♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,036
Reaction score
119
Points
223
Chương 25: Là con mặt dày
“Sao cơ?” Tần Phi sững người.
Mặc Thiên Vũ bế bổng Tần Phi lên, bước về phía giường, sau đó nhẹ nhàng đặt cô xuống giường.
Anh nhìn chăm chú gương mặt ửng hồng thẹn thùng của cô.
Không biết bắt đầu khi nào, vịt con xấu xí với da ngăm đen năm nào đã thay đổi thành một con thiên nga trắng xinh đẹp.
Nét ngượng ngập khiến má cô ửng hồng, vô cùng đáng yêu.
Mặc Thiên Vũ nhẹ nhàng vuốt ve làn da mịn màng của cô.
“Làm gì có vợ chồng nào không ngủ cùng nhau?”
Tần Phi căng thẳng cứ túm chặt lấy áo Mặc Thiên Vũ, cũng không biết nên nói gì.
Cô không nên từ chối, cô cũng không có lí do nào từ chối.
Chuyện chăn gối suốt hai năm qua của cô và Mặc Thiên Vũ cứ ẩn hiện trong đầu cô, anh mạnh bạo quan hệ khiến cô vô cùng sợ hãi.
Cơ thể không khỏi run rẩy.
Mặc Thiên Vũ dường như cảm nhận được sự thay đổi của Tần Phi, anh bình tĩnh hôn lên môi cô.
Khi môi chạm môi, Tần Phi lập tức cảm nhận được một luồng điện lan tỏa toàn thân.
Trước đây, Mặc Thiên Vũ không bao giờ hôn cô.
Ngoài Mặc Thiên Vũ ra, Tần Phi cũng không hề có tiếp xúc thân mật với bất cứ người đàn ông nào khác, đương nhiên cũng chưa từng hôn bao giờ.
Cô có phần bối rối, vẫn là Mặc Thiên Vũ từ từ dẫn dắt cô làm quen dần.
Mặc Thiên Vũ quyến luyến rời khỏi môi Tần Phi, hai mắt chứa chan tình yêu.
Tần Phi e ấp cúi đầu không dám nhìn Mặc Thiên Vũ.
“Xin lỗi, trước đây anh đã quá thô lỗ, sau này sẽ không như vậy nữa.”
Tần Phi vẫn cúi đầu không nói gì.
Mặc Thiên Vũ tắt đèn, nhẹ nhàng nằm lên trên Tần Phi, hôn lên làn môi hút hồn của cô.
Đêm nay anh đã hôn lên khắp cơ thể cô.
Dưới sự dẫn dắt của Mặc Thiên Vũ, cuối cùng Tần Phi cũng đã được tận hưởng cảm giác hạnh phúc khi là một người phụ nữ.
Đêm hôm đó vô cùng ngọt ngào, hoàn mỹ.
Sáng sớm ngày hôm sau, Tần Phi tỉnh dậy khi vẫn nằm trong lòng Mặc Thiên Vũ.
Vừa ngẩng đầu lên đã bắt gặp đôi mắt cháy bỏng của anh, anh nhẹ nhàng hôn lên môi cô.
“Em dậy rồi à?”
Nghĩ tới cảnh lãng mạn đêm qua, Tần Phi lại không khỏi xấu hổ đỏ mặt.
“Hôm nay, em cùng anh về nhà, về nhà của chúng ta.”
Tần Phi khẽ gật đầu, “Vâng.”
Mặc Thiên Vũ giúp Tần Phi thu dọn đồ đạc, hai người cùng về lại căn biệt thự trước đây của họ.
“Thời gian em không ở đây, anh đã sửa sang lại mọi thứ trong nhà, em thấy có thích không? Nếu không thích chúng ta sẽ đổi lại.”
Mặc Thiên Vũ vừa nói vừa dắt tay Tần Phi vào nhà.
Thím Trương và Anh Hoa đứng ngay ngắn ở một bên, vừa nhìn thấy họ bước vào liền xua tay ra hiệu cho họ.
“Thím Trương và Anh Hoa anh vẫn giữ lại cho em, việc thím Trường cho em uống thuốc tránh thai, tòa án không thụ lí, vì thế anh giữ cô ta lại đây, muốn xử lý sao, tùy em.”
