Quỳnh Anh

Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,569
Reaction score
60
Points
48
Ảnh bìa
Tác giả
Tang Du Tinh
Thể loại
Hiện đại, Quân Nhân, sủng + ngược, HE
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
99
Nguồn
DĐ Lê Quý Đôn
Lượt đọc
1,419
Tần Thiên NhamMạc Yên là một đôi thanh mai trúc mã quyền lực trong truyện Quân Hôn Độc Ái, một người có cha là tổng tư lệnh, một người là con gái cưng của tham mưu trưởng.

Hai người bọn họ từ bé đã là thanh mai trúc mã, môn đăng hộ đối, sau khi cưới lại càng thêm yêu thương lẫn nhau, làm cho mọi người ao ước với sự ân ái của họ.

Mạc Yên chưa từng nghĩ, có một ngày, người chồng cực kỳ yêu thương mình, Tần Thiên Nham, sẽ vì đại nghĩa của quốc gia mà cuối cùng cầm vật trong tay của mình bắn một viên đạn vào trong thân thể của cô.

Mạc Yên trừng lớn mắt, thể xác và tinh thần đều bị xé rách.

Cô đã hiểu sự lựa chọn của anh, nhưng mà một người hai mệnh, cô đến chết... cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho anh!

Tần Thiên Nham nhìn vợ của mình ngã xuống, cảm giác thế giới đột nhiên trở nên tăm tối.

Từ đó, thế giới của Tần Thiên Nham đã không còn có ánh mặt trời, anh... đang sống trong địa ngục!

--- ------

Đoạn ngắn thứ nhất:

Ba năm sau.

Tại một buổi liên hoan thương nghiệp chính trị tráng lệ của cấp cao, Tần Thiên Nham đã nhìn thấy cô ấy, khuôn mặt kia nhìn rất giống Mạc Yên, làm cho tâm hồn và thần trí anh đều bị chấn động.

Cử chỉ và thần thái của cô ấy đều giống như Mạc Yên đã trở lại. Tần Thiên Nham chỉ cảm thấy trái tim của mình đang đập thình thịch. Người đã yên lặng chết đi ba năm, lại còn sống trở về.

Anh mau chóng bắt lấy một cơ hội, tóm chặt lấy tay của cô, một đôi mắt nóng rực mang theo đau đớn nhìn chằm chằm cô, khó khăn nuốt một ngụm nước bọt vào trong yết hầu rồi nghẹn ngào hỏi ra một tiếng, "Cô... rốt cuộc là ai?"

"Tôi? Ha ha, tôi là một người đã chết rồi sống lại!" Cô nhìn anh cười xinh đẹp, nhưng nụ cười không hề có trong mắt, môi đỏ mọng nhếch lên, từng chữ từng chữ giống như cầm kim nhọn hung ác đâm vào tim của anh từng phát từng phát, "Tôi tên là Mạc Yên!"

Tần Thiên Nham như bị đánh một đòn nghiêm trọng, trong nháy mắt hai mắt trợn to, kích động đến muốn hỏng, ôm lấy cô, rơi lệ, "Yên nhi, Yên nhi của anh..."

Thiên sứ của anh đã trở lại!

Trong lúc anh đang cảm ơn ông trời đã ưu ái, thì Mạc Yên lại nhẹ nói một câu, "Thật xin lỗi! Bạn trai của tôi đã đến rồi!"

Tần Thiên Nham chấn động mạnh một cái, mặt vô cùng khiếp sợ nhìn một người đàn ông tràn đầy khí phách và lạnh lẽo cách đó không xa đang đi đến bên cạnh cô, thân mật ôm lấy vai của cô, người đàn ông này lại là người nên sớm chết đi, trùm ma tuý Nam Bá Đông!

Nam Bá Đông làm như không có nhìn thấy anh, trong mắt của anh ta hình như chỉ thấy được Mạc Yên, "Mệt mỏi sao? Mệt mỏi thì đi về thôi!"

Cô lắc đầu một cái, ngẩng đầu lên cười ngây thơ với anh, "A Đông, khó được gặp lại bạn cũ, hãy chào hỏi đi!"

Khi ánh mắt của hai người đàn ông này đụng nhau, trái tim của hai người đồng thời cuồn cuộn nổi lên cơn sóng gió động trời, tia lửa bắn ra bốn phía trên không trung.

Là anh ta?

Là anh ta?

Khi Nam Bá Đông nhìn anh, trong ánh mắt có sát khí mãnh liệt, "Tần Thiên Nham, tôi thua thiên hạ, anh thua Yên nhi, anh nói, chúng ta ai thắng ai thua đây?"

Tần Thiên Nham bị anh ta thoáng cái đâm trúng chỗ yếu ớt, nhất thời đau đến không thể nói ra lời, nhưng anh không thể yếu thế trước mặt Nam Bá Đông, càng không muốn Mạc Yên nhìn thấy anh tỏ ra mềm yếu, "Nam Bá Đông, giang sơn và mỹ nhân tôi đều muốn có lại!"

"Vậy chúng ta chờ xem!" Nam Bá Đông ôm cả người cô, tự nhiên rời đi, bỏ lại Tần Thiên Nham đang hối hận.

Hai người đàn ông này ở trong lĩnh vực của họ đều là người nắm quyền tuyệt đối, lại một lần nữa đứng trên lôi đài, lấy cô làm lợi thế, lại một lần nữa quyết một trận tử chiến. Ai thắng? Ai thua?

Còn cô thì phải đi con đường nào? Hay là, trong lúc hai người đàn ông này đang tranh chấp, cô hoa lệ xoay người cho mình một cơ hội?

--- ------

Đoạn ngắn thứ hai:

Tần Thiên Nham ôm cô thật chặt, "Yên nhi, anh không thể để cho em đi, cho anh một cơ hội, để cho anh bồi thường..."

"Bồi thường?" Mạc Yên lạnh lùng cười, ánh mắt oán hận nhìn anh, "Tần Thiên Nham, tôi chỉ muốn hỏi anh một câu, thời điểm khi anh về nhà, nhìn giấy chẩn đoán mang thai kia, anh có hối hận vì chính mình đã từng vĩ đại, bỏ quên vợ và con để lựa chọn quốc gia?"

Tần Thiên Thạch không nói gì, lúc này khó có thể che dấu thống khổ trên khuôn mặt.

Mạc Yên xoay người, đi mất.

Bỏ lại Tần Thiên Nham, lệ rơi đầy mặt, ngửa đầu khóc thét. Ai có thể tới nói cho anh biết, vào thời khắc đó anh vì hạnh phúc của nhân dân lại đánh mất đi vợ con, anh... thật sự đã sai rồi sao?

--- ------

Đoạn ngắn thứ ba:

Nam Bá Đông lạnh lùng liếc nhìn cô: "Nhìn căn cứ của anh bị phá hủy, em vui mừng sao?"

Mạc Yên oán hận nói: "Vui mừng, nếu như tất cả của anh bị phá hủy, nếu như anh ngã xuống, thì tôi lại càng vui mừng!"

Khéo môi của Nam Bá Đông nhếch lên: "Rất tốt! Chỉ cần em vui mừng thì đủ rồi! Hay là anh lại xây thêm một cái căn cứ để làm em vui sướng?"

p/s: Truyện có chút ngược nhưng nam chính rất sủng nữ chính :smile:) kết thúc rất có hậu :yoyo60:
 
Last edited:

Quỳnh Anh

Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,569
Reaction score
60
Points
48
Chương 1: Tình yêu vốn ngọt ngào như vậy
Converter: ngocquynh520

Editor: Á bì

Beta: Keochốngdính

Một buổi chiều tà mùa hè vào tháng năm, bao phủ bốn phía của Đại học Kinh Đông là một tầng mỏng ánh sáng.

