2L

Staff member
Bài viết
581
Reaction score
302
Points
63
Ảnh bìa
Tác giả
Tống Mặt Than
Thể loại
Truyện ma, Trải nghiệm tâm linh
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
7
Nguồn
https://www.facebook.com/Lchangesme
Lượt đọc
3,641
Tiếp theo phần 1 "Bốc mộ ly kỳ truyện" và phần 2 "Gặp ma nói câu gì ngầu nhất" đây là phần thứ 3 của series truyện "Trải nghiệm tâm linh" của tác giả Tống Mặt Than. Truyện sẽ cho chúng ta thấy những trải nghiệm rất chân thực về duyên âm và vong theo. Thế giới tâm linh là một thế giới rất đặc biệt, với những sự việc mà khoa học không thể lý giải nổi, có người tin, có người không tin vào những sự việc kì bí vẫn đang diễn ra quanh chúng ta. Hy vọng rằng các bạn sau khi đọc xong cũng sẽ có những cảm nhận của riêng mình. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.
 

2L

Staff member
Bài viết
581
Reaction score
302
Points
63
Chương 1: Biến cố
Có người hỏi tớ là từng gặp ma bao giờ chưa, thực tế tớ mới chỉ cảm giác được vài lần thôi, chưa phải là gặp tận mắt, nhưng nghĩa là tớ công nhận trên đời này có ma thật. Chuyện ấy bắt đầu vào cái đợt đoạng đường 5 qua nhà tớ được mở rộng, từ bốn làn lên sáu làn, đường vào sát tận cửa nhà. Cũng nói trước một chút, ngày đó cách đây trên dưới 12 năm, là thời điểm tớ học cấp 1, lớp 4 thì phải. Tớ nhớ được một ít rằng dạo đấy mỗi lần đi học đều phải trèo qua rào chắn quốc lộ mới đến được trường.

Nhà mặt đường nên từ bé tớ đã chứng kiến rất nhiều vụ tai nạn lớn nhỏ. Kiểu như cứ mỗi bận trưa chiều trông quán, tớ đều hóng mặt ra đường, và tần suất tai nạn là một tuần một vụ, có khi còn chết người nữa. Đấy là kể về khoảng thời gian đường quốc lộ mới có bốn làn, người ta dựng thêm hàng rào chắn hai bên đường, ngăng cách phần dành cho người điều khiển xe thô xơ với phần dành cho xe ô tô. Nhưng tớ thấy nguyên nhân chính dẫn đến chết người trong mỗi vụ tai nạn, lại là ở cái hàng rào chắn đó.

Vì hồi ấy còn chưa có đường cao tốc như bây giờ, quốc lộ 5 được xem như con đường huyết mạch cho toàn miền Bắc, xe công với xe tải 15 tấn chạy suốt ngày đêm, không biết là vì tay lái ngày xưa ẩu hay ý thức người tham gia giao thông bây giờ được cải thiện, mà dạo gần đây tai nạn cũng ít hẳn. Thường thì ở những nơi đông dân cư, sẽ có một biển báo đô thị để xe ô tô giảm tốc khi di chuyển, nhưng mà đoạn từ chợ Đường cái qua nhà tớ đến trạm xoát vé lại phải đặc biệt cắm biển cảnh báo nguy hiểm.

Tớ từng thấy những vụ xe công quay đầu đâm trực diện với xe con bảy chỗ, hoặc xe tải húc vào dải phân cách khi lấn làn sang đường, hầu hết người trong xe đều bị thương rất nghiêm trọng. Có một vụ mà tới giờ bản thân vẫn nhớ rõ, lúc ấy tớ đang ngồi trông nhà thì đột nhiên nghe tiếng phanh xe rít lên từ xa, tiếp theo là tiếng kim loại mài xuống mặt đường ken két. Nhìn ra mới biết là một con xe tải 15 tấn vừa kẹp trúng một xe máy đi cùng chiều, hai xe lôi nhau thêm vài trăm mét nữa mới dừng. Người lái xe máy đã bật ra ngoài, nhưng chỗ đó có rào chắn nên người đó lao đầu vào cột bê tông ở đấy, mẹ tớ nhìn cảnh đó mà vừa run vừa nói:

“Nhón chuồn chuồn thế kia thì không sống được rồi...”

Là nói cái người đang nằm cạnh cột rào chắn, mũ bảo hiểm văng một nơi, đầu vỡ toác, xong người co giật như đang dử dử bắt chuồn chuồn. Về sau xe của người đó được dựng vào nhà tớ, do là chưa liên lạc được với người thân đến nhận nên họ gửi lại, tới khi có người qua lấy, nhà tớ mới biết là chủ xe đã chết trên đường đi viện rồi.

Nhà mặt đường nên chuyện như vậy đã trở lên bình thường với tớ, cũng không có gì xảy ra sau đó. Vì rằng nhà tớ thờ cúng kiêng kị dữ lắm, bà nội còn làm hàng mã, bảo kê cho cả khu phố Chợ Cơm xung quanh, thành thử dù có thấy người chết tớ cũng không lấy làm ám ảnh. Nhưng đây chỉ là trước khi nhà nước mở rộng đường quốc lộ, ngày mà người ta dỡ rào chắn và cho đào đất hai bên đường, cái cây bàng cổ thụ trước cửa nhà tớ cùng rất nhiều cây lâu năm khác đều bị xúc đi.

