♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Messages
961
Reaction score
116
Points
203
Nước Mắt Vợ Yêu
Ảnh bìa
Tác giả
Đang cập nhật
Thể loại
Ngôn Tình,HĐ,HE
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
27
Nguồn
Lò Thị Minh Luyến
Lượt đọc
230,703
Nước Mắt Vợ Yêu :
Truyện Nước Mắt Vợ Yêu FULL Chap Inovel.
Sau một hồi mây mưa, một sấp tiền ném lên gương mặt ửng hồng của cô: "Đây là tiền thưởng cho cô!".
Người đàn ông ngạo nghễ liếc nhìn cô khinh miệt, rõ ràng cô được cưới xin đàng hoàng, nhưng lại sống như một cô gái làng chơi.
Cô không thể tiếp tục cuộc sống kiểu như này nữa, chỉ có điều cô phát hiện ra mình đã mang thai . . .
 
Last edited by a moderator:

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Messages
961
Reaction score
116
Points
203
Chương 1: Chúng ta ly hôn đi
Nhiệt độ giảm dần.
Trong phòng đồ đạc bừa bộn, nào tất, nào quần, nào Tshirt rải rác khắp sàn, còn có cả đồ lót bị xé làm đôi.
Tần Phi không mảnh vải che thân, cô dùng chăn quấn chặt lấy người, trên làn da lộ ra ngoài vẫn còn vết bị cào cấu.
“Bốp!” một tiếng, một xấp tiền được ném vào mặt cô, sau đó bay tung tóe, rơi xuống giường.
“Thưởng cho cô!”
Giọng nói của Mặc Thiên Vũ vang từ trên xuống, đầy vẻ khinh miệt và xem thường.
Đã hai năm rồi, mỗi lần anh ngủ với cô xong đều “có thưởng hậu hĩnh”, và “khoản tiền thưởng” này cũng là nguồn thu nhập duy nhất của cô.
Cho dù họ là vợ chồng hợp pháp thì anh vẫn dùng cách này để sỉ nhục cô.
Mặc Thiên Vũ chậm rãi mặc quần áo, khi bước chân chuẩn bị bỏ đi thì sau lưng vang tới tiếng nói khàn đục.
“Chúng ta ly hôn đi.”
Tần Phi cuối cùng cũng không chịu đựng được nữa.
Cô không muốn tiếp tục sống như một cô gái làng chơi.
Mặc Thiên Vũ lạnh lùng hừ một tiếng, quay người lại.
“Sao, chê ít?”
Mặc Thiên Vũ móc ví rút tiếp ra một xấp tiền, bước tới trước mặt Tần Phi, những tờ tiền mới tinh đập vào mặt Tần Phi, phát ra âm thanh giòn giã.
“Ả đào trụ cột của hộp đêm một tối cũng chỉ kiếm được vài triệu, cô hãy nhìn lại mình xem, sao lại đòi nhiều vậy chứ, hửm?”
Tần Phi ngước mắt nhìn người đàn ông lạnh lùng kia.
“Chúng ta ly hôn đi, tôi là vợ của anh, không phải gái làng chơi, anh đã dùng cách này sỉ nhục tôi hai năm, chắc đủ rồi chứ?”
Mặc Thiên Vũ siết chặt cằm Tần Phi, mạnh tới mức muốn bóp nát xương của cô.
“Không đủ! Tần Phi, hồi đó khi chuốc thuốc mê cho tôi cô nên biết sẽ có ngày hôm nay!”
Anh rít lên từng chữ, lời nói ngập tràn căm hận.
“Anh muốn tôi phải nói bao nhiêu lần anh mới chịu tin tôi, người chuốc thuốc mê cho anh không phải tôi!”
Giọng Tân Phi rất bình tĩnh, cùng một lời nói cô đã phải nhắc đi nhắc lại không biết bao nhiêu lần nhưng Mặc Thiên Vũ vẫn không tin cô.
“Thiên Vũ, coi như tôi cầu xin anh, chúng ta ly hôn đi, không phải anh yêu Nhược Nhược sao? Hai người là thanh mai trúc mã nhiều năm, anh không cưới cô ấy thì thật đáng tiếc, hãy coi như vì Nhược Nhược, chúng ta ly hôn đi.”
“Vì Nhược Nhược? Trước đây khi cô gài bẫy để lên giường với tôi sao không nghĩ tới người em gái song sinh của cô?”
Mặc Thiên Vũ lạnh lùng mỉm cười.
“Anh nói tôi gài bẫy anh, nhưng tại sao chứ? Tôi… đâu hề yêu anh!”
Nói ra điều này, Tần Phi vội vàng nhìn sang một bên.
Cô yêu thầm Mặc Thiên Vũ tám năm, đây là một bí mật không ai biết cả.
Mặc Thiên Vũ cảm thấy tim mình giống như bị cái gì đó đâm vào.
“Nhưng cô thích cái này!”
Mặc Thiên Vũ cầm một xấp tiền đưa qua đưa lại trước mặt Tần Phi.
“Năm đó Tần gia nhà các người phá sản, cô thi vào một trường đại học hạng ba, không tìm được việc làm, thấy những ngày tháng làm đại tiểu thư đã kết thúc, liền muốn tìm một chỗ dựa! Tần Phi, đừng tưởng rằng tôi không biết suy nghĩ của cô!”
Tần Phi gượng cười, thì ra trong mắt người cô yêu, cô đê hèn tới vậy.
Tại thành phố M, không ai không biết Mặc Thiên Vũ và Tần Nhược là thanh mai trúc mã, vô cùng thân thiết, từ nhỏ đã trở thành kim đồng ngọc nữ, ai cũng nói họ là một cặp trời sinh.
Nhưng không ai ngờ rằng, trong bữa tiệc sinh nhật của Mặc Thiên Vũ, người lên giường với anh lại là Tần Phi!
Để chịu trách nhiệm, nhà họ Mặc liền để Mặc Thiên Vũ cưới Tần Phi.
Chuốc thuốc mê Mặc Thiên Vũ, cướp chồng chưa cưới của em ruột.
Từ đó, ở thành phố M, Tần Phi có thêm một biệt danh: Ả điếm thủ đoạn
Mặc Thiên Vũ dứt khoát bỏ đi.
Tần Phi ôm chặt lấy mình, nước mắt giàn dụa.
Tại sao? Tại sao lại thế này?
Cô không thể tiếp tục chịu đựng những ngày tháng như thế này nữa!
Cô nhất định phải ly hôn!
Ngày hôm sau, Tần Phi ngủ tới khi tự nhiên tỉnh giấc, Mặc Thiên Vũ lần nào cũng đòi hỏi rất nhiều, mạnh bạo làm chuyện ấy trên người cô, không bao giờ suy nghĩ tới cảm giác của cô.
