Full Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,798
Reaction score
5,496
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Phong Phiêu Tuyết
Thể loại
HĐ, HE
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
103C + 5NT
Nguồn
www.facebook.com/diendanvietwriter/
Lượt đọc
3,802
Giới thiệu :

Năm năm, toàn tâm nỗ lực, chỉ đổi lại trái tim tan nát cõi lòng

Lúc đau lòng nhất gặp được anh – cũng đồng bệnh tương lân

Là chữa thương, hay muốn duy trì sự tôn nghiêm trước mặt bạn trai….

Sổ đăng ký kết hôn đến tay, cô gả cho người đàn ông nhìn vô hại giống như cừu non

Vốn tưởng rằng, sau khi cưới sẽ sống đúng với giao ước, không can thiệp vào chuyện của nhau, nhưng bên trong lại cất giấu một bí mật lớn….

Khi cô bị người ta đè trên giường, bị anh ăn tươi nuốt sống từng ngụm, mới hiểu được hóa ra anh căn bản là con sói đội lớp cừu

Đoạn ngắn ăn cơm:

Một ngày nào đó, chú sói mài dao sèn soẹt nhìn về phía dê con

Bốp, một cái tát không mang theo chút thương tiếc dán lên mặt chú sói

“Vợ à…” Mỗ sói kêu rên một tiếng, đầu đầy sao

Một ngày nào đó, mỗ dê nhìn chằm chằm món quà trong tay người nào đó, mơ mơ hồ hồ

“Ôi, con dâu a….”

“Chị dâu a…”

Mỗ sói đục nước béo cò : “Vợ a……”

Một cái phật sơn vô ảnh cước, thành công làm cho người nào đó đầu bay đầy sao lần 2.

Đoạn ngắn 2:

“Anh, anh đừng tới đây….”

“Bà xã…” Mỗ sói nhịn n lần, liên tục bổ nhào lên giường

“Hu…. Anh tên lừa đảo này….” Mỗ dê không nói gì, ngước mặt hỏi trời xanh, vì sao cô lại tin lời sắc lang nói chứ?

“Ưm, ưm….”

Trả lời sao?. Thật xin lỗi, mỗ sói không có thời gian đó. “Việc chính” quan trọng hơn

* * *
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,931
Reaction score
443
Points
83
Chương 1
Bắt đầu từ buổi chiều, bầu trời cũng rơi xuống những bông tuyết trắng tinh, bay bay lượn lượn, rất nhanh đã phủ một lớp dày trên mặt đất, trận tuyết đầu mùa đông năm nay có vẻ lớn hiếm thấy, người có điều kiện càng núp ở trong nhà, đóng cửa lại không ra ngoài, vừa ngắm cảnh tuyết rơi ngoài cửa sổ, vừa hưởng thụ ấm áp trong phòng

“Ôi, Quyên Tử, tuyết lớn như thế, cậu còn ra ngoài làm gì?”

Trong phòng nho nhỏ đơn độc vang lên tiếng kêu của phụ nữ, đáp trả lại cô là tiếng đóng cửa rầm một cái, dễ nhận thấy người ra cửa rất vội vàng căn bản không co nghe thấy câu hỏi của cô

Phan Kỳ chỉ còn kịp nhìn qua cửa sổ, nhìn cô gái nhỏ nghiêm nghiêm thật thật che phủ khắp người, lao ra khỏi cửa, khó chịu lầm bầm:

“Tuyết rơi lớn như vậy còn đi, cậu nuông chiều anh ta quá rồi”

Hà Quyên cầm bóp tiền của mình đi đến siêu thị gần đây, hôm nay không phải là chủ nhật, lại có tuyết rơi, nên có rất ít người đến mua hàng, mua một lon giữ ấm ôm vào trong ngực sau đó quay trở về

Ở cửa phòng, cô phủi sạch những bông tuyết trên người, sau đó cởi áo khoác ra, không dừng lại mà chạy vọt vào phòng bếp

Trên bếp, một nồi thức ăn đang được hầm với lửa nhỏ, mùi hương mê người tràn ngập trong toàn bộ căn phòng, khi mở nắp ra, bên trong quả cẩu ký màu cam hồng và hạt bắp vàng óng ánh sôi sùng sục trong nước canh ngọt lịm, trông rất đẹp mắt. Hơi nóng ẩm ướt phả vào trên mặt Hà Quyên, khuôn mặt vốn còn lạnh lẽo do mới từ bên ngoài về, giờ bị hơi nóng thổi vào mặt khiến cô cảm thấy ngưa ngứa

Đưa tay cầm cái thìa bên cạnh khuấy đều, mùi hương trong không khí càng nồng đậm hơn, còn mang theo hương vị ngọt ngào, Hà Quyên nếm thử một chút, nước canh rất ngọt, rất ngon

“Ôi…. Thơm quá”

Phan Kỳ tựa ở cửa phòng bếp, bộ dạng giả bộ thèm nhỏ dãi:

“Quyên Tử, mau múc cho bổn cô nương ta một chén, đúng lúc tớ đang đói bụng”

Hà Quyên đậy nắp nồi lại, lấy lon giữ ấm mới mua, để trên bồn rửa sạch sau đó nói:

“Được rồi, sắp có ngay thôi”

“Oa, thảo nào hôm nay trời lại rơi nhiều tuyết như vậy, Quyên Tử lại đồng ý cho tớ ăn đồ bổ quý báu như vậy, quả nhiên là thời tiết không bình thường” Vẻ mặt khoa trương của Phan Kỳ làm Hà Quyên khiển trách:

“Lúc nào thì tớ không cho cậu ăn?”

“Đúng vậy, không phải không cho tớ ăn, mà là người kia ăn thừa mới có phần tớ”

Phan Kỳ cũng không buông tha bất kỳ cơ hội nào để trêu đùa bạn tốt, nhìn nụ cười vừa ngọt ngào vừa hạnh phúc bên môi cô, trong lòng cô cũng không biết là cảm giác gì. Người kia…. Ai….

