OnGoing [NP] Nguyên tắc làm đĩ

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 11
Ngày hôm sau nó vẫn đến lớp như lời hứa với cô chủ nhiệm .
Cả lớp có lẽ nhìn thấy nó cảm thấy đáng ghét vô cùng, không ai chào đón nó , có lẽ một kẻ ngoại đạo , làm thành tích cả lớp thụt lùi , càng không cần nói phía dưới lại bàn luận tướng mạo của nó thế này thế kia mà lại làm việc như thế . Nghe mấy lời bọn họ nói , nó cũng đủ hiểu vấn đề , có lẽ những tin đồn không hay về nó đã lan ra toàn trường cũng nên .
Một con bé trong lớp vốn dĩ cùng nó có chút xích mích từ rất lâu , hôm nay đột nhiên vớ được chủ đề cũng không buông tha cho nó , cố tình nói to thằng Văn ấy , học cùng lớp với anh tao , nó nói như sau : chơi con kia cũng giống như chơi đĩ , chứ loại không có trình độ , yêu đương đéo gì . Bỏ tiền ra cho nó , thì phải chơi nó mới xứng đồng tiền bỏ ra , cho không nó à ?
Phía dưới kia chúng nó không ngừng thi nhau bàn luận , dù không nhắc đến tên nó , nhưng cũng đủ hiểu , bọn họ đang nói ai thằng Văn kia xem ra cố tình " ăn không được , phá cho hôi " , nó cảm thấy nóng mặt , muốn rời chân đi ra khỏi lớp học , lại tiếp tục bị công kích " nghe nói mẹ nó cũng làm đĩ , đúng là thói đời , tam đại đồng đường đều lười không chịu lao động , kiếm tiền trên thân xác của chính mình , thật đê tiện "
Nó quay lại , 2 mắt nhìn con bé kia như kẻ thù : mày định nói ai thế ?
Con kia : mày có tật , giật mình hay sao ? tao không hề nói tên ai . Mày lại tự nhận mày như thế . Hay nhỉ . Con thần kinh .
Những lời này vừa ra khỏi miệng, nó liền lao thẳng về phía con bé kia , trải qua một phen ác chiến , nó giật ngược tóc con bé kia lên tát liên hồi , bé kia cũng quay lại đánh trả , cào cấu nhau đến điên loạn , ngay cả vài người ra khuyên can cũng không tránh khỏi ăn đòn oan, kế tiếp nó lấy 5 móng tay sắc nhọn , rạch một vết thương rất dài trên mặt con kia , thừa dịp con bé kia vẫn còn đang đau đớn dữ dội lại đem cả người nó đấm đá túi bụi.
Bên ngoài hỗn loạn , nhao nhao lên .
- Ánh mắt cậu ta thật đáng sợ....

