♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,036
Reaction score
119
Points
223
Chương 16: Con lạnh quá
Tập đoàn Mặc Thị.
Mặc Thiên Vũ nhíu mày lật xem hết xấp tài liệu này tới xấp tài liệu khác trên tay, trên bàn vẫn còn rất nhiều bài báo, viết về hôn lễ của anh và Tần Nhược, bên trên còn có mấy cữ lớn rất bắt mắt: Hỗn lễ thế kỷ.
Cổ phiếu của tập đoàn Mặc Thị và tập đoàn Tần Thị cũng tăng mạnh trong mấy ngày nay.
Đây chính là mục đích của hôn nhân.
Mọi người đều rất coi trọng cuộc hôn nhân này.
Thư ký gõ cửa bước vào, tay ôm tài liệu.
“Mặc tổng, việc anh kêu tôi điều tra, tôi đã điều tra được một ít rồi.”
Mặc Thiên Vũ với tay, “Mang lại đây.”
Thư ký lập tức đặt tài liệu lên tay Mặc Thiên Vũ.
Mặc Thiên Vũ vừa định mở tài liệu ra xem thì ngoài cửa vọng tới một giọng nói dịu dàng.
“Thiên Vũ!”
Mặc Thiên Vũ nhíu mày, lập tức cất tài liệu vào trong ngăn kéo sau đó đứng dậy.
“Sao em tới đây?”
Mặc Thiên Vũ đưa mắt ra hiệu cho thư ký, thư ký lập tức rời khỏi phòng làm việc.
Tần Nhược mỉm cười tươi tắn bước vào.
“Em không làm phiền anh chứ?”
“Không.”
“Em đọc báo ngày hôm nay, nói anh nhận lời phỏng vấn, muốn cho em một hôn lễ thế kỷ?” Ánh mắt Tần Nhược ánh lên vẻ hào hứng, vui mừng.
“Em không thích sao?”
“Thích, đương nhiên là thích rồi!”
Tần Nhược vui mừng tới mức muốn nhảy lên!
Vốn tưởng rằng để Mặc Thiên Vũ đồng ý kết hôn sẽ phải tốn thêm chút công sức, không ngờ anh dứt khoát đồng ý lại còn nói sẽ cho mình một hôn lễ thế kỷ khi nhận lời phỏng vấn của báo giới.
“Nhưng, khi xưa chị em và anh kết hôn cũng không…”
Mặt Mặc Thiên Vũ lập tức biến sắc.
“Anh không muốn nhắc tới người đàn bà độc ác đó!”
Tần Nhược mừng thẩm.
“Được, chúng ta không nhắc nữa, chị em đã qua đời rồi, bất luận chị ấy làm sai việc gì chúng ta cũng không nhắc lại nữa.”
“Em tìm anh có việc gì?” Mặc Thiên Vũ hỏi.
“Hôm nay em cần đi chọn áo cưới, vì thời gian không kịp nên không thể đặt may, chỉ có thể chọn đồ may sẵn, em muốn nhờ anh tư vấn giúp em…”
Mặc Thiên Vũ ngồi trên ghế, đóng ngăn kéo lại, chỉ vào xấp tài liệu chất cao như núi trên bàn.
“Em hãy nhìn đống tài liệu này của anh.”
Tần Nhược bĩu môi.
“Nhưng áo cưới mặc để anh nhìn, nếu anh không giúp em chọn, nhỡ tới lúc đó anh không thích thì làm sao?”
“Em mặc gì anh cũng thích, anh cũng muốn để dành bất ngờ trong hôn lễ.”
“Vậy sao?”
Mặc Thiên Vũ gật đầu.
“Em hãy bảo mẹ em đi chọn cùng, chọn bộ đắt nhất, đẹp nhất, chọn bộ em thích nhất là được, không cần giúp anh tiết kiệm tiền.”
Mặc Thiên Vũ mỉm cười nháy mắt.
Tần Nhược hiểu ý mỉm cười.
“Thiên Vũ, anh đối xử với em thật tốt!”
Tần Nhược ôm cổ Mặc Thiên Vũ, ngồi lên đùi anh.
“Đây đều là những thứ em đáng có, mọi người đều nói đây là hôn lễ đến muộn, nếu đã đến muộn thì nên dành cho em những gì tốt nhất.”
“Được thôi, em đi chọn áo cưới, anh làm việc đi, nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng để kiệt sức.”
“Yên tâm đi, gần đây bận rộn đẩy nhanh tiến độ, nếu không chúng ta sẽ không thể đi hưởng tuần trăng mật được.”
“Hưởng tuần trăng mật?”
Tần Nhược vui mừng ra mặt.
“Đúng vậy, bây giờ em có thể suy nghĩ xem sẽ đi đâu, anh sẽ bố trí người mua vé đặt khách sạn, tới lúc đó có thể ở bên em lâu hơn!”
Tần Nhược vui như mở cờ trong bụng.
“Thiên Vũ, em yêu anh chết đi được!”
“Được rồi, mau đi đi, nếu không anh không làm xong việc, sao có thể đi cùng em!”
“Vâng, vậy em đi đây!” Tần Nhược vui vẻ hôn lên má Mặc Thiên Vũ, sau đó phấn khích rời đi.
