OnGoing PHU QUÂN NHẶT ĐƯỢC

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 30/5/17.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,019
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914
    Vì tham ăn của rẻ, Mộ Tịch đau bụng. Cô chạy vội vào nhà vệ sinh, trượt chân ngã, đầu đập vào bồn cầu chết thẳng cẳng.

    Ở Diêm La điện, cô ngang ngược không chịu đi đầu thai, nằng nặc đòi Diêm Vương cho sống lại.

    Diêm Vương tránh cô như tránh tà, nghĩ cô đoản mệnh chết yểu, thương tình cho cô nấn ná ít hôm. Nhưng mới vài ngày, cô biến Diêm La điện của ông thành nhà hoang.

    Cô trộm Đoạt Mệnh đao cưa sừng đầu trâu mặt ngựa, cắt thủng đũng quần Hắc Bạch Vô
    Thường, giúp ông kê nhầm sổ sinh tử, hại mấy mạng ngươi chết oan uổng, cứ nhè đầu ông kêu la.

    Hôm qua, cô xung phong nấu ăn. Chưa đầy một giờ, nhà bếp bị thiêu cháy rụi.

    Diêm Vương sai người dẫn cô đi dạo, lừa cô đến cầu Nại Hà uống canh cho đứt đoạn hồng trần. Không biết cô dụ dỗ thế nào, Mạnh Bà thay canh bằng rượu. Hai người nhậu đến quên trời đất, dìu nhau đến ngủ lăn lóc trước điện của ông.

    Diêm Vương tức giận, lay dậy dụng hình, lại bị Mạnh Bà say bí tỉ tóm lấy ông đòi cưỡng bức, ông chạy trối chết.

    Bây giờ, vừa thấy ông, cô lai nhào đến xin sống lại. Diêm Vương chịu hết nổi, vung tay một cái cô bay mấy xác.

    "CÚT!!"
     
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,019
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 1

    Vì tham ăn của rẻ, Mộ Tịch đau bụng. Cô chạy vội vào nhà vệ sinh, trượt chân ngã, đầu đập vào bồn cầu chết thẳng cẳng.

    Ở Diêm La điện, cô ngang ngược không chịu đi đầu thai, nằng nặc đòi Diêm Vương cho sống lại.

    Diêm Vương tránh cô như tránh tà, nghĩ cô đoản mệnh chết yểu, thương tình cho cô nấn ná ít hôm. Nhưng mới vài ngày, cô biến Diêm La điện của ông thành nhà hoang.

    Cô trộm Đoạt Mệnh đao cưa sừng đầu trâu mặt ngựa, cắt thủng đũng quần Hắc Bạch Vô
    Thường, giúp ông kê nhầm sổ sinh tử, hại mấy mạng ngươi chết oan uổng, cứ nhè đầu ông kêu la.

    Hôm qua, cô xung phong nấu ăn. Chưa đầy một giờ, nhà bếp bị thiêu cháy rụi.

    Diêm Vương sai người dẫn cô đi dạo, lừa cô đến cầu Nại Hà uống canh cho đứt đoạn hồng trần. Không biết cô dụ dỗ thế nào, Mạnh Bà thay canh bằng rượu. Hai người nhậu đến quên trời đất, dìu nhau đến ngủ lăn lóc trước điện của ông.

    Diêm Vương tức giận, lay dậy dụng hình, lại bị Mạnh Bà say bí tỉ tóm lấy ông đòi cưỡng bức, ông chạy trối chết.

    Bây giờ, vừa thấy ông, cô lai nhào đến xin sống lại. Diêm Vương chịu hết nổi, vung tay một cái cô bay mấy xác.

    "CÚT!!"
    ____________

    Đầu óc mê man, người đau như xe cán. Mộ Tịch cố mở mắt nhìn xung quanh. Cột lớn trạm trổ hình rồng, toàn cảnh một màu đen trắng xưa cũ, đây là cổ đại mà.

    Cô đang ở Diêm La điện đối chất với Lão già kia? Sao lại nằm đây?

    "Ngươi định giả chết đến bao giờ?"

    Âm thanh lạnh lẽo đầy sát khí làm cô giật mình bật dậy quên cả đau đớn.

    "Dư Mộ Tịch! Ngươi đã biết tội chưa?"

    Nam nhân trung niên mặt hằm hằm hỏi cô.

    Dư Mộ Tịch? Cô đổi họ khi nào vậy? Một ý nghĩ loé lên trong đầu. Mộ Tịch nhéo đùi mấy cái. A, đau quá, không phải nằm mơ.

    Cô bật như tôm, nhảy lên ghế đầu lâu giữa chính điện, vỗ ngực thùm thụp.

    "Hú hú, ta sống rồi, sống lại rồi"

    Đầu năm nay, phim Kong mới chiếu có chiêu đấm ngực tự hào này, cô rất hâm mộ, thường xuyên bắt chước.

    "Dư Mộ Tịch! Ngươi nháo đủ chưa?"

    Nam nhân trung niên vẫn nhìn cô đã không nhịn nổi mà rít lên.

    Mộ Tịch nhảy từ ghế xuống, vỗ vỗ vai ông.

