OnGoing [NP] Nguyên tắc làm đĩ

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 5
Thằng nhóc không có tên nên sáng hôm sau thằng Minh lập tức nói với chị : chị này , thằng bé này không có tên cũng chẳng có tuổi , em muốn giữ nó lại , em biết chị em mình khó khăn nhưng chị cứ nhận nuôi nó cùng lắm là em không dùng thuốc nữa , ngộ nhỡ đâu mai này em chết đi , chị cũng sẽ không phải cô đơn.
Thằng Minh nói xong , xúc động quá ho sặc sụa , khuân mặt có vẻ đau đớn lắm .
Ngọc Cúc từ nhỏ đến lớn vẫn luôn chiều theo ý em trai , mặc dù còn lăn tăn suy nghĩ vài vấn đề nhưng mà cũng không nỡ từ chối .
Nó nhẹ nhàng nói : theo ý em đi đặt tên thằng bé là gì , tạm cho là nó 9 tuổi đi .
Thằng Minh nhìn chị cười : em biết ngay kiểu gì chị cũng đồng ý , chị là người con gái tốt nhất trên đời , em tên là Minh , Minh là ánh sáng , vậy lấy tên nó là Quang đi , Quang cũng có nghĩa là ánh sáng .
Dì Vân được cái quen biết rộng , làm việc nhanh nhẹn, nó bỏ ra 5 triệu bạc đã nhanh chóng lo xong hộ khẩu giúp thằng nhóc , giờ thì cho nó vào tiểu học cũng không còn vấn đề gì nữa.
Thằng nhóc không biết chữ , cho dù 9 tuổi cũng vẫn phải học lớp 1 .
Thằng Quang lầm lì ,ít nói không thích tiếp xúc với người khác, trừ chị em nó ra chẳng chịu nói chuyện với ai. Ngoài tật xấu này ra , nó thật sự rất chăm chỉ, ngày nào cũng quét dọn sạch sẽ nhà cửa, từ sau khi thằng Quang đến thì phích luôn đầy nước, rác chưa bao giờ nằm trong nhà qua đêm, quần áo nó thay sau mỗi đêm mệt mỏi trở về thuận tay ném bừa để thằng nhỏ nhìn thấy, đều lặng lẽ đem giặt.
Thằng Quang vừa đề phòng vừa nịnh bợ, xem bản thân thành một đứa ở, cũng như một con chó giữ nhà nữa, ánh mắt nó khiến người lạ khi đi qua phòng không may đụng phải mắt nó liền phát hoảng, đôi mắt như hạt đậu , nhìn người ta lom lom y như một thằng chó con không dễ chọc. Ngọc Cúc thầm nghĩ chó con thì mặc kệ, dù sao thằng bé này không phiền phức, bình thường mình vắng nhà, để nó bầu bạn với thằng Minh cũng tốt.
Lên lớp 10 ban ngày vẫn lo đi học , đêm nó theo ý dì Vân buổi tối rảnh rỗi đến quán karaoke của dì bấm bài cho khách , làm 1 , 2 tiếng kiếm tiền rồi về , việc kia thi thoảng thấy khách nào đàng hoàng , phù hợp với tiêu chuẩn của nó thì hẵng làm sau cái vụ nó bị đánh ghen dì cũng hoảng , vả lại nó cũng không có kinh nghiệm , dì sợ nó cũng theo bước mẹ nó , lúc nào cũng dặn dò kĩ lưỡng : " Nhất định phải nhớ kỹ các biện pháp bảo vệ, đừng để nhiễm phải cái kia......"
Nó cười đầy châm chọc : đã là đĩ , qua tay bao nhiêu người còn sợ mắc phải AIDS hay sao?
Sau đó nhìn thấy khuân mặt người phụ nữ kia xám lại như màn đêm không có sao nó liền không châm chọc bà nữa , chỉnh lại câu nói : dì quên mất một nguyên tác cơ bản của con rồi khách hàng nhất định phải dùng bao cao su sao? . Con đâu đến nỗi ngu như bà ta .
Mỗi ngày... Mỗi ngày củi gạo mắm muối , tiền thuốc thang nhà trọ, lại thêm học phí của cấp 3 , những khỏn đóng góp đều là một cái roi, bắt đầu từ lúc vừa mở mắt đã quất nó phải chạy không nghỉ, nghĩ cách không ngừng làm sao để có tiền , nó từ khi cho thằng nhóc Quang đi học lớp một , càng điên cuồng làm việc , một đêm phục vụ 3 , 4 bàn hát gần sáng mới trở về người sặc sụa mùi thuốc lá , mùi rượu , mùi nước hoa đàn ông .
Thằng Quang luôn thức thông đêm suốt sáng đợi bằng được nó về , pha giúp nó một cốc chanh muối , trông chừng nó leo lên gác xép rồi mới yên tâm trở xuống cạnh thằng Minh vẫ đag ngủ say , hô hấp nhè nhẹ .
Cũng có hôm thấy nó nôn mửa thằng nhóc gan lỳ không chịu xuống , cố thủ ôm ghì lấy nó ngủ . Ngọc Cúc lúc ấy cũng bắt đắc dĩ ôm nó vào lòng , xem nó cũng như thằng Minh .
Được chị ôm thằng Quang dè dặt mở mắt, quan sát sắc mặt chị , liền ngửi thấy mùi nước hoa phát ngộp , nó dè dặt gọi : chị .
Thằng bé đợi rất lâu vẫn không nhận được câu trả lời, liền khẽ níu áo nó hỏi : chị này , đừng làm nghề đó nữa , em sẽ không đi học nữa đâu , em đi xin việc , kiếm tiền lo cho chị , thay chị lo cho anh Minh , sau này lớn em sẽ lấy chị làm vợ , sẽ bảo vệ chị đến hết cuộc đời .
Ngọc Cúc say rượu mệt muốn chết nhưng nghe câu nói trẻ con ấy lại thật sự buồn cười mắng yêu : Lắm lời quá, mày có ngủ không? Chị mệt lắm rồi đấy .
Một lúc lâu không lên tiếng, Ngọc Cúc cho rằng thằng bé đã ngủ rồi. Nó cũng nhắm mắt chuẩn bị ngủ , lại thấy thằng nhóc con chui vào trong chăn .Làn da lạnh ngắt của thằng bé làm nó co rúm lại theo bản năng, nhưng ngay sau đó dùng hai tay nắm chặt tay thằng nhóc đem nhét vào lòng mình. Trong khoảnh khắc, thằng Quang cảm thấy độ ấm đang lan tỏa ra khắp người .
Thằng Quang lại tiếp tục : em nói thật đợi em lớn hơn một chút , em nhất định sẽ lấy chị làm vợ , chị là cô gái đẹp nhất em từng biết , sau này ngoài chị ra em sẽ không lấy ai . Chị đã cho em mơ 1 giấc mơ đẹp , có người yêu thương em , em không phải cô đơn lạnh lẽo ,không phải đứa trẻ lang thang không ai cần . Em cầu xin chị , đừng bắt em tỉnh mộng , đừng bỏ rơi em
Mấy câu khe khẽ này khiến tâm thần Ngọc Cúc bị chấn động.
