OnGoing NGƯỜI YÊU BIẾN HÌNH

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,702
Reaction score
443
Points
83
Ảnh bìa
Tác giả
Kim Huyên
Thể loại
Hệ liệt "Phòng thí nghiệm tình yêu"
Số chương
10C + Hồi cuối
Nguồn
DĐLQĐ
Lượt đọc
268
Sao lại có nhiều người mang cái tên "Đỗ Vũ Thần" như vậy?

Em trai mới nhặt về, tổng giám đốc và ngay cả cái người trước mặt cô đây cũng vậy.

"Đỗ Vũ Thần", gì? Hắn chính là tổng giám đốc?

Sau ngày hôm đó, hắn vô duyên vô cớ dẫn cô đi ăn trưa, cũng chính là những ngày tháng tiếp theo của cô đều không thể thiếu hắn.

Chỉ là cô không hiểu nổi tại sao hắn lại nhận định rằng nếu như không phải cô thì không cưới?

Không ngờ rằng đáp án đằng sau đúng thật là vớ vẩn đến không tin nổi,

Hắn chính là “em trai Đỗ” mà cô đem về nhà?! Tiêu đời rồi!

Ba ngày kia khi ở chung với hắn, mọi thứ của cô không phải là đã… Haizz!

Nhưng cô không dám xác định trái tim của hắn có thuộc về cô hay chưa…
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,702
Reaction score
443
Points
83
Chương 1-1
Đỗ Vũ Thần nhăn mày xem chỉ tiêu màu đỏ trên cửa, chỉ tiêu này cho hắn biết mật độ khói trong phòng hiện tại là 80%, haizz, không phải là cao lắm, chỉ là có thể gây chết người mà thôi.

Hắn thở dài một tiếng, vuốt lấy cái mũi từ nhỏ đã bị chính mình niết đến cao thẳng khiến người kiêu ngạo, điểm này, hắn không biết là nên cảm tạ hay nên hận cha hắn, bởi vì không có ông ta khi không lại khiến cả căn nhà có cái gọi là “Chướng khí mù mịt”, hắn cũng sẽ không có cái mũi cao thẳng đẹp đẽ như thế.

Cho nên không thể có câu oán hận, hắn tập thói quen hành văn liền mạch lưu loát, mở cửa nhà ra, rồi đóng nó lại, nhanh chóng đi theo hướng tủ âm tường, đeo “Mặt nạ chống khói”, cuối cùng mở cửa phòng có chứa “Máy lọc không khí” tiêu trừ hết khói độc, sau đó hắn thở hổn hển một lát rồi đi một mạch tới phòng thí nghiệm của tên “Đầu sỏ gây chuyện” hỏi tội.

Vừa bước vào phòng nghiên cứu, “Phanh” một tiếng, Đỗ Vũ Thần dùng sức đóng cửa phòng lại, cha hắn thường hay quên đóng cửa, mới có thể biến cả căn nhà của mình trở nên tệ hại như vậy.

“Ông già!” Hắn hét to một tiếng, thấy cha mình vẫn đang say mê thí nghiệm như cũ không phản ứng gì, vì thế thong thả tiến đến mà không hề báo trước – thật ra, nói trước cũng vô dụng, không phải sao? Dù sao vừa rồi tiếng đóng cửa cha cũng chưa nghe được, như vậy hắn báo trước thì có ích gì, cho nên hắn bỏ mặt nạ xuống, nhắm ngay lỗ tai cha hắn --

“Ông già!” Hắn hét lớn một tiếng cho thấy rằng chính mình đã đến.

Một tiếng rống to hết sức kinh hoàng làm cho Đỗ Minh vốn đang chăm chú làm thí nghiệm bị giật mình, vốn là chiếc cốc nóng hổi đang trên tay ông nhưng lại bị giật mình làm đánh rơi xuống mặt bàn, một thứ chất lỏng màu hồng bị đánh bật lên không trung, phần lớn chất lỏng lại hắt lên, lại nhằm đúng ngay vào cái miệng đang mở rộng kêu to chưa kịp khép lại của Đỗ Vũ Thần mà rơi xuống, mà những chất lỏng khác lại hợp thành tạo nên hỗn hợp màu hồng, lam, lục nằm ngổn ngang trên mặt bàn.

Đỗ Vũ Thần còn chưa kịp hỏi tội cha hắn, chỉ cảm thấy vị ngọt lan dần trong khoang miệng, không rõ đó là thứ gì, thì đã ngất đi rồi.

“Ông trời ơi!” Đỗ Minh quát to một tiếng, trừng mắt nhìn chiếc cốc nóng kia bị đổ, lại thêm một đống bầy nhầy trên mặt bàn, ông khóc không ra nước mắt. Trời ạ, thành quả cố gắng cực khổ mấy tháng nay coi như xong, ông tức giận quay đầu lại mắng: “Thằng trời đánh này, sao ngươi không cười cho chết lun đi… Di?” Hắn đột nhiên ngừng lại, chỉ thấy con trai ông nằm ngay ngắn trên sàn nhà.

“Này, thằng nhóc này, đứng lên đi, đừng đóng kịch nữa.” Đỗ Minh không khách khí giơ chân đá Đỗ Vũ Thần đang nằm trên sàn, ồn ào lay hắn tỉnh.

Đá một cái, lại đá cái thứ hai, thêm cú đá thứ ba nữa này, di? Không phản ứng, ông nhớ cá tính của hắn vốn không chịu “Bị người khi dễ” như vậy! Thế nào lúc này lại…

Đỗ Minh nhăn mày ngồi xuống,“Tiểu tử, ngươi làm sao vậy?” Hắn hỏi nhỏ.

Thấy Đỗ Vũ Thần không phản ứng lại, Đỗ Minh bắt đầu lo lắng, bởi vì trước kia cũng từng phát sinh việc này, khi đó, kết quả là làm cho tiểu tử này hôn mê ba ngày, hại hắn thiếu chút không bị dọa chết chính là bị lão bà đại nhân mắng chết, mà hôm nay…

“Tiểu tử, ngươi đừng dọa ông già này nữa! Ngươi không biết trái tim ta không tốt, không chịu nổi dọa sao? Tiểu tử, đừng náo loạn nữa, mau đứng lên, đã hai mươi tám tuổi rồi, đừng giống đứa nhỏ nằm lười ở trên sàn. Tiểu tử, ngươi đứng lên được không? Cha đáp ứng ngươi nửa tháng không làm thí nghiệm được không?”

Thấy Đỗ Vũ Thần vẫn không phản ứng, hắn tiếp tục nói:“Như vậy một tháng? Tiểu tử, đây chính là giới hạn cuối cùng của ta, ngươi nghe thấy không? Tiểu tử, ngươi trả lời ta ngay? Tiểu tử, lão ba muốn ngươi đứng lên có nghe hay không? Nếu ngươi không đứng dậy, ta cam đoan mỗi ngày đều khiến cái nhà này mù mịt chướng khí, cho ngươi không chịu nổi lun!” Đỗ Minh tăng cường thêm lời uy hiếp.

Nhưng Đỗ Vũ Thần vẫn như cũ không có phản ứng gì.

Thấy con mình một chút cũng không động đậy, Đỗ Minh lo lắng xem xét khắp người con, cuối cùng, hắn thấy bên miệng Đỗ Vũ Thần có điểm khác thường – có một giọt chất lỏng màu hồng!

Trong nháy mắt, Đỗ Minh mặt cắt không còn một giọt máu,“Không thể nào?! Tiểu tử, ngươi đừng dọa cha ngươi nha!” Cả khuôn mặt trắng bệch nghiêm trọng, ông lay tỉnh Đỗ Vũ Thần, miệng không ngừng kêu than.

Làm ơn, sự tình đừng phát triển theo hướng hắn nghĩ đi, bởi vì nếu việc này phát sinh lần nữa, hắn sẽ bị lão bà đại nhân “Hưu phu”! Nha, làm ơn, không cần nha! Đỗ Minh ca thán không dứt trong lòng.

* * *

“Nga --” Nhẹ xoay cái eo, Đỗ Vũ Thần than nhẹ một tiếng rồi ngồi dậy, hắn chỉ cảm thấy đầu đau vô cùng, hai mắt mơ mơ màng màng,“Nhớ ngày hôm qua không uống rượu nha! Thế nào giống như có cảm giác như say rượu?” Hắn chỉ là nói miệng, hai tay xoa lấy huyệt thái dương, sau đó đầu choang choáng chân lâng lâng xuống giường hướng phòng tắm đi đến.

Vì sao hắn cứ có cảm giác là lạ? Giống như có chỗ nào không thích hợp, nhưng lại nói không nên lời là do đâu, chỉ là hắn cảm thấy -- không thích hợp.

Tiến vào phòng tắm, Đỗ Vũ Thần cảm thấy càng kỳ quái, vì sao toàn bộ phòng tắm giống như đều lớn hơn trước? Bồn cầu biến bự, bồn rửa tay cũng to ra, liền ngay cả gương treo tường cũng cao và lớn hơn? Ngẩng đầu nhìn cánh cửa, hắn nhăn mi, chẳng lẽ hắn đã lạc vào “Vương quốc Người Khổng Lồ”?

Lắc đầu, Đỗ Vũ Thần tự giễu nói với chính mình,“Say thành như vậy, còn nói không uống rượu!”

Có lẽ nên đi tắm để khiến mình thanh tỉnh hơn, đến gần bồn rửa tay, hắn trừng mắt nhìn cái bồn cao kia, “Này rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Hắn nhíu mi càng chặt, ngẩng đầu nhìn chính mình trong gương, sau đó hắn -- ngây dại!

Sau một lúc lâu, Đỗ Vũ Thần bắt đầu chớp mắt nhìn người trong gương, lại là vẫy tay lại là lắc đầu, mà người trong gương cũng rất tự nhiên mà đáp lại hắn vẫy tay, lắc đầu, nhưng vừa thấy kết quả, sắc mặt của hắn lại càng thêm trắng bệch, không bao lâu, hắn gầm lên giận giữ --

“Đây là đã xảy ra chuyện gì?!”

* * *

Ở trong phòng khách, cha con Đỗ thị không chút giằng co, mỗi người tự chiếm lấy một ghế sofa.

“Cha nói xem, đây rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?” Đỗ Vũ Thần hung hăng trừng mắt nhìn nam nhân đang rụt rè sợ hãi trước mặt, mà nam nhân này không phải ai khác, là người cha đã sinh ra và nuôi dưỡng hắn -- Đỗ Minh.

Ở Đài Loan, “xí nghiệp Thánh Đường” của Đỗ thị không ai không biết, không ai không hiểu, xí nghiệp của gia tộc hắn đứng thứ hai không ai dám nói mình là thứ nhất, đời ông nội của ông nội của Đỗ Vũ Thần lập nghiệp, đến đời ông nội hắn thì phát dương quang đại, lịch sử phát triển của Đỗ gia ở Đài Loan khiến ai cũng đều nể mặt họ vì đóng vai trò hết sức quan trọng.

Chỉ tiếc không ai giàu quá ba đời, sau khi xí nghiệp Thánh Đường truyền đến tay chủ nhân đời thứ ba Đỗ Minh, kinh tế còn đình trệ hơn nữa vì Đỗ Minh không những không quan tâm đến việc kinh doanh buôn bán của xí nghiệp, thậm chí nhiều lần còn thiếu chút nữa tuyên cáo phá sản đóng cửa, mà sở dĩ có thể may mắn thoát nạn, tất cả đều dựa vào một người -- Đỗ Vũ Thần.

Có lẽ mọi việc trên thế gian này đều có sự an bài, nên ông trời vì khiến cho Đỗ Minh ngu dốt trong kinh doanh, mới làm cho hắn sinh ra Đỗ Vũ Thần này có đầu óc buôn bán.

Đỗ Vũ Thần mười tám tuổi liền tiếp quản xí nghiệp Thánh Đường, trở thành linh hồn không thể thiếu của Xí nghiệp Thánh Đường, đến nay đã được mười năm, hắn không chỉ giải quyết nguy cơ của Xí nghiệp Thánh Đường, còn đem Xí nghiệp Thánh Đường trở lại với thời kinh thịnh vượng, Đỗ Vũ Thần quả thực đã xác lập kì tích với kết quả đại thành công.

Nhưng mà, đối với Đỗ Vũ Thần mà nói, trọng trách quản lí Thánh Đường lại không gian khổ bằng việc quản lí người cha già của hắn -- Đỗ Minh, quả thực là cực kì khó khăn!

“Con đang nói chuyện với cha đó!” Đỗ Vũ Thần thấy hắn chỉ cúi đầu, càng thêm tức giận gào thét lớn.
“Ngươi đừng lớn tiếng như vậy thôi! Ta là cha ngươi nha!” Đỗ Minh bị con mình rống giận đến kinh hoàng mà nhảy dựng, hắn có chút ủy khuất nói.