    "Đại thúc à, ngài không cần rít như vậy, vỡ hết men răng a"

    Dư Trạc Niên đen mặt, sấn đến gần nàng.

    "Ám Lâu Hội vì ngươi mà sắp gặp đại hoa, ngươi vẫn đùa được sao?"

    Mộ Tịch u mê, giở chiêu vờ mất trí. Chẳng phải trong truyện xuyên không, nữ chính nào cũng làm vậy sao. Nàng đưa tay ôm đầu xuýt xoa.

    "Đại thúc à, ta đau đầu quá, chả nhớ gì cả"

    "Ngươi mất trí?"

    Ông híp mắt nghi ngờ hỏi.

    "Đúng vậy a, chắc ta bị thương ở đầu nên quên mất mọi chuyện.

    Biết nàng giở trò cũ, ông không muốn đôi co vạch vòi, ngồi vào bàn.

    "Tịch nhi, thúc nói thế nào con mới hiểu. Sát thủ có nguyên tắc của sát thủ, con lạm dụng võ công giết người, bây giờ gây hoạ rồi con thấy không?"

    Mặt ông nhăn nhó, bất đắc dĩ thở dài.

    Mộ Tịch điềm nhiên giả bộ uống trà, nghe ông giãi bày.

    Hoá ra, chính chủ Dư Mộ Tịch này làm sát thủ, một tay vấy máu. Nàng ta vốn tính tình hung hăng, kiêu ngạo hống hách.

    Vài ngày trước, nàng ta đích thân nhận nhiệm vụ bảo hộ đích tôn của Tể tướng đương triều đến Thiên Bồng sơn bái sư học dược. Dọc đường, tên Tư Đồ công tử đó giở thói dâm tà, bi nàng ta một đao tiễn xuống Suối vàng.

    Vụ việc được gán cho thích khách lạ mặt ám sát, nhưng Ám Lâu hội không tránh khỏi vô can. Dù sao cũng là trách nhiệm của họ.

    Tư Đồ phủ trên dưới căm phẫn, đòi công đạo. Vốn truyện liên quan đến triều đình nên mọi sự cứ thế phức tạp.

    Dư Mộ Tịch bị phạt vì tội vi phạm giáo điều trong tổ huấn, phải dụng hình. Ai ngờ, nàng ta bạc mệnh tiêu vẫn, Tư Mộ Tịch nàng mới đến thế thân.

    "Vậy bây giờ phải làm sao?"

    Mộ Tịch gãi gãi cằm hỏi ông. Nàng chỉ cần được sống lại là vui rồi, cũng nên giúp chủ thể giải quyết chút rắc rối chứ.

    "Con chỉ cần giết được Thái tử"

    Ông nói, nhìn thẳng vào nàng.

    Nghe đến hai chữ "giết người", Mộ Tịch nhảy dựng lên. Cái gì? Vừa mới sống lại đã phải đi giết người sao? Nàng chỉ cần không bị người ta giết là tốt rôi.

    "Thúc thúc, sao lại phải giết Thái tử, như vậy chẳng phải phạm tội tru di sao?"

    "Tịch nhi, Tam hoàng tử đã nhúng tay vào sự việc lần này. Chúng ta đã đã giao kết với hắn là sẽ giết Thái tử"

    Mộ Tịch cả kinh, trong đầu nàng chỉ có mỗi hai chữ "giết người" thôi.

    Nàng lết xác về phòng, ngồi tiêu hoá những điều thúc thúc vừa nói.

    Hoá ra, Thái tử kia vốn là ngốc tử, bị điều đến Mạc quốc làm con tin thế thân cho Tam hoàng tử.

    Hắn tuy ngốc nhưng được Hoàng đế yêu thương hết mực. Nghe nói mẫu thân hắn là đại công chúa Tây Vực, thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, được Hoàng đế Nam Cung quốc nhìn trúng lập làm hậu, sủng ái hết mực. Bà ta vừa sinh hắn thì qua đời, hoàng đế dành hết tình yêu cho hắn.

    Các hoàng tử khác vì thế mà đố kỵ ghen ghét, muốn loại bỏ hắn.

    Lần này, hiệp nghị con tin kết thúc, Tam hoàng tử muốn nàng trà trộn vào đám thuộc hạ đến Mạc quốc đón hắn hồi cung, tìm cơ hội ám sát hắn dọc đường. Không cho hắn trở lại Nam Cung quốc.

    Mộ Tịch ảo não. Thiên trêu ngươi a, cho nàng sống lại làm một sát thủ dởm không nói, còn bắt nàng đi giết tên Ngốc đáng thương đó.

    Mộ Tịch cầm gương soi, này cô nương mới 15,16 tuổi thôi. Nhan sắc này đem về hiện đại thì đám minh tinh màn bạc cũng thua xa.

    Lần này nàng mà không giết người, thì người đầu tiên bị giết chính là nàng. Được rồi, vì mạng sống nàng đành hai tay vấy máu. Xong vụ này sẽ ăn chay niệm phật, kiếm phu quân nhiều tiền sống qua ngày ở đây vậy.

    Tại chính điện, sau khi nàng đi, một tên thuộc hạ bịt mặt xuất hiện.

