Full Nhặt được nữ nhân ôn nhu quyến rũ: Lấy một hồ ly tinh

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 21/1/16.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914
    Giới thiệu

    Người ngu có phúc của người ngu! Hắc hắc!

    Thực sự! Nếu không, hắn sẽ không lấy được người phụ nữ xinh đẹp như vậy!

    Mặc dù nàng mắng hắn ngu, nhưng là, hắc hắc!

    Người phụ nữ xinh đẹp này vẫn bị hắn lừa gạt tới tay! La la la! La la la!

    Nàng thật sự rất hung dữ! Vụng trộm nói cho ngươi nha!

    Nàng chẳng qua là ác miệng, chứ trong lòng thật sự là rất tốt.

    Cái gì? Hồ ly tinh?

    Hồ ly tinh thì sao? Ta chính là thích hồ ly tinh!

    Người khác muốn lấy còn lấy không được đâu! Hắc hắc!
     
    Quang Huy and JupiterGalileo like this.
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 1 - 5

    Chương 1

    “Đại Dũng ! Đừng chạy quá xa ! Nhớ sớm một chút về nhà !” Một thôn phụ hướng ra phía ngoài nhi tử đang chạy như điên lớn tiếng dặn dò, trên mặt một bộ không thể làm gì vẻ mặt, cho đến khi nhi tử bóng dáng mất hút, mới thu hồi mâu quang, xoay người đi vào nhà gỗ nhỏ.

    “Đã biết !” Đại Dũng nghe được thanh âm của nương, chẳng qua là đáp lại một tiếng, cũng không quay đầu lại, hất ra 2 cái chân vừa ngắn vừa thô hướng đối diện đồi phóng tới.

    “Xì ! Xì !” Nam hài thở hổn hển, rốt cuộc vọt tới đỉnh núi ! Thành công quơ quơ hai tay, miệng không nhịn được hô to, “Ah ah ! Ah ah.......” Trên khuôn mặt bình thường lại khảm một đôi mắt vừa tròn vừa lớn, trán đầy mồ hôi, miệng nhếch lên, mỉm cười nhìn phong cảnh dưới chân núi, vẻ mặt ngây ngô, ngốc nghếch, nhưng lại lộ ra vẻ tinh khiết, hồn nhiên.

    Ngay sau đó nam hài hét lớn một tiếng, trợn to hai mắt, “A.....” Chợt hướng sườn núi chạy xuống. Khi tới chân dốc, lại bởi vì sơ sẩy, bị vấp phải tảng đá dưới chân, “Ai ui !” Cả người lăn xuống. Chỉ cảm thấy trước mắt một trận bạch quang thoảng qua, thân thể lăn qua lăn lại mấy vòng, lúc này thân thể mới ngừng di chuyển.

    Từ từ mở mắt, nhìn bốn phía một chút, thì ra là hắn lăn vào bụi hoa, vừa động đậy, liền co rút đau đớn nhăn chặt lông mày, đưa tay sờ, đầu chảy máu ! Nam hài cũng không quá mức để ý, bàn tay dính vết máu hướng vạt áo cọ cọ, gượng ngồi dậy, “Ai ui !” Kêu đau một tiếng. Xem ra không chỉ là cái trán, nam hài những nơi khác trên người bị thương cũng không nhẹ ! Áo quần màu lam đã bị rách, đầu gối, cánh tay đều bị xước !

    Nam hài đau đến nhe răng trợn mắt đứng lên, bị thương nặng như vậy, nhưng cũng không khóc, cũng có hài tử nhà nghèo ngây ngô nhưng lại quật cường ! Hít mũi một cái, đi vài bước, mâu quang bị cảnh đẹp trong bụi hoa hấp dẫn, từ từ quên trên người có vết thương, bắt bướm, cầm lên côn trùng, chơi đủ loại, lại từ trong ngực lấy ra cung tên cùng mũi tên tự chế, trong đầu tưởng tượng ra phụ thân dáng vẻ anh tuấn uy vũ bắn chết con mồi, nhằm vào hồ điệp phía xa, mộc tiễn (mũi tên gỗ) bắn ra. Nam hài chạy tới, nhặt mũi lên duy nhất mộc tiễn, tìm mục tiêu kế tiếp, lại tiếp tục vui chơi, miệng còn phối hợp kêu, “Vèo vèo, vèo vèo !”

    Mải chơi, nam hài chạy ra rất xa, lần nữa giương cung bắn tên, vèo, lần này mũi tên phải bắn thật xa. Xuyên qua trước mặt một đám cây thấp lùn, chỉ nghe “Ai ui !” một tiếng, trong bụi cây truyền ra một giọng nữ kiều mị.

      

    Chương 2

    Có người ! Nam hài ngẩn ra, ngơ ngác chạy tới, xuyên thấu qua bụi cây, tò mò hướng bên trong nhìn.

    “A.......” Hắn không tự chủ phát ra thanh âm, nơi này thật đẹp a !

    Một hồ nước u nhã tĩnh mịch, trong suốt thấy đáy, bốn phía cành lá thấp thoáng.

    Nam hài bỗng dưng trợn to hai mắt, là bởi vì hắn thấy trong hồ có một cô gái, hơn nữa nữ nhân này không có mặc y phục, nước hồ trong suốt thấy đáy, này đây nam hài thấy rất rõ ràng ! Sau đó nam hài thấy được mộc tiễn của hắn, giờ đây cô gái kia đang cầm trong tay.

    “Oan gia ! Nhìn đủ chưa a !” Cô gái trong nước chợt lên tiếng, thanh âm quyến rũ hờn dỗi, làm người ta mềm cả người.

    Đại Dũng chẳng qua là tiểu hài tử, nghe thanh âm cô gái cũng không có cảm giác khác thường gì, chẳng qua là bất chợt phát hiện trước mắt giống như xuất hiện một đôi bàn tay cực lớn, nam hài còn không kịp phản ứng, liền bị một cỗ vô hình kình lực kéo qua.

    “A ! Ai ui !” Nam hài lần nữa cả người ngã xuống đất.

    “Di !” Trong hồ cô gái nhìn thấy bộ dáng nam hài, hiển nhiên cực kinh ngạc, ngay sau đó hì hì cười một tiếng, “Nguyên lai là con nít a !”

    Nam hài từ từ trên đất bò dậy, “Phi !” Trong miệng khạc ra một ngụm máu, còn giống như có một thứ cứng rắn tựa cục đá, liếm đầu lưỡi, nguyên lai là răng cửa bị đập rớt ! Đúng tuổi thay răng, hai ngày trước răng cửa liền rớt một cái, lúc này lại đập đầu rớt thêm cái nữa, lần này nói chuyện gió lọt vào !

    Nam hài bị ngã có chút lơ mơ. Khạc ra máu trong miệng, liền ngây ngốc nhìn cô gái trong nước.

    Cô gái người không mảnh vải, bị nam hài kinh ngạc nhìn nhìn, nhưng cũng không thẹn thùng, chỉ cười duyên nói : “Thật là một ngốc tử ! Ngươi nếu lớn hơn, giờ phút này đã bị ta biến thành một đống bạch cốt !” Nhìn nam hài miệng có vết máu, hơn nữa sau hai lần bị ngã dáng vẻ nhếch nhác, trên mặt đầy bùn, mặt lại đầy mồ hôi, cùng với vẻ mặt ngây ngốc, hết sức buồn cười. Cô gái cũng không nhịn được khanh khách nở nụ cười.

    Nam hài nhìn cô gái cười, cũng tinh ý cười theo. Nụ cười này, khe hở răng gẫy liền lộ ra, rất đáng yêu.

    Cô gái cười run rẩy hết cả người, lúc này mới giơ lên tiểu mộc tiễn trong tay, mở miệng nói : “Đây là của ngươi sao ?”

    “Ừ !” Nam hài nhấn mạnh, “Là của ta !”

    Cô gái cười một cái, nụ cười này phong tình vạn chủng, quyến rũ chí cực, giơ tay nhấc chân đều toát lên vẻ duyên dáng mỹ lệ. Nhẹ nhàng khuấy bọt nước, nàng từ từ đi lên bờ. Khoảng cách của nàng với nam hài ngày càng gần, thân thể trằng nõn không tỳ vết cũng từ từ hiện ra trước mặt nam hài.

      

    Chương 3

    Trên người cô gái thủy châu từ ánh mặt trời chiếu xuống lấp lánh, nam hài nhìn có chút hoa mắt, muốn lấy tay che kín ánh mắt, lại cảm thấy không nỡ ! Há miệng ra, rốt cục mở miệng nói : “Đại thẩm....”

    “Ách !” Cô gái thân hình bỗng dưng lảo đảo ngã, suýt nữa ngã ngồi trong nước, đại thẩm ! Cô gái sờ sờ mặt của mình, cúi đầu tỉ mỉ nhìn lại mình một lần, ánh mắt lộ ra vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi, trừng phía nam hài trên bờ muốn nói lại thôi.

    Nàng mĩ lệ quyến rũ, đẹp đẽ chí cực, nhìn thế nào lại giống đại thẩm ?

    Cũng không biết, nam hài quanh năm cùng cha mẹ sống ở quanh núi, có thể nhìn thấy người khác vốn là thật ít ỏi, cô gái với mẫu thân ở ngoài, cũng chỉ có một đại thẩm hàng xóm. Trong ấn tượng của hắn, nữ nhân trừ gọi mẹ ra, chính là đại thẩm.

    “Đại thẩm ! Ngươi.....”

    Là đại thẩm ! Ánh mắt của cô gái giống như có thể bắn ra tia lửa.

    Đáng tiếc nam hài ngốc ngếch Đại Dũng cũng không biết quan sát vẻ mặt, “Đại thẩm.......Ngươi rất nghèo sao ? Tại sao không có quần áo mặc ?”