Một cô gái dáng cao gầy, có làn da trắng nõn, tóc dài tới thắt lưng, ngũ quan tinh xảo dịu dàng, mặc một cái áo đầm tơ tằm mà xanh da trời có đường viền lá sen, giống như một đóa mây nhẹ, bước đi nhẹ nhàng từ trong trường ra cổng.

Cô tên là Mạc Yên, sinh viên năm tư của Đại học Kinh Đông, cũng sắp tốt nghiệp.

Trong mắt mọi người, Mạc Yên là con gái của trời. Cô có một gia thế tốt, có cha mẹ làm chức cao trong quân đội, có một người anh tuấn Tú và tài giỏi làm nhà ngoại giao, cô có một dung mạo tràn đầy cổ điển, xinh đẹp và tinh xảo làm cho người khác phải ganh tỵ, cô còn có một người chồng anh tuấn, đẹp trai lại còn biết săn sóc như đứa con hiếu thảo.

Hôm nay trong trường, Mạc Yên nhận được điện thoại của chồng, Tần Thiên Nham, anh nói anh được hai ngày nghỉ phép, anh có thể ở bên cô rồi sau đó phải đi làm nhiệm vụ.

Vừa nghe anh nói phải đi làm nhiệm vụ, tâm tình đang cao hứng của Mạc Yên liền trầm xuống.

Hình như từ khi anh vào quân đội, bọn họ gặp mặt cũng ít đi. Mỗi lần thân mật gặp mặt thì luôn đại biểu một phút tiếp theo sẽ phân ra, cứ thế mà đã trôi qua nhiều năm rồi.

Nhưng mặc kệ như thế nào, Mạc Yên vẫn yêu Tần Thiên Nham, yêu vô cùng, cho nên cô rất quý trọng những thời gian ở chung với Tần Thiên Nham, cô cũng không muốn lãng phí từng giây từng phút.

Biết anh đang chờ trước cổng trường, cô liền nói hẹn gặp lại với bạn học rồi chạy ra cổng trường.

Một chiếc Hummer màu đen đã sớm chờ đợi ở một bên, khí phách uy vũ, khi Mạc Yên chạy ra tới thì cửa xe được mở ra, một người có thân hình cao lớn cường tráng bước xuống, người đàn ông có nước da màu đồng, toàn thân toát lên vẻ cương nghị và bất phàm.

Mặt của anh như kiếm, con ngươi trong đôi mắt như được điểm mực, hình dáng cương nghị, giống như một pho tượng điêu khắc, tràn đầy sự mạnh mẽ và đắc ý.

Toàn thân khoát lên một bộ quân trang thẳng thớm, xanh lá, uy vũ, lại khiến khí chất kiên cường như sắt thép của một người đàn ông toát lên vô cùng tinh tế.

Mạc Yên vừa nhìn thấy anh liền cười với anh rồi chạy chậm tới, không chút kiểu cách nào nhào vào trong ngực anh, ôm eo anh, yêu kiều kêu lên một tiếng, "Ông xã!"

"Bà xã!"

Tần Thiên Nham vững vàng ôm lấy bà xã bảo bối mà mình yêu thương, trong nháy mắt trái tim cứng rắn đều mềm tựa như nước.

Tần Thiên Nham luôn tự nói ôm chặt thì sợ làm cô đau, còn ôm nhẹ thì sợ mình ôm không vững, cho nên lực ôm của anh luôn không mạnh không nhẹ, ôm cô hoàn toàn tốt, làm cho cô vừa thoải mái, vừa cảm thấy anh đang cho cô ấm áp.

"Đi thôi! Lên xe nào!"

Anh ôm cô vòng qua đầu xe, mở cửa xe của ghế ngồi bên cạnh ghế tài xế, để cho cô ngồi xuống, rồi săn sóc giúp cô thắt dây an toàn.

Anh lại theo thói quen in xuống một nụ hôn ở trên môi cô, sau đó mới ngồi vào ghế tài xế, đạp chân ga, xe Hummer lao nhanh như bay, làm cho không người nào kịp cảm thán.

Từ nhỏ đến lớn, Tần Thiên Nham luôn đối tốt và chu đáo với Mạc Yên.

Mạc Yên cũng rất hưởng thụ sự phục vụ tỉ mỉ của Tần Thiên Nham. Anh luôn nói đây là cách thể hiện tình yêu của anh, và quan tâm tới biểu hiện của cô.

Bởi vì quân nhân là nghề mà anh chọn, nên cô lúc nào cũng vườn không nhà trống. Cho nên anh luôn nói cô nên cho anh có cơ hội biểu hiện nhiều hơn.

Bọn họ mặc dù đã là vợ chồng, nhưng sự ân ái chỉ có tăng chứ không giảm.

Cuộc đời này có thể gả cho Tần Thiên Nham, không thể nghi ngờ là Mạc Yên rất hạnh phúc.

Hai người bọn họ từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã. Ở trong quân đội, có thể nói bọn họ cùng mặc chung một cái quần cho tới lớn. Hai nhà Tần Mạc lại môn đăng hộ đối, ba của Tần Thiên Nham là Tư lệnh trong quân khu, còn ba của Mạc Yên là Tham mưu trưởng, cũng là một đôi bạn nối khố nhiều năm.

Hai nhà giao tình mấy chục năm, cho nên bọn họ kết hôn thì tình cảm hai nhà được kéo dài trên người bọn họ.

Mà Tần Thiên Nham, anh chẳng những bộ dạng anh tuấn, từ nhỏ đến lớn đều biểu hiện ưu tú trong ưu tú, tinh anh trong tinh anh, lấy được thành tích ở khắp mọi mặt, càng thêm thường hay vượt lên đầu người khác, rất được ba và mẹ Tần lấy làm kiêu ngạo.

Tần Thiên Nham không phải là Tiểu Bá Vương, nhưng chỉ một cái ánh mắt liền khiến cho tất cả các đứa trẻ trong quân khu đều xem anh là vua, toàn bộ nghe theo sự chỉ huy của anh.

Mà cô cũng giống nhiều đứa trẻ ở trong quân khu, từ nhỏ đã đặc biệt sùng bái người anh này, và anh của mình là Mạc Hà, ngày ngày chạy theo phía sau cái mông của anh.

Trước mười tám tuổi, bọn họ vẫn ở chung một chỗ như gần như xa.

Tần Thiên Nham lớn hơn Mạc Yên hai tuổi, bọn họ ở chung từ khi còn bé lên đến tiểu học, rồi đến trung học cơ sở, sau đó đến trung học cao đẳng, sau trung học cao đẳng, anh thi đậu vào trường quân đội của trung ương. Sau đó Mạc Yên cũng thi được vào một trường lớn ở thủ đô.

Hai người đều là trai tài gái sắc, nên từ nhỏ đã bị hai nhà ghép lại thành một đôi.

Ba Tần và mẹ Tần ngày ngày dặn dò con trai, một đứa bé xinh đẹp như thi như họa như Yên nhi, anh nhất định phải che chở thật tốt, quý trọng thật tốt, phải tốt với Yên nhi.

Ba Mạc và mẹ Mạc cũng ngày ngày dặn dò Mạc Yên, Tần Thiên Nham là một người đàn ông ưu tú cỡ nào. Yên nhi không nên bỏ qua, nếu như bỏ qua thì cô sẽ hối hận cả đời.

Vào một ngày sinh nhật mười tám tuổi của cô, bọn người Tần Thiên Nham và Mạc Hà theo cô đi ăn mừng sinh nhật, vốn không uống được rượu, nhưng là một ngày vui và mọi người thay phiên nhau rớt rượu tới, rốt cuộc cô say khướt ở trong ngực của Tần Thiên Nham.

Một đêm đó, hai người bọn họ lần đầu tiên hoàn thành một chuyện quan trọng nhất ở trong đời.

