phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Chương 25: Giấy chứng nhận kết hôn bị xé toang
Có lẽ là thật sự bình thường lại rồi nên đêm nay Kiều Tâm Duy ngủ rất yên ổn. Sáng sớm tỉnh lại, âu phục to rộng bay phấp phới trên ban công, cô nhìn cái áo vest kia mỉm cười thỏa mãn. Cái tên Giang Hạo lòng | dạ hẹp hòi kia, có chút nước mũi đó mà cũng so đo thiệt hơn, có điều cô cũng rất vui vẻ giặt quần áo cho anh.

Thật ra điều cô muốn chỉ đơn giản như vậy thôi, ở cùng một người thích hợp, sống một cuộc sống đơn giản.

Lúc này, đột nhiên Cảnh Thượng xuất hiện trên ban công, ban công của phòng hai người thông với nhau. Kiều Tâm Duy hoảng sợ, tối qua quên kéo màn che lại, cô bật dậy nhanh như chớp tròng áo ngoài vào.

Dường như Cảnh Thượng rất thắc mắc về việc có áo đàn ông treo trên ban công, đây không phải đồ của anh, hơn nữa nó chỉ vừa xuất hiện ở đây vào sáng nay thôi. Anh chống nạnh đánh giá âu phục một lát, tư thế này cứ như đang nghi ngờ có phần tử xa lạ xâm nhập bất hợp pháp vào lãnh địa của mình vậy.

“Anh, mới sáng sớm ngày ra sao anh lại ra đấy?”

“Sao anh không thể ở đây?” Cảnh Thượng chỉ vào âu phục: “Ở đâu ra thế?”

“Của bạn trai em, tối qua em mang về giặt”

Cảnh Thượng cười khẽ, anh không cho là đúng: “Người thì không đưa về, mang cái áo này về để chứng minh cái gì thế hả? Tâm Duy, lời bịa đặt của em càng ngày càng lớn rồi đấy”

“Em không nói dối, đây là thật, đó là áo vest của bạn trai em”

“Tối qua mẹ nói em đi liên hoan với đồng nghiệp, sao bây giờ lại đổi thành bạn trai em chứ? Trước khi nói dối, em cũng nên soạn bản nháp sẵn đi”

Kiều Tâm Duy bất đắc dĩ thở dài: “Anh à, em đâu cần phải nói dối chứ, anh ấy tên Giang Hạo, là một quân nhân ba mươi hai tuổi, nếu anh không tin thì giờ em có thể gọi cho anh ấy”

Nói rồi, cố toan đi vào phòng lấy di động, nhưng Cảnh Thượng đã giơ tay bắt lấy cánh tay cô, nghiêm túc nói: “Anh vừa về thì em đã nói là có bạn trai, đừng lừa anh, em không chấp nhận thì anh sẽ không ép em, hà tất phải tìm một tấm khiên để lừa gạt cả nhà chứ? Ba mẹ vẫn luôn hy vọng em sống vui vẻ, nếu biết em lừa họ như vậy thì sẽ đau lòng thế nào đây, nhân lúc còn chưa quá muộn thì dừng hành động lừa gạt này lại đi.”

Kiều Tâm Duy đúng là muốn điên luôn rồi, có biết Cảnh Thượng lo lắng cho mình, nhưng mà, cô thật sự rất bất đắc dĩ: “Anh, em cho anh xem cái này, nhưng hy vọng anh tạm thời giữ bí mật, em muốn tự nói với ba mẹ”

“Cái gì?” Cảnh Thượng thả lỏng tay.

Kiểu Tâm Duy đi vào phòng, lấy giấy đăng ký kết hôn ra đưa cho Cảnh Thượng xem: “Thế này anh tin rồi chứ?”

Cảnh Thượng không thể ngờ nổi nhìn hai tờ giấy đăng ký kết hôn ấy, Kiều Tâm Duy cũng chẳng lạ gì sự khiếp sợ của đối phương, thế nên lúc anh cầm lấy tờ giấy thì cô cũng không ngăn lại.

“Anh, em thừa nhận em và anh ấy đăng ký nhanh như vậy đúng thật là có hơi vội vàng, không nói trước với ba mẹ cũng là em không đúng, nhưng đây là quyết định của em, xin anh tôn trọng... Á, anh, anh làm cái gì vậy?”

Lần này đến phiên Kiều Tâm Duy trợn trắng cả mắt, hai tờ giấy kết hôn trong tay Cảnh Thượng bị xé toạc ra.

Xé: Xé mất rồi!Kiều Tâm Duy ngơ ngác nhìn giấy đăng ký kết hôn bị ném xuống đất, hai tờ biến thành bốn, quá đáng, đúng là quá đáng mà, có chất vấn: “Cảnh Thượng, anh đang làm gì thế hả? Sao anh lại có thể tùy ý xé đồ của em?! Đây... đây là thứ rất quan trọng đấy anh có biết không?” Cô cuống cuồng đến chực khóc, vội vàng ngồi xuống nhặt nó lên.

“Em đứng dậy đi, nhặt cái gì mà nhặt!” Cảnh Thượng không thèm bận tâm, chẳng những nắm lấy cánh tay không cho cổ nhặt mà còn đạp lên giấy chứng nhận đã bị xé: “Kiểu Tâm Duy, sao em lại có thể xúc động như vậy được chứ, em có hiểu người đàn ông đó không? Em đang lấy cả cuộc đời của mình ra đùa giỡn đấy, có phải em bị Kỷ Tiểu Hải kích thích cho mù quáng rồi không hả?!”