Sau hai giây, thằng nhóc lại bổ sung một câu: chị
Lòng nó ngổn ngang cảm xúc, vừa buồn cười vừa thương , cuối cùng chỉ đơn giản nói một câu : ngủ đi .
Rồi chẳng nói gì thêm nữa.
... Ngay ngày hôm sau đó đã xảy ra một việc thế này. Trong khi nó đi làm , có một thằng công tử nhà giàu bám riết lấy nó đòi bao nuôi 2 chị em nó , mà nó thì không đồng ý , thằng khốn này đợi nó đi làm về theo chân nó về tận cổng xóm trọ.
Gã đón đầu nó ở con hẻm đi vào xóm trọ , nắm lấy tay nó , xiết chặt đến đỏ lừ cổ tay : em sao thế , theo anh đi , anh nuôi em học , lo cho thằng em bị bệnh tim của em nữa , bấm bài tiếp rượu để khách bóp vú sờ mông thì có gì hay ho , đằng nào em chả mất trinh rồi , anh không chê em thì em lấy tư cách gì ra để chê anh hả cô em ?
Ngọc Cúc vùng tay hắn ra : khốn nạn , sao anh đê tiện thế , tôi đã nói rồi , anh không nghe rõ sao , cút , tôi có chết cũng không làm bồ nhí của anh , tránh ra .
Gã kia hung hăng , tát cho nó một cái bỏng rát : đm mày , làm đĩ còn làm cao , mày có đẹp thế nào thì cũng chỉ là một con đĩ . Làm cùng tao hay làm cùng người khác có gì khác nhau? anh chỉ nhìn thấy lưng em phía sau thôi phía dưới đã muốn em cương cứng đến nỗi phát đau. Không bằng để cho anh dạy em đi, cam đoan sẽ làm cho em sướng tận mây xanh , cả đời không lìa xa được anh nửa bước .
Nước mắt nó rơi lã chả miệng vẫn kiên định nói : cho dù tôi có làm đĩ cũng sẽ không phục vụ một thằng biến thái như anh . Cút khỏi đây đi , nếu không tôi sẽ la lên .
Thằng hỗn đãn kia kéo nó ép vào tường đè lên vách tường lạnh lẽ ẩm mốc. Loại tư thế này làm cho nó không thể giãy dụa, nó biết được rằng nếu lúc này mà vặn vẹo thì chỉ càng làm gia tăng dục vọng của đối phương, con ngõ tối tăm , về khuya càng thêm quạnh quẽ . Thoáng ngước nhìn lên, bầu trời đã hoàn toàn tối đen, ánh trăng không hề chiếu qua cái ngõ này, sợ là không có người đi đường nào chú ý đến, xem ra nó khó lòng thoát khỏi móng vuốt của con ác thú này rồi .
Nó tuyệt vọng : buông tôi ra cầu xin anh .
Gã khốn kia: Thơm quá......
Nói xong liền vươn đầu lưỡi liếm sau gáy nó , còn dùng cái mũi tham lam ngửi hương vị trên người nó .Cảm giác ghê tởm làm cho Ngọc Cúc muốn nôn mửa, da gà nổi từ lòng bàn chân lên khắp người. Thằng khốn kia ra sức xoa bóp cái mông của nó , da thịt dưới bàn tay rắn chắc mà co dãn, xúc cảm tuyệt vời làm cho hắn phát cuồng, miệng cũng không kiêng dè nói những lời bỉ ổi. Đột nhiên nghe thấy trên con đường đằng sau có tiếng ống tuýp quẹt dưới đất .
Thằng khốn kiếp theo thói quen nới lỏng tay ra , Ngọc Cúc nhanh chóng chớp cơ hội mà bỏ chạy , vừa vặn đụng vào thằng Quang kia kéo lê một cái ống tuýp sắt to hơn cả người mình, dùng tư thế hết sức đẹp mắt khệ nệ chạy sang bên này, ánh mắt thằng bé y hệt một con chó dữ, tuy lôi cái ống dài như vậy, ngay cả đi còn không vững, nhưng lạ lùng là người ta có thể nhận ra quyết tâm muốn xử sạch kẻ địch. Nó bắt đầu hoảng hốt .
Thằng kia cười lấy lại bình tĩnh : thì ra chỉ là 1 thằng nhóc .
Thằng Quang nhìn nó:chị chạy nhanh đi , vào trong xóm trọ ,cổng em đã mở sẵn rồi , chạy đi .
Ngọc Cúc đứng chết lặng ở đó , thằng Quang tiếp tục thúc giục : nhanh lên .
Ngọc Cúc cũng không hiểu sao lại cắm đầu chạy .
Phía sau nghe tiếng : " uỳnh" một cái.
Thằng Quang nằm trên mặt đất sưng phù nửa mặt, đầu toác một vết dài , rõ ràng là thằng kia vừa đập đầu nó vào tường, phần đầu ống tuýp dính ít máu, mặ thằng khốn cũng có máu chảy xuống từ đầu .
Ngọc Cúc la lớn : bớ người ta , có kẻ giết người .
Lúc này tiếng chó sủa , tiếng người mở cổng , gã khốn vì thế mới chịu bỏ đi gã ném lại phía sau cho nó một cái nhìn sắc lạnh , thách thức kiểu : " hãy đợi đấy , chuyện hôm nay tao không dễ dàng bỏ qua như thế đâu ".
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 6
Mấy người dân xung quanh đã tỉnh dậy mở cổng , tên khốn đã chạy đi rồi , Ngọc Cúc run rẩy nói : cháu bị cướp , cháu bị cướp .
Mấy người kia liếc nhìn nó thấy không có vấn đề gì rồi cũng vội vã vào nhà đóng cửa lại , đêm hôm họ cũng không muốn bị mất giấc ngủ , chẳng ai quan tâm đến thằng nhỏ đang ngồi trong góc tường .
Nó lao lên bế thằng bé , nước mắt chảy không ngừng , lòng đau đến tê dại .
Thằng bé hình như sửng sốt vài giây mới phản ứng kịp là ai đang bế mình, nó muộn màng thả lỏng, ống tuýp trong tay rơi "keng" xuống đất bắn lên hai cái, đôi tay bé nhỏ , tong teo nhợt nhạt đầy đất cát và máu me kia nắm chặt áo nó , thằng Quang run lên bần bật, nép vào ngực nó , cọ cọ như con mèo con .
Trong ngực nó tràn ngập một loại tình cảm không thể nói rõ, chua chát, đau khổ, lại giống như là hạnh phúc vì có ngừơi bảo vệ mình .
Nó gọi một tiếng như chú mèo con: Chị
Ngọc Cúc : sao thế ?
Thằng Qung nhắm nghiền mắt lại giọng nói lạnh lùng như ra lệnh : từ lần sau chị đừng làm việc này nữa , em sắp lớn rồi , sau này việc của chị cứ để em lo lắng .
Ngọc Cúc nhìn nó định cười , nhưng đôi mắt thằng nhỏ tỏa ra một loại ám khí hết sức hung hãn cho nên nụ cười trên môi cũng chợt tắt , chỉ đơn giản nói : trẻ con đừng nói lung tung .