Ấy là thời điểm đen tối của cả khu phố mặt đường quanh chỗ tớ ở, chuyện lúc này mới thực sự bắt đầu.
 

2L

Staff member
Bài viết
581
Reaction score
302
Points
63
Chương 2: Ma
Hồi đó tớ học không được chăm lắm, lúc nào cũng đợi mẹ xuống nhà xem tivi là phi lên giường chùm chăn đọc truyện. Xong có một lần, tớ chắc chắn đã nghe thấy tiếng nhạc phim Cảnh sát hình sự ở dưới nhà rồi mới vào giường nằm. Trong phòng vốn chỉ có một bóng đèn tuýp, tớ phải nằm xoay lưng lại phía ánh sáng để đọc truyện, cửa phòng còn đóng nên tớ rất an tâm, nghĩa là không sợ bị mẹ phát hiện.

Đang dán mắt vào mặt giấy, bỗng từ phía sau lưng tớ trồi lên một bóng đen, giống như có ai đứng lấp mất ánh sáng vậy, hình dạng cái bóng đó rõ ràng là đầu và vai người, còn đứng rất gần giường tớ nữa. Ui sợ muốn đứng tim lúc đấy, tớ vội quay lại nhìn, còn tưởng là mẹ vào, kiểu như muốn bắt quả tang nên mẹ mới âm thầm tiền đến gần giường. Nhưng đằng sau không có ai, tớ nhìn ra cửa thì vẫn thấy nó đóng, dường như chỉ có mình tớ ở trong phòng.

Để chắc chắn tớ còn nhòm xuống gầm giường, xong mở cửa, thò đầu hỏi mẹ xem có phải vừa rồi mẹ lên phòng không. Tất nhiên là mẹ tớ không lên, tớ cứ nghĩ mãi về cái bóng ló ra đằng sau lưng mình, cảm giác yên lặng không một tiếng động ấy, thực sự không thể là người được. Đại loại là tớ có kể với cả nhà, nhưng không ai tin, mọi người bảo là tớ hoa mắt, mẹ còn bạt cho tớ mấy cái vì tội lười học, xong dọa đấy là con ma lười nó ám tớ.

Bẵng đi một thời gian, tớ không gặp lại chuyện ấy lần nào nữa tình hình cũng không còn căng thẳng như trước, nhưng không phải là hoàn toàn chấm dứt. Bấy giờ người ta đã bắt đầu dải nhựa xuống đường, cũng được hơn hai tháng kể từ khi cây bàng cổ thụ bị bật gốc. Chuyện là tớ đi ngủ lúc hơn 10h tối, bình thường đặt người xuống là ngủ thẳng tới sáng, nhưng hôm nay tớ ngủ được có nửa giấc, tức là đến tầm 3h thì mở mắt.

Đột ngột lắm, vẫn đang ngủ không biết gì tự nhiên hai mắt mở thao láo, mà đầu óc cũng tỉnh luôn, không thấy ngái ngủ hay lơ mơ gì cả. Tỉnh là tỉnh hẳn, giống như trước đấy tớ không hề ngủ, mắt bất thình lình mở ra trong bóng tối, cái gì cũng không nhìn thấy.

Nhưng chỉ một lát là tớ bắt đầu thích ứng được với bóng tối xung quanh, cảm giác lúc đó rất lạ, phòng có hai giường thì một giường mẹ với em tớ nằm, một giường tớ nằm. Rõ ràng là tớ nghe thấy tiếng thở đều đều ở giường bên cạnh, mẹ và em tớ đang ngủ, bố thì ngáy rất to ở tầng dưới rồi. Vậy ai đang đi lại trong phòng kia?

Tớ nằm im không dám nhúc nhích, tim đập thình thịch, liếc xuống cuối giường, tớ đủ sức nhìn ra cái bóng đen sẫm hơn đang di chuyển từ giường nọ sang giường kia. Không biết có phải tớ đột ngột mở mắt nên bị quáng không, nhưng cảm giác có người đang đi lại trong phòng rất thật, tai còn nghe thấy tiếng nhiễu sóng như tivi bật nhưng không bắt được kênh, cứ rì rì trong đầu.

Không phải tớ không sợ ma, nhưng so với ma thì tớ sợ trộm hơn, nhìn hình dáng thứ đó phải tương đương một người trưởng thành, nó đi tới giường tớ thì dừng, hình như là nhòm vào trong màn một lúc, xong lại quay sang đứng dưới cuối giường bên kia. Khoảng hai lần thì nó tiến về phía cửa ra ban công, tớ nín thở nghĩ nó đi lấy vũ khí, như kiểu trộm đột nhập vào nhà để uy hiếp người bên trong vậy, nhưng hồi lâu không thấy nó quay lại.

Cảm giác hồi hộp lo lắng tự nhiên biến mất, tớ trằn trọc không biết bóng đen sẫm đó đã đi đâu, mắt cứ dán về phía cửa ra ban công, ngoài đó có ánh đèn chiếu qua, tia sáng hoàn toàn thông suốt, giống như là bóng đen đó chưa hề ra khỏi phòng này. Vì thế mà tớ sợ không dám gọi mẹ dậy, nếu như tớ lên tiếng, có thể nó sẽ biết là tớ không ngủ, hồi đó trộm cũng tương đối manh động, lằng nhằng là bị giết như chơi.

