OnGoing [NP] Nguyên tắc làm đĩ

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
35,167
Reaction score
482
Points
83

Chap 3

Nó trở về toàn thân ê ẩm , thằng Minh chưa ngủ đợi chị ở ngoài hiên . Thằng Minh đã 14 tuổi nhưng do di chứng của bệnh tim , nên chỉ nhỏ như đứa trẻ mới lên 10 tuổi . không biết có phải do hiệu quả của ánh đèn hay không, bất chợt nó cảm thấy em trai gầy yếu đi không ít, con ngươi sâu thẳm dù rằng vẫn trong trẻo như vậy.
Thằng Minh thấy Ngọc Cúc khóe môi vừa cười đã tắt hẳn , môi nhợt nhạt khó khăn lắm mới nhấc lên được : chị , chị làm sao thế , sao người toàn máu thế? Rốt cuộc ai đã làm gì chị thế?
Nó cố gắng nặn ra một nụ cười , cười đến rơi lệ : không sao cả chị đi làm về chị gặp cướp , nó giật hết đồ của chị , tiếc quá nên chị đuổi theo rồi bị nó đánh , may mà lấy được cái ví . Chị đi tắm đây .
Nó vừa nói xọng định bước vào nhà lấy quần áo đi tắm thế nhưng đầu lại choáng váng đến tối tăm mặt mũi , không biết là tiếng gọi của ai xuyên qua màng tai.
Minh chạy lại đỡ lấy chị , hoảng hốt đưa vào trong phòng .
Đêm đã rất khuya, bên ngoài tĩnh lặng đến nôĩ chỉ cần một cái lá rơi cũng có thể nghe thấy tiếng ,trong toàn bộ các phòng trọ chỉ còn 3 phòng có đèn sáng, phòng của chị em nó chính là một trong số đó.



