OnGoing Người yêu của trưởng quan

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,794
Reaction score
5,493
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Sáp Nữ
Thể loại
HĐ, Ngược, HE
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
55 chương+2chương ngoại truyện
Lượt đọc
638
Giới thiệu:

Kết hôn trước rồi yêu sau, cô dám không?

Nếu như anh dám, quân nhân không thể ly hôn đâu?

Nếu như cô đã dám, vậy thì quay mặt về đây để tôi có thể nhìn vẻ mặt của cô?

Chúc Kỳ Trinh:

Thì ra là tình yêu không phải duy nhất . . . . . .

Không phải có yêu thì sẽ không yêu. . . . . .

Đông Phương Càn, kháng cự anh, có phải là của lỗi của tôi không?

Yêu anh thì sao? Cũng là của tôi lỗi sao? Nếu là như thế, thì đâm lao phải theo lao thôi!

Đông Phương Càn:

Nước sông đổ ra biển rộng, thì không còn là nước sông, tình yêu đã thành quá khứ, thì không còn là tình yêu.

Khi cô đơn hóa thành tương tư, khi mỉm cười biến thành lời thề, tấm lòng của tôi, Nhật Nguyệt chứng giám!

Chúc Kỳ Trinh, thứ tôi muốn chỉ là hiện tại. . . . . .

——— —————— —————— ————————–

Nội dung: tình yêu của oan gia ở thành phố, ngược, tình cảm lưu luyến sâu sắc.

Nhân vật chính: Đông Phương Càn, Chúc Kỳ Trinh

Nhân vật phụ: Trịnh Hân Ngạn, Chung Thành

* * *
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,870
Reaction score
443
Points
83
Chương 1
Chưa tới hai tháng nữa thì tốt nghiệp đại học, thông thường vào thời gian này sinh viên năm bốn đều bận rộn thực tập, đối phó với kỳ kiểm tra. Nhưng mà Chúc Kỳ Trinh không đi tìm nơi để thực tập, dù sao thì trong nhà đã sắp xếp cuộc sống của cô thật tốt, thực tập hay không thực tập đều giống nhau, cho nên nhân dịp này cô đi thi bằng lái.

Đến sân bãi được quy định từ trước để học, nhưng vì hiếm khi có toàn bộ học viên của ba khoá đều đến đông đủ, nên huấn luyện viên quyết định mang theo bọn họ lên đường núi để học.

Chiếc xe này của trường học không giống bình thường, chẳng những xe của huấn luyện viên mới tốt,mà còn vì học viên bên thuộc những đơn vị liên quan đều được đặc biệt chăm sóc. Trong xe vẻn vẹn chỉ có ba học viên, không giống các xe của trường học bình thường khác, đồng thời một kỳ có năm sáu cái, mọi người còn phải đứng xếp hàng chen chúc để học.

Dạy học bằng Santana dọc theo con đường núi nhỏ, quanh co chậm rãi đi lên. Phía dưới là tầng tầng ruộng bậc thang, quanh co, khúc khuỷu, liên miên, nhấp nhô, lan ra toàn bộ dãy núi, ánh mặt trời chiếu xuống mặt nước trên đồng ruộng, chiếu rọi đến mức ánh sáng bắn ra bốn phía, cảnh đẹp chói mắt giống như một bức tranh thủy mặc về cảnh non nước.

"Sư huynh, dừng xe dừng xe!" Chúc Kỳ Trinh vội vàng vỗ thành ghế trước hô to.

Người con trai trẻ tuổi, ước chừng là hơn hai mươi tuổi không nhanh không chậm dừng xe, quay đầu lại hỏi: "Lại làm sao vậy? Tiểu sư muội?"

"Phong cảnh đẹp như vậy, chúng ta xuống đó xem một chút đi! Huấn luyện viên, chúng ta đi chụp mấy tấm hình lại được không? Huấn luyện viên. . . . . ." Câu ‘ huấn luyện viên ’ cuối cùng kia cô kéo thật dài âm cuối, làm nũng nói.

Huấn luyện viên ngồi ở ghế lái phụ vẻ mặt quay đầu lại, những người này giống như ông nội, bà nội anh không đắc tội nổi: "Cô bé, một đoạn đường này mà em đã dừng lại mấy lần rồi? Em là tới học lái xe, hay là tới du lịch?"

Chúc Kỳ Trinh cười hắc hắc, "Chỉ có thể trách con mắt của huấn luyện viên thật quá tốt thôi! Chọn con đường núi này để học lái, rồi lại chọn nơi tốt như vậy, anh xem dọc đường phong cảnh rất đẹp, đúng không Nhị Sư Huynh? Chúng ta xuống đi dạo một chút đi!" Chúc Kỳ Trinh chớp chớp đôi mắt to, dáng vẻ ngây thơ, sau đó không nói lời gì, trực tiếp đẩy cậu con trai bên cạnh xuống xe.

Cô nghĩ, tội phạm quan trọng cũng muốn lôi kéo người khác chịu tội cùng mình, chỉ là pháp luật không trách họ thôi!

