[NP] Nguyên tắc làm đĩ

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Moderator
Bài viết
41,710
Reaction score
507
Points
113

Chap 1

Nó tên Ngọc Cúc , em nó tên là Minh . Cu Minh kém nó 2 tuổi .
Năm nó học lớp 3 . Cô giáo ra đề bài : " em hãy tả người mà em yêu quý nhất . "
Nó đã viết : " ...... mẹ em rất đẹp , đối với em mẹ là người phụ nữ đẹp nhất , dịu dàng nhất . Người phụ nữ ấy thật xinh đẹp, chẳng kém gì các ngôi sao nổi tiếng trên TV, khuôn mặt trái xoan trắng nõn, mặt mày cân đối, mẹ có mái tóc màu vàng óng , da trắng như tuyết , đôi môi đỏ như màu máu tươi , mẹ em nấu ăn rất ngon , cũng làm việc rất chăm chỉ . ...
Mẹ em làm " Đĩ " . Sau này lớn lên , em mong muốn được thay mẹ làm Đĩ . Em và em trai rất sợ bóng tối , rất sợ những đêm mẹ đi triền miên không về, sợ cả cảnh người ta vẫn đến cổng nhà chửi bới , đánh đập mẹ , sợ những giọt nước mắt mẹ rơi những lúc cu Minh lên cơn đau mà không có thuốc .
Mẹ nói mẹ phải đi làm , phải kiếm tiền lo chữa bệnh cho cu Minh , phải nuôi em đi học . Em nghe mấy bà trong xóm trọ nói mẹ em làm "Đĩ " . Em cũng không biết "đĩ" là nghề gì chỉ biết nghề đó đang nuôi sống cả gia đình em . Cho nên sau này lớn lên em muốn làm đĩ.... "
Cô giáo cầm bài văn của nó , đứng bất động tại chỗ , bật khóc , chẳng thể ngờ được một đứa trẻ lại viết bài văn như thế , cô mời mẹ nó để gặp riêng . Một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi , khuân mặt đã xuất hiện những nếp nhăn nhưng khéo léo che lại bằng một loại phấn rẻ tiền nào đó .
Cô giáo đưa cho mẹ nó đọc bài văn , đôi mắt ngấn lệ , nước mắt rơi lã chả đến nhòe đi từng hàng chữ . Người đàn bà thống khổ bật khóc nức nở .
Cô giáo trẻ cũng muốn giúp đỡ mẹ con họ nhưng cô quá nghèo , cũng chỉ là giáo viên trẻ mới ra trường , lương ba cọc ba đồng , rút hết cả ví ra đưa cho mẹ nó cũng không được nổi 200 nghìn , thêm nữa bệnh tim của cu Minh chính là phải dùng thuốc dai dẳng cả đời , dùng cho đến lúc chết . Suy cho cùng cô muốn giúp nhưng cũng lực bất tòng tâm chỉ có thể lặng lẽ vỗ vai người phụ nữ đáng thương kia mấy cái an ủi .
Hôm đó trở về mẹ nó lên cơn thịnh nộ , điên tiết lên cho nó mấy bạt tai .
Vừa đánh vừa khóc : nuôi mày cho mày đi học không phải để mày theo gót tao mà đi làm " Đĩ " cái nghề này chính là loại nghề cả xã hội này khinh thường , chỉ có loại đàn bà bẩn thỉu, nhơ nhớp mới đi làm đĩ . Sao mày khốn nạn thế ?
Nó ngẩng mặt lên nhìn mẹ đôi mắt cương quyết nói : Vậy tại sao mẹ còn chọn cái nghề này . Sau này nhất định con sẽ làm đĩ .
Người đàn bà khốn khổ đánh đứa con gái nhỏ đến mỏi cả tay , nó vẫn cố chấp lỳ lợm đòi làm đĩ .
Chị ta bất lực ngồi gục xuống , cũng chẳng còn nước mắt để khóc nữa . Khốn nạn thật , sao mẹ chị ta lại sinh ra chị ta trên đời để làm khổ chị ta , làm khổ 2 đứa nhóc thế này .
Chị hận mấy thằng khốn nạn kia .
Nó chưa bao giờ biết cha mình là ai, cũng không biết mắt mũi ông ta dài ngắn ra sao, ấn tượng duy nhất đối với người này, chính là một tên khốn nạn .
Nghe bảo lão khốn nạn không biết xấu hổ đó bây giờ còn đang ngồi trong tù với cái danh hiệu quang vinh uy phong tám cõi, hương tỏa mười dặm, ấy là "tội phạm hiếp dâm", không biết ngày tháng năm nào mới được thả – đương nhiên, nó cũng chưa bao giờ ngóng trông ông ta được thả, một lão tội phạm bị cải tạo có thả ra thì cũng chỉ là gánh nặng cho xã hội thôi.