Gần sáng thì tớ ngủ mất, chưa bao giờ giấc ngủ lại mệt mỏi như vậy, vừa chợp mắt một lát thì tớ lại bị bóng đè. Là kiểu toàn thân bất động, người còn nằm úp nên càng khó thở, đầu tớ vẫn tỉnh táo, trong mắt thấy ánh sáng mờ mờ, chỉ mỗi cái là không thể cử động được.

Cùng lúc tớ nghe thấy tiếng nói chuyện thì thào, không phải giọng bố mẹ hay người quen trong nhà, kia là giọng đàn ông ồm ồm, có vẻ như người đó đã có tuổi. Tớ chỉ bắt được vài từ, nói là năm 56 chết ở làng Tràng, xong chôn ở đây rồi không ai đến nhận mộ. Nói rất nhiều nhưng chỉ nhớ được từng ấy, cảm giác được là ông ta ngồi ngay đầu giường tớ để nói, dọa tớ suýt đái ra quần.

May mà đang đoạn cao trào thì tớ lại bị chuột rút, ngón chân động đậy được nên ngay lập tức tớ thoát khỏi cơn bóng đè. Vừa tỉnh thì tiếng nói chuyện cũng biến mất, trán và lòng bàn tay tớ toát đầy mồ hôi, trong khi sống lưng lại lạnh toát.

Tớ hãi quá mới đi kể mẹ, lần này mẹ tớ bảo do tớ nằm úp nên khó thở rồi sinh ảo giác thôi. Vì mẹ cho rằng đất có thổ công, không ma quái nào quấy phá trong nhà được. Tớ hỏi đi hỏi lại, mẹ đâm ra cáu, bảo tớ trẻ ranh nói năng linh tinh. Thế là chuyện lại rơi vào quên lãng, cho tới khi em tới gặp phải thì mọi người mới thực sự để tâm đến.

Đó là một buổi chiều muộn, khi mà nhà tớ ra hiên xem người ta lăn vạch kẻ đường, chuẩn bị cho xe đi vào làn mới. Em tớ ngồi một mình trong phòng khách xem tivi, nó kém tớ 5 tuổi, hồi đấy nó còn chưa học lớp 1. Đang xem thì nó giật mình thấy cửa sau mở, nhưng không có ai ra vào, chỉ có một cái bóng trắng, theo như nó bảo là một bà già đứng khom lưng nhìn vào phòng. Nó không thấy rõ mặt mũi hay quần áo người đó, nhưng nó nhận ra cái dáng gù gù với mái tóc xõa dài qua vai, toàn bộ đều trắng mờ mờ ở cửa.

Em tớ khác tớ ở một điểm, đó là nó rất nhát ma, thấy cái gì hơi lạ là nó bật khóc ngay, và lúc đấy nhà tớ nghe thấy tiếng nó ré lên từ trong phòng khách. Bố mẹ chạy vào xem, nó vẫn ngồi trên ghế, tay chỉ ra sau cửa, lắp bắp cái gì mà có bà nào đứng đấy dọa nó, nhìn trắng như ma.

Nhà tớ ra cửa sau nhìn, bên ngoài là bể nước và nhà bếp, hoàn toàn không có ai, bà nội tớ bấy giờ mới dỗ cho nó bình tĩnh. Mãi sau con bé mới kể được lại, bà nội nghe thì ngớ người ra, đoạn liền bảo, cái bà mà em tớ thấy, là cụ Nữ, ngày trước có bán cho nhà tớ mảnh đất để xây khu bếp này.

Khoan hãy nói đến chuyện ngày xưa, để tớ kể nốt một chuyện nữa, lần này là chính bố tớ bắt gặp. Nói ra thì hơi buồn cười, nhưng bản thân bố không tin trên đời này có ma, tính tới lúc đó là gần 40 năm sống ở đất này, chưa lần nào bố gặp chuyện gì kỳ quái như vậy.

Dạo đó người ta vừa đưa vào hoạt động làn đường mới, nhà tớ trước nay vẫn có thới quen để xe đạp xe máy dưới vỉa hè, kể cả khi đường đã vào sát tận cửa cũng vậy. Tuyệt nhiên là chưa có vụ mất cắp xe cộ nào diễn ra ở đây. Bữa ấy cũng tính là gần tối, bình thường hơn 6h nhà tớ nghỉ bán, gần 7h thì đóng cửa. Hôm đó bố tớ dọn hàng sớm hơn bình thường, hỏi thì bố nói là ngoài đường đông người quá, thấy ồn ào nên đóng cửa cho yên tĩnh.

Mẹ tớ bảo bố lầm cẩm, đường xá thì lúc nào chẳng ồn ào, mà tự nhiên mẹ thấy nhà thiếu thiếu cái gì đấy. Hỏi bố đã cất dọn hết đồ đạc chưa, bố bảo hết rồi, làm gì có nhiều đồ đâu mà không hết. Thực ra tớ là người phát hiện ra nhà thiếu cái gì, lúc tớ đi tìm cặp sách, vì thói để cặp trên xe, nhưng mà lại không thấy xe đâu cả, lúc ấy mới vào hỏi bố. Hai đại nhân đang ngồi xem tivi, không biết chương trình gì mà cười hăng lắm, nghe tớ hỏi xong mới ngẩn ra. Bố tớ cấp tốc mở cửa, cái xe đạp theo như hàng xóm kể lại thì đã được một bà tốt bụng nào đó dắt đi từ lâu rồi.