Mỗi lần anh tới, toàn thân cô đều đau đớn tới độ mất hết cảm giác.
Tần Phi chậm rãi trở dậy, thu dọn gọn gàng xong xuống lầu, hôm nay cô cần về nhà ngoại.
Vừa bước xuống lầu đã nhìn thấy một quý bà ngồi trên sofa trong phòng khách, đang nho nha uống trà.
Vu Tử Lan, mẹ chồng của cô, mẹ kế của Mặc Thiên Vũ.
“Mẹ, mẹ tới có việc gì vậy?”
Tần Phi lập tức xuống lầu, vào phòng khách.
Vu Tử Lan liếc mắt lườm cô.
“Thiếu phu nhân của nhà họ Mặc sống thoải mái gớm nhỉ, mặt trời lên cao rồi mới dậy!”
Cô xấu hổ cúi đầu.
“Tối qua con không được khỏe, vì thế dậy hơi muộn.”
“Cũng không có gì, thiếu phu nhân của nhà họ Mặc không cần làm gì, ăn no rồi ngủ, ngủ chán rồi ăn cũng không sao, có điều… việc cần làm thì vẫn phải làm, tôi hỏi cô, cô có thai chưa?”
Vu Tử Lan chuyển giọng, lập tức chất vấn.
Lần nào bà ta tới đây cũng chỉ có một việc đó là giục đẻ.
“Chưa ạ.”
“Chưa sao?”
Vu Tử Lan ngồi bật dậy trên sofa.
“Vậy mà cô cũng nói ra được sao? Hai năm rồi, bụng cô không hề có chút động tĩnh gì cả!”
“Con…”
Không đợi Tần Phi dứt lời, Vu Tử Lan lập tức tát cô đôm đốp hai cái.
“Cô còn định cãi sao? Đồ đàn bà không biết đẻ! Cô hãy nhìn xem cô có điểm gì bằng em gái mình chứ, dung mạo tầm thường, vóc dáng xấu xí, khí chất chả ra sao, bây giờ tới mang thai cũng khó khăn!”
“…”
Tần Phi mím chặt môi, từ đầu chí cuối chỉ biết cúi đầu.
“Nói cũng kỳ, cùng một mẹ sinh ra, một người là kiều nữ sắc nước hương trời, một người thì là đống bùn nhão vô dụng! Từ bé tới lớn, Tần Nhược luôn luôn hơn hẳn cô, cô không thấy xấu hổ sao? Tôi còn cảm thấy mất mặt thay cô!”
Lại là em gái của cô…
Từ nhỏ tới lớn cô sống dưới vầng hào quang của Tần Nhược, kết hôn rồi cũng vẫn vậy.
Tần Nhược là thiên nga trắng ai gặp cũng yêu còn cô thì là vịt con xấu xí ai thấy cũng có thể bắt nạt.
“Thấy cô ta tốt như thế, ba mẹ hãy cưới về làm con dâu đi.” Tần Phi nghiến răng nói.
“Cô nói gì? Cô nói lại xem nào!” Vu Tử Lan chỉ vào mặt Tần Phi, ngón tay như muốn đâm thẳng vào đầu Tần Phi.
Tần Phi lấy hết dũng khí ngẩng đầu lên, dù sao thì những tháng ngày thế này cô cũng chịu đựng đủ rồi!
“Con nói là nhà họ Mặc hãy cưới Tần Nhược về đi, con muốn ly hôn với Mặc Thiên Vũ!”
Vu Tử Lan giơ tay tát thêm cho cô một cái.
“Cô dám nói ly hôn sao? Cho dù có ly hôn thật thì cũng không tới lượt cô nói ra! Con đĩ mất dạy! Trước đây cô giở thủ đoạn leo lên giường của Thiên Vũ, bây giờ lại dám nhắc ly hôn!”
Tần Phi ôm mặt, cắn rách môi chảy máu.
“Con không ép nhà họ Mặc các người phải cưới con, là các người nhất quyết đòi cưới con về!”
“Cô… Cô còn dám cãi tôi! Tiểu Liên, Thúy Bình, hãy dạy bảo ả đàn bà không biết liêm sỉ này cho tôi!”
“Vâng, phu nhân.”
Người làm có tên Tiểu Ly tìm được một chiếc chổi lông gà ở trong phòng vung lên đánh Tần Phi.
Vu Tử Lan ngồi trên sofa, quay đầu sang một bên, càng nhìn Tần Phi bà ta sẽ càng thêm khó chịu.
Tiểu Liên và Thúy Bình từ trước tới giờ không bao giờ nương tay, cho dù Tần Phi đã ngã xuống đất họ vẫn vung chổi lông gà quất thật mạnh, lông gà bay tứ tung.
“Được rồi, được rồi.” Vu Tử Lan xua tay.
Tiểu Liên và Thúy Bình liền dừng lại.
“Tôi nói cho cô biết, biết điều thì mau có thai, nếu không cẩn thận tôi lột da cô!”
Vu Tử Lan dẫn theo hai người làm bỏ đi.
Thím Trương bảo mẫu và Anh Hoa trong nhà vội chạy tới đỡ Tần Phi ngã trên mặt đất dậy.
“Thiếu phu nhân , cô không sao chứ?
Cảm giác đau rát lan tỏa khắp cơ thể, Tần Phi lặng lẽ thở dài.
Cuộc hôn nhất này cô nhất định phải ly hôn.
Cô không thể tiếp tục chịu đựng thêm một ngày nào nữa.
Tần Phi ngồi xuống bàn ăn ăn sáng, thím Trương và Anh Hoa đưa mắt ra hiệu cho nhau.
“Có gì thì cứ nói đi.” Tần Phi chậm rãi lên tiếng.
--- Hết ---
 
Last edited by a moderator:

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Messages
961
Reaction score
116
Points
203
Chương 2: Có thai rồi
Thím Trương tỏ vẻ khó xử, nhưng vẫn lên tiếng.
“Thiếu phu nhân, hôm qua nhân viên quản lý tài sản tới thu phí tài sản, tổng cộng là băm trăm triệu.”
“Ừ…”
Tâm trạng Tần Phi dần dần trùng xuống.
Bản lĩnh hành hạ người khác của Mặc Thiên Vũ đúng là không hề nói xuông, anh ta không cho phép cô đi làm, nói là mất mặt nhà họ Mặc, toàn bộ thu nhập của cô đều tới từ “khoản tiền thưởng” mà anh ta cho cô sau mỗi lần quan hệ xong.