“Anh tránh ra đi!” Kiều Tâm Duy đẩy mạnh Cảnh Thượng, cô đau lòng nhặt giấy đăng ký kết hôn lên, giờ thì hay rồi, chẳng những cách mà còn bị bẩn tè le, cả ảnh chụp chung của cô và Giang Hạo cũng dính dấu giày của Cảnh Thượng. Cô dùng lòng bàn tay chà chà, vết bẩn trên ảnh chụp có thể lau, nhưng những chỗ khác càng lau lại càng bẩn: “Anh dựa vào cái gì mà xé giấy đăng ký kết hôn của em chứ, anh dựa vào cái gì hả?”

Mới sáng sớm, tiếng cãi vã của hai người làm ảnh hưởng đến ba mẹ ở phòng cách vách, Cảnh Trí Thành và Hạng Linh vội vội vàng vàng chạy sang: “Ôi trời, hai cái đứa này làm sao đấy?”

Giấu cũng không kịp nữa, Kiều Tâm Duy chán chường trừng Cảnh Thượng.

Cảnh Thượng cũng đang nổi nóng, con người một khi đã giận dữ đến mụ đầu thường sẽ nói năng chẳng nể tình gì ai, trước mặt ba mẹ, anh nói: “Mẹ, con gái ngoan của mẹ không thua tiếng nào đã đi đăng ký kết hôn với người ta kia kìa, mẹ còn ở đó mà nóng ruột tìm đối tượng cho nó, đúng là rảnh rỗi không có việc gì làm”

Lời này của Cảnh Thượng chẳng những làm tổn thương Kiều Tâm Duy mà cũng khiến Hạng Linh tổn thương: “Tâm Duy... Anh con nói thật à?”

Hạng Linh run rẩy nhìn Tâm Duy, đôi mắt có nhiều nếp nhăn kia chứa đầy sự kinh ngạc, dù thế nào bà cũng không tin nổi đứa con gái mình nuôi nhiều năm như vậy, thế mà lại đi đăng ký kết hôn với người khác mà không được sự đồng ý của mình.

“Mẹ... Con xin lỗi!” Tâm Duy hối lỗi gật đầu: “Vốn dĩ muốn tìm cơ hội nói với mọi người, con...” Lời còn chưa dứt, cái tát đau điếng đã giáng xuống, má trái có đau rát.

Hạng Linh đánh mà tê cả tay, thế nhưng tim bà còn đau hơn, bà nghẹn ngào nói: “Được lắm, con cái lớn rồi, có thể tự làm chủ rồi, chuyện gì cũng không cần mẹ quan tâm nữa. Chuyện lớn như đăng ký kết hôn, vậy mà người làm mẹ đây phải biết qua miệng của anh con. Tâm Duy, mẹ nuôi con nhiều năm như vậy, mà còn làm mẹ thất vọng

quá!”

Hạng Linh giận đến choáng váng, may là có Cảnh Trí Thành nhanh chóng đỡ lấy. Cảnh Trí Thành cũng rất thất vọng về Kiều Tâm Duy, nhưng ông vẫn nhẹ nhàng hơn, suy cho cùng ông cũng chỉ là ba dượng thôi: “Tâm Duy à, con làm như vậy là tổn thương mẹ con rồi, chuyện thế này sao không nói với gia đình chứ? Nhà trai là người thế nào, điều kiện trong gia đình ra sao, chọn cách kết hôn thế nào, những chuyện đó đều cần hai nhà cùng thương lượng, kết hôn không phải là chuyện của hai người, là chuyện của hai gia đình đấy. Chưa chị mà con đã đăng ký kết hôn, con bảo gia đình nhà trai nhìn mình kiểu gì? Con không nghĩ đến những chuyện này à?”

Kiều Tâm Duy cố nén nước mắt, cúi đầu nhận sai: “Ba, mẹ, con xin lỗi, nhưng con thật sự rất muốn kết hôn, rất muốn rất muốn” Rất muốn thoát khỏi tình trạng phải liên tục đi xem mặt như bây giờ, rất muốn khiến Cảnh Thượng từ bỏ tình cảm với mình, rất muốn rời khỏi đây...

Thấy thế, Cảnh Thượng cũng không đành lòng, có thể như cô em gái ngốc này cũng chỉ bị lừa, bây giờ quay đầu lại còn kịp. Anh ta nói: “Hôm nay em gọi cậu ta tới đây, dù là người hay quỷ thì cũng phải cho cả nhà gặp mặt, mong là đừng như loại cặn bã giống Kỷ Tiểu Hải”

Hạng Linh đã mặt đầy nước mắt, Cảnh Trí Thành quát con trai: “Đi đi, con nói chuyện kiểu gì đấy hả?” Ông nhìn Kiều Tâm Duy, nói lời thấm thía: “Tâm Duy, con đừng để bụng lời nói lúc tức giận của nó. Ba mẹ sống đến chừng tuổi này rồi, kinh nghiệm sống chắc chắn là nhiều hơn con, hôm nay con bảo cậu ta đến nhà mình một chuyến, chúng ta không có ác ý, coi như là để cả nhà kiểm tra cậu con rể này có đủ tư cách không, ba mẹ cũng vì tốt cho con thôi.”

Kiều Tâm Duy cũng không chắc Giang Hạo có thể tới được hay không, nhưng nếu cha dượng đã đề nghị như thế thì cô cũng không có lý do để phản đối: “Dạ, con sẽ gọi hỏi xem hôm nay anh ấy có thể đến đây một chút hay không?”