Tần Nhược vừa đi khỏi, nụ cười trên mặt Mặc Thiên Vũ lập tức biến mất.
Anh ngồi trên ghế cảm thấy toàn thân khó chịu, đành phải vào phòng nghỉ ở phía sau phòng làm việc, một lát sau anh mới quay ra, trên người đã thay một bộ đồ khác, bộ đồ vừa mặc đã bị anh ném vào thùng rác.
Tần Nhược rời khỏi tập đoàn Mặc Thị liền đi tới tiệm áo cưới.
Những bộ váy cưới được khoác lên người ma nơ canh, dưới ánh đèn màu vàng ấm áp chiếu rọi trông giống như một thế giới huyền ảo.
Trên thế gian này có lẽ không có người con gái nào không thích váy cưới cả.
Lâm Huệ Chi nét mặt vẫn tiều tụy, trước ngực có đeo một miếng ngọc phật rất to, do Tần Nhược xin ở chùa cho bà ta, nghe nói đã mời đạo sĩ khai quang.
Gần đây bận rộn hôn lễ của Tần Nhược khiến bà tạm thời quên đi cái chết của Tần Phi, nhưng cũng vẫn hao tâm tốn sức.
Khi xưa Tần Phi kết hôn, hầu hết mọi chuyện bà đều giao cho người giúp việc đi làm, còn hôn lễ của Tần Nhược, bà tận tâm tận lực, khi bận rộn mới biết kết hôn thật phiền phức!
Hơn nữa Tần Nhược lại là người vô cùng kén chọn.
“Mẹ, mẹ thấy bộ này thế nào?”
“Tần tiểu thư thật có mắt nhìn đồ, bộ váy cưới này là bảo vật của tiệm chúng tôi, là bộ váy cưới đẹp nhất, đắt nhất!” Nhân viên hướng dẫn lập tức nói.
“Con thích là được!”
Lâm Huệ Chi đáp một câu.
“Vậy thì lấy bộ này.”
Tần Nhược mặc thử, thấy rất hợp nên quyết định lấy bộ này.
Trên đường về, Lâm Huệ Chi không hề nói lời nào.
“Mẹ, tình thần của mẹ không được tốt cho lắm, gần đây vẫn gặp ác mộng sao?” Tần Nhược ngồi bên cạnh Lâm Huệ Chi.
“Ít gặp ác mộng rồi, thi thoảng vẫn nằm mơ thấy cô ta.”
Tần Nhược chỉ vào miếng ngọc phật trước ngực Lâm Huệ Chi, “Mẹ, buổi tối mẹ hãy niệm vài câu a di đà phật với miếng ngọc phật này là được, đừng thần hồn nát thần tính!”
Lâm Huệ Chi gật đầu.
Nói tới đây, Tần Nhược lại thở dài.
“Sao thế Nhược Nhược, thở dài gì vậy?”
“Bây giờ con cũng đang rất lo lắng.”
“Thiên Vũ đối xử với con không tốt sao?”
“Không phải không tốt, là quá tốt! Mẹ, anh ấy nói sẽ cho con một hôn lễ thế kỷ, còn nói sẽ dẫn con đi hưởng tuần trăng mật, chỉ vì anh ấy đối xử với con quá tốt nên con cứ cảm thấy không chân thực lắm!”
Lâm Huệ Chi vỗ đầu Tần Nhược.
“Con gái ngốc à, con có phúc mà không biết hưởng? Cậu ta đối xử tốt với con chẳng phải rất tốt sao?”
“Nhưng thời gian trước anh ấy vẫn còn rất thờ ơ với con, gần đây đột nhiên đối xử với con rất tốt, khiến con cứ cảm thấy… không chân thực.”
Tần Nhược vẫn chưa hoàn toàn mất hết lí trí.
“Con gái ngốc, thời gian trước là Tần Phi mới chết, dù sao thì cậu ta và Tần Phi cũng có hai năm vợ chồng, giờ cô ta đột nhiên qua đời, ít nhiều cũng có chút nhớ nhung, hiện tại các con sắp kết hôn rồi, thời gian lâu dần, cậu ta đương nhiên cũng sẽ quên đi Tần Phi, chuyển tình cảm sang con.”
“Mẹ, mẹ nói cũng đúng, có lẽ con suy nghĩ quá nhiều?”
“Con đấy, mau gả vào nhà họ Mặc rồi, mau sinh cho nhà họ một đứa con trai, như vậy quan hệ giữa con và Thiên Vũ sẽ càng vững chắc.”
Tần Nhược gật đầu.
Hôn lễ thế kỷ sắp tới.
Tối nay, Lâm Huệ Chi một mình ngủ ở phòng ngủ, vì buổi tối đi xã giao nên Tần Trung uống hơi nhiều, ngủ tại khách sạn không về nhà.
“Mẹ, nước lạnh quá, con lạnh quá… Mẹ ôm con có được không?”
Lâm Huệ Chi giật mình tỉnh giấc, hoảng hốt nhìn căn phòng trống trơn.
Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh.
“Mẹ, con lạnh quá, mẹ ôm con có được không?”
“Đừng lại đây!” Lâm Huệ Chi lập tức túm lấy miếng ngọc phật trước ngực, miệng lẩm bẩm.
