• Mạng yếu quá, đăng truyện hoài không được

Quá Trình Dưỡng Thành Đố Hậu

Chương 201
Vietwriter

Vietwriter

Vietwriter.com ❤❤❤
Bài viết
929,067
Reaction score
15,304
Points
278
trên mặt diễm lệ của Đổng Quý phi mang theo chút buồn bã, đứng ở trong gió đêm im lặng một lát, nhẹ giọng nói: “đi thôi!”

Trước đưa mẹ con Đổng gia về, rồi sau lại hẵng cân nhắc lại.

- -----------

Phó Dư Sâm bồi Vĩnh An Đế dùng bữa tối xong, lúc này mới ngồi đại kiệu vàng kim về cung Thái Tử. hắn mấy ngày này vội như chó (editor: haha cái này là theo convert nha), đến mức ở trong kiệu ngủ một lát, để về nhà mới có tinh thần bồi Từ Xán Xán.

Từ Xán Xán đang ăn bữa thứ tư trong ngày —— một chén mỳ lạnh.

Món này như cũ là do Từ Vương thị tự mình làm đưa lại đây, đem mỳ tự kéo thành sợi nhỏ chần tốt rồi vớt ra ngâm nước lạnh, để ráo rồi đem dầu mè, tỏi giã cùng dấm trộn nước dùng chan lên, sau đó cho thêm dưa chuột thái sợi cùng lá kinh giới, trộn đều lên là có thể ăn.

Lại khéo nói, mùa hạ là mùa Từ Xán Xán yêu nhất.

Thời điểm Phó Dư Sâm bước vào nhà chính, Từ Xán Xán đang ăn mì. Bởi vì hiện giờ nàng ăn ít nhưng ăn thành nhiều bữa, cho nên một chén mì này lượng không nhiều.

Nàng nhìn thấy Phó Dư Sâm mặc áo bào trắng thêu ngân long tiến vào, vội đem mỳ còn dư lại một ngụm ăn hết, dùng trà đặc súc miệng, lúc này mới đi nghênh đón Phó Dư Sâm —— nàng còn đang muốn vội hỏi xem việc tứ hôn cho Đổng phủ và Hoà Thuận Dương Hầu phủ có thành hay không đâu!

Nàng đã súc miệng, nhưng Phó Dư Sâm vẫn ngửi thấy được vị tỏi, hắn vẻ mặt ghét bỏ, vừa hướng phòng ngủ cất bước, vừa nói: “Mùi khó ngửi chết đi được, nàng đánh răng súc miệng tốt cho ta, bằng không ta không nói chuyện với nàng!”

Thấy Phó Dư Sâm nhanh như chớp đi vào phòng ngủ, Từ Xán Xán hiện giờ hành động không tiện, chỉ phải dừng bước, trơ mắt nhìn hắn đi khuất.

Sau khi ở phòng ngủ phía đông súc lại miệng rồi tắm rửa, vì Phó Dư Sâm bực tức, Từ Xán Xán liền ngủ lại đây.

cô đơn chiếc bóng nằm ở trên giường trong đông sương phòng, Từ Xán Xán cảm thấy trong lòng rất khó chịu —— chỉ là vì nàng ăn món có mùi, Phó Dư Sâm đã thể hiện cái đức hạnh này. Chờ nàng tuổi già sắc suy, Phó Dư Sâm còn không biết ghét bỏ nàng như thế nào đâu!

Từ Xán Xán biết mình không nên vì việc nhỏ này mà buồn bực, nhưng chính là không thể không chế được.

Phó Dư Sâm vào phòng tắm rửa xong đi ra, ngồi ở phòng ngủ chờ Từ Xán Xán, nhưng đợi nửa ngày không thấy nàng. Bọn nha hoàn lại không dám tiến vào, hắn chỉ phải cầm áo lụa đen tròng qua bên ngoài áo tắm, tùy tay đeo bạch ngọc quan lên, đi ra ngoài tìm.

Chu Nhan bị lưu tại chính đường, mang theo mấy tiểu nha hoàn hầu đứng ở nơi đó, thấy Thái Tử điện hạ ra tới, vội uốn gối hành lễ.

Phó Dư Sâm vẻ mặt không kiên nhẫn hỏi: “Thái Tử Phi đâu?”

Nhóm tiểu nha hoàn sợ tới mức chân đều mềm, Chu Nhan đành phải tiến lên nói: “Bẩm Thái Tử điện hạ, Thái Tử Phi nghỉ ngơi ở đông sương phòng.”

Phó Dư Sâm lập tức liền trầm mặt xuống, không nói một lời đi ra ngoài.

- ----------

Từ Xán Xán đang nằm ở trên giường yên lặng rơi lệ, liền nghe được bên ngoài truyền đến tiếng bước chân quen thuộc, tiếp theo đó là âm thanh Bích Vân mang theo bọn nha hoàn thỉnh an.

Nước mắt nàng lập tức lại càng rơi như mưa.