Cảnh Thượng tức muốn hộc máu: “Không rảnh cũng phải tới, dù thế nào thì cũng phải tới, cậu ta không tới tức là không nghiêm túc với em!”

Cảnh Trí Thành đau đầu: “Được rồi, con bớt nói lại vài câu, về phòng mình đi.”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Chương 26: Con rể mới tới nhà
Khi tiếng chuông điện thoại vang lên là lúc Giang Hạo vừa mặc trang bị xong: “Không nghe” Anh ra lệnh với cảnh vệ Tiểu Phương.

Tiểu Phương nhìn màn hình điện thoại, khẽ nói: “Điện thoại của Thủ trưởng phu nhân cũng không tiếp ạ?” Hôm qua Thủ trưởng mới giao cho cậu ta một chồng tài liệu báo cáo tình trạng hôn nhân, thân là cảnh vệ của Thủ trưởng, cậu ta là người đầu tiên trong đơn vị biết chuyện này.

Giang Hạo khựng lại, Kiều Tâm Duy? Anh thắt xong dây lưng rồi nhận lấy: “Đưa qua đây đi... Alo, tôi đang bận, có chuyện gì thế?”

“Giang Hạo à, hôm nay anh có thể tới nhà tôi một chuyến không?”

“Hôm nay không rảnh, tôi đã ở đơn vị mất rồi.”

Kiều Tâm Duy cúi đầu, chân hất hất cục đá, số lần cô gặp Giang Hạo chỉ đếm trên đầu ngón tay, nghe giọng của Giang Hạo lạnh như băng, cô rất ngại khi phải miễn cưỡng người ta.

Giang Hạo thấy cô không nói gì thì dịu giọng hỏi: “Sao thế?”

“Tôi... Gia đình tôi biết chuyện chúng ta đăng ký kết hôn rồi... Ba mẹ muốn gặp anh?

Giang Hạo nghe thế thì hiểu ngay: “Họ giận lắm à?”

“Da”

“Mång em?”

“Da...”

Tiếng còi tập hợp vang lên, Tiểu Phương cầm mũ quân phục của anh đứng chờ bên cạnh. Giang Hạo nhíu mày, nói ngay: “Em đừng lo, tôi xử lý xong việc sẽ đến nhà em ngay, muộn nhất cũng không quá mười giờ.”

Kiều Tâm Duy hơi kích động: “Ừ, tôi chờ anh.”

Tiểu Phương nhắc nhở: “Thủ trưởng, nghi thức nhập ngũ của tân binh hôm nay cần anh lên phát biểu, rất nhiều khâu cần anh xem xét.”

Giang Hạo đội mũ chỉnh tề, tư thế oai hùng khó ai bì kịp, anh vừa đi vừa nói: “Bắt đầu sớm một chút, tôi nói xong thì đi luôn, chuyện tiếp theo giao cho Phó Thủ trưởng Quách, tầm chiều tối sẽ về”

“Rõ”

Đi được vài bước, Giang Hạo lại nói: “Đúng rồi Tiểu Phương, cậu mua giúp tối ít đồ, tôi muốn mang theo luồn”

“Đổ gì ạ?”

Lần đầu tiên gặp mặt không có kinh nghiệm, anh cũng không biết phải mua gì: “Tùy đi, miễn không thất lễ là được rồi”

Tiểu Phương hơi khó xử, nhưng nhiệm vụ thủ trưởng giao thì phải hoàn thành: “Rõ”

Từ đơn vị đến nhà Kiều Tâm Duy, dù không tắc đường cũng mất tới nửa tiếng, mà giao thông của Đô Thành lúc nào cũng trong tình trạng tắc nghẽn. Giang Hạo vội đến độ cả quân phục cũng không kịp thay, khoác cái áo gió dài màu đen vào rồi đi ngay.

Dưới lầu tiểu khu, Kiều Tâm Duy đứng lẻ loi một mình dưới tàng cây chờ anh, vết thương ở trán còn chưa kịp lành, mà trên má lại có thêm vài dấu tay, hôm nay nhiệt độ xuống thấp, trời lại âm u mà cô chỉ mặc một cái áo mỏng.

Thấy xe của Giang Hạo, Kiểu Tâm Duy vui vẻ chạy qua, gia đình cô khá phức tạp nên phải dặn dò anh trước một số điều.

Giang Hạo xuống xe, lại ra sau cốp lấy ra từng túi đồ, có rượu vang đỏ cao cấp, có cua đồng tươi ngon, còn cả tổ yến và đông trùng hạ thảo, đều là những thứ đốt tiền.

“Sao anh lại mua nhiều đồ thế?”

“Đấu thể đi tay không tới gặp ba mẹ em chứ. Sao em lại đứng chờ ở đầu gió, không sợ bị lạnh à?”

Nhưng Kiều Tâm Duy không chú ý nhiều như vậy, cô vội nhìn Giang Hạo rồi nói: “Trước khi lên nhà, tôi phải nói cho anh biết trước vài điều, ba hiện giờ không phải ba ruột của em, anh trai cũng vậy, mẹ tôi rất giận, lát nữa thái độ của họ...”

Lời nói còn chưa nói xong, Giang Hạo đã kéo tay cô, đúng là lạnh bằng như anh nghĩ. Anh vừa xoa tay cô, vừa ngắt lời: “Tôi biết, tôi biết hết.”

