Full Những Đồ Vật Có Linh Hồn

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,798
Reaction score
5,496
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Nhiều tác giả
Thể loại
Ma, nhẹ nhàng, ý nghĩa
Nguồn
https://www.facebook.com/Lchangesme
Lượt đọc
1,894
Phần này tớ lấy cốt chuyện từ những inbox mà mọi người gửi về cho tớ, hầu như đây đều là chuyện của các bạn đã từng trải qua, và tất cả chúng đều liên quan đến một vật dung trong nhà.
Mỗi ngày một chuyện ngắn, dùng để chúc ngủ ngon mọi người, hoặc là để mọi người mất ngủ cũng được
. Đáng ra là đăng từ hôm qua nhưng mà tớ bận mất, để mai tớ đăng bù 2 chuyện nhé. :big_smile:

Chúc mọi người đọc chuyện vui vẻ :big_smile:
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,798
Reaction score
5,496
Points
14,914
Chiếc lược ngà
Năm 2008 bố mẹ tôi có chuyến đi vào miền Nam du lịch, tham quan rất nhiều nơi, tới địa đạo Củ Chi, mẹ tôi thấy ở đây bày bán một loại hộp gương bằng gỗ khảm trai rất đẹp, nên có mua về làm quà biếu bà ngoại tôi. Hộp làm bằng gỗ dừa, bên ngoài đổ sơn bóng loáng, nắp trong hộp có gắn gương và lòng hộp thì dán một lớp vải nhung. Đi kèm hộp gương là một chiếc lược, theo như người bán hàng thì nó được làm từ sừng hay ngà gì đó, màu đen, chải lên không bị ăn tóc.

Trên chuyến xe đi về, mẹ tôi vô tình đem hộp gương ra khoe với mấy người trong đoàn, nhiều người hỏi mượn, họ lấy lược chải thử, xong bảo đúng là chải sướng đầu lắm. Mẹ tôi tóc dài, lúc nào cũng phải búi nên không tiện chải, thấy mọi người bảo lược dùng thích như vậy, cứ nghĩ là mình mua được hàng sừng thật, hí hửng tới tận lúc về đến nơi.

Sẽ chẳng có gì lạ nếu tôi không thấy cái hộp gương đó, sau khi chuyển hết đồ của bố mẹ xuống xe, nó cùng với mấy món lưu niệm khác để ở cái túi ngoài cùng, hồi đó tôi mới 14 tuổi, thấy cũng đẹp đẹp nên tôi mở nó ra, cầm cái lược bên trong lên chải. Răng lược chạm vào da đầu lạnh toát, tay tôi cầm lược không thấy lạnh, mà sao lúc chải lên đầu thì lại lạnh thế. Chải hai cái tôi rùng mình, nhìn lại cái lược thì mới hãi, trên răng lược dính bao nhiêu là tóc dài. Tôi lại là con trai.

Có thể là lúc chải tôi không để ý, mẹ bảo trên xe người ta chải thử, chắc có tóc dính vào đấy, tôi cũng cho là phải nên không để bụng nữa. Tối hôm sau nhà tôi đem quà sang biếu bà ngoại, lúc đấy là khoảng hơn 8h, nhà bà ngoại cách nhà tôi không xa, đi bộ chỉ mươi phút là đến. Trên đoạn đó có một bãi đất trồng cây dong để bán làm bánh chưng và một con mương, tôi với mẹ đi qua, bên dưới mương có tiếng nước bì bõm.

Đường không có đèn, chỉ có ánh sáng từ nhà dân hắt ra, mương tối om, tôi nghe rõ là tiếng lội nước ì oạp, quay lại nhìn thì không thấy gì. Tôi đã nghĩ đấy là con chuột, cho đến lần thứ ba quay lại, tôi thấy có một bóng đen đi sau mẹ con tôi. Sợ tới quýnh cả chân lên, tôi bảo mẹ cái gì kìa, mẹ tôi cầm đèn pin soi thì chẳng thấy nó đâu, nhưng mà tôi dám chắc là mình không nhìn nhầm cái hình người lúc đấy, nó chỉ cách tôi vài bước chân.

Mẹ vừa quay đi thì tay tôi bị giật một cái, túi đồ tôi cầm trên tay liền rơi xuống đất. Thề là tôi không biết vì sao luôn, tự nhiên cái túi bị giật xuống, có bao nhiêu thứ đều bị văng ra đất, mẹ còn mắng tôi, may mà cái hộp gương chưa bị vỡ. Bình thường đi đường này tôi chưa từng gặp chuyện gì như vậy, tôi cũng không biết đấy có phải là ma không, nhưng sau đó tôi vẫn tiếp tục đến nhà bà an toàn, cả lúc về cũng không thấy gì kỳ lạ nữa.

Bẵng đi vài tháng, hôm ấy là cuối tháng Chín, bác tôi từ trong nhà bà ngoại chạy ra báo bà bị cảm, phải đưa đi viện cấp cứu. Thực ra là không phải bị cảm, bà tôi là bị viêm gan, tới bệnh viện mới phát hiện ra, vì đã vào giai đoạn nguy hiểm nên phải lưu viện để điều trị. Tối hôm đó tôi được điều vào nhà bà ngoại ngủ để trông nhà.

Cả đời tôi cũng không quên được cái đêm rùng rợn ấy. Nhà bà ngoại chia làm ba gian, gian giữa là phòng khách, hai gian bên đặt hai cái giường, tôi và anh họ bằng tuổi ngủ một giường, giường còn lại là giường bà vẫn ngủ, đêm ấy nó bỏ trống. Anh họ ngủ trước, tôi lạ giường nên cứ trằn trọc mãi, lúc ấy chắc cũng gần nửa đêm, trong nhà im phăng phắc, tôi nhắm mắt nằm đấy nhưng không ngủ. Bỗng tôi nghe thấy tiếng cót két…

Không phải tiếng cánh cửa, tôi mở choàng mắt, đối diện với giường tôi là cửa ra vào, cánh cửa vẫn đóng chặt. Tiếng cót két ban đầu còn nhỏ, sau thì to dần, hay là tiếng mọt kéo gỗ? Tôi bình tĩnh ngóc đầu dậy, bộ bàn ghế đặt trên đầu giường tôi, tiếng cót két phát ra từ phía này, nhưng không gần tới thế. Lúc đó tôi chưa hình dung ra đó là tiếng gì, nên chưa sợ lắm, phải nhìn qua bộ bàn ghế sang tới giường bên kia, tôi mới giật mình.

Cạnh giường bà có một bóng trắng. Tôi sợ tới mức không dám nhúc nhích, bóng trắng đứng thẳng, không phải mờ mờ như sương, tôi thấy cả áo cả quần màu xanh, da trắng bệch, đầu trọc hếu, cũng không biết là trọc hay là trơ xương, chỉ biết là đang đừng quay lưng lại phía tôi. Đúng là ma rồi, miệng tôi cứng đờ, muốn lay anh họ dậy nhưng tay bủn rủn không nhấc lên được, càng không dám quay đi, thiếu chút nữa là tôi tiểu ra quần.

Bóng trắng kia không đứng im, hình như nó còn cầm cái gì trên tay, lúc tôi thấy thì nó đang giơ tay lên đầu. Cót kéttttt. Tiếng gì đấy? Tôi run bần bật khi nghe thấy âm thanh đó. Cót kétttt. Bóng trắng cào cái gì lên đầu nó, cào hai lần thì dừng. Kẽo kẹt. Bất thình lình bên cạnh tôi có động, tôi giật mình nhìn thì là anh họ tôi xoay người, chỉ liếc mắt đi chỗ khác thôi mà tới lúc quay lại bóng trắng kia đã không thấy đâu nữa.

Tôi lập tức nằm im, không dám nhìn ngang nhìn dọc nữa, vẫn chưa hết sợ tôi còn trùm cả chăn lên đầu, chắc chắn vừa rồi là ma, và nó vẫn ở trong nhà này. Tai tôi áp xuống giường, một lúc sau không nghe thấy tiếng cót két nữa, nhưng tôi nghe thấy tiếng bước chân. Tôi nhắm chặt mắt, không dám thở mạnh, đúng lúc đó anh họ tôi lại ngồi dậy. Hay là nó bắt anh tôi đi?