Bố tớ nói là rõ ràng có nhìn thấy cái xe, biết là xe nhà mình, đã chuẩn bị dắt lên rồi mà tự dưng thấy bao nhiêu người đi từ đường bên kia sang, họ cứ nhìn chằm chằm vào trong quán nhà tớ. Giống như là bố bị che mắt vậy, mặc kệ cái xe vẫn để dưới vỉa hè, bố cứ nhìn theo đám người kia, mà thực ra không có ai nhìn thấy bọn họ trừ bố tớ. Hàng xóm là một cô bán hàng nước cạnh đấy, kể lại rằng bố có nhìn cái xe mấy lần, nhưng vẫn vào nhà đóng cửa, cô ấy nghĩ không phải xe nhà tớ nên cũng kệ.

Nhưng mà chuyện đến mức này thì phải nói là đã tương đối nguy hiểm, muốn biết vì sao nguy hiểm, trước hết phải đề cập đến nguyên nhân của vấn đề đã. Lúc đó tớ chưa đủ tuổi để hiểu những chuyện ma mãnh là như thế nào, lớn hơn một ít thì tận mắt chứng kiến nhiều chuyện, rồi nghe mọi người nói thêm vào, từ đó mới nhận thức được nguồn gốc của hết thảy đều xuất phát từ mảnh đất mà tớ đang sống.

Như bà nội tớ nói thì đất ở đây này vốn dĩ mà một bãi tha ma, người sống ở tranh đất người chết, có chẳng may chạm mặt nhau cũng không phải chuyện gì kỳ quái.
 

2L

Staff member
Bài viết
581
Reaction score
302
Points
63
Chương 3: Đất mặt đường, lấn ao, lấp mộ
Chuyện này phải kể từ lúc ông bà tớ mua được căn nhà cấp 4 ở mặt đường 5 bây giờ. Hồi ấy gom được đủ tiền mua đất mặt phố là quá xa xỉ rồi, ông bà không có khái niệm về phong thủy hay địa lý. Tức là thấy lô đất đoạn này rẻ nên đồng ý mua, do cả hai ông bà đều đi thoát ly, mãi mới xin chuyển được từ Ân Thi lên gần thủ đô. Hai ông bà tính là sau này con cái trưởng thành rồi mở cửa hàng buôn bán ngoài này mới có cơ khấm khá.

Lại nói sau khi dọn về đây ở, trong nhà đã có sẵn một cái giường, ai từng ở thời bao cấp mới biết, cái giường nó giá trị đến mức nào. Chẳng thế mà nhiều nơi còn không có gỗ đóng giường, người ta phải lấy cả những ván quan ngoài bãi tha ma đem về đóng.

Sát vách nhà bà tớ là túp lều của cụ Nữ, bà kể là cụ không có con cái, sống rất kham khổ. Cụ Nữ hơn tuổi cụ thân sinh ra bà, nên cụ hay gọi bà là con, nghe đâu cụ đã ở đất này từ hồi nhà nước chưa mở đường quốc lộ, so ra thì cụ là người hiểu nó hơn ai hết. Những chuyện lễ bái, thờ phụng mà bà tớ vẫn làm ngày nay đều là do cụ truyền lại.

Kể tiếp về cái chuyện nhà bà tớ, dạo đó ông tớ đi Thác Bà phụ thi công đập thủy điện, bà với bố tớ và cô thứ ở lại đây. Trong nhà lúc nào cũng có người mà cứ lạnh ngắt như nhà hoang, ban đêm bà ngủ còn hay bị giật mình, kiểu như đang nằm thì tay liền có người kéo đi, rồi bất thình lình người đó thả tay bà ra. Nhiều đêm như vậy, bà vẫn chỉ nghĩ là do lạ giường nên khó ngủ thôi.

Cho tới một đêm, bà bị giật mình rồi tỉnh dậy, bố tớ và cô thứ vẫn đang ngủ, bà xoay người hướng mặt ra cửa, mắt mở he hé, bỗng từ đâu bà thấy một bóng đen ngồi lù lù dưới cuối giường. Cả đời bà cũng không quên được cảm giác lạnh sống lưng ấy, đang nằm mà bà giật bắn người dậy, bóng đen trông thế mà bất động, bà tả nó giống một người ngồi bó gối, cằm tựa lên hai chân, mặt đối diện với bà.

Vì nhà không có đàn ông nên bà luôn thủ sẵn con dao thái chuối dưới chiếu, vừa rút con dao lên, bà phay luôn mấy nhát xuống cuối giường. Hồi đó người ta không sợ ma như bây giờ, bà cầm dao vừa chém vừa khấn thổ công, đến khi dao cắm phập một cái rút không ra được mới ngừng tay.

Bố tớ và cô thứ thấy động liền choàng dậy, vừa la vừa khóc, bà một tay bế cô thứ, một tay dắt bố tớ xuống giường, xong lao ra cửa mở khóa, lúc ấy bà tưởng chạy không kịp thì bị "nó" nhập vào người, rồi thành điên dở. May sao ba mẹ con bà thoát được, nghĩ đêm hôm không biết đi đâu, bà liền bống bế bố tớ và cô thứ qua dậu mồng tơi, sang nhà cụ Nữ, vừa gọi cửa vừa xin cụ cho vào.

