Full Nữ vương, dẫm đạp anh đi

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 23/2/16.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,041
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914
    Giới thiệu

    Mạc Dao Dao và bạn trai chia tay, trả cho anh ta tất cả các món quà anh ta tặng.

    Chỉ còn lại một chậu Vạn Niên Thanh không biết nên xử lý như thế nào, cô nghĩ nghĩ, hung hăng đạp hai đạp, trực tiếp giết chết các rắc rối.

    Ngày thứ hai, Vạn Niên Thanh không chết, mà còn bộc phát trở nên kiều diễm hơn nữa, Mạc Dao Dao lại đạp hai đạp.

    Ngày thứ ba, Vạn Niên Thanh như trước vẫn không chết, hơn nữa càng trở nên bồng bột phấn chấn tinh thần, Mạc Dao Dao lại đạp hai đạp.



    Ngày thứ N, Mạc Dao Dao không đạp nữa, nửa đêm có một người u oán đứng ở đầu giường cô nói: “Dao Dao, hôm nay sao cô không đạp tôi?”

    Vì thế, đây là câu chuyện của một cô gái bị thất tình và Hoa Yêu cuồng M. (1)

    Không nên bị văn án lừa gạt, đây thật ra chỉ là một chuyện tình cảm thành thị nhẹ nhàng.

    ——— —————————–

    (1) S&M là một cặp từ tiếng Anh:

    - Có thể là Sadist & Masochist (Người bạo dâm (hay ác dâm) và người khổ dâm (hay thống dâm))

    - Hoặc là Servant & Master (Người hầu & chủ nhân)

    - Thể hiện mối liên hệ giữa một cặp người trong đó một người thích thú được hành hạ người khác và người kia lại thích bị người khác hành hạ, có thể ám chỉ mối quan hệ liên quan tới tình dục hoặc không.

    - SM là cách viết ngắn gọn hơn cho 2 từ trên vì nó gộp luôn thành một từ: Sadomasochism (hiện tượng ác-thống dâm lẫn lộn).
     
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,041
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    CHƯƠNG 1 : MỞ ĐẦU.

    Thất tình không phải là việc lớn gì, ai đã từng yêu ít nhất cũng đã từng bị thất tình, cho dù là mình bỏ rơi người ta hay là người ta bỏ rơi mình.

    Mạc Dao Dao đã sớm biết cô và Triệu Ngộ Minh sẽ chia tay, chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian.

    Cho nên khi anh ta hút đầy tàn thuốc dưới đất, sau đó vô cùng khó khăn nói ra ba chữ “Chia tay đi”, Mạc Dao Dao rất dứt khoát gật đầu một cái, lấy điện thoại di động ra xóa bỏ số của Triệu Ngộ Minh, cũng bày tỏ thái độ từ nay về sau hai người sẽ không gặp lại.

    Triệu Ngộ Minh rất kinh ngạc, đồng thời cũng thật vui vẻ, nhưng vẫn có một chút lúng túng. Cho dù là chia tay, nếu biểu ~ddlqd~ hiện của nhà gái giống như là ước gì vứt bỏ mình sớm một chút, nhà trai cũng sẽ tổn thương.

    Chỉ là từ lúc anh ta cất bước nhẹ nhàng rời đi, Mạc Dao Dao có thể thấy được, bọn họ đã chia tay thật rồi, một chút dư âm cứu vãn cũng không có.

    Nhìn tàn thuốc nằm rải rác trên mặt đất, Mạc Dao Dao nhớ lại Triệu Ngộ Minh trước kia rõ ràng là hút Cát Trắng ( bạch sa ???), là do cô móc tiền túi mua, khi mua một hộp hút rất tiết kiệm, dù rằng không hút rốt cuộc cũng không nỡ ném đi. Hiện tại thuốc lá anh ta rút ra không chỉ là do người khác đưa, mà hút được một nửa đã vứt.

    Thân phận chênh lệch quá nhiều, bạn gái đương nhiên sẽ phải đổi. Người vợ chịu cảnh nghèo hèn với mình cũng có thể bỏ rơi được, chứ đừng nói cô chỉ là một người bạn gái. Cho nên có thể nói hai chữ con đường làm quan và thế lực cùng phát âm "shi" giống nhau không phải là không có đạo lý, không thể không bội phục văn tự ngôn ngữ nước ta rất Bác Đại Uyên Thâm. (Con đường làm quan: 仕途 (shìtú); thế lực: 势力 (shì•li))

    Về đến nhà Mạc Dao Dao bắt đầu sắp xếp đồ đạc, đem đồ đạc mà Triệu Ngộ Minh đã từng tặng cất vào trong một cái rương, chia tay mà còn giữ những thứ đồ này, nói không chừng sẽ có người hiểu lầm cô còn không nỡ rời xa.

    Đột nhiên thấy chậu Vạn Niên Thanh kia, đó là quà mà cô mua tặng Triệu Ngộ Minh, năm ấy anh ta mới vừa thi đậu làm nhân viên, Mạc Dao Dao tặng cho anh ta là hi vọng Triệu Ngộ Minh có thể vạn năm trường thanh (trẻ mãi). Mặc dù nghĩa của từ Vạn Niên Thanh là khỏe mạnh, trường thọ, nhưng cô vẫn cố chấp hiểu theo nghĩa của cái tên kia.

    Kết quả không tới nửa tháng Triệu Ngộ Minh đã đem hoa trả lại, anh ta nói anh ta không thể chăm cây được, nửa tháng này thiếu chút nữa hại chết cây. Mạc Dao Dao nhìn thấy đúng như vậy, lá cây đã ố ~ddlqd~ vàng, vội vàng nhận lại, lên mạng tìm hiểu phương pháp chăm sóc, mấy tháng sau nó lại trở nên xanh um tươi tốt.

    Nhìn thấy nó, Mạc Dao Dao lại nhớ tới hình như bắt đầu từ lúc đó Triệu Ngộ Minh cũng không nhận quà mình tặng rồi, luôn nói hiện tại anh ta đang kiếm tiền không nên cứ để Mạc Dao Dao bỏ tiền.

    Có lẽ từ khi đó anh ta đã bắt đầu cố ý giữ khoảng cách với cô, chỉ là cô không phát hiện ra mà thôi. Trong lòng Mạc ~ddlqd~ Dao Dao tức giận dễ sợ, tiến lên đạp hai đạp, cô đã không muốn khóc còn không được nổi giận một chút.

    Sáng ngày thứ hai, trước khi đi làm, đôi mắt quầng thâm của cô thử nhìn qua nó, cảm giác tối hôm qua cô thật là quá đáng, mặc dù không dám dùng quá nhiều lực nhưng vẫn sợ làm hỏng cây.

    Không nghĩ tới kia chậu vạn niên thanh trở nên kiều diễm hơn, trên cành còn có xuất hiện mấy chùm hoa, rõ ràng là sắp nở hoa.

    Nhẹ lòng, Mạc Dao Dao ôm cái rương đi ra cửa.

    Về nhà sau một ngày mệt mỏi, đang định đi tắm rồi ngủ, điện thoại di động đột nhiên vang lên, Mạc Dao Dao vừa cầm lên nhìn thấy là cuộc gọi của Triệu Ngộ Minh.

    Mặc dù đã xoá số đi, nhưng dãy số kia đã sớm khắc sâu vào trong đầu cô, nói chia tay cũng không phải chia tay ~ddlqd~ ngay được.

    Khẽ cắn răng rồi nhận máy, nói không chừng còn có chuyện gì đấy.

    Điện thoại bên kia trầm mặc.

    “Có chuyện gì không? Gọi nhầm số sao?”

    “. . . . . . Những thứ đó còn giữ lại làm gì, vứt đi thôi.” Thanh âm bên đầu điện thoại kia rất trầm thấp.

