Người Tìm Xác

root

Tác Giả
Bài viết
22,011
Reaction score
191
Points
9,999

Chương 1345

Khi ba chúng tôi bước vào tiệm Starbucks, tôi vừa nhìn đã nhận ra ai là Ngô Hạo Minh! Gương mặt này của hắn đã khắc sâu vào trong tàn hồn của Tiểu Ngải, tôi chắc chắn sẽ không nhận sai... Quả nhiên chính là thằng nhãi này!

Ngô Hạo Minh tầm hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, dáng người chắc nịch, nhìn thì biết là người thường xuyên tập thể hình. Sau khi nhìn thấy chúng tôi, hắn vô cùng nhiệt tình, lấy ngay ra mấy căn hộ đưa cho chúng tôi tham khảo, trong đó bao gồm cả căn của nhà chị gái Thượng Hải. Có điều chúng tôi chắc chắn chẳng có hứng thú với những căn hộ2trong tay hắn. Trái ngược, chúng tôi lại càng cảm thấy hứng thú hơn về con người hắn. Mấy lượt nói chuyện qua lại, chúng tôi còn lưu số điện thoại của nhau, hơn nữa còn hẹn ngày mai cùng đi xem nhà. Buổi tối trở lại khách sạn, tôi hỏi Đinh Nhất: “Anh có nắm chắc có thể khống chế tên Ngô Hạo Minh này không?”

Đinh Nhất cười khẽ đáp: “Đừng thấy thằng nhãi kia trông rất chắc nịch, nhưng đó chỉ là do đi tập gym, ra đời là không ổn liền... Hẳn đối phó một người bình thường còn được, muốn đọ với tôi, mười tên như hắn cũng không đủ tầm.”

Lòng tôi đã nắm chắc: “Vậy được,8ngày mai chúng ta hẹn hắn đến nhà của chị gái Thượng Hải. Ở chỗ đó, hắn có tâm lý giết người nên nhất định sẽ chột dạ. Trước tiên cứ lừa hắn đã, nếu hắn chết cũng không thừa nhận thì anh cứ thẳng tay bắt hắn lại, rồi lột quần áo trói lên cơ quan công an đi... Tôi nhớ hình như còn có tiền thưởng đấy?

Nghe vậy, mắt chú Lê cũng sáng lên: “Có ư? Bao nhiêu?” Tôi nhớ lại và nói: “Nếu cháu không nhớ lầm, hình như là năm mươi nghìn tệ.”

Thật ra tôi cũng chẳng nhằm vào tiền thưởng mà đến, chủ yếu vì đây là cách nhanh nhất buộc hắn lộ mặt. Chúng tôi2chẳng phải cảnh sát, thật sự không có thời gian nằm vùng mỗi ngày, từ từ mà chờ không biết đến khi nào hắn mới lộ ra hình xăm sau lưng cho chúng tôi xem! Cho nên cách có hiệu quả nhanh chóng nhất chính là lột quần áo của hắn cho xong. Đương nhiên, ngày mai tôi còn phải nhắc nhở Đinh Nhất mấy câu, đừng xuống tay nặng quá, đánh tàn phế thì không hay.

Buổi sáng hôm sau, chúng tôi tới nhà chị gái Thượng Hải. Đương nhiên lần này chị gái Thượng Hải cũng không xuất hiện, mà là Ngô Hạo Minh dùng chìa khóa mở cửa dẫn chúng tôi vào. Vừa vào nhà hắn đã lập tức2nói giá của chỗ này vô cùng rẻ, chỉ hai mươi tám nghìn một mét vuông, rẻ hơn những căn hộ cùng khu chung cư hơn mười ngàn. Tôi thầm nghĩ trong lòng, mẹ kiếp, tên nhãi này thật con mẹ nó đủ tham đấy! Một mét vuông kiếm lời của tôi tám nghìn, căn hộ 120 mét này phải kiếm lời từ tối hơn một trăm nghìn đây chứ lại!

Rõ ràng tên nhãi Ngô Hạo Minh này không muốn ở đây lâu, hắn giới thiệu qua loa vài câu cho có lệ rồi muốn nhanh chóng đưa chúng tôi đi xem căn nhà tiếp theo. Có điều sao chúng tôi có thể cho hắn cơ hội này? Vì vậy tôi6lại đột nhiên trừng mắt nhìn về cửa phòng vệ sinh sau lưng hắn và nói: “Bác gái này là ai thế? Sao anh lại dắt theo đến xem nhà?”

Ngô Hạo Minh nghe vậy thì sắc mặt cứng đờ, cường gượng: “Bác gái cái gì? Không phải anh đã biết chuyện về căn hộ này nên đùa giỡn với tôi chứ?” Dĩ nhiên tôi sẽ không buông tha hắn dễ dàng, tiếp tục trợn mắt hoảng sợ nhìn phía sau lưng Ngô Hạo Minh: “Bác gái! Bác nói cái gì? Hả?” Nói xong tôi chỉ thẳng vào mặt Ngô Hạo Minh: “Là anh? Bác gái nói là anh giết bác ấy...”

