OnGoing [NP] Nguyên tắc làm đĩ

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Tác giả
Nguyễn Phương (Vũ Tiến Dũng)
Thể loại
Truyện Việt
Tình trạng
Đang viết
Lượt đọc
232
Tác giả: Nguyễn Phương (Vũ Tiến Dũng) Ôi, lang thang mãi rồi cũng phải trả đủ thôi, mẹ đã sớm biết rồi có một ngày sẽ thế này. Trăm ngàn vạn lần đừng bao giờ ngu như mẹ , đừng sống bằng cái nghề nằm ngửa ăn sẵn , phàm là việc gì sống quá thoải mái...
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 1
Nó tên Ngọc Cúc , em nó tên là Minh . Cu Minh kém nó 2 tuổi .
Năm nó học lớp 3 . Cô giáo ra đề bài : " em hãy tả người mà em yêu quý nhất . "
Nó đã viết : " ...... mẹ em rất đẹp , đối với em mẹ là người phụ nữ đẹp nhất , dịu dàng nhất . Người phụ nữ ấy thật xinh đẹp, chẳng kém gì các ngôi sao nổi tiếng trên TV, khuôn mặt trái xoan trắng nõn, mặt mày cân đối, mẹ có mái tóc màu vàng óng , da trắng như tuyết , đôi môi đỏ như màu máu tươi , mẹ em nấu ăn rất ngon , cũng làm việc rất chăm chỉ . ...
Mẹ em làm " Đĩ " . Sau này lớn lên , em mong muốn được thay mẹ làm Đĩ . Em và em trai rất sợ bóng tối , rất sợ những đêm mẹ đi triền miên không về, sợ cả cảnh người ta vẫn đến cổng nhà chửi bới , đánh đập mẹ , sợ những giọt nước mắt mẹ rơi những lúc cu Minh lên cơn đau mà không có thuốc .
Mẹ nói mẹ phải đi làm , phải kiếm tiền lo chữa bệnh cho cu Minh , phải nuôi em đi học . Em nghe mấy bà trong xóm trọ nói mẹ em làm "Đĩ " . Em cũng không biết "đĩ" là nghề gì chỉ biết nghề đó đang nuôi sống cả gia đình em . Cho nên sau này lớn lên em muốn làm đĩ.... "
Cô giáo cầm bài văn của nó , đứng bất động tại chỗ , bật khóc , chẳng thể ngờ được một đứa trẻ lại viết bài văn như thế , cô mời mẹ nó để gặp riêng . Một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi , khuân mặt đã xuất hiện những nếp nhăn nhưng khéo léo che lại bằng một loại phấn rẻ tiền nào đó .
Cô giáo đưa cho mẹ nó đọc bài văn , đôi mắt ngấn lệ , nước mắt rơi lã chả đến nhòe đi từng hàng chữ . Người đàn bà thống khổ bật khóc nức nở .
Cô giáo trẻ cũng muốn giúp đỡ mẹ con họ nhưng cô quá nghèo , cũng chỉ là giáo viên trẻ mới ra trường , lương ba cọc ba đồng , rút hết cả ví ra đưa cho mẹ nó cũng không được nổi 200 nghìn , thêm nữa bệnh tim của cu Minh chính là phải dùng thuốc dai dẳng cả đời , dùng cho đến lúc chết . Suy cho cùng cô muốn giúp nhưng cũng lực bất tòng tâm chỉ có thể lặng lẽ vỗ vai người phụ nữ đáng thương kia mấy cái an ủi .
Hôm đó trở về mẹ nó lên cơn thịnh nộ , điên tiết lên cho nó mấy bạt tai .
Vừa đánh vừa khóc : nuôi mày cho mày đi học không phải để mày theo gót tao mà đi làm " Đĩ " cái nghề này chính là loại nghề cả xã hội này khinh thường , chỉ có loại đàn bà bẩn thỉu, nhơ nhớp mới đi làm đĩ . Sao mày khốn nạn thế ?
Nó ngẩng mặt lên nhìn mẹ đôi mắt cương quyết nói : Vậy tại sao mẹ còn chọn cái nghề này . Sau này nhất định con sẽ làm đĩ .
Người đàn bà khốn khổ đánh đứa con gái nhỏ đến mỏi cả tay , nó vẫn cố chấp lỳ lợm đòi làm đĩ .
Chị ta bất lực ngồi gục xuống , cũng chẳng còn nước mắt để khóc nữa . Khốn nạn thật , sao mẹ chị ta lại sinh ra chị ta trên đời để làm khổ chị ta , làm khổ 2 đứa nhóc thế này .
Chị hận mấy thằng khốn nạn kia .
Nó chưa bao giờ biết cha mình là ai, cũng không biết mắt mũi ông ta dài ngắn ra sao, ấn tượng duy nhất đối với người này, chính là một tên khốn nạn .
Nghe bảo lão khốn nạn không biết xấu hổ đó bây giờ còn đang ngồi trong tù với cái danh hiệu quang vinh uy phong tám cõi, hương tỏa mười dặm, ấy là "tội phạm hiếp dâm", không biết ngày tháng năm nào mới được thả – đương nhiên, nó cũng chưa bao giờ ngóng trông ông ta được thả, một lão tội phạm bị cải tạo có thả ra thì cũng chỉ là gánh nặng cho xã hội thôi.
Nó nghĩ, tốt nhất là lão già đó trước khi mãn hạn được phóng thích có thể bị phạm nhân khác đánh chết trong tù luôn đi. Còn thằng Minh cũng có lý lịch tệ không kém bố nó hình như cũng là một thằng du côn nghiện ngập đã sớm ngỏm củ tỏi .
Nó nhìn mẹ nó khẽ mỉm cười , cười để mà khóc , làm bạn với chết chóc để mà sống .
Ba mẹ con nó ở một cái phòng trọ cũ kĩ , nhà vệ sinh cả xóm dùng chung một cái , mỗi buổi sáng nó quay sang nhà vệ sinh chải răng rửa mặt như đánh giặc, bắt đầu một ngày vừa bận rộn vừa vất vả.
Nó để nguội món cháo mới nấu, đồng thời ăn mặc chỉnh tề lại, cầm tiền lẻ chạy xuống lấy quẩy, rồi trở về đánh thức cu Minh dậy , chăm chú nhìn thằng bé ăn bữa sáng, kế đó bế nó chạy lên tầng trên, nhờ bà già vẫn trông nom mấy đứa nhỏ . Mẹ nó đi làm " đĩ " về lại ngủ một giấc đến chiều mới đón cu Minh về , tối lại ăn mặc đẹp đẽ , một gã xe ôm nào đó đến trở đi , nó vừa trở về lại lấy cơm cho cu Minh ăn , vừa học bài vừa trông em . Có những hôm lại đánh vật với cơn đau bất ngờ của cu Minh., thằng bé đau đớn , mặt thâm tím tái , 2 bàn tay nhỏ bé lạnh ngắt vẫn kiên cường nở nụ cười : Minh mạnh mẽ , Minh sẽ không sao , chị nhỉ . Chị Cúc đừng khóc .... "
Chị em nó trải qua từng cơn đau của cu Minh mà trưởng thành .
Sau này càng lớn nó ngày càng chứng kiến nhiều hơn cảnh mẹ nó bị người ta lột áo , đánh ghen , tàn tạ trở về sau mỗi đêm , áo quần tả tơi , toàn thân máu me bê bết , khuân mặt sưng phồng . Mẹ nó dường như đã chai lỳ cảm xúc , cũng chẳng bao giờ thấy mẹ nó khóc nữa .
Rồi những năm cuối đời bà ta vì sa đọa vì đổ đốn mà hút thuốc phiện . Đầu tiên là hút bột trắng với khách, hút xong cùng nhau ngất ngây làm một chặp, khách vui vẻ sẽ nhét tiền boa vào quần áo lót, bà cũng dựa vào những khoảng thời gian ngắn ngủi này để trốn tránh cái hiện thực chẳng còn sức để mà phản kháng ấy.
