♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Smod
Tác giả VW
Bài viết
9,254
Reaction score
155
Points
223

Chương 3+ 4: Sét đánh ngang tai

Hai mẹ con đang rôm rả trò chuyện trong phòng, chỉ nghe “rầm” một tiếng, cánh cửa phòng bị đạp tung.
Hai người giật nảy mình quay đầu lại nhìn thì thấy Tần Phi đang nổi giận đùng đùng đứng ở trước cửa.
“Tại sao cô lại làm vậy? Tại sao lại hại tôi?”
Tần Phi gào lên.
Tần Nhược không hề sợ hãi, khẽ mỉm cười ngồi xuống ghế.
“Chị à, sao tôi lại hại chị chứ? Tôi đang giúp chị mà, bằng không sao chỉ có thể trở thành thiếu phu nhân của nhà họ Mặc được? Người hưởng phú quý vinh hoa ở nhà họ Mặc là chị, thiên kim tiểu thư lâm vào cảnh khốn cùng, bị cướp mất thanh mai trúc mã là tôi, tôi mới là người bị hại.”
Tần Phi giận dữ tới mức toàn thân run rẩy.
“Nhược Nhược, chả phải cô yêu Thiên Vũ sao? Cô và anh ấy yêu nhau tám năm, thanh mai trúc mã tám năm! Sao cô có thể làm vậy?”
Tần Phi không hiểu, nghĩ tới nghĩ lui cũng đều không hiểu.
Tần Nhược vẫn coi như không có chuyện gì.
“Chị gái ngốc nghếch của tôi ơi, nhà họ Tần phá sản rồi, nhà mẹ đẻ lụn bại, cứ thế gả đi, tôi đâu có lợi lộc gì? Tôi phải làm thiếu phu nhân danh giá, không thể làm một thiếu phu nhân cùng cực!”
Đôi mắt Tần Nhược ánh lên vẻ căm hận.
“Cô…”
Tần Phi chỉ tay vào Tần Nhược, cô luôn tưởng rằng em gái mình là một tiểu thư đài các xinh đẹp hiểu chuyện, không ngờ cô ta lại…
“Vì thế, cô có thể bán đứng chị gái của mình? Lợi dụng tình yêu của mình?”
Tần Nhược cười nhạt.
“Vậy thì đã sao? Chị à, nhà họ Tần chúng ta đã khởi sắc trở lại, ở đây có cả công lao của chị, trước đây nhà họ Mặc đưa sang ba mươi tỷ tiền sính lễ, chị lại đóng góp toàn bộ trang sức nhà họ Mặc cho chị, Thiên Vũ cảm thấy có lỗi với tôi nên âm thầm đầu tư cho nhà họ Tần ba mươi lăm tỷ, còn cho tôi mười tỷ rưỡi, nhà chúng ta dùng vào những khoản tiền này để làm lại từ đầu đấy.”
“…”
“Nhưng chả có ai biết ơn chị cả, mọi người đều nói chị là ả điếm thủ đoạn, những món trang sức chị mang ra chẳng qua là do chị thấy áy náy mà thôi, mọi người chỉ cho rằng chị thân là thiếu phu nhân của nhà họ Mặc vậy mà chỉ mang ra một chút ít trang sức, thật bủn xỉn, thật keo kiệt! Mọi công lao đều là của tôi, ha ha ha…”
Tiếng cười của Tần Nhược vô cùng chói tai, đồng thời cũng khiến trái tim Tần Phi đau nhói.
Cô không ngờ em gái của mình lại là người như vậy.
Tần Phi lập tức nhìn Lâm Huệ Chi.
“Mẹ, mẹ cũng mặc kệ sao? Nhược Nhược làm ra việc như vậy mẹ cũng mặc kệ sao?”
Ánh mắt Lâm Huệ Chi khinh miệt.
“Tôi thấy tôi chả làm gì sai cả.”
Nghe nói vậy, Tần Phi cảm thấy ngực mình đau nhói!
Đây chính là mẹ đẻ của cô!