“Cha ta? Khổ cho ông còn nhớ rõ là cha ta! Mỗi lần ngươi làm ra việc phiền toái đều là ta ở phía sau thay ngươi chùi đít, thu thập tàn cuộc! Vì sao khi bình thường gây chuyện thị phi, ông không nói ông là cha ta? Lại nói ngay tại thời điểm này?” Đỗ Vũ Thần cười nhạt hỏi hắn.

Đỗ Minh nghe hắn lên án mình mà co rúm người, không còn lời phản bác lại, đơn giản là hắn biết con mình đã nói đúng sự thật.

“Hiện tại cha rốt cuộc muốn giải quyết việc này thế nào?” Thấy cha ở trước mặt mình co rúm lại, Đỗ Vũ Thần không đành lòng tiếp tục áp bách, đành phải dịu giọng, hít một hơi thật sâu rồi hỏi.

“Ta… Ta không biết.” Đỗ Minh cúi đầu nói nhỏ.

“Không biết?!” Đỗ Vũ Thần rống lên, nhìn thấy phụ thân bị tiếng rống của mình sợ tới mức muốn tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, hắn đành phải lại lần nữa áp chế tức giận, giảm nhỏ âm lượng, kiềm chế cảm xúc kích động, sau đó bình tĩnh hỏi:“Cha nói không biết rốt cuộc là có ý tứ gì?”

“Ngươi… hình như là không cẩn thận uống nhầm nghiên cứu gì đó của ta, ‘Chất lỏng màu hồng phấn’ này hôm nay mới nghiên cứu thành, chế được ‘Trường sinh bất lão đan’ thế hệ đầu tiên…”

“Đợi chút, khi nào con lại uống phải nghiên cứu gì đó của cha?” Đỗ Vũ Thần nhíu mày hỏi.

“Ta… Ta nghĩ là buổi chiều lúc ngươi vào phòng nghiên cứu của ta. Khi đó ta bị ngươi dọa nhảy dựng không cẩn thận đem thứ gì đó trên tay rớt xuống mặt bàn, mà chất lỏng trên mặt bàn va phải thứ khác hắt ngược trở lại, vừa khéo lại rơi vào miệng ngươi…”

Đỗ Vũ Thần nhíu mày hồi tưởng, hắn không nhớ rõ có chuyện này, nhưng đợi chút… Hắn lúc ấy giống như có nếm phải một loại ngọt ngào gì đó,“Cha nói có phải là thứ có hương vị ngọt ngào kia?” Hắn chen vào hỏi.

“Ta không biết......” Đỗ Minh dừng một chút, sau đó thực thận trọng gật đầu nói:“Ta nghĩ chắc là vậy rồi! Bởi vì ta dùng không ít trái “đường” ngọt ngào…”

Đỗ Vũ Thần nghe xong thiếu chút nữa là hôn không khí, hắn trợn trừng mắt nhìn cha mình,“Ngừng, con mặc kệ cha dùng cái gì, chỉ cần cha mau nghĩ biện pháp làm cho con khôi phục lại là được.”

“Khôi phục?” Đỗ Minh lắc lắc đầu.

Đỗ Vũ Thần vừa thấy thoáng chốc trắng xanh mặt,“Cha lắc đầu là có ý gì?”

“Ta không có biện pháp......”

“Không có biện pháp?!” Đỗ Vũ Thần thét lên thanh âm sắc bén,“Cái gì? Không có biện pháp? Cha nói rõ ràng cho con!” Hắn nguy hiểm đứng dậy tới gần cha mình.

“Không...... Không phải không có biện pháp.” Đỗ Minh vội vàng giải thích,“Bất quá ngươi chỉ cần cho ta thời gian đi nghiên cứu chế tạo giải dược thôi!”

“Cha muốn bao lâu thời gian mới có thể nghiên cứu chế tạo ra?” Đỗ Vũ Thần không đi tới nữa, trừng mắt hỏi ông.

Đỗ Minh khiếp đảm vươn một ngón tay.

Hít sâu một hơi, Đỗ Vũ Thần vui mừng nói:“Một giờ là được rồi sao? Đây thật sự là rất…” Nhìn đến Đỗ Minh lắc lắc đầu, hắn tạm dừng xuống dưới,“Không phải một giờ, như vậy là một ngày phải không?” Hắn nhếch mày hỏi.

Đỗ Minh quan sát ông, sau đó lại chậm rãi lắc lắc đầu.

Lại nhìn đến lắc đầu, Đỗ Vũ Thần sắc mặt chậm rãi thay đổi,“Không phải một ngày, một tuần cũng không thành công sao?” Nhìn chằm chằm cha mình, hắn lạnh lùng nói.

Xem sắc mặt đã đen như đít nồi của con trai, Đỗ Minh cảm thấy trái tim mình ngày càng nhỏ lại, ông thật sự rất muốn gật đầu, nhưng nhất thời lừa dối hắn cũng không phải là tốt, cho nên dù biết rõ “Chỉ còn đường chết” Cũng muốn đưa thân ra chắn, hắn nuốc nước miếng, cắn răng lại lần nữa lắc đầu.

“Lắc đầu? Cha dám lắc đầu!” Đỗ Vũ Thần giận tím mặt gào thét,“Chẳng lẽ là một năm?! Cha phải mất một năm thời gian mới có thể làm cho con khôi phục lại? Muốn một năm mới có thể làm cho con khôi phục nguyên trạng? Con đang nói chuyện với cha đó!”

“Không có...... Chỉ...... Chỉ cần một tháng, một tháng là được rồi.” Đỗ Minh sắp bị dọa chết, hắn cực kỳ gấp gáp trấn an Đỗ Vũ Thần.

“Một tháng?! Cha cũng dám nói một tháng là được? Cha muốn con trải qua một tháng này thế nào đây? Không thể đi làm, không thể ra ngoài, càng không thể đi dự hội nghị, Cha muốn con quẳng công ty để đó, một tháng không chút quan tâm sao?” Đỗ Vũ Thần tới gần hỏi.

“Ngươi… Ngươi có thể gọi điện thoại giải quyết…” Đỗ Minh bị dọa, hắn thẳng lưng dựa vào ghế sofa, mất bò mới lo làm chuồng nói.

“Gọi điện thoại? Với cái thanh âm này của con?” Đỗ Vũ Thần nheo mắt hỏi ông.

Đỗ Minh nuốt thêm cục nước miếng, đúng rồi! Ông thế nào lại quên đi sự thật quan trọng trước mắt này? Hiện tại người đang đứng trước mắt ông, vốn không phải đứa con buổi sáng tiến vào phòng thí nghiệm của ông, một người đã hai mươi tám tuổi thành thục ổn trọng, anh tuấn tiêu sái, giọng nói trầm thấp mê người, giỏi tất cả các kĩ năng, sự hoàn hảo đạt đến giới hạng thượng thừa.

Hiện tại ở trước mặt ông chính là một đứa bé ngây thơ khoảng bảy, tám tuổi; có giọng nói đáng yêu của bé trai bảy, tám tuổi!

Một người có ý tưởng, tri thức của thanh niên hai mươi tám tuổi, lại có bề ngoài là đứa bé bảy, tám tuổi. Cái tổ hợp “Thành thục Tiểu Nam nhân” này quả thật là đáng sợ quá đi! Nhưng người này là con của ông, không phải của người khác, hơn nữa tạo thành kết quả này, kẻ đầu sỏ bất chính không phải là Đỗ Minh ông đây sao?

“Chẳng lẽ muốn con cái dạng này trốn trong nhà một tháng sao?” Đỗ Vũ Thần bi thương nói.

Hắn thật sự là mệnh khổ nha! Người khác có người cha biết kiếm tiền gánh vác gia đình, mà hắn lại có người cha tiêu tiền như nước là đây; Người khác có người cha có thể giải quyết khó khăn, mà hắn lại có người cha có thể tạo ra muôn vàn khốn khó không chắc giải quyết được! Ác hơn là, ông già lần này thế nhưng vứt cái loại khó khăn này lên đầu hắn, đây là trêu ai, chọc ai đây? Hắn vì sao lại đầu thai sai chỗ? Thật đáng giận, đáng giận mà!

“Không thể, ngươi không thể cứ ở nhà.” Đỗ Minh thoáng kích động phản đối.

“Không thể trốn trong nhà? Cha lại có ý gì nữa?” Đỗ Vũ Thần hung tợn nhìn hắn.

“Ách… Ngươi… Mẹ ngươi ngày mai đi chơi về, chúng ta… Không thể khiến nàng thấy ngươi như vậy, nàng sẽ… Nàng sẽ không chịu nổi, đúng, nàng sẽ không chịu nổi!” Đỗ Minh nói ra nguyên nhân có lý nhất.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,702
Reaction score
443
Points
83
Chương 1-2
“Hừ, nói thật là dễ nghe!” Đỗ Vũ Thần nắm chặt hai lòng bàn tay, cười lạnh nói,“Con thấy cha là sợ bị mẹ biết cha làm cho con biến thành như vậy, mẹ nhất định sẽ đem phòng thí nghiệm của cha đốt đi!

“Ta...... Ta là cho ngươi suy nghĩ nha! Nếu mẹ ngươi đem đốt phòng thí nghiệm của ta, ta đây không phải chế không được giải dược cho ngươi khôi phục sao?” Đỗ Minh cưỡng từ đoạt lí nói.

“Phải không? Con đây giấu mẹ chờ cha một tháng, chờ cha chế xong được giải dược, sẽ đem phòng thí nghiệm thiêu hủy hết.” Đỗ Vũ Thần giả mù sa mưa cười nói.

“Không được......” Đỗ Minh thiếu chút không thét chói tai, phòng thí nghiệm của ông là sinh mệnh của ông đó! Không có phòng thí nghiệm ông cũng không tiếp tục sống nổi,“Ngươi, ngươi chỉ cần giúp ta là được! Ngươi có biết ta không có ham muốn gì xấu xa, cũng chỉ giải tỏa cảm xúc tại cái phòng thí nghiệm kia, làm chút thí nghiệm nho nhỏ gì đó không làm ảnh hưởng toàn cục mà thôi......”

“Thí nghiệm nho nhỏ không ảnh hưởng toàn cục?” Đỗ Vũ Thần gằn từng chữ nheo mắt lại hỏi,“Cha là nói đem con biến thành như vậy chính là làm chuyện không ảnh hưởng toàn cục?”

“Khụ…” Đỗ Minh ho khan,“Thực xin lỗi, thực xin lỗi, lúc này là không cẩn thận, lần sau không viện lý lẽ này nữa được không?” Hắn lấy lòng nói.

“Lần sau không được viện ra lý lẽ này nữa? Cha còn muốn có lần sau?” Đỗ Vũ Thần rống giận.

“Không… Ta đây thề tuyệt không tái phạm.” Đỗ Minh sợ tới mức bật ngón tay hướng lên trời thề thốt.

Đỗ Vũ Thần xem hắn thở dài, lại cúi đầu nhìn trên người mình phủ bộ quần áo “Chẳng ra cái gì cả”, nói với cha hắn,“Có thể phiền cha ra ngoài giúp con mua bộ quần áo -- Ngươi hiện tại có thể mặc quần áo sao?” Hắn chán ghét nói tiếp:“Trong ngăn tủ của con không có bộ nào thích hợp để ta mặc.”

“Không thành vấn đề, ta sẽ đi liền, đi ngay lập tức!” Đỗ Minh vui mừng nhảy dựng lên đi ra ngoài, vừa nhìn đến bộ dáng thở dài của con, hắn chỉ biết không có việc gì.

“Ông già.” Đỗ Vũ Thần gọi lại hắn,“Ông có mang theo tiền không?”

“Nga, ngươi không nói ta thiếu chút đã quên.” Đỗ Minh cười mỉa tiêu sái trở về,“Cho ta một chút tiền đi!” Hắn mặt không đỏ, thở không gấp, đến Đỗ Vũ Thần trước mặt nói.

“Ai! Thật không biết ai là cha ai?” Đỗ Vũ Thần lắc đầu thở dài lấy bóp da trong túi quần, rút ra một xấp tiền đưa cho ông.

“Đương nhiên là ta rồi!” Đỗ Minh nhanh chóng nói, mang theo cọc tiền ra trước của, đột nhiên nhớ tới cái gì rồi ngừng lại,“Đúng rồi, ngươi chừng nào thì mới rời khỏi?”