Cô còn nhớ rõ, sau khi ăn cô xong, trên mặt của anh lộ ra dáng vẻ đắc chí và thỏa mãn. Lại sợ cô giận, rõ ràng xấu hổ nhưng không thể làm gì khác hơn là cố làm ra vẻ bình tĩnh.

Cô lúc đó lại không có việc gì nói đây chỉ là trò chơi của người trưởng thành khiến Tần Thiên Nham nổi nóng, đè Mạc Yên ở phía dưới, anh cần phải khiến Mạc Yên đưa ra ý kiến chịu trách nhiệm với anh.

Mạc Yên chớp cặp mắt to đen nhánh, cố ý đùa anh nói: "Anh Nham, hai chúng ta đều đã trưởng thành rồi, đây chỉ là trò chơi người lớn thôi, nên em sẽ không cho là thật đâu!"

Lúc ấy, sắc mặt của Tần Thiên Nham liền tối sầm! Còn đen hơn cả đáy nồi!

Sau đó anh không nói gì, trực tiếp đá cánh cửa mà đi. Nhìn anh đi, trong lòng Mạc Yên liền cảm thấy mất mát và chua xót. Tại sao anh có thể đi như thế chứ? Chẳng lẽ anh không biết là cô đang đùa giỡn sao?

Cô cho rằng ngày ấy anh đã chấp nhận cách nói của cô về trò chơi của người lớn này.

Thật không ngờ, ngày hôm sau cô liền nghênh đón cuộc hội thẩm của hai nhà.

Cô không biết Tần Thiên Nham đã nói gì với ba mẹ cô. Tóm lại, chuyện lớn cả đời của cô và anh, cứ như vậy được quyết định ngay trước mặt ba mẹ của hai nhà!

Mỗi lần Mạc Yên nhớ tới anh và câu chuyện hai người ở chung, thì sẽ không nhịn được mà cười, hạnh phúc tốt đẹp của tuổi thanh xuân, khiến mỗi một lần hô hấp đều vui vẻ như bong bóng bay lên.

Tuổi hợp pháp của Mạc Yên vừa đến, Tần Thiên Nham liền lôi cô đi lấy giấy kết hôn, mở tiệc. Anh nói Yên nhi của anh lớn lên dáng dấp xinh đẹp như vậy, phải theo đuổi tới ngay, nếu không cẩn thận cô bị người ta bắt cóc, thì anh sẽ đau lòng tới chết.

Đã ở bên nhau nhiều năm, nhưng bọn họ vẫn còn yêu thương nhau lắm. Trong mắt của những bạn tốt, không biết có bao nhiêu người vụng trộm ghen ghét.

Tần Thiên Nham vừa lái xe, vừa đưa mắt nhìn bà xã bảo bối của mình, bộ dáng cô cúi đầu miệng cười khẽ làm cho anh xem bao nhiêu lần cũng không ngán.

Anh nghĩ cả đời này anh thua trên tay Mạc Yên rồi.

Trừ cô, anh còn có thể yêu người nào?

Nhiều năm qua, cô giống như tế bào, đã ngấm vào từng góc trong thân thể của anh, anh yêu cô, yêu đến nỗi mỗi chân lông sợi tóc đều đang gào thét rằng: tôi yêu Mạc Yên! Tôi yêu Mạc Yên!

Bọn họ kết hôn đã ba năm rồi, vì muốn chiếm đoạt toàn bộ của cô, mà anh không để cho cô mang thai đứa bé.

Người ta nói, khi phụ nữ có đứa bé thì họ sẽ chỉ vây xung quanh đứa bé.

Như vậy sao được?

Mạc Yên là của anh! Là của một mình anh! Đứa bé, đứng sang một bên đi!

Tần Thiên Nham đã tính toán xong, không tới ngày cuối cùng, anh cũng không cho cô có đứa bé.

Hai bên cha mẹ đương nhiên là mong muốn được bồng cháu, nhưng cũng may anh và cô đều còn trẻ, nên nói với họ chờ thêm mấy năm nữa, chờ tới khi Mạc Yên tốt nghiệp đại học rồi hãy nói.

Thật ra thì nếu không phải vì nguyên nhân của cha mẹ, Tần Thiên Nham thật sự nghĩ cả đời cũng không sinh con, như vậy cả đời Mạc Yên đều chỉ thuộc về một mình anh.

Cả đời đều chỉ nhớ một mình anh, chỉ thích một mình anh, như vậy thật tốt!

Hai người cùng nhau đi siêu thị mua đồ ăn, rồi trở về khu vườn của bọn họ ở trên phố Trường An, cũng nhờ phúc của bạn bè, bọn họ mới mua được phòng ở tốt bằng nửa giá tiền.

Trong nhà có ba phòng cộng thêm một phòng khách, tiền là Tần Thiên Nham trả, tất cả trong nhà đều do một tay của Mạc Yên quan tâm đặt mua, lắp đặt một hệ thống thiết bị màu vàng nhạt, ấm áp và mới mẻ, trở thành một tổ ấm nhỏ của bọn họ từ sau khi dọn ra quân khu.

Vừa về tới nhà, đóng cửa lại, Tần Thiên Nham liền ném đồ ăn một bên. Một tay ôm lấy Mạc Yên bế lên, vừa hôn vừa đi vào phòng.

Mạc Yên kéo mặt của anh áp xuống mặt mình, trên mặt đều là ý cười, giận nói, "Ông xã, sự chững chạc và bình tĩnh của anh đã chạy đi đâu rồi? Mau gọi chúng nó trở lại đi!"

Tần Thiên Nham một tay bế lấy cô thả vào trên giường lớn, thân thể cường tráng cứ như vậy đè ép xuống, đè ở trên người cô, cảm nhân thân thể mềm mại và co dãn của những năm tháng thanh xuân, than một tiếng thật sâu,"Yên nhi, có thể ôm em cả đời như vậy, anh chết cũng cam tâm rồi."

Vừa nói, anh vừa vội vàng cởi quần áo của cô.

Mạc Yên bắt lấy đôi tay đang bận rộn của anh, "Còn chưa có tắm!"

"Không kịp rồi!" Anh khàn giọng nói, "Yên nhi, anh nhớ em quá, trước tiên em hãy để anh yêu em một lần, rồi sau đó sẽ tắm, có được hay không?"

Mạc Yên há mồm muốn nói không vệ sinh, đã bị anh thật nhanh ngăn lại đôi môi, tình cảm nồng nhiệt này cuồng liệt như lửa, rất nhanh liền đốt cháy thân thể của cô, cả người nóng lên, ngay cả hít thở cũng đều là mùi vị phái nam của anh.

Không chỉ có anh khát vọng cô, mà cô cũng khát vọng anh giống như vậy.

Cô cho tới bây giờ cũng không có sức chống cự anh, chỉ cần bị anh ôm chặt lấy ở trong ngực, chỉ cần trong hơi thở ngửi thấy được hơi thở của anh, trái tim cô liền say mất rồi.

Cô cũng muốn anh, nghĩ đến tim đều đau nhức, làm sao còn có thể cự tuyệt.

Có lúc, Tần Thiên Nham vừa đi chính là nửa tháng, một tháng, thậm chí có lần gần nửa năm. Thời điểm anh làm nhiệm vụ, sợ bị lộ hành tung và thân phận, nên thường không cho phép liên lạc bên ngoài.

Cô thường nhớ anh, nghĩ đến tim đều đau. Mỗi lần nhìn thấy anh, cô đều nhào tới giống như một con sư tử cái, chỉ hận không thể ép khô ép sạch anh, khiến anh vĩnh viễn đều không thể rời bỏ cô mới chịu thôi.

"Anh Nham..."

Cô híp mắt nhìn khuôn mặt tuấn nghị (anh tuấn + kiên nghị) của anh, nhẹ kêu tên của anh, tâm thần sớm đã bị lạc vào sự dịu dàng của anh, chỉ có thể đi theo tiết tấu của anh, cùng trầm luân, kêu lên vui vẻ...
 