  • Mau buông tay! Ngọc Cúc , mau buông tay! Sẽ chết người đó.
  • Mau đi gọi giáo viên . ...
Nó vờ như không nghe thấy , vẫn tiếp tục trừng trị đứa con gái kia. Lúc nó cảm thấy sức lực cạn kiệt , con bé kia cũng chẳng còn sức kháng cự mới dần dần buông lỏng ra , nhìn đứa con gái trong bộ dáng thảm hại , đang nằm bệp dưới nền gạch bình thản nói : Muốn thắng tao, cả đời này đừng có mơ! Khi mày mở mồm ra phát ngôn ra câu gì , tốt nhất mày nên để tâm xem người ta là ai , đừng nghĩ ăn hiếp ai cũng được . Biết chưa ?
Cô giáo nghe việc chạy đến gặp ngay nó ở cửa lớp ép hỏi xem đã xảy ra chuyện gì, nó tỏ ra vô lễ, cứng đầu đáp : việc của em , em lo .
Nói rồi nó chậm rãi bước đi , cô giáo nhìn theo bóng lưng cô độc đang bước xuống sân trường . Hoàng hôn rải ánh chiều tà lên những tấm gạch đỏ rực trên sân trường , một dáng người nhỏ bé dường như không có ý muốn bước khỏi cổng , nhưng cũng không ngoảnh đầu lại nhìn , cái bóng được ánh mặt trời yếu ớt của mùa đông chiếu vào , dài thật dài . Đứng ở một khoảng cách thật xa , cũng không thể quan sát rõ biểu tình khuân mặt kia nhưng có lẽ nó đang khóc . Trong lòng cô giáo trẻ thầm cầu mong "Em còn nhỏ, ngàn vạn lần đừng đi sai đường, đừng để bị lôi kéo vào mấy nơi gì đó..."
Ngọc Cúc biết ngày hôm nay , có lẽ cánh cổng trường học đã chính thức đóng lại , sẽ chẳng còn được lên lớp học , đứng 1 mình trên tầng năm , ngắm nhìn bầu trời xanh lam trước mặt , cũng sẽ chẳng còn mộng tưởng lớn về tương lai nữa " tạm biệt trường cấp 3 , tạm biệt thanh xuân niên thiếu của ta . "
Ban mai vừa hé mở , nó vừa có ý định sẽ cố gắng học thật tốt , cố gắng tìm việc làm thêm để lo cho 2 đứa nhỏ , cố gắng chời đợi bác sĩ đưa tin tốt đến , hình như có gia đình chết não nào đó đang muốn hiến tặng tim , vậy mà bỗng dưng trong một thoáng chốc tất cả như vỡ vụn , nhà người kia không đồng ý hiến nội tạng , đánh nhau với bạn học trong lớp , ngày nhận kết quả đình chỉ sẽ không xa , cho dù cô chủ nhiệm có muốn cứu cũng sẽ không cứu được, nhà con bé kia sẽ không để yên cho nó như thế .
Có một câu cách ngôn nó rất thích — nhân định thắng thiên, nhưng đối với nó những lời này trở thành sự châm chọc rất lớn, đả kích rất lớn . Nếu con người có thể thay ông trời quyết định tất cả , thì đâu có ngày hôm nay . Khi nó muốn làm người lương thiện , không ai cho nó làm . Vậy thì lại sẽ bước vào con đường tăm tối .
Nó trở về , lại mặc chiếc váy đỏ , đưa tiền dặn dò thằng Quang mua đồ ăn chiều , rồi cũng lặng lẽ rời đi .
Thằng Quang theo nó ra tận cổng kéo tay nó : có thể không đi có được không ? chẳng phải chị đã nói với em , sẽ không làm chuyện kia nữa hay sao ?
Ngọc Cúc cảm nhận được độ ấm truyền đến từ cánh tay thằng bé đến cánh tay nó gần như làm nó bị phỏng, không hiểu bản thân tại sao lại như vậy, lại vô cùng, vô cùng sợ hãi hoặc cũng có thể nó lại sinh ra ảo giác nữa rồi : không nên hỏi nhiều , em cứ lo mà học cho tốt . Niềm vui củ chị , chỉ cần em học tốt , Minh khỏe mạnh bình an là đủ . Việc chị sau này , có lẽ là phải nhờ các em lo rồi . Cuộc sống kiếp này cũng như nước chảy mây bay , không có gì đáng thương tâm cả . Nhề gì chả là nghề , miễn có tiền .
Hôm đó nó quyết định , rời xa nhà trường , tiếp tục bước vào con đường này cũng không cảm thấy hối hận , mãi cho đến bây giờ cũng vẫn như vậy, nó chỉ là hiểu rõ một điều... Cái thế giới này dĩ nhiên lại thiện biến như vậy, vô thường như vậy, không có bất cứ cái gì ổn định không thay đổi.
Nó đến chỗ làm , như thường lệ , vẫn ngồi chờ khách , tầm này họ vẫn chưa đến bởi vì còn phải ăn uống , gia đình nữa , nhưng theo thói quen 6 giờ mấy chị em nó đều phải tập trung .
Mấy chị em nó nói chuyện phím . Ngữ thanh chợt dừng lại, nghe được một tiếng vang thanh thúy, giống như phát ra từ chiếc bật lửa đồng của anh Hoàng rơi , cả mấy đứa cùng ngẩng mặt lên nhìn , anh Hoàng đúng là vừa đánh rơi cái bật lửa đồng thật , trên tay cầm 1 đĩa lê nói : ăn đi .
Nó mới phun ra một ngụm khói, giọng nói của anh lại truyền đến: ....Mày cũng đang hút thuốc đấy à? Hút từ bao giờ , còn ít tuổi , nốc rượu nhiều quá cũng đã thủng dạ dày , hút thêm thuốc lá sẽ ung thư phổi , mày mà chết đi ai lo cho 2 đứa em mày . Từ nay tao cấm bọn mày chơi bời đâu thì chơi . Đừng để tao thấy là được rồi .
Anh Hoàng giật lấy điếu thuốc trên tay nó dụi tắt điếu thuốc lá vào chiếc hộp nhạc bằng pha lê gần như dụi đến chỉ còn mỗi mẩu đầu lọc , liên tục lặp đi lặp lại, cuối cùng chỉ còn lại một đống tro tàn.
Tâm tình anh dần dần bình tĩnh lại, quay đầu mặt không biểu tình mà quan sát nó .
Nó cười : Cảm giác hút thuốc mê muội như thế, mệt chết đi cũng thấy rất thoải mái.
Lúc nói những lời này , nó thật sự thấy như vậy , cảm giác giống như được siêu sinh khỏi khiếp người tăm tối .
Anh Hoàng nhìn mặt nó nhợt nhạt , bị dọa cho đứng tim hỏi : có phải bị bệnh không đấy ? Sắc mặt khó coi như vậy? mệt quá thì nghỉ đi , mai đi làm , nghĩ một bữa cũng không chết được .
Nó : không sao , thần kinh em vẫn bình thường , cho dù quạy cả đêm vẫn đủ sức .
Con Lan nhìn anh Hoàng : anh thiên vị quá, cái gì cũng để ý mỗi mình nó thôi . Bọn em cũng hút sao không thấy anh cấm ?
Con Hồng : vì con người chúng mình cũng đã mục nát , thối rửa hết rồi , hút bớt một chút hay hút thêm một chút cũng vậy cả thôi , con Cúc thì khác . It nhất nó không như chúng ta . Anh Hoàng nói đúng , từ nay bọn em sẽ không bao giờ hút trước mặt nó nữa .
Vẻ mặt của anh Hoàng thoạt nhìn cũng có chút mù mịt mơ hồ. Anh vốn vẫn cho rằng mình có tình cảm đặc biệt với con bé Cúc này từ ngày đầu tiên nó đến đây , trong lòng cũng rất hoang mang , bởi vì bọn tay vịn anh gặp gỡ và tiếp xúc vô số , nhưng chưa thấy đứa nào có nguyên tắc như đứa con gái này . Cũng đã cố gắng che dấu tâm tình bản thân , những vẫn bị người nhìn ra , khiến trong lòng thật sự cảm thấy buồn bực.
Tâm anh dần dần lạnh xuống, càng muốn kéo nó ra , lại càng vô tình đẩy nó vào ngục tối . Thứ tình cảm tương tư này cũng giống như những cuốn sách anh đã đọc , không có dũng khí để mở ra trang cuối , chỉ sợ sẽ làm vấy bẩn kết cục . Thứ anh nghe được trong tim chính là nỗi lòng của chính mình, ở trong đêm tối cô độc nở rộ, mục rỗng cùng đồi bại.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 12 + 13
Thằng Quang đưa lưng về phía cửa sổ , nằm im thin thít .
Minh không thấy nó không động đậy khẽ hỏi : Quang à ? Đã ngủ chưa?
Quang thở dài : Vẫn chưa... anh cũng chưa ngủ à ? ngủ đi , em cũng đi ngủ bây giờ .
Âm thanh của thằng Quang nghe khàn đặc , hình như đang khóc .
Minh : ....Không ngủ được, muốn đi ra ngoài một chút. Hay 2 anh em mình đi ra ngoài đi lâu lắm rồi chưa được đi bộ , ngắm trời đêm trong thành phố . Tự nhiên lại thích như thế . Hay khi con người ta chuẩn bị rời xa thì hay có cảm giác như thế .
Quang : Anh đừng có ngốc anh nhất định sẽ cùng em trải qua suốt nhiều mùa đông , trên đường một mống cũng không có. 2 giờ sáng rồi ret t này ai người ta ra đường .
Minh : Vậy... nói chuyện một chút đi. Kỳ thật , anh cũng không có gì đáng nói, chỉ là muốn trò chuyện một chút thôi. Nhưng sao vẫn chưa thấy chị Cúc về nhỉ . Thôi ngủ đi , chị ấy về ngủ sau . Mà Quang này , chiều nay em có thấy chị Cúc có vẻ kỳ lạ không ?
Quang : em thấy có , chắc gặp chuyện gì trên lớp , điểu kém hay gì đó .
Minh : có lẽ như vậy , mà ngủ đi , mai còn đi học.
Quang : vậy ngủ đi anh , em cũng ngủ .
Quang nói vậy , chủ yếu là trấn an để anh Minh ngủ , sức khỏe Minh dạo này rất yếu , nên không muốn anh thức , nhung chị chưa về ngủ sao được kia chứ .
3 giờ sáng , Ngọc Cúc mới trở về , nguời nồng đậm mùi rượu , đến cửa phòng không tự chủ được , mấy lần suýt nôn.
Vẫn là thằng Quang dùng cái dáng người nhỏ nhắn của mình , giúp nó từng bước 1 lên trên gác xép , mấy lần Ngọc Cúc lảo đảo làm nó suýt ngã theo . Cả người con bé mềm oạt , mặt đỏ như con tôm hấp chín .
Nó nhìn thằng Quang cười ngu ngốc ; sao thế ? sợ hả , đến em còn thấy ghê tởm chị như thế , trách nào được thiên hạ căm ghét mình. Rất nhanh thôi , caí ngỳ đó sẽ không còn xa nữa .
Quang liếc nhìn nó , khẽ thở dài nói : em chỉ đang nghĩ sao chị uống nhiều rượu thế , miệng lại còn có mùi thuốc lá không tốt cho sức khỏe .
Thằng Quang lấy chăn đắp ngang ngực cho chị nó , muốn thành thật nói thêm vài câu nữa , phát hiện ra người kia căn bản đã ngủ rồi .
Trong giấc ngủ chị hắn cau mày , mím môi , đôi lúc lại khẽ thở dài , lăn qua lộn lại, dưới ánh trăng hắt vào từ cửa sổ ,gương mặt ánh lên một vẻ đẹp , đẹp dịu dàng tưởng chừng như không có thật .
Tim thằng bé vẫn rất chua xót, nhưng lại có chút ngọt ngào nho nhỏ, bởi vì sự mệt mỏi sự yếu đuối của chị đều giãi bày trước mắt , rất giống như trong lúc đấy bọn họ đã có được bí mật nào đó không thể kể cho người khác.
Do dự thật lâu, thật lâu...... thằng bé lấy ngón tay nhẹ nhàng lướt qua trên đường nét khuôn mặt chị , vẽ lại đường cong bề ngoài khuôn mặt mà không dám chân chính đụng chạm . Ngoài cửa sổ có gió nhẹ thổi vào, người kia khuân mặt đã an tỉnh trở lại , trong đêm tịch nghe được nhịp tim chị đập, cảm giác thấy dường như niềm hạnh phúc này sẽ kéo dài mãi mãi.
Sáng hôm sau Ngọc Cúc tỉnh dậy , việc đầu tiên là gọi 2 đứa em đến , bình thản nói : có lẽ chị mày sắp phải bảo lưu kết quả học tập , vài năm sau chị sẽ đi học lại nên chúng mày cũng đừng lo lắng . Tiếp sau nữa , hôm qua vì say sưa ngủ mà quên mất không nói điều này , cô chủ nhiệm của thằng Quang nói , thằng bé lớn hơn so với các bạn mấy tuổi, chương trình cua nó nhẽ ra phải học lên lớp 4 , sang năm sẽ phải lên lớp 5 rồi , để học lớp 1 lỡ dở hết tương lai . Nếu sang năm nó thi cùng với lớp 5 đạt được kết quả tốt , sẽ được học với lớp 5 .
Thằng Minh mừng rỡ , nhảy cẩng lên : Quang giỏi quá , lớp 1 lên lớp 5 là phải cố gắng lắm đó , vậy là sẽ phải mua 4 bộ sách để thằng bé học một lúc rồi . Thằng bé này không chừng là nhân tài hiếm có ,ngọc được mài dũa nhất định sẽ sáng .
Thằng Quang không vui , xìu mặt xuống hỏi : còn chị ?
Ngọc Cúc khoát tay , làm ra bộ vẫn ổn : không sao ? sau này việc của chị sẽ cậy các em lo , sau này 2 đứa nuôi chị đi học cũng được mà .
Thằng Minh cười buồn : lúc đó chị lại già mất rồi ấy chứ , thời gian và học thức vốn dĩ không công bằng với ai , chỉ có trôi đi chứ không bao giờ chờ đợi .
Ngọc Cúc : chiết lý gì thế , học có bao giờ là đủ , học tập đâu phải chỉ cần trường lớp , xã hội dạy con người ta nhiều thứ mới mẻ hơn .
Thằng Quang ăn vội vã , liếc nhìn đồng hồ vội ra mở cổng để đi học , đụng ngay phải 2 người đàn bà to beos như hộ pháp đang tiến đến , nhìn qua đã thấy không phúc hậu, nếu không thể gọi là 2 con ác phụ thì thật không còn từ gì để miêu tả .
Một bà béo lên tiếng : con nhỏ đó nghe nói sống ở đây .
Bà kia : hỏi thằng bé này xem .
Thằng Quang không thèm để tâm , vốn dĩ muốn đi lướt qua . Một bà túm cổ áo thằng bé lại ,hỏi : mày có biết có con bé tên Ngọc Cúc ,nó trọ ở đâu không ?
Thằng Quang bỗng nhiên hình dung đến mấy vụ đánh ghen , tạt a xít rùng rợn , chân lùi lại vài bước nhìn 2 người kia lạnh lùng nói : ở đây có người tên như thế nhưng chuyển đi đêm qua rồi .
2 bà kia liếc nhìn nhau nghi hoặc .
Thằng Quang lại hỏi tiếp : hỏi chị ta làm gì ?
Một bà tru tréo lên : để đập cho con ranh ấy một trận cho khỏi cái thói anh chị côn đồ , học sinh lớp 10 gì mà đánh bạn hung hãn đến nhập viện , nó phải đến chăm con nhỏ , bồi thường tổn thất tinh thần đã gây ra cho con nhỏ . Một đứa bé ngoan , hiền lành như vậy cũng nỡ để vùi dập .
Quang cười nhếch môi , phát ra giọng noí càng lạnh lẽo hơn : vậy chắc con gái các người đã gây chuyện trước rồi , chị ấy sẽ không gây chuyện trước với người khác . Trách người thì nên xem lại con gái mình đi .
Bà béo xốc cổ áo thằng Quang : thì ra mày cùng 1 nhà với nó , đưa bọn tao vào đó nói chuyện , nếu không tao làm lớn chuyện lên .
Thằng Quang nắm chặt 2 bàn tay vào nhau , trong con mắt đen lóe lên tia sáng khó hiểu, cười lạnh một tiếng, con mắt hơi híp lại, biểu tình này tuyệt đối sẽ không phải là tao nhã lễ độ nên xuất hiện trên mặt của một đứa trẻ con : các bà biết phòng chị ấy để làm gì ? bạo hành trẻ em chúng tôi dễ để cho các bà yên đấy . Tôi la cả xóm đến chứng kiến , gô cổ tất cả lên phường . Còn muốn ăn vạ đòi tiền cuả 3 đứa trẻ mồ côi ,thiên hạ để cho nhà bà sống yên à ? chị tôi cũng không đi học nữa , con các bà còn đi học đấy . Muốn làm gì cứ làm .
2 người đàn bà gian ác , nhìn nhau mắc nghẹn hết lời trong họng thằng bé con này , nói nửa lời cũng không sai , thái độ hùng hổ ban nãy cũng đã giảm đi quá nửa .
Nhưng mẹ con bé bị đánh không can tâm về tay không , tiếp tục đôi co với thằng Quang : con tao bị như thế ? tao dễ bỏ qua à ?
Thằng Quang cười ranh mãnh : trẻ con đánh nhau là bình thường , trong phạm vi nhà trường ,cứ để nhà trường giải quyết đi . Các bà làm thế này chẳng được ích lợi gì . Tránh ra , tôi còn đi học . Muộn .
Thằng Quang yên tâm rời đi , trong lòng chắc chắn 2 người đàn bà kia sẽ không dám tìm đến chị nó để gây chuyện . Thằng bé cười , lòng thầm mắng " 2 con ác phụ ngu ngốc "
Trưa hôm ấy thằng Quang trở về , cửa phòng trọ đóng im lìm , thằng bé lại không có điện thoại , vội vã chạy sang bên hàng xóm thì được biết Minh lại ngất , đã lên viện cấp cứu từ sáng .
Thằng Quang vội đón taxi lên viện , từ ngày ở đây với chị em Ngọc Cúc , thằng bé cũng đã mấy lần đến bệnh viên nên rất nhanh chóng đã tìm được phòng cấp cứu ..
Ngọc Cúc nhìn thấy thằng Quang nhưng chẳng còn tâm trạng nào để hỏi han nữa , chỉ nhẹ gật đầu . Bên trong cửa vẫn đóng , Ngọc Cúc tiếp tục đưa đôi mắt sâu thăm thẳm dán mắt lên phía cánh cửa màu trắng . Càng đợi càng sốt rụôt . Đã 2 tiếng trôi qua rồi .
Cuối cùng , cuối cùng cánh cửa cũng chậm rãi mở ra .
Bác sĩ : cô bé , chúng ta lại phải trao đổi riêng với nhau rồi .
Nó bước vào phòng , đôi mắt sâu trũng xuống , tim cũng dần đen lại .
Bác sĩ : xin lỗi , chúng tôi đã làm hết sức , nhưng thời gian còn lại của thằng bé không nhiều , chỉ còn mấy tháng , nếu không kịp thời có người muốn hiến tim e rằng . Chúng tôi sẽ khẩn thiết kêu gọi thân nhân các gia đình có người thân đang rơi vào tình trạng chết não mang nhóm máu O hãy cho Minh một cơ hội sống. Chúng tôi sẽ cố gắng giúp đỡ . Nhưng thằng bé có lẽ nên nhập viện . Không thể tiếp tục điều trị ở nhà . Chúng ta sẽ làm mọi cách để kéo dài sự sống cho thằng nhỏ trong những ngày tháng chờ đợi tim hiến tặng .
Chỉ còn mấy tháng ư ? . Tai nó ù đi tưởng chừng vừa nghe nhầm . Nó cứ nghĩ nó tích cóp thật nhiều sang năm sau nữa , sẽ cố gắng đưa thằng em đi nước ngoài , sao lại bất ngờ đến thế .
Bác sĩ : còn nữa nằm viện , chi phí sẽ rất tốn kém , cũng nên có 1 sự chuẩn bị .
Nó ngẩng mặt lên chậm rãi nói : chỉ cần thằng bé còn sống , dù thế nào cháu cũng lo được .