    “Ùm” một tiếng, bọn nước bắn vào mặt nam hài, cô gái rốt cục ngã nhào trong nước.

    Thất bại ! Thất bại ! Lần đầu tiên trong đời thất bại, nam hài đối với yêu mị công lực của nàng làm như không thấy ! Thật là đầu gỗ không hiểu phong tình, không có lỗ mũi phun máu nhào tới lại còn nói nàng không có y phục mặc !

    Quên đi ! Nếu là tiểu hài tử, không cùng hắn so đo.

    Cô gái cười duyên, “Tỷ tỷ có y phục mặc......Nhớ, phải gọi tỷ tỷ a ! Không phải là đại thẩm !”

    “Nga !” Nam hài ngây ngốc nhìn dưới, “Tỷ tỷ......” Bất chợt cảm thấy sau lưng có động tĩnh, quay đầu liếc mắt nhìn, xoay người, cô gái đã đi lên bờ, hơn nữa trên người trong nháy mắt có y phục, đỏ au như lửa, phát sáng chói mắt !

    Nam hài nhìn thẳng nàng, mắt không nháy lấy một cái. Cô gái bị dáng vẻ khờ khạo của hắn chọc cười.

    “Tỷ tỷ xinh đẹp không ? Tỷ tỷ có phải hay không là thế gian xinh đẹp nhất mĩ nhân a ?”

    Hồi lâu, nam hài rốt cục bừng tỉnh, cũng là lắc đầu một cái, thành thực đáp : “Không phải”

    “A !” Mĩ nhân lần nữa chấn động ! Chẳng lẽ tiểu tử này nhìn thấy những hồ ly tinh khác ? Sẽ không a ! Chung quanh đỉnh núi, không có ai so nàng xinh đẹp hơn, “Kia......Thế gian này ai là xinh đẹp nhất nữ nhân ?” Nàng cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi hỏi, quyết định vô luận là người nào, nàng liền phá hủy dung mạo đối phương !

      

    Chương 4

    “Là nương ta a !” Nam hài khờ dại nói, “Cha nói mẹ là thế gian xinh đẹp nhất nữ nhân !”

    Nguyên lai là loài người a ! Mĩ nhân thở phào nhẹ nhõm. Xinh đẹp có giới hạn, xem nam hài lớn lên sẽ biết, nương hắn đẹp mắt cũng thế thôi ! Cha mẹ nói chuyện chắc bị nam hài nghe được, nàng tức giận nói : “Cha ngươi nói người nào xinh đẹp thì liền xinh đẹp à ? Thật là một ngốc tử !”

    “Dĩ nhiên !” Nam hài bỗng dưng ưỡn ngực, “Phụ thân là nam tử hán, là đại anh hùng !Lời của hắn nói không có sai !”

    “Nga !” Mĩ nhân không cho là đúng bĩu môi, cũng không duy trì dáng vẻ yểu điệu thục nữ, rất tùy ý hướng đất ngồi xuống, “Ngươi biết cái gì là nam tử hán ?”

    “Dĩ nhiên là biết ! Mẹ nói giống như phụ thân dũng cảm chính là nam tử hán ! Trưởng thành, ta cũng muốn giống như phụ thân như vậy đi đầu quân đánh giặc ! Đi làm đại anh hùng !” Thằng bé nói xong dõng dạc, hai quả đấm nho nhỏ nắm chặt, mĩ nhân càng thấy hắn chất phác khả ái. Bản tính vốn có, nàng lại muốn trêu chọc hắn.

    “Như vậy tương lai đại anh hùng, ngươi tên là gì a ?”

    “Ta tên là Đại Dũng.” Nam hài kiêu ngạo mà trả lời.

    “Đại Dũng !” Mĩ nhân cười hì hì một tiếng, “Ngươi thích tỷ tỷ không ?”

    “Thích !” Đại Dũng vô cùng thành thực.

    Mĩ nhân khanh khách cười một tiếng, đột nhiên ở trên trán Đại Dũng hôn một cái, “Thích tỷ tỷ hôn ngươi sao ?”

    Đại Dũng nhếch môi, ngu ngơ cười một cái, “Thích ! Hương hương, so với mẹ còn ngon hơn !”

    “Vậy sau này liền ở đây bồi tỷ tỷ, không đi trở về ! Tỷ tỷ ngày ngày hôn ngươi !”

    “Không được, mẹ bảo ta phải sớm về nhà một chút.... .....” Nói xong, theo bản năng nhìn sắc trời một chút, “A ! Đã không còn sớm, ta muốn về nhà !”

    Đứng lên liền muốn trở về, thân thể lại bị mĩ nhân kéo vào trong ngực mềm mại, “Đại Dũng, không cần đi có được không ? Lưu lại bồi tỷ tỷ ! Tỷ tỷ thật thích ngươi !”

    “Không được, mẹ sẽ sốt ruột, phụ thân sẽ tức giận !” Đại Dũng kiên quyết đẩy mĩ nhân ra.

    Mĩ nhân nội tâm rất là thất bại, chẳng lẽ nàng một chút sức quyến rũ cũng không có sao ? Coi như chẳng qua là tám chín tuổi tiểu hài tử, nàng chủ động ôm ấp yêu thương, hắn cũng nên cảm động, đỏ mặt một cái đi ! Thật là một đầu gỗ, chết tiệt đầu gỗ !

    Cha mẹ của hắn thật đúng là lợi hại ! Giáo dục nhi tử thật tốt, đẹp hay xấu chả phân biệt được, ngồi trong lòng mà vẫn không loạn ! Không được, nàng muốn tìm hiểu một chút !

    “Đại Dũng, mẹ ngươi tên gọi là gì ?”

      

    Chương 5

    “Liền kêu mẹ a !”

    “Không phải, là ta hỏi tên nàng !”

    “Chính là gọi mẹ a !”

    Mĩ nhân kích động nháy mắt, hít sâu một hơi, “Vậy cha ngươi gọi mẹ ngươi là gì ?”

    “Gọi mẹ nó, Đại Dũng mẹ nó !” Đại Dũng suy nghĩ một chút thành thực đáp.

    Mĩ nhân nhìn lên trời, nhìn xuống đất, nhìn sang trái, nhìn sang phải, cuối cùng hít sâu một hơi, cười nói : “Vậy tên cha ngươi không phải là cha ! Cha nó ! Đại Dũng cha nó !”

    “Đúng vậy a !” Nam hài kinh ngạc há to mồm, “Ngươi làm sao lại biết ?”

    Mĩ nhân lại nháy mắt, hai con ngươi xanh thẳm, phóng liễu tùng, tùng liễu phóng (ko hiểu lắm). Thế gian còn có đứa trẻ ngu như thế ! Hơn nữa đứa trẻ đần độn này còn không bị sắc đẹp của nàng ảnh hưởng ! Cực kỳ làm cho người ta lấy làm kì quái chính là, hắn trời xui đất khiến chạy đến nơi thanh tu của nàng.

    Thấy mĩ nhân chậm chạp không trả lời, Đại Dũng ngậm miệng, suy nghĩ một chút nói, “Ta muốn về nhà !”

    “Từ từ !” Mĩ nhân thở dài, “Chỗ này chính ngươi đi không ra, ta đưa ngươi đi.” Nói xong đứng lên, bỗng nhiên ngã nhào, “Ai ui” một tiếng, ngã ngồi trên mặt đất.

    “Thế nào ? Tỷ tỷ !” Đại Dũng chạy tới, ngồi xổm trước mặt mĩ nhân, khuôn mặt vuông vắn nhỏ nhắn toát ra vẻ lo lắng.

    “Tỷ tỷ chẹo chân !” Mĩ nhân nhẹ nhàng nói, từ quần đưa ra chân nhỏ dài, giơ trước mặt Đại Dũng.

    “Ta cho ngươi xoa xoa !” Đại Dũng ngồi dưới đất, đem mĩ nhân chân ngọc ôm vào trong ngực, cũng không cảm thấy có chỗ nào không ổn, hai tay dùng lực, đem cổ chân mĩ nhân xoa nắn, xoa nhẹ một lát, ngửa lên khuôn mặt nhỏ nhắn ngây ngô hỏi : “Khá hơn chút nào không ?”

    Mĩ nhân nheo mắt lại, thoải mái thở dài, gắt giọng : “Tốt hơn nhiều ! Đại Dũng, đây là người nào dạy ngươi ?”

    “Mẹ ta ! Ta chân đau, mẹ chính là như vậy xoa cho ta !”

    Kết quả, mĩ nhân chân ngọc, hắn như vậy xoa một lần. Vừa ngẩng đầu mới phát hiện, trời đã tối rồi ! Hắn vội đứng lên, “Ta muốn về nhà !”

    Mĩ nhân phong tình vô hạn nhìn Đại Dũng một cái, “Lưu lại, bồi tỷ tỷ không tốt sao ?”

    “Không được ! Mẹ sẽ nôn nóng !” Nói xong không để ý mĩ nhân, hắn xoay người hướng đường cũ chạy đi.

    Mĩ nhân lười biếng duỗi lưng, nhìn bóng lưng hắn rời đi, chớp mắt cười nói : “Thật đúng là cái tiểu ngu ngốc, nửa điểm phong tình cũng không hiểu ! Bất quá, cũng cứu chính ngươi một mạng đấy ! Tiểu tử, hữu duyên gặp lại sau !” Từ từ xoay người, bỗng dưng phía sau nàng xuất hiện một cái đuôi hồ ly, màu sắc như lửa đỏ ! Cái đuôi dài nhẹ nhàng đảo qua, trong nháy mắt, nàng đã biến mất
     
    Quang Huy thích bài này.
  3. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 6 - 10

    Chương 6

    Bên hồ tất thảy khôi phục lại bình lặng, chỉ có cái kia nho nhỏ mộc tiễn rớt lại, chứng minh nơi này có một bé trai ngây ngô đã từng xuất hiện.... ...