Hai người họ là chị em song sinh, vì Tần Nhược từ nhỏ đã thông minh lại xinh đẹp, có tài ăn nói nên rất được cha mẹ yêu quý.
Cha mẹ thiên vị là điều khó tránh.
“Mẹ, hồi nhỏ mẹ thiên vị đã đành, nhưng trước những vấn đề đúng sai rõ ràng, ít nhất mẹ cũng phải bảo vệ lẽ phải chứ? Nhược Nhược hãm hại con, sao mẹ lại chỉ khoanh tay đứng nhìn?”
Tần Phi nghiến chặt răng, nhìn xoáy vào Lâm Huệ Chi.
Lâm Huệ Chi thản nhiên nhấc tách trà trên bàn lên nhấp một ngụm.
“Tần Phi à, hôm nay tôi cũng không ngại nói với cô, cô đấy, căn bản không phải con gái của tôi.”
“Cái gì?”
Tần Phi trợn tròn mắt, kinh ngạc nhìn Lâm Huệ Chi.
“Ba cô là một kẻ lăng nhăng, ở nhà có vợ rồi nhưng vẫn nuôi nhân tình ở bên ngoài, tôi và mẹ cô có thai gần như cùng thời điểm, có điều mẹ cô kém cỏi, chết khi sinh cô, ba cô liền nhân cơ hội đó rước tôi về nhà, tôi thấy cô đáng thương, vừa mới ra đời đã mồ côi mẹ, thế là tôi nuôi cả cô, ba cô không muốn người khác lời ra tiếng vào, nên mới nói hai đứa là chị em song sinh.”
Tần Phi như thể bị sét đánh ngang tai.
Mình đã gọi người đàn bà trước mặt này là mẹ suốt hơn hai mươi năm, không ngờ bà ta chẳng qua chỉ là nhân tình mà ba cô nuôi ở ngoài! Không phải là mẹ ruột của mình!
Lâm Huệ Chi liếc nhìn Tần Phi một lượt.
“Nói cô ngu cô cũng ngu thật, cô không thử nhìn lại mình xem, cô có điểm nào sánh bằng Nhược Nhược của tôi? Lại còn chị em song sinh với Nhược Nhược? Sao tôi có thể sinh ra một đứa con gái ngu xuẩn như cô được?”
Tần Nhược đứng bên cạnh cũng bật cười.
“Các… các người…”
Tần Phi giận dữ, lao thẳng lên túm lấy cổ áo Lâm Huệ Chi.
“Sao bà có thể đối xử với tôi như vậy? Sao có thể chứ?”
Tần Nhược bước tới, đẩy Tần Phi ra.
Tần Phi không ăn sáng, không có sức lực, bị đẩy một cái liền ngã xuống đất, cô vội vã đưa tay giữ chặt bụng.
“Có trách thì cô hãy tự trách mình ngu! Sao lại đi trách người khác!”
Tần Phi cẩn trọng bò dậy, vì lo lắng cho con nên cô biết mình không thể liều lĩnh làm bừa.
“Được, tôi đi tìm ba, tôi phải nói cho ba biết mọi chuyện!”
“Cô đi tìm ông ấy cũng vô dụng thôi, nếu ba cô quan tâm tới cô thì khi xưa đã không đón tôi về khi mẹ cô vừa mới qua đời, huống hồ, mọi việc ba cô đều biết cả.”
Tần Phi cắn chặt môi, máu tươi chảy vào miệng lúc nào không hay!
“Ba tôi cũng biết cả sao?”
“Đương nhiên rồi, ông ấy chả quan tâm con gái mình được gả cho ai, ông ấy chỉ quan tâm khi nào nhà họ Tần có thể vực dậy, ba cô bây giờ đang bận rộn chuẩn bị tham gia sàn chứng khoán, nếu cô không muốn bị mắng thì cứ đi đi.”
Tần Phi giận dữ bỏ đi!
Tần Nhược và Lâm Huệ Chi nhìn Tần Phi phận nộ bỏ đi ngược lại càng thêm vui vẻ, nét mặt hai mẹ con không giấu vẻ vui mừng.