“Mẹ, mai Nhược Nhược kết hôn rồi, mọi người đều rất vui vẻ… Nhưng các người có biết không? Con một mình cô đơn quá, đau khổ quá…”
“Không liên quan gì tới tôi! Không liên quan gì tới tôi! Cô chết rồi còn về đây làm gì?”
“Con phải tham dự hôn lễ của Nhược Nhược, một mình con cô đơn lắm, mai là hôn lễ của Nhược Nhược, con cũng tới góp vui, có được không mẹ…”
--- Hết ----
 
Last edited by a moderator:

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,036
Reaction score
119
Points
223
Chương 17: Cô ta muốn tham dự hôn lễ của con
Ba giờ sáng, mọi người trong nhà họ Tần đều nghe thấy những tiếng kêu thét thất thanh, lũ lượt kéo tới xem.
Tần Nhược vốn đang đắp mặt nạ ban đêm, chuẩn bị ngủ thật ngon giấc nhưng cũng bị âm thanh ồn ào bên ngoài làm phiền, cô ta đành phải đứng dậy ra xem.
Người giúp việc đứng trước cửa phòng Lâm Huệ Chi chỉ trỏ bàn tán.
“Lẽ nào là đại tiểu thư trở về?”
“Mấy hôm nay phu nhân cứ nói cái gì mà đừng tìm tôi.”
“Mọi người nói xem, có khi nào cái chết của đại tiểu thư có liên quan tới phu nhân không?”
Người giúp việc rôm rả bàn tán.
“Có chuyện gì vậy?” Tần Nhược ngáp dài.
“Nhị tiểu thư, phu nhân cứ gào thét trong phòng, nói gì mà không phải tôi, đừng tìm tôi, là tôi có lỗi với cô, sẽ đốt thêm tiền vàng cho cô…”
Người giúp việc ai cũng sợ hãi không dám vào phòng.
“Nhị tiểu thư, có khi nào là đại tiểu thư về không?”
“Ăn nói linh tinh!” Tần Nhược quở trách, “Tôi không bao giờ tin chuyện ma quỷ! Đi ngủ hết đi! Việc này không ai được nói xằng nói bậy!”
“Vâng!”
Người giúp việc lập tức tản đi hết.
Tần Nhược đẩy cửa phòng bước vào, bật đèn lên, thấy Lâm Huệ Chi đang co rúm trên giường, run như cầy sấy, miệng không ngừng lẩm bẩm.
“Mẹ!”
Lâm Huệ Chi lập tức kêu lên thất thanh!
“Không phải tôi! Không phải tôi! Không phải tôi!”
“Là con, Nhược Nhược!”
Lâm Huệ Chi ngẩng đầu nhìn Tần Nhược, túm chặt lấy cô ta.
“Nhược Nhược, cô ta về rồi, cô ta thật sự về rồi!”
“Mẹ, mẹ đừng thần hồn nát thần tính nữa, thế gian này làm gì có ma quỷ!”
“Không phải, Nhược Nhược, nghe mẹ nói, cô ta về thật rồi, cô ta nói nước sông rất lạnh, một mình cô ta rất cô đơn, còn nói sẽ tham gia hôn lễ của con! Nhược Nhược, mau hủy bỏ hôn lễ ngày mai có được không?”
Tần Nhược có chút bực bội, ngay từ đầu cứ ngỡ xin miếng ngọc phật cho Lâm Huệ Chi làm được, không ngờ tình hình của Lâm Huệ Chi lại càng nghiêm trọng.
“Mẹ, thiệp mời đã gửi đi hết rồi, sao có thể hủy bỏ được? Mẹ đừng tự hù dọa chính mình nữa được không? Đâu phải mẹ đẩy Tần Phi xuống sông, mẹ sợ gì?”
Lâm Huệ Chi liền bình tĩnh trở lại.
“Đúng vậy, không phải mẹ đẩy cô ta, cô ta nên đi tìm người đẩy mình!”
“Được rồi, mai con kết hôn, ngày vui mẹ cũng nên vui vẻ một chút, có được không? Con biết gần đây mẹ bận rộn lo việc hôn lễ, người không được khỏe, đợi hôn lễ kết thúc, mẹ hãy nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.”
Tần Nhược đắp chăn cho Lâm Huệ Chi.
Lâm Huệ Chi vẫn giữ chặt lấy ta cô ta.
“Nhược Nhược, hôm nay con ngủ cùng mẹ có được không?”
Tần Nhược thở dài, “Được thôi, hôm nay con ngủ cùng mẹ.”
Lúc này Lâm Huệ Chi mới yên tâm.
Ngày hôm sau, hôn lễ chính thức bắt đầu.
Hôn lễ thế kỷ mà mọi người mong đợi cuối cùng cũng diễn ra trong sự kỳ vọng của mọi người.
Nhà họ Mặc đặc biệt mời các cơ quan truyền thông báo chí đưa tin về toàn bộ quá trình hôn lễ, còn có một đơn vị truyền thông dùng hình thức truyền hình trực tiếp để phát sóng hôn lễ thế kỷ này.
Ban ngày là phần đón dâu, bên nhà chú rể có người tới nhà họ Tần gây sự góp vui, bạn thân của Tần Nhược cũng không hề nể nang, ra sức làm khó dễ người nhà chú rể.