BẠN CŨNG SẼ THÍCH
The Death Of Us bởi Tallshadow1221

The Death Of Us
Bởi Tallshadow1221
216 15
A story from: The Elements series
Emile has always been a loner. Basically ever since he was born. But in third grade, a new kid comes to school, and they hit it off. But Logan is hiding something deep behind those beautiful green eyes. Will they eventually became more than friends?
The whole book is in Emile's POV

ENAMORED - Beauregard bởi MyOblivion_

ENAMORED - Beauregard
Bởi MyOblivion_
367 53
C'est une journée grisâtre et pluvieuse qui débute. Nous sommes pourtant en Septembre et l'été est censé être toujours d'actualité. Peut-être demain, aurions-nous plus de chances. C'est le jour de la rentrée, probablement que c'est le soi-disant Monsieur au-dessus de nous qui essaient de nous dissuader d'aller au lycée aujourd'hui ? Pourquoi pas ! Tous les prétextes sont bons ! Je n'aime pas l'école, je veux dire, je n'aime pas l'éducation scolaire. Je ne suis pas doué pour ça, pas doué pour recevoir des ordres non plus. Je ne suis doué pour rien et pourtant, j'ai les capacités pour devenir qui je pourrai bien vouloir devenir un jour. J'ai dix-sept ans et comme tout adolescent de cet âge, je pense que je suis dans une légère crise mais je gère. Je suis plutôt entouré même si, j'aimerai parfois qu'on me laisse tranquille et là, je parle de mes parents. Je suis fils unique et je m'appelle Beauregard. Mes parents sont Joseph et Louise.

Life of Teddy bởi HBerry84

Life of Teddy
Bởi HBerry84
630 7
Teddy Holloway is a 13 year old boy who lives in the small town of sawyer. His parents died in a car crash which left him in the hands of his older brothers. Read and see what happens to Teddy in Life Of Teddy.

Electric and Radiating bởi KarmasCaramel

Electric and Radiating
Bởi KarmasCaramel
14 1
Brooklyn Lilac is the epitome of average on the planet Fluctus. She gets average grades, plays average sports, lives the average life of a seventeen-year-old Lux Rubrum on Milele Giza with her mom, her brother, and her best friend Jordyn O'Brien. Her life couldn't have been more average, or so she thought. That was until the government blew up her school, and then posted a worldwide broadcast saying that she and her family are a group of murderers. Will Brooklyn be able to get everyone she cares about out of this mess, or will she end up with the same fate as her beloved older sister?

AyeRa ~ SHE IS SASSY BUT MINE bởi PrincessMansi

AyeRa ~ SHE IS SASSY BUT MINE
Bởi PrincessMansi
665 108
#1 KRISJAY - 23/12/18
#2 KRISTINAPATEL - 01/01/19
#1 IG STORIES - 23/12/18
#2 AYESHAKADUSKAR - 28/12/18
#1 AYERA - 23/12/18
#6 RANDEEPRAI - 04/01/19
#6 ASHISINGH - 01/01/19
#1 RAGHAVDHIR - 28/12/18
#1 SANJAYCHOUDHARY - 23/12/18
#2 FRIENDSHIPGOALS - 04/01/19
MY VERY FIRST AYERA STORY❤❤THOUGH IT WILL HAVE ASGDEEP & KRISJAY TOO, BUT AYERA WILL BE FOCUSED MORE❤!!....
READ TO KNOW MORE!!....

The Hood Thy Love bởi bbygrldes

The Hood Thy Love
Bởi bbygrldes
2.1K 91
All 20 year old Jake knew was the hood. From breaking & entering with his older brothers to even being a dope boy, the street life was his life and he wasn't looking for a way out. Enter 18 year old Saint who was looking for a way out. She lost her older brother to street violence so she would take the next thing smoking out of the hood for her and her fraternal twin sister, who loves the hood life. What happens when the two crosses paths?

Honesty (on hold) bởi urbanwritez

Honesty (on hold)
Bởi urbanwritez
5K 247
Cover by @_itskd
Cassidy and Dasani have been over for quite a while now both are at happy positions in their life and wouldn't change that for the world
Cassidy has her own business and Dasani is making music again but both of their main focuses are on their 3 kids who they love dearly
What will happen when one falls in love with someone else?
Read to find out


