root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,307
Reaction score
187
Points
9,999
Chương 763
42763.txt

Lục Ngạn Diễm nói xong, chẳng những không nhận lấy bút mà còn xé vụn tờ đơn ly hôn của cô, sau đó ném thẳng vào chiếc thùng rác bên cạnh.

Lục Dung Nhan mở to hai mắt:

- Lục Ngạn Diễm, anh làm cái trò gì đấy? Anh đừng có quên là người thương của anh vẫn còn nằm trong phòng cấp cứu đấy, anh không sợ cô ta biết sẽ rạch luôn tay còn lại à?

Lục Ngạn Diễm nhíu mày, khẽ nheo mắt lại:

- Đơn ly hôn này không tính, phải thương lượng lại quyền nuôi dưỡng Tiêu Tiêu!

- Chuyện gì cũng có thể thương lượng, chỉ có chuyện này là tôi sẽ không nhượng bộ!

Lục Dung Nhan cũng không chịu yếu thế.

Cô có viết trong đơn: quyền nuôi dưỡng con trai Lục Đình Tiêu thuộc về bên nữ là Lục Dung Nhan.

- Tôi cũng vậy.

Lục Ngạn Diễm dựa lưng lên thành ghế.

Lục Dung Nhan nghẹn lời, trước giờ cô chưa từng nói thắng anh.

Cô xoay người lại nhìn thẳng về phía hộp đèn có ghi ba chữ phòng phẫu thuật kia.

- Lục Ngạn Diễm, ngày mai tôi sẽ nhờ luật sư gửi đơn cho anh.

Lục Ngạn Diễm nhướng mày:

- Vậy thì tốt nhất là em nên mời luật sư giỏi một chút, có cần tôi giúp không?

Anh cười lạnh, trong mắt lộ ra giễu cợt.

Lục Dung Nhan tức đến mức không nói nên lời.

Đấu võ mồm với anh ta đúng là tự chuốc bực vào người!

Nhưng cô sao có thể từ bỏ quyền nuôi con được chứ?

Hai người đối mặt với nhau giằng co hồi lâu, cửa phòng phẫu thuật mở ra, hai y tá đẩy băng ca bước ra, Khúc Ngọc Hi mặt mày tái nhợt nằm trên băng ca.

Lục Ngạn Diễm đứng lên, chủ động bước đến, bác sĩ chịu trách nhiệm cũng bước ra.

Thấy Lục Ngạn Diễm đứng đó thì vội cung kính bước tới:

- Viện trưởng Lục, ca mổ của cô Khúc rất thành công, chỉ là cô ấy bị mất máu quá nhiều nên phải tĩnh dưỡng một thời gian dài.

Lục Ngạn Diễm gật đầu, vẻ mặt lạnh lùng khiến cho người ta không nhìn thấu suy nghĩ của anh:

- Chuyển vào phòng chăm sóc đặc biệt đi, sắp xếp bác sĩ và y tá có kinh nghiệm chăm sóc cô ta, đừng để xảy ra bất kỳ sai sót nào.

- Dạ!

Bác sĩ kia liên tục gật đầu, sau đó gọi y tá đến sắp xếp công việc.

Lục Ngạn Diễm nhìn Lục Dung Nhan đang đứng im tại chỗ, lạnh lùng nói:

- Chuyện ly hôn cần phải bàn bạc lại?

Bàn bạc lại?

Lục Dung Nhan ngu người, bàn bạc lại là sao?

Không phải anh ta đã đồng ý trước khi Khúc Ngọc Hi làm phẫu thuật à?

Lục Ngạn Diễm đã đi theo băng ca của Khúc Ngọc Hi hồi lâu rồi mà Lục Dung Nhan vẫn còn đứng ngẩn ra tại chỗ.

Cô thật sự không hiểu nổi tên Lục Ngạn Diễm này đang nghĩ gì nữa.

Nhưng cũng phải thôi, nếu như không thương lượng ổn thỏa quyền giám hộ Tiêu Tiêu thì khó mà lu hôn được.

Lục Dung Nhan cảm thấy mệt mỏi.

Lúc trở lại văn phòng thì Giang Mẫn đang ngồi ghi bệnh án.