Hà Quyên dùng nước ấm chậm rãi rửa bên trong bình giữ nhiệt, để cho nó từ từ thích ứng với nhiệt độ, mọi việc trên tay đã làm xong toàn bộ vẫn không quên quay đầu cười nói:

“Đâu có, mỗi lần tớ làm đều chừa cho cậu một phần mà”

Trong phòng bếp khói bốc lên nghi ngút, nụ cười của Hà Quyên sáng lạn như vậy làm cho dung nhan xinh đẹp của cô tăng thêm vài phần ấm áp không người nào có thể cự tuyệt được

Nụ cười như thế, trong cái lạnh mùa đông, cũng giảm bớt vài phần

“Phải ha, làm cho tớ một phần nhưng đều ké phần của Thịnh Nhạc Dục, nếu không làm sao có canh ngon như vậy để uống chứ?”

“Được rồi, được rồi, Phan Kỳ, cậu cũng biết ngày thường Nhạc Dục bận rộn công việc nếu như tớ không chăm sóc anh ấy, anh ấy ngã bệnh thì phải làm sao bây giờ?”

Hà Quyên để bình giữ nhiệt đã được chuẩn bị tốt xuống, chấp tay hành lễ xin tha thứ với người nào đó đang nhăn thành một đoàn

“Ai sẽ nghĩ tới Quyên Tử đặc lập độc hành nhà chúng ta lại là một cô gái dịu dàng như nước như thế này?” Phan Kỳ đưa tay bún cái trán của Hà Quyên, thấp giọng trêu đùa

Hà Quyên cười nghịch ngợm với Phan Kỳ, động tác trên tay vẫn không ngừng lại, lưu loát múc canh ở trong nồi ra, bỏ vào trong ấm giữ nhiệt, sau đó đậy nắm lại, dùng khăn lông quấn ở bên ngoài vài vòng, sau đó dùng một cái túi lớn gói lại

Cô mặc áo khoác vào, ôm chặt bình giữ nhiệt trong tay, chạy nhanh ra khỏi cửa giống như một cơn gió chỉ vội vàng để lại một câu: “Phan Kỳ, canh ở trong nồi cậu cứ từ từ uống”

Nhìn Hà Quyên hấp tấp rời khỏi nhà, Phan Kỳ bất đắc dĩ lắc đầu cười khổ, xoay chuyển ánh mắt, vừa nhìn thấy bao tay để trên bàn, cô chụp lấy, vọt tới bên cửa sổ, lớn tiếng nói với Hà Quyên ở dưới lầu :

“Ôi, bao tay, cậu muốn chết vì lạnh à?”

Hà Quyên quay đầu phất phất tay với Phan Kỳ: “Không còn kịp rồi, nếu còn kéo dài canh sẽ lạnh mất”

Nói xong cũng không chờ Phan Kỳ trả lời, đã dẫm xuống tuyết thật dày từng bước từng bước đi về phía trước

“Quyên Tử này…”

Nhìn tuyết ở dưới lầu, rồi nhìn bóng lưng đang cô quạnh đi ở trong tuyết, Phan Kỳ bất đắc dĩ cảm khái, nhưng trong mắt lộ ra nhàn nhạt lo lắng, cuối cùng cũng không nói gì, hóa thành một tiếng thở dài, lui thân thể vào trong sau đó đóng cửa sổ lại

Bước thấp bước cao ra khỏi tiểu khu, Hà Quyên đứng ở ven đường, nhìn xe chao đảo chạy qua trên đường lầy lội, bên trong đầy ắp người, cúi đầu nhìn bình giữ nhiệt trong tay, nắm thật chặt sau đó quay đầu đi về hướng trạm xe buýt ngược lại

Cô đến công ty của Thịnh Nhạc Dục phải đi qua bốn năm trạm xe buýt, trong thời tiết như vậy ngồi xe so với đi tới đi lui sẽ thoải mái hơn

Bước thấp bước cao đi về phía trước, tất cả lực chú ý đều tập trung lại, tuyết rơi trên đất đã rất dày, sớm đã lên gần đến mắt cá chân, ống quần đã dính đầy tuyết đọng, trên giày lại bao phủ một lớp tuyết rất nặng

Hai tay ở trong gió rét đã bị đông lạnh đến đỏ bừng, từ lạnh giá ban đầu đến tê dại, Hà Quyên đã không còn cảm giác gì nữa

Tay bị đông lạnh đến tê dại vẫn gắt gao giữ lấy bình giữ nhiệt ở trong lòng, mỗi lần đặt chân đều rất cẩn thận sợ bị trượt ngã, sẽ làm đổ bình giữ nhiệt trong tay

Rốt cuộc cũng an toàn đến dưới lầu phòng làm việc của Thịnh Nhạc Dục, ngẩng đầu nhìn cao ốc nguy nga lộng lẫy, bên môi lộ ra nụ cười ấm áp chính cô cũng không biết

Nhất là nhìn đến ánh đèn đang phát sáng trong cửa sổ ở một tầng nào đấy, nụ cười của cô càng trở nên ấm áp

Cô ôm bình giữ nhiệt, tìm một chỗ ko có trở ngại lại nhìn về phía cánh cửa sổ kia, người đi bộ trên đường càng ngày càng ít, tuyết thổi càng ngày càng mạnh, trên mũ đã đóng một lớp tuyết, Hà Quyên không thể không thỉnh thoảng nhìn xuống dưới, tuyết đã kết thành một khối, càng ngày càng ẩm ướt

Trong cao ốc, lần lượt có người rời khỏi, ánh mắt Hà Quyên sáng lên, đã đến giờ tan tầm rồi

Cô vội vàng chà chà hai chân đã bị đông lạnh đến chết lặng, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc trong đám đông, chỉ là đợi đến khi người về gần hết cũng không nhìn thấy bóng dáng của Thịnh Nhạc Dục

Hà Quyên ngẩng đầu lên khó hiểu nhìn ngọn đèn đã tắt tự bao giờ, tại sao anh còn chưa xuống hay là thang máy đã xảy ra vấn đề, anh còn bị kẹt trong đó?

“Hà tiểu thư?”

Âm thanh đột ngột kéo Hà Quyên rời khỏi mạch suy nghĩ của mình, ngẩng đầu nhìn, hóa ra là trợ lý của Thịnh Nhạc Dục: “Hà tiểu thư, tại sao cô lại ở chỗ này?”

“Tôi chờ Nhạc Dục tan ca, anh ấy vẫn chưa ra sao?” Hà Quyên còn đang lo lắng không biết Thịnh Nhạc Dục đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hay không, có chút khẩn trương nhìn anh trợ lý

“Hôm nay Thịnh tiên sinh không có đi làm” Một câu nói của trợ lý khiến Hà Quyên ngây ngẩn cả người, kinh ngạc quay đầu: “Hôm nay Nhạc Dục không có đi làm sao?”

