Full Ông là nhân yêu ông sợ ai??

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
34,161
Reaction score
481
Points
83
Chương 44: Ngôn tình, phim truyền hình không thể thiếu tác nhân cẩu huyết
NGÔN TÌNH, PHIM TRUYỀN HÌNH KHÔNG THỂ THIẾU TÁC NHÂN CẨU HUYẾT

Lúc tôi tỉnh dậy sáng sớm hôm sau, Con Vịt đã đi, trên bàn chèn tờ giấy ghi bữa sáng trên bàn, lò vi sóng trong bếp.

Lão tử đánh răng rửa mặt chải đầu xong, hâm nóng bữa sáng thì phát hiện ra Chủy Chủy kéo khăn trải bàn xuống đất, sữa đổ hết lên người nó.

Vì thế khi mẹ Con Vịt đến, tôi đang tắm cho nó.

Nó không muốn tắm, lại không dám giãy dụa, miệng cứ rên ư ử phản đối.

“Tiểu Tô, mẹ mang canh củ sen qua. Con nếm thử xem.” – Mẹ Con Vịt thật quá tốt, thấy tôi sấy lông cho Chủy Chủy lại cao hứng nói thêm – “Con nói lạ không, Chủy Chủy này chỉ nhận con với Điểm Điểm thôi đấy.”

Tôi cười gượng. Lão tử không đánh nó một trận thì nó chịu nhận lão tử chắc, ôi, không phải nhận, nhầm nhầm. Là sợ.

Mãi mới sấy khô lông nó được. Tôi lấy bữa sáng Con Vịt để lại đút nó ăn. Nó hóa ra rất ngoan, cứ như sợ cắn phải tay lão tử, rất cẩn thận cắn ăn.

“Tiểu Tô này,” – mẹ Con Vịt cầm bát canh hộ tôi – “tính cách của Điểm Điểm nhà chúng ta chắc con cũng biết: quá nhiệt tình ấy. Không biết vì lý do gì mà mẹ lại dạy ra được một đứa bé tốt bụng như thế. Phải nói là nó rất tốt bụng, bố mẹ đây cũng sợ nó mắc mưu ai. Con xem con chó này này, haha, vốn là mùa đông năm ngoái mẹ mua nó về để giết thịt, thế mà thằng con mẹ nuôi mấy hôm lại thương, nói nó rất nghe lời, thế là giữ lại đến giờ.”

Chủy Chủy vẫn đang ăn chân giò hun khói trên tay tôi. Lông nó rất sáng, nhìn dáng vẻ không phải kiểu tai to mặt lớn nhưng cũng được bụng bia cỡ bự, ánh mắt cực kỳ thông minh. Giờ nó lại ngẩng đầu, dùng đôi mắt to đen láy nhìn lão tử.

Tôi uống canh mẹ Con Vịt làm. Ai cũng nói người Quảng Đông nấu canh ngon, thế mà tay nghề nấu canh của bà chẳng thua kém đầu bếp nổi tiếng ở Quảng Đông chút nào. Nước canh đậm đà mà không ngấy, hương thơm nức mũi. Tôi tấm tắc khen ngợi, bà cười rất thỏa mãn: “Nói không phải khoác lác, món canh của mẹ không ai quanh đây vượt qua được đâu.”

Lúc 10h, tôi định đi xem Con Vịt ở đâu thì mẹ Con Vịt rủ tôi đi dạo phố. Tôi nghĩ mình ở đây cũng còn dài, quần áo mang theo ít, vì thế cũng đi shopping với bà.

Shopping là khả năng thiên bẩm của phụ nữ, dù lão tử bây giờ cũng rất hiếm ra ngoài nhưng may mà thiên bẩm không mất đi, bọn tôi điên cuồng mua sắm đến tận 15h – bà mua được một áo khoác cardigan, tôi mua hai bộ quần áo, một đôi giày, sau đó mỗi người mua một bộ đồ lót.

Trong lúc mẹ Con Vịt và tôi tranh trả tiền, GM làm chứng – sao tôi dám để bà trả hóa đơn – vì thế tôi quyết tự thanh toán. Quần áo không đáng bao nhiêu tiền, nhưng bà lại cực kỳ cảm động, nói rằng Con Vịt từ bé đến giờ cũng chưa từng mua cho bà một sợi len.

Tôi hay đùa rằng người này sống thế thật bất hiếu, nhưng rồi lại tự giễu mình rằng nếu nói bất hiếu chắc Tô Như Thị tôi đứng đầu bảng.

Mãi đến hơn 16h, mẹ Con Vịt mua đồ ăn nhẹ, đưa tôi đi đón Con Vịt tan làm.

Tôi đã từng thử đoán Con Vịt làm nghề gì, nhưng không ngờ cái người đã cùng tôi đi phụ bản bao nhiêu lần, là kẻ giúp chúng ta vượt qua khó khăn không chết vô số lần, hóa ra lại là bác sĩ thú y.

GM, bạn bảo tôi làm sao tin được rằng hơn một năm nay, “vú em” của lão tử, hóa ra lại là bác sĩ thú y aaaaaaa

Ý trời trêu ngươi, hết nói nổi!!!

Đó là một tòa nhà hai tầng, tường sơn trắng, mặt đất sơn xanh biếc, ở một nơi phồn hoa rất gây chú ý. Nếu không phải nơi đó treo biển “Bệnh viện thú nuôi” rất to thì tôi cảm thấy nó rất giống một biệt thự nhỏ – một nơi yên tĩnh.

Nhân viên trong đó không nhiều. Tôi vốn không nuôi con gì nên chưa từng đến một nơi thế này. Nhưng nói chung thì bệnh viện sạch sẽ hơn tôi nghĩ rất nhiều, nhân viên đều mặc áo blouse trắng, không có mùi thuốc đông y nồng nặc như ở bệnh viện bình thường.

Hình như mẹ Con Vịt quen tất cả mọi người, gặp ai cũng chào hỏi. Bọn tôi đi qua hành lang sáng trưng, nhìn qua cửa kính trong suốt thì thấy Con Vịt đang nói chuyện với một người phụ nữ béo tròn. Trong lòng bà ta có một con Chihuahua đang úp sấp, thỉnh thoảng còn liếm liếm tóc bà.

Tôi phải thừa nhận khi mặc áo blouse trắng, trông anh rất giống đang cứu người, ờ, dù thật ra anh cứu toàn chó với mèo cả.Mẹ Con Vịt dẫn tôi đi thăm bệnh viện nhỏ này. Nó cũng không khác bệnh viện bình thường khác lắm, cũng phải hẹn khám trước, đăng ký, thu phí khám bệnh, tiếp đó cũng chia phòng; khi chúng tôi đi qua, tôi còn thấy rất nhiều phòng bên ngoài có biển Ngoại Khoa, Nha Khoa, Da Liễu, Tiêu Hóa, còn có Phòng Tiêm, Phòng Mổ các kiểu.

Bệnh viện còn nhận đỡ đẻ cho thú nuôi, tiêm phòng, phẫu thuật thẩm mỹ cho thú nuôi, tư vấn dinh dưỡng cho thú nuôi, thậm chí có cả nghĩa địa công cộng cho thú nuôi.

Ôi, phải nói là phục vụ rất đầy đủ.

Trong phút chốc, lão tử cảm thấy mình thật nhỏ bé. Con Vịt chưa từng đề cập đến công việc của anh, không ngờ thú nuôi cũng lắm chuyện như vậy.

Mẹ Con Vịt cực kỳ hào hứng kể lể chuyện về những thú nuôi từng đến đây. Chúng tôi đi dạo hơn 20 phút, Con Vịt mới ra gặp.

Anh ra nắm tay tôi. Có hàng chục ánh mắt tia lão tử, cảm giác như bị chụp X quang này kéo dài đến tận khi vào phòng.