Quỳnh Anh

Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,569
Reaction score
60
Points
48
Chương 2: Rất yêu, rất yêu anh!
Converter: ngocquynh520

Editor: Á bì

Beta: Keochốngdính

"Yên nhi, Yên nhi ngoan của anh..."

Anh động tình gầm to tên của cô, hai cánh tay có lực cường tráng siết cô thật chặt ở trong ngực, không lưu lại chút khe hở.

Sau khi kích tình, ánh mắt của cô long lanh như nước, mặt đỏ ửng, môi đỏ mọng kiều diễm, xinh đẹp không gì sánh bằng.

Ngọn lửa trong Tần Thiên Nham vừa dập tắt, nhưng khi liếc mắt nhìn cô, thì lại cảm thấy ngọn lửa lập tức nổi lên, còn chưa kịp tách ra khỏi người cô, nên anh lại bắt đầu cuồng dã rong ruổi tàn phá trên người cô một lần nữa.

"Yên nhi, phải làm thế nào nếu anh yêu em không đủ?" Anh thở hổn hển, chóp mũi đụng vào chóp mũi của cô, khoảng cách gần làm hai người nhìn thẳng vào mắt nhau, làm cho Mạc Yên có thể thấy sự thâm tình và mê luyến dành cho cô tràn đầy trên mặt của anh.

Mạc Yên cười đến híp cả mắt, gắt gao cuốn thật chặt lấy anh như một con đỉa, "Vậy thì anh cứ tiếp tục yêu, yêu cả đời, yêu đến thiên trường, yêu đến địa cửu, yên đến sông cạn đá mòn..."

"Tốt..." Anh đáp một tiếng, liền hôn xuống thật sâu.

Từ khi về đến nhà, hai người đều một mực dây dưa ở trên giường, cho đến khi phóng tất cả nhiệt tình của sự chia lìa dành dụm ra hết, Mạc Yên cũng mệt mỏi ngủ mê mang.

Lúc này Tần Thiên Nham mới lưu luyến không rời, ôm cô vào phòng tắm, tắm sạch sẽ, sau đó thả cô trở lại giường, cẩn thận giúp cô đắp lại chăn mỏng, hôn xuống một nụ hôn ở trên môi cô, rồi mới đi ra khỏi phòng.

Đi tới trước cửa, nhìn mấy túi đồ ăn bị anh ném ở góc cửa, Tần Thiên Nham lắc đầu cười khổ, chỉ cần vừa đụng đến cô thì anh sẽ đều mất khống chế như vậy.

Ngay sau đó, khuôn mặt tỏ ra hạnh phúc, cầm lên mấy túi đồ ăn, đi vào phòng bếp, bắt đầu cầm dao lên bận rộn nấu.

Không chỉ Mạc Yên biết làm cơm tình yêu mà anh cũng biết làm, mà còn làm rất ngon, anh có thể nấu cho Mạc Yên ăn, anh cảm giác đó cũng là một loại hạnh phúc.

Sau hai giờ đồng hồ, một bàn thức ăn nóng hổi được dọn xong, tất cả đều là món ăn yêu thích của Mạc Yên, Tần Thiên Nham cũng thở phào một hơi.

Anh rửa tay sạch sẽ, rồi xoay người đi vào phòng ngủ.

Trên cái giường rất to, Mạc Yên đang cúi người ngủ ở chỗ đó, khuôn mặt yên tĩnh dịu dàng khi ngủ, nước da trắng như tuyết làm cho Tần Thiên Nham nhìn mãi vẫn không thấy chán.

Anh cứ ngồi ở mép giường nhìn cô, Tần Thiên Nham cảm thấy giống như mình đã có toàn thế giới, một hạnh phúc bình thường tốt đẹp.

Đời này, anh có cô thì đã quá đủ!

Nhìn hồi lâu, vẫn không thấy Mạc Yên có dấu hiệu tỉnh lại. Tần Thiên Nham nhẹ nhàng cúi người, bắt đầu hôn nhẹ lên lỗ tai nhỏ, mềm mại của cô.

Vành tai chính là điểm mẫn cảm của cô, anh dùng chiêu này đánh thức cô thì nhất định có tác dụng.

"Đừng..."

Quả nhiên, trong giấc mộng Mạc Yên cảm thấy anh đang xâm lấn, thân thể run rẩy, lông mi cô run rẩy mấy cái như cánh bướm nhẹ nhàng, vừa mới mở ra thì liếc anh một cái, mang theo oán trách vừa rên vừa nói, "Tần Thiên Nham, anh lại làm chuyện xấu!"

Ngay sau đó, hai mắt lại nhắm nghiền rồi tiếp tục ngủ lần nữa.

Anh nhẹ giọng dụ dỗ, "Bảo bối, anh làm cơm xong rồi, em mau dậy đi, ăn một chút cơm rồi ngủ tiếp, nghe lời đi!"

Cô nửa ngày vẫn không lên tiếng.

Đang lúc Tần Thiên Nham định giở lại mánh cũ, Mạc Yên nhắm hai mắt lẩm bẩm một câu, "Tần Thiên Nham, anh lại muốn đi công tác trong bao lâu?"

Chân mày của Tần Thiên Nham nhảy một cái, khi Mạc Yên gọi anh là Tần Thiên Nham thì trong lúc này liền đại biểu tâm tình của cô đang khó chịu. Lúc này nếu không nói chuyện dễ nghe với cô, anh sẽ là người chịu đủ hậu quả.

Anh che miệng ho nhẹ một tiếng, suy nghĩ một chốc mới nói, "Có thể một hoặc hai tháng, dĩ nhiên nếu như có thể hoàn thành nhiệm vụ trước thời hạn, thì có thể trở về trước thời hạn."

"Nguy hiểm không?" Cô vẫn không có mở mắt, chỉ nhích thân thể lại gần trên người anh.

Tần Thiên Nham cảm thấy trong lòng ấm áp, ôm lấy cô, "Em còn ở đây, thì cho dù là nơi nguy hiểm hơn nữa, anh cũng sẽ sống sót trở về."

Lỗ mũi Mạc Yên có chút chua xót, tựa đầu vào trước ngực anh, đánh anh nhè nhẹ, oán trách, "Tần Thiên Nham, anh nói xem tại sao anh phải đi lính? Tại sao em lại muốn gả cho anh? Anh có biết, mỗi ngày lo lắng đề phòng, cho dù em chưa già nhưng đã muốn yếu rồi hay không."

Tần Thiên Nham yêu thương vuốt đầu cô, "Yên nhi ngoan, anh đồng ý với em, chờ con của chúng ta ra đời thì anh sẽ không làm nhiệm vụ nữa có được hay không?"

Cô bỗng ngẩng đầu lên kinh ngạc, đáy mắt tràn đầy vui mừng, "Thật sao?"

Tần Thiên Nham nặng nề gật đầu, "Nói một, không hai!"

Mạc Yên cười rồi đè anh ở trên giường, cởi quần áo của anh ra, "Vậy thì tốt, tối nay chúng mình đừng ăn cơm, tiếp tục tạo người đi!"

"Yên nhi..." Âm thanh của anh tràn đầy bất đắt dĩ, bị cô chặn lại miệng.

Sư Tử cái của anh phát động sự hung dữ, cũng làm cho anh vừa yêu vừa hận.

Chỉ là, Tần Thiên Nham đặc biệt thích sự hung dữ của cô nảy sinh ở trên giường, như vậy anh có thể nhìn thấy Yên nhi yếu ớt mềm mại của nhà anh hoá thân thành nữ vương, đó là một cơn gió dịu êm xinh đẹp, giống như yêu nghiệt tu luyện trăm năm hút hết linh hồn nhỏ bé của anh đi.

