phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 754
42754.
Lục Dung Nhan dừng khựng lại, bỗng có xúc động muốn quay người bỏ đi cho nhanh.

Nhưng cuối cùng cô vẫn từ bỏ ý định này.

Lục Ngạn Diễm cũng là bác sĩ, hơn nữa trình độ còn cao hơn cả cô, nếu thời gian cho phép thì anh cũng sẽ tham gia kiểm tra phòng, bây giờ anh đi xem xét tình hình tiến triển của Khúc Ngọc Hi thì có gì không được?

Tuy biết tất cả chỉ là lừa mình dối người nhưng Lục Dung Nhan vẫn dễ chịu hơn một chút.

Cô từ từ bước đến cửa phòng, hơi do dự, cuối cùng vẫn mở cửa phòng ra. Nhìn thấy cảnh tượng bên trong, bước chân cô ngừng lại.

Lục Ngạn Diễm đang nhẹ nhàng nâng thân trên của Khúc Ngọc Hi lên, để cô dựa vào người mình rồi cầm chén trên bàn, vừa bón nước cho cô ta vừa nói:

- Uống chậm thôi... cẩn thận...

Giọng nói của Lục Ngạn Diễm nhẹ nhàng và động tác thì dịu dàng hiếm thấy, ánh mắt nhìn Khúc Ngọc Hi cũng tràn ngập tiếc thương.

Khúc Ngọc Hi dựa vào lòng anh, trên khuôn mặt tiều tụy đượm vẻ ỷ lại. Cô ta nhẹ giọng hỏi:

- Anh Ngạn Diễm ơi, em xấu lắm đúng không?

Cô ta muốn nói tới mái tóc bị cắt đi vì phẫu thuật.

- Không, em thế nào cũng vẫn xinh đẹp.

Lục Ngạn Diễm an ủi.

Nói xong, anh đặt nước lên bàn rồi nói với cô ta bằng giọng nói cực kì dịu nhẹ:

- Em mệt không? Hay là nằm xuống ngủ một giấc nhé?

Nói xong anh muốn đặt cô ta nằm xuống, lại bị cô ta nắm chặt cánh tay. Cô ta nhìn anh bằng ánh mắt yếu ớt:

- Anh Ngạn Diễm, em không muốn ngủ, em sợ em mà ngủ thì anh lại đi mất. Em không muốn anh đi đâu, anh ở đây với em có được không?

Giọng nói của Khúc Ngọc Hi đượm vẻ bất lực, ánh mắt đau khổ càng khiến người ta phải xót xa.

Lục Ngạn Diễm đau lòng không thôi, bèn nâng tay vỗ nhẹ lên vai cô ta:

- Yên tâm đi, anh sẽ luôn ở đây với em.

- Em biết trên đời này chỉ có anh Ngạn Diễm tốt với em nhất thôi.

Khúc Ngọc Hi nói xong lại nhích người vào lòng Lục Ngạn Diễm:

- Anh Ngạn Diễm, em chỉ mong anh có thể đối tốt với em mãi thế này thì hay biết mấy.

Lục Ngạn Diễm cúi đầu nhìn khuôn mặt hốc hác của cô:

- Được rồi, đừng nói nữa, nhắm mắt lại nghỉ ngơi một chốc đi.

- Em muốn dựa vào anh ngủ.

Lục Ngạn Diễm do dự một chút rồi nói:

- Ừ.

Ai không biết chuyện mà thấy hình ảnh ngọt ngào ấy thì chắc chắn sẽ hiểu lầm họ là một đôi tình nhân.

Bước chân của Lục Ngạn Diễm khựng lại nơi cửa phòng, cô cảm thấy mình đã mất hết dũng khí để mà bước vào căn phòng ấy, bèn cắn môi rồi lặng lẽ quay người.

- Bác sĩ Lục, kiểm tra phòng chưa? Sao không vào thế?

Một y tá đi từ đằng trước tới cất tiếng hỏi han.

- Ờ...

Lục Dung Nhan dùng động tác vén tóc che giấu vẻ ngượng nghịu rồi liếc vào đôi trai gái trong phòng. Họ đều đang nhìn về phía cô.

Cô tiến thoái lưỡng nan trước tình cảnh ấy, cắn răng một cái, quay người đi vào.

Y tá chào hỏi Lục Dung Nhan ban nãy cũng vào, có lẽ là muốn thay thuốc cho Khúc Ngọc Hi.

Lục Ngạn Diễm và Khúc Ngọc Hi vẫn đang duy trì tư thế ban nãy. Y tá nhìn họ rồi lại nhìn sang Lục Dung Nhan, bỗng thấy hơi xấu hổ, bèn bỏ lại một câu “Em quên lấy cồn rồi”, sau đó chạy mất dạng.

Nhìn theo bóng lưng rời đi của y tá, Lục Dung Nhan cảm thấy vở kịch vợ chồng thương yêu nhau mà Lục Ngạn Diễm mất bao năm vất vả dựng nên đã bị phá nát rồi.

Thế nhưng trông anh chẳng có vẻ gì là để ý, có lẽ là trong mắt anh chẳng có gì quan trọng hơn Khúc Ngọc Hi nhỉ?

Thôi nát thì nát, chẳng qua chỉ là một cái vỏ trong ngoài bất nhất thôi mà.

Lục Dung Nhan nghĩ.

Lục Dung Nhan đi về phía hai người kia, phải cố gắng lắm mới khiến vẻ mặt của mình trông có vẻ thong dong.

Cô không để ý đâu.

Cô âm thầm tự nhủ.

- Viện trưởng Lục, tôi muốn kiểm tra tình hình hồi phục của bệnh nhân, mời anh tránh ra cho.

Lục Ngạn Diễm giương mắt nhìn cô, không nói không rằng, cũng không đứng dậy, đôi mày đẹp cau lại thành một dấu ấn lờ mờ.

- Viện trưởng Lục, mong anh phối hợp để cho tôi làm việc.

Cô nhìn anh với ánh mắt bình tĩnh rồi lặp lại thêm một lần nữa.

Lục Ngạn Diễm vẫn không đứng dậy mà chỉ giữ nguyên tư thế ấy, ánh nhìn phóng về phía cô thật xa lạ biết chừng nào.

Lục Dung Nhan cũng không muốn thoái nhượng, cô dùng vẻ lạnh nhạt đón lấy ánh mắt ấy.

Người ở bên nghe cô khóc lóc kể lể tối qua là Lục Ngạn Diễm thật sao?

Bây giờ Lục Dung Nhan bắt đầu hoài nghi rồi đấy.

- Anh Ngạn Diễm, anh đừng đi được không?

Khúc Ngọc Hi ngẩng mặt nhìn Lục Ngạn Diễm, trên khuôn mặt tái nhợt đầy vẻ van lơn.

- Anh Ngạn Diễm...

Giọng nói mang theo âm nức nở, mỗi tiếng đều yếu ớt đến mức không ai nỡ chối từ.

Lục Dung Nhan ghét nhất là thấy người khác giả vờ đáng thương và nhu nhược trước mặt mình.

- Chị dâu, vết thương của chị không nặng lắm, không cần phải căng thẳng thế đâu.

- Thế hả Dung Nhan? Nhưng mà sao chị thấy đầu đau lắm, hay là phẫu thuật có vấn đề gì?

Nói xong, Khúc Ngọc Hi nhìn về phía Lục Ngạn Diễm:

- Anh Ngạn Diễm à, em nghe nói trong bệnh viện Phụ Nhân này anh là bác sĩ giỏi nhất, anh kiểm tra cho em được không? Đầu em khó chịu quá.

Lục Ngạn Diễm còn chư lên tiếng thì Lục Dung Nhan đã nói:

- Chị dâu à, hôm qua tôi và bác sĩ Giang mổ chính cho chị, nên chúng tôi là người có quyền lên tiếng nhất trong ca bệnh của chị đấy. Bây giờ chị cần tĩnh dưỡng tĩnh tâm, không nên suy nghĩ quá nhiều, làm ảnh hưởng đến tốc độ hồi phục của não.

Lục Ngạn Diễm nói một câu nồng nặc mùi thuốc súng, Khúc Ngọc Hi thông minh như thế làm sao có thể không nghe hiểu?

Càng đừng nói đến Lục Ngạn Diễm.

Nhìn Khúc Ngọc Hi trong lòng, anh nói với Lục Dung Nhan:

- Dung Nhan, nếu cảm xúc của bệnh nhân không ổn định thì hôm nay dừng ở đây đi.

Nói xong, anh không thèm để ý đến cô nữa mà cúi đầu nói với Khúc Ngọc Hi trong lòng với giọng nhẹ nhàng:

- Dung Nhan nói không sai, ca phẫu thuật rất thành công, em chỉ căng thẳng quá thôi, thả lỏng đi, đừng tự mình dọa mình.

- Vâng, anh Ngạn Diễm, em nghe anh.

Lục Ngạn Diễm đặt Khúc Ngọc Hi nằm lên giường rồi đứng dậy, Khúc Ngọc Hi vươn tay ra kéo tay anh. Anh cúi đầu nói:

- Ngủ một lát đi, tí nữa anh lại vào.

