Dropped Người Con Gái Khiếm Thính Của Em

Hey ! Father Mocker

BAN QUẢN TRỊ VIỆT NAI TƠ
Bài viết
876
Reaction score
89
Points
43
Ảnh bìa
Tác giả
Dunghoiten
Thể loại
Tự Truyện
Tình trạng
Không viết tiếp
Nguồn
Voz F145
Lượt đọc
15,507
Chap 1:

Vì có bác hỏi hoàn cảnh gặp nhau thế nào, nên mình kể lại luôn.Nói đúng ra thì mình cũng dell tốt lành gì như những gì các bác tưởng tượng.

Cách đây khoảng 3 tháng, có quen 1 người lớn hơn mình 2 tuổi, nói chung cũng chỉ là... "quen qua đường, chơi cho biết". Thì tự nhận luôn mình cũng trẻ trâu.

Một hôm có thằng bạn gọi qua, kêu đi đánh lộn giúp nó, bảo kê thằng em gì đấy, chỉ cần đứng cho xôm thôi, ko cần động chạm gì. Mình cũng ừ đại, thẳng ra thằng này cũng thân, giúp nó.

Lần đó kéo đi 5 thằng, đứng ở bên trường (cái nơi lần đầu mình với em ấy gặp nhau).

Bữa đấy ko ngờ bọn nó kéo cả băng lên, mình đành phải lao vào đập luôn, mà bị 1 thằng ku nó đạp vào bụng, bật ngửa ra sau. Em ấy thì đi xe đạp vừa trờ tới. Mình ngã đè vào ẻm.

Đại khái lúc này cũng chả quan tâm gì, đứng lên thấy ẻm bị ngã, mình nói xin lỗi rồi đỡ ẻm đứng lên. Ẻm bữa đó bận 1 cái váy trắng tinh, cái đầu gối bên phải bị trầy chảy máu ... Mình hỏi

"Có sao ko bạn ?"

Thấy ẻm mặt đỏ ửng, không nói gì hết, cà nhắc đứng lên. Cái chân trắng mút mà có 1 chổ trầy chảy máu, nhìn... rất chi là... tiếc.

Lúc này phía sau cả bọn 4 thằng kia chặn hết nổi rồi, nó hô chạy.

Mình lo nhìn ẻm, ko nghe, bị ăn mất 1 gậy vào lưng. Lúc này mới tỉnh mà bỏ chạy. Mà vừa chạy vừa lo nhìn ra phía sau để ngóng em ấy. Tại quả thật ẻm rất xinh

Xong xuôi, qua vụ đó mình về nhà, cứ nằm nghĩ tới ẻm :|..
Thế rồi sang hôm sau quyết định cứ đứng cắm rễ ở đó, tại gần trường có quán cóc, Mình cứ ngồi đó từ sáng đến chiều... bỏ học luôn 1 tuần lễ.
Cuối cùng cũng có thành tích, bữa đó thấy ẻm lại đạp xe đạp đi ngang qua

Mừng quá, nhưng lúc này nghĩ trong đầu :"Làm sao làm sao ?"

Thế rồi ẻm đã gần tới chổ mình rồi, mình đứng lên ra chặn đầu xe. Gãi đầu, lúc này chả hiểu làm cái bỏ mẹ gì nữa

Lúc này cứ như phim. Mình nói xin lỗi, rồi hỏi ẻm có bị sao ko ?

Hôm đó ẻm bận áo sơ mi, quần jean, nên cũng ko thấy cái vết trầy.

Thấy ẻm nhăn mặt, đạp xe đi tiếp. Mình cũng chẳng thể làm gì...

Nhưng chả hiểu sau, những ngày tiếp đó vẫn tiếp tục cắm rễ tại cái quán nước đó.

Rồi 1 tuần nữa trôi qua, em ấy lại xuất hiện.
Lúc này quyết định ko phóng ra như lần trước nữa, mà mình đi theo dõi. Hóa ra em ấy đến nhà thầy giáo học riêng ( sau này nói mới biết). Cũng chính lúc này mới biết là ẻm bị khiếm thính.



Thế rồi tự dưng chả hiểu nghĩ gì trong đầu, đi ra mua giấy bút, viết cho ẻm 1 lá thư nhỏ bỏ vào trong cái giỏ xe đạp:

"Chào.

Xin lỗi vì đã làm bạn bị thương"

Nghĩ trong đầu lúc đó viết chỉ vậy thôi, rồi đi... Mà sau 1 lúc lại cứ ngẩn ngơ, đứng đó gần 2 tiếng đồng hồ, ẻm đi ra. Thấy ẻm đọc được lá thư của mình. Mừng húm. Mình đứng ngay trước đầu hẻm, ẻm vừa đi ra đã thấy mình.

Thấy ẻm giật mình, tỏ mặt sợ hãi lắm

Mình lúc này chặn xe, giơ hai tay ra.