Anh để mấy thứ đồ lên mặt bàn. Có một cô em nào đó mang nước vào. Ánh sáng qua cửa sổ phòng anh rất tốt, đằng sau cửa sổ là rừng trúc, mùa này trúc chưa ra lá, cành cây trụi lủi trơ trọi nghiêng vào trong phòng.

Nhìn từ trong này ra thì có cảm giác như đang ở nơi nông thôn êm ả yên tĩnh.

Lão tử đứng trước cửa sổ một lúc, Con Vịt đưa một đĩa bánh đậu xanh qua đây. Lão tử nhăn mũi ngửi ngửi người anh, thấy là lạ: “Con Vịt, sao người anh không có mùi chó?”

Anh hùng hổ cắn mũi lão tử.

Hai người náo loạn một hồi, mẹ Con Vịt mang ít đồ ăn ra ngoài, bảo là cho mọi người. Lúc bà mở cửa, lão tử nghe thấy tiếng vang, khi quay đầu lại thì thấy một cô gái.

Được rồi, sau đó là một tiếng gọi giòn giã: “Bố! Bố ơi!!!”

Ặc, được rồi, ánh mắt lão tử rất cao, không để ý đứa con của cô ta.

Đứa bé khoảng ba bốn tuổi, đeo hai cái sừng nhỏ, thấy Con Vịt thì chạy ra ôm chân anh.

Lão tử chưa kịp nhìn rõ mặt cô ta đã bị tiếng “Bố” kia làm cho run rẩy.

GM, ai giải thích cho tôi chuyện gì đây?!

Con Vịt thả tay lão tử ra, ôm lấy đứa bé: “Chào cô Tô đi.”

Con bé rất nghe lời, ngọt ngào chào hỏi: “Chào cô Tô.”

Vẫn là mẹ Con Vịt phản ứng nhanh, lập tức bế con bé từ tay Con Vịt: “Trình Trình, qua đây cô giới thiệu với cháu, đây là bạn gái của Điểm Điểm – tiểu Tô, tiểu Tô – đây là Trình Trình, trước kia là cô bé hàng xóm nhà chúng ta. Bé gái này là Trình Minh Minh, hà, bình thường rất dính Điểm Điểm nhà chúng ta. Mẹ vẫn nói rằng nếu sau này Điểm Điểm nhà chúng ta sinh con trai thì hai đứa này chính là một đôi rồi.”

Tôi không thể không nói gừng càng già càng cay.

Bà vừa giới thiệu vừa ẩn nhiều ý nghĩa, lão tử đương nhiên nghe thì phải hiểu. Lão tử nghe ra, đương nhiên “cô bé hàng xóm nhà chúng ta” này không thể nghe không hiểu.

Tôi nhìn cô ta mở to mắt đến dại ra, sau đó cười ngoác mồm: “Chị Tô.”
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
34,161
Reaction score
481
Points
83
Chương 45: Nhân yêu lừa đảo lại xuất hiện trên giang hồ
NHÂN YÊU LỪA ĐẢO LẠI XUẤT HIỆN TRÊN GIANG HỒ

“Nói đi.” – Lão tử ngồi trên ghế làm việc của Con Vịt, nhằm đảm bảo mình diễn đủ khí thế mà dựa lưng vào ghế, bắt chéo chân.

Anh lại xiên một miếng bơ qua: “Long nhân, anh và Trình Trình đã qua rồi.”

Tôi ăn miếng đó. Thật ra tôi cũng tin anh, cảm thấy không có gì nghiêm trọng. Chuyện này giống như việc hai người đột kích địch trên chiến trường: anh tình nguyện để mình bị vây, đương nhiên cũng nghịch chuyển cho tôi để xuống ngựa.

Tôi cắn bơ, ngẩng đầu nhìn anh: “Quá nhi, anh yêu em không?”

Anh cúi xuống nhìn tôi, khẳng định: “Đương nhiên.”

“Được rồi.” – Tôi ôm cổ anh. Tôi không cần biết nhân quả, chỉ cần Con Vịt yêu tôi, tôi sẽ vì anh mà đánh chạy hết mọi tiểu tam. (Quần chúng: …)

Hai người ôm ấp một hồi, ngẩng đầu lên đã thấy ngoài cửa sổ toàn đầu là đầu lô nhô.

Con Vịt đỏ mặt ho một tiếng, mọi người nhanh chóng tản ra, nhưng lão tử thì chẳng làm sao – tò mò là bản chất con người mà.

Mẹ Con Vịt ra không thấy quay lại, dù lúc này lão tử có ngốc mấy thì cũng đoán được nội dung câu chuyện từ đầu đến cuối, vì thế bản thân cũng không có nhiều nghi ngờ.

Con Vịt tan làm lúc 17h30 nhưng cũng chẳng sao vì anh là viện trưởng, hơn nữa bệnh viện thú nuôi cũng nhàn hơn bình thường rất nhiều, khi nào nghỉ cũng là do anh.

Anh thay quần áo, xếp đồ rồi nắm tay tôi ra ngoài. Bên ngoài vô số tia X-quang săm soi lão tử kỹ càng. Con Vịt khoác eo lão tử, mỉm cười giới thiệu: “Tô, Tô Như Thị.”

Ánh mắt xung quanh bắt đầu chuyển từ tò mò hóng hớt sang nhiệt tình tử tế. Hóa ra thiên hạ này đều thần phục thiên hạ đệ nhất thầy thuốc, trước sau vẫn vậy.

Ai cũng chào hỏi. Nói ra cũng kỳ quái: lúc ở bên công ty của mình, lão tử cứ có cảm giác như mình chỉ là con cháu, thế mà sang đây lại ngoi lên thành đại gia.

Vì buổi tối có thành chiến nên bọn tôi không ra ngoài chơi. Tôi định kiếm gì cho Chủy Chủy ăn nhưng rồi lại nghĩ ở chỗ Con Vịt có sẵn, tiện thể dùng luôn, đương nhiên là mượn danh nghĩa anh rồi.

Về đến nhà, Chủy Chủy làm nũng với Con Vịt. Con Vịt cúi xuống ôm nó, nó vươn đầu dụi vào ngực anh, liếm mặt anh đầy nước miếng. Lão tử hừ lạnh – có lẽ do lần đầu đánh nó mấy cái nên dù nó không dám giở trò trước mặt lão tử thì cũng không thể gần gũi với lão tử được.

Đương nhiên lão tử cũng chẳng yêu thích gì vụ nó gần gũi mình. Ai lại thích bị liếm đầy nước miếng lên mặt chứ?

Nhân lúc nó cuốn lấy Con Vịt, lão tử log in game.

Lúc log in, cả server đang sục sôi, sau đó lão tử cũng 囧 nghe nói chủ Thế lực Liên minh Trác Tuyệt bị người ta hack hết đồ. Đương nhiên đồ trên người anh ta cũng không đáng giá bao nhiêu tiền, bảo mật của Thiên Hạ vẫn khá tốt nên chuyển trang bị ra khỏi acc không hề dễ dàng. Tổn thất chủ yếu là hai viên châu cực phẩm, hơn 1600 vàng, các loại đá khác nhau. Nhưng vì là acc của chủ Thế lực Liên minh nên tổn thất trong quốc khố cực kỳ thê thảm.

Người này xuống tay cũng thật ngoan độc: quốc khố của Liên minh Trác Việt bị vét sạch.

Mà lão tử càng không thể tin được người cướp sạch quốc khố của bọn họ lại là acc nữ – hóa ra là Chùa.

Lão tử đập đầu xuống đất. GM ơi, đây là chuyện gì?

Việc này vừa được truyền ra, người xấu hổ nhất lại là lão tử. Không nói đến chính lão tử dẫn người vào Mông Hồng Thiên Hạ, còn nữa là hàng ngày cô ta ít khi tổ đội làm nhiệm vụ với ai khác ngoài lão tử. Nhiều người nghi ngờ đó chính là acc phụ của lão tử.