“Ợ? Sao anh biết được?” Ngay cả Vân Thanh cô cũng chưa từng kể cho mà.

Giang Hạo cười cười, lúm đồng tiền hiện ra: “Dù sao tôi đã biết rồi.” Anh sờ vào bên mặt trái sưng đỏ của cô: “Mẹ em đánh à?”

“Dạ” Cổ kinh ngạc nhìn anh, sao anh cứ như con giun trong bụng cô thế, cái gì cũng biết.

“Nếu mà con gái nuôi hơn hai mươi năm giấu tôi đi đăng ký kết hôn với người khác, thì tôi cũng đánh. Lên thôi, tôi sẽ giải thích rõ với họ, đừng lo, có tôi ở đây rồi”

Đừng lo, có tôi ở đây rồi.

Một câu nói đơn giản, lại khiến sự thấp thỏm lo âu từ sớm đến giờ trong lòng Kiểu Tâm Duy lắng lại, cảm giác này không thể nói nên lời, giống như chim nhạn bay lạc lẻ loi rốt cuộc cũng đã tìm được bầy, giống như chim di trú sau mùa đông rốt cuộc cũng đón được mặt trời ấm áp.

Cảnh Thượng đứng trên lầu đã nhìn thấy người ta tới từ lâu, lòng anh như bị một tảng đá lớn đè nặng, buồn bực khủng khiếp. Anh vốn tin rằng bạn trai mà Kiều Tâm Duy nói chỉ là một cái cớ, thế mà không ngờ lại là thật, chẳng những thật, Kiều Tâm Duy còn đăng ký kết hôn với người ta từ lâu rồi.

Anh chợt có cảm giác như đồ đã tới tay lại bị người khác giật mất, đau lòng, không cam, tức giận, đủ loại cảm xúc, ngũ vị tạp trần.

Không lâu sau, Kiều Tâm Duy dẫn Giang Hạo lên tới nhà. Giang Hạo đứng ở cửa, vóc dáng cao một mét tám lăm của anh gần như đụng tới đỉnh khung cửa, tuy bên ngoài có khoác áo gió dài màu đen, nhưng cổ áo lộ ra vẫn có thể nhìn thấy quân phục màu xanh biếc, chân vẫn còn mang loại ủng quân đội dày và nặng, đã mạnh mẽ lại còn uy nghiêm.

Nhất thời, không ai dám lên tiếng nói năng gì.

Giang Hạo lễ phép cúi chào hai người lớn: “Chào bác trai, bác gái, cháu là Giang Hạo, Tâm Duy đã nói cho cháu biết chuyện hôm nay, xin lỗi vì bây giờ mới tới nhà thăm hỏi hai bác được. Đầu tiên là cháu sợ đường đột, thứ hai là vì mấy ngày nay việc trong đơn vị nhiều, bị tồn đọng chưa giải quyết hết. Vốn cháu cũng định hai ngày nữa sẽ đến gặp mặt gia đình mình”

Cả nhà vẫn chẳng ai nói gì, chỉ lo đánh giá Giang Hạo. Đặc biệt là Hạng Linh, vẻ mặt như không thể tin nổi, chỉ nhìn cái vỏ ngoài thổi, đứa con rể này đã làm bà rất hài lòng rồi.

Kiều Tâm Duy hơi xấu hổ: “Mẹ, nói gì đi ạ, đừng cứ nhìn người ta chằm chằm mãi”

Hạng Linh lấy lại tinh thần, nước mắt còn chưa khổ, bà cười cười rồi tránh đường đón anh: “Chào cháu chào cháu, mau vào nhà ngồi đi, đừng đứng ở cửa mũi”

Cảnh Trí Thành và Cảnh Thượng cùng trợn mắt kinh ngạc nhìn Hạng Linh, vừa rồi bà còn khóc không ngừng được, tức giận bất bình nói chàng trai này không đáng tin thể nào, vậy mà bây giờ đã đổi xoạch thành tươi cười rồi.

Cảnh Trí Thành là người lớn nhất trong nhà, dĩ nhiên cũng không thể thất lễ được, khi thấy túi to túi nhỏ mà Giang Hạo mang tới, lại nhớ trong nhà không chuẩn bị gì, ông thấy rất xấu hổ: “Các bác chỉ là lo cho Tâm Duy, cháu tới chơi thôi là được rồi, sao còn mang nhiều thứ vậy chứ...? Cảnh Thượng, mau mau mau, vào bếp nấu nước pha trà cho Giang Hạo đi, lấy lọ trà Long Tỉnh Tây Hồ tốt nhất ấy”

Cảnh Thượng xụ mặt, càng thêm buồn bực, anh thoáng nhìn Kiều Tâm Duy với vẻ cay đắng, thế này là mất cô thật rội.

Tục ngữ nói rõ đúng, mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng thích, huống chi là kiểu con rể như Giang Hạo, chẳng những có được điều kiện nhan sắc cực tốt mà lại còn lễ phép, trước đã đủ để thu phục được lòng của mẹ vợ rồi.

Ấn tượng đầu tiên đã tốt thì chuyện tiếp theo cũng dễ dàng hơn.

Trên bàn cơm, Giang Hạo và Kiều Tâm Duy ngồi sát nhau, Cảnh Trí Thành và Hạng Linh ngồi đối diện, Cảnh Thượng thành tiểu nhị bưng trà rót nước, đây là lần đầu tiên họ gặp phải trường hợp kiểu này.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Chương 27: Mồm mép dẻo quẹo của giang hạo
Cảnh Trí Thành lên tiếng hỏi trước: “Các con quen nhau bao lâu rồi? Nghe Tâm Duy nói là đồng nghiệp của nó làm mái cho hai đứa à?”

