nên giờ mới gọi điện qua hỏi bên đây sao rồi.

Tần Thiên Nham nói mọi chuyện không có sao, nói sẽ lập tức qua ngay.

Nghĩ một chút rồi anh vẫn đi vào quán cà phê, ngồi ở bên cạnh mạc Yên thấp giọng hỏi, “Yên nhi, sắp mười một giờ rồi, ông nội và ba mẹ đang ở nhà chờ chúng ta qua đó ăn cơm!”

Mạc Yên nâng mắt nhìn anh, hai mắt bởi vì khóc mà đỏ bừng, cô mang theo giọng cười có chút tự giễu, “Anh nhìn xem tôi như vậy còn thích hợp qua nhà anh sao? Tần Thiên Nham, anh bế Dương Dương qua đó đi. Hôm nay tôi mệt rồi, sẽ không qua đó đâu, hôm khác tôi sẽ qua đó thăm ông nội!”

Đêm qua bị anh ép buộc cả đêm, rạng sáng mới được ngủ, sáng nay vừa về lại bị bọn họ tàn phá tinh thần. Lúc này cô cảm thấy thể xác lẫn tinh thần rất mệt mỏi, chỉ muốn nghỉ ngơi cho tốt thôi.

Tần Thiên Nham trầm mặc trong chốc lát, lập tức nói, “Vậy cũng được! Anh bế Dương Dương qua đó trước, chờ ăn xong cơm tồi, anh lại bế nó về. Em ở bên ngoài cẩn thận một chút.”

“Ừ.”

“Anh đi đây!”

“Ừ.”

Từ cửa sổ nhìn ra bên ngoài, thấy thân hình cao lớn của Tần Thiên Nham, như lộ ra một sự lạc long và trống vắng vô tận, lại làm tim Mạc Yên cảm thấy rất đau.

Cô biết anh đang rất sợ, cho nên anh mới mau chóng muốn cho cô một cái danh phận, để cho cô trở thành vợ anh một lần nữa, để cô ở bên cạnh anh một lần nữa, vĩnh viễn sẽ không bao giờ để cô rời xa anh.

Nhưng anh lại không biết, cô cũng đang rất sợ.

Chưa từng bị người mình yêu vứt bỏ, có lẽ sẽ rất rộng rãi và độ lượng như lòng Thánh Mẫu vậy, sẽ đối xử tốt với những người đã từng tổn thương họ, nhưng cô làm không được.

Chỉ cần vừa thấy Tần Thiên Nham, trong lòng cô sẽ có oán, có hận, tự nhiên cũng sẽ không biến mất.

Chính vì không có cách nào buông xuống, cô mới yêu và đau lưỡng lự không biết tiến làm sao.

Nếu như cô không thể thoát được tình cảnh khó khăn này, có lẽ cô sẽ mang theo oán và hận này hết cả cuộc đời!

Cho nên cô thật sự hi vọng, Tần Thiên Nham có thể buông tay!
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 99
Editor: Á bì

Nói về Đoàn Kiều Thành ở bên kia, rất nhanh sau đó anh cũng được Hàn Tiếu Trần cứu ra ngoài.

Mà hội sở Cẩm Hoa Hiên cũng lập tức bị cảnh sát võ trang và cảnh sát kiểm tra, toàn bộ khách ở bên trong phải được kiểm tra qua, xoá bỏ hiềm nghi thì mới được đi ra ngoài.

Sau khi thấy toàn bộ xảy ra, Lôi Âu mới biết bản thân cô ta đã chọc ra hoạ lớn rồi.

Cuối cùng cô ta cũng không ngu ngốc nữa, vội vàng gọi điện thoại cho ba mình là Lôi Chấn Đạt tới cứu cô ta.

Khi Lôi Chấn Đạt vừa nghe xong, thiếu chút nữa là bị con gái ngu ngốc của mình làm tức chết!

Ở thủ đô này có ai mà không biết, vậy mà đứa con ngu ngốc này của ông lại chọc đến hai nhân vật lớn, một người là Thổ Hoàng Đế của Nam Cương, còn một người mà ai cũng không dám trêu chọc đó là vợ của Tần Thiên Nham.