“Cha hy vọng con cút đi nhanh như vậy sao?” Đỗ Vũ Thần lời nói ra đầy mùi thuốc súng hồi hỏi hắn, không đợi Đỗ Minh trả lời, hắn liền thở dài tiếp tục nói:“Cha muốn đuổi con đi, ít nhất cũng phải chờ cha mua quần áo về, chờ con qua đêm nay thì hẵng đuổi, có thể chứ?” Ngừng một chút, hắn còn nói:“Con cũng không biết con lại khiến cha phiền muộn đến vậy.”

“Tiểu tử, ta không phải có ý này......” Đỗ Minh cuống quít muốn giải thích.

“Quên đi, dù sao thời gian cũng không sớm, cha đi sớm về sớm đi!” Đỗ Vũ Thần không muốn quan tâm hắn, vẫy vẫy tay rồi xoay người trở về phòng.

Hắn viết phong thư nói cho thư ký mình biết, hắn có việc muốn nghỉ ngơi một tháng; Hắn còn phải thu thập một ít đồ dùng tùy thân gì đó mới được, bởi vì bắt đầu từ ngày mai, hắn phải một thân một mình chiến đấu qua một tháng, hơn nữa quan trọng là hắn là lấy thân phận một đứa bé trai mà tiếp tục sống!

Ai, đây là dạng cha gì chứ! Ai, tiền đồ mờ mịt quá nha!

* * *

Ân Tuyên Mai vừa bước vào tiệm giày, đã thấy Uông Chính Hoa theo sau tiến vào, nhíu mày, cô tự xót thương chính mình ngay cả thời gian thở gấp cũng không có!

“Hắc! Cậu mau nói danh tính của chàng trai si tình số hai cho mình biết đi!” Nghiêm Linh Quân đụng bờ vai nàng một chút, chớp chớp mắt nói với cô.

“Cậu không nói cũng không ai nói cậu câm đâu?” Ân Tuyên Mai liếc trắng mắt nhìn cô một cái, chuẩn bị quả cảm tiến vào kho hàng, nhắm mắt làm ngơ với mọi thứ xung quanh!

Nghiêm Linh Quân này không có sở thích gì đặc biệt ngoài việc đi chòng ghẹo người khác, hơn nữa nếu bất hạnh bị cô đá một cước, thường thường cô đều sẽ khiến việc không có thành việc nhỏ, việc nhỏ thành việc lớn, cho nên đối với cô, mọi người luôn vừa thương vừa sợ.

“Hắc! Đợi chút, cậu muốn đi đâu?” Một phen giữ chặt cô, Nghiêm Linh Quân một mặt biết rõ còn cố hỏi bỡn cợt.

“Toilet!” Ân Tuyên Mai tức giận trả lời cô một câu, trừng mắt nhìn tay của Nghiêm Linh Quân đang giữ chặt ống tay áo của mình,“Cậu còn không buông tay?” Giọng nói của cô đầy tính hung hãn.

“Toilet? Năm phút trước cậu vừa mới ra khỏi toilet nha, giờ lại còn muốn đi? Cũng không phải viêm bàng quang, cậu muốn lừa ai vậy?” Nghiêm Linh Quân cười cười, lại thở dài hai tiếng rồi nói:“Thấy số hai si tình như vậy, một tuần mua ba đôi giày cao gót cho cậu, cậu có vô tình cách mấy cũng nên chào hỏi người ta một chút, đừng đem hắn trở thành ôn dịch, thấy là liền bỏ chạy!”

“Người ta có tên có họ, cậu đừng đánh số bọn họ như vậy, có thể chứ? Cái gì mà số một, số hai!” Ân Tuyên Mai trừng mắt nhìn cô một cái.

“Hắc, người ta cũng không để ý, cậu làm sao biết mà kháng nghị thay hắn? Đúng hay không số hai?” Nghiêm Linh Quân bĩu môi nói, thấy Uông Chính Hoa đến gần, nàng thuận thế hỏi hắn một câu.

“Cái gì?” Uông Chính Hoa mù mịt hỏi.

“Ngươi chỉ cần trả lời đúng thì tốt rồi.” Nghiêm Linh Quân trừng hắn như bắt buộc phải nói vậy.
“Nga… Đúng.” Uông Chính Hoa thuận theo trả lời.

“Cậu thấy không!” Nghiêm Linh Quân đắc ý nói với Ân Tuyên Mai nói.

“Cậu…” Ân Tuyên Mai vừa tức giận, vừa buồn cười trừng mắt nhìn Nghiêm Linh Quân, cô thật sự không biết nên nói cái gì.

Phần lớn người theo đuổi theo đuổi cô, Nghiêm Linh Quân cứ thích đánh số gọi bọn họ, bất ngờ nhất là chàng trai nào nàng ta đã đánh số rồi, thì tuyệt đối sẽ không quên, hơn nữa liếc mắt một cái liền nhận ra ngay. Mà trong số những người theo đuổi cô, nàng ta lại thích chỉnh Uông Chính Hoa nhất, cũng chính là số hai đang đứng kế cô, theo nàng ta lý do đơn giản chỉ là vì -- hắn rất thành thật, vì sợ hắn khó sống trong xã hội đầy “thử thách” này, nàng mới tốt bụng mà “Chỉnh hắn”, làm cho hắn sớm quen mùi bị người chỉnh, để tránh tương lai không thể chấp nhận được.

“Ân tiểu thư...... Ta...... Ta có thể......” Đứng trước mặt Ân Tuyên Mai, Uông Chính Hoa chân tay luống cuống cộng thêm ấp a ấp úng nói.

“Theo đuổi nàng sao?” Nghiêm Linh Quân nhanh chóng thay hắn nói, sớm biết được đây chính là câu hỏi muôn thuở của hắn, đã là lần thứ n rồi, nàng nghe tới mức ngay cả lỗ tai cũng bị chai luôn!

“Tiểu Quân!” Ân Tuyên Mai nhẹ giọng nhắc nàng ta.

“Ta nói không đúng sao?” Nghiêm Linh Quân nghiêng đầu hỏi Uông Chính Hoa mặt đang thẹn thùng,“Ngươi mỗi ngày đều tới chỗ này, mỗi ngày đều hỏi một câu hỏi giống nhau, đến kết quả cũng là giống nhau nhau luôn, ngươi không biết cái gì gọi là phiền sao?”

“Ách… Sẽ không… Chỉ cần có lòng chân thành, kiên định, một ngày nào đó ta sẽ đợi được cái gật đầu của Ân tiểu thư.” Uông Chính Hoa mang theo vẻ mặt si tình cùng biểu cảm thẹn thùng nói.

Nghiêm Linh Quân trừng mắt nhìn hắn hết năm giây cuộc đời, sau đó lại quay đầu, nàng vô lực nhìn Ân Tuyên Mai nhún vai nói;“Ai, không có cách nào, mình đã cố gắng hết sức.” Đột nhiên nàng mắt sắc nhìn đến một cái khác quen thuộc bóng dáng,“Hắc, ngươi có thể đi rồi, số ba đến đây. Ngay cả mắt cũng chưa nhìn, nàng xua tay nói với Uông Chính Hoa.

“Tiểu Quân!” Ân Tuyên Mai buông lời cảnh cáo cô.

“Ai nha, ngươi đừng gọi nữa! Mình kêu hắn đi chính là vì tốt cho hắn nha! Cậu chưa từng nghe qua câu ‘Tình địch gặp nhau, mắt đỏ trừng trừng’ sao? Bộ dạng Số ba đúng thực là một tên nhân mã cao lớn trong truyền thuyết, lưng hùm vai gấu, nếu xảy ra chiến tranh, số hai không nghi ngờ gì nữa là từ chết thảm tới trọng thương nằm viện, cho nên mình mới kêu hắn đi nhanh chút!” Quay đầu lại, Nghiêm Linh Quân thao thao bất tuyệt nói, chẳng chút kiêng dè Uông Chính Hoa vẫn đang đứng một bên.

“Tiểu Quân!” Ân Tuyên Mai ngượng ngùng rống giận Nghiêm Linh Quân.

“Không sao, không sao cả… Ta… Ta cũng đang chuẩn bị đi.” Uông Chính Hoa nhã nhặn thanh tú nói,“Vậy… Ân tiểu thư, Nghiêm tiểu thư… Hẹn gặp lại.” Hắn khách khí gật đầu chào các nàng.

“Hẹn gặp lại!” Ân Tuyên Mai mỉm cười đáp lễ, mà Nghiêm Linh Quân lại sớm đổ dồn ánh mắt vào anh chàng đang tiến gần về các cô.“Ai nha, Dương tiên sinh, ngươi lại tới đưa hoa a?” Nghiêm Linh Quân buồn nôn làm giọng nửa thật nửa đùa nói.

Dương tiên sinh chính là Dương Chấn Vũ, cũng là số ba trong miệng Nghiêm Linh Quân, đứng nghiêm gót chân, mặt không chút biểu cảm đưa cả bó hoa hồng đỏ đến trước mặt Ân Tuyên Mai.

Ân Tuyên Mai khó xử trừng mắt nhìn bó hoa trước mắt, nội tâm kêu khổ không thôi, đây là lần thứ mấy rồi? Cô thực sự không nhớ rõ Dương Chấn Vũ này rốt cuộc đã hoa hồng đỏ cho mình bao nhiêu lần? Hơn nữa mỗi lần đều là mười một đóa – ý chỉ yêu mỗi mình cô! Ọe, thật là có chút ghê tởm!

Đối với hình thức theo đuổi mãi không thay đổi này của hắn -- mười một đóa hoa hồng đỏ, cô đã sớm quen vì phải đối mặt thường xuyên, dù sao nhận hoa rồi, năm giây sau, hôm nay cô không cần gặp lại hắn nữa; Còn nếu không nhận, cô phải trừng mắt nhìn hắn một đêm, bởi vì hắn sẽ giống như con cún giữ nhà đứng ở cửa chờ tới khi cô tiếp nhận bó hoa mới thôi, cho nên cô luôn luôn là – nhẹ nhàng nhận lấy cả bó hồng.

“Ai nha, Dương tiên sinh, ngươi đừng cứ mỗi ngày đều đưa hoa hồng đỏ như vậy chứ! Lần sau đổi loại khác đi! Ví dụ như: Hải đường nè, bách hợp nè! Bằng không thì Tulip, cẩm chướng cũng được đó!” Nghiêm Linh Quân một bên lải nhải nói.

Mà hắn cứ như chỉ có một phản ứng duy nhất không đổi này. Ân Tuyên Mai chỉ có thể cười khổ tiếp lấy bó hoa, mà hắn như dự kiến đã xoay người rời khỏi.

Thấy hắn rời đi, Nghiêm Linh Quân không nhịn được dậm chân,“Thật sự là đáng giận, đây đã là lần thứ mười lăm, mình thế nhưng thất bại mười lăm lần!” Nàng nghiến răng nghiến lợi oa oa kêu to,“Số ba này chẳng lẽ là câm điếc? Vì sao mình dùng hết ba mươi sáu kế vẫn không thể làm cho hắn mở miệng? Thật sự là đáng giận, mình thề, lần sau mình phải làm cho hắn mở miệng nói chuyện, bằng không mình sẽ không tên là Nghiêm Linh Quân!”

Ân Tuyên Mai buồn cười liếc mắt nhìn Nghiêm Linh Quân, đối với lời phát thệ của nàng ta, luôn có thói quen xem nó như gió thoảng mây bay, dù sao có thề hay không cũng giống nhau cả thôi! Từ đầu đến cuối thân phận của nàng ta đã được giấy khai sinh chứng nhận bằng tên này rồi, viết trên đó chính là ba chữ Nghiêm Linh Quân, không phải sao?

* * *

Sau khi Ân Tuyên Mai vẫy tay chào Nghiêm Linh Quân, liền chậm rãi lái xe về nhà.

Ban ngày cô là nhân viên của một xí nghiệp nổi tiếng, buổi tối lại là nhân viên tạm thời của tiệm giày, mỗi ngày sau khi công ty tan tầm lúc 5 giờ rưỡi, ăn lót dạ xong lại đến tiệm giày làm việc đến khi kim giờ chỉ số mười một mới về, mặc dù sau khi đã làm việc hết tám tiếng theo giờ hành chính, còn phải làm việc mệt mỏi thêm năm giờ nữa, nhưng vì cuộc sống, cũng không còn cách nào nữa!

Duỗi người một cái, cô đi dạo phố, hôm nay khách ở tiệm giày thật nhiều, hại cô bận muốn sứt đầu mẻ trán, lúc này đang bận việc trong kho hàng, chốc chốc lại phải ra ngoài tiếp khách, bận tối mày tối mặt, bất quá thế này tuy khá mệt, nhưng hôm nay thành quả thực tại quá tốt – cô một đêm bán giày được hơn hai vạn nhân dân tệ, hơn hai vạn đó nha, xem xét công trạng, hôm nay cô kiếm được hơn năm ngàn nhân dân tệ.