    Mạc Dao Dao cắn răng: “Đó không phải là do sợ anh đưa cho tôi hóa đơn muốn tôi thanh toán sao, thôi cứ trả lại trước để đề phòng phiền toái về sau.”

    “. . . . . . Không có việc gì nữa, cúp máy đây.” Nói xong phía đối diện đã vang lên tiếng dập máy, Mạc Dao Dao bị một cú điện thoại này làm cho không thể giải thích được, cảm giác trong điện thoại giọng nói của Triệu Ngộ Minh không hiểu vì sao có một chút u ám.

    Vì thế cô gọi điện thoại —— “Diệp Tử, Minh ca của cậu có xảy ra chuyện gì không?”

    Đầu bên kia truyền đến ~ddlqd~ giọng nói vui sướng: “Dao Dao, tớ còn muốn hỏi cậu đã chạy đi đâu rồi, tính toán tốt quá đi chứ? Thời gian thật là quá chuẩn!”

    Chuyện là như thế này, lúc trước Mạc Dao Dao đã đóng gói xong đồ vật, gửi qua bưu điện cho Triệu Ngộ Minh. Cô cảm thấy sau khi chia tay mà còn vì mấy thứ kia gọi điện thoại nói “Anh tới đi, tôi có đồ đưa lại cho anh” cho người kia, thì thật không phải muốn trả đồ mà là nhân cơ hội để gặp mặt tìm cách cứu vãn quan hệ đôi bên. Cô không muốn ra vẻ kiểu cách, cũng không muốn cứu vãn, nên cũng không cần thiết phải gặp nhau, tiêu ít tiền gửi quá khứ đi là được.

    Ai ngờ chính vì vậy mà xảy ra chuyện.

    Theo lời Diệp Tử nói, hôm nay Triệu Ngộ Minh dẫn theo bạn gái là sếp cùng cơ quan về nhà, tự mình chuẩn bị cơm trưa, không khí vừa vặn, hai người ngọt ngọt ngào ngào đang định ‘tâm đầu ý hợp’ thì chuông cửa vang lên. Vừa mở cửa là nhân viên giao hàng, một cái rương vô cùng to lớn. ~ddlqd~ Vì vậy mặc dù lúc này Tiểu Cao đã ý loạn tình mê trong lòng hiếu kỳ nổi lên, thúc giục Triệu Ngộ Minh mở cái rương ra. Anh ta cũng thấy rất kỳ quái, người nào mà gửi cái rương lớn như vậy? Vì thế nhân tiện mở ra.

    Có câu nói, lòng hiếu kỳ hại chết một con mèo.

    Chỉ là lúc này hại chết không phải là một con mèo, mà là Triệu Ngộ Minh.

    Trong rương đó có chiếc cốc tình nhân viết “Triệu Ngộ Minh, Mạc Dao Dao vĩnh viễn sẽ ở cùng nhau” dẫn tới bùng phát cuộc Chiến Tranh Thế Giới lần thứ 3, cuối cùng sếp đen mặt lại sập cửa bỏ đi. Triệu Ngộ Minh mang vẻ mặt tái mét mà nhìn những đồ trong rương. Sau đó Diệp Tử nói: “Dao Dao, chiêu này của cậu thật sảng khoái!”

    Mặt Mạc Dao Dao đổi màu, sớm biết như vậy thì cô đã vứt nó là cho rồi, ai ngờ lại rước đến bao phiền toái như vậy! Khiến cho cô giống như oán phụ khuê phòng bị vứt bỏ, trong lòng không cam chịu ~ddlqd~ đi phá hoại nhân duyên tốt của người ta, thuận tiện gây trở ngại cho con đường thăng quan tiến chức của Triệu Ngộ Minh.

    Dù sao hai người này đã bắt đầu từ khi bọn họ chưa chia tay, hóa ra là cô chính là spare tire, đầu năm nay đàn ông cũng phải tìm đến một cái bánh xe để phòng hờ cơ đấy.

    Đang buồn bực vô cùng thì ánh sáng chói mắt của Vạn Niên Thanh đập vào trong tầm mắt, thấy như thế nào cũng cảm giác khó chịu. Vì vậy duỗi thẳng chân dẫm đạp mấy cái, hài lòng trở về ngủ.

    Buổi sáng thức dậy, cô lại thấy hối hận lần nữa ~ddlqd~ , lại gần nhìn kỹ, Vạn Niên Thanh càng trở nên tốt hơn, tinh thần phấn chấn và khỏe mạnh rồi, những bông hoa màu trắng dày dặc, rực rỡ muôn vẻ.

    Cây này vì sao đánh mãi không chết, mà lại cứ như con gián vậy?

    Cô vô cùng kinh ngạc, hoa này lại có thể ra hoa. Từ lúc Mạc Dao Dao nuôi nó đến giờ cũng chưa thấy nó nở hoa, lần này ~ddlqd~ xem bộ dạng xanh um, tươi tốt như vậy của nó, liền bắt đầu hết lòng chăm sóc. Ý nghĩa của cái tên của hoa này rất tốt, tình yêu không có, nhưng cô vẫn muốn được khỏe mạnh.

    Có ai biết sau mấy ngày được tỉ mỉ tưới nước, bón phân, xới đất, Vạn Niên Thanh càng ngày càng uể oải, những bông hoa nhỏ cũng mau rụng đi, căn bản không có kết quả như cô muốn.

    Mạc Dao Dao trăm mối lo mà vẫn không có cách giải quyết, lật mấy chục trang web cũng không tìm ra được biện pháp giải quyết, chỉ có thể ai oán đứng nhìn cây Vạn Niên Thanh càng ngày càng tiều tụy. Có thể đóa hoa cũng là cần đến tình yêu làm dịu, cô hiện tại không còn tình yêu, ngay cả cây cô chăm sóc cũng cùng cô “Vì người bỏ đi khiến ta tiều tụy” .

    Cũng chính là buổi tối sau ngày chia tay một tuần, trong giấc mộng Mạc Dao Dao mơ hồ cảm thấy khí lạnh bức người trước mặt, cô mở mắt ra, chỉ thấy một người đàn ông khỏa thân đang đứng ở ngay trên đầu giường, ~ddlqd~ mặt buồn bã nói: “Dao Dao, vì sao cô lại không đạp tôi?”

    Mạc Dao Dao mơ mơ màng màng nhắm mắt, lật người, sau đó giật mình mở mắt ra!

    Đây không phải là chuyện tình thành thị sao? Lúc nào thì nó đã trở nên có thần quỷ kinh khủng như vậy!

    Tác giả có lời muốn nói: Tác giả hiện đứt gân não, không viết chút về chủ nghĩa phi hiện thực thì không chịu được. Chuyện này vẫn lấy bối cảnh thành phố, dính tới chuyện yêu quái thần bí cũng không nhiều lắm, tác giả chẳng qua chỉ là đứt gân não mà thôi. Về phần cực kỳ M, chỉ là do hứng thú gần đây ~ddlqd~ của tôi thôi, nếu như văn chương có thể phát triển theo ý nghĩ của tôi, là một tiểu thuyết tình cảm nhẹ nhàng, những bạn trẻ muốn xem truyện thần quái ma pháp không nên quá kích động, đây chỉ là truyện tình cảm thành thị. Cứ là như vậy, cụ thể như thế nào, còn phải xem độc giả Đại Nhân.
     
  3. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,041
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 2: Thất nghiệp . . .

    Dù là thất tình, cuộc sống cũng vẫn tiếp tục. Coi như toàn thế giới đều biết rõ thất tình là đau khổ như thế nào, nhưng so với vấn đề no ấm, công việc vẫn quan trọng hơnmột chút.

