OnGoing [NP] Nguyên tắc làm đĩ

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 17
Ánh sáng mặt trời chiếu ở trên lưng, Ngọc Cúc tỉnh dậy , cảm thấy dường như đã qua mấy đời. Trận đòn đêm qua vẫn khiến nó bị ám ảnh kinh hoàng .
Quay sang nhìn , thằng Minh vẫn hôn mê trên giường bệnh , mọi hoạt động để duy trì sự sống vẫn phải dựa vào máy trợ thở , bệnh viện cùng nó chỉ còn cách chờ đợi .
Nó cầm điện thoại lên , không thấy gã bác sĩ khốn kiếp kia có động thái liên lạc .
Nó có phần chột dạ , sợ rằng hẳn là bị gã lừa .
9 giờ sáng như thường lệ bác sĩ qua kiểm tra sức khỏe của thằng Minh . Hôm nay không phải bác sĩ Dương mà là bác sĩ Đông .
Minh vẫn hôn mê .
Bác sĩ Đông nhìn thằng Minh khuân mặt gầy gò , gầy xọp , các khớp ngón tay trơ cả xương , đôi mắt nhắm lại . Trong lòng thật sự rất đau xót , làm một người bác sĩ mà phải bất lực hằng ngày nhìn bệnh nhân chờ chết , loại cảm giác này thật sự không hề dễ chịu .
Nhìn sang Ngọc Cúc lại thấy vẻ bồn chồn khác thường của con bé .
Bác sĩ Đông tò mò hỏi : sao thế , hôm nay hình như em có tâm trạng gì ?
Ngọc Cúc lơ đãng đáp : không ạ , tình hình của thằng Minh sao rồi ạ .
Bác sĩ Đông : thật sự để mà nói , bệnh này nếu không có tim sống để thay thế chỉ còn cách chờ chết . Cả khoa đang họp bàn , thời gian của Minh không còn nhiều , chỉ còn cách chạy ECMO để duy trì sự sống nhưng rất có thể cũng sẽ không kéo dài được bao lâu , người nhà thật sự nên chuẩn bị tinh thần đi .
Ngọc Cúc cả người mềm nhũn , tưởng chừng như ngã gục mất .
Nó nhìn đồng hồ , thời gian cứ như vậy mà vô tình trôi đi .
11 giờ trưa , cuối cùng gã bác sĩ tên Dương cũng chịu gọi điện thoại cho nó .
Gã nói ngắn gọn : chiều nay anh được nghỉ , đến nhà anh rồi anh đưa em đi .
Ngọc Cúc nắm chặt tay lại , 2 hàng răng nghiến chặt vào nhau , gã biến thái khốn nạn này rốt cuộc lại muốn dở trò gì không biết .
Nó gặng hỏi : rốt cuộc anh có giúp tôi không thế , đừng vòng vo .
Gã bác sĩ : em cứ đến khắc biết , còn em không đến coi như em đã cướp mất đi sự sống của em trai em rồi . Ngày mai thằng bé đó sẽ chạy ECMO , Nhưng dự kiến cũng sẽ chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa .
Nó : được , không cần nói nữa , tôi đến , tôi sẽ đến là được xin đừng lừa tôi .
Hôm nay vừa đến nhà hắn , nó đã bị hắn đưa vào căn phòng đặc biệt , đi tới một gian phòng trang bị đầy đủ các loại đồ chơi tình thú. Trên mặt hắn , nở 1 nụ cười tà mị khiến nó càng thêm sợ , ngôi nhà này tràn ngập hồi ức tối tăm .
Nó bình thản nói : bao giờ thì chúng ta đi được ?
Gã bác sĩ : từ từ yên tâm đi , lát anh dẫn em đi mà . Chiều anh thêm lần này nữa được không ?
Nó giờ này còn biết làm thế nào nữa .
Gã như cũ trói tay chân nó trên một cái giường kích cỡ nhỏ như giường trẻ con , gã bắt đầu cởi bỏ hết quần áo nó ra . Nhét dương cụ giả đã thoa thuốc kích dục vào .
Lần đầu tiên nó mới biết đến loại người biến thái , phi thường khốn nạn như gã bác sĩ này . Cái cảm giác nhục nhã sống không bằng chết này khiến nó muốn điên lên , muốn giật tung mấy sợi giây từng . Chưa từng nghĩ cảm giác bị người ta ép buộc lại có 1 một loại kích thích mạnh mẽ đến thế .
Nó căm thù chính bản thân mình , nó là một con đĩ biến chất , một con đĩ đê tiện , nó sợ hãi, cảm thấy không thể tự khống chế mê muội tầm thường của bản thân , nó cố gắng chống cự .
Cho đến lúc nó thật sự không thể chịu đựng được loại cảm giác trăm ngàn con kiến đang bò lên người , nó cắn lưỡi đến nỗi chảy máu tươi , không ngừng van lơn : bác sĩ Dương ... Xin anh... em muốn ..... em không chịu được nữa rồi .
Gã biến thái cầm cốc nước lên uống 1 hớp rồi nói : muốn cái gì ? vẫn chưa được chờ thêm 15 phút .
Nó : anh giết chết tôi đi , tên khốn nạn , loại máu chó , thà rằng anh giết tôi đi cho xong .
Gã nghe nó chửi liền lấy roi da quất mạnh lên lưng nó " vút "
Vì sức đánh quá mạnh , máu đã bắt đầu chảy ra , từng giọt , từng giọt nhỏ xuống đất.