Nhưng lão tử ở bên Con Vịt, bọn họ lại không có bằng chứng, vì thế việc này không được giải quyết.

Có điều toàn bộ server Thủy Nguyệt Động Thiên đều hoảng sợ. GM, lịch sử huy hoàng lừa đảo toàn bộ đồ đạc của top 100 acc nam hình như đang được tái hiện!!!

Bởi vì tâm tình không tốt, lão tử quyết định đun mỳ làm bữa tối (Con Vịt: Chủy Chủy) cho qua. Con Vịt không kén ăn, Chủy Chủy có ý kiến nhưng tôi tin chắc rằng ý kiến của nó sẽ do cái bụng đói khát quyết định, vì thế tôi tự động bỏ qua.

Lần này tôi log in acc Lưu Ly Tiên trên máy Con Vịt, Con Vịt tự giác đưa ghi chép của lão tử qua. Người ta nói trên máy tính của đàn ông thường có chỗ phụ nữ không nên lục lọi, nhưng mà, ờ, máy Con Vịt rất sạch sẽ.

Năm ổ thì có ba ổ đựng tư liệu y học, còn hai ổ một ổ hệ thống một ổ game.

Anh ngồi trên giường, Chủy Chủy nhảy lên, ghé vào tay phải anh, cọ đầu lên đùi anh. Con chó cũng biết làm nũng hơn lão tử!

Lần thành chiến này, Mạn Đà La thủ thành. Vì Liên minh Trác Tuyệt bị vét sạch quốc khố, phần lớn thế lực đó lựa chọn nghỉ ngơi và phục hồi, đương nhiên Mạn Đà La rất mừng – không có phần lớn các tinh anh của Trác Tuyệt, việc thủ thành trở nên cực kỳ dễ dàng.

Lão Thánh phái lão tử đi hỗ trợ Mạn Đà La, lão tử giờ đã vang danh bảo tiêu của chủ Thế lực.

Lão tử theo sát phía sau Mạn Đà La. Phối hợp với cao thủ quả nhiên khác hẳn! Anh ta ăn ý ẩn thân đi cùng lão tử, khi thấy lão tử ra Lưu Chuyển thì anh ta ra Ẩn Sát, rồi lão tử lại tung Phù Kinh Quỷ Thần, đối phương cơ bản là toạch.

Nhỡ gặp phải tên nào quá trâu bò, không chịu đo sàn, Phù Kinh xong đợi 3 4s lại tung skill thôi miên, sau đó hai người đánh bừa, đối phương cũng chỉ có thể ôm hận mà thôi.

Tử Điệp cũng theo sát phía sau, nhưng có trời làm chứng, thao tác của cô nàng này không khác gì Hoa Trư cả. Lúc bắt đầu thành chiến, mọi thứ rất hỗn loạn, cô nàng cứ một phút chết hai lần, lại còn mắng lão tử là không biết bảo vệ cô ta.

Lão tử cũng chẳng nói gì: cô là thầy thuốc, trước khi ai kịp làm gì thì cô ra skill cản người ta lại là được?

Được rồi, dù cô không tìm ra skill đó, thì cô tự tăng Khẩu Huyết cho mình trước đi?

OK, dù Khẩu Huyết không giúp cô hơn, sau này cô chạy đừng có chạy ra trước lão tử nhé.Cmn, dù lão tử có ba đầu sáu tay thì cũng làm sao có thể bảo vệ được một bà thầy thuốc cứ xông lên đi ngang với hoang hỏa, thiên cơ, kiếm khách cơ chứ?

Thế thì hai ba nhát là xong còn gì…

[Trận doanh] Lưu Ly Tiên: [niệm kinh] Tử Điệp MM, ra chỗ mát nghỉ ngơi đi, tôi lo chồng cô cho

Giờ cô ta không còn dám mắng lão tử, chỉ biết làm nũng với Mạn Đà La

[Trận doanh] Tử Điệp: [gạt lệ] chồng ơi, 55555“, anh xem người ta coi thường em!!!

[Trận doanh] Tử Điệp: [khóc lớn] chồng ơi

[Trận doanh] Mạn Đà La: đừng khóc, ra thủ thần thạch ở Đại Thần Điện đi.

[Trận doanh] Tử Điệp: [khóc lớn] người ta phải đi cùng anh cơ!

[Trận doanh] Mạn Đà La: ngoan, nghe lời.

Bọn tôi thủ Mộng Ly Môn, bên ngoài thỉnh thoảng có người bắc thang leo lên, nhưng số lượng cách nhau quá xa, trận này cơ bản không có gì đáng lo nghĩ. Mạn Đà La bắt đầu dẫn người đuổi giết, lão tử cũng không bỏ sức nhiều. Bạn biết không, cho dù là đi cùng lão Thánh thì lão tử cũng nhiều lắm là cố gắng gây rối cho anh ta chạy đi, để anh ta không bị giết mà thôi.

Cho nên, nhìn chung, nếu Mạn Đà La không bị bao vây thì lão tử không xuống ngựa; nếu anh ta bị bao vây, lão tử sẽ tung Phược Chừng rồi Phù Kinh Quỷ Thần, đến lúc anh ta trốn đi được lại cho pet ra Phù Kinh Quỷ Thần lần nữa.

Như thế, đừng nói là chạy bằng ngựa, kể cả chạy bộ như rùa cũng vẫn thoát được.

Cứ thế, mấy người kia lại càng to gan, cứ thỉnh thoảng lại lỉnh cái, khiến lão tử phải tập trung không dám phân tâm.

Lại thêm mấy lần, mọi người đều biết quanh người lão tử có một thích khách ẩn thân, số người đến càng nhiều. Thích khách vốn là yếu tố bất ngờ, cứ thế lại càng làm lão tử căng thẳng hơn.

Căng thần kinh ra đến khi Thành chiến kết thúc, may mà lão tử không làm xấu mặt mình.

Lúc ra khỏi thành Mộng Nguyên, lão tử nhận được một tin tức:

[Hệ thống] Mạn Đà La yêu cầu kết bạn với bạn. Đồng ý/Từ chối?

Ấn tượng của tôi với người này thay đổi từ khi nghe Con Vịt kể về chuyện của anh ta: Tử Điệp muốn làm phu nhân chủ Thế lực, anh ta lập Thế lực, còn toàn tâm toàn ý phát triển nó trở thành một thế lực liên minh căn cơ thâm hậu; Tử Điệp lv thấp cần đi phụ bản, anh ta tẩy lại hết để tank boss; Tử Điệp lv cao muốn đi chiến trường, anh ta lại tẩy hết lại để cùng đi chiến trường.

Cho dù Thiên Hạ này người đến người đi, phu nhân chủ Thế lực Mạn Đà La chưa bao giờ thay đổi.

(Bạn nào chưa hiểu phần này có thể đọc lại bộ Anh mở đường, em yểm trợ sẽ hiểu vì sao Mạn Đà La phải tẩy kéo Tử Điệp từ khi acc Tử Điệp còn nhỏ.)

Tôi đồng ý rằng dù ngoài đời anh ta thế nào, có thể vì vợ mình mà làm được đến mức này, chỉ là trong game đi nữa thì cũng đáng được tôn trọng rồi.

[Người lạ] Mạn Đà La nói với bạn: Lưu Ly Tiên, chuyện cũ bỏ qua hết đi. Từ sau có gì cứ nói là được.

Vì thế, hiềm khích với Tử Điệp và Mạn Đà La hoàn toàn kết thúc sau yêu cầu kết bạn và tin nhắn mật màu đỏ này.