Ngay lập tức tôi bật tung chăn ra, vồ lấy anh họ, bấy giờ anh ấy đã xoay ra ngoài mép giường.
- mày làm gì đấy? Giật cả mình.

Anh họ nhìn tôi nói. Tôi lắp bắp hỏi:

- anh… anh làm gì đấy?

- tao đi đái.

- em đi với.

Tức là anh tôi chỉ dậy vì buồn tiểu, chứ không bị bắt bớ gì cả. Tôi có kể với anh họ về cái bóng trắng, nhưng anh ấy không tin, anh họ là con nhà bác cả, nhà bà và nhà bác cạnh nhau, anh ấy bảo tôi sợ bóng sợ gió vớ vẩn. Nhưng lúc vào ngủ, tôi nhất quyết đòi bật đèn, đang ngủ dở nên anh họ vào giấc rất nhanh, tôi thì cứ mở mắt thao láo, mãi tới gần sáng mới ngủ được một ít.

Hôm sau tôi về kể với mẹ, mẹ cũng bảo tôi luyên thuyên, nhà ở làm gì có ma. Hơn nữa bệnh tình của bà đang rất đáng lo nên mẹ không quan tâm được chuyện gì khác, và vì lúc đó tôi còn nhỏ nên dù rất sợ, tôi cũng chỉ mất ít ngày là quên luôn. Cho đến khi bà ngoại mất, tính ra là sau đó gần một năm, bệnh chuyển từ viêm sang u xơ, bà nằm liệt giường hai tuần và mất vào lúc 6h chiều thứ Bảy.

Tối hôm đó mẹ và các bác thay quần áo mới và vấn lại tóc cho bà, mọi người lấy chiếc lược trong hộp gương ra để chải, tôi lặng nhìn mớ tóc trắng quấn vào răng lược, trong lòng không khỏi xót xa. Đến đêm tôi ngủ mơ, thấy bà ngoại ngồi ở giữa nhà, tóc xõa đầy vai, trong nhà rất tối, nhìn mãi tôi mới thấy một người ngồi sau lưng đang chải tóc cho bà. Tôi không nhìn rõ mặt người kia, nhưng đấy không phải là bác hay mẹ, người ấy mặc một bộ quần áo xanh, tay cầm lược trắng bệch, chầm chậm đưa lên đưa xuống, mỗi lần chải tóc bà rụng ra từng mảng.

Sáng hôm sau tôi kể lại giấc mơ cho mẹ, lúc này bà mới nhập quan, mẹ tôi buồn rầu không nghe hết đầu đuôi tôi nói đã khóc nấc lên. Tôi đành tự mình ra nắp quan nhòm vào, trên đó có một lỗ trống nhỏ gắn cửa kính, bà tôi nhắm mắt thanh thản nằm trong, tôi ngó thấy hình như trên tóc vấn của bà có cài chiếc lược. Tới khi vãn khách tôi mới tìm bác cả để hỏi, sao lại để cái lược vào trong quan, bác cả bảo trần sao âm vậy, phải chôn theo cả tư trang cho bà nữa.

Đám tang diễn ra suôn sẻ. Một trăm ngày nhà tôi đưa bà lên chùa, sau khi lễ ngãi hoàn tất, thầy cúng nói với nhà tôi là bà ngoại yếu lắm, không gọi về được. Mọi người trong nhà sau này cũng nhiều lần đi gọi dí, nhưng không ở đâu kêu được bà lên với con cháu. Tôi từ đợt đó cũng không mơ thấy bà nữa, giống như là bà không còn liên hệ gì với gia đình họ hàng, cảm giác trong nhà bà lạnh lẽo tang thương khó tả.

Rồi thì cũng qua ba năm chịu tang, tầm cuối năm 2014 nhà tôi có đi xem thì thầy bảo được ngày cải mả, anh em con cháu họp mặt đông đủ, xét khi bà còn sống thì thuốc thang cũng ít dùng, nay được ngày đẹp chuyển bà sang nhà mới cho sạch sẽ. Cái này còn là vì nhà tôi nghi đất bà nằm có vấn đề, hoặc là sai hướng, hoặc là như một bác trong họ nói, quan bị nứt nên đất chui vào trong nấp hết người bà. Thế là nhất trí cho bốc mộ vào đợt ấy.

Quá trình bốc mộ tôi không tham gia, vì đợt đó tôi còn đang đi học đại học, nghe mẹ kể thì quan quách vẫn nguyên vẹn, da thịt bà chưa tiêu hết, nhưng đã mở ra rồi thì bằng mọi cách phải làm sạch để chuyển mộ. Bà tôi chôn ở chỗ đất khô, nên trong quan không có nước đọng, nghe người bốc mộ nói là trường hợp của bà tôi rất đặc biệt, bình thường xác người tiêu chưa hết thì tóc tai vẫn dính trên đầu, đây bà tôi tóc tiêu sạch, trong mộ không thấy sợi tóc nào của bà hết.

Sau khi nâng bà đặt vào tiểu, mọi đồ đạc trong quan cũ đều được thu gom để đem đi đốt, lúc này mới xảy ra một chuyện. Người bốc mộ thuê cho nhà tôi tìm được cái lược dưới đáy quan, ông ấy có thâm niên gần 30 năm trong nghề, đảm bảo là không bao giờ nhầm lẫn xương cốt với bất cứ cái gì khác, nên khi cầm cái lược lên, ông ấy đã quả quyết, cái lược này là làm từ xương chứ không phải ngà hay sừng.

Cả nhà tôi không ai tin, ông ấy mới lấy nước rửa qua một lượt, lớp sơn bên ngoài vì bị oxi hóa nên bong ra, để lộ màu nâu xỉn bên trong. Ông bốc mộ bẻ thử một răng lược, thấy nó mủn ra, càng vo thì càng mịn như bột. Cái này là vì xương để trong môi trường yếm khí lâu năm sẽ bị vôi hóa, không như sừng hay ngà thì trơ hơn. Còn là xương của con gì thì không biết, nhà tôi thấy vậy cũng không đáng lo, dẫu sao thì chuyện cũng đã xong xuôi rồi.

Sau khi hoàn tất việc bốc dọn cho bà ngoại, nhà tôi có mời thầy cúng về nhà làm lễ, có mặt đông đủ con cháu trong họ, thầy cúng đọc được nửa bài thì đột nhiên bác cả tôi vật ra khóc. Nghe bảo đây là vong nhập nên mọi người xúm vào đỡ bác, bác tôi mặt đỏ tía tai, tay chân mềm nhũn, người cứ oặt ra chiếu, nước mắt nước mũi giàn giụa. Bác gào khóc thảm thiết, ai hỏi gì cũng không trả lời, được một lát thì bác cho tay lên bứt tóc, cứ túm từng nắm một mà dứt, giọng bác lạc đi nghe giống như sắp hết hơi. Nhưng phải hai người giữ tay mới kìm được bác lại, ai cũng bảo người âm khỏe lắm, thảo nào bác tôi gầy gò mà hai người hết sức mới giữ nổi.

Mọi người xúm đen xúm đỏ vào đỡ bác, vài người gọi bác là mẹ ơi, vài người khóc sụt sùi, bác thì nhắm nghiền mắt, đầu lắc quầy quậy, tóc xổ tung ra. Hay là bị âm binh nhập rồi? Có người hỏi thầy cúng, thầy bảo không phải, đây là bà uất quá nên bà quấy con cháu thôi, cứ dỗ đi là hết. Mọi người tạm tin lời thầy, tiếp tục dùng lời lẽ an ủi, vỗ về bác, xoa lưng xoa mặt cho bác nhanh hồi, chán chê, tới khi không còn sức nữa thì bác mới rũ người ra. Bà đi rồi à? Lại có người hỏi, tiếng khóc của ai đó thảm thiết vang lên, là bác gái thứ, bác khóc bà bỏ con bỏ cháu, bao năm đi biền biệt không về thăm nhà, giờ về lại không thèm nhìn mặt ai hết mà đã đi rồi.

- cha tiên sư con Quý, mả cha tiên sư con Quý.