Trên dưới nhà họ Tần đều vô cùng náo nhiệt, chỉ có Lâm Huệ Chi là tinh thần không được tốt.
Tới Lâm Trung cũng nhận ra điều đó, liền kéo Lâm Huệ Chi sang một bên.
“Hôm nay em sao vậy? Khách khứa rất đông, đều là những nhân vật tầm cỡ, đừng để thất lễ.” Tần Trung dặn dò.
“Hôm qua… em mất ngủ, tinh thần không được tỉnh táo lắm.”
“Biết rõ hôm nay có việc lớn, sao không đi ngủ sớm.”
Lâm Huệ Chi không biết phải làm sao.
“Ông xã, em máy mắt liên tục, anh nói xem hôm nay có xảy ra chuyện gì không?”
“Xảy ra chuyện gì được chứ? Em đừng nói linh tinh! Hôm nay là hôn lễ của Nhược Nhược, phải vui vẻ mới đúng! Đón dâu xong, hãy đi ngủ một lát, tối mới là thời khắc quan trọng!”
“Vâng.”
Lâm Huệ Chi cúi đầu.
Mặc dù tối qua có Tần Nhược ở bên, bà ta cũng ngủ được một lát, nhưng bóng dáng Tần Phi cứ luẩn quất trong đầu không tài nào xua đi được.
Bà ta có cảm giác hễ mình nhắm mắt lại là Tần Phi sẽ tới bóp cổ mình! Vì thế, buổi chiều vốn dĩ có thể đi ngủ nhưng bà ta vẫn không dám ngủ.
Hôn lễ chính thức diễn ra vào buổi tối.
Cả lễ đường được bố trí như trong mơ, giống như bước vào thế giới cổ tích, quan khách không khỏi tấm tắc khen ngợi hôn lễ thế kỷ này.
Tám giờ tám phút, hôn lễ chuẩn bị bắt đầu.
Trong tiếng nhạc của hỗn lễ, Tần Nhược mặc váy cưới trắng tinh khôi chậm rãi bước vào.
Đó là một chiếc váy cưới đuôi dài yêu kiều, thướt tha, càng làm tôn lên vóc dáng của Tần Nhược, giống như một nàng công chúa được người người sùng bái.
Mặc Thiên Vũ mặc một bộ comple màu đen với cà vạt màu đỏ cũng rất phong độ.
Người dẫn chương trình cao giọng nói.
“Chủ rể, cô dâu của anh đã đứng trước mặt anh, bây giờ anh có thể ôm bó hoa tươi trong tay đi đón cô ấy! Đi đi, đi về phía cô dâu của mình, cũng là đi về phía hạnh phúc của mình!”
Cả lễ đường vang dội tiếng vỗ tay.
Mặc Thiên Vũ tay ôm hoa đi về phía Tần Nhược.
Khoảnh khắc đó, trái tim Tần Nhược vô cùng xốn xang.
Cuối cùng giây phút này cũng đã tới, thời khắc trong mơ của cô cuối cùng đã tới!
Giấc mơ của cô cuối cùng đã trở thành hiện thực.
Mặc Thiên Vũ bước tới trước mặt Tần Nhược, đỡ bó hoa trên tay lên trước mặt cô.
“Em có đồng ý cưới anh không?”
Gương mặt Tần Nhược ửng hồng, đón nhận bó hoa.
“Em đồng ý.”
Bên dưới, mọi người vỗ tay nhưng sóng dậy.
Khoảnh khắc đó, Lâm Huệ Chi xúc động rơi lệ, con gái của bà ta cuối cùng cũng đi lấy chồng.
Tần Trung cũng vô cùng cảm khái, lần trước khi Tần Phi kết hôn không hề có cảm giác này.
Tần Nhược ôm lấy cánh tay Mặc Thiên Vũ, hai người chậm rãi bước lên sân khấu.
Phía sau lưng có hai thiên thần nhỏ giúp Tần Nhược nâng đuôi váy, phía trước có hai thiên thần nhỏ đang rắc cánh hoa tươi.
Rất nhiều người đều dùng điện thoại để ghi lại thời khắc hạnh phúc này.
Tần Nhược bước đi rất chậm, cô ta thích cảm giác được mọi người ngưỡng mộ này.
Giống như thế cô ta là trung tâm của thế giới.
Lâm Huệ Chi ngồi ở hàng ghế phía trước, đột nhiên có cảm giác màn hình lớn trên sân khấu có gì đó lướt qua, bà ta giật nảy mình, nhanh chóng nhìn kĩ lại nhưng không hề thấy gì.
Tim bà ta đập thình thịch.
“Ông xã, vừa rồi anh có thấy thứ gì đó bay ngang qua không?”
“Không, em đừng đa nghi như vậy!” Tần Trung quở trách, hôm nay Lâm Huệ Chi không bình thường cho lắm.
“Vừa nãy hình như em…”
“Đây là hôn lễ của Nhược Nhược! Em có thể bình thường được không?” Tần Trung hoàn toàn không để tâm tới Lâm Huệ Chi nữa.
Lâm Huệ Chi cầm chắc miếng ngọc phật trước mặt, ánh mắt bắt đầu đảo tới đảo lui, đột nhiên bà ta nhìn thấy phía sau sân khấu có một bóng người màu trắng bay qua!