Bệnh tới như núi sập thằng Minh mặc dù đã tỉnh, nhưng tình hình lại rất tệ, bệnh tình không ngừng chuyển biến xấu. Không có tim sống để phẫu thuật chỉ có thể chờ đợi và chờ đợi . Nhưng mọi người đối với tình trạng của thằng bé đều chỉ có thể làm hết sức mình, nghe số trời thôi. Thằng Minh biết số đã định những ngày còn lại của mình rất ít ỏi cho nên dần dần buông bỏ ý chí sống của mình ,
Thằng Minh từ ngày ngã bệnh phải nằm viện , những giờ ngủ còn nhiều hơn giờ tỉnh . Có đôi khi, biết đáp án so với không biết càng khiến người ta khổ sở hơn. Bởi vì không biết, còn có thể tưởng tượng mình chắc số chưa tận , mình còn phải thực hiện được ước mơ của mình ; mà đã biết, liền chỉ có thể tiếp nhận, cho dù câu trả lời rất tàn nhẫn.
Ban ngày thằng Quang đi học , Ngọc Cúc trông thằng Minh ban đêm thằng Quang trông anh , Ngọc Cúc lại đi làm .Nó và thằng Quang hằng ngày đều nhìn thấy nhau nhưng lại vội vã không nói nổi với nhau quá 5 câu . Chuyện của chị em nó chỉ xoay quanh vấn đề ăn uống , thuốc thang của thằng Minh .
Cũng có lúc có khách gọi nó nhờ người ta trông em cho rồi vội vã ra ngoài mặc dù di chứng của một đêm cuồng loạn vẫn khiến nó rã rời . Cho dù có phải bán cái mạng này để cứu thằng em, nó cũng sẽ làm .
Nó cũng không tâm sự với bất kì ai ở chỗ làm về chuyện của thằng Minh , suy cho cùng con người nó trời sinh bản chất lạnh lùng , cho dù có chết cũng không khiến người ta phải thương hại mình , hơn nữa cũng đều là người nghèo thì có thể giúp được cái gì đây ?
Thời gian càng tàn nhẫn trôi đi trong vô vọng , thần kinh nó càng căng thẳng, sợ hãi đột nhiên có một ngày nhất định phải đối mặt với kết quả mà trước nay nó tuyệt không muốn đối mặt.
Mỗi khoảnh khắc thằng Minh có thể tỉnh táo khiến nó mừng rớm nước mắt .
Nó khẽ hỏi : có mệt không ? có muốn ăn gì không ?
Thằng Minh lắc đầu : em không muốn gì cả , chỉ muốn chị đưa em đi dạo ngắm bầu trời một chút . Hôm nay là ngày bao nhiêu rồi ?
Ngọc Cúc : ngày 21 tháng chạp .
Minh : 11 ngày nữa sẽ đến tết Nguyên Đán , xem chừng em phải ăn tết ở bệnh viện rồi . Mà có phải em sắp chết đúng không vậy có khi Tết cũng chẳng kịp ăn nữa ?
Ngọc Cúc lén lau nước mắt nhìn em : nói linh tinh cái gì thế ? sắp có người hiến tim để ghép rồi , em yên tâm , sẽ nhanh được khỏe lại thôi .
Thằng Minh thở dài : em cảm giác được Phảng phất như số mệnh đã định! Em có lẽ sẽ không còn nhiều thời gian nữa . Có thể mỗi chiều cho em đi ngắm mặt trời lặn được không ? em thật sự muốn nhìn thấy ánh mặt trời lúc hoàng hôn .
Ngọc Cúc khẽ gật đầu đẩy xe lăn của bệnh viện đưa thằng em ra phía hành lang hướng vườn hoa sau bệnh viện mà đi tới .
Mặt trời ngả về tây, một màu vàng rực, xuyên qua cửa sổ chiếu vào trên khuân mặt ngày càng gầy rộc của thằng Minh , làm mềm hóa đường nét, lộ rõ vài phần mệt mỏi trên mặt hứng ánh mặt trời, chăm chú nhìn vào nơi sâu thẳm không biết tên ở phía trước, giữa lông mày có vài phần u buồn không rõ .
Thằng Minh ngẩng mặt lên nhìn chị nói : cảnh sắc này rất đẹp , tưởng chừng như ảo mộng không hề có thật , nhưng rất nhanh sẽ biến mất , ban ngày rất dài , ánh sáng cũng rất nhiều, nhưng khi bước qua cảnh giới hoàng hôn , bóng tối sẽ lại tàn nhẫn bao trùm lên tất cả . Đời người cũng vậy . Nhân sinh tuần hoàn khó tránh khỏi , sau này em mất đi mong chị cũng đừng quá đau buồn .
Ngọc Cúc nắm chặt tay thằng Minh : không phải mùa đông sẽ không có ánh nắng mặt trời ư ? nhưng hôm nay mặt trời vẫn mọc , ngày mai mặt trời cũng sẽ mọc . Chị tin em cũng sẽ như thế , chị tin sẽ có điều kỳ diệu sảy ra .
Thằng Minh cười chua chát , biểu tình trên mặt lại càng trở nên thê lương .
Lúc này bên ngoài gió đông thổi mạnh , tà dương như máu . ...
Buổi tối , Ngọc Cúc như thường lệ sẽ bán mạng suốt đêm ở chỗ phòng hát nhà dì Vân , nó trở nên cuồng dã hơn trong mắt những người khác , có thể làm đủ mọi chiêu trò miễn là có thể kiếm được tiền .
Khang dạo nay còn cố tình đến tìm nó nhiều hơn , cũng có khi hắn ta chỉ đi một mình , nhưng nhất định dù thế nào cũng phải tìm nó . Mà nó không thể cứ bòn rút tiền của một thằng nhóc miệng vẫn còn hôi mùi sữa được mãi . Mặc dù biết nhà thằng kia căn bản rất giàu . Bởi vì trong tâm vẫn còn chút ngông cuồng , chút cao ngạo đối với kẻ có thể coi là " tình đầu trong trẻo " trong tiềm thức của bản thân .
Sau khi đầu óc thanh tỉnh phân tích được rất rõ ràng, hắn chạy tới bám lấy nó nguyên nhân không ngoài trừ những điều sau: có lẽ muốn "Trả thù" đêm cuồng loạn trước đây mà nó đã từng nhẫn tâm nói hắn " cậu với tình một đêm của tôi cũng không khác nhau là mấy " cho en hắn muốn chứng minh là hắn khác bọn họ hoặc là đang cố sống trong ảo mộng làm anh hùng cưú vớt nó ra khỏi bể khổ trầm luân như mấy phim kiếm hiệp , hoặc cũng có thể vì dục vọng thường của bản thân .
Nhưng nó mặc kệ vì lý do gì cũng sẽ trốn tránh hắn bởi vì nó thấy thật nực cười bản thân không hề cần ai cứu vớt . Thứ tình cảm con nít chết tiệt này có đáng là gì .
Khang hôm nay không gặp được nó đã là lần thứ 3 trong tuần . Hắn biết con bé cố tình tránh mặt mình cho nên cố thủ đợi bằng được , 4 giờ sáng cũng đã thấy bóng dáng liêu xiêu của nó bước ra khỏi cửa quán karaoke .
Khang nắm tay nó , kéo ra một góc : cậu trốn tôi là có ý gì, hãy giải thích rõ ràng đi.
Nó : Chẳng có ý gì cả, chỉ là không rảnh. Tôi rất bận .
Khang : cậu chê tôi không có tiền . Trao đổi tiền và hàng, một bên đồng ý bán một bên đồng ý mua, đôi bên cùng có lợi . Người khác thì được , sao tôi thì không ?
Nó :Chỉ là cậu không có nhiều bằng người ta thôi , tôi thì cần rất nhiều . Còn nữa tôi không thích làm với người động lòng với tôi , tình 1 đêm chỉ cần thỏa mãn nhau thế là xong . làm ra vẻ muốn cản hóa tôi . Sẽ chẳng có ý nghĩa gì hết . Cậu đừng cố gắng vô ích nữa tôi thật sự quá mệt mỏi rồi . Thứ tình cảm buồn nôn này nên dừng ở đây thôi .
Khang mím môi : được rồi , nếu như cậu muốn như thế , như vậy đi giữ lại một chút khoảng cách, vĩnh viễn tim đập loạn nhịp vì cậu , cho dù tao kết hôn sinh con, trong lòng vĩnh viễn vẫn có vị trí của cậu . Cả đời này cả kiếp này thứ tình cảm tôi giành cho cậu sẽ vĩnh hằng như thế , không thay đổi . Cậu là cô gái đặc biệt nhất trong lòng tôi . Tôi yêu cậu , rất yêu, yêu hơn tất cả những người khác, cho dù người ta đánh giá về cậu thế nào cũng không quan trọng, người tôi thích là 'Ngọc Cúc ' con người này.
Ngọc Cúc cười mỉa mai không dám nhìn vào mắt hắn nói : cậu thật sự trưởng thành rồi .
Ngôi sao trên bầu trời chợt sáng chợt tắt, gió cuốn lên cát bụi mù mịt trên đường , bay loạn trên không trung. Chúng một hồi giống như dã thú rống giận gầm thét, lại một hồi giống như trẻ con đang bi thương.
Nó ngẩng mặt lên nhìn ngôi sao lẻ loi , không nhịn được cười trào phúng . Khang cũng cười, lúc này đây lại cười đến thê lương như thế, hắn không nói thêm cái gì nữa, chỉ là khẽ gật đầu, xoay người rời đi.
Ngọc Cúc yên lặng mà nhìn bóng lưng hắn đi xa, nghĩ cuối cùng đem hắn nhìn thật rõ, nhưng hắn trong tầm mắt lại trở nên càng ngày càng mơ hồ, trước mắt một mảnh trong suốt, phải nỗ lực khống chế mới có thể không cho nước mắt rơi xuống.
Nó nhìn chằm chằm vào hắn, hắn lại không hề quay đầu lại .
Nó nghĩ bản thân thật buồn cười , vì sao lại có cảm giác như thế này , đau lòng hay tiếc nuối , chẳng phải trời sinh ra nó rất vô tình hay sao ? con người không yêu không hận, không sợ hãi không buồn vui, mới là tự tại giữa thế gian, nhưng mà nó đời này là không thể rồi.
Thời gian đã tàn nhẫn đi về phía biệt ly , rất nhiều năm sau này thi thoảng có nghĩ đến hắn giống như một đoạn hồi ức tốt đẹp không muốn bị lãng quên .
Thời gian từng ngày từng ngày trôi đi. Thằng Minh trở nên rất gầy, thoạt nhìn càng tiều tụy, tất cả mọi người trong lòng biết rõ, thời gian của thằng bé đã không còn nhiều.
Mỗi lần nó hỏi bệnh viện , chỉ có thể nghe được câu nói của bác sĩ cả bệnh viện vẫn đang cố gắng để tìm kiếm, vận động một nghĩa cử tốt đẹp của ai đó chẳng may qua đời hay tai nạn đã chết não , họ sẽ hiến cho thằng bé một trái tim để được cứu sống, được tiếp tục thực hiện ước mơ.
Nó ngước mặt lên nhì trời cầu nguyện , nước mắt nhòe đi trên khuân mặt đã khóc đến kiệt sức .
Nhưng mà bao giờ mới có người chịu hiến tim chính bác sĩ cũng không biết , mà nó lại càng không biết nữa . Tính mạng em nó vì cái gì vẫn phải chờ đợi? Một lần chờ này là mấy ngày , mấy tháng hay mấy năm hay vô vọng ?
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 14
Thằng Minh lại hôn mê, lúc này đây thời gian hôn mê so với mấy lần hôn mê trước đều lâu hơn. Các bác sĩ đều nói nếu không có tim sống để phẫu thuật với tình trạng naỳ thằng Minh chỉ có thể chống đỡ không quá một tháng .
Thời gian không cho phép chị em nó chờ đợi nữa . Nhưng đi nước ngoài bây giờ có lẽ là điều viển vông và xa vời . Cho dù có tiền cũng chưa chắc sẽ kịp sang đó . Còn " tim sống " nó nghĩ không ai có đủ can đảm để hiến tặng , bởi vì suy cho cùng con người đều ích kỉ , cho dù có chết vẫn luôn muốn bản thân mình còn trọn vẹn
Cái thông tin này đồng nghĩa với việc bản án tử hình đang treo lơ lửng trên đầu 3 chị em nó . Nhưng cho dù chỉ còn một tia hy vọng nó cũng sẽ cố gắng .
Tiền viện phí cho thằng Minh đã là một số tiền không tưởng , nó thật sự bất lực , kiếm không đủ ngày mấy triệu nên bắt đầu vay mượn lung tung hết cả lên nhưng vẫn có che dấu 2 thằng em . Tiền con Lan , con Hồng , kí giấy nợ cho dì Vân nó cũng dùng hết cả rồi .
Đồng nghĩa với việc nó trở thành quân bài dưới tay dì , mặc cho dì điều khiển , nó bắt đầu cuộc sống không tiết độ , chỉ cần có tiền việc gì cũng được , điều đi đâu cũng đi . Nó biết nó bắt đầu chơi một trò chơi nguy hiểm giống như kiểu đặt một con dao sắc trên cổ , nhưng lại không có cách nào lùi lại phía sau , chỉ biết tiếp tục lao theo , cắm đầu về phía trước . Nhưng có lẽ vẫn không đủ để hằng ngày tri trả tiền thuốc men bệnh viện
Dì Vân vì mối quan hệ từng thân thiết với mẹ nó mà xin cho nó đến 1 Bar hạng sang trong thành phố . Làm ở Bar sẽ nhiều tiền hơn rất nhiều so với mấy phòng hát , kiếm những con mồi lắm tiền cũng đơn giản hơn .
Ông chủ của nơi này là 1 người đàn ông chưa đến 40 , già dặn lẽ đời , làm chủ của một nơi như thế này nhưng lại ăn nói nhã nhặn .
Người đàn ông nhìn nó chăm chú hỏi : em bao nhiêu tuổi ?
Nó : em 18 rồi ạ .
Ông chủ : em có biết nhảy không ? có biết uống rượu không ? đến đây muốn kiếm ra tiền nhiều nhất định phải uống rượu giỏi và nhảy đẹp , em làm được không ? Anh không trả lương cho bọn em , chủ yếu là bọn em khéo léo câu kéo khách mà có tiền thôi .