Chúc Kỳ Trinh hưng phấn chạy đến ven đường, nhìn cảnh đẹp trên núi cao không một sót cái gì. Cô giang hai cánh tay nhắm mắt lại hít thật sâu, không khí trong miệng tự nhiên tinh khiết không ô nhiễm lại tươi mát, tháng năm gió thổi nhẹ làm lọn tóc đuôi ngựa của cô nhẹ nhàng bay lên, nhảy múa.

Chịu ảnh hưởng của cô đại sư huynh cùng huấn luyện viên rối rít xuống xe, đứng ở bên cạnh cô, cảm nhận thiên nhiên rộng rãi, mỹ lệ, rực rỡ.

Chúc Kỳ Trinh lấy ra một cái máy ảnh kĩ thuật số từ trong ba lo đeo ở vai, hướng về phía trại lính nhỏ giống như một lần muốn thu hết cảnh đẹp chụp mãnh liệt, xong rồi còn giơ lên máy lên chụp hình tự sướng mấy tấm. Mấy người con trai nhìn nhau cười một tiếng, bọn họ coi như không thấy cách chụp hình kỳ quái của cô.

"Tốt lắm, lên đường." Huấn luyện viên lên tiếng ra lệnh, "Quãng đường còn lại Chúc Kỳ Trinh tới lái đi."

Chúc Kỳ Trinh chui vào ghế lái, dựa theo các bước tiêu chuẩn đã học ở trường, chậm rãi khởi động xe.

Lên càng cao, phong cảnh phía dưới lại càng mỹ lệ, hấp dẫn khiến cô thỉnh thoảng lại nghiêng mắt nhìn lén, ruộng bậc thang đẹp như vậy làm cho cô nhớ lại hình ảnh trong phim "Hoắc Nguyên Giáp", chỉ có hơn chứ không kém.

Ý thức theo ánh mắt bắt đầu đi vào cõi thần tiên, lúc hồi hồn thì đột nhiên phát hiện phía trước xuất hiện một con chó con màu vàng, Chúc Kỳ Trinh hoảng hốt, vì tránh né, theo bản năng cô đánh lái về phía ngoài núi, thật may là huấn luyện viên nhanh tay nhanh mắt dùng sức đẩy tay lái một cái, mới khống chế được phương hướng. Ngay sau đó, Chúc Kỳ Trinh hung hăng đạp thắng xe một cái, tiếng thắng xe bén nhọn, chói tay vang lên, xe dừng lại.

Trong nháy mắt sắc mặt của huấn luyện viên trắng bệch, anh tức sùi bọt mép rống to: "Không muốn sống nữa à! Có biết phía dưới cao bao nhiêu không?"

Chúc Kỳ Trinh cũng bị một màn mạo hiểm lúc nãy doạ tới mức hoảng sợ không nhẹ, trong lòng vẫn còn sợ hãi. Cô uất ức cắn môi dưới, yếu ớt trả lời: "Nhưng. . . . . . là vì có con chó bên kia mà. . . . . ."

Hai vị sư huynh ngồi phía sau cũng nghĩ lại mà sợ, đại sư huynh vỗ vỗ ghế ngồi trước của cô nói: "Tiểu sư muội, đừng nói đùa, thà rằng đụng phải vách núi cũng không thể té xuống dưới!"

Mấy người ở trong xe nửa đùa nửa thật nói sao cho Chúc Kỳ Trinh hiểu, sau đó mới xuống xe xem xét tình hình con chó bên kia.

Không hề lo lắng nào, con chó con màu vàng đáng thương đã trở thành vong hồn nằm dưới xe.

Chúc Kỳ Trinh ngồi xổm người xuống nhìn sinh mệnh nhỏ đã chết trên, trong lòng khổ sợ không nói nên lời. Bởi vì sai lầm của chính mình, rồi làm đao phủ, nước mắt nhất thời trào ra mãnh liệt.

Huấn luyện viên nhìn bộ dáng của cô, không đành lòng nhiều lời, đưa tay vỗ vỗ bả vai của cô, "Được rồi, về sau phải tập trung lực chú ý, chỉ là một con chó mà thôi chứ suy nghĩ quá nhiều."

Lúc này một hồi tiếng bước chân thật nhanh truyền đến, mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy hai chiến sĩ mặc hai bộ quân phục màu xanh đi xuống từ trên núi.

Bọn họ liếc nhìn con chó dưới bánh xe, chiến sĩ cao lớn hơn trong hai người lên tiếng chất vấn: "Mẹ nó ai làm việc này?" Tính khí của người lính vốn đã nóng nảy, huống chi đang ở trên địa bàn của bọn họ.

Huấn luyện viên lập tức móc điếu thuốc ra đưa cho hai người: "Đồng chí, những người này đều là học viên mới vừa học lái xe, còn chưa biết lái nhiều, mong các anh thông cảm cho!"

Người chiến sĩ cao vung tay một cái, gạt điếu thuốc mà huấn luyện viên mới vừa đưa tới: "Không biết lái xe còn lái trên này? Nói, ai làm, đứng ra cho tôi!"

Nhị Sư Huynh vốn là con trai thứ hai của một nhà giàu có, bình thường nghe a dua nịnh hót xu nịnh tâng bốc đã quen, chưa lúc nào bị người ta quát lớn như vậy? Ngay lập tức, cậu thẹn quá hoá giận, "Không phải chỉ là con chó sao? Giết chết thì thế nào? Ngọn núi này tại sao chúng tôi không thể tới?"