Sau đó, cơn nghiện của bà đã tăng lên mà không cách nào ngăn lại, bắt đầu run rẩy , bà ta cuối cùng chết vì bệnh AIDS do lây nhiễm từ kim tiêm, trước lúc chết trông chẳng khác gì một con quái vật, người tong teo như nắm xương, tóc cũng rụng gần hết, khuôn mặt biến dạng nặng, da dẻ thối rữa từng mảng, chẳng thấy mảy may dấu vết xinh đẹp thời trẻ, quả thực chính là một con cóc vừa bẩn vừa hôi.
Trong khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời , bà ta dùng đôi mắt gần như dịu dàng nhìn hai con thản nhiên nói: Ôi, lang thang mãi rồi cũng phải trả đủ thôi, mẹ đã sớm biết rồi có một ngày sẽ thế này. Trăm ngàn vạn lần đừng bao giờ ngu như mẹ , đừng sống bằng cái nghề nằm ngửa ăn sẵn , phàm là việc gì sống quá thoải mái , làm việc không bỏ công sức thì càng nhanh phải trả giá .
Bà ta ra đi vào một ngày cuối tháng mười khi tiết trời đã bắt đầu vào đông , trời u ám , không một áng mây .
Năm đó nó 16 tuổi vừa thi xong cấp 3 . Nghĩ mọi cách cũng chẳng biết làm thế nào để lo cho cu Minh ngày một gầy mòn ốm yếu . Vậy là nó chấp nhận làm Đĩ . Nối tiếp mẹ nó làm cái nghề cả xã hội căm ghét .
Nhưng mà làm đĩ đi chăng nữa cũng phải có nguyên tắc của một con Đĩ :
  • Bóc bánh trả tiền , không bồ bịch , dây dưa lằng nhằng với bất kỳ ai .
  • Không ngủ với ai quá 2 lần .
  • Không khẩu giao , không quan hệ tập thể .
  • Chỉ ngủ với những người có học .
  • Không dính líu đến ma túy .
Nó thở dài , cho dù có là đĩ thì nhất định cũng phải cao giá , đừng bao giờ rẻ mạt như bà ta .
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 2
Nó quyết định làm " Đĩ ", nhưng không có nghĩa làm đĩ là phải bỏ học . Bản thân nó muốn làm một con Đĩ có học thức . Nó tặc lưỡi, cấp 3 vẫn phải học , làm đĩ thì làm ban đêm chứ có làm ban ngày đâu mà phải bỏ học .
Ngọc Cúc tìm đến bạn đồng môn của mẹ nó , một bà cô già cũng hành nghề " đĩ " để xin nhập môn . Bà này ngoài 40 tuổi nhưng nhờ biết trang điểm nên nhan sắc vẫn còn mặn mà , tuy đã không còn buôn hương bán phấn nhưng vẫn hành nghề mô giới . Ngày bé thi thoảng bà ta vẫn đến nhà nó chơi , mẹ nó hay bắt gọi là dì Vân .
Bà ta cũng thích nó , xinh gái hệt như mẹ nó , ngày xưa trước khi vập vào thuốc phiện cô ta từng được mệnh danh là " Hoa mẫu đơn " chỉ tiếc đã sớm tàn tạ , trở thành người thiên cổ . Con bé lại đang độ tuổi non tơ , trắng trẻo , ngọt nước nhưng mà lại vướng một nỗi lương tâm không cho phép , đây dù sao cũng là con gái của chị em kết nghĩa . Đưa nó vào con đường này cũng giống như đang trên đà đẩy nó xuống vực thẳm .
Nó nhìn dì Vân , khuân mặt không đổi sắc mà nói : bà yên tâm , vào con đường này là do tôi lựa chọn vốn dĩ không liên quan đến ai , cho dù khi bà ấy còn sống cũng không ngăn cản được tôi . Tôi cần tiền để trang trải cho cuộc sống của 2 chị em tôi , bệnh thằng Minh bà cũng biết rồi đấy , tôi dù sao cũng chẳng còn lựa chọn nào khác , bà không giúp tôi thì tôi cũng đi tìm người khác .
Người đàn bà nghĩ ngợi một chút , thấy nó nói cũng có lý mới dịu dàng bảo : mày muốn thế nào ? lần đầu của mày ấy ?
Nó : bán trinh cho một đại gia nào đó , nhiều tiền đẹp trai , không được quá già , cũng không được quá trẻ , phải học đại học trở lên , nhất định phải dùng bao cao su , không được bắt tôi dùng miệng , không được có bệnh tật, không gặp gỡ lại lần thứ 2 , khi làm thì phải tắt điện, tôi không cần biết tên hắn , còn hắn cũng không được biết tên tôi dì hiểu không ? .....
Dì Vân : ôi mẹ ơi cháu tôi , cháu bán thân mà cháu làm như ngôi sao màn bạc thế ? người hoàn mỹ như thế dì biết kiếm ở đâu ra . Có thể thôi ảo tưởng đi được không ?
Nó mím môi kiên quyết nói : không ? làm một con đĩ đi chăng nữa cũng cần phải có giá trị của nó .
Dì Vân : cứ về nhà đi , tìm được dì bảo .
Nó trở về nhà , cu Minh đang nằm trong phòng nghe nhạc đôi môi tái nhợt nhưng đôi mắt lại tưởng chừng như rất sáng ,một thứ ánh sáng kỳ diệu , nó mấp máy nhẩm theo bài hát : "Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi.Để một mai tôi về làm cát bụi.Ôi cát bụi mệt nhoài.Tiếng động nào gõ nhịp không nguôi.Bao nhiêu năm làm kiếp con người.Chợt một chiều tóc trắng như vôi.Lá úa trên cao rụng đầy. Cho trăm năm vào chết một ngày"
Thằng bé đặc biệt thích nghe nhạc của Trịnh Công Sơn đặc biệt là bài " Cát Bụi " . Đến chính bản thân nó cũng không thể hiểu nổi vì sao một đứa trẻ nhỏ như thế , lại có thể cảm nhận những bài nhạc sâu sắc trải đời đến như vậy .
Thằng Minh nhìn thấy chị về liền trở nên vui vẻ nói : em lúc nãy nằm mơ , em mơ thấy mẹ kéo em đi , bảo đi theo mẹ nhiều đồ ăn ngon lắm , lại còn có cả trò chơi nữa . Rồi chị kéo em lại nói không được đi với mẹ .
Ngọc Cúc kéo em trai vào lòng , khóc nức nở : không ai có quyền đưa em đi đâu hết , cho dù chị còn một hơi thở trên đời cũng sẽ bảo vệ em đến cùng .
Thằng Minh tròn xoe mắt nhìn nó , đưa đôi bàn tay bé nhỏ ra lau nước mắt cho chị: em cũng đã hơn 10 tuổi rồi , sắp trở thành một chàng trai rồi , làm sao mà vì mấy viên kẹo ngọt có thể bỏ laị chị chứ , em còn muốn sống , muốn ôm mộng tưởng làm kĩ sư máy tính , còn muốn bảo vệ chị cả đời nữa kìa.
Nó không nói gì nữa , vuốt tóc em thở dài .
Thằng Minh mệt mỏi nằm xuống ,nó chậm rãi đi ra bàn thờ của người đàn bà khốn kiếp kia , thắp một nén nhang, khói trắng bay nghi ngút , lượn lờ như ma chơi , miệng không ngừng chửa rủa : tôi hận bà , tại sao bà chết rồi bà vẫn còn lởn vởn ở đây , chị em tôi còn phải sống dưới bóng ma của bà đến bao giờ nữa . Đừng bao giờ xuất hiện nữa , dù chỉ là trong giấc mơ của thằng Minh cũng không được .
2 ngày sau . Dì Vân thông báo cho nó biết đã tìm được người thích hợp . Đúng tiêu chuẩn của con luôn nhé . Nhớ nhé 8 giờ tối , khách sạn " Khánh Lâm " phòng 9104 .
Ngọc Cúc trông chừng Minh uống thuốc lại dặn dò nó đóng cửa cẩn thận , cơ chừng đêm nay có lẽ sẽ không về được.
Cô gái tội nghiệp được dì Vân đưa đến phòng 9104 . Quẹt thẻ phòng, "Tít tít" hai tiếng, khóa cửa liền bị mở ra.

