Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Vietwriter

Vietwriter

Vietwriter.com ❤❤❤
Bài viết
976,031
Reaction score
15,354
Points
278

Chương 1046

Từ lúc nàng rời đi Tây Linh đại lục, cũng nhận thức một ít cường giả! Cho dù là kẻ địch, thấp nhất cũng là cảnh giới Võ Hoàng! Cho nên, thật lâu rồi nàng không có thấy qua lực lượng Võ Vương.

Nhưng mà, lời nói này rơi vào trong tai của thủ lĩnh đạo tặc, hắn cho rằng Cố Nhược Vân khen tặng hắn.

Mà xem ở lời nàng khen tặng hắn, cho nàng thống khổ ít một chút.

" Hừ, nếu ngươi muốn biết lực lượng Võ Vương có bao nhiêu cường đại như vậy, ta đây liền đáp ứng ngươi!" thủ lĩnh đạo tặc cười lạnh một tiếng, rồi sau đó búng thân mình, rơi xuống đứng trước mặt Cố Nhược Vân.

Ánh mắt hắn như dao nhỏ sắc bén, dữ tợn đầy mặt, khủng bố đến cực điểm.

" Thủ lĩnh, làm cho nha đầu tìm chết này biết thế nào là thực lực Võ Vương!"

" Không tồi! Nàng cũng dám nghi ngờ thực lực thủ lĩnh chúng ta, cái này tìm chết có gì khác nhau?"

Đám đạo tặc nhìn đến thủ lĩnh của mình rốt cục muốn ra tay, một đám đều kêu gào.

Phải biết rằng, bọn họ đã thật lâu cũng chưa thấy thủ lĩnh đối với người khác ra tay! Xung quay ở đây, ai khi nghe tên thủ lĩnh bọn họ đều dọa sợ? Cũng chỉ có tiểu nha đầu không biết sống chết này lại dám can đảm khiêu khích thủ lĩnh!

" Xong rồi."

Hoa thẩm có chút không đành lòng nhắm hai mắt lại, khẽ thở dài một tiếng.

" Tiểu Vũ, nếu có cơ hội ngươi lập tức chạy nhanh trốn đi," Tần Hạo nắm tay gắt gao sắc mặt kiên nghị nói: " Có thể chạy xa bao nhiêu liền chạy, không bao giờ về Phong Lạc thôn nũa."

Tiểu cô nương tựa hồ biết rõ Tần Hạo muốn làm cái gì, thân mình nho nhỏ căng thẳng, nàng có chút đáng thương lôi kéo ống tay áo Tần Hạo, nức nở nói: " Ca cha mẹ đều đã mất, ta cũng chỉ có ngươi là người thân, ta không muốn trở thành cô nhi, ta....."

" Tiểu Vũ, ta không nghĩ cả đời này phải sống dưới trướng uy hiếp của đạo tặc đoàn, cho nên ta giống cha mẹ lấy ra vũ khí phản kháng, hơn nữa Niệm Dạ là vô tội, nàng chỉ bị thương được ta nhặt về thôi, nếu không phải ta mang nàng về thôn, chúng ta cũng sẽ không liên lụy đến nàng."

Con ngươi Tần Hạo rũ xuống, kiên định nói: " Bất quá, ta cũng không yên tâm ngươi, nếu hỗn chiến xảy ra, ngươi phải chạy trốn thật nhanh, đừng quay đầu lại! biết không?"

Tiểu cô nương trầm mặc nửa ngày, chung quy vẫn là gật đầu.

" Ca, vậy ngươi không được chết, nhất định phải sống, nếu không ta sẽ là một cô nhi."

" Được."

Tần Hạo xoa xoa đầu tiểu cô nương, con ngươi màu xám tràn đầy sủng nịnh.

" Ca đáp ứng, sẽ sống để đi tìm ngươi."

Nói xong lời này, hắn giơ trường cung qua đầu, ánh mắt sắc bén bắn về phía thủ lĩnh đạo tặc đang đứng trước mặt Cố Nhược Vân, khàn khàn trầm giọng nói: " các ngươi là đạo tặc, tổn thương người thân chúng ta còn chưa đủ, hiện giờ chẳng những cưỡng bức Phong Lạc thôn đem thê tử và nữ nhi cho các ngươi, còn muốn khi dễ Niệm Dạ cô nương! Lúc này đây, Phong Lạc thôn chúng ta tuyệt sẽ không sống dưới uy hiếp của ngươi! Nhóm hương thân phụ lão, nếu không muốn bị khi dễ, chúng ta lấy ra vũ khí phản kháng! Nếu không, chung quy sẽ có một ngày, cũng chết trong tay đạo tặc đoàn."

" Tần Hạo nói không sai, chúng ta không thể tiếp tục nhịn nhục nữa! Các huynh đệ chúng ta cầm lên vũ khí, bảo vệ thê tử cùng nữ nhi."

Vào lúc này, có một số người không bị trói, bởi vì những người đó ban đầu không muốn bỏ chạy cho nên nhóm đạo tặc không có trói lại!

Vì thế, lúc Tần Hạo vừa dứt lời, đám nam nhân không bị trói đã đứng lên, " bang" một tiếng liền lấy đao nhỏ tùy thân ra cắt đứt dây thừng của các thôn dân khác.
 

Bình luận facebook

Top Bottom