Nói xong, anh đặt tay Khúc Ngọc Hi vào chăn rồi đi ra cửa, lúc qua chỗ Lục Dung Nhan thì nắm chặt cổ tay cô kéo đi xềnh xệch. Trên suốt dọc đường anh chẳng nói câu nào, mặt cũng chẳng tỏ vẻ gì, mãi khi tới một chỗ yên tĩnh mới buông cô ra.

Lục Dung Nhan xoa xoa cổ tay bị anh siết đỏ rồi nói với vẻ bất nhẫn:

- Lục Ngạn Diễm, anh dẫn tôi ra đây làm gì?

Lục Ngạn Diễm bây giờ và Lục Ngạn Diễm dịu dàng săn sóc trước mặt Khúc Ngọc Hi cứ như là hai người khác nhau.

- Em làm bác sĩ không phải ngày một ngày hai, chắc là phải hiểu việc ổn định cảm xúc có tầm quan trọng như thế nào đối với bệnh nhân chứ? Tôi không hi vọng phải nhìn thấy hành vi kích thích bệnh nhân như hôm nay một lần nào nữa!

Lục Dung Nhan bỗng thấy lý do thoái thác đường hoàng của anh sao mà buồn cười.

Kích thích bệnh nhân?

Lý do này mới chính đáng biết bao!

Lục Dung Nhan cười lạnh môt tiếng:

- Viện trưởng Lục, anh đau lòng cho người trong lòng mình thì nói rõ ra là được, lấy chuyên môn nghề nghiệp ra chụp mũ tôi làm gì? Hôm qua anh khua chiêng gióng trống hô hào kíp mổ như thế, chẳng phải là đã tuyên bố cho toàn thiên hạ biết quan hệ giữa hai người rồi hay sao? Bây giờ anh đi hỏi cả cái bệnh viện này xem, ai không biết viện trưởng Lục Ngạn Diễm có một người thân quan trọng nhất nằm viện ở đây nào? Hôm qua tôi chính tay cầm dao phẫu thuật cho Khúc Ngọc Hi, còn ai hiểu rõ tình trạng của cô ta hơn tôi? Đúng là tôi làm bác sĩ nhiều năm, thế nhưng anh còn có kinh nghiệm hơn tôi cơ mà? Chẳng lẽ anh không nhận ra tình hình hồi phục của cô ta khả quan lắm à? Cô ta chỉ cố ý giả vờ yếu đuối đáng thương thôi! Cô ta đang lợi dụng tình cảm của anh với cô ta để níu kéo anh ở bên cô ta đó! Lục Ngạn Diễm, ngần ấy năm rồi, chẳng lẽ anh còn không rõ cô ta là loại người như thế nào sao?

- Đủ rồi!

Cô nói xong câu cuối cùng thì sắc mặt của Lục Ngạn Diễm đã xanh mét. Anh cầm chặt cô tay cô, nhìn ánh mắt nén giận của cô mà lửa giận trong đôi ngươi bùng lên mãnh liệt:

- Lục Dung Nhan, chưa có ai dám nói cô ấy như thế ở trước mặt tôi đâu! Tôi cảnh cáo em, nếu còn có lần sau thì tôi nhất định sẽ không khách khí!

Trong con ngươi lạnh lẽo của Lục Ngạn Diễm, Lục Dung Nhan nhìn thấy khuôn mặt tuyệt vọng tái nhợt của mình. Cô cắn chặt môi:

- Lục Ngạn Diễm, nếu anh quan tâm cô ta đến thế thì anh để tôi đi đi, tôi cho các người vừa lòng.

Nói xong, Lục Dung Nhan rút tay về rồi vội vã rời đi.

Nếu ban nãy cô còn ôm chút hi vọng vì hành động của Lục Ngạn Diễm tối qua, thì bây giờ những gì anh làm đã nghiền nát tia hi vọng ấy rồi.

Suy cho cùng thì người đàn ông ấy vẫn không yêu cô.

...

Lục Dung Nhan đi các phòng bệnh thăm khám bệnh nhân xong, đang định về phòng mình, vừa đi qua khúc ngoặt hành lang thì đã thấy một người đàn ông cao lớn đi về phía mình. Thân hình anh thẳng tắp, bước chân vững vàng, nhìn tư thế ấy, Lục Dung Nhan bỗng cảm thấy có chút quen thuộc, bèn không nhịn được nhìn kĩ hơn một chút. Khi người ấy từ từ đến gần, cô mới nhận ra đó là anh cả của Lục Ngạn Diễm, Lục Ngạn Sinh.

Tay anh kéo hành lý, dáng vẻ mệt mỏi bụi đường, thế nhưng dù là vậy cũng không che giấu được nét oai hùng tỏa ra từ trong xương cốt.

Anh đến thăm Khúc Ngọc Hi.

- Anh cả.

Lục Dung Nhan chào trước.

- Ừ.

Lục Ngạn Sinh cũng nhận ra cô:

- Dung Nhan, hôm qua Ngạn Diễm gọi cho anh bảo là Ngọc Khê gặp tai nạn, anh về xem cô ấy thế nào. Ngạn Diễm đã cho anh biết phòng rồi, nhưng anh không quen đường nên còn chưa tìm thấy.

- Để em đưa anh đi.

Lục Dung Nhan cười khách khí rồi nhìn hành lý trên tay Lục Ngạn Sinh:

- Anh ơi, phòng của chị dâu hơi xa, anh kéo hành lý không tiện, hay là để vào văn phòng em đi?

Cô nói rồi chỉ ra phía sau.

- Được.

Lục Ngạn Sinh không từ chối mà đi theo cô vào văn phòng.

Vừa đẩy cửa thì gặp Giang Mẫn đang định đi ra, thấy Lục Dung Nhan, Giang Mẫn thuận miệng nói:

- Dung Nhan, đến đúng lúc lắm, tình hình của bệnh nhân giường 5 không ổn định, hai đứa mình qua đó...

Giang Mẫn nhìn thấy người đàn ông sau lưng Lục Dung Nhan thì hai mắt bỗng trợn to, lời đang muốn nói nghẹn lại trong cổ họng.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 755
42755.
Đồng thời, sau lưng cô cũng vang lên giọng nói mang chút run rẩy của Lục Ngạn Sinh:

- Tiểu Mẫn...

Lục Dung Nhan kinh ngạc quay đầu lại nhìn Lục Ngạn Sinh:

- Anh cả, hai người quen nhau à?

Lục Ngạn Sinh còn chưa kịp nói gì thì Giang Mẫn đã lách mình ra cửa:

- Tình hình của bệnh nhân khẩn cấp, mình qua đó xem cái đã.

Nói xong, cô không quay đầu lại, bước chân bối rối như thể đang chạy đi.

Dường như Lục Ngạn Sinh còn chưa hồi thần. Anh nhìn theo bóng cô gái kia bỏ đi, mãi đến khi cô đã khuất nẻo ở cuối hành lang, trong đôi mắt sôi trào tình cảm không sao tả nổi.

- Anh cả...

Lục Dung Nhan không nhịn được mà gọi anh một tiếng:

- Anh sao thế?

Lục Ngạn Sinh dừng lại vài giây mới thu tầm mắt về, vẻ mặt cũng trở lại như thường. Anh đặt hành lý trong tay vào góc văn phòng rồi nhìn quanh bốn phía:

- Đây là văn phòng của các em à?

Lục Dung Nhan để ý thấy anh hỏi là “các em”

Cô mơ hồ cảm thấy “các em” bao gồm cả Giang Mẫn.

Nhìn sắc mặt của hai người bọn họ ban nãy thì rõ ràng là hai người quen nhau, hơn nữa quan hệ còn không giống bình thường.

Quả nhiên, câu hỏi tiếp theo của Lục Ngạn Sinh cũng liên quan tới Giang Mẫn:

- Giang Mẫn tới Phụ Nhân khi nào vậy?

- Tuần trước mới tới đây, trước kia cô ấy làm ở bệnh viện trung tâm thành phố W ạ.

Lục Ngạn Sinh nhìn ống đựng bút trên bàn của Giang Mẫn rồi bật thốt lên:

- Anh biết.

Lục Dung Nhan sửng sốt.

Lục Ngạn Sinh cười nhẹ như thể mới ngỡ ra điều gì:

- Kì lạ lắm à? Anh là chiến hữu của anh trai cô ấy.

Nói xong, không đợi Lục Dung Nhan phản ứng, anh đã quay người ra khỏi văn phòng:

- Đi thôi, đưa anh tới phòng bệnh của Ngọc Hi.

- Dạ.

Lục Dung Nhan đáp lời rồi cũng đi theo anh ra khỏi phòng.

Lục Dung Nhan và Lục Ngạn Sinh sóng vai đi về phía trước, cô nhạy cảm phát hiện ra khi đi qua phòng bệnh giường số 5 mà Giang Mẫn nói khi nãy, Lục Ngạn Sinh đi chậm lại.

