Full PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 6/8/16.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914
    Nàng là con gái Hầu gia, thế nhưng hôn sự của nàng lại trở thành trò cười của cả kinh thành.
    Giả bệnh trong đợt tuyển tú, nàng phạm vào tội khi quân.
    “Ngươi đã không muốn tiến cung làm phi, vậy để trẫm chỉ hôn cho ngươi một phu quân trẻ tuổi đầy hứa hẹn vậy.”
    Lão hoàng đế phán một câu, nàng gả cho thái giám tổng quản tính cách cổ quái.
    Hắn là tâm phúc của hoàng đế, quyền to thế lớn.
    Hắn hung tàn ngoan độc, hỉ nộ vô thường, hạ nhân phủ tổng quản không một ai không sợ hãi.
    Nàng cẩn thận hầu hạ, mong có thể được bình an…… Nhưng có một ngày, nàng phát hiện ra bí mật kinh người của hắn – kẻ vào cung tám năm làm đến thái giám tổng quản.
     
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 1: Tứ hôn

    “Hoàng Thượng có lệnh, tuyên Cầu phủ đại tiểu thư Cầu Mộ Quân tiến cung diện thánh.” Công công mở miệng, giọng nói mang chút nữ khí lại mang vài phần uy nghiêm.

    Công công vừa dứt lời, sắc mặt Cầu phu nhân tái nhợt ngã ngồi xuống đất.

    “Thần...... Tuân mệnh.” Hầu gia Cầu Vĩ phản ứng không kịch liệt như Cầu phu nhân, nhưng trên mặt cũng đã lấm tấm mồ hôi.

    “Công công, Hoàng Thượng không nói gì nữa sao?” Cầu hầu gia đứng dậy hỏi.

    Công công hồi đáp:“Hoàng Thượng chỉ nói những lời này, nhưng...... buổi sáng ngự phòng (phòng bếp) làm đồ ăn, hương vị có chút “mặn”, Hoàng Thượng mất hứng.”

    Nghe thế, sắc mặt Cầu hầu gia cũng trắng bệch, cả người hơi run rẩy.

    “Cầu đại tiểu thư, đi thôi --” Công công nhìn về phía Cầu Mộ Quân thúc giục.

    “Dạ.” Cầu Mộ Quân nhìn người nhà, hít sâu một hơi, theo công công đi ra cửa.

    Cầu Mộ Quân vừa đi, Cầu phu nhân liền khóc mắng Cầu Tư Huyên đang đứng bên cạnh :“Đều tại xú nha đầu nhà ngươi, nếu ngươi không cáo trạng với quan tuyển tú, Mộ Quân sẽ không có chuyện!”

    “Sao bà lại bảo ta cáo trạng, bà có chính mắt thấy ta cáo trạng à? Sợ Hoàng Thượng trách tội? Vậy thì đừng làm trò trước mặt quan tuyển tú!” Cầu Tư Huyên cãi lại.

    “Ngươi còn không thừa nhận, chính là ngươi, ta thấy ngươi đuổi theo quan tuyển tú đi ra ngoài, sau đó hắn liền trở lại nói muốn kiểm tra Mộ Quân, chính ngươi hại Mộ Quân của ta!” Cầu phu nhân khóc lớn, túm lấy Cầu Tư Huyên.

    Cầu Tư Huyên gạt tay bà ra, hợp lý hợp tình nói:“Bà có chính mắt nhìn thấy ta cáo trạng không, chẳng lẽ ta khi nào thì đi ra ngoài đều phải báo cáo với bà sao?”

    “Ngươi......”

    “Thôi đi!” Cầu hầu gia hét lớn một tiếng, hai người đều ngậm miệng, Cầu Tư Huyên hừ lạnh một tiếng về phòng, Cầu phu nhân ở trong phòng khóc lên.

    Cầu Mộ Quân được công công đưa đến quỳ gối trước mặt hoàng thượng.