Cụ Nữ nghe bà tớ kể lại cảnh tượng vừa rồi, mặt liền biến sắc, bảo bà dẫn cụ sang xem thế nào. Đêm hôm đó, cụ Nữ đi quanh nhà nhìn một vòng, xong gọi bà tớ vào, đầu tiên cụ chỉ cái bàn thờ nhà bà. Trên kia không treo tranh ảnh gì, thờ thế khác nào thờ ma. Dù là bàn thờ tuềnh toàng, nhưng đã có bát hương thì ít nhất cũng phải có thêm ảnh tự hoặc câu đối, mỗi bát hương không thì ai cũng có thể ngồi lên đấy được.

Tiếp theo cụ chỉ cái giường trong nhà bà, cụ hỏi có phải là do bà sắm không. Bà đáp là không, giường này có sẵn từ trước rồi. Cụ gật đầu, bảo là do bà không biết, loại giường này người ta đóng từ quan tài cải táng vứt ngoài bãi tha ma. Lật dát giường lên xem mặt trong của thành giường, thấy ngay một chữ "Đại" khắc vào một đầu, cái đó là để đánh dấu chiều nằm cho người chết. Bốn thành giường đều có khắc chữ "Đại", vậy cái giường này không khác gì chiếc quan tài cỡ lớn.

Nghe cụ nói mà bà tớ sợ run, còn cái bóng đen ngồi cuối giường lúc trước, cụ bảo là do ván này chôn rồi, thành nhà cho ma rồi mới lấy ra để đóng giường. Từ đây bà tớ biết được cái khu đất mặt đường này trước đây là một nghĩa địa, nơi tập trung chôn cất cho khoảng 5 làng xung quanh đó.

Không biết hình thành như thế nào mà mộ lại quây quanh một cái ao tù, người làng từ lâu đã muốn lấp cái ao đó đi, vì mưa xuống là nước trong ao dềnh lên, ngập hết các mộ xung quanh. Đất ở đây ngay cả cỏ còn khó mọc, cứ qua mỗi mùa mưa là lại có nhà kêu sụt mộ xuống lòng ao, nhưng do người ta xây mộ sát nhau quá thành ra không còn chỗ để vào san cát lấp nó đi.

Cụ Nữ là người làng chính gốc, không chồng con, không họ hàng gì nên cụ xin làm quản trang cho làng, chuyển lều ra sát nghĩa địa sống. Cụ kể có những đêm mưa to, cứ rào rào khắp bốn phía, cảm tưởng như có ai ném đất lên đầu mình vậy. Thường thì cụ sẽ không ngủ được mà nằm nghe ngóng tình hình, thốt nhiên cụ nghe được một tiếng "ọc" rất lớn.

Đoán là có sự bất thường, sau một tiếng "ọc" đó là rất nhiều những tiếng ì oạp, nó từ trong ao vọng lại, mưa to thế mà nó còn át được cả tiếng mưa. Cụ biết ngay là cái ao vừa nuốt tọng một ngôi mộ, nó kéo đất đá cùng quan tài xuống dưới nước mà ăn, cứ òng ọc òng ọc hết cả.

Cái ao đó đã nuốt trên dưới chục ngôi mộ, nước trong ao đen đặc như nhựa đường. Cho tới khi nhà nước đem xe cẩu và máy xúc đến, kêu gọi người dân rời mộ để lấp đất làm đường, tình trạng đó mới thật sự chấm dứt. Lại nói lần lấp mộ năm đó, có nhiều mộ vô danh, không người tới nhận, bên dưới còn không có áo quan, chỉ thấy độc một bộ xương trơ ra.

Nhà nước xử lý bằng cách đem xương đó tập kết lại, đào một hố chôn tập thể và bỏ xuống. Nhưng vùng này là nghĩa địa lâu năm, xương cốt nhiều không đếm xuể, nhà nước làm ăn qua loa, còn bao nhiêu mộ chưa cho đào lên, có khi thấy còn vùi luôn xuống, tới cùng thì xương cốt vẫn nằm rải rác khắp mặt đường năm bây giờ.

Bên dưới nhà cấp 4 của bà tớ, cách đây 15 năm khi đào móng xây nhà mới, công nhân phát hiện 3 xương sọ cùng rất nhiều xương ống chân, ống tay các loại. Chuyện mà cụ Nữ kể khi ấy, chắc muốn ám chỉ là dưới nền nhà này còn xót xương, giường quan được đặt ở đây để người âm ngủ, không cho họ quấy phá. Bà tớ nằm lên đó khác nào chiếm chỗ của họ, chả trách họ oán cho.

Một điều nữa là nhà này đã lâu không ai dùng đến, giường vô chủ dễ sinh lạnh lẽo, để âm khí ấy ngấm vào người, qua một thời gian sẽ thành bệnh. Cụ thể là sau khi sinh bốn người con, bà tớ triệu chứng của bệnh thấp khớp, lúc đó bà mới 32 tuổi, có chạy chữa thuốc đông thuốc tây, nhưng bệnh chỉ đỡ chứ không khỏi. Nguyên nhân thì bà khẳng định là do ảnh hưởng từ ngày đó, cứ hễ thay đổi thời tiết là bà lại đau khắp người, xương cốt cứng ngắc không thể di chuyển được.