    "Truyền tin cho Thái tử, đã theo đúng kế hoạch, lần này Tịch nhi sẽ đến đón ngài"

    Dư Trạc Niên thấp giọng nói.

    "Dạ"
    ________________________

    Mạc quốc,

    Nam nhân đốt tờ giấy trên ngọn nến, phút chốc còn lại tro tàn. Dưới ánh sáng yếu ớt, nụ cười trên môi hắn chưa tắt, hoạ trên khuôn mặt đẹp như điêu khắc kia thêm phần thập toàn thập mỹ, bạc môi khẽ nhếch lên thì thầm

    "Tịch nhi, cuối cùng cũng đợi đến ngày được gặp nàng"
     
  3. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,019
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 2

    Trước cổng hoàng cung Mạc quốc, nam nhân có gương mặt yêu nghiệt vận bạch y đứng đó. Mộ Tịch nhìn hắn quên cả mệt mỏi trong mấy ngày qua, nàng nghệt mặt ra, mắt nổi lên mấy trái tim màu hồng.

    "Tham kiến Thái tử điện hạ"

    Đám thuộc hạ hành lễ, chỉ mình nàng là đứng im như trời chồng.

    Nam Cung Kỳ Nguyên mắt khẽ loé lên tia hài lòng, cố nín cười. Hắn tung tăng chạy đến chỗ nàng.

    "Mỹ nhân tỷ tỷ thật háo sắc nga, tỷ nhìn ta chảy dãi rồi, ta lau cho tỷ"

    Hắn đưa vạt áo quét miệng nàng một cái. Giọng nói trong trẻo ngây thơ của hắn vả cho nàng tỉnh mộng. Tự rủa mình trong lòng "Mộ Tịch a Mộ Tịch, mày không phải đói bụng ăn quàng đi, người ta là mỹ nam ngốc tử, mỹ nam tiểu hài tử a"

    "Ngươi không mau hành lễ"

    Thấy nàng đờ ra, thống lĩnh Hứa Vu Thuần quát.

    Mộ Tịch cúi người, Nam Cung Kỳ Nguyên tóm nàng, không cho quỳ.

    "Mỹ nhân tỷ tỷ không cần hành lễ nha, gặp ta chỉ cần thơm má nhỏ là được"

    Hắn hôn chụt má nàng một cái. Cảm xúc mềm mịn từ da nàng khiến hắn tê dại một hồi, rất nhanh khôi phục lại bộ dáng tiểu hài tử.

    Mộ Tịch giật thót mình. Giơ nắm đấm định thụi hắn, lại nhớ ra mình bây giờ đã là nha hoàn của hắn, là kẻ hầu rồi. Nàng rụt tay lại, nhìn quanh thấy đám người vẫn bộ dạng cá chết đứng im. Các người không thấy hắn hôn ta sao? Hay là miễn dịch với hắn quen rồi. Hừ, được rồi cứ coi như hắn là cậu bé thôi, không việc gì phải chấp.

    Nàng lén lút lườm hắn một cái, đầu cúi thấp để không ai nhìn thấy. Vì thế mà cũng không nhìn được miệng hắn khẽ cong lên.

    "Điện hạ mời lên kiệu"

    Hứa Vu Thuần cung kính hướng hắn, chỉ tay về chiếc kiệu hoa lệ đã được chuẩn bị sẵn.

    "Mỹ nhân tỷ tỷ ngồi chung với ta nha"

    Nam Cung Kỳ Nguyên mắt long lanh, túm tay nàng lắc lắc.

    Mộ Tịch sướng rơn. Liếc qua bộ mặt nghiêm khắc của thống lĩnh một cái, làm bộ hèn mọn.

    "Đa tạ Điện hạ, nô tỳ phận kém, không dám chung kiệu với ngài"

    "Ồ, vậy ta ngồi một mình đây"

    Nàng chưng hửng, hắn không thể mời nàng thêm câu nữa sao? Hắn cứ rủ rê thêm một hồi cũng có chết đâu. Nàng nhìn theo hăn đang nhảy chân sáo lại kiệu, mắt đau đáu tiếc rẻ. Tên ngốc kia, quay lại nhìn ta đi, mời thêm câu nữa.

    Nàng khấn thật linh. Hắn quay ngoắt lại tủm tỉm nhìn nàng.

    "Mỹ nhân tỷ tỷ có muốn..."

    "A, được, nô tỳ dù sao cũng phải chăm sóc ngài, ngồi kiệu cũng tiện nha, haha"

    Mộ Tịch giành nói trước, chạy vọt đến kiệu bước lên chuẩn bị ngồi.

    "Mỹ nhân tỷ tỷ đi đâu vậy?"

    Hắn ngây ngốc, tròn mắt nhìn nàng.

    "Điện hạ, ngài bảo ta lên kiệu còn gì?"

    Nàng ngơ ngác đáp lại.

    "Mỹ nhân tỷ tỷ từ chối rồi mà, ta biết tỷ không thích ngồi kiệu. Muốn hỏi tỷ có cần chạy bộ cạnh xe ngựa không?"

    Hắn tỉnh bơ đáp. Mộ Tịch đơ ra, lúc này nàng muốn bổ vào khuôn mặt ngây thơ của hắn một nhát. Xung quanh ai cũng nhìn nàng, ánh mắt soi mói.