Nó gật đầu : em cũng có thể thử việc luôn đúng không ạ .
Ông chủ nhìn nó cười , đứa con gái này cũng khá đặc biệt rõ ràng có nét gì đó vẫn còn trẻ con nhưng lại phảng phất như đã trưởng thành . Đôi mắt đen láy mơ mộng, giọng nói lại nhẹ nhàng thấm vào tim người giống như mưa rơi, lại giống như sao rơi. Sau này nhất định sẽ trở thành 1 bông hoa lạ nhất , độc nhất ở đây .
Lần đầu tiên đến Bar nó mặc một bộ jumpsuit màu tím và lên sân khấu, phô bày dáng người thon gọn, nhìn sexy quyến rũ mà không quá hở hang. Đèn nhiều màu nhấp nháy trên sân khấu tạo ra hiệu ứng huyền diệu sặc sỡ, giữa những ánh đèn khuôn mặt nó càng thêm nổi bật, vô cùng xinh đẹp , cả người giống như được bao bọc trong một ánh sao sáng chói, lóe sáng như vậy...
Ánh mắt của mọi người trong quán bar đều tập trung vào nó . Nó học được mấy món nhảy này là nhờ con Lan , con Hồng mấy bận quán rảnh rỗi nên dạy nó , nghĩ đến gia cảnh bất hạnh , nghĩ đến thằng em bệnh tật đang mòn mỏi ở bệnh viện , nó nhảy rất điên cuồng mãnh liệt giống như toàn thân biến thành máy nhảy. Khuôn mặt và xương đòn đẫm mồ hôi của nó tỏa sáng dưới ánh đèn lấp lánh. Đôi mắt dài xinh đẹp tràn đầy giận giữ và ý chí chiến đấu mà dấy lên ngọn lửa hừng hực. Một lúc sau , 2 vũ công khác trong Bar cũng lên phụ họa , nhảy cũng không thua kém, một màn ngoạn mục đặc sắc, mọi người ở dưới la hét, nhiệt tình đến mức gần như thổi bay nóc quán bar.
Xong bài nhảy , nó bước xuống sân khấu , nhìn mọi người mỉm cười .
Ông chủ ra dấu cho nó tiến lại gần nói : Giới thiệu với mọi người, đây là vũ công mới đến... Đúng rồi, em tên là gì?
Nó cúi đầu khẽ đáp : dạ Ngọc Cúc ạ .
Ông chủ : tên này nghe không được đặc biệt cho lắm , với cả không nên dùng tên thật .
Nó : vậy gọi em là "báo nhỏ" đi ạ
Một người phụ nữ trẻ cao gầy trang điểm mắt khói đến gần nó , ánh mắt tùy tiện ngả ngớn quan sát từ đầu xuống chân, tấm tắc khen ngợi: Chị là Mimosa , rất vui được chào mừng em đến đây . Thật đúng là một báu vật . Xem ra nơi này lại có thêm một cô gái đẹp , lại là một cuộc chiến lớn rồi đây . ( cái này là vô tình nhưng mà Miu là mèo, chắc chị ý có ý như thế )
Nó chưa kịp tiêu hóa xong câu nói kia , ông chủ đã thúc giục : Nhanh đi thay quần áo, lát nữa Mimosa hát thì em và Miu làm vũ công phụ họa.
Miu đã làm vũ công ở Bar hơn một năm cũng là một cô gái hết sức xinh đẹp , khuôn mặt trắng như vậy, mắt lại to thân hình bốc lửa cũng được xem là một kiểu mẫu phụ nữ hấp dẫn đàn ông , có chút xem thường liếc mắt nhìn nó : Chưa từng tập luyện mà để cô ta lên sân khấu, có được không hả ông chủ? Với lại lát chị Lisa đi thì sao ?
Ông chủ : cô ta nói là mệt không đi làm . Chắc lại phiêu lưu với thằng thiếu gia kia rồi . Cũng nên để cho người mới 1 cơ hội .
Sau khi quậy tung trên sân khấu . Nó lại xuống phía dưới truy tìm con mồi .
Nhảy sát vào nó là một người đàn ông khá đẹp trai , ngoài 30 tuổi. Tư thế nhảy cũng khá đẹp . Đối phương kéo nó ra xa khu vực sân khấu , ngồi ở bàn Vip .
Hắn nhìn nó cười nói : lần đầu tiên thấy , em mới đi làm ở đây ?
Nó cười ma mị : Anh rất hay đến đây?
Người kia : ừ , cũng hay đến tìm thú vui . Em vì sao lại đến đây làm ?
Nó : Tôi thiếu tiền
Hắn : em vẫn cười như vậy suốt à?
Nó : ý anh là sao ?
Hắn giải thích: Ừm... Cười rất mỉa mai và bất cần đời .
Đối phương không cười nữa, hắn cảm thấy hình như mình nói sai rồi, ngẫm nghĩ sửa lại : nhưng không sao , anh thích kiểu cười ấy , xong việc có thể hẹn riêng được không ?
Nó chưa kịp trả lời , cô gái tên Miu khi nãy đã đến bên cạnh . Anh Viễn , sao đêm nay tới lại không tìm em tiếp rượu kia chứ .
Miu quay lại nhìn nó cười như có như không nói : thật quên mất không cho em biết , anh đây tên Viễn , khách hàng ruột của chị .
Nó cười mỉa mai , Thì ra là Miu muốn khẳng định chủ quyền với nó . Ngày đầu đến cũng không muốn xung đột với ai , nó quay mặt về phía người đàn ông tên Viễn , đưa tay uống nốt hớp rượu còn lại trên cốc nói : thật xin lỗi, em không thích tranh giành đồ với người khác , chúc anh một buổi tối vui vẻ .
Viễn kéo tay nó lại , muốn nói điều gì đó nhưng lại bị ánh mắt lạnh lùng của nó nhìn thấu , miệng không mở ra nổi , dúi vào tay nó 2 tờ 500k nói : tiền boa của em . Em xứng đáng được hưởng . Cầm lấy .
Nó cầm 2 tờ tiền nhét vào trong áo ngực , thiên hạ thật buồn cười , có lẽ là người này đánh giá nhân cách nó cũng cao quá đi . Đã dấn thân làm mấy cái nghề này dù bất kỳ lý do gì mục đích cuối cùng cũng chỉ là vì tiền , thấy tiền không lấy có họa là ngu ngốc . Nó cầm tiền nhét vào trong áo ngực lại tiếp tục sang những bàn khác mời rượu lả lướt , lại lên sân khấu nhảy thêm 2 bài nữa .
Vậy là hôm đó nó chính thức đi làm tại Bar . Dì Vân nói đúng , ở Bar tuy ồn ào , phức tạp nhưng tiền kiếm được rất nhiều , chỉ cần sexy một chút , hở hang 1 chút , uốn éo mấy cái , chịu để người ta vỗ mông , bóp ngực cũng có thể kiếm ra tiền . Chỉ có điều mọi người ở đây không hề thân thiện như chỗ dì Vân . Sẵn sàng triệt hạ nhau bằng mọi cách .
Hôm đầu tiên đến đây sau khi tan giờ làm , nó đã được nếm thử thứ cảm giác ấy .
Lúc thay đồ đi về , phát hiện bộ váy mặc hôm nay đến đây vô duyên vô cớ bị rách 1 lỗ .
Nó đưa mắt nhìn quanh nhưng lại không thấy ai khả nghi , mọi người cũng giống nó vội vã thay đồ ra về , ngày đầu đi làm không muốn lớn chuyện định lẳng lặng ra về .
Bỗng nhiên dưới chân bị giẫm cho một cái đau điếng .
Nó không nhịn được mắng 1 câu : mù à ?
Sau đó ngẩng mặt lên mới nhìn thấy chính là cô gái tên Miu .
Miu : vô tình thôi mà , mày việc gì phải nóng thế , mới đi làm , cũng nên biết giữ mình một chút đi , đừng có thích lấy số . Mày nghĩ đồ của ai cũng có thể động vào được à ?
Mấy người vũ công nam , nữ và cả Mimosa cũng quay lại nhìn nó . Con Miu và Lisa nổi tiếng ngang ngược , nhưng lại có nhiều mối quan hệ phức tạp với bọn giang hồ bảo kê nên không ai dám động vào . Ngọc Cúc mới đến cho nên chưa biết gì .
Nó : à thì ra cái váy của tôi , chính chị đã cắn rách à ? tôi với chị việc ai nấy làm , không động chạm đến ai , chị đừng quá đáng .
Miu : con ranh này mày cãi ai thế ? tao không cần biết chỗ khác thế nào , chỗ phòng thay đồ này ngoài chị Lisa ra , tao chính là người có uy quyền .
Nó không thèm nói lại muốn về nhà nhanh để cho thằng Quang ngủ một lúc , sáng mai còn đi học . Không muốn đôi co với loại người này . Nhưng người kia nhanh tay , túm lấy vai áo nó kéo xuống , rách luôn áo , hở ra một đoạn bờ vai trắng nõn nà .
Ngọc Cúc cũng không nhịn nữa , dúi đầu Miu xuống đất , định tát cho con khốn kia mấy caí , vừa định giơ tay lên , cũng may cho con Miu kia có người ra can ngăn kịp thời nên không bị ăn đòn .
Miu thất thế , nằm rạp xuống nền phòng thay đồ . Ngọc Cúc bước qua cố tình giẫm lên chân Miu một cái , bình tĩnh nói : quên không nói với chị , ai đối với tôi như thế nào , tôi nhất định sẽ đối lại gấp đôi .
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 15
Nó chậm rãi lê bước trên phố phường thủ đô hối hả chật chội , mỗi lúc có ai đó đưa mắt nhìn , nó lại như con mèo xù lông đáp trả họ , kết hợp với khuôn mặt mịn màng xinh đẹp, đúng kiểu một mĩ nữ chán đời , 10 phút sau xe taxi mới xuất hiện đưa nó trở về bệnh viện , trên người thằng Minh chằng chịt ống dẫn , đang nhắm mắt nằm yên tĩnh trên giường.
Thằng Quang ngồi bên cạnh đọc sách , 3 giờ sáng vẫn chưa chịu ngủ , cứ như vậy mà yên lặng đọc, thi thoảng lật lật trang sách. Trong khoảnh khắc đó, thời gian giống như ngưng đọng trên đầu ngón tay thằng bé, đôi mắt trầm tĩnh được hàng mi khẽ buông che khuất, thu lại sự lãnh đạm không thân thiện trời sinh.
Nó cố gắng mạnh mẽ , cố gắng không khóc , bước lại gần nhìn thằng Minh say ngủ .
Quang nghe có tiếng động nhẹ đột nhiên trong không khí bay tới một trận hương nồng đượm , thằng bé ngẩng mặt lên nhìn : Chị về rồi à ? đã ăn gì chưa ?
Ngọc Cúc cười : ăn rồi , em sao không ngủ đi , mai còn phải đi học nữa .
Quang : em đợi chị nên không ngủ được .
Ngọc Cúc : nói bao nhiêu lần rồi , từ lần sau không cần đợi chị nữa , hôm nay anh Minh có ăn được nhiều không ?
Quang : cũng ăn được chị ạ , uống thuốc một lát đã ngủ rồi . Em tin rằng anh ấy sẽ không sao cả , nhất định sẽ như thế .
Ngọc Cúc cười , nó nhớ lại một câu chuyện ngày bé . Năm thằng Minh 9 tuổi cũng ốm một trận thập tử nhất sinh , cũng hôn mê mấy ngày , các bác sĩ cũng nói thằng bé này sẽ không chống đỡ quá 1 tuần nhưng thằng Minh đã kiên cường chống đỡ một ngày lại một ngày, và rồi thằng bé vẫn thủy chung vẫn sống sót như một kì tích cho đến tận bây giờ . Nhưng không biết lần này liệu rằng kì tích có đến nữa hay không ?
Thằng Quang nhìn áo chị nó bị rách một mảng , lại có mấy vết tay cào trên vai , máu đã hơi khô lại . Thằng bé khẽ hỏi : chị sao thế ? sao lại bị ai bắt nạt đúng không ?
Nó : chị không bắt nạt người ta thì thôi , ai dám bắt nạt chị được , thằng ngốc này .
Thằng Quang thở dài như ông cụ non , nhìn vết ích trên người chị , có họa mà thằng ngốc mới không biết mới ngày đầu chuyển chỗ mới đã như vậy rồi , nhưng chị đã không muốn trải lòng , đành giả vờ làm một thằng ngốc để cùng chị diễn một màn kịch . Dù sao lúc này đây có lẽ nên để chị nghỉ ngơi , mới là điều tốt nhất đối với chị .
Không bị thằng Quang chất vấn , nó không hiểu sao thở hắt ra ngoài cuối cùng cũng được yên bình ngủ một giấc .
Thằng Quang nhìn gương mặt tươi trẻ của Ngọc Cúc , dường như được bao bọc bởi một tầng hào quang, ánh sáng đó hoàn toàn đoạt đi ánh mắt của thằng bé . Thằng Quang nghĩ thích người này, thật tốt.
Ngọc Cúc do vẫn còn chóang hơi men nên ngủ rất say, thằng Quang nhìn xung quanh , cả phòng bệnh yên ắng , bóng đêm đã bao trùm ,thằng bé ôm ấp tình cảm thuần khiết, nhịn không được lén hôn trộm Ngọc Cúc chỉ là môi chạm má, rồi liền xấu hổ lui ra mấy bước .
Ngoại trừ xấu hổ, còn có chút khủng hoảng, làm loại chuyện này với Ngọc Cúc người đã xem mình như em trai , dường như không đúng?
Nhưng thiếu niên vừa sa vào tình ái, thằng bé căn bản không biết làm sao....
Làn gió nhẹ nhàng từ ngoài cửa sổ thổi vào, thổi bức màn buông rủ tung lên thành một khe hở nhỏ, để một tia nắng ấm áp xuyên qua, vừa vặn chiếu vào người chị gái đang nằm ngủ say nhìn qua bất chợt trở nên thật chói mắt , ánh nắng mai dường như không chỉ đẹp mà còn gián tiếp lợi dụng phương pháp phản quang nâng lên tính cách tịch mịch mà u buồn của nhân vật chính.