Tớ lại kể tiếp về chuyện cái giường quan, đến khi trời sáng rõ, cụ Nữ bảo bà tớ ra ngoài gọi người đến giúp tháo giường, đem hết ván này ra đốt, giữ trong nhà thêm ngày nào thì hại ngày đấy. Lúc mọi người vừa đến, lại thấy cụ Nữ đang cúi người nhìn vào gầm giường, miệng quá mất tiếng giống như đuổi chuột. Bà tớ lấy làm lạ hỏi, cụ không đáp, chỉ bảo mọi người thử nhấc giường lên xem được không.

Mấy người loay hoay hồi lâu mà không tháo được, cụ Nữ bấy giờ lại chỉ vào chân giường, trừng mắt quát: "Này!". Ai nghe thấy đều giật mình, cụ bảo chúng nó giữ chỗ không cho đem đi đấy, phải lấy cái gì có tiếng đanh hơn mới đuổi chúng nó đi được.

Trong nhà vừa hay có chồng bát sành mẻ miệng, bà tớ lấy đem đưa cụ, ngay lập tức cụ đập liền ba bát xuống chân giường, tiếng bát vỡ đinh tai. Cùng lúc lại giục mọi người mau nhấc ván gỗ ra, lần này ván không chắc như trước, gồng tay một cái liền tháo rời làm bốn mảnh. Người ta đem ván ra ngoài, cụ bảo không nhất thiết phải đốt luôn, có thể xẻ làm củi nhóm bếp cũng được, tách ra rồi thì cũng chỉ là khúc gỗ, bản thân không có gì nguy hiểm.

Kể ra thì hồi đó âm rất thịnh, nhà cửa lại không lấy gì trấn yểm, hàng xóm ngày trước của bà còn có những nhà ban ngày cũng thấy ba bốn hình người lố nhố đi lại. Cả khu phố đều là xây trên nền đất nghĩa địa, cái ao thì bị lấp đề làm đường quốc lộ, nếu so với đất nghĩa địa thì đất lấp ao vẫn độc hơn nhiều lần.

Cái ao đó giống như vật sống, trước thì ăn người chết, sau thì ăn người sống, đoạn đường qua nhà bà tớ đã chứng kiến biết bao vụ tai nạn, từ lúc đường được mở cho đến nay, người chết vô số kể. Cụ Nữ nói với bà là cái ao đó tích tụ âm nhiều âm khí, san cát làm đường chỉ là bề mặt thôi, cái chính là nó đã ngấm vào long mạch, nói dễ hiểu thì nó giống cái hố đen chôn dưới lòng đất. Ngày càng mở rộng, rồi sẽ có lúc nó ăn vào mạch sống dân sinh quanh đấy.

Nhưng không phải mình chịu để nó uy hiếp như vậy, cụ Nữ chỉ bà tớ một cách. Trồng lấy cây gì lâu năm ngay trước bậc tam cấp, dễ cây đó sẽ từ từ hút lấy âm khí rồi phân tán ra, vừa không để cho cái ao kia mở rộng, vừa có thể chặn được ma tà từ bên ngoài xâm nhập. Tớ không hiểu cách đó có hiệu quả thật không, nhưng cây bàng bị xúc đi đã được bà tớ trồng hơn 20 năm, cùng với những cây phượng, cây xoan ở những nhà xung quanh, mặt tiền cả khu phố gần như toàn những cây cổ thụ.

Chuyện của ngày xưa phần lớn là ma mị, vì người ngày đó mê tín hơn bây giờ. Nói gì thì nói, thực tế sau khi dàn phòng thủ của khu phố bị bật gốc, nhà dân sống quanh đó liên tiếp gặp phải những chuyện cực khủng khiếp, hàng xóm sát vách tớ chính là điển hình đầu tiên.
 

2L

Staff member
Bài viết
581
Reaction score
302
Points
63
Chương 4: Trùng tang
Đó là lần đầu tớ thấy một đám ma to tát như vậy. Hàng xóm tớ làm gara oto, nói chung là nhà ấy cũng giàu, ông già bằng vai với bà tớ sau một thời gian chống chọi với căn bệnh ung thư dạ dày, chiều hôm trước ông ấy vừa qua đời. Gia đình bên đấy có gọi xe taxi để đưa đi viện, nhưng nghe đâu là khối u đã vỡ, máu và dịch dạ dày trào ngược lên phổi, lúc trên xe còn không ngừng thổ huyết các kiểu. Đi đến đoạn thị trấn Như Quỳnh thì không thấy thở nữa, gia đình đành đem về để chuẩn bị hậu sự.

Kỷ niệm về đám ma đó với tớ không nhiều, hồi đấy chỉ có người lớn trong nhà là sang bên ấy giúp cỗ, chuyện về sau là do bố tớ kể lại. Lúc vào xem mặt người chết, quan tài đã bị bịt kín, còn không có cả lỗ kính để nhìn, kiểu như chết tươi nên máu vẫn rỉ ra, phải bọc kín xác rồi cho vào quan đóng chặt luôn, người nhà còn hãi, huống chi quan khách thăm viên.