    Mộ Tịch không cần giữ kẽ nữa, nàng tung váy lên nhảy một phát xuống đất. Khoanh tay trước ngực.

    "À. Nô tỳ đúng là muốn đi bộ cạnh xe, haha. Èm èm, thời tiết hôm nay thật đẹp"

    Nàng tự độc thoại. Các ngươi nhìn cái quái gì mà nhìn, chưa thấy mỹ nhân bao giờ sao. Ta không thèm xấu hổ đâu, nhìn cho lòi mắt luôn đi.

    Nhìn khuôn mặt nàng chuyển biến đủ loại sắc thái, trong lòng Nam Cung Kỳ Nguyên đã muốn bật cười nhiều lần. Nhưng hắn giấu nhẹm, ẩn hết dưới vỏ bọc ngây ngô thuần khiết.

    "Vậy tỷ tỷ chạy nhanh a, đuổi theo ta nga"

    Đoàn người rất nhanh khởi kiệu, Mộ Tịch vừa chạy theo vừa quệt mồ hôi. Con mẹ nó, cổ đại nghèo kiết xác, đi bộ hơn cả trâu bò. Hại nàng chân đau gần chết.

    Hắn bỗng vén rèm xe thò đầu ra nhìn nàng tán dương.

    "Mỹ nhân tỷ tỷ đi bộ thật giỏi a, hảo nhanh nhẹn"

    Mộ Tịch thực muốn tát hắn mấy cái, không đi
    nhanh liệu đuổi được hắn sao?

    "Điện hạ, đường xa xôi ngài nói ít thôi, sẽ khát nước"

    Nàng nghiến răng nói. Tròng mắt không có nổi một tia quan tâm thật lòng.

    "Trong xe nhiều nước lắm, có cả hoa quả ăn rất ngọt"

    Hắn với một chùm căng mọng giơ lên cho nàng nhìn, ngửa đầu há miệng cắn từng quả ăn chẹp chẹp.

    Yết hầu Mộ Tịch lăn lộn, nước miếng tứa ra. Tên ngốc kia, ngươi ăn cũng không cần phát ra tiếng như vậy đâu.

    "Điện hạ, ngài lên nghỉ ngơi, đi lâu sẽ mệt"

    Nàng đáp, chỉ muốn hắn chui vào kiệu cho khuất mắt.

    "Xe ngựa lót đệm rất êm mông nha, sẽ không mệt"

    Hắn nhìn nàng dẩu môi đáp. Mộ Tịch bốc hoả. Khốn kiếp, ngươi không mệt nhưng ta mệt được chưa. Nàng quyết định ngậm miệng, không quan tâm đến hắn.

    Thấy nàng làm ngơ, hắn chui vào xe kéo rèm lại, qua bức rèm mỏng, tầm mắt vẫn không rời khỏi thân ảnh nhỏ bé đang chạy lọc cọc bên ngoài kia, chỉ có ánh mắt thay đổi, nồng đậm ôn nhu, tình cảm. Môi hắn khẽ cười.
    _________________

    Buổi tối, tại khách điếm,

    Mộ Tịch tháo giày, xoa bóp cái chân đau nhức. Một bóng đen lù lù xuất hiện. Nàng kinh hoàng nhảy lên giường.

    "Ngươi là ai?"

    "Ngày mai hãy cho hắn uống cái này, nhớ kỹ, ngươi là người của Tam hoàng tử. Nếu ngươi phản bội, hãy nghĩ đến kết cục"

    Tên hắc y nhân ném cho nàng một lọ dược nhỏ xíu, giọng hắn khàn khàn âm u như quỷ gọi hồn. Mặt che khăn, chỉ lộ đôi mắt hip lại như rắn độc nhìn nàng.

    "Mỹ nhân tỷ tỷ, ta vào nha"

    Tiếng của Nam Cung Kỳ Nguyên khiến nàng giật thót. Loáng một cái bóng đen biến mất.

    Nam Cung Kỳ Nguyên nhảy ra trước mặt nàng.

    "Tỷ tỷ làm gì vậy? Không rửa chân cho ta đi ngủ sao?"

    Hắn hỏi nàng, ánh mắt tò mò.

    Mộ Tịch vội bưng chậu nước đến, che giấu lúng túng.

    "Điện hạ, bây giờ nô tỳ sẽ rửa chân cho ngài"

    Nàng ngồi xuống trước mặt hắn, cởi giày, xoa bóp chân. Tâm trạng thấp thỏm không yên. Ngồi trên cao, hắn quét ánh mắt sắc bén theo hướng bóng đen vừa vọt đi, trong lòng hừ lạnh.

    Cúi đầu xuống. Nhìn đôi tay thon dài nhỏ nhắn của nàng đang xoa bóp chân hăn, như hiền thê đang chăm chồng. Hắn nổi hứng trọc ghẹo.

    "Tỷ tỷ bóp mạnh nga, chỗ đó mạnh một chút nữa mới thích"

    "Ấn mạnh vào, ân, thực thích, xoa thêm chỗ đó chut nữa"

    "Da tay tỷ thực mềm nha, bóp rất thích"

    Hắn nhắm mắt hưởng thụ, âm thanh phát rất ám muội. Mộ Tịch nóng mặt, gấp gáp nhìn ra cửa, thị vệ đứng đầy ngoài đó.

