phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Chương 20: Mạo Hiểm
“Mạo hiểm thật à?” Vân Thanh kích động đứng bật dậy, bây giờ cô nàng rất hưng phấn: “Vậy mời Tổng Giám đốc Nguyễn nhà chúng ta mới một cô gái độc thân đi sang phòng bên cạnh ở

riêng hai mươi phút, đồng thời lúc đi ra phải ướt - người” Cô nàng nâng giọng nhấn mạnh hai chữ cuối, không chơi mạnh tay thì sao gọi là mạo hiểm được chứ.

Mọi người nghe nhầm “ướt người” thành “thất thân”.

Nguyễn Tấn choáng váng, đây đúng là đại mạo hiểm, anh thà uống rượu còn hơn: “Tôi chọn uống rượu”

Ai ngờ Vân Thanh lại cướp ly rượu trong tay anh: “Không được, lúc nãy anh chọn mạo hiểm rồi, không thể cứ thấy độ khó của mạo hiểm thì đòi đổi ý được, mọi người nói xem có đúng không?”

“Làm thất thần, làm thất thân, làm thất thân.” Mọi người vỗ tay khen hay đề nghị mờ ám này của Văn Thanh. Nguyễn Tấn thấy vậy cũng biết là không thể từ chối, anh tức giận nhìn Vân Thanh, cô nàng này bị Trần Kính Nghiệp chiều hư rồi.


Vân Thanh cười giục: “Mau chọn đi, Tổng Giám đốc Nguyễn”

Trần Kính Nghiệp, Nguyễn Tấn, Giang Hạo chơi với nhau từ hồi mặc tã, bây giờ Trần Kinh Nghiệp đã có gia đình, Giang Hạo đi xem mắt, chỉ có Nguyễn Tấn là vẫn còn chậm chạp chưa có ý tìm bạn gái. Vấn Thanh từng nghĩ đến chuyện tác hợp Kiều Tâm Duy với Nguyễn Tân, nhưng Tổng Giám đốc Nguyễn nhà chúng ta lại bảo rằng, anh đang hưởng thụ cuộc sống độc thân, không muốn làm hại con gái nhà lành.

Trong mắt Vân Thanh, đây là cách từ chối uyển chuyển của Nguyễn Tấn, nếu người ta đã không có ý thì cô cũng không thể ép duyên được.

Thế nên hôm nay cô nàng mới dùng chiêu này, muốn thử xem Tổng Giám đốc Nguyễn đàng hoàng nghiêm túc ngày thường có quá đà không.

Nữ độc thân trong phòng làm việc có hai người, là Tiếu Mật và Kiều Tâm Duy, nói không chừng cũng có thể ghép được một đôi. Lúc này Kiều Tâm Duy đang ngồi trong góc chơi game, không để ý đến chỗ họ, xem ra người được chọn hẳn là Tiếu Mật.

Tiếu Mật tự tin đứng dậy, gương mặt đỏ bừng vì uống rượu, cô nàng lảo đảo mấy bước, một hồi sau mới tới cạnh Nguyễn Tấn: “Tổng Giám đốc Nguyễn, người ta còn độc thân nè”

Cô gái này chủ động quá, buông thả ghê, đôi mắt còn phóng điện như muốn nói: Ai ôi, đừng nói cho mọi người biết là anh thích thầm tôi nha.

Nguyễn Tấn hơi ngại, loại hình “tự kỷ” như Tiếu Mật không phải là gu của anh.

“Kiều Tâm Duy” Anh chỉ: “Tôi chọn Kiều Tâm Duy.”

Kiều Tâm Duy nghe thấy tên mình thì ngẩng đầu, ngơ ngác: “Hả?”

Không đợi mọi người tỉnh táo, Nguyễn Tấn đã bước tới kéo Kiểu Tâm Duy ra ngoài.

Vừa hay anh cũng muốn tỏ tình với cô trong đêm nay.

Tiếu Mật thất vọng, mọi người vội ùa ra ngoài xem kịch hay, thầy Nguyễn Tấn kéo Kiều Tâm Duy vào phòng trống cạnh, đóng sầm cửa lại.

Vân Thanh thầm khen hay, hà hà, Nguyễn Tấn này bảo mình không có ý gì với Tâm Duy, xem ra là nói một đằng làm một nẻo mà. May mà Tâm Duy không để ý Giang Hạo, nếu không sẽ tông xe nhau mất. Cô vỗ tay: “Được rồi, được rồi, trợ lý Mã tính giờ đi, hai mươi phút sau báo giờ, chúng ta chơi tiếp”

Phòng bên cạnh, hiệu quả cách âm của KTV Tiền Quỹ rất tốt, vừa đóng cửa lại là đã ngăn cách thế giới ồn ào huyên náo ngoài kia với trong này. Phòng không quá tối, trên quầy bar còn có đèn vàng nhỏ, không quá sáng như vẫn có thể nhìn thấy được.

Kiều Tâm Duy thắc mắc hỏi: “Sao thế? Có chuyện gì vậy?”

Không biết là vì uống rượu hay lòng kích động mà Nguyễn Tấn thấy mặt mình nóng bừng, một thằng đàn ông hơn ba mươi tuổi lại ngại ngùng trước mặt cô gái mình thích: “Vân Thanh bảo tôi đưa một cô gái độc thân sang phòng riêng để nói chuyện hai mươi phút, lúc đi ra ngoài phải thất thần” Anh nói vậy.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Chương 21: Cô không còn là cô gái độc thân nữa rồi
“Thất... thất thân?” Kiểu Tâm Duy ôm ngực, lùi về sau mấy bước: “Không cần chơi lớn vậy đâu nhỉ, haha” Tấm thân xử nữ đã giữ hơn hai mươi ba năm trước khi cưới này lại mất trong tay người không phải chồng mình? Dù có chết cô cũng không đồng ý đầu.