    Mạc Dao Dao làm thêm ở một cửa hàng điện gia dụng, mỗi tháng lương tạm cộng với phần trăm kiếm được thêm cũng không ít, đáng tiếc cấp bậc quá thấp, không lọt vào mắt Triệu Ngộ Minh. Ngược lại cô đã từng nghĩ tới đổi công việc, nếu không học đại học bao nhiêu năm như vậy không phải là uổng phí rồi sao. Nhưng ngành cô học lại là công trình sinh vật, này chuyên nghiệp dự thi lúc bị đuổi ra chỉ có thể ba hoa chích choè, thật ra thì dù là người đã thi đậu bác sĩ, đều không phải nhất định có đường ra. Trên căn bản một nửa công ty là sẽ không để cho người ta đi tạo ra cừu nhân bản, dê cũng không.

    Cứ như vậy làm ở cửa hàng điện hơn một năm, mỗi tháng cô cũng có thể kiếm được hơn mấy ngàn, tiết kiệm lại vẫn còn khoảng một chút cho nên công việc này không thể bỏ được, coi như tối hôm qua có nhìn thấy cái gì kinh khủng cũng không thể không đi đi làm.

    Buổi sáng trong cửa hàng không có nhiều người, Mạc Dao Dao tựa vào bên tường nhớ lại hình ảnh trong giấc mộng chân thật không ngờ kia tối hôm qua.

    Lúc ấy cô lấy dũng khí xoay người lại, sau lưng cho dù chỉ một người cũng không có, thanh âm buồn bã của nam nhân khỏa thân gì cũng không có. Chỉ có một bồn vạn niên thanh, ở dưới ánh trăng lẳng lặng nở hoa.

    Sau nửa đêm cô không dám ngủ, cho đến khi ánh mặt trời chiếu vào trong phòng, mới dám xác định tối hôm qua thật ra mình đã nằm mơ thấy một giấc mơ vừa lạ lùng vừa đáng sợ.

    Phản ứng đầu tiên của cô là sợ đến bủn rủn, quá sợ nên không nhìn thấy rõ diện mạo cùng vóc người của người đàn ông kia, chỉ là bình thường nằm mơ thấy người cũng đều không có diện mạo .

    Phản ứng thứ hai chính là hoài nghi mình vì thất tình khiến cho đại não thác loạn, lại có thể nằm mơ như vậy? Chẳng lẽ cô đã đói khát như vậy rồi ?

    Đang lúc suy nghĩ, trong cửa hàng có một người đẹp trai tới.

    Người đẹp trai tới kéo theo mắt một đống tiểu nhân viên chào hàng sáng lên, Hà Viện xung trận lên trước, đẩy ra mấy sắc nữ đi lên trước, vô cùng có lễ phép hỏi: “Xin hỏi tiên sinh muốn mua gì?”

    Bình thường những người đẹp trai như vậy đều do Hà Viện dẫn đường. Mạc Dao Dao có bạn trai đối với những thứ này không có hứng thú, những người còn lại cũng không giành được với Hà Viện, dù sao cô ấy cũng nổi tiếng ra tay nhanh và chuẩn.

    Hà Viện dĩ nhiên sẽ không mong đợi cái gì mà vừa thấy đã yêu, tiếp theo là một hồi yêu đương oanh oanh liệt liệt, thật ra cô ấy chỉ là muốn mượn cơ hội này tiếp xúc nhiều hơn với trai đẹp một chút, thỏa mãn một chút ước muốn hoa si của mình.

    Hơn nữa cuối cùng khi đưa hóa đơn cũng là do cô ấy tự mình đặt bút ký tên, việc này chính là nói tên tuổi của mình cho đối phương biết. Mặc dù biết đối phương có thể nhìn cũng không nhìn mà vứt cái tên này vào trong thùng rác hoặc là giữ lại để tích điểm đổi lấy sản phẩm, nhưng Hà Viện vẫn tin chắc mình có thể mượn hóa đơn này mà tạo ra được nhân duyên đầu tiên.

    Người đẹp trai không động, mà rất chuyên chú nhìn vách tường.

    Mạc Dao Dao đang dựa vào vách tường, cô cũng đang nhìn người đàn ông có dáng người này cùng khuôn mặt tuấn tú này, cảm giác nhìn quen mắt. Cô xác định mình chưa từng gặp qua anh ta, nhưng vì sao lại nhìn quen mắt?

    Người đẹp trai đột nhiên đi về phía Mạc Dao Dao, cũng không để ý tới ánh mắt của những người còn lại, kéo tay của cô đặt đồ vào, cười cười rồi bỏ đi.Hà Viện xung trận xông lên, níu lấy cổ áo Mạc Dao Dao: “Nói, lúc nào thì bắt cá hai tay rồi hả ? Tặng cậu cái gì?”

    Mạc Dao Dao cười khổ, người bị bắt cá hai tay chân chính là cô có được hay không, hơn nữa người này cô cũng không biết!

    Mở lòng bàn tay xem vật người kia đưa cho, Mạc Dao Dao liếc mắt nhìn một cái: Một chuỗi chìa khóa.

    Hà Viện bắt đầu nổi đóa, ngay cả chìa khóa tất cả đều đưa cho còn dám nói không phải bắt cá hai tay? Tại sao nam nhân tốt cũng bị cô làm hại**?

    Mạc Dao Dao không nói gì, đây là chìa khóa của cô, là chìa khóa nhà cô!

    Cô nhớ rõ ràng không phải mình làm mất chìa khóa mà dứt khoát là không mang theo. Bởi vì tối qua kinh sợ quá mức cho nên sáng nên cô mơ mơ màng màng ra cửa, đóng cửa phòng mới nhớ tới mình không mang chìa khóa.

    Vốn cô nghĩ tới tối nay về nhà gọi cho chủ nhà đã lâu không gặp trước, nếu không mình có thể phải ngủ ngoài hành lang rồi. Ai ngờ lại có người đưa tới nhanh đến thế! Còn là một người đàn ông!

    Mạc Dao Dao rốt cuộc nhớ tới tại sao mình nhìn thấy người đàn ông này quen mắt rồi, cái nhìn quen mắt không phải là người, ấy là bộ quần áo! Đó là quà sinh nhật cô dịnh mua tặng cho Triệu Ngộ Minh, chỉ tiếc còn chưa đưa đã chia tay.

    Chuyện lúc này chỉ nảy sinh trong phim kinh dị lại xảy ra ở chung quanh Mạc Dao Dao, phản ứng đầu tiên trong đầu cô lại là ——

    Căn cứ vào trí nhớ về người đàn ông lõa thể tối hôm qua, người đẹp trai mới vừa rồi hẳn là không có mặc quần lót.

    Cho nên có khả năng đầu óc cô thật sự có vấn đề.

    Vì vậy cô véo Hà Viện đang lắc lắc cô: “Có đau hay không?”

    “Đau!”

    “Vậy không phải mình nằm mơ.”

    “Mạc Dao Dao cậu có phải người hay không ——” Thanh âm Hà Viện có chút đau khổ, bị cấu.

    Mạc Dao Dao cảm thấy cô là người, nhưng gần đây đầu óc quả thật có chút vấn đề. Bác sỹ tâm lý cô không có tiền đi khám, một giờ đã giá trên trời mấy trăm đồng rồi, hơn nữa đấy còn là giá tiền của người không tên tuổi gì, danh giá thì không biết bao nhiêu tiền nữa.

    Hôm nay về nhà đi mua chút thuốc cảm mạo là được, nói không chừng do phát sốt.

    -

    Người tới cửa hàng nhiều hơn, sự kiện kia rất nhanh đã không hề được ai để tâm, dù sao kiếm khách kiếm phần trăm mới là chuyện chính.