Giang Hạo gật đầu: “Vợ bạn nối khố của cháu là đồng nghiệp với Tâm Duy, trước đây không lâu đã giới thiệu chúng cháu với nhau... Chắc khoảng hai tuần ạ”

Hai người già nhìn nhau, mới quen hai tuần mà đã chạy đi đăng ký kết hôn rồi?!

Hạng Linh lo lắng nhiều hơn vui mừng, bà cười gượng nói: “Ha ha, hai đứa mới quen nhau không lâu mà... Tâm Duy, sao con không nói với người nhà một tiếng? Mẹ con là người không nói đạo lý như thế à? Con đưa Giang Hạo đến cho ba mẹ gặp thử thì có làm sao? Con bé này đúng là xúc động quá, từ nhỏ đến lớn đều như thế?

Kiều Tâm Duy cúi đầu thầm nghĩ, còn không phải mẹ giục trên giục dưới con mau tìm một người đàn ông để kết hồn à? Tuy là nghĩ thế, nhưng trước mặt mọi người, cô cũng không phản bác lại gì, đây là sự tôn trọng mẹ mình.

Dưới bàn ăn, Giang Hạo nhẹ nhàng cầm tay cô, chủ động hướng câu chuyện về mình: “Bác gái, bác đừng trách Tâm Duy, là do cháu quá nóng vội” Anh vừa tự nhiên mà lại thâm tình quay sang nhìn cô, rồi mới nói tiếp: “Thật không dám giấu giếm gì, gia đình cháu khá gấp gáp, lúc trước đã xem mắt khá nhiều cô gái rồi. Cháu cảm thấy Tâm Duy chính là người mình tìm kiếm, nếu đã gặp thì không thể buông tay, tránh cho cô ấy chạy mất.”

Kiều Tâm Duy ngơ ngác nhìn anh, đúng là nổi hết cả da gà mà, không nhận ra người đàn ông này lại biết ăn nói như thế.

Cảnh Thượng cười khẽ, hừ nhẹ: “Mồm mép dẻo quẹo”

Cảnh Trí Thành trừng sang, dùng ánh mắt cảnh cáo con trai câm miệng.

Hạng Linh cũng là phụ nữ, phụ nữ thì thích nghe lời ngon tiếng ngọt, mặc kệ là đã bao tuổi. Bà vừa nghe mấy lời này của Giang Hạo thì mặt lại rộ nụ cười xán lạn: “Ha ha ha, được được, sau này Tâm Duy của các bác có thể giao cho cháu rồi”

Cảnh Thượng thấy rất bực bội, cũng nóng vội: “Mẹ, mẹ còn chưa biết điều kiện nhà anh ta thế nào mà đã an tâm rồi? Mẹ đồng ý nhưng còn con thì không!”

“Ở đây không tới phiên con nói chuyện.” Cảnh Trí Thành lấy khuỷu tay huých vào Cảnh Thượng: “Tâm Duy muốn kết hôn còn phải có con đồng ý nữa à? Ba mẹ đồng ý là được rồi? Khó lắm Tâm Duy mới tìm được nơi chốn, thế này Cảnh Thượng chỉ phải hết hy vọng, vậy ông cũng yên tâm rồi.

Giang Hạo là người nhạy cảm, từ lúc vào cửa đã đối mặt với ánh mắt đầu tiên của Cảnh Thượng, anh nhận ra ý thù địch rõ ràng của đối phương. Mà nguyên nhân duy nhất để Cảnh Thượng thù địch với mình, chính là Kiểu Tâm Duy. Nhưng anh không cần phải để ý tới Cảnh Thượng, mục đích của anh hôm nay là giải quyết chuyện ba mẹ Kiều Tâm Duy.

“Bác trai bác gái, cám ơn hai bác đã đồng ý, xin hai người yên tâm, cháu là con trai độc nhất, đám hỏi, hôn lễ, tiệc rượu, những cái người khác có thì chúng cháu cũng sẽ không bỏ sót, hai bác có yêu cầu gì thì cứ việc nói ạ”

Hạng Linh cảm động: “Sao còn gọi chúng ta là bác trai bác gái hả, Giang Hạo, chúng ta chỉ có một yêu cầu thôi, là con phải đối xử thật tốt với con gái của mẹ”

Giang Hạo vỗ ngực bảo đảm: “Phải thế rồi, xin hai người yên tâm, ba, mẹ”

***

Con rể gặp mẹ vợ trăm điều thuận lợi, nhưng con dâu gặp ba mẹ chồng lại là tình cảnh hoàn toàn trái ngược.

Mới sáng sớm, Lâm Thái m đã lượn tới lượn lại trong phòng khách, từ sau khi Giang Hạo khai báo lại tình trạng kết hôn và điều kiện của con dấu, bà đã rầu rĩ đến mức không chợp được mắt.