Thế mà anh ta lại sắp xếp cho cô sống trong căn biệt thự cao cấp này, còn bố trí hai người giúp việc chăm sóc cô, mọi khoản chi tiêu ở đây đều do cô thanh toán.
Khi biết cô thiếu tiền, anh lại cố tình dăm bữa nửa tháng không tới.
“Tôi không có tiền, hãy thư thả lại.”
Ba trăm triệu?
Cô lấy đâu ra ba trăm triệu đây?
“Thiếu phu nhân, mẹ tôi bị bệnh phải nằm viện, cô xem có thể ứng trước cho tôi lương tháng này được không? Cũng chỉ còn mấy ngày nữa là tới ngày phát lương rồi.”
Anh Hoa vội vàng bước tới nói.
“Đợi chút!”
Tần Phi quay người lên lầu, nhặt từng đồng tiền tối qua Mặc Thiên Vũ vứt lại lên, tổng cộng có bốn mươi triệu.
Vừa đủ để trả tiền công cho họ, chỉ có điều sau khi thanh toán, cô không còn một xu dính túi.
Tần Phi mặc kệ, dù sao thì hôm nay cô đi sẽ không có ý định quay trở về, thôi thì trả luôn tiền công cho hai người bọn họ.
Thu dọn xong đồ đạc của mình, cô liền bước ra khỏi cửa.
Dùng mấy trăm ngàn còn lại trên người để bắt xe.
Khi ngồi lên xe, cô nhìn lại căn biệt thự mà mình đã sinh sống suốt hai năm.
“Thiên Vũ, em đi đây…”
Tần Phi quay mặt đi, nước mắt giàn dụa.
Cô yêu Mặc Thiên Vũ, cô yêu anh ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Nhưng từ cô nhỏ có nước da ngăm đen, không xinh xắn như em gái, thành tích học tập cũng không tốt, lại không khéo mồm khéo miệng như em, trong đám đông, không ai chú ý tới cô cả.
Vì thế, khi Mặc Thiên Vũ và Tần Nhược trở thành một đôi, Tần Phi không hề cảm thấy bất ngờ.
Biết rằng mình không xứng với Mặc Thiên Vũ, cô chỉ biết thầm yêu anh, cho tới ngày sinh nhật hai mươi hai tuổi của Mặc Thiên Vũ.
Cô vốn dĩ đi cùng người nhà tới chúc mừng sinh nhật của Mặc Thiên Vũ, nhưng nào ngờ khi tỉnh lại thì thấy Mặc Thiên Vũ sắc mặt giận dữ nhìn mình chằm chặp, còn mình thì không mảnh vải che thân, dưới người còn có chút máu đỏ.
Từ ngày hôm đó cô trở thành kẻ bị người người chửi rủa, trở thành ả điểm thủ đoạn trong suy nghĩ của tất cả mọi người.
Có lẽ do sẽ được gả cho người đàn ông mà mình yêu nên cô nhận nhịn tất cả.
Hai năm qua, cô đã tìm mọi cách để lấy lòng Mặc Thiên Vũ nhưng cô càng nịnh nọt anh anh càng ghét cô.
Những chuỗi ngày như vậy cuối cùng cũng tới điểm kết thúc.
Tiếng chuông điện thoại kéo suy nghĩ của cô trở về.
Điện thoại hiển thị trung tâm kiểm tra sức khỏe, thời gian trước cô có đi kiểm tra sức khỏe.
“Alo, xin chào Tần tiểu thư, kết quả kiểm tra sức khỏe của cô đã có rồi, kết quả cho thấy cô đã mang thai, cần tiến hành kiểm tra thêm.”
“Anh nói gì cơ?”
“Chúc mừng cô, Tần tiểu thư, cô đã có thai rồi.”
Nghe giọng nói trong điện thoại, Tần Phi chỉ cảm thấy như sét đánh ngang tai.
Cô có thai rồi!
Tần Phi lập tức kêu lái xe quay đầu tới bệnh viện phụ sản trung tâm để tiến hành kiểm tra xét nghiệm.
Cô hồi hộp ngồi trong phòng làm việc của bác sỹ, không thể nào, chắc chắn trung tâm kiểm tra sức khỏe đã nhầm lẫn.
Hai năm rồi, cô không có thai, sao đột nhiên bây giờ lại có thai!
“Phi Phi?” Tống Liên cầm kết quả xét nghiệm bước vào.
“Liên Liên, mình không có thai phải không?”
Sắc mặt Tống Liên có chút phức tạp, ngồi xuống bàn làm việc.
Tống Liên là bạn thân của Tần Phi, hai năm qua cô đều tìm Tống Liên khám bệnh, hai người rất thân thiết.
“Phi Phi, cậu thực sự đã có thai, được sáu tuần rồi.”
Tâm trạng Tần Phi trùng xuống.
Có thai sáu tuần.
Tối qua khi cô và Mặc Thiên Vũ vẫn quan hệ mạnh bạo, trong bụng cô có em bé.
Sáng nay lại bị Vu Tử Lan đánh đập, trong bụng cô cũng có em bé.
“Có điều…” Tống Liên xoay sang chuyện khác.
“Có điều gì cơ?” Tần Phi vội ngẩng đầu lên.
“Hiện cậu đang có dấu hiệu dọa sảy, mình khuyên cậu nên nằm viện theo dõi, bây giờ là thời kì quan trọng, mẹ chồng cậu đã hối cậu hai năm rồi, khó khăn lắm mới có thai, đừng để…”
Tống Liên biết rất rõ tình hình hiện tại của Tần Phi.
“Nhưng…”
Tần Phi vẻ mặt bối rối.
“Mình không có tiền... Tiền khám hôm nay, e là mình…”
Tống Liên nhíu mày, thở dài.
“Nhưng bây giờ cậu có thai rồi, đây là cốt nhục nhà họ Mặc, bọn họ không thể nào bỏ mặc được.”
Tần Phi gượng gạo mỉm cười.
Ông trời sao lại có thể đối xử tàn nhẫn với cô như vậy, khi cô quyết định ly hôn thì lại đùa giỡn với cô thế này.
“Liên Liên, tình trạng của mình có nghiêm trọng không?”
“Việc này rất khó nói, chỉ là dọa sảy, thai còn quá nhỏ, hiện chưa biết chắc được điều gì, cậu có triệu chứng gì không?”
Tần Phi lắc đầu.
“Vậy thì tốt, dấu hiệu này được căn cứ trên chỉ tiêu y học, nhưng mỗi người mỗi khác, cậu cũng đừng quá áp lực.”
“Vậy mình không nằm viện nữa.”
Tống Liên lắc đầu.