Cái này thật đúng là ông thọ đang treo cổ ông mà--ngại mình sống quá lâu!

Tim Lôi Chấn Đạt đã rét lạnh, toàn thân tức giận đến phát run, nghĩ rằng giờ này chắc cơm cũng không ăn xong.

Từ sau khi chuyện Lý Băng muốn đặt bẫy Tần Thiên Nham, lại bị Tần Thiên Nham biết được, anh liền kiên quyết kéo Lôi Báo và Lý Băng buộc lại cùng một chỗ, làm cho bọn họ bày ra chuyện xấu của mình tại tiệc sinh nhật của Lý Băng. Sau đó nhà họ Lý và Tần Thiên Nham cấu xé lẫn nhau, lại còn làm cho không biết bao nhiêu người ngã ngựa, coi như Tần Thiên Nham đang hung hăng quăng một bàn tay cho nhà họ Lý.

Từ đó về sau, toàn bộ thủ đô, ai nghe được tên của Tần Thiên Nham, không đi đường vòng thì chỉ sợ mình chọc trúng nhân vật lớn này thôi!

Mà đứa con gái ngu ngốc này của ông ngược lại thật tốt, lại dám chủ động rước ôn thần này tới cửa, làm cho tai hoạ lớn rơi xuống đầu ông.

Làm sao bây giờ?

Làm sao bây giờ?

Lôi Chấn Đạt vội tới muốn điên, việc này ông cần phải báo nhanh cho chủ nhân nhà họ Lôi biết mới được, xem thử có thể mời chủ nhân ra mặt xử lý hay không.

Nhưng chủ nhân nhà họ Lôi vừa nghe tên của Tần Thiên Nham, thì trực tiếp nói một câu, "Chấn Đạt, chú sinh một đứa con gái như vậy, thì hãy nhận mệnh đi!"

Nói xong, ông ta liền cúp điện thoại.

Tim Lôi Chấn Đạt phát lạnh, ông biết chủ nhân nhà họ Lôi không muốn giữ lại bọn họ, bây giờ khẳng định là xong rồi!

E rằng Lôi Chấn Đạt cũng thật không ngờ, chủ nhân nhà họ Lôi đã không chịu giúp ông mà không lâu sau đó còn xin lỗi và ngỏ ý với Tần Thiên Nham rằng ông ta sẽ không bao che cho kẻ đầu sỏ, ai rước lấy hoạ thì người đó tự gánh, ông ta hoàn toàn ủng hộ hành động của Tần Thiên Nham. Hơn nữa mặt khác còn tặng cho Tần Thiên Nham một món quà, bày tỏ rằng ông ta là chủ nhân nhà họ Lôi mà quản giáo bọn họ không nghiêm nên thật xin lỗi.

Tần Thiên Nham nhận quà của ông ta, làm sao giờ này còn không rõ, chủ nhân nhà họ Lôi đang cầu xin anh bỏ qua cho bọn họ.

Nói thật nếu không phải vị chủ nhân này của nhà họ Lôi biết điều, anh thật sự nhân tiện muốn chỉnh nhà họ Lôi này một phen, nhưng nếu ông ta đã cầu xin, anh cũng không ép người quá đáng, chỉ cần chỉnh một mình nhà của đầu sỏ mà thôi.

Khi Đoàn Kiều Thành tỉnh lại, thấy một cô gái đang nằm bên cạnh mình, trong lòng cảm thấy rất phức tạp.

Anh chưa từng nghĩ tới, cùng đi ăn một bữa cơm với Mạc Yên lại có thể rước lấy tai hoạ lớn như vậy. Nói không chừng lúc này Tần Thiên Nham đang cực kỳ hận anh?