Kết quả là sau khi bị loại ánh mắt kia nhìn , đêm ấy về nhà Ngọc Cúc gặp ác mộng, mơ thấy thằng Quang biến thành một tên cuồng sát biến thái, giết người xong không biết chạy mà còn bình tĩnh ngồi giữa vũng máu lênh láng, mặt không cảm xúc mở miệng gọi mình một tiếng " chị em yêu chị .Em nhất định sẽ bảo vệ chị "
Thằng Quang ủ rũ , khép hờ mắt lại nhưng đôi tay phía dưới lại xiết chặt vào nhau , hận một nỗi không đủ sức mạnh để giết chết thằng côn đồ hung hãn khi nãy , nó còn nhỏ có lẽ chị sẽ không tin nó nhưng sau naỳ lớn lên se khô để ai gây thương tổn cho chị . Có lẽ cả đời này tìm khắp nơi trên thế giới sẽ chẳng một ai đối xử với nó dịu dàng đến thế .
Trong lòng Ngọc Cúc không hiểu vì sao mà bị đâm nhói một cái, ánh mắt buông xuống càng thấp hơn, nếu như nó lúc này ngẩng đầu, có lẽ đã có thể thấy được sự đau đớn ảm đạm âm u ở sâu trong đôi mắt Thằng Quang . Nhưng mà vẫn là nó không ngẩng mặt lên cho nên không nhìn thấy hết được tâm tình thâm sâu trong đôi con ngươi nhỏ bé kia
Thằng Minh dạo này đổi thuốc nặng đô hơn nên ngủ sâu giấc , Ngọc Cúc ra dấu cho thằng Quang nhẹ nhàng lên trên gác xép , lấy băng bông y tế thấm máu , băng cẩn thận mấy vết thương . Rồi lại vẫn để thằng bé nằm cạnh như mọi khi ( thế có chết không kia chứ )
Buổi sáng kém 5 giờ, nó đã thức dậy, là do hô hấp không thoải mái bị ép cho tỉnh lại. Thằng bé con bên cạnh còn chưa có tỉnh, cả người nhóc kia gần như hoàn toàn dựa vào trong lòng nó , đầu đặt ở ngực nó , ngay cả chân cũng quấn cùng một chỗ, như là đem Ngọc Cúc trở thành chăn bông gắt gao quấn lấy, cũng khó trách sao nó lại hô hấp không thoải mái.
Nó cảm thấy cánh tay bị hắn ép tới có điểm tê dại, nhưng lại nhìn thằng bé ngủ say không nỡ rút ra chỉ sợ làm thằng bé tỉnh , chỉ là thay đổi tư thế để cả hai đều thoải mái hơn một chút, lẳng lặng mà nghiêng người nhìn thằng Quang gần trong gang tấc. Thằng bé lớn hơn một chút so với lúc mới đến đây khuân mặt cũng dần lộ ra những nét đẹp niên thiếu .
Thằng Quang tỉnh dậy , mọi đau đớn đêm qua dường như đã không còn tồn tại , nó xách cái cạp lồng ra bên ngoài mua cháo . Vừa ra khỏi cửa nó cúi xuống nhìn chằm chằm đống rác bốc mùi ngay cửa nhà mình, gân xanh lồi lên tay, khuôn mặt cực kỳ đáng sợ sự thù hận và u ám bao phủ quanh người nó gần như trở thành khí chất trời ban, mặc dù còn nhỏ tuổi nhưng lại tuấn tú đến chói mắt, cũng tối tăm đến đáng sợ.
Thằng bé lặng lẽ ngồi xổm xuống, chậm rãi nhặt hết vỏ trái cây và lá rau thối trên cửa. Tuy mới đến đây được mấy ngày nhưng cũng đã biết được , ai là tác giả của cái thứ bẩn thỉu này . Thằng bé không nói không rằng đem chỗ rác rưởi ném sang nhà mụ già ở đầu cổng xóm trọ , bà già nghe tiếng động đi ra , định hung hăng chửi lại nhưng lại thấy thằng nhỏ chó hoang của phòng kia đứng đó cầm con dao nhỏ trong tay nói : bà đừng nghĩ bà làm gì người khác không biết , cấm bà không được bắt nạt anh chị tôi , nếu không tôi liều mạng với bà .
Bà già muốn nói gì đó nhưng không hiểu sao chỉ đứng trước một thằng nhỏ vắt mũi còn chưa sạch nhưng gì cũng không mở miệng ra được , cuối cùng bỏ vào nhà , đóng mạnh cái cửa rầm một cái .
Chưa thấy một đứa con nít nào lại mang hình tượng lãnh khốc cô ngạo, như là một con sói đứng ở trên đỉnh núi. Về sau bà già tự khắc ngoan ngoãn , không bao giờ vứt bừa bãi cái gì sang nhà nó . suy cho cùng ra mà nói người nghèo thì cũng chỉ biết tìm người nghèo để gây chuyện , nhưng mà lại thua một thằng liều mạng .
Ăn sáng xong Thằng Minh như thường lệ ở nhà nghiên cứu máy tính , nó chẳng biết thằng em nghiên cứu thứ gì say mê đến thế .
Nó đưa thằng Quiang vào lớp 1 rồi đạp xe một mạch đến trường cấp 3 . Nó vốn dĩ tự ti về hoàn cảnh gia đình nên ít khi bước chân ra khỏi lớp , cũng chẳng thân với ai . Mấy người bạn thân lại chỉ là mấy chị em tỉ muội trong quán hát nhà dì Vân , tuy mỗi người một hoàn cảnh nhưng vẫn luôn bao bọc lẫn nhau .
Hôm nay khu phòng lớp nó đang tu sửa lại phòng học nên chuyển tạm sang dãy nhà 2 của lớp chuyên toán khối 11 vừa đi qua lớp chuyên toán , lúc bước qua hành lang chợt có một cơn gió thổi qua cửa sổ, hất tung tấm rèm màu xanh lam. Nó ngừng bước nghiêng đầu, nheo mắt, để mặc làn gió thu mát lạnh mơn trớn da mặt mình.
mấy học sinh trong lớp đó thấy nó liền ào ra trêu ghẹo , một cậu bạn còn nhanh tay dúi vào tay nó một lá thư .
Nó cầm lá thư cẩn thận nhét vào cặp , gật đầu với mấy anh lớp trên , dưới cái nhìn chăm chú của nam sinh có chút đỏ mặt.
Bóng nó đi khuất hẳn mấy thanh niên kia nhao nhác nói với nhau : bé này học lớp nào xinh thế nhỉ , sao hôm nay mới thấy .
Một bạn nữ cũng nhìn thấy cảnh vừa rồi ra góp vui : Tớ nghe nói sau khi tan học, cậu ấy thường đến mấy nơi nào đó chơi, không biết là thật hay giả...
Cậu bạn đẹp trai ban nãy vừa mạnh dạn đưa thư làm quen hỏi : nơi nào đó ? nơi nào đó là nơi nào ?

Ánh mắt bạn nữ có chút né tránh, ấp a ấp úng đáp: Dù sao cũng không phải là nơi tốt đẹp gì...Anh trai tớ từng nhìn thấy bạn naỳ , bạn này còn phục vụ phòng anh ấy , anh ấy có chụp một tấm hình rồi hỏi tớ , tớ nhận ra bạn này học chuyên Văn hôm đầu năm còn thay mặt khối 10 phát biểu nên rất ấn tượng .