Cô lia mắt giả như lơ đãng, thấy Lục Ngạn Sinh nhìn lướt qua cánh cửa thủy tinh.

Lục Dung Nhan cũng nhìn vào trong theo bản năng, thì thấy Giang Mẫn đang cúi đầu kiểm tra tình hình người bệnh.

Tuy động tác của Lục Ngạn Sinh trông có vẻ thản nhiên, thế nhưng Lục Dung Nhan vẫn nhìn thấy nơi đáy mắt anh ẩn chứa xúc động.

Lục Dung Nhan thu tầm mắt lại rồi nói:

- Trình độ của Giang Mẫn rất cao, cô ấy từng là một bác sĩ khoa ngoại thần kinh cực giỏi ở bệnh viện trung tâm thành phố W đấy.

- Anh biết cô ấy sẽ là một bác sĩ giỏi.

Lục Ngạn Sinh nhìn về phía trước, vẻ mặt đã khôi phục nét bình tĩnh và thong dong như cũ.

Giang Mẫn và Lục Ngạn Sinh quen nhau từ trước làm cho Lục Dung Nhan khá bất ngờ, khi hai người gặp nhau lần đầu ở bệnh viện Phụ Nhân, Lục Dung Nhan nói cho Giang Mẫn biết cô và Lục Ngạn Diễm là vợ chồng thì không hề thấy cô ấy nhắc tới chuyện đó.

Lục Dung Nhan nghĩ thế và cũng nói ra:

- Anh cả à, anh với anh trai của Giang Mẫn là chiến hữu mà sao em không nghe thấy cô ấy nhắc tới bao giờ nhỉ.

- Chuyện cũ lâu rồi, chắc cô ấy đã quên.

Lục Ngạn Sinh rảo bước vững vàng.

Lục Dung Nhan thấy vẻ mặt anh lạnh nhạt và mắt nhìn thẳng về phía trước, hoàn toàn không có vẻ muốn tiếp chuyện cô, bèn không nói gì nữa mà đưa anh tới trước cửa phòng của Khúc Ngọc Hi.

Khi đến cửa, Lục Dung Nhan hơi dừng bước.

Cô không muốn thấy Lục Ngạn Diễm ở trong này.

Cô biết, nhất định là Lục Ngạn Diễm vẫn còn ở bên trong.

Lục Ngạn Sinh không biết cô đang nghĩ gì mà mở cửa phòng ra, khoan thai bước vào. Lục Dung Nhan đi luôn thì không ổn nên cũng chỉ đành vào theo.

Vừa vào đến nơi thì quả nhiên bóng dáng cao lớn của Lục Ngạn Diễm đã đập vào mắt. Anh mặc blouse trắng, cúi đầu xuống kiểm tra vết thương cho Khúc Ngọc Hi.

Nghe tiếng mở cửa, hai người ở bên trong đồng thời ngẩng đầu lên.

Thấy Lục Ngạn Sinh bước vào, Khúc Ngọc Hi hơi sửng sốt, ánh mắt đảo qua Lục Ngạn Diễm, trong con ngươi đen thẳm bỗng ảm đạm đi. Sắc mặt yếu đuối biến mất, thay vào đó là sự dịu dàng của người vợ hiền.

Cô hơi nghiêng người về phía Lục Ngạn Sinh như muốn ngồi dậy:

- Ngạn Sinh, anh đến rồi.

Lục Ngạn Sinh bước nhanh tới rồi vươn tay ấn cô ta xuống giường:

- Em đừng động đậy, nằm yên đi, thấy người thế nào rồi?

Khúc Ngọc Hi gật đầu ngoan ngoãn:

- Ngạn Sinh, em không sao, may mà chuyện lần này có Ngạn Diễm giúp đỡ, nếu không thì...

Nói tới đây, cô ta dừng lời, nghẹn ngào.

Lục Ngạn Sinh vỗ cánh tay cô ta như an ủi rồi nhìn sang Lục Ngạn Diễm.

Khi Lục Ngạn Sinh nói chuyện với Khúc Ngọc Hi thì Lục Ngạn Diễm cũng đã đứng thẳng dậy:

- Anh cả, không ngờ anh về nhanh thế, lần này ở nhà mấy hôm?

Lục Dung Nhan biết tuy Lục Ngạn Sinh đã được triệu về thành phố này nhưng kỉ luật trong quân đội rất nghiêm, dù ở gần nhà cũng về rất ít. Anh có phòng trong doanh trại, bình thường Khúc Ngọc Hi cũng ở đó với anh.

- Anh về một hôm thôi, chiều nay anh còn phải về đơn vị một chuyến.

Lục Ngạn Diễm gật đầu, không hỏi nguyên do.

Anh xuất thân quân y, đương nhiên biết quy định bảo mật trong quân.

- Chuyện lần này làm phiền cậu rồi.

Lục Ngạn Sinh nói.

Lục Ngạn Diễm lấy bông y tế lau thuốc trên tay, nói với vẻ không cho là đúng;

- Khách khí với cả em à?

Lục Ngạn Sinh cười vang:

- Ừ thì không khách sáo với cậu nữa, có thời gian rảnh anh mời cậu một bữa.

Lục Ngạn Diễm cũng cười nói:

- Thủ trưởng Lục bận rộn thế thì chỉ sợ không có thời gian rảnh thôi, em cứ ghi nợ bữa nhậu ấy lại nhé.

- Thằng ranh này!

Lục Ngạn Sinh vươn tay đấm một cái không nặng không nhẹ lên vai trái của Lục Ngạn Diễm.

- Ui...

Lục Ngạn Diễm kêu khẽ một tiếng rồi nâng tay che lại chỗ vừa bị chạm vào.

- Sao thế?

Lục Ngạn Sinh vội hỏi.

- Không sao đâu, hôm qua tai nạn bị rách da một chút, không cần để ý. Tí nữa bảo y tá băng lại cho em là được.

Lục Ngạn Sinh xuất thân là quân nhân nên đã nhìn quen đổ máu trên chiến trường, đương nhiên anh sẽ không cằn nhằn dài dòng với Lục Ngạn Diễm. Anh chuyển đề tài qua vết thương của Khúc Ngọc Hi:

- Vết thương của Ngọc Hi thế nào? Có cần ở lại bệnh viện lâu không?

Lục Ngạn Diễm gật đầu nói:

- Phải ở lại quan sát một thời gian, thế nhưng anh yên tâm, hôm qua phẫu thuật thành công lắm. Dung Nhan và bác sĩ Giang Mẫn của khoa Ngoại Thần Kinh cùng nhau thực hiện, kĩ thuật của hai người họ rất tốt.

Nghe đến hai chữ “Giang Mẫn”, Lục Ngạn Sinh hơi giật mình. Anh vội nói:

- Cậu sắp xếp thì anh yên tâm rồi.

Lục Dung Nhan đứng ở cửa không biết nói gì, đành bảo:

- Anh cả ơi, mọi người từ từ nói chuyện nhé, em còn mấy bệnh nhân nữa phải khám, em đi trước đây.

Lục Ngạn Sinh gật đầu đáp:

- Dung Nhan, em cứ làm việc đi, không cần phải ở đây với anh đâu.

Sau đó anh quay sang Lục Ngạn Diễm:

- Cậu cũng đi làm việc đi, ở đây có anh rồi, có chuyện gì anh sẽ gọi các em ngay.

- Vâng.

Lục Ngạn Diễm thản nhiên liếc nhìn Khúc Ngọc Hi một cái, ánh mắt của cô ta sa sầm, thế nhưng anh đã ra đến cửa rồi.

Lục Dung Nhan cũng tạm biệt Lục Ngạn Sinh rồi quay đi trước cả khi Lục Ngạn Diễm ra đến cửa.

Vừa ra khỏi phòng, cô đã đi thẳng một mạch. Lục Ngạn Diễm đi theo kè kè, không nhanh không chậm, anh cứ như thế một lúc, bước chân của cô đã bắt đầu hỗn loạn.

Không hiểu sao khi đối mặt với Lục Ngạn Diễm cô luôn cảm thấy áp lực, áp lực không thể nào xua tan được.

- Sao đi nhanh thế? Không sợ lại biến thành con mèo què à?

Anh nói một câu chẳng nóng chẳng lạnh rồi đi vượt lên sánh vai cùng cô.

Nghe anh nhắc như thế thì Lục Dung Nhan mới nhớ ra mắt cá chân mình chỉ vừa mới đỡ thôi, nhưng cô bất chấp mà đi nhanh hơn, bởi vì cô chỉ hận không thể khiến anh biến mất khỏi tầm mắt mình ngay lập tức.

Cô chịu quá đủ vẻ đạo mạo giả tạo của anh.

Cô cũng chịu quá đủ vở kịch vợ chồng ân ái trong ngoài bất nhất của anh rồi.

Thế nhưng bây giờ cô vẫn chưa thể thoát khỏi lòng bàn tay anh.

Cô mới đi được mấy bước đã thấy cổ tay mình bị siết chặt trong bàn tay của người đàn ông ấy.