“Thế này đi, mình kê đơn thuốc cho cậu, sau khi về nhà cậu hãy cố gắng nằm giường nghỉ ngơi, sau đó thương lượng với Mặc Thiên Vũ, dù sao đó cũng là con của hai người.”
“Ừ, phí khám lần này…”
“Mình ứng trước cho cậu.”
“Cám ơn, mình sẽ trả cho cậu.”
Tống Liên kê đơn thuốc cho Tần Phi, Tần Phi liền rời đi.
Trên đường đi, đầu óc Tần Phi vô cùng rối loạn.
Trước đây không phải cô không muốn mang thai, Vu Tử Lan hối thúc liên tục, quan hệ của cô và Mặc Thiên Vũ lại vô cùng căng thẳng, cô cũng muốn mang thai để làm dịu mối quan hệ hai người.
Nhưng cô phát hiện tất cả đều là vô ích.
Tần Phi vẫn về nhà họ Tần, cô cần tìm người để thương lượng, nhà ngoại đương nhiên sẽ là chỗ dựa cho cô.
Tần Phi bước xuống xe, biệt thự của nhà họ Tần trống trải, nhà họ Tần trước đây mặc dù không thể một tay che trời như nhà họ Mặc nhưng cũng là quý tộc quyền thế, chỉ có điều, Tần Trung cha của Tần Phi làm ăn thua lỗ dẫn tới phá sản.
Hai năm nay cuối cùng cũng có chút khởi sắc.
Mấy người giúp việc đang rất bận rộn, nhìn thấy cô thì lờ đi coi như không thấy.
Ả điếm thủ đoạn trong mắt người dân toàn thành phố M đương nhiên cũng bao gồm cả người nhà họ Tần.
Người giúp việc nhìn thấy cô cũng coi như không thấy.
Tần Phi sớm đã quen với việc này, cô xách túi lên lầu, chuẩn bị về phòng cũ của mình nghỉ ngơi.
“Ba con nói công ty nhà ta lại chuẩn bị lên sàn rồi, hai năm qua nhà ta nhìn chung cũng đã ổn thỏa hơn.”
Trong phòng vọng ra tiếng của mẹ cô, Lâm Huệ Chi.
“Mẹ, đây đều là công của con, mẹ phải nói rõ với ba!” là giọng của Tần Nhược, “Nếu không phải con đưa bà chị ngốc nghếch kia lên giường của Thiên Vũ, nhà tao sao có được ngày hôm nay?”
“Đúng, đúng thế, là công lao của con cả! Con yên tâm đi, ba con đã nói rồi đợi khi công ty lên sàn, chắc chắn sẽ không thiếu cổ phần của con!”
Tần Phi đứng như trời trồng ở trước cửa.
Em gái ruột của cô đưa cô lên giường của Mặc Thiên Vũ?
Thông tin này giống như sét đánh ngang tai!
--- Hết---
 

Attachments

Last edited by a moderator:

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Messages
961
Reaction score
116
Points
203
Chương 3+ 4: Sét đánh ngang tai
Hai mẹ con đang rôm rả trò chuyện trong phòng, chỉ nghe “rầm” một tiếng, cánh cửa phòng bị đạp tung.
Hai người giật nảy mình quay đầu lại nhìn thì thấy Tần Phi đang nổi giận đùng đùng đứng ở trước cửa.
“Tại sao cô lại làm vậy? Tại sao lại hại tôi?”
Tần Phi gào lên.
Tần Nhược không hề sợ hãi, khẽ mỉm cười ngồi xuống ghế.
“Chị à, sao tôi lại hại chị chứ? Tôi đang giúp chị mà, bằng không sao chỉ có thể trở thành thiếu phu nhân của nhà họ Mặc được? Người hưởng phú quý vinh hoa ở nhà họ Mặc là chị, thiên kim tiểu thư lâm vào cảnh khốn cùng, bị cướp mất thanh mai trúc mã là tôi, tôi mới là người bị hại.”
Tần Phi giận dữ tới mức toàn thân run rẩy.
“Nhược Nhược, chả phải cô yêu Thiên Vũ sao? Cô và anh ấy yêu nhau tám năm, thanh mai trúc mã tám năm! Sao cô có thể làm vậy?”
Tần Phi không hiểu, nghĩ tới nghĩ lui cũng đều không hiểu.
Tần Nhược vẫn coi như không có chuyện gì.
“Chị gái ngốc nghếch của tôi ơi, nhà họ Tần phá sản rồi, nhà mẹ đẻ lụn bại, cứ thế gả đi, tôi đâu có lợi lộc gì? Tôi phải làm thiếu phu nhân danh giá, không thể làm một thiếu phu nhân cùng cực!”
Đôi mắt Tần Nhược ánh lên vẻ căm hận.
“Cô…”
Tần Phi chỉ tay vào Tần Nhược, cô luôn tưởng rằng em gái mình là một tiểu thư đài các xinh đẹp hiểu chuyện, không ngờ cô ta lại…
“Vì thế, cô có thể bán đứng chị gái của mình? Lợi dụng tình yêu của mình?”
Tần Nhược cười nhạt.
“Vậy thì đã sao? Chị à, nhà họ Tần chúng ta đã khởi sắc trở lại, ở đây có cả công lao của chị, trước đây nhà họ Mặc đưa sang ba mươi tỷ tiền sính lễ, chị lại đóng góp toàn bộ trang sức nhà họ Mặc cho chị, Thiên Vũ cảm thấy có lỗi với tôi nên âm thầm đầu tư cho nhà họ Tần ba mươi lăm tỷ, còn cho tôi mười tỷ rưỡi, nhà chúng ta dùng vào những khoản tiền này để làm lại từ đầu đấy.”
“…”
“Nhưng chả có ai biết ơn chị cả, mọi người đều nói chị là ả điếm thủ đoạn, những món trang sức chị mang ra chẳng qua là do chị thấy áy náy mà thôi, mọi người chỉ cho rằng chị thân là thiếu phu nhân của nhà họ Mặc vậy mà chỉ mang ra một chút ít trang sức, thật bủn xỉn, thật keo kiệt! Mọi công lao đều là của tôi, ha ha ha…”
Tiếng cười của Tần Nhược vô cùng chói tai, đồng thời cũng khiến trái tim Tần Phi đau nhói.
Cô không ngờ em gái của mình lại là người như vậy.
Tần Phi lập tức nhìn Lâm Huệ Chi.
“Mẹ, mẹ cũng mặc kệ sao? Nhược Nhược làm ra việc như vậy mẹ cũng mặc kệ sao?”
Ánh mắt Lâm Huệ Chi khinh miệt.
“Tôi thấy tôi chả làm gì sai cả.”
Nghe nói vậy, Tần Phi cảm thấy ngực mình đau nhói!