Bác cả tôi đột nhiên chửi đổng lên, Quý là tên bác gái thứ, nghe mà ai nấy lạnh cả người, hóa ra bà vẫn chưa đi, mọi người mới cầm tay bà, vừa xoa nắn vừa thủ thỉ:

- mẹ ơi sao mấy năm liền mẹ đi đâu không về với chúng con?

- tao không về được.

Bác cả tôi bắt đầu rấm rức khóc, bác thều thào nói như bà tôi lúc còn sống:

- thằng Tây nó bắt tao đi theo nó vào trong kia – ý là vào Nam – không cho tao về, nó bảo tao lấy xương của nó, chừng nào tao còn giữ cái xương thì nó còn bắt tao đi, tao khổ trần đời…

Bác cả nói đại khái là có thằng Tây bắt bà đi vào Nam, tới chỗ nó chết để hành hạ bà, không cho bà về với con cháu. Nó chết do bị bắn trong chiến tranh, xác vùi dưới đống đất, có con chó rừng bới xác lên ăn, khẩu xương đùi nó tha vứt ra ngoài bìa rừng. Không biết sao có người nhặt xương đó về, mài đi làm thành lược, rồi bịa là bằng ngà, bán với giá cao. May sao nhà tôi cải mộ sớm, đem cái lược kia vứt đi, chứ còn để lâu thì bà tôi còn khổ.

Tôi được tận mắt thấy bác vừa khóc vừa kể, nếu là thầy cúng bị nhập thì tôi không tin, trước giờ tôi cũng không nghĩ là có chuyện người chết trở về nhập vào người sống, hơn nữa ba năm liền dùng đủ mọi cách áp vong mà không được, cả nhà tôi đã sớm hết hy vọng gì rồi. Thế mà lần này không phải áp vong, chỉ là làm lễ cúng thì bà lại về, chứng tỏ là bà tôi thực sự bị bắt đi.

Chắc nhiều người cũng nghĩ giống tôi, rằng vong là ma rồi thì còn ai hành được vong nữa, hoặc là vong chỉ có đi hành người thôi, nhưng cứ suy từ câu trần sao âm vậy ra, người hại người được thì vong cũng sẽ hại được vong. Quan trọng là khi đem một vật gì đó từ ngoài về, nên chắc chắn là nó không liên quan đến người chết, ví dụ như không chôn cái lược kia đi, thì biết đâu người bị hại sẽ là ai đó trong gia đình tôi. Thật sự nếu có chuyện như vậy xảy ra, ngay cả tôi cũng không dám chắc mình có may mắn được ngồi đây để kể lại hay không, họa vô đơn chí chính là như thế đấy!
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,798
Reaction score
5,496
Points
14,914
Hai đứa trẻ
Tôi có một đứa em gái. Gia đình tôi cũng tính là khá giả, bố mẹ có một quầy tạp hóa ngoài chợ nên hai anh em tôi thường ở nhà trông nhau, tôi lớn hơn con bé 7 tuổi, chuyện xảy ra khi em tôi mới lên 3 và tôi thì đang học cấp một.

Em tôi thích chơi búp bê, con bé có nhiều đồ chơi, nhưng nó chỉ ngồi im nếu được ôm con búp bê yêu thích. Cũng phải nói là món đồ chơi ấy không mới mẻ gì, bố mẹ tôi thửa lại nó từ một lần chuyển nhà, còn trước cả khi tôi ra đời nữa. Năm đó bố mẹ rời nông thôn ra thành phố làm ăn sinh sống, con búp bê được chủ cũ để lại cùng một cơ số giường chiếu, nó là hàng của Nga sản xuất nên rất bền đẹp. Tôi là con trai nên không chơi búp bê, bố mẹ cất nó vào tủ kính, mãi tới khi em tôi ra đời thì nó mới được đem ra dùng.

Lần đầu em tôi nhìn thấy con búp bê, con bé đã nằng nặc đòi lấy ra chơi, vốn dĩ đây là chuyện hết sức bình thường, tại con búp bê cũng đẹp mà, cho con bé chơi thì tôi gần như không phải trông chừng gì cả. Hồi đó em tôi còn đang học nói, con bé bi bô cả ngày nên không ai để ý, mãi sau tôi mới phát hiện ra, không phải em tôi buồn mồm nên ê a, con bé là đang nói chuyện với con búp bê.

Thế là có lần, thấy em cứ nói chuyện say sưa một mình, tôi mới xen vào một câu:

- Cún nói cho anh nghe với nào.

Lúc đấy con bé đang ngồi ngang hàng với tôi, nghe tôi nói nó lập tức mím chặt môi, xong liếc mắt sang chứ không quay hẳn mặt ra, chỉ liếc liếc thế thôi, rồi nó cười. Con bé ôm con búp bê vào lòng, vừa cười vừa lắc lắc đầu. Thấy vậy tôi mới ra vẻ năn nỉ con bé, còn bế nó lên ghé tai bảo nó nói nhỏ cho tôi nghe. Em tôi cười khúc khích đáp:

- My nói đi.

Xong em áp mặt con búp bê vào tai tôi, lúc đó ngoài tiếng khúc khích của em, tôi chẳng nghe thấy gì khác cả. Bắt đầu từ đây tôi biết được, em tôi gọi con búp bê là My, thời gian đầu tôi không để tâm lắm, nhưng lâu dần thì cũng lấy làm lạ, con bé nói chuyện cứ như với người thật vậy, chỉ có hai anh em trông nhau mà nhiều lúc tôi cảm giác như trong phòng còn có thêm ai đó nữa. Lại một bận khác, gần tối rồi mà bố mẹ chưa về, tôi bế em ra ngoài cửa ngồi chờ, tay em ôm con búp bê, thế là tôi hỏi:

- My là ai hả Cún?

- My là cô dâu – em tôi đáp.

Tại vì con búp bê mặc váy cưới, nên tôi nghĩ chắc có người đã nói với con bé điều đó, tôi lại hỏi:

- Ai nói với Cún thế?

- My nói.

Em tôi ngước mắt nhìn tôi, con búp bê trên tay nó cũng ngửa mặt nhìn tôi, rồi em tôi nhoẻn miệng cười, lúc đó tôi bỗng thấy lạnh lạnh sau gáy, không hiểu sao tôi thấy con bé cười giống con búp bê lắm, như kiểu em tôi đang bắt chước nó vậy. Sau đó tôi vẫn giữ im lặng chuyện con bé có những biểu hiện kì lạ, vì cho rằng đó là suy nghĩ của trẻ con, và để mặc em tôi tiếp tục chơi với con búp bê, mãi đến năm nó hơn 4 tuổi.

Hôm đấy cả nhà tôi đi vắng hết, chỉ còn mỗi mình tôi ở lại trông nhà, nghĩ bố mẹ tận tối mới về nên tôi khóa cửa rồi chạy sang quán điện tử. Tôi kịp về nhà trước bố mẹ nên không ai biết tôi đã đi chơi, ăn cơm xong tôi vào bàn ngồi học, bố mẹ ở dưới nhà xem tivi, bình thường là như thế. Nhưng đang học tôi thấy cửa phòng mở ra và em tôi nhòm vào, tất nhiên tôi không lạ gì chuyện ấy, em tôi cùng với con búp bê trên tay chạy đến bên cạnh bàn, con bé làm ra vẻ bí mật nói:

- Cún biết chiều nay anh đi chơi.

Tôi sửng sốt nhìn nó, thấy nó cười mỉm, mắt liếc tôi, cái vẻ mặt này không thể nào là của một đứa trẻ 4 tuổi được. Tôi vặn lại nó:

- Ai bảo thế?

- My nhìn thấy, hôm nay Cún để My ở nhà.

Chợt tôi nhìn con búp bê, đúng là lúc chiều tôi thấy nó vứt ở trên ghế salong, bố mẹ không cho em tôi đem nó theo, nhưng làm sao một con búp bê lại nhìn và nói được? Em tôi còn nói sẽ không kể mẹ đâu, vì My bảo với con bé thế, hồi đó tôi còn chưa biết ma là cái gì, tôi chỉ thấy sợ con búp bê thôi. Từ hôm ấy, em tôi và con búp bê giống như hình với bóng, lúc nào con bé cũng ôm khư khư nó trên tay, thậm chí cả nét mặt con bé tôi cũng bắt đầu thấy hao hao con búp bê, nhất là mỗi khi em tôi tròn mắt nhìn, dù không phải là nhìn tôi nhưng tôi vẫn cảm thấy sợ hãi.