Sau đó anh nhìn thoáng qua cô gái nằm trên giường, thân thể cong lại, tóc dài khoác lên trên mặt, không thấy rõ mặt mũi ra sao. Mùi vị mất hồn tối hôm qua đã làm cho anh có phần chưa thoả mãn, nhưng vào lúc này phát sinh loại quan hệ này, trước giờ cũng chỉ là nhân duyên mong manh, ngoài ra không có gì khác.

Nghĩ một chút, Đoàn Kiều Thành vẫn quyết định anh nên dứt khoát đi nhanh ra ngoài.

Vừa đi đến cửa khách sạn, liền thấy được một người đàn ông mặt lạnh đang chờ anh ở nơi đó.

Anh không phải là ai khác, mà đó chính là Hứa Khả.

Hứa Khả vừa thấy Đoàn Kiều Thành bước ra khỏi cửa, lập tức bước tới, "Anh Đoàn, ông chủ chúng tôi muốn gặp anh!"

Mắt Đoàn Kiều Thành nhíu lại, "Ông chủ của anh là ai?"

"Tần Thiên Nham!"

Mặt mày Đoàn Kiều Thành trầm xuống, "Đúng lúc tôi cũng có việc muốn tìm anh ta, đi thôi!"

Hứa Khả dẫn Đoàn Kiều Thành về tới Long Uy.

Đoàn Kiều Thành phát hiện anh càng biết Tần Thiên Nham thì càng cảm thấy người đàn ông này sâu không lường được.

Lần đầu tiên nhìn thấy anh ta, luôn cho rằng chẳng qua anh ta là một người bảo vệ tư nhân thôi, nhưng sau trận đấu võ cùng Đường Thạch và Bạch Lãng, bản lĩnh của anh ta làm cho anh mở rộng tầm mắt.

Lần thứ hai là nghe được thông tin của anh ta từ miệng Nam Bá Đông, biết anh ta chính là chồng trước của Mạc Yên, thì thấy rất kinh hãi, hoá ra anh ta chính là tình địch của mình!

Lần thứ ba là sau khi tới thủ đô, nghe Đoàn Ninh giới thiệu Tần Thiên Nham, vốn cho rằng bất quá anh ta cũng chỉ là một thiếu gia trong cái vòng kinh doanh luẩn quẩn này, nào biết anh đang đặt Tần Thiên Nham quá thấp. Ngay cả râu hùm của Thủ trưởng Nhất Hào mà anh ta cũng dám kéo, kéo xong còn không có chuyện gì. Cái này nói lên, có lẽ đằng sau lưng anh ta cất giấu một năng lượng rất lớn.

Bây giờ lại nhìn thấy tổng bộ Long Uy Bảo An của anh ta, theo điều tra của anh, toàn bộ Long Uy Bảo An bao gồm tầm 0.8 sản nghiệp của Trung Quốc, hơn nữa đã khuếch trương ra vô số nước khác.

Long Uy Bảo An có hệ thống tiên tiến nhất, có bảo an lợi hại nhất, không bao giờ xảy ra chuyện bất trắc.

Lúc này Tần Thiên Nham đã bị Đoàn Kiều Thành liệt vào danh sách những nhân vật nguy hiểm nhất.

Người như vậy chỉ có thể làm bạn, chứ không thể làm địch!

Mạc Yên, anh chỉ có thể lựa chọn buông tay thôi!

Đến phòng Tổng giám đốc, Tần Thiên Nham đã pha xong một ấm trà tốt, thấy Đoàn Kiều Thành đến, anh cũng không đứng dậy chào đón, mà lại kêu Đoàn Kiều Thành như là kêu một người bạn lâu năm, "Anh Đoàn, đến đây, mau dùng trà!"

Anh học theo Mạc Yên về cách xưng hô với Đoàn Kiều Thành, ý tứ này, tất cả mọi người đều là người thông minh, vừa nghe là hiểu.

Đoàn Kiều Thành cũng không nói thêm nữa, Tần Thiên Nham như vậy đã nói rõ đây là rất hợp với tâm ý của anh ta.

Sau đó lời nói của Tần Thiên Nham làm cho Đoàn Kiều Thành phải nhìn anh ta bằng cặp mắt khác.