“Ông nói thử xem, nói thử xem, ông già, ông nói thật đi, Giang Hạo làm vậy là sao? Cái cô Kiểu Tâm Duy này có chỗ nào tốt hơn Kỷ San San chứ? Một người làm công bình thường, tốt nghiệp đại học khoa chính quy mà thôi, kiếm bừa trên đường là có cả đống, so với mấy cô gái mà em giới thiệu cho Giang Hạo thì kém mọi mặt! Ông nói xem có phải đầu con trai mình bị cửa kẹp rồi không, sao chọn tới chọn lui lại chọn phải đứa kém nhất thế?! Nó lại còn tiền trảm hậu tấu đi đăng ký kết hôn, tức chết tôi, đúng là là tức chết tôi mà!”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Chương 28: Thủ trưởng hay thay đổi
Giang Chí Trung lại không kích động như vậy, bình tĩnh nói: “Được rồi, dù sao ván cũng đã đóng thuyền rồi”

Lâm Thái m tức giận đến sắp bật khóc, sống hơn nửa đời đều thuận lợi, không ngờ trong chuyện hôn nhân đại sự của con trai lại gặp phải cái hố lớn thế này: “Ván đã đóng thuyền cái gì, chuyện này chưa xong đâu, tôi quyết không đồng ý. Kết hôn thì có thể ly hôn, có thể ly hôn...” Mắt bà khẽ xao động, hỏi: “Ông già, con trai có thể ly hôn không?”

Giang Chí Trung nhìn sang bà, cực kỳ nghiêm túc hỏi ngược lại: “Bà có từng nghe những người như bọn tôi có ai ly hôn chưa?”

Lâm Thái m lắc đầu, chưa từng nghe nói ly hôn, nhưng thật ra nghe nói nuôi vợ bé, bao tình nhân ở ngoài thì rất nhiều, cũng từng nghe kha khá chuyện hai vợ chồng lén lút ai lo phận nấy.

Đang rầu rĩ, ngoài của bỗng nhiên có tiếng ô tô, hai người già liếc nhau, là Giang Hạo đã về. Lầm Thái m lập tức ngồi xuống như không có việc gì, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Đây là lần đầu tiên Kiều Tâm Duy bước vào cửa lớn nhà họ Giang, vị trí yên tĩnh tốt nhất, biệt thự sang trọng bậc nhất, cô biết điều kiện của Giang Hạo tốt, nhưng hoàn toàn không ngờ gia đình anh lại là nhà giàu sang quyền thế.

“Lát nữa vào em cứ gọi thẳng ba mẹ, chào hỏi xong rồi thì không cần phải nói gì cả” Trước khi vào nhà, Giang Hạo nhắc: “Mọi chuyện cứ để tôi lo”

Kiều Tâm Duy thấy là lạ, có cảm giác bức bối khó tả, nhưng thấy dáng vẻ nghiêm trang của Giang Hạo, cổ cũng không hỏi nhiều: “Dạ, được”

Thế gia quân nhân, cái gì cũng uy nghiêm, ngay cả trang trí trong nhà cũng lấy sự cứng cáp làm chủ đạo. Mà những chỗ nhỏ như cửa sổ và khúc quanh được điểm xuyết bằng những vật mềm mại đã trung hòa tổng thể cứng cáp, lại vừa thể hiện sự khéo léo của nữ chủ nhân. Đáng nhắc tới nhất là, trong nhà gần như không nhiễm một hạt bụi nào, phòng khách rộng rãi hứng lấy ánh sáng tuyệt vời, sáng sủa sạch sẽ, nội thất sắp xếp gọn ghẽ ngăn nắp.

Kiều Tâm Duy chợt cảm thấy tầng tầng áp lực đang đè lên mình, không thể nói là may mắn, chỉ cảm thấy nếu Giang Hạo sinh ra trong một gia đình bình thường thì cô sẽ thoải mái hơn nhiều.

“Ba, mẹ, bọn con về rồi” Giang Hạo nắm tay Kiều Tâm Duy vào nhà: “Đây là Kiều Tâm Duy”

Kiều Tâm Duy hơi mỉm cười, lễ phép khom người chào: “Ba, mẹ, con chào ba mẹ”

Lâm Thái m ngẩng đầu liếc xéo, rốt cuộc cũng gặp được cô con dâu này, gương mặt cũng khá xinh xắn nhưng quá gầy, mông không có thịt, không thể nào bì được với những tiểu thư khuê các bà ngàn chọn vạn tuyển kia. Bà không đáp lại mà quay sang hỏi Giang Hạo: “A Hạo, không có cửa nào để thay đổi được à?”

Kiều Tâm Duy hơi sững ra, tuy đã chuẩn bị tâm lý sẵn, nhưng lực sát thương lại lớn hơn cô nghĩ nhiều quá. Chỉ vừa vào cửa, nói câu đầu tiên thôi, vậy mà cô đã thấy như có một chậu nước lạnh hắt thẳng vào đầu mình.

Trái lại Giang Hạo lại tỏ vẻ thản nhiên, bỏ qua đề tài của mẹ, nói thẳng: “Mẹ, sau này đừng sắp xếp tiệc cho con, hôn lễ cứ giao hết cho công ty tổ chức sự kiện, ba mẹ chỉ cần cung cấp danh sách khách mời là được. Sau khi kết hồn chúng con sẽ dọn ra ngoài ở, con tin là không lâu sau ba mẹ có thể ôm cháu trai rồi”

Nghe xong, Lâm Thái m vừa định trách mắng, Giang Chí Trung đã hừ lạnh trước tiên: “Thằng mất dạy, kết hôn mà dễ dàng như vậy hả?”

