Full Nhẹ nhàng đêm khuya - Câu chuyện tuổi 23

Thảo luận trong 'Truyện Việt' bắt đầu bởi LeO FAlone, 14/1/16.

  1. LeO FAlone

    LeO FAlone Hj hj, đồ ngốk Tác giả VW

    Bài viết:
    5,093
    Đã được thích:
    588
    Điểm thành tích:
    113
    Hi, mình sinh hoạt ở voz cũng kha khá, toàn tàu ngầm là chủ yếu, thi thoảng vào thớt rock metal. Giờ có vài tâm sự nho nhỏ nên chia sẻ cùng các anh, các em và các thím. [​IMG]. Mọi lời tâm sự, mình đúc kết nó thành 1 câu chuyện cho riêng bản thân mình. Tâm sự mỗi người mỗi kiểu, ai đồng cảm được thì đồng cảm, ai không đồng cảm thì coi đó chỉ như chuyện giải trí lúc đêm khuya. Vậy nhá! [​IMG]


    ___________________________________

    Một câu chuyện đời thường.

    Một anh chàng hai mươi ba tuổi.

    Một anh chàng độc thân.

    Một anh chàng đã lớn.

    Nhưng chưa bao giờ lớn khi đối diện cô gái mình thích.

    Chưa bao giờ...

    [​IMG]
    (Ảnh minh họa, lấy từ một người bạn của tôi)
     
  2. LeO FAlone

    LeO FAlone Hj hj, đồ ngốk Tác giả VW

    Bài viết:
    5,093
    Đã được thích:
    588
    Điểm thành tích:
    113

    Chương 1

    Đây là một câu chuyện. Chuẩn đấy! Mặc dù nó được tôi viết (chính xác là đánh máy), nhưng nó chỉ là một câu chuyện. Chắc chắn không phải “truyện”, đừng nhầm! Truyện thuộc một phạm trù gì đó dành cho các nhà văn, còn tôi, đơn thuần là một anh chàng đang kể lại mấy việc vừa trải qua. Thế nên, xin nhắc lại lần nữa: đây, là một câu chuyện. Nhưng bắt đầu từ đâu đây? Ngay lúc này, tôi không biết nên bắt đầu từ đâu. Thật tệ, phải không? Nhưng hãy để tôi lục lại trí nhớ, hãy để tôi đào sâu tâm khảm, hãy để tôi tìm lại ký ức thuở nào, hãy để tôi…

    Thực ra tôi đang cố tình lảm nhảm như một ông nhà văn thực thụ mà thôi. Bạn có thể chuyển ánh mắt xuống đoạn văn tiếp theo và ngừng tự hỏi “thằng này đang lảm nhảm gì thế?”. Tuy nhiên, trong câu chuyện của mình, tôi sẽ thỉnh thoảng lảm nhảm như thế. Ai đang đọc và sẽ đọc, xin hãy thông cảm và bao dung cho sự hâm khùng bất chợt của tôi.

    Đó là một buổi sáng, khi mà tôi còn đang ngáy khò khò thì tiếng chuông báo thức vang ầm ĩ khắp phòng:

    Xin thông báo, bây giờ là… 7 giờ 1 phút! Xin thông báo, bây giờ là… 7 giờ 1 phút! Xin thông báo…”.

    Tôi choàng tỉnh, lồm cồm bò dậy rồi đi tới bàn học. Trên bàn, chiếc Nokia cổ lỗ sĩ rung bần bật phát giọng nữ: “Xin thông báo, bây giờ là…”. Như một cỗ máy được lập trình, tôi tắt chuông, đặt lại giờ báo thức là 7 rưỡi, sau đó… trèo lên giường ngủ tiếp. Bạn có thể nói “sao từ đầu mày không đặt chuông 7 rưỡi?”, nhưng tính tôi là thế. Mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, tôi luôn thảo một kịch bản rằng mình sẽ dậy lúc 7 giờ 1 phút sáng, vệ sinh cá nhân, ăn sáng ngon lành, ngồi rung đùi uống café rồi thong thả đi làm. Tất nhiên, tôi chẳng bao giờ thực hiện được kế hoạch đó vào sáng hôm sau. Luôn luôn là ngủ thêm ba mươi phút, quáng quàng chạy xuống nhà đánh răng rửa mặt, nuốt vội bát mì tôm sặc mùi chất bảo quản, lắm lúc chẳng cả ăn rồi dắt xe đi làm. Hồi tôi còn đi học và mẹ tôi còn làm hộ công việc của chuông báo thức, chuyện như vậy chẳng bao giờ xảy ra. Hoặc dậy, hoặc phải nghe bà xạc một trận thối lỗ nhĩ nếu thấy tôi chây ì trên giường quá năm phút.

    Đúng 7 rưỡi, chiếc Nokia cổ lỗ sĩ reo inh ỏi. Thực tình, tôi chỉ mong chiếc điện thoại ở ngay đầu giường để tắt chuông báo thức để ngủ tiếp. Tôi định làm việc ấy thật, may sao cái lý trí nhắc nhở rằng cái điện thoại sắp hết tiền, xe máy sắp hết xăng, nguy cơ nhịn đói bữa trưa dài hạn, tháng này sắp hết và tôi vẫn chưa kiếm được khách hàng nào. May mắn thay, tôi sống cùng bố mẹ nên bữa tối miễn phí, mặc dù thâm tâm thấy nhục vì chẳng đóng góp được tiền ăn cho gia đình. Tôi mò dậy trong tâm trạng vừa nhục vừa buồn ngủ, tắt chuông rồi xuống phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt.

    Trước khi câu chuyện tiếp tục, các bạn cũng nên dành chút thời gian để coi cái thằng đang lảm nhảm với các bạn có nhân dạng thế nào. Qua cái gương trong phòng vệ sinh thì ngoại hình của tôi như vầy: tóc cua, mắt thâm quầng do vừa thiếu ngủ vừa đeo kính thường xuyên (tôi cận thị nặng), mặt hơi gầy, không đẹp không xấu; vóc người bình bình tầm tầm, cao hơn 1m7 tí xíu, vừa đủ điều kiện làm nhân viên ngân hàng. Nói túm lại, tôi là một anh chàng bình thường, không nổi trội, không biệt tài, chỉ có mong ước nho nhỏ cuối tháng ví luôn đầy, dù rằng nó sẽ xẹp đi nhanh chóng và phải xin thêm tiền trợ cấp từ bố mẹ. Hầy! Hai mươi ba tuổi với tình trạng như vậy, bạn có thể gọi tôi là một thằng ăn hại – nếu bạn thành đạt, bạn cũng có thể tặc lưỡi: chuyện bình thường – nếu bạn thông cảm. Thực ra, thằng con trai hai mươi ba tuổi nào khi ra trường cũng mơ ước thành ông nọ bà kia, chí ít là bản thân phải đàng hoàng. Song bạn tự nhiên sẽ biết rằng cuộc sống chỉ ban phát sự như ý cho bộ phận thiểu số, mà tôi lại thuộc phần đa số.

    Đánh răng rửa mặt một tí, than thân trách phận tí, tôi tìm đồ ăn. Nghe có vẻ có rất nhiều lựa chọn, nhưng thực sự chỉ có mì tôm thôi. Khoảng một năm nay, tôi từ bỏ thói quen ăn ngoài. Không phải vì vấn đề vệ sinh thực phẩm đâu! Thật! Sống ở xứ sở này, hai mươi năm ăn toàn thứ độc hại vào người, giờ chuyển sang ăn sạch cũng chẳng làm bạn kéo dài tuổi thọ mấy. Nhưng với tình trạng kinh tế bết bát như hiện nay, rác rưởi cũng có giá trị của nó. Ngày xưa tôi khoái phở lắm, tuần nào cũng xơi một bát; giờ tôi vẫn khoái phở nhưng nửa năm chẳng dám đụng một lần. Không còn cái gọi “phở là món bình dân” như ai từng nói nữa, nó đã trở thành thứ xa xỉ phẩm, ít nhất là với tôi. Ba mươi nghìn, chừng ấy đủ cho tôi làm khối việc thay vì ăn phở.

    Đang sì sụp húp bát mì, tôi chợt thấy bố tôi đi xuống. Tôi nhóng mắt nhìn dáng đi hai hàng của ổng rồi lại cúi xuống ăn tiếp. Bố bật tivi, lắng nghe đài truyền hình lảm nhảm vấn đề gì đấy về kinh tế rồi nhẹ nhàng hỏi tôi:

    -Trưa về ăn cơm chứ?

    Tôi trả lời cộc lốc:

    -Chắc là không.

    -Vậy nhớ ăn cơm đầy đủ. Chọn cái hàng nào sạch sẽ nhé! – Bố tôi tiếp lời.

    -Vầnggg!

    “Vầng” chứ không phải “vâng” và tôi còn cố tình kéo dài lê thê âm cuối. Chữ “vầng” đó xuất phát từ một mớ cảm xúc hỗn độn của đứa con trai với ông bố. Đôi lúc tôi yêu thương ổng, có lúc tôi muốn đập ổng thật lực, đại loại thế. Nghe có vẻ giống thằng cu con tuổi teen ẩm ẩm ương ương nhỉ? Nhưng tôi khẳng định mình đã qua tuổi đó lâu rồi. Chỉ là bất cứ thằng con trai nào cũng có vấn đề với ông bố của nó, vấn đề của tôi thuộc loại “trầm trọng”. Tôi luôn tránh nói chuyện với bố, trừ lúc mời cơm hay ra khỏi nhà. Bạn biết đấy, mỗi nhà mỗi cảnh mà! Bởi lẽ ấy, nhiều năm gần đây, một suy nghĩ ám ảnh tôi rằng khi có con, tôi sẽ trở thành bản sao của ông bố mình, còn thằng nhỏ sẽ trở thành bản sao của chính tôi bây giờ. Bi kịch gia đình thường có chu kỳ vòng lặp và tôi sợ điều đó. Nhưng nghĩ vậy thôi chứ ít nhất mười năm tới, tôi không muốn làm bố. Nghĩ cảnh bố mẹ nuôi một thằng như mình từ lúc bé thơ đến khi nó to vật vã phá làng phá xóm, tôi sợ lập gia đình.