Bạn nam kia trợn mắt nhìn ra chiều không tin , nhìn cô bé trong sáng như thế cậu đừng nói linh tinh . Ai nghe được ảnh hưởng đến người ta .
Bạn nữ nghe xong lại vội vàng lên tiếng thanh minh : Tớ cũng chỉ nghe nói thôi, biết đâu là giả thì sao?
Bạn nam không nói gì , chỉ nhìn theo bóng dáng kia nhanh chóng biến hẳn vào lớp .
Buổi tối trở về , nếu bên dì Vân không có việc làm nó sẽ ở nhà học bài và tiện thể dạy cho thằng Quang, thằng bé rất thông minh, chỉ dậy sơ qua liền hiểu , ngồi nghiêm túc làm bài chứ không phiền chị .
Bản thân nó cũng thấy thằng bé không giống học sinh tiểu học khác, thằng Quang là một người vô cùng có chủ kiến, về học tập lại càng như vậy . Ban đầu nó sợ thằng bé tạm thời không theo kịp giáo dục lớp 1 vì chưa đi học bao giờ , nhưng về sau Ngọc Cúc phát hiện, trên cơ bản học sinh thông minh như này không cần thiết phải chỉ dạy .
Rõ ràng chỉ là một đứa bé 10 tuổi , vì cái gì, lại có một đôi mắt phảng phất như có thể nhìn thấu thế giới? Đôi khi nó có ý nghĩ kì quái Cùng thằng bé ở một chỗ, chung quy vẫn cảm thấy bản thân mặc dù nhiều hơn nhóc kia mấy tuổi, nhưng nói về độ chín chắn trong suy nghĩ có khi chính mình lại không bằng , ở lâu lại nổi lên một loại cảm giác mù mịt nói không nên lời, vừa yêu thích lại vừa phiền muộn.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 8
Nó cầm sấp tiền 500k trên tay lại mỉm cười chua chát , nghĩ về một ngày mai khi nó có rất nhiều , rất nhiều sấp tiền như thế này , có thể cùng thằng Minh ra nước ngoài , đến nơi nền y học tiên tiến nhất để thằng bé phẫu thuật ghép tim , rồi còn có cho thằng Quang đi học , thằng bé học rất giỏi , nếu có thể mua một cái nhà dù nhỏ thôi cũng được . Nhưng có vẻ tất cả còn xa vời lắm .
Nó nhanh chóng trở về phòng hát nhà dì Vân , cũng vừa lúc hội kia thanh toán để ra về , nó né tránh ánh nhìn của họ , muốn tìm một chỗ nào đó ẩn nấp .
Nhưng đã qúa muộn , thằng Văn kia nhanh tay túm lấy cổ tay nó , dí sát mặt vào mặt nó cười đểu giả : đi với anh không ?anh muốn làm em lắm đó!

Ngọc Cúc không thèm liếc hắn 1 cái , vằng tay ra : Buông ra cho tôi , đây là chỗ đông người , làm ơn tự trọng một chút đi .
Thằng Văn kia cười to , cố tình nói cho cả quầy lễ tân nghe thấy : á chà , đĩ cũng có lòng tự trọng kia đấy , ghê thật . Nhưng tao cũng nói trêu thôi , chứ mày và thằng Khang đã đi với nhau , tao đây có cho cũng chẳng thèm ăn lại của nó , chỉ nói cho vui miệng . Hay mày chê tao không có tiền à ? tiền tao đấy .
Thằng kia cầm 2 tờ 500k lạnh lùng đập đập mấy cái vào mặt nó , rồi cũng nhanh chóng dùng đôi bàn tay bẩn thỉu nhét vào ngực nó .
Ngọc Cúc cầm 2 tờ tiền ném xuống nền , thẳng tay tát một cái, nhưng hắn sớm có phòng bị bắt được tay của nó : ...... Ha ha, đừng nóng giận, chỉ là chút tình thú nho nhỏ thôi. Đĩ cũng chê tiền à ? Mày nghĩ mày là ai mà dám tát tao thế ?
Nói xong thằng Văn kia nhanh tay tát nó một cái đau đến bỏng rát mặt , nó choáng váng , lảo đảo suýt ngã xuống nền , mắt muốn tối sầm lại .
Anh Hoàng- quản lý của quán thấy nóng mặt , vội vã ra kéo nó lui lại phía sau . Nó mơ hồ thấy bả vai do anh Hoàng dùng lực kéo nó hơi mạnh , có chút đau nhức trong đó .
Anh Hòang mặt lạnh nhìn thằng Văn cười như không cười nói : em trai , say rồi nên về nhà đi , đừng ở đây ăn nói linh tinh nữa ,, muộn rồi .
Cậu bạn chủ tiệc ban nãy cũng kéo thằng Văn ra về , thằng này cũng say ngoắc cần câu nhưng có vẻ lịch sự hơn , nhìn nó đầy thương hại lên tiếng : em lên đi , kệ nó , nó say đừng chấp , tiền típ anh đã gửi cho bạn em rồi , cảm ơn em .
Nó nhìn anh Hoàng , anh Hoàng gật đầu .
Nó nặng nề lê bước từng bước lên cầu thang vẫn ôm theo một bên má bỏng rát , nước mắt rơi xuống nền , phát ra tiếng động nhỏ " tí tách " . Thì ra nước mắt lại mặn chát đến như thế . Phải rồi , một con đĩ thì làm gì có lòng tự trọng miễn có tiền là được , ngủ với ai thì cũng vậy cả thôi , việc gì nó phải thanh cao từ chối , đúng là nực cười.
Nó lên trên cái phòng , nơi vẫn giành riêng cho mấy "chị em" nó .
Con Lan thấy mặt nó đỏ ửng một bên liền hỏi : sao thế ? sao ra nông nỗi này ? không phải đi với cậu bạn đẹp trai , mặt búng da sữa kia còn gì ? sướng nhất mày luôn , dì Vân bình thường sẽ không cho ai trong giờ làm tự tiện ra ngoài , nhưng đi với hội kia kiểu gì cũng phải đồng ý . Mày còn được cho một số tiền lớn nữa đúng không ?
Ngọc Cúc : bọn họ , là ai ?
Con Hồng : mày mới đi làm nên không biết , hội này thi thoảng mới đến thôi nhưng mà típ cực nhiều , toàn bọn nhóc con 16 , 17 , 18 tuổi thôi , chúng nó hay gọi nhau là " Nhóm các hoàng tử " thành viên chính thức của nhóm chỉ có bảy, tám người, nhà cực giàu. Lọt vào mắt xanh của người trong nhóm đó thật không dễ.
Nó không nói gì chỉ cười buồn cầm quyển sách lên , đôi tay nhỏ nhắn , lật mở từng trang sách , đầu óc phiêu theo từng con chữ , có lẽ bọn họ không biết được vì sao Khang lại kéo nó đi , cũng không biết dưới kia , nó nhục nhã thế nào ?
.Bên ngoài có tiếng đẩy cửa vào . Là anh Hoàng .
Anh nhìn chúng nó 1 lượt rồi nói : Lan với Hồng ra bên ngoài sang phòng V2 , khách gọi .
Nó nhìn anh Hoàng : còn em ?