Mạc Yên cảm thấy tự mình làm nữ vương giày vò một lần, còn mệt hơn anh làm ba lần, cho nên, vừa xong, cô liền nằm sấp trên người anh ngủ thiếp đi.

Kết quả, Tần Thiên Nham lại phải khổ cực nhẫn nhịn tiến hành giải quyết hậu quả.

Đồ ăn đầy bàn thì cũng chỉ biết bỏ vào trong tủ lạnh để ngày mai ăn.

Hai ngày nghỉ, hạnh phúc ngọt ngào nháy mắt đã trôi qua.

Trong khoản thời gian này, bọn họ còn cùng nhau trở về nhà họ Tần một chuyến, cũng thuận đường ghé qua nhà họ Mạc, người lớn hai nhà đều nói những lời đó, Mạc Yên sắp tốt nghiệp rồi, nên có ý định sinh đứa bé.

Tần Thiên Nham và Mạc Yên lần đầu tiên xưa nay chưa từng thấy, không tìm lấy cớ để đùn đẩy, ngoan ngoãn đáp một tiếng, "Được!"

Tần Thiên Nham còn nói thêm một câu, "Con sẽ nỗ lực!"

Làm cho ba mẹ hai bên đều cười ha ha, Mạc Yên mắc cỡ đỏ mặt, nên trốn ở phía sau anh.

Sáng sớm hôm sau, lúc sắp đi, Tần Thiên Nham giống như thường ngày, làm bữa sáng đặt trên bàn, để lại một tờ giấy yêu thương, thừa dịp lúc cô ngủ, hôn cô một cái rồi lặng lẽ đi.

Khi anh nhẹ nhàng đóng cửa lớn lại, khéo mắt của Mạc Yên chảy xuống một giọt nước mắt.

Vốn bất đắt dĩ phải chia xa, luôn khiến cô một mình cô đơn canh chừng cái nhà này, muốn làm một người vợ tốt của Tần Thiên Nham, chính là lên được phòng khách, xuống được phòng bếp, còn phải giỏi ở trên giường, càng thêm chịu đựng được cô đơn, chịu đựng được cô độc, chịu đựng một cuộc sống thê lương lúc bệnh không ai chăm sóc.

Thật ra mỗi lần anh đi, cô đều biết.

Nhưng cô sợ mình không giả ngủ được, thì sẽ không khống chế mà ôm lấy anh, khóc nói không cho anh đi.

Như vậy Tần Thiên Nham sẽ khó xử, anh đi sẽ không được an tâm.

Ngộ nhỡ anh nhớ cô, liên tục phân tâm trong lúc làm nhiệm vụ, hậu quả này làm cho cô không dám tưởng tượng và chấp nhận.

Cô biết, Tần Thiên Nham là lính đặc chủng giỏi nhất trong quân đội, là bộ đội đặc chủng tiên phong.

Mỗi lần Tần Thiên Nham làm nhiệm vụ, đều là nguy hiểm trong nguy hiểm, cho nên ba cô luôn dặn cô phải hiểu chuyện, không được liên lụy anh, mà phải cùng anh sống những ngày tốt đẹp.

Cho nên, mặc dù Mạc Yên có nhiều câu oán giận thì cô cũng chỉ phát cáu nho nhỏ, còn không thì giấu ở trong lòng, chỉ mong anh có thể bình an trở về là tốt rồi.

Anh đi, Mạc Yên cũng không còn buồn ngủ nên đứng dậy, dọn dẹp gian phòng thật tốt, quả nhiên thấy trên bàn ăn bày bữa sáng đang còn bốc hơi nóng, nhìn tờ giấy để bên cạnh một cái, vẫn là những câu nói đó, "Bảo bối, anh yêu em! Chờ anh trở về!"

Mạc Yên cảm thấy trái tim cùng mắt đều đã ươn ướt rồi.
 

Quỳnh Anh

Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,569
Reaction score
60
Points
48
Chương 3: Mệnh lệnh của cấp trên
Editor: Á bì

Tần Thiên Nham đi xuống lầu, ở dưới lầu đã sớm có một chiếc xe riêng màu xanh biếc của quân đội đang chờ chở anh về đơn vị.

Người lái xe chính là Đồng Tranh, bạn cùng trường quân đội, đồng thời cùng thi chung vào đại đội, lại cùng nhau lăn lộn trở thành anh em tốt trong đại đội đặc chủng, tình cảm và sinh mệnh của Tần Thiên Nham và Đồng Tranh có thể xem như là bạn sinh tử.

Tần Thiên Nham vừa lên xe, Đồng Tranh liền trêu ghẹo nói, "Thiên Nham, không đành lòng xa vợ để đi sao?"

Tần Thiên Nham tựa lưng vào ghế ngồi, hai mắt nhắm lại, thở dài một tiếng, "Không bỏ được thì có thể làm gì? Nếu chúng ta đã lựa chọn làm lính, có chuyện thì phải tiến lên, gặp nạn thì phải gánh, đây không phải là sứ mạng không thể từ chối của người làm lính sao?"

Đồng Tranh cười nói, "Thiên Nham, cậu cũng đừng khua môi múa mép ở trước mặt tôi, cậu tỏ ra yếu thế một chút sẽ chết hả, cùng lắm thì bị tôi cười hai câu, vợ chồng ân ái vốn là chuyện bình thường!"

Tần Thiên Nham cười nhạo một tiếng, "Đồng Tranh, tôi cần phải tỏ ra yếu thế trước mặt cậu sao? Chúng ta đều là người lớn hết rồi, cũng không thể giống như bọn nhóc con xấu hổ chứ? Tôi nâng lên được thì hạ xuống được, nên làm gì thì làm cái đó, công và tư rõ ràng, mới có thể cố gắng để đầu óc tỉnh táo và sức phán đoán quả quyết, nếu trên chiến trường mà còn nghĩ vợ ở nhà, vậy tôi không thể trở về gặp cô ấy, mà đã chết ở trên chiến trường rồi."

Tần Thiên Nham vẫn không tỏ ra yếu thế, những lời nói mới vừa rồi có thể là lời nói ở trong lòng anh.

Làm lính, lại còn là một người lính tiên phong!

Đây là do anh từ nhỏ ở cùng ông nội và ba nên nghe riết rồi bị ảnh hưởng, toát ra một niềm tin và một cỗ khí chất người lính.

Hai người lớn ở nhà từ nhỏ đã truyền thụ cho anh một ý niệm chính là: là đàn ông thì phải biết gánh vác mọi việc, ở nhà thì phải gánh vác gia đình, đi ra ngoài thì phải biết bảo vệ mọi người, nếu đã mặc quân phục, thì đại biểu anh phải gánh vác phần trách nhiệm này, vì tổ quốc cùng nhân dân, cho dù phải trả giá bằng mạng sống, cũng phải cắn răng tiếp tục gánh vác, cho đến khi...ngã xuống mới thôi.

Đồng Tranh không có việc gì nói, "Nếu cậu có bản lãnh, thì tới trước mặt vợ cậu nói những lời này, xem thử cô ấy có thu thập cậu hay không?"

Tần Thiên Nham bĩu môi, "Vợ nhà tôi rất rộng lượng, cậu cho cô ấy là tam cô lục bà, thích náo loạn không nghỉ sao?"

Đồng Tranh liếc mắt nhìn anh một cái, "Thiên Nham, cậu nói, Tiếu Trần và vợ lúc trước cũng nổi danh yêu nhau thắm thiết, thế mà giờ náo loạn đòi chia tay rồi đó?"

Tần Thiên Nham mắt lạnh thoáng qua vẻ xem thường và coi nhẹ, hừ nhẹ một tiếng, "Còn không phải vì tiền?"

Đồng Tranh than nhẹ một tiếng, "Cậu nói người đàn bà này hả, chẳng lẽ mọi người đều coi trọng tiền như vậy sao? Vợ tôi và tôi cũng cãi nhau, tám mươi chín phần trăm đều là chuyện tiền bạc, ai ôi...Này, vợ của cậu có cãi nhau với cậu về tiền hay không?"