Móc giấy (thật ra là cuốn sổ lúc nãy mua ấy), rồi viết:

"Bạn còn bị đau không ?"

Em ấy không nói gì, nhăn mặt phóng xe đi... Để mình ngẩn ngơ ở đó.

Sau 2 tuần thì đã biết giờ giấc em ấy như thế rồi, thế nên cứ ngày thứ 6 buổi chiều là đến đó trực.

Tuần thứ 3: Ko có gì tiến triển
Tuần thứ 4: ko có gì tiến triển
Tuần thứ 5: ko có gì tiến triển
Tuần thứ 6:

Em ấy vẫn thấy mình đứng ngay tại chổ đó, lúc này em ấy dừng xe lại ngay trước mặt mình, đưa cho mình 1 tờ giấy, rồi đạp xe đi mất.

Mở ra xem thì thấy :

"Anh làm tôi sợ hãi đó"

Tuần thứ 7:

Mình vẫn tới, đặt vào giỏ em ấy 1 lá thư khác:

"Mình xin lỗi, thật sự mình ko có ý làm bạn sợ, nhưng mình muốn xin lỗi, Mình đợi bạn ở ngay đầu hẻm, nếu bạn đồng ý cho mình xin lỗi thì hãy dừng lại chổ mình, còn nếu bạn không đồng ý thì hãy cứ đi tiếp"



Thật tình lúc này có thể các bác đánh giá em như thằng trẻ trâu, nhưng em chỉ làm những gì em thấy... nên làm...

Và cuối cùng em ấy cũng dừng lại ngay chổ em, đưa em 1 tờ giấy khác.

"Anh muốn xin lỗi thật à ?"

Mình lật đật lấy giấy bút ra ghi:

"Đúng"

"Tôi rất khỏe mạnh, không sao cả"

"Ở đây trời nắng lắm, mình đi qua quán bên kia ngồi nói chuyện được không?"

Em ấy hơi lưỡng lự 1 lúc rồi ghi:

"Tôi cần phải về nhà, ba mẹ sẽ lo lắng cho tôi"

"Ra vậy! mình xin lỗi rất nhiều"

"Tôi không bị gì cả, nhưng anh đứng ở đây suốt cả ngày sao ?"

Mình gãi gãi đầu rồi gật đầu. Em ấy cười, nụ cười lần đầu tiên từ khi biết em ấy

Mình ghi:

"Cho tôi xin một cái hẹn được không ?"

"Cái hẹn là sao ?"

Vì là lần đầu tiên, nên mình cũng ko biết nói sao, nên ghi rõ:

"Là hẹn bạn đi uống nước thôi"

Em ấy nhìn mình một lúc rồi bảo:

"Không được, tôi sợ lắm"


"Thế này đi, tuần tới bạn vẫn đi học ở đây đúng ko ?"

"Đúng rồi"

"Mình sẽ đợi bạn ở quán nước này lúc 2h, hy vọng bạn sẽ đến"

Em ấy đọc xong rồi ghi:

"Tôi về đây, ba mẹ đang lo lắng"

Ghi xong em ấy đạp te te về.

Tuần thứ 8:

Mình đến đúng 2h, ngồi ở quán đó, ngồi mãi đến 3h30 mới thấy em ấy đạp xe đi đến. Em ấy nhìn mình cũng bất ngờ lắm, dừng xe lại ngay chổ mình, nhìn bằng ấy mắt rất là... nghi ngờ.

Mình lấy giấy bút ra ghi:

"Mình đợi bạn từ lúc 2h đó"

"Thật đó sao ?"

"Thật"

Em ấy lúc này đỏ mặt, mình tới luôn:

"4h bạn mới vào học, ngồi đây 1 tý được không ?"

"Được"

......

Vậy đó, trong lần đầu "hẹn hò" diễn ra rất nhanh chóng, ban đầu mình hỏi em ấy trả lời.

Đại khái tóm tắt như sau:

"Cái vết thương ở chân bạn thế nào rồi ?"

"Khỏe rồi"

"Bạn nhiêu tuổi ?"

"Tôi 17 tuổi"

"Mình 19 tuổi"

"Vậy tôi gọi anh bằng anh nhé"



"Ừ, mình gọi bạn bằng em nhé ?"

"Đúng rồi"

....

Thế đó, 30p trôi qua rất nhanh, em ấy học xong. Mình vẫn ngồi đó đợi tiếp.

Lúc em ấy ra, mình ra đứng đón. Đưa em ấy tờ thư nhỏ:

"Em có đt đúng không ? Đây là số đt của anh, tuần sau anh sẽ đứng đợi em ở đây lúc 2h"

Em ấy ko nói gì, rồi lại đạp xe đi.
 
Last edited by a moderator:

Bình luận facebook

Top Bottom