    “Ngẩng đầu lên cho trẫm nhìn xem.” Thanh âm già nua lại có chút suy yếu vang lên, Cầu Mộ Quân ngẩng đầu lên, nhưng vẫn cúi mắt không dám nhìn Hoàng thượng. Nàng biết quy củ trong cung, Hoàng Thượng, Thái Hậu những người này không thể nhìn thẳng .

    “Bộ dạng cũng không tệ lắm. Quan tuyển tú Trẫm phái đi nói ngươi dùng son dính lên khăn, giả bệnh ho ra máu, ngươi có nhận không?” Hoàng Thượng nhìn chằm chằm nàng hỏi.

    “Thần nữ biết tội.” Cầu Mộ Quân biết nói nhiều cũng phí công, thành thật trả lời.

    Hoàng Thượng lạnh giọng hừ một tiếng, nói:“Ngươi đã không muốn tiến cung làm phi, vậy trẫm liền chỉ hôn cho ngươi một vị phu quân tuổi trẻ đầy hứa hẹn vậy.” Hắn nhìn công công đứng bên cạnh, nói:“Chính Trung ở trong cung được xưng là tiểu Phan An, tuổi còn trẻ đã làm thái giám đại tổng quản, trẫm gả ngươi cho hắn vậy.”

    Cầu Mộ Quân quá sợ hãi ngẩng đầu, vừa vặn nhìn thấy công công vẫn đứng ở bên cạnh Hoàng Thượng đang quỳ xuống.

    “Hoàng Thượng, Hoàng Thượng cũng đừng đùa cợt nô tài, nô tài sao có thể cưới vợ!” Đoàn Chính Trung quỳ xuống nói.

    Lúc này vẻ mặt Hoàng Thượng lại ôn hoà, cười nói:“Chính Trung, ngươi xem Tiểu Lâm Tử đều cưới một thê một thiếp, ngươi sao không thể cưới? Cứ quyết định như vậy, cho ngươi hai ngày trở về chuẩn bị, năm ngày sau thành thân.”

    “Hoàng Thượng......” Đoàn Chính Trung còn muốn chối từ, Hoàng Thượng đã đứng dậy. Hắn vội vàng hạ thắt lưng đi dìu Hoàng Thượng.

    “Chính Trung, chúng ta đến ngự hoa viên đi dạo”

    “Vâng.”

    Cầu Mộ Quân thất thần trở về nhà.

    Nàng nghĩ kết quả tệ nhất là nàng bị chém đầu. Không nghĩ tới, đường đường Hoàng Thượng, thế nhưng vũ nhục nàng như vậy.

    Thành thân với thái giám, đại đa số tiểu thư đều nhục nhã mà tự sát. Nàng lại không thể có ý định tự sát, huống chi Hoàng Thượng chỉ hôn cũng sẽ không cho phép nàng tự sát.

    Cho nên trước mặt Hoàng Thượng, nàng thật sự chỉ có một con đường -- gả cho một thái giám.

    Gả cho Hoàng Thượng cùng gả cho thái giám...... Thật sự đều cực đoan như nhau. Không nghĩ tới, đó lại là nhân sinh của nàng.

    Hôn sự của Đại thiên kim Cầu hầu gia cùng thái giám đại tổng quản Đoàn Chính Trung dị thường náo nhiệt.

    Ngày đó trên đường, đón dâu chật như nêm cối.

    Ngày đó, gần như mọi người trong kinh thành đều đi ra xem náo nhiệt .

    Trước ngày thành thân năm ngày, trước cửa Cầu phủ ngựa xe như nước. Người đến đều là các vị phu nhân, nói là tới chúc mừng đại tiểu thư Cầu gia, nhưng cao hứng cũng là các nàng.

    Mấy ngày nay bọn họ đến nói cho nàng biết rất nhiều tin tức nàng chưa từng biết đến, có liên quan đến vị phu quân tương lai của nàng.