Anh Hoàng : chị Vân bảo điều cả cái Ly sang , mày có điều sang đó mất công đổi người . Nên ở đây đợi đi .Khi nãy bị đánh có sao không ?
Nó cười buồn : làm nghề này tránh sao được anh , ba ngày một trận nhẹ , năm ngày một trận nặng cũng là điều bình thường .
Anh Hoàng vốn cũng biết qua hoàn cảnh của nó nên rất quý nhưng suy cho cùng ai vào đây phần đa số đều có hoàn cảnh riêng , tất nhiên vẫn có 1 số thành phần ăn chơi sa đọa mới vào đây , trẻ con bây giờ '15, 16 tuổi chẳng học hành gì , khó khăn một chút không chịu được , lao vào con đường làm " đĩ " . Suy nghĩ làm vài năm kiếm tí vốn , về quê vẫn kiếm được thằng chồn ngon lành , vẫn hơn khối con nhà gia giáo , trầy trật học 4, 5 năm đại học ra trường không xin được việc , về quê chăn nuôi , làm công ty .
Cho nên những con người như nó , chỉ có ước mơ nhỏ bé như nó , kiếm đủ tiền để chị em khăn gói ra nước ngoài phẫu thuật ghép tim cho thằng em trai , rảnh rỗi lại đem sách ra đọc khiến anh rất trân trọng , chỉ là không thể giúp nó được , trơ mắt từng bước nhìn một đứa trẻ ngày càng lún sâu trên con đường tội lỗi .
Nó ngẩng mặt lên nhìn , anh Hoàng không ý thức được vẫn nhìn nó chăm chú , nó cười lấy tay huơ huơ trước mặt anh : nhìn gì em ?
Anh Hoàng trêu lại nó :anh đang nghĩ khuôn mặt xinh đẹp như vậy, mắt lại to, quả thực là người yêu trong mộng của rất nhiều người .
Nó đỏ mặt : thôi đừng trêu em .
Anh Hoàng : thật mà trong lòng anh em hoàn tòan không giống những người khác . Anh luôn nghĩ con người như em sao xuất hiện ở đây kia chứ . Em lẽ ra phải có cuộc sống khác .
Nó cười: cái gì cũng do số trời , mà thôi, nhân sinh của em sẽ không vì những lời này của anh mà thay đổi được — đã từng có lúc......em nghĩ sao số em lại thế này .... Mà thôi có lẽ em đã nói hơi nhiều rồi
Anh Hoàng : ừ anh ra ngoài đây , em nghỉ ngơi đi , có khách anh gọi .
Anh Hoàng ra ngoài nó đột nhiên nghĩ tới Khang , nghĩ đến câu cuối cùng hắn từng nói với nó khi nãy " Trong lòng tôi , cậu vẫn còn là cô bé ngây thơ của thuở ban đầu, một Ngọc Cúc gần như hoàn mỹ...... "
Nhưng nó từ lâu đã không phải, cái tôi chân thật của nó là một con " đĩ " sa đọa, có thể tùy tiện lên giường cùng người xa lạ, cuộc đời nó sẽ không bao giờ còn có một thứ gọi là tình yêu nữa, nó đã nghèo đến mức chỉ còn lại một cái thân thể khỏe mạnh và một khuôn mặt có thể coi là dễ nhìn, à...... Có lẽ điều này chưa chắc đã đúng, nó vẫn chưa làm kiểm tra, trong máu có mầm bệnh gì không cũng không biết.
Đây là nó ở tuổi mười bảy , một đứa con gái không biết xem trọng bản thân , nó đã từng than thở cho tuổi thanh xuân của bọn con Lan , con Hồng ngập ngụa trong khói đá , tuổi thanh xuân của nó thì cũng có là cái gì đâu? Ngay cả sự không coi trọng bản thân này của mình cũng khiến cho nó căm hận tới cực điểm, từ giây phút này đã không thể ngừng chán ghét chính mình......
Nó trở về, cái dáng đi nao nao , nồng đậm mùi rượu gương mặt ửng hồng , đẹp đến mê muội .
2 thằng bé vẫn chưa ngủ , thấy bộ dạng của nó vội vã đỡ nó vào trong giường , dù sao đây cũng là lần thứ N chị nó say rồi .
Nó cười ngu ngốc nhìn thằng Minh : uống thuốc chưa ? ăn tối chưa ?
Minh : 2 giờ 45 phút sáng rồi chị. Chị nghỉ đi , say rượu đừng tắm , mai rồi tắm sớm , không cảm lạnh .
Nó cười hì hì : Quang ơi nấu mì cho chị ăn , chị đói quá .
Thằng Quang không nói gì , khẽ nhíu mày rồi lặng lẽ xuống bếp , lấy 1 ít thịt bò , một ít rau bắp cải xào cho nó 1 gói mỳ .
Lúc bê được bát mỳ lên chị nó đã ngủ lăn quay ra rồi .
Minh nhìn thằng Quang : bà ý ngủ như heo ròi , tự ăn đi rồi mà đi ngủ mai còn đi học . thằng Qung nhìn chằm chằm chị nó vẫn ngủ say sưa trên giường , đột nhiên chị nó vươn bàn tay trắng nõn bắt lấy tay thằng Quang máy môi nói cái gì đó " vì sao ? .... " và nhắc đến ai đó tên Khang . khóe mắt còn đẫm lệ .
Minh há hốc mồm , chưa bao giờ nghe nhắc đến người tên Khang , nhưng khi thấy bà chị khóc cũng đủ biết đó có lẽ là người bà ý rung động nhưng tình cảm không thành rồi .
Thằng Quang cứ ngồi trơ trơ ra đấy bất động , dù chỉ là một đứa trẻ nhưng đủ thông minh để hiểu chuyện gì đang sảy ra , nó thấy đau lòng , đau lòng hơn bất kỳ lúc nào bởi vì chị ấy cũng càng ngày càng xa so với người chị tốt bụng cho nó ăn , cho nó gia đình từng thích trước kia , những gì đã qua đi quá mức thương tâm đau buồn, người thằng bé thích thằng bé không bảo vệ được , lại để họ từng bước lún sâu vào vũng bùn tăm tối .
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 9
Sáng hôm sau nó tỉnh dậy , đầu óc vẫn còn đau ê ẩm nhưng nhớ ra sáng nay còn có bài kiểm tra , nó vội vã chuẩn bị sách vở để đi học , mặc dù cũng không biết nhà trường khi nào sẽ đuổi học nó , nhưng nếu có thể cố được , cũng sẽ cố hết sức .
Nó đến lớp , tiết đầu tiên là tiết toán , thầy giáo là một giáo viên trẻ mới ra trường , đầu năm đến cũng rất thích nó , nhưng càng về nửa cuối học kì này càng chán ghét nó hơn bao giờ hết , hay ngủ gật , điểm kém , cúp học .
Vừa đến lớp học, thầy giáo trẻ đã hỏi nó : mấy hôm nay em đi đâu ? nhà trường đã họp bàn nhắc nhở nếu em nghỉ thêm 5 buổi nữa , chính thức sẽ bị đình chỉ học một năm .
Nó : em có việc ạ .