Mặc Thiên Vũ không chú ý tới hành động của thím Trương và Anh Hoa.
Không khí trong phòng có vẻ bất thường.
“Hai người còn không mau ra đón thiếu phu nhân!”
Anh Hoa lập tức chỉ vào sofa.
Mặc Thiên Vũ nhìn về phía sofa, Vu Tử Lan và Mặc Thần đang ngồi uống trà, sắc mặt hai người đều không được vui vẻ.
Tần Phi ngẩng đầu nhìn Mặc Thiên Vũ.
“Đừng sợ, có anh!”
Mặc Thiên Vũ nắm chặt lấy tay Tần Phi bước về phía sofa.
Ánh mắt Vu Tử Lan nhìn chằm chặp lên mười ngón tay đan xen của hai người.
Tần Phi phát hiện ra Vu Tử Lan nhìn bọn họ, lập tức chuẩn bị buông tay nhưng Mặc Thiên Vũ nắm rất chắc, cô muốn buông ra cũng không buông được.
Tần Phi đành lo lắng cúi đầu, mặc cho Mặc Thiên Vũ nắm tay mình.
Vu Tử Lan đặt chén trà xuống bàn.
“Thiên Vũ, vết thương của con còn chưa lành hẳn, sao đã xuất viện rồi?”
“Không bị thương ở chỗ hiểm, bây giờ chỉ cần nghỉ ngơi thay thuốc là được nên con xuất viện. Ba, mẹ, vừa hay hôm nay ba mẹ tới đây, con cũng có chuyện muốn thưa với ba mẹ, con đón Tần Phi về rồi, chúng con thực ra chưa ly hôn.” Mặc Thiên Vũ trả lời thành thật.
“Chưa ly hôn?”
Vu Tử Lan ngồi thẳng dậy.
Bà biết rõ nhất cử nhất động của Mặc Thiên Vũ mấy ngày gần đây, nếu hai người đã ly hôn bà sẽ ngăn cản hải người tái hôn nhưng bây giờ mọi chuyện trở lên phức tạp hơn hẳn, hai người họ chưa ly hôn.
“Đúng vậy, chưa ly hôn, như hiện nay cũng rất tốt.”
Nói xong Mặc Thiên Vũ liền cầm tay Tần Phi lên, hôn nhẹ lên tay cô.
Thấy hành động của hai người, Vu Tử Lai giận sôi máu.
“Thiên Vũ, vậy mẹ cũng không giấu con nữa, con có biết là người đàn bà này đã không thể có thai không? Mẹ đã hỏi bệnh viện rồi, bác sỹ nói rất rõ ràng, cô ta không thể mang thai nữa!”
Vu Tử Lan vừa nói vừa đập bàn.
Tần Phi cúi thấp đầu, chỉ muốn có thể cúi sát đất.
Cô biết không thể có thai ở nhà họ Mặc giống như tội chết, hay là chấm dứt thôi.
Đâu một lần rồi thôi!
Cũng may họ cũng mới chỉ ở bên nhau một đêm.
“Việc này con biết.” Mặc Thiên Vũ bình tĩnh lên tiếng.
Vu Tử Lan lập tức nhìn sang Mặc Thiên Vũ, “Con biết? Con biết còn dẫn cô ta về làm gì? Con nên dẫn cô ta tới thẳng phòng dân chính để làm thủ tục!”
“Con sẽ không làm vậy, việc ngu ngốc đó con đã làm một lần rồi, tuyệt đối không làm lần thứ hai!”
Thái độ của Mặc Thiên Vũ rất kiên định.
“Thiên Vũ, con…”
Ánh mắt Vu Tử Lan chuyển sang nhìn Tần Phi.
“Cô đã cho Thiên Vũ uống bùa mê thuốc lú gì vậy? Đàn bà nhà họ Tần các người không có ai là tốt đẹp cả! Được, cô nói đi, Tần Phi, cô muốn bao nhiêu tiền mới chịu rời xa Thiên Vũ nhà chúng tôi!”
Vu Tử Lan nghiến răng, hằn học nhìn Tần Phi.