    Đoàn Chính Trung bởi vì tướng mạo anh tuấn, lại khéo đưa đẩy, nhu thuận, không chỉ được Hoàng Thượng yêu thích, ngay cả các nương nương trong hậu cung cũng đều thích hắn. Thậm chí...... Các vị nương nương này còn có thể kéo hắn lên trên giường vui cười tức giận mắng mỏ trêu đùa. Ở trong cung, hắn chạm tay có thể bỏng, ở tổng quản phủ, lại làm cho bọn hạ nhân e ngại vạn phần.

    Hắn có thể vừa rồi thì hứng thú uống trà, đột nhiên lại tức giận hắt nước trà lên người hạ nhân, nóng đến mức nước mắt hạ nhân đã chảy ra mà vẫn không dám hé răng.

    Hắn nuôi con mèo nhỏ, chó nhỏ, lúc trước còn đùa với chúng nó, sau lại để cho hạ nhân móc mắt chúng ra.

    Quý phủ của hắn, không cho phép phát sinh việc yêu đương, từng có một hạ nhân cùng một tỳ nữ vụng trộm yêu nhau, hắn liền thiến kẻ kia, ném tỳ nữ vào thanh lâu.

    ......

    Các phu nhân cùng các tiểu thư nói sinh động như thật, giống như bọn họ chính mắt gặp qua.

    Cầu phu nhân nghe xong xin Cầu hầu gia cầu xin với Hoàng Thượng, Hoàng Thượng coi như không thấy.

    Cầu Mộ Quân nâng khăn hỉ lên nhìn ra bên ngoài, phát hiện trên mặt mọi người trên đường đều đang tươi cười.

    Hôn sự của nàng, dù sao cũng là trò cười cho tất cả mọi người trong kinh thành.
     
  3. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 2: Động phòng

    Hôn sự của nàng, dù sao cũng là trò cười cho tất cả mọi người trong kinh thành.

    Bái đường giống người bình thường, cũng được bà mối dìu vào động phòng. Sau đó, ngồi ở đầu giường chờ phu quân của nàng đến vén khăn voan.

    Trong phòng rất yên tĩnh, gần như nghe được cả tiếng hô hấp nhè nhẹ của chính mình, ngẫu nhiên cũng nghe được âm thanh huyên náo từ đại sảnh bên kia truyền đến.

    Vốn dĩ bà mối sẽ nói chút chuyện cùng tân nương tử, chúc phúc, giải sầu ...... Nhưng, đối với một nữ tử gả cho thái giám, nói gì cũng là châm chọc, bà mối biết rõ điểm ấy, cho nên đứng ở đầu giường không nói một câu.

    Cầu Mộ Quân muốn nói cho các nàng, nàng cũng không để ý. Nếu không có Thương hải của nàng, không có Vu sơn của nàng, nước kia, mây kia đều giống nhau. Gả cho vương tôn công tử với gả cho thái giám tổng quản trong cung, chỉ cần nàng không để ý, thì không có khác biệt quá lớn.

    Thanh âm huyên náo bên ngoài dần dần nhỏ đi, sau đó chậm rãi hoàn toàn yên tĩnh

    Hồi lâu, nghe được tiếng bước chân bên ngoài, tất cả nha hoàn trong phòng đều cúi đầu quỳ gối bên cửa, cẩn thận sợ hãi như bình dân nhìn thấy thiên tử, tất cung tất kính.

    Tự nhận là lạnh nhạt như nàng nghe được tiếng bước chân kia cũng nhịn không được g túm chặt cổ tay áo.

    Đoàn Chính Trung đi đến, không có người nháo động phòng, cũng không có hạ nhân đi theo.

    Bà mối nhìn thấy hắn, theo bản năng rụt lui thân thể, đứng qua một bên. Một khắc kia, mọi người đều đồng tình với tân nương, người khác đều có thể cúi đầu, đứng cách xa, nàng lại phải chờ hắn đến vén khăn voan.

