OnGoing Phi thường hoàn mỹ

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 18/2/16.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914
    Giới thiệu:

    Trùng sinh đến kiếp thứ chín, Quý Niệm chỉ mong được sống thoải mái.

    Nhưng mà Hoàng Đế lại tốt đẹp như vậy, làm cho Quý Niệm có suy nghĩ phải tranh làm của riêng.

    Hoàng đế: Trẫm chính mình đến đây.

    Quý U ( Quý Niệm trọng sinh ): “…Chán ghét”

    --Đôi lời của tác giả: Giới thiệu vô năng, tác giả là người mới, mới đến không thể mới hơn nữa, hành văn không tốt, thỉnh đại gia thông cảm nhiều hơn.

    --Nội dung: 1vs 1, tùy thân không gian, cung đấu, sủng văn, tiểu bạch, rất ngốc, rất ngọt, rất trắng, nói một câu đó chính là tình yêu đến quá nhanh như tựa như lốc xoáy.

    --Nhân vật chính: Quý U, Thích Bạch

    --Phối hợp diễn: hậu cung một đám tỷ môn nhi.

    --Truyện sủng và rất ngọt, nam chính khá đáng yêu vì mới yêu. Anh chỉ được cái mạnh miệng thôi chứ rất là hay xấu hổ, và đang bước chân vào con đường thê nô. Nữ chính đã trải qua tám kiếp, kiếp này là kiếp thứ chín nhưng chưa một lần yêu. Hai người này khi yêu đương hết sức là ngây thơ. Mây chưa đọc hết nhưng mà chưa thấy ngược chỗ nào hết 

    --Nữ phụ đủ loại, Mây liếc sơ qua thì hình như có một nàng là trọng sinh.

    --Đoạn ngắn 1:

    Quý U cũng không biết trong lòng những người này đang nghĩ gì. Nàng chăm chú nhìn Hoàng đế được nàng phục vụ sạch sẽ, chỉnh tề, soái khí bức người, thật là có cảm giác thành tựu nha.

    Nghĩ như vậy liền ôm lấy Hoàng đế, không muốn thả ra.

    “Hoàng thượng, ngài thật là đẹp mắt, thần thiếp không nỡ đem ngài cho người khác xem.” Vừa nói vừa nắm lấy tay Hoàng đế không muốn rời xa.

    “Khụ, nàng thật là dính người. Trẫm phải vào triều, nàng mau ngoan ngoãn đi!” Nói xong liền xoay người chuẩn bị đi.

    Thích Bạch vừa chuyển người đã cảm thấy ngữ điệu vừa rồi của mình không được tốt lắm, liền quay người lại nhéo nhéo gương mặt nàng, lại hôn lên trán nàng, lưu lại một câu “Nàng thật sự khả ái” liền chạy trối chết.

    --Đoạn ngắn 2:

    Hoàng đế liền mắt nhìn Quý quý nghi, ân một tiếng rồi nhấc chân đi. Mắt thấy Hoàng thượng nắm tay Quý U cứ thế rời khỏi, Quý Như không cam lòng buông tha cơ hội này dễ dàng như vậy được.

    “Hoàng thượng, tiện đây thần thiếp cũng theo bồi ngài và tiệp dư nương nương đi tản bộ nhé? Tiệp dư nương nương và thần thiếp là thân tỷ muội ruột thịt, cảm tình rất tốt, thần thiếp có thể cùng với nương nương bồi ngài nói nhiều một chút về những chuyện lý thú khi còn nhỏ, có thể giúp Hoàng thượng giải buồn một chút.” Nói đến phần sau ánh mắt nàng ta liền lơ đãng liếc qua Quý U, sau đó liền lộ ra vẻ mặt ngại ngùng xinh đẹp.

    Hoàng đế không hề liếc mắt nhìn Quý Như, chỉ nói một câu: “Không thuận tiện” liền dắt tay Quý U hướng về Vĩnh Thọ cung.
     
    Hà Linh thích bài này.

Chia sẻ trang này