    "Điện hạ! Ngài không cần la to như vậy"

    "Hả? À, ta hiểu rồi tỷ tỷ"

    Hắn vờ vịt không hiểu, nhìn mặt nàng đỏ bừng, trong lòng hắn đã sớm có cảm giác thành tựu, trêu trọc nàng thành công quả là hứng thú.

    "Tỷ nhẹ tay thôi, nào, xoa nữa đi"

    "Chỗ này bóp mạnh hơn, nhanh một chút, cẩn thận đứt lông của ta, aaa, thoải mái quá"

    Lần này, hắn thì thầm to nhỏ như ăn vụng, thật muốn bôi nhọ lỗ tai người khác. Mộ Tịch ngượng quá hoá giận, nhúng hai chân hắn vào chậu cọ thật mạnh. Nếu không phải hắn là tên ngốc, nàng đã sớm nghĩ hắn cố ý.

    "Aaaa, tỷ mạnh quá, đau chết ta"

    "Aaaa, dừng lại, dừng tay, aaaaa.."

    Ngoài cửa, mấy tên thị vệ dán tai vào vách nghe ngóng. Trong phòng xảy ra chuyện gì vậy? Không phải chứ???

    Mộ Tịch hết cách, nàng phát cáu tóm hắn đên giường đẩy hắn ngã xuống.

    "Đến giờ ngủ rồi, mời ngài đi ngủ"

    "Tỷ tỷ, ta ngủ một mình sợ ma a"

    Nàng vừa quay đi bị hắn tóm kéo lại thật mạnh, ngã đè lên hắn, rèm giường đứt xuống quấn lấy hai người. Mộ Tịch cả kinh chặn gai tay trước ngực. Hắn thuận đà cứ thế giả vờ ôm chặt nàng, hai người dán vào nhau không một kẽ hở.

    Một thoáng lúng túng, nàng chỉ lo giãy giụa, không để ý hắn đang cười gian xảo, hít hương thơm trên mái tóc nàng một hơi, tay hắn vô thức siết chặt, như muốn ôm nàng khảm vào ngực. Hắn đã đợi rất lâu mới gặp được nàng.
     
  4. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,019
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 3

    "Mỹ nhân tỷ tỷ cởi ra a, cởi đi"

    Hắn giục nàng cởi rèm giường, nhưng tay lại
    quấn chặt eo nàng, cố tinh ôm nàng lăn mấy vòng.

    "Ngài buông tay ra đã"

    Mộ Tịch mặt đỏ phừng phừng, đẩy hắn ra, giữa hai người không có khe hở nào. Tên ngốc này làm nàng tức chết, thật phiền phức.

    Tiếng động trong phòng càng lúc càng ám muội. Đám thị vệ đánh mắt nhìn nhau nghi hoặc, Thái tử đang làm gì trong đó mà giường cột kẽo kẹt vậy? Không lẽ. Nghĩ đến đây giơ chân tính đạp cửa.

    "Các ngươi làm gì?"

    Hứa Vu Thuần xuất hiện, thấy đám lính mặt đen xì, lén lút nhìn ông.

    "Điện hạ, ngài ấy bên trong..."

    Một tên gãi đầu, ấp úng.

    "Điện hạ làm sao?"

    Ông nhíu mày hỏi.

    "....."

    "Tỷ tỷ vẫn chưa cởi được sao, nhanh lên, cái này thít chặt quá, đau a"

    "Điện hạ, ngài thả lỏng một chút được không"

    "Không được, aaa, tỷ cởi nhanh lên, siết đau quá, chặt quá rồi,aaa"

    Tiếng kêu la bên trong vọng ra, Hứa Vu Thuần chut nữa sặc nước miếng. Ông lúng túng phất tay cho đám thị vệ lui, chính mình quanh quẩn ngoài cửa một lát, đánh liều gõ gõ.

    "Điện hạ, người có ổn không?"

    "Ta không sao, ta đang nằm trên mỹ nhân tỷ tỷ. Chơi rất vui a"

    Hăn từ trong phòng đáp vọng ra, trán ông giăng đầy hắc tuyến, quyết định rút lui.

    Thái tử là người Hoàng thượng yêu thương nhất, trước sau gì ngày cũng đăng cơ, việc lập hậu cung sớm muộn cũng phải tiến hành. Ông vẫn là không nên can thiệp thì hơn. Dù sao Thái tử cũng là nam nhân trưởng thành. Việc này ông sẽ bẩm báo lại với hoàng thượng.
    ________________

    Mộ Tịch xoa cái gáy đau mỏi. Nàng hận chết tên đần kia, hại nàng vừa làm nha hoàn vừa kiêm chức bảo mẫu ru ngủ. Cũng may nàng đến từ thế giới hiện đại, chứ bảo một nha hoàn cổ đại mà chung giường với nam nhân thì còn mặt mũi nào mà gả ra.

    Dù sao cũng phải giết hắn, cho hắn sống yên mấy ngày nữa coi như ban phát ân đức.