Vấn đề ở đây là ông già chết trước khi được đem về nhà, theo quan niệm thì như vậy chết đường, không được rước xác qua cửa, thế nên nhà hàng xóm phải bắc rạp ngoài sân, quan tài và bàn thờ đều để ở đó. Người nhà bên ấy cắt cử nhau trông quan, chó má đều bị nhốt cũi, tránh chuyện nhà có tang, súc vật làm càn cắn phá.

Nghe người ta kể lại trong đám tang ngày hôm sau, rằng nửa đêm con trai thứ hai nhà ấy ngủ mê, thấy có một người lạ từ ngoài đường đi vào nhà, sau đó không thấy đi ra. Người ấy mặc một thân áo liệm màu vàng, đầu tóc lòa xòa che hết mặt mũi, chỉ biết đi vào nhà rồi tự nhiên mất hút luôn. Lúc người con trai đó tỉnh dậy, có ra xem quan tài với bàn thờ ông già, kinh ngạc phát hiện lỗ kính bị ai cậy mở, hỏi người trông quan lúc đó, người ấy bảo nào có ai dám động vào.

Người con trai liền nghĩ đây là điềm báo, lại không nhớ ra lời thầy cúng dặn ban chiều, rằng người chết tươi rất kiêng nhìn mặt ban đêm, người con trai đó lấy đèn soi qua lỗ kính vào trong quan. Không ai dám nhòm theo, sau khi xem xét tình hình, đột nhiên bọn họ thấy người con trai rú lên một tiếng, kiểu như kinh hãi lắm. Hỏi thì biết được là máu đã tràn hết ra vải bọc xác chết, mùi còn rất ghê, người con trai lập tức đóng chặt lỗ kính và đi tìm anh cả.

Kết quả sau một hồi bàn bạc là sáng hôm sau người ta đưa quan ra đồng luôn, đáng nhé là người chết từ chiều hôm trước thì phải để sáng hôm sau nữa mới hạ huyệt. Chính người con trai thứ cũng không biết rằng chỉ hơn một năm sau, vẫn đang trong hạn chịu tang ông già, tai họa liền ập đến.

Dạo đó tai nạn chỗ nhà tớ vẫn diễn ra triền miên, vài ngày lại nghe thấy tiếng xe cấp cứu hú qua nhà, nhưng hôm đó xe cấp cứu lại dừng ngay bên nhà hàng xóm. Bố tớ sang xem một lát, xong về thông báo là con trai thứ hai nhà ấy bị tai nạn xe máy, chết ngay tại hiện trường, chỗ đoạn qua thị trấn Như Quỳnh.

Gia đình bên đấy bàng hoàng, xe cấp cứu chỉ kịp đem xác người đó về, vì tai nạn nghiêm trọng quá, nếu đưa đi viện sẽ chỉ mất thêm thời gian mà thôi. Tớ có nhòm từ ban công tầng hai xuống, trong xe cấp cứu rất nhiều máu, đây cũng xem như là chết tươi, xác người con trai đã được chuyển vào nhà, so với ông già ngày trước thì còn thảm hơn.

Bố tớ phải chạy nước chè cho nhà bên ấy, nghe kể là lúc đem xác vào nhà, mẹ và vợ của người con trai sợ tới ngất lịm đi. Do phần đầu trên đã bị vỡ, từ mắt đến trán gần như không thể nhận dạng. Về sau mới biết là người này đi xe tốc độ cao, không biết thế nào mà trượt bánh ngã, đúng lúc có xe tải 15 tấn chạy đến, cả xe cả người bị cuốn vào gầm xe tải.

Vụ tai nạn lúc đó nghiêm trọng vô cùng, mấy ông xe ôm chứng kiến chỗ ngã 4 xảy ra tai nạn kể lại rằng, người con trai bị xe máy kẹp vào người, xong còn bị xe tải kéo đi mấy trăm mét, thành ra xương vai, xương hông đều gãy nát. Chết ngay tại chỗ, may mà có giấy tờ tùy thân để nhận dạng, nếu không cũng chẳng biết bao giờ mới được đưa về nhà.

Người thân bên nhà hàng xóm sang ngồi nói chuyện với bố tớ, bảo là chết y như ông già ngày trước, cũng là đi đến đoạn Như Quỳnh, cũng chết tươi ngoài đường. Tới lúc phát phục đóng quan không được mang vào nhà, đây nghĩ thế nào cũng chính là trùng tang.

Sau khi người con trai được 49 ngày, nhà bên đó có làm lễ đưa vong lên chùa. Tổ chức rất linh đình, đội vong liên tục một tuần liền, họ còn mời cả sư thầy từ Thái Nguyên xuống làm phép, chiên trống ròng rã từ 7h tối đến 11h đêm. Ngày cuối cùng còn cho thả đèn trời, nghe nói là thả 36 chiếc, cả phố ra xem, ai cũng suýt xoa cho cái lễ giải trùng của nhà ấy.

Thế nào gọi là trùng tang? Ví như một người chết sau ba năm, nếu có thân nhân vô tình chết vào thời điểm đó, dù là nguyên nhân gì, cứ là đang khỏe mạnh bình thường mà lăn ra chết, thì đó gọi là trùng tang. Vì sao lại có chuyện trùng tang? Nếu không mê tín, cứ nhìn vào hoàn cảnh chết mà giải thích, chết do tai nạn, chết do bệnh tật,...