Nhìn dáng vẻ cười còn xấu hơn cả khóc của cô, Nguyễn Tấn lúng túng nói: “Đùa thôi, tôi không phải loại người như vậy?

Kiều Tâm Duy thở phào: “Cũng được, xem ra mọi người chơi rất vui vẻ, không ngờ Tổng Giám đốc Nguyễn lại hiền hòa như vậy, theo cấp trên như anh, chúng tôi cũng sẽ cố gắng làm việc gấp bội. Tổng Giám đốc Nguyễn, tới ghế sofa nghỉ ngơi chút đi”

“Được.” Nguyễn Tân gật đầu, nãy giờ chơi đùa quá mức nên khi yên tĩnh lại, anh thấy đầu óc không được ổn lắm, ngay cả bước chân cũng trở nên loạng choạng, anh ngồi xuống sofa, cần nghỉ ngơi một chút.

Mỗi phòng ở đây đều có nước nóng, Kiều Tâm Duy đi tới quầy bar, đổ nước ấm vào hai ly thủy tinh.

Nguyễn Tấn ngồi trên sofa, dù mơ màng nhưng vẫn nhìn thấy Kiều Tâm Duy đang được ánh đèn vàng bao bọc, mà ngay cả anh cũng không biết ánh mắt mình lúc này đã dịu dàng nhường nào.

“Tổng Giám đốc Nguyễn, uống chút nước ấm đi”

“Ở đây có lá trà không? Tôi muốn giải rượu.” Dù chưa say, nhưng anh không muốn để Kiểu Tâm Duy nghĩ những lời tiếp sau đây là lời nói lúc say rượu.

“Uống trà không giải rượu được, đó là suy nghĩ sai lầm, hơn nữa một vài thành phần trong lá trà sẽ có phản ứng xấu với cồn, có hại tới sức khỏe, chẳng bằng uống nước ấm đi”

“Thế à? Cũng được” Khóe môi Nguyễn Tấn hơi nhếch lên, anh đã tham gia rất nhiều bữa tiệc, uống say rồi ngủ ở phòng khách rồi bừng tỉnh vì lạnh là chuyện thường, mỗi lần như thế, anh đều rất hi vọng bên cạnh mình có một ai đó.

Giống như bây giờ, ánh đèn ấm áp, lời nhắc tri kỉ, chăm sóc đúng lúc, không có gì hạnh phúc hơn như thế này cả.

Kiều Tâm Duy bưng nước ấm tới, ngồi xuống ghế: “Tổng Giám đốc Nguyễn, tửu lượng của anh tốt thật, tôi không thể uống được rượu nên trò nào liên quan đến rượu thì tôi né hết.”

“Nếu không phải họ bắt chơi chung thì tôi cũng không tham gia, trò này quá đáng lắm rồi” Nguyễn Tấn uống một hợp nước ấm, cảm thấy dạ dày ấm áp, lòng cũng ấm hơn: “Tâm Duy..” Anh nhìn cô một lúc: “Em tới công ty hơn nửa năm rồi nhỉ?”

“Vâng, nửa năm trước anh thuế tối vào”

“Ừ, khi đó em mặc đồ công sở màu đen, nếu không nhìn CV thì tôi còn tưởng nhầm là thím nào, lúc đó tôi còn nghĩ, thím à, đây là chỗ tuyển sinh viên khóa này, thím tới nhầm chỗ rồi.”

Sự hài hước của Nguyễn Tấn chọc cho Kiều Tâm Duy bật cười: “Vậy à? Đó là đồ công sở tôi cố ý mua cho đợt tuyển dụng đó” Cổ nâng mặt, thở dài: “Ôi, buồn quá, buồn quá!”.

“Haha, bây giờ thì khác rồi, em biết ăn mặc, xinh đẹp hơn, còn độc lập, làm việc hiệu quả, tôi rất yên tâm khi giao việc cho em”

“Cảm ơn Tổng Giám đốc Nguyễn đã khen ngợi.”

Nguyễn Tấn ngồi gần hơn, thấy khoảng cách vừa phải thì bảo: “Tâm Duy, bây giờ không phải là giờ làm việc, lúc làm việc em gọi tôi là sếp, sau khi tan làm, em đừng gọi tôi là Tổng Giám đốc Nguyễn nữa, chúng ta... tôi và các đồng nghiệp đều là bạn bè cả” Anh dừng lại giữa chừng, thật ra anh rất muốn nói, thật ra chúng ta có thể làm bạn với nhau, tôi còn hi vọng chúng ta có thể làm người yêu nữa.
Tiếc là Kiểu Tâm Duy không phải con giun trong lòng anh, chỉ có thể nghe ra được một ý nhỏ trong những lời đấy: “Ồ, tôi biết, cho nên dù có khổ cỡ mấy mọi người vẫn đi theo anh, tôi cảm thấy rất vinh hạnh vì vừa ra trường đã gặp được ông sếp tốt như thế. Tôi nói thật lòng đấy, anh đừng nghĩ là tối nịnh nhé?

Nguyễn Tấn cười cười, cảm thấy bất đắc dĩ không thôi, anh chỉ là một ông sếp tốt, chỉ vậy mà thôi.

Lúc này có người đẩy cửa vào, Vân Thanh dẫn Trần Kính Nghiệp vào theo: “À, anh em tốt của các anh ở đây... Nguyễn Tân, hai lão gia này tới tìm anh đấy”

Kiểu Tâm Duy quay lại nhìn, ngoài Vân Thanh và Trần Kinh Nghiệp thì còn có cả Giang Hạo nữa, cô chợt thấy lo lång.