    Về phần đêm đó như thế nào về đến nhà, Đại Dũng không nhớ nổi ! Tỉnh lại chính là sáng sớm hôm sau ! Mẹ nói hắn ngủ ở đống cỏ khô trong sân ! Hắn đem chuyện hôm qua kể đầu đuôi cho mẫu thân, mẫu thân nói hắn chỉ nói hươu nói vượn ! Này giữa sườn núi chỉ có cả nhà thợ săn bọn họ, Đại Dũng vẫn cãi cọ mình thấy ! Hơn nữa cô gái kia vẫn còn ở trong hồ tắm ! Sau phụ thân trên núi đi săn trở về, cảnh cáo hắn không được nói láo, hắn mới không thể không ủy khuất ngậm miệng.

    Chính hắn lại len lén chạy đi một lần, chỉ là cái gì cũng không có phát hiện, đừng nói là hồng y nữ tử, căn bản ngay cả cái hồ bóng dáng cũng không có ! Chẳng qua là kia chói mắt hồng ý, kia hương hương hôn, mềm nhũn thân thể........Chẳng lẽ, thật là hắn không phân biệt được mộng với thực ?!

    Mười năm sau

    “Trần Đại Dũng trở lại, ngươi không muốn sống nữa !” Một lão binh ước chừng ba mươi tuổi níu lại Trần Đại Dũng đang muốn chạy vào trong rừng.

    “Nhưng là tướng quân không phải nói.... ...”

    “Tướng quân chẳng qua là chỉ để cho hai ta do thám hướng đi của quân phản loạn, chứ không phải để chúng ta tới sào huyệt quân phản loạn ! Này lâm tử vừa nhìn là thấy cổ quái, chúng ta ở chỗ này chờ quân đến hãy nói !”

    “Nga !” Trần Đại Dũng gật đầu một cái, có chút không tình nguyện trở lại bên cạnh lão binh. Hắn vừa mới đầu quân không lâu, liền bị tướng quân ủy thác trách nhiệm nặng nề – tìm kiếm hướng đi của quân phản loạn. Hơn nữa còn trẻ dễ nổi cáu, tự nhiên muốn hắn sớm đi lập nghiệp, vì vậy hắn với đồng đội quyết định luôn là có ý xem thường. Nhưng tính tình hắn từ trước đến nay thật thà chất phác, cho dù trong lòng nhận định đối phương là sợ chết tiểu quỉ nhát gan cũng là buồn buồn giấu ở trong lòng.

    “Tiểu tử, ngươi ở trong lòng mắng ta tiểu quỉ nhát gan đúng không ?” Lão binh trong miệng ngậm một cọn rơm cười nói, “Ngươi tuổi nhỏ không hiểu, khi ta bằng ngươi cũng như vậy, mọi chuyện cứ xông về phía trước.......Thật ra thì, người còn sống mới là trọng yếu nhất !”

    Đừng xem Trần Đại Dũng vóc người cao to, thật ra thì mười tám mười chín tuổi, mày rậm mắt to, toàn thân cao thấp lộ ra một cỗ nông dân chất phác ngu đần ! Trong lòng nghĩ chuyện gì, trên mặt tự nhiên cũng lộ ra, người khác tất sẽ nhận ra ! Lúc này bị nói trúng tim đen, túng quẫn thẹn thùng như nữ nhân, ngập ngừng nói : “Ta, ta …......”

    “Ha ha ! Ngượng ngùng ! Cha ngươi nếu đem ngươi giao cho ta, ta tự nhiên muốn bảo hộ ngươi chu toàn a........Năm đó nếu không phải là hắn xả thân cứu giúp.... ....Ai ! Cha ngươi thật là người tốt a ! Cũng bởi vì tốt quá, mới có thể bị hãm hại ! Nếu không cũng không bị đuổi khỏi trại lính !”

      

    Chương 7

    “Cha nói hắn cùng mẹ rất tốt, chỉ cần ta ra nhập quân đội, đền đáp triều đình...”

    “Ha ha ! Thật là tiểu tử khờ ! Khờ như cha ngươi năm đó.......Di ! Có động tĩnh ! Đi tới xem một chút !”

    “Giết a.... .....”

    “A.... ....cứu mạng.... ....”

    “Trúng mai phục.... .....Mau rút lui.... .....”

    “Giết.... ....” Trần Đại Dũng lớn tiếng gào thét, đại đao trong tay vung mạnh, trái một cái, phải một cái, đã sớm giết người con ngươi chuyển đỏ ! Bên tai tiếng thét thảm thiết không ngừng, hắn là đi theo tiểu đội nhân mã vào tìm kiếm, không ngờ trong rừng thật là có mai phục, chừng một trăm người bị bao vây.

    Hắn vừa bắt đầu còn có chút khiếp đảm, dù sao mới vừa đầu quân chưa được một tháng ! Còn chưa có ở trên chiến trường chân đao chân thương đánh thắng, binh lính bên cạnh mới vừa rồi cùng hắn nói giỡn bị quân phản loạn một đao tước mất đầu, mà hắn cũng chính suýt nữa đâm phải người ta, rốt cục phát tiết, đem toàn bộ chiêu thức lúc cùng cha săn thú dùng tới, rống to cùng quân phản loạn đánh nhau, đánh thẳng về phía trước xung phong liều chết !

    Khi người cuối cùng của quân phản loạn bị đại đao của hắn chém nghẽ, ngẩng đầu nhìn quanh, lại phát hiện hắn đã lạc mọi người, trong rừng u tĩnh chỉ còn lại mình hắn thở hổn hển ! Toàn thân đầy máu, có của người khác, cũng có của mình !

    Cũng không kịp kiểm tra thương thế của mình, tay cầm đao trở về. Trên đường đi, chỉ thấy ngổn ngang thi thể hai quân chết trận, không có một hơi thở của người sống, đại bộ phận đều là quân của mình, mùi máu nồng đậm làm người ta buồn nôn tràn ngập ở bốn phía !

    Trần Đại Dũng càng nhìn càng nóng ruột, cảm giác tim nhảy ra khỏi lồng ngực ! Lao đi, rốt cuộc nghe được tiếng người nói chuyện trong rừng.... ....

    “Mấy vị cũng là đại anh hùng, ta cũng không biết cùng với ai thì tốt đây ?” Tiếp theo là tiếng chuông bạc tựa như tiếng cười.

    Trần Đại Dũng ngẩn ra, trong rừng như thế nào có nữ nhân xuất hiện ? Vội vàng nín thở, nhẹ nhàng đi qua cành lá, hướng nơi có tiếng nói đi đến.

    A ! Là quân phản loạn ! Đồng tử co lại, trợn mắt trừng trừng !

    “Mĩ nhân ! Đương nhiên là ta tốt ! Ta giết địch nhân nhiều nhất !” Một tên phản loạn cười hì hì nói.

    “Mĩ nhân ! Ta rất thương hương tiếc ngọc a !” Tên còn lại nói.

    Núp ở phía xa Trần Đại Dũng tự nhiên chú ý tới mĩ nhân trong miệng quân phản loạn. Một thân đỏ xâm xiêm y, nhàn nhã ngồi trên ngọn cây cao, hai chân trắng noãn như ngọc đung đưa, kéo quần lụa đỏ mỏng, làm cho người vô vạn thèm muốn.

      



    Chương 8

    Nàng thế nhưng không có đi hài, phải biết rằng, một cô gái bị người khác thấy được chỗ như vậy, trừ phi phải gả cho người nọ ! Trần Đại Dũng sợ run hồi lâu, cảm thấy với cô gái này có cảm giác như từng quen biết, lại bởi vì khoảng cách hơi xa, không thấy rõ mặt nàng.

    Cô gái ngồi trên cây nói chuyện, giọng nói hờn dỗi : “Ta cũng không biết đi theo ai !” Thanh âm mềm mại đáng yêu tận tủy, nghe được khiến thân người mềm nhũn. Trần Đại Dũng núp ở phía xa cũng không ngoại lệ, đao trong tay suýt nữa cầm không nổi ! Trong lúc bất chợt ý thức được cái gì, mặt trong nháy mắt liền đỏ.

    “Mĩ nhân xuống.......xuống a ! Ca ca sẽ đỡ được ngươi ! Xuống a.... .....”

    “Không muốn.... ....Ta sợ.... .......Cứu mạng a ! Ta sợ a.... ......” Mới vừa rồi quyến rũ mị hoặc, phong tình vạnh chủng, thoáng trở thành hoa lê đẫm mưa, khiến người ta thương xót.

    Trần Đại Dũng bừng tỉnh, một nam tử trong đó đã không nhịn được bò lên cây, vươn tay chuẩn bị kéo nàng kia, lại thấy nàng kia khiếp đảm lùi về phía sau tránh né, mắt thấy sắp ngã xuống cây.

    Trần Đại Dũng nhìn không được, lao ra hét lớn một tiếng : “Vô sỉ ! Dừng tay !” Hắn vốn cao lớn tráng kiện, cộng thêm cả người là máu, hai mắt trừng lên đỏ lừ, cứ như vậy gào thét, cầm theo đại đao nhuốm máu giương nanh múa vuốt về phía bọn chúng, thật là giống như ác quỉ địa ngục.

    Mọi người trong nháy mắt bị hắn dọa sợ đến ngây người, đợi đến khi bừng tỉnh, hắn đã ở trước mắt, lúc này mới nhớ tới chống cự đã chậm.

    Cô gái ngồi trên cây chỉ là nhẹ nhàng ồ một tiếng, ngay sau đó cặp mắt mông lung quyến rũ khiêu khích nháy mấy cái, sau đó lại nháy mấy cái, rốt cục đợi đến khi cặp mắt to yêu mị kia không còn chớp, chiến tranh dưới tàng cây cũng kết thúc.