Dưới ánh đèn ne on lẻ loi giữa đêm lạnh lẽo, thằng Minh cầm tay chị nó áp lên tay mình , toàn thân Ngọc Cúc giống như đều được sưởi ấm . Ngọc Cúc đã tỉnh dậy trầm mặc như một pho tượng .
Minh : chị là ai đã gây ra chuyện này , chị nói đi ? nói cho em biết ?
Chuyện vừa qua tựa như một giấc mộng rất dài, nó không muốn nhớ lại , cái gì cũng không muốn nhớ đến .
Thằng Minh tuyệt vọng , trong nháy mắt tỏa ra sự mờ mịt, cuối cùng đem ánh mắt dừng lại ở trên người chị nó nơi có mấy vết răng in hằn , thịt đã thâm tím lại: chị ... chị à sao có thể đi vào con đường của bà ta , sao lại như vậy ? Vì em có đúng hay không ? Ông trời ơi giết tôi sớm một chút không được sao ? Đừng vì một thằng sống nay chết mai như em mà hủy hoại cả đời chị .
Ngọc Cúc nắm chặt tay thằng Minh : không vì ai cả vì chính bản thân chị , chị muốn đi học cấp 3 , muốn ôm mộng tưởng sau này sẽ làm cô giáo , cũng vì miếng cơm manh áo hằng ngày , và còn muốn mua một căn nhà nhỏ nữa .
Minh : chị nhìn thấy bà ta chưa ? bà ta là một cái gương , cái nghề này sẽ không ai có kết cục tốt đẹp cả . Coi như em cầu xin chị . Bệnh em em biết , sống đến hôm nay cũng đã là một kỳ tích rồi ...
Giọng nói của thằng Minh càng về sau càng nhỏ dần pha lẫn trong đó như có nỗi buồn tuyệt vọng làm người ta ngạt thở, cuối cùng phân tán trong không gian hư ảo rồi biến mất không dấu vết.
Ngọc Cúc không nói gì , nó vuốt tóc thằng Minh như hồi nhỏ vẫn làm : bà ta là bà ta , chị nhất định sẽ không ngu dại như bà ta , chị không cần biết bằng cách nào . Chị chỉ còn mình em là người thân duy nhất . Hy sinh mạng sống của mình để đổi lấy cho em những tháng ngày bình yên chị cũng sẽ làm . Chỉ sợ em bỏ chị để chị lẻ loi một mình . Hứa với chị đừng bao giờ từ bỏ hy vọng sống .
Thằng Minh gật đầu nhưng nước mắt vẫn tuôn rơi , bản thân nó rất sợ để chị nó lại một mình , nhưng cũng sợ cuộc đời chị nó bị hủy hoại . Nhưng thật lòng mà nói nó không có lá gan lớn để chết nhất là bây giờ ...
Số tiền bán trinh nó kiếm được cũng đủ trả mấy tháng tiền nhà , lo tiền thuốc thang tẩm bổ cho thằng em , với lắp 1 cái máy tính ở nhà thằng Minh vốn thích đọc sách , thích công nghệ , chỗ còn lại nó tiết kiệm . Nhất định lúc thằng Minh tròn 16 tuổi sẽ phẫu thuật tim cho nó . oo cho thằng Minh đi học nghề nếu nay mai sức khỏe thằng bé ổn định .
Nó ở nhà mấy ngày lo bài vở để chuẩn bị vào cấp 3 , dì Vân lại gọi điện thoại kiếm cho nó một mối khác , nghe nói ông này làm giáo viên dạy Toán cho một trường cấp 3 có tiếng trong thành phố , đẹp trai lắm , tiền trả nó cũng oke lại không phải đi đêm đi hôm vì đêm hắn cũng phải trở về với vợ .
Dì Vân như lần trước đưa nó đến khách sạn hạng sang , phòng 402 . Trong phòng trang trí tinh xảo khéo léo, toàn bộ rèm cửa màu xanh lam nhạt tạo cảm giác thoải mái trong cùng kê một chiếc giường gỗ khắc hoa văn sống động giá trị xa xỉ, khắp phòng tỏa ra mùi hương đàn nhàn nhạt.
Gã đàn ông từ phòng tắm đi ra , dáng vẻ đạo mạo , cao ráo , nước da màu tiểu mật khỏe khoắn .
Gã nhìn chằm chằm nó , một đứa con gái mặt còn non nớt , dáng người thon gọn , nước da trắng nhợt , mắt cân đối lóng lánh như hồ nước mùa hè được ánh nắng chiếu vào, cái mũi cao thẳng, lại nhỏ nhắn vừa vặn với khuôn mặt, đôi môi mỏng lúc nào cũng nhỉnh lên như đang mỉm cười với tất cả.
Gã ra dấu chỉ về phía cuối giường , nó ngoan ngoãn leo lên đó nằm xuống , nhắm mắt khẽ mỉm cười chua chát . Trong lòng oang oang lên câu nói của dì Vân :"kẻ lợi hại nhất là phải biết che dấu tâm tình của bản thân, biết lợi dụng mọi thứ để tạo thành ưu điểm cho mình"
Tên kia thô bạo xé rách quần áo của nó ra nhưng nó vẫn không hề phản ứng gì dường như là con người nó chỉ còn lại thân xác vô chi còn linh hồn mải theo đuổi dòng suy nghĩ đau đớn của riêng bản thân.