    Ăn xong bát mì, tôi leo lên xe đi làm, không quên chào bố mẹ. Xe chạy ra đường cái, tôi nhìn trời, nhìn mây, nhìn dòng người chen chúc qua lại, miệng lẩm bẩm chửi thề câu quen thuộc mỗi ngày đầu tuần: “Đ.M, hôm nay là thứ hai!”. Phải, tôi vừa chửi thề. Xin lỗi, nếu bạn cảm thấy khó chịu. Tôi sẽ không ngụy biện rằng ai cũng nói bậy hay cái gì đại loại thế. Chỉ là chửi thề khiến tôi bớt hằn học với cuộc sống. Theo một nghĩa nào đó, nó giúp bạn sử dụng vũ lực trong tư tưởng thay vì động tay chân. Xã hội bây giờ không phải xã hội của dân tộc Viking bên Bắc Âu, nơi bạn có cơ hội cầm kiếm xỉa chết một thằng khốn mà bạn ngứa mắt từ lâu. Ôi không, hình như… tôi đang ngụy biện. Tại sao lại có chém giết ở đây? Tôi lại lảm nhảm rồi, thật xin lỗi!

    Xe chạy mãi rồi cũng đến cơ quan. Ở trên tôi có nói mình cao trên 1m7 và đủ điều kiện làm ở ngân hàng, nhưng thực tế tôi không làm việc ở ngân hàng. Chỉ là mong muốn thôi! Tôi làm ở một công ty tài chính nhỏ, cũng tiền bạc, cũng vay nợ, nhưng trong con mắt đại đa số người, nó kém danh giá hơn nhân viên ngân hàng nhiều. Quy chuẩn xã hội này nó vậy đấy! Không có chuyện nghề nào cũng đáng quý như người ta thường nói. Bạn không tin? Hãy kiếm một cô bạn gái, hỏi cô ấy làm vợ và ra mắt nhạc phụ nhạc mẫu, lúc ấy bạn sẽ hiểu.

    Mọi người thường nghĩ công việc liên quan đến tiền bạc thường tẻ nhạt và nguội ngắt như chính đồng tiền. Nhưng công việc của tôi không đến nỗi thế, nó khá đa dạng và không lặp đi lặp lại. Mỗi ngày, tôi phục trước máy điện thoại, gọi điện và tư vấn giới thiệu sản phẩm. Phải, tôi là nhân viên tư vấn khách hàng. Hẳn ai công tác trong lĩnh vực này đều biết một nghịch lý hiển nhiên: bạn là người đại diện cơ quan chủ quản cho vay, bạn sẽ ban phát tiền cho những con người cần tiền, nhưng chính bạn đôi lúc phải lạy lục người ta vay. Họ vay, bạn có lương; họ không vay, bạn trều họng. Bạn sẽ gặp vô số loại người: người cần tiền tu sửa cái nhà hay mua đồ gia dụng, kẻ thèm tiền như con nghiện thèm thuốc nhưng vẫn làm bộ mặt oai phong “anh vay cho vui thôi chứ anh thiếu gì tiền (?!)”, hay những người muốn vay nơi này để trả khoản nợ ở nơi khác (thuật ngữ ngân hàng gọi là đảo nợ). Tôi biết tỏng họ vay làm gì, vài người thậm chí không hề giấu giếm mục đích vay của mình, một phần trong số ấy chẳng hề tốt đẹp. Nhưng tôi chẳng quan tâm, miễn sao họ được vay là tôi được tiền, kệ mẹ mấy cái mục đích tốt xấu. Vậy, cái nghề tư vấn khách hàng, bạn nghĩ gì về nó? Marketing? Nhà tâm lý học? Kỹ năng mềm? Không phải thế, người đời hay gọi tôi và những người đồng nghiệp bằng cái tên bình dân hơn: bọn lừa đảo. He he, tôi không bận tâm mấy lời hằn học ấy đâu. Thật! Trong số những người đó, phần đông là đạo đức giả, họ đều mong muốn đứa con trở thành kẻ lừa đảo rồi khoe vung chít cầy với họ hàng làng xóm: cháu nó là nhân viên ngân hàng.

    Nhưng nếu bạn hỏi rằng tôi có thích công việc hiện tại không thì tôi sẽ khẳng định: không. Tôi luôn hỏi tại sao mình lại học ngành này, chọn nghề này?

    Câu hỏi đó quấy rối tôi nhiều nhất vào bữa trưa. Đĩa cơm ba mươi ngàn, cơm hôm nóng hôm nguội, đồ ăn lúc ngon lúc dở, mà dở lại nhiều hơn. Thành thử tôi cũng bớt chú mục ăn uống và dành thời gian nghĩ tháng này làm hồ sơ ra sao, tháng sau kiếm khách hàng mới như thế nào. Bốn tháng đầu, tôi nghĩ như vậy thật. Nhưng sang tháng thứ năm, tôi nghĩ chuyện tối nay đi chơi ở đâu, tầm chiều đi café với thằng bạn, cuối tuần túy lúy bữa nhậu với mấy thằng chí cốt. Và sau ba tháng nữa, tôi bắt đầu đặt câu hỏi “tại sao mình chọn nghề này?”.

    Tại sao mình đi theo con đường này?

    Mấy câu hỏi như vậy thường chẳng tìm được câu trả lời. Nhưng có một điều chắc chắn là sau này, nếu tôi không đi theo nghề này, tôi chỉ là thằng ăn hại. He he, trớ trêu vậy đấy. Bạn gắn bó với một nghề nghiệp không phải vì bạn thích nó, mà bởi chỉ có nó mới đem lại miếng ăn cho bạn. Giải pháp? Mơ ước! Tôi ngồi đó, tay chống thái dương, mắt ngó đăm đăm đĩa cơm, lòng cầu mong có thể quay ngược thời gian. Hàng tỷ người trên thế giới đều mơ ước giống tôi, thậm chí các nhà khoa học gia đang tìm cách biến nó thành sự thật. Người ta nói rằng có những lỗ hổng mà chỉ cần máy gia tốc đủ lớn, con người có thể trở về quá khứ hoặc đến tương lai như du hành bằng cỗ máy thời gian của chú mèo Doraemon vậy. Món công nghệ tuyệt vời ấy ra đời lúc nào, không ai biết, nhưng chắc chắn là sau khi tôi nằm hòm. Khẳng định luôn đó!

    Nhưng nếu có thể quay ngược thời gian, bạn sẽ làm gì?

    Sẽ là một câu chuyện dài dòng và đầy hương vị cổ tích. Nhưng cổ tích không xuất hiện giữa buổi trưa nóng nực, đĩa cơm nguội ngắt và cơn buồn ngủ díp mắt. Tôi nuốt vội một đống ba mươi ngàn rồi chuồn về công ty, ngủ gà ngủ gật trên ghế, đợi chờ một buổi chiều dài đằng đẵng phía trước.

    Tan sở, tôi dắt xe khỏi bãi với gương mặt nhầu nhĩ ngang cái giẻ lau nhà. Hồ sơ trục trặc, chẳng kiếm được khách hàng mới, bị khiển trách vì chểnh mảng công việc, ghen tị khi đồng nghiệp được khen thưởng; từng ấy thứ ập xuống đầu khiến tôi bực bội. Tôi ghét con đường về nhà, ghét dòng phương tiện xả đầy khói, ghét những chiếc xe buýt cồng kềnh lấn đường, ghét những anh chàng áo vàng rình bắt người đi xe không gương. Đỉnh điểm là khi bị một mụ già đứng tuổi lái con Súp pừ Cúp tạt đầu, tôi phát điên và ghét toàn bộ phụ nữ. Hàng mớ luật giao thông đề ra nhưng chẳng cái nào ngăn cản phụ nữ tung hoành ngoài phố. Ăn hại! – Tôi bực dọc.

    Tuy nhiên, tôi không đem nỗi bực dọc ở cơ quan về nhà. Tôi cấm mình làm thế, bởi ông bố tôi đã từng làm thế. Bạn nhớ nhân vật Barney của series phim How I met your mother nói về hiện tượng “chửi dây chuyền” chưa? Sếp chửi bạn, bạn chửi vợ, vợ chửi con, thằng con chửi con chó, con chó đớp bạn. Đó! Khi bạn trút nỗi phiền muộn vào gia đình, sự phiền muộn sẽ như đòn hồi mã thương đâm thẳng vào chính bạn. Thế nên khi bước chân vào cửa nhà, tôi cố nặn ra một bộ mặt tươi tỉnh, gật gà gật gù “vẫn bình thường” trước câu hỏi “công việc thế nào?” của hai cụ. Vả lại, nếu có chuyện gì thật, chẳng lẽ bạn muốn các cụ lo lắng sao?

    Cơm nước tắm rửa xong, tôi dành hết thời gian vào máy tính. Chơi game, nghe nhạc, hẹn mấy thằng bạn đi café, đọc mấy tin tức cướp hiếp giết đầy rẫy trên mạng. Nghe có vẻ nhàn hạ, nhưng kỳ thực nó cũng không làm đầu óc tôi vui hơn chút nào. Chơi game một mình thì chán, chơi mạng thì toàn gặp lũ trẻ trâu luôn mồm chửi bới; báo chí hơi tí lại trưng bày một cô người mẫu hoặc hotgirl chẳng biết từ cái lỗ nào chui ra. Tôi thậm chí chẳng buồn tán gẫu trên facebook nữa; trước đây vì chúi mũi vào việc nói chuyện trên mạng, kỹ năng giao tiếp ngoài đời của tôi dở tệ hại, một tháng đi làm đầu tiên không có khách hàng là hậu quả. Ngồi máy tính chán chê, tôi leo lên giường đi ngủ. Tất nhiên, tôi không ngủ ngay mà mở điện thoại đọc tin nhắn khuyến mãi nạp thẻ, lòng cầu mong ngày mai sẽ vớ được một tay khách hàng cần tiền dữ dội, thi thoảng lại lẩm bẩm chửi mụ già Súp pừ Cúp hồi chiều.

    Ngày đầu tuần của tôi kết thúc. Và một điều chắc chắn là sáu ngày sau sẽ kết thúc như ngày đầu tuần. Họa chăng hôm chủ nhật, tôi sẽ lượn đâu đấy cùng đám bạn cho đỡ chán. Nói tới đây, chắc bạn cũng hiểu tình trạng của tôi: độc thân. Phải, tôi đây, hai mươi mấy năm lọ mọ ăn khoai sọ trên đời vẫn chưa yêu được cô gái nào. Thậm chí, chẳng cô gái nào gọi điện cho tôi, họa chăng có mấy “cô gái” sồn sồn tuổi băm hỏi thủ tục vay tiền. Họ hàng mỗi lần lên chơi đều hỏi một câu vừa quen vừa rất ư kỳ cục: “cháu có người yêu chưa?”. Tôi luôn trả lời bằng mấy lý do quen thuộc như công việc chưa ổn định, hoặc là chưa đến tuổi thích hợp. Mấy người họ hàng chỉ cười nhạt, nhìn tôi với ánh mắt của một vị quan tòa thấu triệt lời quanh co chối tội của phạm nhân. Rồi mấy bài ca quen thuộc lại xướng lên: hồi bằng tuổi cháu, con bác có hàng đống đứa chạy theo. Mà chưa cần họ hàng, mẹ tôi dạo gần đây liên tục càm ràm chuyện gái gú. Bà cứ đinh ninh rằng tôi phải lấy một cô vợ kém một tuổi, hai tuổi hoặc bốn tuổi, sau đấy, tôi phải lấy vợ lúc hai mươi bảy tuổi. Thiệt tình! Tôi cứ ừ ừ vâng dạ cho vui lòng bà cụ chứ thâm tâm không muốn mình hoạt động giống một cái máy. Bộ tôi là cái cỗ máy mà đến năm hai mươi bảy tuổi phải sản xuất ra một thằng cu (hoặc một con nhóc)? Giời ơi, tôi không phải cái máy!

