2L

Staff member
Bài viết
581
Reaction score
302
Points
63
Chương 5: Ngôi mộ cạnh giếng
Nói đế nạn trùng tang, thực ra đây không phải lần đầu tiên khu phố tớ ở có chuyện như vậy. Khi mà sức nóng của 3 cái chết liên tiếp bên nhà hàng xóm vẫn chưa có dấu hiệu giảm nhiệt, người ta lại kể cho nhau nghe về một gia đình xấu số, từng sống trong phố Chợ Cơm này. Họ đã chuyển đi không lâu sau ngày đường quốc lộ mở rộng, vốn dĩ gia đình đó có bốn người, hai vợ chồng và hai đứa con. Nhưng ngày họ rời đi, chỉ có hai trong số bốn người là may mắn sống sót.

Cái nhà mà gia đình ấy từng ở, từ đó để hoang, cho đến tận bây giờ, dù đã 18 năm nhưng không ai dám dọn đến đó sống. Vì một nhẽ là khoảng đất sau nhà đó vẫn còn giữ một cái giếng đào và bên cạnh nó là một ngôi mộ vô danh.

Trước khi tớ biết từng xảy ra cố sự gì trong căn nhà đó, tớ vẫn cùng với đám trẻ con trong phố lảng vảng quanh cửa nhà ấy chơi. Trước cửa căn nhà hoang có trồng một cây trứng cá cực to, gần như ra quả quanh năm. Chuyện ngôi mộ vô danh kia vì sao vẫn còn tồn tại đến tận bây giờ, bà tớ bảo thực chất ngày trước có hai ngôi mộ ở chỗ đó.

Một ngôi đã bị lấp đi, nhưng sau khi lấp gia chủ liền gặp chuyện, người ta sợ động phải mà dữ nên đành để lại. Bà còn kể tiếp, rằng chuyện xảy ra trong nhà đó liên quan đến người vợ của chủ nhà, khi ấy đang mang thai đứa thứ ba, chỉ ít ngày sau hôm lấp mộ, người đó liền trở dạ sinh non.

Nghe đâu đứa bé mới được hơn 7 tháng, lúc sinh còn bị ngạt nước ối, trước khi ra khỏi bụng mẹ thì đã chết rồi. Người vợ sau đó bị băng huyết, máu chảy ồ ạt, cầm cự được 4 tiếng thì tắc thở. Thế là trong một đêm, nhà ấy chết mất hai người, cả mẹ cả con đều đem thẳng từ bệnh viện ra bãi tha ma chôn ngay trong đêm. Chắc lúc đấy nhà đó đã nghĩ đến chuyện ma làm, sợ đem về nhà sẽ rắc rối, nên họ chôn trước rồi làm đám sau.

Nhưng đứa con đó chưa tính là một thành viên, cái chết của thành viên thứ hai là khi đám tang được tròn 100 ngày. Nghĩa là nhà đấy có tổ chức cỗ bàn, ăn uống linh đình, lúc mà mọi người ai cũng bận bịu trên nhà, đứa con thứ hai của chủ nhà, hình như là được hai tuổi, nó mới chạy ra khoảng đất phía sau chơi. Đến bữa ăn, người ta đi tìm nó, thấy đứa bé nằm úp mặt sau ngôi mộ, trên đầu có bịt một cái túi nilong, da dẻ tím ngắt, đã tắc thở.

Đứa thứ hai của nhà đó chết do bị túi nilong thít vào lỗ mũi, mà cái túi bóng đó lại còn ướt, thành ra chỉ một lát là nó không thở nổi. Lại nói tới cái giếng cạnh ngôi mộ, tớ vẫn thắc mắc là nó có liên quan gì trong chuyện này. Bà tớ kể là cái giếng ấy từng có người chết đuối, sau khi vớt lên thì người ta chôn luôn cạnh đấy, giờ chẳng biết là ngôi nào trong hai ngôi kia nữa.

Nhưng mà có khi là cái ngôi bị lấp, vì ông thầy cúng được chủ nhà mời đến để giải hạn có nói, nhà này có hai vong trú ngụ, trong đó một vong vẫn âm thầm bảo vệ người trong nhà, nếu không có vong ấy, người nhà này đã bị hại chết từ lâu rồi.