BẠN CŨNG SẼ THÍCH
Deep Thorn (BWWM) bởi ExoticEssence

Deep Thorn (BWWM)
Bởi ExoticEssence
2.8K 175
Leticia Walton's life is finally going the way she wants it. She's newly engaged to Orlando Hoffman and has managed to open her own day spa without a penny of her father's millions. But her dream of being a business owner has left her broke and her business struggling to stay afloat. Already in debt, she can't afford another bank loan.
Then she gets the call - her father, Edwin Walton, has passed away. Leticia didn't have a relationship with her alcoholic and mentally abusive father, so instead of grieving his death, she's zeroing in on his money. This is just what she needs to buy her own building and keep her business thriving. But getting her hands on her father's money won't be easy. Edwin has left stipulations for Leticia in his will. If she wants to receive her inheritance, she must: (1) Leave Atlanta, (2) Return to her father's home (the home where she grew up in Winston-Salem, North Carolina) and (3) She must live there for the duration of three months with Roosevelt McCarvill - a man from her past. Her husband!
Leticia realizes that this is just another control tactic of her father, even after his death. But she can't deny that she needs this money. Can she endure three months of bad memories in her family home? Will spending close time with Roosevelt ignite old feelings they once had for each other? And will love ever be more important to her than success and money?

Life of Teddy bởi HBerry84

Life of Teddy
Bởi HBerry84
630 7
Teddy Holloway is a 13 year old boy who lives in the small town of sawyer. His parents died in a car crash which left him in the hands of his older brothers. Read and see what happens to Teddy in Life Of Teddy.

Hustlers Wife  bởi lashaaaycain

Hustlers Wife
Bởi lashaaaycain
5.9K 233
What happens when Jordyn marries Houstons kingpin Kentrell? Love, Scandal, Drugs, And Babies.
Will Jordyn stay by her husbands side? Or Will she leave and start her life over?

ENAMORED - Beauregard bởi MyOblivion_

ENAMORED - Beauregard
Bởi MyOblivion_
367 53
C'est une journée grisâtre et pluvieuse qui débute. Nous sommes pourtant en Septembre et l'été est censé être toujours d'actualité. Peut-être demain, aurions-nous plus de chances. C'est le jour de la rentrée, probablement que c'est le soi-disant Monsieur au-dessus de nous qui essaient de nous dissuader d'aller au lycée aujourd'hui ? Pourquoi pas ! Tous les prétextes sont bons ! Je n'aime pas l'école, je veux dire, je n'aime pas l'éducation scolaire. Je ne suis pas doué pour ça, pas doué pour recevoir des ordres non plus. Je ne suis doué pour rien et pourtant, j'ai les capacités pour devenir qui je pourrai bien vouloir devenir un jour. J'ai dix-sept ans et comme tout adolescent de cet âge, je pense que je suis dans une légère crise mais je gère. Je suis plutôt entouré même si, j'aimerai parfois qu'on me laisse tranquille et là, je parle de mes parents. Je suis fils unique et je m'appelle Beauregard. Mes parents sont Joseph et Louise.

Secrets and Lies: A Girl Broken bởi TimiaFussell

Secrets and Lies: A Girl Broken
Bởi TimiaFussell
663K 6.6K
A story about 17 year old girl named Yanna she meets a man and after her life will never be the same after this summer as more secrets and lies start to unravel.

The Hood Thy Love bởi bbygrldes

The Hood Thy Love
Bởi bbygrldes
2.1K 91
All 20 year old Jake knew was the hood. From breaking & entering with his older brothers to even being a dope boy, the street life was his life and he wasn't looking for a way out. Enter 18 year old Saint who was looking for a way out. She lost her older brother to street violence so she would take the next thing smoking out of the hood for her and her fraternal twin sister, who loves the hood life. What happens when the two crosses paths?