Anh không để ý đến sự phản kháng kịch liệt của cô mà lôi thẳng cô vào thang máy.

Thấy cửa thang máy đang từ từ khép lại, Lục Dung Nhan vùng thoát khỏi tay Lục Ngạn Diễm, cmar thấy mình sắp phát điên bởi sự bá đạo và ngang ngược của anh rồi. Cô gào lên:

- Lục Ngạn Diễm, anh có thôi đi không?! Trong phòng bệnh còn cả đống bệnh nhân đang chờ, tôi không có thời gian dây dưa với anh!

Lục Ngạn Diễm ấn xuống tầng năm, nhìn chằm chằm vào phím số trước mặt, chẳng nói chẳng rằng.

- Nanh vuốt sắc bén cũng phải biết thu vào đúng lúc, nếu không cuối cùng vừa gãy chân vừa gãy móng thì đúng là bi kịch nhân sinh đấy.

Một câu nói ngắn ngủi, vừa là cảnh cáo lại vừa là châm chọc.

Nhìn khuôn mặt giả vờ đạo mạo kia, Lục Dung Nhan chỉ hận không thể xé nát nó ra.

Thế nhưng suy nghĩ này chỉ có thể là suy nghĩ mà thôi, bởi vì cô hiểu rõ đánh nhau với đàn ông là chuyện ngu xuẩn cỡ nào.

Nhất là khi người đàn ông ấy là Lục Ngạn Diễm.

Cho nên cô chỉ liếc về phía cánh tay băng vải của anh mà nhếch môi cười nói:

- Viện trưởng đại nhân, anh chăm sóc mình trước đi, nhìn tình hình trước mắt thì người gãy móng đâu phải là tôi ha? Đương nhiên, vì người trong lòng mà gãy mất nanh vuốt thì có xá gì? Cho dù có tàn phế liệt giường anh cũng không oán không hối thôi.

Lục Ngạn Diễm vẫn nhìn đăm đăm vào hàng phím bấm, giọng nói bình thản thong dong, nhưng lời nói lại khiến cho Lục Dung Nhan cảm nhận được nguy hiểm:

- Con mèo trước mặt tôi có vẻ đang ngứa người, không biết có nên dạy dỗ nó một trận không đây.

Dứt lời, cửa thang máy đã mở ra, Lục Ngạn Diễm nắm chặt tay Lục Dung Nhan rồi kéo cô vào văn phòng mình. Anh giơ chân đạp văng cửa phòng nghỉ, ném thẳng cô xuống sofa.

Cô vừa ngồi thẳng dậy thì Lục Ngạn Diễm đã quay người khóa luôn cửa phòng lại.

Anh muốn làm cái gì vậy?

Muốn “xử lý” cô ở đây? Ngay giữa ban ngày ban mặt thế này à?
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 756
42756.
Lục Dung Nhan buồn bực vì hành động càn rỡ của Lục Ngạn Diễm, bèn giận dữ đứng lên quát vào mặt anh:

- Lục Ngạn Diễm, anh đừng quên bây giờ vẫn còn trong giờ làm!

Lục Ngạn Diễm cười trào phúng, sau đó giơ tay lên, bắt đầu cởi chiếc cúc áo đầu tiên trên sơ mi:

- Đương nhiên tôi biết bây giờ đang trong giờ làm, không cần em phải nhắc.

Nói xong, anh bước từng bước về phía Lục Dung Nhan. Cô không muốn dây dưa với anh, bèn lắc người muốn lách qua anh để đi ra cửa. Thế nhưng không gian trong phòng nghỉ rất nhỏ, cô chưa kịp nghiêng người thì Lục Ngạn Diễm đã quay người chặn cô trên tường.

Cô bực mình đỏ mặt:

- Lục Ngạn Diễm, anh là đồ tồi!

Lục Ngạn Diễm nâng cằm cô lên:

- Mèo con đáng thương, đừng kích động như thế, em cứ thế này thì tôi sẽ cho rằng em đang sợ hãi đấy.

Sợ hãi?

Cô mà lại phải sợ chuyện này sao?

Lục Dung Nhan chỉ cảm thấy buồn cười. Họ làm vợ chồng bao nhiêu năm, tuy chẳng có tình cảm gì nhưng vẫn vận động trên giường như ai, anh ta có làm thiếu nước nào đâu?

Cô không sợ, cô chỉ giận thôi.

Rốt cuộc anh coi cô là cái gì chứ?

Gái hộp đêm gọi là đến, đuổi là đi à?

Cô không muốn thế!

- Lục Ngạn Diễm, anh buông tay! Tôi chưa gặp người đàn ông nào khốn nạn như anh!

Lục Dung Nhan nổi giận đùng đùng, quát ầm lên.

Dường như Lục Ngạn Diễm đã nhìn thấu tâm tư mà cô luôn che giấu. Anh cười châm chọc, đoạn nói:

- Hình như cô hơi bị ảo tưởng rồi.

Nói xong, anh buông cô ra rồi đi về phía sofa, ngồi xuống, vươn tay chỉ tủ đồ ở gần đó mà nói:

- Trong đó có đồ dùng băng bó, thuốc khử trùng và băng vải.

Thế rồi anh ngang tàng cởi nốt những chiếc cúc còn lại trên áo sơ mi.

Ý gì đấy? Lục Dung Nhan kinh ngạc.

Trong ánh nhìn hoang mang của cô, Lục Ngạn Diễm liếc xéo một cái rồi cởi áo sơ mi ra, ném sang bên cạnh.

Khi nhìn lên người anh, ánh mắt của Lục Dung Nhan như đông cứng lại.

Thì ra trừ trên cánh tay thì ngực, vai và bụng của Lục Ngạn Diễm đều có vết thương. Vết trên vai là nghiêm trọng nhất. Tuy đã băng bó đơn giản, nhưng ban nãy bị Lục Ngạn Sinh bất cẩn đánh một cái nên dưới lớp băng vải đã rướm máu. Máu đỏ lốm đốm loang dần ra như những đóa hoa nở bừng trên vải trắng.

Nhìn Lục Ngạn Diễm mình đầy thương tích, trái tim của Lục Dung Nhan thắt lại như cũng đang rỏ máu.

Tên khốn này, rõ ràng anh bị thương từ hôm qua, sao hôm nay mới xử lý chứ?

Nếu nói một quyền của Lục Ngạn Sinh có thể làm vết thương rách ra như thế này thì cô tuyệt đối không tin.

Cô vội lao về phía tủ đồ, lấy thuốc khử trùng và băng sạch trong đó ra, vì nóng ruột mà tay run rẩy.

Dù Lục Ngạn Diễm có lạnh lùng với cô tới đâu thì cô cũng vẫn yêu anh, anh như thế này, cô làm sao có thể không đau lòng cho được?

Thế nhưng cô lại nhớ ngay đến hình ảnh trong phòng bệnh của Khúc Ngọc Hi ban nãy và trong phòng phẫu thuật ngày hôm qua. Hôm qua, y tá có khuyên thế nào thì Lục Ngạn Diễm vẫn cứ cố chấp đứng bên bàn phẫu thuật của Khúc Ngọc Hi.

Suy nghĩ đến đây, Lục Dung Nhan bắt đầu giận chính bản thân mình vì đã quan tâm anh đến thế.

Cô quan tâm anh thì sao chứ? Chẳng phải anh vẫn cứ nghĩ đến người khác hay sao?

Nghĩ đến đây, cô giận dỗi đặt đồ đạc ở phía xa rồi đứng lên, bước ra cửa, nói với vẻ lạnh lùng:

- Lục Ngạn Diễm, anh mở cửa ra, tôi đi gọi y tá vào băng bó cho anh!

Người đàn ông kia cau chặt đôi mày:

- Em nghĩ tôi đưa em đến đây là để em gọi họ vào băng bó cho tôi à?

Lục Ngạn Diễm giương mắt nhìn cô, trong ánh nhìn lạnh nhạt dường như tỏa ra khí lạnh, còn kèm theo áp lực khiến cho người ta không thể nào kháng cự nổi.

Thế nhưng anh không biết rằng, khi một người phụ nữ đối diện với người đàn ông khiến mình tuyệt vọng, thì cô ta không còn sợ hãi nữa.

Như Lục Dung Nhan lúc này đây.

Cô vẫn đứng yên ở đó, đón ánh nhìn của anh với vẻ quật cường:

- Viện trưởng Lục, tôi chỉ là một bác sĩ khoa Ngoại thần kinh, vết thương của anh không nằm trong phạm vi công tác chuyên môn của tôi.

- ...

Lục Ngạn Diễm mím môi thành một đường thẳng tắp.

Lục Dung Nhan lại coi như không nhìn thấy:

- Xuất phát từ sự quan tâm với đồng nghiệp, tôi có thể gọi y tá vào băng bó cho anh, hoặc anh cũng có thể gọi cho họ lên xử lý.

- Nếu tôi cứ muốn em làm thì sao?

Lục Ngạn Diễm nhướn mày rồi đứng dậy.