    Nhưng trớ trêu thay, cái chuyện yêu đương lại trở thành vấn đề chủ yếu trong câu chuyện mà tôi đang kể cho bạn đây. Nói thật, tôi chả biết yêu đương là cái quái gì ngoài mấy lời bàn tán trên mạng. Nắm tay con gái còn chưa được, nói gì yêu?

    Nhưng một thằng độc thân, không có nghĩa là nó chưa từng yêu bao giờ.

    Vào thứ tư, lúc đang buồn chán vì chưa tìm được khách hàng mới, một số điện thoại lạ gọi tới con Nokia ghẻ lở của tôi. Thật tình cờ phải không? Nhưng đời là vậy, những lúc bạn mong chờ, chẳng cái gì xảy đến; khi bạn thờ ơ, một đống thứ dội tới như bom trút. Con vẹo nào đây? – Tôi nghĩ. Số lạ hoắc, nghĩ là khách hàng, tôi bèn hắng giọng và cất giọng oanh vàng thánh thót:

    -Vâng, xin nghe! Ai đang gọi số này đấy ạ?

    Người ở đầu dây bên kia hơi ngập ngừng rồi trả lời:

    -Xin hỏi chị đây có phải là số máy của Tùng không ạ?

    “Giọng nữ!” – Tôi tự nhủ, đáp:

    -Vâng, em là Tùng ạ!

    -Tùng à? Trời đất, sao giọng chua thế, như con gái ấy! Linh đây, nhớ không?

    Tôi thừ mặt. Một hai giây sau, tôi bèn chạy khỏi phòng làm việc, chui vào nhà vệ sinh đoạn trả lời vội:

    -Linh hả? Là Hoa Ngọc Linh thật hả?

    -Ừ! Còn Linh nào vào đây? Ha ha! – Người bên kia cười – Dạo này chẳng thấy Tùng gọi điện gì cả! Quên mình rồi, đúng không? Có bạn gái rồi hả?

    Tôi cười gượng:

    -Có đã phước! Chỉ là bạn thay đổi số điện thoại, mình không gọi được.

    -Đâu có? À ừ, đúng rồi! Xin lỗi nhé! Này, ngày mai bạn rỗi không, café tí nhé?

    Tôi gãi đầu xoành xoạch. Suốt thời học đại học, Linh chưa bao giờ mời tôi café hay đi chơi mà toàn tôi chủ động mời. Trời sập chắc? Tôi hỏi:

    -Có chuyện gì quan trọng lắm à?

    -Quan trọng lắm! Nhưng mà đến mai mới nói được, hi hi! Tùng rỗi giờ nào?

    Tôi cười khanh khách:

    -Đang thất nghiệp đây, giờ nào cũng rảnh!

    -Toàn đùa cợt thôi! Vậy bốn giờ chiều ở địa chỉ… (cho phép tôi ẩn danh địa chỉ) này nhé!

    -Ờ được, mình sẽ đến!

    -Vậy nha, nhớ đến đấy! Không được trốn đâu!

    Linh cúp máy, còn tôi đứng trân trân một lúc, tâm trí cố giải nghĩa cuộc gọi đường đột này. Tôi không phải dạng ngu lâu mà chẳng hiểu em gọi tôi đi café để làm gì. Phải, ngày ấy sẽ đến, nhưng tôi không nghĩ nó đến sớm vậy. Dù vậy, cuộc hẹn khiến tôi phấn chấn khá nhiều. Ít nhất là từ lúc này đến bốn giờ chiều ngày mai, tôi luôn ở trạng thái yêu đời dù công việc hay cuộc sống bết bát ra sao chăng nữa. Thật!
     
  3. LeO FAlone

    LeO FAlone Hj hj, đồ ngốk Tác giả VW

    Bài viết:
    5,093
    Đã được thích:
    588
    Điểm thành tích:
    113

    Chương 2

    “có ở đó không?”

    “đây
    chuyện gì?”

    “cái Linh vừa gọi điện cho tao
    chiều mai nó rủ tao café”

    “Linh nào nhỉ?”

    “Hoa Ngọc Linh ấy!”

    “vãi :v
    nó gọi thật à?
    tao đi cùng nhá?”

    “cùng cái đầu mày
    hồi chiều đang làm, tự dưng nó gọi đến
    bảo là rủ tao café
    có chuyện quan trọng
    mày biết nó dạo này ra sao không?”

    “chịu
    sao biết được?
    có phải chỗ thân thiết gì đâu?”

    “thì mày hay chơi cùng cái lũ con gái cấp 2
    nên tao tưởng mày biết?”

    “là không ạ
    dạo này có liên lạc gì với bọn kia đâu
    thi thoảng gặp trên face thì chém thôi
    chứ liên quan đếch gì?
    mà cái chuyện nó ra sao thì mày phải quan tâm chứ?
    tao liên can gì?
    hế hế
    tự dưng nó bẩu mày ra
    chắc xin mày làm người yêu nó đó :3

    “người yêu cái kẹc
    khéo có khi lại đưa thiệp cưới
    bọn đàn bà tự dưng gọi điện
    chỉ có là đưa thiệp cưới”

    “cưới xin đếch gì cái giờ này :v
    mà là thiệp cưới thật
    thì chú tính sao? :3

    “thì nhận chứ sao
    nó gọi thẳng mặt
    chẳng lẽ không nhận?”

    :3
    nhưng nếu nó gửi thật
    chú có dám đi không?”

    “…
    chưa biết”

    “he he
    mới nghe thế đã sợ rồi à?
    nói vậy chứ cứ ra xem nào
    chắc quái gì đã cưới xin
    tao nhớ ngày trước mày bảo cái Linh đâu muốn lấy chồng sớm?
    mà tính nó thế
    thằng nào lấy được mới lạ :])))))))”

    “nhưng mà
    nó cứ thế nào ấy ông ạ
    khó chịu bỏ mẹ”

    “chắc không cưới xin gì đâu
    mày cứ nghe lời lãnh tụ
    đảm bảo thắng lợi :3

    “ờ biết thế
    mà mày biết quán café ở… không?
    nó rủ tao ra đó”

    “có
    uống ở đấy một lần rồi
    đắt lòi
    45k một nâu đá”

    “Đ.M
    đắt thế? @@
    ăn phở tái gầu cho nhanh”

    “thế chú thích ăn phở hay uống café với em Linh nào? :3

    “ờ ờ, café”


    Trên đây là đoạn chat giữa tôi và thằng bạn chí cốt. Tôi và nó bằng tuổi, hai thằng lớn tướng song hễ nói chuyện với nhau là như lũ chọi con. Tôi chia sẻ với nó đại đa số việc, trừ việc quá riêng tư hoặc quá linh tinh. Chuyện Linh gọi điện rủ tôi đi café không hẳn riêng tư mà cũng không hẳn linh tinh, thế nên kể cho thằng bạn và nghe nó quân sư quạt mo là ý kiến hay. Kể ra nó nói đúng, Linh mới hai mươi ba tuổi, hơi đâu chồng con sớm thế? Chí ít phải hai hoặc ba năm nữa! Dù vậy, tâm trạng của tôi hôm ấy thấp thỏm suốt khi nghĩ đến cái thiệp cưới. Chứng kiến một cô gái mình thích đi lấy chồng thực chẳng mấy dễ chịu. Tôi khẩn cầu Linh là một kẻ vô hình, hoặc con mắt của đám đàn ông trong xã hội đều đui mù và chẳng nhìn thấy em. Nhưng… mơ ước hão huyền quá!

    Tính từ lúc ra trường, đã hơn một năm tôi chưa gặp Linh; ngay cả facebook của em, tôi cũng không vào. Ra trường, thất nghiệp, tìm việc, thất nghiệp tập hai, tìm việc, kiếm tiền, kiếm nhiều tiền hơn, chán kiếm tiền, một năm như thế khiến tôi quên bẵng trên đời có người tên là Hoa Ngọc Linh.

    Trò chuyện với thằng bạn xong, tôi liền tìm tên em trong danh sách bạn bè facebook. Thật may, em vẫn giữ nguyên tên cũ, chỉ là avatar (hình đại diện) đã thay đổi. Thứ đầu tiên tôi săm soi là Rề Lây Sừn Síp (Relationship – tình trạng quan hệ). “Độc thân ?!” – Tôi nheo mắt nghi ngờ rồi lập tức mò vào album ảnh của em. Bạn biết đấy, facebook phản ánh sự phát triển của phụ nữ. Với loại 1 – những cô gái đẹp, hàng giờ hàng phút của họ nằm trên đó. Với loại 2 – những cô nhan sắc bình bình, hàng ngày hàng tháng của họ nằm trên đó. Với loại 3 – những cô kém nhan sắc… ờm, không nói nữa nhé, tôi không muốn bị ăn gạch. Linh thuộc loại 1 phẩy 9, tức là trên mức “bình bình” chút chút. Giống bao cô gái khác, em có niềm đam mê mãnh liệt được chụp ảnh. Xin nhấn mạnh là “được chụp”, không phải chụp ảnh. Nhờ album ảnh cộng thêm cả đống status, tôi cũng định hình được trong một năm qua, em đã sống thế nào. Thôi thì đủ loại, từ ảnh chụp đi chơi cùng bạn bè, ảnh chụp gia đình đi nghỉ mát, ảnh chụp ngày đầu tiên đi làm ở công ty. Chung quy lại cuộc sống của em na ná biểu đồ giá xăng tăng – đôi lúc giảm nhưng không đáng kể, chủ yếu toàn tăng tiến – tôi nghĩ khôi hài. Mới một năm, em đã tìm được công việc ổn định, chẳng như tôi, vẫn vật vờ như hồn ma bóng quế.

