2L

Staff member
Bài viết
581
Reaction score
302
Points
63
Báo oán (2)
Bác Khánh là bạn cùng đi bộ đội với bổ tôi. Bác người Hải Dương, làm bác sĩ đă được 25 nầm, chuyên môn bên sản khoa, cách đây hơn một năm, bác có nghỉ hưu và mở phòng khám tư tại nhà. Ngoài đờ đẻ, bác còn kiêm cả nạo hút thai. Bố tôi bảo là, bác mua được cả xe ô tô nhờ cái việc nạo thai đó. Thực ra nếu không có chuyện kia thì tôi cũng không biết tới bác Khánh. Bác có hai người con trai, đều giỏi giang và trưỏng thành cả, nhưng chỉ trong chưa đến một năm, hai người con của bác đều lần lượt chết thảm.
Cụ thể là hồi tháng Ba năm ngoái, anh thứ của bác Khánh sau một buổi chiều sang nhà vợ, liền không thấy trờ về nữa. Cả nhà bổ đi tìm, phải tới trưa ngày thứ ba mới thấy xe máy của anh thứ dìm dưới mương, cách nhà gần 8km. Vớt được xe thì cũng tháy anh thứ nối lên, người trương phềnh, mặt bị cá rỉa nát hết, chân tay mắc vào xe, biến dạng không ra hình người. Bố tôi xuống viếng đám ma, nghe bác Khánh kê là đêm hôm anh thứ không về, bác gái nằm mơ thấy con trai từ trong nhà di ra ngoài, bên ngoài có đứa trẻ con đứng chờ, sau đó nó dắt anh thứ đi mất. Anh thứ mới lấy vợ được mấy tháng, chưa có con cái gì, bố tôi vì thế rất lấy làm thương cảm cho nhà bác Khánh. Lại đến tháng Chín năm ngoái, bò tôi được báo đi viếng dám ma, vẫn là nhà bác Khánh, lằn này là anh cả nhà bác ấy.
Lúc đến viếng, trong nhà đặt những hai cỗ quan tài, một là của anh cả và một là của đừa con trai đàu lòng của anh ấy. Bác Khánh và vợ vì tang gia mà kiệt sức, người nhà tiếp bõ tôi, họ kê là hôm Quốc Khánh, anh cả đưa vợ con ra Đồ Sơn tắm biến. Chẳng biết thế nào mà con anh bị sóng đánh ra xa bờ, anh hô hoán rồi lao mình tới cứu, nhưng rổt cuộc cũng bị cuốn theo nổt. Lúc tìm thấy, hai bố con anh đang ôm nhau thành một đống, lưng anh nổi lên, bị cháy nắng tới đen kịt một mảng.
Ai đó lại nói với bố tôi là, buổi sáng anh cả gặp nạn, nhà bác Khánh có con chó cái vừa sinh con. Xong đột nhiên nó cắn chết con nó, đem tha bê bết trước cửa nhà. Bác Khánh đuổi đánh, con chó chạy ra đường bị ô tô kẹp chết. Đến chiều thì nghe tin dữ.
Mẹ tôi bảo đấy là điềm báo, bổ mẹ hại chết con cái, nêu không hóa điên (như con chó kia) thì là do nghiệp quá nặng.
Cái nghề của bác Khánh xét theo tâm linh thì không tránh khỏi oán thù chồng chất, nhưng bác ấy cùng chỉ làm vì ngoại cảnh tác động, nghĩa là người ta thuê bác làm, rõ ràng là bác không ép buộc ai phá thai.
Cũng chính vì cái nghiệp gián tiếp đó, mới gây ra quả báo gián tiếp như vậy. Tới nỗi mà con cái phải gánh tội thay cha mẹ, thử hỏi rằng đây là nghiệp chồng nghiệp, hay là nghiệp tiêu trừ nghiệp? Và đến khi nào thì tội lỗi ấy mới hết đây.
 

Bình luận facebook

Top Bottom