Tất nhiên là chủ nhà sau đó không còn tiếp tục ở lại căn nhà ấy nữa, người đàn ông dẫn theo đứa con còn lại về quê, họ cũng muốn bán căn nhà lắm, nhưng rất lâu không thấy ai mua. Tới bây giờ, cái giếng đã bị đậy lại, người ta còn chèn đá lên trên cho chắc chắn nữa.

Ngày ấy tớ vẫn còn qua nhà đó hái trứng cá ăn, có một lần bọn trẻ con thách nhau nhòm qua cửa kính vào trong xem có ma thật không, tớ với một đứa nữa chấp nhận. Thực ra lúc tớ nhòm vào, cửa kính tối màu nên ánh sáng bên trong có hơi âm u, chứ chẳng có gì đặc biệt cả. Vẫn là một bộ bàn ghế, giường tủ và buồng trong khép kín.

Vật dụng hầu như còn để nguyên lại, trong tủ kính có bình hoa, đĩa quả với một bức tượng con thú, trên mặt bàn đặt một khay cốc chén. Thằng nhìn cùng tớ bảo cũng thấy như vậy, nhưng nó lại nói khác tớ một chi tiết. Bộ ấm chén mà nó thấy, không phải được đặt trên mặt bàn mà là để dưới gầm bàn mới đúng. Tớ với nó có cãi nhau, nhưng không đứa nào dám nhòm lại. Không ai nghĩ rằng mình nhìn nhầm, họa chăng chỉ có bộ ấm chén là bị xê dịch.

Còn có một đứa ở ngay cạnh căn nhà hoang này, nó bảo từng thấy trong nhà có ma rồi. Phòng ngủ của thằng ấy ở trên tầng hai, từ đó nhìn xuống là chỗ sân sau có cái giếng cạnh mộ. Chỗ nó đặt bàn học là ngay cửa sổ, hồi chưa biết gì, có lần lúc đang học bài buổi tối, nó nghe thấy tiếng gõ ngoài cửa sổ.

Chẳng biết là con gì đập vào, hay là ai ném sỏi lên mà nghe cứ cộc cộc từng tiếng một. Thằng cu mở cửa sổ ra xem, bên dưới tối om, nó nhìn ở khoảng sân một lát, xong lại nhìn về phía căn nhà. Chính mắt nó trông thấy chỗ cửa kính của nhà đó có hiện ra một hình người. Trời tối nên không biết là nam hay nữ, nhưng mà thấy được cái mặt áp sát vào cửa kính bên dưới, mắt nhìn thẳng tắp về phía thằng ấy.

Nó sợ quá mới hét toáng lên, xong chạy xuống tầng kể mẹ, mẹ nó bảo từ giờ không được mở cửa sổ tối nữa, có nghe thấy gì cũng không được mở. Cho tới nay thì căn nhà hoang đó vẫn tồn tại trong khu phố nơi tớ ở, giống như người ta cố tình quên nó đi, nhưng mỗi khi nhắc lại, tự nhiên bản thân sẽ cảm giác rờn rợn dù đang đứng ở trong nhà mình.
 

2L

Staff member
Bài viết
581
Reaction score
302
Points
63
Chương 6: Ma chợ gạo
Thực ra chuyện này là do mẹ tớ gặp phải lúc sáng sớm quét hiên chuẩn bị dọn quán bán hàng. Thường thì ở chỗ tớ cứ 4h30 là người ta lại họp chợ bên đường đối diện, chủ yếu là mấy người buôn gạo từ dưới Bần, Mỹ Hào lên đây, cái chợ gạo đấy tồn tại cũng được chục năm thì bị dẹp. Nghe nói là buôn bán ế ẩm và lừa đảo nhiều quá, cũng không ai muốn duy trì nữa.

Chẳng là hôm đấy đang vào tiết trời đông như thế này, gần 6h mà bên ngoài vẫn tối om om, mẹ tớ đem chổi ra mở cổng chuẩn bị quét, bỗng nhiên thấy một bà mặt lạ hoắc từ bên kia đường chạy sang. Bà ấy bảo mẹ tớ là cái người đội nón mặc áo tơi đi vào đây đâu. Bấy giờ nhà tớ mới mở cổng, chưa có khách khứa gì nên mẹ tớ bảo không có ai như thế trong nhà cả.