    Đang xem, tôi chợt nhận ra vài bức ảnh chụp cả em và một anh chàng khác. Tay này cao ráo, gương mặt già dặn, tuổi cũng gần ba mươi (tôi mò ngay vào facebook của anh chàng). Anh ta đang làm việc trong một công ty nhà nước, tương lai ổn định. Ban đầu tôi hơi ghen tị xen lẫn bực bội. Nhưng những cảm xúc đó trôi qua và nhanh chóng được thay thế bằng nụ cười. Tôi đang cười. Phải, cười chân tình. Vậy là Linh đã tìm được bến đỗ cuộc đời. Tất nhiên trong xã hội bây giờ, anh chàng cao ráo kia có phải là bến đỗ cuối cùng của em hay không, tôi chẳng dám chắc. Song nhìn những bức ảnh, trông em khá hạnh phúc bên người ấy. Biết thế đã!

    Dù sao lâu ngày không gặp, tôi không muốn mình xuất hiện trong mắt Linh với bộ dạng hiện tại: tóc lâu ngày chưa cắt, râu ria lởm chởm dưới cằm lẫn mép như bãi cỏ dại. Tóc thì không cắt được rồi, nhưng nhất định phải cạo râu. Giá như tôi cao to đẹp trai, để râu hẳn sẽ phong trần lắm. Tiếc thay cái mặt tôi không được thế, hễ lún phún chút râu, mẹ lại bảo “trông vừa ngu, vừa dâm, lại vừa đểu”. Đừng đánh giá thấp lời nhận xét của bà mẹ, bởi họ cũng trải qua cái thời ngắm thằng này lựa thằng kia. Nếu ngày xưa bà không chê một ông bác vì ổng bú rù như con gà trống xơ xác lông, khéo tôi đã chẳng hiện diện trên cõi đời. Tối hôm ấy, tôi dành nhiều thời gian hơn trong nhà tắm. “Mình không phải con gà xơ xác lông!” – Tôi tự nhủ.

    Khi bạn chờ đợi một điều gì đấy, thời gian trôi lâu dễ sợ. Nguyên sáng thứ năm, tôi cứ nhấp nhổm ngó đồng hồ, đầu óc chẳng thể tập trung công việc. Mặc dù kỳ hạn cuối tháng sắp đến, khách hàng vẫn chưa kiếm ra nhưng tôi mặc. Sếp xạc tôi một trận vì tội lơ đễnh, sau úp úp mở mở cái gì đó liên quan tới “nghỉ việc” bằng một thái độ nhẹ nhàng pha lẫn khinh khỉnh. Tôi cả sợ, vội vàng gọi điện tư vấn khách hàng, tâm trí cố gắng nhớ về cái xe sắp hết xăng và điện thoại sắp hết tiền. Thiệt tình, tôi rất muốn cảm ơn sếp. Nhờ sếp, những giờ phút tẻ ngắt ở cơ quan trôi nhanh vù vù, thoáng chốc đã ba rưỡi chiều. Sếp lo lắng cho tôi, tôi biết và cảm thông lắm chứ! Bởi lẽ nếu tôi không kiếm được khách hàng, sếp sẽ hao hụt tiền lương và bị sếp to hơn khiển trách. He he, cuộc sống là thế. Trên đời này, người thật lòng khiển trách bạn chỉ có bố mẹ hoặc bạn bè thân thiết, còn dăm ba cái thứ họ hàng, thầy cô, đồng nghiệp thì quên đi! Vì quyền lợi hết! A, riêng vợ thì tôi không biết vì tôi đã lấy vợ bao giờ đâu! He he, lảm nhảm thôi, đừng để ý nhé!

    Rời cơ quan, tôi phóng xe ngay tới điểm hẹn. Và kia, quán café đã ở ngày trước mặt. Bạn đừng hỏi “sao nhanh thế?”. Thực sự, đường hơi xa, nhưng tôi không muốn kể nó hình dáng nhân dạng ra sao. Đường có khói, bụi, mùi xăng, còn gì nữa nào? À, còn hoa sữa. Độ này tiết trời chuyển sang thu, hương hoa sữa ngập lụt khắp phố. “Ngập lụt” vì người ta trồng nhiều quá, mùi hăng hắc như dùi đục ngoáy lộn hai lỗ mũi. Đôi khi, quá nhiều không hẳn là hay mà chỉ cần một chút cũng khiến người ta rung động. Giống một cô gái vậy, chẳng cần phấn son nhiều, chỉ một lời nói hoặc một hành động cũng có thể thổi tung trái tim của một chàng trai lên bầu trời và khiến anh ta nhọc lòng tìm lại suốt nhiều năm sau đó.

    Giống như Linh đã thổi bay trái tim của tôi vậy.

    Gửi xe, tôi bước vào quán café. Đưa chân qua cánh cửa kính viền gỗ màu cánh gián, tôi đảo mắt nhìn quanh, cảm giác quán khá sang trọng. Đèn chùm vàng, tường treo nhiều bức tranh nghệ thuật mà tôi không hiểu, ghế đệm êm thêu nhiều màu phù hợp cho đôi lứa thích ngả ngốn, bàn gỗ láng coóng chẳng chút bụi bẩn. Ngó mấy người ngồi đây, trông ai cũng như thuộc lớp thượng tầng của xã hội. Kìa đằng xa, một anh chàng đeo kính cận mặc bộ suit bóng lộn, dường như là một người đàn ông thành đạt. Này cách vài bước chân, một cô gái áo quần ngắn đến mức tối đa làm tôi… nóng nực vài bộ phận, dù máy lạnh đang chạy vù vù. Ngồi trong ánh đèn vàng này, phóng tầm mắt qua cửa kính ngắm phố phường đông người qua lại, cảm giác có gì đấy thanh cảnh giống các cụ uống trà câu cá ngắm hoa ngày xưa lắm! Dù thế, tôi vẫn cảm giác không thoải mái. Tôi là chúa uống café, ngày hai cữ tối vẫn ngáy khò khò, nhưng tôi lại hay ngồi ở mấy quán cóc vỉa hè, nơi có thể chửi bậy tung trời mà không lo người ta đánh giá nhân cách. “Phù! Không Đ.M hay Đ.M.M gì hết nhé!” – Tôi tự nhủ rồi chọn bàn trong góc. Tôi thích mấy bàn gần cửa sổ hơn nhưng đâu có ai nhường bạn vị trí đẹp thế?

    Ba mươi phút trôi qua, cốc nâu đá 45 nghìn tương đương một bát tái gầu của tôi vơi quá nửa song Linh vẫn chưa đến. Tôi bắt đầu sốt ruột, lưng nóng bừng. Em không đến chăng? Hay có việc đột xuất? – Tôi tự hỏi. Như mất kiên nhẫn, tôi lôi điện thoại ra gọi cho Linh. Đúng lúc ấy, một cánh tay vỗ vai tôi cùng tiếng cười:

    -Đợi mình lâu chưa?

    Tôi ngước nhìn, miệng nở nụ cười. Linh đây, Hoa Ngọc Linh của tôi đã đến rồi! Em đã hơi đổi khác, mái tóc ngắn màu nâu chứ không phải tóc dài đen nhánh thuở còn đại học, làn da em trắng hơn và gương mặt… như xinh hơn. Không phải cô gái loại 2 hay 1 phẩy 9 nữa. Là loại 1! Họa có thằng ngu hay đui mù mới không ngắm nhìn em. Em mặc bộ đồ công sở, áo khoác đen, váy ngắn tới đầu gối ôm sát đôi chân nảy nở của một cô gái trưởng thành. Cô bé cấp 2 ngày nào giờ đã thế này rồi ư?

    Cuộc đời đi nhanh quá.

    -Dài cổ rồi đây! – Tôi vừa cười vừa trả lời – Tưởng Linh cho mình leo cây chứ?

    Em cười tươi:

    -Sếp gọi ở lại! Xin mãi ổng mới cho đi đó! Dạo này Tùng làm ở đâu rồi?

    -Ở… (cho phép tôi không nói).

    -Làm khá không? Lương thế nào?

    Tất nhiên là tôi không thể nói rằng mình đang cạn ví, xe sắp hết xăng và điện thoại sắp hết tiền. Không gì khó chịu với thằng đàn ông khi thấy một người phụ nữ thành đạt hơn mình. Ậm ừ mấy câu “ổn”, “cũng đủ sống” rồi nhìn thẻ nhân viên trên cổ em, tôi nhướn mắt:

    -Ai chà! Làm ở ngân hàng… (cho phép tôi không nói) cơ à? Kiểu này phải vay Linh mấy đồng quá!

    Linh lắc đầu:

    -Cũng mệt lắm. Tháng tới mình đi học cao học.

    -Học cao hổng lấy chồng được đâu! – Tôi nhe răng cười – Thấy mấy bà giáo sư không? Hổng lấy chồng được!

    Linh cười:

    -Cao học mà! Không phải giáo sư! Thật đấy, năm tới công ty đang cần người tác nghiệp ở bên Úc, mình muốn sang đó. Giờ mình phải học thêm tiếng Anh buổi tối, mệt chết luôn!

    Vậy là em đã tính chuyện sang nước ngoài. Cơ hội xuất hiện và em đang cố gắng nắm bắt nó. Với biểu đồ cuộc sống như giá xăng tăng của em, cái ngày em đạt được ước mơ hẳn chẳng còn xa xôi nữa. Em tính chuyện tương lai một cách rõ ràng với kế hoạch đúng đắn. Tương lai ư? Tôi cảm giác nó mờ mịt và đẩy màu xám. Tôi không thích trò bói toán không phải vì ghét mê tín dị đoan mà bởi tôi sợ cái tương lai mờ mịt của tôi, xem bói chỉ thêm buồn.

    -Tùng đi học cao học không? Học nhanh lên, không sau này ngại đấy! – Em nói – Sau này Tùng có định chuyển công ty khác không? Hay vẫn làm ở đấy? Này, Tùng nhìn đi đâu thế? Nghe Linh nói gì không?

    Em khua khua tay trước mặt tôi. Tôi không thể nói về tương lai, nhưng kể chuyện quá khứ cũng chẳng tệ. Tôi lim dim mắt:

    -Mình nhớ thời cấp 2. Còn nhớ không?

    Linh nheo mắt:

    -Nhớ cái gì?

    -Linh biết mà! Để mình nói ra nữa à! Đến giờ mình có thể tự hào là người cướp được nụ hôn đầu của Linh! – Tôi cười đắc chí – Vậy thằng nào đoạt huy chương bạc?

    Em vừa cười vừa đấm vai tôi thùm thụp. Em đã đi làm, đã trưởng thành, nhưng em vẫn vô tư và hồn nhiên trước mặt tôi như thế. Linh tựa lưng vào ghế rồi nói:

    -Mà chúng ta quen nhau thế nào ấy nhỉ? Hồi lớp 6, hình như là cùng bàn, đúng không?

    Tôi mỉm cười. Những câu chuyện bắt đầu từ mùa thu năm ấy, khi tôi bắt đầu vào cấp 2 và ngồi cùng bàn với em. Trước mắt tôi, chuyện kể quá khứ hiện ra rõ mồn một.