Rõ ràng trong đáy mắt hiện lên tia nhìn bối rối, nhưng Lục Dung Nhan vẫn cố gắng hết sức thể hiện mình không yếu thế. Cô nắm chặt lấy nắm cửa:

- Tôi đã nói rồi, chuyện này không nằm trong phạm vi công việc của tôi.

- Thế à?

Lục Ngạn Diễm đi từng bước tới bên cô:

- Em nghĩ vậy thật sao?

Lục Dung Nhan giương mắt nhìn anh, đáp:

- Phải.

- ...

Con ngươi Lục Ngạn Diễm tối sầm đi, sau một quãng yên lặng, anh vung tay lên, một vệt sáng ánh kim bay về phía Lục Dung Nhan. Cô vươn tay lên đón, hóa ra là một chùm chìa khóa.

Cô hơi bất ngờ, Lục Ngạn Diễm thả cô đi dễ như vậy sao?

Lục Dung Nhan không nghĩ ngợi nhiều mà cắm chìa vào ổ, sau một tiếng vang khẽ, cửa phòng mở ra, cô đi ra khỏi phòng trong ánh mắt lạnh lẽo của anh mà không quay đầu lại.

Dẹp mẹ nó Lục Ngạn Diễm đi!

Cô thèm vào quan tâm đến anh ta nữa!

Anh ta khúc mắc tình cảm với Khúc Ngọc Hi thì liên quan gì đến cô mà kéo cô vào giải quyết hậu quả cơ chứ?

...

Lục Dung Nhan ngồi trước bàn làm việc mà tâm trí vẫn quẩn quanh với hình ảnh ban nãy trong phòng nghỉ của Lục Ngạn Diễm. Ngẫm lại dáng vẻ của anh vừa rồi, cô lại thấy bất an.

Cô nghĩ ngợi một lát rồi nhấc điện thoại bàn lên gọi cho khoa cấp cứu, gọi mấy lần đều thấy máy bận, bèn đứng dậy đi thẳng xuống khoa cấp cứu ở tầng một.

Ai ngờ cô còn chưa nói ý định xuống đây thì y tá trong khoa cấp cứu đã lên tiếng trước:

- Bác sĩ Lục ơi, vết thương của viện trưởng Lục nhà chị đã đỡ chưa? Anh ấy thương chị lắm đó, hôm qua đang băng bó vết thương ở chỗ em, vừa nghe thấy chị đang truyền nước là chạy lên ngay, bất chấp cả vết thương chưa xử lý xong đấy.

- ...

Lục Dung Nhan còn chưa kịp tiêu hóa ý tứ trong câu nói của cô nàng thì đã có y tá khác đi ngang qua, thấy cô ở đó cũng chen vào:

- Bác sĩ Lục, chị thấy thế nào rồi?

Bị y tá điểm danh, cô thấy hơi xấu hổ:

- Truyền xong hai bình nước thì khá hơn nhiều rồi.

Y tá mới vào bật cười:

- Sao chị ơi? Ngại hả? Hôm qua anh viện trưởng nhà chị chăm chị có tâm lắm luôn, chị sốt cao mê man, nửa đêm anh ấy gọi cho em mang thuốc hạ sốt với bông cồn lên, lúc em lên thì thấy chị đang rúc trong lòng anh ấy mà khóc, còn kéo băng vải trên vết thương của anh ấy ra nữa. Vải băng trên người rướm máu đỏ hết, thế mà anh ấy cứ ôm chị dỗ dành, em muốn giúp mà anh ấy còn đuổi em ra.

- Bác sĩ Lục à, vết thương trên người viện trưởng phải xử lý ngay, nó mà nhiễm trùng là phiền lắm đó.

- Bác sĩ Lục có phúc thật, đi đâu mà tìm anh chồng tốt thế chứ? Bọn em hâm mộ chị chết đi được đây này.

- Phải đó, phải đó!

- ...

Hai người kia nói gì Lục Dung Nhan cũng không nghe vào nữa. Cô đang nghĩ, người mà họ nói có thật là Lục Ngạn Diễm không?

Lục Ngạn Diễm mà biết chăm sóc cô chu đáo như vậy ư?

Còn nữa... hóa ra vết thương của anh là bị cô kéo cho rách ra à?

Lục Dung Nhan bần thần về lại phòng mình, ngồi xem bệnh án của bệnh nhân nằm viện mà không sao tập trung cho được.

Cô nhìn là biết vết thương của Lục Ngạn Diễm cực kì nghiêm trọng.

Nhịn mãi, cuối cùng cô đứng lên.

Cô tự nói với mình, sớm muộn gì cô cũng sẽ ly hôn với anh ta, trong thời điểm cửa ngõ quan trọng này, không thể vô duyên vô cớ nợ anh ta một món lớn như thế được.

Lúc vào đến phòng nghỉ của Lục Ngạn Diễm, cô bị cảnh tượng trong lòng dọa hết hồn.

Lục Ngạn Diễm nhắm mắt lại, nằm trên giường, trên gò má tái nhợt không còn sắc máu, vết thương trên vai chảy máu đỏ thẫm, thấm qua băng vải, nhuộm đỏ cả drap giường.

Lục Dung Nhan hoảng sợ.

- Lục Ngạn Diễm! Lục Ngạn Diễm!

Cô chạy ào qua rồi gọi lớn tên anh.

Thế nhưng dù cô có gọi thế nào thì người đàn ông kia cũng không đáp lại. Cô run rẩy vươn tay thăm dò hơi thở của anh, từng hơi thở mong manh khiến cho cô sợ điếng người.

Lục Dung Nhan, mày là đồ đáng chết! Ban nãy vì sao mày lại phải so đo chuyện đó với anh ấy cơ chứ?!

Cô mắng nhiếc bản thân một trận thậm tệ rồi lao ra cửa đi gọi người.

Không ngờ cổ tay lại bị nắm lấy, giọng nói khàn khàn mà thản nhiên của người đàn ông vang lên sau lưng:

- Không phân biệt được ngủ với hôn mê mà còn dám xưng mình là bác sĩ à?

Gã đàn ông này... lúc này rồi mà vẫn không quên cười nhạo cô!

Chẳng lẽ ban nãy anh chỉ ngủ thôi sao?

Cô cúi đầu nhìn anh, anh đã mở mắt từ bao giờ, trên khuôn mặt đượm vẻ mỏi mệt.

Cũng phải, đêm qua anh không ngủ, còn cả tuần nay đi sớm về muộn nữa.

Anh quả thực quá mệt mỏi, quan trọng hơn là ban nãy còn mất máu rất nhiều.

Thực ra thì cô làm bác sĩ nhiều năm, không đến mức thấy cảnh tượng vừa rồi mà bối rối.

Chẳng lẽ đây là quan tâm hóa loạn hay sao?

Không! Cô chỉ sợ cô lại nợ anh một món ân tình mà thôi. Cô nói với chính mình.

- Hôm qua tôi cào rách vết thương của anh à?

Cô cúi đầu, giọng nói cố duy trì bình thản.

Lục Dung Nhan nhắm mắt lại lần nữa:

- Hỏi được một câu như thế, xem như em cũng không đến nỗi qua cầu rút ván.

Lục Dung Nhan thở dài, xem ra là thật rồi.

- Lục Ngạn Diễm, anh đừng có tưởng bở. Tôi chỉ không muốn Tiêu Tiêu nhìn thấy ba nó khổ sở thế này thôi.

Cô lạnh mặt học theo cách nói chuyện của anh khi nói với mình.

- ...

Lục Ngạn Diễm không nói gì, chỉ lẳng lặng nhắm mắt lại.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 757
42757. Lục Ngạn Diễm cũng không nói nữa mà đi thẳng tới tủ chứa đồ rồi lấy các thứ bên trong ra. Sau đó cô đến bên giường anh, cố gắng ép mình không nhìn những vết thương lớn nhỏ trên cơ thể người đàn ông đó.

Cô ổn định hơi thở, cầm bông khử trùng và băng gạc lau sạch máu và nước mủ trên vết thương.

Đôi mày thanh tú nhíu chặt lại:

- Lục Ngạn Diễm, anh còn là trẻ con đấy à? Bị thương mà không tự xử lý đi là sao? Cáu kỉnh với ai đấy? Anh có xứng với cái thẻ bác sĩ trên cổ không hả?

- Em mặc kệ tôi còn gì?

- Mặc kệ bệnh nhân là trái với y đức.

- Đau...

Bông y tế trên tay Lục Dung Nhan lơ đãng chạm vào chỗ đau của Lục Ngạn Diễm, khiến anh phải kêu lên một tiếng rồi cau mày:

- Cố ý hả?

- Bị thương thế thì không kêu đau, giờ bôi thuốc thôi mà không chịu được à?

Lục Dung Nhan liếc anh một cái, thấy sắc mặt anh trắng bệch, trán đổ mồ hôi lạnh vì đau thì bỗng không đành lòng:

- Thuốc hơi rát, chịu đựng chút đi...

Giọng điệu mềm đi không ít.

Lục Ngạn Diễm không nói gì, chỉ nhắm nghiền hai mắt.