Người chiến sĩ cao vừa nghe thấy lời này thì nhất thời nóng nảy, "Dĩ nhiên không thể tới, không biết phía trên có bộ đội đóng quân sao? Những người không có nhiệm vụ không thể tùy tiện lên đó?"

Huấn luyện viên vừa muốn nói gì, chỉ nghe Chúc Kỳ Trinh nghiêng đầu lại nhẹ nhàng, trầm tĩnh nói: "Đừng tranh cãi nữa, là tôi, là tôi làm."

Người chiến sĩ cao vừa thấy là cô gái xinh xắn, hai mắt còn rưng rưng, bộ dạng điềm đạm đáng yêu, đang muốn nổi nóng cũng không biết nổi nóng như thế nào.

Chỉ nghe Chúc Kỳ Trinh lại nói: "Huấn luyện viên, nó sẽ không chết không cam lòng mà tới tìm tôi chứ? Em chưa có bằng lái mà lại đến đây lái xe rồi gây ra cái chết , bảo em về sau làm sao dám lái xe chứ? Trong lòng lúc nào cũng có bóng ma thì làm thế nào?"

Hai chiến sĩ đưa mắt nhìn nhau, suy nghĩ của cô gái này thật là thể hiện hết ra ngoài. Ánh mắt của hai người trao đổi một chút, họ đều không muốn nhẫn tâm lên tiếng trách cứ với cô gái điềm đạm đáng yêu như vậy, vốn người chiến sĩ cao có một bụng khí tức ngay lập tức đã giảm một nửa.

Chiến sĩ nhỏ hơn kia thấy thế, nên muốn giảng hòa nói: "Được rồi được rồi, mấy người đi nhanh lên !" Sau đó, cậu ta đi tới thi thể con chó, nhấc nó lên rồi đi nhanh lên núi đem theo nó sải bước đi lên núi.

Chúc Kỳ Trinh ngẩn người, sau đó đuổi theo bọn họ thật nhanh, hỏi: "Các anh mang nó đi đâu? Chi bằng các anh đưa con chó lại cho tôi, tôi cùng huấn luyện viên, các sư huynh cùng nhau chôn cất nó đi."

Hai chiến sĩ dừng bước, kinh ngạc nhìn Chúc Kỳ Trinh, người chiến sĩ cao nhếch môi cười: "Cô gái, cô cũng đã cản trở nó phát huy sức lực của mình, bây giờ lại còn không cho nó phát huy sức lực còn lại?"

" Thế là có ý gì hả?"

"Cho chúng tôi để đỡ thèm nó đi!"

Chúc Kỳ Trinh nhìn trân trân hai người mà không nói nên lời, rồi sau đó cô lớn tiếng nói: "Sao có thể như vậy được? Các người đúng là không có tính người, không được, không được, tôi nhất định phải đem nó đi."

Người chiến sĩ cao nói: "Cô tông chết chó của đại đội tôi, chúng tôi còn chưa tính sổ với cô đâu, giờ cô lại còn muốn mang nó đi hả?"

"Vậy tôi sẽ bồi thường." Nói xong, cô lấy ví tiền trong bao đeo vai ra, "Ba trăm đủ chưa?" Dừng một chút cô lại nói: "Năm trăm hả?" Cô nhìn thấy khuôn mặt của bọn hắn vẫn vô cảm như cũ, nói tiếp, "Vậy thì tám trăm? Tôi nói cho các người biết nha, không cần ăn hiếp tôi là không biết giá thị trường, định lừa tôi hả? Mà các người lại là nhân dân Giải Phóng Quân, không được làm chuyện lừa gạt dân chúng!"

"Ai ai, mẹ nó ai là người lừa gạt dân chúng? Chúng tôi có bảo cô bồi thường không? Phải nói sao với cô gái này đây? Đừng tưởng rằng cô là con gái thì tôi dám làm gì với cô nha!"

Chiến sĩ thấp thấy tình hình không ổn vội vàng nói: "Con chó này là gia tài của bộ đội, chúng tôi không cần tiền của cô, cũng không cho cô mang đi, Hoa Tử, đi thôi!" Sau đó hắn không nói nhảm nữa, xách con chó lên xoay người bỏ đi.

Chúc Kỳ Trinh chạy chậm đuổi theo sau lưng bọn hắn, qua một chỗ ngoặt đã thấy doanh trại căng ra, nước mắt rưng rưng, cô nhất định không bỏ qua, đi theo sát bọn họ, miệng không ngừng kêu la"Đồ lính đáng ghét, đồ không có tình người". Huấn luyện viên và các sư huynh cũng đuổi theo, lôi kéo, khuyên ngăn cô nên nhanh chóng rời đi, đừng quan tâm đến con chó kia nữa, nhưng làm sao mà Chúc Kỳ có thể nghe lọt?
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,870
Reaction score
443
Points
83
Chương 2
Lúc này, họ đã đến cửa chính của đại đội, hai lính gác đứng thẳng, trên tay cầm súng thẳng tắp, thấy đâu vẻ mặt cũng đầy nghi ngờ. Chiến sĩ nhỏ nói với lính canh: "Ngăn cản, đừng cho người ngoài đi vào."