Thấy cô vào Giang Mẫn mới ngẩng đầu nhìn cô chằm chằm với ánh mắt rất lạ.

Khóe miệng của Lục Dung Nhan co giật:

- Sao thế? Nhìn mình như thế làm gì, mặt mình bị bẩn à?

Lục Dung Nhan hất cằm nhìn về phía máy tính của Lục Dung Nhan:

- Mặt cậu thì không có gì, nhưng trên máy tính lại có.

Hả?

Nghe cô ấy nói thế thì Lục Dung Nhan mới nhớ, khi nãy cô gõ đơn ly hôn xong thì quên tắt trình duyệt.

Cô cầm chuột bấm vài cái, Giang Mẫn lại hỏi:

- Được rồi, mình tắt giúp cậu rồi, bây giờ mới nhớ đến chuyện giấu à?

Cô cười khổ:

- Hầy, đã như thế rồi thì còn gì mà giấu nữa? Khúc Ngọc Hi đã làm ầm lên như thế e là cả bệnh viện đều biết mình sắp sửa ly hôn với Lục Ngạn Diễm rồi ấy chứ. Bây giờ đầu mình cắm đầy sừng đây này, cậu không thấy à? Đúng là chẳng còn mặt mũi để gặp ai nữa?

- Cậu còn tự giễu được như thế à! Sao thế? Chẳng lẽ lại ly hôn thật sao?

Giang Mẫn nhìn cô đầy vẻ lo lắng.

Cô gật đầu:

- Mình cũng muốn thế.

Giang Mẫn thở dài:

- Mình thật không hiểu nổi, sao Lục Ngạn Sinh lại thích loại phụ nữ như thế chứ?

Tuy rằng cô ấy nói rất khẽ, nhưng Lục Dung Nhan vẫn nghe thấy, cô ngẩng đầu nhìn Giang Mẫn:

- Cậu quen thân với anh cả, à không, anh Ngạn Sinh lắm à?

- Có quen thân gì đâu.

Giang Mẫn vội phủi sạch quan hệ, sau đó cúi đầu, im lặng tiếp tục viết bệnh án.

Giang Mẫn đột nhiên nhớ đến chuyện gì đó:

- Mình hẹn chiều nay sẽ đi xem nhà với anh cậu, lúc đó cậu đừng có quên nhé, phải tranh thủ mới được.

Nói đên đây cô lại dừng một chút, ánh mắt có phần trống rỗng:

- Nếu như Lục Ngạn Diễm đã đồng ý với Khúc Ngọc Hi là sẽ ly hôn thì chắc là chẳng kéo dài lâu đâu, đến lúc đó chỉ cần anh ta ký tên là mình sẽ lập tức chuyển ra. Còn con của mình nữa, chắc mình phải giành con với anh ta thôi, cậu hay anh của cậu có quen ai làm luật sư không? giới thiệu cho mình với.

Không biết tại sao, lúc trước thì cứ luôn miệng đòi ly hôn, nhưng bây giờ sắp sửa được như ý thì cô lại thấy lòng mình nặng trĩu.

Trong phòng chăm sóc đặc biệt.

Sau khi được bác sĩ và y tá chăm sóc kỹ lưỡng và ngủ say cả buổi sáng, rốt cuộc Khúc Ngọc Hi cũng tỉnh dậy.

Bên giường bệnh, y tá cẩn thận kiểm tra vết thương trên cổ tay cho cô ta.

Cửa phòng mở ra, một thân ảnh cao to bước vào, đúng là Lục Ngạn Diễm.

Sắc mặt của anh thoạt nhìn đầy vẻ mỏi mệt.

- Anh Ngạn Diễm, anh đến rồi.

Trong mắt của Khúc Ngọc Hi lóe lên vẻ vui sướng.

Y tá cung kính lên tiếng chào anh.

- Cô ra ngoài trước đi.

Anh nói với y tá.

- Có tôi ở đây là được rồi.

- Dạ.

Y tá dọn dẹp khay dụng cụ xong thì lập tức đi ra.

Bên trong phòng bệnh rộng rãi chỉ còn lại có hai người bọn họ.