"Anh Đoàn, tôi cũng không muốn vòng vo với anh, anh coi như cũng được xem như là anh trai của Mạc Yên, tự nhiên tôi cũng sẽ kính trọng anh như là anh trai, anh tới thủ đô là có việc, tôi cũng biết được. Anh yên tâm, việc này ngày mai tôi sẽ xử lý giúp anh. Tới đây, dùng trà đi!"

Đoàn Kiều Thành uống một ngụm trà, "Trà ngon! Uống vào miệng liền cảm thấy thơm!"

Anh đặt ly trà xuống, vẻ mặt như chấp nhận, "Nếu anh Tần đã đối với anh em tốt như vậy, về sau anh Tần muốn tôi giúp gì, tôi nhất định sẽ giúp hết mình."

Trước khi đi, anh quay đầu lại nói với Tần Thiên Nham, "Em gái Yên nhi là người đẹp như tiên nữ, chỉ có anh hùng như anh Tần mới xứng đôi. Về sau nếu có cơ hội, cũng xin anh Tần cho tôi một cơ hội, tới Nam Cương chơi một chuyến, tôi nhất định sẽ chiêu đãi các người thật tốt!

Nghe xong lời này của Đoàn Kiều Thành, cuối cùng Tần Thiên Nham cũng yên lòng.

Tiễn Đoàn Kiều Thành xong, Tần Thiên Nham vui vẻ đi vào phòng nghỉ, nhìn thấy một người phụ nữ đang ngủ say trên giường, tất cả trong mắt anh đều là tình cảm dịu dàng.

***

Không lâu sau, Cẩm Hoa Hiên bị đóng cửa, cha con Lôi Chấn Đạt và Lôi Âu bị mỗi bộ phận của nhà nước đồng tâm hiệp lực dìm, vì đủ loại nguyên nhân mà vào tù, khác nhau là một người 15 năm và một người mười năm, về sau bọn họ cũng chẳng có cơ hội trở ra, thì cũng chẳng ai còn nhớ đến bọn họ.

Mà vụ án của Đoàn Ninh có liên quan tới Lôi Hổ, cùng với những người có liên quan tới ông ta, trong vòng một tháng cũng bị lật đổ, chuyện gì tới vẫn tới.

Lần nữa Đoàn Ninh lại được trọng dụng, đối với Tần Thiên Nham tất nhiên cũng vô cùng cảm kích, về sau cũng đối với Tần Thiên Nham như cầu được ước thấy.

Sau trận này người trong thủ đô lại càng kính sợ Tần Thiên Nham cao hơn một tầng.

Ngược lại hội sở Kinh Long của Tần Thiên Nham cũng có nhiều người hơn, cho dù phá tường cũng muốn đi vào.

Thông qua hội sở Kinh Long hoàn thành vô số thông tin giao dịch.

Cuối cùng Tần Thiên Nham ở thủ đô trở thành ông vua không ngai, chuyện này để sau này hãy nói, bỏ qua không nói tới nữa!

Trong nháy mắt mà ngày mai chính là đêm giao thừa đêm ba mươi.

Mới sáng sớm Bạch Yên đã gọi điện cho Mạc Yên, nói muốn cùng cô đi dạo phố, lại nói muốn mua thêm chút đồ tết và quà gì đó, còn nói bạn gái của Mạc Hà là Tần Tinh cũng sẽ đi cùng.

Tần Tinh chính là con gái của chú ba của Tần Thiên Nham, là em họ nội của Tần Thiên Nham. Hiện tại bây giờ đang làm thư ký cho Tần Thiên Nham ở Long Uy Bảo An.

Hiển nhiên Mạc Yên cũng biết cô ấy, Tần Tinh là một cô gái hào phóng và thẳng thắn, đối với tính tình điềm đạm của Mạc Hà quả thật rất thích hợp.