Bà kia khăng khăng là thấy người đội nón đi vào nhà tớ, xong còn đòi vào tìm. Mẹ tớ chặn lại hỏi có chuyện gì, bà kia lúc đấy mới tru tréo lên, bảo là nó lừa bà ấy, mua 5 cân gạo mà trả bằng tiền âm phủ. Thấy có xô xát nên mấy người đi đường cũng đứng lại xem, bà kia liền đưa nắm tiền giấy ra cho mẹ tớ nhìn, là tờ 50 nghìn âm phủ, hồi ấy vẫn còn dùng mệnh giá 10 nghìn tiền giấy, màu cũng đỏ đỏ như vậy nên không để ý sẽ bị nhầm.

Mẹ tớ thì không cho bà ấy vào tìm, trời còn nhá nhem như vậy, nhỡ người ta lừa đảo, kiếm chuyện rồi vào trộm cắp cái gì, nhà bán quán nên cẩn thận vẫn hơn. Đôi co một lúc không được, bà hàng gạo chửi thêm mấy câu rồi mới chịu bỏ đi, mẹ tớ kể là bà ấy nói, nếu không phải người vào nhà thì chỉ có ma, ăn gạo nhà bà bà móc cho mửa mật ra.

Mẹ tớ cứ nghĩ mãi về chuyện đó, nhưng sau lại không thấy có gì xảy ra nên cũng quên luôn. Cho đến chiều hôm tiếp theo, thì mùa này nhà nào cũng muối dưa ăn nên mẹ cũng chuẩn bị dưa đem đi phơi để muối. Nhà tớ hay phơi dưa trên mái tầng 3, đứng ở ban công tầng 4 có thể với được xuống đó, lúc mẹ đem dưa lên, chỗ mái tầng ba không hiểu sao lại dày một tầng hạt màu trắng trắng.

Vơ một lúc cũng được mấy nắm, nhìn thì hóa ra là gạo sống, lúc đó mẹ giật mình nghĩ, đúng là có người đem gạo vào nhà, nhưng chắc chỉ ở loanh quanh ngoài hiên với ban công thôi. Hơn nữa, gạo này vãi ở đây chẳng biết để làm gì.

Bẵng đi hơn một tháng, hôm ấy là Rằm nên mẹ phải dậy sớm để đi chợ, khoảng 5h gì đó. Lúc khóa cổng, mẹ có nhìn sang bên kia đường, chỗ chợ gạo đang họp, ở dải phân cách giữa hai bên đường, có một người đang đứng.

Nhưng mà mẹ không trông thấy mặt mũi người đó, không phải do trời tối, đoạn đấy đèn đường chiếu sáng rất rõ, người đó đội nón, dưới nón không có gì hết. Tiếp đến là trên vai khoác áo tơi, là một mảnh nilong buộc trước ngực, trong mặc bộ quần áo như của hình nhân, hoàn toàn không thấy chân tay thò ra, trông giống như đang bay là là mặt đất vậy.

Hoảng hơn là lúc thấy cái người đội nón khoác áo tơi đó bắt đầu sang đường, có vẻ như là đang đi về phía nhà tớ. Mẹ sợ quá định mở cổng đi vào nhà, nhưng cùng lúc lại có con xe tải lao đến, loáng một cái, xe đâm vào người đội nón. Mẹ sợ cứng người, vì lúc đấy đường vắng hoe, xe kia đâm xong cũng không dừng lại, mẹ còn không nghe thấy tiếng va chạm nào cả, giống như xe đâm vào không khí vậy.

Khi xe đi qua rồi, mẹ thấy trên đường không còn ai, người đội nón mặc áo tới ban nãy đã biến mất. Nhưng không phải là biến mất hoàn toàn, dưới lòng đường có một cái nón vẫn đang năn tròn, chính cái nón đó không biết đã bị ai bỏ lại chỗ dải phần cách từ lâu. Nó cứ thoắt ẩn thoắt hiện, có lúc tưởng là đã bị người ta hót đi rồi, nhưng được mấy bữa lại thấy nó lấp sau một cái cột rào chắn. Không hiểu là nó đang rình cái gì nữa.
 