"Không được, anh đem chó cho tôi." Chúc Kỳ Trinh vội vàng xông tới.

Lính canh hoàn toàn không để ý đến lời nói của Chúc Kỳ Trinh, vác súng ngăn cản cô. Huấn luyện viên không còn cách nào, nên không thể làm gì khác hơn là nói: "Phiền các người nói với chỉ đạo viên một tiếng là có huấn luyện viên Lô tìm anh ấy."

Mặc dù trong miệng lính canh vừa nói đã biết, nhưng vẫn cản bọn họ lại.

Chúc Kỳ Trinh không gặp được, oa một tiếng, bắt đầu gào khóc. Cô nghĩ, có ăn vạ cô cũng phải cướp con chó lại.

"Chuyện gì xảy ra thế An Dịch?" Đột nhiên, một âm thanh lạnh như băng lại mang theo trung khí vang lên. Toàn bộ binh sĩ đứng nghiêm trang, ngay ngắn tại chỗ.

Đôi mắt đẫm lệ của Chúc Kỳ Trinh mông lung nhìn sang, một người đàn ông cao lớn mang quân phục mê say đứng cách đó không xa, mặc dù đều là quân phục, nhưng khi mặc trên người anh lại phát ra khí thế kinh sợ toàn bộ mọi người.

Phía sau anh còn có hai binh lính đi theo, bộ dạng xem ra chỉ vô tình đi qua nơi này.

Chiến sĩ nhỏ hai chân đều đứng nghiêm, ngay ngắn, nghiêm mặt nói: "Báo cáo Liên Trưởng*, chó vàng của đại đội bị xe của trường học tông chết, đối phương yêu cầu mang chó vàng đi."

*Liên Trưởng: người đứng đầu một đại đội hay liên đội.

"Anh, " Chúc Kỳ Trinh vội vàng bổ sung, "Tôi bằng lòng bồi thường ."

Ngũ quan Liên Trưởng lãnh nghị* đường cong kiên cường, anh cũng không liếc mắt nhìn những người còn lại một cái, lạnh giọng nói: "Trưởng ban hậu cần An Dịch!"

*lãnh nghị: lãnh lùng, cương nghị.

"Đến!"

"Cậu là bộ đội mà lại hồ đồ vậy sao? Lập tức đi tìm ban bếp núc lại đây, buổi tối thêm món ăn!"

"Dạ!"

An Dịch bỏ chó vàng lại, nhanh chân chạy vào liên đội bên trong, bây giờ, Liên Trưởng mới liếc nhìn khuôn mặt không thể tin nổi của Chúc Kỳ Trinh, sau đó nâng bước đi.

Chúc Kỳ Trinh nhìn thi thể con chó cách đó mấy bước, cô rất muốn đi lên cướp lại, nhưng nhìn dáng vẻ nó bây giờ máu dầm dề thật sự không dám, vì vậy nhỏ giọng nói: "Huấn luyện viên, sư huynh, nhanh lên nhanh lên, chúng ta cướp chó rồi chạy."

Mặc dù âm thanh không lớn, nhưng vẫn bị Liên Trường nghe thấy, anh bỗng xoay người đi ra cửa, tới bên con chó đã chết đang nằm trên đất, xách lên rồi bước đi. Không phải anh sợ bị cướp, chẳng qua là anh muốn "mời" những người không quen biết này mau rời khỏi đây một chút. Anh nhận ra huấn luyện viên Lô thường lái xe tới đây rồi dẫn theo cả học viên du lịch một ngày, nếu không phải lúc nãy anh đã nhìn thấy rõ mặt mũi của huấn viên luyện, thì anh đã sớm bảo lính cần vụ đuổi bọn họ đi rồi.

"Anh đừng đi!" Chúc Kỳ Trinh dùng lực đẩy lính gác đang lơ là cảnh giác ra, chạy đến sát phía sau Liên Trưởng rồi bắt lấy cánh tay anh không rời nóii: "Tôi nói tôi sẽ bồi thường, bao nhiêu cũng được, các người đừng ăn nó." Cô sợ, cô sợ sinh mệnh bị mình hại chết sẽ ngày ngày khiến cô gặp ác mộng, cho nên cô phải dùng hết khả năng của mình để đền bù cho nó. Thậm chí cô còn nghĩ sẽ đi tìm mấy hòa thượng siêu độ cho nó, để nó có thể nhanh chóng đầu thai.

Ngoài cửa, sư huynh, huấn luyện viên lại bị lính canh ngăn lại lần nữa, huấn luyện viên đã sốt ruột đến nỗi trên trán đã bắt đầu đổ mồ hôi, chưa bao giờ nhìn anh lại nhu nhược như lúc này, anh đối với người nào cũng cười ngọt ngào để lấy lòng, bây giờ nhìn thấy Chúc Kỳ Trinh bướng bỉnh như vậy, ngay cả bộ đội cũng dám trêu chọc, anh cảm thấy lo? Cô không biết trời cao đất rộng hay là đầu óc cô không sáng suốt đây?