Con người mà làm chuyện trái với lương tâm, trong lòng đều sẽ chột dạ. Ngô Hạo Minh bị tôi dọa như vậy, sắc mặt xanh mét, mồ hôi lạnh trên trán tủa hết cả ra. Hắn nuốt một ngụm nước bọt, cổ tỏ ra bình tĩnh: “Chúng... Chúng ta đi thôi, xem căn nhà tiếp theo đi.”

Ngô Hạo Minh muốn đi mở cửa, có điều khi vừa đi vào, Đinh Nhất đi sau cùng đã tiện tay khóa trái cửa lại. Nhưng Ngô Hạo Minh kinh hoàng quá độ nên căn bản không thấy cửa phòng bị khóa trái, còn tưởng là ma chết oan trong nhà này không cho hắn đi!

Ngay tức thì dọa hắn tè ra quần: “Bác, bác gái... Bác tha tôi đi, về sau mỗi năm thanh minh tôi đều sẽ đốt vàng mã cho bác...”

Tôi thấy tên nhãi này hóa ra cũng là một con hàng nhát gan, vì thế lạnh lùng nói sau lưng hắn: “Anh chỉ đốt vàng mã cho bác gái thôi ư? Tôi thì sao? Anh không định đốt cho tôi một ít ư?”

Lúc này, Ngô Hạo Minh lập tức quay đầu lại nhìn về phía tôi, toàn thân run rẩy chỉ vào tôi nói: “Anh... Anh là ai?”

Tôi cố ý làm cho giọng nói the thé: “Tôi có thể là ai chứ, tôi là Tiểu Ngải đây! Tôi chính là thợ xăm hình có tay nghề tốt nhất khu Bảo Sơn này...”

Ngô Hạo Minh nghe tôi nói như vậy, lập tức ngồi phịch xuống đất, đũng quần ướt nhẹp... Tốt lắm, tên nhãi này thể mà bị tôi dọa tè ra quần! Tôi vốn tưởng kẻ đã giết ba mạng người chắc hẳn cũng là người gan to tàn nhẫn lắm, nhưng không ngờ cũng chỉ là một kẻ nhát cáy.

“Tôi không muốn giết cô... Cầu xin cô hãy buông tha tôi đi!” Ngô Hạo Minh suýt nữa muốn quỳ xuống dập đầu với tôi.

Tôi tiếp tục dùng giọng the thé nói với hắn: “Anh hại chết tôi, còn ném tôi ở nơi vừa tối vừa gió to, sao tôi có thể buông tha anh được?” “Tối? Tối ư?! Bên dưới cây cầu lớn đó rất sáng sủa mà!” Ngô Hạo Minh nơm nớp lo sợ nói. Tôi nghe hắn nhắc tới bên dưới cây cầu lớn, nhưng chúng tôi không phải người địa phương, rất khó thông qua một chút manh mối như vậy để tìm được nơi vứt xác. Cho nên vẫn phải làm cho tự Ngô Hạo Minh nói ra mới được.

Vì vậy tôi tiếp tục hù dọa hắn: “Tôi không biết mình bị nhốt ở đâu. Quỷ sai nói nếu không tìm ra thi thể của mình thì tôi sẽ vĩnh viễn không thể đầu thai. Tôi không thể đầu thai cũng chỉ có thể vĩnh viễn quấn lấy anh...”

“Hôm đó tôi thật sự không muốn giết cô, tôi chỉ muốn đến xóa bỏ video giám sát. Ai ngờ cô đột nhiên trở lại, tôi sợ bị cô nhận ra nên mới bất đắc dĩ giết cô... Cầu xin cô hãy buông ta tôi đi! Sau này hàng năm tôi nhất định sẽ đốt tiền giấy cho cô!”.

Cuối cùng Ngô Hạo Minh bị tội vừa dọa nạt vừa lừa phỉnh, rốt cuộc nói ra hắn đã ném thi thể của Tiểu Ngải dưới một cây cầu trên đoạn đường quốc lộ ở ngoại ô. Hàng năm chỗ đó hay dỗ những chiếc xe tư nhân phế thải, thi thể của Tiểu Ngải ở trong cốp của một chiếc Jetta màu xám bạc. Sau khi nhận được câu trả lời mà chúng tôi muốn, tôi lập tức gọi điện thoại báo cảnh sát. Sau đó cảnh sát tìm được thi thể của Tiểu Ngải đã thối rữa nghiêm trọng nằm bên dưới cây cầu ở đoạn quốc lộ mà Ngô Hạo Minh nói. Nghe nói đặc điểm duy nhất có thể xác nhận thân phận chính là hình xăm avatar của Nhiếp Tiểu Vũ trên đầu vai của cô ta...
 

Bình luận facebook

Top Bottom