Chỉ nghi hoặc trong ngắn ngủi, trong chớp mắt cô lập tức lo lắng hỏi: “Anh ấy ngã bệnh à?. Hay là bị gì?”

Thịnh Nhạc Dục vẫn luôn là người cuồng công việc, cho dù là chủ nhật cũng đến tăng ca làm việc. Hôm nay không có đi làm, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi hay không?

“Hôm nay Thịnh tiên sinh có chút việc nên không đến được”

Trợ lý chú ý tới sự lo lắng của Hà Quyên, vội vàng giải thích sợ cô sẽ hiểu sai: “Hà tiểu thư đến đây, cô không đi vào trong sao?”

“À, cũng không có việc gì, tôi vừa mới đến thôi” Hà Quyên vừa nghe anh không phải bị bệnh, trái tim treo lơ lửng rốt cuộc cũng có thể thả lỏng

Vừa đến?

Trợ lý nhìn quần áo của cô đã phủ một lớp tuyết dày, vậy mà cô dám nói mình vừa tới?

Ánh mắt của trợ lý quá mức rõ ràng khiến cho Hà Quyên xấu hổ cắn môi: “Tôi lên đó không tiện, sợ quấy rầy đến công việc của các anh” Nói xong, cũng không quan tâm anh ta đứng ngây ở tại chỗ, đã xoay người dẫm xuống tuyết đọng rời khỏi

Đem trợ lý vẫn đang ngẩn người bỏ lại phía sau, Hà Quyên đi về phía trạm xe bus, chỉ là sau khi nhìn thấy rất nhiều người chờ xe, nên vứt bỏ quyết định ngồi xe, vẫn đi bộ như trước đến nhà của Thịnh Nhạc Dục

Cho dù có tuyết rơi, nhưng mọi người vẫn phải đi làm, vào giờ cao điểm tan tầm này, đừng nói là bắt xe, ngay cả giao thông công cộng như tàu điện ngầm cũng chật kín người

Cũng may nhà của Thịnh Nhạc Dục cách nơi này cũng không xa, đi bộ khoảng hơn một tiếng sẽ đến nơi

Nhưng mà, Hà Quyên tựa hồ đã quên một vấn đề, đó là, đi trong trời tuyết rơi như thế này, thời gian dường như lâu hơn một chút

3 giờ sau cô mới đứng ở dưới lầu nhà của Thịnh Nhạc Dục, đứng ở cửa dùng sức dặm chân mấy cái, để tuyết trên chân rơi xuống hết, lúc này mới di chuyển cặp chân tê dại vào thang máy

Nhà của Thịnh Nhạc Dục ở tầng 18, anh luôn thích đứng ở chỗ cao để ngắm phong cảnh, nhưng mà mỗi lần tới nhà anh quét dọn, thì cô hơi nơm nớp lo sợ, cô trời sinh sợ độ cao, không dám nhìn xuống dưới, nhưng vẫn chịu đựng sợ hãi, dùng tay run run để lau cửa thủy tinh sáng như tuyết, để anh có thể nhìn rõ phong cách bên ngoài, đối với cô đó cũng là một niềm vui

Cửa thang máy vừa mở, Hà Quyên một tay ôm bình giữ nhiệt, một tay vịnh vách tường hành lang chậm rãi đi về phía trước, chân đông lạnh vừa tê dại vừa đau, mỗi lần đi một chút đều cảm thấy khó chịu

Lấy chìa khóa mở cửa nhà, vừa mới mở miệng muốn gọi người, khóe miệng cong lên đột nhiên cứng đờ, một đôi ủng da hỗn độn trên đất làm đau mắt cô, tất cả thanh âm của cô đều mắc kẹt trong cổ họng, đôi môi giật giật phát không ra tiếng

Không biết đứng bao lâu, một tiếng khóa cửa vang lên, Hà Quyên ngẩng đầu lên nhìn thấy cửa phòng ngủ mở ra, thân thể cường tráng quen thuộc chỉ mặc một chiếc áo ngủ, dây lưng bên hông lỏng lỏng lẻo lẻo, buộc một cách tùy ý, lộ ra vòm ngực gợi cảm, hết sức mê người, nhìn thấy Hà Quyên đứng ở cửa thì mày kiếm nhăn lại, con ngươi đen lạnh lùng hiện lên một tia không vui

“Dục, sao vậy?”

Thanh âm ngọt ngấy vang lên, cánh tay trắng như tuyết quấn ở bên hông của Thịnh Nhạc Dục, ngón tay dài nhỏ, màu sơn móng đẹp mắt làm nổi bật bàn tay trắng nõn, ái muội thăm dò vào bên trong áo ngủ của Thịnh Nhạc Dục nhẹ nhàng vuốt ve

Sắc mặt người phụ nữ ửng hồng mang theo một chút lười nhác, áo ngủ tơ tằm cũng không buộc chặt, lộ ra dấu vết hoan ái trên làn da trắng noãn, dọc theo đó kéo dài xuống phía dưới áo

Cho dù chỉ mặc một chiếc ảo ngủ mỏng manh, sợi tóc mất trật tự cũng không làm giảm vẻ xinh đẹp của cô ta, xinh đẹp tựa như một đóa hoa hồng kiều diễm

Hà Quyên dùng sức cúi đầu xuống, vừa hay nhìn thấy một vệt nước màu đen đang chảy dài trên sàn nhà, đó là giày của cô bị dính tuyết, hơi ấm trong nhà đã hòa tan chúng thành nước, làm bẩn sàn nhà ở ngưỡng cửa

Trước mắt mơ mơ hồ hồ không thấy rõ lắm, chỉ nhìn thấy nước tuyết kia không ngừng chảy

Dùng sức cắn răng, cắn lấy chiếc môi đã bị đông lạnh đến khô nứt, đến khi nếm thấy hương vị ngọt tanh của máu

Không còn dũng khí ở lại đây, cũng không muốn đối mặt với chuyện kế tiếp, xoay người, vội vã đóng cửa phòng, dùng hết sức chạy đến cửa thang máy, ra sức ấn nút thang máy, nhưng thang máy hết lần này đến lần khác dừng ở lầu 1, đang thong thả từ từ đi lên

Ngẩng đầu nhìn con số từ từ biến hóa, cắn chặt môi dưới, mặc cho những giọt máu tanh ùa vào trong miệng, hóa thành chua xót rót vào đáy lòng