    Tôi vẫn đang đi tìm trái tim của mình. Nó đang lạc lõng đâu đấy giữa bầu trời.
     
  4. LeO FAlone

    LeO FAlone Hj hj, đồ ngốk Tác giả VW

    Bài viết:
    5,093
    Đã được thích:
    588
    Điểm thành tích:
    113

    Chương 3

    Vào những ngày tháng đầu tiên của cấp hai, tôi đã gặp Linh. Cái thời mà lũ trẻ con tự hào là công dân của thế kỷ 20 lẫn 21, cái thời máy tính còn là khao khát của bao thằng cu ưa táy máy, cái thời mà bọn học sinh còn rong ruổi xe đạp khắp phố phường chỉ để kiếm một quán điện tử còn chỗ trống, cái thời bọn con trai thích đeo kính cận và để tóc bổ luống Đan Trường, cái thời mà khái niệm “online” hẵng còn xa lạ. Thời ấy chỉ như một cái chớp mắt nhưng ngẫm lại đã hơn mười năm. Tôi chưa già như các ông lão hàn huyên hồi tưởng chuyện xưa cũ, nhưng quá khứ của tôi cũng đủ nhiều để thi thoảng có thể nhắm mắt và nhớ nhung.

    Ngày đó, bọn học sinh cấp một hoàn toàn bỡ ngỡ trước việc chuyển cấp. Đợt tập trung các lớp tại trường trung học, mặt đứa nào cũng lấm la lấm lét vì trường mới, thầy cô mới, bạn mới. Sướng nhất là những đứa quen nhau từ cấp một, tụi nó tha hồ tán dóc trò chuyện, không như tôi lủi thủi một góc. Tôi từng học ở một trường tiểu học khác quận bởi cái trường đó danh tiếng và bố mẹ tôi rất ư khoái tỷ (như bao ông bố bà mẹ khác thôi!). Lên cấp hai, người ta quy định phải học đúng tuyến và tôi trở về một ngôi trường trong quận. Hai ngày đầu tiên ở lớp học hè, tôi dành hết sự quan tâm cho môn toán và hoạch định mình sẽ trở thành nhà toán học trong tương lai. Nhưng giấc mơ nọ chỉ tồn tại trong hai ngày. Chẳng đứa trẻ con nào có thể ngồi nguyên tại chỗ khi bạn đồng trang lứa vui đùa dưới sân trường. Ngày thứ ba, tôi tham gia trò đuổi bắt với mấy thằng con trai. Bọn này có bốn đứa, hai thằng học cùng tiểu học, một thằng từng học ở trường xa lắc nào đấy ngoài nội thành, thằng còn lại vừa từ nước ngoài về (du học, du học!). Trở thành bạn của chúng nó dễ oẹt, chỉ cần tán phét game, linh ta linh tinh chuyện trường cũ rồi đủ thứ trên trời dưới biển là được. Trừ gái. Không giống tụi trẻ bây giờ, hồi ấy, con gái với lũ con trai chúng tôi như bọn ngoài hành tinh vậy.

    Nhưng tình bạn giữa năm thằng chỉ kéo dài khoảng một tháng. Sau kỳ học hè, trường tổ chức thi. Một kỳ thi mà mãi lúc thi xong tôi mới biết là tuyển học sinh vào lớp chọn. Vậy đó, trẻ con như một lũ lợn nái được người ta phân thành nhiều chuồng khác nhau: phần lớn vào chuồng dành cho con còi cọc, số tinh hoa vào chuồng dành cho con mắn đẻ. Tôi vào chuồng mắn đẻ cùng với thằng đi du học về, ba thằng còn lại tản ra những lớp khác nhau và tôi cũng nhanh chóng quên mặt chúng nó. Trẻ con mà!

    Sĩ số lớp chia ra nam nữ khá đồng đều nên việc sắp xếp chỗ ngồi vẫn như thông lệ: nam nữ hai đứa chung một bàn. Nửa đầu năm lớp 6, tôi ngồi cùng một bạn nữ khác nhưng trong thời gian ấy, tôi đã chú ý đến Linh. Lớp có mấy cô tên Linh nhưng tôi chỉ ấn tượng mỗi em. Thứ nhất, tên họ em lạ quá: Hoa Ngọc Linh; tôi nghĩ cha mẹ đặt tên em theo một loài hoa nào đấy nhưng thật ra chẳng có hoa nào là hoa “ngọc linh” hết. Thứ hai, em cao hơn so với bọn con gái cùng lứa vì chân em dài (mắt thằng con trai để ý chi tiết này nhanh lắm!). Cũng bởi chiều cao nên em ngồi cuối lớp, tránh ảnh hưởng bạn khác. Thứ ba, gương mặt trái xoan cùng mái tóc buộc đuôi ngựa của em khiến tôi ngắm mãi không chán. Nó chỉ đơn thuần là một thằng con trai bắt đầu thay đổi tâm sinh lý, hoàn toàn chưa nghĩ tới yêu đương. Nói mới nhớ hồi cấp một, trả lời bạn gái là một nét văn hóa, nhưng chơi với bạn gái là một thảm họa; bất cứ thằng nào thân với con gái đều bị gọi là pê đê. Nhưng chỉ ngày xưa thôi, bọn trẻ giờ lớn nhanh và hòa nhập thời đại lắm! Nghĩ lại, thấy ngày xưa mình ngu vãi!

    Lên trung học cơ sở, những cậu bé trai tiểu học ngây ngô ngày nào bắt đầu biết chửi bậy. Học cái tốt thì lâu chứ mấy thứ xấu như chửi bậy thì tụi con trai tiếp thu thần tốc. Tôi thì học chửi bậy từ thằng bạn đi du học về. Tôi hỏi nó “bộ bên nước ấy, người ta chửi nhiều lắm à?”, nó cười sằng sặc trả lời “Đ.M, chỗ nào chả thế!”. Cả xã hội chửi, tội gì mình không? – Cái đầu non nớt của tôi đã nghĩ như vậy. Thậm chí, nó còn được nâng cấp lên thành việc gọi tên bố mẹ ra mà bêu. Số là mỗi đứa học sinh đều có sổ liên lạc (một thứ quái thai của nền giáo dục), trang đầu tiên ghi số điện thoại gia đình lẫn tên tuổi phụ huynh. Một thằng vớ được sổ của bạn và bắt đầu gọi tên bố mẹ ra làm trò tiêu khiển; thằng ôn bị chửi đáp trả bằng cách chộp lại cái quyển sổ của thằng kia và… chửi lại. Hai thằng, bốn thằng, rồi cứ thế cả lũ cấp 2 ngày ấy cứ lôi tên phụ huynh ra mà chửi nhau. Bọn trẻ con ngày đó chẳng nghĩ nhiều mà chỉ coi nó là trò đùa vô hại, tất nhiên vẫn có vụ sứt đầu mẻ trán vì thói trêu đùa này. Giờ đây, mỗi khi nghĩ lại trò này, tôi cùng mấy thằng bạn chỉ biết cười cho sự ngu ngốc thời trẻ con. Bọn con gái hiếm khi bị lôi vào trò gọi tên phụ huynh nhưng đôi lần có đứa phát khóc và mách cô giáo. Kiểm điểm, mời phụ huynh, dĩ nhiên!

    Lên trung học cơ sở, tôi bắt đầu nản chuyện học hành. Vì là lớp chọn, mấy môn như toán, văn, tiếng Anh luôn yêu cầu cao hơn so với lớp khác, nhất là toán. Hàng đống công thức trong sách giáo khoa chưa đủ, giáo viên bộ môn còn táng thêm bài tập từ sách tham khảo nâng cao. Đến giờ tôi vẫn nhớ cái công thức “quy nạp” khỉ gió loằng ngoằng chữ với số. Tôi chẳng biết tại sao người ta gọi là “quy nạp”, bản chất nó là chi, chỉ biết áp vô bài tập mà lấy điểm. Nói cho cùng, người ta bôi vẽ ra toán cấp hai cho bọn trẻ con có việc mà làm thay vì để chúng nó phá làng phá xóm.

    Tuy nhiên, lý do tôi hằn học với môn toán không phải nó khó mà vì bà giáo viên bộ môn kiêm chủ nhiệm lớp. Hơn mười năm trôi đi nhưng tôi vẫn nhớ gương mặt bả. Nếu tôi quý bả, tôi có thể tả như sau: bả thấp người, mặt tròn nhân hậu, đôi môi đỏ hay cười thường khuyên bảo học sinh. Nhưng vì tôi căm thù bả nên bả trong mắt tôi thế này: lùn tịt, thấp hơn cả lũ học sinh nên thường xuyên phải độn guốc mười hai phân, mặt tròn phèn phẹt cộng thêm cái mũi tẹt dí trông như bánh bao bèn bẹt bị ai đấm bẹp, đôi môi đỏ chót bôi son cong lên như mái hiên chùa mỗi khi mắng học sinh (cụ thể là tôi đây). Bả thiết kế sổ liên lạc gồm hai hạng mục: ưu điểm và khuyết điểm. Ưu điểm thì chỉ có điểm số và phải 8 điểm trở lên mới được coi là ưu điểm. Khuyết điểm thì bát vạn: 6 điểm trở xuống, mất trật tự, không làm bài tập, làm bài thiếu, không thuộc bài, vân vân. Bả còn tự tay nặn ra hai đứa hung thần: lớp phó học tập và lớp phó kỷ luật. Mỗi sáng, con bé lớp phó học tập kiểm tra bài vở từng đứa. Một bài toán khó không tìm ra cách giải: khuyết điểm, soạn văn thiếu một trang: khuyết điểm (thằng nào cũng a cay vụ này). Còn thằng lớp phó được giao nhiệm vụ hễ đứa nào mở mồm thì ghi nói chuyện, nó làm hăng say đến độ quên luôn cả ghi chép bài. Tôi từng nổi điên với thằng lớp phó khi nó soi tôi nói chuyện tám lần trong giờ học. Quyển sổ liên lạc của tôi chi chít “mất trật tự”, “nói chuyện riêng” và “thiếu bài tập”. Phần lớn bọn con trai chúng tôi ghét bả và vẫn luôn chửi bả mỗi khi đấu láo với nhau.