Lục Ngạn Diễm đi đến bên giường, cầm cổ tay của cô ta lên xem vết thương.

Tuy là động tác quan tâm, nhưng lại có cảm giác lạnh lùng như đang làm việc, ngón tay lạnh lẽo xuyên qua da truyền thẳng vào tim của cô ta. Vẻ mặt của anh thì vẫn cứ lạnh lẽo như băng tuyết.

- Sau này đừng có làm chuyện ngu ngốc như vậy nữa, không đáng đâu!

Anh thản nhiên nói, sau đó đặt tay của cô xuống.

Tuy rằng giọng điệu của anh rất lạnh, nhưng những lời anh nói ra vẫn khiến Khúc Ngọc Hi cảm thấy ấm lòng.

Cô lật tay nắm ngược lại bàn tay của anh, bất chấp cơn đau truyền đến từ cổ tay.

- Anh Ngạn Diễm, anh vẫn quan tâm em đúng không? em biết ngay vẻ tuyệt tình của anh chỉ là giả vờ thôi. Trong lòng anh vẫn có em đúng không?

Khúc Ngọc Hi như muốn ngồi dậy, lại bị Lục Ngạn Diễm giơ tay ấn nằm xuống.

- Đừng có cử động.

Tuy rằng sắc mặt của anh thoạt nhìn không tốt lắm, nhưng cô ta vẫn bạo gan hỏi một câu:

- Anh Ngạn Diễm, khi nào thì anh ly hôn với Lục Dung Nhan?

Sắc mặt của Lục Ngạn Diễm lập tức trở nên âm trầm, đáy mắt ánh lên vẻ lạnh lẽo, im lặng rút tay mình ra khỏi tay cô ta. Anh xoay người lại đưa lưng về phía Khúc Ngọc Hi trên giường:

- Ngọc Khê, chuyện của tôi và cô ấy không liên quan gì đến cô! Ngay từ giây phút cô muốn gả cho anh trai tôi thì đã đặt dấu kết thúc cho quan hệ của chúng ta rồi. Ngoại trừ tôn trọng lựa chọn của cô ra thì tôi còn phải tôn trọng anh của tôi. Chắc cô cũng biết quan hệ của anh em tôi rồi, tôi tuyệt đối không thể làm chuyện có lỗi với anh ấy được.

- Không phải vậy đâu.

Khúc Ngọc Hi còn muốn với tay nắm lấy tay anh, nhưng lại bị anh lạnh lùng tránh ra. Khúc Ngọc Hi lại khóc rấm rứt, từng giọt nước mắt nhỏ tí tách lên băng vải:

- Anh Ngạn Diễm, anh thật sự không thể cho em thêm một cơ hội nữa ư? Chỉ cần em ly hôn với Ngạn Sinh, anh ly hôn với Lục Dung Nhan thì chúng ta sẽ bắt đầu lại được không?

- Chị dâu, tôi không muốn anh tôi nghe thấy mấy lời này.

Vẻ mặt của Lục Ngạn Diễm đầy lạnh lùng.

Rõ ràng anh đã tức giận rồi.

Khúc Ngọc Hi nhìn anh đầy tuyệt vọng:

- Anh Ngạn Diễm, không phải khi nãy anh đã đồng ý sẽ ly hôn với Lục Dung Nhan ư? Sao giờ lại nói vậy chứ? chẳng lẽ những gì anh nói khi nãy là giả ư?

- Tôi đã nói rồi, dù tôi có ly hôn với Lục Dung Nhan hay không thì cô vẫn là chị dâu của tôi, hơn nữa chuyện tôi đồng ý ly hôn hôm nay chẳng liên quan gì đến cô cả! Tôi không muốn chuyện như hôm nay lặp lại lần nữa.

- Anh Ngạn Diễm, anh nhất định phải tuyệt tình như vậy ư?

Khúc Ngọc Hi tuyệt vọng nói, giơ tay gỡ băng gạc trên cổ tay:

- Anh Ngạn Diễm, chẳng lẽ anh muốn chuyện đó lặp lại lần nữa ư?