Bàn tay nhơ nhớp, kinh tởm của gã chạm lên da thịt nó xục xạo tìm kiếm thứ hắn muốn.
UỲNH UỲNH UỲNH ...
Bên ngoài phòng 402 , tiếng đập cửa vang lên liên tục , tiếng người đạp cửa , tiếng văng tục chửi bới .
Nó ngồi trong góc phòng co rúm lại , nhìn người đàn ông bên giường cầu cứu , nhưng mà gã ta mặt cũng tái mét , cắt không ra một giọt máu.
Bên ngoài kia vẫn biến động dữ dội . Tiếng chìa khóa đút vào cửa phòng . Cánh cửa bị đẩy ra một tiếng "Rầm " vang lên khô khốc .
Nó vội vàng lao vào nhà tắm , chốt cửa lại mặc quần áo cố thủ trong đó .
Cánh cửa phòng tắm bị rung , lắc ở bên ngoài tưởng chừng như sắp bung ra .
  • Đm con đĩ khốn nạn kia , vác mặt mày ra đây , mày để tao xông vào được , tao xiên chết con cụ mày luôn đấy , đm mấy con nằm ngửa ăn sẵn này , thằng chồng bà đến cả cái quần sịp bà cũng phải sắm cho đấy , mày hốc cả cứt của con bà luôn à ? ...
  • đm nó chị không phải nói nhiều , nó không chịu ra em báo công an gô cổ nó lên phường cho nó đi cải tạo .
  • Con này được mệnh danh là báo nhỏ sexy , em muốn xem nó sexy đến cỡ nào ?( giải thích một xíu cái này là dì Vân đặt cho nó để câu khách cho dễ
  • Mày có ra không ? đm mày có tin tao đưa thằng em mày đến đây cho mày gặp nó lần cuối không? Em mày bị bệnh tim nó mà đến nhìn thấy chị nó như thế này chắc hẳn vẫn còn sống được đấy .
Nó nghe nhắc đến cu Minh mắt ráo hoảnh , đứng dậy .
Cánh cửa nhà tắm mở nhẹ ra " tách " một cái .
Bên ngoài gã đàn ông đang quỳ rạp xuống đất , nó trong lòng đầy khinh bỉ , thật nhục nhã cho một thằng đàn ông bám váy vợ , nó cũng nhục nhã vì dính phải một thằng như thế .
Một cô gái trẻ nhất trong hội giật ngược tóc nó lên chửi : Đm mày ngẩng mặt lên cho bà mày , tí tuổi đã học đòi đi làm đĩ . Chiều nay bà thấy thằng kia lén lút lấy trộm 2 triệu của bà , bà đã biết nó đi chơi đĩ rồi nhưng mà muốn cảnh cáo cho mày lần sau thấy thằng ml đó thì nhớ chừa mặt nó ra cho bà . Mày nhìn thấy nó chưa trên giường nó nói gì với mày thì bà không biêt , nhưng mà trước mặt bà nó chỉ là một con chó đang quỳ xuống liếm chân bà thôi .
Mấy đứa còn lại la lên : đm không nghe cave kể chuyện , cứ đập cho con này một trận đã .
Nó chưa kịp van xin đã bị một ai đó vung tay ra tát một cái, máu tươi tràn qua khóe miệng , chảy ra ngoài dần dần ngấm xuống cổ .
- đáng kiếp mày .
Nói xong một đứa liền tiện tay cầm lấy bình hoa trên bàn bên cạnh đập thẳng lên đầu nó , "xoảng" một tiếng, bình hoa bể tan nát.
Nước trong bình hòa với máu Ngọc Cúc chảy xuống, nó cứ ngồi trơ ra đấy không thèm mở mồm van xin , chỉ cảm thấy toàn thân chỗ nào có máu chảy đến thật sự rất mát lạnh .
Bọn kia dường như vẫn chưa thấy đủ , tiếp tục đánh đập nó bằng mười mấy cái tát thô bạo, mặt nó chỗ nào cũng bỏng rát đau đớn đến sưng phồng , đôi mắt chẳng còn nhìn thấy gì nữa , mờ ảo choáng váng .
Đứa con gái trẻ nhất nãy giờ vẫn ngồi uy nguy nói : thôi đủ rồi Mai , về đi , đánh nó cũng đã đánh rồi , 2 năm nay mới phạm một lỗi tha cho nó đi . Còn mày , con kia một tí tuổi đầu nên lo học hành cho đàng hoàng biết chưa .
Nói rồi chị ta cười cười ném cho nó mấy triệu bạc xuống đất nói : cầm về lo mua thuốc . Mày dám dở trò quyến rũ thằng kia thì tuyệt đối không nhẹ như hôm nay đâu .
Nó run rẩy nhặt những đồng tiền vương vãi dưới đất lên , đê tiện cũng được , bẩn thỉu cũng được , miễn là có tiền .
Ngày hôm đó, là ác mộng cả đời của nó , thân xác bị đánh đập nặng nề hết lần này đến lần khác. Cuối cùng thì nó cũng không giữ lại được bất kì cái gì cho bản thân mình tự trọng cũng không còn ... mà thôi nó cũng không muốn giữ nữa dù có giữ được thì ai.... sẽ trân trọng điều đó đây. Vậy thì liều mạng giữ lại điều vô ích đó là gì nữa. Cứ thả trôi theo dòng chảy cuộc đời .
 

Bình luận facebook

Top Bottom