“A di đà phật! A di đà phật!” Lâm Huệ Chi lẩm bẩm.
Lễ đường rất đông người, chắc chắn không thể xảy ra chuyện gì được.
Tần Phi đã chết rồi!
Lâm Huệ Chi tự nhắc nhở mình.
Tần Nhược và Mặc Thiên Vũ sắp bước lên sân khấu.
“A…”
--- Hết ---
 
Last edited by a moderator:

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,036
Reaction score
119
Points
223
Chương 18: Thật ám quẻ
Tần Nhược và Mặc Thiên Vũ tới gần sân khấu thì dừng bước!
Mọi người đều nhìn thấy rất rõ ràng! Trên màn hình lớn vốn đang phát ảnh cưới của Tần Nhược và Mặc Thiên Vũ, lúc này bỗng xuất hiện…
Tần Phi!
Đó là một tấm hình toàn thân của Tần Phi, trên hình cô mặc một bộ đồ trắng, gương mặt nhợt nhạt, tóc buông xuống, ánh mắt nhìn chằm chặp về phía trước!
Tần Nhược tròn mắt nhìn màn hình, Mặc Thiên Vũ nhíu chặt mày.
Lâm Huệ Chi sợ vỡ mật, túm chặt lấy cánh tay của Tần Trung, toàn thân run rẩy.
Mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao.
“Chuyện gì vậy? Tại sao màn hình lại là Tần Phi?”
“Đúng vậy? Chả phải cô ta chết rồi sao? Thật ám quẻ!”
“Lẽ nào là ma?”
“Tôi cũng nghe loáng thoáng, hình như không phải Tần Phi tự sát.”
Lâm Huệ Chi nghe người xung quanh bàn luận, trong lòng càng sợ hãi.
“Cô ta tới rồi, cô ta tới rồi…”
Lâm Huệ Chi lẩm bẩm.
“Mau đổi hình!” Tần Nhược quát lên, lập tức có nhân viên chạy vào phòng nghiệp vụ.
Mọi thứ trên sân khấu đều được điều khiển ở trong phòng nghiệp vụ.
Khi mọi người tưởng rằng đây chẳng qua là sự cố nghiệp vụ, phát nhầm hình ảnh của Tần Phi thì bất ngờ tấm hình lên tiếng!
“Lạnh quá… nước lạnh quá…”
“A…”
Trong lễ đường bỗng vang lên tiếng kêu thất thanh, tiếp theo đó Lâm Huệ Chi ngã sõng soài từ trên ghế xuống.
Mọi người đều nhìn về phía bà ta.
Hình ảnh trên màn hình cử động!
Cử động!
“Không phải tôi, không phải tôi, không phải tôi! Tần Phi, cô đừng tới tìm tôi!”
Lâm Huệ Chi kinh hãi nấp xuống dưới ghế không chui ra.
Mọi người tại lễ đường không biết đang xảy ra chuyện gì, đều râm ran bàn tán.
“Còn không mau tắt màn hình đi cho tôi!” Tần Nhược không thể tiếp tục giữ hình tượng, giận dữ quát nhân viên.
“Mẹ, con tới rồi… Con lạnh quá, mẹ ôm con đi…”
“Không, không!”
Lời nói giống hệt tối qua, Lâm Huệ Chi sợ vỡ mật.
“Tần Phi! Hãy tha cho tôi! Tôi có lỗi với cô, tôi có lỗi với cô!”
Lâm Huệ Chi bất ngờ quỳ sụp xuống, vái lạy về phía màn hình,thậm chí bắt đầu dập đầu.
“Mẹ, mẹ đang làm gì vậy? Mau đứng lên! Những thứ này đều là giả!” Tần Nhược vốn định chạy tới chỗ bà ta nhưng áo cưới quá lớn, đi lại không tiện, chỉ có thể đứng tại chỗ.
“Nhược Nhược, mẹ nói với con rồi, cô ta bảo cô ta sẽ tới tham dự hôn lễ của con, con cứ không nghe, nhìn xem, cô ta tới thật rồi! Cô ta tới rồi! Cô ta tới báo thù!”
“Mẹ, mẹ đừng nói linh tinh nữa! Ở đây đông người! Tần Phi đã chết rồi.”
Tần Nhược thực sự rất lo lắng Lâm Huệ Chi khai hết mọi chuyện.
“Mẹ…” Giọng nói lạnh lẽo lại vang lên.
“Mẹ, nước lạnh lắm, lạnh lắm, mẹ tới bầu bạn cùng con được không?”
“Đừng giết tôi! Tần Phi, tôi có lỗi với cô! Tôi không nên hại cô! Tần Phi! Xin cô hãy tha cho tôi!”
Lâm Huệ Chi một mực dập đầu xuống đất!
Nghe những điều Lâm Huệ Chi nói, Tần Trung cũng sững sờ, ông túm lấy áo của bà tà, “Em nói gì vậy?”
“Ông xã, Tần Phi là con gái của anh, anh hãy cầu xin cô ta tha cho em có được không? Em không nên hãm hại cô ta! Hãy bảo cô ta tha cho em có được không?”
“Em nói Phi Phi là do em hãm hại?”
Tần Trung giận dữ gầm lên.