Tần Thiên Nham đắc chí bĩu môi, "Vợ tôi chưa bao giờ làm chuyện đó, cô ấy chưa bao giờ ầm ĩ."

Khi đang nói chuyện, trong đầu lại hiện ra khuôn mặt trắng mịn tinh tế và trầm tĩnh của Mạc Yên.

Chỉ cần Tần Thiên Nham nghĩ tới Mạc Yên, trái tim liền mềm thành nước, vì Yên nhi của anh, trước mỗi lần ra chiến trường, Tần Thiên Nham đều đã dọn dẹp sạch sẽ những tâm tình hỗn tạp, một lòng một dạ ra chiến trường, không phải vì không yêu cô, mà vì yêu quá nhiều, vì nguyên nhân đó, anh mới bỏ hết những tạp niệm, chỉ vì... anh phải sống để về gặp cô!

Đồng Tranh cảm khái, "Nói cũng phải, gả cho cậu không lo ăn mặc, còn có thể ở nhà cao cấp, cũng không còn gì tốt để ầm ĩ, ai ôi, chúng ta đến rồi..."

Khi đang nói chuyện, hai người bọn họ đều đã tiến vào cổng của quân khu.

Thành viên cảnh vệ canh giữ ở cổng hướng họ làm lễ chào, bọn họ chào lại, rồi chậm rãi lái xe vào.

Chạy thẳng đến trước mặt một toà nhà màu trắng, xe mới dừng lại.

Một lính cảnh vệ nhìn thấy bọn họ xuống xe, lập tức chạy chậm đến trước mặt Tần Thiên Nham, nói với anh, "Đội trưởng Tần, Tư lệnh Tần bảo anh đến phòng họp."

"Cảm ơn, tôi lập tức đến!"

Tần Thiên Nham quay đầu phất tay với Đồng Tranh, "Người anh em, tôi có việc đi trước, hôm nào gọi cậu ra uống rượu."

Đồng Tranh trả lời, "Được, tôi chờ cậu ha ha ha...!"

Đi lên phòng họp ở lầu hai, Tần Thiên Nham thấy cha anh cũng tức là Tư lệnh trong quân khu, Tần Kiến Quốc, và cha vợ anh cũng tức là Tham mưu trưởng của quân khu, Mạc Vấn, đang ở nơi đó đầu đụng đầu thương lượng chuyện gì đó."

Tần Thiên Nham gõ cửa, Tần Kiến Quốc và Mạc Vấn cùng ngẩng đầu nhìn về phía cửa.

Tần Thiên Nham liền khép lại hai chân, chào một cái quân lễ, "Chào Tư lệnh! Chào Tham mưu trưởng!"

Khi bọn họ đang làm việc, bình thường trong mắt chỉ có đồng đội đánh trận chứ không có tình thân và tình riêng.

Tần Kiều Quốc và Mạc Vấn trả lại Tần Thiên Nham một cái quân lễ.

Tần Kiến Quốc mặt lạnh lẽo và nghiêm túc, ánh mắt lại rơi vào xấp tài liệu trước mặt, cũng không nhìn anh.

Ngược lại Mạc Vấn vẫn như ngày nào, trên mặt cười chào đón, hướng anh vẫy tay, "Thiên Nham, mau vào rồi đóng cửa lại."

Tần Thiên Nham đi tới như một ngọn núi lớn, đứng ở nơi đó chờ hai thủ trưởng ra lệnh.

Tần Kiến Quốc bật hình chiếu lên, trên màn ảnh hiện ra hình ảnh của một người đàn ông, ảnh chụp người đàn ông lạnh nhạt ngồi trên ghế sô pha đã muốn làm cho người ta cảm giác được trên người người đàn ông này truyền đến cảm giác lạnh thấu xương mãnh liệt và xơ xác tiêu điều.

Người đàn ông này, thoạt nhìn chỉ chừng hai bảy hai tám tuổi, ngũ quan anh tuấn và hoàn mỹ, lông mày rậm ẩn vào tóc mai, nhìn rất tàn bạo, phía dưới lông mày là một đôi mắt với tròng đen ở giữa và màu xanh da trời xung quanh, giống như thuỷ tinh sáng nhất của cực phẩm bảo thạch, long lanh nhưng lại tản mát ra sự đặc biệt hung ác nham hiểm, lạnh rét và bướng bỉnh bất tuân, môi mỏng khẽ mím lại, sinh ra một cỗ cảm giác lạnh lẽo chớ đến gần.

Đây là một trường hợp làm cho bất kỳ người nào cũng không thể sao lãng người đàn ông này.

Hắn ta, rất nguy hiểm!

Tần Kiến Quốc nhìn con trai của mình, giọng nói vô cùng nặng nề, "Người đàn ông này, chính là đối thủ lần này của cậu —Trùm Ma Tuý Tam Giác Vàng Nam Bá Đông! Nhiệm vụ lần này của cậu là cứu đặc công Nhị Hào đang lâm vào hoàn cảnh khó khăn, đồng thời muốn cậu làm nổ tung kho chứa ma túy trị giá mười triệu Đô-la của Nam Bá Đông đang có ý định vận chuyển về Hoa Hạ, nhớ an toàn trở về. Đây là tài liệu của kế hoạch a và b, cậu hiện tại nhét nó vào trong đầu đi, một chữ cũng không được lọt ra ngoài!"

"Dạ!"

Khi Tần Thiên Nham đang lấy xấp tài liệu trong tay Tần Kiến Quốc thì Mạc Vấn ở một bên bổ sung, "Thiên Nham, Nam Bá Đông này là một người quỷ kế đa đoan, lòng dạ độc ác, nhiệm vụ lần này rất nguy hiểm, cấp trên quyết định đặt nhiệm vụ này là aa+, con nhất định phải cẩn thận."

Trong mắt Mạc Vấn hiện lên một tia quan tâm và lo lắng.

Tần Thiên Nham nghiêm túc nhìn Mạc Vấn, "Dạ! Tham Mưu Trưởng, tôi bảo đảm, nhất định sẽ còn sống trở về!"

Mạc Vấn dùng sức vỗ vai anh, "Tốt! Giỏi lắm!"

Tần Kiến Quốc là một người không khéo dùng từ, ông cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, "Bây giờ cậu còn ba tiếng, ba tiếng sau xuất phát!"

"Dạ, thủ trưởng!"

Tần Kiến Quốc ngước mắt nhìn con trai, liền sải bước đi ra ngoài, đáy mắt có chút ươn ướt.

Đứa con trai này luôn là niềm kiêu ngạo của ông, mặc kệ mỗi lần đi ra ngoài, anh luôn mang thắng lợi trở về, tuy tuổi còn trẻ, nhưng anh đã lập vô số chiến công, đạt được vô số vinh hạnh đặc biệt, ngay cả quan lớn trong quân đội đều giơ ngón tay cái đối với anh, nói anh làm tốt lắm.

Có con như thế, ông còn đòi hỏi gì nữa?

Chỉ là lần này, nguy hiểm nhiều hơn trước, Nam Bá Đông này, âm lãnh xảo trá như một con rắn độc miệng rộng mở to, trước đây có phái một vài người nằm vùng, ba chết một bị thương, chuyến đi lần này của Thiên Nham...

Tần Kiến Quốc thở dài một tiếng, ép xuống nỗi lo lắng trong lòng, một lần nữa thẳng sống lưng, tiếp tục đi về phía trước.
 

Quỳnh Anh

Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,569
Reaction score
60
Points
48
Chương 4: Yên nhi có tin mừng
Sau khi Tần Thiên Nham đi làm nhiệm vụ, Mạc Yên lại một lần nữa lâm vào tình trạng một người chờ đợi, tiếp tục trải qua cuộc sống của mình. Cũng may là cô gần sắp tốt nghiệp, trong khoảng thời gian này cô toàn lực chuẩn bị luận văn tốt nghiệp. Vì để loại bỏ lo lắng và nhớ nhung trong nội tâm của chính mình, cô đành phải cố hết sức đặt toàn bộ tinh lực vào luận văn tốt nghiệp.