Bộ đội đóng quân trên núi này, tuy không thể nói đây là căn cứ quân sự bí mật gì, nhưng dù sao đi nữa dân thường cũng không thể tuỳ tiện lên đây. Anh cậy mình có quen biết với chỉ đạo viên của vùng này, cho nên thường xuyên mang những học viên vừa có tiền lại có quyền kia tới nơi này tham quan để lấy lòng đồ đệ của mình. Nhưng nhìn chuyện hôm nay lại ầm ĩ đến mức độ này, anh đụng phải rắc rối rồi.

Liên Trưởng cau mày nhỏ giọng quát lớn: "Buông tay!"

"Đưa chó cho tôi, tôi lập tức buông tay."

Anh nhìn tay mình bị nắm chặt, lại nhìn cô gái đang khóc trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp khóc đến hoa lê đẫm mưa*, lông mi thật dài bên trên còn dính những giọt nước mắt, cô làm cho người ta có cảm giác yêu mến. Trong lòng đột nhiên mềm mại, anh nghĩ quên đi, chỉ là một con chó mà thôi.

*Thành ngữ ‘Lê hoa đái vũ’ : Hoa lê tắm mình trong mưa. Cụm từ này bắt nguồn từ dáng vẻ khi khóc của Dương Quý Phi. Sau được phát triển lên thành dáng vẻ của một người con gái đẹp khi rơi nước mắt, khiến người ta động lòng.

Vậy nên anh bỗng nhiên đưa tay ra: "Cho cô."

"A!" Chúc Kỳ Trinh hoảng sợ thét lên một tiếng chói tai, cô bị hình dạng dầm dề máu bỗng nhiên đưa tới trước mặt mình doạ lui về phía sau, không đứng vững, ngã trên mặt đất.

Thiếu chút nữa là anh đã bật cười thành tiếng, mấp máy miệng để che giấu thái độ, khinh thường nói: "Không có can đảm cầm mà còn dám muốn nó sao?"

Đồ lính thối, dám làm mình sợ? Đáng ghét! Chúc Kỳ Trinh cắn môi dưới oán hận nhìn anh, ánh mắt có thể phun ra lửa.

Lúc này, một người vội vã chạy từ trong liên đội về phía này. Chỉ đạo viên chạy đến trước mặt Liên Trưởng bình tĩnh liếc nhìn huấn luyện viên Lô, lại nhìn Chúc Kỳ Trinh đang ở trên đất, cười hỏi: "Đông Phương, làm gì vậy? Bọn họ là học sinh của trường học cảnh sát địa phương, cũng có chút qua lại với bộ đội chúng ta, đừng quá nghiêm túc, người ta chỉ là một cô gái trẻ đấy!" Sau đó nói với Chúc Kỳ Trinh: "Đứng lên đi!"

Sắc mặt của Liên Trưởng thoáng dịu đi, nhìn thấy trưởng ban hậu cần An Dịch đã chạy tới, nhân tiện nói: "An Dịch, cậu đi chôn con chó này với cô ấy." Sau đó rời khỏi đó mà không quay đầu lại.

Sự việc tranh đoạt chó cuối cùng cũng hạ màn, chuyến du lịch một ngày không thành công, bởi vì xảy ra sự việc này, trên đường về, huấn luyện viên Lô cùng các sư huynh còn trách cô không ít.

Sau khi trở lại trường học, Chúc Kỳ Trinh thật sự đau lòng sám hối chừng mấy ngày, nhưng mà người không tim không phổi như cô tuyệt đối sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà không gượng dậy nổi. Chưa đến mấy ngày, cô đã quên chuyện này không còn một mảnh, cơn ác mộng làm cô lo lắng cũng chưa từng xuất hiện.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,870
Reaction score
443
Points
83
Chương 3
Hôm nay, sau khi học xong, một mình Chúc Kỳ Trinh đi trên đường mòn của sân trường để đến phòng ngủ, chỉ thấy trước mặt là một anh chàng đẹp trai đang đi tới, anh ta mặc áo sơ mi cao bồi, tay trái mang bao tay, tay phải đang kẹp ván trượt, trên mặt còn là mang một cái khẩu trang Kakashi màu đen làm bằng tơ tằm, che mất nửa gương mặt, chỉ còn lại đôi mắt linh hoạt, phù phiếm như cánh hoa đào.

Chúc Kỳ Trinh nhìn anh không nhanh không chậm bước đến, hình như anh không thấy cô, trực tiếp bước đi, chỉ là lúc đang lướt qua Chúc Kỳ Trinh trong nháy mắt anh đã ôm cổ của cô, xoay người một cái, mang cô tiếp tục đi lên phía trước.

"Trịnh Hân Ngạn, buông tay, đau!" Chúc Kỳ Trinh vỗ cánh tay đang kẹp trên cổ mình.

Trịnh Hân Ngạn hơi thả ra tay, hôn má cô một cái qua lớp khẩu trang

"Anh bị bệnh nan y hay là bệnh thời trang háo sắc tàn bạo hả? Trời nóng như thế này mà anh đeo khẩu trang, bịt kín hết người không sợ nổi rôm sảy hả?."

"Bị cảm mà! Anh sợ hôn em thân thiết sẽ lây bệnh cho em, nên chỉ có thể Cách Sơn Đả Ngưu*, em nói không đúng then chốt rồi." Anh cố làm ra vẻ bất đắc dĩ nói.