“Chi cần cô nói ra một con số, nhà họ Mặc chúng tôi sẽ chi cho cô.”
Bà coi như quyết tâm bằng mọi giá để Tần Phi rời xa Mặc Thiên Vũ.
Tần Phi đang định lên tiếng thì Mặc Thiên Vũ nói.
“Cô ấy không cần tiền, cô ấy muốn bao nhiêu tiền con có thể cho cô ấy!”
“Tần Phi, cô được lắm! Tới nước này rồi mà cô vẫn còn mặt dạn mày dày bám theo Thiên Vũ, rốt cuộc cô có còn biết xấu hổ là gì không?”
Vu Tử Lan đành phải tấn công Tần Phi yếu đuối.
“Không phải cô ấy mặt dày bám lấy con, mà là con trai của ba mẹ mặt dày bám lấy cô ấy! Mẹ, nếu như hôm nay con không có ở đây, có phải mẹ lại chuẩn bị đánh cô ấy không?”
Ánh mắt Mặc Thiên Vũ sáng quắc.
Vu Tử Lan sững người, sau đó nhìn Tần Phi.
“Được lắm, là cô mách lẻo phải không! Tần Phi ơi Tần Phi, tôi đã quá xem thường cô rồi!”
Tần Phi chỉ biết cúi đầu không nói lời nào.
“Không phải cô ấy mách con, là con tự biết! Hơn nữa, bản thân bị uất ức mách với chồng mình thì có gì sai? Mẹ, mẹ bị uất ức, không cần biết là thật hay giả, chả phải mẹ cũng chạy tới mách với ba, thậm chí còn tới mách với con đó sao?”
Chỉ mấy câu thôi cũng khiến Vu Tử Lan không nói lên lời.
“Mẹ, Phi Phi đã nói rồi, gia đình hòa thuận là trên hết, cô ấy không muốn so đo những việc trước đây, nhưng từ hôm nay trở đi, bất kì ai cũng không được động tới vợ con, sau này nếu Phi Phi có làm gì không đúng, đều là do người làm chồng là con đã làm sai, mẹ hãy cứ dạy dỗ con, nhưng cô ấy thì… tuyệt đối không được.”
“Con…”
“Ông xã, anh nói gì đi!”
Vu Tử Lan nói không lại Mặc Thiên Vũ đành phải gọi Mặc Thần.
--- Hết ---
 
Last edited by a moderator:

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,036
Reaction score
119
Points
223
Chương 26: Thẳng thắn phản kháng
Mặc Thần hắng giọng một tiếng.
Mặc Thiên Vũ không đợi Mặc Thần nói gì.
“Ba, nếu như ba vẫn muốn dạy dỗ con, nào là phụ nữ chỉ là công cụ để duy trì nòi giống, nào là hồng nhan họa thủy vậy thì không cần nữa, từ nhỏ tới lớn con đều nghe chán rồi.”
Mặc Thần còn chưa mở lời đã bị con mình ngăn lại.
Từ nhỏ tới lớn, Mặc Thiên Vũ luôn nghe lời ông, chưa bao giờ nói chuyện với ông thế này, thực sự khiến ông giật mình.
“Từ xưa tới nay, con nghĩ ba có thể lấy rất nhiều ví dụ về hồng nhan họa thủy, nhưng đường đường là đàn ông, bản thân mình thất bại lại đổ trách nhiệm lên đầu phụ nữ, con nghĩ đó không phải là việc đàn ông nên làm!”
Mặc Thiên Vũ mỉm cười.
“Ba, thực không dám giấu, khi xưa con tới nhà họ Tần, nói hai nhà Tần, Mặc có hôn ước, vợ của con nhất định phải là một trong số hai vị tiểu thư nhà họ Tần, khi đó con ưng ý Phi Phi, chỉ có điều phải đấu trí đấu dũng với ba nên con mới giả bộ thích Tần Nhược.”
Mặc Thần và Vu Tử Lan đưa mắt nhìn nhau.
“Vì thế, con yêu Phi Phi đã tám năm, tám năm nay con đã từng vì hồng nhan này mà làm điều gì bất lợi cho công ty chưa?”