BẠN CŨNG SẼ THÍCH
WHY ME!? | Yandere RWBY X Male Runeblade Reader bởi Pockeyninja

WHY ME!? | Yandere RWBY X Male Runeblade Rea...
Bởi Pockeyninja
1.1K 6
As you were in a battle against Varrekant (obviously farming for his wings) you randomly got sucked into a portal while your team was trying to help you. As you got sucked into the portal, you were in a unfamiliar place that you've never been to before. Then a man name Ozpin found you and enrolled you into his school which is Beacon Academy after you showed him your skills. But when you enrolled to Beacon, something became odd about the females around you. What will happen when they get you. You'll find out soon.
RWBY belongs to Rooster Teeth
Maplestory 2 belongs to Nexon

Babygirl bởi HiddenLittle

Babygirl
Bởi HiddenLittle
12.7K 153
A normal girl. A normal night. Until she's kidnapped and forced to be a baby.
a non-sexual ddlg story
//I might be able to translate to Spanish if requested enough
//Posiblemente, puedo traducir a Español si hay suficientes peticiones

Nasty Grind bởi MeanaNaturi

Nasty Grind
Bởi MeanaNaturi
531 9
You'll enjoy...let's just say my mind got carried away. Happy readings!!
Come on girl, don't be shy," Chris patted his legs for her to sit on. She was timid, standing close to the exit of the bedroom with nothing but her white robe on. She tried desperately to cover herself, only to have the robe flop open again exposing her large breast, and bare pussy.
She walked closer to the naked man looking around the dark room, only the outside street lights capturing his dark eyes, and glistening cocoa skin. "I'm scared." She admitted, sitting down on his lap, staring at his erect penis. She bit down on her lip as she wrapped her arms around his neck. But this is what you asked for right? She asked herself staring into his eyes. She then looked away after what seemed to be forever.
She had wanted this, and he wanted her. "I think I'm ready."
Chris grabbed her gently by her chin, "I need to know if you are really down for this."

Mary Poppins Returns  full movie bluray 720p bởi ManuelCStammi

Mary Poppins Returns full movie bluray 720p
Bởi ManuelCStammi
336 0
Mary Poppins Returns
WATCH░░▒▓██► https://tinyurl.com/FLIXFOLAXCINEMA
worldmovieshd! Watch Mary Poppins Returns (2018-) Full Movie HD720p 1080 Watch Mary Poppins Returns Online Free Full Movie Streaming Download Watch Mary Poppins Returns movie online free 2018 HD 1080p Watch Mary Poppins Returns viooz HQ Openload Free trusted Watch Mary Poppins Returns Online Free on your computer in high definition quality without even having to spend a dime. Watch Mary Poppins Returns or Download Full Movies Online Watch Mary Poppins Returns 2018 Full Streaming Online *
▓(▒)▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓✥▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓(▒)▓
WATCH░░▒▓██► https://tinyurl.com/FLIXFOLAXCINEMA
DOWNLOAD░░▒▓██► https://tinyurl.com/cinemaxu
▓(▒)▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓✥▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓(▒)▓

Electric and Radiating bởi KarmasCaramel

Electric and Radiating
Bởi KarmasCaramel
14 1
Brooklyn Lilac is the epitome of average on the planet Fluctus. She gets average grades, plays average sports, lives the average life of a seventeen-year-old Lux Rubrum on Milele Giza with her mom, her brother, and her best friend Jordyn O'Brien. Her life couldn't have been more average, or so she thought. That was until the government blew up her school, and then posted a worldwide broadcast saying that she and her family are a group of murderers. Will Brooklyn be able to get everyone she cares about out of this mess, or will she end up with the same fate as her beloved older sister?