    Một đám quý phu nhân duyên dáng sang trọng đi vào trong cửa hàng, ăn mặc vô cùng phú quí, hơn nữa người đi trước còn đeo vàng toàn thân có thể đến mười cân, cũng may bà ta ung dung —— mập mạp + nét mặt toả sáng, hoàn toàn có hơi sức chống đỡ sức nặng chừng mười cân.

    “Đồ điện tốt nhất của cửa hàng các cô là cái nào?” Người phụ nữ đầy vàng quý giá miễn cưỡng mở miệng.

    Mạc Dao Dao mỉm cười: “Xin hỏi bà muốn mua loại nào? Đồ làm bếp? Tắm rửa? Hay là . . .”

    “Tất cả đều mang đến cho tôi xem một chút đi, ai còn thiếu cái gì nếu thích cái nào thì cứ mua đi.” Bộ dạng Tài Đại Khí Thô.

    Mạc Dao Dao xem ra, bà ta không phải là quý phu nhân mà là nhà già mới nổi, người có tiền chân chính sẽ không lớn lối như vậy.

    “Bộ tủ lạnh, máy giặt quần áo, máy điều hòa không khí này là đồ công sở bán tốt nhất gần đây, nếu cùng mau ba món một lúc sẽ được giảm giá.”

    “Tôi mà dùng giảm giá?”

    Người đàn bà đầy vàng không khác gì cái loa hô to với bên ngoài: “Tôi có tiền!”

    Mạc Dao Dao tiếp tục mỉm cười: “Đây chẳng qua là chính sách ưu đãi của cửa hàng.”

    “Không được, được giảm giá khẳng định không tốt.”

    “Vậy bà xem cái này. . . . . .”

    “Màu sắc không sang.”

    “Cái này. . . . . .”

    “Hình thức không sang.”

    “Này. . . . . .”

    “Không. . . . . .”

    Mạc Dao Dao vẫn rất kiên nhẫn, làm nghề bán hàng tiêu thụ nhất định cho dù có khách hàng tát mình một cái, tự mình đưa mặt còn lại đến cho người ta đánh để người ta thỏa mãn, chút soi mói này cũng không là gì.

    Chỉ là vị phu nhân này chắc vừa mới trúng số, giá cả tuyệt đối không đủ nhìn thuận mắt. Vì vậy Mạc Dao Dao đem thứ tốt nhất trong cửa hàng giới thiệu cho bà ta, một bộ này bán ra phần trăm có thể kiếm được tới 18000, thuần túy là đồ điện làm thịt người ta.

    Quý phu nhân rốt cuộc lộ ra vẻ mặt hài lòng: “Có thể coi như hình dạng vừa mắt. Như vậy đi, tôi đi cửa hàng khác lựa chọn, đợi lát nữa trở lại.”

    “Chào mừng lần sau bà ghé cửa hàng.” Khóe miệng Mạc Dao Dao cứng đờ, chờ đợi phút chốc thoát khỏi hổ mẹ kia.

    Ai ngờ đến lúc này lại xảy ra chuyện, quý phu nhân quay người lại, ví da cùng đồ trang sức bên trong quét phải một ly cola bên cạnh, phụ quay người lại, ví da thượng đồ trang sức quét bên cạnh trên tủ một ly cola, cũng không biết thế nào mà ly cola kia đổ thẳng vào bộ quần áo trắng của quý phu nhân.

    Nói thật vị này mặc bộ quần áo trắng như vậy tuyệt đối là ăn no rỗi việc, tạo ra cho bà ta vẻ mập mạp không nói còn dễ dàng bị bẩn. Nhưng hiện tại Mạc Dao Dao không thể nói lời này, bởi vì chén cola kia là của cô , uống được một nửa khách tới tiện tay đặt ở trên tủ.

    Mặc dù cô chọn cái tủ xa nhất nhưng người xui xẻo đứng lên uống nước cũng bị dắt răng, cố tình bị người như vậy đụng phải.

    Quý phu nhân dĩ nhiên là tức miệng mắng to, không để ý hình tượng chút nào, người đi cùng bên cạnh cũng mắng không ngừng. Mạc Dao Dao cười cúi đầu chịu nhận lỗi, bà ta lại nhất quyết không tha, mặc dù lời nói rất nhiều, nhưng ý tứ đại khái là yêu cầu bồi thường.

    Mạc Dao Dao gật đầu: “Thật ngại quá, tôi sẽ bồi thường bà phí giặt khô.”

    “Giặt khô! Cô có biết bộ quần áo này của tôi bao nhiêu tiền không? Giặt một lần cũng sạch được chắc? Phải bồi thường hết!”

    “Vậy bà lấy hóa đơn quần áo ra, tôi sẽ căn cứ vào giá tiền và vết bẩn để bồi thường.”

    “Cô ấy à? Bán cô đi mà bồi thường nổi sao?” Vẻ mặt bà ta khinh thường.

    Mạc Dao Dao cảm thấy cho dù tượng đất cũng có tính cách của tượng đất, cô cũng không thể cứ nhẹ nhàng mãi như vây? Hơn nữa trong bụng cô gần đây vốn đã tích trữ sự giận không ít mà chưa xả được ra ngoài. Ánh mắt khinh bỉ của bà ta kích thích cô , cô cảm thấy bây giờ mình không nói gì thì không vui nổi.

    Vì vậy Mạc Dao Dao vô cùng bình tĩnh hỏi: “Theo lời nói này của bà, tôi đi bán thận nói thế nào cũng có thể bồi thường bộ quần áo này rồi.”

    Sau đó cô lại cao thấp đánh giá vị phu nhân này: “Bà như vậy khẳng định bán đi cũng không bằng tôi. Vừa nhìn đã thấy bà bị tăng đường huyết, cholesterol cao, huyết áp cao, nhìn lại một chút sắc mặt này, thoa nhiều phấn như vậy mà vẫn còn vàng chắc thận cũng không được tốt? Bà đi bệnh viện không chừng đến máu cũng không bán được, tôi nói thế nào cũng đáng tiền hơn bà.”

    Sau khi nói xong nhướng mày, dĩ nhiên cuối cùng đổi lấy là dậy dỗ thông suốt cùng thư từ chức, ngay cả một tháng tiền lương cuối cùng cũng bị giữ lại trừ tiền giặt khô.

    Không có bạn trai sau lại thất nghiệp, Mạc Dao Dao đứng ở trên đường cái cảm giác mình thật kém!
     
  4. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,041
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    CHƯƠNG 3

    Bình thường phụ nữ thất tình có một số phương pháp để trút giận —— mua sắm, ăn nhiều, khóc lớn, tìm người khác.

    Mạc Dao Dao cho rằng, các phương pháp trên không chỉ lãng phí tiền bạc, lãng phí thời gian, lãng phí thể lực và còn lãng phí tình cảm, hơn nữa là cái phương pháp cuối cùng, nếu thật sự gặp được người tốt thì tốt rồi, nếu tình cảm không được lại vừa thương thân vừa thương tâm, còn thảm hại hơn.

    “Cho nên cậu dùng việc thất nghiệp để xả ra? Như thế sẽ không thương thân và không thương tâm hả ?” Amy chậm rãi uống một ngụm cà phê đen, nhướng mày khinh bỉ Mạc Dao Dao.

    “Tổn thương dạ dày.” Mạc Dao Dao cúi đầu, ở trước mặt AMY cô vĩnh viễn không có tự tôn.