Mặc Thần không biết nói sao, mấy năm nay, thành tích kinh doanh của tập đoàn Mặc Thị luôn tăng trưởng, công lao rất lớn thuộc về Mặc Thiên Vũ.
“Nếu như ba tin con, vậy thì tiếp tục giao công ty cho con, nếu không tin thì con cũng không biết nói sao.”
Nói xong, Mặc Thiên Vũ lấy từ trong túi ra một bì thư đặt lên trên bàn.
Mặc Thần cầm lên xem, bốn chữ “Đơn xin từ chức” đập vào mắt ông!
“Con muốn từ chức?”
Hành động này khiến Mặc Thần không kịp chống đỡ.
Lá đơn từ chức này anh đã viết từ lâu, vốn định tối qua về nhà giao cho Mặc Thần, nhưng không ngờ tối qua Tần Phi hẹn gặp anh, anh ở lại chỗ cô không muốn về.
Vì thế, đơn từ chức này vẫn được cất trong túi của anh.
“Đúng vậy, nếu như chủ tịch cảm thấy con có vợ sẽ làm ảnh hưởng công việc, vậy thì con chấp nhận từ chức vị trí tổng giám đốc, mong chủ tịch hãy giao cho người mà ngài thấy có thể đảm nhận được công việc này.”
Tần Phi kinh ngạc nhìn Mặc Thiên Vũ.
Ai chả biết tập đoàn Mặc Thị là doanh nghiệp gia tộc, vị trí tổng giám đốc đương nhiên là do người nhà họ Mặc đảm nhiệm, còn Mặc Thiên Vũ lại là con trai duy nhất của nhà họ Mặc!
Làm thế này là anh thẳng thắn chống đối với ba mẹ mình!
Không, là chống đối lại cả gia tộc!
Tần Phi lo lắng nhìn Mặc Thiên Vũ, Mặc Thiên Vũ ra hiệu cô cứ an tâm.
“Con đang uy hiếp ba?”
Mặc Thần đặt đơn từ chức lên bàn.
“Ba muốn nghĩ sao cũng được!”
“Mặc Thiên Vũ! Đừng tưởng rằng con là con trai duy nhất của ba là có thể uy hiếp ba!” Mặc Thần giận dữ nhìn Mặc Thiên Vũ chằm chặp.
Vu Tử Lan cũng giật mình hoang mang.
“Thiên Vũ, con điên rồi sao? Không thể làm thế được! Con vì người đàn bà này làm vậy có đáng không? Cô ta đã không thể sinh con, nhà họ Mặc chúng ta cần có người nối dõi!”
Vu Tử Lan khuyên nhủ.
“Mẹ, bây giờ là thời đại nào rồi, việc nối dõi tông đường cổ hủ đã lỗi thời rồi, người thời đại chúng con rất nhiều gia đình không sinh con, con thấy cũng rất tốt.”
“Con nói gì?”
Vu Tử Lan thậm chí nghi ngờ tai mình nghe lộn.
“Khốn kiếp!” Mặc Thần ném chén trà trong tay xuống.
Chỉ nghe thấy ‘xoảng’ một tiếng, chén trà vỡ tan tành, nước trà bắn tứ tung.
Mặc Thiên Vũ ngay lập tức bảo vệ Tần Phi.
“Không sao chứ?”
Tần Phi lắc đầu.
“Ba, mẹ, con rất xin lỗi, ý của con ba mẹ cũng đã rõ, căn biệt thự này là tài sản cá nhân của con, ba mẹ nếu muốn ở lại làm khách con cũng không cản, chỉ có điều con hơi mệt, không ngồi chơi với ba mẹ được.”
Nói xong, Mặc Thiên Vũ liền dắt Tần Phi chuẩn bị lên lầu.
Tần Phi khá bất ngờ, Mặc Thiên Vũ cứ thế kéo cô lên lầu, hai người về phòng ngủ.
“Anh làm vậy…” Tần Phi không biết nói sao, chỉ biết thở dài.
“Sao vậy?”
“Có quá đáng quá không? Thực ra anh không cần phải vì em…”
“Sao lại không cần?”
Mặc Thiên Vũ nhéo khẽ mã Tần Phi.