Đôi mày nhíu chặt hơi giãn ra.

Vết thương của anh đã được khâu lại và khử trùng nhưng bị rách ra lần nữa nên có dấu hiệu nhiễm trùng, Lục Dung Nhan lau cẩn thận vết máu và nước vàng trên đó, bôi thuốc và băng bó lại cẩn thận cho anh.

Dường như Lục Ngạn Diễm mệt lắm rồi, cả quá trình đó chỉ nhắm mắt như đang thiếp đi.

- Anh là bác sĩ, không cần tôi nhắc nhở những điều cần chú ý chứ hả.

Lục Dung Nhan nhìn anh một cái rồi đứng dậy rời đi.

Lục Ngạn Diễm trước sau chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi, không hề có ý muốn liếc cô một cái.

Lục Dung Nhan từ từ đứng dậy, bỗng thấy điện thoại của Lục Ngạn Diễm để ở đầu giường kêu “tinh” một tiếng, tin nhắn wechat nhảy lên trên màn hình lọt vào tầm mắt cô.

Nội dung: Anh Ngạn Diễm, tối nay anh có sang phòng bệnh với em không? Một mình em ở đây sợ lắm, chờ anh!

- ...

Lục Dung Nhan cạn lời.

Chồng mình về rồi mà cô ta còn nhắn tin gợi tình cho em chồng, nghe được không?

Điếm, quá điếm!

Phục ả luôn rồi!

Lục Dung Nhan cười lạnh từ đáy lòng rồi thu hồi tầm mắt.

Đây là chuyện giữa hai người bọn họ thì liên quan gì đến cô cơ chứ? Dù sao cô cũng sắp li hôn rồi!

Lục Dung Nhan ép mình rộng lượng rồi đứng lên, không ngờ vừa bước được một bước thì người đàn ông trên giường đã nói một câu chẳng đầu chẳng cuối:

- Chuyện ở núi Lạc Nguyệt là do anh cả nhờ, tôi không thoái thác được.

Lục Dung Nhan bỗng khựng lại, lòng giật nảy, câu này... có ý gì? Anh ta đang giải thích với cô sao? Giải thích gì chứ? Có gì mà giải thích? Hơn nữa anh ta mà cũng biết giải thích cơ à? Làm sao có thể?!

Cuối cùng Lục Dung Nhan không nhịn được mà quay đầu lại nhìn, nhưng Lục Ngạn Diễm trên giường vẫn im lặng, dường như câu nói vừa rồi chỉ là ảo giác của cô thôi.

Chắc là ảo giác!

Lục Dung Nhan quay người, lặng lẽ đi ra khỏi văn phòng của Lục Ngạn Diễm.

...

Ở cửa văn phòng khoa Ngoại thần kinh.

Lục Ngạn Sinh cao lớn mặc quân trang đứng thẳng ở đó, bên người còn có một vali hành lý quân dụng xanh sẫm.

Giang Mẫn đứng đối diện với anh.

Giang Mẫn là một cô gái rất cao nhưng vẫn thấp hơn anh một cái đầu, cô bấu tay vào vạt áo blouse, không dám nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt mà chỉ rũ mắt hỏi anh:

- Thủ trưởng Lục có chỉ thị gì sao?

Lục Ngạn Sinh vẫn nhìn cô đăm đăm:

- Chuyện phẫu thuật cho vợ anh...

Hai chữ “vợ anh” đơn giản và trực tiếp đâm thẳng vào tim Giang Mẫn đau thắt, cô ngẩng đầu lên, không chờ Lục Ngạn Sinh nói tiếp đã vội chặn lời:

- Thủ trưởng Lục, tôi biết anh muốn nói gì, đây là công việc của tôi nên anh không cần cảm ơn tôi đâu.

Cô cố gắng hết sức ép giọng nói của chính mình trở nên bình tĩnh.

Ánh mắt Lục Ngạn Sinh nhìn cô bỗng trở nên sâu thẳm, như thể muốn nhìn xuyên qua tâm can cô. Thế nhưng đối diện với đôi mắt dịu dàng kia, Giang Mẫn lại chẳng nhìn ra cảm xúc nơi người đàn ông ấy. Cô bị nhìn đến phiền lòng, đang định lấy cớ rời đi thì anh bỗng thốt lên:

- Mẫn Mẫn.

Hai tiếng giản đơn nện xuống lồng ngực Giang Mẫn, tê rần, cô có ảo giác như họ đã trở về quá khứ.

Về lại cái ngày họ gặp nhau làn đầu tiên.

- Em bảo trọng.

- Ừ.

Giang Mẫn gật đầu, sau đó mở cửa phòng mà chạy vào như bỏ trốn. Mãi đến khi ấy cô mới nhận ra khóe mắt đã ướt nhòe.

Cô trở nên yếu ớt như thế từ bao giờ chứ?

Bao nhiêu năm nay cô vẫn nghĩ mình đã quên rồi, thế nhưng khi anh gọi hai tiếng “Mẫn Mẫn” kia, cô lại nghe thấy tiếng trái tim giá băng vụn vỡ, lòng đau như kim đâm muối xát.

Những hình ảnh trong quá khứ lướt qua trí óc cô như một bộ phim.

Ngày ấy... năm ấy...

Trời trong nắng ấm, gió thổi chan hòa, lòng người sảng khoái, rộn rã mùa yêu. Năm ấy, Giang Mẫn cảm thấy như thế đó.

Cô mặc bộ bikini khêu gợi đứng bên bể bơi, nhìn anh trai đưa một người đàn ông đẹp trai chững chạc, cao lớn tráng kiện, toàn thân tiết ra hoocmon giống đực, để nửa thân trần, chỉ mặc một chiếc quần bơi lam đậm đi về phía mình.

Trong chớp mắt ấy, Giang Mẫn có ảo giác cả cơ thể của người đàn ông kia đều đang phát sáng, khiến cho mắt cô nheo lại và con tim thì đập rộn ràng.

- Tiểu Mẫn, đây là chiến hữu của anh, Lục Ngạn Sinh,

Lục Ngạn Sinh? Người đã đẹp mà tên còn dễ nghe!

Đây là ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu Giang Mẫn khi ấy. Cô vừa định giới thiệu cho thật là đoan trang lịch sự thì bỗng trượt chân một cái rồi tặng cho anh một tiếng “TÙM”.

Cô ngã nhào vào bể bơi.

Mà Giang Mẫn thì không biết bơi, vừa ngã vào nước đã sặc tơi bời, cứ thế mà vừa vùng vẫy vừa hét lên như con vịt cạn:

- Anh ơi, cứu em với...

- Anh ơi em sắp chết rồi! Cứu em!

- Anh ơi... anh gì đẹp trai ơi, cứu!

- ...

Theo những gì Lục Ngạn Sinh kể lại thì lúc đó cô quá sợ hãi, nên hét đến lạc cả giọng.

Thế mà ông anh Giang Trình Minh đứng trên bờ không những thấy chết không cứu mà còn cười cô, làm cho cô mất sạch cả mặt mũi trước giai đẹp.

Khi Giang Mẫn nghĩ chắc chắn là mình tiêu rồi, thì một cánh tay cường tráng bỗng vươn đến, ôm eo cô, xốc cô lên khỏi mặt nước.

Vừa rời mặt nước, Giang Mẫn đã thở dốc từng cơn.

- Có dưỡng khí sung sướng quá!

Cô cảm động suýt khóc.

Mãi đến bây giờ cô mới nhận ra người vừa cứu mình.

Đó là anh đẹp trai ban nãy!

Bây giờ anh ấy vẫn còn ôm eo cô chưa buông.

Lại còn không mặc áo.

Mà cô chỉ mặc có mỗi một bộ bikini khêu gợi.

Cô há miệng thở dốc, đôi gò bồng đảo cứ nhấp nhô trên lồng ngực tráng kiện của anh.

Phập phà phập phồng, chạm nhẹ, chạm nhẹ...

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Giang Mẫn đỏ bừng lên.

- Em... em cảm ơn!

Cô cuống quýt nói cảm ơn:

- Em cứ tưởng em sắp chết rồi cơ.

Lục Ngạn Sinh nhếch miệng cười nhẹ:

- Đứng lên đi.

Nói xong, anh thả lỏng tay, buông Giang Mẫn trong lòng ra.

- Hả?

Giang Mẫn sợ quá hét lên một tiếng rồi ôm chặt cổ Lục Ngạn Sinh theo bản năng:

- Cứu em! Đừng buông ra mà!

Cả người cô treo trên người Lục Ngạn Sinh, khuôn mặt áp sát lồng ngực nóng ấm rắn chắc.

Tiếng cười khoái trá của ông anh trai vang lên giòn giã.

Giang Mẫn điên tiết nghiến răng ken két.

Anh đẹp trai bỗng nói:

- Co hai chân lên trước ngực rồi thử đứng xuống đi.

Nói xong, anh vẫn đỡ eo cô nhưng không mạnh tay, chỉ để cô an tâm hơn mà tôi.

- Em không dám...