    Trên đất nằm hai, còn dư lại ba người thấy tình thế không ổn, nhanh chân chạy. Trần Đại Dũng đuổi theo hai bước, lại đột nhiên dừng lại, quay đầu hướng cô gái trên cây nói : “Ngươi mau xuống rồi chạy thoát thân đi !”

    “Người đừng đi ! Ta.... ....Ta không xuống được !”

    “A !” Nàng là như thế nào đi lên ? Trần Đại Dũng cặp mắt đầy tia máu đỏ tràn đầy nghi ngờ. Nắm tóc, hắn ngây ngô nói : “Vậy làm sao bây giờ ?”

    Cô gái nín cười, nói : “Ta nhảy xuống ! Ngươi ở phía dưới đỡ ta !”

    “Được !” Trần Đại Dũng theo bản năng giơ hai tay, trong lúc bất chợt nghĩ, “Không được, nam nữ thụ thụ bất thân, ta sao có thể.... .....A !” Ngẩng đầu lên nhìn, một bóng dáng hồng đỏ hướng hắn lao thẳng tới ! Chỉ cảm thấy một thân thể vừa mềm lại thơm ngã vào trong ngực, theo bản năng muốn đem nàng đẩy ra, bỗng dưng thân thể trong ngực trầm xuống, trong nháy mắt nặng như nghìn cân, cứng rắn đem hắn áp đảo trên mặt đất !

      



    Chương 9

    Hắn đau đến rên lên một tiếng, ánh mắt nhìn cô gái vừa mới ở trên cành cây. Kì quái, hắn không có đứng dưới tàng cây a, nàng là như thế nào ngã vào trong ngực hắn ? Bay tới mới có thể !

    Cô gái ngữ điệu có ý cười, “Ngốc tử, nghĩ gì thế !”

    “A !” Trần Đại Dũng mâu quang chuyển tới người cô gái, “Ngươi.......Cái kia........Đứng lên.... ....” Trên người là cô gái nhuyễn ngọc ôn hương đang nằm úp xuống, hắn đẩy cũng không nên, không đẩy cũng không nên. Hai bàn tay luống cuống giơ lên, để xuống, lại giơ lên.

    “Ha ha ! Ngốc tử ! Có tiến bộ hơn trước ! Biết đỏ mặt !”

    “Ngươi.... ......” Cô gái này vừa mở miệng, hắn càng thêm quẫn bách vô cùng, mặt từ đỏ thành tím. Thật may là, trên mặt của hắn ngoài vết máu chính là bùn, người bình thường không nhìn ra cái gì ! Ai, ai có thể nghĩ cô gái này không phải là người bình thường đây !

    “Chớ lộn xộn !” Cô gái nói, cô gái bực bội nằm trên người hắn, “Để cho tỷ tỷ xem thật kĩ bộ dáng của ngươi ! Chậc chậc ! Thật đúng là thay đổi đây ! So với khi còn bé nhìn thuận mắt hơn nhiều........Chẳng qua mỗi lần gặp ngươi a, cũng đều là một thân chật vật ! Không phải là máu thì là bùn, bẩn chết.... .....Ai ui ! Tiểu oan gia ! Ngươi như thế nào đẩy ta a !”

    “Ngươi.... .....” Trần Đại Dũng một tay đẩy nàng ra, tại chỗ lăn một vòng, đứng lên, chỉ về phía nàng, đỏ mặt, ngón tay kích động chỉ loạn, quát lên : “Ngươi.... .....Như thế nào chạm vào ta ! Nam nữ thụ thụ bất thân.... ....Ngươi.... .....”

    Cô gái không nhanh không chậm vỗ bụi trên người, từ dưới đất đứng lên, đối với phẫn nộ của hắn làm như không thấy, ha ha cười một tiếng nói : “Ngươi cũng chạm ta ! Nhìn !” Động thân, trước ngực vừa đúng có dấu bàn tay thật to. Nơi đây chỉ có mình hắn, tay của hắn đầy bùn đất, dấu vết năm đầu ngón tay rõ có thể thấy được.

    “Ta.... ....” Trần Đại Dũng buồn phiền một câu cũng không nói ra được. Hắn mới vừa rồi nhất thời tình thế cấp bách, ai muốn đụng phải chỗ đó a !

    “Ta cái gì mà ta ! Ta nhìn cũng bị ngươi nhìn, sờ cũng bị ngươi sờ, xem ra tỷ tỷ bất đắc dĩ phải gả cho ngươi.... ....Uy ! Sao ngươi lại trừng mắt !”

    “Ta.... ......Ta không cưới ngươi !” Hắn nôn nóng gào lên, “Ta.... ....” Tâm cuống lên cũng không biết nói thế nào cho đúng, nhặt lên đao trên đất, coi cô gái như hồng thủy mãnh thú (nước lũ và thú dữ), xoay người liền muốn chạy.

    “Đứng lại !” Cô gái chỉ ngón tay, Trần Đại Dũng thân hình liền dừng lại, cũng nhúc nhích không được ! Nàng dáng vẻ uyển chuyển đi tới trước hắn, hung hăng ấn vào chán hắn, “Chạy cái gì ! Chẳng lẽ ta ăn thịt ngươi ? Thật là ngốc tử !”

      

    Chương 10

    Trần Đại Dũng thân thể mặc dù không nhúc nhích được, miệng vẫn có thể nói, “Ngươi, ngươi điểm huyệt !” Ấnh mắt lộ ra vẻ kinh hoảng, hắn nhớ phụ thân nói qua, trong chốn giang hồ có một loại võ công lợi hại, chỉ cần dùng một ngón tay, thân thể liền không nhúc nhích được.

    “Điểm huyệt !” Cô gái vẻ mặt ngẩn ra, nàng đây là dùng phép thuật, có thể so với điểm huyệt lợi hại hơn ! Ngay sau đó cười một tiếng nói : “Đúng, đây chính là công phu điểm huyệt, tiểu tử ngốc ! Sợ chưa !”

    Ai dè Trần Đại Dũng giận tím mặt, bộ dạng bị mắc lừa, “Ngươi rõ ràng rất lợi hại, mới vừa rồi tại sao lại sợ những người đó ! Còn gọi cứu mạng !”

    Cô gái nhíu mày, kì quái chớp mắt, nàng có hô cứu mạng sao ? “Này ! Ngốc tử ! Đó là sở thích có được hay không ! Ta trêu chọc bọn họ cho vui ! Là ngươi hiểu lầm, chạy đến cứu ta, ta cũng không cầu xin ngươi a !”

    “Ngươi trêu chọc bọn họ cho vui ?” Lần này mắt Trần Đại Dũng trừng lên so với mắt trâu còn to hơn, dáng vẻ không thể tin được, “Ngươi.... .....Tại sao ?”

    Cô gái ha ha cười một tiếng, đáp : “Bởi vì ta là hồ ly tinh ! Hồ ly tinh tự nhiên muốn trêu chọc nam nhân cho vui !”

    Trần Đại Dũng trợn mắt há mồm “Thì ra ngươi là.... .....” Cái loại đó nữ nhân a ! Hắn trước kia lớn lên ở trong thôn mặc dù không biết nhiều lắm, nhưng đầu quân hơn một tháng nay, bên tai thường nghe được người chung quanh đàm luận câu lan viện nữ nhân như thế nào ! Hắn đã không phải là hài đồng ngu ngốc ngày xưa, nếu không phải đầu quân, năm đó đã sớm cưới vợ sinh con ! Vì vậy một ít chuyện, hắn mặc dù nghe mơ mơ hồ hồ, nhưng vẫn là hiểu.

    Nhìn mặt hắn khờ ra, Thư Nhan một thoáng liền đoán ra suy nghĩ trong lòng hắn, trên mặt nháy mắt lộ ra vẻ buồn bã ủy khuất, “Ngươi trong lòng nhất định là xem thường ta có đúng hay không ? Ngươi nhất định là hối hận vừa mới lao ra cứu ta đúng hay không ?”

    “Không có.... .....Không có !” Trần Đại Dũng bị nàng nhìn với ánh mắt buồn bã, trong lòng lập tức trở nên không thoải mái, gấp đến độ lắc đầu nguầy nguậy, “Ta, ta, ta.... .....Bọn họ là quân phản loạn, vô luận như thế nào ta cũng sẽ lao ra.......” Hắn này lắc đầu, bỗng dưng phát hiện ra thân thể đã có thể cử động.

    “Đã như vậy, kia ta muốn gả cho ngươi, ngươi vì sao không đồng ý ?”

    “... ........” Hắn không muốn lấy vợ sinh con a !

    “Ta bất luận có chuyện gì, dù sao ngươi phải đối ta phụ trách ! Ta vốn là muốn làm người lương thiện, muốn chọn trong mấy vị quân gia vừa rồi một vị làm phu quân, ai ngờ ngươi lại đột nhiên lao ra, không phải là bị ngươi đánh chết, cũng là bị ngươi dọa chạy ! Hôm nay chỉ còn lại ngươi, mặc dù bộ dáng hơi kém, nhưng ta đây liền miễn cưỡng chấp nhận !”
     
    Quang Huy thích bài này.
  4. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 11 - 15

    Chương 11

    “... .......” Chấp nhận đi ! Hắn.... ........còn không muốn cùng nàng kết hôn !

    “Ngươi không nói lời nào chính là đồng ý ! Như vậy bắt đầu từ bây giờ ngươi chính là nam nhân của ta.... ......Gọi ngươi là tướng công, hay gọi tên ngươi Đại Dũng đây ? Ân.... ...... .....Gọi ngươi Đại Dũng tốt lắm.... .........Ai nha ! Quên nói cho ngươi biết ta khuê danh.... .......Ta họ Thư ! Sau này ngươi gọi ta Thư Nhan là được !”