Tôi rất cảm kích lão Thánh. Danh sách kẻ thù của Lưu Ly Tiên dần dần giảm chỉ còn 5 6 trang. Anh ta luôn có thể khiến bọn họ kề vai sát cánh chiến đấu với lão tử, lẳng lặng hòa hoãn mối quan hệ đôi bên.

Thật ra trò chơi cũng như cuộc đời, chúng ta cần cảm ơn rất nhiều.

[bt] Bạn nói với tks: lão Thánh

[bt] tks nói với bạn: ừ?

Tôi có thể tưởng tượng ra anh ta ngồi trong quán của mình, tay cầm điếu thuốc rung rung phấn chấn.

[bt] Bạn nói với tks: cảm ơn

[bt] tks nói với bạn: biến!

Đây là một cuối tuần đủ bi kịch mà cũng đủ hiềm vui: buồn cho lão Đại của Liên minh Trác Tuyệt, vui cho anh em trong Liên minh Mạn Đà La.

Tôi nhập đội Con Vịt, tiếp tục làm việc hôm qua định làm: giúp Hoa Trư làm lương thực cho ngựa.

Lão tử lên giường. Chủy Chủy tự giác nhảy xuống đất. Lão tử gục lên người Con Vịt, dồn ép anh quyết liệt.

Anh cười để ghi chép sang một bên, khẽ ôm lão tử: “Đạo sĩ 1 phút, em định làm gì?”

Lúc này áo ngủ của anh đã rối loạn, lộ ra nửa ngực, lão tử chảy nước miếng suy nghĩ 1 phút liền, cuối cùng nghĩ ra một điều: “Em kiểm tra hàng họ thuộc sở hữu của mình…”

Con Vịt: …
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
34,161
Reaction score
481
Points
83
Chương 46: Bảo vệ hàng của mình
Sáng sớm hôm sau Con Vịt nhẹ nhàng rời giường nhưng vẫn làm lão tử tỉnh giấc, tỉnh rồi cũng không muốn dậy nên nheo mắt rình xem anh thay đồ. Trước khi đi anh lại quay ra ôm lão tử, dém chăn cẩn thận. GM, lão tử thực sự rất cảm động.

Ôm xong, anh quay qua ôm Chủy Chủy.

GM, lão tử chưa nói gì hết!

Lão tử ngủ thẳng đến 9h30 thì có người gõ cửa.

Tôi tưởng mẹ Con Vịt, ra mở cửa mới biết là “cô bé hàng xóm” Trình Trình.

Dì Quỳnh Dao ơi, lão tử sống đến 30 năm, cuối cùng cũng được giao đấu với tiểu tam à?!

Được rồi, lão tử thừa nhận đôi khi nhàn rỗi chán chường lão tử hay xem chút phim Hàn, tiểu thuyết máu chó linh tinh!!! Có một định luật đã định thế này: nữ chính phải xinh đẹp hơn tiểu tam!!!

Lão tử ngẩng cao đầu, đang định ra vẻ boss rất tự tin thì chợt phát hiện một việc:

Hôm nay cô ta mặc bộ đồ cùng loại với bộ thời trang Tam đại đệ tử của thầy thuốc: áo len vàng nhạt, váy ngắn trắng, giày cổ thấp cùng màu, đồ trang sức trang nhã, thanh xuân trẻ trung, tươi đẹp hoạt bát.

Khi đó lão tử đang mặc áo ngủ trắng trơn, tóc chưa chải, mặt chưa rửa, vừa mới ngủ dậy.

Lão tử toát mồ hôi. GM, dù lão tử là diễn viên, cho dù lực hấp dẫn của nữ chính là định luật không thể thay đổi trong ngôn tình máu chó, nhưng trang bị hình như hơi cách xa quá?!

Chẳng bằng từ bỏ thôi.

GM, chẳng nhẽ trong cuốn ngôn tình máu chó này, lão tử không phải hình tượng nữ chính xinh đẹp, mà là nữ chính tiểu bạch bụng dạ tử tế?

Thôi được rồi, định luật không đổi 2: nữ chính nhất định phải là người lòng dạ tử tế, lấy ơn báo oán, yếu ớt tao nhã; nữ phụ nhất định là kẻ ham hư vinh, tâm địa rắn rết, âm hiểm ngoan độc!!!

Vì thế, GM, là một nữ chủ tốt bụng, dùng ơn báo oán, yếu ớt tao nhã, tôi có nên mời cô ta vào nhà không nhỉ?!

Vì thế lão tử cho cô ta vào nhà, nhưng lão tử đã quên nhà này còn một thành viên khác – bất hạnh nữa là khi lão tử vừa nhớ ra, Chủy Chủy đã xông lên tiếp xúc thân mật với cô ta.

Vì thế nữ phụ bị chó cắn. Lão tử nhìn dấu răng đỏ máu trên cái đùi trắng muốt kia mà không thể không thán phục: Chủy Chủy, mẹ nó chứ, em đúng là không nhận ai hết!!! Sau đó là ý tưởng đầu tiên: Con Vịt, chỗ anh bán vaccine phòng dại không nhỉ…

Tôi dẫn Chủy Chủy vào phòng ngủ, định đỡ cô ta xuống nhà vì bên ngoài khu nhà có phòng khám, có lẽ có vaccine, nhưng cô ta không hề hấn gì: “Này họ Tô, cô đừng giả tử tế nữa!!! Tôi và Điểm Điểm đã có tình cảm 26 năm, cô quen anh ấy được bao lâu? Cô có hiểu anh ấy như tôi không?”

Cô ta đã bắt đầu nức nở. GM, thật ra lão tử vẫn là một người rất phong độ, bình thường không so đo với các MM. Nhưng mà nhìn thế này, kiểu gì cũng giống như lão tử đang bắt nạt cô gái yếu đuối nhu nhược ấy nhỉ!

Hơn nữa cái dấu răng đỏ máu trên đùi kia quả cũng thu hút, cô ta không đau nhưng lão tử đau hộ, vì thế lúc ấy, lão tử lại tử tế nhắc nhở: “Tôi bảo này, đùi cô không đau à? Cứ xuống nhà tiêm vaccine đi, tránh bị bệnh.”

Cô ta vừa nghe lại càng ngúng nguẩy: “Cô còn nói mát à!” rồi lại đẩy lão tử ra, nước mắt lã chã: “Từ khi còn học tiểu học, anh ấy đã muốn rước tôi về nhà, cô biết không??? Cô dựa vào cái gì mà tỏ cái thái độ đấy khi nói chuyện với tôi, dựa vào cái gì!!!”

Nữ phụ khóc rồi bỏ chạy. Tôi thở dài: đồ ngốc, có một số thứ khi cô đã từ bỏ thì sẽ không còn thuộc về cô nữa. Mặc kệ nguyên nhân là gì, mặc kệ có bao nhiêu lần cũ, thì cũng không còn là của cô nữa, hiểu chưa…

Đóng cửa lại, tôi thả Chủy Chủy ra. Nó vẫn đang gầm gừ, lão tử quát một tiếng, nó phẫn nộ tránh ra. Không lâu sau, Con Vịt gọi điện về. Lão tử nghĩ hay nữ phụ lại đi mách lẻo? Nói lão tử thả chó cắn cô ta?

Lão tử hộc máu. GM, chẳng lẽ lão tử lại là hình tượng nữ chính chịu oan không rửa nổi sao?!

Đúng là đời người không chỗ nào không có máu chó!

Nghe điện thoại, tôi cũng không nghĩ mình sẽ giải thích với anh. Cứ thế chịu đựng làm một nữ chính làm người vợ bình thường bị ngược trong cái kịch bản sũng nước mắt đầy máu chó đi!

Vì thế…

“Long nhân, dậy chưa? Anh đón em, chiều ra ngoài chơi?”

Ơ, GM, không phải anh gọi hỏi tội à?

“Ơ, dậy rồi.” – lão tử ngẫm lại, nói trước vẫn hơn – “Con Vịt.”