    “Tất cả đi ra ngoài đi.” Ra lệnh một tiếng, trong lòng bà mối cùng nha hoàn thoải mái, cũng không dám biểu hiện ra ngoài, cúi đầu đồng thanh “Dạ, đại nhân.” Sau đó chậm rãi rời khỏi cửa.

    Nghe thấy tiếng đóng cửa, Cầu Mộ Quân không khỏi run lên một chút.

    Cái này có liên quan đến lời đồn đại về hắn...... Nàng tuy biết lời đồn đại không thể tin, nhưng dù sao không có lửa làm sao có khói.

    Vừa tự an ủi mình không phải sợ, không có gì, nhưng lại cảm giác được tim mình đập dần dần nhanh hơn. Đôi giày màu đen đến gần một bước, tim của nàng đập nhanh thêm một nhịp, đôi giày càng lúc càng gần, rốt cục đứng ở bên chân nàng, Cầu Mộ Quân như ngừng thở.

    Đoàn Chính Trung chậm rãi nâng khăn voan lên, khi khuôn mặt Cầu Mộ Quân hoàn toàn hiện ra ở trước mắt hắn đột nhiên khóe mắt hiện lên ý châm chọc, ném khăn voan đi.

    Cầu Mộ Quân kinh ngạc.

    Một bàn tay Đoàn Chính Trung nắm cằm nàng nâng lên, cẩn thận đánh giá.

    Lúc này, Cầu Mộ Quân cũng lần đầu tiên có thể nhìn kĩ hắn

    Khuôn mặt tuấn tú, nhưng...... khi nhìn thấy hắn, lại hoàn toàn không thể nghĩ hắn đẹp thế nào, mà là sợ hãi, muốn gạt tay hắn ra, lui đến góc giường

    Nhưng...... Nàng không thể làm vậy.

    Hắn nhìn nàng rất lâu giống như đang nhìn mĩ vị, sau đó khóe miệng chậm rãi nhếch lên, quỷ dị nở nụ cười, nói:“Thật đúng là mỹ nhân a.”

    Ngón tay cái xoa đôi môi đỏ mọng của nàng, sau đó chậm rãi dùng sức, dùng sức xoa đôi môi mềm mại kia, đem son trên môi lau ra xung quanh.

    “A......” Cầu Mộ Quân bị hắn xoa sinh đau, lại có chút cảm giác khuất nhục, cũng không dám phản kháng.

    Rốt cục, hắn buông môi của nàng ra, nhìn chằm chằm nàng lui về phía sau, khẽ mỉm cười, sau đó bưng một chén rượu trên bàn lên, gập khuỷu tay đưa rượu tới gần bên môi.

    Thấy hắn không uống cũng không nhúc nhích, Cầu Mộ Quân nhớ ra kia hẳn là rượu giao bôi, lại nhìn hắn một cái, mới đứng dậy xuống giường, tự mình bưng lên chén rượu, vòng qua tay hắn, đem rượu uống vào trong bụng. Hương vị cay độc kia làm cho nàng khó chịu nhưng cũng chỉ hơi hơi nhíu mày.

    Hắn nhìn miệng nàng, môi nhếch lên, cầm lấy rượu trên bàn lại rót một ly đưa cho nàng.

    Cầu Mộ Quân nhận chén rượu, sau đó dưới cái nhìn chăm chú của hắn không có lựa chọn nào khác uống tiếp.

    Đoàn Chính Trung lại lấy chén rượu trong tay nàng, lại rót một ly, sau đó đưa đến bên môi nàng. Hít vào một hơi, Cầu Mộ Quân hơi hơi mở ra đôi môi đỏ mọng.

    Đoàn Chính Trung nghiêng chén rượu, nhanh chóng đổ rượu xuống. Cầu Mộ Quân bị nghẹn lập tức né tránh chén rượu, ho không ngừng.

    Đoàn Chính Trung xem bộ dáng của nàng, ha ha nở nụ cười.