Oa, nghĩ đến điểm này, Ân Tuyên Mai toàn thân mỏi mệt nhất thời tiêu tan hơn phân nửa, nàng đắc ý hót líu lo.

“Ta phải cười, lại đắc ý cười, cười nhìn chốn hồng trần không chán, ta phải cười, lại đắc ý cười......”

Di? Ân Tuyên Mai đột nhiên không hát nữa, bởi vì cô thấy cách đó không xa có một bé trai đang ngồi ở ven đường, theo lý mà nói, đêm hôm khuya khoắt...... Ách, hơn mười một giờ đêm rồi, không còn đứa bé nào một thân một mình ở bên ngoài mới phải, huống chi bên người còn vác theo một gói đồ khá lớn.

Thấy gói đồ kia, Ân Tuyên Mai không khỏi suy nghĩ, tiểu quỷ này không phải là bỏ nhà ra đi chứ?
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,702
Reaction score
443
Points
83
Chương 2
Đỗ Vũ Thần ngồi trên ghế ở vệ đường đợi xe bus, trong lòng không biết nguyền rủa cha mình mấy ngàn vạn lần.

Ông già đáng giận thế nhưng lại thực sự mặc kệ hắn, sống chết đá hắn ra khỏi cửa, hại hắn không có nơi để đi. Vốn là hắn muốn tìm khách sạn năm sao ở tạm, không ngờ rằng hắn luôn luôn suy tính chu toàn, kết quả là dù cẩn thận mấy cũng có thời điểm sai sót, hắn là ngàn tính vạn tính cũng không nghĩ tới khả năng không có một khách sạn nào sẽ cho một bé trai không rõ lai lịch ở qua đêm -- mặc kệ đứa trẻ này có tiền tới cỡ nào.

Sau đó hắn đen mặt tìm một khách sạn dịch vụ tệ hơn chút, không nghĩ tới kết quả vẫn giống nhau như vậy, càng đáng giận là, cuối cùng hắn thực sự tìm không thấy nơi để đi! Thật không biết khách sạn Đài Loan khi nào lại cẩn thận đến như vậy? Không ai tưởng tượng được hắn đường đường bang chủ lão đại đầu của xí nghiệp Thánh Đường, thế nhưng lại rơi vào hoàn cảnh “Tiến thoái lưỡng nan”,“Trôi dạt khắp nơi” Cộng thêm lưu lạc “Đầu đường xó chợ”, haizz, thật sự là quá thảm!

Ngồi ở ghế tựa, Đỗ Vũ Thần vắt óc suy nghĩ xem chính mình đêm nay sẽ dừng chân nơi đâu, bởi vì hắn cũng không muốn ngồi cả đêm ở nơi “Đông lạnh sương sớm” này đâu! Đang suy nghĩ muốn rớt não, đột nhiên có một cái bóng lớn che khuất đèn đường, Đỗ Vũ Thần còn không kịp ngẩng đầu, đã nghe được --

“Em trai à, trễ như thế này còn không về nhà sao?” Ân Tuyên Mai tới trước mặt cau mày hỏi hắn.

Đỗ Vũ Thần cũng nhíu mày ngẩng đầu nhìn người trước mắt mình, đó là một cô gái thoạt nhìn hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi, cô có da thịt vô cùng trắng trẻo mịn màng, hòa quyện với đôi mắt to lớn đen láy ngập nước, theo đó là một cánh mũi vừa vặn đáng yêu, cùng với đôi môi đỏ mọng gợi cảm quyến rũ người khác phái, quả là một giai nhân đẹp khuynh nước khuynh thành.

Mái tóc đen óng mượt như tơ của nàng theo gió tung bay (Tuệ ca ca: rồi, rồi… lại mượn hiệu ứng gió =.:], đôi mắt chớp nhẹ dưới ánh đèn mờ ảo như đang hấp dẫn người khác, không có vật trang sức, không có tóc mái, vuốt toàn bộ mái tóc ra sau đầu, nhan sắc đẹp như thiên tiên của cô hoàn toàn bại lộ, cô… Quả thực là người đẹp có giọng nói thánh thót, là hình tượng mẫu mực trong cảm nhận của hắn! (Tuệ ca ca: tôi mệt với cái đoạn miêu tả này quá…)

Chỉ là… Vì sao khi hắn xuất hiện ở cái dạng này mới khiến hắn gặp một mỹ nữ thế này? Hơn nữa giai nhân lại gọi hắn là “Em trai”! Ôi, hắn muốn té xỉu! Nghĩ vậy, Đỗ Vũ Thần xì ra vẻ mặt vô lực ủ rũ.

Thấy hắn không trả lời, Ân Tuyên Mai ngồi xổm trước mắt hắn,“Em trai à, trễ thế này sao còn ngồi đây một mình vậy?” Trừng mắt nhìn giai nhân này, muốn hắn trả lời thế nào đây? Bị ông già đuổi đến không nhà để về? Hay là không có khách sạn nào chịu thu lưu hắn, cho nên hắn không có nơi để đi?

Sau khi đã đợi một lúc lâu mà không có được đáp án, Ân Tuyên Mai chú ý đến bé trai trước mắt, hắn đại khái khoảng bảy, tám tuổi, mày kiếm mắt sáng, môi hồng răng trắng, hai mắt trầm tư, tuổi còn nhỏ như vậy không nên có trí tuệ, thần vận, cá tính rộng rãi, thành thục, nhiệt tình như vậy‥...

Ông trời của tôi! Ân Tuyên Mai, mày có phải là mệt muốn chết rồi hay không? Phóng khoáng? Thành thục? Nhiệt tình? Khổ cho mày có thể nghĩ ra những ngôn từ thế này, nhưng sử dụng đến từ ngữ cao cấp vậy để hình dung một đứa bé trai thì nhất định não ngươi chính là một khối đậu hủ thối?

“Sao lại không nói câu nào hết vậy? Em không phải là bị lạc đường chứ? Nói cho chị nghe địa chỉ nhà em hoặc số điện thoại, để chị đưa em về nhà được không?” Ân Tuyên Mai có vẻ miên man suy nghĩ, lấy giọng điệu hiền dịu mà nói.

Đỗ Vũ Thần lắc đầu nhìn cô, nghĩ rằng, nếu có thể thì hắn đã sớm về nhà!

“Em lắc đầu là không biết địa chỉ nhà cùng số điện thoại sao?” Ân Tuyên Mai không hiểu hỏi.

Đỗ Vũ Thần không nói gì, chính là mở to mắt nhìn nàng.

“Hay là không cần chị đưa em về nhà?” Ân Tuyên Mai hỏi lại.

Đỗ Vũ Thần rốt cục gật đầu.

“Không cần về nhà? Vì sao?” Ân Tuyên Mai cau mày hỏi.

Đỗ Vũ Thần chỉ có thể lắc đầu, lý do rất đơn giản nha – ông già ta không cho.

“Vì sao lại không nói? Em sẽ không nói sao?” Ân Tuyên Mai đã không chịu nổi nữa rồi, đứa trẻ này từ đầu đến cuối cũng không nói một câu, hắn… Có phải là bị câm điếc không?

Đỗ Vũ Thần lại lại lắc đầu (Tuệ ca ca: tôi mệt với hay anh chị này quá), hắn không phải không thể nói, thật sự là hắn không dám nói, bởi vì hắn sớm có vết xe đổ! Thử nghĩ một đứa trẻ bảy, tám tuổi lại lấy giọng điệu của thanh niên hai mươi tám tuổi thành thục nói chuyện, nghe có được không?

Hay là muốn hắn một thanh niên hai mươi tám tuổi bắt chước điệu bộ của đứa trẻ bảy, tám tuổi mà nói chuyện? Nga! Nghĩ đến cũng đã cảm thấy rùng mình rồi. Muốn hắn nói ra, đây rõ ràng lấy cây, “Phanh” Một tiếng, đem hắn giết cho xong chuyện.

Lại thấy lắc đầu, Ân Tuyên Mai sắp phát điên rồi, đứa trẻ này quả thực hỏi gì cũng không biết, hỏi gì cũng lắc đầu, nếu không phải cô là người có tâm tính từ bi hỉ xả, cô đã sớm về nhà ngủ từ lâu rồi, còn có thể tốn nước bọt ở chỗ này nói chuyện đến rát cổ họng sao?

“Được rồi, em không chịu trả lời, chị cũng không có cách nào.” Ân Tuyên Mai vô lực nói,“Bất quá đã trễ quá rồi, em một mình ở đây không sợ sao? Em muốn đi đâu chị đi cùng em được không?” Ai, cô thật đúng là gặp khó không lùi bước nha!

“Ta tên Đỗ Vũ Thần, còn cô?”

Nghe hắn mở miệng, Ân Tuyên Mai ngây ngẩn cả người, vốn nghĩ hắn không thể nói chuyện được, đột nhiên nghe được thanh âm của hắn, loại cảm giác này là không thể nói ra lời, giống như là vui như mở cờ, hoặc là nhẹ nhõm trong lòng.

“Ta tên là Đỗ Vũ Thần, cô thì sao?” Đỗ Vũ Thần tưởng nàng không nghe thấy, cố gắng nói lại lần nữa.

“Ân Tuyên Mai.” Ân Tuyên Mai lập tức trả lời,“Đỗ Vũ Thần? Chị có thể gọi em là Thần Thần không?”

“Không thể, cô gọi ta Vũ Thần là được.” Đỗ Vũ Thần nghe xong, thiếu chút nữ nhịn không được mắt trợn trắng, “Thần Thần” Thật đúng là “Ghê tởm”, không! Quả thực là quá mức kinh khủng, cũng chính là – kinh tởm đến mức cao nhất, trong lòng có chút run rẩy.

Trời ạ, không chỉ biết nói chuyện mà còn biết kháng nghị! Trong lòng cô kinh ngạc nghĩ.

“Được rồi, Vũ Thần, em hiện tại có thể nói cho chị biết em muốn đi đâu không?” Ân Tuyên Mai hỏi, cô thật sự rất muốn về nhà ngủ nga, nhưng là lại không thể để tiểu quỷ này ở đây được.

“Ta không biết.” Đỗ Vũ Thần thành thật nói.

“Không biết?” Ân Tuyên Mai nhíu sâu hai hàng lông mày, cô còn tưởng rằng chỉ cần hắn có thể mở miệng thì sự tình có thể giải quyết xong, nhưng cô dường như như đã nghĩ quá đơn giản rồi,“Vũ Thần, em là nói em không biết mình muốn đi đâu có phải hay không?” Đỗ Vũ Thần bất đắc dĩ gật đầu.

Ân Tuyên Mai thực sự muốn té xỉu, đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Cô rốt cuộc đang làm cái gì? Nhìn Đỗ Vũ Thần trước mắt quá đỗi đáng thương, chọc người trìu mến, lòng hảo tâm của cô lại lần nữa nước tràn bờ đê, cắn răng một cái, cô nhanh chóng quyết định, đã không yên lòng tiểu quỷ này một mình ở chỗ như vậy, lại không biết nên đưa tiểu quỷ này đi chỗ nào, mà cô đã mệt muốn chết, muốn đi ngủ rồi, vậy thì… Rõ ràng nên đem tiểu quỷ này về nhà, như vậy không phải một mũi tên trúng hai con nhạn sao? Cô đắc ý suy nghĩ.

“Vũ Thần, hiện tại đã khuya, em có muốn cùng chị về nhà không? Nếu ngày mai em muốn đi chỗ nào thì đi, được không?” Ân Tuyên Mai mỉm cười nhìn hắn hỏi, sợ hắn không chịu cô tiếp tục nói:“Chị không phải người xấu, em không cần sợ!”

Đỗ Vũ Thần thận trọng nhìn cô một cái, sau đó nói:“Được!” Dù sao hắn cũng không có gì phải sợ, dù sao lấy trí thông minh hơn người của hắn, còn sợ cái gì được? Hơn nữa quan trọng nhất nhất là -- buổi tối hắn không cần ăn ngủ giữa đường.

Vừa thấy hắn gật đầu, Ân Tuyên Mai lập tức vui mừng lộ rõ trên nét mặt dắt tay hắn, mà tay kia thì cầm lấy gói đồ của hắn,“Chúng ta đây về nhà đi!” Cô cao hứng nói.

Ân Tuyên Mai trong lòng muốn thét lớn: Thật tốt quá, rốt cục cũng xong, bất quá nói thật cô cũng mệt muốn chết rồi!

* * *

Mở cửa, Ân Tuyên Mai nắm tay Đỗ Vũ Thần đi vào căn nhà mình bận tới nỗi không thường về, gian nhà tuy khá nhỏ, nhưng toàn bộ vật dụng cùng chi tiêu hàng tháng đều là cô tự mình chi trả.