Tôi quyết định nói với mẹ, nhưng ngược lại với suy nghĩ của tôi, mẹ đã cho là tôi có vấn đề, hay đúng hơn là tôi tưởng tượng ra thế. Đáng nhẽ tôi cũng bỏ qua rồi, nhưng sau đó lại có một chuyện, cho đến giờ khi nhớ lại tôi vẫn không khỏi rùng mình, và từ sau chuyện đó tôi đã không còn nghi ngờ nữa.

Đấy là một buổi tối, khi tôi đang ngồi học, cũng sắp đến giờ đi ngủ rồi thì tự nhiên em tôi mở cửa vào. Con bé nhìn tôi hỏi:

- My có trong này không anh?

Thoạt tiên là tôi không thấy con bé cầm con búp bê trên tay như bình thường, tôi mới lắc đầu nói:

- Không có.

Thế mà em tôi vẫn vào phòng tìm, nó nhìn ngang nhìn dọc, xong còn lẩm bẩm:

- My ơi, My…

- Không có trong này đâu, Cún ra ngoài đi để anh học – tôi khó chịu nói.

- Chỉ có ở trong này thôi – con bé quả quyết và tiếp tục tìm, tôi nhìn nó nhìn vào gầm giường, chắc tối quá nên nó định chui vào đấy xem cho rõ.

- Ai để dưới đấy đâu mà Cún tìm – vừa nói tôi vừa cúi xuống soi đèn vào gầm giường cho nó xem.

Thứ tôi nhìn thấy đầu tiên chính là khuôn mặt đang mỉm cười của con búp bê. Nó xuất hiện ngay gần chỗ tôi đứng, tư thế nằm ngửa mặt hướng ra ngoài mép giường, lúc vừa thấy nó tim tôi giật thót một cái, vô tình tôi có nhìn sang em mình, lại thấy nó đang cười, mặt nó y hệt con búp bê trong kia, khác một điều là tròng mắt con bé đang dần dần liếc qua tôi. Sau đó em tôi tự mình với lấy con búp bê, lúc đó thay vì hét lên sợ hãi, tôi lại cảm thấy điên tiết, em tôi và con búp bê của nó đứng trước mặt tôi cười nói:

- Bị bắt rồi nhé.

Tôi giật con búp bê ra, không nói không rằng ném mạnh nó xuống đất, chưa được tôi còn đá nó văng vào tường, đầu và tay con búp bê rụng ra lăn mỗi nơi một mảnh. Em tôi bấy giờ gào lên, nó hét muốn xé họng, đến mức bố mẹ tôi phải hốt hoảng chạy vào vì tưởng chuyện gì. Về sau con búp bê vẫn lắp lại được như cũ, bố mẹ thì chửi tôi một trận vì tội trêu em, em tôi thì không còn nói chuyện với tôi nữa, lúc nào nó cũng hầm hầm nhìn tôi, còn bản thân tôi thì không bao giờ thôi ám ảnh khi thấy con búp bê kia.

Bẵng đi một thời gian, vào buổi chiều tôi cùng nhóm bạn đi học về, vì còn sớm nên bọn tôi đứng ở cửa nhà nói nốt câu chuyện, bỗng một thằng bạn chỉ lên tầng hai nhà tôi, nói:

- Em mày kìa.

Tôi nhìn theo, thấy ở cửa sổ có khuôn mặt ló ra, là con búp bê của em tôi, tôi đáp:

- Không, đấy chỉ là con búp bê thôi.

Bọn bạn tôi nhìn một lát, chúng nó khẳng định:

- Là một đứa bé mà.

Hay là em tôi đang đứng cùng con búp bê, nhưng giờ này nó đang ở mẫu giáo, vậy còn đứa bé nào kia? Một lần nữa nhìn lên, tôi vẫn thấy mặt con búp bê ở đó, mặt tôi tái đi vì sợ, lắp bắp hỏi:

- Mày… mày thấy nó như thế nào?

- Thì là em mày đấy.

Tôi không nói được lời nào, mặc kệ đám bạn đứng đấy, tôi chạy vào nhà tìm mẹ, mẹ xác nhận là em tôi chưa đi mẫu giáo về. Tôi lập tức kéo mẹ lên phòng, thấy con búp bê đang đặt ở bàn cạnh cửa sổ, tôi gắt um lên:

- Mẹ đem con búp bê này vứt đi, cái Cún nó bị làm sao ý, nhanh lên, không cái Cún nó về bây giờ!

Mẹ tôi tất nhiên là không đồng ý, dù cho tôi có nói thế nào đi nữa, mẹ còn suýt bạt cho tôi một cái sau khi tôi kéo tay mẹ. Tôi tức phát khóc, lúc đó mẹ đã xuống nhà, chỉ còn mình tôi đứng ở cửa phòng, nhìn vào trong, tôi thót tim khi thấy mặt con búp bê lúc nãy còn hướng ra ngoài, không hiểu sao giờ nó lại quay nhìn tôi chằm chằm. Thề là tôi có sợ, nhưng vì vừa bị mẹ mắng nên tôi cảm thấy ức nhiều hơn, cũng chỉ nghĩ nó là một con búp bê, nên tôi đã tự mình cầm nó đem ra bãi rác vứt.

Mọi chuyện chưa dừng lại ở đó, khi em tôi về nhà, nó tìm con búp bê, tới lúc không tìm thấy nó mới la hét ầm ĩ lên, bố mẹ tôi dỗ mệt mỏi nó mới chịu nín, còn tôi thì ăn một trận đòn tơi tả. Từ hôm đó trở đi, em tôi không hề hé miệng nói một câu nào, ai hỏi gì cũng không nói, bố mẹ tôi mua cho nó con búp bê mới, nhưng con bé không hề động đến dù chỉ một lần. Thời điểm đó nó mới được 5 tuổi.

Tưởng là em tôi dỗi nên không chịu nói chuyện, nhưng ngay cả đến lớp nó cũng như vậy, cô giáo đã dỗ nước hết cái, em tôi chỉ đáp lại bằng tiếng la hét chói tai. Gia đình và trường mẫu giáo đã liên tục theo dõi, trao đổi với nhau, dùng nhiều biện pháp từ ngọt ngào tới răn đe mà em tôi hoàn toàn không thay đổi. Từ một đứa hiếu động, hoạt bát, nó trở lên lầm lì, khó gần, nói một cách dễ hiểu là nó xa lánh mọi người.

Cứ như vậy hơn một tháng, gia đình tôi đã hết cách với con bé, bố mẹ quyết định đưa em tôi đi viện khám, sau khi kiểm tra các bác sĩ chẩn đoán em tôi bị rối loạn phát triển não bộ, hay còn gọi là bệnh tự kỷ. Như các bác sĩ nói thì con bé bị “trơ” với tác động của xã hội, bệnh này rất nguy hiểm nếu không được phát hiện kịp thời, và để chữa khỏi thì mất rất nhiều thời gian.

Từ đó tới nay đã 4 năm, bố mẹ tôi dù chạy chữa rất nhiều nơi, đưa em tôi đến hết trung tâm này tới trung tâm khác, nhưng bệnh của con bé không hề có dấu hiệu cải thiện. Nguyên nhân của chuyện này, khi được hỏi tới, mọi người sẽ nói là do tôi đã vứt con búp bê của con bé đi, và mọi lỗi lầm sẽ đổ lên đầu tôi.

Người duy nhất biết được sự thật là tôi, dù có giải thích bao nhiêu lần thì mọi người cũng không một ai tin rằng trong căn nhà này từng xuất hiện hai đứa trẻ, một là em gái tôi và một là con búp bê kia. Có một điều luôn khiến bản thân tôi tự hỏi, em tôi bây giờ là ai? Dần dần tôi cảm thấy hối hận vì hành động năm đó của mình, biết đâu con búp bê kia mới chính là em tôi? Có phải thực sự tôi đã vứt em gái mình đi không? Và nếu tôi không làm vậy thì liệu chuyện này sẽ đi tới đâu?