Trong chớp mắt, Tần Thiên Nham đã đi được hai tháng, cũng chỉ có ba Mạc gọi điện cho Mạc Yên, nói anh vẫn khỏe mạnh và vẫn còn ở bên ngoài để cho cô an tâm.

Mà Mạc Yên cũng lấy được bằng tốt nghiệp xuất sắc nhất của Kinh Đông.

Khi cô đang chậm chạp cố sức đi tới, thì phát hiện ra thân thể của mình có gì đó không đúng.

Kinh nguyệt của cô...hình như gần hai tháng rồi đã không có. Lại nhớ đến áp lực tốt nghiệp vừa được buông lỏng, mình liền cả ngày ở trên giường, muốn ngủ cũng ngủ không đủ. Lúc bắt đầu cô còn tưởng mình hơi mệt mỏi, hiện tại mới phát hiện, không phải là mình có chứ?

Nghĩ đến khả năng này, cô vội vàng gọi điện thoại cho mẹ cô, Bạch Yên, kêu Bạch Yên đi theo cô đến bệnh viện kiểm tra một chút.

Bạch Yên vừa nghe tin tốt này, liền cúp điện thoại, lập tức chạy tới chỗ Mạc Yên, hào hứng cùng cô đi bệnh viện. Kiểm tra xong quả nhiên là mang thai, Bạch Yên vui mừng không biết phải làm gì cho tốt.

Từ nhỏ Mạc Yên đã được Mạc Vấn và Bạch Yên yêu thương, liền đặt tên là Mạc Yên. Cũng là lấy "Mạc" của Mạc Vấn cùng "Yên" trong Bạch Yên, lấy tên của hai người hợp lại, tỏ vẻ vợ chồng bọn họ ân ái mãi mãi. Cũng hy vọng ân ái tốt đẹp này, có thể truyền trên người con gái bảo bối của họ.

Mạc Yên có thể gả cho Tần Thiên Nham, có một cuộc sống tốt, đã coi như là hoàn thành được một tâm nguyện lớn của bọn họ.

Bây giờ Yên nhi lại mang thai, trong đầu Bạch Yên hiện lên sự vui mừng, cuộc sống của con gái là một việc lớn, gần như được xem là hoàn toàn tốt đẹp. Về sau có Tần Thiên Nham ở đây thì bà cũng không cần quan tâm nhiều, mấy năm nữa về hưu thì bà có thể chờ hưởng thụ một cuộc sống vui vẻ bên gia đình rồi.

Bạch Yên rất vui mừng, liền lập tức gọi điện thoại cho bà thông gia, Lương Mộc Lan.

Khi Lương Mộc Lan biết tin Mạc Yên có thai, tất nhiên là rất vui mừng. Sau khi cúp điện thoại của Bạch Yên, bà lập tức gọi điện cho Tần Thiên Nham. Khi điện thoại không thông bà mới nhớ con trai đang đi công tác, liền không nhịn được mà có chút đau lòng cho đứa nhỏ Mạc Yên này.

Bà than nhẹ một tiếng, sau khi hồi phục lại tinh thần liền gọi điện cho chồng mình, Tần Kiến Quốc, vui mừng nói, "Lão Tần, ông sắp trở thành ông nội rồi."

"Cái gì? Bà nói cái gì?"

Tần Kiến Quốc đang nói chuyện cùng Mạc Vấn, chợt nhận được điện thoại của vợ gọi tới, mở đầu một câu như vậy làm cho ông hoàn toàn không kịp phản ứng.

Lương Mộc Lan giận cười, rồi lớn tiếng nói một câu, "Tôi nói ông sắp trở thành ông nội, ha ha ha."

Lúc này Tần Kiến Quốc mới phản ứng, mặt vui mừng, "Thật không? Có thật không?"

Lương Mộc Lan mặt mày hớn hở, "Đương nhiên là thật rồi! Mới vừa rồi bà thông gia gọi điện tới nói, bà ấy đã đưa Yên nhi đi bệnh viện kiểm tra. Đứa nhỏ này đã mang thai được hai tháng rồi, mà giờ nó mới biết. Tôi nghĩ con bé bận loay hoay với luận văn trong khoảng thời gian này, nên bản thân mang thai cũng không biết. Không nói nữa, tôi phải chạy vội qua đưa một chút thuốc bổ cho con bé, để cho cháu nội tôi bổ một chút."

Tần Kiến Quốc luôn luôn tỉnh táo khó được lúc lại luống cuống như thế này, lớn tiếng cười nói, "Ha ha ha, vậy thì tốt quá! Mộc Lan, bà đi nhanh lên, cho Yên nhi nhiều một chút. Nè nè, nếu không thì như thế này, Mộc Lan, bà hỏi Yên nhi một chút về ý của chúng ta muốn đón con bé về đại viện ở, nhà mình cùng nhà lão Mạc gần nhau, có thể cùng nhau chăm sóc cho Yên nhi, để tránh con bé ở bên ngoài một mình, làm tôi không yên tâm."

"Được, tôi giờ liền qua hỏi ý kiến của Yên nhi một chút!"

Lương Mộc Lan cúp điện thoại, liền cùng thư ký của mình, Tiêu Chính, dặn dò một tiếng, liền vội vã đi ra ngoài.

Đi tới cửa, đúng lúc đụng phải anh của Mạc Yên, Mạc Hà, Lương Mộc Lan vội gọi anh lại, "Tiểu Hà."

Mạc Hà vừa thấy là Lương Mộc Lan, cười ôn hoà, "Chủ nhiệm Lương, có chuyện vui phải không? Nhìn mặt dì rất hồng hào."

Lương Mộc Lan không ngừng cười ha ha, "Có tin vui, có tin vui! Yên nhi đã mang thai."

Sự nho nhã trên khuôn mặt tuấn tú của Mạc Hà bổng ngẩn người, sau đó liền cười, "Dì Lương, vậy thì cần phải chúc mừng dì, dì rất nhanh sẽ trở thành bà nội, con cũng có thể vinh dự trở thành cậu rồi."

Lương Mộc Lan và Mạc Hà đều thuộc Bộ Ngoại Giao, Lương Mộc Lan đảm nhiệm chức chủ nhiệm ở Bộ Ngoại Giao.

Còn Mạc Hà là một nhà ngoại giao mới, biết bốn loại ngoại ngữ Anh, Pháp, Ý, Đức, đặc biệt phụ trách một ít ngoại giao ở Âu Mỹ, bởi vì làm việc cẩn thận và xuất sắc, anh rất được cấp trên tính nhiệm.

Bề ngoài bọn họ bình thường hợp tác trong nhiệm vụ, sau công việc bọn họ liền trở thành người thân.

"Không phải sao! Cậu cũng muốn vinh dự lên chức cậu." Lương Mộc Lan xem đồng hồ một chút, mới giật mình với thời gian trôi qua, vui vẻ nói, "Ôi trời, dì phải đi trước đây, mới vừa hẹn với mẹ con xong, muốn tới đó nhìn xem chỗ ở sắp tới của Yên nhi."

"Được! Dì lương, dì đi đi, tối nay con sẽ tới gặp Yên nhi."

Mạc Hà dịu dàng cười, phất tay với Lương Mộc Lan, nhìn bà đi ra ngoài, liền móc điện thoại ra, bấm dãy số mà anh đã học thuộc lòng.

Điện thoại vừa vang lên một tiếng, đầu bên kia điện thoại liền truyền tới giọng nói yêu kiều và trong vắt của Mạc Yên, "Này, là anh hai sao?"