Giang Hạo đáp như lẽ đương nhiên: “Như ba thấy đó, đúng là dễ vậy đấy”

“Mày... Mày coi như tao chết rồi đúng không?” Giang Chí Trung vẫn luôn rất bình tĩnh đột nhiên đứng dậy chất vấn: “Mày kết hôn mà không cần ba mẹ đồng ý? Mày có còn coi hai ông bà già này là ba mẹ nữa không?”

“Ba, cho dù ba mẹ không đồng ý thì chúng con cũng đã đăng ký kết hôn rồi, con không định ly hôn, hai người thích cũng được, không thích cũng vẫn thế, con dâu cứ là cô ấy. Không phải con kết hôn nhanh chóng như mong muốn của hai người à, con không muốn mỗi lần về đến nhà thì đề tài cứ luôn xoay quanh chuyện xem mắt nữa.”

Giang Hạo nói với giọng lạnh bằng mà nghiêm túc, Kiều Tâm Duy hít một hơi lạnh, cứng họng thoáng nhìn qua Giang Hạo. Cô ngơ luôn, người đang nói chuyện bây giờ với người đến nhà mình là cùng một người à? Hôm đó anh còn xin lỗi một cách nhã nhặn lễ phép, bây giờ ở trước mặt ba mẹ mình thì lại cứng cỏi gan lì như thế, bày thẳng ra cái vẻ “chuyện của con, ba mẹ đừng đụng vào”. Đối với ba mẹ mình mà anh còn như thế, vậy đối xử với người khác sao lại thật lòng được:Nỗi khổ tâm mà Lâm Thái m nhẫn nhịn hai ngày nay chỉ có thể nuốt hết vào bụng, vốn tưởng hôm nay gặp mặt còn có thể ra oai phủ đầu với Kiều Tâm Duy, nào ngờ đứa con trai này của bà lại bảo vệ cô gái đó tốt như vậy. Nó nào phải tới đây mong họ tha thứ và đồng ý chứ, nó chỉ tới để thông báo thôi.

Bà vịn Giang Chí Trung, nản lòng thoái chí nói: “Bỏ đi ông già, tôi đã nói với nó những lời này hai ngày rồi... Con trai, chuyện của con sau này chúng ta sẽ không quan tâm nữa, cũng không quan tâm nổi, hy vọng con đừng hối hận vì quyết định ngày hôm nay”

Lần đầu tiên bước vào nhà họ Giang, Kiều Tâm Duy đã nhở kỹ những lời này của mẹ Giang, còn nhớ rõ những lời từ đầu đến cuối. Mặc kệ là gia đình nào, mặc kệ là thân phận gì, tấm lòng của người làm cha mẹ đều giống nhau, cô không hiểu tại sao Giang Hạo lại không thể giải thích đàng hoàng một chút với ba mẹ mình như giải thích cho ba mẹ cô, làm căng như vậy tốt lắm sao?!

*

*

*

“Nếu là con gái nuôi hơn hai mươi năm giấu tôi đi đăng ký kết hôn với người khác, thì tôi cũng đánh”

Những lời này là do Giang Hạo nói, anh có thể thấu hiểu mẹ cô, tại sao lại không thể hiểu cho mẹ mình một chút?

Kiều Tâm Duy rất ngạc nhiên.

Từ nhà họ Giang ra, vẻ mặt của Giang Hạo càng thêm nghiêm túc, anh nhìn thẳng phía trước để lái xe, đôi mắt sâu thẳm thoáng như một đầm nước, trầm lắng và rất phức tạp.

Theo lời Giang Hạo, Kiều Tâm Duy thật sự chỉ ở nhà họ Giang chào hỏi được đúng một câu, sau đó không chen vào được gì. Có nghĩ, gia đình như họ hẳn là hy vọng có thể tìm một người con dâu môn đăng hộ đối. Chắc chắn hai người lớn không hài lòng về cô con dấu xuất thân bình thường này.

Bởi vì biết điều này và cũng hiểu được, thế nên cô cũng chẳng nói gì cả.

Tiếng chuông di động vang lên đánh vỡ sự yên tĩnh trong xe, Kiều Tâm Duy vừa lấy điện thoại ra nhìn thì tim run lên. Tuy chỉ là một dãy số, nhưng cô đã quá quen thuộc với tổ hợp này, tựa như dấu ấn khắc sâu vào lòng.

Đó là số của Kỷ Tiểu Hải.

“Sao không nghe máy? Là ai gọi thế?” Thấy điện thoại vẫn vang mãi, Giang Hạo thắc mắc.

“Không ai cả, là số lạ” Kiều Tâm Duy do dự nhưng vẫn nhấn nghe máy, cô không muốn để Giang Hạo hiểu lầm: “Alo, ai vậy?”

“Tâm Duy, là anh.”

Giọng nói của Kỷ Tiểu Hải nghe rất tang thương, hình như còn vương men say. Kiều Tâm Duy chuyển điện thoại sang phía cách xa Giang Hạo, nắm chặt: “Ừ, tìm tôi có chuyện gì không?” Cô bình tĩnh hỏi.

“Tâm Duy, anh không chịu nổi, anh thật sự không chịu nổi nữa rồi” Kỷ Tiểu Hải bắt đầu lải nhải: “Tôn Dung Tuyên chính là một kẻ được voi đòi tiền không biết thỏa mãn, sau khi kết hôn, cô ta đã hoàn toàn bộc lộ bộ mặt nham hiểm, thứ đàn bà ích kỷ. Cô ta vốn dĩ không yêu anh, cô ta chỉ yêu bản thân mình thôi.”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Chương 29: Đưa em đi cùng
Kiều Tâm Duy nhìn về trước như không có chuyện gì, giọng rất bình tĩnh: “Chuyện này... anh không nên nói với tôi.”