    Trần Đại Dũng cả kinh đầu đầy mồ hôi, trong mắt rõ ràng thể hiện – nữ nhân này thật là đáng sợ ! Lần nữa nghiệm chứng lời nói của phụ thân, quả nhiên mẫu thân là nữ nhân tốt nhất trên đời !

    “Ngươi.... .....Làm sao biết ta tên là Đại Dũng ?”

    Thư Nhan lập tức lộ ra vẻ mặt buồn bã, “Ai ! Ngươi thật đúng là đem ta quên sạch sẽ a ! Nhớ ngày đó ngươi còn rình coi ta tắm !”

    “A ? Có sao.... .......” Hắn thế nào không nhớ rõ a ! Hắn sẽ không làm ra loại chuyện hạ lưu như thế ! “Ngươi nhớ.... ....sai rồi a !” Hắn gấp đến độ lau mồ hôi ! Ô, ô ! Khi dễ người hiền lành.

    “Đương nhiên là ngươi ! Ân.... ......Ta nghĩ, cũng mười năm trước a ! Ngươi còn cầm tiểu mộc tiễn bắn tới chỗ ta !” Dĩ nhiên mười năm đối với nàng mà nói, chẳng qua là thoáng qua rồi biến mất !

    Trần Đại Dũng tính tình thật thà, nghe nàng vừa nói, dĩ nhiên là cố gắng nhớ lại, trong đầu thật có một cô gái như vậy ! Mơ mơ hồ hồ, cái đó trẻ tuổi nữ nhân hắn đã từng gặp qua ! Dáng vẻ nàng hắn không nhớ được, trong đầu óc hắn ấn tượng nàng rất trẻ, luôn là cười đến chói mắt theo sát hắn nói chuyện.

    Hắn nhìn kĩ Thư Nhan, “Ngươi gạt người ! Mười năm trước ngươi còn là hài tử !” Có thể là nàng sao ?

    “Ai nha ! Mười năm đã là cái gì ! Ta đây dáng vẻ một trăm năm cũng không thay đổi.... .....Bất quá ngươi nói cũng đúng, luôn luôn một dáng vẻ cũng không tiện ! Ngày nào đó có thời gian ta thay đổi lại gương mặt.... ....Uy, ngươi vậy là cái gì vẻ mặt ! Ta không phải đã nói ta là hồ ly tinh sao ? Dĩ nhiên vĩnh viễn giữ vững trẻ tuổi dáng vẻ a.... ....Uy, ngươi đi đâu vậy a ?”

    “Dĩ nhiên là rút quân về doanh trại !” Hắn nói không lại nàng, đi cũng có thể chứ !

    “Nga !” Thư Nhan xinh đẹp cười một tiếng, “Nếu nói gả cho gà thì theo gà, gả cho chó thì theo chó ! Ngươi nếu đã là tướng công của ta, đi nơi nào, Thư Nhan dĩ nhiên là nên đi theo ngươi ?” Nói xong một câu còn thầm kín liếc mắt đưa tình với Trần Đại Dũng !

    Trần Đại Dũng theo bản năng rùng mình, “Cái đó ta.... ....Không có thú ngươi !”

    “Thế nào, ngươi hối hận ? Ô ô, nói mà không làm ! Mới vừa rồi còn đồng ý ! Trong nháy mắt ngươi lại không cần ta ! Nam nhân bạc tình ! Ô ô.... ....” Nói khóc liền khóc, so với bầu trời tháng ba thay đổi còn nhanh hơn.

      

    Chương 12

    “... .........” Hắn trợn mắt há mồm, dở khóc dở cười ! Hắn lúc nào thì đáp ứng cưới nàng a ! “Cái đó.... ....không thể trước trận liền lấy vợ ! Sẽ bị chém đầu !”

    “Thư Nhan bất kể có danh phận gì, chỉ cần ở bên cạnh ngươi là được !”

    Hắn cứng lưỡi há hốc mồm, “Kia........cũng không được, trong quân doanh không thể cho nữ nhân vào !”

    “Kia Thư Nhan ở nhà lá bên ngoài trại lính, phụng bồi tướng công, tướng công ở trong quanh doanh bao lâu, Thư Nhan ở chỗ đó bồi bấy lâu !”

    “Ngươi, ngươi.... ...” Trần Đại Dũng gấp đến độ dậm chân, “Ta mới không cần cưới loại nữ nhân như ngươi !”

    “Ô ô, ngươi quả nhiên vẫn còn muốn vứt bỏ ta !” Thư Nhan lúc này liền lắc lắc vạt áo khóc rống lên, “Thân thể trong sạch đáng thương của ta mười năm trước liền bị ngươi xem, hôm nay lại bị ngươi xem thường ! Ô ô, ta không muốn sống.... .....”

    “A.... .....” Mười năm trước, hắn cái gì cũng không hiểu a ! Hơn nữa, mười năm trước chưa chắc là nàng a, độ tuổi không đúng !

    “Cái gì độ tuổi không đúng !”

    “A a.... ...” Nàng làm sao biết suy nghĩ của hắn ?

    “Đó là ta được chăm sóc tốt ! Ta tu luyện một loại võ công, có thể mãi mãi thanh xuân.... .....Nga ! Ta hiểu, ngươi là cảm thấy ta lớn hơn ngươi, ngươi không cần ta có đúng không ?”

    Trần Đại Dũng hai mắt thật to chăm chú nhìn chằm chằm nàng, mới vừa rồi còn nói mình là hồ ly tinh ! Như vậy một lúc sau lại nói được chăm sóc tốt, còn nói luyện võ công ! Bản tính nông dân thật thà chất phác lại phát huy, nắm tay, không có lên tiếng, xoay người liền đi.

    “Đại Dũng.... .....”

    “Không cho ngươi đi theo ta nữa ! Ngươi là nữ nhân, ta cũng không so đo với ngươi ! Nếu không.... ......”

    “Nha, ngươi còn biết ta là nữ nhân a ! Cư nhiên để ta một mình ở chỗ hoang vu này ! Ta một cô gái nhu nhược chỉ có thể đói mà chết ở chỗ này ! Chết, thi thể còn bị sói tha.... .....Xương cốt không còn a !”

    Trần Đại Dũng bây giờ không nhịn được, trán nổi gân xanh, “Ngươi rõ ràng có võ công điểm huyệt lợi hại như vậy ! Còn, còn.... ...”

    “Còn cái gì ?” Thư Nhan hai tay chống nạnh, trợn mắt nói, “Tóm lại, trong sạch mười năm trước của ta liền bị ngươi hủy hoại, hôm nay, ngươi đã có gia đình cũng phải cưới, không lập gia đình cũng phải cưới ! Nếu không, ta hiện tại sẽ khóc cho ngươi xem.... ....Ô ô, nam nhân không có lương tâm ! Ô ô, ta không muốn sống ! Ô ô.... .....”

    Trần Đại Dũng giận đến mức thở hổn hển liên tục, cuối cùng cũng hạ quyết tâm, đột nhiên hét lớn một tiếng, “Đừng khóc ! Ta đáp ứng cưới ngươi !”

      

    Chương 13

    “A.... ......” Thư Nhan nháy mắt hạ ánh mắt, tiếp lại nháy mắt hạ ánh mắt, hắn liền gật đầu đồng ý dễ dàng như vậy ? Nàng còn chưa có chơi đủ đây, thật là !

    Thư Nhan rung rung lông mi trên dính nước mắt trong suốt, chớp mắt không nói ra được yêu mị mê hoặc người, dù gì Trần Đại Dũng cũng là đầu gỗ, nửa điểm phong tình cũng không hiểu, nhiều lắm là nói chuyện khẩu khí nhẹ nhàng một chút, “Ngươi nếu là người của Trần gia, sau này phải nghe ta nói, không cho phép nói khóc liền khóc.......”

    “Kia ta.... .......”

    “Câm miệng !” Trần Đại Dũng rất có khí thế quát chói tai một tiếng, “Thời điểm nam nhân nói, nữ nhân không thể nói xen vào !” Kia nữ nhân hắn có thể không so đo, nhưng nếu là nữ nhân của hắn, sau này tự nhiên phải nghe lời hắn, không thể giống như bây giờ quấy nhiễu làm phiền, nói hươu nói vượn.

    “Nga !” Thư Nhan nhỏ giọng đáp một tiếng, cúi đầu, có chút dáng vẻ khiếp đảm, chẳng qua là cặp mắt ta yêu mị, cũng không dừng nháy liên tục.

    Đối với thái độ thuận theo của Thư Nhan, Trần Đại Dũng rất hài lòng, nói tiếp : “Ngươi bây giờ không thể cùng ta rút quân về doanh, ta sẽ cho ngươi một chút lộ phí, ngươi đi đến quê quán của ta trước, giúp ta chiếu cố cha mẹ ! Hết sức hiếu đạo, bọn họ cũng đã lớn tuổi !”

    “Nhưng là, nếu như cha mẹ không nhận ta làm con dâu, làm sao bây giờ đây ?” Thư Nhan lần nữa chen miệng.

    Chẳng qua lần này Trần Đại Dũng không có cảm giác được, ngược lại nghiêm túc suy tư vấn đề Thư Nhan nói, có chút khó xử gãi gãi đầu, muốn viết phong thư cho người nhà, nhưng hắn lại không biết nhiều chữ ! Bứt rứt chán đầy mồ hôi, cuối cùng, “Có, ta cho ngươi tín vật, cha mẹ dĩ nhiên là sẽ biết ngươi.”

    “Nga, hảo, ta liền làm theo lời tướng công.”

    ###

    “Tướng công, con đường này chúng ta mới vừa đi qua ! Ngươi là không phải lạc đường chứ ? Ta chân mỏi nhừ rồi !”