“Phi Phi, việc mẹ anh đánh em trước đây, anh rất xin lỗi, nhưng dù sao đó cũng là mẹ anh, vì thế… Em yên tâm, sau này anh đảm bảo việc như vậy sẽ tuyệt đối không xảy ra nữa.”
“Đều là việc đã qua, nhưng anh làm vậy, ba mẹ anh…”
“Không sao, anh đã nghĩ kĩ rồi, sau khi từ chức anh sẽ dẫn em đi đây đi đó, coi như là…”
Mặc Thiên Vũ ghé sát vào tai Tần Phi, “Hưởng tuần trăng mật.”
Chỉ có điều tâm trí của Tần Phi vô cùng rối bời, mặc dù cô rất yêu Mặc Thiên Vũ, nhưng khiến ánh vì mình chống đối lại ba mẹ và giao tộc, cô cứ cảm thấy mình có lỗi.
Mặc Thiên Vũ nắm chặt lấy tay Tần Phi.
“Phi Phi, em còn yêu anh không?”
“Đương nhiên rồi.” Nhưng bây giờ không phải lúc nói vấn đề này.
“Vậy hãy đồng ý với anh một việc.”
Tần Phi ngẩng đầu lên: “Việc gì vậy?”
“Bất kể xảy ra chuyện gì cũng đừng bao giờ rời xa anh.”
Tần Phi sững sờ nhìn Mặc Thiên Vũ, không biết phải làm sao.
“Em cứ thích suy nghĩ cho người khác, anh biết em đang nghĩ gì, em đang áy náy, anh vì em chống đối lại ba mẹ, thậm chí từ chức vị trí tổng giám đốc của mình, em chắc chắn đang nghĩ, nếu như em rời xa anh, anh sẽ không phải khó xử như vậy, có đúng không?”
Tần Phi cúi đầu.
Đúng là lúc này cô đang nghĩ vậy.
“Phi Phi, anh đã phụ lòng em, vì thế anh muốn bù đắp cho em, nếu em thực sự không muốn anh phải khó xử mà lặng lẽ rời xa anh, vậy thì cả đời này anh sẽ phải đau khổ. Cho dù em rời xa anh, anh cũng vẫn không nghe lời ba mẹ, anh cũng vẫn rời công ty sau đó đi tìm em, cho tới khi tìm được em mới thôi.”
“Thiên Vũ…”
Mặc Thiên Vũ bịt miệng Tần Phi lại.
“Vì thế cho dù em rời xa anh cũng không thay đổi được việc gì, hãy ngoan ngoãn ở bên anh có được không?”
Nhìn ánh mắt chân thành của Mặc Thiên Vũ, trái tim Tần Phi trùng xuống.
Mặc dù lời nói của anh là uy hiếp, nhưng sự uy hiếp này rất có tác dụng đối với Tần Phi.
“Vâng, em sẽ ở bên anh.”
Mặc Thiên Vũ mỉm cười rạng rỡ, ôm mặt Tần Phi hôn cô thật sâu.
“Thiếu gia, thiếu phu nhân!” Anh Hoa bất ngờ chạy tới.
Vừa mở cửa phòng đã nhìn thấy cảnh này, Anh Hoa lập tức quay người lại.
Tần Phi vội vàng đẩy Mặc Thiên Vũ ra, xấu hổ quay người đi.
“Có chuyện gì vậy?”
Bị người khác làm phiền, Mặc Thiên Vũ đương nhiên không vui.
“Lão gia và phu nhân đã về rồi.” Anh Hoa thành thực trả lời, “Khi về hai người vô cùng giận dữ.”
“Ừ, biết rồi.”
“Thiếu gia, vừa nãy anh thật ngầu! Tôi ủng hộ anh!” Anh Hoa giơ ngón tay cái về phía Mặc Thiên Vũ.
Thím Trương e dè xuất hiện ở ngoài cửa, ‘rầm’ một tiếng quỳ sụp xuống.
“Thiếu gia, thiếu phu nhân, tội của tôi quá nặng, hai người muốn trừng phạt tôi thế nào cũng được!”