Thầy dạy toán : Em sao lại như thế này, mới lên cấp ba được bao lâu, đi học còn chưa được một học kỳ mà đã bỏ học nhiều như vậy ! Em xem em thế này thì lấy đâu ra tiền đồ, qua ba năm mà không thi nổi đại học thì em cho là em vẫn có thể sống tốt sao? Cha mẹ nuôi em ăn học em tưởng là dễ dàng à, dù khó khăn thế nào , họ cũng cố gắng tạo điều kiện cho em học hành em còn không biết nghĩ, sau này em lấy cái gì để báo đáp họ.
Nó ngẩng mặt lên nở nụ cười chua chát : cho dù em có cố gắng như thế nào , bọn họ cũng không thấy được , đơn giản vì em không có bố mẹ .
Thầy dạy toán : cho dù không có em cũng phải suy tính cho tương lai của em , lực học của em không tệ , chỉ cần em sửa chữa tính cách đi , cố gắng học tập tốt là được .
Nó : Đã nói với thầy là không sửa được, thầy nói hay như thế không bằng thầy tự làm tốt bản thân thầy đi .
Thầy giáo tuổi còn trẻ hai mắt ngân ngấn muốn khóc: Em! Em! Em...... tôi dạy không nổi nữa!
Nó : xin lỗi thầy , em không cố ý , nhưng từ lần sau việc của em , em mong thầy tôn trọng em , không cần nói nữa.

Những lời này khiến cho thầy dạy toán đáng thương tức giận đến á khẩu không trả lời được, phẩy tay áo bỏ đi, từ đó cũng không bao giờ quan tâm đến nó nữa xem như người vô hình .
Chủ nhiệm lớp của bọn nó là một giáo viên dạy Văn quá 30 tuổi vẫn chưa lập gia đình , nhưng đôi với giáo dục lại vô cùng nhiệt huyết, tuy là giáo viên chủ nhiệm, thế nhưng lại không trách mắng học sinh, cũng rất ít phân biệt đối xử học sinh, sẽ không bởi vì học sinh kém, học sinh bỏ tiết mà tỏ thái độ khinh thường .
Sảy ra sự việc , nó vốn cũng đã thấy cái sai của mình cho nên giờ ra chơi lặng lẽ đến tổ Toán muốn gặp thầy giáo trẻ kia để xin lỗi , kết quả nghe được câu chuyện giữa cô chủ nhiệm và thầy dạy Toán .
Thầy dạy Toán nói nó cái gì là "lười nhác", "thành tích kém", "âm trầm", "không có ý thức tốt" những từ ngữ như vậy cuồn cuộn không ngừng mà từ trong miệng của thầy bắn ra, ngay khi sắc mặt của nó trở nên càng ngày càng u ám muốn quay bước chân đi , không muốn xin lỗi ông ta nữa , tiếng cô giáo chủ nhiệm truyền ra, chỉ nghe cô hòa hoãn mà nói: "Tuổi dậy thì thôi, khó tránh có chút tâm lý phản nghịch, con bé này tính cách có chút trầm mặc, bản chất thực ra cũng không hư, hơn nữa đầu óc cũng rất thông minh , nghỉ học chắc hẳn có lý do riêng của nó ., dần dần tôi sẽ khuyên răn ..."
Nó lặng lẽ bước quay trở về thì ra , thì ra vẫn có người giành lòng tin cho nó đến như thế .
Trưa hôm ấy nó đi bộ trở về , nơi nó ở là cuối con hẻm cho nên nơi này có sự u tĩnh vắng vẻ khác với các chỗ khác.
Lúc này phía sau đột nhiên truyền đến tiếng chạy dồn dập, Ngọc Cúc bình thường đối với chuyện bên ngoài trước nay luôn không hề để tâm , vội né ra một chút nhường đường cho phía sau , tiếng gió vang lên, đỉnh đầu và trên lưng bị đập trúng một cái, lảo đảo ngã vài bước, nó choáng váng vịn vào bức tường thấp, đưa tay sờ sờ, toàn là máu.
Ánh mắt nó lạnh lùng mà nhìn người bên cạnh xúm lại.
Năm cô gái khoảng chừng 17,18 tuổi, ăn mặc đồng phục nữ sinh , nhưng không phải trường nó , trong đó có hai người mang theo tuýp sắt .
1 đứa con gái tóc màu nâu rêu lên tiếng : mày biết mày đắc tội với ai chưa ? Người yêu bà mà mày cũng dám xơi , hơi to gan rồi đấy .
Âm thanh lạnh lùng từ phía sau truyền đến : Mai à , đừng nói nhiều với con này nữa , nhanh ra tay đi . Kẻo có người đến ,nó ngủ với bao nhiêu người , có nói ra chắc gì nó đã nhớ .
Ngọc Cúc tiếp tục bị tuýp sắt vụt vào lưng vội co người như con tôm cong lưng xuống, một đứa khác giật ngược tóc nó lên , trực tiếp đem đứa con gái đang cong lưng kia lại đánh cho bật ngửa trở lại, khớp hàm đập vào đầu lưỡi, đau đến nước miếng chảy ròng, cũng kèm theo đó một chút máu tanh nồng .
Nó giãy giụa , đánh trả lại nhưng không đối chọi lại được đám đông , càng khiến cho mấy đứa con gái kia hăng tiết hơn hơn , cùng xông lên một lúc , dúi đầu nó đập vào tường .
Đầu nó càng ngày càng choáng váng . Đúng đến lúc không chịu được nữa muốn ngất đi , phiá sau chợt có tiếng người : này bọn kia làm gì thế , muốn đánh chết người à ? tao báo công an bây giờ .
Mấy đứa con gái nghe có tiếng người lớn , vội vã rút đi , bỏ lại nó bất động trên mặt đất .
Người kia tiến đến gần mới quan sát kĩ một đứa trẻ 16 , 17 tuổi cứ như vậy một người loang lổ máu , hắn thật sự lo lắng hỏi : này cháu bé , cháu ở đâu , có sao không ? ta đưa cháu về .
Nó : không sao , tôi tự về được . Cảm ơn chú .
Nó vội vã đứng dậy , vô tình lướt qua người vừa giúp đỡ mình , dựa vào tường từng bước một mà đi.Kết quả đi được vài bước lại muốn bổ nhào ra đằng trước .
Người kia thương hại , ra đỡ nó , lại tiếp tục nói : để tôi đưa cháu về , người như thế này đi sao nổi .
Nó gật đầu : phiền chú , cháu ở số 302 , cuối con ngõ này .
Lúc về đến nơi , cổng xóm trọ đóng , nó tìm mãi nhưng không thấy chìa khóa đâu , chắc làm mất rồi .
Nó yếu ớt gọi : Quang ơi .
Một thằng bé con độ hơn 10 tuổi , nhanh nhẹn chạy ra mở cửa cổng , nhìn thấy chị mình cả người bê bết máu , lại có người đưa về , nét mặt trở nên vô cùng hung ác tưởng chừng như muốn giết người , khiến người đàn ông lạ mặt tự nhiên cảm thấy sợ hãi , lắp bắp nói câu cú không còn gãy gọn nữa : ta.. thấy con bé bị đánh , nên đưa nó về .