2L

Staff member
Bài viết
581
Reaction score
302
Points
63
Chương 7: Nhà mới
Hai năm trước nhà tớ có mua một căn nhà, ngay mặt đường cùng phố, kiểu như gia chủ phá sản nên phải bán chạy nợ, xong dắt díu nhau vào miền Nam sinh sống. Căn nhà đó tương đối rộng rãi, vì là ngày trước người ta mở quán bán phở nên khoảng lưu không rất thoải mái, tớ có xin bố mẹ cho nuôi một con chó ở nhà mới, vừa để trông nhà, vừa để làm cảnh.

Hồi đầu mới về, con Ki sủa rất nhiều, nó lạ nhà nên có quấy mất gần một tháng. Hầu như hôm nào tớ cũng sang bên đó để chơi với con Ki, rất nhanh sau đó thì nó cũng quen mà không sủa càn nữa. Tớ chỉ cho chó chạy ở ngoài sân, nhà trong thì không cho vào vì sợ bẩn.

Cửa chính của nhà mới rất đặc biệt, đó là nguyên một tấm kính dày, thỉnh thoảng có thể soi gương được. Dần dần tớ để ý, Ki rất hay sủa đổng, không phải là sủa ngoài đường, nó cứ nhìn chằm chằm vào cửa kính mà gâu từng tiếng.

Có lần tớ đang chơi với nó, đến lúc chạy tới gần cửa kính, tớ gọi mà nó còn lùi lại, cổ họng gầm gừ. Lúc đấy tớ không biết nó nhìn cái gì, nghĩ không phải nó sủa mình nên tớ mới quay lại, chỗ cửa kính sau lưng xuất hiện một khoảng hơi nước, xuống dưới một chút là hai dấu tay in mờ mờ.

Ngay lập tức tớ chạy qua chỗ con Ki, dấu tay thì có thể là từ lâu rồi, nhưng chỗ hơi nước bám vào mặt kính kia tớ chắc chắn là mới. Nhìn chiều cao của nó thì bằng người tớ, không biết con chó đã thấy cái gì, có phải là một khuôn mặt áp vào cửa như lúc đó tớ nghĩ đến không. Đem chuyện ra kể với mẹ, mẹ bảo là sang đấy ít thôi, nhà bên đó không hay ho gì đâu. Bản thân thấy vậy cũng hơi sợ rồi, về sau tớ chỉ sang đấy chơi với Ki một chốc rồi về, không cố tình ở lại lâu làm gì.

Thế mà có lần tớ với con Ki ở ngoài sân, tự nhiên trong nhà có tiếng vỡ choang một cái. Tớ nhìn qua cửa kính thấy dưới đất cách cửa vào hai hàng gạch là cái chén uống nước, quai chén bị vứt ở gần chân bàn. Còn một lần duy nhất tớ dám qua đấy vào buổi tối, là khi Ki bị ốm, nó đi ngoài mấy hôm liền, không còn sức để sủa hay quẫy đuôi nữa.

Bấy giờ tớ cũng chỉ dám đứng ngoài sân, nhưng tai vẫn nghe thấy tiếng kéo ghế cạch cạch trên tầng hai. Ban đầu tớ còn tưởng là tiếng động từ nhà hàng xóm, song một bên là gara oto, một bên là xưởng gỗ, hai xưởng này còn kéo dài vào sâu nữa mới tới chỗ nhà ở. Tiếng động lại vọng từ trên xuống, nghĩ thế nào cũng không thoát được là ở cái nhà trước mặt mình.

Mấy ngày sau con Ki chết vì đi kiết. Mẹ tớ bảo giờ không việc gì thì khỏi phải sang đấy nữa. Căn bản nhà đó từ lúc mua về đã phát sinh vấn đề, bố tớ trong một lần phá tường bao cũ để xây lại, có thấy ở bốn góc tường nhà đều có chôn một cái ống nhựa, trong là một lá bùa vàng viết chữ đỏ loằng ngoằng.