    Amy là nghiệt duyên của cô, thanh mai trúc mã và là bạn học cùng trường, tên tiếng Trung là Tô Tuyền, nick name Amy, là một cô gái như gió lốc giống như tên vậy. Cô là phóng viên tin tức, lúc học đại học chính là Trưởng bộ phận thông tinh tuyên truyền, Bát Quái Giáo Chủ, bất kỳ chuyện gì nếu Amy biết là toàn thế giới đều biết. Nhưng Amy là một người có tinh thần trọng nghĩa, chuyện chưa được xác nhận cô cũng chưa bao giờ truyền ra ngoài, nếu như xảy ra sai lầm cô còn có thể nói xin lỗi công khai. Cô làm phóng viên tin tức là để dùng một cây bút chính nghĩa đưa chuyện bất bình ra trước ánh sáng thiên hạ.

    Ami là số ít không bị trái tim kinh doanh đen tối bẩn thỉu xâm chiếm, nếu mọi người biết ngòi bút rất dễ dàng bẻ cong như nó muốn.

    Đáng lẽ ra Ami đang tham gia tổ theo dõi, nhận được cú điện thoại của Mạc Dao Dao liền đem nhiệm vụ giao cho trợ lí nhỏ, lại điều thêm một người tới giúp ở cơ quan, sau đó chạy tới chỗ Mạc Dao Dao hẹn. Amy cho rằng, một tin tức có mất đi cũng không cần phải gấp gáp, nếu như chỉ bởi vì việc này mà chậm trễ trong chốc lát khiến cho chị em treo cổ tự sát thì không bù đắp nổi.

    Thật ra thì Mạc Dao Dao không có yếu ớt như vậy, chẳng qua là từ trước đến giờ Amy quá mức phóng đại.

    “Nói đi, muốn dạy dỗ Triệu Ngộ Minh như thế nào, có cần tớ đưa anh ta ra ánh sáng vì dụ dỗ tiểu cán bộ cao cấp, bắt cá hai tay với bánh xe phòng hờ, còn vứt bỏ người vợ kết tóc hay không? Bảo đảm về sau con đường thăng quan tiến chức của anh ta tựa như con ruồi trong lọ thủy tinh —— tương lai phía trước thì tươi sáng nhưng con đường thì không có .”

    Mạc Dao Dao lắc đầu: “Không phải là tớ yếu đuối, mà làm thế thì quá kém cỏi. Vì anh ta mà mà phải ra tay nhiều như vậy cũng không đáng. Hơn nữa nếu tớ thật là người vợ kết tóc còn mang theo đứa bé, vậy chẳng phải anh ấy là Trần Thế Mỹ sao, như vậy thì cơ thể anh ta cũng được nhưng bây giờ lại là một người con gái bị vứt bỏ, làm lớn một trận giống như tớ thua không gượng dậy nổi.”

    Amy gật đầu một cái: “Nói cũng phải, xem ra con đường chính phủ không thể đi, nếu không chúng ta đổi đường khác.”

    “Ví dụ như tớ gắn máy theo dõi ở nhà anh ta, chờ khi anh ta cùng tiểu cán bộ cao cấp kia muốn “tâm đầu ý hợp” thì liền gọi một cuộc điện thoại quấy rầy. Về căn bản nếu kéo dài như vậy sẽ có hai hậu quả, thứ nhất, anh ta tạo thành phản xạ có điều kiện, mỗi lần nghe được chuông điện thoại di động sẽ miễn cưỡng đứng dậy; thứ hai, do kích thích quá độ tạo ra khiến anh ta bất lực.”

    “Thứ ba, tớ và cậu nửa đường bị phát hiện, sau đó sẽ thành nữ tù nhân trải qua quãng đời còn lại.”

    “Những lời đấy cậu cứ giữ lấy trong bụng đi.” Amy khinh bỉ nhìn Mạc Dao Dao một cái, nhưng rất nhanh lại cười: “Hai ngày trước nghe Diệp Tử nói rồi, cậu đưacái ly tình nhân tới nhà bọn họ, hai người đó huyên náo đến bây giờ mà còn muốn chia tay rồi, làm rất khá!”

    Mạc Dao Dao buồn bực, vì sao một hai đều cho rằng do cô làm, chẳng lẽ cô giống cô gái ác độc như vậy sao? Rõ ràng mình là một con dê trắng nhỏ lương thiện.

    Dĩ nhiên, môt con dê trắng nhỏ lương thiện bình thường sẽ không khiến cho một phụ nữ trung niên tức đến thiếu chút thì tắc máu não, lúc ấy người phụ nữ mập kia chỉ ngón tay vào Mạc Dao Dao, “Cô. . . . . . Cô. . . . . . Cô. . . . . .” cà lăm mấy câu sau đó té xỉu. Mạc Dao Dao cảm thấy khả năng phần lớn bà ta té xỉu là do cao huyết áp với gan không tốt, tuyệt đối không phải là tức giận vì mình.

    Cũng chính là bởi vì gây ra chuyện như vậy, quản lý mới có thể đuổi việc Mạc Dao Dao, bởi vì nghe nói quý phu nhân kia thật đúng là một phu nhân nổi tiếng.

    “Vì khen thưởng cho cậu đã làm tốt, cùng với ăn mừng việc cậu thất nghiệp, chị đây hôm nay mời cậu đi SPA, ngày mai tỏa sáng đi tìm việc làm.” Amy vỗ bả vai Mạc Dao Dao, rất ý thức về nghĩa vụ kết thúc câu chuyện này, cầm túi xách số lượng có hạn lên lôi kéo Mạc Dao Dao đi.

    Theo lời của Amy nói, phụ nữ cho dù không có tình yêu cũng được nhưng phải xinh đẹp.

    Theo lời của Mạc Dao Dao nói, hai năm qua Amy quả thật kiếm không ít, thẻ vàng VIP kia, người phục vụ như nàng làm bao năm cũng không có được.

    Rất nhiều người nói Amy đi theo người giàu có, nếu không một nữ sinh vừa ra xã hội không bao lâu sao có thể có được những thứ như vậy. Nhưng Mạc Dao Dao biết đấy chỉ là giả dối, năng lực của Ami cô luôn luôn hiểu rõ, bao nhiêu lần cô ấy chỉ vì một trang đầu mà cả đêm không được ngủ theo dõi ở cửa chính, bao nhiêu lần cô ấy vì moi tin tức mà uống khiến cho dạ dày chảy cả máu.

    So sánh với Amy, Mạc Dao Dao rất có cảm giác cô thật đúng là một ký sinh trùng của xã hội.

    -

    Làm xong Spa thì trời đã tối rồi, Mạc Dao Dao và Ami vinh quang toả sáng cùng nhau đi ăn xiên nướng, mặc dù nói thực phẩm chiên dầu đối với sắc đẹp và thân thể không tốt, nhưng Amy nói, cô bảo dưỡng vì cái gì, không phải là để phá đi sao.

    Mạc Dao Dao cảm thấy cảnh giới của Amy cả đời cô cũng không thể đạt tới được.

    Hai người mang bộ mặt bóng loáng đi tới trạm xe, đến trạm phía trước mặt Mạc Dao Dao bất động: “Amy, đêm nay tớ đến nhà cậu ngủ có được không?”

    “Bây giờ tớ phải đi theo dõi tiếp, ban ngày đã chậm trễ cả một ngày rồi, buổi tối không thể trốn việc nữa.” Amy theo dõi theo quy định luân phiên, vốn người ta vì thương cô gái yếu đuối nên mới để cho cô theo dõi vào ban ngày, cô vì Mạc Dao Dao mà cố ý đổi thành buổi tối .

    “Tự tớ đi tới nhà cậu ngủ được không?” Mạc Dao Dao cảm giác lúc này trong cả đời mình là lúc không có tiền đồ nhất.

    “Làm sao vậy? Nhà cậu sói sao? Hay là cậu giấu đàn ông khỏa thân trong phòng làm Kim Ốc Tàng Kiều vậy?”