--- Hết ---
 
Last edited by a moderator:

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,022
Reaction score
123
Points
9,999
Chương Cuối
Đối với thím Trương, Mặc Thiên Vũ không có ấn tượng gì tốt đẹp, mặc dù anh biết thím Trương cũng vì gia đình quá khó khăn nên mới làm vậy, nhưng vì tiền mà hại người thì anh không thể chấp nhận được.
Anh vẫn còn giữ cô ta lại là vì muốn giao cho Tần Phi xử lý.
Tần Phi quay người lại, vội vàng đỡ thím Trương dậy.
“Thím Trương, mau đứng dậy!”
“Thiếu phu nhân, tôi có lỗi với cô, nếu không phải tại tôi cô có thể đã sớm có em bé rồi, cũng không tới mức bị phu nhân đánh đập, cũng không tới mức bây giờ không thể có thai! Tội nghiệp của tôi thực sự quá nặng nề!”
Thím Trương khóc nức nở.
“Thím Trương, việc này cũng không thể trách cô hoàn toàn, mọi việc đã qua rồi, chúng ta đừng nhắc lại nữa, được không?”
“Thiếu phu nhân, cô không trách tôi sao?” Thím Trương ngạc nhiên nhìn Tần Phi.
“Tôi đã nói mọi chuyện đều đã qua, tôi đói rồi, hãy giúp tôi làm thứ gì đó để ăn được không?” Tần Phi mỉm cười.
“Thiếu phu nhân…”
Thím Trương tròn mắt kinh ngạc nhìn Tần Phi, “Ý của cô là… vẫn cho tôi tiếp tục ở lại đây?”
“Đương nhiên rồi, thím Trương, đồ ăn cô nấu ngon vậy, tôi không thể ngay lập tức quen với thức ăn người khác nấu, coi như cô giúp tôi việc này, hãy ở lại đây.”
“Vâng, vâng! Thiếu phu nhân, cô thực sự là người tốt! Ông trời nhất định sẽ không bạc đãi cô.”
Thím Trương lau nước mắt, lập tức xuống lầu nấu cơm cho Tần Phi.
Anh Hoa thấy vậy cũng vội chạy đi giúp đỡ.
Mặc Thiên Vũ thì nghiêm sắc mặt.
Tần Phi nhìn Mặc Thiên Vũ, cô biết anh rất hận thím Trương, dù sao thì nếu không phải tại Thím Trương, cô cũng không tới mức phải rơi vào hoàn cảnh này.
“Anh giận sao? Tần Phi huých nhẹ vào tay Mặc Thiên Vũ.
“Tại sao em lại giữ cô ta lại? Em có biết nếu như không phải cô ta, con của chúng ta…”
“Em biết, đương nhiên là em biết, nhưng thím Trương rất đáng thương, chồng cô ấy không có khả năng làm việc, hơn nữa việc này quá ồn ào, nếu như đuổi cô ta đi, chắc cô ta sẽ không tìm được việc làm khác.”
“Vậy cũng đáng đời cô ta!”
Làm việc xấu đương nhiên phải bị báo ứng.
“Vậy anh bảo gia đình họ phải sống làm sao?”
Tần Phi lặng lẽ thở dài: “Khi thím Trương còn trẻ cũng rất xinh đẹp, chồng cô ấy bị thương ở chân lúc làm việc tại công trường khi mới hơn hai mươi tuổi, sau đó thì không thể làm việc được nữa, gánh nặng gia đình dựa cả vào cô ấy, chồng cô ấy nhiều lần bảo cô ấy lấy chồng khác, ở nhà họ, thím Trương thực sự rất vất vả, nhưng thím Trương không đồng ý, vẫn kiên trì suốt bao năm qua!”
Mặc Thiên Vũ cũng có chút cảm động.
“Nếu như không phải vì kinh tế khó khăn, sắp sửa không thể duy trì tiếp, thím Trương chắc chắn sẽ không đồng ý Tần Nhược bỏ thuốc tránh thai vào đồ ăn của em, thím Trương thực ra là người rất tốt.”
Tần Phi khẽ ôm lấy Mặc Thiên Vũ.
“Coi như nể mặt em có được không?”
Mặc Thiên Vũ nhẹ nhàng vén mấy lọn tóc rối của Tần Phi ra sau.
“Em vẫn luôn lương thiện như vậy, anh thật sự lo lắng sau này em sẽ bị người khác bắt nạt.”