Quay đầu nhìn về phía thang lầu, cô hít một hơi chạy xuống, tiếng bước chân không theo kịp nhịp tim của cô, đèn cảm ứng từng tầng vẫn chiếu sáng trưng, kéo dài bóng dáng ảm đạm trên mặt đất, giống như tuyết bên ngoài, vẫn lạnh lẽo như vậy
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,931
Reaction score
443
Points
83
Chương 2
Edit: Cellina

Chạy một mạch từ tầng 18 xuống, căn bản không có dừng lại, ở trên mặt tuyết chạy như điên, sắc trời đã sớm đen lại, chỉ có một cây đèn đường lẻ loi đứng thẳng ở bên đường

Bông tuyết không biết đã ngừng tự lúc nào, tuyết đọng một tầng thật dày trên mặt đất, giẫm lên phát ra tiếng kẽo kẹt làm cho lòng người chua xót. Hà Quyên cũng không có ngừng lại, vẫn tiếp tục chạy

Miệng mở ra, dùng sức thở từng ngụm, từng ngụm khí lạnh như băng được rót vào trong phổi, làm cho cô bị nghẹn, ho khan không ngừng, ngay cả nước mắt cũng theo tiếng ho mà rơi xuống

Không có phương hướng, không có mục đích, cô chỉ không ngừng chạy về phía trước, dường như thân thể đã không còn là của cô nữa, chỉ cảm thấy vô cảm, và máy móc chạy. Hai chân đau đớn tê dại, sớm đã không còn cảm giác. Tất cả đều chuyển dời đến trái tim cô, cuối cùng lại hóa thành dòng nước mắt chảy ra ngoài, lạnh như băng lướt qua gò má

Ban đêm đen nhánh, ngay cả xe cộ trên đường cũng rất thưa thớt, đừng nói chi đến người đi đường. Một mình cô chạy trên đường, không nghe thấy bất kì thanh âm gì, dường như toàn bộ thế giới chỉ còn lại mình cô, và bình giữ nhiệt trong tay làm cho cô đau đớn

Trái tim đập mạnh, hô hấp cũng trở nên dồn dập khiến cô không thở nổi, Hà Quyên không thể không ôm bình giữ nhiệt, bất lực ngã ngồi xuống ven đường, nhìn xe trên đường quốc lộ đè lên mặt đường lầy lội tuyết, không nhịn được nước mắt tuôn như mưa

Thở ra hít vào, hô hấp dồn dập không biết là vì khóc, hay vì chạy mệt, cô chỉ cảm thấy không khí không đáp ứng đủ nhu cầu của cô, mỗi lần hít thở càng làm phổi của cô đau đớn, nước mắt rơi xuống càng nhiều hơn

Trong lòng rung động từng cơn, tiếng chuông ầm ĩ làm cho Hà Quyên chú ý, đó là tiếng chuông di động của cô

Cô ngây ngốc nhìn, thật lâu sau mới dùng ngón tay đã bị đông đến lạnh ngắt, lấy điện thoại ra, Hà Quyên ngơ ngác ấn nút bận. Tiếng chuông dừng lại nhưng Hà Quyên vẫn ngơ ngác nhìn chằm chằm, tiếng chuông dừng lại vài giây lại tiếp tục vang lên. Rốt cuộc cô cũng ấn nút nghe, điện thoại được kết nối, lập tức vang lên giọng nói lo lắng của Phan Kỳ: “Quyên Tử, cậu ở đâu?. Tại sao trễ thế này cậu vẫn chưa về?”

Hà Quyên giật giật môi khô nứt khẽ động một tí vết thương trên miệng lại vỡ ra, lại có mùi máu tanh lan tỏa, không lưu loát phun ra một chữ : “Tớ…”

Sau đó cũng không biết nói gì, cô chỉ biết nhìn tuyết rơi xuống chân đến ngẩn người

“Cậu làm sao vậy?. Xảy ra chuyện gì?”

Bỗng nhiên, Phan Kỳ cảm thấy Hà Quyên rất lạ, nên vội vàng hỏi

Hà Quyên há miệng thở dốc, muốn nói cái gì đó, nhưng tất cả cảm xúc đột nhiên dâng lên, ngược lại cô không biết nói như thế nào, làm sao để mở miệng

Không đợi Hà Quyên trả lời, đầu bên kia điện thoại lại truyền đến giọng nói sốt ruột và lo lắng của Phan Kỳ: “Quyên Tử cậu đang ở đâu?. Có phải Thịnh Nhạc Dục lại bắt nạt cậu không?. Cậu cứ ở đó, tớ qua tiếp cậu”

Một câu nói của Phan Kỳ làm cho nước mắt của Hà Quyên vừa ngừng giờ lại như đê vỡ

Cho dù vẫn chưa tiết lộ với Phan Kỳ nửa chữ nhưng cô ấy vẫn đoán được nguyên nhân sự việc. Một người cô ấy vẫn khăng khăng quan tâm, nâng niu trong lòng bàn tay lại không thèm ngó ngàng đến cô ấy, không thèm lo lắng và phán đoán tâm tư của cô ấy.

Môi nứt nẻ khẽ động, nửa ngày mới tìm được giọng nói của mình:

“Phan Kỳ, cậu nói xem, có phải tớ rất mê muội hay không?”

Lời vừa ra khỏi miệng, ngay cả Hà Quyên cũng cảm thấy thật chói tai

Chỉ là giờ phút này, khó nghe thì như thế nào?. Ai còn để ý nữa đâu

Câu nói đầu tiên, lại câu kế tiếp, câu sau đó, tiếp tục phát tiết tâm trạng ra ngoài

“5 năm, tớ yêu anh ta 5 năm, tớ một lòng yêu anh ta. Cậu biết không?. Phan Kỳ cậu biết mà, đúng không?”