    Cầu Mộ Quân ấn ngực, hơi hơi ngẩng đầu nhìn hắn, bắt đầu hiểu được sự cổ quái cùng đáng sợ của hắn.

    “Thay quần áo.” Đoàn Chính Trung giống như chơi đùa xong trò ép rượu, buông chén rượu, mở hai tay ra.

    Cầu Mộ Quân chậm rãi đi đến trước mặt hắn, ngồi xổm xuống, có chút run run vươn tay, cởi đai lưng của hắn.

    Vẫn cố gắng hô hấp bình thường, thừa nhận tim đập rất nhanh, lại càng cố gắng giả vờ trấn định trước mặt hắn. Nhưng khuôn mặt khi hồng khi trắng, cùng đôi tay không ngừng run rẩy, cả người run run, lại tiết lộ cảm xúc chân chính trong đáy lòng nàng.

    Mà Đoàn Chính Trung giống như rất thưởng thức cảm xúc này.

    Quần áo hắn từng kiện từng kiện bị cởi, cởi xong, cuối cùng chỉ còn nội sam.

    Hắn vẫn đứng im không nhúc nhích.

    Cầu Mộ Quân nhắm mắt, cố lấy dũng khí đứng lên, chạm vào vạt áo nội sam của hắn, cố gắng không chạm vào thân thể hắn, cởi từ trên vai xuống.

    Muốn cầm quần áo từ phía sau, nàng phải đứng sát vào hắn, ngửi thấy được mùi hương nào đó trên người hắn, đó là mùi hoa...... đầu óc hỗn độn dù cố gắng cũng không nhớ nổi mùi hoa quen thuộc này là mùi hoa gì.

    Tuy là thái giám thân thể hắn cũng rất cường tráng.

    Cầu Mộ Quân ngừng lại, Đoàn Chính Trung lại vẫn không nhúc nhích. Nói cách khác hắn còn chờ nàng thay hắn cởi quần áo, nói cách khác...... Nàng phải cởi cả quần hắn?
     
  4. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 3: Động phòng 2

    Cầu Mộ Quân ngừng lại, Đoàn Chính Trung lại vẫn không nhúc nhích. Nói cách khác hắn còn chờ nàng thay hắn cởi quần áo, nói cách khác...... Nàng phải cởi cả quần hắn?

    Cầu Mộ Quân ngẩng đầu, phát hiện hắn đang nhìn nàng. Nàng cúi đầu, ngồi xổm xuống.

    Tay run run tiến đến lưng quần hắn, nhưng cố gắng thế nào tay cũng không động đậy nổi.

    Đoàn Chính Trung nhìn bộ dáng nàng sợ hãi, bỗng nhiên cười ha hả, đẩy nàng ngã xuống đất. Sau đó đi thẳng đến bên giường ngồi xuống. Mang theo ý cười nhìn Cầu Mộ Quân.

    Nhìn ánh mắt hắn, nàng muốn lui ra phía sau, lại tự nói với lòng mình không có gì phải sợ, không phải sợ.

    “Thất thần làm cái gì, cởi quần áo!” Đoàn Chính Trung lại đột nhiên quát.

    Cầu Mộ Quân run lên, vẫn lui về đằng sau.

    “Sao nào? Còn muốn ta tìm người đến giúp ngươi sao?”

    “Không...... Không cần.” Cầu Mộ Quân vội nói.

    “Đứng lên, đến bên này!” Đoàn Chính Trung nói.

    Cầu Mộ Quân chậm rãi đứng lên, đi đến trước mặt hắn, bắt đầu cởi y phục.

    Cúi đầu, lại vẫn cảm nhận được ánh mắt hắn sáng quắc. Sớm đã chuẩn bị tốt, sớm nghe nói thái giám đối với nữ nhân rất đáng sợ, nhưng nàng vẫn sợ đến phát run, so với việc đối mặt với một nam nhân chân chính còn sợ hơn.

    Mới cởi giá y đỏ thẫm, Đoàn Chính Trung đưa một chân lại, cười dùng bàn chân ma sát nơi mềm mại trước ngực nàng.