Hustlers Wife  bởi lashaaaycain

Hustlers Wife
Bởi lashaaaycain
5.9K 233
What happens when Jordyn marries Houstons kingpin Kentrell? Love, Scandal, Drugs, And Babies.
Will Jordyn stay by her husbands side? Or Will she leave and start her life over?

CONSEQUENCES bởi Myself_Keval

CONSEQUENCES
Bởi Myself_Keval
24 4
How do you feel when you were about to enter the coffin and some external force pulls you back?. Relaxed right?
What if the external force act on you for five times straight!?.
This is a story of Calvin Joyner, CEO of his own start-up company "Joyner Enterprises" who faced some unnatural situations that never happened before.


Thằng Minh quan sát hồi lâu cũng không biết sẽ được ngắm bóng dáng này của chị mình trong bao lâu nữa , khuân mặt vẫn luôn lạnh tanh chiến đấu cùng đống dây dẫn trên người khẽ nở ra 1 nụ cười .
Những ngày này mỗi lúc ít ỏi có thể tỉnh táo khỏe mạnh một chút thằng Minh lại có thói quen viết notebook . Chỉ muốn sau này khi không còn tồn tại trên thế giới này , mọi người sẽ nhớ mãi về mình với những hình ảnh đẹp nhất
Cuối quyển notebook là một bài thơ mà thằng bé đã viết trong lúc tuyệt vọng nhất . Trong nháy mắt kia, cảm thấy trong lòng giống như lướt qua một loại cảm giác rất nhỏ bé:
Cho dù chỉ có thể mãi nằm bất động nơi đây
Để cho nhiệt tình tràn ngập vùi trong lòng đất
Chỉ có thể ảo tưởng
Có một ngày được gió biển thổi lên
Dấn thân vào trong lòng cơn sóng
Rồi có một vận mệnh hoàn toàn khác biệt
Nhưng tôi tình nguyện vĩnh viễn trầm mặc nằm nơi đây."
Ngọc Cúc hơn 7 giờ đã tỉnh , thông thường 8 giờ đến giờ thăm khám của bác sĩ , cho nên mệt thế nào cũng sẽ cố gắng tỉnh dậy .
Người thăm khám là Bác sĩ Dương, người này tuy rằng bên ngoài đẹp trai , nhã nhặn , nhưng đôi mắt lại xếch , hai tay luôn chắp lại đỡ trên cằm, càng khiến hắn giống con hồ ly xảo quyệt.
Hắn ta sau khi thăm khám cho thằng Minh xong nhìn nó cười tủm tỉm nói: tí nữa sang phòng riêng gặp tôi , tôi có chuyện muốn nói , biết đâu sẽ là một chuyện tốt cho 2 chị em .
Nó có chút nghi hoặc, không biết có chuyện gì để nói với bác sĩ này, Ngoài chuyện của thằng Minh ra chẳng có chuyện gì với nó là tốt bây giờ cả .
Nó khẽ hỏi : có chuyện gì vậy , có liên quan đến thằng em tôi không ạ .
Bác sĩ Dương nâng kính mắt, cười nói: Kỳ thật cũng không có chuyện gì lớn, chỉ muốn nói đến chuyện ghép tim của Minh . Anh nghĩ là em thích nghe .
Ngọc Cúc quay lại nhìn thằng Minh khẽ gật đầu : chị đi đã rồi quay về ngay .
Nó theo bước bác sĩ Dương vào phòng làm việc .
Nó sốt ruột hỏi : có thể cho tôi biết được không ? có người tình nguyện muốn giúp thằng bé đúng không ạ . Bác sĩ ơi .
Bác sĩ Dương cười càng thâm, âm thanh quỷ dị cũng tăng lên rất nhiều: đúng vậy có người muốn hiến tim thật , là một người bị tai nạn chết não .
Ngọc Cúc : bác sĩ , có thể cho tôi đi gặp người đó được không ? nếu như họ có điều kiện gì , tôi nhất định sẽ đáp ứng .
Bác sĩ Dương : nếu không có tôi họ cũng sẽ không đồng ý , tôi muốn ra điều kiện với em được không , nghề em làm đâu phải không ai biết , em làm gì , ở đâu , tôi đều biết hết .
Nó : ý bác sĩ muốn nói gì ?
Bác sĩ Dương : em có cần thiết để anh phải vạch trần như thế không . Chẳng phải em chính là gái bao hay sao ? em cho anh thứ anh cần , anh cho em thứ anh muốn .
Cái kiểu tươi cười này của hắn tràn đầy đắc ý cùng thỏa mãn như là đã nắm được thóp của nó rồi .
Nó : vì sao ? tôi lấy gì để tin bác sĩ . Nếu tôi không tận mắt chứng kiến .. .
Bác sĩ Dương : Không muốn tin anh ? Ô, xin lỗi nhé, anh tự mình đa tình rồi...... em có thể không tin , sau này cũng đừng hối hận , có cơ hội để cứu em trai , nhưng là do em không chịu làm . Cho em thời gian , từ giờ đến chiều trả lời anh , tính mạng em trai em đang nằm trong tay em .
Cả khuôn mặt nó trắng bệch, một bộ dáng thất hồn lạc phách.
Buổi chiều nó muốn đi ra ngoài mua mấy cha nước lọc , đi chưa tới vài bước, lại gặp được bác sĩ Dương kia , mắt liền sáng ngời, xem ra là cố tình đợi nó đi ra.
Ngọc Cúc từ khi biết được bộ mặt giả nhân giả nghĩa của hắn vô cùng khó chịu, cũng không có ý nói chuyện với hắn .
Ngọc Cúc làm bộ như không thấy hắn , bước chân di chuyển nhanh hơn, hướng tới thang máy bên kia.
Tay bác sĩ Dương cười cười, đi theo sau nó , nó đi vào thang may , quả nhiên hắn cũng đi theo vào.
Nó bước vào thang máy liền đứng sang một bên, tận lực giữ khoảng cách với gã khốn kia
Gã bác sĩ Dương nhìn nó nói : Chuyện sáng nay tôi nói, em cân nhắc thế nào rồi? Ở đây cũng chỉ có hai người chúng ta, không có gì phải ngại, đồng ý thì gật đầu, không đồng ý thì lắc đầu, sao hả? mà em có gì mà phải ngại , ngại đã không đi làm cái nghề này rồi .
Gương trong thang máy phản chiếu bóng dáng của bác sĩ Dương , gã kỳ thật rất chú trọng bề ngoài, nhìn lướt qua, rất nhiều bệnh nhân tưởng rằng gã là một bác sĩ vừa nho nhã vừa sâu sắc. Còn nó lại chỉ cảm thấy buồn nôn.
Nó không nói chuyện bởi vì cũng không chắc gã có thật tâm muốn giúp hay không , hay muốn lấy chị em nó ra làm trò đùa , hắn ta lại rất đắc chí đi theo sau lưng nó , vừa đi vừa cởi áo blouse ra.
rta đến gần khỏi cổng bệnh viện , nó đột ngột dừng lại, vừa chán ghét vừa ngạc nhiên quay lại nói: Ông không đi làm sao? Còn đi theo tôi làm gì?
bác sĩ Dương cảm thấy nó đang giả bộ, tuy trong lòng có chút xem thường, nhưng nhìn thấy khuôn mặt này, người ta cũng là có vốn liếng làm dáng.
Gã vắt áo blue lên cánh tay, nói: Tôi xin nghỉ hai tiếng. . . Hay là, em thích môi trường bệnh viện?
Lúc nói xong câu này, trên mặt gã lộ ra nụ cười vô cùng thô tục.
Nó muốn nói gì đó lại thôi , vẫn là tiếp tục đi .
Gã thì thầm bên cạnh : tôi có 2 tiếng , còn em trai em , không trụ được quá 15 ngày nữa .
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 16
Ngọc Cúc vừa nghe xong câu đó , đứng khựng lại , chỉ cần có ai đó nhắc tới thằng Minh , trái tim tự nhiên sẽ rất đau đớn . Xem ra gã nhất định đã nắm được thóp của nó thật rồi .
Nó nhìn gã bác sĩ : được rồi , tôi đáp ứng yêu cầu này của anh chỉ mong anh cũng sẽ giữ lời hứa với tôi .
Nó vừa nói xong đã tự nhấc chân đi sang bên kia , gã cũng đành phải đuổi theo.
Phía sau phòng giám sát gã đảo mắt nhìn trái nhìn phải một vòng, cười nói: Ở đây camera không quay tới, phía trước lại là bãi đỗ xe, người đến xe đi, em ngược lại thật chịu chơi, tôi còn chưa từng kích thích như vậy.
Ánh mắt gã lại lượn ở trên mông eo nó vài vòng.
Sắc mặt Ngọc Cúc hết sức khó coi , ngẩng đầu nhìn camera bên phải bệnh viện nói : Ông đang nghĩ cái gì , tôi muốn đi đổi ít nước nóng cho thằng Minh chỗ bác bảo vệ nơi này là bệnh viện đấy . 5 giờ sau khi ông tan ca làm chúng ta gặp nhau .
Gã bác sĩ bây giờ mới thấy cái ngu xuẩn của mình , có chút mất mát tiếc nuối nhìn con mồi rời đi .
5 giờ chiều thằng Quang đã đi học về , nó mua sẵn cơm hộp cho thằng Quang , Minh lại tiếp tục hôn mê , phải dùng máy trợ thở , ước chừng thời gian cũng sẽ không còn nhiều .
Nó chậm rãi bước đi , cuộc hẹn với bác sĩ Dương có lẽ là việc quan trọng nhất hôm nay của nó . Cũng là một hy vọng sống cuối cùng của thằng Minh .
Nó đến nhà gã , gã mở cửa cho nó vào , đưa cho nó uống một ly nước sau đó nó không còn biết gì nữa , khi tỉnh dậy mơ hồ thấy một người đàn ông ngồi trên ghế sa lon cạnh giường. Vừa muốn đứng dậy phát hiện mình không nhúc nhích được, quần áo trên người cũng không biết đi nơi nào, ngay cả một cái quần lót cũng không có. Nhìn tay chân của mình, không biết từ lúc nào đã bị trói chặt ở bốn góc giường.
Ngọc Cúc hoảng hốt nhìn gã đàn ông khốn nạn : bác sĩ Dương , xin anh thả tôi ra
Tàn thuốc lóe lên , gã bác sĩ nhìn nó cười hung ác : Em nên bị trói lại .
Ngọc Cúc quên mất nó mới chính là bên lép vế liền mắng : bác sĩ gì cái loại ông , một thằng khốn kiếp , thằng bác sĩ biến thái, bệnh hoạn chết tiệt , thằng khốn nạn .
Cầm lấy ly rượu trên bàn trước người, gã Dương uống cạn rượu bên trong, sau đó cầm tàn thuốc vừa hút xong đi về phía Ngọc Cúc . Đâm xuống phía trong bắp đùi non của nó , xoay đè tàn thuốc vài lần, xác nhận tàn thuốc thực sự dập tắt, mới đem tàn thuốc lấy ra. Theo hành động của hắn , nó hét thảm một tiếng, mồ hôi từ cái trán chảy nhào xuống.
Nó : rốt cuộc , ông muốn thế nào ?
Gã bác sĩ : muốn em phục vụ anh , muốn cứu thằng em trai em thì chiều ý anh là được .
Nó im lặng ngầm đồng ý với gã .
Gã biến thái , lại đổ rượu vào ly , đưa tới gần bắt nó uống . Miệng thế nào cũng không với tới miệng ly, đừng nói chi tới uống cạn rượu, nó dùng cằm hất một cái, ly rượu kia lộn một vòng trên giường trắng, rồi rơi xuống sàn nhà.
Gã bác sĩ giơ tay lên tát nó một cái đau điếng : tôi nói là uống cạn . Ra giường bẩn, em muốn tắm sao?
Nó bị gã tát cho đờ người, nước mắt lập tức chảy ra: Tôi uống không được .
Gã biến thái dùng tay trái kéo đầu nó qua, ngón tay bóp cằm , khiến cho nó mở miệng, tay phải đem một ly rượu khác ở đầu giường đổ vào. Ngọc Cúc lắc đầu chống cự không chịu uống, Hắn đánh một cái vào bụng nó , nâng cao ly nhân lúc nó vô ý thức kêu đau rót hết rượu xuống, trong khoang mũi cũng có rượu, Ngọc Cúc bị sặc ho khan không ngừng.
Hắn nhìn nó , lạnh lùng nói : nếu không nghe lời thì sẽ bị trừng phạt .
Hắn tiến về phía tủ nhỏ , từ trong ngăn kéo bên cạnh lấy ra một hộp nhỏ, lại từ trong hộp lấy ra một cái vật gì đó . Hắn cười biến thái một tay nhét chặt dương cụ giả vào cái " lỗ nhỏ" kia.
Miệng phun ra một câu thô bỉ : Được rồi, hiện tại có thể bắt đầu công việc của em.
Nó rơi nước mắt , bởi vì phát hiện ra bản thân thật rẻ mạt đang bị hắn làm nhục mà có phản ứng .
Gã bác sĩ trong miệng ngậm thuốc, tựa ở khung cửa nhìn : Thoải mái sao?
Nó lắc đầu .
Gã hừ lạnh một tiếng, từ phía sau rút ra một cái roi, nhắm ngay Ngọc Cúc đánh tới. Những cái vụt chan chát , vài roi xuống, trên lưng nó đã rải rác vết đỏ. Gã tiến đến gần nó , mặc nó né trái né phải, chỉ hướng nửa người dưới không nhúc nhích được mà đánh, có thể cảm nhận được đau đớn trầy da tróc thịt.
Gã sau khi hành hạ nó bằng thứ chết tiệt ghê tởm kia cùng những đòn roi thô bạo liền cởi quần áo .
Sau đó nhìn chằm chằm vào nó : Hay là anh mặc áo blue nhé , sẽ kích thích em hơn .
Nó cười chua chát nhìn hắn bằng điệu bộ khinh thường : thôi đừng làm vậy , sẽ làm vẩy đục đi màu trắng tinh khôi vốn sạch sẽ của chiếc áo .
Gã nghe xong , điên tiết lên dùng móng tay quét qua vết tích vừa bị đánh của nó .
Ngọc Cúc đau đớn nhưng vẫn cố gắng chịu đựng tên biến thái này .
Gã đến gần nó đưa vật bẩn thỉu kia về phía miệng nó : Liếm cứng rắn thằng nhỏ đi
Ngọc Cúc từng đã có nguyên tắc sẽ không khẩu giao nhưng nghĩ đến sống còn của thằng Minh ,nghe lời , nuốt nước mắt làm theo .
Gã cười lạnh , bấy giờ mới bắt đầu tống cái của nợ kia vào trong thân thể nó , gã dày vò nó , nó kinh hoàng phát hiện sau cái vẻ đạo mạo kia , hắn đúng thật sự là con quỷ dữ điên cuồng cấu véo , cắn xé trên da thịt nó . Bởi vì thể lực chống đỡ hết nổi, Ngọc Cúc hôn mê bất tỉnh.
Gã tát mạnh 1 cái vào mặt nó , Ngọc Cúc cố gắng mở mắt chỉ thấy một màn trắng xóa , bên cạnh nó một chút chất lõng đã ngấm ra ga giường , đầu của nó tiếp tục bị gã kéo tới.
"Liếm sạch sẽ." Gã đặt đầu nó xuống ga giường của mình.
Nó không còn cảm xúc , bắt đầu tiếp tục dùng lưỡi làm cái việc bản thân vốn căm ghét cho là bẩn thỉu kia .
Cánh tay gã vẽ vòng vòng trên thân thể nó , tuyệt đối không thể, để người này thoát khỏi bàn tay mình....
Nó nhìn gã yếu ớt hỏi : chuyện kia bao giờ anh sẽ giúp tôi .
Gã : ngoan , về đi , mai anh tìm em .
Gã cởi trói cho nó , nó khó khăn lắm mới có thể mặc lại được quần áo , lê lết ra khỏi cổng nhà hắn bắt taxi về bệnh viện .
Vừa mới đi làm ở Club lại phải xin nghỉ 2 hôm vì sức không chịu đựng được nữa ngày hôm nay giống như một ác mộng kinh hoàng mà nó vừa trải qua .
Thằng Quang nhìn nó , có chút nghi hoặc , 2 mắt có vẻ đờ đẫn , Minh vẫn hôn mê , thời gian tỉnh lại không nhiều . Thằng bé nghĩ có lẽ vì điều này mà chị nó mới trở nên như vậy .
Ngọc Cúc không nói gì , lẳng lặng lại phía giường vẫn giành cho người nhà bệnh nhân ngủ .
Quang vẫn như trước đây kiên nhẫn ngồi ở của sổ đọc sách .
Không đầy một lát, thằng Quang bị âm thanh nhỏ vụn làm cho bừng tỉnh , thằng bé rời mắt khỏi quyển sách , nhìn về phía Ngọc Cúc . Mới đầu còn tưởng rằng chị nói mớ, còn cảm thấy có chút buồn cười, lớn như vậy mà còn nói mớ, thật đáng yêu...
Nhưng rất nhanh thằng Quang liền phát hiện không đúng lắm, trên mặt và cổ của chị toàn là mồ hôi lạnh, thanh âm tưởng chừng là nói mớ chính là hai hàm răng đang va vào nhau rung kịch liệt.