Đã không phải nói chuyện nữa rồi, mà cô đang gào thét, một tiếng lại một tiếng giống như hoa đổ quyên đang khóc, từng câu từng chữ mang theo huyết lệ ở trong lòng

“Tớ biết, tớ biết” Ở đầu bên kia, Phan Kỳ cũng che miệng lại, hai mắt phiếm hồng, quả nhiên, ngày hôm nay vẫn đến

Cô biết Thịnh Nhạc Duc và Hà Quyên cuối cùng sẽ không có kết quả, Hà Quyên yêu anh ta sâu sắc, không chịu tin, vẫn cứ tự lừa mình dối người, đợi đến ngày hôm nay, cô ấy lại tuyệt vọng, khi biết được sự thật, giống như tự mình rơi vào vực thẳm mà mình đã đào sẵn bấy lâu

“Đúng vậy, làm sao tớ có thể xứng với anh ta?. Thịnh Nhạc Dục a, là một nhà thiết kế nổi tiếng, là một ngôi sao mới lên, cũng là đối tượng mà các tiểu thư, khuê các đều ái mộ”

“Tớ nghĩ cái quái gì vậy?. Tớ chỉ là một người thấp kém, làm sao xứng đứng ở bên cạnh anh ta?. Tớ thật sự không biết xấu hổ a, lại quấn lấy anh ta lâu như vậy, không biết anh ta đã nhịn bao lâu rồi nhỉ?”

Hà Quyên mở miệng tự giễu, mấp máy đôi môi khô nứt, vết thương vốn đã khô, giờ lại vỡ ra, từng dòng máu tươi ngai ngái chảy ngược vào trong miệng, mang theo cảnh giác tanh tanh ngọt ngọt khiến người ta đau đớn

“Hôm nay, người phụ nữ kia mới xứng đáng đứng ở bên cạnh anh ta. …. À, đúng rồi, cho dù cô ta chỉ mặc một chiếc áo ngủ đơn giản, nhưng lại cao quý giống như mặc lễ phục. tớ thì sao chứ?. Tớ chỉ mang lại vết bẩn của nước tuyết trong nhà anh ta mà thôi, tầm thường như thế, thấp kém như thế, làm sao …. Làm sao dám mơ mộng trèo cao Thịnh Nhạc Dục cơ chứ?.”

Phụ nữ?

Mặt khác, Phan Kỳ rất kinh ngạc, trừng lớn 2 mắt, lúc này mới ý thức được Quyên Tử đã nhìn thấy cảnh gì, khó trách cô ấy lại thất thường như vậy

“Quyên tử cậu ở chỗ nào?. Cậu nói cho tớ biết đi, tớ sẽ đến đón cậu”

Phan Kỳ sợ tới mức toàn thân lạnh như băng, rõ ràng cô đang ở trong phòng, nhưng giống như bị ai đó kéo ra bên ngoài trời lạnh, khiến cô run rẩy cả người

Tính tình của Hà Quyên rất cương liệt, ra tay cũng rất ngoan độc, cô đã từng được mở mang tầm mắt, ngay cả ăn trộm cầm dao cô ấy cũng không sợ, còn dám đánh anh ta, thật sự là quá mức quật cường, không sợ trời, không sợ đất

Lần này Thịnh Nhạc Dục thương tổn cô ấy nặng như vậy, không phải cô ấy sẽ làm chuyện ngốc nghếch gì chứ?

“Phan Kỳ, cậu đừng lo lắng, tớ là ai chứ?. Tớ là Hà Quyên, là tiểu Cường đánh không chết”

Đầu bên kia điện thoại, Hà Quyên ha ha cười to, thanh âm khàn khàn, không những làm cho Phan Kỳ không yên tâm ngược lại càng thêm lo lắng, cảm xúc của Hà Quyên rõ ràng rất không bình thường: “Quyên Tử cậu đang ở đâu?. Nói cho tớ biết đi”

Phan Kỳ gắt gao nắm chặt điện thoại, bởi vì quá mức dùng sức nên các đốt ngón tay cũng trở nên trắng bệch

“Yên tâm đi, tớ không sao, tớ tốt lắm, tớ sẽ có chừng mực. tớ muốn yên tĩnh một chút”

Trong điện thoại truyền đến câu nói cuối cùng sau đó thì tắt máy. Phan Kỳ sợ tới mức vội vàng gọi lại, nhưng lại vang lên giọng nói máy móc và lạnh như băng của cô kỹ thuật: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được”

Phan Kỳ gấp đến độ ở trong phòng đi tới đi lui 2 vòng, sau đó cầm điện thoại quyết định gọi điện cho Thịnh Nhạc Dục, điện thoại vang lên nửa ngày, mới truyền đến tiếng nói thờ ơ của ai đó:

“Alo”

“Này, Thịnh Nhạc Dục, anh là tên khốn kiếp anh đã làm gì với Quyên tử hả, bây giờ cô ấy đang ở đâu?”

Đột nhiên bị mắng xối xả khiến cho Thịnh Nhạc Dục nhướng mày, không kiên nhẫn nói: “Tôi làm sao mà biết?”

“Anh mang phụ nữ về nhà lại không biết Quyên tử ở đâu. Nếu như Quyên tử xảy ra chuyện gì, tôi sẽ không tha cho anh”

Thịnh Nhạc Dục trả lời có lệ thiếu chút nữa làm cho Phan Kỳ tức điên lên, cô chưa từng gặp người đàn ông nào bạc tình như vậy

“Đây là nhà của tôi, tôi mang ai đến cũng không cần phải báo cáo với cô. Còn nữa, Hà Quyên là người đã trưởng thành nên có trách nhiệm với hành vi của mình tôi không phải là người giám hộ của cô ấy”

Lạch cạch một tiếng, vô tình cúp máy

“Anh…. Này, này….”

Phan Kỳ tức giận đến mức muốn đập vỡ điện thoại, cô đem nồi canh trên bàn đập vỡ, nước canh mát lạnh rơi xuống, trong không khí tràn ra mùi dầu mỡ khiến cho người cảm thấy buồn nôn

Vốn là một món canh ngon, nhưng vì mở nhầm thời gian, cho nên mùi vị cũng chỉ khiến người ta ghê tởm, mùi dầu mỡ làm người ta cảm thấy ghê tởm, không còn thơm phức như lúc ban đầu nữa

Cái nắp rơi trên mặt đất, phát ra âm thanh chói tai, cũng giống như lòng của Phan Kỳ lúc này, rối như tơ vò

Phan Kỳ không ngừng đi lại, cũng không ngừng lẩm bẩm: “Quyên Tử, cậu ngàn vạn lần đừng gặp chuyện gì nha, vì một tên cặn bã như vậy, không đáng, không đáng”

Bonus chương 3:

“Anh không thể đối xử với tôi như vậy” Người nọ lập tức vọt tới trước mặt một người đàn ông lo lắng vẫy tay

“Tôi muốn kết hôn, đừng dây dưa với tôi nữa”

Người đàn ông mặc áo màu đen không nhịn được cau mày, trong ánh mắt lạnh lẽo sao mà quen thuộc đến vậy….