Mary Poppins Returns  full movie bluray 720p bởi ManuelCStammi

Mary Poppins Returns full movie bluray 720p
Bởi ManuelCStammi
336 0
Mary Poppins Returns
WATCH░░▒▓██► https://tinyurl.com/FLIXFOLAXCINEMA
worldmovieshd! Watch Mary Poppins Returns (2018-) Full Movie HD720p 1080 Watch Mary Poppins Returns Online Free Full Movie Streaming Download Watch Mary Poppins Returns movie online free 2018 HD 1080p Watch Mary Poppins Returns viooz HQ Openload Free trusted Watch Mary Poppins Returns Online Free on your computer in high definition quality without even having to spend a dime. Watch Mary Poppins Returns or Download Full Movies Online Watch Mary Poppins Returns 2018 Full Streaming Online *
▓(▒)▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓✥▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓(▒)▓
WATCH░░▒▓██► https://tinyurl.com/FLIXFOLAXCINEMA
DOWNLOAD░░▒▓██► https://tinyurl.com/cinemaxu
▓(▒)▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓✥▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓▓(▒)▓



Trong phòng khách sang trọng, TV LCD gắn trên vách tường im lặng mở, gian phòng tràn ngập hương nước hoa nhàn nhạt. Phòng khách không có ai, cửa phòng ngủ lại hờ khép, lộ ra một góc giường đôi mềm mại mà ám muội.
Nó cẩn thận nghe động tĩnh bốn phía, sau đó chân dẫm qua tấm thảm mềm mại, ngừng lại trước cửa phòng ngủ, ghé qua khe cửa nhìn nhìn bên trong, phát hiện vẫn không có ai.
Lúc này nó đột nhiên mất bình tĩnh.
Trong film kinh dị trường đoạn dọa người nhất là lúc nào? Chính là khi tìm không thấy mục tiêu, vừa quay đầu lại đột nhiên phát hiện có thứ gì đó như mặt người đang dán sát vào cổ nhìn mình! Vì nó đã xem Đạo mộ bút ký lại càng khắc sâu cái cảm giác này.
Cho nên, khi nó mơ hồ cảm thấy phía sau có hô hấp rất nhỏ lướt qua gáy, cơ hồ máu toàn thân tắc nghẽn không còn lưu thông . Da gà nổi hết lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được!
Ngay sau đó eo nó bị người ôm lấy! Nó quay đầu lại nhìn một gã đàn ông có nét lai Tây , mắt nâu , tóc xoăn , da trắng trên dưới 30 tuổi , có thể nói đúng đối tượng mà nó muốn , nhưng nhất thời nghĩ đến những chuyện tiếp sau liền sợ hãi .
Hắn nhìn thấy nó , một đứa nhóc xanh xao, tái nhợt thu người vào một góc nhỏ trong phòng.
Hắn cười khẩy rồi gào lên: Sao phải sợ, tôi đáng sợ vậy sao???? Hả... đã làm đĩ mà còn bày đặt cao sang , làm trò à ?
Nó vẫn ngồi đó không đáp, run rẩy mà nấc cụt sợ hãi.
Hắn chạy tới nâng gương mặt thon gọn, nhợt nhạt của nó lên. Gương mặt quá ngây thơ , quá xinh đẹp , so với con vợ đáng kiếp đã sớm mất trinh của hắn thì ... hơn gấp vạn lần .
Hắn thô bỉ giật đứt 2 cúc áo đầu của chiếc sơ mi mỏng, bộ ngực trần trắng nõn lộ ra, hắn đưa tay sục sạo bên trong, vuốt ve nhụy hoa hồng rồi đưa miệng cắn ngấu nghiến.
Ngọc Cúc sợ hãi lùi lại, mồ hôi lúc này đã ướt đẫm lưng: Anh...a...anh, xin anh tha cho tôi, anh muốn làm gì cũng được nhưng đừng làm vậy, xin...đừng....
Chưa nói hết câu, hắn đã ôm lấy nó ném xuống giường: Còn cầu xin?? Mày có biết tao bỏ ra một số tiền lớn để mua về chỉ đợi hưởng cái màng trinh , tha cho mày á , thằng này chưa bao giờ kinh doanh lỗ vốn . Câm miệng lại cho tao .
Như một con dã thú hắn lao tới đè bẹp nó , nhanh chóng lột hết những gì trên cơ thể nó xuống đất, bây giờ toàn thân nó đã trần truồng, lộ ra một đường cong hoàn mĩ. Hắn lúc này cũng chẳng còn xót thứ gì trên người.
Theo bản năng nó vẫn ngoan cố vùng vẫy, đem hết sức lực trốn thoát. Nhưng làm sao địch nổi với một con sói đang lên cơn, hắn lấy chiếc cà vạt dưới đất trói tay nó vào, dùng thân hình to lớn đè lên người nó .