Vốn Mạc Yên muốn dẫn theo Tiểu Dương Dương và Nam Tinh đi cùng, nhưng Nam Tinh không thích đi dạo phố nên nói không đi, Mạc Yên lại lo nhiều, trời hôm nay lại lạnh, suy nghĩ một chút rồi cũng để Tiểu Dương Dương ở nhà, để mẹ Tô chăm sóc, Đường Thạc và Bạch Lãng cũng ở nhà chăm sóc cho chúng nó.

Cô bảo tài xế mở máy định vị rồi đi tới nhà họ Mạc đón Bạch Yên và Tần Tinh, nào ngờ Mạc Hà cũng có ở đó, nên bốn người cùng đi.

Kỳ thật vốn với thân phận bây giờ của Mạc Yên, cô đã có mọi thứ, chỉ cần dùng một chiếc điện thoại là giải quyết tất cả.

Nhưng nếu thật sự làm như thế, cô thật sự cảm thấy cuộc sống của cô chẳng có chút thú vị nào nữa. Không phải cô luôn nói thích đi dạo phố thường xuyên sao, nhưng ngẫu nhiên đi một chuyến, vừa có thể cùng người thân bồi đắp tình cảm, thứ hai là có thể cảm nhận không khí ở bên ngoài, nhìn khung cảnh náo nhiệt này, ra sức quét thẻ, tâm tình không tự chủ mà cảm thấy rất vui vẻ.

Bạch Yên hỏi Mạc Yên, “Ngày mai con trở về nhà họ Tần ăn cơm không?”

Mạc Yên gật đầu, “Dạ, ngày đó ông nội đã năm lần bảy lượt dặn chúng con phải quay về ăn cơm đoàn viên, ông nói một nhà của chú hai và chú ba cũng sẽ tới, có phải không Tinh Tinh?”

Tần Tinh gật đầu, “Dạ, đúng vậy! Ba mẹ con đã nói rồi, ngày mai chị phải nhớ dẫn theo tiểu bảo bối nha, mỗi người đều đã chuẩn bị xong quà cho tiểu bảo bối rồi đây.”

Mạc Yên cười nói, “Chao ôi, tiểu bảo bối đã phát tài rồi.”

“Tất nhiên, chị dâu, ngày mai nhớ cho tiểu bảo bối mặc áo yếm nha!” Tần Tinh cũng nói đùa.

Trong lúc đó vài người nói qua nói lại cười đùa, xe cũng đã chạy tới Đông Phương Tân Thiên Địa.

Đông Phương Tân Thiên Địa nghe nói là một trung tâm thương mại nổi danh đỉnh đỉnh của nhà họ Lý giàu có nhất bỏ vốn đầu tư, xung quanh nối liền với khu phố thương mại Vương Phủ Tỉnh và cùng với chợ Đông Đan. Những người ở gần đây như bọn họ không có việc gì thì thường thích đến chỗ này dạo, nhìn xem có đồ tốt gì để mua hay không.

Mạc Yên vừa xuống xe, liền nhìn thấy cung điện Kim Cương, cô lập tức lôi kéo Bạch Yên tới đó, “Mẹ đi thôi, chúng ta tới chỗ đó xem một chút.”

“Cung điện Kim Cương”

Bạch Yên nhíu mày, những thứ quý giá này bà cũng không muốn con gái tiêu tiền vào đó, nên cố gắng nói, “Nơi đó có gì đẹp mà coi, chúng ta lại không có mua kim cương, chúng ta vẫn nên đi tới chỗ khác dạo đi!”

Mạc Yên than nhẹ một tiếng, nhìn Bạch Yên vẻ mặt áy náy nói, “Mẹ, mấy năm này con vẫn chưa có báo hiếu ba và mẹ, mẹ coi như là chút tâm ý của con đi. Mẹ cũng biết bây giờ tiền bạc đối với con mà nói chẳng qua cũng chỉ là vài chữ số, con thật sự cũng chẳng quan tâm. Con chỉ lo cho các người, con hi vọng mình có thể làm chút chuyện lưu lại một vài món quà lưu niệm cho ba và mẹ, nhìn thấy nói hai người sẽ nhớ tới con.”