P/s: đây là chuyện của một bạn kể với tớ để xin lời khuyên, hiện em gái bạn ấy đang rơi vào trường hợp ấy, theo như tớ hiểu thì đây dễ là em bạn ấy bị bắt mất hồn, đứa trẻ còn lại chỉ là phần xác thôi, mà cũng không chắc nữa, chuyện chỉ dừng lại ở đây thôi nhé.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,798
Reaction score
5,496
Points
14,914
Có hai con mèo ngồi bên cửa sổ
Khu tôi ở có hai con mèo rất nổi tiếng. Chúng là một đôi tam thể, tôi đoán là hai mẹ con hoặc hai chị em gì đấy, vì nhìn chúng to bằng nhau và không cắn nhau bao giờ. Hai con mèo tam thể ấy thực ra là mèo hoang, không ai nuôi chúng, nhưng chúng vẫn béo tốt vì hay được người ta cho ăn và coi như mèo nhà, trong số đó có gia đình tôi.

Hai con mèo tam thể nổi tiếng ở chỗ, trong khu tôi ở mà tổ chức đám, dù làm đám cưới hay đám tang thì chúng cũng kéo nhau đến. Ban đầu còn có nhà kiêng, vì sợ mèo tới là xui xẻo, nhất là mấy nhà có đám tang, họ kị mèo vào nhà bắt hồn người chết, nên có xua đuổi chúng. Nhưng chúng vẫn đến, mèo vốn sợ chỗ đông người, thế mà hai con này thì không, chúng trà trộn vào những người trong đám và tìm một chỗ khuất tầm nhìn để ngồi.

Tôi có thấy hai con tam thể ấy vài bận, chúng hay sưởi nắng trên mái nhà đối diện, công nhận là béo tốt trắng trẻo thật, so với mèo nhà thì cũng đẹp không kém. Hai con tam thể ấy không để ai chạm vào người, cho chúng nó ăn thì phải để trên mái nhà, kể cả có để ở hiên chúng cũng không thèm vào. Ai cũng nghĩ rằng hai con tam thể đến đám là để ăn chực, dù có người trông hay không thì chúng cũng không lẻn vào nhà bao giờ, và vì cũng không lạ gì chúng nên họ không xua đuổi nữa. Nếu thấy hai con ấy đến thì hoặc là cho chúng đĩa thức ăn ở xa bàn khách, hoặc là kệ chúng lởn vởn bên ngoài, kiểu gì cũng sẽ có khách ném thức ăn cho.

Dạo đó nhà tôi có đám, là ông ngoại tôi mất, cũng chính trong lần đó tôi được chứng kiến tận mắt tin đồn. Ông ngoại mất khoảng 12h trưa, cả nhà tôi muốn níu ông lại nhưng không được, theo quan niệm thì đây là giờ độc, tôi không tìm hiểu nên chỉ biết qua quýt là giờ đó ma chay hay cưới hỏi đều dữ cả. Đừng ai bảo nhà tôi mê tín mà chê cười, có thờ có thiêng có kiêng có lành, ở đời sống chết có số, ai dám chắc được chết rồi là hết. Hơn nữa phận chúng tôi là con là cháu, lúc ông còn tại thế chăm nom bao nhiêu, thì khi nằm xuống càng phải chu tất bấy nhiêu, có thế về sau mới không cảm thấy ân hận.

Thực ra thì mất vào giờ ấy cũng không phải chuyện gì to tát, nhà tôi ra chùa mời sư thầy về giúp, thầy bảo làm cái lễ nhỏ trước, con cái cháu chắt chưa được khóc vội, đợi qua giờ độc rồi thầy sẽ xin cho giờ khác để phát tang, tức già lập bàn thờ và bắt đầu cúng bái hương hỏa. Mọi chuyện không suôn sẻ, thầy xin đài âm dương lấy giờ mãi không được, đang sốt ruột thì có người chạy từ ngoài cổng vào bảo cái lễ nhỏ mà nhà tôi đem ra đó đang cháy bùng bùng lên. Nghe đâu lửa từ ba que nhang bắt vào tập tiền vàng, một chốc liền lan ra cả mâm, lúc nhà tôi chạy tới thì chỉ còn thấy tàn đỏ bay tứ tung.

Đây là điềm báo. Cái này tôi biết, vì mẹ tôi vẫn kể, rằng ông tôi có hai vợ, bà ngoại tôi là vợ cả, chỉ đẻ cho ông được ba mụn con gái, mẹ tôi là út, ông hắt hủi bà tôi rồi lấy thêm vợ lẽ. Bà lẽ cũng sinh được ba người con, hai trai một gái. Bà ngọai tôi mất trước khi tôi ra đời, nghe mẹ kể là bà ngoại một mình nuôi ba con khổ cực, nhịn ăn nhịn mặc nên bà gầy yếu, lúc mất bà mới qua tuổi 47. Ông ngoại sau đó có nhận lại con, dẫu vậy thì mẹ và hai bác cũng không qua lại bên nhà ông nhiều, chỉ là giờ ông nằm xuống nên phận làm con phải có trách nhiệm lo ma chay cúng bái, nghĩa tử là nghĩa tận. Không ngờ ở đời còn có nhân quả báo ứng, tôi không mê tín, nhưng nghe mẹ nói thì cũng nghĩ chuyện này bất thường lắm.

Thế thì đang lúc bối rối, tự nhiên cửa sổ ở đầu giường ông ngoại mở ra, không có gió máy gì cả, cánh cửa tự động mở, đối diện bên kia là bờ tường, hai con mèo tam thể đứng trên bờ tường nhìn vào nhà. Rồi một con bất thình lình kêu lên ầm ĩ, mắt nó nhìn chòng chọc về phía chúng tôi, cứ vừa nhìn vừa kêu, từng tiếng “ngao ngao” kéo dài.

Người nhà tôi sợ quá mới chạy ra xua chúng đi, hai con lập tức nhảy xuống bờ tường phía nhà tôi, sau đó chạy mất hút. Bấy giờ trong lòng ai nấy lo lắng, kiểu này không biết lại chuyện gì nữa đây, bỗng nghe thấy sư thầy nói lớn lên: “Xin được rồi.” Vậy là nhà tôi được phát tang ông lúc 1h45’.

Tôi cảm thấy hai con mèo vừa rồi không có ác ý, họa chăng chỉ là chúng muốn xua đuổi cái gì đó trong nhà chúng tôi, cái mà chúng tôi không thấy được. Từ lúc đấy tới đêm mọi chuyện diễn ra bình thường, khi khách khứa đã vãn, tôi cũng chuẩn bị đi về, lúc ra tới sân, vô tình tôi nhìn lên mái nhà thì giật mình thấy có hai đốm sáng như ma trơi ở trên đó. Tiện tay tôi lia đèn pin lên, hóa ra là con mèo tam thể, hai con ngồi thu lu trên mái nhà, con có đôi mắt sáng đang nhìn tôi, chúng không kêu tiếng nào, và cả đêm đó cũng không kêu. Mãi tới 2h chiều ngày hôm sau, khi nhà tôi khiêng quan ra đồng, lúc quan vừa đi qua cửa tôi mới nghe thấy vài tiếng “ngao ngao”, chạy ra nhìn lên mái nhà thì chúng đã bỏ đi rồi.

Hai con mèo đó hầu như không xuất hiện ở chỗ đông người trừ khi có đám, chẳng ai biết chúng đã ở đây bao lâu, và cũng chẳng biết từ bao giờ mà khu tôi ở đã mặc định chúng là điềm may. Cho tới một ngày, tôi không còn thấy một trong hai con tam thể đâu nữa.

Tức là chỉ còn lại một con, tôi thấy nó đứng ở mái nhà đối diện, không sưởi nắng như mọi khi, nó dụi vào những chỗ ngày trước hay nằm, sau đó bỏ đi. Chuyện đôi mèo tam thể bị mất một con sau đó lan ra cả khu tôi ở, chỉ là một con mèo mà sao người ta truyền tai nhau như vậy? Thực ra không ai để ý là một trong hai con đã bị mất, người ta chỉ biết đến sau đám tang bác Duy trong khu này, cháu bác rùng mình thuật lai:

“ Bác cháu vừa tuần trước đi khám ở bệnh viện không thấy triệu chứng gì, chỉ có hai hôm mất ngủ mà tới sáng dậy đi ra sau vườn trúng gió quỵ luôn. Bác cháu mất ngủ vì tiếng mèo gào đực ban đêm ấy, không biết mèo nhà ai, lúc cháu đi đưa ma vẫn nghe thấy tiếng mèo kêu, sợ khiếp lên được.”