Chỉ có điều nụ cười trên mặt Lâm Huệ Chi nhanh chóng biến mất.
“Nhược Nhược, nếu như con muốn giành lại Thiên Vũ vậy thì phải tranh thủ liền đi, nhỡ Tần Phi mang thai thì sao?”
Tần Nhược nghe vậy liền mỉm cười.
“Mẹ, mẹ yên tâm đi, cô ta có thai thì càng tốt!”
“Cái gì? Ngốc à! Nếu cô ta mang thai cốt nhục của nhà họ Mặc, chắc chắn sẽ không thể ly hôn, nhỡ sinh được con trai vậy thì càng nan giải, cho dù ly hôn, con gả qua bên đó…”
Tần Nhược thấy Lâm Huệ Chi lo lắng vội vàng ngắt lời.
“Mẹ yên tâm đi, con đã bố trí thím Trương lo liệu đồ ăn của Tần Phi rồi, mỗi lần Thiên Vũ tới, thím Trương sẽ nấu canh cho cô ta, trong canh có bài thuốc mà con kêu người kê đơn.”
Tần Nhược ghé vào tai Lâm Huệ Chi, “là thuốc tránh thai.”
Lâm Huệ Chi giật nảy mình.
“Tránh thai?”
“Không sai, nếu không tại sao đã hai năm mà cô ta vẫn không có thai? Đều là do đã uống hai năm thuốc tránh thai, cơ thể đã bị thuốc hủy hoại, cho dù có thai cũng sẽ xảy thai, thậm chí nếu cô ta phúc lớn mệnh lớn sinh con ra thì nói không chừng cũng dị tật, tới khi đó nhà họ Mặc sẽ càng căm ghét cô ta hơn.”
Nét mặt Tần Nhược lộ vẻ dữ dằn.
Lúc này Lâm Huệ Chi mới yên tâm.
“Như vậy là tốt nhất, có điều Nhược Nhược à, mẹ có một việc không hiểu, khi sửa sao con lại nghĩ tới việc đưa Tần Phi lên giường Thiên Vũ? Đi đường vòng như vậy có đáng không?”
--- Hết ---
Chương 4 :

Lúc trước, khi Tần Nhược nói kế hoạch của mình cho Lâm Huệ Chi, Lâm Huệ Chi cũng giật mình sợ hãi.
Dù sao thì bà ta cũng chứng kiến Tần Nhược và Mặc Thiên Vũ là thanh mai trúc mã từ nhỏ.
Nhắc tới việc này, Tần Nhược khẽ thở dài.
“Mẹ, có lẽ mẹ không biết, người mà Thiên Vũ yêu không phải là con mà là Tần Phi.”
Lâm Huệ Chi sững người, sau đó bật cười.
“Sao có thể như thế được? Con và Tần Phi đứng cạnh nhau, chỉ cần không bị mù sẽ nhất định chọn con? Huống hồ, mấy năm nay, Thiên Vũ cũng vẫn ở bên con, còn Tần Phi chắc chả trò chuyện được mấy câu.”
Tần Nhược lắc đầu.
“Con cũng tưởng rằng con hơn hẳn Tần Phi về mọi mặt, Thiên Vũ chắc chắn yêu con, những năm qua, anh ấy cũng đối xử với con rất tốt, mọi người đều cho rằng Thiên Vũ yêu con, nhưng…”
Tần Nhược lộ vẻ dữ dằn, cô ta nghiến răng nghiến lợi.
“Tất cả chỉ là giả dối!”
“Giả dối? Không thể nào!” Lâm Huệ chi vẫn không dám tin.
“Chính tai con nghe được, Thiên Vũ nói với Lâm Mặc Sinh, anh ấy nói ngay từ đầu đã yêu Tần Phi, anh ấy biết với tính khí và cách giáo dục của cha mình, ông tuyệt đối không thể để anh lãng phí thời gian và sức lực cho chuyện tình cảm, vì thế anh càng yêu ai, bác Mặc sẽ càng không để anh cưới người đó!”