Đây chính là mẹ đẻ của cô!
Hai người họ là chị em song sinh, vì Tần Nhược từ nhỏ đã thông minh lại xinh đẹp, có tài ăn nói nên rất được cha mẹ yêu quý.
Cha mẹ thiên vị là điều khó tránh.
“Mẹ, hồi nhỏ mẹ thiên vị đã đành, nhưng trước những vấn đề đúng sai rõ ràng, ít nhất mẹ cũng phải bảo vệ lẽ phải chứ? Nhược Nhược hãm hại con, sao mẹ lại chỉ khoanh tay đứng nhìn?”
Tần Phi nghiến chặt răng, nhìn xoáy vào Lâm Huệ Chi.
Lâm Huệ Chi thản nhiên nhấc tách trà trên bàn lên nhấp một ngụm.
“Tần Phi à, hôm nay tôi cũng không ngại nói với cô, cô đấy, căn bản không phải con gái của tôi.”
“Cái gì?”
Tần Phi trợn tròn mắt, kinh ngạc nhìn Lâm Huệ Chi.
“Ba cô là một kẻ lăng nhăng, ở nhà có vợ rồi nhưng vẫn nuôi nhân tình ở bên ngoài, tôi và mẹ cô có thai gần như cùng thời điểm, có điều mẹ cô kém cỏi, chết khi sinh cô, ba cô liền nhân cơ hội đó rước tôi về nhà, tôi thấy cô đáng thương, vừa mới ra đời đã mồ côi mẹ, thế là tôi nuôi cả cô, ba cô không muốn người khác lời ra tiếng vào, nên mới nói hai đứa là chị em song sinh.”
Tần Phi như thể bị sét đánh ngang tai.
Mình đã gọi người đàn bà trước mặt này là mẹ suốt hơn hai mươi năm, không ngờ bà ta chẳng qua chỉ là nhân tình mà ba cô nuôi ở ngoài! Không phải là mẹ ruột của mình!
Lâm Huệ Chi liếc nhìn Tần Phi một lượt.
“Nói cô ngu cô cũng ngu thật, cô không thử nhìn lại mình xem, cô có điểm nào sánh bằng Nhược Nhược của tôi? Lại còn chị em song sinh với Nhược Nhược? Sao tôi có thể sinh ra một đứa con gái ngu xuẩn như cô được?”
Tần Nhược đứng bên cạnh cũng bật cười.
“Các… các người…”
Tần Phi giận dữ, lao thẳng lên túm lấy cổ áo Lâm Huệ Chi.
“Sao bà có thể đối xử với tôi như vậy? Sao có thể chứ?”
Tần Nhược bước tới, đẩy Tần Phi ra.
Tần Phi không ăn sáng, không có sức lực, bị đẩy một cái liền ngã xuống đất, cô vội vã đưa tay giữ chặt bụng.
“Có trách thì cô hãy tự trách mình ngu! Sao lại đi trách người khác!”
Tần Phi cẩn trọng bò dậy, vì lo lắng cho con nên cô biết mình không thể liều lĩnh làm bừa.
“Được, tôi đi tìm ba, tôi phải nói cho ba biết mọi chuyện!”
“Cô đi tìm ông ấy cũng vô dụng thôi, nếu ba cô quan tâm tới cô thì khi xưa đã không đón tôi về khi mẹ cô vừa mới qua đời, huống hồ, mọi việc ba cô đều biết cả.”
Tần Phi cắn chặt môi, máu tươi chảy vào miệng lúc nào không hay!
“Ba tôi cũng biết cả sao?”
“Đương nhiên rồi, ông ấy chả quan tâm con gái mình được gả cho ai, ông ấy chỉ quan tâm khi nào nhà họ Tần có thể vực dậy, ba cô bây giờ đang bận rộn chuẩn bị tham gia sàn chứng khoán, nếu cô không muốn bị mắng thì cứ đi đi.”
Tần Phi giận dữ bỏ đi!
Tần Nhược và Lâm Huệ Chi nhìn Tần Phi phận nộ bỏ đi ngược lại càng thêm vui vẻ, nét mặt hai mẹ con không giấu vẻ vui mừng.
Chỉ có điều nụ cười trên mặt Lâm Huệ Chi nhanh chóng biến mất.
“Nhược Nhược, nếu như con muốn giành lại Thiên Vũ vậy thì phải tranh thủ liền đi, nhỡ Tần Phi mang thai thì sao?”
Tần Nhược nghe vậy liền mỉm cười.
“Mẹ, mẹ yên tâm đi, cô ta có thai thì càng tốt!”
“Cái gì? Ngốc à! Nếu cô ta mang thai cốt nhục của nhà họ Mặc, chắc chắn sẽ không thể ly hôn, nhỡ sinh được con trai vậy thì càng nan giải, cho dù ly hôn, con gả qua bên đó…”
Tần Nhược thấy Lâm Huệ Chi lo lắng vội vàng ngắt lời.
“Mẹ yên tâm đi, con đã bố trí thím Trương lo liệu đồ ăn của Tần Phi rồi, mỗi lần Thiên Vũ tới, thím Trương sẽ nấu canh cho cô ta, trong canh có bài thuốc mà con kêu người kê đơn.”
Tần Nhược ghé vào tai Lâm Huệ Chi, “là thuốc tránh thai.”
Lâm Huệ Chi giật nảy mình.
“Tránh thai?”
“Không sai, nếu không tại sao đã hai năm mà cô ta vẫn không có thai? Đều là do đã uống hai năm thuốc tránh thai, cơ thể đã bị thuốc hủy hoại, cho dù có thai cũng sẽ xảy thai, thậm chí nếu cô ta phúc lớn mệnh lớn sinh con ra thì nói không chừng cũng dị tật, tới khi đó nhà họ Mặc sẽ càng căm ghét cô ta hơn.”
Nét mặt Tần Nhược lộ vẻ dữ dằn.
Lúc này Lâm Huệ Chi mới yên tâm.
“Như vậy là tốt nhất, có điều Nhược Nhược à, mẹ có một việc không hiểu, khi sửa sao con lại nghĩ tới việc đưa Tần Phi lên giường Thiên Vũ? Đi đường vòng như vậy có đáng không?”
--- Hết ---
Chương 4 :

Lúc trước, khi Tần Nhược nói kế hoạch của mình cho Lâm Huệ Chi, Lâm Huệ Chi cũng giật mình sợ hãi.
Dù sao thì bà ta cũng chứng kiến Tần Nhược và Mặc Thiên Vũ là thanh mai trúc mã từ nhỏ.
Nhắc tới việc này, Tần Nhược khẽ thở dài.