Bạch Yên nghe vậy vành mắt có chút nóng lên, Tần Tinh cũng đúng lúc nói, “Bác gái, bác nên nghe lời chị dâu đi! Đi, chúng ta đi qua đó xem một chút!”

Bạch Yên đâu còn sức lay động sự hiếu thảo của Mạc Yên, đành phải đi theo bọn họ vào đó.

Vừa nhìn thấy nhóm người Mạc Yên trai xinh gái đẹp đi vào, quần áo sang trọng, những cô phục vụ đã muốn cố gắng lấy chút tiền từ trong túi bọn họ.

Sau đó Mạc Yên chọn cho Bạch Yên nhiều vòng tay kim cương số lượng có hạn, cũng chọn cho Tần Tinh một đôi bông tai kim cương, lại chọn cho Mạc Hà và Mạc Vấn một đôi khuy tay áo kim cương, cô thuận tiện cũng mua cho Mạc Hàn một đôi, kêu Mạc Hà có rảnh thì lấy đưa qua cho anh Hàn.

Nhìn thấy số tiền hiện ra khi Mạc Yên quét thẻ, Bạch Yên đếm thế mà đã nhảy lên sáu con số, bà vẫn là không nhịn được mà thầm oán giận Mạc Yên vài câu, cố chấp như vậy, tiêu quá nhiều tiền, cũng gần cả năm tiền lương của nhà bọn họ rồi.

Mạc Yên lại cười nói, “Có tiền không tiêu, thì giữ lại làm gì chứ!”

Sau đó cả nhà lại đi dạo vài vòng từ lầu dưới lên lầu trên, mua đủ thứ đồ, còn có quà biếu tết cho mỗi người mỗi nhà, quá nhiều thứ nên bây giờ bọn họ mới quyết định trở về nhà.

Khi Mạc Yên ngồi trên xe về nhà, mang theo chút cảm xúc nói, “Đi mua sắm này thật sự là còn mệt hơn phải sống cả tỷ năm, quá nhiều người nếu giống như mua sắm không cần tiền bạc vậy, mệt chết được. Bất quá đã lâu rồi con không được vui vẻ như vậy. Ha ha ha… thật là tốt!”

Tần Tinh cũng cười, “Đúng vậy, chỉ muốn cho mau qua năm mới thôi, bình thường mọi người ăn mặc tiết kiệm, có nhiều thứ vẫn không dám mua, cũng nhân lúc năm mới này mới dám để mình phóng khoáng một chút, tiêu xài một phen.”

Mạc Hà cười nhẹ, “Các người nên cảm thấy vui mừng đi, các người đều là những người hạnh phúc, còn có nhiều người chỉ sợ đến cơm còn không có để ăn, mặc cũng không đủ ấm đấy.”

Mạc Hà nói làm Mạc Yên phải trầm mặc.

Một lát sau, Mạc Yên nói, “Anh hai, em muốn quyên chút tiền, anh xem thử có cách nào, có thể trực tiếp trợ giúp những người đó, mà không cần phải thông qua tổ chức nào hết không?”

Mắt Mạc Hà chợt lóe, “Em sợ số tiền đó không tới đúng người cần à?”

Mạc Yên gật đầu, “Không sai! Nếu em muốn lấy từ thiện trở thành công việc hạng nhất, có phải nên thành lập một quỹ từ thiện, rồi để chuyên gia tới xử lý có đúng hay không?”

Mạc Hà ừ một tiếng, “Nếu như có thể như vậy, đó là quá tốt rồi. Anh trở về sẽ giúp em tìm tư liệu về phương diện này, đến lúc đó sẽ nói cho em biết.”

“Được, cảm ơn anh hai.”

Mạc Hà cười nhẹ, “Khách sáo cái gì chứ, em có ý tốt này, chúng ta vui vẻ còn không kịp nữa là.”

Sau cuộc nói chuyện đó ‘Quỹ từ thiện Tinh Quang’ cũng được thành lập, khi bắt đầu các nhân viên công tác sẽ bất định tiến hành viếng thăm, bởi vì có quá nhiều người cần trợ giúp, chuyện sau này thì hãy để nói sau.