    “A --”

    Cầu Mộ Quân kêu sợ hãi một tiếng, lui về phía sau một bước.

    Sắc mặt Đoàn Chính Trung đột biến, đá nàng một cước, sau đó từ trên giường đi xuống hung hăng nắm một bên ngực mềm mại của nàng nói:“Gả cho ta không phải là để cho ta chơi đùa sao? Ta cho ngươi trốn! Cho ngươi trốn!” Nói xong, tay kia xé quần áo của nàng .

    “A......” Cầu Mộ Quân nhịn không được khóc lớn, tránh tay hắn, né tránh hắn dâm loạn.

    Đoàn Chính Trung ngừng lại, một bàn tay nâng mặt của nàng lên không đành lòng nói:“A, khóc, tiểu nương tử của ta khóc.” Sau đó hắn lại đứng lên, nhìn nàng nói:“Được rồi, lên giường ngủ đi.”

    Cầu Mộ Quân lùi ra sau vài bước, mang theo nước mắt sợ hãi nhìn hắn.

    Hắn lại trừng mắt nói:“Sao nào? Không nghe lời sao? Lên giường đi!”

    Cầu Mộ Quân vội vàng đứng dậy đi đến bên giường, quay đầu nhìn hắn một cái, sau đó đi lên giường, lui vào trong góc.

    Đoàn Chính Trung chậm rãi đi tới, thổi tắt nến.

    Theo ánh sáng mỏng manh, Cầu Mộ Quân nhìn hắn ngồi trên giường, sau đó nằm xuống, ngủ ở phía ngoài.

    Đợi them một lát, thấy hắn không có động tĩnh, Cầu Mộ Quân mới chậm rãi nằm xuống, cách hắn một khoảng thật xa.

    Nhưng nàng không tài nào ngủ được.

    Đồn đãi bên ngoài tuyệt đối không phải giả.

    Nàng gả cho đại thái giám tổng quản này, quả thật là kẻ đáng sợ.

    Tương lai của nàng thực mù mịt.

    Một đêm thức trắng, cho nên khi Đoàn Chính Trung tỉnh lại, nàng cũng lập tức đứng dậy. Sau đó khiếp đảm thay hắn mặc quần áo.

    Mặc quần áo, chuẩn bị chải đầu cho hắn, Đoàn Chính Trung không kiên nhẫn đẩy nàng ra, kêu nha hoàn sớm chờ ở ngoài cửa vào.

    Nha hoàn thay hắn lau mặt, sau đó lấy một hộp hương phấn trên bàn, nhẹ nhàng xoa vào gáy hắn, lại đeo cho hắn một cái túi thơm.
     
  5. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 4: Con?

    Lúc này Cầu Mộ Quân nhớ ra, đứng gần là có thể ngửi được mùi hương nhàn nhạt trên người hắn, hóa ra là hắn dùng hương liệu .

    Đoàn Chính Trung tiến cung, Cầu Mộ Quân thở phào nhẹ nhõm một hơi.

    Trời vừa mới sáng, Cầu Mộ Quân một đêm không ngủ, nhưng vẫn thức dậy, Đoàn Chính Trung không có cha mẹ trưởng bối, không cần thỉnh an không cần kính trà, nàng thật thanh nhàn.

    Không nghĩ tới nàng vừa rửa mặt xong, còn có nha hoàn đến bẩm báo thiếu gia đến thỉnh an.

    Cầu Mộ Quân sửng sốt, thiếu gia? Thái giám cũng có con sao? Trong lòng nghi hoặc, ngoài miệng nói để cho hắn tiến vào.

    Nếu nói vừa rồi vẫn là hơi chút giật mình, vậy hiện tại nhìn đến vị thiếu gia này nàng liền hoảng hốt, đi theo sau nha hoàn vào là một vị công tử anh tuấn xấp xỉ tuổi nàng

    Vị công tử kia vào cửa đã bái kiến nàng:“Nhi tử thỉnh an mẫu thân đại nhân.”