“Mẹ, có lẽ mẹ không biết, người mà Thiên Vũ yêu không phải là con mà là Tần Phi.”
Lâm Huệ Chi sững người, sau đó bật cười.
“Sao có thể như thế được? Con và Tần Phi đứng cạnh nhau, chỉ cần không bị mù sẽ nhất định chọn con? Huống hồ, mấy năm nay, Thiên Vũ cũng vẫn ở bên con, còn Tần Phi chắc chả trò chuyện được mấy câu.”
Tần Nhược lắc đầu.
“Con cũng tưởng rằng con hơn hẳn Tần Phi về mọi mặt, Thiên Vũ chắc chắn yêu con, những năm qua, anh ấy cũng đối xử với con rất tốt, mọi người đều cho rằng Thiên Vũ yêu con, nhưng…”
Tần Nhược lộ vẻ dữ dằn, cô ta nghiến răng nghiến lợi.
“Tất cả chỉ là giả dối!”
“Giả dối? Không thể nào!” Lâm Huệ chi vẫn không dám tin.
“Chính tai con nghe được, Thiên Vũ nói với Lâm Mặc Sinh, anh ấy nói ngay từ đầu đã yêu Tần Phi, anh ấy biết với tính khí và cách giáo dục của cha mình, ông tuyệt đối không thể để anh lãng phí thời gian và sức lực cho chuyện tình cảm, vì thế anh càng yêu ai, bác Mặc sẽ càng không để anh cưới người đó!”
Lâm Huệ Chi há hốc miệng, không nói được lời nào.
“Vì thế, Thiên Vũ mới sắp đặt cạm bẫy, anh ấy giả vờ yêu con, giả vờ cực kì yêu con, hai nhà Tần Mặc có hôn ước, nhà họ Mặc nhất định sẽ để anh ấy chọn con hoặc Tần Phi, anh ấy yêu con như vậy, bác Tần chắc chắn sẽ bắt anh ấy cưới Tần Phi!”
“Thiên Vũ trên thực tế là muốn cưới Tần Phi?”
Tần Nhược gật đầu, gương mặt nở nụ cười lạnh lùng nham hiểm.
“Vì thế con làm như không biết gì, đưa Tần Phi lên giường của Thiên Vũ, Thiên Vũ rất ghét những cô nàng thích giở thủ đoạn, tới khi đó anh ấy nhất định sẽ tưởng rằng Tần Phi làm vậy vì tiền, lúc đó anh ấy sẽ rất căm ghét Tần Phi!”
Lâm Huệ Chi thở phào.
“Cũng may con biết trước được kế hoạch của cậu ta, nếu không sẽ thiệt đủ đường.”
“Mẹ, mẹ yên tâm đi, vị trí thiếu phu nhân của nhà họ Mặc chỉ có thể là của con!”
Lâm Huệ Chi vỗ nhẹ lên tay Tần Nhược.
“Ừ, cũng chỉ có Nhược Nhược nhà ta mới xứng đáng với thân phận thiếu phu nhân nhà họ Mặc! Tới lúc đó Tần gia nhà ta sẽ khôi phục lại những huy hoàng trước đây, con cũng có thể trụ vững ở nhà họ Mặc!”
Hai mẹ con nhìn nhau mỉm cười.
Tần Phi ra khỏi nhà họ Tần, bước trên đường mà thấy người mình nhẽ bẫng.
Chỉ trong tích tắc, cô thậm chí không còn mẹ.
Người mẹ mà mình gọi suốt hai mất năm chẳng qua là nhân tình của ba ở bên ngoài, là tình địch của mẹ mình!
Tại sao vậy?
Tại sao ông trời lại tàn nhẫn như vậy?
Cô đã rất thê thảm rồi, tại sao lại còn hành hạ cô vậy chứ?
Tần Phi vốn định bắt taxi về nhà nhưng chợt nhận ra mình không còn tiền, đừng nói tới bắt taxi, tới mấy nghìn ngồi xe bus cũng không có!
Điện thoại vang lên.
Là Mặc Thiên Vũ gọi tới.
Vừa hay cô cũng định tìm anh thương lượng.
“Tần Phi! Cô hơi thật quá quắt! Dám cãi lời mẹ tôi? Cô tưởng mình là ai chứ?”
Tần Phi không dám phản bác, cũng không có tâm trạng phản bác.
“Mẹ lại tới giục đẻ, nói rất khó nghe, em chỉ phản bác mấy câu.”
“Mẹ là bề trên! Nói gì cô cũng nên nghe! Cũng may cô không có thai, nếu không một kẻ độc ác như cô, sinh con ra cũng độc ác y như cô vậy!”
Tần Phi đặt tay lên bụng mình một cách vô thức.
Độc ác…
Trong lòng người đàn ông mà cô yêu nhất, cô chính là một kẻ chẳng ra gì.
Tần Phi cố gắng nuốt giận.
“Thiên Vũ, tối nay anh về nhà đi, em có việc muốn nói với anh.”
Mặc Thiên Vũ ở đầu bên kia bỗng cười nhạt một tiếng.
“Có việc muốn nói với tôi? Hết tiền rồi chứ gì? Muốn ngủ với tôi? Hừm, cô từ bỏ ý định đó đi, tháng này tôi sẽ không tới đâu, tôi muốn xem cô có chết đói không!”
“Em có…”
“Tút tút tút…”
Điện thoại đã bị ngắt.
Tần Phi còn chưa nói hết, cô đau khổ nhắm chặt mắt lại.
Hai hàng nước mắt lăn dài trên gò má.
Cho dù anh ấy biết cô có thai thì đã sao chứ?
“Kẻ độc ác như cô, sinh con ra cũng độc ác y như cô vậy!”
Chắc anh ấy cũng sẽ mắng chửi con mình giống như mắng chửi mình?
Tần Phi lắc đầu.
Không, đây là con của cô, ai cũng có thể chà đạp lên cô nhưng tuyệt đối không được chà đạp con cô!
Hộp đêm Dạ Phồn Hoa.
Đây là một quán bar đặc biệt, nhân viên phục vụ trong bar mặc trang phục người hầu xinh đẹp, đeo mặt nạ động vật.
Có lẽ vì loại hình dịch vụ đặc biệt này mà việc kinh doanh của quán bar rất phát đạt, bây giờ mới là chín giờ, bên trong quán bar đã rất đông đúc.
Tần Phi mặc trang phục người hầu đen trắng bưng một chiếc khay len lỏi trong đám đông.
Mặc Thiên Vũ không cho cô đi làm, nhưng có lúc cô thực sự không còn tiền đành phải tới quán bar này làm công.