Thằng Quang một bước dài xông lên phía trước, từ trong tay người kia đỡ lấy Ngọc Cúc đỡ lấy lo lắng hỏi: Chị ơi , đã xảy ra chuyện gì? Chị sao thế

Ngọc Cúc lắc đầu, không biết vì sao, gặp được thằng Quang một chút sức lực vẫn luôn chống đỡ cuối cùng lại kỳ dị mà buông bỏ. Nó mấp máy miệng, muốn nói, không có việc gì.
Thế nhưng đầu óc trống rỗng , mắt tối sầm lại , tất cả đều trở nên một màu đen mờ mịt .
Thương tích của nó không tính là rất nghiêm trọng, đại bộ phận là bị thương ngoài da, đập rách da, mất máu không ít, lại có điểm chấn động não.

Lúc đưa đến bệnh viện, nó bởi vì mất quá nhiều tinh lực, có điểm mất nước và tụt huyết áp, cho nên vẫn luôn hôn mê.
khi nó tỉnh dậy đã ở bệnh viện , phòng này mọi giường đều chật kín bệnh nhân , người nhà của họ đứng ngồi lổm nhổm , mùi thuốc khử trùng nồng đậm khiến nó buồn nôn , khó thở .
Nó thầm suy nghĩ , Đúng là bệnh viện giành cho người nghèo có khác cái gì cũng không được tốt cho lắm .
Bên giường chỉ có một mình thằng Quang ngồi nắm cái tay không truyền nước kia của nó , y tá , bác sĩ cũng đã quay trở về nơi làm việc .
Bởi vì không rõ ràng lắm rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, thằng Quang cũng không có báo cảnh sát, chỉ là không nói gì nắm chặt tay, trầm mặc như nước.

dù đã là mùa đông , khí trời vẫn như cũ rất nóng, trong phòng bật mấy cái quạt cũng khiến nó vã mồ hôi .
Nó mở mứt , khẽ hỏi : Minh đâu rồi .
Thằng Quang : anh ấy đi làm thủ tục nhập viện cho chị rồi , em nhỏ quá các bác sĩ không cho đi .
Thằng Quâng đợi chị Cúc có vẻ tỉnh táo một chút liền hỏi : Chuyện gì xảy ra với chị ?
Kí ức chậm rãi trở lại trong đầu , nó lại mở mắt: Bị người chặn lại, đánh một trận.
Thằng Quang : vì sao họ lạnh đánh chị .
Ngọc Cúc : chị không biết .
thằng Quang : Khi bọn họ đánh chị không để lại câu đe dọa gì sao?
Ngọc Cúc suy nghĩ một chút, nói: Hình như nói chị đắc tội với ai.
Thằng Quang : Vậy chị có đắc tội với ai hay không? Những người đó trông như thế nào? Mấy người? Trong tay có vũ khí hay không?

Ngọc Cúc bật cười : này Quang mày muốn làm cảnh sát hình sự đấy à ? chị chả thấy giống chút nào , may ra sau này mày lớn chút nữa thì giống lắm đấy , yên lặng cho chị tĩnh tâm một lát đi .
Nghe lời này thằng Quang muốn nói cái gì đó,nhưng lại phát hiện chẳng có gì có thể nói. Ngọc Cúc ngẩng đầu đón nhận ánh mắt của thằng Quang , chỉ cảm thấy ánh mắt nhu thuận thường ngày đều không thể hiện trong đáy mắt thằng bé , ngược lại ở trong đó lại có chút gì đó hung ác , tà mị không thể nói rõ .
Thằng Quang hình như càng nắm tay nó chặt hơn , nó giật giật, muốn rút tay lại, bị nắm như vậy có chút không được tự nhiên.
Nhưng bắt gặp ánh mắt kiên định kia . Nó liền bất động.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 10
Ngày hôm sau, sau khi lại truyền một chai nước biển, bác sĩ kiểm tra không có các loại hiện tượng như nhiễm trùng, liền cho nó về.
Về tới nhà, thằng Quang đã làm xong cơm nước để ở trên bàn ăn, trong phòng tràn đầy hương vị món ăn. Có lẽ là mùi cháo gà .
Nhưng mà Ngọc Cúc vì cả đêm qua mất ngủ , cho nên cũng ngả lưng trên ghế ngủ luôn . Minh thì muốn cho chị ngủ .
Nhưng thằng Quang nhất quyết lay chị dậy bằng được : chị dậy uống thuốc , ăn cháo đi rồi ngủ tiếp . Bụng đói ngủ sao nổi . Bụng đói từ đêm qua đến giờ mà chị vẫn chịu được hả , cháo em nấu thơm lắm đó .
Ngọc Cúc cuộn người lại không nhúc nhích , cuối cùng miễn cưỡng mở mắt ra, mơ mơ màng màng dụi dụi mắt, nhìn chằm chằm thằng em : ....Chị muốn ngủ.
Thằng Quang cười cười đặt bát cháo sang bên cạnh , người chị kiên cường , mạnh mẽ của nó bị ốm lại trẻ con như vậy, thật khiến người ta khó hiểu . Có lẽ đây cũng là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng nó thấy hình dáng này của chị nó .
Thằng Quang lấy cái chăn đắp ngang ngực cho chị rồi quay sang nói với anh Minh nãy giờ đang tỉ mỉ quan sát động thái của mình : em đưa anh ra ăn cháo , rồi cũng phải uống thuốc , lát em đi học nữa nè .
Minh : trông mày cứ như ông cụ non ấy , anh thầm nghĩ thật may mắn khi có một người em như vậy . Sau này ngộ nhỡ số mệnh anh ngắn ngủi , không thể bảo vệ cho chị ấy được , anh hy vọng em sẽ thay anh chăm sóc cho chị ấy , nhất định không để ai làm tổn thương chị ấy .
Thằng Quanng lắc đầu , cọ cọ vào vai Minh nói : cô giáo em dạy , người tốt sẽ sống lâu trăm tuổi .
Thằng Minh mắng khẽ: cô giáo mày đúng là đồ ngốc . Ai có thể trường mệnh trăm tuổi chứ, mấy câu đấy đều lừa người mà thôi. Hơn nữa , anh không muốn liên luỵ mày , liên lụy chị Cúc nữa ... Trước đây anh luôn muốn thi vaò trường cảnh sát hoặc quân đội gì đó . Luôn ôm mộng bảo vệ đất nước , dũng cảm trên thao trường cho dù có đổ máu cũng cam lòng . Nhưng mà sức khỏe của anh ... đành lực bất tòng tâm . Nếu sau này mày có thể thay anh hoàn thành ước mơ thì tốt quá .
Thằng Quang lấy tay che kín 2 tai : em không muốn nghe anh nói linh tinh nữa đâu . Đi ăn cháo thôi , em đói rồi .
Minh : ừ đi ăn thôi .
Từ hôm đó , Ngọc Cúc xin nghỉ liên tục ba ngày liền, ở nhà chỉ ngủ rồi lại ngủ, nếu như vết thương trên người đau nhức đến tỉnh cả ngủ, thì lại ngồi dậy xem bừa vài quyển sách, điện thoại đến thì không thèm tiếp dù sao với cái mặt như thế này cũng không thể ra khỏi nhà được . . Trong suốt ba ngày đó nó không nhỏ lấy một giọt nước mắt,cũng có gì đáng phải khóc đâu kia chứ . Cũng chỉ giống một trong những lần khác trong cuộc đời bị đánh thôi mà .