    Đứng đợi trước kiệu, vừa thấy nàng, Nam Cung Kỳ Nguyên xán lại tóm ngay cánh tay.

    "Mỹ nhân tỷ tỷ, hôm qua chúng ta ngủ chung thật thích nga. Sau này mỗi ngày tỷ phải ngủ với ta a"

    Hắn cố tình nhắc đến chữ "ngủ" mấy lần, Mộ Tịch muốn độn thổ. Xấu hổ nhìn đám người xung quanh, tên ngốc này đúng là gây hoạ, hắn không biết lời nói của một tên ngốc rất dễ gây hiểu lầm sao, khoé miệng nàng run rẩy.

    Nàng âm thầm hậm hực, lại không biết có kẻ đang mừng rơn trong bụng. Hắn làm ăn thực có lãi, vừa được ôm nhuyễn ngọc ôn hương ngủ, vừa được trọc ghẹo nàng.

    Lời hắn nói ra có lực sát thương thật lớn, đám thị vệ đã nhìn trời nhìn đất, lảng tránh chuyện này, coi như điếc cả đám.

    "Ngươi nên đối xử tốt với Thái tử, trở về ta sẽ tâu với bệ hạ, cho ngươi làm nha hoàn thông phòng của ngài"

    Hứa Vu Thuần mặt hơi tối, hắng giọng vài cái mới nói hết câu.

    Mộ Tịch cảm thấy khí huyết không thông. Nha hoàn thông phòng? Nàng bây giờ chỉ muốn thông não đám người này có được không?
    ___________________

    Ngày kế, họ dừng chân tại Phụng Nhai trấn. Nơi đây so với kinh thành của Nam Cung quốc cũng náo nhiệt không kém.

    Mộ Tịch xuống lầu, tiểu nhị đang bưng thức ăn đi về hướng nàng. Nàng né qua một bên tránh. Cách nàng một bước, hắn va vào nàng, đồ trên tay rơi vỡ loảng xoảng. Mộ Tịch vội cúi xuống nhặt đồ.

    "Xin lỗi" Nàng nói.

    Chưa kịp chạm vào chiếc khay, tên tiểu nhị rất nhanh nhét mấu giấy nhỏ vào tay nàng.

    Mộ Tịch giật mình ngẩng đầu nhìn hắn. Nam nhân này tay thô to rắn chắc, ánh mắt quắc lên nhiều sát khí, hẳn là tay cầm kiếm giết người đi. Không phải tiểu nhị bưng bê, xem ra Tam hoàng tử tốn nhiều tâm huyết theo dõi nàng rồi.

    Hừ, bọn họ đúng là vận cứt chó, giao nhiệm vụ quan trọng như vậy cho đứa ăn hại như nàng,

    "Xin lỗi tiểu thư"

    Tên đó bỏ lại một câu, rất nhanh rời đi. Một màn này đã lọt hết vào đôi mắt sắc bén từ căn phòng quý tộc cách đó không xa.

    Trong phòng,

    "Điện hạ, có cần theo hắn?"

    "Giết !"

    Nam Cung Kỳ Nguyên nói khẽ, âm thanh phát ra tựa gió thoảng, nhưng lực ảnh hưởng lại rất lớn, thuộc hạ áo đen cạnh hắn rất nhanh biến mất.
    _________________

    Mộ Tịch về phòng, đọc tờ giấy, vỏn vẹn mấy chữ.

    "Canh 5, giờ Dần, canh gà nhà bếp"

    Họ muốn nàng hạ độc vào canh? Nếu hắn chết. Tội trạng chẳng phải đổ lên đầu khách điếm sao? Tam hoàng tử này tâm cơ thật thâm độc. Vì hoàng quyền mà không ngại huynh đệ tương tàn.

    "Hù!" Nam Cung Kỳ Nguyên đột ngột nhảy ra trước mặt nàng. Mộ Tịch cả kinh vo tờ giấy lại nhét trong tay áo.

    "Điện hạ, ngài định doạ chết nô tỳ sao" Nàng vỗ vỗ ngực, trấn an.

    "Mỹ nhân tỷ tỷ không ăn trưa sao? Cho tỷ này"

    Hắn đưa cho nàng cái bọc giấy thấm dầu. Nàng mở ra, một chiếc đùi gà quay thơm phức.

    Mộ Tịch ngạc nhiên nhìn hắn, hắn thế mà lại cho nàng đồ ăn. Nàng kiếp trước mồ côi, sống vất vả nghèo nàn, còn chưa có ai cho đồ ăn bao giờ. Nàng thích nhất chính là đồ ăn.

    Sống hai kiếp, hắn là người đầu tiên quan tâm nàng. Mộ Tịch nhìn hắn cảm động, chop mũi cay cay.

    "Cảm ơn điện hạ" Nàng cầm đùi gà lên, không khách sáo cắn một miếng. Quá ngon đi.

    "Không cần cảm ơn ta, sau này nếu tỷ tỷ muốn ăn, ta sẽ mua cho tỷ hàng ngày"

    Nhìn biểu cảm chân thật của nàng, lòng hắn thoã mãn vô cùng. Ngồi bên đưa tay lau mép dính đầy mỡ cho nàng, ánh mắt chốc lát thập phần ôn nhu.