Hiện tại, hàng tháng cô phải trả cho chủ nhà 15 vạn, hơn nữa phải gửi về nhà hơn 10 vạn, mỗi tháng tiền điện ăn uống phải chi ra đúng tám ngàn, bảo hiểm bưu chính vừa hết hai ngàn, một tháng chi trả hết khoảng 35 vạn, coi như tiền lương bình thường cô kiếm được 25 vạn, căn bản là có ra mà không có vào, bất đắc dĩ cô đành phải làm thêm để kiếm trác chút tiền.

“Vũ Thần, em có muốn tắm rửa không?” Buông gói đồ trên tay ra, Ân Tuyên Mai quả thực mệt muốn ngã người, nhưng căn cứ theo vấn đề trước mắt, nàng quay đầu hỏi Vũ Thần.

“Không cần.” Đỗ Vũ Thần khẽ nhíu mày, sau đó thực rõ ràng quăng cho nàng hai chữ này, hắn luôn luôn có thói quen tắm buổi sáng, đó gọi là “Kế hoạch mỗi ngày đều bắt đầu từ sáng sớm”, buổi sáng rời giường sau khi tắm rửa sẽ làm cho toàn thân dễ chịu, tinh thần thoải mái gấp trăm lần, như vậy hắn mới có thể tiếp tục một ngày công tác, cho nên hắn luôn “Thần tẩy”, người người ủng hộ.

“Không thể không cần nga! Vũ Thần ngoan, chị mở nước cho em tắm được không?” Vừa nghe thấy hai chữ “Không cần”, lông mày Ân Tuyên Mai lập tức vặn xoắn, nàng thật sự không thể chịu đựng được ý nghĩ không tắm rửa liền đi ngủ.

“Ta không cần.” Đỗ Vũ Thần bày ra bộ mặt không chịu thỏa hiệp nhìn cô.

“Chị chuẩn bị nước, em mau cởi quần áo trước đi.” Ân Tuyên Mai căn bản không cho hắn cơ hội phản đối, đi thẳng vào nhà tắm xả nước, thoáng chốc phòng tắm đã tràn ngập hơi nước, nàng đi ra,“Vũ Thần, em tại sao vẫn mặc bộ đồ đầy bụi này?”

“Ta không cần tắm rửa.” Đỗ Vũ Thần nói với khẩu khí kiên định.

“Không được, không tắm rửa thì thân thể đầy chất bẩn, chị không dám ngủ với em.” Ân Tuyên Mai khuyên nhủ.

“Cùng cô ngủ?” Đỗ Vũ Thần trì độn quay đầu nhìn chiếc giường đơn kia đang cô độc ở một góc, sau đó trừng hai mắt, hắn âm thầm nuốt nước miếng một cái, cùng cô ngủ?! Oa! Hắn muốn “chết ”!

Thừa dịp hắn không chú ý, Ân Tuyên Mai liền cởi áo khoác của hắn, vừa nói vừa lôi kéo hắn đến trước cửa phòng tắm,“Nào, muốn chị giúp em tắm không?”

“Giúp...... Giúp ta tắm?!” Oa! Hắn sắp không được!

“Di? Em thế nào ngay cả giày cũng chưa cởi ra vậy?” Đi đến trước phòng tắm, Ân Tuyên Mai mới thấy hắn chưa cởi đôi giày vải, giày này nếu không cởi ra, đợi lát nữa đi vào sẽ bị ướt mất.

Đỗ Vũ Thần nghe cô nói, đầu tiên là cúi đầu nhìn đôi giày mình chưa cởi, sau đó hắn ngẩng đầu nhìn trước mặt, di? Hắn khi nào thì đã đến cửa phòng tắm vậy? Áo khoác? Áo khoác của hắn sao không thấy nữa? Hắn nhíu mày suy nghĩ sâu xa.

“Nhanh, nâng chân lên.” Ân Tuyên Mai không thấy biểu cảm buồn bực của hắn, chỉ cúi đầu vội vàng giúp hắn cởi giày.

“Ta không cần tắm rửa!” Đỗ Vũ Thần cả kinh, thế mới biết thì ra cô còn chưa từ bỏ ý định muốn hắn tắm rửa! Hắn hoảng sợ lui về sau, không cho cô có cơ hội tháo giày của hắn.
“Vũ Thần.” Ân Tuyên Mai có chút tức giận cảnh cáo, cô đã mệt muốn chết rồi, tiểu quỷ này thế nào lại không thức thời như thế? Đến khi cô nổi bão, hắc hắc, đến lúc đó hắn sẽ chết thực thảm, thực thảm!

“Ta không cần tắm.” Trừng mắt nhìn cô, Đỗ Vũ Thần kiên quyết lắc đầu nói.

“Em nói lại lần nữa!” Ân Tuyên Mai nheo mắt nhìn hắn,

“Ta -- không -- muốn -- tắm --” Đỗ Vũ Thần quả thực không sợ chết, thậm chí còn đặc biệt tăng thêm âm lượng nói.

Nghe được đáp án không thức thời của hắn, Ân Tuyên Mai cả ngày mệt mỏi nhất thời đều phát ra, cô nổi trận lôi đình, hổn hển không nói hai lời, một phen đã bắt lấy Đỗ Vũ Thần kéo giày của hắn, tất, áo, quần, sau đó không cần tốn nhiều sức ôm lấy hắn đi vào phòng tắm --

“Ngươi buông tay… Ta không cần…” Đỗ Vũ Thần thét chói tai.

“Mau an tĩnh, nếu còn quậy nữa, chị sẽ đánh mông em đó!” Ân Tuyên Mai nguy hiểm cảnh cáo.

“Không cần… Ta không cần tắm rửa…” Đỗ Vũ Thần kêu càng lớn tiếng, tứ chi liều chết không theo, nhưng là lấy tỉ lệ thân thể hiện tại của hắn mà nói, căn bản không chống lại được sức mạnh của Ân Tuyên Mai.

“Ba ba” Hai tiếng, Ân Tuyên Mai không chút khách khí thưởng hai bàn tay trên mông của hắn.

Đỗ Vũ Thần bị dọa đến ngây người, cô… Cô cũng dám đánh hắn, cô cũng dám…“Ngươi đánh ta!” Hắn trợn mắt lên án.

“Em lại không ngoan, chị sẽ đánh thêm vài cái nữa!” Ân Tuyên Mai giọng điệu nghiêm khắc nói với hắn.

Thấy cô trưng ra biểu cảm nói là làm, vì cánh mông của mình, Đỗ Vũ Thần tức đến xì khói mà không dám phát ngôn bừa bãi, đáng thương cho hắn chỉ có thể an ủi chính mình “hổ lạc đồng bằng bị chó khinh, rồng mắc cạn bị tôm khi dễ”!

Ân Tuyên Mai đưa hắn quăng vào bồn tắm, sau đó hung hăng tẩy trần cho hắn từ đầu đến chân, từ phía trước tẩy đến mặt sau… Cô cẩn thận không bỏ sót chỗ nào…

“Được rồi! Em xem em hiện tại sạch sẽ, thơm ngào ngạt thật tốt!” Một hồi lâu, thấy người trước mắt đã được tẩy sạch từ đầu đến chân, Ân Tuyên Mai tươi cười nói,“Em ở đây chờ một chút, chị đi lấy quần áo tới cho em mặc, em mau lên giường ngủ trước đi.”

Đỗ Vũ Thần đã sớm bị dọa ngây người, hắn không nghĩ tới chính mình sẽ là “Một phút nhất thời ngàn năm ân hận”! Hắn đường đường là tổng giám đốc của xí nghiệp Thánh Đường, hôm nay… Thế nhưng hôm nay lại bị một nữ nhân “Giở trò”, trên người những chổ có thể nhìn, không thể nhìn, có thể sờ, không thể sờ, hắn đều bị nhìn hết cũng sờ hết! Hắn hiện tại là không khóc ra nước mắt, ý nghĩ duy nhất là -- hắn mất tờ rinh!

Sau một lúc lâu, Ân Tuyên Mai lục tìm trong gói đồ của hắn không có lấy một bộ quần áo nào, cái khó ló cái khôn đem áo cùng quần lót của mình cho hắn mặc, cô kéo hắn lại giúp hắn mặc vào, vừa đi vừa nói chuyện:“Vũ Thần, chị tìm không thấy quần áo của em, em mặc đồ của chị trước, ngày mai chị dẫn em mua bộ mới nga!”

Đỗ Vũ Thần cứng họng trừng mắt nhìn bộ đồ trước mắt, này… Cái này sẽ không là… “Thứ đồ bên trong” của nàng chứ?!

“Lại đây, tháo khăn lông ra, chị giúp em mặc bộ quần áo này vào xong là được đi ngủ rồi.” Ân Tuyên Mai đến gần hắn, ngồi xổm trước mặt hắn nói.

Đỗ Vũ Thần trong mắt sợ hãi cấp tốc lui ra phía sau, nhìn chằm chằm bộ đồ trên tay cô giống như độc xà mãnh thú, hắn đường đường nam tử hán thân cao trên mét tám, muốn hắn mặc quần áo phụ nữ? Không bằng giết chết hắn lun cho rồi!

“Làm sao vậy? Mau tới đây mặc quần áo nha!” Ân Tuyên Mai thấy hắn dần dần lui về sau càng xa, nhíu mày tỏ vẻ không hiểu?

Đỗ Vũ Thần chán ghét nhìn thoáng qua thứ “đó đó” trên tay cô, sau đó quay đầu tìm kiếm chung quanh quần áo của mình… Nha, kia rồi!

“Không được, quần áo bẩn của em nên giặt cho sạch.” Cô như con sâu trong bụng hắn, Ân Tuyên Mai nhanh tay lẹ mắt bắt đầu công cuộc vĩ đại giúp hắn mặc quần áo, sau đó quăng đồ cũ vào bồn tắm.

Đỗ Vũ Thần cứ như vậy trơ mắt nhìn quần áo của mình rơi xuống nước, ngâm nước lã, hắn quả thực muốn té xỉu, thế này hắn không nghi ngờ gì nữa là phải mặc “Cái kia” rồi? Không! Hắn không cần! Cái chuyện hoang đường, vớ vẩn huyễn hoặc này sẽ không xảy ra trên người hắn, hắn đường đường là nam tử hán thân cao trên mét tám, hắn không cần…

“Lại đây, mau mặc vào.” Dường như là cố ý phản bác hắn, Ân Tuyên Mai đánh một tiếng trống vực dậy tinh thần hăng hái, tiêu sái tiến lên, ý muốn kéo khăn tắm quấn trên người hắn xuống.

Đỗ Vũ Thần kiên trì không buông tay, giữ cái khí thế gọi là “quân tử thà chết chứ không chịu nhục”, hắn mới không cần mặc cái thứ “đó đó” của phụ nữ đâu! Nhưng mắt thấy chính mình cùng cô giằng co như vậy chắc chắn bại thảm, hắn cái khó ló cái khôn nói:“Ta… Ta tự mình mặc.” Dù sao hắn tuyệt đối sẽ không mặc “Cái kia”, mà hiện tại quan trọng là binh đến tướng chặn!

Nghe thấy hắn mở miệng nói chuyện, Ân Tuyên Mai mới dừng lại động tác, “Được, vậy em cầm lấy đi mặc đi.” Cô đem quần áo đã chuẩn bị đưa cho hắn.

Đỗ Vũ Thần nhìn chằm chằm thứ “đó” trong tay cô, nuốt nước miếng, sau đó run run nhận lấy,“Ta… Ta ra mặc, nơi này cho ngươi tắm rửa.”

“Vũ Thần ngoan quá, vậy tự em ra mặc, chị đi tắm nga!” Ân Tuyên Mai không chút nghi ngờ hắn, cười xoa đầu của hắn nói.

Đỗ Vũ Thần gật nhẹ, hai mắt lại khó khăn nhìn thứ trong tay mình, sau đó chậm rãi tiêu sái ra phòng tắm.

Làm sao bây giờ? Trừng mắt nhìn “Cái kia” trên tay mình, Đỗ Vũ Thần đầu chảy vài vạch đen.

Tất cả những thứ này đều là tại ông già quái gở kia, nếu ông già không làm ra cái thí nghiệm kinh khủng kia, hắn cũng sẽ không rơi vào loại tình huống này -- bị lấy hết, bị nhìn hết, bị sờ hết! Hơn nữa, hiện tại còn muốn hắn mặc cái loại mỏng manh, nho nhỏ gì đó, quan trọng là “thứ đó” lại có màu hồng, trời ạ! Nghĩ đến tương lai thôi mà hắn xương cốt rã rời, nổi hết cả da gà da vịt!