Đến ngày thứ 4 , nó lấy một ít tiền , trùm khăn kín mít đầu , lò dò bước ra khỏi nhà , dự tính đi chợ chiều làm vài món ăn nhẹ cho 2 thằng em .
Vừa ra hết con hẻm , nó đụng phải cô chủ nhiệm đang đi trên con xe đạp tiến vào trong . Nó muốn né tránh cô , mốn trốn chạy nhưng thật không may , con đường trật trội , lại chỉ có 2 3 người đi đối diện , nó rất nhanh đã bị " tóm sống " .
Cô chủ nhiệm nắm lấy bàn tay vẫn còn chi chiết vết xước của nó có vẻ rất kích động : Cúc , về nhà đi , cô muốn nói chuyện với em .
Nó : có chuyện gì vậy cô , chắc em bị đình chỉ học đúng không cô ? Vậy không cần nữa ạ . Dù sao em cũng thật sự không muốn đi học nữa .
Cô chủ nhiệm : không phải , em theo cô về , khó khăn lắm cô mới tìm được tới đây .
Mấy người đi qua đi lại , liếc nhìn cô trò nó , khiến nó có phần ngượng ngùng đáp : được , nhà em ở cuối con ngõ này .
Cô giáo bước vào trong phòng của chị em nó , 1 thằng bé cỡ hơn 10 tuổi , làn da trắng xanh , đôi môi có phần tái đi thiếu sức sống bê ra 2 cốc nước , nhìn cô có vẻ nghi hoặc .
Ngọc Cúc cười trìu mến nhìn em : cô giáo chị .
Thằng Minh cười ngại ngùng : em là Minh, em trai của chị ấy .
Đã từ lâu , cô giáo cũng đã nghe qua về hoàn cảnh của của chị em nó , nhưng hôm nay lại khiến cô xót xa hơn nhiều , 3 chị em nó đứa lớn nhất còn chưa tới 18 , đứa nhỏ hẳn vẫn còn học tiểu học , chen chúc nhau trong một cái phòng trọ . Đồ dùng đáng giá có lẽ cũng chỉ có cái máy tính .
Trước kia vẫn cứ nghĩ khi ra trường sẽ tự hào đứng trên giảng đường , mang ánh sáng , niềm tin và học thức đến những nơi tối tăm nhất , nhưng có lẽ cô đã nhầm . Cô chỉ là một cô giáo nghèo , xã hội lại luôn bất công đối với người nghèo , cô nhìn ánh mắt kiên định kia mà đau lòng .
Qua hồi lâu cô mới xoay xoay cốc nước ấm trên tay hỏi : em làm gì để nuôi 2 đứa nhóc , sao không cho thằng bé con vào trung tâm bảo trợ , hoặc cho nhà khác nhận nuôi cũng được .
Nó mỉm cười , cười đến độ khiến đối phương đau lòng : bao nhiêu năm nay chị em em đã vốn đã bị lãng quên ở thành phố này quen rồi , thằng bé kia cũng vậy , nó lang thang suốt 2 năm trời đi qua từng hang cùng ngõ hẻm , rốt cục làm gì có ai biết đến nó đâu cô. Ngày nhỏ em vẫn luôn mong mỏi có ai đó sẽ tìm ra chị em em , đưa thoát khỏi tay bà mẹ tội lỗi kia , đưa thằng Minh ra nước ngoài cấy ghép tim chẳng hạn . Nhưng càng lớn em lại càng nghĩ mình đúng là con ngu . Xã hội này sóng sau đè sóng trước , bao nhiêu con người như thế liệu rằng nhà nước , các mạnh thường quân có lo được hết không ? Chắc là không . Tự mình phải cứu lấy mình thôi . Em làm gì cũng được , miễn là có tiền .
Cô giáo xiết chặt tay nó : cô sẽ giúp chị em em. Sẽ tìm người nuôi nhóc thứ 3 , hỗ trợ nhóc thứ 2 , mong sao em tiếp tục đến trường , cô cũng có thể xin cho em đến chỗ làm khác vừa làm thêm vừa học tập . Tin cô đi . Cô sẽ làm được . Một người thông Minh như em , không học , thật sự rất tiếc nuối . Trteen đời này làm gì có đường , người ta đi mãi thì thành đường thôi , đường là do em chọn , mong sao em đừng đi sai đường .
Thằng Minh cũng phụ họa theo : phải chị cứ đi học . Đừng nghĩ học . Chị đã từng mơ ước được học lên cấp 3 như thế nào ? Em tin cô giáo .
Nó im lặng , nó cũng không biết cô giáo có thể giữ đúng lời hứa tìm tổ chức nọ kia giúp thằng Minh thật hay không ? nhưng mà có lẽ em trai nó khi chưa ra được nước ngoài có lẽ đẫ mất mạng . Nó từngđọc một bài báo cũng có 1 cậu bé cũng bị bệnh như em nó , cũng mòn mỏi chờ đợi , cuối cùng cũng phải ra đi .
Người ta còn có gia đình , còn có chỗ dựa tinh thần . Còn nó , nó biết dựa vào ai đây .
Nó không muốn mất hứng thằng em nên ngọt nhạt nói : cô cứ về đi em sẽ suy nghĩ ạ .
Cô giáo tiếp tục nói : con người không nên đầu hàng số phận , bản chất em không xấu , chỉ là không được uốn nắn , cho nên có suy nghĩ tiêu cực lệch lạc về cách nhìn đối với xã hội . Nhiều bạn nhỏ cũng đã đang và sẽ được các tổ chức thiện nguyện giúp đỡ .
Nó : Kỳ thật , em cảm thấy em xưa nay căn bản cũng không có gì đặc biệt, cũng chẳng có gì khác những ngày tháng trước đây, cái tôi vô ưu vô lo của em , chưa từng tồn tại .Xã hội trong con mắt của em cũng không hề lệch lạc , tự mình cứu lấy mình không trông mong vào xã hội . Nhưng thử xem , nếu như ai đó thật sự cứu được em trai em , em nguyện từ bỏ tất cả , nguyện thay đổi con người em .
Thằng Minh : chị à cô nói đúng , em mong chị ngày sau thật cố gắng , em cũng tin vào tương lai của bản thân em , sẽ không sao hết .
Cô giáo : thôi cô phải về rồi , ngày mai lên lớp học bình thường em nhé , dù thế nào cũng đừng nên bỏ học . Cô hứa sẽ cố gắng . Tin cô .
Nó tiễn cô giáo ra cổng , nó không còn quan tâm bản thân đã sa đọa đến mức nào, dù sao đấy cũng chỉ là chuyện của riêng mình nó , dù sao dấn thân vào con đường này cũng đã là tội lỗi rồi , cô giáo nói đúng đổ lỗi cho số phận , cái cách nghĩ đấy cũng vốn chỉ là lừa mình dối người mà thôi, vẫn sẽ có những cách đi đến ánh sáng bằng con đường thẳng , nhưng chính nó lại chọn cho mình ngõ cụt tối tăm .
Trải qua trận phong ba này nó lại già dặn đi một chút .
 

Bình luận facebook

Top Bottom