Nó cắn răng chịu đựng dùng ánh mắt sắc lạnh như băng nhìn gã . Nỗi đau tinh thần và thể xác cứ thế dày vò lấy nó . Nó nuốt nước mắt thầm nhủ , sẽ không sao hết , sẽ kiên cường cố lên chỉ cần xong chuyện này , thằng Minh sẽ được cứu .
Năng lực của thuốc kích dụng không thể coi thường, Ngọc Cúc hiện tại ngoại trừ khiến bản thân thoải mái hơn, đã không để ý đến liêm sỉ , đến nguyên tắc của mình nữa rồi .
Gã kia ước chừng đứa con gái ngu xuẩn kia đã ngấm thuốc rồi mới mở trói cho nó .
Gã ngồi trên ghế , Ngọc Cúc liền tự mình bò tới. Vội vàng muốn cởi bỏ quần áo của gã , đầu lưỡi không ngừng liếm.
Gã bác sĩ đứng bất động, mặc cho Ngọc Cúc ở trên người mình phát tình. Gã cởi áo, nó liền không chờ nổi dùng răng gặm cắn trên người gã , tay cách một lớp quần xoa nắn nam vật của .
Gã bị Ngọc Cúc câu dẫn hưng phấn mãnh liệt, đẩy ngã nó xuống , cho thứ kia vào .
Ánh mắt nó mờ mịt, miệng hé mở, nước bọt từ khóe miệng chảy ra.
Khi hắn kết thúc , nằm vật ra bên cạnh , nó vẫn còn bị thuốc kích dục làm cho sinh ảo giác , vẫn còn muốn nữa .
Nó điên cuồng , khiến hắn không nhịn được nói : Lẳng lơ, xem ra em cũng không thỏa mãn rồi , ở đây tiếp tục làm , hay đi gặp người cứu thằng em em đây ?
Nó nghe đến thằng Minh , cố gắng để tinh thần tỉnh táo nói : tôi muốn đi , đi ngay bây giờ .
Gã cười vậy vào phòng tắm đi cho thanh tỉnh đã , nếu em muốn đem theo bộ dạng này đi , anh cũng sẽ không cản em đâu .
Nó lắc đầu nhìn gã : vậy chờ tôi .
Nó vào nhà tắm , dứt khoát mở nước lạnh lạnh buốt rửa sạch đầu óc, tuy rằng là ngày mùa đông nhưng vẫn chẳng cảm giác lạnh buốt , chỉ thấy rất dễ chịu . Ánh sáng yếu ớt tản mát trên thân người ướt đẫm của nó , lại đem khuôn mặt chiếu đến càng thêm cực độ thê lương . Đổi lấy tính mạng em nó cái giá phải trả lớn như thế nào nó cũng chấp nhận ....
Khi hắn và nó bước ra khỏi chung cư , đồng hồ lúc này điểm 4 giờ chiều . Mây đen dày đặc, bầu trời lúc này nhìn tựa như hoàng hôn. Đen tối đến đáng sợ .
Gã bác sĩ lái xe , đưa nó đi rất xa , tựa hồ là một vùng quê nào đó , nó cùng gã bước vào một ngôi nhà ở cuối làng ,lụp xụp , âm u trong ánh chiều tịch mịch .
Bên trong nhà là một gã thanh niên đang nằm bất động trên giường phải trợ thở bằng máy . Đôi mắt người kia tuy đã không còn chớp nhưng nó vẫn nhìn ra trong đó là một khao khát sống mãnh liệt .
Nó ngập ngừng nhìn người đàn bà đang ngồi cạnh gã thanh niên kia : người này chính là muốn hiến tim để cứu em cháu ư ?
Người phụ nữ : phải , cô ra giá đi nếu được tôi sẽ nghiên cứu , dù sao thằng bé cũng đã chết não rồi , cả đời này cũng sẽ không tỉnh lại được .
Nó kinh ngạc : bà làm cái gì vậy ? thì ra không phải anh ấy tình nguyện cho , mà bà muốn bán tim của anh ấy để kiếm tiền , bà có phải mẹ anh ấy không thế ?
Người đàn bà không rơi lấy một giọt nước mắt nói : tôi không còn sức nữa , cả đời cũng không thể nuôi báo cô nó được . 1 tỉ 2 nếu cô đồng ý giao tiền cho tôi .
Gã bác sĩ thở dài nhìn nó .
Nó cười lạnh : thì ra đây là cái người mà anh nói muốn hiến tim đây ư ? đem con trai ra để mua bán . 1 tỉ 2 tôi có giết người cũng không thể có .
Gã bác sĩ : mụ già bà điên à mà đưa ra cái giá đó , ra nước ngoài cũng không đáng .
Bà ta : muốn mua bao nhiêu .
Gã bác sĩ : 300 triệu .
Nó : 300 triệu tôi cũng không có .
Gã bác sĩ : em không có nhưng anh có .
Người đàn bf và gã Dương sau một hồi thương lượng nói đến mốc giá 360 triệu .
Người đàn bà kia nhận lấy mẫu giấy hiến tim từ tay bác sĩ Dương muốn viết .
Ngọc Cúc mãnh liệt giật lấy xé nát vụn : anh nhìn người thanh niên ấy đi , người ta vẫn còn khả năng hồi phục , mắt người ta vừa chớp đấy . Các người đang làm gì ?
Dương : em có muốn cứu thằng Minh không ?
Nó gạt nước mắt : có nhưng không phải bằng cách này nó là tội ác , tôi không làm được . Anh là bác sĩ , đâu phải ác thú , chúng ta về thôi , chuyện này tôi không làm được .Bác sĩ Dương chúng ta nên về thôi .
Người đàn bà kia : cô điên rồi .
Nó không đáp lại , kéo gã bác sĩ ra xe , Dương nhìn bà lão đầy thất vọng : có gì tôi liên lạc sau nhé .
 

Bình luận facebook

Top Bottom