“Ba! Mẹ điên rồi, lời mẹ nói không thể tin, giờ mẹ đang nói linh tinh, mau đưa mẹ tới bệnh viện!”
Tần Nhược cũng có chút hoảng sợ.
Không, cô ta nhất định phải ngăn cản mọi thứ.
“Mẹ, con của con… con của con còn nhỏ như vậy, nó cũng chết rồi, nó nói nó chết thảm quá, việc này mẹ biết không?”
Giọng nói giống như vọng tới từ địa ngục, liên tục phát ra từ trong loa.
“Tôi biết, tôi biết! Là Nhược Nhược cho cô uống thuốc tránh thai, vì thế đứa bé đó mới bị sảy! Nhưng ai bảo cô cướp chồng của Nhược Nhược! Không, không phải Nhược Nhược, là tôi, đều là do tôi làm cả!”
Lâm Huê Chi quỳ dưới đất run lẩy bẩy.
“Làm con cướp chồng của cô ta sao? Thực sự là con sao? Mẹ có nhớ nhầm không?”
“Không, không phải là cô, là Nhược Nhược, là Nhược Nhược chuốc thuốc mê cho Thiên Vũ, cũng chuốc thuốc mê cho cô, cố ý để hai người lên giường với nhau, đều là Nhược Nhược, xin cô hãy tha cho Nhược Nhược!”
“Đừng nói nữa!” Tần Nhược thét lên.
Những lời này mọi người đều nghe thấy, ai lấy cũng sững sờ.
Thì ra là Nhược Nhược chuốc thuốc mê cho Mặc Thiên Vũ, sau đó đưa Tần Phi lên giường của anh ta!
Tần Nhược cho chị gái của mình uống thuốc tránh thai, hại chết đứa con trong bụng của chị gái mình.
Thậm chí cái chết của Tần Phi cũng là bị hại!
Một loạt chân tướng sự việc này khiến mọi người kinh ngạc không nói lên lời!
Tần Trung túm lấy áo Lâm Huệ Chi, kéo bà ta lên khỏi mặt đất.
“Là cô làm mọi việc sao? Là cô hại chết Phi Phi có phải không?”
“Ông xã, cầu xin anh hãy cứu em, người đẩy Phi Phi xuống sông không phải là em, oan có đầu nợ có chủ, hãy bảo Phi Phi đi tìm người ta, tha cho em lần này, em nhất định sẽ đốt cho cô ta rất nhiều tiền vàng!”
Lâm Huệ Chi vừa khóc vừa cầu xin.
“Sao cô có thể độc ác tới vậy?”
Tần Trung sắp bị người đàn bà trước mắt làm cho tức chết, mặc dù ông tham của nhưng cũng không đế nỗi muốn lấy đi mạng sống của con gái mình!
Mặc Thiên Vũ đứng bên cạnh nhìn người nhà họ Tần giống như đang xem một màn kịch hay.
Mặc Thần và Vu Tử Lan cũng vô cùng kinh ngạc, hôn lễ đang diễn ra không ngờ lại xảy ra chuyện thế này.
Mọi người đều bắt đầu chỉ chỏ Lâm Huệ Chi và Tần Nhược.
“Không! Đây không phải sự thật! Đây là một màn kịch! Là lừa đảo! Có người đang cố tình làm vậy!”
Tần Nhược đứng trên sân khấu, do váy cưới và giày cao gót rất vướng víu, dường như cô ta không thể di chuyển, chỉ có thể đứng trên đó, đưa mắt nhìn xuống dưới.
“Ba, mẹ bị điên rồi, mẹ đang nói linh tinh, ba đừng tin lời mẹ nói, mau đưa mẹ tới bệnh viện, hôn lễ tiếp tục!”
Tần Nhược cảm thấy mình sắp sửa không đứng vững được nữa.
Tần Trung nhìn con gái mình ở trên sân khấu, lại nhìn Lâm Huệ Chi, cứ có cảm giác hay ngày nay người đàn bà này có gì đó không ổn.
Lẽ nào đúng là cô ta đã bị điên, đang nói nói linh.
Nhưng, tại sao ông lại có cảm giác rất chân thực?
“Mẹ… Con lạnh quá… Con ôm con tới tìm mẹ đây, mẹ lại đây cùng chúng con có được không?” Giọng nói tiếp tục vang lên.
Lâm Huệ Chi kêu lên thất thanh.
“Đừng giả ma giả quỷ nữa! Cô là người hay ma, mau ra đây cho tôi!” Tần Nhược nhìn xung quanh thét lên.
“Được thôi, vậy tôi ra đây.”
Trên màn hình lớn, hình ảnh của Tần Phi dừng lại.
Tần Phi mặc một bộ đồ trắng từ từ bước ra từ hậu trường, đứng trên sân khấu.
Tần Nhược trợn tròn mắt, sửng sốt nhìn Tần Phi.
Lâm Huệ Chi nhìn thấy Tần Phi, mắt trợn lên, lập tức ngất xỉu!
Mặc Thiên Vũ nhìn thấy Tần Phi, vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
--- Hết ---
 
Last edited by a moderator:

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,036
Reaction score
119
Points
223
Chương 19: Hãy đưa ra bằng chứng
Mọi người vội vàng khiêng Lâm Huệ Chi ra ngoài, đưa tới bệnh viện.