Đem lá bùa đó sang chùa hỏi sư thầy thì được biết, trong nhà này có yểm một vong, không phải là trấn mà là nuôi vong. Sự tình năm đó bắt nguồn từ việc nhà này phất lên nhanh chóng, vốn dĩ là một chuyện tương đối bất thường. Có thể là người ở đây có học được ít thuật chiêu tài, nuôi vong để nó bắt vía khách. Kiểu như thấy ai hợp là kéo vào quán, khách quen thì không nói, những khách lạ như cánh chạy xe công, chạy xe đường dài rất hay dừng lại ở quán này ăn sáng.

Nhưng chuyện là sau khi nhà nước mở thêm làn đường quốc lộ, cây phượng cổ thụ trấn ngoài cửa quán bị xúc mất, căn nhà bấy giờ giống như van một chiều chỉ vào mà không ra, nghĩa là vong có thể bắt vía người thì cũng có thể bắt vía lẫn nhau. Gia chủ học đạo chưa tinh, việc như vậy hoàn toàn không biết, vốn dĩ vẫn nghĩ mình chỉ nuôi một mình vong trong nhà, do đó mà dần dần gây nên bất mãn, hiểu đơn giản là vong cũ vong mới cạnh tranh lẫn nhau.

Chẳng thế mà chỉ sau một thời gian, nhà này vẫn bán hàng như trước, nhưng tài sản lại lần lượt đội nón ra đi, đường tài vận đứt đoạn, càng làm thì càng thất thoát. Tới tận khi bỏ vào miền Nam, chủ nợ vẫn còn qua nhà đòi tiền, trong số đó có một người bán quầy cho nhà này, bán nửa năm, khất mỗi tháng một ít, tới hôm đến đòi là 6 triệu, thế mà nhà ấy cũng không trả, âm thầm cuốn gói bay thẳng vào Nam. Người bán quẩy nói toàn bộ tiền vốn, tiền lãi coi như là mất trắng.

Nhà tớ về sau có mời thầy về xem nhà như vậy nên xử lý thế nào, thầy phán rằng trong nhà không có hơi người, vốn dĩ đã rất lạnh lẽo, trước mắt chỉ có thể làm cái lễ phá trận pháp yểm vong. Nghe tương đối cao siêu, cái lễ đó cũng tốn đến cả chục triệu, thầy còn đàm bảo khi nào có người về ở thì lúc đó nhà mới hết âm khí.

Mẹ và bà nội tin tưởng lời thầy, bắt tớ sang ở nhà mới, gọi là trông nhà nhưng cái chính là làm nóng bầu không khí trong ấy lên. Do quyết định đó mà tớ bằng mọi giá phải chạy lên Hà Nội làm, giờ thì tớ đang tập huấn ở khu Hai Bà Trưng, nhưng mà chắc do cái số rồi, qua đợt tết âm lịch này là hoàn thành, tớ lại phải về nhà làm việc. Kiểu gì rồi tớ cũng bị bắt qua đấy ở, chắc sẽ lại có chuyện để kể tiếp, trước mắt thì tớ chỉ mới gặp nhiêu đó, quả thực là cuộc sống từ lúc có ý thức về vấn đề tâm linh này đã rất khó khăn rồi.

Những chuyện tớ kể ra đây đều đã và đang xảy ra ở khu tớ sống. Vì vẫn còn phải gắn bó với mảnh đất này lâu dài, tớ nghĩ tốt nhất mình không nên bịa đặt thêm cái gì cả, có thờ có thiêng có kiêng có lành, chuyện thế nào thì nên kể nguyên văn như vậy. Tránh để những người liên quan đọc được lại sinh ra hiểu lầm.

Người sống đọc được thì không ngại, ví như cả người chết cũng đọc được, vậy phần đời dài đằng đẵng tiếp theo chắc bản thân sẽ khó được yên ổn. Dẫu sao cũng chỉ là câu chuyện, kể ra góp vui với mọi người, còn như không vui nữa thì cũng chịu thôi.

Các bạn cũng có thể đọc các phần khác của series truyện "Trải nghiệm tâm linh" trên VietWriter.Com.
Phần 1: Bốc mộ ly kỳ truyện
Phần 2: Gặp ma nói câu gì ngầu nhất
 

Bình luận facebook

Top Bottom