    Câu hắn vừa nói khiến nàng xuýt nghẹn đồ ăn, trân trân nhìn hắn, khóc rống lên.

    "Huhuhu. Điện hạ, ngài thật tốt, hức, huhu"

    Nam Cung Kỳ Nguyên quýnh lên, chân tay rối rắm vội ôm nàng.

    "Mỹ nhân tỷ tỷ sao vậy? Gà không ngon sao?"

    Hăn chưa dỗ nữ nhân khóc bao giờ, lại là nữ nhân hắn thích, trong lòng quýnh quáng, gấp đến hỏng. Chỉ biết vỗ vỗ nàng. Sau lưng nàng, hắn tự do bộc lộ cảm xúc lo lắng qua ánh mắt mà không bị nàng phát hiện.

    Mộ Tịch tâm vẫn coi hắn như đứa trẻ, vừa ăn vừa bôi mỡ ra áo hắn. Khóc lóc giãi bày.

    "Ngài thực tốt, ực" Nàng cắn một miếng lớn nữa

    "Chưa có ai đối với ta tốt như vậy, chưa ai cho ta thịt bao giờ, hức, ực" Lại cắn một miếng,

    Mộ Tịch vừa ăn vừa khóc, vài phút hết veo cái đùi lớn, nước mắt cũng cạn dần. Nàng ăn no, ngủ gục luôn trong lòng hắn.

    Nhìn nàng cuộn lại như con mèo. Mặt vẫn nhem nhuốc, hắn muốn phì cười. Nữ nhân của hăn ngốc như vậy.

    Hắn đưa tay khẽ vuốt tóc nàng, hôn nhẹ lên mi mắt, rồi bế nàng đặt lên giường.

    Mộ Tịch tỉnh dậy đã là buổi tối. Nàng bần thần nhớ lại cảnh ban ngày. Vì chiếc đùi gà này mà nàng thay đổi quyết định giết hắn.

    Nàng nghĩ kỹ càng, xuyên qua đây nàng vẫn là nàng, không có người thân. Hà cớ gì phải vì cái tên Tam hoàng tử không máu mủ đó mà giết chết một người vô tội, lại là người đối xử tốt với nàng như vậy. Nàng quyết định trùm áo lên người, lẻn ra khỏi khách điếm.

    Phòng bên cạnh,

    "Đi theo bảo vệ nàng"

    "Dạ, điện hạ yên tâm"
    ___________________

    Mộ Tịch chạy một mạch ra khu chợ, sáng đi qua đây nàng thấy một y quán.

    "Đại phu, tôi muốn mua thuốc"

    "Cô nương muốn mua thuốc gì"

    "Cái này là thuốc gì?"

    Nàng chỉ vào loại bột màu trắng trong khay, cái này gần giống với độc dược tên hắc y nhân kia ném cho nàng.

    "Cái này lợi tiểu, giúp thanh nhiệt, mát gan, giải độc tố..."

    "Tôi lấy cái này!"

    Không kiên nhẫn nghe ông quảng cáo hết, nàng trả bạc, cầm thuốc chạy về khách điếm.
    ____________________

    Canh 5. Có người dọn đường, rất nhanh nàng dễ dàng lẻn vào nhà bếp dốc hết lọ dược vào canh. Vừa dốc vừa làm bộ sợ hãi lén nhìn trước sau, người của Tam Hoàng tử hẳn là quanh quẩn đâu đây đi.

    Nàng vừa ra khỏi bếp, bóng đen trên nóc nhà cũng bay mất. Sau hắn, còn một bóng đen khác không một tiếng động đuổi theo.

    Tai một căn miếu hoang,

    "Ngươi cho người truyền tin báo với Hoàng tử, kế hoạch thành công. Nàng ta đã hạ dược"

    "Được, ta đi ngay"

    Hai tên trao đổi với nhau xong, một tên rất nhanh biến mất. Tên còn lại thở phào nhẹ nhõm. Vừa quay người định đi, cổ họng đã bị một vật sắc bén lướt qua, bỏ mạng tại chỗ.
    _______________

    "Mỹ nhân tỷ tỷ hôm nay ngồi kiệu với ta nha"

    Mới sáng sớm, hắn đã lẽo đẽo chạy theo nàng làm nũng, mè nheo nàng. Có điều, lần này Mộ Tịch lại không cảm thấy phiền, còn cảm thấy vui vui.

    "Đa tạ điện hạ, nô tỳ rất biết ơn ngài"

    Câu này của nàng là thật, đi đường mấy ngày, chân nàng đau nổi bóng nước luôn rồi. Hôm nay ngồi kiệu thật thích.

    Trong kiệu, Nam Cung Kỳ Nguyên luôn miệng bồi nàng nói chuyện, cầm nước cho nàng uống. Bóc nho cho nàng ăn. Mộ Tịch cảm tưởng nàng mới là chủ nhân, còn hắn là đầy tớ vậy.

    Kiệu đang đi dừng lại đột ngột. Hai người vén rèm lên nghi hoặc.

    "Có chuyện gì? Sao các ngươi lại dừng"

    Hứa Vu Thuần quay lại hỏi đám thị vệ.