Phó Dư Sâm đứng ở trước giường, nhìn bóng dáng Từ Xán Xán đơn bạc nằm nghiêng đưa lưng về phía hắn, trong lòng tức khắc mềm xuống —— Xán Xán đang mang cốt nhục của mình a!

Phó Dư Sâm đi đến mép giường ngồi xuống, một bên vuốt ve Từ Xán Xán, một bên lẩm bẩm: “Vốn dĩ có tin tức tốt muốn nói cho nàng——”

“Tin tức tốt gì vậy?” Từ Xán Xán buột miệng hỏi, sau đó mới ý thức được mình đang làm cái j, liền mím miệng lại.

Phó Dư Sâm duỗi tay sờ mặt Từ Xán Xán, sờ đến một tay nước mắt, trong lòng không khỏi cảm thấy buồn cười, lại không dám thật sự cười ra miệng, ôn nhu nói: “Nàng viết một cái thư hỏa tốc gửi yêu cầu đến, ta đều làm xong, nàng còn tức giận cái gì?”

Từ Xán Xán đưa lưng về phía Phó Dư Sâm, trong lòng lại đang âm thầm kinh hãi: Phó Dư Sâm luôn luôn chuyên quyền độc đoán nói một không hai, khi nào ôn nhu nhu thuận như vậy? hắn rốt cuộc làm sao vậy?

Nghĩ đến đây, Từ Xán Xán lấy tay đỡ đệm giường liền muốn giãy giụa ngồi dậy —— nàng tuy rằng mới mang thai 5 tháng, nhưng bụng lại có điểm lớn hơn bình thường, nên hành động bất tiện.

Phó Dư Sâm vội duỗi tay đỡ nàng lên.

Từ Xán Xán hồ nghi mà nhìn mặt mày tuấn tú ửng hồng dưới ánh đèn của Phó Dư Sâm, hỏi: “sao hôm nay tính tình chàng tốt như vậy?”

Trong mắt phượng của Phó Dư Sâm mang theo một tia buồn phiền, nhìn nàng đỡ bụng đã phồng lên, trên mặt mỹ lệ đều là mỏi mệt, trong lòng thương tiếc, ôn nhu nói: “Nàng là nữ nhân của ta, ta ở trước mặt nàng lại có thể như thế nào?” Càng không cần phải nói nàng còn cực cực khổ khổ vì mình mang hài tử!

Từ Xán Xán nghe vậy tâm giật mình 1 cái, mũi đau xót, nước mắt từng giọt từng giọt lớn theo cánh mũi chảy xuống dưới.

Thấy nàng rơi lệ, lòng Phó Dư Sâm nhất thời đau, vươn cánh tay phải ôm lấy nàng, cúi đầu ở trên mặt Từ Xán Xán hôn một chút, thấp giọng nói: “Nàng là cái túi chứa nước mắt.”

Từ Xán Xán đem mặt cọ cọ lung tung trên vạt áo Phó Dư Sâm, sau đó nói: “Nước mắt cũng có vị tỏi đi?!”

Phó Dư Sâm: “……”

Từ Xán Xán dựa sát vào lồng ngực Phó Dư Sâm, thủ thỉ: “Thiếp biết mình không nên giận dỗi, nhưng mà không thể khống chế được……”

Phó Dư Sâm đau lòng nàng, liền thấp giọng nói: “Ta ôm nàng trở về!”

“Được a!” Từ Xán Xán cười, trên hàng mi dài còn mang theo nước mắt, “Để thiếp xem chàng có thể ôm ta đi bao xa!”

Sau khi trở lại phòng ngủ, Phó Dư Sâm ôm Từ Xán Xán lại hôn lại sờ lại thương tiếc, cùng nhau qua tốt một đêm.

Sau đoạn nhạc đệm đó, Phó Dư Sâm cùng Từ Xán Xán lại trở về hình thức ở chung bình thường: Phó Dư Sâm ghé vào trên giường, Từ Xán Xán ngồi ở trên người hắn mát xa cho!

Sáng sớm hôm sau, trong viện cây ngô đồng bên ngoài thư phòng, Phó Dư Sâm đánh một bộ quyền thuật dùng để cường thân kiện thể, Tiêu Hạ đứng luyện làm mẫu bên cạnh.

Sau khi luyện ba mươi phút, Phó Dư Sâm đột nhiên mở miệng nói: “Tiêu Hạ, có phải nữ nhân có thai đều dễ dàng tức giận lại hay khóc hay không?” Lời này Phó Dư Sâm cũng không có biện pháp đi hỏi ai, chỉ có thể hỏi người bạn của chị em phụ nữ Tiêu Hạ.

Tiêu Hạ mặt đều đen: “Bẩm Thái Tử điện hạ, Tiêu Hạ không biết!”

Trong lòng lại suy nghĩ: Nàng khóc sao? Nhìn cả ngày vô tâm không phổi, cũng sẽ khóc?
 

Bình luận facebook

Top Bottom