Giang Mẫn run sợ nói trong lòng anh.

Người đàn ông bật cười rồi nói nhỏ:

- Nước ở đây có 1m2 thôi.

- ...

- Há há há há há

Giang Trình Minh cười phá lên làm cho Giang Mẫn xấu hổ muốn đào cái lỗ mà chui.

Cô đỏ mặt, rồi thử đứng lên theo lời người đàn ông kia nói.

Đúng là... nước chỉ đến ngực cô, không thể chết đuối được.

Nghĩ đến dáng vẻ nhếch nhác của mình ban nãy là Giang Mẫn lại muốn tìm cái lỗ nẻ cho rồi.

Cô ngượng ngùng ngẩng lên nhìn người đàn ông trước mặt:

- Cảm ơn anh nhé anh đẹp trai.

- Gọi anh là Ngạn Sinh.

A đúng rồi! Anh ấy là Lục Ngạn Sinh! Cô nhớ kĩ cái tên rất hay này mà!

- Em là Giang Mẫn!

Giang Mẫn ngẩng đầu lên, tự giới thiệu.

Anh cười khẽ:

- Mẫn Mẫn.

- Mẫn Mẫn?

Giang Mẫn bật cười:

- Anh nghĩ anh là Trương Vô Kị à?

Dưới ánh mặt trời là nụ cười của người đàn ông kia, rất tươi.

Giang Mẫn nghiêng đầu nở nụ cười:

- Tuy anh không phải là Vô Kị ca ca, em cũng không phải là Triệu Mẫn, thế nhưng em thích cách gọi Mẫn Mẫn này, cứ gọi thế đi!

Mẫn Mẫn...

Mẫn Mẫn...

Tiếng gọi ấy như một nhát dao đâm thấu tim cô, chỉ cần bị người nhắc đến là lòng đau như cắt.

Cô không phải là Triệu Mẫn của Trương Vô Kị, nhưng không lâu trước đây, cô từng muốn làm Mẫn Mẫn của Lục Ngạn Sinh.

Bởi vì anh đã cứu cô, cô thậm chí còn e thẹn nói với anh rằng, ơn cứu mạng này, lấy thân báo đáp...

Nhưng sau đó... sau đó chuyện cũ chỉ nằm lại nơi thanh xuân mà bọn họ đã mất đi.

Giờ đây cô vẫn một thân một mình, mà anh đã có người ở bên anh trọn đời trọn kiếp.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 758
42758.
Lúc Lục Dung Nhan đi vào phòng thì thấy Giang Mẫn đang lén lau nước mắt.

Cô thoáng ngẩn ra, quay đầu nhìn bóng lưng dần đi xa của Lục Ngạn Sinh, sau đó lại nhìn Giang Mẫn vừa khóc đỏ cả hai mắt.

Không biết tại sao, trực giác của phụ nữ nói cho cô biết, quan hệ giữa Giang Mẫn và anh hai nhất định không đơn giản.

Nhưng Giang Mẫn không nói thì cô cũng chẳng hỏi nhiều làm gì! Dù sao thì ai cũng có vết thương lòng chẳng muốn cho người khác hay mà.

Trước khi Lục Dung Nhan đi còn đưa vài tờ giấy cho cô ấy:

- Cậu lau nước mắt đi! Đừng để những đông nghiệp khác trông thấy.

Giang Mẫn ngẩng đầu lên nhìn cô, vội vàng nhận lấy mấy tờ giấy từ tay cô rồi cố gượng cười:

- Ầy, già rồi lại đa sầu đa cảm thế đấy!

- Đúng là lớn tuổi thì dễ đa sầu đa cảm thật!

Cũng như chính bản thân cô vậy!

Bởi vì càng lớn tuổi thì càng dễ so đo được mất.

Giang Mẫn như hiểu được nỗi buồn của Lục Dung Nhan, đôi mắt nhòa lệ của cô ấy lại ánh lên vẻ đau lòng, đột nhiên nhớ đến một chuyện:

- Đúng rồi, Dung Nhan này, chuyện cậu nhờ Trần Hiểu Hiểu tìm nhà giúp thế nào rồi? Đã xong chưa?

Lục Dung Nhan lắc đầu, vừa nghĩ đến chuyện có thể là do Lục Ngạn Diễm đứng giữa ngăn cản thì cô lập tức thấy mệt:

- Xong mới là lạ! Chắc là không được rồi.

- Không tìm được chỗ thích hợp à?

- Cũng gần gần thế!

- Hay thế này đi! Nếu như cậu thật sự muốn chuyển ra ấy, chỗ anh mình có một căn để trống, nhưng mình lo không biết cậu chuyển ra có ổn không nữa.

- Có thật á?

Hai mắt của Lục Dung Nhan sáng rực lên, hoàn toàn lờ tịt nửa câu sau của Giang Mẫn.

- Hay thế này nhé, lát nữa tan ca cậu với mình đến phòng gym của anh mình, mình giới thiệu hai người với nhau một cái, anh ấy nể mặt mình thì chắc là việc lấy phòng không thành vấn đề đâu.

- Được! Cảm ơn cậu nhé! Xong xuôi thì mình nhất định sẽ đãi cậu một bữa ra trò!

- Ừ! Mình chờ cậu mời nhé!

Sau khi tan ca.

Xe taxi dừng lại trước cửa câu lạc bộ thể hình Nguyên Anh.

Lục Dung Nhan đứng trước cửa ngẩng đầu lên nhìn, còn cảm khái:

- Câu lạc bộ này hoành tráng thật đấy!

- Còn phải nói! Nơi này có nhiều quán quân thế giới lắm đấy!

Trong giọng điệu của Giang Mẫn có phần tự hào.

- Anh của cậu làm huấn luyện viên ở đây à? Chẳng lẽ anh cậu cũng thuộc đẳng cấp thế giới ư? Mình nhớ lúc trước cậu còn bảo anh cậu từng đi lính nữa, chắc là body đẹp lắm đây.

Giang Mẫn bật cười:

- Câu lạc bộ này là anh của mình mở!

- Oa! Hóa ra là làm chủ à, giỏi thế!

Lục Dung Nhan liên tục gật đầu tán dương.

Mười phút sau, hai người được cô tiếp tân hướng dẫn đi vào phòng quyền anh gặp anh trai của Giang Mẫn là Giang Trình Minh.

Vừa vào phòng quyền anh thì Lục Dung Nhan đã nhìn thấy hai người đàn ông trên đài đánh nhau khí thể.

Thể hình của hai người đó cách biệt rất lớn, một người cao to cơ bắp cuồn cuộn, người còn lại thì thấp hơn một chút, nhưng cơ bắp chắc nịch, thân hình rắn rỏi, là dạng cơ bắp điển hình.

- Dung Nhan, người đó là anh trai mình, Giang Trình Minh.

Giang Mẫn chỉ vào người đàn ông cao to kia rồi giới thiệu cùng Lục Dung Nhan với vẻ mặt vô cùng tự hào.

Tuy Lục Dung Nhan không phải người trong nghề, nhưng cô cũng nhìn ra anh trai của Giang Mẫn đang đứng ở thế thượng phong. Nắm đấm của anh ta rất mạnh mẽ, lại linh hoạt, đánh cho người còn lại liên tục lùi bước, qua vài hiệp đấu thì người kia đã bị Giang Trình Minh đánh ngã.

Giang Mẫn đứng bên dưới vỗ tay:

- Huấn luyện viên Trình, đã nói anh không phải đối thủ của anh tôi rồi mà sao vẫn chưa chịu bỏ cuộc thế?

Người đàn ông được Giang Mẫn gọi là huấn luyện viên Trình kia đứng dậy, bước xuống đài cùng Giang Trình Minh rồi nói với Giang Mẫn:

- Tôi đương nhiên không đủ sức để khiêu chiến với thân thủ của sếp rồi, chẳng qua là muốn luyện tập với sếp để lên tay mà thôi.

Giang Trình Minh cười lớn, giơ tay đón lấy chiếc khăn mặt do người bên cạnh đưa tới để lau mồ hôi:

- Huấn luyện viên Trình đừng khiêm tốn thế, ai mà không biết anh vốn là tay đấm lợi hại nhất chứ.

- Trời trời, tay đấm lợi hại nhất như tôi đứng trước mặt sếp căn bản không là gì hết đây này.

Huấn luyện viên Trình lại đùa vài câu với Giang Mẫn rồi mới rời đi.

Trong lúc nói chuyện thì Giang Trình Minh cũng đã đi tới trước mặt Lục Dung Nhan và Giang Mẫn.

- Bạn của em à?

Giang Trình Minh nhìn Lục Dung Nhan, cười hỏi Giang Mẫn.

Mãi cho đến khi anh ta tới gần thì Lục Dung Nhan mới phát hiện anh ta rất cao, thân hình cao to, đường nét gương mặt góc cạnh rõ ràng, mày kiếm mắt sao trông vô cùng đẹp trai.