Lục Ngạn Diễm nhíu mày bước tới giữ lấy tay cô ta, thản nhiên nói:

- Tôi đã báo cho ba mẹ của cô biết, bây giờ họ đang trên đường đến đây, hai bác cũng lớn tuổi rồi, không chịu nổi đau đớn mất con đâu, nếu như cô muốn thì để ba mẹ của cô đến khuyên cô vậy!

Ý là nếu có lần nữa thì anh ấy sẽ mặc kệ mình ư?

Lòng Khúc Ngọc Hi đau đớn, động tác kéo băng gạc cũng dừng lại.

Nếu như ba mẹ thật sự đến đây thì cô không dám tự hành xác như thế nữa.

- Cần gì thì cứ việc gọi y tá, tôi đi đây.

Lục Ngạn Diễm không đợi Khúc Ngọc Hi trả lời thì đã xoay người đi thẳng ra khỏi phòng.

- Tan ca rồi!

Giang Mẫn đi tới gõ bàn Lục Dung Nhan, lên tiếng nhắc cô.

Lúc này Lục Dung Nhan đang ngồi ngẩn người nhìn màn hình vi tính, tờ đơn ly hôn trong máy đã bị cô sửa đến N lần, chỉ có điều khoản quyền nuôi dưỡng con trai Tiêu Tiêu thuộc về bên nữ Lục Dung Nhan là không hề đổi.

Nhưng điều Lục Ngạn Diễm quan tâm nhất cũng là chuyện này, cô phải làm sao bây giờ?

Nếu làm cứng thì cô rõ ràng không phải đối thủ của anh ta.

Nghĩ đến đây là cô lại thấy đau đầu.

- Này, Dung Nhan, rốt cuộc cậu có đi hay không? mình đã bảo anh mình là hôm nay đi xem nhà đấy.

Giang Mẫn lại đánh tiếng nhắc cô.

Lúc này cô mới sực nhớ ra chuyện xem nhà, cô vội cầm túi chạy ra khỏi văn phòng:

- Hai người đi trước đi, mình về nhà thay bộ đồ khác đã, 20 phút nữa chúng ta sẽ gặp mặt ở trước cửa câu lạc bộ của anh cậu nhé.

- Có phải đi xem mắt đâu mà, thay đồ làm gì!

- Mình quen rồi, đây là phép lịch sự mà!

Thật ra là vì hôm qua cô đi vội quá nên tiện tay lấy đại bộ đồ mình đã mặc hôm qua, trong bệnh viện khoác áo bluse còn đỡ, bây giờ cởi áo ra mặc bộ đồ cũ đi gặp người ta thì kỳ lắm.

Bởi vì tạm thời không muốn gặp Lục Ngạn Diễm nên vừa ra khỏi văn phòng là cô lập tức gọi xe đi thật nhanh, lúc quay về biệt thự thì Lục Ngạn Diễm vẫn chưa về nhà.

Cô thay đồ xong, lại trang điểm sơ rồi cầm túi định ra ngoài, nào ngờ vừa ra đến cửa thì đã đâm sầm vào một bức tường thịt cứng ngắc.
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,307
Reaction score
187
Points
9,999
Chương 764
42764.txt

Cô thay đồ xong, lại trang điểm sơ rồi cầm túi định ra ngoài, nào ngờ vừa ra đến cửa thì đã đâm sầm vào một bức tường thịt cứng ngắc.

Đúng là xúi quẩy mà.

Sao hôm nay Lục Ngạn Diễm lại về sớm thế này?

- Anh Lục, phiền anh tránh đường một cái.

Cái tên này to con thế làm gì, đứng choáng hết cả cửa.

Biết thế thì cô đi đường khác cho rồi.

Lục Dung Nhan muốn lách người qua bên hông anh mà đi, nâò ngờ vừa mới chen một cái thì đã bị anh tóm lại:

- Đi đâu đấy?

Anh hỏi lạnh tanh.

- Không nói được.

Không thể để anh ta biết chuyện thuê nhà được, ty rằng lần trước tức giận cô có buột mình nói rồi.

Giờ cô lại đi gặp Giang Trình Minh, anh ta mà biết thì nhất định sẽ ngăn cản cô.

Nhưng Lục Ngạn Diễm làm gì chịu cho cô đi dễ như thế, bàn tay đang túm tay cô siết chặt hơn như đang cảnh cáo cô.