Chờ đến khi Mạc Yên trở lại Vương phủ, Tần Thiên Nham cũng đã tới, anh đang ôm con trai của anh chơi đùa ở nơi đó, đùa đến mức Tiểu Dương Dương cười khanh khách không ngừng, ở xa đã nghe được tiếng cười vui vẻ của bé.

Tần Thiên Nham nhìn thấy Mạc Yên, nhìn thấy tài xế ở sau lưng cô đang cầm thứ đồ cô mua đầy cả hai tay, cười hỏi, “Tại sao lại mua nhiều đồ như vậy?”

Mạc Yên cười nói, “Thì chỉ mua chút quà cho mọi người trong nhà! Cho anh và Nam Tinh, còn có một bộ đồ cho Bảo Bảo. Còn đây là của Đường Thạch, đây là của Bạch Lãng, còn đây là của mẹ Tô.”

Mẹ Tô đang ở bên cạnh làm việc nghe được mình cũng có phần, miệng cũng cười toét cả ra, nói thẳng ra thì Mạc Yên quá khách khí rồi, trong lòng lại cảm thấy có bà chủ như vậy thì thật tốt, đều có quà cho những người làm như bọn họ.

Cô cũng cho Đường Thạch, Bạch Lãng và mẹ Tô thời gian nghỉ tết, mỗi người đều được bao lì xì lớn, Kêu bọn họ ngày sáu quay lại làm là được.

Tần Thiên Nham ở Vương phủ một đêm, sáng hôm sau liền dẫn Mạc Yên, Nam Tinh và Tiểu Dương Dương cùng nhau trở về nhà họ Tần.

Hôm nay nhà họ Tần thật đúng là náo nhiệt, bình thường đều là ai bận việc nấy, mỗi nhà đi ra khỏi cửa đều là đường ai nấy đi, muốn tụ tập thì cũng chỉ có ngày này hàng năm ở nhà họ Tần.

Nói ra nhà họ Tần ba thế hệ cũng không có nhiều người, anh cả là Tần Kiến Quốc chỉ có mỗi con trai độc đinh là Tần Thiên Nham, chú hai nhà họ Tần cũng chỉ có một đứa con, chú ba nhà họ Tần cũng chỉ có một đứa con gái là Tần Tinh.

Đến Tần Thiên Nham cũng chỉ có một đứa con trai là Tiểu Dương Dương, cũng khó trách trước đây Lương Mộc lan lúc nào cũng thúc giục bọn họ về vấn đề có cháu.

Khi mọi người thấy Tiểu Dương Dương mặc bộ quần áo đỏ trong ngày tết, nhìn thấy thằng nhóc đáng yêu như thiên sứ nhỏ, trong lòng đã thật sự yêu thích, đây chính là cháu trai trưởng đời thứ tư của bọn họ! Một đám người lớn nhà họ Tần, vội vàng móc lì xì cho đứa nhỏ.

Sáng sớm Mạc Yên đã báo cho bọn họ Nam Tinh cũng tới, nên bọn họ cũng biết điều chuẩn bị một bao lì xì cho cậu.

Khi bọn họ biết được Nam Tinh chính là người thiết kế ra vũ khí tiên tiến nhất hiện tại, một đám thanh niên đẹp trai đều kinh ngạc không khép miệng được.

Tần Tinh xoay quanh Nam Tinh vài vòng, càng không ngừng nói, “Đứa nhỏ này thật sự là quá đẹp trai! Làm sao lại có thể lợi hại như vậy”

Nam Tinh ném cho cô một cái ánh mắt xem thường, trong lòng thầm nghĩ, cậu chính là thiết kế sư đến từ vũ trụ tương lai đó, hừ, cậu tùy tiện làm ra một cái gì đó, cũng đều tân tiến hơn bây giờ vài thập niên. Chẳng qua bản thiếu gia muốn khiêm tốn làm người thôi.