Giang Hạo ngạc nhiên một hồi, sau đó lại trở nên nghiêm túc, trong phòng này chỉ có mỗi Nguyễn Tấn và Kiều Tâm Duy, ánh đèn không mấy sáng sủa mà hai người còn ngồi gần nhau như vậy.

Trần Kinh Nghiệp huýt sáo trêu: “Xem ra chúng ta tới không đúng lúc, làm phiền Tổng Giám đốc Nguyễn rồi” Anh còn cố ý kéo Giang Hạo, làm bộ như muốn đóng cửa: “Đi thôi, chúng ta sang phòng bên cạnh chơi với mọi người”

Giang Hạo đen mặt, lạnh giọng nói: “Không quen ai bên kia, tôi không sang đâu” Nói rồi, anh đi thẳng vào trong, ngồi cạnh Kiều Tâm Duy.

Khoảng cách của anh với cô còn gần hơn cả khoảng cách giữa cô và Nguyễn Tấn.

Kiều Tâm Duy căng thẳng, lúc nãy Giang Hạo đứng ở cửa nên cô không thấy vẻ mặt của anh, bây giờ ở gần như vậy, đương nhiên là cô trông thấy anh khó chịu rồi. Nhưng cô nên giải thích tình huống này kiểu gì đây? Cô với Nguyễn Tấn nào có xảy ra chuyện gì đâu.

Nguyễn Tấn cũng thấy ngại, đang định tỏ tình thì lại bị quấy rầy.

Vân Thanh giải thích: “Chúng tôi đang chơi trò nói thật hay mạo hiểm, Nguyễn Tấn đồng ý đưa một cô gái độc thân ra ngoài nói chuyện riêng nên kéo Kiều Tâm Duy đi. Ba người các anh cần nói chuyện riêng à? Tâm Duy, chúng ta sang phòng bên cạnh chơi đi”

“À, được” Kiều Tâm Duy hi vọng mình có thể đi cho nhanh cho rồi.

Nhưng người nói vô tâm, người nghe lại để ý, Giang Hạo khoác vai kéo cổ ngồi xuống, anh nói: “Tôi đến rồi mà em còn định đi đâu?... Tôi phải tuyên bố một chuyện, tôi đã đăng ký kết hôn với người này rồi, cô ấy không còn độc thân nữa, cho nên Nguyễn Tấn à, cậu kéo nhầm người rồi”

Vân Thanh, Trần Kinh Nghiệp và Nguyễn Tấn nghe vậy thì trợn hai mắt, nhìn hai người với vẻ khó tin.

Giang Hạo lại rất ung dung, cười bảo: “Chuyện mấy ngày trước thôi, không phải tôi muốn giấu mà vì chuyện Mỹ Liên xảy ra đột ngột quá, hôm nay tôi định nói chuyện này cho các cậu” Anh quay lại nhìn Kiều Tâm Duy với đội mắt sâu thẳm, giọng nói mang theo sự yêu chiều và trách cứ: “Em cũng thật là, sao không nói cho mọi người biết chứ? Người khác thì thôi, sao ngay cả Vân Thanh cũng giấu vậy?”

Vân Thanh lại rất vui vẻ: “Hay lắm, Kiều Tâm Duy, cậu giỏi lắm, chuyện lớn vậy mà dám giấu, mình là bà mai của hai người đấy”

“Hôm đó anh ấy vừa nhận điện thoại thì đi ngay, chẳng có tin tức nào hết, mình nói với cậu kiểu gì bây giờ?”

“Ha ha, nếu cậu nói sớm thì Nguyễn Tân sẽ không kéo cậu đi rồi, đúng là tốt thật, mình cảm thấy hai người rất xứng. Chồng à, anh nói đúng không?”

Trần Kính Nghiệp cũng rất bất ngờ, theo như anh biết, Giang Hạo chỉ có hảo cảm với Kiều Tâm Duy mà thôi, còn chưa đến mức muốn kết hôn, nhưng bạn tốt tạm biệt cuộc sống độc thân là chuyện tốt: “Giang Hạo, cậu nhanh thật đấy, chúc mừng chúc mừng, giờ chỉ còn mỗi Nguyễn Tấn thôi. Tổng Giám đốc Nguyễn, cậu phải cố lên đấy!”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Chương 22: Vợ yêu
May mà phòng không quá sáng, nếu không gương mặt cứng đờ của Nguyễn Tấn sẽ bị lộ ngay lập tức. Trước giờ anh chưa từng thấy cái tính cẩn thận của mình có lỗi gì, nhưng bây giờ, anh chỉ muốn tát mình hai cái thật mạnh cho bõ.

Anh nhìn Giang Hạo, nụ cười nhàn nhạt xuất hiện trên gương mặt lạnh lùng, lại nhìn sang Kiều Tâm Duy vừa thở phào sau căng thẳng, sao hôn nhân của hai người lại chớp nhoáng được như vậy chứ??? Họ có đủ thời gian để tìm hiểu nhau à? Ha ha, hôn nhân không phải công việc, chẳng cần phải chuẩn bị gì cả, chỉ cần một người cần cưới và một người cần gả là thành chuyện.

Tiếc là khi anh hiểu rõ điều này thì đã quá muộn rồi.

Giang Hạo tùy ý ôm vai Kiều Tâm Duy nói: “Vân Thanh, Nguyễn Tấn, sau này nhờ hai người chăm sóc cho Tâm Duy lúc ở công ty nhé”

Vân Thanh gật đầu cười, nhưng Nguyễn Tấn thì lại ngẩn ra trên sofa.

“Nguyễn Tấn, Nguyễn Tấn, Tổng Giám đốc Nguyễn?”