“Tôi dây dưa với cậu, lúc đầu là ai dây dưa với ai?. Bây giờ lại thành tôi quấn lấy anh” Người ngã xuống lên tiếng chất vấn

Người đàn ông mặc áo khoác đen biến sắc: “Được, tôi thực xin lỗi, bây giờ tôi muốn kết hôn, đừng quấy rầy tôi nữa được không?. Xem như tôi cầu xin cậu, chuyện của chúng ta đã qua rồi”

“Anh muốn kết hôn, tôi không đồng ý, không đồng ý”

….

“Anh đánh tôi?” Người bị đánh ngây ngẩn cả người

“Đừng để tôi nhìn thấy cậu lần nữa”

Người bị đánh bị người ta đẩy một cái, ngã bên chân của Hà Quyên….

Anh ta?.

Một người đàn ông ?

-> Bạn có đoán được ai là nam chính không?.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,931
Reaction score
443
Points
83
Chương 3
Gió đêm rất lạnh, tuyết ở dưới chân cô đã bắt đầu tan chảy, mọi nơi xung quanh đều lạnh giá, nhưng điều đó cũng không lạnh bằng lòng của cô.

Quyên Tử ôm chặt bình giữ ấm vào trong ngực, bàn tay của cô nắm chặt bình giữ ấm, góc cạnh của bình giữ ấm làm cho tay cô chảy máu, nhưng cô vẫn tiếp tục cầm chặt bình giữ ấm trong tay.

Chỉ có như vậy, cô mới có thể quên đi cảm giác đau đớn ở trong ngực.

Cô ngồi đó, hai mắt nhìn chằm chằm vào đường cái không một bóng người, nước mắt của cô liên tục rơi xuống, từng giọt từng giọt rơi xuống mặt đất lạnh băng.

Cô không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, trong đầu cô hiện giờ là những kí ức đang quay chậm lại, trong đó là hình ảnh của cô và hắn_Thịnh Nhạc Dục.

Trong năm năm qua, Thịnh Nhạc Dục không cự tuyệt cũng không chịu thừa nhận là anh có tình cảm với cô.

Cho đến ngày hôm nay, Thịnh Nhạc Dục đã dùng hành động chứng minh cô biết.

Hắn và cô chỉ là người xa lạ mà thôi.

"Quyên Tử, tại sao cô lại ngu như vậy? Người như thế căn bản là không đáng để cô yêu, hắn không đáng!" Quyên Tử tự thôi miên chính mình, cô vừa nói xong thì nước mắt cô không ngừng rơi xuống, đều đó làm cho cô càng đau lòng hơn.

Bên tai vang lên tiếng nói trầm đục, ngẩng đầu lên cô phát hiện có người đang ngã sắp trước mặt mình.

Không đợi cô kịp phản ứng, người kia liền đứng lên: "Anh không thể đối xử với tôi như vậy." Người nọ lập tức vọt tới trước mặt người đàn ông, nắm cánh tay người đó.

"Tôi muốn kết hôn, đừng dây dưa với tôi nữa." Người đàn ông mặc áo màu đen không nhịn được cau mày, ánh mắt lạnh lẻo ấy làm cho cô thấy cực kì quen thuộc, ánh mắt này rất giống với ánh mắt của Thịnh Nhạc Dục?

Ha ha!

Lại một đôi nữa có cảnh ngộ rất giống với cô.

"Tôi dây dưa với cậu? Lúc đầu là ai dây dưa với ai? Bây giờ lại thành tôi quấn lấy anh?" Người vừa rồi ngã xuống lên tiếng chất vấn.

Người đàn ông mặt áo màu đen biến sắc: "Được, tôi xin lỗi cậu, bây giờ tôi muốn kết hôn , cậu đừng quấy rầy tôi nữa được không? Xem như tôi cầu xin cậu, chuyện của chúng ta đã qua rồi!"

"Anh muốn kết hôn? Ta không đồng ý, không đồng ý!" Cánh tay của người đàn ông mặt áo màu đen bị giữ chặt, anh làm như thế nào cũng không thoát ra được, anh liền động thù đánh người.

Người bị đánh ngây ngẩn cả người, anh không ý thức được rằng người đàn ông đó sẽ ra tay đánh anh.

"Anh đánh tôi?" Tiếng nói vang lên làm cho người nghe càng thêm bối rối.

"Đừng để tôi nhìn thấy cậu lần nữa!" Người đàn ông đẩy mạnh tay ra, người kia liền ngã kế bên chân Hà Quyên, sắc mặt của anh trắng bệch.

Anh ta?

Hai mắt Hà Quyên Trừng lớn tràn đầy kinh ngạc, là một người đàn ông?

Lúc này cô mới ý thức được, họ là một đôi đồng tính.

Cô lại liên tưởng đến sự kiện vừa rồi, cô đã hiểu được đại khái câu chuyện, hai người này quen nhau nhiều năm rồi, bây giờ người đàn ông mặt áo đen muốn kết hôn, người này không chịu, sự việc mới thành ra như thế này.

Đây là một câu chuyện cẩu huyết?

"Không được, ngày hôm nay anh phải nói rõ ràng với tôi, anh không thể đi." Người đàn ông la lớn tiếng, làm cho Hà Quyên nhíu mày.

Chờ, chờ một chút!

Ô tô?

Ô tô!

Vội vàng ngẩng đầu, vừa vặn nhìn thấy người đàn ông ngã xấp xuống lúc nãy muốn đuổi theo xe ô tô.

Cô không hề nghĩ ngợi gì, đứng dậy kéo anh lại, sức mạnh quá lớn, hai người cùng ngã xấp xuống đường.

Chiếc ô tô không có ngừng lại, vẫn tiếp tục chạy như bay, biến mất ngay chổ khúc cua.

Té xuống làm cho cô cảm thấy đau đau, tay của cô đụng vào nơi nào đó.

Đột nhiên mu bàn tay truyền đến cảm giác lạnh lẻo, cô kinh ngạc ngẩng đầu lên, cô nhìn lên thấy một khuôn mặt rất đẹp trai, đôi mắt anh hơi hồng hồng.