Sự việc diễn ra ở hiện trường hôn lễ vẫn tiếp diễn.
“Cô là người hay là ma?” Tần Nhược chỉ vào Tần Phi nói.
“Cô nói xem?”
Tần Phi mỉm cười.
“Cô… tất cả những điều này đều là do cô giở trò! Cô là một ả đàn bà bỉ ổi!”
“Tôi bỉ ổi? Sao có thể bằng cô được! Em gái yêu quý của tôi!”
Tần Phi cười nhạt.
Tần Phi đột nhiên bước tới giữa sân khấu, đưa mắt nhìn xung quanh.
“Hai năm trước, mọi người đều nói nhà họ Tần phá sản, tôi không còn chỗ dựa, phải dựa vào thủ đoạn bỉ ổi để cướp chồng chưa cưới của em gái mình, mọi người đều nói tôi là ả điếm thủ đoạn, nhưng tất cả những việc này đều là âm mưu của người được tôn là thánh nữ!”
Tần Phi chỉ tay.
“Là cô ta chuốc thuốc mê cho tôi, khiến tôi và Mặc Thiên Vũ nảy sinh quan hệ, lại ép nhà họ Mặc phải cưới tôi, cũng chỉ là cô ta đã bỏ thuốc tránh thai vào thức ăn của tôi, hủy hoại cơ thể tôi, khiến hai năm tôi không thể có thai, thậm chí khiến tôi bị sảy thai, con của tôi mới chỉ sáu tuần tuổi…”
Tần Phi nói tới đây, hai mắt đẫm lệ, giọng nói nghẹn ngào.
“Cũng chỉ là cô ta, khi công ty nhà họ Tần chuẩn bị tham gia sàn chứng khoán, tôi đòi cổ phần thuộc về mình, cô ta bề ngoài đồng ý nhưng ngấm ngầm ra tay giết tôi, đẩy tôi xuống sông!”
Tần Nhược lập tức lắc đầu, “Không phải, không phải như vậy!”
“Mọi người đều thấy đó! Lâm Huệ Chi ban nãy cũng nói vậy! Mọi người đều có thể làm chứng!”
Bên dưới mọi người tiếp tục bàn tán xôn xao.
“Thật độc ác!”
“Hai mẹ con đều xấu xa!”
“Chả trách Lâm Huệ Chi sợ hãi tới vậy!”

“Không phải! Không phải vậy! Mẹ tôi bị điên rồi, lời bà nói sao có thể tin được?”
Tần Nhược nhanh chóng đứng vững, khiến mình bình tĩnh trở lại.
“Mấy ngày nay mẹ tôi bận rộn lo liệu hôn lễ cho tôi nên đã quá mệt mỏi, hơn nữa thời gian trước cái chết của Tần Phi là một cú đả kích rất lớn đối với bà, vì thế mới bị bệnh như vậy, lời bà nói không thể tin được!”
Tần Nhược hít thở thật sâu, “Còn cô! Cô giả vờ chết!”
“Tần Nhược! Tới nước này rồi mà cô vẫn còn nói ra được những lời như thế, rốt cuộc trái tim cô độc địa tới nhường nào?”
Tần Nhược giành lấy micro từ tay người dẫn chương trình vẫn đang sửng sốt.
“Mọi người đừng tin lời người đàn bà này! Cô ta giả chết! Cô ta đã hủy hoại hôn lễ của tôi một lần, bây giờ cô ta lại muốn hủy hoại thêm lần nữa! Tôi mới là người bị hại! Cô ta làm mẹ tôi phát điên, bây giờ lại tới hại tôi! Cô ta là một người đàn bà ác độc!”
Tần Phi thầm thở dài.
“Tần Nhược, tôi ác độc?” Tần Phi gượng cười, cô ta còn định vùng vẫy tới lúc nào?
“Đúng vậy, cô ác độc! Cô ác độc tới mức kiểm tra biết được mình mang thai con gái liền đi phá thai! Bây giờ lại đổ vạ tôi cho cô uống thuốc tránh thai! Các vị, chính là cô ta, cô ta biết mình sinh con gái sẽ không thể đòi tài sản của nhà họ Mặc, vì thế đã đi phá thai! Kết quả Thiên Vũ biết được, bây giờ ngược lại lại vu khống cho tôi! Cô ta đang vu khống!”
Mọi người bên dưới đều không hiểu gì!
“Tôi có bằng chứng! Bác sỹ Trương của bệnh viện phụ sản chính là bằng chứng của tôi! Tần Phi, cô nói nhiều vậy, cô có bằng chứng không? Nhân chứng, vật chứng đâu, cô có không?”
Tần Nhược hùng hổ hăm dọa.
“Tôi…”
Tần Phi không biết nói sao.
Nếu như cô có thể tìm ra bằng chứng thì đã không phải dùng tới chiêu dọa ma này, chính vì trong tay không có chứng cứ nên cô mới phải đưa ra hạ sách này.
Mặc dù thím Trương có thể làm nhân chứng, nhưng nghĩ tới hoàn cảnh gia đình thím Trương rất khó khăn, nếu như vì việc này mà bị báo thù, cô thực sự không nhẫn tâm, vì thế cô không đi tìm thím Trương.