Không được, hắn tuyệt đối không mặc! Đánh chết hắn cũng không mặc!

Nhưng không mặc được không? Chẳng lẽ muốn hắn lõa thể mà ngủ? Nếu là hắn một mình ngủ thì không thành vấn đề, rắc rối là đợi lát nữa hắn không phải ngủ một mình, mà là phải cùng cô ngủ! Nga, cứ nghĩ đến phải cùng cô ngủ… Oa! Máu mũi của hắn lại chảy ròng ròng!

“Đừng nghĩ tới cái chuyện xấu xa này nữa.” Đỗ Vũ Thần cảnh cáo chính mình, hiện tại quan trọng nhất là tìm quần áo mặc nha! Ân, cái này còn có thể ủy khuất một chút, nhưng là “Cái kia”-- liền tuyệt đối không được!

“Nha, có rồi!” Đỗ Vũ Thần đột nhiên nghĩ đến, hắn sao không tìm xem có những thứ đồ bình thường có thể mặc không?

Vừa nghĩ đến, hắn đã khẩn cấp lục tung đồ đạc… Nha nga, thấy ngăn kéo là khả quan rồi nha! Trong ngăn kéo đầy ắp “nội y xinh đẹp”, có hồng, đen, vàng, lục, lam, xám, tím, còn cộng thêm bán trong suốt, full trong suốt những “nội y xinh đẹp”, trời ơi! Cái cô gái này sẽ không bán thứ “nội y xinh đẹp” này mà sống đi? Bằng không trong nhà làm sao có thể có cả núi thế này? Hắn thầm nghĩ.

Đỗ Vũ Thần nhìn chằm chằm đủ loại “nội y xinh đẹp” trước mắt một hồi lâu sau, rốt cuộc có chút nuối tiếc đóng ngăn kéo này lại, quay đầu tìm kiếm một mục tiêu khác, tốt lắm, không có một kinh hỉ mới chờ hắn, bởi vì nếu lại gặp tình huống trên, hắn chắc chắn tìm tới gần sáng cũng không ra một cái quần để mặc.

Thật vất vả, hắn rốt cục tìm được một cái quần đùi mà mình có thể mặc, hắn nhanh chóng mặc vào, sau đó giấu cái thứ “đó” mà nàng đưa xuống gầm giường, dù sao cũng là dài tới đầu gối, cô cũng không nhìn ra điểm bất thường, cho nên, hắn rốt cục có thể thở nhẹ một hơi.

“Di? Vũ Thần, em còn chưa ngủ nữa sao?” Ân Tuyên Mai quấn chiếc khăn tắm đi ra, thấy Đỗ Vũ Thần ở trước giường đưa lưng về phía cô.

Đỗ Vũ Thần nghe xong “như đứng đống lửa, như ngồi đống than” nhảy dựng lên vội vàng quay đầu, mới vừa quay đầu lại cả người hắn liền ngây dại.

Chỉ thấy mỹ nhân Ân Tuyên Mai vừa tắm xong toàn thân cao được quấn vọn vẹn bằng chiếc khăn tắm đang đứng trước của nhà tắm, toàn bộ bờ vai nõn nà hoàn toàn bại lộ trước mắt hắn, mà bắp đùi chỉ che được một phần ba nhìn không bỏ qua được, da thịt tuyết trắng mềm mịn khiến người ta nhịn không được muốn cắn một ngụm, mà bắp đùi lại dài thẳng, trắng đẹp như vậy khiến cho phụ nữ phải hâm mộ cùng ghen tị.

Mắt Đỗ Vũ Thần nhìn chăm chú vào mỹ nhân trước mắt. hắn sắp không chịu nổi.

“Vũ Thần, lên giường ngủ nha!” Ân Tuyên Mai tiến về trước,“Có phải hay không dám ngủ một mình không? Đừng sợ, có chị ngủ cùng ngươi, nào, nhanh lên giường đi.”

Đỗ Vũ Thần nghe lời chậm rãi trèo lên giường, sau đó xoay người… Phút chốc, hắn che miệng mũi, ngây ra như phỗng trừng mắt nhìn cô --

Chỉ thấy Ân Tuyên Mai rút khăn tắm ra, đi lại trong phòng với “nội y xinh đẹp”, cô có thói quen ngủ trần, nhưng hôm nay có cái tiểu quỷ này, cô cũng không dám lớn mật như vậy, cho nên ủy khuất mặc vào nội y, bất quá đây là cực hạn, muốn cô mặc nhiều hơn là tuyệt đối không có khả năng.

“Vũ Thần, chị có thể bật đèn không?” Cô đứng ở góc tường hỏi.

Đỗ Vũ Thần bị chấn động toàn thân, căn bản là không nói thành lời, cho nên hắn chỉ có thể mở lớn mắt trừng mắt nàng xem -- trừng mắt nàng kia tự nhiên mà vậy triển lộ ra mĩ thể, mĩ tư.

Ân Tuyên Mai thấy hắn trưng ra bộ mặt khiếp sợ, còn tưởng rằng mình tắt đèn đi khiến hắn sợ hãi,“Đừng sợ, tỉ không tắt hết đèn là được rồi.” Nói xong, nàng chỉ đóng đèn lớn trong phòng, để lại những bóng đèn nhỏ trong nhà tắm, đến trước cửa phòng tắm, cô nhanh chóng đóng cửa lại, để ngừa nguồn sáng nhỏ bé này làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của mình -- cô luôn có thói quen tắt hết đèn.

“Được rồi, bây giờ cuối cùng có thể ngủ.” Ân Tuyên Mai lên giường, nàng duỗi người ôm Đỗ Vũ Thần vào lòng,“Vũ Thần, có chị ở đây em đừng sợ, hiện tại nhắm mắt lại ngoan ngoãn ngủ nga!” Cô nói với hắn, sau đó không bao lâu sau liền vì mệt mỏi quá độ mà chìm vào mộng đẹp.

Đỗ Vũ Thần cứng ngắc nằm trong lòng cô… Gối lên “bộ ngực” của cô, cho đến khi cô chìm vào giấc ngủ.

Nhẹ nhàng mấp máy một chút, Đỗ Vũ Thần thấy nàng không tỉnh, mới yên tâm ngồi dậy, dựa vào chút ánh sáng nhỏ nhoi phát ra từ nhà tắm, hắn cẩn thận nhìn người đang ngủ trong lòng từ đầu chí cuối.

Cô gái này tốt bụng dẫn hắn về nhà, đúng là xinh đẹp không gì sánh nổi, nàng mặc dù nhìn như thanh thuần nhu nhược, nhưng thực tế thật là ngọn đuốc nóng bỏng, cô… Thật sự là cô gái kỳ quặc nha! Nhưng đem lại cho hắn cảm giác bị hấp dẫn.

Không biết vì sao mình sẽ có loại cảm giác kỳ quái này, coi như hôm nay gặp nhau là ông trời sớm có an bài, coi như bọn họ từ đây sẽ bắt đầu dây dưa không rõ, vì sao? Hắn cũng không biết, có lẽ là bởi vì bọn họ đã có quan hệ “Thân thể thân mật”,“Đồng sàng cộng chẩm” đi!

Càng có lẽ là bởi vì hắn đã “Thất thân” Cho cô… Đúng, chính là nguyên nhân này -- hắn bị cô khi dễ, cho nên cô phải phụ trách, chắc chắn một điều rằng bọn họ cả đời dây dưa.

Khóe miệng Đỗ Vũ Thần chậm rãi giương lên, nở nụ cười sặc mùi tà khí.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
5,702
Reaction score
443
Points
83
Chương 3-1
Sáng sớm mở mắt ra, từng tia nắng nhảy nhót báo hiệu một ngày mới, vốn ngã tư đường luôn yên tĩnh lại bị thay bằng từng dòng người qua lại, ngựa xe như nước, từ giờ trở đi, mọi người sẽ phải làm việc vất vả cần cù một ngày liền.

“Tiêu mình rồi!” Ân Tuyên Mai cả kinh ngồi dậy, phản ứng đầu tiên là nắm lấy đồng hồ báo thức đặt ở đầu giường, vừa thấy kim phút chỉ vào vị trí bốn mươi lăm, mà kim giờ thì sao? Vừa khéo lại điểm 10 giờ!

Hơn 10 giờ rồi?! Cái này biểu thị tiền thưởng tháng này của cô đã bị ngâm nước nóng, 2 ngàn tiền thưởng bốc hơi luôn rồi!

Đáng giận, đáng giận! Cô nhớ rõ ràng là ngày hôm qua mình vừa làm một việc thiện nha! Vì sao ông trời còn muốn trêu cô cô? Hai ngàn luôn đó! Hai ngàn thì cô có thể làm biết bao nhiêu là chuyện? Có thể mua biết bao nhiêu là nội y đẹp đẽ? Nga, cứ nghĩ đến việc mất đi hai ngàn này, cô quả là đau đến thắt ruột thắt gan, lại ngửa mặt lên trời than ngắn than dài.

“Quên đi, dù sao đã không còn hai ngàn nữa, hôm nay nên có một ngày để phóng túng chính mình, thuận tiện mang Vũ Thần đi mua vài món quần áo đi!” Suy nghĩ một lúc, cô liền nói thầm, nghiêng đầu nhìn về phía bên người Đỗ Vũ Thần, chỉ thấy hắn ngủ say như chết, không hề bị đánh thức bởi động tác của cô.

Ân Tuyên Mai nghiêng người nằm xuống, ngắm thật kĩ bộ dáng ngủ say của hắn, hắn thật xinh đẹp nha!

Xinh đẹp? Đúng vậy, xinh đẹp, hai hàng mi dài hẹp, sống mũi cao kiên định, môi đỏ mọng mềm mại, làn da trắng hồng mịn màng, tất cả những thứ này chỉ có thể dùng từ xinh đẹp để hình dung, nếu hắn là nữ, tương lai khẳng định là một đại mĩ nhân quốc sắc thiên hương, nhưng… Hắn rõ ràng là nam, điều này chẳng phải hôm qua đã được chứng thực sao?

Thật sự là quá tội lỗi, ông trời làm sao lại thiên vị cho hắn tất cả những gì tốt đẹp nhất như vậy? Ngài muốn khiến cho tất cả những cô gái, phụ nữ trên đời này đều phải đập đầu vào tường tự tử sao? Thế nhưng ai cũng đều không bì kịp với vẻ đẹp của đứa trẻ này! Ai, bất quá ngẫm lại, hắn cũng thật sự là đáng thương, nói thế nào đây?

Thứ nhất: Vô duyên vô cớ thành kẻ thù chung của hơn một nửa dân số thế giới.

Thứ hai: Tương lai chờ hắn sau này lớn lên còn phải lo lắng cho chính mình có cưới vợ được hay không, vì sao? Đơn giản, thử hỏi có người con gái nào chịu được một nửa kia có bộ dạng so với chính mình còn đẹp hơn? Có người thiếu nữ nào thích chàng trai có bộ dạng ẻo lả, so với phụ nữ còn muốn giống hơn? Cho nên, bộ dạng xinh đẹp của hắn thật sự là đáng thương nha!

Nghĩ đến tương lai của hắn chịu đủ loại đáng thương, Ân Tuyên Mai đa sầu đa cảm, hảo tâm lại bộc phát, “Mình nhất định phải yêu thương em ấy thật tốt.” Cô thốt lên lời thề son sắt.

“Chào buổi sáng.” Đỗ Vũ Thần từ từ mở mắt, thứ đầu tiên đập vào mắt hắn là khuôn mặt mơ màng của cô, khóe miệng hắn chậm rãi tràn ngập ý cười, hơi ngẩng đầu lên, đặt lên môi cô một cái hôn.

“Ách, chào buổi sáng.” Ân Tuyên Mai sửng sốt một chút, tay mân mê cánh môi của mình, cô nhíu mày cúi đầu nhìn Đỗ Vũ Thần, theo lý mà nói thì bị một bé trai hôn cũng chẳng có gì lạ, nhưng vì sao cô lại có loại cảm giác rung động đây?

Tuy rằng đây là lần đầu tiên cô bị người khác giới hôn môi, nhưng đối tượng dù sao cũng là một bé trai, cô chắc chắn là phải không có đặc biệt cảm giác mới đúng nha! Cô rốt cuộc là bị cái gì rồi?

“Vũ Thần, vì sao đột nhiên hôn chị vậy?” Ân Tuyên Mai làm bộ như không thèm để ý hỏi.

“Trước đây ta cũng hôn mẹ như vậy.” Ánh mắt chợt lóe, Đỗ Vũ Thần hồn nhiên nói.