    “Sẽ không !” Trần Đại Dũng rất kiên định nói, “Ta từ nhỏ lớn lên ở trong núi, cùng phụ thân săn thú, chưa bao giờ ở trong rừng lạc đường.”

    “Nga !” Thư Nhan lộ ra mâu quang sùng bái.

    Trần Đại Dũng theo bản năng ưỡn ngực, liếc về phía Thư Nhan bên người đang đi bộ khập khễnh, đột nhiên nói : “Tới, ta cõng ngươi !” Nói xong ngồi xổm xuống, Thư Nhan đứng ở phía sau khóe miệng giảo hoạt cười, nằm úp lên.

    Thư Nhan mặc dù chân thư thái, lỗ tai lại bị hành hạ.

    Trần Đại Dũng miệng vẫn không ngừng đối với Thư Nhan dặn dò : “... .......Ngươi tốt nhất nên hiếu thuận với cha mẹ ! Mẹ ta tính tình ôn nhu, nhất định sẽ không làm khó ngươi, phụ thân thoạt nhìn bề ngoài có chút nghiêm khắc, nhưng tâm địa rất tốt.... ....Miệng của ngươi có thể nói, ta biết, nhưng thấy cha mẹ, không thể giống như hôm nay hồ nhiễu lằng nhằng, bàn lộng thị phi.... ...”

      

    Chương 14

    Miệng nàng có thể nói, hiện tại người nói không ngừng là ngươi a ! Nằm ở trên lưng, nàng che miệng đánh ngáp.

    “... ......Nếu là bị ta biết, nhẩt định đối với ngươi không khách khí ! Còn ngươi hành động phải sửa đổi một chút ! Quá mức phóng đãng.... .......Cái đó.... .....Trên chân nhất định phải mang giày, sau này trừ ta ra, không thể để cho nam nhân thứ hai thấy chân ngươi.......Ta nếu đồng ý cưới ngươi, tự nhiên sẽ không để bụng truyện lúc trước của ngươi, bất quá........Ngươi không được cho cha mẹ biết ! Nếu không, sẽ bị người ta chê cười.... ....Đánh xong trận này, ta sẽ trở về gặp ngươi, đến lúc đó, ngươi nếu biểu hiện tốt, cha mẹ cũng hài lòng, ta liền cưới hỏi đàng hoàng, sẽ không có chút ủy khuất ngươi ! Bất quá, ngươi nếu khiến cha mẹ ta tức giận, làm không tốt, cũng đừng trách ta ngoan tâm đuổi ra khỏi cửa........Ta nói những điều này, ngươi có nghe hay không ?”

    “Nghe được ! Ta nhất định sẽ hiếu thuận cha mẹ chồng, lo liệu việc nhà, chờ tướng công trở về.... ....Con đường này mới vừa rồi chúng ta đã đi qua ! Ngươi nhìn, cái khăn lụa đỏ chính là của ta trước đây không lâu rơi !”

    “Ngươi thế nào không nói sớm !” Trần Đại Dũng đưa tay đem nó nhặt lên, đưa cho Thư Nhan trên lưng, hắn nửa canh giờ đều lần lượt nhìn thấy khăn lụa đỏ ! “Kì quái, chẳng lẽ ta thật đúng là lạc đường !” Thấp giọng nói thầm, “Những thi thể kia thế nào đều không thấy ! Lúc ta mới tới còn nhìn thấy ! Chẳng qua chỉ là chốc lát.... ......Không thể nào a !” Hắn đứng tại chỗ, bốn phía nhìn một chút, rất yên tĩnh, ngay cả thanh âm côn trùng kêu chim hót cũng không có, “Này trong rừng u tĩnh đúng là có chút cổ quái a !”

    Sau lưng Thư Nhan không chịu nổi hạ mi, này ngốc tử, bây giờ mới phát hiện ra trong rừng cổ quái a ! Thật là trì độn !

    “A.... .......Yêu quái.... ..........Cứu mạng.... ........”

    Bỗng dưng, cách đó không xa truyền tiếng kêu cứu, Trần Đại Dũng trừng mắt, để Thư Nhan xuống, “Ngươi ở đây chờ ta, ta đi lại xem một chút !” Nói xong, cũng không đợi Thư Nhan đáp ứng, vung người, nhảy vào trong rừng, chớ đừng thấy hắn to cao, ngồi dậy đứng lên cũng rất linh hoạt.

    Quân phản loạn ! Kia không phải là mấy người vừa mới bị hắn đuổi chạy sao ? Lúc hắn chạy tới, vừa thấy người cuối cùng bị bóng dáng màu đen đánh ngã, ngay sau đó, “A.... ...... ...” Hắn sợ hãi kêu lên tiếng, khó có thể tin chuyện phát sinh trước mắt, ánh mắt hoảng sợ trợn to ! Hắn trơ mắt nhìn thi thể những người kia bị hút khô, sau đó xác biến thành tro, bị gió thổi, liền như vậy lặng yên không một tiếng động biến mất ! Chẳng lẽ những thi thể mất tích cũng là như vậy bị.... ......Trong đầu nháy mắt lóe ra hai chữ.... .....Yêu quái.

    Hắn vừa ra tiếng, tự nhiên cũng bị phát hiện ! Chỉ thấy bóng đen kia không chút hoang mang ngẩng đầu lên nhìn Đại Dũng đang kinh hoàng luống cuống một cái, miễn cưỡng cười một tiếng, “Lại tới một người a !”

      

    Chương 15

    “Yêu.... .......Yêu quái ! Ngươi.... ......Ăn thịt người !” Trần Đại Dũng bỗng dưng giơ lên đại đao hướng bóng đen vọt tới.

    “Nha nha.... .......” Bóng đen ngẩn ra, Trần Đại Dũng hành động rõ ràng ngoài dự liệu của hắn, một người nếu chính mắt thấy quá trình hắn hút tinh lực người, không phải là bị dọa cho sợ đến tè ra quần, tại chỗ ngất xỉu, chính là xoay người liền chạy, hận cặp chân không dài hơn, tựa như hắn không sợ chết xông đến, trong đời lần đầu tiên hắn gặp ! “Chơi thật vui.... ....” Bỗng dưng, đưa ra hai tay, móng tay xanh lam sâu kín nhẹ nhàng xẹt qua cổ Trần Đại Dũng.

    “Ai ui !” Bóng đen bỗng dưng kêu thảm một tiếng, bóng dáng nhảy cách xa ba trượng, nhìn lại năm ngón tay đã đồng thời bị chặt đứt !

    “Ngốc tử ! Ngươi không muốn sống nữa !” Chẳng biết lúc nào, Thư Nhan đã đứng trước mặt Trần Đại Dũng, hơi nghiêng đầu, tinh tế tra xét thương tích ở cổ hắn.

    Bóng đen đau xót nhìn tay phải của mình, hướng về phía Thư Nhan trước mặt nói : “Hỏa hồ ! Ngươi đây là có ý gì ?”

    Nghe vậy, Thư Nhan bỗng dưng quay đầu lại, trừng to mắt, “Ý gì ! Hắn bây giờ là con mồi của ta, ngươi đem hắn giết chết, ta còn chơi cái gì !”

    Trần Đại Dũng tính tình mặc dù có chút khờ, nhưng cũng không đần, theo như lời Thư Nhan nói, hắn nhưng là một chữ cũng không bỏ ngoài tai, khiếp sợ trợn to mắt trâu, “Ngươi, ngươi đang nói gì......Con mồi.... ......Ta.... ......”

    Thư Nhan đối mi thanh tú nhíu, trừng hắn một cái, “Câm miệng ! Từ từ đợi !”

    “... .......” Hắn, hắn là nam nhân ! Nữ nhân không phải là nên nghe nam nhân nói sao ? Mới vừa rồi nàng còn rất dễ bảo, thế nào trong nháy mắt liền thay đổi ?

    “Hỏa hồ ! Đừng cho là ta sợ ngươi !” Bóng đen lạnh lùng nói.

    Thư Nhan cũng là lạnh lùng cười một tiếng, “Hừ ! Chúng ta nước sông không phạm nước giếng ! Ngươi đi đường Dương Quang của ngươi, ta đi đường của ta, những chuyện ngươi làm ta sẽ không hỏi tới, như vậy, con mồi của ta, ngươi cũng đừng đụng ! Nếu không, cũng đừng trách ta vô tình !”

    Bóng đen mâu quang ác độc nhìn Trần Đại Dũng sau lưng Thư Nhan một cái, “Ngươi thưởng thức lúc nào thì chán ? Những thứ kia tuấn tú thư sinh mặt trắng đâu rồi ? Cư nhiên tìm tên lỗ mãng lớn lên trên núi ?”

    Thư Nhan đột nhiên quyến rũ cười một tiếng, liếc Trần Đại Dũng sau lưng trợn mắt há mồm, “Đó là chuyện của ta !”

    Bóng lưng lạnh lùng hừ, ngay sau đó tay áo rộng vung lên, liền biến mất tăm.

    “Ngươi.... ........Ngươi làm cái gì ?” Khi Trần Đại Dũng vẫn đang đực mặt ngơ ngẩn, thấy Thư Nhan đưa ra thật dài, nhọn, hồng phấn đầu lưỡi, liếm vết thương ở cổ hắn, hắn kinh sợ lùi về phía sau từng bước, lách mình tránh ra ! Càng nhìn Thư Nhan, càng cảm thấy nàng hành động càng quỉ dị, yêu.... ......Yêu quái !
     
    Quang Huy thích bài này.
  5. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 16 - 20

    Chương 16
    “Ngốc tử, ngươi tránh cái gì ? Không thấy ta giải độc cho ngươi sao ?”

    “Giải.... ......độc ?”