Hắn đưa lưỡi mình quấn lấy cái lưỡi đang ẩm ướt kia, dùng sức ghì mạnh vào, mùi máu tanh trào ra hòa với nước bọt, thấm vào đầu lưỡi. Đôi tay hắn thoăn thoắt hành động, dang rộng hai chân nó ra, lôi thứ to khủng của mình đặt ở cửa mình .
Nó yếu ớt van xin : xin anh , .....xin .... Tha... cho ... tôi .
Đôi môi đầy máu, van lơn hết lời, hắn chẳng những không nghe còn đâm thẳng vào bên trong, cửa mình của nó vừa nhỏ vừa chặt khiến hắn càng thích thú . Khoái cảm sạp tới khiến hắn không chịu nổi mà đâm sâu hơn, tinh dịch trắng trào ra hòa lẫn với máu đỏ loang lổ trên tay hắn .
Thằng khống kiếp đưa đôi bàn tay chứa chất dịch tanh tưởi đó đến trước mặt nó ra lệnh : ăn đi .
Nó hét lên, đẩy hắn ra xa, lao ra ngoài, bỏ chạy khỏi hắn. Hắn lúc này đã chạy đuổi theo ra tới sàn nhà, hắn lại tiếp tục đè nó ra cắn vào vai nó , ngấu nghiến trên da thịt nó để lại những vết thâm tím xanh đen chằng chịt.
Ngọc Cúc lúc này đã khóc nức nở, gương mặt xinh đẹp đã có phần tái nhợt hơn, nó khóc đến sưng đỏ cả mắt : cầu xin anh , tôi muốn ra khỏi đây, tôi xin anh , tôi còn em nhỏ bị tim thằng bé rất cần tiền để cứu lấy sinh mạng nó .
Gã đàn ông : nói đi nói lại thực ra cũng chỉ vì tiền có đúng thế không ? Vậy tao cho mày.
Gã đàn ông mở trong cái tú da , lấy ra 1 sấp tiền 500k , ném tung tóe trên nền phòng , nó quỳ xuống , lê lết từng bước nặng nề , mỗi bước đi , máu lại từng giọt nhỏ xuống hòa quyện với nước mắt tanh nồng .
Gã đàn ông cười xảo trá , ném cho nó một cái nhìn khinh miệt .
Hắn bỏ ra khỏi phòng , quay đầu lại nhìn nó : dù cho là vì mục đích gì mà lại bán rẻ bản thân vì mấy đồng bạc vụn cũng không nên . Nhớ lấy điều này , đàn ông chân chính chỉ nên yêu đàn bà chân chính .
Nó cười , cười cho số phận tàn khốc , kiếp sống khốn nạn của mình , cùng lúc đó lệ cũng vương đầy trên mặt . Nó mạnh mẽ đứng lên lau nước mắt , mặc quần áo trở lại cầm chỗ tiền cẩn thận cho vào trong túi áo khoác , chậm rãi bước ra khỏi khách sạn . dê tiện thì đã làm sao ? không chân chính thì đã làm sao ? không có tự trọng thì đã làm sao ? nó không chết được nhưng mà không có tiền em nó sẽ chết .
Ngoài đường đèn hoa sáng rực lên, tất cả mọi vật trên mặt đất đều có màu sắc như mộng ảo.
Nó mờ mịt mà đi tiếp, gió lạnh thổi qua, vết thương trên người đau đến nóng rát, nhưng nó lại phảng phất như không hề cảm thấy, chỉ là vẫn đi, vẫn tiếp tục đi, ở một nơi nào đó , em trai nó có lẽ vẫn ngóng nó trở về .
Thời gian là một loại thuốc có thể xóa nhà đi tất cả . Buổi đêm hôm nay về sau cũng chỉ tựa như một đoạn ký ức mơ hồ trong mơ.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 3
Nó trở về toàn thân ê ẩm , thằng Minh chưa ngủ đợi chị ở ngoài hiên . Thằng Minh đã 14 tuổi nhưng do di chứng của bệnh tim , nên chỉ nhỏ như đứa trẻ mới lên 10 tuổi . không biết có phải do hiệu quả của ánh đèn hay không, bất chợt nó cảm thấy em trai gầy yếu đi không ít, con ngươi sâu thẳm dù rằng vẫn trong trẻo như vậy.
Thằng Minh thấy Ngọc Cúc khóe môi vừa cười đã tắt hẳn , môi nhợt nhạt khó khăn lắm mới nhấc lên được : chị , chị làm sao thế , sao người toàn máu thế? Rốt cuộc ai đã làm gì chị thế?
Nó cố gắng nặn ra một nụ cười , cười đến rơi lệ : không sao cả chị đi làm về chị gặp cướp , nó giật hết đồ của chị , tiếc quá nên chị đuổi theo rồi bị nó đánh , may mà lấy được cái ví . Chị đi tắm đây .
Nó vừa nói xọng định bước vào nhà lấy quần áo đi tắm thế nhưng đầu lại choáng váng đến tối tăm mặt mũi , không biết là tiếng gọi của ai xuyên qua màng tai.
Minh chạy lại đỡ lấy chị , hoảng hốt đưa vào trong phòng .
Đêm đã rất khuya, bên ngoài tĩnh lặng đến nôĩ chỉ cần một cái lá rơi cũng có thể nghe thấy tiếng ,trong toàn bộ các phòng trọ chỉ còn 3 phòng có đèn sáng, phòng của chị em nó chính là một trong số đó.