Lâm Huệ Chi há hốc miệng, không nói được lời nào.
“Vì thế, Thiên Vũ mới sắp đặt cạm bẫy, anh ấy giả vờ yêu con, giả vờ cực kì yêu con, hai nhà Tần Mặc có hôn ước, nhà họ Mặc nhất định sẽ để anh ấy chọn con hoặc Tần Phi, anh ấy yêu con như vậy, bác Tần chắc chắn sẽ bắt anh ấy cưới Tần Phi!”
“Thiên Vũ trên thực tế là muốn cưới Tần Phi?”
Tần Nhược gật đầu, gương mặt nở nụ cười lạnh lùng nham hiểm.
“Vì thế con làm như không biết gì, đưa Tần Phi lên giường của Thiên Vũ, Thiên Vũ rất ghét những cô nàng thích giở thủ đoạn, tới khi đó anh ấy nhất định sẽ tưởng rằng Tần Phi làm vậy vì tiền, lúc đó anh ấy sẽ rất căm ghét Tần Phi!”
Lâm Huệ Chi thở phào.
“Cũng may con biết trước được kế hoạch của cậu ta, nếu không sẽ thiệt đủ đường.”
“Mẹ, mẹ yên tâm đi, vị trí thiếu phu nhân của nhà họ Mặc chỉ có thể là của con!”
Lâm Huệ Chi vỗ nhẹ lên tay Tần Nhược.
“Ừ, cũng chỉ có Nhược Nhược nhà ta mới xứng đáng với thân phận thiếu phu nhân nhà họ Mặc! Tới lúc đó Tần gia nhà ta sẽ khôi phục lại những huy hoàng trước đây, con cũng có thể trụ vững ở nhà họ Mặc!”
Hai mẹ con nhìn nhau mỉm cười.
Tần Phi ra khỏi nhà họ Tần, bước trên đường mà thấy người mình nhẽ bẫng.
Chỉ trong tích tắc, cô thậm chí không còn mẹ.
Người mẹ mà mình gọi suốt hai mất năm chẳng qua là nhân tình của ba ở bên ngoài, là tình địch của mẹ mình!
Tại sao vậy?
Tại sao ông trời lại tàn nhẫn như vậy?
Cô đã rất thê thảm rồi, tại sao lại còn hành hạ cô vậy chứ?
Tần Phi vốn định bắt taxi về nhà nhưng chợt nhận ra mình không còn tiền, đừng nói tới bắt taxi, tới mấy nghìn ngồi xe bus cũng không có!
Điện thoại vang lên.
Là Mặc Thiên Vũ gọi tới.
Vừa hay cô cũng định tìm anh thương lượng.
“Tần Phi! Cô hơi thật quá quắt! Dám cãi lời mẹ tôi? Cô tưởng mình là ai chứ?”
Tần Phi không dám phản bác, cũng không có tâm trạng phản bác.
“Mẹ lại tới giục đẻ, nói rất khó nghe, em chỉ phản bác mấy câu.”
“Mẹ là bề trên! Nói gì cô cũng nên nghe! Cũng may cô không có thai, nếu không một kẻ độc ác như cô, sinh con ra cũng độc ác y như cô vậy!”
Tần Phi đặt tay lên bụng mình một cách vô thức.
Độc ác…
Trong lòng người đàn ông mà cô yêu nhất, cô chính là một kẻ chẳng ra gì.
Tần Phi cố gắng nuốt giận.
“Thiên Vũ, tối nay anh về nhà đi, em có việc muốn nói với anh.”
Mặc Thiên Vũ ở đầu bên kia bỗng cười nhạt một tiếng.
“Có việc muốn nói với tôi? Hết tiền rồi chứ gì? Muốn ngủ với tôi? Hừm, cô từ bỏ ý định đó đi, tháng này tôi sẽ không tới đâu, tôi muốn xem cô có chết đói không!”
“Em có…”
“Tút tút tút…”
Điện thoại đã bị ngắt.
Tần Phi còn chưa nói hết, cô đau khổ nhắm chặt mắt lại.