    Một giáo viên nữa tôi ghét không kém là bà giáo dạy tiếng Anh. Không sở hữu ngoại hình khó ưa như bà chủ nhiệm, song bả luôn gây ra sự khó chịu bằng sự phân biệt giai cấp. Bả quan tâm những đứa học giỏi và bồi dưỡng cho chúng nó đi thi đoạt giải, như cái thằng đi du học chẳng hạn. Còn những đứa học kém – như tôi chẳng hạn – trong mắt bả chẳng khác gì rác thải. Những đề thi dành cho bọn học sinh giỏi, bả đem ra cho bọn học kém và trung bình làm. Bả công khai chửi học sinh trước mặt bạn học. Chửi nhé! Hổng phải khuyên răn hay mấy động từ sặc mùi đạo đức đâu, đại loại “học ngu như bò”, “thất bại của xã hội”, “chết đi cho xong”. Tôi còn nhớ như in ở lớp học thêm (giáo viên bộ môn hay tổ chức học thêm ngoài giờ), bả cầm cây bút phang thẳng đầu thằng bạn, bút gãy đôi, còn nó đỏ mặt chực sắp khóc. Giá như có điện thoại di động, bọn tôi sẽ đưa bả ngay lên Youtube. Nhưng bọn học sinh chúng tôi hồi ấy lấy đâu ra di động? Bọn học kém chỉ biết cung cúc nghe chửi và chịu đựng trong bốn năm cấp hai. Tôi cũng bị ăn chửi vô số lần. Thậm chí sau này, đứa em thằng bạn chí cốt của tôi vào trường này, học lại chính bả, nó nói rằng tôi và mấy đứa học kém khác lại bị lôi ra làm hình tượng về “sự dốt nát ngoại ngữ trầm trọng”. Nhưng lũ học sinh chúng tôi khi xưa tuyệt nhiên không bao giờ nghĩ chuyện tự tử. Thật! Đọc báo chí thấy mấy em học sinh trầm cảm rồi tự tử vì bị cô giáo đánh vào tay hay sao đó, tự dưng thấy mình ngày xưa ngoan cường ra trò. Thực sự thì suốt thời gian đi học, vẫn có những giáo viên khiến tôi kính trọng, nhưng bà chủ nhiệm và bà giáo viên tiếng Anh không nằm trong số đó.

    Nửa học kỳ đầu tiên năm lớp 6 của tôi kết thúc bằng ba cái tát của ông bố. Hai cái tát đầu tiên là một ngày trước hôm họp phụ huynh. Tôi bảo bố chủ nhật họp phụ huynh, ổng nghe lẫn lộn thế nào thành thứ bảy và tôi cũng chẳng để ý. Sáng thứ bảy, ổng dắt xe đi rồi dắt xe về, xồng xộc vào nhà gọi thằng con xuống và tặng nó một cái tát vêu mồm. “Người ta bảo chủ nhật họp, sao mày bảo thứ bảy?” – Ông bố tôi giận dữ. “Con bảo là chủ nhật mà! Thứ bảy đâu” – Tôi cãi. Bốp! Cái tát thứ hai thẳng ngay mặt tôi. Đối với bố, nhầm nhọt ngày tháng chừng như bom nguyên tử đập vỡ cái sĩ diện của ông vậy. Kể từ ấy, ổng không bao giờ đi họp phụ huynh nữa. Vĩnh viễn và mãi mãi! Quay trở lại cái thứ ba, ấy là ngay hôm sau, khi mẹ tôi đi họp về với bằng học sinh tiên tiến. Cái này thì đúng tôi có tội, suốt năm năm tiểu học toàn xuất hết sắc, giờ học sinh tiên tiến, còn gì đáng hổ thẹn hơn thế? Máu sĩ dồn não, bố tát tôi lần ba trước mặt một người họ hàng qua chơi. Tôi chẳng biết làm sao, ngoài việc bỏ lên phòng rồi lẩm bẩm chửi “Đ.M học với hành!”. Học sinh tiên tiến, một sự sỉ nhục thậm tệ!

    Nhưng tại sao tôi lại lảm nhảm chuyện mấy bà giáo quái thai hay học hành? Ấy là bởi sau học kỳ một, tôi chuyển xuống cuối lớp, ngồi cạnh Hoa Ngọc Linh. Em học tốt (nhất là tiếng Anh nhé!), tôi học kém, em ngoan, tôi quậy. Nhưng không phải kèm cặp gì nhé, mà bởi bà chủ nhiệm nói cái mặt tôi chình ình hàng đầu làm xấu bộ mặt của lớp. Tôi vẫn nhớ ngày đầu tiên nói chuyện với em, tôi nói như vầy:

    -Làm bài chưa mày? Cho tao chép cái!

    -Sao tao phải cho mày chép chứ? – Em trả lời.

    Vậy đó, ngày đầu tiên gặp nhau, tôi và em xưng mày tao chí tớ. Trẻ con mà, biết đếch gì đâu!

    *
    * *

    Linh cười rũ rượi khi tôi kể chuyện cũ, tôi cũng cười. Hai chúng tôi không thể tin được ngày ấy lại xưng mày tao với nhau. Em nhấp ngụm café lấy hơi rồi nói, đôi mắt khẽ lay động:

    -Tùng vẫn ghét cô… (xin phép giấu tên) vậy cơ à? Cô đằng nào cũng chủ nhiệm mình bốn năm cấp hai mà. Cho qua đi!

    -Giờ gặp lại bả, khéo mình chửi bả mất!

    Linh cười mỉm:

    -Thực sự mình cũng chẳng thích bà… đâu! Bà nói học sinh như thế, thật chẳng ra sao cả.

    -Nhưng mà Linh là học sinh ưa thích của bả, đúng không? Học giỏi tiếng Anh thế kia mà!

    -Bà chỉ toàn luyện đề đi thi lấy giải thôi. Không được giải, mặt bả khó coi lắm!

    Tôi cười rồi nhấp ngụm café. Hai đứa chúng tôi im lặng đôi chút, không ai nhìn mắt ai, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm dòng người qua lại như dòng sông bất tận. Mãi lúc sau, em mới nói:

    -Mà cái chuyện đó… sao Tùng làm thế? Mình không hiểu!?

    Em vừa nói vừa chỉ tay lên má. Tôi gật gật đầu ngượng ngùng:

    -Thì tất nhiên là có! Ai bảo hồi lớp 6, Linh tặng mình quà sinh nhật làm gì?

    -À… à, nhớ rồi! – Em nở nụ cười – Đĩa nhạc, đúng không?

    Tôi gật gù:

    -Ừ. Hai mươi mốt cái đĩa tất cả, toàn nhạc rock.

    Linh che miệng cười:

    -Tùng nhớ được như vậy à?

    Tôi mỉm cười, không đáp. Em là người con gái đầu tiên tặng quà sinh nhật cho tôi, lẽ nào tôi quên?

    Những kỷ niệm đầu tiên, vốn dĩ sẽ theo người ta đến cuối cuộc đời.
     
  5. LeO FAlone

    LeO FAlone Hj hj, đồ ngốk Tác giả VW

    Bài viết:
    5,093
    Đã được thích:
    588
    Điểm thành tích:
    113

    Chương 4

    Linh là cô gái đầu tiên tặng quà sinh nhật cho tôi. Đó là câu chuyện của cuối năm lớp 6, nhưng để một cô gái tặng quà thì trước hết phải là bạn của cổ đã. Nửa cuối học kỳ, tôi trở thành bạn của Linh sau một chặng đường chông gai và gian khổ. Thực ra ngồi chung bàn với một đứa con gái thì thằng nào cũng trải qua từ thời mẫu giáo. Nhưng làm bạn với đứa con gái ấy thì không phải thằng nào cũng làm được. Tôi tự hào mình đứng trong hàng ngũ những thằng làm nên kỳ tích trên, dù mối quan hệ bạn bè giữa tôi và em tồn tại không được lâu.

    Sự thật là gần phân nửa thời học sinh của bạn có sự xuất hiện của đứa ngồi cùng bàn, dù bạn muốn hay không. Ngồi cùng bàn với thằng con trai thì dễ rồi, nói chuyện riêng tùm lum từa lưa cả ngày, hợp tác quay bài, làm bạn thân chẳng khó. Nhưng con gái không như vậy. Những ngày đầu chung bàn với Linh, mọi thứ đối với tôi tẻ nhạt vô cùng. Giờ học nào em cũng tập trung nghe giảng, còn tôi chỉ khoái vẽ bậy vào sách giáo khoa. Đôi lúc tôi định mở mồm nói chuyện với em nhưng lại thôi. Cái món tôi thạo nhất là game, nhưng con gái mấy đứa thèm để ý? Vả lại thời ấy chẳng có nhiều game mà nói. Chuyện cuộc sống? Dĩ nhiên chuyện nhà tôi đủ sức viết thành tiểu thuyết, song chẳng đứa trẻ con nào thích nghe cái đó. Thế là còn mỗi chuyện bài vở để tôi có cớ nói chuyện với em. Nhưng tôi học tập làm văn dốt như bò, thành thử mào đầu câu chuyện cũng ngu chẳng kém. Đại loại thế này:

    -Ê mày, làm bài chưa? Cho bố chép!

    -Mày nói gì đấy? – Em trừng mắt

    -Chị cho em chép bài, hí hí hí! – Tôi cười nham nhở.

    Kiểu ăn nói gợi đòn của tôi khiến Linh bực bội khoảng nửa tháng. Sau nghe riết thành quen, em chỉ lườm nguýt rồi quẳng vở bài tập vào mặt tôi. Khốn nỗi mỗi lần như thế, trông em đáng yêu chết đi được! Đôi mắt em hơi xếch một chút về đuôi nên khi lườm, ánh mắt như lưỡi dao mỏng tang cứa vào trái tim tôi một ít. Thế là tôi nghĩ ra đủ mọi trò để trêu chọc Linh. Hết ăn nói gợi đòn lại kéo áo, giật tóc, vỗ đầu (nhẹ nhàng tình cảm thôi, chứ em mà khóc thì có trời mới dỗ nổi), vẽ bậy vào sách giáo khoa của em; tới khi nào em nổi đóa, tôi mới thôi. Nghe có vẻ bệnh bệnh, nhỉ? Nhưng bọn con trai lớp tôi ngày xưa đều thế, ngày nào cũng phải trêu chọc bọn con gái dăm lần mới chịu ngồi yên.

    Ví dụ như thằng Choác, bạn chí cốt của tôi, chính là cái thằng “mày cứ nghe lời lãnh tụ”. “Choác” là biệt danh của nó, không phải tên thật. Thằng hẹo này có một sở thích quái đản: khoái trêu ngươi đứa con gái hung dữ nhất lớp. Con bé này tính tình đanh đá sẵn, lại nuôi một bộ móng tay sắc như dao, hễ cào hoặc cấu là có án mạng. Nhưng thằng Choác suốt ngày chọc điên con nhỏ, bị đuổi thì nó chạy như chạy giặc. Lắm hôm xui xẻo bị con bé tóm được, nó trở thành chuột bạch thử nghiệm độ sắc của móng tay. Hai tay thằng Choác ngày ấy đầy sẹo, lắm vết sâu tới độ sau chục năm vẫn nhìn thấy rành rành. Tôi hỏi cớ làm sao mà mày điên dữ vậy thì nó cười hềnh hệch:

    -Giống như huấn luyện sư tử thôi! Mày đếch hiểu cảm giác sống chết thế nào đâu! Rồi mày xem, tao sẽ thuần hóa con này!