“Anh đã nói là có anh, sau này sẽ không có ai bắt nạt em đó sao?”
Hai người nhìn nhau mỉm cười.
“Ừ, sau này sẽ không có ai bắt nạt em nữa! Nhưng…”
Mặc Thiên Vũ ghé sát tai Tần Phi, “Không bao gồm anh!”
Nói xong, Mặc Thiên Vũ liền bế Tần Phi lên giường.
“A, anh làm gì vậy! Ban ngày ban mặt!”
“Tối qua vẫn chưa thỏa mãn!” Mặc Thiên Vũ hôn nhẹ Tần Phi, “Muốn anh nể mặt em cũng được, nếu anh vui, anh sẽ tăng lương cho thím Trương!”
Nói xong, Mặc Thiên Vũ liền kéo chăn lên, đè Tần Phi xuống.
---
Mặc Thiên Vũ từ chức thật, Mặc Thần trong lúc nóng gian liền đồng ý đơn từ chức của Mặc Thiên Vũ.
Bàn giao công việc xong, Mặc Thiên Vũ liền dẫn Tần Phi tới Maldives, sau đó hai người đi đảo Phuket, đảo Saipan, còn bay cả sang Italy.
Nói là đi hưởng tuần trăng mật nhưng chuyến đi của hai người kéo dài tới nửa năm, dọc đường đi vừa đi vừa nghỉ ngơi vô cùng vui vẻ.
Khi về nước, Mặc Thiên Vũ dùng tiền của mình mở một công ty nhỏ, lấy tên “Ái Phi”, dựa vào năng lực của Mặc Thiên Vũ, công ty nhỏ cũng phát triển không ngừng.
Mặc dù không huy hoàng như trước, nhưng cuộc sống của họ rất hạnh phúc, ngọt ngào.
Tần Phi cũng không ngồi không, dưới sự giới thiệu của Tống Liên, cô tìm được một vị bác sỹ trung y, vẫn chăm chỉ uống thuốc điều dưỡng cơ thể, còn cùng Mặc Thiên Vũ tới phòng tập để rèn luyện sức khỏe, giúp mình khỏe mạnh hơn.
Thi thoảng cô cũng tới công ty, giúp Mặc Thiên Vũ những việc mình có thể làm.
Vu Tử Lan cứ tưởng rằng nếu Mặc Thiên Vũ thực sự từ chức, người đàn bà hám của Tần Phi nhất định sẽ rời xa Mặc Thiên Vũ.
Vì thế, bà bàn bạc Mặc Thần đồng ý cho Mặc Thiên Vũ từ chức, không ngờ hai người tính toán đủ đường nhưng vẫn tính sai.
Tần Phi không những không rời xa Mặc Thiên Vũ ngược lại càng yêu thương Mặc Thiên Vũ hơn.
Vì không muốn công ty tụt đốc, Mặc Thần đành phải tự mình đảm nhiệm chức vị tổng giám đốc.
Hai năm sau.
Mười giờ năm phút, Mặc Thiên Vũ vội vã chạy vào nhà, nhìn đồng hồ vẫn chậm mất năm phút.
Anh đã đồng ý với Tần Phi, buổi tối cho dù phải tăng ca hoặc đi dự tiệc nhất định sẽ về nhà trước mười giờ, về muộn sẽ bị phạt.
Hình phạt là tối đó sẽ không được ngủ cùng Tần Phi.
“Bà xã, chỉ có năm phút thôi, tha cho anh lần này được không?”
Tần Phi khoanh tay nhìn Mặc Thiên Vũ.
Mặc Thiên Vũ hiểu ý của cô, lập tức ôm gối chuẩn bị sang ngủ ở phòng khách, lúc sắp sửa ra tới ngoài, Tần Phi đột nhiên lên tiếng.
“Tha cho anh đấy, có điều sau này không được lái xe nhanh như vậy!”
“Tuân lệnh!”
Mặc Thiên Vũ lập tức ôm gối đặt về chỗ cũ.
Buổi tối ôm Tần Phi trong lòng, Mặc Thiên Vũ lại bắt đầu không chịu nằm yên, lục đục liên hồi, tay không an phận.