    "Ngài thống linh, thuộc hạ...buồn...tiểu"

    Tên lính trẻ tuổi mặt nhăn nhó sắp khóc, hai chân run rẩy mếu máo nói.

    Hứa Vu Thuần muốn thổ huyết, tình huống gì
    đây? Đường đường là một đám nam nhân lại đứng giữa phố kêu buồn tiểu, còn trưng ra bộ mặt tiểu tức phụ. Trán ông nổi gân xanh. Nhìn qua mấy kẻ khác, tên nào cũng nhăn nhó, mím môi nín nhịn,

    "Các ngươi lại làm sao?" Ông gấp, quát lớn.

    "Ngài thống lĩnh, chúng thuộc hạ cũng vậy"

    Tình huống phát sinh nằm ngoài kiểm soát. Vừa bực bội, vừa xấu hổ. Ông vội nhảy xuống ngựa, gầm lên.

    "Các ngươi có phải nam nhân không, còn không mau đi tiếp cho ta"

    Hành động của ông doạ cho một tên trong đó tè luôn ra quần, hắn xấu hổ ngồi bêt xuống đấy khóc huhu như đứa trẻ, mấy tên khác thấy vậy, tái cả mặt, đồng loạt ngồi xuống nín tiểu.

    "Huhu, ngài thống lĩnh , cứu chúng tôi"

    "Các ngươi, các ngươi.."

    Tay ông run rẩy chỉ vào họ, mặt đã đỏ gay vì sự tình đáng xấu hổ này.

    "Hahaha, mỹ nhân tỷ tỷ, tên này tiểu ra quần nha"

    Nam Cung Kỳ Nguyên nhảy từ kiệu xuống cười ha hả như hài đồng. Ngoài miệng vui vẻ như vậy, nhưng trong lòng hắn đã sớm cảm ơn bồ tát ngàn vạn lần, nghĩ đến cái món canh bị nàng hạ thuốc là dành cho hắn lòng hắn lại run rẩy, may mà hôm nay hắn không ăn, nếu không người tiểu ra quần chắc là hắn rồi. Nàng đúng là đại ngốc gây hoạ mà.

    Mộ Tịch bị doạ cho há lớn miệng, mắt căng ra tròn vo. Nàng nhảy xuống theo hắn, lăng xăng chạy qua chạy lại.

    "Các vị, bình tĩnh, đừng xúc động a, đây là giữa phố đấy"

    Nghe nàng nói đang ở giữa phố, đám thị vệ gấp lại càng gấp, ngồi bệt cả xuống ăn vạ không đi.

    "Này, này các vị làm gì vậy"

    Nàng quýnh lên hỏi. Hứa Vu Thuần nhìn hắn, lại nhìn nàng cầu cứu. Mộ Tịch thấy vậy, quát lớn.

    "Tất cả đứng lên, làm theo ta"

    Không ai nghe thấy lời nàng.

    "Được rồi, các vị không muốn tiểu ra quần thì đứng lên làm theo ta"

    Lần này họ răm rắp nghe theo. Nam Cung Kỳ Nguyên linh cảm thấy bất an, mí mắt hắn giật liên tục. Quả đúng như thế, những gì nàng bắt đầu thực hiện khiến hắn muốn thoát xác.

    "Tất cả bắt chéo chân, nhớ kẹp chặt, càng chặt càng giữ được lâu"

    Đám thị vệ làm theo. Nam Cung Kỳ Nguyên quạ bay ngang đầu, hắn chu môi lên, nhìn nàng mắt long lanh.

    "Mỹ nhân tỷ tỷ, chúng ta vào kiệu ngồi a"

    Hắn phải chuồn gấp, không thể trên phố mà theo nàng diễn trò này được. Chưa quay người đã bị nàng tóm lại.

    "Điện hạ, họ bây giờ không đánh xe ngựa được đâu, ngài cứ ở đây cùng nhau giúp họ"

    Mặt hắn co quắp. Giúp? Hắn lại đi giúp một đám nam nhân nín tiểu?

    "Nào, chúng ta đi tiếp, cố gắng qua khỏi trấn, đến vùng nông thôn là có thể giải quyết"

    Nàng phải hi sinh thôi, để họ phát hiện ra nàng bỏ thuốc lợi tiểu vào canh, họ băm nàng ra làm chả viên mất.

    "Các vị nhớ, đừng nghĩ đến nơi nhiều nước, sẽ có cảm giác dư thừa, càng mắc tiểu. Hãy nghĩ đến sa mạc"

    Trên phố, đoàn người nối đuôi nhau đi hết cả đoạn đường dài, tư thế rất lạ. Mặt ai cũng vô cùng nghiêm túc. Dân chúng đứng lại xem.

    "Mẫu thân, họ làm gì vậy?" Một cậu bé hỏi.

    "Chắc họ duyệt binh đấy con"

    Phụ nhân bên cạnh xoa đầu cậu bé đáp lại.

    Màn "duyệt binh" cứ thế trở nên hoa mỹ, hoành tráng trong mắt người đi đường. Không ai biết đám lính đó đang phải nín tiểu khổ sở cỡ nào.