"Chị Cúc , chị Cúc ." thằng Quang vội gọi nó , "Tỉnh tỉnh, chị làm sao vậy?"
Ngọc Cúc đột ngột mở mắt, khuân mặt vẫn tỏ ra sợ hãi kinh khủng . Sự việc hôm nay thạt sự ám ảnh nó vô cùng .
Thằng Quang ở sau lưng nó vỗ vỗ tựa như dỗ trẻ con, nói khẽ: Chị à , mơ thấy cái gì?
Ngọc Cúc nghiêng nghiêng mặt, dường như bây giờ mới nhìn thấy thằng Quang : ... Quang à ?
Thằng Quang lên tiếng: em ở đây.
Ngọc Cúc không hiểu sao đột ngột nhào đầu về phía trước ôm lấy thằng Quang , cánh tay nó ghìm bả vai thằng bé có chút đau.
Thằng Quang kinh ngạc, cũng nhanh chóng ôm nó lại, nói: Chị làm sao thế ? Đừng sợ đừng sợ, em ở đây, chị rốt cuộc mơ thấy cái gì? Sợ thành như vậy? Chỉ là các mộng thôi mà sẽ không sao hết.
Ngọc Cúc không nói chuyện, chỉ đem mặt chôn ở trên vai thằng nhóc , liều chết ôm siết lấy thằng Quang
Thằng Quang đột nhiên cảm thấy trên vai một mảnh nóng ướt, trong lòng căng thẳng, vội la lên: Chị nói em nghe rốt cuộc làm sao vậy? Ai đã làm gì chị , vì sao lại khóc , thằng khốn nào đã làm gì chị .
Thằng Quang đôi mắt trở nên hung dữ đến sắc lạnh : ai ? em sẽ giết chết thằng khốn đó .
Ngọc Cúc nhẹ lắc đầu, nhỏ giọng nói: Ngồi cạnh chị một lúc được không ? đừng hỏi gì cả .
Thằng Quang cảm giác chị không muốn nói, cũng không kiên trì gặng hỏi, nỗi băn khoăn trong đầu càng lớn, Chị nó nhất định là đã gặp chuyện gì rồi
 

Bình luận facebook

Top Bottom