Có trời mới biết hắn trước kia vốn chưa từng hôn mẹ mình, bởi vì có ông già chứa đầy thùng giấm chua bên cạnh, hắn căn bản còn không cơ hội ôm mẹ, huống chi là hôn mẹ mình một cái. Mà hiện tại sở dĩ lại hôn cô, hoàn toàn là hứng thú nổi lên nhất thời muốn biết hôn cô sẽ có cảm giác thế nào, mà kết quả lại làm hắn có chút đắc ý, bởi vì lấy trực giác của cao thủ tình trường như hắn mà nói, cô gái này thật đúng là quả táo ngây ngô chưa được bóc vỏ, điểm này thật sự là làm hắn kinh ngạc nha!

Vốn là ngày hôm qua sau khi đã thấy biểu hiện của cô, hắn đã nhận định cô không phải “Xử nữ”, nhưng hiện tại hắn cũng không dám khẳng định như vậy, ai, cô gái này thật sự là quái dị!

“Nga, là vậy sao!” Thầm mắng chính mình ảo tưởng, Ân Tuyên Mai xoay người xuống giường,“Vũ Thần, hôm nay chị không cần đi làm, chị mang em đi mua chút quần áo được không?” Cô vừa nói vừa mặc quần áo vào.

Đỗ Vũ Thần nheo mắt trừng bóng lưng bận rộn của cô, không biết cô vì sao có thói quen lõa thể trước mặt người khác, chẳng lẽ cô không để ý có đàn ông ở đây… Ách, bé trai ở trong phòng cô sao? Hay còn có người đàn ông khác… Ách, hoặc bé trai đã thấy cơ thể cô rồi? Cứ nghĩ đến điểm này, trong lòng hắn có chút khó chịu.

“Ân Tuyên Mai, cô có thói quen không mặc quần áo đi tới đi lui ở trước mặt người khác như vậy sao?” Hắn nói với giọng điệu không vui.

Ân Tuyên Mai buồn bực quay đầu nhìn hắn, đây là lần đầu tiên hắn kêu cô, không phải gọi là chị mà là kêu ba chữ “Ân Tuyên Mai”, kỳ quái hơn là giọng điệu của hắn hình như có chút tức giận?

“Làm sao cô có thể không mặc quần áo mà đi lại ở trước mặt người khác?” Đỗ Vũ Thần cho rằng cô không nghe thấy, hắn hỏi lại một lần.

“Nga, thói quen.” Ân Tuyên Mai cẩn thận quan sát Đỗ Vũ Thần một lúc, cũng không nhìn ra điểm gì kì lạ, thầm mắng chính mình thần kinh, cô nhún vai trả lời.

“Thói quen?!” Đỗ Vũ Thần thét ầm lên cao vút với giọng điệu của đứa bé trai, vừa nghĩ đến cô trần truồng ở trước mặt người đàn ông khác, cả người hắn đều khó chịu, rất muốn tìm ra kẻ đó, giần cho hắn tơi bời hoa lá hẹ.

“Đúng vậy! Trước mặt em trai, chị cũng là như vậy đó.” Ân Tuyên Mai nhẹ nhàng bâng quơ nói.

“Em trai cô?” Đỗ Vũ Thần nghe cô nói xong sửng sốt một chút,“Chỉ có ở trước mặt em trai cô?”

“Đúng, bằng không em nghĩ rằng chị với em cứ dễ dàng thế sao?” Ân Tuyên Mai trừng mắt nhìn hắn liếc mắt một cái.

“Nhưng là...... Nhưng là ta không phải em trai cô nha! Sao cô lại lõa thể trước mặt ta như vậy?” Đỗ Vũ Thần không tin hỏi.

“Chị đã xem em như em trai chị rồi!” Ân Tuyên Mai buồn cười nói, tiến lên hôn má hắn một cái,“Nào, rời giường nha! Chờ một chút chị mang em đi mua quần áo mới.” Cô sủng ái ôm hắn xuống giường.

“Ta không cần đi ra ngoài thế này.” Đứng trên nền nhà, Đỗ Vũ Thần cúi đầu nhìn chính mình rồi nói.

Ân Tuyên Mai buồn cười nhéo mũi hắn,“Em đúng là tiểu yêu tinh xinh đẹp.” Sau khi vào phòng tắm một lát, cô cầm trong tay quần áo mà hắn đã mặc hôm qua đi ra,“Mặc bộ này được chứ?”

“Kia...... Kia không phải là đã được ngâm nước sao?” Đỗ Vũ Thần nhìn chằm chằm quần áo trên tay cô hỏi.

“Sai rồi.” Ân Tuyên Mai tươi cười khả ái nói,“Nào, để chị giúp em thay quần áo nha.”

“Ta tự mình thay là được.” Đỗ Vũ Thần lạnh lùng cự tuyệt lòng hảo tâm của cô.

Ân Tuyên Mai nhìn hắn một cái, còn tưởng rằng hắn đang ngượng ngùng,“Hôm qua chị cũng đã giúp em tắm rồi, bây giờ em còn thẹn thùng gì nữa?”

Ngày hôm qua là bất đắc dĩ thôi, “Không trâu bắt chó đi cày”! Mà hôm nay là vì để hắn tương lai còn có chút mặt mũi đứng trước mặt cô, bằng không đến khi cô biết hắn là đàn ông trưởng thành hai mươi tám tuổi, cô không hộc máu té xỉu mới là lạ đó! Đỗ Vũ Thần nghĩ thầm, lại nói:“Ta vào phòng tắm thay đồ.”

Ân Tuyên Mai tựa như không cố ý, cười cười đưa quần áo cho hắn,

* * *

“Cô đã có bạn trai chưa?” Đỗ Vũ Thần nhìn Ân Tuyên Mai đang ăn bữa sáng, dò hỏi.

Đó gọi là “Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng”, hắn thừa dịp hiện tại là tình huống thiên thời, địa lợi, nhân hòa hỏi cô chút chuyện, như vậy chờ sau khi hắn phục hồi như cũ lại theo đuổi cô, mới có thể không tốn chút sức lực một lần liền thành công… Đợi chút, hắn vừa mới muốn “Theo đuổi cô” Sao? Hắn thế nhưng muốn theo đuổi cô?! Thời điểm này mà quyết định quả là không thích hợp?

Ân Tuyên Mai đang ăn bữa sáng nghe được câu hỏi của hắn thiếu chút bị mắc nghẹn, vỗ vỗ ngực, cô tò mò hỏi:“Vì sao hỏi chị vấn đề này?”

“Tò mò nha! Thấy cô xinh đẹp nhưu vậy, nói vậy bạn trai nhất định rất nhiều!” Ai, những kẻ muốn theo đuổi cô đều xuất hiện rồi, Đỗ Vũ Thần đành phải ủy khuất một chút, hắn bắt đầu thận trọng hỏi thăm, vì bản thân vạch ra con đường bám đuôi.

“Xinh đẹp? Chị nào có xinh đẹp như em đâu?” Ân Tuyên Mai khẽ cười một tiếng, cô cho rằng cái gọi là “Xinh đẹp” thì phải giống như Đỗ Vũ Thần, kia mới gọi là xinh đẹp.

“Làm ơn đừng dùng hai chữ đó!” Đỗ Vũ Thần vẻ mặt hung ác nói, từ nhỏ đến lớn hắn ghét nhất chính là bị người khác nói hắn xinh đẹp, hồi nhỏ hắn không có cách nào phản kháng, nhưng đến khi hắn đủ lông đủ cánh rồi, hắn luôn luôn là “Đầu đội trời, chân đạp đất” nỗ lực chứng tỏ bản thân – là người đàn ông cương liệt.

“Vậy xinh đẹp thế nào?” Ân Tuyên Mai nói đùa với hắn.

“Ân Tuyên Mai!” Đỗ Vũ Thần giận dỗi trừng mắt với cô.

“Đậu của em kìa!” Ân Tuyên Mai vẻ mặt hứng thú nói, cô chỉ vào bánh nướng bánh quẩy trước mặt hắn nói tiếp:“Mau ăn bữa sáng, muốn hỏi chờ ăn xong rồi hỏi tiếp được không?”

“Nhất định phải ăn xong mới có thể hỏi sao?” Hắn chỉ vào ngọn núi nhỏ trước mắt mình.

“Đúng.” Ân Tuyên Mai cười hì hì gật đầu.

Đỗ Vũ Thần như có đăm chiêu nhìn cô một cái, cúi đầu bắt đầu hành động như sói đói, sau hai ba giây hắn đã đem đồ ăn trước mặt bỏ vào bụng, hất tung cái chén trên bàn lên trời,“Bây giờ có thể hỏi sao?”

Ân Tuyên Mai bị tướng ăn nuốt cả quả táo vào miệng của hắn dọa cho ngây người,“Em ăn nhanh như vậy không sợ bị nghẹn sao?”

“Thói quen.” Đỗ Vũ Thần nhún vai nói, thường thì mỗi ngày hắn đều bận tối mày tối mặt, một cái sandwich hắn chỉ cần ba giây là giải quyết xong, mà hiện tại sở dĩ hơn chậm lại, thật sự là vì miệng hắn nhỏ hơn lúc trước, bằng không chắc chắn là dọa cô sợ chết khiếp.

“Cô rốt cuộc có bạn trai không?” Hắn lấy lại tinh thần, tiếp tục truy hỏi cô.

“Không có.” Ân Tuyên Mai vùi đầu ăn bữa sáng, cũng không ngẩng đầu lên trả lời.

“Không có? Làm sao có thể?” Đỗ Vũ Thần mới không tin đâu!

“Làm sao lại không thể? Chị đây bận nên không có thời gian đi hẹn hò!”
Ân Tuyên Mai ý cười dạt dào ngẩng đầu nói với hắn.

Đỗ Vũ Thần trầm tĩnh nhìn cô một hồi lâu, sau đó miễn cưỡng gật đầu,“Được rồi, ta tin tưởng cô.”

Ân Tuyên Mai nhìn hắn giương mi tự đắc không đưa ra bình luận nào, lại tiếp tục chuyên môn của mình – ăn bữa sáng.

“Cô bao nhiêu tuổi?”

“Hai mươi lăm.” Ân Tuyên Mai vừa cúi đầu ăn vừa trả lời.

“Cô cao bao nhiêu?” Vấn đề này luôn luôn quấy nhiễu hắn, hắn nhất định phải hỏi rõ ràng, bởi vì hắn vốn là thân cao 185cm, luôn là cao cao tại thượng khiến người khác phải ngước nhìn, mà hiện tại, hắn đứng mới chỉ tới eo của cô, đây thật sự là làm tổn thương nghiêm trọng tới lòng tự tôn của người đàn ông như hắn!

“1 mét 65.”

Xứng đôi vừa lứa nha! Đỗ Vũ Thần hí hửng hỏi tiếp,“Cân nặng thì sao?”

“Bốn mươi tám.”

Hắn nhíu mày suy nghĩ: 165 mà chỉ có bốn mươi tám kí, nhẹ quá rồi,“Vậy còn số đo ba vòng thì sao?”

“88-64-96.” Ân Tuyên Mai nhanh mồm nhanh miệng nói, vừa nói xong mới mắng chính mình ngốc, số đo ba vòng là bí mật phụ nữ nha! Cô làm sao có thể dễ dàng nói cho người khác? Bất quá, may là cô chỉ nói cho một đứa trẻ biết thôi.

Hắc, đúng như ta dự đoán, xem ra hắn tuổi tuy nhỏ, nhưng nhãn lực vẫn còn siêu quần như vậy! Đỗ Vũ Thần kiêu ngạo nghĩ.

“Vũ Thần, em hỏi chị mấy vấn đề này làm cái gì? Không phải là muốn giới thiệu bạn trai cho chị chứ?” Cô buồn cười hỏi hắn, không nghĩ tới hắn còn đang độ tuổi đi học đã biết hỏi số đo ba vòng của phụ nữ, cô thật sự là không biết đứa trẻ này đang suy tính những gì trong bụng.

“Đúng rồi! Ta có một anh trai, năm nay hai mươi tám tuổi, cao một trăm tám mươi lăm cm, nặng bảy mươi lăm kg, thân thể cường tráng, còn bộ dạng anh tuấn tiêu sái, hắn tài trí hơn người, tinh thông mọi kỹ năng, quan trọng nhất là đối với cô gái nào hắn đã thích thì tuyệt đối là chung tình, cô…” Xem hắn hình dung chính mình tốt đẹp đến như vậy? Cô nghe xong chắc sẽ động lòng rồi!

“Vũ Thần, em rốt cuộc mấy tuổi? Sao lại nói chuyện như một ông già vậy? Nếu không tận mắt thấy, nghe em nói những lời này, chị còn tưởng rằng là đôi cha mẹ nào lo lắng cho con mình cưới không được vợ mà liều mạng tâng bốc con trai mình để nhanh chóng đem đi tiêu thụ!” Ân Tuyên Mai buồn cười cắt ngang lời hắn nói.