*Cách Sơn Đả Ngưu: Cách sơn đả ngưu” là một tuyệt chiêu trong bí kiếp “Kim cang khí công” trong truyện kiếm hiệp của Kim Dung, công phu là đứng cách một trái núi, phóng chưởng đánh chết một con trâu phía bên kia. Muốn tìm hiểu thêm thì tra google nha ^^.

"Hừ, em nghĩ là anh thực hiện cách mạng chưa thành công, cho nên cái đuôi nhỏ đang lắc mạnh chứ gì?" Chúc Kỳ Trinh lùn hơn Trịnh Hân Ngạn một cái đầu, cô nâng cằm nhỏ kiêu ngạo nói.

Tên này được khen là bạn trai hot boy, là sở hữu của cô. Hai người bọn họ học khác khoa, bởi vì cùng ở một câu lạc bộ Taewondo lại quen biết ở đây cho nên trở thành bạn bè. Sau này, hiểu rõ tính tình nhau hơn, bọn họ phát hiện tính cách của hai người rất giống nhau cho nên gọi nhau là anh em.

Theo lý, hai người là tuấn nam mỹ nữ, trai tài gái sắc, lại đều không có ràng buộc, nên sớm nên đi cùng chỗ mới đúng, nhưng suy cho cùng vì đủ loại nguyên nhân nên bọn họ không dám xác định tình cảm của đối phương, sợ rằng nếu nói ra tình cảm của mình thì sẽ làm mất đi tình bạn đáng quý này. Vì vậy, bọn họ cứ cầm cự mãi, ai cũng cương quyết sẽ không mở miệng trước.

Mãi cho đến khi hai tháng trước tốt nghiệp, trong lúc vô tình tán gẫu hai người khơi lên một định luật của tình yêu học đường: tốt nghiệp thì sẽ chia tay, Trịnh Hân Ngạn nói giỡn một câu: "Nếu không hai chúng ta thử xem đinh luật này đúng không?"

Nghe xong lời này, Chúc Kỳ Trinh vui vẻ, đành chiều ý nghĩ bất chính của người này thôi! Vậy nên cô làm ra vẻ mặt khiêu khích, hất đầu nói: "Ai sợ ai?"

Vì vậy, sau câu chuyện nhảm thuận miệng nói này, còn hai tháng nữa là tốt nghiệp thì họ chính thức yêu nhau.

Trịnh Hân Ngạn cong mặt nhẹ nhàng cười một tiếng, giả bộ lấy lòng nói: "Đúng vậy, nhìn cái đuôi nhỏ của anh lắc mạnh như vậy, tối nay chúng ta đi hẹn hò nha?"

Chúc Kỳ Trinh liếc anh một cái, khinh thường nói: "Hẹn hò thì miễn, tiền có thể nhận."

Trịnh Hân Ngạn không thể làm gì khác hơn là kêu rên: "Thất Thất, em thiếu tiền vậy hả?"

"Không có, chỉ là em không chê nhiều à!"

"Bây giờ, chúng ta là người yêu, không giống với ngày trước nữa rồi!" Trịnh Hân Ngạn nghiêm trang nói: "Chúng ta phải hẹn hò, hiểu không?"

Chúc Kỳ Trinh nháy nháy mắt to vô tội, ngượng ngùng nói: "Em nghĩ lúc trước anh vẫn tốt hơn.... .... . . . . ." Nói xong, giọng của cô bỗng thay đổi, hưng phấn nói: "Trịnh Hân Ngạn, chúng ta chơi giống như ngày trước một lần đi, thế nào?"

Trịnh Hân Ngạn liếc mắt, không tình nguyện ôm lấy cổ tay cô, buông ván trượt trong tay, lấy lòng nói: "Bạn học Chúc, xin đó!" Nói xong anh giơ nửa tay lên, mở lòng bàn tay ra chờ.

Chúc Kỳ Trinh cười ngọt ngào, kéo khẩu trang ra khỏi miệng anh rồi nhẹ nhàng hôn lên môi anh một cái, "Phần thưởng của anh đó!" Sau đó đặt tay lên lòng bàn tay của anh, một cước đạp ván trượt lên, chân khác dùng sức đạp một cái, "Bay rồi...!"

Trịnh Hân Ngạn dắt tay cô chạy băng băng, trong đường mòn tĩnh mịch của sân trường, tiếng cười vui vẻ của Chúc Kỳ Trinh khẽ truyền đi cùng với ánh mặt trời của mùa hè, tuổi thanh xuân hạnh phúc rơi rớt, lan rộng trên đường trưởng thành.

Đây là trò chơi mà bọn họ thường chơi, bọn họ là như vậy, không coi ai ra gì, trong sân trường dám lớn mật tùy ý thân mật. Ngày trước đã thế, hiện tại lại càng hơn trước. Vào giờ phút này ở trong mắt bọn họ, toàn bộ thế giới chỉ có đối phương, tất cả màu sắc cũng chỉ vì màu sắc sẽ vì đối phương mà nở rộ, anh là cô, cô cũng là anh.

Thời tiết ngày càng nóng, dường như sau một đêm tình cảm của tất cả sinh viên năm tư đều ấm lên, quen hay xa lạ, thân nhau hay không thân, tất cả thường xuyên tụ tập lại một chỗ, ăn cơm, nói chuyện phiếm.