- Lục Ngạn Diễm, anh buông tôi ra!! bây giờ anh lấy tư cách gì mà quản tôi hả!

Lục Dung Nhan tức giận quát.

- Tôi không có tư cách?

Lục Ngạn Diễm nhếch môi cười lạnh:

- Nếu như tôi không có tư cách thì ai có đây?

Anh vừa nói vừa đẩy Lục Dung Nhan ép sát vào tủ giày sau lưng, thân hình to lớn chắn kín kẽ, không cho cô đường trốn tránh.

Bị anh đè lại như thế khiến Giang Mẫn cảm thấy khó thở:

- Anh đương nhiên là không có tư cách quản tôi rồi!

Cô kiêu ngạo hất cằm:

- Chúng ta sắp sửa ly hôn rồi, anh dựa vào cái gì mà đòi quản tôi?

Lục Ngạn Diễm nhíu mày:

- Chính em cũng biết là sắp chứ không phải đã, như vậy chứng tỏ chúng ta vẫn chưa ly dị, thân là chồng em, tôi quản em cũng là chuyện đúng lý hợp tình.

- Dù là vợ chồng thì cũng phải có nhân quyền chứ, tôi là vợ anh chứ có phải tội phạm đâu, không cần phải xin ý anh vào mọi chuyện đúng không?

Lục Dung Nhan dùng tay chống ngực của anh, cố gắng tìm một khoảng cách an toàn cho mình.

Nói đến cái xưng hô vợ này khiến cô thấy không quen.

- Em còn biết mình là vợ tôi à? Được lắm!

Lục Ngạn Diễm đắc ý nhướng mày:

- Vậy thì làm chút việc mà một người vợ nên làm đi.

Việc mà một người vợ nên làm là gì? Chẳng lẽ là...

Lục Dung Nhan căng thẳng nuốt nước bọt, hai tay che ngực:

- Lục Ngạn Diễm, bây giờ là ban ngày ban mặt, tốt nhất là anh đừng có làm bậy! Hơn nữa người yêu của anh vừa mới dọa tự sát xong đấy, anh còn lòng dạ ở đây này nọ với tôi à?

Này nọ?

Lục Ngạn Diễm cảm thấy buồn cười, nhìn cô vài lượt từ trên xuống dưới, sau đó phì cười:

- Lục Dung Nhan, đầu em toàn chứa cái gì thế hả? Không phải em cho rằng việc một người vợ nên làm mà tôi vừa nói là cái đó đó đấy chứ?

- Hả? Đương nhiên là không phải rồi.

Lục Dung Nhan xấu hổ lắc đầu.

Thấy anh cười nhạo rõ rệt hơn, Lục Dung Nhan mới nhăn mặt:

- Viện trưởng Lục, rốt cuộc anh muốn gì đây?

Nếu cứ dây dưa như vậy thì cô sẽ muộn mất!

Nếu chỉ có Giang Mẫn đợi cô thôi thì còn đỡ, nhưng cô còn hẹn Giang Trình Minh đi xem nhà nữa! Đúng là bi kịch mà!

Lục Ngạn Diễm liếc cô một cái:

- Hôm nay có một bữa tiệc, em đi với tôi một chuyến.

Chỉ vậy thôi á?

- Lúc trước không phải toàn là trợ lý đi với anh à?

- Hôm nay đổi thành em.

Lục Dung Nhan khóc không ra nước mắt.

- Viện trưởng Lục, tôi không đi có được không? tôi chưa từng tham gia mấy bữa tiệc thế này nên chẳng có kinh nghiệm gì đâu, anh đi tìm trợ lý của mình đi!

Lục Dung Nhan vừa nói vừa muốn trốn.

Nhưng cổ tay lại bị Lục Ngạn Diễm nắm chặt lại:

- Nếu tôi muốn em đi thì sao?

Hôm nay tên này lên cơn thần kinh gì thế này? Bình thường chẳng phải đều không thèm đưa cô đi à? Bây giờ lại cố ý đấy phỏng?

Cô ra vẻ đau khổ:

- Viện trượng, tôi thấy anh tự đi cho rồi, tự dưng tôi thấy đau đầu quá, hôm nay không muốn đi đâu hết.