Cũng may ở quán bar này cần đeo mặt nạ để làm việc, sẽ không có ai nhận ra cô.
Cô cần tiền, rất cần tiền.
Nhìn thái độ của Mặc Thiên Vũ, đứa con trong bụng cô cũng không thể trông mong gì ở anh ta, nhà ngoại, không, cô đã không còn nhà ngoại nữa rồi.
Bị ép tới đường cùng, cô đành tới quán bar này.
“Em ơi, cho một ly rượu!” Một giọng nói say mèm vang lên.
Tần Phi lập tức bước tới.
“Tiên sinh, rượu của ngài đây!”
Ly rượu còn chưa kịp đặt lên bàn, một bàn tay béo ú túm chặt lấy cổ tay cô.
“Em gái, em có xinh không? Bỏ mặt nạ xuống anh xem nào!”
Tần Phi cố gắng vùng vẫy, người này túm rất chắc, cổ tay cô như thể sắp bị bẻ gãy.
“Tiên sinh, xin hãy tự trọng!”
“Ha ha! Anh không tự trọng đấy! Làm gì được anh?”
Người đàn ông tai to mặt lớn, uống say bí tỉ rút từ trong ví ra một xấp tiền đặt trên bàn.
“Cho anh nhìn một lát, chỗ này sẽ là của em!”
“Anh uống say rồi, cứ làm vậy tôi sẽ gọi bảo vệ đấy.”
“Em đừng có kiểu rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!” Gã đàn ông đứng bật dậy, một tay túm chặt cổ tay Tần Phi, một tay chỉ vào mặt Tần Phi.
“Buông tôi ra!” Tần Phi ra sức vùng vậy, nhưng căn bản không phải đối thủ của gã say rượu này.
“Tôi không buông đấy, làm gì được tôi?”
Tiếng ồn ào bên này lập tức thu hút sự chú ý của rất nhiều người.
Trong đám đông có một chàng trai tuấn tú, khí chất ấm áp bước tới.
“Anh trai, tới đây tiêu khiển là được rồi, hà tất phải nổi cáu với một nhân viên phục vụ? Nể mặt tôi lần này, có được không?”
“Mày là cái thá gì? Tại sao tao lại phải nể mặt mày?”
Tần Phi cũng nhận ra Lâm Mặc Sinh, vội quay mặt đi chỗ khác.
“Hay là thế này đi, tôi mời anh uống hai ly có được không, chi phí hôm nay của anh tôi bao tất!”
“Hôm nay ông đây chỉ muốn xem cô ta trông như thế nào? Tránh ra!”
Người đàn ông tai to mặt lớn nhân lúc Tần Phi không chú ý, giơ tay giật mặt nạ của cô ra!
Tần Phi lập tức lấy tay che mặt.
--- Hết ---
 
Last edited by a moderator:

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Messages
961
Reaction score
116
Points
203
Chương 5: Hoàn Toàn Tỉnh Ngộ
Lâm Mặc Sinh nhìn thấy Tần Phi cũng giật nảy mình.
Gã đàn ông tai to mặt lớn vẫn không chịu dừng lại, thấy Tần Phi quay đi liền chuẩn bị bước tới.
Lâm Mặc Sinh lập tức cản trước mặt Tần Phi.
“Tiên sinh, uống quá chén rồi say rượu gây gổ ở đây không thích hợp đâu nhỉ? Có cần tôi gọi bảo vệ tới giúp anh tỉnh rượu không?”
Gã đàn ông tai to mặt lớn định nói tiếp thị bị người khác ngăn lại.
“Anh còn gây sự nữa sao, đây là Lâm thiếu gia của tập đoàn Lâm Thị! Anh dám đắc tội sao?”
Gã đàn ông tai to mặt lớn lập tức im thin thít, vội vã khom người chắp tay thi lễ, vẻ mặt cũng thay đổi hẳn.
“Trời ơi, thì ra là Lâm thiếu gia, thực sự xin lỗi, xin lỗi!”
Lâm Mặc Sinh không quan tâm tới những việc này, anh quay người nhìn Tần Phi, thì chỉ thấy cô vội vã bỏ đi, Lâm Mặc Sinh lập tức đuổi theo.
“Phi Phi!”
Tần Phi dừng bước, quay người lại, vẻ mặt lúng túng.
“Sao em lại ở đây?”
Tần Phi gượng cười, cô phải trả lời câu hỏi này sao đây?
Không cần hỏi Lâm Mặc Sinh cũng có thể đoán được đôi điều.
“Anh ta sao có thể đối xử với em như vậy? Đi! Anh dẫn em đi gặp anh ta nói cho ra lẽ!” Lâm Mặc Sinh nắm lấy cổ tay Tần Phi, chuẩn bị kéo cô đi.
“Á…”
Tần Phi cảm thấy bụng đau quặn.
“Sao vậy?” Lâm Mặc Sinh liền buông tay, thấy Tần Phi ôm bụng, lập tức hỏi: “Em không được khỏe sao?”
Tần Phi lắc đầu.
“Không sao.”
Tần Phi đau tới mức mặt biến sắc nhưng vẫn cố gắng đứng thẳng người.
“Hôm nay cám ơn anh nhé, có điều việc này không liên quan gì với anh ta!”
“Sao lại không liên quan gì? Nếu như không phải anh ta, sao em có thể rơi vào bước đường này?”
Lâm Mặc Sinh vô cùng tức giận.
“Không liên quan gì với anh ta, càng không liên quan gì… với anh.”
Khi Tần Phi nói những lời này liền quay đầu sang một bên.
Lâm Mặc Sinh sững sờ giây lát sau đó cúi đầu, đúng thế, có liên quan gì với anh chứ, đây là việc riêng nhà người ta.
Tần Phi không phải không biết Lâm Mặc Sinh thích mình, anh từng tỏ tình với cô, chỉ đáng tiếc khi đó cô vẫn đang yêu thầm Mặc Thiên Vũ, nên đã từ chối Lâm Mặc Sinh.
Bây giờ cô đã kết hôn cũng Mặc Thiên Vũ, mặc dù quan hệ vợ chồng không hòa hợp nhưng đối diện với người đàn ông từng thích mình, Tần Phi vẫn biết chừng mực.
“Phi Phi, việc của em và Mặc Thiên Vũ anh không tiện xen vào, nhưng anh hi vọng em đừng tự làm khổ mình, nếu không có người sẽ đau lòng.”
“Em biết, cám ơn ý tốt của anh, em về đây, chào anh.”
Nói xong, Tần Phi lập tức bước vào phòng thay đồ của nữ.
Đúng là đã đến giờ tan ca, cô nhanh chóng thay đồ, vì là làm thêm nên lương được trả trong ngày, tính thêm rượu bán được, cô nhận được gần hai triệu, cũng coi như không phí công.