    “Ngươi bị đầu ngón tay của hắn xoẹt qua ! Chương tử tinh kia, toàn thân đều là độc ! Ta nếu không giải độc cho ngươi, mạng nhỏ của ngươi nửa khắc cũng không bảo toàn được !”

    “Hắn, hắn là.... .......yêu quái ! Vậy ngươi.... .....còn ngươi ? Cũng.... .....là ?” Trần Đại Dũng vừa nuốt nước miếng, vừa lắp bắp hỏi.

    “Run run cái gì ! Nhìn ngươi gan nhỏ như vậy, ta cũng sẽ không ăn ngươi !” Thư Nhan hờn dỗi liếc hắn một cái.

    “Ngươi.... .......ngươi cũng ăn thịt người ?” Trần Đại Dũng vẻ mặt sắp khóc.

    “Ai nói yêu quái nhất định phải ăn thịt người.... .......Ngốc tử, ngươi mau tới đây, tránh cái gì ! Ngươi nửa bên mặt đã xanh cả rồi, nếu không giải độc, thần tiên cũng không cứu được ngươi !”

    “A.... ......” Trần Đại Dũng mở to miệng, chỉ phát ra một âm, liền nhúc nhích cũng không được ! Hoảng sợ nhìn Thư Nhan ngày càng đến gần cổ hắn, hai mắt to trừng đến độ muốn rơi ra, một câu cũng nói không ra, xong rồi, hắn sắp bị yêu quái ăn ! Mắt nhắm lại, tuyệt vọng chờ chết !

    Vậy mà, không lâu sau, hắn lại cảm thấy cổ vừa tê dại vừa nhột, thử dò xét từ từ mở mắt, “A.... ...... ....”

    Chỉ thấy hai tròng mắt yêu mị nửa mở của Thư Nhan, hơi nghiêng đầu, nhón chân lên, phấn nộn đầu lưỡi duỗi ra co lại liếm chỗ bị đầu ngón tay của chương tử tinh làm thương tích ! Trần Đại Dũng chỉ cảm thấy trong đầu oanh một cái, gương mặt hỏa thiêu : nóng bừng, hắn vốn là sợ hãi trong lòng, lại thấy một cỗ khác thường cảm xúc, mờ mịt, luống cuống.... ....

    “Tốt lắm ! Hiện tại ngươi không chết được !” Thư Nhan liếm xong vết thương của hắn, đầu lưỡi cố ý ở răng môi vòng một cái, khiến hắn một trận hô hấp dồn dập.

    Thư Nhan trong lòng buồn cười, này ngốc tử ! Thật đúng là cái gì cũng không hiểu, hé ra khuôn mặt vuông hồng hồng, tay chân luống cuống ngây ngô nhìn nàng.

    “Tướng công, chúng ta nên đi.... .....A, ngươi !” Tay của nàng bị ngốc tử bỏ rơi.

    “Ta.... ........Ta không phải là tướng công của ngươi ! Ta sẽ không cưới một yêu quái làm thê tử !”

    “Ngươi nói cái gì !” Thư Nhan mặt trầm xuống, đồ ngốc tử không biết phân biệt !

    Trần Đại Dũng cảm giác được cả người bị một cỗ hơi thở lạnh băng bao vây, nhưng vẫn lấy can đảm thành thực lớn tiếng nói : “Tương lai của ta muốn lấy nữ nhân giống như mẫu thân ôn nhu đức hạnh ! Ngươi là yêu quái ! Còn.... .....còn ăn thịt người !”

    “Ngốc tử.... ....” Thư Nhan trừng mắt hạnh, bắt được Trần Đại Dũng lỗ tai, dùng sức véo.

    “Ai nha.... ......Ngươi này mụ la sát ! Buông tay ! Buông tay ! Mụ la sát.... .....”

      

    Chương 17

    Mụ la sát ! Thư Nhan nhíu mày, nàng nàng.... ......chim sa cá lặn, bế nguyệt tu hoa ! Nữ tử loài người ngay cả một phần mười xinh đẹp cũng không bằng nàng ! Hết lần này tới lần khác ngốc tử này mắt bị đui, không nhìn ra vẻ đẹp của nàng thì thôi, còn.....Còn mắng nàng là mụ la sát ! Nàng dáng dấp vừa hung ác vừa xấu xí sao ?

    Bỗng dưng, trong đầu thật giống như nghĩ đến cái gì, trong mắt vui mừng, liền cười khanh khách lên tiếng nói, “Vô luận ta là mụ la sát, còn là phụ nữ có chồng, cũng là phụ nữ có chồng của ngươi a ! Ngươi mặc dù miệng không thừa nhận, trong lòng đã sớm nhận định thân phận của ta không phải sao ? Nếu không, ngươi làm sao cứ phụ nữ có chồng phụ nữ có chồng gọi không ngừng a !”

    “Ngươi, ngươi.... ....” Hắn mới không cần cưới yêu quái làm thê tử.

    “Tốt lắm ! Chẳng qua là làm vợ chồng mấy ngày với ngươi, chờ ta chán, tự nhiên sẽ thả ngươi trở về, đến lúc đó chỉ sợ ngươi không nỡ bỏ ta mà rời đi a !”

    “Yêu quái ! Ta.... .....ta sẽ không phải lòng ngươi !” Hắn lời thề thành khẩn nói.

    “Tốt lắm, đừng làm rộn !” Nhìn Trần Đại Dũng giận đến đỏ mặt tía tai, Thư Nhan không nhịn được nói một câu, “Còn rống to với ta nữa, cẩn thận ta ăn ngươi !”

    “Ngươi dám !” Hắn rống to.

    Thư Nhan đầu chuyển một cái, chẳng qua là nhàn nhạt nhìn hắn, “Ngươi kêu loạn cái gì ! Thế nào, ta không dám ăn ngươi sao ? Ngươi cũng muốn giống như những người lúc nãy một dạng, bị hút khô máu, rồi sau đó quy tiên thành tro sao ?”

    “Ta.... .......” Trần Đại Dũng bắt đầu nuốt nước miếng, nhớ tới tình cảnh đáng sợ vừa rồi, không tự chủ cả người rùng mình một cái.

    “Sợ sao ? Nếu sợ, liền đàng hoàng ngậm miệng, chớ quấy rối ta !” Lạnh lùng uy hiếp Trần Đại Dũng, lại đột nhiên đứng lên cười, “Ai ! Nhìn ngươi đầu đầy mồ hôi, tới, ta lau cho ngươi !”

    Nàng một hồi ôn nhu, một lát lạnh lùng nghiêm nghị, tính khí thay đổi không ngừng, Trần Đại Dũng mồ hôi trên người càng nhiều, bị dọa sợ.

    Hắn suy nghĩ một chút, cuối cùng lấy hết dũng khí mở miệng nói : “Ta.... .....ta muốn trở về doanh trại !”

    “Cái gì !” Thư Nhan mặt lại trầm xuống.

    Trần Đại Dũng lập tức nói : “Ta đáp ứng cưới ngươi nhưng.......Ngươi phải đồng ý để ta về trại lính !”

    Nhìn vẻ mặt cẩn thận lại lo lắng của hắn, Thư Nhan “Xì” cười, “Thế nào, nghĩ là trở lại trại lính ta liền không làm gì được ngươi ! Đừng quên, ta là yêu quái a ! Giết người dễ dàng như bóp chết con kiến, ngươi trốn không thoát đâu !”

    Trần Đại Dũng trợn to hai mắt, thở hổn hển, nàng làm sao biết được suy nghĩ trong lòng hắn ? Nàng là yêu quái, ô, nàng quả nhiên là yêu quái ! Xong rồi, hắn trốn không thoát, hắn sớm muộn sẽ bị ăn !

      

    Chương 18

    “Đi, đi đằng sau ta, ngươi này ngốc tử nếu tự mình đi, vĩnh viễn chạy không thoát khu rừng này !”

    Đi ước chừng một nén nhang, “Đến !” Thư Nhan tuyên bố, chỉ vào thanh tuyền cách đó không xa nói với hắn : “Ngươi vào suối tắm một cái ! Đừng để toàn thân mùi hôi thối !” Dứt lời, liền đi vào sơn động đen như mực phía trước.

    Đây là đâu a ? Trần Đại Dũng bốn phía nhìn một chút, hắn còn tưởng mình sẽ đi ra khỏi rừng, không nghĩ tới lại đi vào sâu trong rừng ! Phía trước sơn động đen thùi lùi lộ ra một cỗ quỉ dị, luckygirl_co chẳng lẽ chính là nơi yêu quái hoạt động ?

    Lần nữa nhìn một chút thanh tuyền cách đó không xa, nhớ tới lời Thư Nhan vừa nói, nàng không phải là để cho hắn tắm rửa sạch sẽ sau đó sẽ ăn hắn đi ! Nghĩ đến đây, hắn kiên định lắc đầu một cái, không được, vô luận thế nào hắn cũng không thể tắm !

    Làm sao bây giờ ? Hắn phải như thế nào mới có thể trở lại trại lính ? Trong quân doanh tất cả đều là hán tử không sợ chết, dương khí thịnh, nhất định có thể trấn áp yêu khí của nàng ! Nếu không được, cũng có thể thỉnh đạo sĩ tới làm phép a !

    Nhìn Thư Nhan vào trong động, hồi lâu không có động tĩnh, hắn liếc nhìn xung quanh, lúc này không đi, chờ đợi khi nào a ! Chân mới vừa nâng lên.... .....

    “Đáng chết chương tử tinh.... .....” Thư Nhan vẻ mặt nhớn nhác từ trong động đi ra.

    Trần Đại Dũng cả kinh, tim suýt nữa nhảy ra ngoài, lập tức quy củ đứng tại chỗ, ưỡn ngực ngẩng đầu, mắt nhìn phía trước, so với lúc tướng quân kiểm duyệt đứng còn thẳng hơn, còn quy củ hơn.