    Không thể nào không nói người làm tin tức quá mức sắc bén, Amy lập tức liền đâm đúng vào trọng điểm.

    Nhớ năm đó khi Ami còn đang đi tìm việc làm trong nửa năm đầu,tạp chí kia rất nổi tiếng, nghe nói còn có thân phận, vốn thường không coi trọng người mới tốt nghiệp như cô. Kết quả là người phỏng vấn còn chưa đặt câu hỏi, cô đã tự giới thiệu về bản thân mình trước sau đó là nói —–

    Người đàn ông ngồi ở bên trái tôi chờ phỏng vấn kia là người nghiện thuốc, mặc dù mang găng tay không nhìn thấy ngón tay bị vàng, nhưng hàm răng thì vàng, hơn nữa chưa tới một tiếng đã không ngừng ho khan, ngáp, kiễng chân, tuyệt đối là do nghiện thuốc lá.

    Người phụ nữ ngồi ở phía trước tôi là do cầm máy chụp hình nhiều năm, vết chai trên ngón tay có thể nhìn ra được nghề nghiệp của cô ta; chú ngồi ở trong góc mặc đồ rộng kia thật ra đang một mực âm thầm quan sát các thí sinh, bởi vì cảm giác về sự tồn tại của ông ta thấp hơn nữa lại ngồi trong góc trong nên tất cả mọi người đều không phát hiện ông ấy đang làm gì. Tôi nói ba người này thật ra không phải thí sinh, mà là gián điệp mà công ty cài vào bên trong này để quan sát biểu hiện của thí sinh, tôi mới chỉ phát hiện ra ba người này, nếu như vẫn còn là do sơ sót của tôi.

    Lúc ấy, chủ khảo vỗ bàn một cái nói ngày mai cô đi làm đi.

    Mạc Dao Dao đã từng nhiều lần cho là cặp mắt kia của Ami đã từng được luyện qua trong lò Bát quái của Thái thượng Lão quân, là sư huynh muội với Tề Thiên Đại Thánh, sắc bén tới mức không còn là trình độ X quang, mà là CT!

    Vậy mà Mạc Dao Dao tuyệt đối không thể nói cho Ami biết chuyện nửa đêm cô nhìn thấy một người đàn ông khong mặc gì, bởi vì Ami là người theo thuyết vô thần, cô sẽ cảm thấy Mạc Dao Dao vì chia tay mà chịu kích thích quá lớn, bình thường tình huống như thế Ami sẽ có hai phương án, phương án một là xin Mạc Dao Dao ở lại mấy đêm, cô quen biết rộng, biết mấy nhà nào tốt, thiếu gia nhà nào có năng lực bền bỉ; phương án hai là để cho bạn trai trong lòng miễn phí giúp đỡ Mạc Dao Dao, cũng không biết cô là giúp Mạc Dao Dao tiết kiệm tiền hay là muốn giúp đỡ bạn trai mình thêm kinh nghiệm.

    Căn cứ theo hiểu biết của Mạc Dao Dao, cô vô cùng có khả năng đem hai phương án thông qua, thực hiện cả hai.

    Không thể không nói vị bạn trai đáng thương kia của Ami nếu như không phải học tâm lý, có thể thật không chịu được cô ấy. Nghe nói Ami chọn bạn trai kia của cô cũng là bởi vì cảm giác công việc của mình dễ tạo ra chướng ngại tâm lý, chọn một người học tâm lý để bảo hiểm.

    Kết quả bạn trai cô nói, bọn họ không thể giúp đỡ cho những người quen bởi vì quá hiểu thân mật với người đó nên ngược lại không cách nào trở nên trung lập, hướng dẫn bệnh nhân thoát khỏi chướng ngại.

    Vì vậy Ami véo lỗ tai anh ta nói, vậy lão nương cần ngươi làm gì?

    Bạn trai cô không hổ học tâm lý, muốn JJ. :])

    Mạc Dao Dao cho rằng anh ta không phải là học tâm lý, là đệ tử để ý.

    Bởi vì không nói ra lý do, cho nên Mạc Dao Dao ngồi lên xe buýt về nhà, lúc móc thẻ xe buýt trong túi chạm phải cái chìa khóa cô trở nên khẩn trương.

    Cô nghĩ tới báo cảnh sát, nhưng cảnh sát có thể sẽ đề nghị cô đi làm kiểm tra trước, đương nhiên sẽ có lòng tốt hỏi cô có phải làm rơi chìa khóa trên đường được người ta nhặt được không. Nhưng mà Mạc Dao Dao nhớ rõ ràng, cô đóng cửa phát hiện mình không mang chìa khóa, một chút khả năng cũng không có, hơn nữa người đẹp trai còn mặc quần áo cô mua cho Triệu Ngộ Minh.

    Do dự cả nửa ngày ở trước cửa, Mạc Dao Dao vẫn mở cửa, quay về phòng thấy bộ quần áo muốn tặng cho Triệu Ngộ Minh vẫn còn yên lặng đặt ở trong ngăn tủ cuối cùng, nhưng cô vừa lấy ra đã nhìn thấy nhãn hiệu không còn.

    Trái tim Mạc Dao Dao thắt lại, vội vàng chạy đến phòng bếp cầm con đao, phòng ngủ phòng khách phòng vệ sinh tìm một lần cũng không tìm thấy người, cô lại bắt đầu hoài nghi mình.

    Ước chừng giằng co hơn nửa canh giờ cũng không còn nhìn thấy bóng người, Mạc Dao Dao bắt đầu nghi ngờ mình có thể chìa khóa thật sự bị rơi ở chỗ nào đó được người khác nhặt được, đồng thời nghi ngờ nhãn hiệu trên quần áo là tự mình vứt đi, nói không chừng là lúc thu dọn đồ đạc.

    Cô thôi miên mình quả thật là bởi vì thất tình mà xuất hiện hiện tượng mất trí nhớ, cũng quyết định ngày mai đi tìm bạn trai Ami làm chuột bạch.

    Đem con dao cắt về chỗ cũ, trở về phòng ngủ chuẩn bị nghỉ ngơi.

    Mới vừa cởi áo khoác lại cảm giác sau lưng có một ánh mắt nóng rực, Mạc Dao Dao chợt quay đầu lại, người đàn ông khỏa thân tối hôm qua người đàn ông đẹp trai hôm nay đột nhiên đứng ở sau lưng!

    Cô nhanh chóng cầm tất cả đồ vật có thể ném vào người đàn ông khỏa thân này, vừa ném vừa kêu cứu mạng! Đồng thời uy hiếp đối phương sẽ báo cảnh sát.

    Nhưng ném rồi ném lại phát hiện tình hình không ổn, người đàn ông kia đứng ở bên tường, cũng không đến gần, mặc cho Mạc Dao Dao ném ra cái gì lên người mình, lại còn lộ ra nụ cười mê người hết sức vui vẻ hết sức hưởng thụ.

    Đầu óc Mạc Dao Dao đã ngừng hoạt động, cô cầm lấy vật nặng nhất bên cạnh ném tới, lần này người nọ không bình tĩnh nữa, giống như trong nháy mắt anh ta tới trước người Mạc Dao Dao, bắt được hai tay của cô nghiêm túc nói: “Dao Dao, Laptop không thể đập.”
     
  5. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,041
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 4: THỤ PHẤN

    Mạc Dao Dao nghĩ, khi một cô gái độc thân phát hiện trong nhà mình ẩn dấu một người đàn ông khỏa thân, còn không chừng cất giấu nhiều ngày, phản ứng bây giờ của cô tuyệt đối là bình thường.

    Nhưng người đàn ông này cũng không bình thường.