Nguyễn Tấn lấy lại tinh thần: “À, không vấn đề gì, đó là chuyện hiển nhiên rồi, Kiều Tâm Duy là nhân viên được bồi dưỡng quan trọng của công ty mà” Nói rồi, anh ngửa đầu uống cạn ly nước của mình để che giấu sự lúng túng.

Giang Hạo vuốt ve gò má của Kiều Tâm Duy, động tác mang theo chút mờ ám: “Cũng khá đấy, người hồ đồ như em mà lại trở thành nhân viên được bồi dưỡng quan trọng, tôi còn tưởng em sắp bị đuổi việc rồi đấy.”

Kiều Tâm Duy lườm anh một cái: “Tôi làm việc rất chăm chỉ, không hổ đồ chút nào hết nhé!”

Giang Hạo cười nhéo mặt cô, cô cố gắng né tay anh, cái kiểu đưa đẩy đầy mờ ám này làm người ta có cảm giác như đây là chuyện tình thú đặc biệt của hai người.

Nguyễn Tấn ngồi không yên, anh đứng dậy: “A Hạo, hiếm khi cậu rảnh, nếu đã kết hôn thì ở với vợ nhiều một chút, chúng ta còn nhiều cơ hội chơi bời với nhau. Trần Kinh Nghiệp, đi, sang phòng bên uống rượu, cậu phải báo thù giúp tôi”

Vân Thanh không nhịn được nói: “A, Nguyễn Tấn, sao anh lại bắt chồng tôi chịu tội thay vậy hả? Anh uống đi chứ, Trần Kinh Nghiệp, không được đi, Trần Kinh Nghiệp..” Vân Thanh vừa gọi vừa đuổi theo.

Cửa phòng bị đóng lại, không khí yên tĩnh khiến Kiểu Tâm Duy cảm thấy khó chịu. Giang Hạo kề sát, bờ vai cô dán vào lồng ngực anh, cô có thể cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của người kế bên.

Cô vừa quay đầu thì thấy đôi mắt sâu thẳm của Giang Hạo đang nhìn mình chằm chằm, giống như sói đang đói nhìn miếng thịt tươi vậy. Tim cô hẫng đi, vội tránh né: “Anh nhìn tôi vậy làm gì?” Má, tối với anh không quen thân tới vậy đâu!!!

“Lúc nãy... Em ở đây với Nguyễn Tấn bao lâu? Đã nói những gì?” Giọng Giang Hạo vừa trầm vừa rất mê hoặc, anh nhìn cô với ánh mắt bình tĩnh như đang xem tin tức thời sự vậy. Nhưng đã hỏi vấn đề này thì có nghĩa lòng anh không bình tĩnh được như ánh mắt.

“Chúng tôi vừa vào thôi, nói chút công việc, Tổng Giám đốc Nguyễn còn khen tôi nữa. Đúng rồi, anh nhắc tới chuyện Mỹ Liên, anh cũng biết việc đó cơ à?”

“Chuyện đó lớn như vậy, ai cũng biết mà”

Kiều Tâm Duy cảm thấy anh đang né tránh một vài chuyện quan trọng, các nhân viên cấp cao của Tập đoàn Mỹ Liên bị bắt rất nhiều, chuyện này liên quan gì mà làm anh phải biến mất ba ngày chứ?

“Giang Hạo, anh rốt cuộc là... Thủ trưởng ở đâu vậy? Cục Công an à? Hay là... Trưởng ngục?”

Giang Hạo bật cười, trong vài lần ở chung ngắn ngủi này, anh luôn bị lời nói ngây ngô của cô chọc cười. Xem ra anh không tìm nhầm người rồi, có đúng là người phụ nữ thú vị, lại còn rất ngốc nữa chứ.

“Không phải, nhưng tôi đã từng đánh ngã Cục Trưởng Cục công an và Trưởng ngục” Nhìn vẻ tò mò của cô, Giang Hạo không nói nữa: “Đi thôi, dẫn em đi chỗ khác.”

“Ơ! Đi đâu?”“Đi rồi khắc biết.”

***

Giang Hạo biết anh không phải là người có máu lãng mạn, cầu hôn hay bất ngờ gì gì đấy là thứ anh không làm được. Nhưng nếu họ đã trở thành vợ chồng hợp pháp thì phải ra dáng một chút, nhẫn kết hôn là thứ không thể thiếu được.

Anh vẫn còn có chút trách nhiệm của đàn ông đó.

Trung tâm thương mại lớn dường như luôn không có buổi đêm, ánh đèn vẫn sáng rực, tiếng người ồn ã.

Giang Hạo kéo Kiều Tâm Duy vào một tiệm trang sức, anh nói với nhân viên cửa hàng: “Chúng tôi mua nhẫn kết hôn, lấy cho tôi loại nhẫn bạch kim bình thường nhất, không nạm kim cương, không hoa văn, loại bình thường nhất đấy, cô ấy... Kiều Tâm Duy, em thích loại nào thì chọn một cái đi”

Một câu tùy ý lại khiến Kiều Tâm Duy bối rối vô cùng, có ai tặng nhẫn mà còn bắt người đó chọn không? Đây vốn là chuyện rất cảm động đó, sao vào miệng cái tên này lại trở thành một việc vô vị thế chứ?

Kiều Tâm Duy lúng túng vuốt tóc ra sau tai, cười với nhân viên bán hàng: “Tôi không biết chọn kiểu gì, cô có thể giới thiệu cho tôi vài mẫu không?”

Nhân viên cửa hàng mỉm cười như một đóa hoa: “Có có có, mời hai vị sang bên này.”

“À, được” Trong lúc xoay người, ánh mắt Kiều Tâm Duy đột nhiên lướt thấy hai bóng người quen thuộc trên tủ kính pha lê, cô bỗng quay đầu lại thì nhìn thấy Kỷ Tiểu Hải và Tôn Dung Tuyền đang đi ngang qua.