“Sao?”

“Vừa rồi thanh mai của anh qua, bị Chủy Chủy cắn.”

“Trình Trình? Có nghiêm trọng không?”

“Cắn một cái.”

“Em thay đồ đi, anh hỏi xem cô ấy đang ở đâu.”

“Ặc.”Vì thế, GM, hóa ra lão tử là nữ chính độc ác tố cáo trước à…

Sau đó Con Vịt không đi cùng tôi. Trình Trình kia nói bác sĩ bảo cô ta phải ở lại bệnh viện quan sát, buổi trưa Con Vịt phải đi đón Trình Minh Minh. Con Vịt gọi hỏi tôi có muốn đi cùng không, đi cùng cái *beep*!

Vì thế lão tử từ chối.

Sau đó lão Thánh gọi điện cho lão tử, nói Chân Phạm đã về, rủ cùng đi ăn cơm. Lão tử chém giết xe Con Vịt, xe anh là Chevrolet màu đen, không gian trong xe rất rộng, nhìn rất khỏe khoắn. Nói chung lão tử hài lòng, lái ra khỏi cửa.

Nhiều giờ sau, lão tử đứng ở cổng trường của Hoa Trư tìm Chân Phạm, Hoa Trư và lão Thánh. Hoa Trư nhất định đòi ngồi cùng lão tử, xe giao cho lão Thánh lái.

Lão tử không ngờ Chân Phạm trông trẻ thế mà lại là nhân viên công vụ quốc gia. Nói thật, tôi nghi ngờ rằng bộ áo rồng cánh đỏ của thiên cơ kia…có phải dùng tiền công vụ không nhỉ?!

Xe đi trên đường quốc lộ xanh hóa. Lão Thánh hỏi mọi người muốn đi đâu, Hoa Trư hào hứng nói muốn đi công viên Đại Long Đàm, còn nói muốn cho bọn tôi thấy kiến thức hướng dẫn du lịch của cô bé. Ba người trong xe đồng loạt toát mồ hôi: “Đừng, đã thấy rồi.”

Có lẽ tôi đã quá già để đi chơi công viên – cảnh ở đây tuy đẹp nhưng lại chẳng cảm thấy hứng thú ở đâu cả. Chỉ có Hoa Trư hào hứng chạy chơi, Chân Phạm lo lắng đi sát theo sau.

Lão tử tìm một cái đình ngồi xuống, ý bảo lão Thánh: mọi người chơi đi, tôi ngồi đây chờ.

Anh ta lại cũng ngồi xuống, ngồi xong thì thò tay tìm điếu thuốc: “Con Vịt đi làm?!”

Lão tử cũng bắt chước anh ta, lấy một điếu thuốc, ý bảo: châm lửa cho đây.

Anh ta châm cho tôi: “Nhân yêu, hôm qua Trình Trình gọi điện cho anh, hỏi chuyện em và Con Vịt.”

Anh ta liếc lão tử, phả khói rồi tiếp tục: “Cô ta lớn lên cùng Con Vịt, sau khi tốt nghiệp thì đi Thượng Hải, ở bên kia vui vẻ với người đàn ông khác.”

Lão tử hoàn toàn không có hứng thú với câu chuyện này chút nào, đơn giản chỉ là câu chuyện tình cũ, nhưng lão tử lại thấy tò mò về anh chàng kia: “Anh chàng mà cô ta thích với Con Vịt, ai hơn?”

Lão Thánh nở nụ cười: “Cô ta không thích Con Vịt làm thú y, haha. Mấy năm trước, làm bệnh viện thú nuôi không phải chuyện nở mày nở mặt, cô ta thấy chỉ toàn làm với chó mèo nên xấu hổ.”

Tôi ngẩng đầu nhìn lão Thánh: “Anh nói xem, Con Vịt yêu cô ta không?”

Lão Thánh tránh nặng tìm nhẹ, tiếp tục kể chuyện: “Sau đó cô ta kết hôn với thằng kia. Nhưng em có biết đàn ông ấy à, trước và sau hôn nhân rất khác nhau, không phải ai cũng như Con Vịt, xin gì được nấy.”

Cơ bản lão tử cũng đoán được kết cục: “Vì thế cô ta ly hôn, mang con về tìm Con Vịt?”

Lão Thánh cười: “Thật ra khi đó, mâu thuẫn của bọn họ cũng không đến mức này. Có điều cô ta liên tục cãi nhau với thằng kia, đặc biệt sau khi có con lại càng hay so sánh thằng đó với Con Vịt. Em có biết đấy chính là tử huyệt của đàn ông, không thằng nào lại chịu được việc bị vợ mình so sánh rằng bạn trai cũ tốt hơn. Vì thế không chỉ có cô ta bất mãn.

Sau đó, hai người cãi nhau, thằng kia động thủ. Đã đánh rồi thì không biết nặng nhẹ, có lần” – anh ta chỉ tay – “nó dùng ghế đánh cô ta trật khớp, rồi mới loạn lên đòi ly hôn.”

“Thật ra đàn ông, dù không hiểu là nghĩ gì nhưng bực đến đâu cũng không thể nào xuống tay đánh vợ mình thành ra như vậy,” – anh ta nhìn xa xăm, cười cười – “Đương nhiên không phải lo em đánh gãy tay Con Vịt là may mắn lắm rồi.”

Tôi dựa vào lan can sơn son trong đình nhỏ, nhìn khói thuốc bay theo làn gió rồi tan biến trong hư không.

“Lão Thánh, anh bảo Con Vịt yêu Trình Trình không?”

Anh ta gật đầu, chắc chắn.

“Vậy anh bảo Con Vịt yêu tôi không?”

Anh cười hỏi lại: “Nhân yêu, em thương cậu ấy không?”

Tôi không biết. Chữ “yêu” này đối với chúng tôi bây giờ nghe dường như quá mức buồn nôn, có điều gặp vài lần, ở chung 4 ngày, có thể yêu không?

“Anh không biết cậu ấy có yêu em thật không, nhưng nhân yêu, cậu ấy thật sự muốn ở bên em,” – anh ta dụi thuốc, đứng dậy – “Em không phải lo chuyện Trình Trình. Ít nhất bố mẹ Con Vịt chắc chắn không đồng ý cô ta qua cửa. Em cứ coi như không biết là được. Mà em với Con Vịt ở bên nhau, chỉ cần em không bỏ, cậu ta chắc chắn không bỏ em.”

Ý tưởng này quả giống với điều lão tử suy nghĩ. Lão tử đứng dậy vỗ vai anh ta: “Yên tâm đi, tôi sẽ coi trọng hàng họ nhà mình.”

Lão Thánh: …

Đi gần hết công viên, chân lão tử đã cứng đờ, Chân Phạm đề nghị đi ăn, (nhỏ giọng) có thể chi trả được. Nhưng lão tử nghĩ Con Vịt ở nhà cũng không biết đang làm gì, thôi cứ quay về nhà Con Vịt!

Khi về đến nơi, bọn Chân Phạm đã đến rồi.

Đi đường khá lâu, lúc về tôi thấy mẹ Con Vịt mở cửa, trông bà rất lo lắng khi thấy tôi: “Mãi mới về, mẹ còn tưởng con đi lạc!”

Bà kéo tay tôi vào nhà, mời Hoa Trư và lão Thánh ngồi.

Lão tử vào trong mới biết vì sao nhìn mặt bà không ổn: Trình Trình và Trình Minh Minh đang ngồi đó.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 47: Bảo vệ hàng họ của mình
Vì tất cả mọi người đều ở đây, tôi gọi điện cho bố Con Vịt về. Ông là một người đàn ông hòa hảo, nhìn cũng có vẻ ít nói hơn bình thường, mặt luôn mang ý cười. Tôi cảm thấy một nửa tính cách của Con Vịt chắc chắn được di truyền từ bố.