Tuy nhiên, Kỷ Tiểu Hải như không nghe thấy, tiếp tục oán trách: Em không biết đâu, sau khi kết hôn, anh chưa từng được ăn một bát cơm nóng, nhà lúc nào cũng bẩn thỉu, mẹ anh còn phải tới dọn dẹp nhà cửa. Bà không chịu nổi mới nói cô ta mấy câu, thế mà bị cô ta quát lại, anh chưa từng thấy người đàn bà nào mất dạy mất nết như vậy. Tâm Duy, em vốn không thể tưởng tượng được cuộc sống của anh đâu, lúc còn con cô ta giận dỗi thì anh nhường nhịn cô ta đủ điều, con mất rồi mà cô ta vẫn làm khó dễ đủ kiểu, anh về nhà muộn mười lăm phút là cô ta ngửi anh như chó ngửi. Tâm Duy, cứu anh với, xin em cứu anh với, anh không thể tiếp tục cuộc sống này nữa rồi, nếu còn tiếp tục nữa chắc anh sẽ bị cô ta ép chết mất.”

Kiều Tâm Duy thật sự không muốn nghe tiếp nữa, cắt ngang lời anh ta: “Tôi sắp kết hôn rồi.”

Giấy sau đó, Kỷ Tiểu Hải ở đầu bên kia điện thoại im bặt, cô có thể nghe thấy tiếng nấc nghẹn ngào mà anh ta đang đè nén.

Nhưng mà chẳng còn chút quan hệ gì với cô nữa.

Trong lúc không biết gì, Giang Hạo đã dừng xe trước một khách sạn năm sao, anh phải vẫy tay hai ba cái cô mới có phản ứng: “Á? Sao vậy?”

“Câu này phải là tôi hỏi em mới đúng, em làm sao vậy? Điện thoại của ai thế?”

“Một người bạn cũ thôi”

Giang Hạo thở dài rồi lắc đầu, trước mắt anh vẫn chưa thấy hứng thú với chuyện của cô, chỉ cần sau này cô không gây phiền phức cho anh là được: “Xuống xe đi, cùng ăn cơm với hai vợ chồng Vân Thanh và Nguyễn Tấn, chắc họ còn đang trên đường đến đây, chúng mình tới hơi sớm, vào trong đợi trước vậy?”

“Da.”

Cuộc sống chính là như vậy, không phải thiếu đi ai đó thì không sống tiếp được nữa, cô đã từng cho rằng mất đi Kỷ Tiểu Hải chẳng khác nào mất hết tất cả, sau này ở bên ai cũng không sao hết. Nhưng hôm nay, nghe Kỷ Tiểu Hải tố đủ loại chuyện xấu của Tổn Dung Tuyên trong điện thoại, cô bỗng cảm thấy mình rất may mắn, may mắn là cổ rút ra sớm, may mắn là mình có thể gặp được Giang Hạo.Giang Hạo đi trước, bóng dáng cao lớn, bờ vai dày rộng, đây đều là những điều cô cần, cô chạy lên vài bước, chủ động kéo tay anh: “Đưa tôi đi cùng có được không?”

Giang Hạo quay lại nhìn cô, cười nói: “Chắc chắn là được rồi.”

Vào khách sạn, đến trước quầy lễ tân thì có phục vụ chủ động đưa họ đến phòng VIP đã đặt trước, người đặt phòng là Nguyễn Tấn.

Trần Kinh Nghiệp và Vận Thanh đến ngay sau đó, Vân Thanh kéo Tâm Duy cùng ngồi xuống, thân mật nói: “Tốt quá rồi, sau này mọi người tụ tập liên hoan với nhau cũng náo nhiệt hơn nhiều, Trần Kinh Nghiệp sẽ không thể nói là đàn ông tụ tập, phụ nữ không thể tham dự nữa”

“Còn có Nguyễn Tấn mà, đám đàn ông tụ tập vẫn không thiếu được” Trần Kinh Nghiệp quay lại nhìn Giang Hạo: “A Hạo, cậu nói xem?”

Giang Hạo giơ tay tán thành: “Tụ họp gia đình là tụ họp gia đình, đàn ông tụ tập là đàn ông tụ tập, sau này các em cũng có thể có cuộc tụ họp của phụ nữ, tôi sẽ không tham dự.”

Vân Thanh cười đùa nói: “Được đó, vậy bảo Nguyễn Tấn cũng mau tìm một cô đi, ba người phụ nữ cùng diễn một VỞ, nội dung là về đàn ông các anh, xem xem các anh có dám đối xử không tốt với bọn tôi không?”

Nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo xuất hiện, cửa phòng VIP vừa mở ra, phục vụ đứng cạnh cửa cúi người lễ phép mời: “Tổng Giám đốc Nguyễn, mời vào trong

Ánh mắt của mọi người dồn về phía cửa, thấy xuất hiện ở cửa không chỉ có mình Nguyễn Tấn, còn có một người đẹp trẻ trung, cô ấy khoác tay Nguyễn Tấn, trông khá nhỏ tuổi, khi cười sẽ có hạt gạo be bé hai bên khóe miệng, trông như chim sẻ nhỏ nép vào người.

Trần Kính Nghiệp: “Ủi chà, người phụ nữ thứ ba đã tới rồi kìa”
 

Bình luận facebook

Top Bottom