“Ông xã, anh đợi em một lát” Cô nghe Tôn Dung Tuyên vừa đuổi theo vừa gọi: “Ông xã à, em muốn bộ đồ này lâu rồi, mua nha, mua nha, được không?”

Lòng cổ ê ẩm, cứ tưởng vết thương này đã khép lại nhưng rồi nó vẫn còn đây, hai người này từng là người thân thiết nhất của cô, dù là giọng nói hay ngữ điệu đều như in khắc vào đầu.

Nhưng một lát sau, Kiều Tâm Duy xoay lại nhìn theo bóng hai người, cô ngạc nhiên, không phải Tôn Dung Tuyên mang thai à? Hẳn là phải được bốn, năm tháng rồi, sao bụng vẫn bình thường mà lại mang giày cao gót thế kia?

“Này, em nhìn gì thế? Tới đây chọn đi” Giang Hạo nói với giọng ra lệnh, anh ghét nhất là người làm việc ề à.

Kiều Tâm Duy lập tức thu hồi tầm mắt: “À, không có gì, đến đây.”

Cô hít sâu một hơi, tự nhắc mình phải thả lỏng, hôm nay cô đến mua nhẫn với chồng mình. Người mà cô gọi là chồng này có nhan sắc, có thân thế, dù so sánh phương diện nào cũng tốt hơn Kỷ Tiểu Hải rất nhiều.

“Em sao thế, không thích thì nói, sao sắc mặt kém vậy?”

“Không... Không có, tôi thích cái này” Cầm một chiếc nhẫn kim cương lên, tay cô hơi run rẩy, cố gượng cười hỏi: “Đẹp không?” Giang Hạo tức giận nhìn cô: “Em chắc không?”

“Chắc.”

“Vậy được” Giang Hạo mở ví tiền, lấy thẻ vàng đưa cho nhân viên: “Thẩm mỹ của em kém quá, nhưng vẫn phải cảm ơn em đã giúp tôi tiết kiệm tiền, vợ yêu à”

Kiều Tâm Duy sửng sốt nửa giây, vợ... yêu?
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Chương 23: Người yêu cũ đánh nhau với bạn thân cũ ở trung tâm thương mại
Dây là nhẫn kim cương ba mươi cara, trong mắt Giang Hạo thì nó rất nhỏ, thế nhưng Kiều Tâm Duy thấy nó lại cực kỳ tinh xảo.

Đây chính là chênh lệch rõ ràng nhất giữa hai người, vừa bắt đầu đã lộ rõ rồi.

“Xấu à? Anh đưa cái của anh ra cho tôi xem nào.” Kiều Tâm Duy vừa đi tới chỗ Giang Hạo vừa huơ tay: “Hừ, nhẫn của anh chẳng đặc biệt chút nào, nói nó là nhẫn thép cũng được nữa”

“Tôi ở quân đội, không thể mang quá rườm rà, trừ khi không mang”

Kiều Tâm Duy liếc anh, ngày nào cũng nói quân đội này quân đội nọ, cô bĩu môi: “Thế nên tôi phải phối hợp, anh chọn đơn giản vậy thì tôi cũng đâu thể chọn cái nào bảy màu sặc sỡ được, đơn giản như vậy không phải vừa xứng là, cái này gọi là chồng hát vợ theo”

Giang Hạo vui vẻ nhìn cô, ô, thì ra cô cũng có lúc nói lý thế cơ đấy, anh nắm tay cô giống như cầm túi công văn: “Em nói gì thế hả? Chồng hát vợ theo? Thế gọi ông xã một tiếng cho tôi nghe nào?

“ y, bỏ ra bỏ ra, chú ý hình tượng trước mặt mọi người được không?”

Hai người đùa giỡn giữa hành lang, người qua kẻ lại đều liếc sang, xem hai người này ngọt ngào chưa kìa.

Kiều Tâm Duy vốn là kiểu con gái thả vào đám đông thì không ai chú ý, nhưng nếu ở cạnh người chói lòa như Giang Hạo thì sẽ dính thêm được một ít ánh sáng. Phần ánh sáng này có thể làm cô trở thành tiêu điểm trong mắt mọi người.

“Được rồi, không làm khó em nữa, đi thôi” Giang Hạo không quen bị người khác nhìn, anh tự nhiên nắm tay cô rời khỏi đó.

Kiều Tâm Duy phải chạy chậm mới có thể đuổi theo bước chân anh, người chân ngắn thật đáng thương quá. Thế nhưng, anh lại nắm lấy bàn tay đang đeo nhẫn, cô có thể cảm nhận được hơi ấm của tay anh. Dù chuyện này đơn giản nhưng lại rất hạnh phúc, cô không kiếm được, phải cắn môi để không bật cười.

Người chồng chớp nhoáng này của cô cũng tạm ổn đấy. “Ông xã, anh định khi nào thì sang gặp ba mẹ tôi?”

Giang Hạo dừng chân, nhìn cô với ánh mắt thích thú, cầu ông xã này cũng êm tại thật, anh đi chậm lại, nắm chặt tay cô: “Có phải em nên sang gặp ba mẹ chồng trước không đây?”

Kiều Tâm Duy đang định nói không thành vấn đề thì điện thoại Giang Hạo vang lên, cô mím môi: “Thủ trưởng đại nhân, không phải anh lại về quân đội đấy chứ?”

Giang Hạo cầm điện thoại nhìn một lát, sau đó vuốt tai cô nói: “Là mẹ chồng em đấy... Alo, mẹ à”

“Con trai, sao con lại giấu nhà mình chuyện lớn vậy chứ, hư quá rồi”

Tiếng mắng của Lâm Thái m rất to, Kiều Tâm Duy đứng cạnh Giang Hạo mà vẫn nghe thấy rõ ràng. Cô chột dạ nhìn anh, Giang Hạo cũng chột dạ nốt, đúng là chuyện này nên nói với người nhà trước.