    Thư Nhan đang nổi nóng, cũng không nhìn ra điểm kì quái của hắn ! Chỗ tu luyện tốt bị con cá tinh làm hỏng ! Đáng chết, sớm biết như thế, nàng nên chém đứt đầu hắn, mà không phải là mấy đầu ngón tay !

    Đều là tại ngốc tử, nếu không cũng không đắc tội con cá tinh đáng ghét ! Quay đầu nhìn lại, nàng cau mày nói : “Ngươi như thế nào còn không tắm rửa sạch sẽ.... .....Đi, tắm một cái !”

    “Không muốn” Trần Đại Dũng dùng sức lắc đầu, “Ta không tắm ! Ta không tắm ... ......”

    Thư Nhan nhíu mày, kỳ quái nhìn hắn, tắm mà thôi, sao hắn phản ứng mạnh như vậy ? Nhìn lại một chút trên người hắn không phải là mồ hôi chính là vết máu, hơn nữa vết thương trên người hắn cũng nên băng bó một chút, kéo tay của hắn, “Đi.... ...” Đem hắn kéo đến thanh tuyền.

    Trần Đại Dũng muốn hất tay nàng ra, không có hất được, thân thể liền dùng sức lui về phía sau, nhưng là vô dụng ! Giờ khắc này, Thư Nhan khí lực lớn đến kinh người, tay cứng như thép bắt tay hắn !

    Mắt thấy đến thanh tuyền, Trần Đại Dũng tránh thoát không ra, liền kêu to lên : “Ta không tắm ! Ta không tắm ! Rửa sạch sẽ liền bị ngươi ăn ! Ta không tắm.... ...”

      

    Chương 19

    “A.... .....” Thư Nhan ngẩn ra, rốt cục buông tay, đôi mắt ngơ ngác thẳng tắp nhìn về phía Trần Đại Dũng, ánh mắt nháy nháy, cuối cùng, lại ha ha cười to, cười đến ngả nghiêng, không thể dìm xuống. Đột nhiên giơ chân lên, một cước đem Trần Đại Dũng đá vào trong nước, cười to nói : “Ngốc tử ! Hảo hảo đem mình tắm rửa sạch sẽ, chờ ta tí nữa ăn người.”

    Hang động bị tiêu diệt, giờ khắc này phải làm cho ngốc tử thú vị tắm rửa sạch sẽ.

    “Ai ui !” Trần Đại Dũng không nhịn đau được hô một tiếng. Thân thể to lớn yếu ớt nằm trên bãi cỏ. Cái mông đằng sau sưng thật to, vết máu cùng quần dính vào nhau ! Thân thể thoáng động một cái, liền đau như xuyên qua tim – đây chính là kết quả bị đánh năm mươi quân côn.

    Trong mơ mơ màng màng, mới vừa tỉnh lại, thấy cách đó không xa để một chén nước, thuận tiện lúc này đang miệng khô lưỡi khô ! Muốn uống chút nước, ai ngờ thân thể vừa động, liền đau đến cả người đổ mồ hồi, không nhịn được kêu lên.

    “Ngốc tử ! Vào lúc này mới biết đau đi !” Giữa trống không quân trướng đột nhiên nhô ra một vị hồng y nữ tử.

    “Ngươi.... ...” Trần Đại Dũng tâm cả kinh, ngước cổ lên nhìn, “Ngươi vào bằng cách nào ?” Bên ngoài không phải là có thủ vệ sao ?

    Thư Nhan duyên dáng thướt tha đi tới gần, cười nói : “Ngốc tử ! Ngươi quên ta là yêu quái a ! Yêu quái có chỗ nào không đi được !” Ngồi xổm xuống cầm lên bát nước, đưa tới bên môi hắn, “Uống nhanh đi !”

    Trần Đại Dũng nhìn nàng một chút, lại nhìn bát nước trước mắt, cuối cùng cúi đầu, ừng ực ừng ực uống. Uống xong nước cảm thấy cổ họng tốt hơn nhiều, hắn nói “Ngươi nhanh đi, nếu không ta kêu người !”

    Thư Nhan tức giận trừng hắn một cái, “Ngốc tử ! Tại sao lại vờ ngớ ngẩn, năm mươi quân côn còn không có đủ có phải hay không ?”

    “Ta.... .....” Hắn đang muốn mở miệng liền bị Thư Nhan cắt đứt, một cái tát đánh vào miệng hắn.

    “Ngốc tử ! Mau ngậm miệng lại ! Ta không phải là nói với ngươi, rút về quân doanh không được nói lung tung sao ? Ngươi này ngốc tử không hảo.......”

    “Ta nói đều là thật.”

    “Ngốc tử !” Thư Nhan tức khí bùng lên, “Hơn năm trăm người, chỉ còn một mình ngươi sống trở lại ! Còn vẫn lớn tiếng kêu la là bị yêu quái ăn ! Ngươi tà thuyết mê hoặc người khác, chém cái đầu ngu ngốc của ngươi, coi như mạng ngươi lớn !”

    “Ta không có ta thuyết mê hoặc người khác, ta nói là thật !” Trần Đại Dũng rướn cổ kêu lên.

    “Ai !” Thư Nhan mở to hai mắt, có chút không thể làm gì nhìn hắn, này óc heo quả thật không cứu được ! “Chưa tới nửa tháng, đại tướng quân các ngươi sẽ rút quân về thành ! Chỉ cần ngươi bảo vệ cái miệng ngu ngốc, sống nhiều hơn ba năm rưỡi sẽ không là vấn đề ! Tốt lắm, ngốc tử ! Người ta phải đi, chính ngươi bảo trọng đi !” Nói xong câu đó, cũng chỉ là trong nháy mắt, liền biến mất

    Chương 20

    “Này........Ta.... ........” Trần Đại Dũng đầu vuông nhìn chung quanh, không có, cái đó mụ la sát cứ như vậy biến mất ! Còn nhớ rõ ngày đó, nàng đá hắn vào trong nước, hắn còn tưởng rằng chết chắc, ai ngờ, nàng lại quyết định cùng hắn rút quân về doanh ! Lúc tới trại lính, hắn vẫn lo lắng nên như thế nào đẩy nàng đi, ai ngờ trong nháy mắt thời gian, chính là không thấy bóng dáng nàng đâu. Hắn rốt cục thở phào nhẹ nhõm.

    Sau khi vào quân doanh, hắn đem chuyện phát sinh nói rõ đầu đuôi, lại đổi lấy một trận hành hung ! Thật là không hiểu, vì sao hắn nói thật, lại phải chịu quân côn, đau chết hắn !

    Hắn quay đầu nhìn một chút, a, hắn động động thân thể, không đau. Không thể tin được đưa tay sờ sờ vết thương, hảo........Tốt lắm ! Sau khi khiếp sợ, hắn lại ngây ngô nở nụ cười. Phụ thân nói đúng ! Người tốt nhất định sẽ có hảo báo ! Ha ha, không đau.

    Sau nửa tháng, quả nhiên lui quân hồi thành ! Trần Đại Dũng bị phái đến tướng quân phủ làm hộ vệ ! Hôm nay vừa đúng đến phiên hắn trực ban, cùng một hộ vệ khác đứng ở hai bên đại môn, thấy bốn phía không có người nào, hai người lại đứng đã lâu, liền nói chuyện.

    Hoắc Đồng thân thể dựa vào tường, Trần Đại Dũng ngây ngô nhìn xung quanh một chút, sau đó vẻ mặt thả lỏng, đá đá hai chân có chút mỏi, muốn hỏi nhị vị vì sao gan lớn như vậy, sẽ không sợ mất mặt phủ tướng quân ?'

    Ngày thường đi qua đều là mấy người làm ra ngoài mua đồ trong phủ tướng quân, lại thêm hai người đều là người đàng hoàng cười híp mắt, có lúc còn có thể dàn xếp một chút cho mấy người làm ra phủ làm việc, quan hệ chung đụng dung hòa. Mặc dù cũng là người hầu ở phủ tướng quân, nhưng cũng cảm thấy trời cao hoàng đế xa, tự nhiên càng không kiêng kỵ.

    “Ngươi biết hai ngày này tướng quân phủ vì sao giăng đèn kết hoa không ?” Hoắc Đồng mở miệng trước nói.

    “Không biết !” Trần Đại Dũng hé ra khuôn mặt chất phác thành thật, nghe vật trung thực lắc đầu một cái, đồng thời cũng không chút nào che dấu lộ ra vẻ mặt tò mò.

    Hoắc Đồng tiếp tục nói : “Là tướng quân chúng ta muốn thú thê !”

    “Lấy vợ ? Tướng quân không phải là đã có thê tử sao ? Con hắn còn được phong làm tả kị tướng quân !”

    “Này có gì hiếm lạ ! Nam nhân tam thê tứ thiếp không phải rất bình thường sao ? Huống chi người ta còn là một tướng quân ! Vợ cả ở kinh thành, xa cuối chân trời ! Ngươi nói bên người tướng quân cần có một người hầu hạ đi !”

    “Nga !” Trần Đại Dũng gật đầu một cái.

    “Ai !” Hoắc Đồng có chút thở dài nói, “Như chúng ta nhà nghèo có thể lấy được một người vợ cũng tốt rồi ! Nhiều cũng không nuôi nổi a !” Nói xong tự giễu cười một tiếng, “Bất quá, nếu huynh đệ ngày nào đó thăng quan phát tài, tự nhiên sẽ cần vài mĩ nhân phục vụ !” Hoắc Đồng bên kia vẫn trong mộng đẹp, bên này Trần Đại Dũng như nhớ tới cái gì lâm vào trầm tư ! Rầu rĩ, nửa ngày không nói một tiếng.
     
    Quang Huy thích bài này.