Con Vịt và bố anh ngồi tiếp chuyện họ. Trình Trình và lão Thánh chào hỏi xong thì định đi giúp mẹ Con Vịt dọn đồ ăn. Mẹ Con Vịt quả là người có trình độ: “Ôi Trình Trình à, cháu cứ bỏ đồ xuống đi, bác và tiểu Tô làm là được rồi. Dù sao cháu cũng là khách mời, không thể để cháu làm được. Tiểu Tô, ra giúp mẹ một tay.”

Dứt lời, bà lôi tôi vào bếp. Tôi định làm vảy cá, bà lại ngăn tôi lại: “Đừng đừng, cứ để cho mẹ. Các con còn trẻ, biết gì chuyện nấu nướng.”

Tôi mỉm cười. Tôi không còn trẻ nữa – một người ở một mình đến tận 30 tuổi thì có cái gì là không biết.

Làm vảy, cắt cá thành miếng, bà cứ kiếm chuyện để nói: “Tiểu Tô à, khi nào con và Điểm Điểm cưới? Cưới sớm sinh con sớm, nhân lúc bố mẹ còn khỏe mạnh.”

Tôi cười. Tôi đang đợi. Tôi là một thương nhân – nếu mối quan hệ trước mắt cởi mở, nhu cầu của đối phương cao hơn tôi, đương nhiên sẽ trả giá. Ai báo giá trước, ai giục ký kết, ai đang bị động. Trên thương trường, ai cũng như thế.

Tôi thả mấy miếng cá vào bồn rửa, rửa nước sạch: “Nếu bọn con lấy nhau, liệu có ai hận không đây?”

Mẹ Con Vịt bê một chậu nước ngâm cà rốt thái lát: “Tiểu Tô, chỉ cần con không thấy vấn đề thì buổi tối, chúng ta sẽ để Điểm Điểm phải tỏ thái độ! Thằng nhóc này mẹ biết: nó đã đưa con về nhà thì chắc chắn nó không có vấn đề gì hết.”

“Con nghĩ hay chờ thêm chút đi. Sáng nay Trình Trình cũng nói với con mấy lời có lý: cô ta quen biết Điểm Điểm hai mươi mấy năm, con và Con Vịt biết nhau chưa lâu.” – tôi mỉm cười, cúi đầu bình tĩnh thái rau, không quên nhắc nhở bà nguy cơ hiện tại – “Hơn nữa bây giờ, tình cảm Con Vịt dành cho Trình Trình vẫn rất sâu nặng.”

Mẹ Con Vịt hiển nhiên hiểu rằng tôi đang do dự. Bà rất nghiêm túc nói: “Tiểu Tô, con có thể yên tâm rằng chừng nào bố nó còn sống một ngày, Trình Trình đừng có mơ. Tối mẹ sẽ làm rõ mọi chuyện rõ ràng trước mặt mọi người.”

Tôi mỉm cười. Điều tôi chờ chính là câu này.

“Thật ra cô ấy cũng được, trông đáng yêu.” – Không hạ thấp đối thủ là phong độ tối thiểu phải có khi PK.

“Ôi, nếu con bé là con, Điểm Điểm gặp con sớm, như thế sẽ không bỏ lỡ nhiều năm như thế! Nếu hai đứa học cùng nhau, con hai đứa bây giờ cũng đi mua nước tương được rồi!”

Tôi cười. Mẹ Con Vịt ơi, thật ra con gái trên đời này đều dần phải lớn lên, khác hẳn lúc còn bé. Hoặc là con cũng không hơn gì cô ta hồi nhỏ, con chỉ tàn nhẫn hơn thôi.

Vét sạch tủ lạnh làm bữa tối, tôi và mẹ Con Vịt làm mười sáu món ăn, một món canh. Vì vốn không chuẩn bị trước nên Con Vịt phải đi mua một món kho, gom góp cho đủ.

Chủy Chủy vẫn đang bị nhốt trong phòng ngủ, tôi cầm cái bát nó thích, ra hiệu đến giờ ăn. Chủy Chủy nghe thấy tiếng bên ngoài, sủa ầm ĩ trong phòng, tí thì cắn rách dép lê. Tôi quát một tiếng, nó cụp tai lê ra ăn cơm.

Nó thích ăn thịt, cũng thích đồ cho chó, nhưng tôi thấy đồ ăn cho chó cũng chẳng khác gì mỳ ăn liền, thỉnh thoảng ăn không sao, còn thường xuyên thì không ổn. Vì thế nói chung tôi vẫn cho nó ăn cơm là chính.

Lúc đang ngồi xổm xem nó ăn cơm thì tôi nhận được điện thoại của tiểu Đường, nói rằng công ty khoa học kỹ thuật Hồng Hạo có một hạng mục mới, định khoán hết cho bên tôi làm, khách hàng chỉ định boss ra mặt đàm phán. Có điều giờ lão tử không đi được.

“Người của công ty khoa học kỹ thuật Hồng Hạo từng gặp lão tử chưa?”

“Chưa.”

Thế thì dễ rồi. Tôi nói chuyện điện thoại nửa tiếng đồng hồ, đem hết tất cả các tư duy, kỹ xảo đàm phán, những phần cần chú ý trong hạng mục công việc nói cho cô ấy, để cô ấy dùng danh nghĩa lão tử ra mắt, để lại đánh giá nhất quán cho lão tử: “Cũng như trước kia, chuyện có thể không cần nhấc tay tự làm, chắc chắn không nhấc tay.”

Lúc quay lại, tôi phát hiện mọi người vẫn chờ tôi ra ăn cơm. Lão tử rất áy náy. Mẹ Con Vịt để tôi ngồi cạnh Con Vịt, bà ngồi bên Trình Trình.

Minh Minh ầm ĩ đòi ăn chocolate, không thì không chịu ăn cơm. Đứa bé 4 tuổi cáu kỉnh rất đáng yêu, cái mỏ nhỏ nhắn chu ra nhìn chỉ muốn cắn một cái.

Con Vịt mỉm cười: “Dưới nhà có cửa hàng, anh xuống mua cho con bé.”

Trình Trình cầm đũa gõ tay con bé, giáo huấn: Ăn cơm trước. Con bé nước mắt lưng tròng. Con Vịt ôm con bé dỗ dành. Mẹ Con Vịt liếc mắt ra dấu cho anh. Buồn cười là tôi thấy, nhưng anh lại không để ý.

Nhiều lần ra dấu không thành, mẹ Con Vịt mở miệng: “Thích trẻ con thì sinh một đứa với tiểu Tô đi.”

Con Vịt mỉm cười nhìn tôi. Lão Thánh vỗ tay: “Ra đây bác ôm cái nào.”

Minh Minh ngẩng đầu nhìn Con Vịt, Con Vịt bảo con bé qua đó. Con bé xòe tay, tát yêu rồi bổ nhào vào lòng lão Thánh. Tôi cười, gắp đồ ăn cho Hoa Trư, tiếp đón Chân Phạm. Chân Phạm nhìn Trình Minh Minh như có điều suy nghĩ, lúc sau cũng ngồi gắp đồ ăn cho Hoa Trư như tôi.

Ăn được nửa bữa, mẹ Con Vịt trịnh trọng cất lời: “Điểm Điểm, khó khi nào có nhiều người như hôm nay. Con và tiểu Tô không còn trẻ lắm nữa, chuyện cũng cần phải bàn: khi nào hai đứa kết hôn?”

Bàn ăn im lặng. Trước mặt bao nhiêu người, Con Vịt không thể làm tôi xấu hổ được.

Vì thế, anh vẫn rất bình tĩnh, mỉm cười gắp đồ ăn cho tôi: “Lúc nào cũng được. Đạo sĩ một phút, khi nào em mới đồng ý lấy anh?”
Trình Trình cúi đầu, vò khăn tay. Tôi cảm thấy bọn tôi thật tàn nhẫn. Nếu tôi còn thấy mình tàn nhẫn thì sao Con Vịt có thể không đau lòng.