Bây giờ, năm cô gái ở chung một phòng vừa mua đồ nướng và bia rượu, ngồi vây quanh một chỗ cười đùa tám chuyện trong trường đã bốn năm nay, quang cảnh xung quanh cùng với năm mỹ nữ kia làm cho những trai đẹp độc thân phải nhìn chăm chăm.

Quan hệ của năm người họ không cần nói là thân mật cỡ nào, giữa bọn họ chưa bao giờ nảy sinh vấn đề gì quá lớn quá lớn, trong đó quan hệ của Chúc Kỳ Trinh với Chung Thành là tốt nhất, còn tốt hơn nữa là trong cả mùa đông hai người cùng chen chúc ngủ trên một cái giường.

Quan điểm của Chúc Kỳ Trinh là: bạn bè cốt không phải ở số lượng, mà chỉ cần một người bạn tri kỷ là được rồi.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,870
Reaction score
443
Points
83
Chương 4
Chuông điện thoại đột nhiên vang lên, Chúc Kỳ Trinh chạy đến đầu giường lấy ra vừa nhìn thấy là cha. Cô kích động một lúc, nhảy nhót hô to: "A! Chung Thành, là cha mình, nhất định ông sẽ chuẩn bị quà tốt nghiệp cho mình!"

"Cậu muốn quà gì?" Chung Thành hỏi cô.

Cô làm sao dám nói mình muốn một chiếc xe hơi đây? Ở trong trường học, cô vẫn rất khiêm tốn, cũng không phải là cô cố ý, chỉ là chưa có cơ hội nói thôi, mà cô lúc nào cũng đi theo Chung Thành vào các quán hàng vỉa hè, quán ăn lề đường làm cho Chung Thành nghĩ là điều kiện của gia đình Chúc Kỳ Trinh và mình cũng giống nhau, cho đến một thời gian lâu sau Chúc Kỳ Trinh cũng ngượng ngùng cố ý không muốn giải thích hiểu lầm này, dù sao điều này cũng không ảnh hưởng gì đến tình bạn của bọn h , cho nên bạn cùng phòng thân mật như Chung Thành, cũng chưa bao giờ biết gia thế của Chúc Kỳ Trinh.

"Bí mật!" Cô nghịch ngợm nháy nháy mắt, sau đó cầm điện thoại chạy ra cửa.

"Cha gọi cũng muốn dấu, gạt người sao?" Một bạn cùng phòng hoài nghi hỏi.

"Người ta nói chuyện nhà sao lại muốn người ngoài chúng ta nghe chứ? Ít nghe ngóng đi." Chung Thành nói giúp.

"Này, nhanh như vậy cha đã mua quà tặng rồi hả?" Chúc Kỳ Trinh nhận điện thoại đi tới phòng tắm.

"Quà tặng?" Âm thanh trong điện thoại chần chờ một chút, dễ dàng nhận thấy ông nhất thời không nhớ lại chuyện này , ". . . . . . A, xe hả? Tốt nghiệp rồi thì con trở về tự mình đi chọn đi, cha mua nhất định con sẽ không thích."

"A, vậy đến lúc đó con chọn tuỳ ý, cha cũng đừng huyến tiếc đó!"

"Ừ, con vui mừng là tốt rồi, con gái yêu tốt nghiệp mà, cha làm sao luyến tiếc được !"

Chúc Kỳ Trinh hì hì cười một tiếng, "Vẫn là cha tốt nhất! À mà cha tìm con không phải vì chuyện quà tặng, còn có chuyện khác nữa à?"

"Là có việc, cha có một người bạn, con trai ông ấy cũng ở thành phố J, cho nên nhân dịp con còn chưa về nhà, cha muốn con thay mặt cha đi gặp mặt cậu ấy một chút."

"Vậy thì không thành vấn đề, " Hiện tại tâm tình của Chúc Kỳ Trinh vô cùng tốt, không hề nghĩ ngợi đáp ứng luôn, "Anh ta ở đâu? Khi đến gặp mặt thì phải mang quà gì?"

"Không cần, cậu ấy làm lính ở thành phố J, con đi vào bên trong liên đội cũng không tiện, cho nên cuối tuần này hai người ăn một bữa cơm ở bên ngoài, hỏi thăm một chút tình hình gần đây là được."

Lúc này, Chúc Kỳ Trinh nhận ra có chút kỳ quái "Cha, như vậy không tốt đâu! Con không biết hắn, lại ăn cơm rồi hỏi tình hình hình gần đây, như thế hơi kỳ cục à?"

"Không sao, có hỏi tình hình gần đây hay không đều không quan trọng, chỉ cần thay cha gặp mặt cậu ấy một chút là được rồi, tiểu thông minh ngoan nha, kỳ thi kết thúc thì gọi điện cho cha, để cha phái xe đi đón con về nhà."

Nghe cha nói thời gian, địa điểm gặp mặt với con trai bạn chí cốt xong, Chúc Kỳ Trinh cúp điện thoại, nhưng nghĩ lại thì thấy thật không hợp lý. Tại sao cha lại gọi mình đơn độc đi gặp một người đàn ông không quen biết? Mà đối phương còn là lính, vậy thì anh ta còn rất trẻ, cho dù là hai người ở cùng một thành phố, nhưng có cần thiết là mình phải thay mặt cha đi gặp anh ta không?