    Thằng Choác chẳng bao giờ thực hiện được ý định thuần hóa nọ. Nhưng lạ là con bé kia sau một thời gian lại trở thành bạn của nó, dù hai đứa vẫn cào cấu nhau suốt ngày. Phải chăng danh ngôn “yêu nhau lắm, cắn nhau đau” có thật? Tôi liền áp dụng thực tiễn ngay. Thế rồi một ngày nọ, lúc nghỉ giữa giờ, tôi túm vai Linh, mặt chếch ngược và thốt ra lời lẽ đậm chất nam tính:

    -Ê mày, đánh nhau không?

    Em tròn mắt nhìn tôi. Khoảng không gian giữa hai đứa ngày càng phình to và đẩy Linh ra xa khỏi tôi. Cuối cùng em quay đi, thở một câu ngao ngán:

    -Thằng điên…

    Chiến dịch thất bại hoàn toàn. Thằng cu con tôi rút quân, lòng vừa đau vừa nhục. Tổ sư thằng Choác, mày chết với ông, dù mày không có lỗi!

    Sang tháng thứ hai, mọi chuyện giữa tôi và Linh chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu. Em vẫn ngoan, tôi vẫn nghịch. Hai đứa chẳng nói chuyện với nhau mấy. Đến tầm giữa tháng, tất cả các môn chuẩn bị có bài kiểm tra một tiết. Đứa nào cũng quắn đít lên học, kể cả thằng lười như tôi. Thôi thì nhồi nhét đủ loại kiến thức, cày ngày cày đêm, điểm số của tôi cũng không tệ. Nhưng vấn đề xảy ra khi tôi không thể nhét nổi một chữ tiếng Anh nào vào đầu. Mỗi dòng, mỗi câu chữ đều ẩn hiện bản mặt đáng ghét của bà giáo viên bộ môn khiến tôi nuốt không trôi. He he, hẳn bạn đã biết tôi định làm gì. Phải, có đứa con gái học giỏi tiếng Anh ngồi kế bên, không nhờ nó thì nhờ ai? Trước hôm kiểm tra một ngày, trong giờ toán, tôi viết lên một mảnh giấy nhỏ rồi chuyển qua cho Linh. Tiết của giáo viên chủ nhiệm nên tôi không mở mồm nói được nên phải viết, sau này những mảnh giấy trở thành phương tiện liên lạc chính giữa hai đứa. Mảnh giấy ghi thế này:

    “Mai kiểm tra tiếng anh cho tao quay nhá!”.

    Em nhíu mày nhìn tờ giấy rồi đáp lại:

    “Không, tự học đi.”.

    Đ.M! – tôi lẩm bẩm chửi thầm rồi viết:

    “Cho tao xem tí thôi! Điểm kém lắm rồi, bài này dưới 5 thì tao chết mất! Đi mà!”.

    Linh chẳng thèm quan tâm tôi sống hay chết. Em điềm nhiên trả lời:

    “Kệ mày. Tao không biết.”.

    Tôi không nản chí, vẫn quyết tâm nài nỉ em cho bằng được:

    “Đi mà! Mày giúp tao tiếng anh, rồi tao giúp mày toán!”.

    Em đọc mảnh giấy, đôi môi hồng thoáng nụ cười nhạt, sau trả lời:

    “Tao mà phải nhờ mày giúp á?”.

    Mặc cho tôi nài nỉ mồi chài, em vẫn giữ nguyên quan điểm tự túc là hạnh phúc. Khốn khổ thân tôi! Tối hôm ấy, dù cố nhồi nhét nào chia động từ, nào thì quá khứ hiện tại lung tung phèng nhưng đầu tôi vẫn rỗng tuếch. Không biết bây giờ thế nào, chứ hồi ấy tiếng Anh phải làm tự luận. Sợ nhất là phần viết đổi câu chủ động sang bị động, tôi bị bà giáo bộ môn ghét sẵn nên hễ sai chính tả một chữ là bị trừ hết điểm câu đó. Khó khăn địch họa bốn bề, họa có phép lạ mới cứu nổi thằng mù ngoại ngữ như tôi. Sáng hôm sau, tôi đến lớp trong tâm trạng lo âu thấp thỏm. Thậm chí lúc kiểm tra toán, đầu tôi vẫn ong ong hàng đống cấu trúc ngữ pháp tiếng Anh. Lo lắng mãi mà chẳng làm được bài, tôi buông xuôi. Kệ mẹ! Muốn ra sao thì ra! – Tôi lẩm bẩm.

    Tôi làm được hết bài kiểm tra toán, kể cả câu cuối cùng vốn chỉ dành cho những đứa học giỏi. Tôi ghét bà chủ nhiệm nhưng lại tìm thấy chút niềm vui trong những con số nên học môn toán cũng khá. Làm xong, tôi ngó sang bài của Linh, thấy em đang lúng túng với bài hình học, giấy nháp chi chít chữ. Rốt cục Linh không giỏi đến mức thứ gì cũng nắm bắt được, tiếng Anh em giỏi thật, nhưng toán lại là lĩnh vực khác. Em bí, miệng cắn bút, gương mặt đỏ au. Tôi liền lấy bút chì viết lên mặt bàn:

    “Khó à? Tao xem cho!”.

    Tất nhiên phía sau lời đề nghị tốt bụng ấy là âm mưu đen tối của tôi. Linh biết rõ điều đó và nhất quyết không để tôi toại nguyện. Em cắm cúi làm bài, hì hục viết viết rồi lại suy nghĩ. Người ta bảo khi phụ nữ quyết tâm, họ sẽ làm được nhiều điều phi thường. Nhưng Linh vẫn chưa thành phụ nữ, em mới chỉ là cô gái chập chững tuổi dậy thì mà thôi. Trông em khổ sở đến tội, tôi bèn nổi máu anh hùng (nói toẹt ra là dại gái), ngó sang đề của em rồi giải. Đề bài hai đứa khác nhau kiểu chẵn lẻ nên tôi không đưa bài cho em xem được. Hí hoáy một lúc, tôi đẩy tờ giấy nháp cùng bài giải về phía Linh. Ban đầu em không để tâm, nhưng rồi cũng liếc qua. Tự dưng được một thằng giải bài hộ, lẽ nào em vẫn muốn kiên cường bám trụ? Lát sau, em giải được bài, mặt tươi rói, trái ngược hẳn sắc diện đỏ hồng như vừa nãy. Nhưng quả thực, tôi khoái gương mặt lúc bối rối của em hơn. Nghe bệnh bệnh, nhỉ?

    Tựu chung số phận những thằng dại gái là gái không bao giờ cảm ơn những việc mà thằng đó làm cho cổ. Linh không cảm ơn tôi, cũng chẳng nói với tôi chút gì về bài kiểm tra toán dù tôi cố gợi chuyện. Em cứ lạnh lùng như thế cho tới khi giờ kiểm tra tiếng Anh bắt đầu. Vẫn kiểu đề chẵn lẻ, tôi chẳng thể nhìn bài em dù chỉ một chút. Hơn nữa bà giáo tiếng Anh rất hay lảng vảng khu vực cuối lớp. Đợi bả quay đi, tôi lại huých tay Linh kêu giúp đỡ nhưng em vẫn im lặng. Bực tức, tôi liền ghi vào tờ giấy nháp rồi đẩy ra trước mặt em:

    “Bác Hồ bảo có tài mà không có đức là người vô dụng đấy! Giúp tao đi!”.

    Có lẽ tôi viết quá hài hước nên Linh thoáng cười. Song em lại cắm cúi làm bài, bỏ mặc tôi ngụp lặn trong nỗi đau khổ mang tên ngoại ngữ. Khốn nạn đời thằng dại gái! – Tôi cắn bút than thở. Trong mắt tôi, những ấn tượng ban đầu về Linh bay biến hết, thay vào đó là một đứa con gái cơ hội và thủ đoạn. Thù này không trả được chỉ có nước sang Thái Lan cho bớt nhục! – Tôi nghiến răng ngẫm nghĩ.

    Còn mười phút nữa sẽ hết giờ, tôi mới chỉ làm được một nửa, mà nửa này chắc chắc sai tùm lum, ăn trứng ngỗng là chuyện không quá xa vời. Bất chợt Linh đẩy tờ giấy nháp về phía tôi, mặt giấy kín chữ. Tôi nhận ra ngay đó là bài giải cho đề của mình. Thì ra trong lúc tôi đang nghĩ kế hoạch trả thù Linh thì em đã làm hộ. Tôi mừng húm, vội vàng chép lấy chép để. Vậy ra dại gái cũng được đền dáp dù rằng có hơi đau tim.

    Bạn biết đấy, cái tuổi trẻ con hơi khó để thốt ra lời cảm ơn với bọn bằng vai phải lứa. Tôi rất muốn cảm ơn Linh, nhưng vì sự ngượng ngùng lại phát ngôn với em một cách rất chối tỉ:

    -Mày làm đúng không đấy? Sao tao cứ thấy thế nào ấy nhỉ?

    Linh tức giận:

    -Không tin thì thôi! Lần sau đừng nhờ nữa!

    Mấy tiết học tiếp theo, em chẳng thèm nói chuyện với tôi nữa. Chỉ là đùa cợt, việc gì phải bực dọc vậy chứ? Con gái thật khó hiểu! – Tôi than thở.

    Khoảng một tuần sau, điểm số hai bài kiểm tra về cùng ngày. Nhờ Linh, bài tiếng Anh của tôi được điểm 6, còn em điểm 10 (dĩ nhiên, em giỏi mà!). Nhờ vậy, điểm trung bình môn của tôi vẫn ở mức an toàn. Tôi rất muốn ôm em mà cảm ơn. Thật! Không phải lợi dụng thể xác gì đâu, tôi chỉ muốn cảm ơn thật lòng. Song ý định ấy tiêu biến khi tôi nhận bài kiểm tra toán. Lảm nhảm chút nhé, nếu bạn giúp đứa ngồi bên, bạn muốn nó điểm cao hơn hay thấp hơn mình? Tất nhiên thấp hơn, bởi giúp đỡ tương đương với ban ơn, mà kẻ ban ơn phải ở vị trí cao hơn. Và đây, tôi – người ban ơn chỉ được điểm 7; còn Linh – người được ban ơn nhận điểm 10, số 10 tròn trĩnh và lấp lánh như đôi mắt em vậy. Trong cái điểm 10 ấy, tôi biếu em 5 điểm. Vì giúp em, tôi đã không soát bài mình kỹ càng và sai lầm ở câu đại số cơ bản. Nhìn bài tôi, Linh mỉm cười. Ý gì đây? – Tôi hằn học trong bụng.