Dưới ánh đèn ne on lẻ loi giữa đêm lạnh lẽo, thằng Minh cầm tay chị nó áp lên tay mình , toàn thân Ngọc Cúc giống như đều được sưởi ấm . Ngọc Cúc đã tỉnh dậy trầm mặc như một pho tượng .
Minh : chị là ai đã gây ra chuyện này , chị nói đi ? nói cho em biết ?
Chuyện vừa qua tựa như một giấc mộng rất dài, nó không muốn nhớ lại , cái gì cũng không muốn nhớ đến .
Thằng Minh tuyệt vọng , trong nháy mắt tỏa ra sự mờ mịt, cuối cùng đem ánh mắt dừng lại ở trên người chị nó nơi có mấy vết răng in hằn , thịt đã thâm tím lại: chị ... chị à sao có thể đi vào con đường của bà ta , sao lại như vậy ? Vì em có đúng hay không ? Ông trời ơi giết tôi sớm một chút không được sao ? Đừng vì một thằng sống nay chết mai như em mà hủy hoại cả đời chị .
Ngọc Cúc nắm chặt tay thằng Minh : không vì ai cả vì chính bản thân chị , chị muốn đi học cấp 3 , muốn ôm mộng tưởng sau này sẽ làm cô giáo , cũng vì miếng cơm manh áo hằng ngày , và còn muốn mua một căn nhà nhỏ nữa .
Minh : chị nhìn thấy bà ta chưa ? bà ta là một cái gương , cái nghề này sẽ không ai có kết cục tốt đẹp cả . Coi như em cầu xin chị . Bệnh em em biết , sống đến hôm nay cũng đã là một kỳ tích rồi ...
Giọng nói của thằng Minh càng về sau càng nhỏ dần pha lẫn trong đó như có nỗi buồn tuyệt vọng làm người ta ngạt thở, cuối cùng phân tán trong không gian hư ảo rồi biến mất không dấu vết.
Ngọc Cúc không nói gì , nó vuốt tóc thằng Minh như hồi nhỏ vẫn làm : bà ta là bà ta , chị nhất định sẽ không ngu dại như bà ta , chị không cần biết bằng cách nào . Chị chỉ còn mình em là người thân duy nhất . Hy sinh mạng sống của mình để đổi lấy cho em những tháng ngày bình yên chị cũng sẽ làm . Chỉ sợ em bỏ chị để chị lẻ loi một mình . Hứa với chị đừng bao giờ từ bỏ hy vọng sống .
Thằng Minh gật đầu nhưng nước mắt vẫn tuôn rơi , bản thân nó rất sợ để chị nó lại một mình , nhưng cũng sợ cuộc đời chị nó bị hủy hoại . Nhưng thật lòng mà nói nó không có lá gan lớn để chết nhất là bây giờ ...
Số tiền bán trinh nó kiếm được cũng đủ trả mấy tháng tiền nhà , lo tiền thuốc thang tẩm bổ cho thằng em , với lắp 1 cái máy tính ở nhà thằng Minh vốn thích đọc sách , thích công nghệ , chỗ còn lại nó tiết kiệm . Nhất định lúc thằng Minh tròn 16 tuổi sẽ phẫu thuật tim cho nó . oo cho thằng Minh đi học nghề nếu nay mai sức khỏe thằng bé ổn định .
Nó ở nhà mấy ngày lo bài vở để chuẩn bị vào cấp 3 , dì Vân lại gọi điện thoại kiếm cho nó một mối khác , nghe nói ông này làm giáo viên dạy Toán cho một trường cấp 3 có tiếng trong thành phố , đẹp trai lắm , tiền trả nó cũng oke lại không phải đi đêm đi hôm vì đêm hắn cũng phải trở về với vợ .
Dì Vân như lần trước đưa nó đến khách sạn hạng sang , phòng 402 . Trong phòng trang trí tinh xảo khéo léo, toàn bộ rèm cửa màu xanh lam nhạt tạo cảm giác thoải mái trong cùng kê một chiếc giường gỗ khắc hoa văn sống động giá trị xa xỉ, khắp phòng tỏa ra mùi hương đàn nhàn nhạt.
Gã đàn ông từ phòng tắm đi ra , dáng vẻ đạo mạo , cao ráo , nước da màu tiểu mật khỏe khoắn .
Gã nhìn chằm chằm nó , một đứa con gái mặt còn non nớt , dáng người thon gọn , nước da trắng nhợt , mắt cân đối lóng lánh như hồ nước mùa hè được ánh nắng chiếu vào, cái mũi cao thẳng, lại nhỏ nhắn vừa vặn với khuôn mặt, đôi môi mỏng lúc nào cũng nhỉnh lên như đang mỉm cười với tất cả.
Gã ra dấu chỉ về phía cuối giường , nó ngoan ngoãn leo lên đó nằm xuống , nhắm mắt khẽ mỉm cười chua chát . Trong lòng oang oang lên câu nói của dì Vân :"kẻ lợi hại nhất là phải biết che dấu tâm tình của bản thân, biết lợi dụng mọi thứ để tạo thành ưu điểm cho mình"
Tên kia thô bạo xé rách quần áo của nó ra nhưng nó vẫn không hề phản ứng gì dường như là con người nó chỉ còn lại thân xác vô chi còn linh hồn mải theo đuổi dòng suy nghĩ đau đớn của riêng bản thân.
Bàn tay nhơ nhớp, kinh tởm của gã chạm lên da thịt nó xục xạo tìm kiếm thứ hắn muốn.
UỲNH UỲNH UỲNH ...
Bên ngoài phòng 402 , tiếng đập cửa vang lên liên tục , tiếng người đạp cửa , tiếng văng tục chửi bới .
Nó ngồi trong góc phòng co rúm lại , nhìn người đàn ông bên giường cầu cứu , nhưng mà gã ta mặt cũng tái mét , cắt không ra một giọt máu.
Bên ngoài kia vẫn biến động dữ dội . Tiếng chìa khóa đút vào cửa phòng . Cánh cửa bị đẩy ra một tiếng "Rầm " vang lên khô khốc .
Nó vội vàng lao vào nhà tắm , chốt cửa lại mặc quần áo cố thủ trong đó .
Cánh cửa phòng tắm bị rung , lắc ở bên ngoài tưởng chừng như sắp bung ra .
  • Đm con đĩ khốn nạn kia , vác mặt mày ra đây , mày để tao xông vào được , tao xiên chết con cụ mày luôn đấy , đm mấy con nằm ngửa ăn sẵn này , thằng chồng bà đến cả cái quần sịp bà cũng phải sắm cho đấy , mày hốc cả cứt của con bà luôn à ? ...
  • đm nó chị không phải nói nhiều , nó không chịu ra em báo công an gô cổ nó lên phường cho nó đi cải tạo .
  • Con này được mệnh danh là báo nhỏ sexy , em muốn xem nó sexy đến cỡ nào ?( giải thích một xíu cái này là dì Vân đặt cho nó để câu khách cho dễ
  • Mày có ra không ? đm mày có tin tao đưa thằng em mày đến đây cho mày gặp nó lần cuối không? Em mày bị bệnh tim nó mà đến nhìn thấy chị nó như thế này chắc hẳn vẫn còn sống được đấy .
Nó nghe nhắc đến cu Minh mắt ráo hoảnh , đứng dậy .
Cánh cửa nhà tắm mở nhẹ ra " tách " một cái .
Bên ngoài gã đàn ông đang quỳ rạp xuống đất , nó trong lòng đầy khinh bỉ , thật nhục nhã cho một thằng đàn ông bám váy vợ , nó cũng nhục nhã vì dính phải một thằng như thế .