Buồn rầu suy đoán rất lâu, cuối cùng cô cũng không thể làm gì khác hơn là kéo Chung Thành ra khỏi phòng ngủ, thuật lại sự việc vừa rồi, Chung Thành nói một câu xác nhận lại ý nghĩ trong lòng Chúc Kỳ Trinh, cô nói: "Việc này mà còn cần phải hỏi sao? Nhất định là cha cậu muốn gả cậu rồi!"

"Không phải chứ! Mình còn chưa tốt nghiệp mà cha đã bắt đầu nghĩ cách rồi hả?"

Chung Thành hỏi: "Cha cậu có biết chuyện của cậu và Trịnh Hân Ngạn không?"

Chúc Kỳ Trinh lắc đầu, "Mình biết là chuyện hôn nhân đại sự cha sẽ không để mình tự quyết định, cho nên mình định sau khi tốt nghiệp sẽ trở về cầu xin ông ấy. Mình đã lên kế hoạch hoàn hảo rồi, trước tiên là ngoan ngoãn chờ đợi bên ông ấy, nếu nửa năm sau ông vẫn không đồng ý, mình sẽ để cho Trịnh Hân Ngạn tới đây cầu xin ông ấy với mình, Trịnh Hân Ngạn ở thành phố T, từ đó đi đến nhà mình nhiều nhất cũng chỉ mất bốn năm giờ đi xe, không tính là xa. Đến lúc đó, ba ngày hai bữa, cho anh ấy thể hiện tốt đẹp trước mặt cha mình, Trịnh Hân Ngạn xuất sắc như vậy, mình khẳng định là không thành vấn đề, mình cũng đã chuẩn bị cho kháng chiến dài lâu rồi, nào ngờ ông ấy lại ra tay trước nên chiếm được lợi thế như vậy?"

"Thất Thất, nhà cậu là gia đình phong kiến à? Đâu có đạo lý hôn nhân không thể tự quyết định?"

Chúc Kỳ Trinh"Hừ" một tiếng, "Đâu chỉ có hôn nhân không thể tự quyết định, từ nhỏ đến lớn mình cũng không thể tự quyết định chuyện gì, đầu tiên là học trường gì, mặc trang phục gì, có thể ăn gì, không thể ăn gì, mọi thứ đều bị quản. Ngay cả, lúc đến học đại học ở thành phố J, là do mình lén tới đây, nếu không có anh trai mình giúp một tay, thiếu chút nữa không tới được thành phố đó!"

Chung Thành cười to, "Mình cảm giác nhà cậu như là địa chủ của ngày xưa à! Dường như còn sống ở xã hội cũ nữa."

"Đừng cười, mình cũng chán lắm rồi."

Chung Thành ngưng cười, nghiêm túc nói: "Là tại cậu quá ngoan, khéo lo trời sập, kết hôn là chuyện hai người, chẳng lẽ cậu không nghĩ tới chuyện sẽ kết hôn với Trịnh Hân Ngạn sao?"

Chúc Kỳ Trinh thở dài thật sâu, nói: "Sao mình lại không nghĩ tới, nhưng cha mình rất thương mình, tính tình của ông ấy rất nóng nảy, thường đánh chửi anh trai mình, nhưng chưa từng đối xử hung ác với mình dù chỉ một lần, hơn nữa chỉ vì một câu nói của mình mà bao nhiêu năm rồi ông ấy vẫn không tái hôn, cậu biết không, mẹ mình qua đời đã mười năm rồi, ông ấy chưa bao giờ mang một người đàn bà về nhà."

"Cậu nói câu gì mà có lực sát thương lớn với cha cậu như vậy?"

"Lúc đó, mình nghĩ là ông ấy vốn định muốn tái hôn, cho nên ông hỏi mình, tìm mẹ mới cho mình có được không, mình liền hỏi ‘ Là mẹ kế sao? Cô ấy có giống mẹ kế bắt nạt con giống như trên TV không? ’ kết quả, từ đó về sau ông ấy không nghĩ đến chuỵên kết hôn nữa." Chúc Kỳ Trinh lại thở dài, "Cha mình luôn nói mình là áo bông nhỏ của ông ấy, ông muốn mình trở thành cô bé thông minh hạnh phúc nhất, cho nên mình muốn người yêu của mình có thể làm cho ông ấy thích, mình hi vọng nhận được lời chúc phúc của ông ấy. Hơn nữa tim của ông không tốt, đây cũng là nguyên nhân quan trọng khiến mình và anh trai không dám không vâng lời ông".

"Đừng than thở nữa, vậy cậu tính nghe theo cha đi xem mắt hả?"

"Không được, kiên quyết không đi! Nếu Trịnh Hân Ngạn mà biết là xong đời. Không được, mình phải gọi điện thoại nói thẳng thắn với cha."

Nói xong cô lấy điện thoại di động ra, rồi gọi cho cha mình, ông vừa bắt máy, cô liền lớn tiếng kháng nghị: "Cha! Tại sao cha lại đối xử với con như vậy? Con không gặp cái người là con trai của bạn cha đâu, con vừa mới tốt nghiệp, cha làm gì mà gấp thế hả?"
 

Bình luận facebook

Top Bottom