    Bởi vì anh ta nói: “Dao Dao, cô có thể đập bất kì cái gì, nhưng không thể đập đồ vật đáng giá, tôi nhớ máy tính xách tay của cô chứa không ít dữ liệu đấy. Còn nữa…, cô xem đập đồ như vậy thật là lãng phí sức khỏe, làm cho gian phòng rối loạn hoàn toàn còn đập đến không thương tiếc, sau đó thu dọn rất phí sức. Tôi đề nghị cô mua cái roi hoặc sợi dây thừng, roi trực tiếp quất là được, sợi dây càng thêm thuận tiện, chỉ cần trói chặt chút là được.”

    Khi anh ta nói những lời này thì ánh mắt dịu dàng dị thường, ánh mắt nhìn Mạc Dao Dao cũng trở nên là thâm tình khẩn thiết.

    Vì vậy Mạc Dao Dao đang bị đứt dây thần kinh não, nói: “Là do anh điên hay là do tôi bị điên rồi?”

    Trực giác của phụ nữ cho cô biết, người này không có ý hại cô; còn trực giác của phụ nữ cũng cho cô biết người này có chút biến thái; cuối cùng lý trí nói cho cô biết, có thể mình xuất hiện ảo giác.

    Cho dù là như thế nào, cô tỉnh táo lại, cũng không còn sợ như vừa rồi. Mặc dù người đàn ông này hiện tại đang trần truồng hơn nữa còn đang nắm hai tay của cô, nhưng cô không giải thích được vì sao lại không sợ.

    “Anh là ai? Trốn ở chỗ tôi đã bao lâu rồi? Anh muốn làm gì?”

    Miệng anh ta mếu máo: “Tôi là Vạn Niên Thanh, cô cũng đã chăm sóc tôi một năm rồi, không muốn làm gì cả.”

    Nhìn thấy anh ta còn rất uất ức, Mạc Dao Dao để máy tính xách tay xuống, phát hiện vị Vạn tiên sinh này cũng không có dùng quá nhiều sực lực để nắm lấy tay cô, mà có thể dễ dàng thoát ra.

    “À, Vạn tiên sinh, tôi đã chăm sóc anh một năm lúc nào hả ?”

    “Thì một năm trước, ở tiệm bán hoa cô đã mua tôi, sau đó tôi chính là của cô.”

    “Tôi không có kẻ buôn người đâu.”

    “Tôi cũng không phải là người mà.”

    “Tiên sinh, có cần tôi giới thiệu bác sỹ tâm lý cho anh không? Giá cả không cao đâu.”

    Mạc Dao Dao nghe nói có loại người nghiện để lộ thân thể của mình, thích khỏa thân để hù dọa các cô gái; cô còn nghe nói một trong những biểu hiện của bệnh tâm thần là khả năng tự nhận thức vấn đề của họ có vấn đề, không có cách nào tự nhận biết được mình. Cô cảm thấy vị trước mặt này có hai loại bệnh chứng đó. Đây là những thông tin mà Amy đã cung cấp cho cô, cô nghĩ chờ bạn trai của Amy xác định tình hình bệnh trạng của người này, có thể chuyển đến bệnh viện tâm thần.

    Vạn Niên Thanh nhìn Mạc Dao Dao một cái, mang chậu hoa từ ban công ra, chậu hoa trồng Vạn Niên Thanh trống không, chỉ có đất vẫn còn nguyên.

    Sau đó cũng không biết bằng cách nào, Mạc Dao Dao cảm thấy ánh sáng lóe lên trước mắt, không còn thấy người đàn ông đó nữa, Vạn Niên Thanh lại ở trong chậu hoa, nở đầy những bông hoa nhỏ màu trắng.

    Một giây kế tiếp, trong chậu hoa, Vạn Niên Thanh trong chậu không thấy, anh chàng Vạn Niên Thanh tiếp tục trần truồng đứng ở trước mặt Mạc Dao Dao.

    Đầu cô cảm thấy choáng váng, lượng đường trong máu hơi giảm, chắc gần đây ngủ có chút không đủ, cô muốn đi ngủ rồi.

    Thật không may, thực tế không cho phép Mạc Dao Dao giả bộ làm một con rùa, chuông cửa vang lên.

    Phản ứng đầu tiên của cô chính là giấu Vạn Niên Thanh vào trong phòng vệ sinh, sau khi khóa cửa liền hối hận, như thế thật không khác gì giống với Kim Ốc Tàng Kiều?

    Chuông cửa không ngừng vang lên, đoán chừng cứ theo tần số này thì sẽ nhanh chóng bị hỏng.

    Mạc Dao Dao không có thời gian suy nghĩ, vội vàng chạy ra mở cửa.

    Bác gái ở lầu dưới nhìn sắc mặt tái nhợt của Mạc Dao Dao, đồng thời năm lấy tay của cô: “Cháu gái, cháu không bị sao chứ, vừa hô cứu mạng lại vừa đập đồ, nhà chúng ta đều nghe thấy được.”

    Bàn tay lạnh như băng của Mạc Dao Dao cảm giác được lòng bàn tay của bác gái vô cùng ấm áp, vô cùng xúc động nói: “Không có việc gì đâu bác gái, nhà cháu xuất hiện một con gián, làm cháu bị dọa quá sợ hãi.”

    Nghe thấy cô nói dối như thế này, người bình thường đều không tin, Amy chỉ cần nhìn một cái là có thể biết tỏng.

    Cũng may vị bác gái này không giống như người bình thường, bác nắm chặt tay Mạc Dao Dao nói: “Nhưng lại dọa bác sợ quá! Không có việc gì là tốt rồi, ông chồng nhà bác suy nghĩ định gọi báo cảnh sát đó chứ. Các cháu gái như cháu bây giờ thật là, chỉ vì một con gián lại bị hù dọa thành ra thế này, khi chúng ta còn là thanh niên ở trong cái giường đất lúc ấy, con gián cũng có thể bò vào trong chăn.”

    Bác gái thở phào nhẹ nhõm, cười ha hả, vỗ vỗ bả vai của cô.

    Mạc Dao Dao lại căng thẳng, cô nhìn chằm chằm vào tay bác gái đang vỗ vai mình, đây chính là tay của người sống cùng với gián!

    Được rồi, thần kinh của cô đã căng thẳng quá độ rồi.

    Cuối cùng bác gái nói: “Nhà của một cô gái, đừng ở một mình, rủ thêm một cô gái sống cùng với cháu, còn có thể chia đều tiền thuê nhà, trước kia bác cùng một cô nữ sinh ở cũng không có lộn xộn gì, đáng tiếc là cô ấy dọn đi. Ngàn vạn lần đừng con trai, đầu năm nay không hiểu các anh chàng và cô nàng nghĩ như thế nào, lại thuê phòng ốc chung với nhau, như thế này chẳng phải là loạn rồi sao?”

    Mạc Dao Dao cười gượng, bây giờ trong nhà cô còn đang cất giấu cả một người khỏa thân đấy. . . . . .

    Thật ra cô đã sớm nghĩ chiêu thuê chung nhà đó rồi, dù sao thì một mình mình ở như vậy thật sự tiếc. Trước kia có một nữ sinh thuê cùng với cô, nhưng sau cô ấy lại ở chung cùng bạn trai mà dọn đi, chỉ còn lại một mình Mạc Dao Dao. Hai ngày nay cô đang chuẩn bị quảng cáo, nhưng lại gặp phải chuyện của Triệu Ngộ Minh như vậy, nên không còn đầu óc nghĩ tới khiến cho chuyện này tạm hoãn lại.

    Tiễn bác gái nhiệt tình đi, Mạc Dao Dao trở lại phòng, nhìn vào cửa phòng vệ sinh, mặt đầy oán hận. . . . . .

    Cô mua hoa lại mua một con yêu tinh mang về.