Nó nghĩ, tốt nhất là lão già đó trước khi mãn hạn được phóng thích có thể bị phạm nhân khác đánh chết trong tù luôn đi. Còn thằng Minh cũng có lý lịch tệ không kém bố nó hình như cũng là một thằng du côn nghiện ngập đã sớm ngỏm củ tỏi .
Nó nhìn mẹ nó khẽ mỉm cười , cười để mà khóc , làm bạn với chết chóc để mà sống .
Ba mẹ con nó ở một cái phòng trọ cũ kĩ , nhà vệ sinh cả xóm dùng chung một cái , mỗi buổi sáng nó quay sang nhà vệ sinh chải răng rửa mặt như đánh giặc, bắt đầu một ngày vừa bận rộn vừa vất vả.
Nó để nguội món cháo mới nấu, đồng thời ăn mặc chỉnh tề lại, cầm tiền lẻ chạy xuống lấy quẩy, rồi trở về đánh thức cu Minh dậy , chăm chú nhìn thằng bé ăn bữa sáng, kế đó bế nó chạy lên tầng trên, nhờ bà già vẫn trông nom mấy đứa nhỏ . Mẹ nó đi làm " đĩ " về lại ngủ một giấc đến chiều mới đón cu Minh về , tối lại ăn mặc đẹp đẽ , một gã xe ôm nào đó đến trở đi , nó vừa trở về lại lấy cơm cho cu Minh ăn , vừa học bài vừa trông em . Có những hôm lại đánh vật với cơn đau bất ngờ của cu Minh., thằng bé đau đớn , mặt thâm tím tái , 2 bàn tay nhỏ bé lạnh ngắt vẫn kiên cường nở nụ cười : Minh mạnh mẽ , Minh sẽ không sao , chị nhỉ . Chị Cúc đừng khóc .... "
Chị em nó trải qua từng cơn đau của cu Minh mà trưởng thành .
Sau này càng lớn nó ngày càng chứng kiến nhiều hơn cảnh mẹ nó bị người ta lột áo , đánh ghen , tàn tạ trở về sau mỗi đêm , áo quần tả tơi , toàn thân máu me bê bết , khuân mặt sưng phồng . Mẹ nó dường như đã chai lỳ cảm xúc , cũng chẳng bao giờ thấy mẹ nó khóc nữa .
Rồi những năm cuối đời bà ta vì sa đọa vì đổ đốn mà hút thuốc phiện . Đầu tiên là hút bột trắng với khách, hút xong cùng nhau ngất ngây làm một chặp, khách vui vẻ sẽ nhét tiền boa vào quần áo lót, bà cũng dựa vào những khoảng thời gian ngắn ngủi này để trốn tránh cái hiện thực chẳng còn sức để mà phản kháng ấy.
Sau đó, cơn nghiện của bà đã tăng lên mà không cách nào ngăn lại, bắt đầu run rẩy , bà ta cuối cùng chết vì bệnh AIDS do lây nhiễm từ kim tiêm, trước lúc chết trông chẳng khác gì một con quái vật, người tong teo như nắm xương, tóc cũng rụng gần hết, khuôn mặt biến dạng nặng, da dẻ thối rữa từng mảng, chẳng thấy mảy may dấu vết xinh đẹp thời trẻ, quả thực chính là một con cóc vừa bẩn vừa hôi.
Trong khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời , bà ta dùng đôi mắt gần như dịu dàng nhìn hai con thản nhiên nói: Ôi, lang thang mãi rồi cũng phải trả đủ thôi, mẹ đã sớm biết rồi có một ngày sẽ thế này. Trăm ngàn vạn lần đừng bao giờ ngu như mẹ , đừng sống bằng cái nghề nằm ngửa ăn sẵn , phàm là việc gì sống quá thoải mái , làm việc không bỏ công sức thì càng nhanh phải trả giá .
Bà ta ra đi vào một ngày cuối tháng mười khi tiết trời đã bắt đầu vào đông , trời u ám , không một áng mây .
Năm đó nó 16 tuổi vừa thi xong cấp 3 . Nghĩ mọi cách cũng chẳng biết làm thế nào để lo cho cu Minh ngày một gầy mòn ốm yếu . Vậy là nó chấp nhận làm Đĩ . Nối tiếp mẹ nó làm cái nghề cả xã hội căm ghét .
Nhưng mà làm đĩ đi chăng nữa cũng phải có nguyên tắc của một con Đĩ :
  • Bóc bánh trả tiền , không bồ bịch , dây dưa lằng nhằng với bất kỳ ai .
  • Không ngủ với ai quá 2 lần .
  • Không khẩu giao , không quan hệ tập thể .
  • Chỉ ngủ với những người có học .
  • Không dính líu đến ma túy .
Nó thở dài , cho dù có là đĩ thì nhất định cũng phải cao giá , đừng bao giờ rẻ mạt như bà ta .
 

Bình luận facebook

Top Bottom