“Mẹ bình tĩnh, đừng vội, tại con bận chuyện trong quân đội nên quên mất.”

“Đừng kiếm cớ nữa, nếu không phải mẹ gọi tới nhà họ Kỷ hỏi chuyện thì làm gì biết con có bạn gái rồi. Có mà giấu là sao hả? Bác gái Kỷ bảo hôm đó Kỷ San San về nhà khóc một trận, làm mẹ mất mặt lắm luôn, may mà nhà họ Kỷ là gia đình thư hương truyền thống, nếu không thì đã mắng nhà họ Giang chúng ta không biết điều rồi.”

Kiều Tâm Duy thấy chột dạ khi nghe mẹ chồng tố khổ qua điện thoại, cổ dùng khẩu hình miệng nói với Giang Hạo: “Mẹ anh chưa biết chúng ta đã đăng ký phải không?”

Giang Hạo gật gù biểu thị anh đã hiểu, sau đó anh nói với mẹ: “Mẹ, cô gái yếu ớt như Kỷ San San không hợp với con, đợi hôm nào con dẫn cô ấy về nhà”

“Hôm nào là hôm nào? Đừng có lừa mẹ”

Giang Hạo nhìn Kiều Tâm Duy, Kiều Tâm Duy suy nghĩ một lát, đưa tay ra hiệu số “Sáu”

“Thứ bảy được không? Ngày thường cô ấy phải đi làm”(*) Người Trung Quốc tính thứ trong tuần khác với Việt Nam, thứ hai của mình sẽ là thứ “một” /EBR-V của họ, nên thứ bảy của mình sẽ là thứ sáu” (PER V của họ.

Lâm Thái m vui vẻ nói: “Được, con trai, bạn gái con làm ở ngành nào, làm quản lý hay việc vặt?”

“Không phải”

“Bao nhiêu tuổi?”

“Hai mươi ba” Giang Hạo cảm thấy không ổn, ngay cả Kiều Tâm Duy cũng phải nhìn quanh.

“Hả? Trẻ vậy à? Vậy không thể làm quản lý được rồi, mới tốt nghiệp đã đỗ công chức? Ừ, xem ra cũng giỏi”

“Mẹ đừng hỏi nhiều thế, con cưới vợ chứ không phải mẹ, cô ấy có chức lớn hay không quan trọng vậy à? Con đang

ngoài, cúp máy đây”

“Đợi đã, đừng hở chút là cúp máy của mẹ, đợi con về nhà thì mẹ ngủ mất rồi, mai lại chẳng biết con bận cái gì, bây giờ phải hỏi cho rõ mới được.”

Lâm Thái m bắt đầu vòng tuần hoàn dò hỏi của mình, Giang Hạo không biết phải nói gì, anh nhìn Kiều Tâm Duy với ánh mắt có lỗi, Kiểu Tâm Duy nhún vai rồi đi tới cạnh chỗ rào chắn.

Hừ, phải là công chức mới có thể nói chuyện cưới gả à? Thế thì mấy kẻ độc thân trên đời này thảm rồi!

Cô dựa vào rào chắn pha lê, thản nhiên nhìn dòng người qua lại, trước một quầy bán đồ nào đó có vẻ rất náo nhiệt, mọi người tụ tập lại, cô tò mò nhìn sang thì thấy có đôi nam nữ đang tranh chấp, nam muốn đi nhưng nữ thì giữ lại.

Mấy người kì lạ trên đời này nhiều thật, muốn cãi nhau thì tìm chỗ nào kín kín mà cãi, sao lại bố bố trước mặt bàn dân thiên hạ vậy nhỉ? Hiếm thấy thật, hai người này nghĩ gì vậy không biết? Muốn để người ta cười nhạo à?

“Chậc chậc..” Kiều Tâm Duy lắc đầu cảm thán.

“Mẹ đừng hỏi nữa được không, không hiểu sao lại có nhiều vấn đề vậy chứ? Một câu thôi, cho dù không đạt đến yêu cầu của mẹ thì cô ấy vẫn là vợ con, được chưa? Con cúp máy đây, tối nay con về!”

Giang Hạo tắt máy một cách thô bạo, cuối cùng tại của anh cũng yên tĩnh rồi.

Hai người cầm tay nhau đi vào thang máy như một cặp tình nhân bình thường, thang máy từ từ đi xuống, tiếng ồn ào bên dưới cũng rõ ràng hơn.

“Kỷ Tiểu Hải, anh là thằng khốn, là thằng đàn ông vô dụng nhất trên đời!” Mặc dù tiếng người ồn ào nhưng vẫn không thể vùi lấp được giọng nói vừa to vừa chói của Tôn Dung Tuyên.

Kiều Tâm Duy không thể quên được giọng nói này, cô cố gắng bình tĩnh, nhìn chằm chằm vào đám người kia, thang máy dần đi xuống, cô cũng thấy rõ hai người đó hơn.

Đúng là họ, Kỷ Tiểu Hải và Tôn Dung Tuyên.

“Anh không muốn cãi nhau với em, hoặc là em về nhà với anh, hoặc là bỏ tay ra? Gương mặt Kỷ Tiểu Hải nhắn nhó dữ tợn, đây là lần đầu anh ta bị người ta vây lại chỉ trỏ như vậy.

Tôn Dung Tuyên không chịu thả ra, người đến xem cũng nhiều hơn, tiếng gào khóc của cô ta rất lớn, vang vọng cả một tầng. Tay của cô ta níu Kỷ Tiểu Hải lại, một tay kia thì đánh vào lưng anh ta, hoàn toàn không có ý định ngừng lại.