Nếu mê tín, trùng tang là do người chết phạm vào giờ, ngày, tháng, xung khắc, có thể là chết mà hồn phách bị tiêu tán. Ma quỷ vốn tồn tại đầy đường, chỉ cần nó bắt được một vía nào đấy của người chết, nó sẽ điều khiển người ấy về làm hại con cháu. Thường thì người chết trùng phải hợp tuổi hoặc hợp mạng với vong đó.

Muốn giải trùng thì có thể làm tại gia, hoặc đem lên chùa, như trong trường hợp của hàng xóm tớ thì họ đem lên chùa để nhốt vong. Nói về gia cảnh của người con trai kia, nhà đó có hai vợ chồng và một đứa con gái, chồng chết nên vợ phải ở lại nhà nội nuôi con một mình. Nhà nội tức là nhà hàng xóm tớ đây, những tưởng chuyện đã chấm dứt, qua gần hai năm ngày người con trai chết, nhà hàng xóm lại tiếp tục đón tin dữ.

Lúc đấy tớ đang chuẩn bị đi học sáng, khoảng hơn 6h30 một chút, bên hàng xóm tự nhiên thấy ồn ào cả lên. Đạp xe qua cửa nhà họ, tớ thấy có rất đông người đứng xúm lại, hình như ai đó đang nằm ngay trước cổng, bị ngất nhưng không người nào dám đỡ dậy. Sau khi đi học về tớ mới biết, đó là vợ của người con trai thứ, bên ấy người ta đã buộc khăn báo tang, chứng tỏ cô ấy đã chết. Lần này thì không chỉ nhà hàng xóm bàng hoàng, cả khu tớ ở đều bị tin đó làm cho chấn động.

Vợ người con trai thứ không phải chết do tai nạn, nhưng so với tai nạn thì không kém phần kinh khủng, cô ấy là bị vỡ động mạch chủ. Tình hình là lúc sáng, cô ấy đang quét sân thì thấy máu mũi chảy ra, tiếp đến là chân tay bủn rủn rồi ngã gục luôn xuống đất. Người trong nhà mãi mới nhìn thấy, tới khi chạy ra thì cô ấy đã bất động tri giác, máu tai cũng chảy, có người định xốc dậy thì máu liền tuôn theo đường miệng ra đầy đất.

Ai nấy đều sợ hãi, đành để cô ấy nằm im tại chỗ, vài người gọi xe taxi để đưa cô ấy đi viện. Nhưng taxi họ nhất quyết không chở đi, vì trường hợp này chắc chắn không sống được, chảy máu tai là khi mà trong não bộ đã bị tổn thương nghiêm trọng, có đến bệnh viện cũng vẫn chết như thường. Mẹ tớ còn thấy máu chảy thành dòng từ trên sân xuống đường, đặc sệt như dầu luyn vậy.

Bên thông gia với hàng xóm tớ sang đến nơi, thấy con gái họ chết kinh khủng quá mới đổ cho là nhà hàng xóm tớ hại con nhà họ. Về sau còn nhất quyết không cho để hàng xóm tớ tổ chức mai táng cho cô ấy, bên thông gia đem xác vợ người con trai thứ về bên nhà, cấm không cho người nào ở đằng nội sang phúng viếng.

Nhà hàng xóm tớ hoang mang lắm, vì là trong hơn 3 năm mà chết những 3 người, lại cùng trong một chi, bấy giờ còn lại duy nhất đứa cháu gái mồ côi cả cha lẫn mẹ. Họ thấy là gửi lên chùa không được, chết vẫn hoàn chết, vậy lại bỏ tiền ra để mời thầy từ Bắc Ninh về nhà xem. Ông thầy đó phán là trong nhà có thờ âm binh, hay chính là cái người lạ mà con trai thứ nhìn thấy đêm ông già nhà ấy mất.

Ông già thì lang thang vất vưởng ngoài đường, trong khi người thân lại rắp tâm thờ phụng âm binh, để nó hóa thành yêu ma hại chết người nhà. Muốn dừng được cái hạn trùng tang này, đầu tiên phải trục được vong đang trốn trong nhà đã.

Bà nội tớ làm hàng mã nên họ có đặt hình nhân, ngựa và quần áo bên nhà tớ, nói là để rước quan đi tuần vào nhà, kiểu như muốn áp vong khỏi cửa thì phải dùng thế lức mạnh tương đương. Cụ thể ra sao thì tớ không rõ, chỉ biết là suốt một ngày sau bên nhà hàng xóm liên tục có tiếng chuông gõ inh ỏi, nghe như người ta đang lên đồng để quan nhập vào thầy vậy. Cuối ngày họ đem hết đống vàng mã ra đốt, người nào trông cũng hết sức mệt mỏi.

Cứ thế họ sống trong lo sợ được ba năm, qua hết ba đám giỗ, không thấy có thêm người nào chết nữa, gia đình bên đó lúc đấy mới chắc được là trùng tang đã dừng lại. Cũng không biết là vô tình hay cố ý, mà từ đám tro đốt vàng mã năm trước, người ta lại trồng xuống một cây hoa đại, qua mấy năm cây cũng đã lớn vượt đầu người, cành lá tốt tươi.
 

Bình luận facebook

Top Bottom