    -Giúp tao mấy bài hình học nhé? Tao kém phần đó lắm!

    Tôi nở nụ cười méo xệch, lòng phân vân em đùa cợt hay nhờ vả thật. Con gái thường hàm ý, có lẽ em đang chế giễu tôi không chừng.

    Thực tình là Linh chẳng chế giễu người khác bao giờ. Em hỏi bài tôi với sự nghiêm túc và lòng mong muốn học hỏi. Có ý nghĩa lắm chứ! Trong mắt bà giáo chủ nhiệm, tôi chỉ là đứa học hành kém cỏi. “Anh chỉ là đồ bỏ đi, học hành dốt nát, phí tiền bố mẹ!” – Bả thường nói tôi như vậy trước mặt cả lớp. Đôi lúc tôi nghĩ mình xứng đáng hai chữ “bỏ đi” thật. Nhưng Linh thì khác, em cho tôi cảm giác được tôn trọng – điều mà mọi thằng chọi con khao khát. Hơn nữa, sự tôn trọng đến từ con gái, thằng nào chả sướng? Đang viết những dòng hồi ức này mà tôi còn toét mồm cười nữa là… He he!

    Sau đợt kiểm tra, hai đứa nói chuyện với nhau nhiều hơn. Mỗi lần trao đổi bài, tôi luôn kiếm cớ lái sang chuyện ngoài lề. Ban đầu Linh không thích lắm, nhưng rồi nghe tôi lải nhải mãi, em cũng vui vẻ đáp lại. Dần dà, tôi cũng biết sơ qua sở thích của em. Này nhé, em thích xem bóng đá. Thật! Với điều kiện là có đội tuyển Ý thi đấu. Con gái thời ấy khoái mấy anh vùng Địa Trung Hải lắm, nhất là anh Del Piero thì ẻm hâm mộ thôi rồi. Khi nào rảnh rảnh, em lại tìm mua poster mấy anh chàng Italy này. Con gái thời nào cũng giống nhau, chỉ khác ngày xưa không có kiểu hò hét náo loạn khi thấy trai đẹp như bây giờ. Hay ho hơn nữa là em cũng thích phim “Chúa tể chiếc nhẫn” giống tôi. Hai đứa đều công nhận phim hay, nhưng cách mỗi đứa đến với phim lại khác nhau hoàn toàn. Tôi coi phim vì đánh nhau hoành tráng, em coi vì có anh chàng diễn viên điển trai Orlando Bloom. Nhưng chẳng sao cả, mặc kệ mấy chàng đẹp mã, ít nhất hai đứa đã có chuyện để tán gẫu.

    Chỉ từ vấn đề anh chàng Del Piero tới Chúa tể chiếc nhẫn, về sau chúng tôi lan man đủ chuyện. Nào học hành vất vả, nào những đứa bạn ưa mách lẻo, rồi con bé lớp phó học tập đáng ghét hay bà chủ nhiệm đổi màu áo õng ẹo, hai đứa kể cho nhau suốt. Nói chuyện lúc ra chơi chưa đủ, chúng tôi chơi trò bút đàm trong tiết môn phụ, nội dung tạp pí lù, lắm khi trời ơi đất hỡi kiểu như vầy:

    “Hôm qua bà già tao nấu giả cầy.”.

    “Thì sao?”.

    “Thì nó ngon chứ làm sao!”.

    “Điên quá, liên quan gì tới tao?”.

    “Ờ thì mày là con gái, biết nấu cái đó không!”.

    “Có thì sao, không thì sao?”.

    “Tao thề là sau này lớn lên phải cưới được một con biết nấu giả cầy.”.

    “Thế thì chắc chắn là tao không biết nấu ^^.”.

    “Học nấu đi!”.

    “Để làm gì?”.

    “Sau tao cưới mày! ^^”.

    “Lần sau đừng mượn vở chép bài nữa nhé!”.

    “Cái %^#$@”. (Chỗ này ngôn ngữ bậy bạ, tôi không viết ra).

    “A, lại chửi bậy nữa! Mai kiểm tra tiếng Anh 15 phút, mặc xác mày!”.

    “Úi, chị ơi, em xin lỗi!”
    .

    Đó! Toàn chuyện dở dở ương ương như thế kéo dài suốt học kỳ II. Cũng chẳng biết từ lúc nào, tôi trở thành bạn của em. Tất nhiên quan hệ ấy chỉ ở mức ngồi cùng bàn chạm mặt nhau thôi, chứ tôi chẳng thể so sánh với đám con gái bạn thân của em được. Và em cũng không thể hiểu tôi bằng thằng Choác “lãnh tụ” kia. Chúng tôi không bao giờ kể cho nhau nghe về chuyện gia đình. Có hôm em đến lớp với cặp mắt đỏ hoe, tôi hỏi thăm:

    “Sao thế mày?”.

    “Mẹ mắng.”.

    “Vì sao?”.

    “Không có gì.”
    .

    Rõ ràng em không thích bày tỏ chuyện riêng tư cho thằng bạn cùng bàn. Dù sao giữa chúng tôi vẫn tồn tại khoảng cách, bảo gần cũng chẳng gần, bảo xa cũng chưa chắc xa.

    Nhưng có một chủ đề mà hai đứa không bao giờ chán là âm nhạc. Hồi ấy cáp truyền hình bắt đầu phổ biến và đầu kỹ thuật số đầy rẫy, bọn trẻ con tha hồ coi kênh hoạt hình (Cartoon Network) với kênh ca nhạc (MTV). Hồi ấy tôi chẳng biết nhiều về âm nhạc lắm, chỉ thấy cái gì hợp tai thì nghe. Mà Linh lại chẳng nghe những thứ tôi biết, em toàn đề cập tới những thứ lạ hoắc, tỉ dụ như:

    -Mày nghe rock bao giờ chưa? – Em hỏi.

    -Mấy thằng cha tóc dài gào thét ầm ĩ trên sân khấu hả? – Tôi trả lời.

    -Không hẳn thế. Mày nghe Bon Jovi bao giờ chưa?

    Tôi cười:

    -Không biết. Chắc lại mấy thằng đẹp trai hả?

    -Bình thường, nghe thử không? Hay lắm!

    Tôi lắc đầu nguầy nguậy. Một thằng trẻ con lớp 6 cố nhiên không thích thứ nhạc nhẽo ầm ĩ này. Linh hỏi tiếp:

    -Mày sinh nhật tháng mấy?

    -Tháng… mày hỏi làm gì? – Tôi ngạc nhiên.

    -Không có gì. – Em cười – Mày có tổ chức sinh nhật chứ?

    -Không. Tao chẳng bao giờ tổ chức, cũng chưa bao giờ được tặng quà. Hay mày tặng tao cái gì đi?

    -Với một điều kiện! – Em giơ ngón tay.

    -Là gì?

    -Phải ngoan và nghe lời chị, rõ chưa? – Em cười lớn.

    -Con ranh này thích chết à?

    Tôi chẳng ngoan hay nghe lời Linh chút nào. Dù em đã cố gắng chỉ tôi cách học tiếng Anh, nhưng tựu chung vẫn thất bại. Sau cùng em phải thừa nhận chừng nào bà giáo bộ môn còn ở đây, tôi còn ngu ngoại ngữ dài dài.

    Mùa xuân qua đi, mùa hè ập đến với cái nắng gay gắt cùng những bài kiểm tra cuối kỳ. Tôi và Linh ngừng việc bút đàm trong giờ, thay vào đó là tập trung thi cử. Dù đã rất cố gắng để lấy cái bằng khen học sinh giỏi nhưng vì điểm trung bình tiếng Anh quá tệ lậu, tôi chỉ lóp ngóp ở vị trí học sinh tiên tiến. Khốn nạn thay, ngày họp phụ huynh cũng trùng với ngày sinh nhật của tôi. Suốt thời cấp hai, tôi không bao giờ được hưởng một bữa sinh nhật vui vẻ. Lần này không có cái tát nào, nhưng hàng mớ thở dài ngao ngán từ bố mẹ là bánh sinh nhật, những lời mắng mỏ là thêm vài cây nến. Để tăng thêm phần bi kịch, hai cụ sắp xếp tôi vào lớp học hè. Không chơi bời gì hết, học và học. Sinh nhật hoàn hảo! – Tôi vỗ tay. Còn Linh, dĩ nhiên, em vẫn là học sinh giỏi. Nhưng em chẳng coi mấy cái bằng khen là chuyện gì lớn lắm.

    “Được học sinh giỏi, sướng ghê!”.

    “Quan trọng gì chứ? Ngày trước tao học sinh trung bình, bố mẹ có nói gì đâu!”.

    “Thật á? Mày học sinh trung bình á?”.

    “Cần tao cho xem học bạ hồi cấp 1 không? ^^”
    .

    Tới ngày bế giảng, cái mặt tôi dài thườn thượt khi nghĩ đến mùa hè đau khổ phía trước. Kể cả thằng Choác bày trò ra sao chăng nữa, cái mặt tôi cũng chẳng vui lên nổi. Sau lễ bế giảng, tôi uể oải trở về nhà. Đúng lúc ấy, Linh xuất hiện trước mặt tôi rồi chìa ra một cái hộp nhỏ. Tôi hỏi:

    -Gì thế?

    -Chúc mừng sinh nhật! – Em cười tươi.

    -Hả? Cái đếch gì thế?

    -Thì mở ra đi!

    Tôi làm theo lời em. Trong hộp là hai mươi chiếc đĩa, toàn nhạc rock! Và không thể thiếu cái tên Bon Jovi mà em từng giới thiệu. Lần đầu tiên trong cuộc đời, có người tặng tôi quà, mà lại là con gái! Chuyện này đáng ghi vào lịch sử nước nhà lắm!

    -Nghe hết đi nhé! Quý lắm mới tặng đấy! – Linh cười.

    Em rời đi, đôi chân lướt nhanh trên sân trường đầy nắng và xao xác hoa phượng đỏ. Tôi đờ đẫn một lúc, mãi mới gọi với theo:

    -Khoan đã! Sinh nhật mày là bao nhiêu?

    -Để sau hè đi! – Em cười.

    Vậy là thằng chọi con đã được một cô gái tặng quà. Ban đầu, tôi thấy nó chẳng có gì thú vị. Nhưng dần dà, món quà của Linh dần ngấm vào người tôi, để rồi dẫn đến sự tình đáng nhớ năm lớp bảy. Nhưng mà để sau hẵng kể, he he!