Một cô gái trẻ nhất trong hội giật ngược tóc nó lên chửi : Đm mày ngẩng mặt lên cho bà mày , tí tuổi đã học đòi đi làm đĩ . Chiều nay bà thấy thằng kia lén lút lấy trộm 2 triệu của bà , bà đã biết nó đi chơi đĩ rồi nhưng mà muốn cảnh cáo cho mày lần sau thấy thằng ml đó thì nhớ chừa mặt nó ra cho bà . Mày nhìn thấy nó chưa trên giường nó nói gì với mày thì bà không biêt , nhưng mà trước mặt bà nó chỉ là một con chó đang quỳ xuống liếm chân bà thôi .
Mấy đứa còn lại la lên : đm không nghe cave kể chuyện , cứ đập cho con này một trận đã .
Nó chưa kịp van xin đã bị một ai đó vung tay ra tát một cái, máu tươi tràn qua khóe miệng , chảy ra ngoài dần dần ngấm xuống cổ .
- đáng kiếp mày .
Nói xong một đứa liền tiện tay cầm lấy bình hoa trên bàn bên cạnh đập thẳng lên đầu nó , "xoảng" một tiếng, bình hoa bể tan nát.
Nước trong bình hòa với máu Ngọc Cúc chảy xuống, nó cứ ngồi trơ ra đấy không thèm mở mồm van xin , chỉ cảm thấy toàn thân chỗ nào có máu chảy đến thật sự rất mát lạnh .
Bọn kia dường như vẫn chưa thấy đủ , tiếp tục đánh đập nó bằng mười mấy cái tát thô bạo, mặt nó chỗ nào cũng bỏng rát đau đớn đến sưng phồng , đôi mắt chẳng còn nhìn thấy gì nữa , mờ ảo choáng váng .
Đứa con gái trẻ nhất nãy giờ vẫn ngồi uy nguy nói : thôi đủ rồi Mai , về đi , đánh nó cũng đã đánh rồi , 2 năm nay mới phạm một lỗi tha cho nó đi . Còn mày , con kia một tí tuổi đầu nên lo học hành cho đàng hoàng biết chưa .
Nói rồi chị ta cười cười ném cho nó mấy triệu bạc xuống đất nói : cầm về lo mua thuốc . Mày dám dở trò quyến rũ thằng kia thì tuyệt đối không nhẹ như hôm nay đâu .
Nó run rẩy nhặt những đồng tiền vương vãi dưới đất lên , đê tiện cũng được , bẩn thỉu cũng được , miễn là có tiền .
Ngày hôm đó, là ác mộng cả đời của nó , thân xác bị đánh đập nặng nề hết lần này đến lần khác. Cuối cùng thì nó cũng không giữ lại được bất kì cái gì cho bản thân mình tự trọng cũng không còn ... mà thôi nó cũng không muốn giữ nữa dù có giữ được thì ai.... sẽ trân trọng điều đó đây. Vậy thì liều mạng giữ lại điều vô ích đó là gì nữa. Cứ thả trôi theo dòng chảy cuộc đời .
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 4
Dọc đường trở về nó ghé vào tiệm bánh kem mua cho thằng Minh 2 cái bánh kem vị trà xanh , rồi lại ghé qua tiệm thuốc mua vài loại thuốc bôi , lúc đi qua con hẻm nhỏ gần bãi rác liền trông thấy một thằng nhóc , có lẽ nhỏ hơn thằng Minh vài tuổi . Tên nhãi con đó tay chân bé tí teo, gầy trơ cả xương, mặc một chiếc áo người lớn bẩn thỉu , rách rưới rộng thùng thình không mặc quần cũng chẳng có dép , đang bươi đống rác tìm thức ăn .
Nó tìm thấy 1 cái hộp gì đó người ta vứt lại , có lẽ là một chiếc đùi gà đang ăn dở , vừa đưa lên miệng ăn thì 1 con chó từ đâu xông đến sủa inh ỏi , hằm hè định cướp hộp thức ăn của đứa nhỏ .
Ngọc Cúc thầm đau lòng , 1 đứa bé như thế này , đến cả con chó cũng bắt nạt nó thì làm sao có thể sống sót nổi , nó lấy cái cây xua xua con chó ra chỗ khác , thằng bé cầm cái đùi gà dở ăn ngon lành , không thèm liếc nó lấy một cái .
Ngọc Cúc chần chừ , nó nhìn túi bánh trên tay rồi nhìn thằng bé thương cảm , lấy ra một chiếc bánh đưa tận tay cho thằng bé . Thằng bé giương đôi mắt to, lồi lên như 2 cái đèn pha ô tô nhìn nó giật lấy chiếc bánh , cũng chẳng cảm ơn nó , nhai ngấu nghiến .
Ngọc Cúc về nhà , thằng Minh theo thói quen buổi chiều hay đọc sách cạnh cửa sổ , nó nhìn thấy mặt chị nó sưng phồng , mơ hồ ngửi thấy mùi máu tanh nhưng 2 chị em nó đều né tránh ánh mắt nhau , trốn tránh thực tại phũ phàng đang bủa vây chị em nó từng ngày .
Ngọc Cúc cười đôi tay run rẩy đưa cho thằng em hộp bánh : ăn đi , vị trà xanh mà em thích , ăn xong rồi tiếp tục đọc sách .
Minh : chị này , hình như chuẩn bị chị vào lớp 10 rồi nhỉ ? kết quả thi cũng có rồi . Chị cố lên .
Ngọc Cúc : ừ chị chắc sẽ đăng kí bạn xã hội , khoa văn em ạ .
Ngọc Cúc vốn dĩ học hành rất nghiêm túc, thành tích cũng khá ổn , dù trước đây gia cảnh sa sút , mẹ nghiện ngập , thằng Minh liên tục vào viện đều không thể ảnh hưởng đến thành tích, bởi vì nhà trường là mối liên hệ duy nhất với những từ như "tương lai", "hi vọng", cùng "cuộc sống vẻ vang", cho dù phải liều mạng nó cũng muốn nắm chặt lấy. Bây giờ nó lại càng khao khát phải học hơn bao giờ hết , không chỉ học cấp 3 nó còn mộng tưởng học đại học , học cao học .
Mấy hôm nay không có việc gì làm , nó hay đi chợ vào buổi chiều và phát hiện thằng nhãi hôm vừa rồi đụng phải dường như sống ngay trong cái ngõ nhỏ đầy rác, mỗi lần ra ngoài đều trông thấy nó đang tìm bữa tối trong đống rác.
Mỗi lần đi qua nó đều thương cảm và đưa cho thằng bé này cái bánh bao , lon nước , hộp cơm hay đại loại một vài thứ gì khác giúp thằng bé có thể lót đầy cái bụng .
Hôm nay nó còn đặc biệt tìm mấy bộ quần áo cũ của thằng Minh ra cho .
Ai ngờ lòng tốt của nó lại rước thêm rắc rối .
Nó đi được vài bước phát hiện ra có người bám đuôi theo phía sau , nó quay lại kinh ngạc thấy đúng là thằng bé kia .
Ngọc Cúc : này nhóc đừng đi theo chị nữa , chị còn phải về , không còn gì cho em nữa đâu .
Nhưng đối phương vẫn bám riết không bỏ tới tận nhà trọ của nó .
Ngọc Cúc cũng muốn cưu mang thằng bé , trái tim nó cũng không phải bằng sắt đá , cũng không nỡ nhẫn tâm với một đứa trẻ nhưng với hoàn cảnh của chị em nó bây giờ , thân còn không mang nổi , nào dám mơ mộng làm người tốt .