    Mở cửa phòng vệ sinh ra, phát hiện Vạn Niên Thanh cực kỳ thành thân khoanh hai chân ngồi ở trên nắp bồn cầu, sau khi nhìn thấy Mạc Dao Dao khuôn mặt sáng bừng lên giống như muốn nhào vào cô, cô vội vã đưa tay ngăn lại: “Trước tiên duy trì khoảng cách xã giao căn bản một mét trở lên.”

    Không cẩn thận nhìn thấy ánh mặt tội nghiệp của Vạn Niên, lòng cô lại mền lại, nói: “Ban nãy do xấu hổ, tạm thời có người tới, sợ khi đi vào nhìn thấy anh, dưới tình thế cấp bách đã khóa cửa phòng vệ sinh lại, thật sự xin lỗi.”

    Nói xong, cô liền hối hận vì đã mềm lòng, bởi vì Vạn Niên Thanh nói một câu khiến cho Mạc Dao Dao muốn hộc máu: “Không có sao, tôi thích bị giam cầm.”

    Mạc Dao Dao nhớ tới giọng nói buồn bã đêm hôm kia “Vì sao cô không đạp tôi”, lại nhớ tới vẻ mặt hưởng thụ của Vạn Niên Thanh khi bị đánh đập lúc vừa rồi, lại nhớ tới lời nói mà anh ta đã nói “Mua roi, mua sợi dây thừng”, cảm thấy có chút không bình thường.

    Cô chỉ vào ghế sofa: “Hai chúng ta phải nói chuyện một chút.”

    Dẫn người đến sofa ở phòng khách, phòng ngủ không được, chỗ đó quá mập mờ.

    Mới vừa ngồi lên trên ghế sofa, Mạc Dao Dao liền nổi đầy hắc tuyến, tư thế ngồi của Vạn Niên Thanh vô cùng tiêu chuẩn, lưng thẳng, hay tay thoải mái đặt ở hai bên sườn cơ thể, chỗ đầu gối hiện lên góc 90 độ, hai chân tách ra 30 đến 45 độ.

    Tư thế ngồi rất hoàn mỹ, nhưng mà. . . . . .

    Anh ta hiện giờ là khỏa thân – đang khỏa thân – đang đó nha!!!! Này này, cặp chân tách thành 45 độ, tiểu JJ o0o ( tiểu kê kê :]) ) so với hồi nãy còn nhìn thấy rõ ràng hơn, Mạc Dao Dao muốn tự đâm vào hai mắt.

    “Trước tiên anh có thể lấy quần áo mặc vào không? Bộ đồ mà ban ngày anh mặc ấy.” Rất khó khăn cô mới mở miệng được.

    Vạn Niên Thanh cúi đầu xem xét bản thân, hết sức vô tội ngẩng đầu: “Có vấn đề gì sao?”

    Có đó có đó! Mạc Dao Dao cảm thấy thật ra tính tình của cô rất tốt, nhưng hôm nay hết sức điên cuồng muốn đánh người.

    “Anh không phải cảm thấy ở trước mặt một người con gái mà khỏa – thân là một chuyện rất không quá đáng sao?”

    “Đúng là quá đáng thật.” Vạn Niên Thanh gật đầu, Mạc Dao Dao vừa muốn thở phào một cái cảm thấy người vẫn dậy dỗ được thực vật thì anh lại nói: “Nhưng đó là người ngoài, còn cô thì không cần rồi.”

    Trán Mạc Dao Dao lại nổi hắc tuyến, cô kiên nhẫn: “Đại ca, ý của anh là, tôi không phải là người ngoài, tôi là người nhà của anh?”

    Vạn Niên Thanh vô cùng vui vẻ: “Thật sự là người nhà thì tốt.”

    “Tại vì sao ở trước mặt tôi, anh lại không cần phải mặc quần áo?”

    “Không phải cô ngày ngày đều nhìn sao?” Mặt Vạn Niên Thanh vô tội, “Cô còn luôn thích sờ vào tôi.”

    Anh ta cười đến rạo rực, Mạc Dao Dao có cảm giác muốn chạy xuống phòng bếp cầm con dao thái chặt đứt bàn tay mình. Dĩ nhiên, trước tiên chặt đầu lưỡi Vạn Niên Thanh đem đi nhắm rượu đã.

    “Tốt tốt! Vậy ít nhất anh hãy đem hai chân khép lại để giấu tiểu JJ o0o của anh đi!” Mạc Dao Dao lùi lại nhiều bước, đã đạt đến giới hạn thấp nhất rồi.

    Nhưng Vạn Niên Thanh nói: “Tại sao, không phải là cô thích nhất chỗ này sao?”

    “Tại sao!!!! Tôi vì cái gì lại phải thích nhất cái cơ quan sinh dục ghê tởm của một kẻ vô sỉ như anh trần truồng ở trước mặt tôi!” Mạc Dao Dao không thể nhịn được nữa, hiện tại cơn tức giận đã bốc khói từ đỉnh đầu cô, khuôn mặt đầy tức giận của cô dường như có thể hù dọa đuổi hết mọi.

    Trừ Vạn Niên Thanh!

    Anh ta vẫn như cũ cây ngay không sợ chết đứng mà nói: “Cô thích nhất mà. Hai ngày trước, lúc tôi vừa mới mọc ra cái này, sau khi cô tưới nước, bao giờ cũng vui vẻ sờ sờ chỗ đó, hơn nữa còn ngửi ngửi chỗ đó nữa.”

    Này. . . . . . Mạc Dao Dao bắt đầu suy nghĩ thật nhanh, cơ quan sinh sản của thực vật rốt cuộc là ở chỗ nào, đồng thời cô cũng hỏi ra tiếng.

    “Chính là vị trí thụ phấn.” Vạn Niên Thanh thuận miệng trả lời.

    Hoa! Hoa! Hoa! Cơ quan sinh sản của thực vật chính là hoa!

    Mạc Dao Dao nhìn chằm chằm vào tiểu JJ o0o của Vạn Niên Thanh, nhớ tới mấy ngày nay sau khi nó nở hoa, mình thưởng thức bôn ghoa nhỏ trắng như thế nào, dịu dàng vuốt ve như thế nào, còm đưa mũi tới gần ngửi hương hoa nhàn nhạt. . . . . .

    Cô thề không bao giờ mua hoa nữa, vĩnh viễn không bao giờ!!!!

    Ánh mắt nóng rực khích lệ Vạn Niên Thanh, anh ta đi đến kéo tay Mạc Dao Dao, đặt nó vào trên tiểu JJ o0o của mình, thâm tình nói: “Dao Dao, giúp tôi thụ phấn đi.”

    Sức chịu đựng vượt qua đến mức cực hạn, Mạc Dao Dao ngược lại bình tĩnh.

    Cô hung hăng bóp tiểu JJ o0o của Vạn Niên Thanh một cái, nghe anh ta phát ra âm thanh thảm thiết khiến người ta hài lòng, túm anh ta ném vào phòng vệ sinh, sau đó khóa lại cửa.

    “Dao Dao. . . . . .” Từ bên trong cửa truyền ra giọng nói buồn bã.

    Mạc Dao Dao mười phần tỉnh táo nói: “Vạn Niên Thanh, anh có thể out rồi.”

    Sau đó mặc kệ tình trạng của người đằng sau cánh cửa, mặc kệ căn phòng hỗn độn, cô ngã xuống giường đi vào giấc ngủ.

    Một giấc ngủ này Mạc Dao Dao cảm giác được mùi hương lạ lùng, hơi quanh quẩn bên gối, ngay cả mơ cũng không mơ, cho tới sáng ngày thứ hai khi tỉnh lại, cô nghiêm trọng nghi ngờ tối hôm qua mình không phải ngủ thiếp đi mà là té xỉu.