Khi anh dịu dàng ghé bên tai tôi hỏi những lời này, liệu khi rảnh rỗi anh có nhớ tới mình đã từng ở bên cô ấy gần gũi như thế?

Nhưng tha lỗi cho tôi, trong thế giới này, tôi không thể đi thương hại đối thủ.

Vì thế, tôi cũng ghé bên tai anh trả lời ngọt ngào: “Bần đạo thuận theo thời thế.”

Bố mẹ Con Vịt đều rất vui vẻ. Bố Con Vịt quyết định tối nay phải giở lịch tìm ngày đẹp. Mẹ Con Vịt dỗ Minh Minh: “Trình Trình à, sắp tới Điểm Điểm phải thu xếp chuyện cưới xin, tiểu Tô cũng không rảnh, bác ở đây cũng cần người bầu bạn. Nếu cháu cần thì cứ gọi điện bảo bác trai qua đón, nhé?”

Trình Trình gật đầu. Cô ta đâu dám nói thêm.

Lời nói giấu dao. Vốn bức tranh rất đẹp nhưng lại ẩn giấu quá nhiều tầng ý nghĩa.

Con Vịt cười như gượng ép. Tôi chợt thấy hiểu anh. Bọn tôi đều đã bị tình yêu đốt cháy chỉ còn lại xương khô. Cho dù anh đã trả giá hai mươi mấy năm thì cũng đã bị bỏ rất đau đớn. Khi bạn đã yêu khắc cốt ghi tâm, bạn không còn năng lực để yêu lại nữa.

Chúng tôi đều dùng thời gian dài đằng đẵng để làm mình lãng quên. Sau đó gặp được một người, cảm thấy cả đời như thế cũng được. Vì thế, chúng tôi không chút do dự ôm lấy đối phương, không phải vì liếc mắt một cái vạn năm, mà vì chúng tôi đều đã mệt mỏi, sợ nếu lại do dự thì sẽ phải hối hận.

Thật là buồn cười. Gạo nấu chưa chín nhưng lại làm cho mình không còn đường quay lại.

Vì thế chúng tôi không nói chuyện yêu. Chúng tôi nói “thích”, chính là thích.

Cuối cùng Trình Trình cũng không thể ăn xong bữa cơm này. Lúc về cô ta cũng không dám xuống nhà.

Tôi đưa cô ta xuống. Hành lang tối tăm không ánh đèn, yên tĩnh. Cánh cửa chống trộm nặng nề đã ngăn hết một âm thanh ở trong kia, chỉ để lại người trên lối đi nhỏ này với tiếng tim đập của chính mình.

Cô ta dắt tay Minh Minh đi trước, tôi đi sau, không ai nói chuyện. Chỉ có tiếng bước chân, hai nhẹ một nặng, bỏ lại ồn ã phía sau.

Lúc xuống nhà, tôi định giúp cô ta gọi xe thì đột nhiên cô ta xoay người lại, túm chặt lấy tôi, không thể giữ bình tĩnh thêm: “Chị Tô, xin chị đấy, em cần Điểm Điểm. Có Minh Minh, em cùng đường rồi. Xin chị đấy.”

Tôi mặc kệ cho cô ta giữ mình. Nước mắt cô ta rơi trên tay tôi. Tôi nghĩ nếu cô ta cũng chơi game, thao tác của cô ta chắc cũng ngang ngửa cỡ Hoa Trư. Ặc, không thể nói là ngang ngửa, nói chung cũng làng nhàng thôi, căn bản không lọt vào danh sách PK của tôi được.

Minh Minh đưa bàn tay nhỏ bé vuốt mái tóc dài của mẹ. Con bé không hiểu vì sao mẹ mình khóc, chỉ có thể nhẹ nhàng, cẩn thận xoa mặt mẹ lấy lòng.

Tôi không biết an ủi cô ta kiểu gì. Thật ra là tôi cũng không muốn an ủi. Thế giới của người trưởng thành không có cổ tích, mỗi người đều phải trả giá cho chính bản thân mình.

Tôi tiễn hai mẹ con lên xe, giả vờ không thấy Con Vịt đang đứng trên ban công, vịn lan can đi lên tầng. Thật ra, khi sợ hãi là khi bạn còn có người để dựa vào.

Không dựa được vào ai thì sợ hãi để làm gì, tất cả đều phải dựa vào bản thân mình, chẳng có gì để sợ hết.

Chẳng ai cùng đường, đường mình thì mình phải tự đi thôi.

Ngồi chơi cũng đã lâu, vì ký túc xá của Hoa Trư đóng cửa lúc 0h nên bọn họ về trước. Bố mẹ Con Vịt kéo Con Vịt vào thư phòng để tiến hành giáo dục tư tưởng, còn tôi đi rửa bát.

Rửa bát đũa xong tôi mới nhớ đến Chủy Chủy nên đi thả nó ra. Chắc chắn lúc ăn cơm nó nghịch nước, quậy tung hết lên, trên sàn toàn cơm là cơm, trên lông cũng thế. Lão tử thở dài, lấy khăn lau cho nó.

Đến hơn 22h mọi người cũng nói chuyện xong. Bố mẹ Con Vịt vội vàng tạm biệt tôi, quay về nhà mình. Lão tử đang lau lông Chủy Chủy. Lúc này nó đang giãy dụa dưới tay lão tử, vừa thấy Con Vịt thì vội vàng chạy đến, cọ cả người ướt đẫm vào anh.

Đệch, đồ vô lương tâm!!!

Lão tử định qua đó thì nó túm chặt chân Con Vịt, liều mạng vẫy đuôi. Con Vịt cầm khăn, tiếp tục lau lông cho nó. Nó cũng không phản đối, nằm ườn ra sàn nhà lát đá men sứ vàng khắc hoa, lè lưỡi liếm mặt Con Vịt.

Tôi đưa khăn mặt qua: “Bố khỉ, đừng liếm hàng của bà!!!”

Con Vịt để tôi lau mặt cho, vẫn ôn hòa như cũ: “Nó thích anh mới liếm anh.”

Điều này thì lão tử tin. Nó chưa từng liếm mẹ Con Vịt hay lão tử, nhưng lão tử cũng chẳng thèm chấp vặt. Dù sao cũng chỉ là một con chó, lại là một con chó vàng, ai cần nó thích! Đến nó ngày lão tử không vui, lão tử sẽ làm cho nó hết ý kiến, đứng im trong chậu.

Anh tắm cho Chủy Chủy còn tôi vào game. Không ai nhắc đến chuyện Trình Trình, vì không ai muốn người kia để ý.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 48: Bảo vệ hàng của mình (3)
Lưu Ly Tiên đi chiến trường một mình, không có người hộ tống nên phải hết sức cẩn thận.

Bạn có biết tối nay có chuyện gì kinh tởm không?

Không phải chuyện đoạt Thiên Châu, không phải chuyện người ta oánh acc phụ của bạn, chuyện kinh nhất hôm nay chính là đồng môn tương tàn.

Thầy thuốc PK thầy thuốc, hai người vừa đánh được lại vừa hồi máu hồi mana, có thể đánh đến sáng hôm sau.

Thích khách PK thích khách, ai cũng ẩn thân chẳng ai thấy ai, có thể đánh đến sáng sang năm.

Pháp sư PK pháp sư, anh đẩy tôi, tôi đẩy anh, ai cũng sợ bị đối phương thôi miên, trợn mắt nhìn nhau đến sáng năm sau.

Lông chim PK lông chim, anh chạy tôi cũng chạy, ai cũng chạy trốn mau lẹ, cuối cùng chẳng ai đuổi theo…

Mà đạo sĩ đánh đạo sĩ, lại là một câu chuyện bi kịch của bi kịch.