Sau đó chưa đến mười ngày, chú Hưng gần nhà tôi cũng bị tai nạn, may là chỉ bị gãy chân chứ không nguy hiểm đến tính mạng. Chú cũng kể là đêm trước hôm tai nạn chú có nghe thấy tiếng mèo kêu ở gần nhà, kêu suốt đêm, chú ngủ không yên vì con mèo đó. Không phải tự nhiên mọi người lại nghĩ tới con tam thể, mà vì dạo đó có đám cưới, người ta bảo là không thấy hai con mèo kia đến nữa. Cũng có người giống tôi, chỉ nhìn thấy còn một trong hai con, họ nghi ngờ con kia đã bị bắt mất, và con còn lại đang đi tìm. Tôi đoán là có ai đó đã bắt một con về làm thịt, vì nó cũng khá to và mẫm mạp, điều này khiến con tam thể còn lại hóa điên lên.

Vẫn trong tháng đó, có một nhà nữa cũng bị tai nạn, đó là nhà cô Yến, chuyện là nhà cô đang xây, nên có thuê thợ từ nơi khác đến. Một đêm nọ, cô cùng hai đứa con đang ngủ thì ngoài cửa sổ có tiếng mèo kêu, ban đầu cô không để ý, nhưng tiếng mèo kêu càng lúc càng gần, xong còn có cả tiếng sột soạt, nghe như con gì đang cào lên cánh cửa. Cô Yến hốt hoảng tỉnh dậy, bên tai vẫn nghe thấy tiếng mèo kêu thảm thiết vô cùng, cứ mỗi tiếng “ngao” nó lại kéo ra thành từng hồi “uuu”. Suốt đêm ấy cô thức trắng, lần nào chợp mắt là cô lại mơ thấy cảnh con mèo tam thể nhìn vào mặt cô mà gào, miệng nó đầy dớt dãi, mắt nó sáng quắc, nó gào xong lại nhe răng gầm ghè, mà tiếng nó phát ra sao giống tiếng người thế, nghe như ai đó đang rủa xả cô.

Sáng hôm sau cô vội vã bắt xe về nhà mẹ đẻ. Vừa tới nơi chưa được hai giờ đồng hồ thì ở nhà lại có người gọi lên báo tin, dàn giáo thi công bị đổ, một thợ xây ngã từ tầng ba xuống. Tới tối thì người thợ xây kia không qua khỏi, cô Yến sợ tái hết mặt mũi, may hôm đó chồng cô biết tin cũng về tới nơi, nếu chỉ có một mình chắc cô điên mất. Người dân xung quanh nghe cô kể lại cũng sợ lây, chúng tôi tự hỏi là chuyện này có phải thực sự do con mèo tam thể kia gây ra? Ban đầu không ai tin, nhưng khi nhìn lên cửa sổ phòng cô Yến nằm hôm trước, thấy rõ mồn một vết mèo cào lên tấm gỗ, sâu có nông có, vết nào ra vết đấy, ai nấy thực sự lo lắng không biết bao giờ tới lượt mình.

Nhưng sau có người hỏi ra thì biết được là đầu tháng thợ xây nhà cô Yến có ăn một bữa thịt mèo, họ lại không nói là mèo ở đâu ra. Khu tôi ở bấy giờ mới kháo ầm lên với nhau, chắc con tam thể là bị thợ nhà cô Yến bắt làm thịt, vì ở đây có ai là không biết hai con mèo ấy, cho nên là người ở đây sẽ không bắt chúng làm thịt đâu.

Chưa hết, vào một đêm sau đó không lâu, tôi đang dở ngủ thì chợt nghe có tiếng mèo kêu rất gần, giật mình tỉnh dậy thì tiếng mèo kêu đã đi xa rồi, không phải là tiếng “ngao ngao” gay gắt, lần này nghe giống “meo meo” hơn. Sáng hôm sau tôi đi học, trên đường tôi gặp một đám đông đang đứng ở rìa đường, tò mò nên tôi cũng dừng lại xem, đám đông quây quanh một cái gì đó nằm trên mặt đất, nó có lông ba màu, nhưng giờ thì chỉ thấy toàn màu đỏ của máu. Thì ra là con tam thể. Nó bị xe tông chết đêm qua, người ta kéo xác nó vào rìa đường, đám đông đang tính đào hố chôn nó đi. Không biết đêm qua nó định đi đâu mà ra tận đây?

Tôi vẫn cho rằng chuyện này rất kỳ lạ. Nếu như vì người thợ xây kia ăn thịt mèo thì đáng ra nó chỉ nên tìm một mình người ấy để trả thù, tại sao lại lôi cả bác Duy và chú Hưng liên lụy? Có khi nào nó không hề có ý định hại bọn họ, giống như lần ông ngoại tôi mất, con mèo tam thể chỉ kêu khi muốn xua đuổi thứ xấu xa đi, và cả ba lần nó kêu đều là muốn báo trước điềm xấu cho bọn họ. Tôi đã nghĩ vậy đấy. Vì tới cùng con mèo tam thể lại bỏ ra ngoài khu tôi ở, nó đi xa tới vậy để làm gì? Có chăng vẫn là để tìm kiếm con mèo tam thể còn lại, không phải bị ai bắt, mà là hai đứa lạc nhau, nó muốn tìm người giúp nhưng không thể nên bắt buộc nó phải một mình ra đi…

P/s: Con tam thể đi lạc còn bị câm nữa, nên nó đi lạc mà không cách nào gọi được bạn nó.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,798
Reaction score
5,496
Points
14,914
Đồng hào có ma
Đó là một chuyện xảy ra cách đây khá lâu rồi. Ngày ấy nơi tôi ở có một gia đình người Hoa chuyển đến, họ gồm hai vợ chồng và một đứa con trai tầm ba tuổi. Nghe nói là họ làm nghề thu mua tóc dài tóc rối, trước từng ở Tuyên Quang, rồi Hòa Bình, xong nay chuyển xuống Hải Dương. Gia đình người Hoa tìm thuê nhà trong các xóm, tới nhà tôi thì bà nội tôi bảo dưới nhà ngang còn trống, nếu họ muốn ở thì bà tôi cho thuê, giá tương đối cao.

Tôi lúc đó chưa ra đời, đúng hơn là bố còn chưa cả lấy mẹ, những chuyện bây giờ đều là do bố tôi kể lại. Gia đình người Hoa hầu như không ở nhà mấy. Họ đi khắp nơi hỏi mua tóc, tới lúc sẩm tối mới về, đứa con trai nhỏ để ở nhà, hai vợ chồng kia nói là có nắm sẵn cơm cho đứa trẻ khi nào ngủ dậy tự ăn. Bố tôi kể là không thấy con trai nhà ấy quấy khóc bao giờ, hai vợ chồng họ cứ hễ ra ngoài là khóa cửa nhà lại, thành thử đứa trẻ làm gì trong đấy cũng không ai biết. Nói chung là chuyện có một gia đình người Hoa như thế xuất hiện trong xóm đã khiến mọi người xôn xao, ai gặp nhà tôi cũng phải giữ lại hỏi, bàn ra tán vào không hết chuyện.

Bố tôi còn bảo là đôi vợ chồng người Hoa nói rất sõi tiếng Việt, nhưng ít khi thấy họ giao tiếp với người làng, chủ yếu là họ chỉ hỏi tên nhà nọ nhà kia, hình như có ai đã chỉ họ tới đấy mua tóc. Cứ thế độ nửa tháng, hai vợ chồng người Hoa tìm đến một nhà, ở cách xóm tôi cả chục km, mạn bô thời gì đó, người nhà đấy kể là họ vào hỏi mua tóc, nhưng không ai bán. Tưởng là hai vợ chồng ấy đi luôn, nhưng họ lại đứng nói với nhau bằng tiếng Hoa hồi lâu, xong tự nhiên bảo người nhà ấy là cái tủ búp phê trong nhà có bán không, giá bao nhiêu bọn họ cũng mua.