Giang Mẫn lập tức bước tới, thân mật khoác tay Giang Trình Minh:

- Anh, cô ấy chính là Dung Nhan mà em hay kể với anh đấy, là bạn cùng bàn của em hồi cấp ba, cũng làm việc ở bệnh viện Phụ Nhân, anh nói xem có trùng hợp hay không?

Giang Trình Minh lịch sự vươn tay phải ra trước mặt Lục Dung Nhan:

- Đúng là rất trùng hợp! Anh là Giang Trình Minh!

Anh ta tự giới thiệu xong thì lại nói:

- Nhờ em chiếu cố em gái của anh nhé.

- Nào có ạ!

Lục Dung Nhan cũng vội vàng bắt tay anh:

- Giang tiên sinh đừng khách khí thế.

- Em là bạn của Tiểu Mẫn, thế anh sẽ gọi em là Dung Nhan luôn nhé, em cũng đừng có khách sáo quá, cứ gọi anh là anh Giang đi, hoặc gọi thẳng tên cũng được.

Thấy anh sảng khoái như thế, Lục Dung Nhan cũng cười đồng ý.

- Anh, em tới tìm anh là vì có chuyện đấy!

Giang Mẫn nói chen vào. Sau đó nói thẳng mục đích của mình khi đến đây với Giang Trình Minh:

- Không phải anh có một căn nhà để trống à? Dung Nhan cũng đang tìm chỗ ở, em nghĩ dù sao anh cũng để trống căn nhà đó, thôi thì cho Dung Nhan thuê rẻ một chút có được không?

- Cho thuê nhà à?

Giang Trình Minh có vẻ khá bất ngờ, lại nhìn Lục Dung Nhan một cái rồi nói:

- Đúng là căn nhà bên đó để trống lâu rồi, nếu em cần thì cứ chuyển qua bất kỳ lúc nào cũng được, còn chuyện tiền nong thì thôi đi. Anh để đó cũng lâu rồi, cũng chẳng định cho thuê lấy tiền, nếu em đã là bạn của Tiểu Mẫn thì cũng như bạn của anh. Em muốn thì cứ chuyển vào lúc nào cũng được.

- Vậy sao mà được chứ? Tiền nhà nhất định phải trả, nếu anh Giang mà không lấy tiền thì em đành phải tìm nơi khác vậy.

Lục Dung Nhan nói xong thì làm bộ như muốn đi, Giang Trình Minh thấy thế đành phải đổi ý:

- Đừng thế! Nếu vậy thì anh cũng không làm em khó xử nữa, lát nữa anh nhờ người hỏi xem giá cả thị trường thế nào rồi định giá hợp lý cho em nhé.

- Vậy thì cảm ơn anh ạ.

Giang Trình Minh mời Giang Mẫn và Lục Dung Nhan ăn tối, Lục Dung Nhan vốn định từ chối, nhưng vì hai anh em Giang Mẫn thật sự quá nhiệt tình nên cô không tiện từ chối, đành phải đồng ý.

Ba người ăn tối xong bước ra khỏi quán thì mới phát hiện trời đã đổ mưa to.

- Mưa to như thế sợ là khó bắt xe lắm! Anh, hay là anh đưa bọn em về nhé!

Giang Mẫn hỏi Giang Trình Minh đứng bên cạnh mình.

- Đương nhiên rồi, anh rất vui lòng được hộ tống hai người đẹp đây.

Giang Trình Minh mỉm cười gật đầu đồng ý.

- Không cần đâu!

Lục Dung Nhan vội lắc đầu từ chối.

Bây giờ Giang Mẫn đang ở trong phòng riêng được bệnh viện cung cấp, còn cô lại ở cách đây khá xa, nếu như muốn đưa hai người bọn họ về thì Giang Trình Minh phải đưa Giang Mẫn đến bệnh viện trước, sau đó lại đưa cô về nhà. Mới gặp nhau lần đầu mà lại làm phiền Giang Trình Minh như thế khiến cô lấy làm khó xử:

- Em tự gọi xe về cũng được, đặt trên điện thoại là được rồi, tiện lắm ạ.

Giang Trình Minh đại khái cũng nhìn ra nỗi băn khoan của cô:

- Mưa lớn thế này, em thấy anh và Giang Mẫn sẽ yên tâm để em đứng đây một mình chờ xe à?

- Đúng đấy! Đi đi mà, cậu đừng có từ chối nữa! Anh mình chẳng tiếc tiền xăng đâu mà lo, cùng lăm thì lần sau cậu mời anh em bọn mình một bữa là được!

Giang Mẫn nói xong bèn kéo Lục Dung Nhan cùng lên xe của Giang Trình Minh.

Giang Trình Minh đưa em gái mình về trước, sau đó lại chở Lục Dung Nhan đến chỗ ở của cô và Lục Ngạn Diễm.

Gọi nhà của hai người bọn họ là chỗ ở đúng là chẳng sai đi đâu được.

Đối với bọn họ mà nói thì đây không thể xem là nhà! Chẳng qua chỉ là nơi để cả hai ngả lưng mỗi tối mà thôi.

Ngồi trên xe, Lục Dung Nhan đưa tay nhìn đồng hồ, lúc này đã chín giờ đêm. Bình thường tầm này thì cô đã nằm trên giường dỗ con ngủ rồi.

Nhưng bây giờ con trai đã bị ông bà nội của nó đưa đi, còn Lục Ngạn Diễm ấy à? Lúc này chắc là đang ở trong phòng của Khúc Ngọc Hi với cô ta rồi ấy nhỉ? Cô vẫn không quên được tin nhắn Khúc Ngọc Hi gửi cho Lục Ngạn Diễm hôm nay.

Chết tiệt, lại nghĩ đến anh làm gì cơ chứ?

Thấy Lục Dung Nhan cứ im lặng như thế, Giang Trình Minh định mở lời phá vỡ sự im lặng này, nhưng anh ta lại tình cờ khơi chủ đề về chiếc đồng hồ trên tay của Lục Dung Nhan:

- Nếu như anh đoán không lầm thì chiếc đồng hồ này có ý nghĩa cực kỳ đặc biệt với em.

Lục Dung Nhan lấy làm kinh ngạc khi nghe anh ta đột nhiên nói đến chiếc đồng hô của mình, cô bèn cúi đầu nhìn thoáng qua.

Đây chỉ là một chiếc đồng hồ bình thường, vì đã cũ kỹ rồi nên chẳng thể nhìn ra màu sắc vốn có của nó nữa.

Năm đó Mộ Sở còn hay cười nhạo bảo nó là đồ cổ lỗ sĩ.

Nhưng đối với cô thì chiếc đồng hồ này thật sự rất quan trọng.

- Có phải anh cảm thấy nó cổ lỗ sĩ lắm không?

- Thứ càng xưa cũ thì càng dễ khơi gợi nỗi nhớ của người ta, càng đáng để giữ gìn.

Lời của Giang Trình Minh nói rất đúng ý Lục Dung Nhan, trên mặt cô hiện lên vẻ hoài niệm, gật đầu tán đồng:

- Đây là quà sinh nhật của bà nội em tặng năm mười lăm tuổi. Món quà này cũng là độc nhất vô nhị, nói ra sợ anh không tin, chứ chiếc đồng hồ này là do bà em tự tay làm tặng em đấy! Bà em là một thợ làm đồng hồ cực kỳ tuyệt vời, vì làm chiếc đồng hồ này cho em mà bà tốn đến tận hai năm, nhưng em thật sự không thể nào ngờ, vừa qua sinh nhật em thì bà đã rời khỏi nhân gian trong một vụ động đất. Em thậm chí còn không thể nhìn mặt bà lần cuối, cũng không kịp nói câu từ biệt bà.

Nhắc đến bà của mình, đôi mắt của Lục Dung Nhan lại rưng rưng nước mắt.

Giang Trình Minh cảm thấy hối hận không thôi:

- Anh xin lỗi, vì anh vô tâm nhắc đến chuyện buồn của em.

Nói xong anh lại rút một tờ giấy đưa cho Lục Dung Nhan.

Lục Dung Nhan vội nhận lấy, mỉm cười lau nước mắt:

- Không sao đâu ạ, chẳng qua là tự dưng em nhớ bà thôi, nhưng tiếc là chiếc đồng hồ trên tay em bây giờ không phải chiếc mà năm đó bà ngoại tặng, đây chỉ là đồ giả sau này em nhờ người ta làm lại thôi, chiếc kia đã bị trộm mất trong một chuyến du lịch rồi.

Trên mặt Lục Dung Nhan đầy vẻ hổ thẹn và nuối tiếc:

- Em đúng là bát hiếu.

Giang Trình Minh lại cuối đầu nhìn chiếc đồng hồ thoạt nhìn cực kỳ quen mắt với mình trên tay Lục Dung Nhan, nói đầy thâm ý:

- Em đừng nên tự trách, nói không chừng em và nó có duyên với nhau, chẳng bao lâu sau em sẽ tìm lại được thôi.

- Có thể ư?

Lục Dung Nhan chỉ tưởng là Giang Trình Minh đang an ủi mình, chẳng bận lòng những lời anh nói lắm.
 

Bình luận facebook

Top Bottom