Nói xong cô bàn đặt túi xách lên tủ giày, cũng tháo giày cao gót ra.

Tháo giày ra thì cô lại thấp hon người đàn ông này một khúc.

Về mặt khí thế thì đã thua toàn bộ rồi!

Cô thấy hối hận muốn chết.

- Đau đầu à?

Lục Ngạn Diễm rũ mắt nhìn xuống cô:

- Đúng lúc chồng em lại là chuyên gia về não đây, nếu cần thì tôi không ngại mổ não kiểm tra cho em đâu.

Lục Dung Nhan cảm thấy bực bội.

Cô ngẩng đầu liếc nhìn đồng hồ.

Rõ ràng, cô đã trễ hẹn rồi!

Đúng lúc này, điện thoại trong túi quần của Lục Ngạn Diễm đột nhiên vang lên.

- Viện trưởng, anh có điện thoại kìa.

Thấy anh không có phản ứng gì, Giang Mẫn bèn vỗ nhẹ lên lồng ngực của anh ta để nhắc nhở.

Lục Ngạn Diễm liếc mắt nhìn cô một cái, sau đó lùi lại nghe điện thoại.

Trước khi nghe anh còn cho Lục Dung Nhan một ánh mắt cảnh cáo, tựa như đang cảnh cáo cô, nếu dám chạy thì chắc chắn sẽ chết không toàn thây.

- Có chuyện gì thế?

Cú điện thoại này là do bên viện nghiên cứu gọi đến.

- Chuyện gì cơ?

...

Hình như là vấn đề gì đó khó giải quyết lắm.

Lục Dung Nhan dè dặt quan sát anh ta một lúc, bây giờ anh ta đang nhíu mày nghiêm túc nghe máy.

Rõ ràng cơ hội chạy trốn của cô đã đến rồi!!

Ngay khi Lục Ngạn Diễm vừa quay lưng đi thì Lục Dung Nhan đã cầm lấy túi xách trên tủ giày, dùng tốc độ nhanh nhất để xỏ giày cao gót vào, chạy như bay ra khỏi biệt thự với tốc độ hỏa tiễn:

- Viện trưởng Lục, tôi đi trước nhé! Tạm biệt!

Sau đó lại dùng tốc độ đột phá cực hạn của mình để chạy ra khỏi khu biệt thự.

Cô vừa chạy vừa quay đầu lại nhìn, mãi đến khi xác định Lục Ngạn Diễm không đuổi theo thì cô mới thở phào một hơi thả chậm lại, đứng bên đường thở hồng hộc, sau đó gọi một chiếc taxi.

Vừa mới vào taxi thì Giang Mẫn đã gọi điện đến:

- Alo, chị hai ơi, sao giờ này cậu còn chưa đến nữa?

- Đợi mình thêm mười phút nữa thôi, mình sẽ qua ngay đây!

Lục Dung Nhan vừa nghe máy vừa quay đầu liếc nhìn chỗ lối vào biệt thự, may mà không thấy xe của Lục Ngạn Diễm.

- Bây giờ cậu đi đến đâu rồi? Có cần mình với anh mình qua đón cậu không?

- Không cần đâu, mình đến ngay đây!

Giang Mẫn vội vàng chạy đến cửa câu lạc bộ Nguyên Anh, chiếc xe màu đen của Giang Trình Minh đã chờ sẵn ở đó.

Giang Mẫn ló đầu ra khỏi cửa sổ:

- Chị hai à, rốt cuộc thì cậu cũng đến rồi!

- Xin lỗi! Xin lỗi! Có việc nên kéo dài một lúc.

Lục Dung Nhan vừa nói xin lỗi vừa mở cửa xe ra chui vào.

Giang Trình Minh quay đầu lại đùa:

- Trông em vội vàng thế này không phải là lại trốn ra đấy chứ?

Anh vẫn nhớ vụ hôm qua.

...

Lục Dung Nhan câm nín, vẻ mặt của cô thể hiện rõ đến vậy ư?

Không đợi cô mở miệng đáp lại thì Giang Mẫn đã nói:

- Cậu ấy sắp được tự do rồi, còn cần trốn đi chắc?