“Đúng thế, Tần Phi, nói có sách mách có chứng! Cô có bằng chứng khiến mọi người tin mình không?” Bên dưới bỗng có người lên tiếng chất vấn.
“Những lời Lâm Huệ Chi nói ban nãy đều là bằng chứng!” Tần Phi phản bác.
Tần Nhược mỉm cười.
“Tôi đã nói mẹ tôi bị điên mà, lời mẹ tôi nói không tính, huống hồ mẹ tôi bị cô dọa nạt!”
“Không làm việc khuất tất thì đâu phải sợ, nếu các người không làm việc gì có lỗi với tôi thì bà ta đâu thể nào sợ hãi như vậy?”
Tần Phi giận dữ chỉ trích.
Tần Nhược như thể hoàn toàn bình tĩnh.
“Những người lớn tuổi như mẹ tôi đều tin chuyện ma quỷ, gần đây vì bận rộn liên tục, tinh thần mệt mỏi, cô giả ma giả quỷ hù dọa mẹ tôi, đương nhiên mẹ tôi sẽ nói linh tinh, bây giờ mẹ tôi bị cô dọa ngất xỉu, tôi nghĩ cô cũng phải chịu trách nhiệm!”
“Cô…”
“Không có chứng cứ thì đừng ăn nói linh tinh!”
“Đúng vậy, đúng vậy! Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn giả ma giả quỷ!”
Mọi người bắt đầu ủng hộ Tần Nhược.
Ai bảo trước giờ Tần Nhược đã xây dựng hình tượng vô cùng hoàn mỹ trong mắt mọi người? Mọi người nhất thời không thể tin được Tần Nhược lại là một ác phụ lòng dạ hiểm độc.
Tần Nhược nghe thấy những lời ủng hộ của mọi người, càng thêm an tâm.
“Tần Phi, cô nói tôi chuốc thuốc mê cho cô để cô lên giường với Thiên Vũ, vậy tôi hỏi cô, tôi và Thiên Vũ là thanh mai trúc mã, tôi yêu Thiên Vũ như vậy, giữ mình vì anh ấy, thậm chí hai người kết hôn hai năm rồi tôi cũng không hề yêu ai khác, tại sao tôi lại để hai người đến với nhau chứ?”
Nghe xong câu hỏi này, Tần Phi lùi lại một bước.
“Đúng vậy, Tần Nhược tiểu thư sao có thể đẩy người đàn ông mình yêu cho cô được chứ? Cô ấy đâu có ngốc vậy?”
“Tần Phi, xin cô nếu có nói dối thì cũng nói cho bài bản một chút! Người đàn bà như cô đúng là độc ác tột độ!”
“Chưa bao giờ thấy người đàn bà nào như thế này! Nên bắt cô ta lại!”
Người bên dưới liên tục lên tiếng ủng hộ Tần Nhược.
“Còn nữa, tôi hỏi cô, tại sao cô lại giả chết? Rốt cuộc cô có mục đích gì?”
Tần Phi kinh hoàng nhìn Tần Nhược, đúng vậy, cô phải trả lời câu hỏi này ra sao?”
Cô thoát chết, tỉ mỉ lên kế hoạch toàn bộ, nhưng mọi việc không diễn ra như kế hoạch, phải làm sao đây?
Bây giờ phải làm sao đây?
“Chính là cô đã hại tôi! Năm đó chính là cô chuốc thuốc mê cho tôi! Thuốc tránh thai là cô bỏ vào thức ăn, cũng là cô muốn giết tôi! Cô dám làm mà không dám thừa nhận sao?” Tần Phi phẫn nộ chỉ tay về phía Tần Nhược.
“Những việc tôi làm tôi dám thừa nhận, những việc không phải tôi làm sao tôi phải thừa nhận?” Giọng nói của Tần Nhược vô cùng kiên định.
“Cô có dám thề độc không?”
“Việc này có gì mà không dám chứ? Nếu như tôi làm những việc này vậy thì tôi sẽ bị sét đánh, không được chết tử tế! Uống nước chết sặc, ăn cơm chết nghẹn, ra đường bị xe đâm chết! Được rồi chứ?”
Tần Nhược mỉm cười gian xảo.
Chỉ là thề mà thôi, dù sao cô cũng không tin những điều này.
“Cô…”
“Không nói được nữa rồi phải không? Được, vậy tôi xin tiếp tục nói cho mọi người hay, tại sao cô ta lại giả chết, vì Thiên Vũ ly hôn với cô ta, cô ta không lấy được một xu nào cả, thế nên mới tới nhà tôi đòi cổ phần của nhà họ Tần, bây giờ lại cố tình xuất hiện đổ mọi tội lên đầu tôi, chiếm hết tài sản nhà họ Tần! Người đàn bà này chỉ quan tâm tới tiền mà thôi.”
Tần Nhược vừa dứt lời, xung quanh lập tức vang lên tiếng chửi rủa Tần Phi.
Mặc Thiên Vũ từ từ bước tới, đến bên Tần Nhược.
Tần Nhược suýt chút nữa đã quên mất Mặc Thiên Vũ, cô ta e ấp đứng cạnh anh.
“Thiên Vũ, anh nhất định không được tin lời người đàn bà này! Anh phải tin em, em yêu anh.”
--- Hết ---
 
Last edited by a moderator:

Bình luận facebook

Top Bottom