Lúc đó nhà người kia mới lấy làm lạ, đang yên đang lành tự nhiên lại đòi mua tủ, mà cái tủ thì cũng cũ rồi, nó là được mua lại từ một người quen trong xóm, làm bằng gụ, cánh tủ khảm hình hai cây tùng với cô gái ngồi chải tóc, nhìn không có gì là đặc sắc. Bấy giờ hai vợ chồng người Hoa mới bảo là gốc họ ở trên mạn ngược kia, cụ kị từng là phú hào địa chủ, về sau suy sụp phải bán hết đồ đạc trong nhà đi trả nợ, tới đời bọn họ thì đang đi tìm mua lại, cái tủ này đích thị là tủ của cụ kị nhà họ. Tất nhiên nhà kia không tin, nhưng giá mà hai vợ chồng người Hoa đưa ra để mua lại cái tủ đã khiến họ lập tức đồng ý, cứ hiểu là giá đó gấp ba bốn lần giá một cái tủ mới lúc bấy giờ.

Hai vợ chồng người Hoa bảo với chủ nhà là đặt trước một phần ba tiền và để lại địa chỉ nhà, họ sẽ về đấy trước để sắp xếp rồi thuê xe qua chở tủ sau, khi nào xong xuôi rồi thì trả nốt hai phần ba tiền còn lại. Trước khi về họ chỉ xin lấy hai cánh cửa tủ theo, để đảm bảo nhà bên này không bùng kèo bọn họ. Thì lúc đó dân trí chưa tân tiến như bây giờ, nghe vợ chồng kia nói bùi tai nên nhà này đồng ý ngay, họ để hai vợ chồng vào tháo cánh tủ đem ra. Phải hai người mới tháo được một cánh cửa, trông nó có vẻ nặng lắm, còn cánh kia thì nhà chủ định tháo giúp, nhưng hai vợ chồng bảo không cần, họ làm vội vàng cho xong rồi rời đi.

Nhà chủ đợi đến tối không thấy ai quay lại chở tủ thì sốt ruột, họ lần theo địa chỉ tìm đến nhà bà nội tôi, lúc hỏi về hai vợ chồng người Hoa kia, nhà tôi bảo đúng là họ thuê ở đây, nhưng hôm nay chưa thấy về. Nhà kia thuật lại câu chuyện bán tủ cho nhà tôi nghe, còn hỏi là có sợ hai người đó trốn mất không, nhà tôi khẳng định là họ còn để lại đứa con trai ở đây nên không có trốn được đâu. Nhưng chờ hồi lâu cũng không thấy họ quay lại, mấy người mới cùng xuống nhà ngang phá khóa cửa vào phòng.

Đằng sau cánh cửa tối om, nhà tôi liền mở công tắc điện, bà nội tôi vừa nhìn lập tức rú lên kinh hãi. Trong phòng trống không, ở một góc tường đặt một bàn thờ kiểu như bàn thờ thần tài, chúng tôi nhìn thấy đứa trẻ mà hai vợ chồng người Hoa gọi là con trai đang ngồi trên bàn thờ ấy. Đứa trẻ trắng toát, chân tay bị bó vào thân bằng sợi dây đỏ, có một lá bùa vàng vẽ loằng ngoằng rải từ trên đầu xuống mặt, và một cái đinh mười cắm từ xuyên qua lá bùa trên đỉnh đầu. Rõ ràng là đứa trẻ đã chết, không biết chết từ bao giờ, nhưng người nó được phủ một lớp vôi rất dày, chắc để chống phân hủy, lúc mới bật điện lên ai nhìn cũng giật mình, bố tôi kể lại mà người nổi đầy gai ốc.

Vụ này đã gây chấn động cả vùng quê nơi tôi sống suốt một thời gian dài. Trong miệng đứa trẻ đó còn ngậm một cục sâm và một cái vòng bạc, không ai biết đây là cái gì, họ sợ và không ngừng đồn thổi xung quanh nó. Tôi xin được giải thích về hai vợ chồng người Hoa kia trước, họ tới đây thực chất không phải để mua tóc dài tóc rối, mục đích chính là để tìm cái tủ búp phê kia, nó đúng là của một nhà địa chủ, nhưng là nhà địa chủ bị tịch thu ruộng đất và phân chia tài sản cho những người trong vùng, không ai biết được bí mật lại nằm ở hai cánh tủ ấy. Trong mỗi cánh tủ ước chừng phải chứa tới 10kg vàng, đó là những gì được dịch ra trên tờ giấy đặt trước bàn thờ đứa bé.

Trong giấy còn miêu tả chi tiết về cái tủ búp phê giấu vàng, và không tự nhiên mà hai vợ chồng người Hoa có được thông tin đó, tất cả đều là do đứa trẻ kia nói cho họ. Người ta gọi nó là ngải hài nhi. Hai vợ chồng người Hoa bằng cách nào đó biết được ở đây có mỏ vàng, nhưng không biết chính xác vị trí của nó, vì thế đã bắt cóc (hoặc mua) một đứa con trai ba tuổi đem tới đây, vừa để làm tin với nhà tôi, vừa để làm ngải tế. Bố tôi chỉ biết qua loa nội tình như thế, đứa trẻ sau đó được mọi người đem lên chùa cho sư thầy siêu độ, còn đôi vợ chồng người Hoa thì biệt tăm từ đó, thời bấy giờ phương tiện đại chúng không phổ biến, mọi thứ rất nhanh chìm vào quên lãng.

Đấy mới chỉ là khởi nguyên của chuyện trong nhà tôi. Sau khi đứa trẻ được đem đi, bà nội tôi thu dọn bàn thờ của nó, trong số đồ đạc ấy có một cái đĩa đặt hai đồng xu, hay người ta còn gọi là đài âm dương. Bà tôi không đem vứt đi mà giữ lấy đặt lên bàn thờ trong nhà, tôi không hiểu vì sao bà lại làm vậy, chỉ biết là nhà tôi từ đó về sau xảy ra rất nhiều chuyện kỳ lạ.

Đầu tiên là khi mẹ sinh ra tôi, mấy lần siêu âm đều là thai đôi, nhưng khi sinh lại chỉ có một mình tôi. Trong ảnh chụp siêu âm không rõ lắm, đại loại là thấy một thai nhi mờ mờ nữa, bố mẹ tôi ban đầu cũng có lo lắng, nhưng thấy tôi lớn lên bình thường thì dần yên tâm. Ngày sinh tôi bố mẹ chuyển xuống nhà ngang, không phải là căn nhà cấp bốn cũ trước đây, bố đã phá nó đi và xây lên thành nhà ba tầng, nhưng vẫn là trên nền căn nhà cũ. Bố kể là khi tôi được sáu tháng, thì có xảy ra một chuyện thế này:

Đêm hôm đấy đi ngủ, bố mẹ nằm ngoài, còn đặt tôi nằm sát tường, chăn gối chèn xung quanh người, bình thường ngày nào cũng nằm như thế. Đến nửa đêm, đột nhiên bố mẹ nghe thấy tiếng tôi khóc ré lên, lúc sờ sang thì tôi đã không còn trên giường nữa, hai người hoảng hốt bật dậy, nghe tiếng khóc là từ ngoài cửa phòng vọng vào, bố tôi vội vàng chạy ra thì thấy tôi đang nằm cạnh cầu thang. Một đứa trẻ sáu tháng làm cách nào nửa đêm rời khỏi giường bò ra ngoài như vậy được? Bố mẹ tôi sợ là chuyện này có liên quan đến vụ ngải hài nhi trong quá khứ, hôm sau mới đem chuyện đó kể với bà nội, muốn xin bà cho mời thầy về xem.