Nếu không phải cỗ máy thời gian bị hỏng đưa cậu tới nơi này, cậu cũng không có duyên nhận Mạc Yên làm mẹ, không biết cậu còn cơ hội trở về hay không?

Thật ra cho dù không về được, cậu cũng không cảm thấy tiếc nuối, bởi vì ở nơi đó, cậu cũng chẳng còn người thân, mà ở nơi này cậu có người mẹ mà cậu yêu nhất, cô ở đâu thì hạnh phúc của cậu ở nơi đó.

Cả nhà cùng nhau ăn một bữa cơm đoàn viên, cùng nhau chào mừng năm mới, sau đó mỗi người đều tự đi về nhà mình.

Mạc Yên và Nam Tinh ở lại nhà họ Tần hai buổi tối, khi đến mùng hai, Tần Thiên Nham và Mạc Yên mới trở về nhà mẹ đẻ của cô chúc tết.

Trong khoảng thời gian sau tết, Mạc Yên thường dẫn Nam Tinh và Tiểu Dương Dương trở về nhà họ Mạc, cũng thường hay nói chuyện tâm sự với nhóm Mạc Hàn và Mạc Hà, tình cảm anh em trong lúc đó, trả qua mấy năm khó khăn và sống chết, thì cũng ngày càng chắc chắn hơn.

Vì sự quan tâm và lo lắng của mọi người, Mạc Hàn và Mạc Hà cũng bắt đầu nói chuyện yêu đương.

Cô dâu của Mạc Hàn là một vị quân y, tên là Tôn Tiểu Nhi, bọn họ cũng chuẩn bị đính hôn và ngày một tháng năm này.

Mạc Yên lại hỏi ngày kết hôn của Mạc Hà, anh nói anh vẫn chưa gấp, trước tiên cứ chờ Mạc Hàn xong đám cưới rồi mới nói tới chuyện mình.

Nhìn thấy bọn họ ai cũng tìm được nửa kia, trong lòng Mạc Yên cũng đỡ lo hơn rất nhiều. Tâm tình sau khi trở lại Luân Đôn cũng thoải mái và vui vẻ hơn rất nhiều so với lúc trước khi đi.

Sáu năm sau.

Nam Tinh đã trở thành một anh chàng đẹp trai nhẹ nhàng, anh đã mười tám tuổi, cứ nghiêm túc đi học mỗi ngày, cũng đã lấy được học vị tiến sĩ về Công Trình Học máy móc.

Tập đoàn Kinh Thế ở trong tay anh, đã trở thanh một tập đoàn mạnh nhất trong một trăm tập đoàn mạnh trên toàn cầu.

Còn tập đoàn Nam thị, bởi vì tinh lực của Nam Bác Thao có hạn, cũng chính thức giao lại cho Mạc Yên tiếp quản kinh doanh.

Tiểu Dương Dương cũng đã hơn sáu tuổi.

Ngày ngày ông cụ Tần đều gọi điện cho Tiểu Dương Dương, “Bảo bối, ba của cháu còn chưa có thu phục được mẹ của cháu sao?”

Tiểu Dương Dương ngọt ngào ngây thơ nói, “Dạ còn chưa, hôm qua cháu có nghe lén bọn họ nói chuyện, mẹ nói ba còn chưa cầu hôn đủ một ngàn lần, mẹ dự định khi ba cầu hôn đủ một ngàn lần mẹ mới đồng ý.”

“Vậy bây giờ ba cháu đã cầu hôn bao nhiêu lần rồi?”

“Dạ, hình như là 888 lần !”

“Xem ra ba cháu cần phải cố gắng nhanh lên mới được.”

“Dạ tất nhiên rồi, ba cháu nói, trước năm nay ba nhất định sẽ thu phục được mẹ. Nếu như không làm được, cho dù kéo cũng phải kéo mẹ vào lễ đường, để mẹ chính thức trở thành bà Tần!”

“Ha ha ha…” Ông cụ Tần cao giọng cười to.

- Hoàn -
 

Bình luận facebook

Top Bottom