Nó vờ như không thấy thằng nhỏ , đóng cửa xóm trọ , thằng nhỏ vẫn vậy đứng trơ trơ bên ngoài giương đôi mắt nhìn vào trong .
Nó mặc kệ , nó phải nhẫn tâm , nhẫn tâm để mà sống tiếp .
Gần tối , khi 2 chị em nó đang ăn cơm , bên ngoài có tiếng chửi bới náo loạn . Thằng Minh lắng tai nghe , nó bảo với Ngọc Cúc : chị ơi chị em mình ra đầu cổng xem có gì mà ồn ào thế không biết .
Ngọc Cúc : em ở nhà đi , chị ra là được rồi , ngoài trời gió lạnh lắm , ở yên đây .
Ngọc Cúc buông đôi đũa xuống , vừa bước ra khỏi cửa phòng , thằng Minh cũng theo ra sau , trời đã chạng vạng tối , quanh xóm nhỏ chỉ lác đác vài ngọn đèn, vài vệt sáng chồng chất từ từ lùi lại phía sau, tựa thước phim cũ hiện lên mờ nhạt.
Thằng Minh ngửa đầu nhìn khoảng trời xanh thẫm, trên trời sớm thế này đã có một vài ngôi sao, xem ra ngày mai sẽ là ngày nắng.
Bên ngoài cổng là thằng nhóc lang thang , đã đi theo nó đến đây , nó nghĩ thằng nhóc đã sớm đi rồi mới đúng .
Một người trong xóm trọ thò chân khều cái cục bên dưới: Này, này này, dậy coi, đừng có ngủ ở đây, có nghe thấy không hả? tránh ra để người ta còn dắt xe ra , xe vào nữa .
Một người khác hung tàn hơn , lấy tay lôi cái cổ áo thằng nhỏ , quăng một phát sang bên kia con hẻm như quăng một cục bông , miệng không ngừng chửi rủa : mẹ cái thằng con hoang lang thang ở đâu đến , tống nó đi không lại gây bệnh cho trẻ con xóm này , mùa này thì đã nhiều bệnh truyền nhiễm rồi .
Có lẽ nhìn thấy cảnh tượng co ro , yếu ớt , khổ sở của thằng bé này bất cứ ai nhìn thấy đều không đành lòng, tiếc rằng nó lại gặp trúng cái xóm trọ này , xóm trọ cũ kĩ , bẩn thỉu nằm sâu trong con ngõ tối tăm , phần lớn ở đây là những người nghèo hội công nhân bốc vác , mấy cô gái hành nghề buôn hương bán phấn hết đát thuê , trái tim của họ sớm đã bị cái nghèo , bị nỗi lo cơm áo , gạo tiền gặm nhấm mất lương tâm .
Vừa liếc nhìn thấy Ngọc Cúc thì thằng bé con lập tức tràn đầy sức sống, nhìn nó đầy chờ mong, như một con mèo nhỏ chân nam đá chân chiêu, đuôi run rẩy vì lạnh mà vẫn cố gắng cọ chân người ta, cố gắng biểu hiện sự ngoan ngoãn và vô hại của bản thân để cầu xin nhận nuôi.
Thằng Minh lén nhìn chị , nó nói nhỏ : hay cho thằng bé vào nhà mình , tối rồi tội quá chị ơi .
Ngọc Cúc : thằng bé này nguồn gốc không rõ ràng , lại suốt ngày ở bãi rác , biết đâu nó có kí sinh trùng lây nhiễm thì sao , em thì đã không được khỏe rồi , mặc kệ nó đi .
Ngọc Cúc kiên định ngó lơ đôi mắt đầy tội nghiệp, hơn nữa chẳng buồn mở miệng, với tay định kéo thằng Minh vào .
Trong kiếp sống lưu lạc của thằng nhóc , đây là lần đầu tiên nó không cầm lòng được mà sinh ra khát vọng tiếp xúc với người khác... Nhưng điều khiến nó thất vọng chính là, chị gái trông như "người tốt" kia dường như không hề muốn nhận nuôi nó.
Thằng bé vừa thất vọng vừa khổ sở, quanh quẩn tại chỗ một lúc, cân nhắc liệu có nên bỏ cuộc hay không.
Minh kiên quyết vằng tay chị ra khỏi tay mình , nắm tay thằng nhóc nói : đi vào đây với anh .
Mấy ông công nhân muốn nói gì đó , nhưng bắt gặp ánh mắt sắc lạnh của thằng Minh lại thôi .
Vào đến phòng , Ngọc Cúc vẫn còn đang giận thằng em , nên không nói gì , thằng Minh nghĩ đơn giản quá , nhận nuôi làm sao được , còn liên quan đến hộ khẩu , đến công an dân phòng nữa, rồi tiền ăn , tiền học , chi phí thuốc thang .
" Chị "
Thằng Minh túm tay chị nó năn nỉ .
Thằng nhóc chẳng biết bị làm sao, nghe câu ấy giống như tâm thần bị tác động, nó giả câm đã hơn một năm, lúc này lại không đầu óc mở miệng với Ngọc Cúc , mặc dù giọng khàn không giống trẻ con, phát âm cũng rất lạ lùng, nhưng nó vẫn nghe rõ, thằng nhóc gọi theo thằng Minh : Chị
Ngọc Cúc định nổi nóng với thằng Minh đột nhiên khựng lại đó.
Mình đang làm gì thế này? Nó ngỡ ngàng nghĩ, đuổi một tên nhãi ranh như vậy ra ngoài trời tối tăm , rồi thằng nhóc lại ở ngoài bãi rác ngủ ? Thế thì có khác gì bọn vô lương tâm mà nó vẫn căm ghét ? Nó luôn dạy em nó nhân nghĩa , đạo đức tình người kia mà .
Cuối cùng nó thở dài, từ từ rụt chân, không nói một lời đi vào bếp, lấy lên một cái bát , một đôi đũa : ăn đi .
Thằng bé kia hệt như gió thu cuốn hết lá vàng, xơi ba bát liền căng tròn bụng.
Ăn xong nó kiên nhẫn thu dọn bát đũa ra ngoài bể nước rửa sạch sẽ .
Thằng Minh cưng chiều đưa thằng bé ra ngoài nhà tắm, kiên nhẫn tắm rửa cho thằng nhỏ, sợ nó có rận bèn cạo trọc đầu, lại còn tìm quần áo cũ của mình thay cho một bộ quần áo, mặc dù tưởng chừng như nuốt chửng luôn cái thằng bé kia vì quá rộng nhưng thằng bé cười tít mắt lại , kiểu như được cho một món đồ quý giá ấy , đêm lại cho nó nằm cùng mình .
Cứ thế, thằng bé rốt cuộc dày mặt ở lại.
Rất nhiều năm về sau, khi nhớ lại chuyện này, Ngọc Cúc cảm thấy mình đã làm được một hành động vĩ đại bất khả thi.
Ngọc Cúc lê thê cái thân xác mệt mỏi của mình lên cái giường đơn trên gác xép nó tắt điện lăn qua lăn lại trong đêm tối cô độc. Nó nghĩ đến tương lai mịt mờ trước mắt , lo cho thằng Minh lo cho nó có tiền học phí , cơm trắng ăn ngày 2 bữa đã là một cực điểm rồi , giờ lại thêm thằng nhỏ này , rồi còn giấy tờ tùy thân , rồi cũng phải lo cho thằng kia đi học nữa . Ngày mai là gì nó thật sự không dám nghĩ đến nữa . Suy nghĩ của nó hoàn toàn hỗn loạn, điều nó nghĩ đến là cái gì? Cơm áo gạo tiền? Tiền chi tiêu mỗi tháng có đủ dùng hay không ư? Hay thất nghiệp không ai thèm gọi ? Nghèo khó?......
 

Bình luận facebook

Top Bottom