Bà tôi gạt đi. Bố kể từ khi sinh tôi, bà không bế tôi lần nào, bố mẹ ở với bà nhưng không chung nhà, bố mẹ ở nhà ngang, còn bà thì ở nhà trên, hay còn là nhà thờ của gia đình tôi. Bà nội bảo để bà làm lễ khấn các cụ giải vía cho tôi, lúc bà xin đài âm dương có gõ vào cạnh đĩa một cái, xong tung hai đồng xu lên, “coong coong” mấy tiếng tiền rơi lên mặt đĩa, tôi đang ngủ trong lòng mẹ mà đột nhiên giật bắn mình, rồi cứ thế khóc không dỗ được. Từ sau đó bà tôi cấm người trong nhà được nhắc đến thầy cúng, nếu không có việc gì thì cũng không được vào nhà thờ này.

Tới khi tôi biết chạy, mẹ gửi tôi cho bà nội trông để đi làm. Có một lần, mẹ ở công ty về có lên nhà bà đón tôi, nhìn khắp gian thờ không thấy bà đâu, chỉ thấy tôi ngồi quay lưng trên sập cạnh giường thờ. Mẹ gọi tôi mấy câu mà không thấy tôi thưa, nghĩ tôi đang mải chơi nên để tôi ngồi đó mà chạy đi nấu cơm. Vừa nấu xong thì ngoài sân có tiếng mở cổng, mẹ thấy bà dắt tay tôi từ ngoài cổng vào. Lúc đó mẹ có hơi ngờ ngợ, hỏi bà vừa đi đâu về, bà bảo dắt tôi ra đầu làng xem người ta tát ao. Người ta tát ao từ chiều, thế tức là tôi đi ra ngoài tới giờ mới về, vậy đứa trẻ nào ở trong nhà thờ?

Mẹ tái mặt đón lấy tôi, nhìn bà mở cửa đi lên nhà trên, vừa ngó vào mẹ liền sững người, chỗ mà vừa rồi mẹ thấy tôi ngồi, giờ ở đó có cái đài âm dương. Từ lúc đấy mẹ quyết định gửi tôi đi mẫu giáo thay vì để ở nhà cho bà trông, mẹ có nói với bố về chuyện kia, rồi ngỏ ý xin bố cho đi xem bói. Bố bảo mẹ làm gì thì làm, đừng để bà biết là được. Tầm hai tháng sau mẹ đưa tôi đến nhà thầy bói, lúc đó tôi mới được bốn tuổi nên không nhớ thầy bói đã nói gì, mẹ chỉ kể là tôi có vong sinh đôi theo, nó trú trong nhà, muốn bắt được nó thì phải làm lễ các kiểu.

Nhưng chưa kịp hành động thì mẹ tôi đã bị bà mắng cho một trận té tát, tức là bà biết được mẹ đi xem bói, còn biết mẹ chuẩn bị làm lễ cho tôi. Bả bảo mẹ định hại bà, hại cháu bà, xong cấm mẹ được lên nhà thờ, còn đuổi mẹ muốn đi đâu thì đi. Mẹ ức quá mới bế tôi về ngoại, tiện thể làm luôn lễ cho tôi ở bên đó, và mãi một tuần sau bố mới xuống đón mẹ con tôi về. Bố cũng không rõ sao bà biết chuyện mẹ đi xem bói, vì toàn thấy bà đóng cửa trong nhà thờ, suốt ngày nghe thấy tiếng xin đài âm dương “coong coong” vọng ra.

Bẵng đi một thời gian, lúc mà tôi bắt đầu có ý thức và nhớ được vài chuyện, có một lần đang ngồi chơi ở ngoài hiên, tự nhiên trong nhà trên vọng ra tiếng “coong coong”, tôi dù đã quen nhưng vẫn giật mình nhìn lên. Bất thình lình có một bóng trắng chạy vụt qua trước mặt tôi, nó lướt rất nhanh, hình dáng giống một đứa trẻ, trắng mờ mờ, chạy từ trong nhà tôi lên nhà trên. Nhanh đến mức tôi chỉ thấy nó bước qua cửa rồi biến mất, không nhớ là tôi có sợ hay không, chỉ biết là cái bóng trắng đó ám ảnh tôi đến bây giờ, dù mọi chuyện đã kết thúc rồi nhưng mỗi khi nghe thấy tiếng “coong coong” là tôi lại liên tưởng đến nó.

Năm sau đó bà nội tôi ốm một trận, sức khỏe giảm sút đáng kể, tôi không hiểu sao nhiều lúc bà lại nhầm tôi với một ai đó, người mà bà gọi là cậu Quý. Nhất là một lần, bà dắt tôi đi sang nhà hàng xóm chơi, lúc về bà mới nhìn tôi hỏi, cậu Quý có thích ăn thịt gà không? Tôi không biết cậu Quý là ai, nhưng tôi thích ăn thịt gà nên liền gật đầu. Thế là hôm sau bà bảo mẹ đi chợ mua con gà về thịt, sau đó đem lên bàn thờ thắp hương. Bà còn khấn lầm rầm trước bàn thờ như là gọi cậu Quý kia về hưởng lễ, xong lại xin ba đài âm dương, mỗi lần đều được một sấp một ngửa, bà thấy thế thì mừng lắm, nói:

- Cậu cười rồi, cậu cười rồi.

Năm tôi lên bảy, bà nội trở đau nặng, hầu như mọi sinh hoạt đều phải làm trên giường hết, mẹ tôi phải lên ngủ ở nhà trên để chăm bà. Mẹ kể, nhiều đêm đang ngủ bà lại nhỏm dậy, mẹ nằm ở giường đối diện chạy sang hỏi bà muốn làm gì để mẹ giúp, nhưng không thấy bà trả lời, tay bà lần mò sang giường thờ, với lấy cái đài âm dương, bà gõ một cái vào thành đĩa rồi tung hai đồng xu lên. “coong coong”. Miệng bà lầm rầm cái gì đấy không rõ, có khi còn cười thành tiếng, xong bà lại từ nằm xuống ngủ tiếp.

Mẹ tôi đâm ra sợ nên có kể cho bố nghe, bố bảo hay là lựa lúc nào bà không để ý thì đánh tráo cái đài âm dương đó đi. Vài hồm sau mẹ làm thật, đài âm dương cũ mẹ bọc vào túi đem ra ao vứt, lúc về không hiểu sao mẹ thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Đêm hôm đó bà vẫn dậy như bình thường, nhưng sau khi xin đài âm dương xong không thấy bà lầm rầm gì nữa. Từ hôm đó trở đi bà không còn dậy đêm, ban ngày có vẻ tỉnh táo hơn, da dẻ cũng hồng hào hẳn lên.

Mấy ngày đó tôi hay nằm mơ, lần thì thấy mình ở trong ngôi nhà cũ, bên cạnh có hai người không rõ mặt mũi, họ nói tiếng gì tôi nghe không hiểu, xong mọi thứ tối om lại. Có hôm tôi mơ thấy bà nội ngồi trước mặt, bà gọi tôi là cậu Quý, trong mơ mà tôi vẫn văng vẳng bên tai tiếng xin đài âm dương, “coong coong”. Lần cuối tôi mơ, là thấy bà dắt tay “tôi” đi qua cầu ao, tôi cũng không rõ vì sao lại thấy cả mình trong mơ, cứ thế tới khi không thấy bà đâu nữa thì tôi tỉnh dậy.

Hôm đó trời nắng ráo, bà nội đã dứt cơn bệnh, mấy ngày trước bà còn có thể đi lại trong nhà được, bố mẹ tôi thấy thế nên yên lòng lắm. Bà bảo muốn sang hàng xóm chơi, tôi đang ở trường học nên mẹ định dìu bà đi, bà gắt lên không cần, xong tự chống gậy đi ra cổng. Mấy tiếng sau chợt có người vừa chạy vừa hô hoán từ cổng vào, bà nội tôi bị ngã xuống ao, nhà tôi ra đến nơi thì người ta đã vớt bà lên, nhưng không cứu kịp.

Từ đó tới nay nhà tôi không gặp chuyện gì kì lạ nữa, cả cái vong sinh đôi trước đây theo tôi cũng biến mất. Nhưng có điều này tôi vẫn nghĩ mãi, là vào hôm một trăm ngày của bà tôi, thầy cúng có chiêu được hồn bà về, nhưng bà không nhập vào ai cả, thầy chỉ thuật lại lời bà, nói rằng:

- Bà chỉ có một thằng cháu, và mẹ nó đã hại nó chết dưới ao.
 

Bình luận facebook

Top Bottom