    Một tiếng ‘mẫu thân’ này khiến Cầu Mộ Quân thiếu chút nữa không đứng vững.

    “À...... Đứng lên đi.”

    Công tử đứng dậy, chậm rãi ngẩng đầu, Cầu Mộ Quân âm thầm đánh giá hắn. So sánh với Đoàn Chính Trung thì thanh tú hơn một ít, cũng dáng vẻ thư sinh một hơn một ít, xem bộ dáng tầm mười bảy, mười tám tuổi, hào hoa phong nhã.

    Nghĩ bây giờ quan hệ của mình cùng hắn là trưởng bối và vãn bối , Cầu Mộ Quân lớn mật hỏi:“Ngươi tên gì?”

    Công tử hồi đáp:“Thưa mẫu thân, con tên Đoàn Tử Thông, năm nay mười chín tuổi, năm kia được nghĩa phụ đưa vào Đoàn phủ.”

    Cầu Mộ Quân nghĩ, trước kia nghe nói Đoàn Chính Trung hai mươi ba, như vậy tính ra con hắn so với hắn chỉ kém 4 tuổi, hắn cứ như vậy nhận người ta làm nghĩa tử. Cũng lại có người nhận một thái giám chỉ mới hơn hai mươi tuổi làm nghĩa phụ.

    Nghĩ vậy, Cầu Mộ Quân chỉ cảm thấy có chút xem thường Đoàn Tử Thông, lại nghĩ không phải nàng còn gả cho thái giám sao, nếu không biết nguyên do, ai cũng sẽ nghi hoặc vì sao nàng lại gả cho một thái giám. Nghĩ như vậy, Cầu Mộ Quân lại có chút tự trách mình trách lầm Đoàn Tử Thông .

    “Mẫu thân, hoa viên sau Đoàn phủ nghĩa phụ mất rất nhiều công sức tu kiến, hẳn là không kém phủ Hầu gia, nghĩa phụ không ở đây, người có thể để nha hoàn dẫn đến hoa viên đi dạo một vòng.” Đoàn Tử Thông nói.

    “Được, đa tạ đã quan tâm, lát nữa ta sẽ đi ra ngoài dạo một chút.” Nghe xong vài lần mẫu thân, Cầu Mộ Quân vẫn khó chấp nhận.

    Theo quy củ, có “con” lớn giống Đoàn Tử Thông là không thể ở trong phòng “mẫu thân” trẻ tuổi như nàng quá lâu, cho nên hắn chỉ nói mấy câu liền lui xuống. Sau đó Cầu Mộ Quân được nha hoàn hầu hạ ăn điểm tâm, tiếp theo thực sự ra hoa viên đi dạo. Dù sao không dạo hoa viên, thì có chuyện gì để làm đâu?

    Vào hoa viên, Cầu Mộ Quân mới biết được câu nói “Hẳn là không kém phủ Hầu gia” của Đoàn Tử Thông kia có bao nhiêu dối trá.

    Hoa viên nhà nàng sao có thể so với nơi này! So với nơi này thì chỉ là một cái vườn hoa nho nhỏ vứt đi mà thôi

    Nàng không biết tu kiến một hoa viên như vậy phải tốn bao nhiêu bạc, nhưng nàng nhớ rõ trước kia nhà nàng có mua vài loại cá vàng mới, đã tốn mất mấy trăm lượng, mà cá trong ngư trì (hồ cá) Đoàn phủ có mấy chục loại nàng chưa từng thấy qua, không chỉ ở phủ Hầu gia, ở các quý phủ khác nàng từng đến cũng chưa bao giờ thấy được.

    Cây hoa quý hiếm, đình tinh tế, phủ Hầu gia hoàn toàn không có khả năng sánh bằng. Như vậy, xem ra Đoàn Chính Trung hẳn là giàu có hơn cha nàng rất nhiều.