Quyên Tử bị dọa sợ, cô chưa bao giờ gặp qua một người đàn ông đẹp trai như vậy.

Trước kia cô đọc sách trong sách miêu tả người đàn ông cực kì đẹp trai, cô vẫn cảm thấy đó là nói xạo, nhưng khi cô gặp được người đàn ông này, trong đầu chỉ hiện lên một ý nghĩ –đầu độc người đây mà.

Trên đời này làm gì có người đàn ông nào đẹp như vậy, đây còn là người sao?

"Anh không sao chứ?" Quyên Tử hỏi.

"Không, không có việc gì..." Người đàn ông cố làm ra vẻ tươi cười, đáng tiếc không có thành công, hai mắt ngơ ngác nhìn phương xa, có si ngốc có quyến luyến.

"Tôi đưa anh về." Cô vừa nói ra khỏi miệng liền hối hận.

Người đàn ông trước mặt này là một người xa lạ, lỡ như là người xấu thì làm sao bây giờ?

"Không cần." Người đàn ông nắm chặt quần áo của chính mình, "Tôi là người như vậy... Tôi sợ cô chê tôi dơ bẩn ..."

Nghe được lời anh nói, lòng cô liền cảm thấy chua xót, nước mắt cũng lăn dài.

Có phải ở trong mắt Thịnh Nhạc Dục, cô cũng giống như vậy hay không?

"Uhm..." Cô nghe anh hô lên, cô liền dứt ra khỏi dòng suy nghĩ của mình, nhìn anh đang ôm cánh tay chính mình, răng năng cắn chặt vào nhau.

"Đau sao? Tôi dẫn anh đi bệnh viện." Cô nhìn anh đồng tình, vội vàng đở cánh tay anh.

"Cô không chê tôi bẩn sao?" Người đàn ông lùi cánh tay về không cho cô đụng vào.

"Bẩn cái rắm, người đùa bởn tình cảm của người khác mới là bẩn." Cô nhìn thấy phản ứng của người đàn ông, liền nêu cao tinh thần chính nghĩa.

"Nhà anh ở chổ nào? Tôi đưa anh về!" Cô đã quên bản thân chính mình cũng bị thương, cô không cho người đàn ông cự tuyệt, lớn tiếng hỏi.

Trong mắt của người đàn ông hiện lên sự vui mừng, nói ra địa chỉ nhà mình.

Quyên Tử nghe xong, thấy nhà anh cũng không xa lắm, ban đêm không có người lái xe, cũng may nhà anh không có xa lắm.

Hai người giúp đở lẫn nhau chậm rãi đi trên đường.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,931
Reaction score
443
Points
83
Chương 4
Chổ ở của người đàn ông rất sạch sẽ, nhìn là biết căn nhà này được quét dọn thường xuyên.

Cô nhìn lại chính mình, người cô rất dơ, cô không dám đi vào bên trong, cô sợ đi vào sẽ làm cho căn phòng dơ theo.

"Cô đi vào đi, đừng đứng đó nữa." Anh nhiệt tình mời cô vào nhà, nhìn thấy sự băng khoăn của cô, anh nói, "Cô cứ vào đi không sao đâu, sàn nhà dơ có thể lau lại mà?"

Một câu nói của anh, làm cô cảm động muốn khóc.

Cô nghĩ đến, mỗi lần cô đến Thịnh Nhạc Dục, cô phải cẩn thận làm cho bản thân mình thực sạch sẽ cô mới dám đi vào.

Bởi vì Thịnh Nhạc Dục thích sạch sẽ, thậm chí hắn còn là một người yêu sạch sẽ đến thái quá.

Sàn nhà trước mặt rất sạch sẽ, mà giầy của cô đã bị tuyết làm ướt, cô bước vào sẽ tạo thành nhiều vệt vết bẩn.

Anh không ngại, nhưng cô ngại.

Quyên Tử không dám nhúc nhích, người đàn ông đến tủ giầy lấy giầy ra, lấy ra một đôi dép lê sạch sẽ, ngồi xổm xuống, đem tới trước chân cô.

"Anh vào nhà đi, tôi đi về." Quyên Tử bối rối lui về sau từng bước, đôi dép lê đó rất sạch sẽ cô không muốn làm dơ nó.

"Kia... Được rồi..." Anh không ép buộc cô nữa, "Hôm nay cảm ơn cô, đã trễ thế này, cô đi về một mình được không?"

Câu nói của anh rất tùy ý, nhưng ngược lại, lại làm cho cô rất cảm động, anh vô tình đưa cánh tay bị thương đến trước mặt cô, chân mày anh hơi nhíu lại.

Ngay cả một người xa lạ còn sợ cô đêm hôm về nhà không an toàn, còn Thịnh Nhạc Dục thì sao, sao hắn không bao giờ để ý qua vậy.

Đúng vậy, ở trong mắt hắn, cô không là gì cả, sao hắn có thể vì sự an toàn của cô mà lo lắng chứ?

Bởi vì bên người hắn đã có một cô gái xinh đẹp rồi, hắn không cần quan tâm đến sự tồn tại của cô.

"Tôi giúp anh băng bó vết thương." Quyên Tử cố gắng ấp chế sự đau khổ ở trong lòng, cô nói.

Mặc dù cô đang đau khổ, nhưng cô cũng không bỏ xót sự đau đớn hiển hiện trên nét mặt của anh.

Chưa nói tới, anh ở có một mình làm sao tự mình băng bó vết thương được.

Cô không đi vào, cô chỉ đứng ở cửa giúp anh băng bó vết thương là được rồi.

Anh nhìn cô một lát, sau đó anh liền đi vào bên trong.

Phong cách trang trí trong nhà, làm cô không cách nào nhìn thấy bên trong được, cô yên lặng cuối đầu xuống, nhìn tuyết ở trong giầy cô tan ra tạo thành vệt nước bẩn dưới chân cô.

Nhìn không gian sạch sẽ bị dính bẩn, lòng cô liền quặn đau, điều đó làm cho cô nhớ lại sự tình hết sức quen thuộc, khoảng khắc khi cô nhìn thấy Thịnh Nhạc Dục và người phụ nữ đó cũng giống như hoàn cảnh bây giờ.

Tiếng bước chân nhè nhẹ vang lên, khiến hô hấp của cô trở nên dồn dập, trong đầu cô hiện giờ đang quay trở lại tình cảnh lúc đó, căn bản cô không biết bây giờ cô đang ở nơi nào, trong nháy mắt cô liền lui về phía sau, cô không muốn nhìn thấy ánh mắt coi thường của Thịnh Nhạc Dục.