“Ân Tuyên Mai!” Đỗ Vũ Thần trừng mắt cảnh cáo cô.

“Nhìn bộ dáng hiện tại của em, quả thực giống y hệt một ông già sắp chết.” Ân Tuyên Mai chỉ vào hắn cười nói.

“Ân Tuyên Mai, cô rốt cuộc có đang nghe ta nói chuyện hay không?” Đỗ Vũ Thần đằng đằng sát khí hỏi.

“Có, có, có, ông già ạ.” Ân Tuyên Mai liên tục đáp ba lần, còn không quên tiếp tục cười nhạo hắn.

“Cô cảm thấy ta… Anh trai ta thế nào? Cô có thích hay không?” Đỗ Vũ Thần không để ý tới cô đang đùa cợt mình, tiếp tục đề tài trọng tâm lúc nãy.

“Thế nào? Ta chưa từng gặp hắn, làm sao có thể đưa ra nhận xét?” Ân Tuyên Mai trưng ra biểu cảm “mặc kệ” nhún vai trả lời.

“Ta lúc nãy không phải đã nói, hắn hai mươi tám tuổi, cao một trăm tám mươi lăm cm…”

“Nặng bảy mươi lăm kg, thân thể cường tráng, anh tuấn tiêu sái đúng hay không?” Ân Tuyên Mai cắt ngang lời hắn,” Vũ Thần, không phải chị muốn nói em, em mới mấy tuổi đầu? Bảy tuổi? Tám tuổi? Sao lại nói chuyện giống ông già đang hấp hối vậy? Hơn nữa theo như lời em nói, anh trai này của em ‘Mắt rồng mày phượng’ này vốn là không cần lo lắng hắn cưới không được lão bà, vậy em muốn lo cái gì nha?”

“Nói đi cũng phải nói lại! Người ta hay nói ‘nước phù sa không chảy ra ruộng ngoài’, có ‘đồ tốt’ đương nhiên phải giữ cho người nhà thôi! Ta đã đụng cô, ta nên nắm chắc cơ hội, bằng không đợi đến khi ta… Anh trai ta chính thức gặp cô, nói không chừng cô đã bị người khác ‘lừa’ đi rồi, cho nên ta đương nhiên muốn tiên hạ thủ vi cường nha!” Đỗ Vũ Thần thao thao bất tuyệt nói không ngừng.

“Đúng nha! Không nghĩ tới em tuổi còn nhỏ, tâm tư lại sâu như vậy, suy nghĩ cũng thật đúng là chỉn chu nha!” Ân Tuyên Mai bày ra vẻ mặt đã hiểu nói, đột nhiên ý cười trong mắt cô chợt lóe, cô cười hì hì nói:“Bất quá Vũ Thần nha, em có nghe qua một câu thế này chưa?”

“Câu nào?” Đỗ Vũ Thần tò mò tiếp lời hỏi.

“Giờ hiểu rõ, đại vị tất giai nha!” Ân Tuyên Mai rõ ràng rành mạch chế giễu hắn.

“Cảm tạ, ta hiểu ý cô rồi, ‘Giờ hiểu rõ, đại khi tất giai’, cho nên cô cũng đừng lo lắng.” Đỗ Vũ Thần không để ý đáp lại cô một câu.

“Cầu xin em, Vũ Thần, cho dù em có là thiên tài thì cũng nên khiêm tốn một chút đi!” Ân Tuyên Mai không chịu nổi mắt trợn trắng,“Thực không hiểu nổi trong cái đầu bé nhỏ kia của em đang suy nghĩ gì? Mấy đứa trẻ khác đồng trang lứa với em thì lại thích ăn kẹo, mà em thì sao? Lo lắng anh trai em không có bạn gái?”

“Anh em ta cảm tình rất tốt!” Đỗ Vũ Thần lẩm bẩm nói,“Cô rốt cuộc có thích anh trai ta hay không?”

“Chẳng phải chị đã nói, chị chưa gặp hắn làm sao có thể biết có thích hay không?” Ân Tuyên Mai thở dài, tiểu quỷ này sao còn không từ bỏ ý định? Cho dù anh trai hắn là Phan An tái thế đi chăng nữa, cô cũng không rảnh có bạn trai nha!

“Cô nhìn ta đi.” Đỗ Vũ Thần nói với cô,“Anh em ta có bộ dạng giống nhau như đúc, cô chỉ cần tưởng tượng bộ dạng của ta năm hai mươi tám tuổi là được rồi.” Sau đó mở một cúc áo pose dáng trước mặt cô. (Tuệ ca ca: ừm… ko còn gì để nói =.:]

Ân Tuyên Mai thấy động tác đó của hắn thiếu chút nữa cười sặc nước miếng, nhưng vừa thấy ánh mắt chân thành kia của hắn, cô vẫn cố nén cười thực cẩn thận nhìn hắn từ đầu đến chân, sau đó lại thực cố gắng tưởng tượng ra năm hắn hai mươi tám tuổi, kết quả trong lòng hiện ra đúng là một anh chàng xinh đẹp xinh đẹp… Gay! Không được, hình ảnh này thật là khủng khiếp…

“Cô làm sao lại lắc đầu?” Đỗ Vũ Thần bộ mặt âm binh nhìn cô cứ lắc đầu như vậy.

“Không được.” Ân Tuyên Mai ngừng lắc đầu, không đầu không đuôi nói một câu.

“Sao lại không được?” Đỗ Vũ Thần trừng mắt nhìn cô hỏi.

“Ách, không có.” Ân Tuyên Mai lúng ta lúng túng trả lời,“Vũ Thần, chị nghĩ đại khái là sẽ không thích anh trai em.”

“Vì sao? Anh trai ta có gì không tốt? Cô vì sao sẽ không thích hắn?” Đỗ Vũ Thần trừng lớn hai mắt không tin hỏi, chẳng lẽ cô nhìn không ra năm hai mươi tám tuổi hắn sẽ xuất sắc đến cỡ nào sao?

Muốn cô nói thế nào đây? Chẳng lẽ cô nên nói là không thích tên gay có bộ dạng xinh đẹp hơn mình sao? Ân Tuyên Mai buồn rầu nghĩ.

“Vũ Thần, em đừng nên áp đặt như vậy được không? Nếu thật muốn hỏi chị có thích anh trai em không, ít nhất cũng phải đợi chị gặp được hắn rồi hẵng hỏi?” Cô thở dài một hơi nói,“Hiện tại, chúng ta đi mua quần áo cho em được không?”

“Nhưng mà…”

“Không có nhưng mà.” Ân Tuyên Mai cắt ngang lời hắn, trưng ra bộ mặt nguy hiểm “Em nếu lại hỏi nữa, chị liền giần cho em đẹp mặt”.

Đỗ Vũ Thần thấy điềm báo trước cô sẽ phát hỏa, liền thông minh ngậm miệng lại không nói nữa, bởi vì hắn biết nếu đợi đến khi cô lửa giận bừng bừng, chậc, khi đó cũng chỉ có thể hình dung bằng hai chữ “Khủng bố”, cho nên thông minh hắn lập tức kéo khóa miệng, dù sao thời gian sau này còn nhiều mà, hắn có thể từng chút từ chút một làm trong tim chỉ có hình bóng của hắn, làm cho cô bất tri bất giác yêu hắn, đến lúc đó… Hắc hắc, hẳn là không cần tốn nhiều sức a!

“Này, nhóc này là ai vậy?” Nghiêm Linh Quân tò mò đụng bả vai Ân Tuyên Mai hỏi.

“Em trai thất lạc đó!” Ân Tuyên Mai nhìn Đỗ Vũ Thần đang ăn hạt dẻ xào đường, nhẹ nhàng cất giọng.

“Em trai cậu sao?” Nghiêm Linh Quân nhướng mày liếc mắt nhìn Đỗ Vũ Thần một cái,“Cậu gạt mình! Hai đứa nhỏ mập như heo đó mình cũng thấy rồi, cậu còn muốn lừa ai đây? Huống chi tụi nó kém nhóc này nhiều thứ lắm, dù ngốc đến đâu cũng nhìn ra được, cậu còn muốn gạt mình sao?”

“Giống? Cậu biết cậu đang nói gì không? Hơn nữa đừng hình dung em trai mình bằng ba chữ kia được không?” Ân Tuyên Mai buồn cười nói.

“Vốn đã vậy rồi! Thấy bộ dạng cô như vậy, ai tin được cô có đứa em trai ú như lợn vậy… Ách, em trai mập mạp à? Nói thêm chút nữa, hai đứa kia cũng không có cùng quan hệ huyết thống với cô, bằng không người khác nhất định sẽ tưởng cô là người đột biến, bằng không chính là được nhặt về nuôi.

“Mình thật sự là làm không hiểu cậu vì sao có thể chịu được đám người nhà kia? Bọn họ lúc nào cũng khiến cậu rất mệt mỏi phiền hà, hiện tại cậu hàng tháng đều gửi tiền về nhà cũng đúng thôi, thế nhưng còn muốn cậu làm bảo mẫu không công, mình thấy bọn họ căn bản là muốn ức hiếp cậu.” Nghiêm Linh Quân ở bên tai cô thao thao bất tuyệt nói.

Ân Tuyên Mai cười nhẹ không đáp, mẹ chết sớm nên cha cô cưới vợ khác, mà cha lại chết nên mẹ kế lại cưới thêm chồng mới, mà hai bé trai này là do cha mẹ kế của cô sinh, cứ như vậy cô trở thành một người xa lạ trong nhà.

Tạm thời không nói tới cuộc sống cùng địa vị của cô ở trong nhà là như thế nào, chỉ cần không bị ngược đãi hay khi dễ thì cô đã mãn nguyện rồi, cho nên từ lúc cô có thể tự lập mà sống, cô dứt khoát quyết định rời nhà sống cuộc sống tự do, tuy gia đình có chút xa cách, nhưng trái tim cô vốn lương thiện, dù sao mẹ kế đối với cô cũng khá tốt khi cha cô còn sống, cho nên hiện tại cô hàng tháng sẽ cố định trợ cấp cho gia đình mua đồ dùng với khoản tiền là một vạn nhân dân tệ, mà đối với yêu cầu khó khăn của mẹ kế kia, cô cũng miễn cưỡng nhận, bất quá cứ như vậy, việc chăm sóc cho em trai và công tác đã khiến cô vô cùng vất vả.

“Hỏi thiệt nhe, Tiểu Mai, đứa trẻ này rốt cuộc là ai vậy?” Nghiêm Linh Quân tiếp tục truy hỏi.

“Cậu hỏi vấn đề này làm gì? Chẳng lẽ cậu muốn “xử” nó?” Ân Tuyên Mai nhíu mày lo lắng hỏi,“Tiểu Quân, không phải mình thích nói cậu, người ta mới chỉ có bảy, tám tuổi mà thôi, cậu đừng nỡ chặt bỏ mầm non tương lai của Đảng như vậy chứ?”

“Cậu đừng nói như thể mình là tội nhân thiên cổ vậy chứ, gì mà giết hại mầm non của dân tộc? Nghiêm Linh Quân mình là loại người nào cậu cũng không phải không biết, mình làm sao có thể làm chuyện thương thiên hại lý như vậy? Mình chỉ là thấy có chút yêu thích hắn thôi!” Nghiêm Linh Quân nhăn nhăn mũi nói.

“Yêu thích một chút? Cái yêu thích một chút của cậu nếu không phải hôn, thì chính là ôm một cái, hơn nữa lại nhớ dai như đỉa, hơn nữa lấy kinh nghiệm hơn ba năm quen biết của mình với cậu, cậu tốt nhất là đừng nên chú ý tới hắn nữa, đừng dẫn hắn đi tìm hiểu những kỹ năng “đặc biệt” gì đó, lại cho hắn ăn đồ ăn rác rưởi, cho nên mình thấy hay là thôi đi! Mình thay hắn cám ơn lòng tốt của cậu.” Ân Tuyên Mai không khách khí hủy đi con át chủ bài của cô.

“Hắc, ta dẫn hắn đi xem phim có cái gì không tốt? Kia có thể tăng cường hiểu biết nha! Lại nói, biết được mấy cái kỹ năng đặc biệt cũng tốt lắm, đó chính là phương pháp huấn luyện tốt nhất ; Còn có đồ ăn nữ, cái gì mà đồ ăn đồ ăn rác rưởi? Nếu cô nói khoai tây chiên, hamburger, Côca côla là đồ ăn rác rưởi, vậy một nửa dân số thế giới là ăn rác mà lớn lun đó?” Nghiêm Linh Quân phản bác nói.
 

Bình luận facebook

Top Bottom