Hai hàng nước mắt lăn dài trên gò má.
Cho dù anh ấy biết cô có thai thì đã sao chứ?
“Kẻ độc ác như cô, sinh con ra cũng độc ác y như cô vậy!”
Chắc anh ấy cũng sẽ mắng chửi con mình giống như mắng chửi mình?
Tần Phi lắc đầu.
Không, đây là con của cô, ai cũng có thể chà đạp lên cô nhưng tuyệt đối không được chà đạp con cô!
Hộp đêm Dạ Phồn Hoa.
Đây là một quán bar đặc biệt, nhân viên phục vụ trong bar mặc trang phục người hầu xinh đẹp, đeo mặt nạ động vật.
Có lẽ vì loại hình dịch vụ đặc biệt này mà việc kinh doanh của quán bar rất phát đạt, bây giờ mới là chín giờ, bên trong quán bar đã rất đông đúc.
Tần Phi mặc trang phục người hầu đen trắng bưng một chiếc khay len lỏi trong đám đông.
Mặc Thiên Vũ không cho cô đi làm, nhưng có lúc cô thực sự không còn tiền đành phải tới quán bar này làm công.
Cũng may ở quán bar này cần đeo mặt nạ để làm việc, sẽ không có ai nhận ra cô.
Cô cần tiền, rất cần tiền.
Nhìn thái độ của Mặc Thiên Vũ, đứa con trong bụng cô cũng không thể trông mong gì ở anh ta, nhà ngoại, không, cô đã không còn nhà ngoại nữa rồi.
Bị ép tới đường cùng, cô đành tới quán bar này.
“Em ơi, cho một ly rượu!” Một giọng nói say mèm vang lên.
Tần Phi lập tức bước tới.
“Tiên sinh, rượu của ngài đây!”
Ly rượu còn chưa kịp đặt lên bàn, một bàn tay béo ú túm chặt lấy cổ tay cô.
“Em gái, em có xinh không? Bỏ mặt nạ xuống anh xem nào!”
Tần Phi cố gắng vùng vẫy, người này túm rất chắc, cổ tay cô như thể sắp bị bẻ gãy.
“Tiên sinh, xin hãy tự trọng!”
“Ha ha! Anh không tự trọng đấy! Làm gì được anh?”
Người đàn ông tai to mặt lớn, uống say bí tỉ rút từ trong ví ra một xấp tiền đặt trên bàn.
“Cho anh nhìn một lát, chỗ này sẽ là của em!”
“Anh uống say rồi, cứ làm vậy tôi sẽ gọi bảo vệ đấy.”
“Em đừng có kiểu rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!” Gã đàn ông đứng bật dậy, một tay túm chặt cổ tay Tần Phi, một tay chỉ vào mặt Tần Phi.
“Buông tôi ra!” Tần Phi ra sức vùng vậy, nhưng căn bản không phải đối thủ của gã say rượu này.
“Tôi không buông đấy, làm gì được tôi?”
Tiếng ồn ào bên này lập tức thu hút sự chú ý của rất nhiều người.
Trong đám đông có một chàng trai tuấn tú, khí chất ấm áp bước tới.
“Anh trai, tới đây tiêu khiển là được rồi, hà tất phải nổi cáu với một nhân viên phục vụ? Nể mặt tôi lần này, có được không?”
“Mày là cái thá gì? Tại sao tao lại phải nể mặt mày?”
Tần Phi cũng nhận ra Lâm Mặc Sinh, vội quay mặt đi chỗ khác.
“Hay là thế này đi, tôi mời anh uống hai ly có được không, chi phí hôm nay của anh tôi bao tất!”
“Hôm nay ông đây chỉ muốn xem cô ta trông như thế nào? Tránh ra!”
Người đàn ông tai to mặt lớn nhân lúc Tần Phi không chú ý, giơ tay giật mặt nạ của cô ra!
Tần Phi lập tức lấy tay che mặt.
--- Hết ---
 
Last edited by a moderator:

Bình luận facebook

Top Bottom