Trên đường về nhà, Tần Phi chỉ cảm thấy bụng mình đau quặn từng cơn, cô vội vã lấy thuốc mà Tống Liên kê đơn ra uống mấy viên.
Về tới nhà, khi vào nhà vệ sinh cô vẫn nhìn thấy máu tươi.
Tần Phi không dám chậm trễ, cô lập tức gọi điện cho Tống Liên.
---
Sau khi Tần Phi rời khỏi quán bar, Lâm Mặc Sinh một mình ngồi uống rượu giải sầu, nhìn Tần Phi như vậy anh vô cùng đau lòng.
Người đàn ông lạnh lùng tuấn tú đi qua đám đông ồn ào bước đến bên Lâm Mặc Sinh.
Thái độ của Mặc Thiên Vũ lạnh giống như mặt anh vậy.
“Tìm mình có việc gì?”
Hai người lớn lên cùng nhau, là anh em tốt, đặc biệt là Mặc Thiên Vũ từ nhỏ đã khó gần, Lâm Mặc Sinh là người bạn duy nhất của anh.
Nhưng, từ khi họ cùng yêu một người con gái, mối quan hệ này lập tức trở lên vô cùng tế nhị.
Lâm Mặc Sinh đặt chén rượu xuống, bất ngỡ đấm một cú lên mặt Mặc Thiên Vũ.
Mặc Thiên Vũ không đề phòng, sau khi đứng vững liền lau vết máu trên khóe miệng.
Lâm Mặc Sinh túm chặt cổ áo Mặc Thiên Vũ.
“Mặc Thiên Vũ! Cậu có còn là đàn ông nữa hay không? Nếu đã cưới rồi thì hãy đổi xử tốt với cô ấy! Cậu xem cậu đã hành hạ cô ấy thành ra như thế nào?”
Mặc Thiên Vũ cười nhạt một tiếng.
“Thì ra vì cô ta, mình đã bảo sao cậu lại rảnh rỗi hẹn gặp mình?”
Lâm Mặc Sinh buông Mặc Thiên Vũ ra, ngồi xuống.
“Cậu có biết ở quán bar này, mình vừa nhìn thấy ai không?”
“Ai?” Mặc Thiên Vũ ngồi xuống bên cạnh Lâm Mặc Sinh.
“Tần Phi.”
Mặc Thiên Vũ sững người, Tần Phi tới quán bar?
“Cô ấy tới làm nhân viên phục vụ, bán rượu!”
Bàn tay cầm ly rượu của Mặc Thiên Vũ khẽ run lên.
“Cô ấy là thiếu phu nhân, nhà họ Mặc các người đối xử với thiếu phu nhân nhà các người như vậy sao? Mặc Thiên Vũ, cậu đối xử với vợ mình như vậy sao?”
Mặc Thiên Vũ bình tĩnh nâng ly rượu lên uống một ngụm.
“Đáng đời cô ta!”
“Đáng đời! Vậy mà cậu cũng nói ra được sao? Nếu cậu không cưới cô ấy, cô ấy có rơi vào tình cảnh này không? Nếu cậu đã cưới cô ấy thì phải chịu trách nhiệm!”
“Nếu như lúc trước cô ấy không giở thủ đoạn thì giờ đây cũng không rơi vào hoàn cảnh này!”
Mặc Thiên Vũ gầm lên.
Nếu như mọi chuyện diễn ra theo kế hoạch của anh, có lẽ anh và Tần Phi đã được sống những tháng ngày ngọt ngào rồi!
Lâm Mặc Sinh thở dài.
“Về việc cậu bị chuốc thuốc mê, mình không muốn nói nhiều, dù sao thì mình không phải là người trong cuộc, nhưng Thiên Vũ, cậu hãy tự hỏi lòng mình, Tần Phi mà cậu quen biết có phải là loại người đó không?”
Mặc Thiên Vũ giật mình.
Gương mặt lãng mạn, thơ ngây hồi nhỏ của Tần Phi xuất hiện trước mắt anh.
“Mình còn nhớ cậu từng nói với mình, lần đầu tiên nhìn thấy Tần Phi cậu đã bị nụ cười trong trẻo của cô ấy hút hồn, cô ấy có thể thoải mái cười đùa, không bị gò bó, chính nét trong sáng ngây thơ đó đã thu hút cậu, vì thế, cậu thực sự nghĩ rằng Tần Phi có thể làm ra việc đó sao?”
Mặc Thiên Vũ lặng yên.
Từ sau khi bị chuốc thuốc mê, kế hoạch của anh hoàn toàn bị đảo lộn, anh dường như đã bị sự phẫn nộ làm cho mụ mị, cho rằng Tần Phi là người đánh thuốc mê, cho rằng Tần Phi là người đàn bà hám của, một mực dùng cách riêng của mình để trừng phạt cô.
Nhưng anh quên mất rằng mình đã yêu người con gái ấy như thế nào.
“Thiên Vũ, nếu như cậu thực sự ghét Tần Phi, vậy hãy buông tha cho cô ấy, hà tất phải giày vò cô ấy? Giày vò cô ấy cũng là giày vò chính bản thân cậu.”
Mặc Thiên Vũ hừm một tiếng.
Lâm Mặc Sinh bảo vệ Tần Phi khiến anh cảm thấy rất tức tối.
“Cô ấy là vợ mình, mình muốn làm gì thì làm, không cần cậu phải lo!”
Mặc Thiên Vụ đặt ly rượu xuống bước đi ra ngoài.
“Mình sẽ cướp lại cô ấy!” Lâm Mặc Sinh giận dữ gầm lên.
Bước chân Mặc Thiên Vụ sững lại, không nói gì, tiếp tục rời đi.
Anh ngồi trong xe của mình, hút thuốc, khói thuốc khiến gương mặt lạnh lùng của anh càng thêm lạnh lùng nghiêm nghị.
Lời Lâm Mặc Sinh nói cứ văng vẳng bên tai anh.
Hai năm qua, Tần Phi luôn nói rằng người chuốc thuốc mê cho anh không phải cô.
Người cả thành phố M đều biết Tần Phi chuốc thuốc mê, Tần Phi là một ả điếm thủ đoạn!
Tại sao anh cũng như những người khác, không nghe cô giải thích?
Có lẽ đã đến lúc anh và cô nên ngồi lại nói chuyện rõ ràng.
Mặc Thiên Vũ khởi động xe chuẩn bị về nhà, đúng lúc này chuông điện thoại vang lên dồn dập.
--- Hết ---
 
Last edited by a moderator:

Bình luận facebook

Top Bottom