- Sắp tự do?

Giang Trình Minh nhìn cô với ý thắc mắc.

Lục Dung Nhan lúng túng cúi đầu, trong lòng thầm trách Giang Mẫn lắm chuyện.

Nhưng ngoài mặt cô vẫn ra vẻ bình tĩnh như không, vuốt tóc mỉm cười:

- Dạ, em định ly hôn. Nên mới vội vã đi tìm nhà như thế đấy.

Giang Trình Minh như hiểu ra gì đó nên không nói thêm nữa, chỉ liếc cô một cái đầy thâm ý, sau đó quay người lại đạp chân ga.

Cùng lúc đó, Lục Dung Nhan lại làm động tác hung dữ đe dọa Giang Mẫn, Giang Mẫn cũng nhận ra mình vừa lỡ mồm nên le lưỡi xin lỗi, vội đổi chủ đề:

- Anh, xem nhà xong thì anh mời em với Dung Nhan ăn cơm nhé!

Lục Dung Nhan xua tay:

- Đừng, để mình mời đi!

Giang Trình Minh cười lớn:

- Anh không thích để con gái trả tiền.

Giang Mẫn ở bên cạnh cũng nói:

- Đúng đấy, Dung Nhan cậu đừng có khách khí với anh mình, hiếm khi được làm thịt anh ấy như thế, đêm nay anh ấy làm chủ mời khách, mình sẽ chọn nhà hàng đắt tiền nhất, gọi toàn mấy món đắt tiền nhất!

- Thôi được rồi! Lần sau mình mời cũng được.

Lục Dung Nhan thấy hai anh em họ nhiệt tình như thế thì cũng không từ chối nữa.

Ba người một đường cười nói, chỉ chớp mắt đã đến chỗ nhà của Giang Trình Minh.

Anh lái xe vào một khu dân cư khá cao cấp.

Lục Dung Nhan ngồi trong xe đánh giá hoàn cảnh xung quanh, trong lòng thầm tính toán.

Trước kia cô từng hỏi thăm sơ về tình hình nhà cửa từ chỗ Giang Mẫn, Giang Mẫn cũng chỉ nói đó là một căn nhà bình thường, chẳng cao cấp gì hết. Nhưng nay thoạt nhìn có vẻ hoàn cảnh nơi này chẳng dính gì đến hai chữ bình thường mà Giang Mẫn đã nói.

Từ cơ sở vật chất và hoàn cảnh xung quanh của khu này thì có thể đoán được tiền thuê ở đây nhất định không phải tầng lớp trung lưu thuê nổi.

- Anh Giang, nhà ở đây chắc là đắt lắm nhỉ?

Cô hỏi thăm một tiếng.

Ở thành phố S bao lâu nay nên ít nhiều gì cô cũng biết sơ về giá nhà cửa.

- Giang Mẫn, cậu cũng biết nhìn hàng phết nhỉ!

Giang Mẫn vỗ vai của Lục Ngạn Diễm, cười trêu cô.

Nói là trêu, nhưng Lục Dung Nhan cũng biết cô ấy đang nói thật.

Giang Mẫn lại nói:

- Tuy là nơi này không bằng thu biệt thự Thanh Nhã Cư của các cậu, nhưng hoàn cảnh và cấp bậc của nó cũng nằm trong top ba các khu dân cư cao cấp ở đây đấy nhé.

Top ba?

Lục Dung Nhan không khỏi hít sâu một hơi.

Nghĩ đến tiền lương còm cỏi của mình thì cô lập tức tái mặt.

Giang Mẫn lập tức nhìn thấu tâm tư của cô:

- Lo gì chứ? nhà là của anh mình, sao có thể tính đắt cho cậu được, nếu như không phải sợ cậu sẽ băn khoăn thì mình cho cậu ở không cũng được.

Lục Dung Nhan biết rõ Giang Trình Minh là anh của Giang Mẫn, vì em gái mình nên anh nhất định sẽ không đòi tiền thuê quá cao với cô, nhưng như vậy thì cô lại càng khó chấp nhận hơn.
 

Bình luận facebook

Top Bottom