Tần Phi nắm chặt tay anh.
“Không được!”
“Tại sao không được? Mấy hôm trước anh đi công tác một tuần, hai ngày nay công ty lại bận, sắp một tháng không được chạm vào em rồi, em nhẫn tâm sao?”
“Vô cùng nhẫn tâm, phạt vì anh tối nay về muộn!”
Mặc Thiên Vũ thở dài.
“Được thôi, để mai vậy!”
Sau khi làm lành, về chuyện vợ chồng, Mặc Thiên Vũ luôn vô cùng tôn trọng Tần Phi, chỉ cần Tần Phi không đồng ý là anh tuyệt đối không miễn cưỡng.
Tần Phi hạnh phúc mỉm cười.
Cô chỉ là chưa nói với anh, hôm nay cô tới bệnh viện khám sức khỏe, Tống Liên nói rằng cô đã có thai, hơn nữa là thai song sinh.
Mai là sinh nhật của Mặc Thiên Vũ, thai song sinh này chính là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất dành tặng cho anh ấy.
Hai năm qua, cô vẫn luôn điều dưỡng cơ thể, không từ bỏ một bữa thuốc nào.
Cô thực sự không cam lòng!
Mặc dù Mặc Thiên Vũ nói không có con cũng không sao, nhưng cô vẫn luôn hi vọng họ có lấy một đứa con.
Tần Phi quay người lại, nhìn Mặc Thiên Vũ đã ngủ say, cô ghé tới nhẹ nhàng hôn anh.
“Sợ rằng mai anh cũng không được làm gì! Cố nhịn mấy tháng nhé!”
Tần Phi mỉm cười ngọt ngào.
Ngày hôm sau là sinh nhật của Mặc Thiên Vũ.
Khi Mặc Thiên Vũ về tới nhà liền nhìn thấy cha mẹ mình Mặc Thần và Vu Tử Lai cũng tới, hai người ăn mặc rất nghiêm túc, khiến Mắc Thiên Vũ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Hai năm rồi, anh gần như rất ít liên hệ với cha mẹ mình, chỉ thi thoảng gọi điện thoại.
“Là em mời ba mẹ tới tham dự sinh nhật anh.” Tần Phi bước tới bên Mặc Thiên Vũ.
“Chỉ là sinh nhật thôi mà, sao phải ăn mặc trọng thể vậy?”
“Đương nhiên rồi, đây là lần đầu tiên gặp mặt cháu trai hoặc cháu gái, đương nhiên phải ăn mặc nghiêm chỉnh một chút!” Vu Tử Lan cố kìm nén vui mừng trong lòng.
“Mẹ…”
“Ôi, tại mẹ, Phi Phi nói muốn đích thân nói với con, mẹ buột miệng nói ra mất rồi! Đều tại mẹ, đều tại mẹ!”
Hôm nay, khi Tần Phi tới mời Mặc Thần và Vu Tử Lan, hai ông bà đều giật mình.
Hai năm rồi, Vu Tử Lan thấy Tần Phi chăm sóc Mặc Thiên Vũ rất chu đáo, cũng luôn kề vai sát cánh bên anh, oán hận của bà đối với Tần Phi cũng dần tan đi.
Lại nghe nói cô đã có thai, nên cũng chấp nhận người con dâu này.
“Có chuyện gì vậy?” Mặc Thiên Vũ nắm lấy vai Tần Phi.
“Anh sắp được làm cha, em có thai một tháng rồi, Liên Liên nói là thai song sinh!”
“Thật vậy sao?” Mặc Thiên Vũ vui mừng khua chân múa tay, không biết nên nói gì.
Tám tháng sau, dưới sự chăm sóc của Mặc Thiên Vũ, Tần Phi sinh hạ một cặp song sinh long phụng.
Tần Phi nói: “Thiên Vũ, anh là tình kiếp kiếp này của em, e là đời này em sẽ không thể vượt qua số kiếp này!”
Mặc Thiên Vũ nói: “Phi Phi, em mới tình kiếp kiếp này của anh, chỉ có điều anh chưa bao giờ muốn vượt qua.”
==== Hết ====
 
Last edited:

Bình luận facebook

Top Bottom