Tim của Mạc Hà mềm nhũn một cái, "Con bé ngốc, mang thai cũng không nói cho anh biết?"

Mạc Yên giận cười nói, "Em và mẹ vừa mới trở về, làm sao anh biết nhanh như vậy? Là mẹ chồng em nói cho anh biết sao?"

"Đúng vậy, nếu không phải đụng dì Lương, anh làm sao mà biết! Con bé ngốc, nhớ phải ăn uống và nghỉ ngơi đầy đủ biết không? Hôm nay anh hơi vội, kiếm thời gian khác rồi anh đến thăm em."

Mạc Hà đối với Mạc Yên cũng đặc biệt cưng chiều, mặc dù sau khi kết hôn, anh ít khi gọi điện cho cô. Thế nhưng giọng nói yêu thương vẫn giống như trước, luôn khiến cho Mạc Yên cảm động.

"Được thôi, anh còn bận việc thì chờ rãnh rỗi rồi tới, dù sao giờ em cũng không có vướng bận gì. Mới vừa rồi mẹ có nói với em, để em trở về đại viện ở, cho nên về sau anh không lo sẽ không có cơ hội lấy lòng em, ha ha ha..."

Nghe Mạc Yên ha ha cười khúc khích, Mạc Hà lại mất hồn trong chốc lát.

"Anh hai, tại sao anh không nói chuyện?"

Vừa nghe Mạc Yên la lên, Mạc Hà mới phục hồi lại tinh thần, trên mặt tuấn tú hiện lên một chút đỏ ửng, "A, không có việc gì, mới vừa rồi anh đang suy nghĩ không biết nên mua gì cho em?"

"Ôi dào, anh không cần phải mua gì đâu, anh không phải không biết, hai nhà chúng ta có rất nhiều những thứ đó, em đoán chừng đến lúc đó em sẽ ăn tới ói luôn. Nếu như anh muốn thật lòng chúc mừng em, thì hôm nào theo em đi dạo phố mua đồ dùng em bé đi có được không?"

"Được thôi! Hai ngày nữa là chủ nhật, anh đi cùng em!"

"Cứ quyết định như vậy đi!"

"Được, Yên nhi, nhớ chú ý giữ gìn sức khỏe, anh cúp trước đây!"

"Được, anh cũng nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng quá liều mạng biết không?"

"Biết rồi, con bé ngốc, bai!"

"Bái bai."

Vừa cúp điện thoại, Mạc Hà có chút ngẩn ngơ, năm ấy có một cô bé nhỏ vẫn chạy theo sau lưng anh, thế mà chớp mắt đã thành mẹ. Đóa hoa của nhà họ Mạc của anh đẹp như vậy, lại sớm bị thằng quỷ nhỏ Tần Thiên Nham hái được, thật đúng là diễm phúc không cạn.

Mạc Hà cười đến có chút cô đơn và phiền muộn, ngay sau đó lại lên tinh thần, khôi phục sự trầm ổn và lão luyện, tiếp tục đi vào bên trong.

Mới vừa để điện thoại xuống, Bạch Yên liếc nhìn cô một cái, "Anh con gọi tới sao?"

Mạc Yên gật đầu một cái, khẽ dạ.

Bạch Yên than nhẹ một tiếng, "Con nhìn xem, con sắp làm mẹ rồi, mà anh con đến ngay cả một bóng dáng của bạn gái cũng không có. Thằng nhỏ này, cứ cắm đầu vào công việc, cũng không biết là tốt hay xấu nữa."

Mạc Yên cười nói, "Mẹ, con là kết hôn sớm, còn anh con thì còn trẻ lắm, chỉ bằng vào tướng mạo của anh hai, mẹ còn sợ không tìm được một người con dâu hiền sao!"

"Cũng không phải như vậy, mẹ cứ có cảm giác hình như anh con không thích con gái. Con xem nó chỉ có tới tới lui lui ở chung một chỗ với mấy người anh em, ngay cả Cao Kiệt cũng nói nó không gần con gái. Mẹ mừng vì nó giữ được trong sạch của mình, không có cùng một dạng với mấy đứa con trai quậy phá khác, nhưng lại buồn vì nó không tìm được bạn gái."

Mạc Yên thấy buồn cười, "Mẹ xem mẹ đang lo chuyện không đâu rồi, anh làm việc có chừng mực, hiện giờ anh đang nghĩ liều mạng vào sự nghiệp nên mới không có bạn gái, nếu không hai ngày nữa anh hai tới đây, con hỏi một chút ý tứ của anh?"

"Được rồi, trời ơi, vẫn là sinh con gái thân thiết hơn. Con trai hả, thật là cái gì muốn nói trong lòng đều nói không được." Bạch Yên ôm cô con gái cưng xúc động.

Mạc Yên mỉm cười nói, "Mẹ à, mẹ hiện tại có một trai một gái, không biết có bao người hâm mộ mẹ."

"Nói rất đúng, người khác thì không nói, cả nhà mẹ chồng con cả ngày hâm mộ mẹ có hai đứa con. Nhà bà ta thì chỉ có mình Tần Thiên Nham, lại nói, Yên nhi, nếu như thai này của con là sinh con trai, khẳng định gia đình chồng con sẽ rất vui mừng, còn con gái thì..."

Thấy Bạch Yên nói đến phần sau, trong mắt bà ẩn chứa lo lắng, Mạc Yên vỗ vỗ lưng của bà, "Mẹ, người cũng đừng lo lắng vớ vẫn nữa, đây là nam hay nữ, đều là ông trời ban thưởng cho chúng ta, chúng ta sao có thể cưỡng cầu được."

"Đứa nhỏ này là bảo bối của hai nhà chúng ta, con cũng phải cẩn thận một chút. Bây giờ muộn rồi nên mẹ ở lại với con đêm nay, ngày mai con cùng mẹ về nhà ở, mẹ cũng có thể chăm sóc tốt cho con có được hay không?"

Mạc Yên suy nghĩ một chút, gật đầu một cái, ôm cánh tay Bạch Yên làm nũng nói, "Tốt thôi, không có Tần Thiên Nham ở đây, con còn có ba mẹ thương, nhìn như thế nào cũng tốt hơn con ở một mình ngu ngơ."

"Con nghĩ như vậy là tốt rồi." Mạc Yên là người tính luôn hiền hòa và hiểu chuyện, luôn khiến Bạch Yên càng thêm đau lòng.

Không bao lâu, mẹ chồng cô Lương Mộc Lan mang theo bao lớn bao nhỏ đến nhà.

Sau khi nhìn giấy chuẩn đoán mang thai không có sai, bà mừng rỡ lôi kéo tay Mạc Yên, mặt kích động nói, "Yên nhi, cả nhà họ Tần của mẹ đều trông cậy vào con, sinh cho chúng ta một đứa bé trai mập mạp, chúng ta sẽ rất cảm kích con."

"Mẹ, có thể đây là con gái hay không còn chưa biết, lại nói, sinh con là con cam tâm tình nguyện, sao phải để cho ba mẹ cảm kích đây." Mạc Yên cười cười, đáy mắt lại âm thầm có một tia đau buồn. Không lẽ mình sinh con gái, mẹ chồng lại không vui mừng sao?

Mới vừa nghĩ như vậy, liền nghe Lương Mộc Lan ở đó nói, "Lời nói cũng không phải là nói như vậy, sinh con trai thì có thể cho nhà họ Tần của mẹ thêm cây thêm trái, còn nếu sinh con gái thì..." Bà dừng lại một chút rồi nói, "Nhà lão Tần của tôi liền tuyệt tự tuyệt tôn rồi, hai ông bà già tôi làm sao dám đi gặp tổ tông của lão Tần đây!"

Mạc Yên và Bạch Yên liếc mắt nhìn nhau, tràn đầy bất đắc dĩ.
 

Bình luận facebook

Top Bottom