"Cô sao vậy?" Tiếng nói xa lạ vang lên làm cô trở về với hiện thực, cô nhìn lại mọi thức xung quanh, lúc này cô mới phát hiện là cô đang đứng trước mặt một người đàn ông xa lạ.

Cô mím môi lại, cố nến lại những đau khổ ở trong lòng, đúng rồi, cô đã không còn ở trước cửa nhà trọ của Thịnh Nhạc Dục nữa rồi.

"Dụng cụ y tế anh đã lấy ra rồi à. . . . . . Còn cái này là. . . . . ." Quyên Tử kinh ngạc nhìn người đàn ông đang bưng một thau nước bốc khói, trên khuỷu tay còn có một cái khăn lông trắng tinh, sạch sẽ.

Anh muốn làm gì?

Người đàn ông ngồi xỗm xuống, đêm chậu nước nóng để trên mặt đất, anh để khăn lông trên chậu nước, xấu hổ nhìn cô nói: "Cô đem chân rửa trước đi, để như vậy sẽ bị lạnh."

Cô kinh ngạc trợn tròn mắt nhìn anh, người đàn ông này sao lại tỉ mỉ đến như vậy.

"Tôi xem tình hình này, buổi tối hôm nay cô tốt nhất nên ở lại đây." Người đàn ông nói xong, anh cảm thấy câu nói của mình rất dễ bị hiểu lầm, liền vội vàng giải thích, "Tôi là nói, chỗ của tôi có rất nhiều phòng. . . . . . Không, không phải, tôi xẽ không làm gì với cô, người như tôi sẽ không tạo thành uy hiếp cho cô."

Nhìn bộ dáng hốt hoảng của người đàn ông, cô thiếu chút nữa liền bật cười, người như anh sao?

"Tôi là nói. . . . . . Người như tôi, sẽ không có hứng thú với phụ nữ."

Cô nghĩ tới tình cảnh khi cô gặp anh, cô liền tin tưởng.

"Tôi tên là Hà Quyên, cám ơn anh đã thu nhận tôi một đêm." Hà Quyên vươn tay ra, tự giới thiệu về mình.

Nhìn cô đưa tay ra, anh muốn đưa tay ra cầm lấy, nhưng anh lại do dự.

Nhìn anh khẩn trương như vậy, cô cười nói: "Chẳng lẽ anh muốn đuổi tôi đi?"

"Không có, không có. . . . . . Tôi tên Chu Duệ Trạch, cám ơn cô đã đưa tôi trở về." Chu Duệ Trạch cầm lấy tay cô, ngay sau đó anh liền buông tay ra.

Hà Quyên cảm nhận được lòng bàn tay của anh đang đổ mồ hôi, cô liền biết anh đang khẩn trương.

"Tôi đi lấy chút đồ uống." Chu Duệ Trạch nói xong liền vội vã rời đi, giống như đang chạy trốn vào phòng bếp.

Hà Quyên ngồi xuống, đem giầy cởi ra, ngay cả vớ cũng cởi ra luôn, dùng nước ấm lau qua, cô mới đem đôi dép lê mới vừa rồi Chu Duệ Trạch đưa cho cô mang vào, mang dép vào cô liền thấy thoải mái hơn.

Bưng lên chậu nước, Hà Quyên đi vào: "Xin hỏi, chậu nước này để ở đâu?"

Chu Duệ Trạch từ phòng bếp nhô đầu ra, nhận lấy.

Hà Quyên kéo trở về: "Để tôi đổ đi." Cô không thích ứng được khi một người đàn ông cầm thau nước rửa chân của cô đổ đi.

"Được, cô để ở nơi này." Chu Duệ Trạch dẫn cô tới cửa tolet, mở đèn bên trong, chỉ vào một nơi, "Cô đổ vào đó đi."

Chu Duệ Trạch đem dụng cụ y tê tới phòng khách, gặp cô đang đi ra.

"Anh bị thương ở chỗ nào?" Hà Quyên hỏi.

"Cánh tay." Chu Duệ Trạch đỡ cánh tay, anh vừa đụng vào chân mày liền nhíu lại.

"Cho tôi xem chút." Hà Quyên nói xong, liền muốn đem tay áo của Chu Duệ Trạch kéo lên, chỉ là, bây giờ là mùa đông, áo rất dầy, tay áo cuốn lên rất khó khăn.

"Anh đem áo cởi ra đi." Hà Quyên cười nói.

Động tác Chu Duệ Trạch cứng đờ, anh nhìn cô, không cử động.

"Tôi sẽ không ăn anh đâu." Theo bản năng Hà Quyên nói ra một câu, sau khi nói xong, cô cảm thấy rất kì quái?

Chu Duệ Trạch nghe xong những lời này liền bật cừơi, sắc mặt của anh trở nên hồng hơn, anh cởi áo ra lộ ra làn da trắng noãn, dưới ánh đèn huỳnh quang càng thêm đẹp mắt, giống như đồ sứ cao cấp sáng bóng mềm mại, làm cho người ta nhìn không dời mắt.

Làn da của anh trắng noãn như vậy, nhưng không giống phụ nữ chút nào, cơ bắp của anh rất rõ ràng, được dấu sau lớp quần áo.

Cô không chú tâm nhiều lắm, chỉ tập trung vào vết thương trên cánh tay anh.

Xử lý xong vết thương, cô nghĩ lại trong phòng khách nhà anh, ngồi ở trên giường, lúc này cô mới phát hiện mình đã tắt điện thoại di động, Phan Kỳ không gọi được cho cô chắc cô ấy gấp đến sắp phát điên rồi?

Cô vội vàng lấy túi xách tìm điện thoại, mở mấy lên, vô số tin nhắn cùng cuộc gọi nhỡ, mà người gọi chính là _Phan Kỳ.

Ngược lại người cô mong đợi nhất là Thịnh Nhạc Dục thì lại không có một cuộc gọi nhỡ hay một cái tin nhắn nào.

Hà Quyên lắc đầu cười khổ, trong ánh mắt là một nỗi buồn vô tận, cô chưa kịp gọi điện thoại, thì chuông điện thoại đã vang lên người gọi là Phan Kỳ.
 

Bình luận facebook

Top Bottom