“Anh là thằng đàn ông vô dụng, mắt tối mù nên mới gả cho anh, người ta muốn cái gì thì có cái đó, tôi thì lại chẳng có cái gì. Sao tôi lại khổ đến mức phải gả cho một thằng vô dụng như anh thế chứ?”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Chương 24: Hà tất phải ở bên nhau
Tôn Dung Tuyên vừa khóc vừa mắng, dùng cả chân lẫn tay để đấm đá, áo khoác của Kỷ Tiểu Hải sắp bị túm rách cả ra, cổ anh ta có vài vết móng tay cào, chỗ bị cào sâu còn rướm cả máu. Có vài người tốt bụng không nhịn nổi nên tới khuyên vài câu, thế nhưng Tôn Dung Tuyên hoàn toàn mặc kệ, vẫn làm theo ý

mình.

“Đổ điển, cô gây chuyện đủ chưa?” Chó cùng rút dậu huống chi là con người, kèm theo tiếng quát của Kỷ Tiểu Hải là tiếng “bốc” lanh lảnh, anh ta tát Tôn Dung Tuyên một bạt tai.

Dù sao sức đàn ông cũng rất lớn, Tôn Dung Tuyên ngã bệt xuống đất, cô ta ngơ ngác nhìn mặt sàn trơn bóng. Đây là lần đầu tiên Kỷ Tiểu Hải đánh cô ta, sự uất ức và giận dữ trong lòng vọt lên tới đỉnh điểm. Đối mặt với sự vậy xem và chỉ trích của đám đông, đối mặt với sự phẫn nộ và chán ghét của chồng, cô ta đứng phắt dậy bắt đầu một lượt đánh chửi mới, những lời lẽ thô tục tuôn ra khiến người ta khó mà nuốt nổi.

Người phụ nữ này một khi nổi khùng lên chắc chắn sẽ chẳng kém gì đàn ông, Tôn Dung Tuyên túm lấy cổ áo của Kỷ Tiểu Hải, vả liên tục lên mặt anh ta.

Kỷ Tiểu Hải đã hoàn toàn bị chọc giận, anh ta không thèm quan tâm tới mặt mũi mà cố gắng nhường nhịn Tôn Dung Tuyển nữa, bắt đầu đánh đáp trả: “Tôn Dung Tuyên, cô gây chuyện đủ chưa hả?”

Nhất thời, hai người trẻ tuổi vật lộn với nhau, Tôn Dung Tuyền hung dữ cào cấu lên miệng và mặt Kỷ Tiểu Hải, còn Kỷ Tiểu Hải lại liều mạng túm chặt lấy tóc Tôn Dung Tuyên rồi giật ra. Cả hai cứ như kẻ điên mất sạch lý trí và kiểm soát.

Kiểu Tâm Duy nhìn mà choáng váng, không riêng gì cô, hẳn là rất nhiều người ở đây cũng thấy sốc như vậy. Trong trung tâm mua sắm bảy tầng, gần như trên lan can mỗi tầng đều có rất nhiều người nhoài ra ngóng, ai ai cũng đều bị màn diễn xuất sắc hơn cả tình tiết trên phim truyền hình này thu hút.

Nói thật, trong lòng cố, trừ sự hả giận thì lại là đau lòng nhiều hơn. Cô quen Kỷ Tiểu Hải mười năm, ở bên nhau bảy năm, thậm chí cô còn hiểu người đàn ông này hơn cả mẹ anh ta. Người đàn ông này sống nội tâm và kín đáo, tính tình tốt đến mức có thể nói là khá nhu nhược, trong công việc, cho dù có tức giận thì sau đó cũng sẽ cảm thấy tội lỗi. Rốt cuộc là mâu thuẫn thế nào lại có thể ép một người đàn ông nho nhã lịch sự nhường ấy phải trở nên cáu gắt như thế này?!

Mà Tôn Dung Tuyên kia, bạn cùng phòng, cùng học, cùng sống với cô bốn năm trời đại học, không phải luôn rất dịu dàng với đàn ông ư?! Cuộc sống thế nào lại có thể ép cô ta biến thành một người đàn bà chanh chua nhường đấy chứ?!

Bốn năm đại học, Tôn Dung Tuyền quen bốn anh bạn trai, đều đặn mỗi năm một anh, bạn cùng phòng khác cũng từng đùa, chỉ cần Dung Tuyên trở nên giống như mèo con nghĩa là cô ta đang yêu rồi.

Ẽ, mèo con cái gì? Là cọp cái ngủ đông thì có.

Trò hề này càng lúc càng nghiêm trọng thêm, bảo vệ trung tâm chạy tới ngăn lại, phải góp sức với những người khác mới kéo được hai kẻ đang vật lộn với nhau ra.

Giang Hạo nhướng mày nhìn lại, anh đứng ở góc độ của một người ngoài cảm thán: “Hà tất gì phải ở bên nhau chứ... Bà xã, sau này em sẽ không đối với tôi như vậy đấy chứ?”

Lúc này tất cả sự chú ý của Kiều Tâm Duy đều tập trung ở dưới, tiếng ầm ĩ xung quanh lại lớn nên cô không nghe thấy lời Giang Hạo nói.

Giang Hạo kéo tay cô, hỏi một cách nặng nề: “Kiều Tâm Duy, đang nói chuyện với em đó, sao em lại lơ đãng thế?!”

“Á? Anh nói gì vậy?”

Giang Hạo tròn mắt, lấy lại giọng điệu nghiêm túc ngay: “Không có gì, coi như tôi chưa nói gì hết, đi thôi, đừng dây vào rắc rối kiểu này”

“Hả...” Kiều Tâm Duy rất bất đắc dĩ, cô phát hiện Giang Hạo có một thói xấu, đó là lúc anh nói chuyện thì cổ tuyệt đối đừng làm việc riêng, lời anh nói phải là hàng đầu.