Bây giờ, bi kịch của lão tử là đây: một đạo sĩ cứ quấn lấy lão tử ở Đông Doanh. Đương nhiên chuyện acc Lưu Ly Tiên bị người ta soi cũng chẳng có gì lạ, có thể nói là bị soi đã thành quen.

Có thể sẽ thường xuyên có người nói với bạn rằng trong trận PK của đạo sĩ vs đạo sĩ, quan trọng nhất là ai tung Úc Phong trước. Thật ra không phải thế, đạo sĩ có pet khác nhau thì có đấu pháp khác nhau.

Ví dụ như đạo sĩ có Tiên Hạc thì điều phải làm không phải dùng Úc Phong trụ đối thủ. Bạn cần biết Lưu Ly Tiên là một đạo sĩ cương quyết, chạy trốn mau lẹ. Chạy nhanh thì thời gian thi pháp dài, so với dùng Úc Phong thì thà đứng im chờ người ta vung kiếm.

Đạo sĩ dùng pet Tiên Hạc thì phải nhớ rằng khi dùng Tiên Hạc định thân thì không được quay đi, lý do là vì thời gian định thân của Tiên Hạc rất ngắn.

Vì thế lão tử dùng Tiên Hạc ra chiêu Định Thân xong thì chạy ra sau lưng hạc. Bây giờ người đó không thể cử động, không thể ngắt skill của lão tử, sau đó một người một pet lại khống chết một đối thủ, chẳng phải dễ như trở bàn tay?

Tôi không rút mana của anh, giờ mới nhanh chóng dùng Úc Phong, trong Úc Khí anh không thể gọi pet. Sau đó để ý khi anh xuất skill thì dùng skill hay dùng để chém yêu lui quỷ ngắt. Phù Kinh Quỷ Thần là dễ ngắt nhất.

Thao tác của anh ta cũng rất quyết đoán. Sau khi phát hiện ra mình bị Tiên Hạc chế trụ, anh ta lập tức di chuyển, dẫn theo Tiên Hạc của anh qua, không quan tâm chuyện mất cơ hội.

Mà phần cơ hội này đã đủ để lão tử làm giảm 1/3 máu của anh. Anh bật hồi sinh. Sau đoạn này lão tử không đuổi theo nữa: phát hiện 5 6 kẻ thù khác trên bản đồ.

Điều tối kỵ trong PK là lòng tham. Lão tử quay lại, nhớ kỹ ID: Hồn Sư.

Lúc thuận lợi quay lại tụ họp với mọi người, định đánh kiếm đầu người thì đạo sĩ Hồn Sư kia lại chạy lại từ xa, dẫn theo một pet Tà Ảnh, lại định cùng so đo với lão tử. Đáng tiếc anh ta không thể lại gần lão tử. Hệ thống tiện nhân phá đám nói: Thắng bại đã quyết, chiến trường bắt buộc quay về.

Mọi người truyền tống khỏi chiến trường. Anh ta phát tin khiêu chiến, lão tử từ chối. Lưu Ly Tiên không thích khiêu chiến: tốn sức tốn tiền tốn đồ.

Lão tử đưa Lưu Ly Tiên đi trồng cây ở Đông Hải Chi Tân. Không biết có phải phụ nữ càng sống càng thực tế hay không nhưng riêng lão tử, trong game này, lúc nào Lưu Ly Tiên cũng phải mang đủ bạc, ít nhất như thế mới có cảm giác an toàn.
Treo máy ở Đông Hải Chi Tân, tiện thể mở bưu kiện, gửi lương thực cho ngựa và mấy tấn pháp thạch cho Hoa Trư thì Con Vịt tắm cho Chủy Chủy xong.

Đương nhiên Chủy Chủy tắm không mất đến 40 phút, tôi không hỏi cũng biết anh đang đau khổ. Yêu một người thành thói quen chính là như thế. Dù không thể yêu nữa thì vẫn tiếp tục theo quán tính.

Xem ra không chịu được việc công chúa của mình rơi xuống bụi trần, dù cho có bị vứt bỏ, phản bội hay tổn thương đi nữa.

Có điều, Con Vịt à, nếu không cắt bỏ phần đã hỏng kia đi thì sao phần mới có thể mọc ra?

Tôi nói rồi, vốn tôi ghét nhất chuyện ướt át bẩn thỉu, nếu một đao mà có thể cắt bỏ được những thứ vụn vặt hư hỏng theo năm tháng, có lẽ năm sau Tô Như Thị chỉ có thể ngồi ì ở đây ngắm phong cảnh. Nếu một đao này xuống, phát hiện ra cái gì cũng đã hỏng, như thế Tô Như Thị cũng nhận ra được rằng được thì tốt, không được thì thôi.

“Không tham” là châm ngôn số 1 của Lưu Ly Tiên.

Anh tựa vào cửa sổ hút thuốc, thả nhiên phả khói. Khí chất đó làm tôi nghĩ đến ngày đó thuê phòng khách sạn ở bên nhau, tự nhiên lại cảm thấy buồn bã.

Tôi cười với anh: “Anh xem này, không cần hỗ trợ lão tử vẫn đi được chiến trường.”

Anh không trả lời tôi, vì anh hiểu ý tôi là gì, rất giống với những lúc anh hiểu rằng tôi cần hồi máu, hồi mana. Ba người đi chiến trường rất hợp cạ, có nhiều người bảo bọn tôi liếc mắt cũng hiểu nhau.

Anh đột nhiên cúi xuống ôm tôi, mùi thuốc lá thâm nhập vào cơ thể ấm áp. Tôi là một tay đấm, một tay đấm đủ tư cách là một người khi ở phụ bản, chiến trường hay cạnh kỹ trường vẫn có thể bảo vệ được hàng của mình. Nhiều năm đã thành thói quen.

Tôi vòng tay ôm lại anh. Tôi nghĩ cuối cùng bọn tôi cũng không chỉ là 2 mô hình 3D trên máy tính.

Một lúc lâu sau, anh rút điện thoại ra, không đi ra ban công nữa.

Trình Trình nói cô ta quen biết anh 26 năm. Tình cảm 26 năm, hai mấy giây trò chuyện. Chỉ một vài từ đã là lời giải thích cho tôi.

Tôi nghĩ cuộc chiến bảo vệ hàng của mình cuối cùng cũng có thể kết thúc rồi, chiến trường không sót chút dấu vết.

Tôi không quấn lấy anh, hỏi anh có yêu tôi không. Thật ra chính tôi cũng nghi ngờ, vừa gặp nhau đã lên giường, ba ngày sau tính chuyện cưới hỏi, yêu, yêu được bao nhiêu?

Nhưng cũng may chúng tôi không cần món đồ chơi xa xỉ đó. Anh ôm tôi lên giường, tôi cụng đầu anh: “Con Vịt, sau này chúng ta cử án tề mi đi?” (1)

Anh cắn chóp mũi lão tử, nói tranh: “Chúng ta nên bàn xem án này do ai cử nhỉ?”

Mây đen trên trời bỗng tản hết, trời bỗng sáng trong. Một đêm ấy, chúng tôi hứa hẹn rất nhiều chuyện: anh nói anh muốn đưa tôi đi xem hoa đào ở Giang Nam; anh nói đến khi tóc bạc vẫn muốn cùng nhau xem ráng chiều ở đài Kỳ Phong; anh nói đợi đến khi chúng tôi già đến mức chuột cũng không bắt nổi nữa thì không đi đâu hết, ở lại Đông Hải Chi Tân đếm cành hoa.

Tôi ngẩng đầu lên, càng nghĩ càng thấy mấy thứ này rất không thực tế: “Con Vịt, em nghĩ đầu tiên anh nên đưa em lên cánh đỏ đã chứ?”
 

Bình luận facebook

Top Bottom