Cô cũng không muốn dây vào loại rắc rối này, nếu gặp chính diện, chỉ sợ người xấu hổ không chỉ có mỗi cô. Vì thế, cô chạy chậm đuổi theo bước chân Giang Hạo.
“Đồ điện nhà cô, tôi muốn ly hôn, ngày mai sẽ đi làm giấy tờ!” Kỷ Tiểu Hải bỏ lại một câu rồi đẩy người khác ra, hùng hổ đi đến cửa.

Có lẽ đây là ý trời, ngay cả ông trời cũng muốn giúp Kiều Tâm Duy đã âm thầm chịu đựng bấy lâu nay xả giận. Kỷ Tiểu Hải cứ thế không nghiêng không chệch đụng vào Giang Hạo như tường đồng vách sắt.

“Ngại quá, xin nhường cho qua” Kỷ Tiểu Hải cúi đầu xin lỗi, là anh ta lỗ mãng mới đụng phải người khác.

Giang Hạo gật đầu như không có chuyện gì, chủ động lùi lại để anh ta đi trước, anh rất thông cảm với người đàn ông khốn khổ này.

Kỷ Tiểu Hải đi được hai bước thì ngừng, anh ta chợt quay lại, ánh mắt dại ra nhìn Kiều Tâm Duy trong đám đông. Cô đang đứng bên cạnh một người đàn ông cao lớn khôi ngô, tựa như chú chim nhỏ nép vào người đàn ông đó.

Tức khắc, mặt anh ta tái nhợt như tờ giấy.

“Kỷ Tiểu Hải, anh đứng lại đó cho tôi, muốn ly hôn với tôi không dễ vậy đâu, anh đứng lại!” Tôn Dung Tuyển vùng ra khỏi tay bảo vệ, vọt trong đám đông ra túm lấy quần áo của Kỷ Tiểu Hải, bắt đầu cấu xé lung tung tiếp.

Bảo vệ vừa mới thở phào được một hơi lại phải kéo họ ra lần nữa, sau đó còn cảnh cáo, nếu gây rối tiếp sẽ báo cảnh sát.

Giang Hạo nhíu mày: “Mãi vẫn chưa xong, đúng là bực mình, chúng ta sang bên kia đi” Anh đẩy đám đông muốn xem trò hay ra, che chở Kiều Tâm Duy đi sang hướng khác.

Kiều Tâm Duy cố nén cảm giác bất an trong lòng, bị Giang Hạo dẫn ra khỏi trung tâm thương mại một cách máy móc như con rối gỗ. Cô sợ, cô sợ quá khứ kinh khủng và thất bại nhất của mình bị vạch trần trụi trước mặt Giang Hạo, cô sợ Giang Hạo sẽ cười nhạo mình đã từng có quan hệ với đôi nam nữ kia, cô vẫn chưa chuẩn bị tốt cho chuyện này.

Rời khỏi trung tâm thương mại, gió đêm lạnh lẽo làm cô run rẩy, cái lạnh ngấm cho đầu óc cô tỉnh táo lại không ít, đây đúng là báo ứng của bọn họ, có nên đi uống rượu chúc mừng mới phải.

Di động của Giang Hạo lại vang lên, anh bấm tắt máy luôn: “Đúng là phiền phức, lại là mẹ chồng của em... Không còn sớm nữa, tôi đưa em về nhé, sáng thứ bảy sẽ đến đón em”

Kiều Tâm Duy gật đầu, nhìn bóng dáng cao lớn của Giang Hạo đi đến bãi đỗ xe, cô không nghĩ ngợi gì đã chạy tới mấy bước ôm lấy eo anh.

Tất cả những điều này đều là thật, dày rộng, rắn chắc, ấm áp. Cô bỗng nhiên thấy lòng đau xót, không kìm được khẽ nức nở.

Giang Hạo đờ đẫn đứng im mặc cho cổ ốm: “Kiều Tâm Duy, em làm sao vậy?” Anh cẩn thận hỏi, sao phụ nữ nào cũng thay đổi như chong chóng thế này?

“Anh đừng nhúc nhích, để tối ôm một lát” Lần cuối cùng, cho cô khóc một lần cuối cùng vì Kỷ Tiểu Hải thôi, coi như truy điệu cho quá khứ kia, truy điệu bảy năm đẹp nhất của cô. Từ nay về sau, cô muốn sống thật tốt với Giang Hạo.

Giang Hạo rất khó hình dung cảm giác của mình bây giờ, vừa khó hiểu vừa không muốn quấy rầy, nhưng bên cạnh lại có người đi ngang qua làm anh hơi xấu hổ. Vì thế, lần đầu tiên trong đời, anh dùng giọng điệu như dỗ trẻ con an ủi cô: “Đừng khóc, em cứ khóc không ngừng như vậy, người ta còn tưởng tôi bắt nạt em đấy”

Kiểu Tâm Duy mím môi, sau khi khóc xong thì đã bình tĩnh lại đôi chút, cô chỉ muốn phát tiết một chút mà thôi, cô khịt mũi nói: “Ai da, ngại ghế, tôi chùi nước mũi lên âu phục của anh mất rồi.”

Giang Hạo đột nhiên quay lại: “Kiều Tâm Duy, nước mũi của em nhiều quá rồi đấy!” Anh quả quyết cởi âu phục ra ném cho cô: “Giặt sạch cho tôi”

Kiều Tâm Duy phồng má, mắt ngấn nước, giọng mang theo sự nghẹn ngào, ấm ức nói: “Dạ...”
 

Bình luận facebook

Top Bottom